Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 24 : Con của Lanlus (c116-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 116: Con của Lanlus
Christina vẫn chưa chú ý tới ánh mắt mờ mịt của ngài thầy bói, cô ta nhìn Angelica đang ngồi ở quầy tiếp khách, hạ nhỏ giọng xuống: “Tôi nói là con của Lanlus.”
Cô giơ tay chỉ vào cô gái trẻ tuổi kia, nói: “Đây là cháu gái tôi, Megos.
Mẹ con bé là chị gái tôi.
Tôi rất ân hận, cũng xin lỗi vì lúc trước lại coi Lanlus là thanh niên xuất chúng, lỗi lạc nên đã giới thiệu Megos làm vị hôn thê cho hắn, nhìn bọn chúng trở thành người yêu.
Cha mẹ Megos cũng khá hài lòng với Lanlus, dự định khi hai đứa đính hôn sẽ dồn toàn bộ tiền tiết kiệm vào công ty sắt thép.
May là trước khi đầu tư thì Lanlus bỏ trốn, khiến cho gia đình bọn họ không bị tổn thất thảm hại.
Điều không may là chị gái và anh rể tôi bắt buộc phải giải thích nguyên nhân hủy bỏ lễ đính hôn với bạn bè họ hàng, phải phiền não vì đứa trẻ trong bụng Megos.
Chúng tôi đều tín ngưỡng thần Hơi Nước và Máy Móc, không phải tín đồ của chúa tể Bão Táp, nên không cho rằng những kẻ yêu nhau phải giữ trinh tiết trước khi cưới.
Chúng tôi không trách Megos, thậm chí còn thương con bé, nhưng sự tồn tại của đứa trẻ thật là một vấn đề đau đầu, mà nó lại còn có người cha như vậy nữa.”
Đây không chỉ là lừa tiền mà còn lừa tình nữa… Klein nhìn cô gái Megos đang im lặng đứng bên cạnh, phát hiện cô ấy quả nhiên là người con gái đẹp.
Cô có vầng trán đẹp, mái tóc dài màu vàng kim và một đôi mắt to rất giống Christina, lúc này cô buồn bã im lặng, môi mím chặt.
Đúng là tên lừa đảo khiến người ta oán hận, vậy mà lại bỏ chạy thành công… Klein nguyền rủa Lanlus một câu, suy nghĩ đôi chút rồi nói:
“Nếu đã sinh ra thì tôi đúng là có cách dùng nó để bói tung tích của Lanlus, nhưng tiếc rằng phải chờ thêm mấy tháng nữa.
Ừm, có lẽ điều này chính là biểu hiện của kết quả xem bói ban nãy, nhẫn nại, chờ đợi, không tham lam, sau đó đón nhận biến chuyển, thấy ánh mặt trời.”
“Hẳn mấy tháng…” Christina lắc đầu, thì thào: “Không, lâu quá, cho dù có tìm được Lanlus thì cũng không lấy lại được tiền…”
Xong cô ta nghiêng đầu nhìn Megos, giọng trở nên trầm xuống: “Cháu có mang theo đồ tùy thân của Lanlus không?”
“Không ạ.” Megos nhỏ nhẹ trả lời: “Nhẫn anh ấy tặng có được không?”
“Phải là đồ mà hắn ta mang theo khá lâu rồi.” Klein lắc đầu phủ định.
Christina im lặng vài giây, rồi nhìn Megos:
“Cháu phải quyết định đi.
Cô cho rằng để lại đứa trẻ này sẽ khiến cuộc đời sau này của cháu trở nên vất vả, đầy chông gai.
Chẳng lẽ cháu định bảo nó rằng bố của nó là một tên tội phạm lừa đảo, đã lừa rất nhiều người, kể cả mẹ của nó à? Đã đến lúc tới phòng khám, tới bệnh viện rồi, mà còn có thể giúp chúng ta tìm được Lanlus, lấy được thứ đã mất.”
Ê, bói toán như vậy liệu có quá nặng nề không? Klein không tiện can thiệp vào chuyện nhà người khác, chỉ có thể kiên nhãn đứng chờ bên cạnh, thi thoảng lại thầm oán một câu.
Megos cúi đầu, mắt buông thõng, không nói gì.
Một lúc sau, cô ta mới vuốt ve bụng, mỉm cười rất dịu dàng: “Nó đâu có giống bố của nó, nó là một đứa trẻ rất săn sóc, khiến người ta phải yêu thích mà.
Ngày nào nó cũng sẽ đá cháu một cái, nói cho cháu về cảm xúc của nó.
Nó còn biết hát, biết huýt sáo, rồi dùng âm nhạc ru cháu ngủ…”
Klein nghe mà cảm thấy không đúng.
Nửa đầu của những gì Megos nói thuộc về phản ứng thông thường, nhưng nửa sau gần như là lời vô nghĩa, là những lời về điều không thực tế chút nào.
Cô ta bị đả kích quá nặng nên có vấn đề về tinh thần? Klein giơ tay phải lên đưa về phía ấn đường định giả vờ nắn bóp để xoa dịu cơn mệt.
Đúng lúc này, Megos đột nhiên quay người đi nhanh về phía cửa, chỉ để lại một câu: “Có lẽ ba của nó sẽ lén lút trở lại khi nó được sinh ra, sẽ giữ một phần tài sản cho nó…”
Klein giật mình, không ngờ cô ta lại phản ứng như thế, thế là hắn quên mở linh thị, cứ thế trơ mắt nhìn Megos rời khỏi câu lạc bộ, bước cộp cộp đi xuống cầu thang.
Christina hít vào một hơi, hoãn vài giây mới nói: “Xin lỗi nhé anh Moretti, quấy rầy anh rồi, chúng tôi sẽ cố gắng tìm vật bên người của Lanlus.”
Klein khe khẽ gật dầu, rồi dõi mắt nhìn cô ta đi xuống tầng, thở dài lắc đầu.
Sáng hôm sau, Klein vừa tới công ty Bảo an Gai Đen, chào hỏi Roxanne xong, hắn bèn hỏi: “Báo của hôm nay đâu rồi?”
Cô gái Roxanne ngọt ngào có mái tóc xù quan sát hắn, ngờ vực hỏi: “Klein, anh kỳ kỳ sao đó.”
“Sao cơ?” Klein mỉm cười hỏi lại như đã dự đoán được phản ứng này từ trước.
Roxanne đảo tròn mắt, nói: “Trước kia tới lúc nghỉ trưa anh mới đọc báo, bởi vì sáng anh còn phải học khóa thần bí học mà.
À ừm, lão Neil đang chờ anh ở kho vũ khí rồi nhé!”
“Tôi mới biết một vụ án có treo thưởng, nên mới muốn lật giở báo chí để ghi nhớ khuôn mặt tên tội phạm, nhỡ đâu có ngày gặp được thì sao?” Klein mỉm cười giải thích.
“Vậy hở?” Roxanne tò mò cầm mấy tờ báo ngày hôm nay, bắt đầu lật giở: “Lệnh truy nã… Lanlus đúng không?”
Klein lập tức đáp: “Đúng rồi.”
“… Tên lừa đảo đáng ghét này, lại lừa gạt hơn 1 vạn bảng!” Roxanne đọc chừng mười mấy giây, đột nhiên mắng mỏ.
Klein có cảm nhận giống hệt cô nàng, cũng trách móc theo:
“Đúng là quá tởm! Tôi thậm chí muốn chủ động xin nhận vụ án này rồi ấy chứ!”
Roxanne lại nhìn mười mấy giây, tiếc nuối lắc đầu: “Vụ án này hình như không dính dáng gì tới yếu tố siêu phàm, mà có liên quan ấy thì cũng sẽ giao cho Kẻ Trừng Phạt của giáo hội Chúa Tể Bão Táp.”
Klein không hiểu ý Roxanne cho lắm, nhưng khi nhận lấy tờ báo xem xét, hắn cảm thán đầy nuối tiếc: “Đúng vậy, có nhiều người bị lừa như vậy, mà chắc chắn là có tín đồ của cả ba giáo hội, vả lại công ty sắt thép của Lanlus nằm ở khu phía nam.”
Những vụ án liên quan tới yếu tố siêu phàm, nếu chỉ liên quan tới tín đồ của thần linh nào thì sẽ giao cho tiểu đội của thần linh đó.
Nhưng nếu dính dáng tới tín đồ của cả nữ thần Đêm Tối, chúa tể Bão Táp, thần Hơi Nước và Máy Móc thì sẽ phân chia theo khu vực của quận – khu Kim Ngô Đồng, khu phía bắc và khu phía tây thuộc về tiểu đội Kẻ Gác Đêm; khu phía đông, khu phía nam và bến cảng thuộc về tiểu đội Kẻ Trừng Phạt, còn khu đại học và ngoại ô thuộc về Trái Tim Máy Móc.
Trong lúc lật xem, Klein ghi nhớ kỹ khuôn mặt Lanlus: Vầng trán đầy đặn, tóc đen mắt nâu, đeo kính mắt hình tròn, khóe miệng khẽ nhếch như đang cười nhạo mọi người.
Ngoài cặp kính kia, Lanlus gần như không có đặc điểm gì rõ rệt, trông rất bình thường.
Sau khi tán gẫu vài câu với Roxanne, Klein đi qua tường ngăn định xuống dưới lòng đất.
