[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 152 : Thuật tung hoành (c756-c760)
❮ sautiếp ❯Chương 758: Thuật tung hoành
Giống như Phạm Hồng Vũ đã đoán, vùng vịnh xảy ra chiến tranh, toàn bộ thế giới sẽ trở nên náo nhiệt.
Ngoại quốc náo nhiệt, Phạm Hồng Vũ không quan tâm.
Bên cạnh náo nhiệt, hắn không ngờ cũng không quan tâm.
Một mình nằm ở trên cái ghế dài đằng sau nhà, đôi chân bắt chéo, hứng thú xem quyển sách “Ngũ Đại Sử” do Âu Dương Tu biên soạn.
Thời gian gần đây, Phạm Hồng Vũ rất thích xem quyển sách này, tìm hiểu cuộc đấu tranh giữa Hán tộc và Dị tộc, giữa Hoàng đế và Thừa tướng, giữa Thừa tướng với Thừa tướng….Rất hứng thú.
Đấu tranh chính trị thời Ngũ Đại là tương đối rõ ràng.
Khi đó tư tưởng của người đọc sách chưa bị những triết học Trình Chu Lý trói buộc, nên thường xuyên có thể nhìn thấy các chiến lược gia và thuật chiến lược xuất hiện.
Tuy rằng thời Ngũ Đại có rất nhiều người đọc sách không tự nhận mình là chiến lược gia, cảm thấy rất hổ thẹn với những chiến lược gia thật sự.
Tuy nhiên, rất nhiều những gì mà bọn họ làm chính là thuật chiến lược.
Phía sau vang lên tiếng bước chân rất nhỏ nhưng quen thuộc.
Phạm Hồng Vũ khóe miệng hiện lên nụ cười.
Làn gió thơm bắt đầu khởi động.
Đôi môi đỏ hồng nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán hắn.
– Hồng Vũ, anh thật sự rất có phong độ của một đại tướng, rất biết cách bình tĩnh.
Triệu Ca cười nói, đứng ở phía sau hắn, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của mắt, trong mắt tràn đầy tình yêu.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Anh đây với phong độ đại tướng chẳng có quan hệ gì cả.
– Làm sao mà không có? Anh quản lý công ty rất tốt mà.
Phạm Hồng Vũ buông quyển sách, khoát tay nói:
– Đây không phải là cái chính.
Thủ pháp cụ thể anh chẳng hiểu.
Cấp dưới của em là chuyên gia, so với anh còn rõ ràng hơn.
– A, anh khoan hãy nói.
Công ty hôm nay rất náo nhiệt.
Tiếng hoan hô vang lên liên tiếp.
Triệu Ca nụ cười trên mặt dường như không bao giờ tắt.
Phạm Hồng Vũ cười ha hả, hướng Triệu Ca vươn tay ra.
Triệu Ca liền cười, nắm tay của hắn, kéo hắn lên.
Nếu chiếu theo hành động này trước đây của Phạm Hồng Vũ, Triệu Ca hẳn đã bị lừa.
Chỉ cần cô khẽ vươn tay, cả người sẽ bị Phạm Hồng Vũ kéo vào lòng.
Tuy nhiên, đây đang trong sân vườn khu nhà cao cấp, Phạm Hồng Vũ cũng không thể làm càn như vậy.
Hiểu ra được thân phận của hắn hiện giờ không phải là Chủ tịch huyện Phạm mà là Phạm tiên sinh.
Triệu Ca đối với cấp dưới yêu cầu khá nghiêm khắc.
Phạm tiên sinh cũng không thể làm hỏng quy tắc của Phạm phu nhân.
Triệu Ca không phải là người có tính nghiêm khắc, nhưng đây là không còn cách nào khác.
Vô uy thì không đủ phục chúng.
Cô lẻ loi một mình ở Hongkong, không có nhiều người quen.
Nếu không quy củ, làm sao quản lý cấp dưới?
Rất nhiều tôi tớ đều là mắt chó nhìn người.
– Thế nào, giá bao nhiêu rồi?
– Hai mươi chín rồi, lập tức sẽ lên đến ba mươi đô la Mỹ.
Nếu hiện tại xuất kho, trừ đi các loại phí dụng, chúng ta cũng kiếm được hai trăm triệu đô la Mỹ, gần hai tỷ đô la Hongkong.
Triệu Ca hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt, không kìm nổi lại ôm Phạm Hồng Vũ, hôn một cái.
Ở công ty, cô phải duy trì hình tượng Chủ tịch, nhất định phải kiêu ngạo.
Nhưng hiện giờ đang ở nhà mình, cùng với người yêu của mình, cũng không cần cố kỵ.
– Tiếp tục, con chuột kéo chày gỗ, đầu to ở phía sau.
Phạm Hồng Vũ cũng rất hài lòng.
Đầu tư hai trăm triệu đô la Hongkong, trong nháy mắt nhân lên thập bội.
Trong những thị trường khác, loại lợi nhuận này khó mà có thể tưởng tượng được.
Cho dù vào cơn sốt bất động sản nhất ở đời sau cũng chưa chắc đạt được tốc độ đó.
Tuy nhiên, bên này kiếm được thập bội thì cũng đồng nghĩa với bên kia thua thập bội.
Đương nhiên, không phải một người thiệt, cũng không phải một công ty thiệt mà là rất nhiều người cùng thiệt.
– Anh nói là, còn tiếp tục phát triển sao?
Triệu Ca mở to mắt hỏi.
– Đương nhiên, đây chỉ mới là ngày hôm sau thôi.
Dù sao thì cũng phải tăng thêm mấy ngày nữa.
– Thế thì khi nào chúng ta xuất kho?
– Trước khi nước Mỹ xuất binh thì chúng ta có thể xuất kho được rồi.
Ước chừng còn khoảng ba bốn ngày nữa.
Cụ thể mà nói, giá dầu sau khi lên đến ba mươi bảy, ba mươi tám thì có thể suy xét từng bước xuất kho được rồi.
Đi từng bước, không cần đi quá nhanh.
Bằng không sẽ khủng hoảng đấy.
Phạm Hồng Vũ định liệu trước.
Có liên quan đến sự việc sau khi chiến tranh vùng vịnh bùng nổ, các loại phản ứng của thế giới, Phạm Hồng Vũ cũng đã nói trước với Triệu Ca, Hạ Ngôn và Đóa Đóa rồi.
Triệu Ca dịu dàng gật đầu, nhìn hắn, ánh mắt sáng như sao, không chút che giấu sự sùng bái của mình.
Sự thật đã thêm một lần nữa chứng minh, nghe lời của hắn, tuyệt không sai.
– Hạ Ngôn và Đóa Đóa đâu?
– Bọn họ còn ở lại công ty.
Đóa Đóa rất thích không khí ở công ty.
Cùng với đám nhân viên la to, rất vui vẻ.
Nói xong, nụ cười lại hiện ra trên mặt Triệu Ca.
– Hạ Ngôn không la à?
Phạm Hồng Vũ có điểm kinh ngạc.
– Hạ Ngôn cũng la nhưng không to bằng Đóa Đóa.
Phạm Hồng Vũ gật đầu:
– Ừ, tính cách bằng đầu thành thục rồi.
Cái này rất tốt.
Triệu Ca thuận miệng hỏi:
– Hồng Vũ, anh thực để cho bọn họ đi Minh Châu làm bất động sản sao?
– Đúng là có quyết định này.
Bọn họ cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.
Triệu Ca hơi chần chừ hỏi:
– Thế sao không cho bọn họ đi thủ đô để phát triển? Theo lý, triển vọng khai thác bất động sản ở thủ đô so với Minh Châu không thua kém.
Xuân Vũ và Bảo Hưng đều ở thủ đô, có thể chiếu cố lẫn nhau.
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười nói:
– Chính là vì Xuân Vũ và Bảo Hưng đều ở thủ đô, cho nên anh mới bảo họ đến Minh Châu.
Thủ đô có đủ người rồi.
Triệu Ca có chút không hiểu.
Cô theo góc độ kinh doanh mà suy nghĩ, còn Phạm Hồng Vũ lại không nghĩ giống cô.
Để cho Hạ Ngôn và Đóa Đóa đến Minh Châu phát triển, Phạm Hồng Vũ còn có điểm suy tính chính trị trong đó.
Cho nên hắn mới nói, thủ đô người đã đủ rồi.
Tuy nhiên, lời nói này hắn cũng không giải thích rõ với Triệu Ca.
Triệu Ca một mình làm việc ở Hongkong, cũng đã cực lắm rồi, không cần phải khiến cô suy nghĩ thêm nữa.
– Nếu đơn thuần tính theo góc độ buôn bán mà nói, mười mấy năm sau, Minh Châu thế nào cũng phát triển rất lớn.
Toàn bộ địa khu Giang Đông được mở rộng, yếu tố kinh doanh khắp nơi đều có.
Tập đoàn Từ thị đã có chủ ý đánh vào Giang Đông.
Tuy nhiên, kinh nghiệm Hạ Ngôn vẫn còn non.
Trong khoảng thời gian này, tạm thời để cho cậu ta và Đóa Đóa ở lại Hongkong.
Đóa Đóa học nghiệp vụ tài vụ, Hạ Ngôn thì đi theo em và Lệnh Hòa Phồn, hiểu rõ thêm một chút về kinh doanh, hình thức vận tác.
Từ bây giờ đến đầu năm sau, dầu mỏ sẽ còn có thêm một cơ hội nữa.
Cơ hội lần này chúng ta cũng không thể bỏ qua, còn phải làm một phen lớn hơn nữa.
