[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 86 : Lễ tẩy trần quy tắc (c426-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 426: Lễ tẩy trần quy tắc
Lúc đầu Thư Nguyệt Cuồng vốn định dừng lại, lĩnh ngộ xong quy tắc trên bia phương tiêm rồi mới tiếp tục leo lên, bây giờ hắn cảm nhận được lực đẩy không gian càng ngày càng mạnh, nếu cứ cưỡng ép leo lên tiếp, rất có thể hắn sẽ bị lực đẩy không gian bắn xuống dưới.
Nhưng nhìn thấy La Chinh đã bắt đầu leo tiếp lên trên, Thư Nguyệt Cuồng lại không nhịn được.
Trời sinh hắn tính cách cao ngạo, một tên nhóc không biết xuất hiện từ đâu, dựa vào cái gì lại leo cao hơn mình chứ?
Vì vậy thấy La Chinh vừa động, Thư Nguyệt Cuồng cũng động theo.
Giờ phút này khoảng cách tới đỉnh bia phương tiêm còn khoảng tám chín trượng nữa, tốc độ hai người leo lên cũng không chậm.
La Chinh leo lên vô cùng nhẹ nhõm, sau khi lĩnh ngộ xong phần quy tắc không gian phía trên của bia phương tiêm thì dường như lực đẩy không gian đối với La Chinh chỉ là một luồng lực lượng yếu ớt, hoàn toàn không tạo được bất kỳ ảnh hưởng gì đối với hắn.
So sánh ra thì Thư Nguyệt Cuồng thảm rồi, nếu cả hai người đều không leo lên bia phương tiêm này thì lĩnh ngộ đối với quy tắc không gian của hắn mạnh hơn La Chinh rất nhiều, nhưng bây giờ leo lên đến đầu trên của bia phương tiêm đã là cực hạn của hắn, theo lý thì phải dừng lại để tiếp tục lĩnh ngộ quy tắc.
Nhưng bại bởi tên nhóc bên cạnh này là chuyện hắn không thể nào chấp nhận được, vì thế lúc này Thư Nguyệt Cuồng chỉ có thể cắn răng leo lên, cưỡng lại sự cản trở của lực đẩy không gian! Hắn trèo càng cao thì lực đẩy không gian này cũng càng ngày càng mạnh, Thư Nguyệt Cuồng cũng càng ngày càng cố sức!
Dưới chân bia phương tiêm, thân thể Thư Nguyệt Cuồng đã chuyển thành màu gan heo, cố giữ nguyên trạng thái ngồi xuống tại chỗ nhưng vẫn không ngừng lắc lư, so ra thì La Chinh vẫn không nhúc nhích, ngồi khoanh chân lại, nhịp thở ổn định.
Cuối cùng hai người gần như trèo lên đỉnh bia phương tiêm cùng một lúc.
Lúc này khoảng cách tới đỉnh bia phương tiêm chỉ còn khoảng ba trượng.
Nhưng mà cả hai người đều không thể lên tiếp được nữa, bởi vì linh hồn của hai người đều cảm nhận được bên trên xuất hiện sự cản trở vô hình, đó là một vách ngăn không gian…
“Xem ra lại phải dừng lại.” La Chinh chớp mắt một cái, có lẽ cần phải lĩnh ngộ thêm một phần quy tắc không gian nữa mới có thể xuyên qua vách ngăn không gian này.
Với La Chinh, cũng không có gì.
Quy tắc không gian hắn lĩnh ngộ được không ít, cho dù là ở độ cao như thế này thì sức ép của lực đẩy không gian kia đối với hắn cũng không lớn.
Nhưng mà… Thư Nguyệt Cuồng thì lại cực kỳ thê thảm.
Hắn vốn dựa vào sự vững chắc của lực linh hồn bản thân, đau khổ kiên trì, hy vọng có thể xông một mạch thẳng lên đỉnh bia phương tiêm, thế nhưng đối mặt với vách ngăn không gian đột nhiên xuất hiện này, hắn biết phải xông lên thế nào?
Vách ngăn không gian mỏng manh này giống như giếng trời vậy, chắn ngang phía trước mặt hắn.
Với thực lực bây giờ của hắn, cưỡng ép tiến lên rõ ràng là chuyện không thể.
Vào lúc này dưới lực đẩy không gian mạnh mẽ, hắn chỉ có thể đi lĩnh ngộ quy tắc không gian, trừ cách này ra thì không còn cách nào khác!
La Chinh vẫn thong thả leo lên cạnh hắn, liếc nhìn Thư Nguyệt Cuồng rồi lắc đầu, trên mặt mang nét cười thản nhiên rồi tiếp tục lĩnh ngộ quy tắc không gian.
Chính vì dáng cười thản nhiên này nên gần như khiến Thư Nguyệt Cuồng muốn điên lên!
