Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 23 : Gặp hụt (c111-c115)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Gặp hụt
Không lâu sau, cô giáo có xương gò má khá cao bước lên bục gỗ của hội trường, cất cao giọng nói:
“Chào buổi sáng, các quý cô quý bà tốt bụng và nhân từ.
Tôi là Syvilla Hedar, hôm nay tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm chi tiêu trong gia đình với các vị.
Kinh nghiệm này chia làm ba phần, một phần cho những gia đình với thu nhập tầm 100 bảng một năm, nên chi tiêu như nào để cân bằng vấn đề ăn uống, nhà ở, quần áo và thuê người.
Hai là những gia đình với thu nhập đạt tới 200 bảng nên tăng chi tiêu chỗ nào lên, khiến cho bản thân trông càng có thể diện hơn…”
Melissa lắng nghe rất chăm chú, cô bé không cần tính nhẩm mà vẫn nhớ thu nhập một năm của cả hai ông anh là bao nhiêu.
“Hơn 200 bảng rồi…” Cô nghĩ, nửa vui mừng nửa lo sợ.
Cô vui và thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, mà lại sợ đảo mắt cái cuộc sống ấy sẽ biến mất không còn tăm hơi.
Lúc này, Selina che miệng, nhỏ giọng nói với hai người bạn tốt: “Hình như cô ta là tín đồ của chúa tể Bão Táp, nhìn huy hiệu Bão Táp mà cô ta đang đeo kìa.”
Melissa tập trung nhìn thì quả nhiên thấy cô Syvilla đeo một huy hiệu có vẽ gió lớn và sóng biển trên ngực trái.
Cô vội giải thích:
“Phu nhân Shade nói với tớ về buổi tọa đàm này là tín đồ của chúa tể bão Táp, nên tớ nghĩ cô giáo là người của chúa tể Bão Táp cũng không có gì kỳ quái.”
“Nhưng mà, ngoài Melissa, chúng ta không cần và cũng chẳng có tư cách vạch kế hoạch chi tiêu cho gia đình.” Selina than thở một câu.
Elizabeth phản bác không chút do dự:
“Nhưng sau này chúng ta sẽ kết hôn, sẽ có gia đình riêng của bản thân mà.”
Sau chuyện xem bói ma kính, Selina vẫn hơi sợ Elizabeth, đành ngại ngùng gật đầu, vờ như mình đang nghe giảng rất chăm chú.
Syvilla giơ tay phải lên, nói:
“Tiền đề cho mọi kế hoạch chi tiêu là chúng ta bắt buộc phải tôn trọng ý kiến của đàn ông, bởi bọn họ là nguồn thu nhập, là trụ cột của gia đình.
Bọn họ phải đối mặt với áp lực, lo âu, phiền toái và hỗn loạn trong xã hội rối ren vẩn đục này để cho chúng ta tất cả mọi thứ, cho nên chúng ta bắt buộc phải xây dựng một không gian yên bình không bị thế giới bên ngoài quấy rầy, khiến bọn họ được thả lỏng, tâm linh bọn họ được rửa tội khi ở nhà, như vậy bọn họ mới có được trạng thái tốt nhất để ứng phó với các loại khiêu chiến… Cho nên ngài Lurmi, một nhà triết học, xã hội học, nhân văn học và kinh tế học lừng danh từng nói rằng, phụ nữ chính là thiên sứ của gia đình.”
Selina nâng má làm lộ ra đôi má lúm đồng tiền, khẽ hỏi với vẻ khá hưng phấn: “Lurmi, chính là cái ông nói rằng ‘cuộc đời đến từ tự do’ à?”
“Ừ, nhưng ông ta là tín đồ của chúa tể Bão Táp.” Elizabeth do dự.
Đúng lúc này, cô Syvilla lại nói tiếp:
“Ngài Lurmi còn nói cho chúng ta biết rằng phụ nữ trời sinh đã bị thiếu hụt trí tuệ và logic, cho nên những người không có năng lực phán đoán như chúng ta nên tiếp nhận lời của cha và chồng như tín ngưỡng tôn giáo…”
Khi nghe được câu này, Melissa, Selina và Elizabeth liếc nhau, hồi lâu không nói nên lời.
“Chúng ta đi chứ nhỉ?” Cuối cùng Selina dò hỏi.
Melissa và Elizabeth đồng thời gật đầu thật mạnh: “Ok.”
Các cô cầm mũ lên, khom người chuồn ra phía cửa hông hòng rời đi mà không khiến người khác chú ý.
Trong lúc các cô cẩn thận đi ra ngoài, lúc mới đứng thẳng người lên, bọn họ chợt nghe thấy tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên bên trong hội trường.
Theo bản năng Melissa quay đầu nhìn vào trong qua cổng tò vò.
Cô thấy phu nhân Shade đang vỗ tay, thấy những quý cô quý bà khác cũng đang vỗ tay.
Phù, ca ngợi Nữ Thần… Melissa thở hắt ra, rồi cùng Selina và Elizabeth rời khỏi nơi khiến toàn thân cô không thoải mái này.
“Chúng ta đi cửa hàng bách hóa Harrods chứ?” Lúc đứng dưới hàng cây bên đường, Selina quên đi chuyện vừa rồi, vui vẻ đề nghị.
Melissa im lặng vài giây rồi đáp: “Tớ muốn về học.”
“Học…” Selina ngơ ngác vuốt lọn tóc màu đỏ rượu của mình, dường như nhớ tới cuộc sống bình thường.
“Vả lại tớ còn phải đi mua bánh mì, thịt bò, khoai tây rồi nước quả… Hôm nay Klein phải đi làm, Benson tới thư viện thị chính.
Ừm, tớ phải về đây!” Melissa đột nhiên cảm thấy bản thân yêu thương sách vở, dây cót và bánh răng nhiệt tình hơn hẳn.
Selina quyết định giữ khoảng cách với Melissa có vẻ khác hẳn thường ngày, cô quay đầu nhìn Elizabeth, nói với vẻ buồn cười: “Hai người chúng ta đi dạo cửa hàng Harrods nhỉ? Tuy là tớ tiêu hết tiền riêng rồi, nhưng dạo một vòng ngắm nghía cũng hay mà.”
“Ừ.” Elizabeth đồng ý, lại hỏi một câu như thuận miệng: “Melissa, anh trai Klein của bạn phải đi làm cả Chủ Nhật à?”
“Ừ, anh ấy nghỉ thứ Hai, khác với các công việc khác.” Melissa khẽ gật đầu.
Sau khi rời khỏi công ty Bảo an Gai Đen, Klein lên xe ngựa công cộng theo tuyến tới phố Holls.
Hắn cố khiến bản thân không nghĩ tới chuyện về kho báu của gia tộc Antigenous nữa, mà dồn sức chú ý của bản thân trở lại chuyện “đóng vai”: Bất cứ lúc nào thì việc nhanh chóng tiêu hóa ma dược, khiến bản thân mạnh lên luôn là chuyện vô cùng quan trọng.
“Mình vẫn chưa chuyên nghiệp lắm về việc đóng vai thầy bói, đám thầy tướng số ở đất nước ăn tham kia làm gì đều phải giở lịch trước…” Klein cầm gậy ngồi trong xe ngựa.
Hắn quyết định phải bói xem hôm nay có thuận lợi cho việc xuất hành, cho việc tới câu lạc bộ bói toán không.
Như vậy mới là một vị thầy bói đủ tư cách!
Nhân lúc xuống xe, Klein móc một đồng nửa penny ra, sau đó rũ mắt xuống, đôi mắt nhanh chóng sâu xuống, rồi lẩm nhẩm mà không phát ra âm thanh:
“Hôm nay thích hợp cho việc đi câu lạc bộ bói toán.”
Keng!
Klein bắn đồng xu này lên không trung.
Hắn không nhìn nó lăn lộn mà chỉ xòe bàn tay ra.
Cạch! Đồng nửa penny rơi vững vàng lên lòng bàn tay hắn.
Lúc này, con số “1/2” với lúa mạch bao quanh ở trên.
“Con số ở trên, chứng tỏ hôm nay đi câu lạc bộ bói toán sẽ gặp phải chuyện không tốt…” Klein ngẫm nghĩ rồi quay người đi sang phố đối diện, chờ xe ngựa công cộng đi tới phía phố Hoa Thủy Tiên.
Hắn cảm thấy mình càng lúc càng giống một tên thần côn.
Trong cửa hàng bách hóa Harrods ở phố Holls.