Thừa dịp thế giới đại loạn, chúng ta trước tiên mua vào rồi nói sau.
Đến lúc đó, nếu chúng ta có được tài chính vượt qua một tỷ đô la, cơ sở đã vững rồi thì làm gì cũng có thể buông tay buông chân.
– Đầu năm sau còn có một cơ hội nữa?
Triệu Ca suy nghĩ không kịp, liền mở to hai mắt nhìn.
Hơn nữa, một tỷ đô la, con số này cũng làm cho đầu óc của cô hơi choáng váng.
Bốn năm trước, cô chỉ là bà chủ một quán ăn nhỏ ở huyện Vũ Dương, làm sao có thể nghĩ đến cuộc sống của mình lại biến hóa nghiêng trời lệch đất như vậy?
Khi ở cùng một chỗ với Phạm Hồng Vũ, Triệu Ca không thích động não.
Dù sao, hết thảy đều có hắn làm chủ, Triệu Ca nhiệm vụ chủ yếu chỉ là làm tốt vị trí của “Phạm phu nhân”.
– Chắc chắn.
Nước Mỹ chỉ cần nhúng tay vào, không thể bỏ dở nửa chừng.
Dù thế nào cũng phải đánh Iraq mới được.
Bằng không, giá dầu thủy chung sẽ nằm ở mức cao như vậy.
Người ăn không tiêu nhất chính là nước Mỹ.
Nước Mỹ đánh bại Iraq thì đó là lúc giá dầu hạ xuống.
– Trời, nếu trở lại cái giá của ngày hôm qua thì đó chính là một sự tuần hoàn.
Triệu Ca không kìm nổi than.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Không chỉ riêng thì tuần hoàn đơn giản vậy đâu.
Cho đến lúc này, nắm lấy cơ hội, vài tỷ đô la Mỹ đập xuống, khẳng định là hồi báo càng dày.
Triệu Ca mắt mở to, nhìn hắn, thở dài nói:
– Hồng Vũ, nói thật, em một chút cũng không rõ, anh làm sao mà biết được nhiều như vậy?
Phạm Hồng Vũ cầm quyển sách “Ngũ Đại Sử” bên cạnh quơ quơ lên, nói:
– Đọc nhiều sách.
Trong sách có Hoàng Kim Ốc, trong sách có Nhan Như Ngọc.
Hoàng Kim Ốc thì anh còn tin, nhưng Nhan Như Ngọc thì anh không thể nào tin được.
Triệu Ca cười khanh khách, hỏi:
– Tại sao vậy?
– Nhan Như Ngọc trong sách làm sao mà bằng mỹ nữ trước mặt anh?
Nói xong, cánh tay lại ôm lấy eo thon của Triệu Ca.
– Lại dụ dỗ người…
Triệu Ca thân hình mềm ra.
Mấy ngày nay, tối nào Phạm Hồng Vũ cũng gây sức ép, Triệu Ca cảm thấy có chút ăn không tiêu.
Nhưng vì sao hiện tại trong lòng lại ngứa ngáy nữa rồi?
Phạm tiên sinh tâm tình rộn rạo, đang muốn ôm Triệu Ca tiến vào phòng ngủ vui vẻ một chút thì điện thoại di động lại phát ra âm thanh nặng nề.
Một người làm công nam giới đứng cách đó không xa, hai tay cầm mâm đựng điện thoại di động, rất kính cẩn nói:
– Tiên sinh, điện thoại của ngài.
Phạm Hồng Vũ giơ tay cầm lấy điện thoại, nhấn nút trả lời.
– Hồng Vũ, đang ở nhà hay ở công ty?
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lệnh Hòa Phồn.
– Đang ở nhà!
– Cậu bây giờ rảnh không? Nếu rảnh thì có một vị khách muốn đến gặp cậu.
– Vị khách nào vậy?
– Anh trai Giai Ngọc.
– Hả, là Từ Thế Phong tiên sinh à? Rất hoan nghênh.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 759: Hợp tác vui vẻ
Chương 759: Hợp tác vui vẻ
Lập tức Phạm Hồng Vũ vào nhà, thay một bộ tây trang cực kỳ trang trọng, giày da bóng loáng.
Triệu Ca vừa mới trở về từ công ty, vốn ăn mặc đã chỉnh tề lắm rồi, cũng không cần phải thay đổi trang phục.
Anh trai Từ Giai Dao là Từ Thế Phong chính là người nối nghiệp trong tương lai của tập đoàn Từ thị.
Hiện tại đang là Phó tổng giám đốc.
Phỏng chừng vài năm nữa, khi Từ Viễn Công lui ra đằng sau thì sân khấu này sẽ hoàn toàn thuộc về Từ Thế Phong.
Một vị thiếu gia đại diện cho tập đoàn Từ thị bỗng nhiên chủ động đến nhà thăm hỏi, thật sự có chút ngoài dự kiến của Phạm Hồng Vũ, nên xem đó là chuyện quan trọng, không thể chậm trễ.
Phạm Hồng Vũ sau khi thay xong trang phục, cùng Triệu Ca đứng ngoài cửa biệt thự đón khách.
Một lát sau, một chiếc Rolls-Royce đen bóng chậm rãi lái vào khu biệt thự.
Phạm Hồng Vũ hai mắt hơi híp lại.
Từ Thế Phong ngồi xe xịn đến tất nhiên là không phải để khoe mẽ trước mặt Phạm Hồng Vũ, mà là thể hiện sự tôn trọng đối với chủ nhân.
Ví dụ như hai nguyên thủ chính thức gặp nhau, tất cả mọi người phải ăn mặc chỉnh tề, không có khả năng tùy tiện mặc gì cũng được.
Chiếc Roys-Royce chậm rãi dừng trước bậc thang.
Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca mỉm cười bước xuống.
Một nhân viên thư ký vội bước xuống trước mở cửa xe.
Một chàng thanh niên khoảng ba mươi tuổi, mang giày tây bước xuống xe.
Theo sát phía sau là Lệnh Hòa Phồn và Từ Giai Dao.
– Hoan nghênh Từ tiên sinh đến thăm nhà.
Phạm Hồng Vũ tiến lên, bắt tay với Từ Thế Phong, mỉm cười nói.
Từ Thế Phong giống Từ Viễn Công ở vóc dáng bậc trung, khuôn mặt hơi gầy yếu, nhưng khác biệt là trơn bóng không một vết nhăn.
Từ Thế Phong lúc này đang trong giai đoạn cường tráng.
Ngoại trừ điểm này, còn có một điểm khác biệt, đó chính là ánh mắt, so với Từ Viễn Công thì sắc bén hơn nhiều.
Ánh mắt của Từ Viễn Công trong suốt, bình thản, gần như không có bất kỳ sát khí nào.
Điều này cũng bởi vì sự lịch duyệt khác nhau.
Khi tới độ nhân sinh như Từ Viễn Công, đối với hết thảy ở thế gian đã sớm nhận ra và cũng đã phai nhạt.
Từ Thế Phong cầm tay Phạm Hồng Vũ thật chặt, cười nói:
– Phạm tiên sinh không quản ngàn dặm xa xôi đến chúc mừng em gái đính hôn.
Thịnh tình như vậy, Thế Phong cảm động vô cùng, sớm phải nên đến bái phỏng Phạm tiên sinh để tỏ lòng biết ơn.
Chỉ một câu nói kia, Phạm Hồng Vũ đã biết Từ Thế Phong là một người cực kỳ cẩn thận.
Mặc dù là lén gặp gỡ, nhưng Từ Thế Phong cũng không muốn để người ta biết được mục đích thật sự của y khi đến đây.
Tính sắc bén và làm việc cẩn thận không mâu thuẫn với nhau.
Từ ý nghĩa nào đó mà nói, Phạm Hồng Vũ cũng là người như vậy.
– Từ tiên sinh quá khách khí rồi.
Phạm Hồng Vũ lại cùng với Từ Thế Phong hàn huyên vài câu.
– Từ tiên sinh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, như sấm bên tai.
Nay được gặp, cảm giác rất vinh hạnh.
Triệu Ca chân thành bắt tay Từ Thế Phong, khách khí vài câu.
– Triệu tổng, tôi đối với cô cũng ngưỡng mộ từ lâu.
Đã sớm nghe A Phồn và Giai Dao nhắc đến cô, nói cô là một nữ cường nhân, không thua gì đấng mày râu.
Từ Thế Phong cười nói, đối với Triệu Ca xưng hô rõ ràng.
Khả năng là Lệnh Hòa Phồn đã nói với y trước về quan hệ giữa Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca.
Nếu trước mặt gọi là Phạm phu nhân thì cũng chẳng vấn đề gì, nhưng khi đạt tới vị trí của Từ Thế Phong hiện giờ thì cũng không thể hàm hồ.
Triệu Ca tự nhiên cười nói:
– Nữ cường nhân thì thật là không dám nhận.
Chiếu theo nguyện vọng của tôi thì tôi tình nguyện ở đằng sau chồng, giúp chồng nuôi dạy con cái mà thôi.
Từ Thế Phong cười ha hả, không có trả lời.
Lập tức Phạm Hồng Vũ lại bắt tay với Lệnh Hòa Phồn và Từ Giai Dao, sau đó mời Từ Thế Phong vào nhà.
Mọi người ở phòng khách phân chủ khách xong xuôi thì đã có người giúp việc mang trà và cà phê lên.
– Phạm tiên sinh, tôi nghe A Phồn nói, cậu rất giỏi, thật sự rất giỏi.