Bên dưới bia phương tiêm, trên mặt Nguỵ trưởng lão cũng treo nụ cười rạng rỡ, cười hắc hắc: “Mặc dù huyết mạch tên này ít, nhưng năng lực tiếp thu lại kinh người, xem ra trong Long Uyên Cung chúng ta lại có thêm một gã tinh anh rồi.”
Thế lực Nhân tộc Long mạch của Nguỵ trưởng lão chính là Long Uyên Cung.
Còn thế lực Nhân tộc Long mạch của Triệu Tranh thì được gọi là Viêm Long Điện.
So sánh ra, sắc mặt Triệu Tranh cũng khó coi hơn rất nhiều.
Sao mà Triệu Tranh lại nhìn không ra tình huống trên bia phương tiêm chứ? Tuy tốc độ Thư Nguyệt Cuồng leo lên bia phương tiêm có nhanh, thế nhưng đó cũng không thể hiện được năng lực tiếp thu của Thư Nguyệt Cuồng như thế nào.
Bởi vì lúc còn dưới Hạ Giới, Thư Nguyệt Cuồng đã lĩnh ngộ được không ít quy tắc không gian, tất nhiên có thể đối phó với lực đẩy không gian.
Nếu như tính cách của Thư Nguyệt Cuồng có thể bình tĩnh, từ từ lĩnh ngộ phần trên của bia phương tiêm thì muốn leo lên trên đỉnh bia phương tiêm không phải là việc khó.
Nhưng Thư Nguyệt Cuồng lại cứ thích thể hiện, cắn răng liều mạng với tên nhóc kia.
Bây giờ thì tốt rồi, gặp phải tình trạng lúng túng như thế này, đi lĩnh ngộ quy tắc không gian dưới lực đẩy không gian mạnh mẽ như thế, đây là chuyện chỉ mấy thằng ngu mới làm ra được đúng không?
Đối với suy nghĩ của hai vị trường lão bên dưới, La Chinh không hề hay biết.
Hắn chỉ bình tĩnh lại, lẳng lặng cảm nhận những đường vân quy tắc không gian trên tấm bia phương tiêm kia.
Rõ ràng, nếu muốn trực tiếp đánh vỡ vách ngăn không gian này để trèo thẳng lên đỉnh bia phương tiêm là chuyện không thể nào.
Có lẽ vách ngăn không gian này được tạo ra dựa theo một quy tắc nào đó trong không gian, nếu có thể lĩnh ngộ được, chắc hẳn có thể chui thẳng qua.
Ngoại trừ lĩnh ngộ quy tắc ra, La Chinh còn muốn dùng linh hồn để chạm vào vách ngăn không gian kia.
Đúng như những gì La Chinh đã đoán, trong vách ngăn không gian này có một không gian độc lập riêng.
“Nếu như lĩnh ngộ được quy tắc không gian tầng thứ nhất, có phải là mình có thể xuyên thẳng qua không gian hay không?” Nghĩ tới đây, bỗng nhiên La Chinh kích động lên.
Quy tắc không gian, vốn là loại mạnh mẽ nhất trong các loại quy tắc căn bản. ‘Thời gian là Vương, không gian là Tôn’ đã nói lên sự mạnh mẽ của hai loại quy tắc căn bản này.
Trong Trung Vực lớn như thế, thiên tài có thể lĩnh ngộ các loại quy tắc căn bản không ít, người lĩnh ngộ các loại rồi phát triển ra “ý cảnh” lại càng nhiều, nhưng võ giả có thành tựu về quy tắc không gian và quy tắc thời gian thì lại không có mấy.
Giống như Huyễn Thần Bộ của Đại Mộng chân nhân thật ra chính là cách sử dụng quy tắc không gian cơ bản nhất.
Phương pháp chính là dùng sức mạnh vô cùng cuồng bạo chấn động không gian xung quanh khiến cho không gian rơi vào trạng thái không ổn định.
Lúc này, không gian sẽ sinh ra những vệt đen giống như trong Thử Luyện Giả Chi Lộ.
Đây là một loại dấu hiệu cho thấy không gian sụp đổ.
Đại Mộng chân nhân đã lợi dụng những vệt đen này để di chuyển về phía trước, thân pháp quỷ thần khó lường, vô cùng quỷ dị khiến cho người ta khó lòng phòng bị, vì thế người ta mới gọi nó là Huyễn Thần Bộ, là bộ pháp đến thần cũng có thể bị mê hoặc.
Thật ra đấy chỉ là tầng thứ nhất trong quy tắc không gian, là cách sử dụng quy tắc không gian cơ bản nhất mà thôi.
Cách sử dụng này cũng không khó, La Chinh cũng có thể.
La Chinh đã thử nghiệm qua rất nhiều lần trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, chẳng qua hắn còn lâu mới có loại thực lực khủng bố như Đại Mộng chân nhân, dùng loại thủ đoạn mạnh mẽ khiến không gian bất ổn để tạo ra được những vệt đen như thế.
Nếu La Chinh có thể lĩnh ngộ được quy tắc trên tấm bia phương tiêm này thì không cần loại thủ đoạn này nữa rồi, hoàn toàn có thể xuyên thẳng qua không gian có cự ly ngắn.