Selina đang định bước vào thì chợt ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
“Chuyện gì thế?” Elizabeth nghi hoặc hỏi.
Selina phồng má lên, nói: “Elizabeth, tớ nhớ tới thầy thần bí học Fansent của tớ, ông ấy đã qua đời, ngay sáng sớm hôm sau sinh nhật tớ… Chẳng lẽ vì tớ đã nhìn lén và sử dụng chú ngữ bí mật của ông ấy? Cứ nghĩ vậy khiến tớ thấy áy náy và bất an… Với lại dạo này tớ cứ xui xẻo sao ấy.”
“Nên?” Elizabeth hỏi rất ăn ý.
Selina khẽ cắn môi: “Tớ đang định sang câu lạc bộ bói toán bên kia xem bói thử xem chuyện của thầy Fansent có liên quan tới tớ không.”
Xem rốt cuộc hôm tiệc sinh nhật ấy đã xảy ra chuyện gì… Cứ cảm thấy Elizabeth đang lừa mình chuyện gì đó… Mình nhớ là có một người đàn ông mặc áo vest đuôi tôm mà…
“Không phải bạn biết xem bói sao?” Elizabeth ngạc nhiên hỏi.
Selina học dáng vẻ thở dài của cha mình: “Haiz, trạng thái hiện giờ của tớ không phù hợp cho việc tự xem bói.”
“Vậy được rồi, chúng ta sang câu lạc bộ bói toán đó đi.” Elizabeth đồng ý với lời đề nghị của bạn tốt.
Các cô đi sang bên kia, lên câu lạc bộ bói toán ở tầng hai.
“Hi, xin chào, chào chị Angelica, thật vui khi được gặp chị.” Tới sảnh tiếp đón, Selina hoạt bát chào hỏi.
Angelica mỉm cười đáp: “Chỉ cần em tới sau bữa trưa là lúc nào cũng gặp được chị hết.”
Selina tán gẫu vài câu với Angelica, thương tiếc cho Hanas Fansent rồi mới nói: “Em cần xem bói.”
“Em biết quy định của câu lạc bộ rồi, đây là danh sách hội viên sẵn lòng xem bói cho người khác… Hôm nay là cuối tuần nên nhiều người đang ở câu lạc bộ lắm.” Angelica giới thiệu rất thuần thục.
Selina và Elizabeth chụm đầu cùng lật giở xem tên và giới thiệu.
“Trước đây lần nào tớ cũng tới tìm thầy của mình, không ngờ so với năm ngoái, nay câu lạc bộ đã có nhiều hội viên đồng ý xem bói cho người ta như vậy rồi.” Selina cảm thấy khá hứng thú.
Đột nhiên cô dừng lại, rồi ngờ vực thì thầm: “Klein Moretti, Klein Moretti? Cái tên này chẳng giống tên của anh trai Melissa à?”
Elizabeth giật mình, lẩm nhẩm “Klein Moretti” mấy lần rồi gật đầu, nói: “Đúng vậy…”
“Chị Angelica, anh Klein Moretti này có ở đây không?” Selina dò hỏi với đôi mắt ngời sáng.
Angelica lắc đầu: “Xin lỗi, hôm nay anh ấy không tới câu lạc bộ.”
“Vâng, vậy đổi người khác thôi.” Selina không có ý định bắt buộc phải gặp đối phương, chỉ cười trộm nói với bạn tốt: “Tớ biết đây không phải anh trai của Selina, nhưng gặp cái tên này tớ bỗng nghĩ tới một tiêu đề tin tức như sau, tiêu đề tin tức như của báo Bưu điện Entis.”
Báo Bưu điện Entis được sáng lập bởi Russel đại đế, nổi tiếng về việc luôn giật những cái tít khiến người ta phải khiếp sợ, là một trong những tờ báo nổi tiếng nhất lục địa Bắc.
Elizabeth hỏi không quá quan tâm: “Tiêu đề gì ấy?”
Selina hắng giọng rồi nói: “Là suy đồi đạo đức hay vấn đề của xã hội, sinh viên ngành Lịch Sử lại suy đồi tới mức xem bói cho người ta để duy trì sinh kế! ‘
Chương 112: Lời giải thích của Azcot
Khu Hoàng Hậu ở Backlund.
Audrey Hall ngồi trên ghế treo trong một góc râm mát, nhìn những khóm hoa tươi đang nở rực rỡ dưới ánh mặt trời, suy nghĩ tới chuyện mà Filth Wall nhờ hỗ trợ.
Theo những gì Tử tức Grilint xác minh, quả thực có một thiếu nữ tên là Hugh Dirchard bị nhốt trong nhà tù tạm thời ở khu phía bắc Backlund.
Tội của cô ta là vì tranh chấp tài sản đã làm bị thương nghiêm trọng một quý ông có máu mặt, làm cho đối phương tới giờ vẫn còn đang nằm viện, có lẽ sẽ không thể đứng dậy được nữa.
Filth giải thích về chuyện này rằng người đàn ông kia không phải người tốt, là một tên đại ca mafia ở khu phía đông Backlund, sống bằng nghề cho vay nặng lãi.
Nguồn cơn của câu chuyện như sau, một người vay tiền phát hiện rằng lãi suất mình phải trả cao hơn dự tính mấy lần, cho dù phá sản cũng không thể trả được.
Khi thương lượng với người kia nhưng không có kết quả, người vay tiền mới tìm “Trọng Tài” Hugh Dirchard có chút tiếng tăm ở gần đó, mong cô ta có thể thuyết phục kẻ cho vay miễn giảm một phần số tiền không hợp lý kia.
“Grilint muốn dùng cách thức bình thường để giải quyết, đó là phái người trưng cầu ý kiến của luật sư vốn quen thuộc với chuyện như này.
Đối phương nói rằng chắc chắn có thể khiến giảm nhẹ hình phạt, nhưng muốn phán vô tội là rất khó, trừ phi đương sự nhận được chứng nhận tinh thần có vấn đề hoặc tâm trí phát triển không hoàn thiện…” Audrey lặng lẽ nghĩ, cô khuynh hướng ý kiến của bạn tốt.
Với cô mà nói, tốt nhất là không nên có mối quan hệ ngoài sáng với Filth Wall và Hugh Dirchard, bởi sau khi trải qua chuyện hội Tarot, Audrey cảm thấy mình không còn là một thiếu nữ ngây thơ chẳng biết gì cả nữa.
“Tối mai nhà bá tước Wolf có một trận vũ hội, lúc đó nói cho Grilint là làm theo ý kiến của luật sư đi.” Audrey khẽ gật đầu, đưa ra quyết định.
Ở vương quốc Ruen này, luật sư được chia làm hai loại là trạng sư và cố vấn pháp luật.
Cố vấn pháp luật phụ trách những việc không phải lên tòa án, ví dụ như thu thập chứng cứ, nói chuyện với người có liên quan, giúp người ta làm di chúc, giám sát chuyện phân chia tài sản và cung cấp các dịch vụ cố vấn về pháp luật.
Đương nhiên bọn họ cũng có thể thay mặt đương sự tham gia những tòa án trị an cấp thấp nhất, biện hộ cho những vụ án đơn giản.
Còn trạng sư là luật sư nghiên cứu chứng cứ, lên tòa án biện hộ cho thân chủ.
Theo luật pháp của vương quốc Ruen, bọn họ bắt buộc phải giữ thái độ khách quan, không được tiếp xúc trực tiếp với đương sự, mà chỉ có thể thông qua trợ thủ, cũng chính là cố vấn pháp luật, để hoàn thành việc sưu tập.
Mỗi một vị trạng sư đều là chuyên gia pháp luật chân chính, có được tài ăn nói xuất chúng và trình độ tranh luận rất cao.
Sau khi cảm thấy thoải mái trở lại, Audrey ẩn mình vào bóng râm ngắm những bông hoa đang đua nhau khoe sắc bên ngoài, nghĩ tới một chuyện:
“Chứng nhận tinh thần có vấn đề hoặc tâm trí phát triển không kiện toàn… Bác sĩ tâm lý… Nếu hội Tâm Lý Luyện Kim nắm giữ phương pháp đóng vai, chẳng phải nghĩa là ta có thể tìm kiếm bọn họ ở trong các bác sĩ tâm lý?”
Nghĩ tới đây, Audrey cảm thấy ý nghĩ này của mình quá đúng đắn, mắt cô rực sáng hệt như viên đá quý.
Đúng lúc này, cô thấy Susie đang lén lút chuồn ra sau những khóm hoa tươi kia, chạy tới chỗ người làm vườn mới tới.
