[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 153 : Hung bạo (c761-c765)
❮ sautiếp ❯Chương 763: Hung bạo
Mùa rét đậm, dọc cánh đồng ruộng trải dài một màu vàng khô tiêu điều, một chiếc xe việt dã đi trên con đường thuộc huyện Mạc Bình, Ngô Huy tay nắm chặt tay lái, hết sức chăm chú.
Lôi Minh không kìm nổi hỏi: – Đoạn đường này không biết bao giờ họ mới sửa nhỉ?
Bàn tay nắm chặt vào đỉnh đầu, vì dùng sức quá mà các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.
Ngô Huy hừ một tiếng, nói: – Ai mà biết chứ? Lãnh đạo Mạc Bình cũng thật là, không coi trọng công tác làm đường gì cả.
Lôi Minh cười nói: – Tiểu Ngô, cậu cũng không nghĩ xem, trước khi Chủ tịch huyện đến huyện chúng ta, tình hình giao thông ở Thạch Tuyền không phải cũng như thế này hay sao? Thậm chí có chỗ còn hơn như thế này ấy chứ.
– Ừm.
Ngô Huy gật đầu, liếc nhìn Phạm Hồng Vũ một cái từ gương chiếu hậu.
Vị Chủ tịch huyện trẻ tuổi này, hình như vẫn không để ý đến những gì bọn họ đang nói, hai hàng lông mày nhíu lại, hiển nhiên là đang suy nghĩ vấn đề gì quan trọng hơn.
Ngô Huy không nói, chỉ chăm chú lái xe.
Thời điểm này đã là cuối năm, Ngô Huy cũng lái xe cho Phạm Hồng Vũ được bảy tám tháng rồi, quả thật gã đã phục Phạm Hồng Vũ sát đất.
Phạm Hồng Vũ trẻ tuổi hơn Ngô Huy một chút, là người gốc Vân Hồ, huyện Vân Hồ thay đổi nhiều lần Chủ tịch huyện như vậy, nhưng chưa thấy ai có năng lực như Phạm Hồng Vũ cả.
Chỉ trong tám tháng, đã làm được cho huyện rất nhiều, hơn nữa rất coi trọng việc thăng cấp cải tạo hệ thống giao thông, mấy tuyến đường đã được sửa lại và mở rộng.
Đến làm chủ quản ở một nơi nào đó, cải tạo tình hình giao thông đã trở thành thói quen của Phạm Hồng Vũ.
Tình trạng giao thông không tốt, vật tư bên ngoài không vào được, cái gọi là phát triển kinh tế chỉ là lời nói suông.
Càng đừng nghĩ đến việc thu hút đầu tư.
Đáng tiếc, đoạn đường Khuyến Khẩu này lại là thuộc địa phận của huyện Mạc Bình.
Giao giới giữa huyện Mạc Bình và Vân Hồ, đều thuộc quản hạt của thành phố Tề Hà.
Giao giới giữa xã Quyến Khẩu và khu Thạch Tuyền của huyện Vân Hồ, “lãnh thổ” của hai bên cài răng lược, vắt ở một khối.
Từ thị trấn vân hồ đến UBND khu Thạch Tuyền, có một đoạn đường, ở trong xã Quyến Khẩu, ước chừng khoảng bốn trăm km.
Đương nhiên cũng có thể thông qua xã Quyến Khẩu, nhưng như vậy thì phải đi lòng vòng, mất thêm mười cây số nữa.
Lần này, Phạm Hồng Vũ đi khu Thạch Tuyền kiểm tra công tác, hôm trước đến thị trấn Thạch Tuyền, rồi lại đi hai xã gần thị trấn Thạch Tuyền, triệu tập cán bộ phụ trách đến dự họp, nói chuyện.
Thị trấn Thạch Tuyền nằm ở phía bắc Vân Hồ, không gần hồ, trong địa phận có khá nhiều đồi núi, giao thông lạc hậu, cơ sở công nghiệp bạc nhược, nông nghiệp cũng khá nguyên thủy, thuộc một trong những khu trấn nghèo nhất huyện Vân Hồ.
Tháng chín năm nay, huyện ủy vân hồ chính thức gửi bản “quy hoạch kinh tế Vân Hồ trong ba năm”, thành lập công ty quản lý tiêu thụ nông lâm ngư nghiệp, Phạm Hồng Vũ đích thân đảm nhiệm Tổng giám đốc kiêm Bí thư Đảng ủy của công ty.
Tất cả các khu trấn trong huyện nghe tin lập tức hành động, đều căn cứ vào quy hoạch tổng thể toàn huyện, chế định ra quy tắc chi tiết phù hợp với tình hình của khu trấn mình.
Đặc biệt là khu Hòa Bình, trước khi quy hoạch ba năm được ban bố, đã bắt đầu hành động, Bí thư Khu ủy Hoàng Vĩ Kiệt và Chủ tịch khu Nghiêm Tiểu Quân, học tập kinh nghiệp của nông trường Triều Dương, nhiều hoạt động mới của nông trường Triều Dương được khu Hòa Bình tiếp thu.