Năng lực như thế, sao có thể khiến La Chinh không kích động được chứ?
Vì vậy, vấn đề duy nhất bây giờ của La Chinh là làm thế nào để dựa vào lĩnh ngộ của bản thân về quy tắc không gian, mà xuyên qua vách ngăn không gian này.
La Chinh ở đây hấp thụ từng chút quy tắc không gian trên bia phương tiêm, còn Thư Nguyệt Cuồng ngồi bên cạnh thì nhịn không nổi, cuối cùng cũng hiểu rõ bản thân tranh tới tranh lui với tên La Chinh bên cạnh thì nhất định sẽ phải chịu thiệt, chỉ sợ số phận cuối cùng còn bị bia phương tiêm bắn xuống.
Dù đối với Thư Nguyệt Cuồng, linh hồn bị thương cũng không phải chuyện gì quá phiền phức, đặc điểm thật sự xuất sắc nhất của hắn không phải là hiểu rõ về quy tắc không gian mà là linh hồn của hắn! Huống chi trong thế lực lớn mà hắn xuất thân có đủ loại linh đan diệu dược, cho dù linh hồn bị tổn thương cũng không cần quá lo lắng.
Nhưng hắn cũng không đến mức muốn bản thân mình đi chịu tội, huống chi rớt từ trên bia phương tiêm xuống đúng là quá mất mặt rồi.
Sau khi ổn định được một lúc lâu, cuối cùng Thư Nguyệt Cuồng cũng từ từ leo lên bia phương tiêm tiếp.
Vẫn nên đàng hoàng lĩnh ngộ một chút thì tốt hơn, chẳng qua tên nhóc này chỉ biểu hiện xuất sắc trên mặt quy tắc không gian, sau này vẫn còn nhiều cơ hội để đánh bại hắn!
Vào lúc này, La Chinh đã hoàn toàn đắm chìm vào trong quy tắc không gian, vẫn ngưng mắt nhìn những đường vân trên bia phương tiêm không hề nhúc nhích, ngay cả Thư Nguyệt Cuồng đã rời đi hắn cũng hoàn toàn không biết.
Trong loại trạng thái này, những ký ức về quy tắc không gian trong đầu hắn hợp lại với nhau giống như nước chảy, lại giống như một bức tranh được ghép lại, từng mảnh từng mảnh được chắp lại với nhau.
Khi tất cả những ký ức về quy tắc không gian gần như đã nguyên vẹn, hắn lại nhìn về phía vách ngăn không gian trên đỉnh đầu, trên mặt toát ra sự tự tin vui vẻ!
“Vách ngăn không gian! Ta cũng có thể phá!”
Nói rồi nhưng La Chinh cũng không leo lên bia phương tiêm tiếp, mà lại buông hai tay bất ngờ lao mạnh lên phía trên!
Vách ngăn không gian này gần như không thể dùng sức mạnh để phá được, muốn lợi dụng linh hồn để phá vỡ thì lại càng không thể nào.
Nhưng La Chinh vốn cũng không có ý đi phá vách ngăn không gian này, linh hồn của hắn giống một chú cá bơi trong dòng nước, chui thẳng qua vách ngăn không gian, cuối cùng leo lên tới đỉnh cao nhất của bia phương tiêm.
Nguỵ trưởng lão cười thản nhiên nói: “Không đến ba canh giờ, từ hoàn toàn không hiểu quy tắc không gian là gì cho đến lĩnh ngộ hoàn toàn tầng thứ nhất của quy tắc không gian.
Dùng hai chữ tinh anh cũng không đủ để hình dung thiên phú của hắn.
Ha ha…”
“Không đến ba canh giờ?” Nghe thấy lời này của Nguỵ trưởng lão, trong lòng Triệu Tranh cũng thầm kinh hãi.
Dù nói thứ khắc trên bia phương tiêm là quy tắc không gian có sẵn, không cần bản thân phải đi lần mò từng chút, nhưng dù thế thì tên này cũng giỏi quá rồi nhỉ? Rốt cuộc hắn xuất thân từ Hạ Giới nào?
Ngay vào lúc Nguỵ trưởng lão vẫn còn tán thưởng, bỗng nhiên, những tấm bia phương tiêm quy tắc xung quanh lại đồng loạt rung động lắc lư!
Vô số tấm bia đều đang liên tục chấn động lắc lư, giống như đang xảy ra động đất vậy.
Thế nhưng ở nơi này, làm sao mà xảy ra động đất được?
Nguỵ trưởng lão vẫn còn đang hoang mang thì nhìn thấy trên đỉnh tất cả bia phương tiêm, từng đường lực quy tắc đang tập trung về người La Chinh.
“Đây là… lễ tầy trần của quy tắc?” Đôi con ngươi của Nguỵ trưởng lão đã trợn đến tròn xoe.