“Susie… Nó định làm gì thế?” Audrey nhìn mà sửng sốt.
Chú chó lông vàng như bị hương hoa làm rối khứu giác nên không phát hiện chủ nhân sau lưng, nó há mồm phát ra những âm thanh như đang luyện giọng.
Ngay sau đó, nó làm cho không khí xung quanh rung lên, rồi phát ra những câu trúc trắc:
“Xin chào.”
“Anh khỏe chứ?”
Audrey há hốc miệng, hoàn toàn quên mất lễ nghi mà một quý cô lịch sự và tao nhã nên có.
Cô hoàn toàn không tin rằng mình lại nhìn thấy cảnh tưởng kỳ lạ và giọng nói cứng ngắc kia.
Cô đứng bật dậy, thốt lên:
“Susie, mi có thể nói à? Mi nói được từ khi nào vậy?”
Chú chó lông vàng sợ tới mức giật nảy mình, quay người nhìn chủ nhân.
Nó bối rối lắc đuôi ầm ĩ, miệng há rồi ngậm vài lần, sau đó mới làm rung không khí xung quanh:
“Tôi… Tôi không biết nên giải thích như nào, bởi tôi chỉ là một con chó.”
Nghe nó nói thế, Audrey lại không thể phản bác.
Sáng thứ Hai, được nghỉ nên Klein ôn tập và củng cố tri thức thần bí học theo kế hoạch từ trước, sau đó đi xe ngựa công cộng tới đại học Hoy.
Hắn muốn tiếp xúc với thầy Azcot nhiều hơn để xem rốt cuộc ông ấy biết những gì.
Trong tòa nhà ba tầng làm từ đá màu xám của khoa Lịch sử, Klein tán gẫu một lúc với thầy hướng dẫn Cohen Quentin về những chuyện liên quan tới di tích trên đỉnh núi cao nhất dãy Hornaces, nhưng không thu hoạch được gì thêm.
Nhân lúc thầy Cohen đi làm, hắn bước vào văn phòng phía đối diện, đi tới cạnh chiếc bàn của thầy Azcot.
“Thầy Azcot, em có thể nhờ thầy một chút được không?” Hắn nhìn vị giáo viên có làn da màu đồng, khuôn mặt dịu dàng và có một nốt ruồi nhỏ dưới tai phải, ngả mũ cúi người chào.
Azcot với đôi mắt ánh lên vẻ tang thương khó nói thành lời sửa sang lại sách vở, nói: “Không sao, chúng ta đi dạo ở bờ sông Hoy đi.”
“Vâng.” Klein xách gậy đi theo ông rời khỏi tòa nhà ba tầng này.
Dọc đường đi, cả hai đều im lặng, không ai mở miệng nói gì.
Khi làn nước sông lững thững chảy đập vào mi mắt, khi xung quanh không còn ai đi lại, Azcot mới dừng chân, quay người nhìn Klein: “Em tìm thầy có chuyện gì không?”
Klein suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới rất nhiều phương thức uyển chuyển hơn, nhưng đều bỏ qua.
Vì vậy hắn hỏi thẳng:
“Thầy là một người thầy đáng tin, khiến người ta phải kính trọng, em muốn biết rốt cuộc thầy đã nhìn thấy gì trên người em, hay có thể nói là thầy biết cái gì? Ý em là chuyện lần trước khi thầy nói rằng vận mệnh của em có chỗ không hài hòa.”
Azcot chống gậy xuống, thở dài rồi cười nói: “Thầy không nghĩ là em lại thẳng thắn như vậy, khiến thầy không biết nên trả lời như thế nào.
Nói thẳng thì chuyện duy nhất mà thầy có thể nhìn ra là việc vận mệnh của em có chỗ không được hài hòa, còn lại thì thầy không biết gì nhiều hơn em đâu.”
Klein do dự rồi hỏi: “Nhưng vì sao thầy lại nhìn ra được? Em không tin là do bói toán.”
Azcot quay đầu nhìn sông Hoy, ngữ khí của ông nhiễm vài phần hiu quạnh: “Không, Klein, em không rõ.
Bói toán được tới mức này chính là xem ai là người xem bói.
Đương nhiên, thầy nói xem bói là để che giấu thôi.
Có một số người bẩm sinh đã có năng lực kỳ quái đặc biệt, mà thầy hẳn là người như vậy.”
“Hẳn là?” Klein sâu sắc bắt được vấn đề về việc sử dụng từ ngữ của đối phương.
“Đúng vậy, thầy không rõ của thầy có phải bẩm sinh không.
Có lẽ cái giá phải trả cho năng lực ấy chính là quên mất bản thân, quên quá khứ, quên cha mẹ.” Azcot nhìn chăm chú vào mặt sông, ánh mắt toát lên vẻ buồn bã.
Klein càng nghe càng không hiểu: “Quên quá khứ?”
Azcot cười đầy buồn bã, nói:
“Trước khi vào khoa Lịch sử đại học Backlund, thầy từng mất một phần lớn trí nhớ, chỉ nhớ được tên của mình và những kiến thức cơ bản.
May là thầy còn chứng minh thư, không thì chỉ có thể trở thành kẻ lang thang.
Nhiều năm qua, thầy dựa theo chứng minh thư tìm kiếm cha mẹ mình, nhưng chẳng tìm được gì, cho dù là thầy có thể nhìn thấy một góc của vận mệnh.
Mà trong vài năm ở đại học, thầy dần phát hiện mình có một số năng lực kỳ lạ, vượt quá phạm trù thông thường.”
Klein nghe chăm chú, buột miệng hỏi: “Thầy Azcot, tại sao thầy lại mất trí nhớ? Không, ý em là thầy có phát hiện nguyên nhân mất trí nhớ không?”
Hắn nghi ngờ vị thầy Azcot mất trí nhớ này là thành viên của học phái Sinh Mện, thậm chí là kẻ có chức vụ không thấp – bởi đây là tổ chức bí ẩn tương ứng với “Quái vật”, từng có “tiên tri”, lấy thầy trò truyền thụ làm chính.
Azcot nặng nề lắc đầu: “Không, dường như ngủ một giấc dậy là thầy quên mất quá khứ.”
Ông cầm gậy vừa đi vừa nói: “Sau khi rời khỏi Backlund, thầy bắt đầu nằm mơ những giấc mơ kỳ quái…”
Mơ? Em am hiểu về giấc mơ này! Vào lĩnh vực chuyên ngành, Klein bèn hỏi:
“Là giấc mơ như nào ạ?”
Azcot mỉm cười nói:
“Rất nhiều giấc mơ khác nhau.
Đôi khi thầy mơ thấy trong một lăng tẩm tối tăm, mơ thấy vô số cỗ quan tài cổ xưa, những thi thể nằm úp sấp trong đó với những chiếc lông chim màu trắng mọc ra từ lưng.
Đôi khi thầy lại mơ mình là một kỵ sĩ mặc giáp sắt toàn thân, cầm một chiếc giáo dài ba mét lao thẳng vào kẻ địch.
Thi thoảng thầy mơ thấy mình là lãnh chúa với những trang viên phì nhiêu, có người vợ xinh đẹp và ba đứa con.
Rồi thầy lại mơ thấy mình là kẻ lang thang dầm mưa đi trên con đường lầy lội, vừa lạnh lại vừa đói.
Có lúc thầy nằm mơ mình có con gái, một cô con gái không giống mấy đứa con trước.
Con bé có mái tóc đen dài mềm mại, thích ngồi trên chiếc đu dây mà thầy tự làm, hay vòi thầy kẹo.
Rồi thầy lại mơ thấy mình đứng trên đài hành hình, lạnh lùng nhìn những thi thể lơ lửng bên trên…”
Nghe lời kể của Azcot, Klein phát hiện mình không thể giải mã được cảnh mơ của ông, bởi biểu tượng của những cảnh mơ khác nhau này hoàn toàn tương phản, mâu thuẫn!
Azcot thu hồi tầm mắt, giọng nói không còn mơ hồ:
“Vương quốc Finebot ở phía nam tín ngưỡng Mẫu thần Đất Đai, mà giáo hội Mẫu thần Đất Đai tuyên truyền một lý niệm cho rằng mỗi một sinh mệnh đều là ‘thực vật’, hút chất dinh dưỡng từ đất mà chậm rãi trưởng thành, tươi tốt rồi héo úa dần đi.
Chờ khi tàn lụi, những sinh mệnh ấy sẽ rơi xuống đất, trở lại với vòng tay của Mẹ.