Thậm chí trước khi công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm nông lâm nghiệp đi vào hoạt động thì khu Hòa Bình đã làm văn phòng quản lý tiêu thụ tương tự, trực tiếp dưới sự lãnh đạo của UBND khu.
Thái độ của Hoàng Vĩ Kiệt và Nghiêm Tiểu Quân tỏ ra dứt khoát như vậy, là trực tiếp dán chữ “Phạm” lên trên trán.
Hoàng Vĩ Kiệt là con rể của Tạ Hậu Minh, động tác này của anh ta, rõ ràng là để truyền ra một tin tức, Tạ Hậu Minh đã bỏ qua hiềm khích lúc trước, bắt tay với Phạm Hồng Vũ.
Đây đúng là chuyện tốt.
Đã giáng cho Tạ Hậu Minh một cái tát như vậy mà ông ta vẫn còn muốn dựa vào Phạm Hồng Vũ.
Chẳng lẽ đây chính là “không đánh không quen nhau” như người ta vẫn nói sao? Hay là đánh cho tâm phục khẩu phục rồi?
Cán bộ Vân Hồ chỉ có thể âm thầm cảm thán: Người có khả năng thì không gì là không làm được.
Mà mấy khu thị trấn kém phát triển như Thạch Tuyền phát triển kinh tế như thế nào, trở thành vấn đề Phạm Hồng Vũ quan tâm nhất.
Suy nghĩ của Phạm Hồng Vũ không giống bình thường, hai mắt không chỉ dể ý vào mấy khu thị trấn ven hồ phía Đông nam.
Thông thường mà nói, mấy khu ven hồ điều kiện tương đối tốt, lãnh đạo đều ưu tiên đảm bảo cho mấy khu này phát triển.
Đợi khi mấy khu ven hồ phát trển, thu nhập tài chính của huyện tăng lên thì sẽ đầu tư vào mấy khu kém phát triển.
Mọi việc có trước có sau, có nặng có nhẹ.
Tài chính có hạn, tài lực có hạn, thép tốt phải dùng ở lưỡi dao.
Hơn nữa rất nhiều cán bộ và quần chúng đều cho rằng suy nghĩ của Chủ tịch huyện Phạm nên là như vậy.
Nhưng mà Phạm Hồng Vũ không nghĩ như vậy, hắn không muốn nhìn thấy mấy khu thị trấn vùng bắc bộ, vừa mới bắt đầu đã thua rồi.
Cùng nhau giàu có, mới là khẩu hiệu và tôn chỉ mà đảng đề ra.
Ba tháng nay, Chủ tịch huyện Phạm gần như mỗi tháng đều đến mấy khu trấn như Thạch Tuyền một chuyến, thu thập tư liệu, xâm nhập cơ sở, nói chuyện với cán bộ ở các khu trấn để bàn đại kế.
Mỗi lần đi như vậy, Ngô Huy đều đổi sang chiếc việt dã này cho tiện.
Hôm nay trời còn mưa phùn.
Đã vào mùa rét đậm, thông thường mà nói, trời rất ít mưa, một khi trời mưa thì mặt đường trở nên nên rất lầy lội, còn khó chịu hơn cả mưa to.
Ngô Huy không kìm nổi mắng một tiếng, giảm tốc độ xuống một chút.
Cũng may, phía trước rốt cuộc cũng xuất hiện một đoạn đường bằng phẳng sạch sẽ.
Sắp rời khỏi xã Quyến Khẩu, tiếp theo là đến địa phận của xã Thạch Tuyền.
Ngô Huy thở phào một cái.
Hai đoạn đường, đối lập nhau như vậy, không biết lãnh đạo Mạc Bình làm ăn kiểu gì, cho dù vì thể diện của Mạc Bình thì cũng nên sửa mấy cây số đường này mới phải chứ?
Xe việt dã đi lên mặt đường cát đã, Ngô Huy còn chưa kịp tăng tốc độ, bỗng nhiên lại phanh chậm lại.
Két một tiếng, xe việt dã đã ngừng lại.
– Có chuyện gì xảy ra vậy?
Phạm Hồng Vũ đang trầm tư bỗng giật mình tỉnh dậy, giương mắt hỏi, giọng điệu có chút không hài lòng.
– Chủ tịch huyện, có biến rồi…
Ngô Huy khẩn trương nói.
– Hả?
Phạm Hồng Vũ nhìn về phía trước, chỉ thấy một phụ nữ tóc tai bù xù, đang từ ngã ba đường nông thôn chạy tới, phía sau cô là ba bốn người đàn ông đuổi theo.
Ngô Huy thấy tình hình khác thường, lúc này mới khẩn cấp phanh lại, bằng không rất có thể đã đâm phải người phụ nữ kia.
Chạy ra đến đường quốc lộ, đột nhiên chân vấp phải hòn đá, bị ngã xuống đất, trong nháy mắt, bốn gã đàn ông chạy tới.
Trong đó có một tay chừng ba mươi tuổi, thân mặc tây phục, giẫm đôi giầy lên người phụ nữ.
Ba tên khác thấy vậy, cũng giơ chân lên, đá mạnh vào người phụ nữ.
Người phụ nữ không thể ngăn cản được, vừa mới dùng hai khuỷu tay đỡ thân mình, đã bị mấy bàn chân đạp lăn mấy vòng.