Hắn bỗng thấy “Người Nhặt Xác” Frye với làn da trắng bệch và có khí chất lạnh lẽo như băng đá với “Nhà văn” Syja Tron đầu bạc mắt đen cùng đi ra khỏi phòng giải trí, rẽ tới phía mình.
Sau khi chào hỏi ngắn gọn, Klein dõi mắt nhìn hai đồng đội bước đi, cũng phát hiện Dunn Smith đang mặc áo gió màu đen mở cửa đứng bên cạnh.
“Có vụ án à?” Klein tò mò hỏi.
Vào thời gian như này, hai Kẻ Gác Đêm sẽ không cùng nhau ra ngoài mà không có lý do.
Dunn đảo đôi mắt xám qua, gật đầu cười nói: “Có một nơi ở khu phía tây nghi là xuất hiện chuyện ma quái, nên tôi để Syja và Frye đi xem sao.
Chẳng qua cậu không phải quan tâm những chuyện như này, trước khi cậu nắm bắt sơ bộ kỹ xảo giác đấu, tôi không có ý định cho cậu tham dự bất cứ nhiệm vụ nào.
Tôi phải có trách nhiệm với đội viên của mình.”
Đội trưởng ạ, anh đúng là người tốt, trừ việc chân tóc cao và trí nhớ kém ra thì chẳng có khuyết điểm nào cả… Klein thầm khen, sau đó hỏi lại để xác nhận: “Nói cách khác, tôi chỉ cần tham gia khóa học thần bí học, tiến hành huấn luyện giác đấu, không phải cống hiến bất cứ thứ gì mà vẫn được lương?”
“Chỉ là tạm thời thôi.” Dunn khẳng định.
Chỉ cần “nghe giảng” và “tập thể dục” mà vẫn lấy được tiền lương đầy đủ, nghĩ thôi đã thấy thích rồi… Klein sung sướng nghĩ.
Mong là đừng xảy ra chuyện gì trùng hợp nữa! Hắn lặng lẽ cầu nguyện một câu.
Cuộc sống yên bình không chút gợn sóng kéo dài tới thứ Sáu, sau khi hoàn thành bài luyện tập giác đấu, Klein đi xe ngựa tới phố Besik.
Hắn đứng ngoài văn phòng thám tử tư Henry, liếc nhìn xung quanh một cái, xác nhận không ai chú ý tới mình bèn đeo khẩu trang, dựng thẳng cổ áo rồi nhanh chóng bước vào mái hiên.
Hắn gõ cửa, lại gặp thám tử Henry với hình tượng trung niên kiên cường.
“Chào buổi chiều, đã có kết quả của một ủy thác của anh rồi.” Thám tử Henry có đôi mắt màu xanh đậm nói với giọng khàn khàn.
Klein cố ý làm méo tiếng của mình: “Là thông tin về người thường lui tới quán bar Ác Long à?”
Chính là người đã mua vật liệu phụ trợ cho ma dược KHán Giả…
“Đúng vậy.” Henry giơ tẩu thuốc trong tay lên cao.
Sau đó ông ta không nói gì cả, chỉ mỉm cười nhìn Klein.
Klein hiểu ý của ông ta, bèn đau lòng lấy bốn tờ tiền 1 bảng rồi đưa tới: “Đây là khoản tiền thứ hai.”
Hắn ngừng lại, rồi bổ sung: “Viết biên lai cho tôi với.”
Tiền riêng của hắn đã không còn đủ 1 bảng rồi…
“Không thành vấn đề.” Henry ho khan hai tiếng, vừa kiểm tra ký hiệu đề phòng tiền giả, vừa dặn nhân viên lấy giấy bút ra.
Ngay sau đó ông ta mời Klein ngồi xuống ghế sô pha, còn bản thân ông ta thì nhanh chóng viết biên lai, rồi đóng dấu.
Làm xong, Henry hút một hơi thuốc lá, nói: “Theo miêu tả của anh, tôi và trợ thủ chờ ở quán bar Ác Long ba ngày, cuối cùng gặp được người đó.
Hắn ta đúng là một kẻ rất cảnh giác, hơn nữa rất giỏi quan sát, may rằng tôi là kẻ kinh nghiệm đầy mình ở phương diện này… Hắn tên là Daxter Guderian, bác sĩ của bệnh viện tâm thần Greenhell.”
Chương 117: Tiếp xúc
“Daxter Guderian, bác sĩ của bệnh viện tâm thần Greenhell…”
Klein nhẩm lại lời của thám tử Henry ở trong đầu, rồi suy nghĩ xem nên tiếp xúc với vị bác sĩ mà hắn nghi là “Khán Giả” và là thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim như thế nào.
Về chuyện này, hắn không định mạo hiểm, không muốn Kẻ Gác Đêm phát hiện mình có vấn đề, không định chỉ vì thông tin và tài nguyên dùng cho trao đổi mà đánh mất cuộc sống hiện tại.
Hơn nữa anh ta rất có khả năng là “Khán Giả”, người chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt gần như không thể giấu diếm được mục đích và ý tưởng thực sự trước mặt anh ta.
“Tìm người trung chuyển, thần bí một chút? Không được, làm thế càng liên lụy nhiều người hơn, càng dễ xảy ra vấn đề hơn… Ừm… Có lẽ ta có thể suy xét biện pháp giấu chân tướng trong chân tướng, khiến những gì vị bác sĩ kia nhìn ra từ vẻ mặt và ngôn ngữ cơ thể của mình đều là ý tưởng và phản ứng thật, nhưng không phải là tất cả…”
Klein vừa nghe thám tử Henry giới thiệu những thông tin liên quan tới Daxter Guderian, vừa suy nghĩ xem nên dùng biện pháp nào để né tránh được nguy hiểm ở mức tối đa, hơn nữa lại không ảnh hưởng tới mục đích.
Dần dần hắn tìm được linh cảm từ những bộ phim cảnh sát và chiến tranh gián điệp mà hắn từng xem.
“Hừm… Có thể thử như vậy, nhưng bắt buộc phải diễn luyện trước…” Klein thầm gật đầu, rồi lại dồn toàn bộ sự chú ý vào những gì thám tử Henry đang nói.
“Khụ…” Henry hắng giọng: “Còn ủy thác về ống khói đỏ, chúng tôi vẫn đang tiến hành.
Anh nên biết rằng những kiến trúc tương tự như vậy không hề ít ở thành phố Tingen này.
Đương nhiên nếu anh có thể cung cấp manh mối khác thì chuyện sẽ đơn giản hơn hẳn.”
Klein cười khàn khàn một tiếng: “Nếu tôi có manh mối khác thì đã không ủy thác các anh rồi.”
Nói thực thì, điều tra và tìm kiếm lâu như vậy khiến hắn cảm thấy không tin tưởng lắm về kết quả của chuyện này, bởi rõ ràng kẻ giật dây sau màn đã nhận ra việc hắn xem bói, có đủ thời gian chuyển chỗ ẩn náu khác.
Cho nên hắn chỉ mong là có thể tìm được manh mối quan trọng hơn ở nơi ở kia.
Mà cái giá 7 bảng… Chỉ nghĩ thôi đã xót rồi… Sau khi thám tử Henry nói xong, Klein cầm gậy, cáo từ đi về.
Tám giờ bốn mươi phút sáng thứ Bảy, trong phòng làm việc của bác sĩ ở bệnh viện tâm thần Greenhell.
Daxter Guderian đeo kính viền vàng, có khí chất xuất chúng cởi áo khoác, bỏ mũ xuống, rồi treo chúng lên trên giá treo đồ.
Anh ta vừa cầm lấy lon bạc chứa cà phê thì nghe tiếng gõ cửa cốc cốc.
“Mời vào.” Daxter không để ý cho lắm.
Sau đó, anh ta thấy cửa phòng được mở ra, một chàng trai trẻ tuổi mặc áo gió màu đen dài qua đầu gối đi vào.
Vì là người lạ nên Daxter nghi hoặc hỏi:
“Chào buổi sáng, anh là?”
Klein tiện tay đóng cửa, bỏ mũ xuống để trước ngực, khom người chào: “Chào buổi sáng, bác sĩ Daxter, xin hãy tha thứ cho sự mạo muội tới đây của tôi.
Tôi là đốc sát tập sự Klein Moretti của sở cảnh sát quận Akhova, đây là giấy tờ và huy hiệu của tôi.”
“Đốc sát?” Daxter thì thầm một tiếng, nhận lấy giấy tờ và huy hiệu mà đối phương đưa cho.
“Bộ phận Hành động Đặc biệt…” Anh ta chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt tỉnh táo không chút rung động, dường như đang xem xét cái gì đó thật kỹ.
Tóc ngắn màu đen, con ngươi màu nâu khá sậm màu, trông có vẻ giống học giả, bình tĩnh và vững vàng, tạm thời chưa nhìn ra ác ý…
Daxter đưa trả đồ, rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Mời ngồi.
Sĩ quan cảnh sát, anh tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Klein ngồi xuống, để gậy sang một bên, thong thả cất giấy tờ và huy hiệu, rồi mỉm cười nói:
“Xin cho phép tôi được tự giới thiệu lại một lần.