Sau khi người giúp việc lui ra, Từ Thế Phong liền đi thẳng vào vấn đề.
Lệnh Hòa Phồn hơi chán nản nói:
– Xem ra tôi còn phải cẩn thận hơn.
Sớm biết như thế thì tôi hẳn là phải mạnh mẽ theo vào.
Y mới mua hai ngàn cổ phiếu tra đơn, tính luôn cả phần cổ phiếu của Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca ở London và Singapore thì Lệnh Hòa Phồn ngay cả một phần mười cũng chưa tới.
Trong nháy mắt, lợi nhuận đã chênh lệch gấp mười lần.
Đây không phải là mấy triệu mà là mấy trăm triệu đô la.
Phạm Hồng Vũ cười nói;
– Hòa Phồn, anh cẩn thận là đúng.
Công ty thương mại Phồn Thịnh và tập đoàn Thiên Ca không giống nhau.
Anh còn có những sự nghiệp khác, áp lực tài chính so với Thiên Ca phải hơn rất nhiều.
Phiêu lưu quá lớn là không thượng sách.
Lệnh Hòa Phồn lắc đầu liên tục, có chút hối hận.
Phạm Hồng Vũ kỳ thật đã giải thích rõ với y tình hình trước mắt, nhưng y lại rút lui.
Hai lần cơ hội, Phạm Hồng Vũ đều nhắc nhở y, kết quả là y đều buông tha.
Từ Thế Phong nói:
– A Phồn, anh cho rằng Phạm tiên sinh nói rất có lý.
Công ty tình huống khác nhau thì áp dụng sách lược tất nhiên sẽ không giống nhau.
Binh pháp có câu, chưa mưu thắng đã mưu bại.
Bất cứ hành vi đầu tư nào đều phải chuẩn bị cả tốt lẫn xấu.
Kết quả xấu nhất nếu vượt qua khả năng chịu đựng của mình thì hẳn là nên suy nghĩ kỹ rồi làm.
Đương nhiên, giống như Phạm tiên sinh ánh mắt cao minh, liệu sự như thần, trên thế giới là hoàn toàn hiếm thấy.
Nếu lần sau còn có cơ hội như vậy thì anh đề nghị em nên chặt chẽ bắt lấy, tuyệt không do dự.
– Từ tiên sinh quá khen rồi, tôi cũng chỉ là mạo hiểm một phen, áo dụng đúng thời cơ, tuyệt không phải là một ví dụ để noi theo.
Từ Thế Phong cười nói:
– Phạm tiên sinh quá khiêm nhường.
Không dối gạt Phạm tiên sinh, lần này Thế Phong chịu sự ủy thác của cha, đến nhờ vả Phạm tiên sinh.
Cha tôi tuổi tác đã cao, không tiện đi lại, có chỗ nào tiếp đón không chu đáo thì mong Phạm tiên sinh và Triệu tổng tha thứ.
Lời này nói ra quá khách khí.
Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca vội vàng khiêm tốn vài câu.
– Phạm tiên sinh, tôi mạo muội hỏi một câu, đối với xu thế của thị trường dầu thô tiếp theo, không biết Phạm tiên sinh có chỉ giáo gì không.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Từ tiên sinh không cần khách khí như vậy.
Tôi và A Phồn giao tiếp cũng không phải một hai năm, cũng xem nhau là bạn thân rồi.
Từ tiên sinh và Hòa Phồn là người thân thì tất nhiên tất cả mọi người đều là bạn.
Giữa bạn bè thì nên thẳng thắn.
Đối với thị trường giá dầu thô sau này, tôi cho rằng, giá dầu sẽ còn tiếp tục tăng lên, hẳn sẽ vượt qua khỏi con số bốn mươi đô la Mỹ.
Từ Thế Phong gật đầu.
Căn cứ chiều hôm qua và sáng nay, giá cả dầu thô thế giới điên cuồng tăng lên, không có xu hướng dừng lại.
Nhưng lên đến con số bốn mươi đô la Mỹ thì khó nói rồi.
– Có thật hay không thì còn phải chờ xem.
Hiện tại giá dầu vẫn duy trì tại mức giá hiện tại.
Từ Giai Dao mở miệng nói.
Phạm Hồng Vũ cười lắc đầu nói:
– Căn cứ vào trình độ tiêu phí và trình độ công nghiệp hóa, duy trì giá cao như vậy trong thời gian dài là không có khả năng.
Chỉ cần nước Mỹ xuất binh, giá dầu sẽ được ổn định lại.
Đương nhiên, lập tức hạ xuống trên diện rộng khả năng cũng không phải là lớn.
Mấu chốt còn phải xem quy mô xuất binh của nước Mỹ, và mục đích của nước Mỹ sẽ dành cho Tổng thống.
Từ Thế Phong gật đầu nói:
– Ừ, nước Mỹ là nơi tiêu thụ dầu thô nhiều nhất.
Vùng vịnh xảy ra sự kiện như vậy, nước Mỹ xuất binh can thiệp là điều tất nhiên.
Giống như Phạm tiên sinh đã nói, mấu chốt là độ mạnh yếu nước Mỹ can thiệp như thế nào.
Phạm tiên sinh đối với điều này có phân tích gì hay không?
– Nước Mỹ sẽ phải can thiệp toàn bộ, duy trì cục diện hiện tại, ngăn cản Iraq tiến thêm một bước khuếch trương, không phù hợp với lợi ích nước Mỹ.
Phong cách làm việc của chính phủ Mỹ là vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn.
Tuy ngoài mặt là lấy danh nghĩa Chúa cứu thế xuất hiện, nhưng kỳ thật nước Mỹ vẫn muốn mở rộng thế lực ảnh hưởng của bọn họ ở vùng vịnh. chỉ có điều là chưa có lý do thích hợp.
Hiện tại Saddam Hussein lại mang đến cho họ một cơ hội tốt như vậy, người Mỹ từ chối thì bất kính, chỉ có thể thu nhận.
Tôi cho rằng, lần này nước Mỹ chẳng những phải trợ giúp Kuwait mà còn nghĩ mọi biện pháp làm suy yếu Kuwait.
Iraq và người Mỹ không chung đường, có thể làm suy yếu nó cũng tốt.
– Nói như vậy thì còn một cơ hội nữa?
Lệnh Hòa Phồn hai mắt sáng ngời, vội vàng nói.
Y dù sao cũng lịch lãm trong thương trường, ánh mắt nhạy bén, còn cao hơn Triệu Ca.
Còn phải mất nhiều năm lăn lộn nữa thì Triệu Ca mới có thể trưởng thành trong thương giới.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười gật đầu:
– Nước Mỹ hoàn toàn đem Iraq đuổi ra khỏi Kuwait thì đó chính là một cơ hội thứ hai.
Từ Thế Phong nói:
– Tôi hoàn toàn đồng ý với phân tích của Phạm tiên sinh.
Phạm tiên sinh, tôi thật sự không nghĩ tới, Phạm Hồng Vũ chẳng những là cán bộ quản lý trong nước, mà còn đối với chính trí quốc tế có nhận thức sâu sắc như vậy.
Khâm phục, khâm phục.
Nói xong, liền hướng Phạm Hồng Vũ chắp tay ôm quyền.
Phạm Hồng Vũ cười xua tay.
– Phạm tiên sinh, Thế Phong có một yêu cầu quá đáng.
– Từ tiên sinh cứ nói, nếu không có gì sai trái thì tôi xin sẵn lòng.
– Haha, Phạm tiên sinh quả nhiên là sảng khoái.
Ý tôi là, Từ thị chúng tôi muốn hợp tác với tập đoàn Thiên Ca.
Phạm tiên sinh, cậu xem, ba công ty chúng ta có thể thành lập một quỹ hợp tác, cùng tiến cùng lui?
Từ Thế Phong thăm dò, ánh mắt có chút khẩn thiết.
Phạm Hồng Vũ đối với đại thế quốc tế nắm rất chắc.
Từ Thế Phong trên danh nghĩa đề xuất hợp tác với Triệu Ca, trên thực tế là muốn mượn ánh mắt trác tuyệt của Phạm Hồng Vũ mà giành lợi ích lớn nhất cho tập đoàn Từ thị.
Phạm Hồng Vũ liền mỉm cười.
Trước đó không lâu, hắn đã nói qua với Triệu Ca, muốn hợp tác với tập đoàn Từ thị thành lập một tập đoàn tài chính trong khu vực.
Triệu Ca còn đang phân vân không biết nên nói như thế nào với đại lão cao tầng Từ thị, thì lúc này Từ Thế Phong đã nhanh như vậy chủ động đưa tới cửa.
– Từ tiên sinh, thành lập quỹ hợp tác tôi hoàn toàn đồng ý.
Phạm Hồng Vũ rất sảng khoái nói.
Từ Thế Phong cũng cười đứng dậy, hướng Phạm Hồng Vũ vươn tay, nói:
– Phạm tiên sinh quyết đoán như vậy, Thế Phong không khỏi khâm phục.
Hy vọng sau này có thể hợp tác vui vẻ với Phạm tiên sinh.
– Hợp tác vui vẻ!
Sau đó, không khí trong phòng khách có sự thay đổi.
Mặc dù lần đầu gặp mặt Từ Thế Phong, vẫn không tránh khỏi có chút xa lạ, nhưng so với không khí lúc mới vào cửa thì khác nhau quá lớn.
Thương trường và quan trường dù sao cũng có sự bất đồng, một khi quyết định hợp tác, cho dù là cảm giác thân thiết thì cũng nhất định phải giả vờ.