– Khốn khiếp.
Phạm Hồng Vũ giận tím mặt, đẩy cửa xe nhảy xuống.
Ngô Huy và Lôi Minh cũng nhảy xuống theo, Ngô Huy xuất thân là quân nhân, phản ứng nhanh hơn Lôi Minh nhiều, thuận tay cầm lấy chiếc cờ lê dưới ghế.
– Dừng tay.
Phạm Hồng Vũ chạy nhanh qua, gầm lên giận dữ, mặt lạnh như băng. – Các người làm gì vậy?
Sự giận dữ này khiến mấy tên hung hãn kia dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Tên mặc Tây phục kia, ánh mắt vừa chuyển, nhìn sang biển số xe việt dã, lập tức sắc mặt thả lỏng, phất tay nói: – Không sao đâu, chúng nó từ Vân Hồ đến đấy, không phải người Mạc Bình chúng ta.
Vừa nghe thấy lừi này, ba tên còn lại cũng không thèm để ý chút nào.
– Đem con đàn bà thối tha này về, dạy cho nó một bài học.
Tên mặc Tây phục không để ý, tiếp tục ra lệnh.
– Được.
Ba tên còn lại khom lưng kéo người phụ nữ lên, người phụ nữ vẫn nằm dưới đất, không nhúc nhích, dường như bị hôn mê rồi.
Một tên khác đưa tay lên mũi người phụ nữ kiểm tra hơi thở, sau đó kinh hoảng ngẩng đầu nói: – Chủ tịch Cừu, cô ta tắt thở rồi.
– Nói bậy, sao có thể? Giả chết đấy, kệ nó, bắt nó về.
Người đàn ông mặc Tây phục không thèm để ý, cười lạnh nói.
– Mẹ ơi, mẹ ơi…
Đúng lúc này, có một bé gái kêu khóc chạy đến.
Cô bé chừng năm sáu tuổi, tóc kẹp hai bên, vừa gọi vừa lau nước mắt, bước thấp bước cao.
– Mẹ ơi, mẹ ơi, không được đánh mẹ tôi.
Cô bé đã chạy đến quốc lộ, liếc mắt nhìn thấy người phụ nữ nằm bất động trên mặt đất, lập tức sợ hãi kêu lên.
Tiếng khóc của cô bé, ở khu cánh đồng mênh mông trong mùa đông rét mướt này, vô cùng não nề.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 764: Cho mày kiêu ngạo
Chương 764: Cho mày kiêu ngạo
– Oắt con, cút ngay.
Chủ tịch Cừu lộ vẻ mặt hung ác, giơ tay túm ngược cô bé lên, ném sang một bên.
– Bắt nó về.
Hai tên còn lại liền xông lên, túm người phụ nữ đang nằm im dưới đất lên, người phụ nữ này tóc tai bù xù, người không có chút phản ứng nào.
– Ai dám?
Phạm Hồng Vũ vẻ mặt giận dữ, đi nhanh tới.
Ngô Huy và Lôi Minh đi theo phía sau, Lôi Minh quát lớn hỏi: – Các người đến từ thôn nào xã nào? Đây là Chủ tịch huyện Phạm.
Mắt nhìn thấy nơi này lộn xộn, Lôi Minh liền nói ra chức vụ của Phạm Hồng Vũ.
– Chủ tịch huyện…
Ba người đàn ông này lập tức run rẩy, vội vàng đi nhìn về phía Chủ tịch xã Cừu, vẻ mặt rất khẩn trương.
Chủ tịch xã Cừu nghiêm nghị không sợ, cười lạnh nói: – Chủ tịch huyện nào? Huyện Mạc Bình chúng tôi không có vị Chủ tịch nào họ Phạm cả.
Các người đến từ huyện Vân Hồ chứ gì? Chủ tịch huyện Vân Hồ thì không quản được huyện Mạc Bình chúng tôi đâu.
– Ông là cán bộ xã nào của huyện Mạc Bình? Tên là gì?
Phạm Hồng Vũ lạnh lùng hỏi.
Chủ tịch xã Cừu cao thấp đánh giá Phạm Hồng Vũ, trên mặt lộ ra vẻ mặt khinh thường , nói: – Tôi là Phó chủ tịch xã Quyến Khẩu, tôi họ Cừu, tên là Cừu Lập Hành.
Còn cậu là ai?
– Tôi là Chủ tịch huyện Vân Hồ, Phạm Hồng Vũ.
Chủ tịch xã Cừu, các ông đang làm cái gì vậy?
– Chủ tịch huyện?
Cừu Lập Hành lại cao thấp đánh giá Phạm Hồng Vũ, đầu tiên là kinh ngạc, vẻ mặt không cho là đúng.
– Từ lâu đã nghe nói đến Chủ tịch huyện trẻ tuổi của huyện Vân Hồ, xem ra đúng là sự thật…Chủ tịch huyện Phạm, xin chào.
Trong giọng nói không những không hề có ý tôn trọng, mà còn mang theo ý châm chọc.
Cũng không biết là y có thật sự tin vào thân phận của Phạm Hồng Vũ hay không, nhưng từ bộ dạng đó, tám mươi phần trăm là không tin.