Khi thời gian đến sẽ lại sinh trưởng, hoa nở hoa tàn, năm này qua năm khác, sinh mệnh cũng là như thế, đời này sang đời khác.
Đôi khi thầy rất muốn tin vào thuyết pháp này, tin rằng vì sự đặc biệt của bản thân nên thầy mới mơ thấy những đoạn ký ức của những kiếp trước.”
Nói tới đây, ông nhìn Klein, thở dài nói: “Chuyện này, ngay cả Cohen thầy cũng không kể.
Nói cho em là vì thầy…”
Azcot tạm ngừng, cười nói: “Xin lỗi, vừa rồi thầy nói chưa chính xác lắm.
Việc vận mệnh của em tồn tại chỗ không hài hòa không phải chuyện duy nhất mà thầy nhìn ra, còn một chuyện khác nữa.
Klein, em đã không còn là người bình thường rồi, em có được năng lực siêu phàm và kỳ quái, rất giống với thầy.”
Chương 113: Lời nhờ vả
Thầy Azcot có thể nhìn ra mình là người phi phàm? Năng lực của ông ấy đúng là lợi hại… Klein giật mình, bèn thản nhiên đáp: “Vâng.”
Hắn ngẫm nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: “Bởi vì chuyện của Welch và Naya.”
“Quả nhiên giống với suy đoán của thầy…” Azcot thở dìa một tiếng: “Trong số các cảnh sát tới trường hỏi thầy và Cohen, có hai người có năng lực siêu phàm.”
Hẳn là đội trưởng và Leonard, bởi bọn họ tiếp nhận vụ án Welch… Klein khẽ gật đầu, không nói xen vào.
Azcot khẽ giơ gậy lên, nói: “Hẳn là em đã tiến vào giới đó, thầy hy vọng em có thể giúp thầy tìm được manh mối về lai lịch của thầy.
Không cần cố gắng làm, chỉ cần lúc nào gặp được thì nhớ tới nó là được.”
Nói tới đây, ông gượng cười:
“Ngoài em ra, thầy không quen người có năng lực siêu phàm nào khác… Em không thể tưởng tượng được người không có quá khứ sẽ có cảm xúc như nào đâu, hệt như một con thuyền lênh đênh trên biển rộng, chuyện đáng sợ nhất không phải là gặp bão táp, mà là không tìm thấy bến cảng để đỗ, không tìm được tuyến đường tới đất liền, chỉ có thể nghênh đón tai nạn liên tục, không bao giờ kết thúc, không bao giờ cảm thấy yên ổn và an toàn.”
Không, thầy ơi, em hiểu rất rõ cảm nhận của thầy, bởi em cũng là người như vậy.
May là em có được trí nhớ của nguyên chủ, em còn có Benson và Melissa… Klein lặng lẽ nghĩ, hắn hỏi lại:
“Thầy Azcot, thầy có được năng lực thần kỳ như vậy, tại sao không tự mình gia nhập một hội nhóm tương tự để tìm kiếm manh mối hữu dụng?”
Azcot nhìn thẳng vào mắt Klein, cười tự giễu:
“Bởi thầy sợ nguy hiểm, sợ chết.”
Ông thở dài một tiếng: “Thầy đã quen với cuộc sống bây giờ, cũng thích cuộc sống này, không muốn và cũng không có dũng khí mạo hiểm, đành phải nhờ vả em.”
Klein không nói gì thêm, chỉ cam kết: “Nếu gặp được manh mối liên quan, em sẽ chú ý cho thầy.”
“Được rồi, chúng ta về văn phòng thôi.
Chờ Cohen xong việc chúng ta cùng đi ăn trưa, em còn nhớ chứ? Nhà hàng Đông Balam ở trường ta làm khá ngon, à, thầy mời nhé.” Azcot giơ gậy lên, chỉ về phía bọn họ đi đến.
Xin lỗi, em thật sự không nhớ được, hồi học đại học nguyên chủ làm gì có tiền đi nhà hàng Đông Balam, cho dù Welch mời hắn cũng sẽ từ chối những nơi đắt đỏ như thế… Klein ấn mũ xuống, theo Azcot trở lại tòa nhà khoa Lịch sử.
Đi được vài bước, Azcot bỗng mở miệng: “Chuyện trong trường đã xong rồi, thầy chuẩn bị nghỉ hè, sau này em có thể tới nhà thầy hoặc viết thư cho thầy là được.”
Klein gật đầu, nói như tùy ý: “Em còn tưởng thầy sẽ đi nghỉ ở vịnh Dipsy.”
“Không, phía nam giờ nóng lắm, mà thầy không thích tắm nắng.
Em nhìn màu da của thầy đi, dễ đen đi lắm.
Tính ra thầy thích tới quận Lẫm Đông, tới phía bắc vương quốc Fusark để trượt tuyết, ngắm cảnh, câu hải cẩu.” Azcot mỉm cười trả lời.
Em cũng nghĩ vậy… Vừa mới gia nhập Kẻ Gác Đêm, Klein tỏ ra rất hâm mộ.
Sau khi ăn trưa và về nhà, hắn đánh một giấc, sau đó ôn tập và nghiên cứu bùa chú, tăng cấp hộ mệnh để có thể nhanh chóng nắm giữ được chúng, tạo ra những sản phẩm có thể dùng cho chiến đấu, trợ giúp bản thân.
Khi ba giờ kém vài phút, Klein dọn dẹp đồ vật, rồi dùng bức tường linh tính đóng kín căn phòng lại.
Trong thần điện hùng vĩ to lớn trên sương mù xám, chiếc bàn dài làm từ đồng thau lẳng lặng ở đó.
Klein, được bao phủ bởi sương mù xám dày đặc, ngồi trên ghế chủ nhân, nhìn Chính Nghĩa và Người Treo Ngược xuất hiện ở chiếc ghế riêng của bọn họ.
Ồ, cảm xúc của tiểu thư Chính Nghĩa có vẻ không được ổn định cho lắm, lo lắng, bất an và ngơ ngác… Klein với linh thị được mở sẵn chỉ nhìn lướt qua đã nhìn thấy sự khác thường của thành viên nữ duy nhất của hội Tarot.
Cảm xúc bây giờ của Audrey Hall phải nói là không thể miêu tả bằng ngôn ngữ được, chuyện Susie đột nhiên biết nói khiến cô khiếp sợ không thôi.
Trong dự tính của mình, tiểu thư Audrey mai sau trở thành một đại thám tử hoặc một bác sĩ tâm lý nổi tiếng mang theo chú chó trợ thủ Susie, nhưng nếu đổi thành đại thám tử chó Susie mang theo trợ thủ tiểu thư Audrey, như vậy có vẻ…
Không, không phải là có vẻ, mà là rất kỳ quái, khiến người ta không biết phải làm sao! Audrey đột nhiên ngồi ngay ngắn, định hỏi ngài Kẻ Khờ và Người Treo Ngược.
Khi lời tới bên miệng, cô lại ngừng lại: “Ừm, nên hỏi thế nào đây, thú cưng của tôi xảy ra điều bất thường, nên làm gì bây giờ? Nên chung sống như nào với một con thú cưng có chỉ số thông minh không tệ, còn có thể nói chuyện nữa? Không không không, đây là hội Tarot, không phải hội hia sẻ kinh nghiệm nuôi thú cưng.
Ta dám cược rằng nếu ta mà hỏi như vậy, hình tượng đẹp đẽ về ta trong cảm nhận của ngài Kẻ Khờ và Người Treo Ngược sẽ vỡ tan ngay!”
Những ý tưởng lóe lên trong đầu Audrey, rốt cuộc cô mới tổ chức được từ ngữ rồi nói:
“Thưa ngài Kẻ Khờ đáng kính và Người Treo Ngược luôn giúp đỡ tôi, tôi có một vấn đề muốn hỏi, một con thú cưng có được năng lực phi phàm có thể giúp chủ nhân làm được điều gì? Hay đơn giản hơn là nó có tác dụng gì? ‘
Sau khi nói xong, cô phát hiện ngài Kẻ Khờ và Người Treo Ngược đồng loạt im lặng, không khí trở nên kỳ quái.
Ê ê ê, mấy người nói gì đi chứ, đừng nhìn tôi với ánh mắt ấy, tôi có làm gì đâu! Thật đó, tôi chỉ hỏi giúp bạn của tôi thôi! Audrey xấu hổ tới mức chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻ nào đó để chui vào.
Cô thật sự hối hận rằng vì sao mình lại hỏi như thế.