Quan trường thì không giống với.
Trong quan trường, hợp tác càng nhiều thì kết nhau lẫn nhau lại càng bình thường.
– Không biết Phạm tiên sinh và Triệu tổng đối với việc hợp tác của chúng ta có kế hoạch cụ thể gì không?
Từ Thế Phong bưng tách cà phê, khẽ nhấp một cái, rất tùy ý hỏi.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Nói đến kế hoạch kinh doanh cụ thể thì Từ tiên sinh và Hòa Phồn đều là người lành nghề.
Tôi bất quá chỉ là người ngoài ngành, không dám múa rìu qua mắt thợ.
Tất nhiên hết thảy sẽ do Từ tiên sinh làm chủ, tôi và Triệu Ca chỉ là theo đuôi, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Từ Thế Phong cười nói:
– Phạm tiên sinh quá khách khí rồi.
Chúng tôi bất quá cũng chỉ là làm chút công tác sự vụ, đối với việc tiên đoán đại cục thế giới thì còn kém hơn Phạm tiên sinh.
Từ Giai Dao khẽ cười nói;
– Vậy thì phân công hợp tác đi.
Cái gọi là phân công hợp tác tất nhiên là mọi người sẽ xuất tiền, còn về phương diện thế cục, hết thảy đều nghe theo Phạm Hồng Vũ.
Từ Thế Phong, Lệnh Hòa Phồn và Triệu Ca là chủ thể còn Phạm Hồng Vũ là linh hồn.
Ít nhất trong vòng mười năm sau, loại tình huống này cũng không có thay đổi quá lớn.
Lập tức mọi người liền trao đổi ý kiến cơ bản về phương án hợp tác.
Cuối cùng, Triệu Ca đội nhiên hỏi:
– Giai Dao, Quách tiểu thư không có vấn đề gì lớn chứ?
Từ Giai Dao khẽ mỉm cười nói:
– Vấn đề của Mỹ Linh không lớn, Đinh Khải thì phiền phức không nhỏ rồi.
Tập đoàn Đinh thị sáng nay mời dự hợp Ban giám đốc khẩn cấp, quyết định cải tổ toàn bộ quản lý của tập đoàn.
Đinh Khải bị mất chức rồi.
– Trong vòng một ngày, Đinh thị lỗ nhiều tiền như vậy.
Đinh Khải đây là gieo gió gặt bão.
Chuyện lần này coi như là một bài học cho anh ta.
Về sau cần phải khiêm tốn một chút.
Cần phải biết cái thì là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Lệnh Hòa Phồn thản nhiên nói, trên mặt tất cả đều là sự châm chọc.
Từ Giai Dao liên tục gật đầu, tràn đầy đồng cảm:
– Đúng vậy, cái gã Đinh Khải này lúc nào cũng tự cho mình là giỏi.
Bề trên Đinh gia đối với anh ta cũng dung túng quá rồi.
Kỳ thật đây không phải là tốt cho anh ta mà ngược lại là hại anh ta.
Phạm Hồng Vũ cười, chậm rãi nói:
– Chuyện này đối với Đinh tiên sinh chưa hẳn là chuyện xấu.
Với tính cách như vậy, nếu thủy chung không chịu sự kềm chế thì có lẽ sẽ không chỉ là chịu thiệt ít tiền như vậy đâu.
Lệnh Hòa Phồn không khỏi rùng mình.
Phạm Hồng Vũ nói thì rất bình thản, nhưng Lệnh Hòa Phồn lại cảm nhận được ác khí nồng đậm.
Lại nói tiếp, cũng không trách Phạm Hồng Vũ tức giận.
Chỉ cần là đàn ông, ai mà dễ dàng tha cho hành vi này của Đinh Khải.
Lại càng không cần nói đến người có tính cách mạnh mẽ, cứng rắn như Phạm Hồng Vũ.
Đinh Khải lúc này ăn thiệt có lẽ thật sự là chuyện tốt.
Chỉ cần y từ đó về sau tránh xa Triệu Ca, thì Phạm Hồng Vũ cũng chẳng thèm quan tâm đến.
Từ Thế Phong thản nhiên nói:
– Đinh Khải làm người lỗ mãng, bị bài học như vậy cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
A Phồn, Giai Dao, về sau ít giao tiếp với hạng người như vậy, đỡ phải bị vạ lây.
Tất nhiên, có liên quan đến chuyện giữa Phạm Hồng Vũ và Đinh Khải, Từ Giai Dao đã nói cho anh trai biết.
– Vâng, thưa anh!
Lệnh Hòa Phồn và Từ Giai Dao đồng loạt đáp.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 760: Lục Cửu cảm thấy rất sung sướng
Chương 760: Lục Cửu cảm thấy rất sung sướng
Đặt điện thoại xuống, Bí thư Huyện ủy Vân Hồ cảm thấy rất sung sướng.
Vất vả mãi, cuối cùng cũng có báo đáp rồi.
Cú điện thoại này là do Bí thư Thành ủy Đàm Khởi Hoa gọi đến cho ông ta.
Bí thư Đàm nói với ông ta rằng Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh đã chính thức đem “kinh nghiệm Vân Hồ” chỉnh sửa thành tài liệu, gửi lên Mặt trận Tổ quốc Trung ương.
Đồng thời, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh đã xin ý kiến của lãnh đạo chủ chốt của tỉnh, đợi Mặt trận Tổ quốc Trung ương có ý kiến phúc đáp chính thức thì sẽ gửi công văn đi toàn tỉnh, mở rộng “kinh nghiệm Vân Hồ”.
Điều quan trọng nhất là, Bí thư Đàm nói, trong tài liệu mà Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh gửi lên trung ương đã ghi rất rõ ràng, công tác Mặt trận Tổ quốc huyện Vân Hồ có được thành tích, là nhờ sự lãnh đạo thống nhất của Huyện ủy, UBND huyện Vân Hồ và sự nỗ lực của UBMTTQ huyện Vân Hồ.
Nói cách khác, công lao lần này sẽ được dừng lại trên đầu Lục Cửu.
Đàm Khởi Hoa trong điện thoại cổ vũ Lục Cửu vài câu, rồi bảo ông ta hãy tiếp tục cố gắng, làm tốt các mặt công tác khác.
Còn mịt mờ nhắc nhở Lục Cửu, sang năm, chính là thời điểm nhiệm bầu cử kỳ mới của thành phố, phải nắm được thế cục của huyện trong tay.
Mỗi lần bầu cử nhiệm kỳ mới, tuy rằng tất cả đều phải phục tùng sự sắp xếp của cấp trên, nghiêm túc quán triệt tinh thần chỉ thị của Tỉnh ủy, Thành ủy, nhưng đại diện của các huyện quản lý đến nơi đến chốn cũng là việc rất quan trọng.
Tuy nhiên Lục Cửu rất rõ ràng, điều mà Đàm Khởi Hoa đang nhắc nhở ông ta, không hề đơn giản như vậy.
Đổi nhiệm kỳ mới.
Đây mới là trọng điểm mà Đàm Khởi Hoa muốn nói.
Theo Lục Cửu biết, UBND thành phố ít nhất có ba vị lãnh đạo, vào nhiệm kỳ tới sẽ lui về tuyến hai, đó là Chủ tịch thành phố Quách và hai Phó Chủ tịch thành phố khác.
Quách Thanh Hoa là chức vị chính, có lẽ không rút về hẳn, mà có thể được điều đến Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố.
Không cần nói đến thứ khác, chỉ dựa vào việc ông ta là cấp dưới cũ của Viên Lưu Ngạn, thì Viên Lưu Ngạn cũng sẽ không mặc kệ đối với việc sắp xếp công tác của ông ta sau khi lui về.
Lên chức Chủ tịch thành phố, Lục Cửu căn bản không dám nghĩ.
Điều này không có khả năng.
Nếu không có bất ngờ thì vị trí này sẽ thuộc về Trịnh Mỹ Đường, chỉ cần Viên Lưu Ngạn còn ở Tào Thành, chỉ cần Trịnh Mỹ Đường không phạm sai lầm lớn thì không ai dám mơ tới việc cướp chiếc mũ cánh chuồn Chủ tịch thành phố khỏi tay ông ta cả.
Hơn nữa kinh nghiệm lý lịch của Lục Cửu cũng kém quá xa.
Tâm tư của Lục Cửu, toàn toàn nằm ở một trong hai ghế Phó chủ tịch thành phố được bỏ trống kia.
Đàm Khởi Hoa đã nói khá rõ ràng, cố gắng làm việc, chỉ cần ông có thành tích xuất sắc thì tôi sẽ tranh thủ giúp ông.
Bí thư Đàm quả nhiên đúng là một vị lãnh đạo tốt để đi theo.
Lục Cửu không kìm nổi đứng dậy.
Hưng phấn đi tới đi lui trong phòng làm việc, khóe miệng hiện lên nụ cười sung sướng.
Tuy nhiên, lại có người không lễ phép, cắt đứt niềm vui này của Bí thư Lục.
Điện thoại trên bàn làm việc lại rung lên.
Lục Cửu đi qua, tay cầm lấy ống nghe, cao giọng nói: – Xin chào.
– Bí thư.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Phạm Hồng Vũ.
– Ha ha, Chủ tịch huyện, xin chào.
Giọng điệu của Lục Cửu, vẫn lộ ra vài phần sung sướng như cũ.
– Bí thư, bây giờ có rảnh không? Có chút việc, tôi muốn báo cáo với Bí thư.