Chủ tịch của một huyện, dù có trẻ tuổi thì cũng không đến mức trẻ như vậy.
Hơn nữa, Cừu Lập Hành là cán bộ của Mạc Bình, không cần quan tâm lắm đến Chủ tịch huyện Vân Hồ.
– Chủ tịch xã Cừu, các ông đang làm cái gì vậy? Người này đã hôn mê rồi, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu ngay lập tức.
Phạm Hồng Vũ không có tâm tư để nói chuyện với y, lập tức chỉ vào người phụ nữ đang bị hôn mê kia, nghiêm nghị nói.
– Mẹ ơi, mẹ ơi…mẹ đừng chết..hu hu…
Cô bé cả người dính đầy đất, đứng lên, ôm lấy chân mẹ, khóc hu hu.
– Xin lỗi, Chủ tịch huyện Phạm, đây là chuyện của Mạc Bình chúng tôi.
Người phụ nữ này không chịu nộp các khoản của xã, lại còn cổ động thôn dân chống đối với chính quyền, chúng tôi phải bắt cô ta về xử lý.
– Khốn khiếp.
Phạm Hồng Vũ giận tím mặt.
– Ai dạy ông giải quyết việc như vậy? Lập tức cứu người đã.
Ngô Huy, Lôi Minh hãy đưa người lên xe, đưa đi bệnh viện.
– Vâng.
Ngô Huy và Lôi Minh một tiếng đáp ứng, tiến lên.
– Ai dám.
Cừu Lập Hành lập tức tỏ thái độ kiêu ngạo, quát lạnh một tiếng.
Hai tay giơ lên ngăn lại, vẻ mặt đầy ngạo khí.
– Đây là việc của Mạc Bình chúng tôi, ai dám chen vào…
“BA~!”
Một tiếng giòn tan vang lên.
Cừu Lập Hành trúng một cái tát thật mạnh.
Cừu Lập Hành hai mắt trợn lên, căm tức nhìn Phạm Hồng Vũ, trên mặt lộ vẻ mặt khó có thể tin.
Trố mắt một hồi, mời khàn giọng quát: – Mày…mày dám đánh người hả…
Tiếng quát đột nhiên dừng lại.
Hóa ra Phạm Hồng Vũ lại giáng cho y một cái tát nữa, lần này còn mạnh lơn cả lần trước.
Kêu thảm một tiếng, bị bàn tay quạt văng ra ngoài, ngã khụy xuống, mãi không đứng dậy được. – Được lắm.
Ngô Huy cao hứng phấn chấn một tiếng hét to.
Không ngờ phạm Chủ tịch huyện thân thủ lại tốt như vậy, thật sự là quá đã.
Lôi Minh đã có chút trợn mắt há hốc mồm.
– Các người, đưa cô ấy lên xe đi.
Phạm Hồng Vũ quạt ngã Cừu Lập Hành, không thèm nhìn y lấy một cái, giơ tay chỉ vào ba tên kia, quát.
– À…à…
Ba tên này sớm đã bị dọa cho phát sợ rồi, gật đầu không ngừng.
Ban đầu nghe nói là Chủ tịch huyện Vân Hồ bọn họ còn không thèm để ý, trong nháy mắt Chủ tịch xã đã bị đánh ngã xuống đất một lúc lâu mà không kêu lên được, bọn họ thấy khiếp thật rồi.
Lập tức ba người luống cuống tay chân nâng người phụ nữ lên, dưới sự chỉ huy của Ngô Huy, đặt người vào phía sau xe việt dã.
Cô bé buông tay ra, ngơ ngác đứng ở chỗ đó, không biết nên làm thế nào.
Phạm Hồng Vũ đi qua, ngồi xổm xuống, giơ tay lau nước mắt cho cô bé, dịu dàng nói: – Con đi cùng các chú đến bệnh viện với mẹ con nhé.
– Vâng…
Cô bé sợ hãi gật đầu
Phạm Hồng Vũ bế cô bé lên, đi nhanh lên xe việt dã.
Cô bé không còn khóc nữa.
– Mày…chúng mày đứng lại cho tao…ôi ôi…Chúng mày đừng có hối hận đấy.
Cừu Lập Hành bò lên, miệng la lớn, nửa bên mặt dã sớm bị sưng vù lên.
Xe việt dã gầm lên giận dữ, đằng sau xả khói, rồi phi thật nhanh về phía trước.
– Ngô Huy, đi đến bệnh viện gần nhất, điều tiện tốt một chút, tình trạng của cô ấy không được lạc quan cho lắm.
Phạm Hồng Vũ ôm cô bé ngồi ở phía sau, mẹ của cô bé vẫn hôn mê như cũ, mềm nhũn tựa vào người hắn.
Chiếc áo lông màu đen của hắn cũng bị dính bùn.
– Được, nơi này cách Đại Phương không xa, chúng ta sẽ đi bệnh viện Đại Phương nhé.
Ngô Huy lập tức đáp.
– Ừ.
Phạm Hồng Vũ gật gật đầu, lập tức cúi đầu xuống, hỏi cô bé: – Con à, con tên là gì?