Tôi là thành viên của tiểu đội Kẻ Gác Đêm ở thành phố Tingen, chuyên giải quyết các chuyện có dính dáng tới yếu tố phi phàm.
Chào buổi sáng, anh Khán Giả.”
Hắn còn chưa nói xong, không ngoài dự kiến mà thấy được con ngươi Daxter co lại, bàn tay rụt vào, trông như sắp cướp đường bỏ chạy tới nơi.
“Sĩ quan cảnh sát, tôi không hiểu anh đang nói gì.” Daxter gượng gạo nói, suýt thì không duy trì được trạng thái: “Tôi không thích trò đùa như vậy đâu, có lẽ tôi nên gọi bảo vệ.”
Klein chậm rãi rút khẩu súng lục ra từ túi súng dưới nách, nụ cười vẫn y nguyên: “Anh Daxter ạ, tôi biết anh nhìn ra được sự tin tưởng của tôi, cũng nhận ra rằng tôi không có ác ý.
Ha ha, nói thẳng thì ban đầu tôi không khẳng định cho lắm, nhưng phản ứng của anh đã cho tôi đáp án rồi.”
Mỗi câu bên trên đều là thật… Klein lặng lẽ bồi thêm một câu trong lòng.
Daxter hơi thả lỏng đôi chút, liếc khẩu súng trong tay đối phương, nghi hoặc hỏi: “Tôi cảm thấy rất khó hiểu vì sao anh tới tìm tôi… Tôi không biết là tôi đã để lộ điều gì…”
Klein cười nói: “Đây chỉ là ngẫu nhiên, có lẽ vận mệnh đã sắp đặt cho chúng ta quen nhau.
Thực ra chúng ta đã gặp qua ở chợ đen của quán bar Ác Long, nhưng lúc ấy anh không chú ý tới tôi.
Tuy anh rất thông minh khi mua riêng rẽ từng vật liệu phụ trợ cho ma dược danh sách, nhưng với tôi, kẻ vừa hay biết được phương thuốc này, anh vẫn khiến tôi phải chú ý.”
Daxter đột nhiên thở hắt ra, dường như mất động lực thanh minh: “Ra là vậy… Tôi còn tưởng mình hành xử không cẩn thận cho lắm.
Nào ngờ, nào ngờ…”
Sau vài câu nỉ non, anh ta nhìn chằm chằm vào mắt Klein, nói: “Sĩ quan cảnh sát, tôi biết anh tới đây không phải để bắt tôi, mục đích thật sự của anh là gì?”
Klein tỏ ra lơi lỏng, nói:
“Tôi khác với những Kẻ Gác Đêm khác, tôi không cho rằng mỗi một người phi phàm không thuộc về tổ chức của chúng tôi đều là tội phạm tiềm tàng, như vậy sẽ không công bằng với những người luôn tuân theo trật tự và lương thiện.”
Daxter đổi tư thế ngồi, không còn căng thẳng như trước: “Nếu thành viên Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc đều như anh, thế giới đã hòa bình rồi.”
“Anh biết thành viên của Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc?” Klein hỏi với vẻ mặt tỏ ra kinh ngạc: “Đây không phải chuyện mà một người lỡ vào lĩnh vực phi phàm nên biết, chắc chắn anh có tổ chức nào đó sau lưng.”
Hắn dựa ra sau, lại cười nói: “Hội Tâm Lý Luyện Kim?”
Trong lúc nói chuyện, hắn nhàn nhã nhìn vẻ mặt Daxter trở nên khó coi.
“Tôi thấy là anh đang chờ câu trả lời của tôi, nhưng tôi vẫn bỏ qua những chi tiết dường như là rất bình thường, rơi vào cái bẫy ngôn ngữ của anh…” Daxter nói, vẻ ảo não ra mặt.
Anh ta bắt đầu phát hiện trạng thái “Khán Giả” không phải là vạn năng, nhìn ra được mục đích của đối phương nhưng không có nghĩa là anh ta có thể biết rõ chi tiết cụ thể.
Klein vuốt ve ổ xoay của khẩu súng, nói:
“Bác sĩ ạ, chúng ta bắt buộc trao đổi thẳng thắn và trung thực, có thể bắt đầu từ tôi trước.
Tôi không cho rằng người phi phàm không thuộc quản lý là tội phạm tiềm ẩn, nhưng tôi đồng ý việc đăng ký và giám sát mỗi một người phi phàm, bởi làm thế để đề phòng việc mất khống chế, tránh cho những tình huống nguy hiểm hơn xảy ra.
Tôi sẽ không quấy rầy cuộc sống bình thường của anh, mà tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác trong giới hạn.”
“Hợp tác có giới hạn?” Daxter hỏi lại như đang tự hỏi mình.
Klein khẽ cười một tiếng:
“Vâng, có giới hạn thôi.
Ví dụ như báo cáo trạng thái bản thân cho tôi định kỳ.
Anh biết đó, rất nhiều sự kiện mất khống chế ở thời điểm chưa nghiêm trọng là vẫn có khả năng cứu được, mà Kẻ Gác Đêm lại có đủ kinh nghiệm về mặt này.
Ví như trong tổ chức của anh, trong số người phi phàm mà anh quen biết, nếu có người sắp làm hại người vô tội, xin hãy cung cấp manh mối cho tôi kịp thời.
Hoặc là dùng một số chuyện để trao đổi những đồ vật hữu dụng với anh hơn.
Đây là phúc lợi cho anh, chắc là anh biết phúc lợi nghĩa là gì nhỉ.
Ngoài ra anh không phải lo lắng hãi hùng, e sợ một ngày nào đó đột nhiên bị thành viên Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hoặc Trái Tim Máy Móc vây bắt hoặc giết chết.
Anh có thể thoải mái và yên ổn hưởng thụ cuộc sống của mình.
Chúng tôi sẽ cho anh vài thứ để chứng minh thân phận, để anh có thể sử dụng vào lúc mà không thể làm gì khác.”
Daxter im lặng nghe, một lúc lâu sau mới hỏi: “Anh muốn tôi phản bội tổ chức của mình?”
“Không, không phải là phản bội.” Klein đáp rất chân thành: “Đây là bảo vệ chính nghĩa, đạo đức và lương thiện.
Anh làm vậy là ngăn chặn những vụ án tà ác, hung tàn, và máu me.
Ngoài chuyện này ra, tôi sẽ không yêu cầu anh bán đứng tổ chức bí mật của mình.”
Daxter suy nghĩ cẩn thận, dường như vì kiếm được cớ mà trở nên thoải mái hơn đôi chút.
Anh ta im lặng vài giây rồi chìa tay phải ra: “Hợp tác vui vẻ.”
Klein dùng bàn tay không cầm súng nắm lấy tay anh ta: “Hợp tác vui vẻ.”
Hắn tạm dừng, rồi khẽ cười nói: “Bác sĩ, anh có thể cho tôi biết liệu anh có phải thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim không.”
“Đúng vậy.” Daxter gật đầu.
Chưa vào cửa đã mở linh thị nên Klein không thấy sự dao động về màu sắc cảm xúc của đối phương, bèn châm chước rồi hỏi: “Anh gia nhập hội Tâm Lý Luyện Kim như nào?”
Daxter nhìn thẳng vào mắt Klein: “Bởi vì một bệnh nhân ở bệnh viện tâm thần này.
Lúc khám bệnh cho anh ta, tôi phát hiện anh ta hoàn toàn nhìn thấu tôi, tỉnh táo và lý trí không giống người điên chút nào… Anh ta tên là Hood Eugene.”
Klein ghi nhớ cái tên này, lại trò chuyện vài câu với Daxter, giao ước cách thức hẹn gặp bí ẩn và địa điểm gặp mặt các kiểu.
Hắn tạm thời không trao đổi ma dược, phương thuốc hay các tin đồn với anh ta.
Chờ tới lúc thích hợp hắn cáo từ, cất súng đi, rồi rời khỏi phòng làm việc của Daxter.
Nhìn bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa, Daxter thở hắt ra, người xụi ra trên chiếc ghế tựa, vừa đau khổ lại vừa thả lỏng.
Bên trong công ty Bảo an Gai Đen ở số 36, phố Zoutenlande.
Ngồi sau bàn làm việc, Dunn đảo đôi mắt xám qua, hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”
Đến muộn nửa giờ, Klein tổ chức từ ngữ rồi đáp: “Thưa đội trưởng, tôi phát hiện một người phi phàm, đã xác nhận là thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim.
Anh ta là một bác sĩ chính thống, đồng ý hợp tác với chúng ta.
Tôi cho rằng tốt nhất là hãy giữ nguyên trạng thái hiện tại, như vậy có thể giúp chúng ta hiểu biết đúng lúc về tình hình mới nhất của hội Tâm Lý Luyện Kim.”
Dừng vài giây, Klein lại bổ sung: “Tôi muốn phát triển anh ta thành người chỉ điểm của Kẻ Gác Đêm, hoặc là thành viên vòng ngoài bí ẩn.”
Cụm từ “Người chỉ điểm” này đến từ tiếng Entis, tới từ Russel đại đế.
Dunn khẽ gật đầu, nói: “Cậu xử lý rất tốt, nhưng sau này có chuyện như thế này thì tốt nhất là báo cho tôi trước.
Đưa thông tin về vị bác sĩ kia và quá trình giải quyết của cậu giao cho tôi, tôi sẽ cho anh ta một vài thứ để chứng minh thân phận.