Chương 427: Cướp người
Những tấm bia phương tiêm này đã trải qua biết bao niên đại, chính là đại năng chi sĩ của tộc Chân Long đã khắc ra dựa vào những hiểu biết của bản thân về quy tắc.
Võ giả phi thăng lên từ Hạ Giới tất nhiên không thể hiểu biết quy tắc vượt qua truyền thừa tại Chân Long giới được, cho nên mới phải đặt mấy tấm bia phương tiêm này ở đây, để võ giả Nhân tộc Long mạch dưới Hạ Giới tìm hiểu.
Các loại quy tắc đa dạng, nhưng quy tắc trụ cột nhất chính là hệ Hoả, hệ Phong, quy tắc thời gian, quy tắc không gian…, từ đó tạo ra thêm vô số quy tắc.
Ví dụ như “ý cảnh của núi” thật ra được phát triển từ quy tắc hệ Thổ, lại ví dụ như “quy tắc Thiên Diễn” là một loại quy tắc được đám luyện khí sư tạo ra dựa vào Thiên Đạo và quy tắc hệ Kim.
Với mỗi võ giả, độ tương thích đối với quy tắc cũng không giống nhau.
Lúc trước La Chinh chọn bia phương tiêm quy tắc không gian để lĩnh ngộ, nên Nguỵ trưởng lão cho rằng độ tương thích của La Chinh với quy tắc không gian là rất cao, vì vậy tu luyện quy tắc không gian mới có thể như cá gặp nước như thế.
Nhưng nhìn thấy cảnh trước mắt này, Nguỵ trưởng lão phát hiện mình sai rồi, vô cùng vô cùng sai.
Tất cả mọi người, kể cả đám võ giả đang hấp thụ trên bia phương tiêm kia cũng đều dời ánh mắt về phía đỉnh của bia quy tắc không gian, kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt này.
Đến cả Nguỵ trưởng lão cũng phải hoang mang mất một hồi lâu mới hiểu được đây chính là “lễ tẩy trần quy tắc” trong truyền thuyết.
Về phần những người khác, thậm chí còn chưa từng nghe qua cụm từ này, vì vậy lại càng không rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì!
Chỉ trơ mắt nhìn bia phương tiêm không ngừng rung lên, đồng thời trên đó không ngừng có lực quy tắc hội tụ về phía La Chinh.
Xui xẻo hơn là, có linh hồn của vài võ giả đang ở trạng thái cực hạn, bị bia phương tiêm chấn động làm cho rơi xuống dưới.
Cái này chỉ có thể coi là không may bị thương, còn phần lớn võ giả vẫn còn liều mạng bám dính linh hồn của mình trên bia phương tiêm thì mở to đôi mắt nhìn dị tượng trước mắt.
Nếu như Nguỵ trưởng lão có thể nhìn ra được thì tất nhiên Triệu Tranh cũng biết cảnh trước mắt là gì: “Lễ tẩy trần quy tắc… Không biết đã bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện.”
Lễ tẩy trần quy tắc không giúp tăng cường thực lực của võ giả, nên cho dù được quy tắc tẩy trần thì sau đó thực lực và tu vi của La Chinh cũng sẽ không tăng lên, nhưng lại có thể làm tăng độ tương thích với quy tắc của La Chinh.
Trời sinh võ giả sẽ có độ tương thích với một loại quy tắc nào đó, có vài võ giả có độ tương thích rất cao với quy tắc hệ Lôi, cũng có vài võ giả thì lại rất mẫn cảm với quy tắc hệ Phong, còn La Chinh chỉ truyền tống đi qua không gian đã lĩnh ngộ ra được một chút lực quy tắc không gian, điều này nói rõ hắn có độ tương thích với quy tắc không gian rất cao.
Thế nhưng sau khi La Chinh trải qua lễ tẩy trần quy tắc thì độ tương thích đối với bất kỳ loại quy tắc nào cũng sẽ tăng lên rất nhiều.
Nói cách khác, nếu La Chinh muốn tu luyện quy tắc hệ Lôi và quy tắc hệ Hoả thì cũng sẽ không gặp trở ngại gì!
Loại chuyện này đối với nhiều võ giả mà nói, hoàn toàn là thứ chỉ có thể gặp chứ không thể cầu!
Triệu Tranh và Nguỵ trưởng lão nhậm chức trưởng lão ở đây nhiều năm như vậy, cũng chỉ mới nghe qua chuyện này mà thôi, cho đến giờ vẫn chưa từng thấy.
Không ngờ rằng tình cảnh này lại xảy ra trên người La Chinh.
Thư Nguyệt Cuồng một mực leo lên bia phương tiêm, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào La Chinh trên đỉnh bia, trong mắt toàn là vẻ không phục.
Mặc dù hắn không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng vào giờ phút này La Chinh đã trở thành tiêu điểm của toàn bộ mọi người!