– Con tên là Tiểu Ưu, Khê Tiểu Ưu…
Cô bé nhỏ giọng đáp, trừng đôi mắt to đen nhánh lên, tò mò đánh giá Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ lúc này mới để ý đến, cô bé có một đôi mi thanh tú, mũi thẳng, hai mắt to, trông rất xinh xắn, tuy rằng mặt có dính bùn đất nhưng cũng không thể che dấu được vẻ đáng yêu.
– Khê Tiểu Ưu? Tên con hay quá.
Có phải chữ “Khê” trong từ suối (khê) chảy không?
– Vâng ạ.
Cô bé ánh mắt chân thành nhìn hắn.
Ngô Huy ngắt lời nói: – Chủ tịch huyện, vùng này có rất nhiều người họ Khê, Đại Phương có, Thạch Tuyền cũng có.
– Ừ, họ này khá hiếm…Tiểu Ưu, vậy mẹ con tên là gì?
– Mẹ con tên là Lã Đình…Đình trong chữ Đình Ngọc Lập…
Cô bé nói rất rõ ràng.
Phạm Hồng Vũ không khỏi kinh ngạc, hỏi tiếp: – Tiểu Ưu, con có đi học không?
Tiểu Ưu nghiêm túc nói: – Con học lớp 1, mẹ dạy chữ cho con đấy…mẹ là cô giáo.
– Cô giáo?
Câu trả lời này của Tiểu Ưu, hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của Phạm Hồng Vũ, không ngờ người phụ nữ này lại là một cô giáo.
– Vậy, Tiểu Ưu, ba con thì sao? Ba con có ở nhà không?
– Ba con không ở nhà, ở bộ đội đánh người xấu.
Trong mắt Tiểu Ưu, lập tức trở nên rạng rỡ.
– Gia đình quân nhân cơ à…
Lôi Minh ngồi ở ghế phụ cũng rất kinh ngạc, nói thầm một câu.
Vốn tưởng rằng Lã Đình chỉ là một thôn dân bình thường, không ngờ lại là giáo viên, chồng là bộ đội.
Một gia đình như vậy sao lại bị Cừu Lập Hành đối xử như vậy/
Phạm Hồng Vũ đang định mở miệng hỏi, Khê Ưu đã hỏi trước: – Chú…mẹ con có chết không?
Giọng điệu rất cẩn thận, mang theo chút nghi ngờ.
Trong suy nghĩ của trẻ con, “chết” là một khái niệm vô cùng xa xôi, vô cùng mơ hồ, có thể còn không biết “chết” rốt cuộc có ý vị như thế nào.
Phạm Hồng Vũ ôm chặt cô bé hơn, giọng ôn hòa nói: – Tiểu Ưu đừng có lo lắng, mẹ con sẽ không chết đâu.
Chú sẽ đưa mẹ con đi bệnh viện, mẹ sẽ khỏi thôi.
– Chú, chú thật tốt…
Tiểu Ưu rúc vào ngực hắn, vẻ mặt không muốn xa rời.
Phạm Hồng Vũ thúc giục nói: – Ngô Huy, nhanh hơn chút đi.
– Vâng, Chủ tịch huyện.
Ngô Huy cao giọng đáp ứng.
Mấy phút sau, xe việt dã đã tiến vào thị trấn Đại Phương.
Thị trấn Đại Phương nằm ở phía bắc huyện Vân Hồ, cũng được coi là một thị trấn khá lớn, phát triển hơn cả thị trấn Thạch Tuyền.
Phong cảnh cũng khá đẹp.
Nhưng trong lúc này, không ai có tâm tư đi thưởng thức phong cảnh của Đại Phương cả.
Xe việt dã trực tiếp đi vào bệnh viện Nhân dân.
Nhiều năm trở lại đây, cơ cấu y tế của TQ đều như vậy, mỗi một khu thị trấn cấp trưởng phòng đều được xây dựng một bệnh viện Nhân dân, còn các xã và thị trấn cấp thấp hơn thì có một trạm xá.
Bệnh viện Nhân Dân thường đại diện cho một trình độ chữa bệnh cao nhất.
Tuy nhiên ở thời điểm này, bệnh viện Nhân dân ở các thị trấn cũng chỉ lớn hơn trạm y tế một chút.
Điều kiện vật chất vẫn còn khá nghèo nàn.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 765: Cũng có chỗ dựa.
Chủ tịch huyện bỗng nhiên “giết” đến Bệnh viện nhân dân Đại Phương, thậm chí khiến cả trấn Đại Phương quận Đại Phương lập tức đều gà bay chó sủa, người ngã ngựa đổ.
Lôi Minh không chút do dự vội lôi “thương hiệu” Chủ tịch huyện Phạm ra.
Xe việt dã chòng chành, Lã Đình từ đầu đến cuối vẫn hôn mê bất tỉnh, tình hình rất không ổn, thời gian không thể nào trì hoãn được nữa.
Bệnh viện Nhân dân Hào Phương vốn nhỏ, Minh Hào vừa báo “thương hiệu”, cả bệnh viện lập tức kinh động, viện trưởng, viện phỏ cùng với các bác sĩ nồng cốt vội vội vàng vàng chạy đến, chờ nghe chỉ thị Chủ tịch huyện.