Lục Cửu cười nói: – Chủ tịch huyện, khách khí như vậy làm gì? Bất kể khi nào Chủ tịch đến, tôi đều hoan nghênh mà.
– Vậy được, cảm ơn Bí thư, tôi lập tức qua.
Chủ tịch huyện vẫn khiêm tốn cẩn thận, tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết trong quan trường.
Bề ngoài vẫn tỏ ra rất tôn trọng Bí thư Lục.
Cúp điện thoại xong, khóe miệng Lục Cửu nhếch lên, mỉm cười.
Xem chừng, Phạm Hồng Vũ muốn đến “nói điều kiện” rồi, tặng một ân tình lớn như vậy, với tính cách của Chủ tịch huyện Phạm, bất kể thế nào cũng sẽ muốn hồi báo.
Bí thư Lục và Chủ tịch huyện Phạm cũng đâu phải “bạn hữu” gì.
Thôi mặc kệ, nói điều kiện thì nói, chỉ cần không quá đáng quá là được.
Phạm Hồng Vũ rất nhanh đã đi đến văn phòng của Lục Cửu.
– Chủ tịch huyện đến rồi à, mời ngồi.
Lục Cửu đã ngồi ở ghế sô pha chờ sẵn, thấy Phạm Hồng Vũ vào cửa liền đứng dậy, mỉm cười nói.
Phạm Hồng Vũ không phải đến tay không, hắn mang theo một cặp tài liệu lớn.
Trong mắt Lục Cửu hiện lên vẻ kinh ngạc.
Phạm Hồng Vũ chưa từng mang một chiếc cặp tài liệu lớn như vậy đến phòng ông ta.
Phạm Hồng Vũ đi đến gần, bắt tay với Lục Cửu.
– Mời ngồi mời ngồi, Chủ tịch huyện.
Lục Cửu rất khách khí.
Thời gian Phạm Hồng Vũ đi công tác lần này khá dài, những mười ngày.
Không biết đồng chí Chủ tịch huyện này có việc gì mà ở thủ đô lâu như vậy.
Đúng rồi, hai cô gái từ thủ đô đến.
Lục Cửu rất nhanh nghĩ đến chuyện này.
Lý Thu Vũ và Đông Nhan ở Vân Hồ chừng hai tuần, Lý Văn Hàn phải cử cảnh sát đi cùng để bảo vệ, chuyện như vậy, ở một huyện nhỏ bé như Vân Hồ thì không thể giấu kín được, Lục Cửu sớm đã được báo cáo, cũng không hỏi qua.
Cũng giống như Phạm Hồng Vũ không nghe người ta “thêu dệt” chuyện tình cảm của ông ta với Trần Hà vậy.
Phạm Hồng Vũ còn trẻ mà đã hiểu quy củ như vậy, Lục Cửu sao có thể “kém” hơn Phạm Hồng Vũ được?
Trong quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, cái gọi là vấn đề tác phong, Lục Cửu đã gặp quá nhiều rồi.
Chuyện như vậy, những cán bộ cỏn con và quần chúng phổ thông vô quyền vô thế, tự nhiên là thần thần bí bí, lời ra tiếng vào.
Bọn họ căn bản không cần nghĩ đến việc có phạm vấn đề tác phong hay không, chỉ cần có thể lén nghị luận một phen, sướng miệng thôi là được.
Nhưng đối với những người có chức vụ nhất định, nhất định phải thận trọng đối với chuyện như vậy.
Không phải là thận trọng với “thằng bé” của mình, mà là thận trọng đối với những lãnh đạo ngang tầm với mình.
Có thể coi như là một tin đồn, nhưng không được theo đuổi tới cùng.
Rất đơn giản, một khi Lục Cửu đi thám thính sinh hoạt cá nhân của Phạm Hồng Vũ và ngược lại, thì sẽ mở ra hình thức “tử đấu”, không chết thì không dừng lại, nhất định phải có một bên ngã xuống hoàn toàn thì mới chấ dứt được.
Hơn nữa, cho dù là bên thắng cũng sẽ rất thảm.
Thử nghĩ vấn đề tác phong một khi trở thành vũ khí đấu tranh chủ yếu, thì đồng nghĩa với việc mình bị đè dưới một quả bom, chắc chắn mỗi người đều cảm thấy bất an.
Trên thực tế, hiện tại nếu như đơn thuần là vấn đề tác phong, chỉ cần không liên lụy đến vấn đề khác, cho dù là lãnh đạo cấp trên biết thì đa số đều phê bình một trận là xong.
Lục Cửu ở Vân Hồ lâu năm, cán bộ huyện phạm sai lầm tác phong cũng không ít, cơ bản Lục Cửu đều xử lý như vậy.
Phạm Hồng Vũ đưa hai mỹ nữ về thủ đô, ở lại thủ đô vài ngày cũng là chuyện bình thường.
Phạm Hồng Vũ ngồi xuống, thuận tay mở cặp công văn, lấy cây thuốc lá ra, đặt trên bàn trà, cười nói: – Bí thư, lần này đi thủ đô, chẳng có quà gì cả, chỉ có hai cây thuốc lá đặc cung này, mang đến cho Bí thư hút thử.
Cái này, thật không cẩn thận.
Thông tín viên của Lục Cửu đang rót trà cho hắn, cửa phòng làm việc cũng không đóng.
Chủ tịch huyện ngang nhiên “đút lót” cho Bí thư Lục như vậy.
Phạm Hồng Vũ lần này đi Hongkong, là trực tiếp làm một số thủ tục liên quan ở Giang Khẩu, chào hỏi Lý Xuân Vũ một chút.
Với lực ảnh hưởng của Lý gia ở Lĩnh Nam, đó chỉ là việc nhỏ.
Các đồng chí ở Vân Hồ lại không biết Chủ tịch huyện Phạm đi Hongkong hơn mười ngày, còn tưởng hắn vẫn đang ở thủ đô với hai cô “hồng nhan tri kỷ” kia.
Lục Cửu hơi ngẩn người, lập tức cười ha hả: – Thuốc đặc cung? Ha ha, tôi đã từng nghe qua rồi, nhưng đây là lần đầu tiên được thưởng thức… Nói xong, liền cầm bao thuốc lên xem.
Lục Cửu chưa nhìn thấy thuốc đặc cung bao giờ, cũng không phân biệt được thật giả, nhưng nghĩ đến chắc chắn Phạm Hồng Vũ không đến mức “bẩn tính” như vậy.
– Ha ha, cảm ơn Chủ tịch huyện, nếu từ chối thì bất kính mất.
Lục Cửu cũng không mất thời gian vì chuyện này nữa.
Phạm Hồng Vũ thoải mái tặng thì ông ta cũng thoải mái mà nhận lấy.
Phạm Hồng Vũ cũng không phải Chủ tịch huyện bình thường, không cần phải “đút lót” ông ta.
Hơn nữa, nếu cần đút lót thì cũng sẽ không làm như vậy.
Lục Cửu và Phạm Hồng Vũ ở cùng một tòa nhà, buổi tối đến chỗ nhau cũng rất thuận tiện.
Đây chỉ là tình cảm bình thường mà đến.
Có lẽ, Phạm Hồng Vũ muốn thông qua động tác này, để bày tỏ “thiện ý” của mình với Lục Cửu.
Chỉ cần Phạm Hồng Vũ không chủ động “tấn công”, tuân thủ quy tắc quan trường, nể mặt và để “không gian” cho mình thì Lục Cửu cũng không muốn làm động tác gì.
Vừa rồi Bí thư Đàm trong điện thoại còn nói với ông ta, tiếp tục cố gắng, vực dậy các mặt công tác khác.
Chỉ thị của Bí thư Đàm, thật là có đạo lý.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 761: Công phu sư tử ngoạn.
Thư ký mang hai chung trà ngon để vào nước lui ra ngoài.
– Bí thư, kỳ thật tôi đi chuyến này để tham dự lễ đính hôn của Lệnh Hòa Phồn và tiểu thư của tập đoàn Từ thị.
Phạm Hồng Vũ lấy từ trong túi ra một hộp thuốc biếu cho Lục Cửu, mỉm cười nói.
– Tập đoàn Từ thị? Chính là… Từ Viễn Công sao?
Lục Cửu chấn động, đang chuẩn bị đưa thuốc lá lên miệng thưởng thức lập tức cứng đơ lại, hai mắt giương tròn.
Khi nghe đến tập đoàn Lệnh thị gã có phản ứng như vậy là vì danh tiếng của Tập đoàn Lệnh thị ở Hongkong cũng không thể nào bằng tập đoàn Từ thị này.
Đó là đại phú hào trong giới lãnh đạo kinh doanh của Hongkong.
Từ sau khi cải cách mở cửa, người đại lục dần dần biết đến Hongkong, thời thời gian nhất định tập đoàn Từ thị được người đại lục nhận biết, thậm chí còn nổi tiếng bậc nhất Hongkong.
– Đúng, đó chính Từ Viễn Công, thật ra ông ấy là người khá hòa nhã, so với danh tiếng thì ông ấy dễ gần hơn nhiều.
Phạm Hồng Vũ miêu tả sơ lược.
Lục Cửu liếc nhìn hắn, lúc này mới đưa thuốc lá lên miệng hút.
Phạm Hồng Vũ châm lửa cho anh ta.
Lục Cửu thật sự không hiểu vị đồng chí trẻ tuổi này, ban đầu được cho hắn ở thủ đô có một ít quan hệ, có lẽ thời gian hắn theo Vưu Lợi Dân, ở kinh sư quen biết vài vị trưởng phòng ở Bộ và trung ương, có như vậy mới có được những ân huệ như thế.