Thư Nguyệt Cuồng xuất thân cao quý, trời sinh huyết mạch cũng cao sang! Máu Chân Long trong cơ thể nồng đậm hơn bất cứ vị tổ tiên nào trong tộc hắn! Từ giây phút sinh ra đời đã là tiêu điểm, từ nhỏ đến lớn chỉ cần là nơi hắn xuất hiện thì những ánh mắt hâm mộ ghen tị đều xoay quanh người hắn.
Vào năm hai mươi tuổi, hắn được đưa vào trong Thăng Long Đài, phi thăng lên Thượng Giới, chính thức tiến vào chủng tộc lớn Nhân tộc Long mạch này!
Thư Nguyệt Cuồng vốn cho rằng cho dù mình ở trong Nhân tộc Long mạch thì cũng vẫn là con cưng của trời như trước, cũng vẫn nhận được sự tán dương và hâm mộ vờn quanh, nhưng không ngờ vừa mới đi lên, còn chưa kịp phô bày ra loại thiên phú biến thái kia thì đã phát hiện danh tiếng của mình đều bị tên trẻ tuổi trước mắt này cướp đi mất!
Sao Thư Nguyệt Cuồng có thể chịu đựng được chuyện này cơ chứ?
Nhưng bây giờ, đến bia phương tiêm quy tắc không gian hắn cũng không leo lên tiếp được nữa thì có tư cách gì để nói chuyện? Thư Nguyệt Cuồng khẽ cắn môi, cố nén sự khó chịu trong lòng, đi tìm hiểu lực quy tắc trên bia phương tiêm.
Thư Nguyệt Cuồng hắn cũng có một trái tim không muốn chịu thua bất kỳ kẻ nào!
Đứng trên đỉnh bia phương tiêm, La Chinh lẳng lặng nhận lấy lễ tẩy trần của lực quy tắc.
Những lực quy tắc này không ngừng gột rửa linh hồn La Chinh, nhưng mà bản thân La Chinh lại không có chút cảm giác nào, chỉ là qua sự gột rửa của lực quy tắc, La Chinh cảm thấy giữa hắn và mấy tấm bia phương tiêm kia sinh ra một tia liên hệ.
Hoặc là nói, giữa hắn và những lực quy tắc kia đã có mối liên hệ!
“Hình như… mấy tấm bia phương tiêm này đang kêu gọi mình thì phải…” La Chinh lẩm bẩm nói.
Đợi sau khi lực quy tắc ngừng gột rửa thì La Chinh mới thu linh hồn của mình về lại cơ thể, mở hai mắt ra, La Chinh đứng dậy khỏi mặt đất.
“Này,… anh bạn trẻ, ta còn chưa biết tên của ngươi.” Trong nháy mắt khi La Chinh vừa đứng lên, Nguỵ trưỡng lão đã hoá thành một cơn gió lướt tới, trên mặt mang vẻ tươi cười, thái độ cũng thay đổi hoàn toàn.
Lúc trước Nguỵ trưởng lão không thèm coi La Chinh ra gì, vì dù sao La Chinh cũng không phải tộc nhân của tộc Long mạch lão, trong cơ thể chỉ có thể dò ra một chút máu Giao Long mà thôi.
Bình thường loại người phi thăng trái phép này phải bị đưa vào ngục, giam giữ một nghìn năm.
Chỉ có điều, bởi vì được thành chủ đánh tiếng nên Nguỵ trưởng lão mới phá lệ dùng một giọt máu Chân Long, La Chinh mới miễn cưỡng được coi là một thành viên của Nhân tộc Long mạch.
“Đến tên cũng không biết? Vậy hắn cũng không được tính là người của Long Uyên Cung các ngươi.
Ha ha! Anh bạn trẻ, có hứng thú gia nhập Viêm Long Điện chúng ta không? Trong 936 điện, 1300 cung của tộc Long mạch thì Viêm Long Điện bọn ta đủ để lọt tốp hai trăm! Nếu như đến Viêm Long Điện bọn ta thì tiền đồ sau này của ngươi không thể đo lường được!” Triệu Tranh đắp dáng vẻ tươi cười lên mặt, nói.
Triệu Tranh cũng không rõ tiềm lực và thiên phú của La Chinh như thế nào, hơn nữa tu vi và thực lực của La Chinh lại khiến Triệu Tranh chướng mắt.
Nhưng chỉ bằng một lễ tẩy trần quy tắc này thì cho dù thế nào, Triệu Tranh cũng muốn giành La Chinh về tay.
Dù sao, sau khi La Chinh trải qua lễ tẩy trần quy tắc, độ thích hợp với tất cả các loại quy tắc đều rất cao, sau này tu luyện quy tắc các hệ cũng không gặp trở ngại! Quanh năm Triệu Tranh ở đây hướng dẫn võ giả Hạ Giới, với tầm mắt của hắn thì sao có thể nhìn không ra những chuyện này?
Triệu Tranh vừa thốt những lời này ra khỏi miệng, vẻ mặt Nguỵ trưởng lão lập tức trầm xuống, lạnh giọng nói: “Triệu Tranh, anh bạn trẻ này đã dùng máu Chân Long của Long Uyên Cung chúng ta, ngươi cướp người trắng trợn như vậy có phải là quá coi thường Long Uyên Cung chúng ta rồi phải không?”