Bệnh viện nhân dân Đại Phương có rất nhiều bác sĩ đã gặp Phạm Hồng Vũ, mấy tháng nay, Chủ tịch huyện Phạm hầu như ngày nào cũng đến quận Đại Phương kiểm tra công việc.
Bệnh viện nhân dân chắc chắn cũng phải dạo qua một vòng.
Công tác y tế của các xã thị trấn, cũng là trọng điểm chú ý của Phạm Hồng Vũ.
Đây thực sự là công trình dân sinh.
Phạm Hồng Vũ thậm chí có dự định, một hai năm nữa, kinh tế huyện Vân Hồ hát triển, tình trạng tài chính chuyển biến tốt đẹp, sẽ bắt đầu thử bỏ tất cả các thuế khác ngoại trừ thuế nông nghiệp, thử thi hành chế độ bảo hiểm y tế nông thôn…
Đương nhiên, tất cả đều phải trên cơ sở tình trạng kinh tế chuyển biến tốt đẹp.
Có tiền rồi, mới dễ làm việc.
Giờ phút này Phạm Hồng Vũ chẳng có tâm tư để nói chuyện với các bác sĩ, trực tiếp hạ lệnh cứu người.
Lôi Minh cũng bước qua cùng, giải thích cho viện trưởng tình hình đại khái, ít nhất cho bác sĩ biết Lã Đình đã chịu tổn thương gì.
Phạm Hồng Vũ vẫn ôm Khê Tiểu Ưu.
Cô bé Tiểu Ưu gầy tong teo, thân mình nhẹ tênh tênh, Chủ tịch huyện Phạm sức như trâu, ôm cô không tốn chút sức nào.
– Chú, con, con muốn đi thăm mẹ…
Tiểu Ưu sợ hãi nói, trong mắt mang theo tia buồn bã.
– Tiểu Ưu, mẹ đang khám bệnh, cháu và chú đứng ở ngoài.
Cháu xem, chú cũng không đi mà, đúng không nào?
– Ah…
Tiểu Ưu ngoan ngoãn gật đầu, cắn cắn môi.
Ngô Huy ở một bên nói: – Chủ tịch huyện, hay là rửa mặt cái đã? Anh xem, cả người toàn là bùn nước…
Đường đường là Chủ tịch huyện, hình tượng này thật sự không tốt.
Phạm Hồng Vũ nhìn khuôn mặt dính bùn của Tiểu Ưu, lộ ra vẻ tươi cười, nói: – Đi, Tiểu Ưu, rửa mặt đi!
Tiểu Ưu lại ngoan ngoãn gật đầu.
Ngô Huy dẫn Phạm Hồng Vũ và Tiểu Ưu bước vào phòng trực ban của bệnh viện, nói rõ ý định, bác sĩ trực ban vội vàng đem phích nước đến, rồi tìm một cái khăn đưa cho Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ không rữa cho mình trước mà vắt khăn, tỉ mỉ lau mặt cho Tiểu Ưu, sau đó lại lau tay, Tiểu Ưu cũng rất phối hợp, đứng yên đó không nhúc nhích.
Sau khi rửa xong, Phạm Hồng Vũ đánh giá cô bé một lượt, không khỏi kêu lên một tiếng.
Đúng là một cô bé đáng yêu.
Bác sĩ trực ban liền đổi lại cho Phạm Hồng Vũ chậu nước khác.
Phạm Hồng Vũ nói: – Không cần, mặt tôi không dính bùn, rửa tay là được rồi!
Sau khi rửa tay xong, lại lấy khăn lau lau bùn dính trên áo.
Áo lông sợi tổng hợp không tệ, không dính nước, vừa lau sơ qua bùn đã bay sạch.
Nhưng nhìn vẫn hơi nhếch nhác.
Phạm Hồng Vũ cũng không thèm để ý.
Bên này vừa mới thoải mái một chút, cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một đám người ồ ạt kéo đến, đó là cán bộ lãnh đạo trấn Đại Phương và quận Đại Phương, được bệnh viện điện thoại thông báo, biết Phạm Hồng Vũ đến đây nên vội vội vàng vàng chạy tới nghênh đón.
Hiện tại Chủ tịch huyện Phạm sớm không phải vừa mới đến nhậm chức nữa, cho dù Đại hội đại biểu Hội đồng nhân dân toàn huyện còn tháng sau mới họp, chữ “quyền” trong quan hàm của Phạm Hồng Vũ trước kia vẫn chưa được xóa, nhưng uy vọng đã cao hơn, đã đuổi kịp Bí thư huyện ủy Lục Cửu rồi.
Tháng chính huyện sẽ chính thức công bố danh sách bộ máy Công ty quản lý tiêu thụ sản phẩm ngông lâm ngư nghiệp, hầu hết đều là cán bộ chính phó của các phòng khoa, dường như là “học viên trường quân đội” Thanh Nhất Sắc.
Phạm Hồng Vũ chẳng cần nói gì, mọi người cũng hiểu, trong việc sử dụng cán bộ, Chủ tịch huyện Phạm cũng có quyền phát ngôn cực lớn.