Kết hợp với lần trước tiểu thư Chính Nghĩa hỏi động vật bình thường sử dụng ma dược xong sẽ như nào, ma dược mà cô ta điều chế cho bản thân bị thú cưng của cô ta ăn mất? Quả nhiên là chuyện mà tiểu thư Chính Nghĩa có thể làm ra… Có thành viên như này, làm boss của một tổ chức “tà giáo”, ta cảm thấy lạnh lẽo sao đó… Klein giơ tay phải lên chống trán, nhéo hai cái, không trả lời.
Người Treo Ngược Arges Wilson im lặng mười mấy giây, đáp với ngữ khí có vẻ cổ quái:
“Điều này ắt phải xem thú cưng đó có năng lực siêu phàm nào, ví dụ như nó là ‘Khán Giả’, như vậy nó có thể thay cô quan sát và nghe ngóng ở một số trường hợp nào đó.
Cô biết mà, người ta thường cảnh giác với đồng loại, nhưng chẳng bao giờ nghi ngờ là thú cưng sẽ nghe lén, cho dù con thú ấy đứng ngay cạnh chân người kia.”
Có lý lắm! Nhiều khi ba bàn bạc chuyện quan trọng với các quý tộc, nghị sĩ và bộ trưởng, đều sẽ né tránh ta, khóa trái cửa phòng làm việc lại, nhưng Susie chỉ cần tránh được cuộc thanh trừ ban đầu là sẽ không bị xua đuổi nữa… Còn cả đám quý bà quý cô rất thích trao đổi riêng với nhau… Audrey nghe mà mắt ngời sáng, bắt đầu suy nghĩ miên man:
Với lại bây giờ Susie đã có thể nói chuyện, ta có thể khiến nó kể lại nội dung mà nó nghe cho ta biết… Susie giỏi quá! Giờ ta phải đối xử tử tế với mi, phải dạy mi nhận mặt chữ và cách phát âm theo tiêu chuẩn mới được…
À, là dạy Susie cách phát âm kiểu quý tộc, hay là giọng Backlund bình thường nhỉ, sau này nó ra ngoài chào hỏi những chú chó khác, liệu có bị nghe ra lai lịch không, khoan, sao mình phải lo chuyện này? Nó trao đổi với những con chó khác đâu có sử dụng ngôn ngữ con người đâu…
Chờ đã, Người Treo Ngược, vì sao anh lại lấy “Khán Giả” làm ví dụ vậy? Chẳng lẽ các anh đều đoán được điều gì rồi?
Audrey biến sắc mặt, lại ngồi thẳng người, khẽ cười nói: “Thưa ngài Kẻ Khờ, tôi lại tìm được một trang nhật ký Russel đại đế rồi.”
Đây là tờ mà cô lấy được từ chỗ Filth Wall.
“Rất tốt, cô đã trả sạch nợ rồi.” Klein đáp, cảm xúc khá tốt.
“Xin lỗi, trang nhật ký này không có nhiều nội dung cho lắm.” Audrey biểu đạt ra nội dung mà cô ghi nhớ lên tờ giấy da dê vừa hiện ra.
Klein nhấc tay phải lên, khiến tấm da dê xuất hiện ngay trong lòng bàn tay mình, cũng thuận miệng nói: “Điều đó không ảnh hưởng tới lời hứa của ta.
Vả lại trang nhật ký cô đưa lần trước có hai mặt.”
Những nhật ký mà Chính Nghĩa và Người Treo Ngược sưu tầm được không phải bản gốc của Russel đại đế, mà do người ta nghiên cứu và sao chép lại.
Có người vì bảo tồn nên sao chép một mặt, kẻ khác thì để cho tiện nên chép nguyên si không thay đổi.
Lúc nói, Klein cúi mắt nhìn mấy dòng đầu của trang nhật ký:
“Ngày 20 tháng 12, lại bắt đầu một năm mới rồi, những phản hồi lục tục đưa tới khiến tôi cảm thấy rất khó hiểu.
Thế mà lại chẳng tìm được dầu mỏ ở thế giới này! Thế mà không tìm thấy dầu mỏ!”
Chương 114: Tiêu chuẩn thành viên
Không có dầu mỏ? Là vì nguyên nhân nào đó không tìm được hay thật sự không có?
Từ khi Russel đại đế bị ám sát tới giờ đã hơn một trăm năm mươi năm, vẫn không có dấu vết dầu mỏ xuất hiện…
Con ngươi Klein co lại, bàn tay cầm tờ nhật ký suýt thì run run.
Không có dầu mỏ không chỉ có nghĩa rằng việc xuất hiện động cơ đốt trong trở thành ẩn số, mà còn khiến ngành sản xuất hóa chất đình trệ, làm cho ngành công nghiệp hiện đại chân chính như ở Trái Đất không thể thành lập được!
Nói cách khác, Klein hoàn toàn không thể dự đoán được hướng phát triển của thế giới này.
Theo kế hoạch ban đầu của hắn, tuy hắn cái gì cũng biết đôi chút, không thể chơi trò phát minh này nọ, nhưng được cái là cái gì cũng biết một chút nên có thể dự đoán được hướng đi của cải cách và trào lưu thời đại là gì, từ đó tích cóp tiền lương.
Khi có khoản tiền đầu tiên, hắn sẽ đầu tư mạo hiểm vào một ngành sản xuất mà hắn thấy là có tương lai, với cả hắn sẽ không bỏ trứng vào cùng một giỏ.
Klein cảm thấy nếu làm như vậy hắn không sớm thì muộn sẽ có được một khoản tiền không mọn.
Đến lúc đó hắn sẽ thuê người đại diện làm môi giới, sau đó thành lập quỹ từ thiện quốc tế, ngoài mặt thì cứu tế người nghèo, nhưng thực sự thì giúp tầng lớp lao động của các quốc gia đấu tranh, dùng điều đó để đánh cờ với tầng lớp thượng lưu của xã hội, để cải thiện cuộc sống của dân chúng ở dưới đáy xã hội.
Nếu hắn tìm được cách trở về Trái Đất, hắn sẽ chia tài sản ra làm ba phần cho Benson, Melissa và quỹ của mình.
Nhưng tiếc rằng tưởng tượng thì đẹp đó nhưng sự thực đã đánh nát một nửa rồi.
“May rằng thế giới này có điện với từ trường.
Có tiền lệ về sự thành công của điện báo, mình có thể đầu tư chủ yếu vào hướng này…” Klein lấy lại bình tĩnh, tiếp tục đọc những dòng dưới:
“Ngày 21 tháng 12, không thèm nghĩ chuyện dầu mỏ nữa, thăng cấp danh sách của mình mới là chuyện quan trọng!”
“Ngày 22 tháng 12, ở một thành phố cũ bẩn thỉu khiến người ta không thể chấp nhận được, nếu tôi không cải trang vi hành có lẽ sẽ chẳng bao giờ biết nó vẫn còn giữ nguyên tình trạng như hồi tôi còn trẻ.
Tôi phải gọi các bộ trưởng của mình tới, lập ra một ‘Kế hoạch cải tiến cống thoát nước và nhà vệ sinh công cộng ở thủ đô’, ừm, còn phải chỉnh lại thói quen sai của dân chúng, làm cho bọn họ uống nước đun sôi để nguội, chăm chỉ rửa tay, rửa mặt sạch sẽ, không được vứt rác bừa bãi, đại tiểu tiện bất cứ chỗ nào, và cố gắng sử dụng ‘ba con sói’ càng nhiều càng tốt.
Ha ha, tôi đã biết nên đặt tên chuyện này như nào rồi, vận động vệ sinh ái quốc! Cho nên phải đăng phát minh ‘ba con sói’ lên nhật báo mới được, với cả khẩu trang và cốc giấy nữa.
Ừm, dùng bản đầu tiên nhất để thử một lần xem sao.
Cảm ơn thế giới này, vì nó còn có cây cao su.”
“Ngày 23 tháng 12, có lẽ tôi nên suy xét đề nghị kia, rằng để lại một đường lui cho mình ở ngoài giáo hội Thần Công Tượng, ví dụ như gia nhập tổ chức cổ xưa, bí ẩn và âm thầm ảnh hưởng tới tình hình thế giới chẳng hạn?”