Còn nữa, đừng nói chuyện này với hội Leonard.
Tuy bọn họ đều là những người đồng đội đáng tin cậy, nhưng điều lệ có liên quan tới chuyện này có quy định rất rõ ràng.
Sau này cậu sẽ phụ trách liên hệ bác sĩ kia.”
Klein thở phào, tươi cười nói: “Vâng.”
Chương 118: Tháng tám
Thời gian trôi đi yên bình, Tingen đã đưa tiễn cuối mùa hè, tới giữa tháng tám.
Nhiệt độ giữ ổn định ở 26 độ C.
Xoạt!
Klein đột nhiên đứng lên khỏi bồn tắm, bước ra ngoài, mang theo nước rơi thành giọt.
Hắn trần truồng đứng ở đó, cúi đầu nhìn bụng của bản thân, chỉ hơi xiết lại là đã lộ rõ những múi bụng khỏe khoắn.
Đây là thành quả của sự kiên trì quãng thời gian vừa rồi, ngoài ra trông hắn cũng có vẻ nhanh nhẹn hơn hẳn.
Mà hôm nay, thầy Gavin bắt đầu dạy hắn bộ pháp quyền anh cơ sở và kỹ xảo phát lực.
Bịch, bịch, bịch.
Bàn chân trần của Klein giẫm lên nền nhà tắm, lúc thì trượt lên phía trước, khi thì nhanh chóng lùi ra sau, hoặc là né sang phải, kèm theo đó là động tác tung nắm đấm và đón đỡ.
Phù, hắn ngừng lại, mừng rỡ thở hắt ra.
Sau đó hắn cầm lấy chiếc khăn mặt bên cạnh lau người.
Trong hơn hai tuần sau khi gặp gỡ bác sĩ Daxter Guderian của bệnh viện tâm thần, Klein dường như thoát khỏi sự trùng hợp, rời khỏi cái vòng hay đụng phải sự kiện siêu phàm.
Cuộc sống của hắn trở nên ổn định hơn, nhận lương theo tuần, đào sâu nghiên cứu về thần bí học, luyện tập bắn súng và giác đấu, khám phá những món ăn mới, gom góp từng bộ đồ ăn và đồ trang trí cho có thể diện với Benson và Melissa, hỏi những vụ án phi phàm đã qua với đội trưởng Dunn và đám đồng đội, rồi tới câu lạc bộ xem bói cho người ta, cũng nghiêm ngặt tuân theo quy tắc mà mình rút ra.
Điều này khiến tâm linh của hắn trở nên yên ổn.
Nếu không phải những đêm khuy vắng người, hắn lại nhớ tới Trái Đất.
Nếu không phải chuyện ống khói đỏ còn chưa được điều tra rõ, nếu không phải hình vẽ mà búp bê vải vận rủi cho xem thi thoảng lại xuất hiện trong giấc mơ, có lẽ hắn sẽ quen và nhung nhớ cuộc sống bây giờ.
Trong thời gian này, hắn triệu tập hội Tarot ba lần.
Klein không lấy được thêm nhật ký Russel mới, nhưng nghe Chính Nghĩa giới thiệu thì cô nàng mới quen biết thêm hai người phi phàm, đang tiếp xúc với hai người đó, chờ khi vào nhóm tương ứng thì hẳn có thể giao dịch được nhiều nhật ký Russel hơn.
Mà Người Treo Ngược thì tỏ ý rằng anh ta đã trở lại đất liền, đang giải quyết một số công việc, chỉ cần rảnh rỗi là sẽ bắt tay tìm kiếm ngay.
Mặt khác, Chính Nghĩa cảm thấy hai người phi phàm mà cô ta quen đều là đối tượng đáng để phát triển thành thành viên của hội.
Ví dụ như bọn họ đều có vỏ bọc thân phận khá tốt, đều có con đường tài nguyên riêng, đều có sự kiên trì và đặc điểm riêng, không phải người có thể bán đứng bí mật bất cứ lúc nào.
Vấn đề duy nhất là bọn họ đều ở danh sách 9, không phù hợp với tổ chức bí ẩn cao cấp nghiêm ngặt như hội Tarot.
Tổ chức cao cấp? Ta cảm thấy nó giống tổ chức đa cấp hơn… Klein, chính là “Kẻ Khờ”, thật muốn che mặt thở dài, cảm thấy hài lòng với tiểu thư Chính Nghĩa, nhưng lại chẳng tìm được ngôn ngữ nào để ứng đối, chỉ có thể đồng ý để cô ta quan sát kỹ hai người phi phàm kia hơn.
Đương nhiên Chính Nghĩa không phải cô thiếu nữ ngây thơ như lúc ban đầu.
Cô nàng cẩn thận không nói tên tuổi và đặc điểm của hai người phi phàm kia, sợ Người Treo Ngược điều tra được cô ta là ai.
“Chính Nghĩa nói rằng cô ta cảm nhận được rõ ràng dấu hiệu tiêu hóa ma dược, có lẽ là ba hoặc bốn tuần nữa cô ấy có thể hoàn thành việc đóng vai “Khán Giả”… Phải tìm kiếm phương thuốc “Người Đọc Tâm” mới được…” Sau khi lau khô cơ thể, Klein treo khăn tắm một bên, vừa mặc đồ lót vừa nghĩ tới chuyện trên hội Tarot hôm qua
Trong hai mươi ngày này, hắn chỉ hẹn gặp bác sĩ Daxter Guderian một lần.
Dựa theo ý nghĩ là dục tốc bất đạt, hắn chỉ tán gẫu về trạng thái của anh ta, hỏi mấy chuyện quan trọng không liên quan mấy tới hội Tâm Lý Luyện Kim.
Mà tốc độ tiêu hóa ma dược của Chính Nghĩa khiến hắn không thể không cân nhắc việc làm sao để lấy được phương thuốc danh sách 8 “Người Đọc Tâm” từ chỗ Daxter.
Sau khi cài xong cúc áo và quần, Klein lại lấy một chiếc khăn khô khác quấn tóc lại để hút bớt nước trên tóc.
So với Chính Nghĩa, tốc độ tiêu hóa ma dược “Thầy Bói” của hắn chỉ nhanh chứ không chậm, tới tuần này, khi vào trạng thái minh tưởng và linh thị, hắn đã không còn nghe thấy âm thanh không nên nghe, không thấy cảnh tượng không nên nhìn.
Giở mặt khác của khăn, Klein vừa xoa tóc, ngẩng đầu nhìn ra cửa, lẩm bẩm:
“Quy tắc Thầy Bói” mà mình tổng kết ra đúng là có hiệu quả, tuần sau… Hẳn là tuần sau mình có thể tiêu hóa hết sạch ma dược… Nhưng mình còn chưa biết nên kiếm kết tinh sơn dương xám một sừng Hornaces với hoa hồng mặt người… Có lẽ nên học theo Daly, đệ trình đơn xin đặc biệt… Nhưng chắc chắn làm vậy sẽ bị cấp trên chú ý… Mà hiện giờ mình chỉ muốn trưởng thành thầm lặng thôi… Tín đồ của hội Cực Quang ở sở cảnh sát đã bị tìm ra, nhưng vẫn chưa biết ngài Z là ai… Henry nói rằng cuối tuần này có thể hoàn thành ủy thác ống khói đỏ… Tiền riêng của mình đã là 7 bảng có lẻ, khỏi phải lo chuyện chi trả khoản tiền cuối nữa… Phần tài liệu nhà ở và nhà trọ mà anh ta đưa cho mình tạm thời không có vấn đề, mà mình thì không thể điều tra từng cái một… Có lẽ nên xem căn nhà có ống khói đỏ nào mới đổi khách ở trọ nhỉ? Ừm, ý kiến hay đó.”
Sau hai ba mươi giây ngồi thư giãn, hắn mặc chiếc quần dài màu xám đen, thắt nơ, đeo túi súng, vứt bộ trang phục luyện tập kỵ sĩ vào trong giỏ giặt, rồi mở cửa đi ra khỏi nhà tắm.
Hắn vừa chấm dứt huấn luyện giác đấu chiều thứ Tư không lâu, vẫn còn ở nhà của thầy Gavin.
“Anh khỏe chứ, anh Moretti.” Hầu gái việc lặt vặt của Gavin vừa đi ngang qua, vội cúi người chào hỏi.
Klein khẽ gật đầu, rồi chỉ vào nhà tắm hãy còn vương hơi ẩm: “Phiền cô dọn dẹp hộ nhé.”
“Đây là nhiệm vụ của tôi, quần áo do nữ công giặt hồ xử lý.
Sáu giờ cô ta sẽ tới.” Hầu gái cúi đầu trả lời.
Nữ công giặt hồ không được bao ăn ở, tiền công cũng thấp, cho nên bọn họ không chỉ làm thuê cho một nhà, mà thường đi nhận quần áo của nhiều nhà ở quanh, hoặc ngày nào cũng vội vàng chạy sô, giặt xong cho nhà này lại chạy tới giặt cho nhà khác, hoặc gom quần áo của các nhà lại giặt một thể, rồi trả lại theo thứ tự.
Chỉ khi làm như vậy, bọn họ mới kiếm đủ sống.