Tuy rằng cán bộ phụ trách bổ nhiệm lần này đều là của công ty Nông Lâm, trên danh nghĩa là thuộc danh sách quản lý của Ủy ban nhân dân huyện. nhưng cấp bậc không phải giả, cấp phó khoa, cấp chính khoa đều có, đều là chính quản của Bí thư huyện ủy.
Bởi vậy có thể thấy được, Bí thư Lục rất nhượng bộ Chủ tịch huyện Phạm.
Kết hợp với thân phận Thư ký số một tiền nhiệm Ủy ban nhân dân tỉnh của Phạm Hồng Vũ, mọi người tự nhiên có thể đoán ra, Bí thư Lục chắc hẳn chuẩn bị “giao quyền” trước rồi.
Có lẽ sang năm, Bí thư Lục nên thăng chức lên thành phố, Bí thư huyện ủy Vân Hồ nên sửa thành họ Phạm.
Một Chủ tịch huyện vẻ vang như vậy, các cán bộ bên dưới ai mà lại không cẩn thận một chút?
Phạm Hồng Vũ trầm mặt, bắt tay với Bí thư, Chủ tịch quận Đại Phương, những cán bộ khác thì miễn đi.
Thấy tình hình như vậy, các cán bộ của Đại Phương ai nấy đều căng thẳng, đứng nghiêm túc ở đó, ngay cả thở mạnh một chút cũng chẳng dám, không biết chuyện gì xảy ra, chọc giận Chủ tịch huyện Phạm rồi.
– Lão Trần, thôn Hoa Kiều ngay giao giới với xã Quyến Khẩu Mặc Bình, có thuộc quản lý của Mặc Bình chúng ta không?
Phạm Hồng Vũ hỏi Bí thư quận ủy.
Cho dù Phó chủ tịch xã Quyến Khẩu Cừu Lập Hành hung hăng kia cứ luôn miệng nói đó là chuyện của Mặc Bình, Chủ tịch huyện Vân Hồ không thể quản được, Phạm Hồng Vũ vẫn muốn xác minh lại một chút, có phải là Cừu Lập Hành cố ý lừa dối Chủ tịch huyện Phạm này không?
Trong lòng Bí thư Trần thở phào một cái, vội đáp: – Chủ tịch huyện Phạm, thôn Hoa Kiều là do Mặc Bình quản, giao với Đại Phương chúng ta!
Xem ra Bí thư Trần cũng khá quen thuộc với những thôn trang trong khu vực quản lý.
– Ừ, thế, xã Quyến Khẩu có một Phó chủ tịch xã, tên Cừu Lập Hành, anh có nghe nói không?
Phạm Hồng Vũ cũng là thuận miệng hỏi, vốn không mong có câu trả lời.
Xã Quyến Khẩu tuy sát quận Đại Phương, nhưng dù gì cũng thuộc khu vực quản lý của huyện Mặc Bình, Bí thư Trần e là không thể biết tên Cừu Lập Hành kia.
Ai ngờ Bí thư Trần vẻ mặt kinh ngạc, nói: – Cừu Lập Hành? Có biết… Chủ tịch huyện, sao, anh cũng biết hắn?
– Vừa mới biết… Phạm Hồng Vũ cười nhạt một tiếng, lập tức hỏi: – Người này thế nào, sao anh quen được hắn?
– Khụ, ban đầu hắn là cán bộ của Đại Phương chúng ta, cha ở thôn Thạch Kiều… ờ, thôn Thạch Kiều và thôn Hoa Kiều ở sát nhau, một do Đại Phương chúng ta quản, một do Mặc Bình quản… chủ tịch huyện, Cừu Lập Hành là cháu của Bí thư huyện ủy Mặc Bình, quê của Bí thư Cừu ở Thạch Kiều, trước kia công tác ở Vân Hồ chúng ta, sau đó được điều đến Ủy ban nhân dân thành phố, đảm nhiệm chức Chủ nhiệm Cánh văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố, thế nên đã điều Cừu Lập Hành đến Mặc Bình, làm việc bên Quyến Khẩu… sao Chủ tịch huyện lại quen hắn?
Bí thư Trần liền giải thích ngọn ngành.
– Cháu họ của Bí thư Cừu? Cừu Hạo Minh?
Phạm Hồng Vũ giật mình kinh hãi, trong lòng cũng có chút giật mình.
Chả trách Cừu Lập Hành lại kiêu ngạo như vậy, đúng là có chỗ dựa thật.
Thông thường mà nói, cho dù xã Quyến Khẩu không trực thuộc huyện Vân Hồ, nhưng đối mặt với Chủ tịch huyện Vân Hồ, một Phó chủ tịch xã xã Quyến Khẩu mà lại dám ngông nghênh như vậy, dù sao cũng phải khách khí một chút chứ.
Cần phải hiểu quy luật chốn quan trường Trung Quốc, tất cả các nhân vật số một, số hai của các quận huyện và các cán bộ lãnh đạo những cơ quan trực thuộc thành phố rất thường xuyên bị điều động.
Phạm Hồng Vũ hôm nay là Chủ tịch huyện Vân Hồ, không chừng vài năm sau sẽ lại là Bí thư huyện ủy hoặc Chủ tịch huyện Mặc Bình, nếu không là sẽ điều lên thành phố, khi đó, Cừu Lập Hành sẽ đối mặt như thế nào?