Đọc tới đây, Klein phát hiện đã hết, quả thực không biết nên miêu tả tâm tình của mình như nào:
“Này đại đế, rốt cuộc cái tổ chức cổ xưa, bí ẩn và âm thầm ảnh hưởng tới tình hình thế giới mà ông nói này tên là gì vậy? Có phải là thứ tôi biết không? Sao ông lại dừng ở đúng chỗ này? Sao không viết thêm hai ba câu nữa? Mợ, cứ như đọc truyện lúc trước vậy, đọc tới cuối mới phát hiện con tác thái giám ấy… Còn cả vận động vệ sinh ái quốc nữa, đại đế à, ông biết chơi thật… Trang nhật ký này hẳn là được viết khi ông ta đã trở thành quan chấp chính của nước cộng hòa Entis, có khi đã tự xưng mình là Caesar đại đế rồi cũng nên.
Mình phải về giở sách lịch sử nước ngoài xem ‘Kế hoạch cải tiến cống thoát nước và nhà vệ sinh công cộng ở thủ đô’ xuất hiện năm nào.”
Sau mười mấy giây im lặng, Klein dừng dòng suy nghĩ, khiến cho trang nhật ký trong tay biến mất rồi nói: “Các vị có thể trao đổi được rồi.”
Audrey thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh trạng thái về “Khán Giả”, mỉm cười nói:
“Tôi muốn biết có ma dược đường tắt nào tên là ‘Trọng Tài’ không.
Ngoài ra người phi phàm loại nào có thể xuyên qua cửa gỗ, hoặc làm cho cửa khóa trái bị mở ra?”
Tôi biết… Klein đang định mở miệng thì bị Người Treo Ngược cướp trước: “Tôi cần cô điều tra giúp tôi một việc để trao đổi cho câu trả lời đó.”
“Việc gì vậy?” Audrey vừa cảm thấy hứng thú lại cảm thấy ngờ vực.
Arges liếc Kẻ Khờ một cái, trầm ngâm nói:
“Tôi muốn biết đức vua có định trong năm nay hoặc trước tháng sáu sang năm trả thù đế quốc Fusark, khai chiến ở bờ đông Balam không.”
Hiện tại thì ngôn ngữ thông dụng của hội Tarot là tiếng Ruen, xác định dựa trên khẩu âm của ba người vào lần tụ hội đầu tiên, cho nên Arges biết rằng tiểu thư Chính Nghĩa chính là quý tộc của vương quốc Ruen, mà anh tin rằng Chính Nghĩa cũng biết mình là người Ruen.
Về Kẻ Khờ, Arges cho rằng đặc tính Ruen mà Thần thể hiện ra chính là vỏ bọc ngụy trang để tiện cho việc trao đổi.
Sau nghi thức ma pháp lần đó, Arges đã sử dụng “Thần” để tôn xưng Kẻ Khờ mà không hề hay biết.
Nhớ lại những gì mà mình nghe được từ các buổi xã giao trong thời gian gần đây, Audrey gật đầu có vẻ chắc chắn: “Không thành vấn đề, nhưng tôi cần thời gian để xác nhận lại.”
“Tôi chờ được.” Người Treo Ngược Arges mỉm cười: “Có ngài Kẻ Khờ làm chứng, tôi tin cô sẽ không quịt nợ.”
Audrey nhìn ngài Kẻ Khờ im lặng và thần bí trong màn sương xám, nhếch khóe miệng rồi nói: “Nhưng tôi cho rằng giá trị của chuyện này cao hơn hai câu hỏi của tôi cộng lại.”
“Chờ khi cô xác nhận đáp án, tôi sẽ bổ sung theo tình hình.” Arges trả lời như đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Tiểu thư Chính Nghĩa, Người Treo Ngược, các vị có cần dùng tiền ảo để đong đếm giá trị không? Klein mỉm cười dựa ra sau, chăm chú nhìn hai người.
Audrey lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, phải tự khen bản thân quá tuyệt.
Tuyệt vời lắm Audrey, mày đã học được cách trả giá rồi! Cô hưng phấn tới mức suýt thì rời khỏi trạng thái Khán Giả, bèn nhanh chóng tìm chuyện để hỏi:
“À đúng rồi, Người Treo Ngược, anh nhận được 1.000 bảng tiền mặt kia chưa?”
“Xin lỗi, tôi còn ở trên biển, vẫn chưa về đất liền.” Arges không muốn nói gì thêm về chuyện này nên anh ta trả lời câu hỏi lúc trước: “người phi phàm có thể đi xuyên qua cửa gỗ, khiến khóa trái không có tác dụng hẳn là danh sách 9 ‘Người Học Việc’.
Hội Linh Tri, một tổ chức bí ẩn, có được phương thuốc của nó, nhưng không loại trừ khả năng lấy được theo cách khác, ví dụ như trong mộ cổ từ thời kỷ thứ tư.”
Hội Linh Tri, tổ chức bí ẩn có mối quan hệ dây mơ rễ má với giáo phái Ma Nữ… Klein nhàn nhã dùng ngón tay gãi cằm.
Thấy ngài Kẻ Khờ không phản bác, Audrey bèn cảm khái: “Nếu lúc trước mà biết có phương thuốc ‘Người Học Việc’, có lẽ tôi đã không chọn ‘Khán Giả” rồi.”
Những gì mà danh sách đó thể hiện thật quá tuyệt vời!
Arges không quan tâm điều Chính Nghĩa vừa nói, mà cứ thế nói tiếp:
“Quả thật có một ma dược danh sách có tên tương tự ‘Trọng Tài’, tôi cho rằng chắc cô không thấy lạ lẫm gì, bởi danh sách đầu của đường tắt mà gia tộc Augustus và gia tộc Castilla ở vương quốc Finebot cùng nắm giữ chính là nó, đương nhiên phương thuốc của danh sách thấp trở thành phần thưởng ở những năm cổ xưa, có lẽ một bộ phận quý tộc từng có được nó.”
Gia tộc Augustus là dòng tộc hoàng gia của vương quốc Ruen, còn gia tộc Castilla lại là dòng tộc hoàng gia của vương quốc Finebot.
“Ra là người của dòng họ Augustus đều là ‘Trọng Tài’…” Audrey giật mình, cảm thấy đã phá giải được mối nghi hoặc khiến cô hoang mang đã lâu.
Cô lặng lẽ thở dài: Thảo nào lần nào ở trước mặt bọn họ mình cũng tuân theo sự sắp xếp, không được tự nhiên chút nào, lúc nào cũng sẵn sàng nhận thua, không giống tính cách của mình! Mình còn tưởng mình là kẻ nhát gan chứ…
“Trọng Tài có được sức hấp dẫn khiến người ta tin phục và đủ quyền uy, cũng có năng lực giác đấu xuất sắc đề phòng điều bất trắc.”Arges miêu tả ngắn gọn.
Audrey chậm rãi gật đầu.
Cô dựa ra sau, tao nhã nói: “Tôi không có vấn đề.”
Arges suy nghĩ rồi quay đầu nhìn lên ghế chủ nhân: “Thưa ngài Kẻ Khờ đáng kính, tôi muốn hỏi một việc, có phải ‘Thánh Sở’ của Chúa Sáng Thế Chân Thực mà hội Cực Quang truyên truyền chính là ‘Vùng đất bị Thần bỏ rơi’ trong truyền thuyết không?”
Vùng đất bị Thần bỏ rơi? Tôi mới chỉ thấy cụm từ này trong nhật ký Russel một lần… Có lẽ tư liệu của Kẻ Gác Đêm có về nó, nhưng lại nằm ở phần mà tôi chưa được xem… Anh bảo tôi định trả lời như nào? Klein suýt thì giật giật khóe miệng.
Hắn suy nghĩ vài giây rồi trả lời với ngữ khí khá bình thản: “Đây không phải chuyện mà bây giờ anh nên biết.”
Arges căng thẳng, lập tức cúi đầu xuống: “Xin tha thứ cho sự đi quá giới hạn của tôi.”
Audrey vốn chờ chút nữa hỏi “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” là gì, nghe vậy cũng bỏ luôn ý định đó.
Bầu không khí trong thần điện trên sương mù xám bỗng trở nên tĩnh lặng như tờ.
Lúc này, Audrey cảm thấy mình nên nói cái gì đó:
“Thưa ngài Kẻ Khờ, nếu, tôi nói là nếu ấy, tôi có cơ hội gia nhập tổ chức khác, ví dụ như hội Tâm Lý Luyện Kim, liệu có được không?”
Klein vẫn dựa ra sau, khẽ cười đáp: “Không sao, yêu cầu duy nhất của ta là không được tiết lộ sự tồn tại của hội Tarot.
Nếu cô trở thành thành viên của tổ chức khác, cô có thể dùng việc trao đổi thông tin và vật liệu để thăng cấp.”