Klein không nói nhiều, đi vào phòng khách, chào tạm biệt chủ nhân ngôi nhà đang ngồi trên ghế đu.
Gavin với phần tóc mai đã bạc gật đầu, cảm giác như không có sức sống, trên đùi là một chiếc chăn lông mỏng màu nâu, tay thì cầm tờ báo chiều Akhova.
Klein biết người đàn ông đang tắm ánh nắng chiều tà này thật ra mới đầu năm, nhưng dáng vẻ ông ta già nua hệt như đã tám, chín mươi tuổi.
Trong khi huấn luyện giác đấu, Gavin vẫn thường im lặng, chỉ mở miệng khi chỉ dạy, chứ không hề có hứng thú tán gẫu chút nào.
Klein thì vì mệt mỏi muốn chết nên chẳng có hứng thú bắt chuyện, thành thử mối quan hệ của hai bên vẫn lạnh nhạt như trước.
“Nhìn thầy Gavin biểu diễn, sức mạnh của ông ấy vẫn rất đáng sợ, bộ pháp cũng vẫn nhanh nhẹn, phỏng chừng có thể thoải mái đánh cả ba người như mình ấy chứ… Ông ta có tiền lương do sở cảnh sát chi, còn mua một mảnh đất ở vùng nông thôn bên ngoài thành phố Tingen, có thể thu địa tô cố định… Ông ta thuê một đầu bếp, một hầu gái việc vặt, một nữ công giặt hồ… Ở đất nước tham ăn trên Trái Đất, người đàn ông năm sáu chục tuổi mà có gia sản như vậy đã đi du lịch khắp thế giới rồi…”
Klein thu hồi tầm mắt khỏi người Gavin, thầm lắc đầu, sau đó hắn đi tới giá treo đồ lấy mũ phớt và chiếc áo gió mỏng màu đen.
Ăn mặc chỉnh tề, hắn cầm gậy đi ra khỏi nhà, qua con đường lát đá mọc đầy cỏ dại hai bên tới gần cổng.
Cùng lúc đó, hắn thấy một cỗ xe ngựa hai bánh dừng ở bên ngoài hàng rào sắt, và một anh chàng quen thuộc đứng đó.
“Leonard?” Klein nghi ngờ nhìn vị đồng đội Kẻ Gác Đêm với mái tóc rối, thì thào một câu.
Leonard mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen và giày da không móc, đang xoay tròn chiếc mũ trong tay.
Thấy Klein đi ra, anh ta mỉm cười hỏi: “Bất ngờ chưa?”
Bất ngờ lắm.. Klein bỏ qua dáng vẻ không đứng đắn của anh ta, mà nhìn chằm chằm vào cặp mắt xanh biếc kia: “Có chuyện gì à?”
Leonard đội mũ lên đầu, nói: “Đội trưởng cho cậu phối hợp với tôi và Frye, chúng ta sẽ nói chi tiết trên đường đi.”
“Ok.” Klein theo anh ta bước vào toa xe.
Chờ khi phong cảnh hai bên lướt ra sau, Leonard cầm chiếc cặp tài liệu bên cạnh tung về phía đối diện.
Klein bắt lấy, mở văn kiện ra rồi lật xem cẩn thận.
“11 giờ tối ngày 11 tháng 8, trong viện tế bàn ở khu phía tây, Sols, một kẻ đã phá sản, định phóng hỏa tạo ra thảm án, nhưng cuối cùng chỉ thiêu chết bản thân…”
“10 giờ tối ngày 11 tháng 8, công nhân bến tàu Zeder nhảy xuống sông Tasok, kết thúc sinh mệnh bần cùng…”
“8 giờ tối ngày 11 tháng 8, bà Lauwis ở phố dưới của phố Chữ Thập Sắt, sinh sống bằng nghề chế hộp diêm đột phát bệnh tật, chết…”
..
Đọc hai chuyện đầu tiên, Klein hãy còn nghi hoặc, cho rằng những cái chết tương tự là quá bình thường, quá phổ biến, đáng lẽ không nên khiến Kẻ Gác Đêm chú ý, thậm chí sở cảnh sát cũng phải tránh việc lãng phí lực lượng.
Nhưng khi đọc xuống dưới, hắn dần nhíu mày lại.
Lật xem được hai trang, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Leonard, hỏi: “Hình như thế này là quá nhiều?”
Những vụ chết bình thường như này nhiều tới mức khiến người ta phải sợ thì không thể gọi là bình thường được.
Leonard gật đầu một cách đứng đắn hiếm thấy: “Những sự kiện tử vong trong hai tuần qua gấp năm lần bình thường.
Lúc thống kê số liệu, tổng cục cảnh sát thành phố Tingen đã phát hiện ra vấn đè này, vội chuyển sang cho chúng ta, cho Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc.
Tuy đã xác minh bước đầu rằng những sự kiện này đều không có vấn đề, nhưng đội trưởng vẫn bắt chúng ta phải điều tra lại một lần nữa, mà kế tiếp thì cần sự trợ giúp của bói toán hoặc nghi thức ma pháp.”
Klein nói: “Tôi biết rồi.”
Leonard búng ngón tay, nói: “Tôi, anh, và Frye một tổ.
Anh ta đang chờ chúng ta ở phố dưới của phố Chữ Thập Sắt.
Syja, Loya và lão Neil một tổ, đang điều tra sự kiện tương tự ở khu phía bắc.
Đội trưởng ở lại công ty để phòng ngừa điều bất trắc.”
“Ừ.” Klein gật đầu trịn trọng, bỗng hắn chợt nhớ một chuyện bèn hỏi: “Tôi có thể về nhà trước, để lại giấy nhắn có được không?”
Hắn phải báo hai anh em rằng tối nay hắn có việc, không ăn cơm ở nhà.
Leonard nở nụ cười: “Được chứ, đằng nào cũng tiện đường.”
Klein mới bình tĩnh, xem lại những sự kiện tử vong này, muốn tìm được mối liên hệ giữa những thời gian khác biệt, tên tuổi khác biệt và cái chết khác nhau.
Trong lúc nhìn, hắn bỗng nghĩ: Đây chính là nhiệm vụ tập thể đầu tiên của mình sau khi trở thành Kẻ Gác Đêm?
Chương 119: Phố dưới chân chính
Số 2 phố Hoa Thủy Tiên, thành phố Tingen.
Sau khi để lại giấy nhắn, Klein khóa cửa lại, rảo bước tới chỗ Leonard Mitchell đang đứng chờ hắn.
Mái tóc màu đen của Leonard đã dài hơn tháng trước, lại được cắt qua nên trông khá rối.
Nhưng dù như vậy, với khuôn mặt ưa nhìn và đôi mắt như ngọc lục bảo kèm khí chất nhà thơ, trông anh ta vẫn toát lên một vẻ đẹp dị biệt.
Quả nhiên, mặt đẹp để tóc gì cũng đẹp… Klein thầm nhạo một câu, rồi chỉ tới phía phố Chữ Thập Sắt: “Frye đang chờ chúng ta ở bên đó à?”
“Ừ.” Leonard chỉnh phần sơ mi chưa nhét vào trong quần, như thuận miệng nói: “Anh có tìm được đầu mối gì từ trong tài liệu không?”
Klein cầm gậy bằng tay trái, rảo bước đi dọc theo con phố và đáp:
“Không, cho dù là cách thức hay thời gian tử vong, tôi đều không tìm ra quy luật nào.
Anh biết đó, các nghi thức liên quan tới ác ma hay tà thần đều phải có thời gian riêng và cách thức đặc biệt.”
Leonard sờ khẩu súng lục chế tạo đặc biệt dưới lớp áo sơ mi bên hông, khẽ cười một tiếng:
“Đó không phải là tuyệt đối.
Theo kinh nghiệm của tôi, có tà thần, hoặc có thể gọi là ác ma, thỏa mãn rất dễ dàng, chỉ cần hắn rất hứng thú với chuyện tiếp sau.
Hơn nữa những sự kiện tử vong này chắc chắn có một phần trong số đó là bình thường, bắt buộc phải loại trừ những phần bình thường ấy thì mới có được đáp án chính xác.”
Klein liếc anh ta một cái, nói:
“Cho nên đội trưởng mới yêu cầu chúng ta điều tra lại, loại trừ những sự kiện bình thường.
Leonard, ngữ khí và lời nói của anh nói cho tôi biết rằng anh rất có kinh nghiệm về chuyện tương tự, nhưng anh trở thành Kẻ Gác Đêm chưa tới bốn năm, số vụ án siêu phàm được giao cho chưa tới hai vụ trên tháng, mà phần lớn đều thuộc loại đơn giản, dễ giải quyết.”
Hắn luôn cảm thấy người đồng đội Leonard Mitchell này rất kỳ quái và thần bí, không chỉ luôn nghi ngờ hắn, cho rằng hắn là kẻ đặc biệt, mà thường hay tự lẩm bẩm, lúc thì ngạo mạn, lúc lại lỗ mãng, rồi có lúc lại tỏ ra trầm lắng.
Nghe hắn hỏi vậy, Leonard cười nói:
“Đó là vì anh vẫn còn ở giai đoạn huấn luyện, chưa chính thức vào trạng thái Kẻ Gác Đêm.