Ai ngờ chuyến đến Hongkong này không ai biết được, theo lý khi đến Hongkong hắn phải đến phòng công an huyện Vân Hồ làm thủ tục.
Trưởng cục công an Lý Hãn là tâm phúc của hắn, Chủ tịch huyện có bất cứ yêu cầu gì, anh ta cũng vâng lệnh nhưng chắc chắn cũng không giữ bí mật.
Được rồi, cho dù gì những thứ này cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi.
Nhưng Từ Viễn Công và tập đoàn Từ thị thì không phải nhỏ chút nào.
Thì ra, Phạm Hồng Vũ cũng có quan hệ với Từ gia.
Hắn thật sự khá lợi hại.
Phạm Hồng Vũ không để ý đến sự khiếp sợ của Lục Cửu, hắn nói tiếp:
– Ở Hongkong mấy ngày nay, tôi đã thấy sự thay đổi lớn đấy, nền kinh tế ở đó khá phát triển so với kinh tế ở huyện Vân Hồ chúng ta….
Nói xong lại thở dài.
Thiếu chút nữa Lục Cửu đã bị sặt khói, ho khan một tiếng mở to mắt nhìn Phạm Hồng Vũ nói:
– Chủ tịch huyện, sao lại có thể so sánh thế được?
Chủ tịch huyện Phạm, có phải lòng tham của mình quá lớn không? Không ngờ lại so sánh huyện Vân Hồ với Hongkong.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Tôi cũng biết không thể so sánh, nhưng chúng ta không thể vĩnh viễn lạc hậu như thế, cho dù có thua kém Hongkong thì so với các tỉnh thành phố khác cũng phải không thua kém, cần phải thế.
Đúng đó là điều cần thiết.
Lục Cửu liền gật đầu nói:
– Ý kiến này của Chủ tịch huyện tôi hoàn toàn tán thành.
Tuy huyện Vân Hồ của chúng ta không phải quá kém nhưng cần phải cố gắng hơn, cần hướng đến tương lai.
– Đúng, tôi cũng nghĩ như vậy, Bí thư, có mấy việc hệ trọng tôi cần báo cáo với ngài.
– Được, Chủ tịch huyện cứ nói.
– Công chuyện thứ nhất chính là chính phủ huyện trước đó không lâu đã có quy hoạch phát triển, không biết Bí thư có biết không?
Lâm Vũ Tường, Long Hải Khác, Diệp Lâm đã rời khỏi đấy không lâu Phạm Hồng Vũ cũng với các đồng chí Huyện chính phủ đã họp Hội nghị Thường vụ thông qua được” phương án phát triển kinh tế của huyện Vân Hồ trong ba năm”, chính thức đưa huyện xét duyệt.
Với phương án này, cơ bản Đổng Toàn Khánh cùng Đoàn chuyên gia Hongkong đã sơ khảo qua, kết hợp với tình hình thực tế của huyện Vân Hồ, Phạm Hồng Vũ đã sữa chữa vài chi tiết.
Phạm Hồng Vũ đã hộ tống Lý Thu Vũ, Đông Nhan trở về thủ đô phương án này đã được đặt lên bàn Lục Cửu.
Đấy chính là quy tắc chung phát triển kinh tế của huyện Vân Hồ trong ba năm, được đưa ra một cách tỉ mỉ, không quá hai vạn chữ.
Lục Cửu gật đầu đáp:
– Tôi đã đọc qua, tôi cho rằng phương án này làm khá tốt, khá toàn diện rồi.
Nếu Chủ tịch huyện trở về, hai ngày tới chúng ta sẽ mở Hội nghị Thường vụ, mời các đồng chí cùng nhau thảo luận một chút.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười gật đầu.
Câu trả lời của Lục Cửu đang nằm trong dự tính của hắn.
Kỳ thật phần này nằm trong “kế hoạch phương án”, khi Đoàn chuyên gia Hongkong rời khỏi huyện Vân Hồ, Phạm Hồng Vũ đã làm sơ thảo qua, sau đó trình Hội nghị Thường vụ xét duyệt.
Thật sự hắn không sợ Hội nghị Thường vụ không thông qua, với năng lực và sự ảnh hưởng của hắn ở Huyện chính phủ, không có ai dám phản đối đề án của hắn.
Phạm Hồng Vũ lo lắng chính là Lục Cửu không thông qua, không muốn đưa lên Hội nghị Thường vụ xét duyệt.
Đối với Đoàn chuyên gia Hongkong đến huyện Vân Hồ khảo sát, Lục Cửu thủy chung “chẳng quan tâm” đến, vừa không ủng hộ lại không phản đối, tùy vào người mà Phạm Hồng Vũ gây sức ép, xảy ra vấn đề gì Chủ tịch huyện chịu trách nhiệm, Bí thư Lục không liên quan gì cả.
Đoàn chuyên gia Hongkong đến nghiên cứu khảo sát, Phạm Hồng Vũ có thể lấy danh nghĩa huyện chính phủ mời, phần này là “kế hoạch phương án” Phạm Hồng Vũ không thể lấy danh nghĩa này, nó không đúng với quy tắc.
Ba năm phát triển kế hoạch tổng thể, là chuyện khá lớn, chẳng những nhất định phải giao cho Hội nghị Thường vụ huyện ủy xét thông qua, còn muốn nhân vật lớn ở huyện xem xét thông qua, lúc cần thiết hẳn cần đại hội Hội đồng nhân dân toàn huyện, do toàn thể Hội đồng nhân dân huyện xem xét thông qua, cần ý kiến từ thành phố Tề Hà, lấy danh nghĩa chính phủ huyện ủy tuyên bố sự kiện chính thức, xem như có được tính hiệu lực cưỡng chế.
Nếu Lục Cửu không thông qua, đến hết thẩy động tác phía sau cũng không được nhắc đến.
Đương nhiên, Phạm Hồng Vũ cũng có thể không để ý đến thái độ của Lục Cửu và Huyện ủy, lấy danh nghĩa “trưng cầu ý kiến dự thảo” do huyện ủy chính phủ một mình đưa ra, sau đó lập tức dựa theo phương án đó tiến hành thi công, đem tình huống cụ thể chứng thực.
Chỉ cần Lục Cửu không ngăn cản, vẫn có thể phát ra hiệu quả nhất định.
Nhưng có như vậy, hắn và Lục Cửu vẫn mâu thuẫn, chính phủ huyện Vân Hồ và Huyện ủy Vân Hồ mâu thuẫn được công khai hóa.
Ở lãnh đạo cấp trên nhất định sẽ có ấn tượng xấu, dù có đấu đá thế nào cũng không nên phơi bày ra cho người ta thấy, với chuyện đại sự như vậy Huyện ủy và Huyện chính phủ đều không thể nhất trí thì công việc bình thường ở huyện Vân Hồ làm sao có thể triển khai được?
Không nói đến chuyện lãnh đạo cấp trên ấn tượng không tốt, thì tình hình quan trường huyện Vân Hồ cũng khá hỗn loạn, hiển nhiên Bí thư Lục và Chủ tịch huyện Phạm không hoàn toàn đúng đường, đơn vị khu trấn và các nhóm làm sao có thể quán triệt việc thực hiện các sự kiện của huyện chính phủ?
Đoàn người làm việc cấp bách, liền biến thành hàng.
Lòng người hoàn toàn hoang mang, chia năm sẽ bảy, làm gì có đủ năng lực làm việc?
Đó là kết quả Phạm Hồng Vũ cũng không muốn chút nào.
Hiện tại hẳn không có vấn đề gì rồi.
Có liên quan đến Đoàn chuyên gia Hongkong đến huyện Vân Hồ điều tra nghiên cứu khảo sát, đã có cấp trên kết luận – Công tác Mặt trận tổ quốc thì học tập “kinh nghiệm của huyện Vân Hồ”.
Bí thư Tỉnh ủy Vinh đều tự mình kiểm chứng.
Trung ương Mặt trận tổ quốc kia khả năng tự tác động cũng nhỏ, đấy chính là bọn họ chủ động đến huyện Vân Hồ tổng kết kinh nghiệm.
Vinh Khải Cao và tỉnh ủy tỉnh Thanh Sơn rất xem trọng chuyện này, sao có thể lật lọng được? Chẳng sợ một số lãnh đạo không vui không giải quyết ổn thỏa.
Lục Cửu dù có ở nhà tự nhiên cũng không đi phản đối “kế hoạch ba năm” quán triệt thực thi.
Xây dựng nền kinh tế đơn thuần mà nói Lục Cửu xem thế cũng đủ rồi, trong lòng cũng tự hỏi quy hoạch như vậy thật sự cũng không làm được.
Không cần thực thi phương án trăm phần trăm, chỉ cần có thể chứng thực một bộ phận ở huyện Vân Hồ có thể phát triển kinh tế là đã rất trông đợi rồi.
Phạm Hồng Vũ dù có hoành tráng hò hét thế nào thì cũng có năng lực thật sự.
– Được, sẽ nghe theo cách bố trí của Bí thư.
Phạm Hồng Vũ cười nói, khách khí một cách bất thường, lập tức lấy công văn từ trong cặp ra đưa cho Lục Cửu.
– Bí thư, đây là sơ đồ quản lý bước đầu của tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp, mời Bí thư xem qua.
Lục Cửu nhanh chóng nhận lấy.
Trên tờ giấy chỉ nhìn thấy những dòng kẻ chi chít, nhìn kỹ hóa ra Phạm Hồng Vũ vẽ bản đồ tiêu thụ sản phẩm nông sản, vẽ hơi loạn không được sạch sẽ cho lắm.