Nói xong, hắn bỗng nhớ ra rằng bản thân hắn cũng là thành viên của tổ chức khác, là Kẻ Gác Đêm chân chính, mà Người Treo Ngược thì quá nửa là có liên quan tới giáo hội Chúa Tể Bão Táp.
Chẳng lẽ hội Tarot của mình chính là Liên minh Kẻ phản bội? Buổi tụ hội của những kẻ phản bội? Klein trầm tư.
“Tôi biết rồi.” Audrey hưng phấn, rồi lại nhớ tới một vấn đề khác: “Ngài Kẻ Khờ, nếu tôi phát hiện người phù hợp với hội Tarot, liệu có thể dẫn dắt bọn họ nhập hội không? Phải dẫn dắt như nào?”
Arges suy nghĩ, cũng hỏi theo: “Thưa ngài Kẻ Khờ, tiêu chuẩn cho các thành viên gia nhập sau này là gì? Phải phán đoán như nào?”
Có lý tưởng, đạo đức, văn hóa và kỷ luật… Bốn từ này lập tức xuất hiện trong đầu Klein.
Hắn im lặng vài giây, khi Chính Nghĩa và Người Treo Ngược trở nên bất an hắn mới đáp:
“Các ngươi cảm thấy phù hợp thì có thể nói cho ta để ta quyết định có nên cho người đó gia nhập không.
Trước đó các ngươi không được có bất cứ hành vi ám chỉ nào, như vậy sẽ khiến hội Tarot bị bại lộ.
Các ngươi nhớ kỹ, đối với người không phải thành viên của tụ hội…”
Klein dừng lại, rồi trầm giọng nói: “Không có lệnh của ta thì không được nói tên ta.”
Chương 115: Tên tội phạm lừa đảo
“Không có lệnh của ta thì không được nói tên ta.”
Mấy phút đồng hồ sau khi tụ hội kết thúc, Audrey trở lại phòng ngủ và Arges về buồng thuyền trưởng vẫn thấy văng vẳng bên tai câu nói kia của Kẻ Khờ.
Trong ấn tượng của bọn họ, ngài Kẻ Khờ thần bí và hùng mạnh thường hay thư giãn thoải mái, hoặc là bình tĩnh lạnh nhạt, khó mà phỏng đoán được ý của ngài, rất ít khi ngài ấy thể hiện thái độ nghiêm trang và nhìn xuống như này.
Cũng chính vì vậy, bọn họ mới rất khiếp sợ, và phục tùng từ tận đáy lòng: Bọn họ không lạ gì câu nói với phong cách tương tự, nhưng nó đều được ghi lại trong “Đêm Tận Thế” và “Sách Bão Táp”.
Phố Hoa Thủy Tiên, khu phía tây thành phố Tingen.
Klein kéo rèm cửa sổ ra, khiến ánh sáng mặt trời màu vàng chiếu vào trong phòng.
Sau khi Chính Nghĩa và Người Treo Ngược đi rồi, hắn lại nhìn “ngôi sao” đã truyền ra tiếng khẩn cầu, nhưng lần này hắn không nhận được bất cứ thông tin gì.
Dựa theo lời khẩn cầu còn lưu giữ trong “ngôi sao” đỏ sậm, tương đương với chức năng nhắn tin offline, Klein tin rằng trong khoảng thời gian hai lần đi lên sương mù xám này, cậu thiếu niên nói tiếng Người Khổng Lồ kia không cầu nguyện gì thêm.
Điều này khiến hắn ngờ rằng liệu có phải cha mẹ của cậu ta đã vô phương cứu chữa, nên cậu ta mới quyết định từ bỏ…
Quay lưng về phía mặt trời, Klein đi tới bên giường rồi nằm úp sấp xuống, chẳng muốn động đậy chút nào.
Hắn biết mình nên tranh thủ tới câu lạc bộ bói toán để tiếp tục tiến trình tiêu hóa ma dược, nhưng thực sự là hắn chẳng muốn làm gì, chỉ muốn nằm im ở đây hưởng thụ ngày nghỉ hiếm có này.
Từ thứ Ba đến thứ Sáu là hắn đã kín lịch, sáng học khóa học thần bí học và làm thực hành tương ứng, chiều thì huấn luyện tác xạ và luyện tập giác đấu, mệt tới tối bẹp dí, mà thứ Bảy thì sáng vẫn như thế, chiều lại trực cửa Chianese, ăn uống đều ở dưới lòng đất, mà còn phải trực tới sáng sớm Chủ nhật.
Sáng Chủ nhật là thời gian ngủ bù của hắn, chiều thì xem tình hình để quyết định có tới câu lạc bộ bói toán không.
Sáng thứ Hai hắn tới đại học Hoy, chiều lại triệu tập thành viên hội Tarot, lại phải lo chuyện đóng vai thầy bói.
Tóm lại là hắn bận rộn cả tuần, không có bất cứ thời gian để nghỉ ngơi và thả lỏng.
Cho nên lúc này Klein chỉ muốn nằm bẹp dí ở nhà một lần, không làm gì cả, chỉ muốn nằm không như vậy.
“Không được, là boss của một tổ chức “Tà giáo”, sao có thể ủ rũ như này, nếu Chính Nghĩa với Người Treo Ngược mà biết thì tam quan của bọn họ sẽ vỡ nát mất…” Klein chôn mặt vào trong chăn, tự động viên mình.
“Mình đã có phương thuốc ma dược Tên Hề rồi, chỉ chờ khi nào tiêu hóa xong ma dược Thầy Bói nữa… Mình đã có phương thuốc ma dược Tên Hề rồi, chỉ chờ khi nào tiêu hóa xong ma dược Thầy Bói nữa…”
Hắn lẩm bẩm vài câu, rồi đột nhiên vùng người ngồi dậy.
Móc một đồng xu từ trong túi quần, Klein nhanh chóng bói xem hôm nay có phù hợp để tới câu lạc bộ không, đáp án là có.
“Năm, bốn, ba, hai, một!”
Sau khi đếm ngược xong, hắn ép cho bản thân phải đứng dậy, rồi đi tới giá treo đồ lấy áo vest và mũ phớt.
Trong phòng hội nghị của câu lạc bộ bói toán ở phố Holls.
Klein ngồi trong một góc mát mẻ, vừa uống hồng trà Sibo vừa lật xem tờ báo “Người thành thật thành phố Tingen”.
Xung quanh hắn không có nhiều hội viên lắm, chỉ chừng sáu bảy người.
Ngay khi hắn bật cười vì nhìn thấy lỗi sai ngữ pháp của một tin tuyển dụng, Glacis đi tới, vẫn đeo kính mắt đơn tròng và tay cầm mũ phớt tơ lụa.
Bên cạnh anh ta là một quý cô chừng ba mươi tuổi, mặc một chiếc váy dài màu lam không bâu.
Cô ta có đôi lông mày cong cong, đôi mắt to nhưng không sáng rực cho lắm, tay trái cầm một chiếc mũ gắn đầy lông chim, hệt như mũ nhung thiên nga đen Entis.
Chiếc mũ này trông thật đồ sộ, không biết đội nó có bị mỏi cổ không đây? Klein nhìn sang, tiện tay nhéo ấn đường hai cái như đang giảm bớt mỏi mệt.
Trong linh thị của hắn, Glacis và quý cô có cặp mắt xanh biếc kia có thân thể khỏe mạnh, nhưng cảm xúc thì lo lắng, phẫn nộ và bối rối.
“Chào buổi chiều, Glacis, ông Lanlus kia quả nhiên không đáng tin, đúng không?” Klein không đứng dậy, chỉ mỉm cười chào hỏi.
Lần trước, khi vừa khỏi bệnh phổi, Glacis tìm hắn xem bói một vụ đầu tư vào công ty sắt thép của Lanlus, được kết quả là không ổn.
Nhưng thấy dáng vẻ do dự của đối phương, Klein biết quá nửa là anh ta vẫn sẽ mạo hiểm, nhiều nhất là không dồn toàn bộ tiền bạc, cho nên khi nhìn thấy màu sắc cảm xúc của anh ta lúc này, hắn lập tức liên tưởng và phán đoán.
Glacis ngẩn ra, rồi gượng cười đáp: “Tôi thật sự hối hận khi không nghe theo lời đề nghị xem bói của anh.
Ôi, đây là lần thứ hai tôi nói lời này rồi.
Hy vọng là, không, tôi tin chắc rằng sẽ không có lần thứ ba.”