Cứ mỗi nửa năm Thánh Đường sẽ soạn những vụ án siêu phàm mà các giáo đường giáo khu hay gặp phải thành một bộ sách, cũng chia thành các cấp bảo mật khác nhau.
Họ cắt giảm một phần nhất định trong những phiên bản khác nhau rồi phát cho các thành viên tương ứng.
Anh vẫn còn ở ngoài khóa thần bí học, có thể xin đội trưởng vào cửa Chianese mượn những bộ sách về các vụ án trước đây.”
Klein tỏ ra giật mình, gật đầu nói: “Đội trưởng chưa nhắc tôi chuyện này bao giờ.”
Cho tới bây giờ hắn vẫn chưa có cơ hội bước vào cửa Chianese.
Leonard khẽ cười một tiếng: “Tôi tưởng anh đã quen với phong cách của đội trưởng rồi, không ngờ anh còn ngây thơ chờ anh ấy nhắc nữa chứ.”
Nói tới đây, anh ta bổ sung thêm một câu với ý nghĩa khá thâm sâu: “Nếu ngày nào đó đội trưởng nhớ rõ mọi chuyện, không hề quên điều gì, chúng ta phải cảnh giác cao độ đấy.”
Điều đó có nghĩa là mất khống chế? Klein trịnh trọng gật đầu, rồi hỏi lại:
“Đây là phong cách đặc hữu của đội trưởng à? Tôi tưởng là vấn đề do danh sách “Kẻ Không Ngủ” đưa tới chứ…”
Kiểu thức đêm nhiều khiến suy giảm trí nhớ vậy…
“Chính xác thì đây là phong cách đặc hữu của “Ác Mộng”.
Khi sự thật và cảnh mơ đan xen vào nhau thường xuyên tới mức khiến người ta không phân rõ đâu là sự thật cần ghi nhớ, đâu là giả, không cần ghi lại trong đầu…” Leonard vốn định nói gì đó, nhưng hai người đã tới phố Chữ Thập Sắt, thấy “Người Nhặt Xác” Frye đang chờ ở trạm đón xe ngựa công cộng theo tuyến.
Frye đội một chiếc mũ nỉ viền tròn màu đen, mặc áo gió cùng màu, tay xách một chiếc rương da.
Sắc mặt tái nhợt tới mức khiến người ta sợ anh ta sẽ phát bệnh ngã lăn ra đó bất cứ lúc nào.
Mà khí chất lạnh lẽo âm u của anh ta khiến người chờ xe xung quanh đều phải đứng ra xa.
Sau khi gật đầu chào nhau, ba người không ai nói gì, im lặng cùng đi qua tiệm bánh mì Slin, rẽ vào phố dưới của phố Chữ Thập Sắt.
Tiếng ồn ào kéo tới, tiếng rao canh hàu, cá rán tươi giòn, bia gừng với hoa quả khàn khàn vang lên khắp con phố từ những tiểu thương trên phố, khiến người ta khi đi qua đây không tự chủ được mà đi chậm lai.
Lúc này đã tầm năm giờ, không ít người dồn tới phố Chữ Thập Sắt, khiến đường phố trở nên chật chội.
Xen lẫn trong đó là những đứa trẻ lạnh lùng nhìn lom lòm vào mọi túi tiền di động.
Klein thường tới nơi này mua đồ ăn sẵn giá rẻ, mà lúc trước hắn còn thuê trọ ở nơi gần đây nên biết rõ về tình trạng nơi này, vì thế hắn nhắc nhở: “Cẩn thận trộm cắp.”
Leonard cười nói: “Không phải để ý.”
Anh ta kéo áo sơ mi, điều chỉnh túi súng khiến khẩu súng bên hông lộ ra ngoài.
Thế là những ánh mắt nhìn anh ta đều dời đi chỗ khác, người xung quanh cũng dọn ra một con đường.
Klein ngẩn ra, vội đuổi theo Leonard và Frye.
Hắn cúi thấp đầu để tránh người quen nhận ra mình.
Benson và Melissa vẫn giữ liên lạc với những hàng xóm cũ lúc trước, dù sao bọn họ chuyển đi chỗ không xa.
Đi qua khu vực buôn bán đông đúc kia, ba người đi vào phố dưới thật sự của phố Chữ Thập Sắt.
Người ở đây đều ăn bận những bộ đồ cũ và rách rưới, đồng thời rất cảnh giác mới những kẻ xa lạ ăn mặc đẹp đẽ gọn gàng xuất hiện ở đây, lại tỏ ra tham lam như lũ kền kền đang nhìn chằm chằm những miếng thịt thối, sẽ tấn công bất cứ lúc nào.
Nhưng khẩu súng kia của Leonard đã ngăn chặn mọi sự ngoài ý muốn có thể xảy ra.
“Chúng ta điều tra từ sự kiện tử vong tối hôm qua trước, bắt đầu từ chỗ bà Lauwis người chế diêm.” Leonard giở tài liệu, chỉ vào chỗ cách đó không xa: “Tầng 1 nhà số 134…”
Khi bọn họ bước đi, những đứa trẻ ăn mặc rách rưới nhanh chóng trốn vào ven đường, dùng ánh mắt ngơ ngác, tò mò và sợ hãi nhìn chằm chằm vào bọn họ.
“Nhìn cánh tay với cẳng chân bọn chúng kìa, hệt như que diêm ấy.” Leonard cảm thán một câu, rồi bước vào số 134 ba tầng trước.
Đủ mọi loại mùi xộc vào mũi Klein, hắn có thể phân biệt được mùi khai nước tiểu, mùi mồ hôi, mùi nấm mốc ẩm ướt và mùi đốt than đá và củi.
Không chịu được mà phải giơ tay che mũi, Klein thấy Beech Mountbatten đợi sẵn ở đây.
Vị cảnh sát trưởng phụ trách con phố xung quanh nuôi chòm râu quai nón màu nâu nhạt, tỏ ra nịnh nọt với Leonard, người đang giữ chức vụ đốc sát.
“Thưa ngài, tôi đã bảo Lauwis đợi ở trong nhà rồi.” Beech Mountbatten cười nói với chất giọng có vẻ lanh lảnh của mình.
Hiển nhiên anh ta không hề nhận ra Klein, người đã trở nên hoạt bát và thể diện hơn hẳn, mà chỉ lo lấy lòng ba vị cấp trên, rồi dẫn bọn họ vào nhà Lauwis ở tầng một.
Đây là một căn nhà phòng đơn, bên trong cùng là một chiếc giường hai tầng, bên phải là bàn với đầy keo dán hay bìa cứng, trong góc thì là cái sọt chất đầy hộp diêm, bên trái là tủ bát cũ kỹ, vừa để treo quần áo vừa để bát đĩa.
Hai bên cửa là bếp lò, bồn cầu và những thứ như củi, than đá.
Ở chính giữa phòng là hai chiếc nệm bẩn thỉu.
Một người đàn ông quấn chiếc chăn rách ngáy to.
Nơi này chật chội tới mức gần như không có chỗ để đứng.
Một người phụ nữ đang nằm trên giường dưới của chiếc giường hai tầng, làn da lạnh và sạm lại, đã không còn sự sống nào.
Một người đàn ông ngồi bên cạnh thi thể, ông ta chừng ba mươi tuổi vưới mái tóc rối đầy dầu, vẻ mặt ủ rũ và ánh mắt dại đi.
“Lauwis, ba vị sĩ quan cảnh sát này tới khám nghiệm thi thể, cũng hỏi anh mấy chuyện.” Beech Mountbatten gọi to, không hề để ý rằng có người đang ngủ dưới đất.
Người đàn ông ủ rũ ngẩng đầu lên, kinh ngạc hỏi: “Không phải sáng nay đã khám nghiệm và hỏi rồi sao?”
Ông ta mặc bộ đồ công nhân màu lam xám với những miếng vá chi chít.
“Bảo anh trả lời thì cứ trả lời đi, hỏi gì nhiều thế nhỉ!” Beech Mountbatten mắng mỏ ông ta, sau đó cười nói với Leonard, Klein và Frye: “Đây là Lauwis, vợ anh ta ở trên giường, chính là người chết.
Sau khi khám nghiệm sơ bộ, chúng tôi kết luận là chết phát bệnh đột ngột.”
Đám người Klein nhón chân qua kẽ hở bên cạnh nệm để tới bên giường.
Frye không nói gì, chỉ dịu dàng vỗ Lauwis, ra hiệu cho ông ta nhường chỗ cho anh ta khám nghiệm thi thể.
Klein nhìn người đàn ông ngủ dưới đất, nghi hoặc hỏi: “Đây là ai?”
“Là khách thuê của tôi.” Lauwis gãi da đầu, nói: “Mỗi tuần chúng tôi phải trả 3 saule 10 penny cho phòng này, mà tôi chỉ là công nhân bến tàu, vợ thì làm một hộp diêm mới lấy được 2 và 1/4 penny, 1 sọt thì được… Trên 130 hộp ấy.
Chúng tôi còn có con, đành phải cho chỗ trống này cho người khác thuê, một nệm chỉ 1 saule một tuần… Một khách thuê khác của tôi thì phụ giúp sắp xếp phông cảnh ở nhà hát, toàn nghỉ sau 10 giờ tối, bán quyền sử dụng nệm vào ban ngày cho anh này.