Hơn nữa, chỉ cần Phạm Hồng Vũ gọi điện cho lãnh đạo huyện Mặc Bình, nói rõ tình hình, em là sẽ không khỏi bị giũa một trận.
Tuy nhiên, có Bí thư huyện ủy Mặc Bình làm hậu thuẫn, dĩ nhiên sẽ khác.
– Đúng, đúng, chính là Bí thư Cừu Hạo Minh!
Bí thư Trần liên tục gật đầu.
– Cừu Lập Hành là cháu ruột của ông ta?
– Cái này… chắc là ruột đấy ạ… Bí thư Cừu rời khỏi Vân Hồ lên thành phố công tác từ sớm, nhiều năm rồi, rất ít khi về quê, cụ thể Bí thư Cừu với Cừu Lập Hành có quan hệ thân thích hay không, chúng tôi cũng không rõ.
Tuy nhiên, Bí thư Cừu đến Mặc Bình làm việc, liền điều Cừu Lập Hành đến Mặc Bình, chắc hẳn là ruột đấy.
Bí thư Trần chần chừ nói, không dám chắc lắm, nhưng suy đoán của anh ta khá có lý, chỉ là cháu chắt bình thường, e là Cừu Hạo Minh sẽ không chiếu cố như vậy.
Đúng là quá chiếu cố, cho dù không phải cháu ruột, hẳn cũng phải có quan hệ rất tốt.
Bằng không, Cừu Lập Hành sẽ không dám kiêu ngạo như vậy.
– Lão Trần, Cừu Lập Hành đã từng công tác ở Đại Phương?
– Đúng, trước kia hắn là trợ lý dân chính của trấn.
Bí thư Trần là cán bộ thổ địa của Đại Phương, đi từng bước lên, Chủ tịch thị trấn Đại Phương, Bí thư đảng ủy thị trấn, Chủ tịch huyện Đại Phương, Bí thư huyện ủy, mấy năm trước, Cừu Lập Hành làm việc ở thị trấn Đại Phương, Bí thư Trần là Bí thư đảng ủy thị trấn, Cừu Lập Hành là cán bộ bên dưới của anh ta, cho nên anh ta nhớ tương đối rõ lý lịch của Cừu Lập Hành.
– Vậy biểu hiện làm việc của anh ta ở thị trấn như thế nào?
– Haha, cũng tạm…
Bí thư Trần hơi nghĩ một đằng nói một nẻo nói.
Phạm Hồng Vũ trong lòng hiểu rõ, Cừu Lập Hành e là lúc làm việc ở trấn Đại Phương, biểu hiện chẳng tốt đẹp gì.
Bí thư Trần nể mặt mũi Cừu Hạo Minh, mới đánh giá “cũng tạm”.
Giả dụ biểu hiện của Cừu Lập Hành mà hơi tốt một chút, Bí thư Trần sao lại không khen y lên tới trời chứ?
Kiểu làm ơn không tốn sức, ban huệ không tốn phí này, sao lại không làm chứ?
– Chủ tịch huyện Phạm, sao vậy… haha, sao tự nhiên lại hứng thú với Cừu Lập Hành vậy?
Bí thư Trần tò mò dò hỏi.
Phạm Hồng Vũ cười cười, đang định nói, viện trưởng trán đầy mồ hôi bước đến, thở hồng hộc nói: – Chủ tịch huyện Phạm, Chủ tịch huyện Phạm, tôi đề nghị, đề nghị lập tức chuyển viện cho bệnh nhân…
Phạm Hồng Vũ mặt sắc biến đổi, vội vàng hỏi: – Sao thế? Tình hình nguy hiểm lắm sao?
Viện trưởng nuốt ngụm nước miếng, nói: – Vâng, tương đối nguy hiểm, quan trọng là điều kiện của bệnh viện chúng tôi không dám, thiếu rất nhiều thiết bị, ngay cả chụp X-quang cũng chẳng có, rất khó chuẩn đoán chính xác… cái này, bệnh nhân này có thể bị nội thương, chúng tôi không dám tùy tiện chữa trị, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn… tốt nhất nên sớm chuyển lên bệnh viện Huyện thì sẽ khá hơn.
– Giờ chuyển viện có nguy hiểm không?
Phạm Hồng Vũ nghiêm túc hỏi.
– Cũng nguy hiểm, nhưng so với ở đây vẫn tốt hơn, chúng tôi sẽ có biện pháp, truyền nước cho cô ấy, cử bác sĩ đi theo… Chủ tịch huyện Phạm, không thể chậm trễ nữa rồi!
Giai đoạn hiện nay, xe cấp cứu của Bệnh huyện nhân dân huyện chỉ mới mức độ này, chỉ có truyền nước, những thứ khác không có.
So với đi xe cứu thương bệnh viện nhân dân huyện, thôi thì cứ xử lý như thế.
– Được, cứ làm theo ý anh đi!
Phạm Hồng Vũ quyết định.
.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 766: Chủ tịch huyện Vân Hồ?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