Anh ta nghiêng đầu nói với quý cô với khóe mắt đã bắt đầu có vết chân chim: “Christina, cô xem, chúng ta còn chưa nói mà anh Moretti đây đã biết mục đích của chúng ta rồi.
Anh ấy là người xem bói thần kỳ nhất mà tôi từng gặp, tôi nghĩ phải gọi anh ấy là bậc thầy mới đúng.”
“Chào buổi chiều, anh Moretti, chúng tôi đến đây vì chuyện Lanlus.” Cô gái tên là Christina kia khom người chào, trông cô ta có vẻ bối rối và lo lắng.
“Chúng ta tới phòng Thủy Tinh Vàng nhỉ?” Glacis có vẻ bình tĩnh hơn, dùng cằm chỉa vào cửa phòng hội nghị.
Klein cười đứng dậy: “Đây là công việc của một người xem bói.”
Hắn rảo bước dọc lối đi nhỏ tới gần cửa, rồi bước vào căn phòng Thủy Tinh Vàng hiện chưa có ai.
Glacis khóa cửa lại, vừa đi tới ghế ngồi vừa thở dài nói:
“Lanlus mất tích rồi.
Hắn lấy cớ đi giám sát việc khai thác khoáng sản ở quận Tây Vilas rời khỏi Tingen, không quay lại nữa.
Chúng tôi phái người đi tàu hơi nước tìm kiếm, phát hiện quặng sắt mà hắn ta bảo là có trữ lượng lớn chỉ tồn tại trên giấy vẽ.
Điều khiến tôi may mắn rằng vì nghĩ tới lời đề nghị khi xem bói của anh mà cuối cùng tôi chỉ đầu tư một phần ba số tiền dự định, nếu không tôi sẽ đánh mất gia đình, đánh mất tính mạng của mình mất.”
Klein liếc hai người một cái với đôi mắt sâu hơn bình thường, hắn cảm thấy tò mò: “Khi quyết định đầu tư kiểu lớn như này, không phải là các vị nên chọn ra đại diện tới dãy núi Hornaces ở quận Tây Vilas nghiệm chứng trước đã à?”
Christina trả lời với tốc độ nói khá nhanh: “Đại diện của chúng tôi bị lừa, bị nhân viên Lanlus thuê tạm, chỗ ở tạm và vùng đất khoanh tạm lừa.”
Klein không hỏi gì thêm, vẫn duy trì tư thế của Thầy Bói: “Các vị muốn xem bói điều gì?”
“Tôi muốn bói xem liệu có thể cứu vớt được chút nào không.” Christina liếc Glacis một cái, rồi đáp.
Klein cầm giấy và bút máy: “Vậy chúng ta bói bản đồ sao nhé, tôi hỏi, các vị trả lời.”
Hắn hỏi, hai người kia đáp, rồi hắn đánh dấu chòm sao Tiếng Sấm lên vị trí tương ứng, các ký hiệu tượng trưng cho các tình huống khác, từ đó hoàn thành bản đồ sao của sự kiện này.
Khác với bói bản đồ sao của người thường, hắn sử dụng nhiều nguyên tố hơn, phương pháp giải mã càng gần kề với thực tế hơn.
“Hiện giờ hai anh chị đang đứng trước một ngã ba, nếu tham lam, kích động và không biết tiết chế sẽ bước xuống vực sâu, mà còn không cách nào ra được, nhưng nếu có thể nhẫn nại, chờ đợi, không tham lam thì sẽ nghênh đón biến chuyển, thấy được ánh mặt trời…” Klein nói với tốc độ không nhanh không chậm.
“Tôi hiểu rồi.” Christina khẽ gật đầu, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Anh Moretti, liệu anh có bói ra được tung tích của Lanlus không?”
“Không, e là không được.
Những thông tin Lanlus để lại có khi là giả, thậm chí tên của hắn cũng không phải là tên thật, khiến tôi bói như nào được? Trừ phi hai vị có thể lấy được thông tin thật rất chi tiết về hắn, hoặc cung cấp đồ vật hắn hay mang bên người.” Klein đáp thành thực.
Christina im lặng một lúc, rồi lấy tờ 1 saule đưa cho Klein:
“Tôi có nghe Glacis nósi rằng anh là một thầy bói kính sợ vận mệnh và không tham tiền bạc, nên số còn lại coi như là tiền boa cho câu lạc bộ.
Cảm ơn anh đã cho tôi niềm tin.”
Cô ta đứng lên, lịch sự chào rồi nhanh chóng bước đi.
Không tham tiền bạc… Không, tôi là người dung tục lắm! Klein khá hối hận vì đã giả vờ làm thần côn.
Dõi mắt nhìn Christina bước đi, Glacis đóng cửa phòng rồi quay lại hỏi: “Thật sự không có cách nào à?”
“Những gì tôi vừa nói chính là biện pháp.” Klein mỉm cười dựa ra sau.
“Ôi…” Glacis thở dài một tiếng: “Lanlus cuốn đi hơn một vạn bảng, số người bị lừa lên tới hơn 100 người.
May là tôi chỉ mất 50 bảng, chỉ là tiền tiết kiệm chứ không đi vay nợ gì.
Mà Christina đầu tư 150 bảng, với cô ấy thì đây không phải là số tiền nhỏ.”
“Các anh báo cảnh sát chưa?” Nghe thấy 1 vạn bảng, Klein đột nhiên oán hận tên tội phạm lừa đảo kia.
Số tiền đó đủ cho người ta làm phú ông ở Backlund rồi.
Nếu chỉ tìm người, không biết cảnh sát có nhờ Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc hỗ trợ không đây… Klein bắt đầu suy nghĩ.
Glacis gật đầu thật mạnh:
“Chúng tôi đã báo cảnh sát, bọn họ cũng rất coi trọng vụ án này.
Sau khi bàn bạc, chúng tôi đồng ý lấy một phần số tiền lấy lại được làm tiền thưởng, bất cứ ai chỉ cần cung cấp manh mối liên quan tới tung tích Lanlus, một khi xác minh là đúng thì sẽ được thưởng 10 bảng.
Nếu cung cấp được tin tức chính xác về nơi ẩn náu của hắn, giúp cảnh sát bắt được hắn, có thể nhận được 100 bảng!”
Manh mối được 10 bảng? Bắt Lanlus được 100 bảng? Klein nghe mà suýt thì mắt tỏa sáng, hô hấp nặng nề.
Lúc này hắn đang sầu nguồn thu chi phí thám tử còn lại:
Tiền lương ngoài định mức 3 bảng của tuần này cộng với số tiền riêng còn lại vừa đủ trả khoản thứ hai.
Nhưng nếu vị thám tử Henry kia có thể hoàn thành cả hai ủy thác kia trong tuần sau, như vậy lương tuần ngoài định mức của hắn không đủ trả, vẫn thiếu vài saule.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là giai đoạn này hắn không cần dùng tới tiền riêng.
Có lẽ có thể lấy được đồ vật Lanlus hay mang theo bên người từ chỗ cảnh sát, nhưng nếu hắn ta đã rời khỏi Tingen thì vô dụng… Klein vừa chờ mong lại vừa thở dài.
Trong nửa giờ tiếp theo, vì được Angelica đề cử nên có hai người khác tới nhờ Klein “tư vấn”.
Một người tới xem bói cho một đứa trẻ vừa tròn một tuổi, Klein vẽ luôn bản đồ sao ngày sinh, nói cho đối phương thấy hài lòng, mỹ mãn.
Người kia thì tìm đồ.
Klein kết hợp bói Tarot với cảnh mơ tập trung vào một phạm vi đại khái cho anh ta.
Điều này khiến anh ta rất kinh ngạc, bởi chưa bao giờ anh ta gặp người xem bói nào cung cấp thông tin chính xác như thế.
“Có lẽ dựa vào việc xem bói cho người ta mình có thể kiếm đủ chỗ tiền còn thiếu kia.” Klein đưa tiền boa xong, đội mũ và cầm gậy vừa đi tới cửa câu lạc bộ vừa nghĩ.
Lúc này hắn thấy cô Christina ban nãy lại tới, còn dẫn theo một cô gái trẻ tuổi đội mũ lá sen.
Thấy Klein, Christina bước tới đón, hạ nhỏ giọng hỏi:
“Anh Moretti, lúc nãy anh bảo rằng nếu có đồ liên quan tới Lanlus thì có thể bói tung tích của hắn à?”
“Đúng là như vậy.” Klein gật đầu.
Christina hít vào một hơi, trầm giọng hỏi: “Vậy con của hắn có được tính là vật liên quan không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