Vì Chủ tịch huyện Phạm không phải kỹ thuật viên chuyên vẽ sơ đồ.
Có liên quan đến công ty tiêu thụ quản lý nông lâm ngư nghiệp, Lục Cửu cũng không phải nghe xong “quy hoạch ba năm”mà có thể hiểu ngay.
Công ty quản lý này lệ thuộc Huyện chính phủ, huyện phó cấp cơ cấu, trên nguyên tắc không gia tăng huyện phó vào biên chế mà từ một vị Phó chủ tịch huyện kiêm quản.
Dựa theo quy hoạch của Phạm Hồng Vũ, công ty quản lý tiêu thụ nông sản chính đang chấn hưng nền kinh tế hụuyện vân hồ.
Gần như tất cả sản phẩm nông lâm ngư nghiệp được sản xuất và tiêu thụ đều do công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp chỉ đạo.
Ánh mắt Lục Cửu đảo qua, hai hàng chân mày hơi hơi nhàu lên.
Phạm Hồng Vũ chủ trương vẽ ra kết cấu sơ đồ, Tổng giám đốc công ty quản lý tiêu thụ nông lâm ngư nghiệp này được viết rõ tên là Phạm Hồng Vũ, không phải đo Phó chủ tịch huyện kiêm nhiêm mà do chính Chủ tịch huyện tự mình kiêm nhiệm, trực tiếp đảm nhiệm công ty nông lâm ngư nghiệp này.
Cán bộ lãnh đạo bên dưới, Lục Cửu lần lượt xem qua, tất cả đều ở “học viện quân sự”.
Công ty quản lý sản phẩm nông lâm ngư nghiệp chính xây dựng cấp chế độ trưởng phòng, đơn giản đây chính là hình thức quản lý của huyện chính phủ.
Chân chính huyện Vân Hồ khác huyện chính phủ khác mà nói đó chính hoàn toàn so Phạm Hồng Vũ một tay quyết định.
Tất cả cán bộ các phòng đều do “học viện quân sự” đảm nhiệm, ngoại trừ những người đứng đầu là xuất thân cán bộ cấp phó phòng, Lục Cửu thật sự có chút ấn tượng, còn có vài đồng chí Lục Cửu trước giờ chưa thật sự nghe qua, hiện giờ họ chính là cán bộ rồi.
Lúc này nhảy lên chức trưởng phòng, sao không mang ơn Phạm Hồng Vũ chứ, ” thể sống chết nguyện trung thành sao”?
Theo phương án này của Phạm Hồng Vũ, Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp thành lập chỉ có mình hắn được trực tiếp điều hành, còn những người lãnh đạo khác ở huyện bao gồm Lục Cửu đều có muốn cũng không xen vào được.
Đây chính là tân binh Phạm Hồng Vũ đào tạo.
Hơn nữa, với quy mô phát nguồn nhân lực này cũng khá lớn, công ty có hai người trưởng phòng là Phó tổng giám đốc và sáu người phụ trách các phòng, tám người phụ trách thực quyền cấp trưởng phòng, cái này cũng chưa gọi là cán bộ cấp phó phòng, cũng không thành lập Bí thư Đảng ủy và Tổ trưởng kiểm tra kỷ luật, Bí thư Đảng ủy và huyện phó cấp tạm thời đều do Phạm Hồng Vũ chính mình kiêm nhiệm.
Tổ trưởng kiểm ta kỷ luật hiện chưa có ai nắm giữ, Phạm Hồng Vũ không cho vào.
Này hẳn do huyện ủy và Ủy ban Kỷ luật phái người đến, Chủ tịch huyện Phạm không thể tự mình đưa ra chủ trương được.
Đây quả thật là công phu sư tử ngoạm.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 762: Ý nghĩ xấu của Chủ tịch huyện Phạm.
– Chủ tịch huyện, tôi thấy huyện chính phủ muốn làm “kế hoạch ba năm” kia, với Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp là một công ty lớn, khối lượng công việc khổng lồ, Chủ tịch huyện tự mình đảm nhiệm nhân vật số một, làm sao cho xuể? Tôi thấy nên chỉ định một đồng chí đến phụ trách có lẽ đỡ hơn.
Trong tay cầm tờ giấy mỏng manh, hai hàng chân mày của Lục Cửu nhíu lại nói.
Bí thư Lục không hổ là nhân vật trình độ số một, đầu tiên không giằng co với hắn việc nhỏ không đáng kể, vừa đưa ra liền đi thẳng vào vấn đề tính toán hơn thua, chỉ cần không chỉ có mình Phạm Hồng Vũ tự mình kiêm nhiệm chức vụ số một của Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp, thì có thể lấy một Phó chủ tịch huyện chặt đứt mối liên hệ giữa ” học viên quân sự” và Phạm Hồng Vũ, tác dụng của “huyện chính phủ nhỏ” sẽ giảm đi nhiều.
Phạm Hồng Vũ lắc đầu nói:
– Bí thư, vấn đề này, tôi cũng đã suy xét qua, Bí thư nói khá chính xác, Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp, lợi nhuận thực hiện ba năm là điều mấu chốt, chẳng những chịu trách nhiệm thành lập đường dây tiêu thụ mà còn tiến hành điều tra xâm nhập thị trường, chế định thích hợp đại bộ phận toàn huyện chọn sản phẩm nông lâm ngư nghiệp làm sản phẩm chính.
Công ty này có làm tốt hay không tất cả ở giai đoạn sau này, đến lúc đó vấn đề có nghiêm trọng chính là sản phẩm của nông dân, cá ngư dân không tiêu thụ được sẽ tạo nên tổn thất khá lớn, cái này không chỉ là vấn đề kinh tế, có thể biến thành vấn đề nghiêm trọng của xã hội…
– Nói thật trước mắt những vị Phó chủ tịch huyện ở huyện chính phủ tôi tạm thời chưa thấy được vị nào thích hợp cho việc lãnh đạo Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp này.
Không phải tôi có ý nói các đồng chí ấy không lo công tác, điều quan trọng chính là ý thức tìm hiểu thị trường, đây là điều quan trọng nhất.
Chuyện này, dính đến phạm vi rộng, chỉ cho phép thành công không được thất bại, một khi Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp không có chỗ đứng thì kế hoạch ba năm lập tức trở nên vô nghĩa.
Trước tiên tôi sẽ kiêm nhiệm đến lúc chọn được người thích hợp sẽ để họ tiếp nhận sau, cũng để cho người ta thấy công ty này được huyện chúng ta xem trọng thế nào.
Chân mày Lục Cửu lại nhíu thêm.
Hắn biết rõ, Phạm Hồng Vũ nhất định mượn cơ hội này đưa ra điều trọng điểm, nhưng không có nghĩa Lục Cửu sẽ nhượng bộ vô điều kiện.
Thật sự Phạm Hồng Vũ làm chuyện này thái quá rồi, tám người thực quyền cấp trưởng phòng, Lục Cửu thật sự chưa từng đề bạt quá nhiều người như vậy, hơn nữa căn cứ vào kỹ xảo đàm phán, trong lòng Lục Cửu đã đáp ứng yêu cầu của Phạm Hồng Vũ, trên mặt cũng không có khá nhiều vui vẻ, nếu không lần tới nhất định sẽ có nhiều thay đối thêm nữa.
Loại tật xấu này không thể chiều chuộng.
Bắt tay hợp tác với Phạm Hồng Vũ là điều có thể nhưng Lục Cửu cũng có ý của riêng mình, nhất định phải lấy việc của hắn làm việc chính.
Dù sao anh ta mới là Bí thư Huyện ủy huyện Vân Hồ.
Đây là tiền đề trước tiên không thể nào lầm được.
– Chủ tịch huyện, nếu dựa theo quy hoạch này, nhiều chức năng và bộ phận ở công ty trùng lặp nhau , đến lúc đó công tác sợ không phối hợp tốt.
Đương nhiên, Chủ tịch huyện tự mình kiêm nhiệm mình là nhân vật số một, khả năng vấn đề không lớn.
Nhưng Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp này không thể vĩnh viễn do Chủ tịch huyện Phạm tự mình quản lý được, chuyện này không hợp lý.
Sau này thay đổi người nhất định sẽ có sự tranh giành, Chủ tịch huyện tôi cho rằng bất kỳ chuyện gì nếu cơ cấu tốt, chế độ tốt, nên khi mới thành lập chúng ta cần cẩn thận xem xét một chút, chu đáo một chút, không để lại bất cứ tai họa ngầm nào xảy ra.
Lục Cửu nói một cách thành khẩn, ẩn ý sâu xa.
Phải nói, lời nói này của Lục Cửu rất có đạo lý, Phạm Hồng Vũ cũng tán thành, hắn vẫn luôn cho rằng chỉ cần dựa vào chế độ quản lý, dựa vào quản lý của pháp luật xã hội mới có thể thực hiện chân chính công bằng được.
Đương nhiên cái gì công bằng cũng đều là tương đối mà thôi, nên trên thế giới này không có chuyện tuyệt đối công bằng.
Nhìn thấy tình hình thật ở huyện Vân Hồ, Phạm Hồng Vũ cho rằng muốn tiến hành cơ cấu cải cách thành lập Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp với quy mô lớn, kỳ thật chính là phương pháp cơ cấu cải cách bước đầu thực hiện.
Trong công ty này, có liên hệ với các ban ngành của chính phủ, giảm bớt sự mâu thuẫn, phát huy sự tận tụy và hiệu quả công tác của người lãnh đạo.