Anh ta là người gác cổng cho nhà hát về đêm, ừm, chỉ cần trả 6 penny một tuần…”
Nghe ông ta giới thiệu, Klein không nhịn được mà liếc chiếc sọt ở trong góc.
Một sọt là trên 130 hộp, mới kiếm được 2,25 penny, xấp xỉ giá của hai pound bánh mì đen… Một ngày thì làm được bao nhiêu sọt?
Leonard nhìn xung quanh một lượt, rồi hỏi: “Trước khi chết, vợ ông có biểu hiện gì khác lạ không?”
Vì đã trả lời câu hỏi tương tự nên Lauwis chỉ vào ngực trái rồi đáp: “Từ tuần trước, ừm, có lẽ là tuần trước nữa, vợ tôi thường bảo là thấy khó chịu ở chỗ này, cảm thấy không thở nổi.”
Có dấu hiệu bệnh tật? Cái chết bình thường? Klein hỏi xen vào: “Ông có thấy quá trình tử vong của bà ấy không?”
Lauwis hồi tưởng:
“Sau khi mặt trời lặn, cô ấy không làm việc nữa, vì nến với dầu hỏa còn đắt hơn cả hộp diêm… Cô ấy nói là mệt mỏi quá, bảo tôi đi nói chuyện với hai đứa trẻ, còn cô ấy đi nghỉ một lát.
Chờ khi tôi quay lại với cô ấy thì cô ấy đã… đã ngừng thở rồi.”
Nói tới đây, Lauwis không thể nào che giấu được sự bi thương và đau đớn của mình.
Klein và Leonard lại hỏi thêm vài câu nữa, nhưng không phát hiện yếu tố trái tự nhiên bất bình thường nào.
Hai người liếc nhau một cái, Leonard nói: “Lauwis, phiền ông ra ngoài chờ mấy phút, chúng tôi sẽ khám nghiệm thêm thi thẻ, tôi nghĩ rằng ông không muốn thấy hình ảnh tiếp theo đâu.”
“Vâng, vâng.” Lauwis cuống quít đứng dậy.
Beech Mountbatten đi tới bên cạnh, đá một cái khiến vị khách thuê nệm tỉnh giấc, rồi thô bạo đuổi người ta ra ngoài, còn bản thân anh ta thì đóng cửa lại, canh ở bên ngoài.
“Sao rồi?” Leonard lập tức quay sang nhìn Frye.
“Chết vì bệnh tim.” Frye thu tay lại, khẳng định.
Klein ngẫm nghĩ, lấy đồng xu mệnh giá nửa penny ra, dự định xem bói nhanh.
“Bệnh tim của bà Lauwis bị ảnh hưởng bởi yếu tố siêu phàm”? Không, phạm vi quá hẹp, đáp án có thể lừa người rất dễ… Ừm, “Cái chết của bà Lauwis có sự ảnh hưởng bởi yếu tố siêu phàm”… Chính là nó!” Hắn thì thầm như đang tự hỏi, rồi nhanh chóng xác định được câu nói xem bói.
Trong lúc lẩm nhẩm, Klein đi tới gần thi thể bà Lauwis, đôi mắt sâu dần, hắn tung đồng xu lên cao.
Khi tiếng vang vọng, đồng xu làm từ đồng thau rơi xuống, vững vàng rơi vào lòng bàn tay hắn.
Lúc này đây, mặt có đầu vua ở trên.
Điều này nói rõ quả thực có yếu tố siêu phàm ảnh hưởng tới cái chết của bà Lauwis!
Chương 120: Trại tế bần
“Có tồn tại yếu tố siêu phàm…” Màu mắt Klein trở lại bình thường, hắn quay đầu nhìn Leonard và Frye.
Leonard bỗng cười ra tiếng: “Thật chuyên nghiệp, đúng là Thầy Bói.”
Anh như đang ám chỉ điều gì ấy… Klein thầm nghĩ.
Frye mở rương da, lấy mấy thứ như dao bạc, tạm dừng vài giây rồi nói:
“Thi thể nói cho tôi biết bà ta thực sự chết vì bệnh tim tái phát… Anh có cách nào bói ra thông tin cụ thể chi tiết hơn không?”
Klein nghiêm túc gật đầu: “Tôi có thể thử kết hợp nghi thức thông linh và xem bói cảnh mơ, mong có thể kiếm được thứ gì đó từ linh tính còn sót lại của bà Lauwis.”
Frye vẫn giữ nguyên trạng thái lạnh lẽo, anh ta lùi sau hai bước, nói: “Cậu thử trước đi.”
Anh ta liếc Klein một cái, đột nhiên cảm thán một câu với ngữ khí bằng bằng: “Cậu càng lúc càng quen việc rồi nhỉ.”
Tôi có muốn đâu… Klein chợt cảm thấy muốn khóc.
Hắn lần lượt lấy những lọ nước chiết xuất, tinh dầu và bột thảo dược ra, nhanh chóng sắp đặt nghi thức thông linh.
Hắn đứng chính giữa bức tường linh tính, đọc tôn danh của nữ thần Đêm Tối, dùng tiếng Hermes đưa ra lời cầu khẩn.
Gió nhanh chóng đánh xoáy xung quanh hắn, ánh sáng trở nên tối đi.
Lúc này con ngươi hắn đã hoàn toàn chuyển thành màu đen, hắn nắm lấy cơ hội lẩm nhẩm câu nói bói toán:
“Nguyên nhân cái chết của bà Lauwis.”
Hắn đi vào cảnh mơ, “nhìn” linh trong suốt đang bồi hồi xung quanh thi thể trong sự mơ hồ.
Sau đó hắn giơ tay phải ra chạm vào linh tính còn sót lại của bà Lauwis.
Chỉ chớp mắt, như có ánh sáng nổ tung trước mắt hắn, rồi từng hình ảnh lóe lên.
Đó là một người phụ nữ gầy gò vàng vọt, ăn mặc rách rưới đang bận bịu làm hộp diêm.
Rồi hình ảnh bà ta bỗng dừng lại, giơ tay đè ngực.
Rồi bà ta nói chuyện với hai đứa trẻ, rồi cơ thể lung lay, mồm há ra, thở hổn hển.
Rồi hình ảnh lúc bà ta đi mua bánh mì đen, đột nhiên bị người ta vỗ một cái.
Tới hình ảnh bà ta liên tục xuất hiện dấu hiệu về trái tim có vấn đề.
Rồi cảnh bà ta mệt mỏi, nằm trên giường, không hề tỉnh lại nữa.
Klein quan sát kỹ từng chi tiết một nhằm tìm dấu vết có sự tồn tại của yếu tố siêu phàm.
Nhưng khi mọi thứ chấm dứt, hắn không hề lấy được manh mối xác đáng nào.
Sự mơ hồ và mông lung vỡ tan, Klein rời khỏi cảnh mơ, trở lại hiện thực.
Hắn bỏ bức tường linh tính, nói với Frye đang chờ đợi và Leonard đang nhìn trò hay:
“Không có biểu tượng trực tiếp nào, phần lớn đều tiết lộ rằng bà Lauwis thực tế đã mắc bệnh tim từ trước.
Chỉ có một điểm khác biệt đó là bà ta bị người ta vỗ vào lưng một cái.
Cánh tay kia trắng nõn và mảnh dẻ, dường như là tay của nữ.”
“Với gia đình như này, nếu không tới mức nghiêm trọng bọn họ sẽ không đi khám bác sĩ, cho dù là xếp hàng ở các tổ chức chữa bệnh từ thiện miễn phí, bởi bọn họ không có thời gian cho việc đó.
Nếu ngày nào không làm, ngày hôm sau có lẽ bọn họ sẽ không còn gì để ăn.” Leonard thở dài, nói với ngữ khí sầu não như đám nhà thơ.
Frye thì nhìn thi thể trên giường, khẽ thở hắt ra.
Không chờ Klein mở miệng, Leonard nhanh chóng thay đổi trạng thái, nói như đang tự hỏi: “Ý của anh là yếu tố siêu phàm nằm ở lúc bà Lauwis bị vỗ, từ người có cánh tay mảnh dẻ?”
Klein gật đầu: “Vâng, nhưng đây chỉ là những gì tôi giải mã được, mà bói toán thì thường không rõ ràng.”
Hắn và Leonard không thảo luận gì thêm, cả hai lùi ra một phía khác của giường để Frye có thể lấy dụng cụ và vật liệu phụ trợ từ trong rương da, phục vụ cho khám nghiệm thêm.
Bọn họ chờ giây lát.
Sau khi dọn xong đồ, sửa sang và che giấu, Frye quay đầu nói: “Nguyên nhân cái chết là do bệnh tim, không còn nghi vấn gì về điều này.”
Nghe được kết luận ấy, Leonard đi lại vài bước, thậm chí còn đi tới cạnh cửa, hồi lâu sau mới nói: “Đã đến đây trước vậy chúng ta tới trại tế bàn khu phía tây đi, xem có phát hiện manh mối khác, để xem hai cái chết này có xâu chuỗi gì với nhau không.”
“Ừ, chỉ có thể như vậy.” Nín đầy một bụng nghi hoặc, Klein mở miệng đồng ý.
Frye xách rương lên, vừa đi vừa nhảy qua hai chiếc đệm, không đạp lên chăn của người khác.