“A! Khó trách.
Hoá ra hơi thở Chân Long mỏng manh trong người anh bạn trẻ này là nhờ một giọt máu Chân Long mà Long Uyên Cung các ngươi ban cho! Long Uyên Cung đúng là hào phóng thật!” Triệu Tranh cười hắc hắc nói: “Anh bạn trẻ, nếu như ngươi gia nhập Viêm Long Điện chúng ta, ta sẽ cho ngươi mười giọt máu Chân Long, ngươi xem coi thế nào?”
“Đừng có nghe lời hắn, Long Uyên Cung chúng ta cũng không keo kiệt như vậy.
Đợi ta bẩm báo lên, mười giọt máu Chân Long cũng đáng kể ư?” Nguỵ trưởng lão không cam chịu yếu thế.
La Chinh cũng không biết phải nói gì nữa rồi.
Thật ra từ góc độ bản thân hắn mà nói, lần này hắn tiến nào Thăng Long Đài phi thăng lên Chân Long giới, cũng không muốn gia nhập bất cứ thế lực nào.
Chẳng qua chuyện này liên quan đến quy định của Long tộc, bản thân La Chinh cũng không có cách nào để chống lại.
Sau khi ở đây tiếp nhận thử luyện, tất nhiên La Chinh sẽ chọn quay về Trung Vực, hắn còn rất nhiều chuyện muốn làm ở Trung Vực, quan trọng nhất là hắn còn phải đi cứu La Yên!
Không ngờ bây giờ ngược lại, trước mắt lại trình diễn một tiết mục cướp người.
Mười giọt máu Chân Long… Chỉ mới một giọt đã khiến La Chinh cảm nhận được huyết mạch của mình xảy ra biến hoá nghiêng trời lệch đất, nếu như được mười giọt thì chỉ sợ thay đổi còn lớn hơn nhiều.
Cuối cùng La Chinh cũng gật đầu với Nguỵ trưởng lão nói: “Trưởng lão, ta tên là La Chinh, vừa rồi cũng là do ta vội vàng, quên không bẩm báo tên của mình, xem như ta thất lễ.”
Sau khi La Chinh trả lời như vậy, Nguỵ trưởng lão lập tức yên lòng, nụ cười trên mặt cũng sâu hẳn lên: “Không thất lễ, không thất lễ.
La Chinh, tên rất hay! Nếu như ngươi đã vượt qua bia phương tiêm, may mắn tiến vào hàng ngũ tinh anh, thì có thể tiếp nhận các vòng thử luyện tiếp theo! Có điều ngươi vừa mới tiếp nhận lễ tẩy trần quy tắc, cũng có thể lựa chọn đi tìm hiểu quy tắc trên những tấm bia phương tiêm khác, xem ngươi…”
“Vậy ta đi tìm hiểu mấy loại lực quy tắc khác trước.” La Chinh vội nói.
Bây giờ hắn mới hiểu, hoá ra chuyện những loại quy tắc kia không ngừng gột rửa thân thể hắn được gọi là lễ tẩy trần quy tắc.
Vào lúc lễ tẩy trần quy tắc được tiến hành, La Chinh đã có xúc động muốn đi tìm hiểu mấy tấm bia phương tiêm khác, tất nhiên bây giờ hắn sẽ nắm lấy cơ hội này.
La Chinh và Nguỵ trưởng lão một hỏi một đáp, gạt Triệu Tranh sang một bên, cũng không nhìn thấy trên mặt Triệu Tranh đã giăng đầy mây đen.
Chương 428: Đại hội võ đạo trung vực
Cho dù là Long Uyên Cung hay là Viêm Long Điện thì đều là chi nhánh của Nhân tộc Long mạch, đối với La Chinh lúc này mà nói đều là loại thế lực khó mà với tới.
Cho dù lựa chọn Long Uyên Cung thì cũng không có bất cứ tổn thất nào đối với La Chinh.
Điều La Chinh quan tâm nhất lúc này chính là làm sao để gia tăng thực lực của mình.
Nếu như hắn đã có độ tương thích với những loại quy tắc khác, thì hắn sẽ không bỏ qua cơ hội tìm hiểu mấy tấm bia phương tiêm kia.
La Chinh đi vài vòng xung quanh bia phương tiêm, lần này hắn chọn bia phương tiêm ghi chép quy tắc hệ Hoả.
Gần như không do dự chút nào, La Chinh đã ngồi xuống dưới bia phương tiêm…
Mà cùng lúc đó, cuộc tranh đoạt Thăng Long Đài ở Trung Vực đã đến giai đoạn gay cấn.
Về quyền sở hữu Thăng Long Đài, tất nhiên tông môn nào cũng đều đưa ra lý lẽ của mình, cho dù không có, cũng cưỡng ép vặn ra đạo lý.