Đương nhiên, như lời Lục Cửu nói, hiện giai đoạn này chẳng khác nào đang tiến hành “đường sắt đôi chế”, tranh luận không hợp tác, dẫn đến có nhiều tình huống nhất định sẽ phát sinh, điều này cần quá trình để điều chỉnh.
Chính vì thế Phạm Hồng Vũ mới kiên trì muốn mình đảm nhiệm nhân vật số một của công ty.
Trước mắt mà nói, cả huyện chính phủ và những người khác, về tài năng danh tiếng để bất cứ khi nào cũng có thể giải quyết vấn đề nảy sinh khi có mâu thuẫn.
Mặt khác, các Phó chủ tịch huyện cho dù là Phó chủ tịch thường trực Tề Chính Hồng cũng chưa đủ lực.
Huống chi, căn bản Phạm Hồng Vũ không tin Tề Chính Hồng có đủ năng lực khai thác thị trường.
Tương đối mà nói, huyện chính phủ cùng các trợ lý tuổi cũng khá có rồi, lối suy nghĩ cũng cứng nhắc đối với nền kinh tế thị trường, cơ bản dường như không hiểu gì cả.
Theo cách tái cơ cấu này má nói…, Phạm Hồng Vũ tạm thời không đồng ý với Lục Cửu.
Với tính cách của Lục Cửu, ông ta khó đống ý với cơ cấu cải cách này, Lục Cửu làm quan nhiều năm tinh thông quy tắc.
Trong quan trường, mọi chuyện tranh giành quyền lợi, làm náo động quả thật là điều tối kỵ, người gây sức ép được thì vui, người bị gây sức ép thì liền có thái độ cảnh giác lo sợ.
Làm sao hắn có được khả năng đó?
Cái gì công lao về một mình ngươi, hắn thì có gì trong đó chứ?
Nhằm vào người như thế nào, liền đưa ra sách lược như thế nào điều này không thể nghi ngờ được.
Phạm Hồng Vũ trầm ngâm nói:
– Bí thư chỉ đạo rất đúng, sau khi Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp thành công….Để cho người khác phụ trách, Bí thư thấy như vậy có thích hợp không?
Lục Cửu chỉ biết, Phạm Hồng Vũ đã quyết tâm một tay xây dựng Công ty, tạm thời hắn không buông tay cho người khác quản.
Dựa theo quy hoạch, danh sách nông lâm nghiệp trực tiếp do chính phủ quản lý, Phạm Hồng Vũ thân là Chủ tịch huyện, tự mình kiêm nhiệm nhân vật số một, mặc cho ai phản đối cũng thế, Chủ tịch huyện rất xem trọng chuyện này, không sợ phiền toái, nguyện ý gánh nặng dù người khác có hiểu thế nào cũng mặc.
Một khi đã như vậy, Lục Cửu cũng chỉ có thể giằng co là việc không nên rồi.
Lục Cửu đành kiềm lòng nén lại, bắt đầu cùng Phạm Hồng Vũ thảo luận về mấy ứng cử viên cán bộ phụ trách.
Lục Cửu cũng không khách khí, đi thẳng vào vấn đề và đưa ra điều mình nghi ngờ.
– Chủ tịch huyện với kinh nghiệm thế này có phải quá ít hay không?
Những vị ấy bắt đầu chính là cán bộ cấp phó phòng, thăng lên một cấp thành trưởng phòng, thật sự mà nói Lục Cửu không có bất cứ ấn tượng nào cả, chỉ là cán bộ bình thường lại có thể thăng liền hai cấp, lập tức nhảy lên trưởng phòng, điều này thật sự khó tưởng tượng được.
Cho dù Lục Cửu cũng hiểu được, nếu không thông qua hội nghị thường ủy đã được công bố được bổ nhiệm thì sẽ khiến gặp sóng to gió lớn.
Trong mắt những cán bộ khác không phải vận khí quá tốt mà do Chủ tịch huyện Phạm quá lợi hại, hắn muốn đề bạt ai thì đề bạt, Bí thư Lục dù có nói gì cũng không có hiệu lực.
Đó chính là khó khăn mà Lục Cửu khó tiếp nhận.
Tình hình này nằm trong dự liệu của Phạm Hồng Vũ, hắn đưa ra phương án này với “công phu sư tử ngoạm”, không cần dựa vào sự đồng ý của Lục Cửu, chẳng qua làm mặc cả theo sự chuẩn bị trước mà thôi.
Trước tiên nâng bảng giác cao một chút, Lục Cửu có cò kè cũng không đưa ra giá quá thấp.
– Bí thư, Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp cũng đưa ra người phụ trách, tôi chủ yếu đưa ra công tác triển khai đến góc độ suy tính.
Mấy vị cán bộ này, đều đã đi theo Đoàn chuyên gia Hongkong hai tháng, cách khai thác thị trường thế nào, quản lý hiện đại hóa công ty thế nào, đương nhiên bọn họ cũng có chút kinh nghiệm, nếu Bí thư muốn chọn người thích hợp thì càng tốt hơn.
Lục Cửu liếc nhìn Phạm Hồng Vũ một cái.
Như thế nào, đồng chí tiểu Phạm, cậu nghĩ rằng tôi không chọn được người thích hợp hơn cậu sao?
Quốc gia chúng ta cái gì cũng thiếu chỉ duy nhất cái không thiếu đó chính là cán bộ.
Lục Cửu nghiêm túc, lúc này liền đưa ra vài ứng cử viên, đều tương đối khá trẻ, bằng cấp lại tương đối cao, chính là cán bộ cấp phó phòng, về kinh nghiệm lý lịch so với mấy tên “học viện quân sự” có thể đạt hơn nhiều.
Nằm ngoài dự kiến của Lục Cửu, vừa mới đề xuất tuyển những người này Phạm Hồng Vũ liền gật đầu đồng ý, gần như không có bất kỳ ý kiến phản đối nào, khẽ cười nói:
– Bí thư có thể mang mấy vị đồng chí này đến Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp thì tốt quá, đó là sự ủng hộ khá lớn đối với công ty.
Tôi đang lo mấy vị kia kinh nghiệm chưa có, danh tiếng không đủ, sợ không xử lý tốt.
Lục Cửu lập tức sững sờ.
Phạm Hồng Vũ nói ra lời này đã lộ ra ý đồ.
Chẳng lẽ hắn đã sớm chọn được vài tên cán bộ chủ chốt nhưng không thể trực tiếp mở miệng sao? Để tự Lục Cửu chính miệng đề xuất? Những người cán bộ kia không phải ai cũng là tri kỷ của Lục Cửu, sở dĩ Lục Cửu đề xuất họ chính để chặn mấy tên ở “học viện quân sự”, không muốn họ tiến quá nhanh, đồng thời Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp cần cán bộ có thanh danh rõ ràng.
Nhưng dù sao Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm ngư nghiệp cũng thuộc trực quản của Phạm Hồng Vũ, mấy vị cán bộ kia là ai, Lục Cửu không muốn nhận vì biết Phạm Hồng Vũ là người tuyển dụng nhân tài khá tốt.
Nhưng việc đến nước này Lục Cửu cũng không thể đổi ý, cũng không thể có chuyên gã vừa đề xuất mấy vị cán bộ thích hợp Phạm Hồng Vũ liền nhanh chóng đổi ý chứ?
Thể diện của Bí thư Lục có còn hay không đây?
Chỉ có điều đồng chí Lục Cửu càng nhìn càng thấy đồng chí Phạm Hồng Vũ “gian xảo” chứ?
Còn nhỏ tuổi mà đã có “ý nghĩ xấu” thế này, đó gọi là bên ngoài một đường bên trong một nẻo.
– Bí thư tôi còn có một chuyện muốn báo cáo với Bí thư.
– Chủ tịch huyện cứ nói.
– À, tôi muốn Lôi Minh đến nhận chức Phó chủ nhiệm chính phủ xử lý, tên tiểu tử này mấy tháng nay làm việc quả thật không tệ chút nào, gã hỗ trợ đống chí Trần Hà khá nhiều, chia sẻ một trọng trách gánh nặng.
Lục Cửu không nghĩ lúc này Phạm Hồng Vũ đề bạt Lôi Minh.
Kỳ thật tuổi của Lôi Minh lớn hơn Phạm Hồng Vũ hai ba tuổi gì đấy, Chủ tịch huyện Phạm lại không khách khí gọi gã là “tiểu tử”.
Xem ra, trải qua mấy tháng chuẩn bị, Phạm Hồng Vũ không thể dễ dàng để mình bị nữ nhân của Lục Cửu quản lý.
Chỉ có điều, khi Phạm Hồng Vũ phải đề bạt người truyền tin của mình, Lục Cửu cũng không nói gì cả, chỉ cần Lôi Minh có đầy đủ kinh nghiệm lý lịch thì an có thể cản trở anh ta chứ, quy tắc này cũng ngầm hiểu với nhau.
– Ha ha, Chủ tịch huyện nếu cảm thấy anh ta không tệ thì đương nhiên tôi không có ý kiến gì rồi.
Lục Cửu cười đáp.
Điều cần thiết cần nhắc nhở Trần Hà làm cho cô ta kính sợ một chút.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 763: Hung bạo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![Vạn Đạo Long Hoàng [ Chí Tôn Thần Điện ] Vạn Đạo Long Hoàng [ Chí Tôn Thần Điện ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Van-Dao-Long-Hoang-Chi-Ton-Than-Dien-SE-Audio-Truyen.jpg)