Leonard mở cửa phòng rồi đi ra trước, nói với Lauwis và khách thuê: “Các vị về phòng được rồi.”
Klein suy nghĩ rồi bổ sung: “Đừng vội hạ táng, chờ một ngày nữa có lẽ còn khám nghiệm thêm lần nữa.”
“Vâng, vâng, sĩ quan cảnh sát.” Lauwis khẽ khom người, vâng dạ liên tục, sau đó nửa chết lặng nửa mờ mịt mà nói: “Thực ra tạm thời tôi chưa có tiền chôn cất cô ấy, còn phải kiếm thêm vài ngày nữa, phải vài ngày nữa.
May là dạo này trời mát mẻ.”
Klein ngạc nhiên thốt lên: “Ông định để xác chết ở trong phòng mấy ngày cơ á?”
Lauwis gắng gượng cười: “Ừ, cũng may là trời mát mẻ rồi, đến tối có thể để xác lên bàn, lúc ăn thì ôm cô ấy xuống giường…”
Ông ta còn chưa nói xong, Frye đột nhiên ngắt lời: “Tôi để chi phí chôn cất bên cạnh vợ ông rồi.”
Sau khi bỏ lại một câu bình thản ấy, chẳng hề để ý tới vẻ mặt kinh ngạc và lời cảm ơn tiếp sau của Lauwis, anh ta rảo bước ra khỏi cổng nhà trọ.
Klein theo sát phía sau, luôn nghĩ tới một vấn đề: Nếu trời vẫn duy trì nhiệt độ tháng sáu tháng bảy, Lauwis sẽ làm gì với xác vợ ông ta? Chờ tới một đêm tối gió to, lén lút ném xác vào sông Tasok hoặc sông Hoy? Hay là tìm một chỗ đào hố rồi chôn?
Klein biết từ hơn một nghìn năm trước, vào những năm cuối của kỷ nguyên trước, vì để loại trừ quỷ nước, cương thi và oan hồn, bảy giáo hội lớn và hoàng gia các vương quốc đã đưa ra luật rằng “bắt buộc phải chôn cất ở nghĩa trang”.
Biện pháp thực thi cụ thể là do các quốc gia cung cấp đất miễn phí, các giáo hội phụ trách trông coi hoặc tuần tra, và chỉ thu chi phí rất ít khi hỏa táng với chôn cất để lấy tiền trả cho công lao động cần thiết.
Nhưng dù vậy, dân nghèo vẫn không có khả năng chi trả.
Sau khi rời khỏi số 134 phố Chữ Thập Sắt, ba vị Kẻ Gác Đêm tạm biệt Beech Mountbatten, im lặng rẽ vào trại tế bần ở con phố gần đó.
Vừa tới gần, Klein đã thấy một hàng người xếp dài, hệt như dân của nước ăn tham ở Trái Đất đứng xếp hàng trước các cửa hàng, người kề vai người, chen chúc nhau.
“Chỗ này phải tới hơn một trăm, không, gần hai trăm người rồi.” Hắn kinh ngạc thì thầm, thấy người đứng xếp hàng đều ăn mặc quần áo cũ và rách, vẻ mặt chết lặng, thi thoảng lại lo lắng nhìn cửa trại tế bần.
Frye bước chậm dần, nói với khí chất lạnh lẽo và âm trầm: “Mỗi ngày mỗi một trại tế bần đều chỉ nhận được một lượng người nghèo có hạn, chỉ có thể lựa chọn từ thứ tự xếp hàng.
Đương nhiên bọn họ cũng giám định để không cho người không có điều kiện phù hợp vào.”
“Cũng liên quan tới việc kinh tế mấy tháng nay đình trệ…” Leonard cảm khái.
“Những người không được chọn sẽ phải tự nghĩ cách à?” Theo bản năng, Klein hỏi một câu.
“Bọn họ có thể tới trại tế bần khác thử xem.
Thời gian mở cửa của các trại tế bần khác nhau, chẳng qua hàng cũng dài như này, có người đã chờ từ tận hai giờ chiều rồi.” Frye dừng lại một chút rồi nói: “Quá nửa những người còn lại sẽ nhịn đói nguyên ngày, cũng mất năng lực tìm việc, rơi vào vòng tuần hoàn ác tính mãi tới khi chết.
Người không chịu nổi sẽ từ bỏ sự kiên trì hướng thiện của mình…”
Klein im lặng vài giây, rồi thở hắt ra: “Chưa thấy bao chí đăng về những chuyện này bao giờ… Frye, ít khi tôi thấy anh nói nhiều như vậy.”
“Tôi từng làm mục sư ở trại tế bần của Nữ Thần.” Frye vẫn ở trạng thái lạnh lùng này.
Ba người ăn mặc gọn gàng đi tới cửa trại tế bần khu phía tây, đưa giấy chứng nhận cho người gác cửa đang ngạo mạn trông coi hàng người, rồi được dẫn vào trong trại.
Trại tế bần này được cải tạo từ một giáo đường cũ.
Sảnh làm lễ Mi-sa được trải những chiếc đệm, treo những chiếc võng.
Mùi mồ hôi với mùi thối bàn chân ngập tràn tới từng ngóc ngách.
Cả trong và ngoài phòng, những người nghèo vô gia cư vung búa đập vỡ tảng đá, một số khác thì lột sợi thô ra từ những dây thừng cũ, chẳng có ai là ngồi không.
“Vì để dân nghèo không ỷ lại vào cứu tế, trở thành kẻ vô lại, luật Tế Bần năm 1336 quy định rằng mỗi một dân nghèo chỉ được ở trong trại tế bần tối đa năm ngày, hết thời gian sẽ bị đuổi ra.
Mà trong năm ngày này, bọn họ phải lao động bằng việc đập vỡ đá hoặc rút sợi dây thừng.
Đây là những việc bắt buộc cho đám tội phạm trong nhà giam.” Frye nói qua với chất giọng không chút cảm xúc cho Klein và Leonard.
Leonard há miệng, cuối cùng không biết là anh ta đang châm chọc hay trần thuật: “Rời khỏi trại tế bần này thì có thể tới trại khác, đương nhiên là chưa chắc đã được vào… Ôi, có lẽ trong mắt người khác, dân nghèo chả khác gì lũ tội phạm.”
“… Rút sợi dây thừng?” Sau một lúc im lặng, Klein không biết hỏi gì.
“Sợi trong dây thừng cũ là vật liệu rất tốt để nhét vào kẽ hở của thuyền bè.” Frye dừng lại, tìm được một dấu vết cháy đen dưới đất.
Bọn họ chờ vài phút, trưởng trại tế bần và mục sư chạy tới.
Bọn họ đều là những người đàn ông hơn bốn mươi tuổi.
“Sols phóng hỏa ở đây, cuối cùng chỉ thiêu chết chính mình à?” Leonard chỉ vào dấu vết dưới đất.
Trưởng trại tế bần là một người đàn ông có vầng trán hơi rộng, ông ta dùng con mắt màu lam quét qua phía đốc sát Mitchell chỉ, rồi gật đầu khẳng định: “Đúng vậy.”
“Trước đó Sols có biểu hiện gì khác thường không?” Klein hỏi bổ sung.
Trưởng trại tế bần suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Người ngủ bên cạnh anh ta nói rằng Sols cứ lẩm nhẩm là “Chúa đã từ bỏ tôi”, “Thế giới này quá bẩn thỉu”, “Tôi chẳng còn gì cả”… Lúc nào cũng cảm thấy oán hận và tuyệt vọng.
Nhưng không ai ngờ anh ta lại định nhân lúc mọi người ngủ, đập vỡ toàn bộ đèn dầu hỏa, phóng hỏa đốt cháy nơi này.
Cảm ơn chúa, có người phát hiện đúng lúc nên đã ngăn chặn được hành vi tội ác của anh ta.”
Klein và Leonard tìm những người ngủ cạnh Sols tối hôm qua, tìm người bảo vệ đã ngăn chặn thảm kịch, nhưng chỉ nhận được những câu trả lời không khác gì trong tài liệu.
Đương nhiên bọn họ đã ngầm sử dụng linh thị hay bói toán để xác nhận xem đối phương có nói dối không.
“Thoạt trông Sols đã có ý định trả thù và tự sát từ trước, dường như đây là một vụ án rất bình thường.” Leonard làm cho trưởng trại và mục sư đi trước, rồi mới nói.
Klein châm chước: “Kết quả bói toán của tôi nói rằng vụ án này không bị ảnh hưởng bởi yếu tố siêu phàm.”
“Vậy tạm thời loại trừ vụ án này ra.” Leonard kết luận.
Đúng lúc này, Frye đột nhiên nói: “Không, có lẽ còn có khả năng khác.
Ví dụ như Sols bị người khác xúi giục, mà kẻ kia là người phi phàm nhưng lại không sử dụng năng lực siêu phàm.”
Klein nghe mà mắt sáng ngời, bèn tỏ vẻ đồng ý: “Có thể lắm, ví dụ như Kẻ Xúi Giục lúc trước ấy!”
“Kẻ Xúi Giục” Treece!
Nhưng vụ này với cái chết của bà Lauwis hoàn toàn không liên quan gì… Hắn nhíu mày nghĩ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Trạch Thiên Ký [Dịch] Trạch Thiên Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Trach-Thien-Ky-dich.jpg)