Hơn nữa thế lực dính vào chuyện này cũng càng ngày càng nhiều, đến vài võ giả Hư Kiếp Cảnh độc lập cũng muốn tới tìm một chén canh.
Mặc dù những võ giả độc lập kia không có tông môn, nhưng mà bọn hắn cũng có truyền nhân, cũng có hậu nhân.
Huống chi lấy thực lực Hư Kiếp Cảnh thì thành lập một tông môn mới cũng không phải chuyện gì quá phí sức.
Tranh tới luận lui, kết quả sau cùng cũng không tránh khỏi đi tới một bước cuối cùng.
Thực lực người nào mạnh, thì Thăng Long Đài này thuộc về người đó!
Nhưng bọn họ lại không biết, đối với phần lớn mọi người mà nói, thật ra Thăng Long Đài là một con đường đi không có lối về.
Chỉ cần đi vào Thăng Long Đài thì sẽ bị tộc Long mạch giam giữ một nghìn năm, cho dù là lão quái vật Hư Kiếp Cảnh có tuổi thọ kéo dài thì liệu có được mấy cái nghìn năm để lãng phí như thế chứ?
Cũng may khi La Chinh phi thăng lên, Thanh Long đã sửa lại thần văn trong Thăng Long Đài.
Nếu sau này còn có người nào xâm nhập vào tầng thứ sáu của Thăng Long Đài, khởi động thần văn truyền tống hình tròn kia, thì kết quả duy nhất chính là bị Thăng Long Đài ném ra ngoài chứ không phải được phi thăng…
Nếu như bởi vì một Thăng Long Đài lại khiến phần lớn các tông môn khai chiến với nhau, thậm chí còn phát động cả chiến tranh tông môn thì đây chắc chắn là chuyện không hề lý trí chút nào.
Cuối cùng, chuyện này giao cho Thiên Hạ Thương Minh ra mặt giải quyết.
Mặc dù Thiên Hạ Thương Minh không phải là thế lực tông môn, nhưng thế lực của nó cũng không thua bất kỳ một tông môn nào.
Quan trọng hơn là gần như Thiên Hạ Thương Minh có quan hệ không tệ với tất cả những đại tông môn, chỉ có phương án bọn họ đưa ra mới có thể giải quyết đợt tranh chấp này.
Phương án Thiên Hạ Thương Minh đưa ra cũng rất đơn giản, trước tiên dời Thăng Long Đài về thành Thiên Khải – tổng bộ của Thiên Hạ Thương Minh, sau đó Thiên Hạ Thương Minh quyết định tổ chức đại hội võ đạo, tất cả tông môn và các võ giả độc lập đều có thể tham gia.
Nhưng mà tu vi của võ giả tham gia phải được hạn chế nghiêm ngặt, cao nhất không thể quá Thần Đan Cảnh sơ kỳ.
Nói cách khác, những võ giả từ Thần Đan Cảnh trung kỳ trở lên không thể tham gia.
Ai đứng đầu đại hội võ đạo thì có thể mang Thăng Long Đài đi.
Cho dù là người đứng thứ hai, thứ ba cũng sẽ nhận được phần thưởng phong phú từ Thiên Hạ Thương Minh.
Thật ra cách mỗi mười năm, Thiên Hạ Thương Minh sẽ mời tất cả những đại tông môn ở Trung Vực đến thành Thiên Khải để tổ chức một đại hội võ đạo.
Mặc dù mỗi lần đại hội, Thiên Hạ Thương Minh đều phải hao tổn rất nhiều của cải, nhưng một mặt Thiên Hạ Thương Minh có thể duy trì mối quan hệ tốt đẹp với các đại tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm, mặt khác, cũng có thể mượn cơ hội này để tạo mối quan hệ thân thiết với tất cả những người trẻ tuổi tài giỏi trong các đại tông môn!
Đây cũng là nguyên nhân Thiên Hạ Thương Minh có thể thành lập phường mua bán trong nội bộ các tông môn.
Chính vì vậy, thực lực của Thiên Hạ Thương Minh mới được so ngang với Hư Linh Tông.
Chỉ có điều, đại hội lần này tổ chức sớm bốn năm, hơn nữa phần thưởng cuối cùng lại có thêm một Thăng Long Đài.
Đối với phương án mà Thiên Hạ Thương Minh đưa ra, phần lớn các tông môn sau khi suy tính xong đều chấp nhận lời đề nghị này.
Nếu như phản đối phương án này, chỉ sợ người ra tay không còn là đám đệ tử tinh anh trong môn, mà là lão quái vật trong tông môn.
Khi đó thì chỉ sợ khắp Trung Vực trăm họ lầm than.
Đương nhiên Thăng Long Đài là một món bảo vật rất tốt, nhưng cũng không đáng để bọn họ làm đến thế.
Sau khi các tông môn như Vân Điện, Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán chấp nhận đề nghị này, Thiên Hạ Thương Minh đã bắt đầu chuẩn bị tại thành Thiên Khải, dự tính ba tháng sau tổ chức đại hội võ đạo Trung Vực.
Trong Trung Vực, tất cả những thanh niên tài giỏi cũng bắt đầu xoa tay.
Nếu có thể giúp tông môn mình giành được Thăng Long Đài, thì chắc chắn chính là công lớn, e rằng toàn bộ tài nguyên tông môn sau này đều nghiêng về phía bản thân! Cho dù không lấy được hạng nhất, thì mười thứ hạng đầu tiên cũng có phần thưởng vô cùng phong phú.
Với độ mạnh tay của Thiên Hạ Thương Minh, những phần thưởng này có lẽ đều là thứ khiến mấy lão quái vật Hư Kiếp Cảnh cũng phải động tâm!
Trong Trung Vực, chuyện này đã lan tuyền xôn xao, nghe nói có một số truyền nhân được mấy lão quái vật bồi dưỡng đang ở ẩn cũng lao nhao xuất thế, đều muốn tham gia lần đại hội võ đạo này!
Nhưng mà trong thành trì xa xôi nào đó ở Chân Long giới, La Chinh lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả, hắn vẫn đang tập trung tiếp nhận huấn luyện của tộc Long mạch.
Sau khi trải qua lễ tẩy trần quy tắc, sự hiểu biết của La Chinh đối với những quy tắc trên mấy tấm bia phương tiêm khác đã tăng lên, nhưng La Chinh cũng không tuỳ tiện chọn bia phương tiêm để leo.
Cho dù là quy tắc không gian hay là quy tắc hệ Lôi thì đều được chia ra tổng cộng mười tầng cảnh giới, hiệu quả do mỗi tầng phát huy ra đều không giống nhau, nhưng lĩnh ngộ càng sâu thì tác dụng càng lớn hơn! Còn quy tắc được ghi lại trên mấy tấm bia phương tiêm này đều chỉ ghi chép tầng thứ nhất, cũng chính là tầng rõ ràng dễ hiểu nhất.
Mấy tấm bia phương tiêm mà hắn lựa chọn đều là những bia phương tiêm ghi chép quy tắc căn bản như Lôi, Hoả, Thổ, Phong.
Những loại quy tắc căn bản này gần như là những vật chất cấu thành thế giới.
Có nhiều công pháp nếu muốn đạt tới đại thành thì cần phải tiến bộ đột phá quy tắc, vậy nên lĩnh ngộ hết những quy tắc căn bản này thì cũng chẳng có gì là tệ cả.
Sau khoảng ba ngày, La Chinh leo lên từng tấm từng tấm bia phương tiêm, lĩnh ngộ hết hoàn toàn những quy tắc căn bản này.
Ngoài mấy tấm bia phương tiêm ghi chép lực quy tắc căn bản này ra, mấy tấm ghi chép lực quy tắc được suy diễn ra từ quy tắc căn bản thì La Chinh lại không leo lên.
Ví dụ như có một tấm bia phương tiêm có lực quy tắc khiến La Chinh cảm thấy vô cùng quen thuộc, hắn có thể cảm nhận được kiếm ý nồng nặc cùng với tia chớp mơ hồ trên tấm bia phương tiêm đó.
Lực quy tắc trên bia phương tiêm này là do quy tắc hệ Lôi và quy tắc hệ Kim kết hợp lại mà ra, có lẽ chính là kiếm ý Cực Lôi mà Hoa Thiên Mệnh đang tu luyện.
Chắc hẳn trước đó đã từng được một vị đại năng nào đó của Nhân tộc Long mạch tu luyện kiếm ý Cực Lôi này.
Thời gian ba ngày, leo lên chín tấm bia phương tiêm, cái tốc độ này ngoài việc khiến Nguỵ trưởng lão phải than thở thì cũng khiến cho Triệu Tranh vô cùng ghen tị.
Có vài võ giả phi thăng lên Chân Long giới sẽ ở lại chỗ mấy tấm bia phương tiêm này một năm, thậm chí là mấy năm.
Cũng không phải tất cả võ giả đều có năng lực thích hợp với quy tắc, ví dụ như có vài võ giả tu luyện công pháp hệ Lôi, cần phải lĩnh ngộ quy tắc hệ Lôi, thế nhưng năng lực tương thích của bản thân hắn với quy tắc hệ Lôi lại vô cùng thấp, thế nên tốc độ lĩnh ngộ bia phương tiêm sẽ vô cùng chậm chạp, cần một khoảng thời gian tương đối dài mới có thể leo lên tới đỉnh bia phương tiêm.
Có trường hợp tệ hơn, thậm chí cả đời cũng không lĩnh hội hết được.
Trong đám võ giả ngồi bên dưới bia phương tiêm này, ví dụ như thế chỗ nào cũng có.
Mà trong thời gian ba ngày, La Chinh đã lĩnh ngộ chín loại lực quy tắc căn bản, nghĩ cũng biết đã khiến cho mọi người rung động tới cỡ nào!
Sau ba ngày đó, dưới sự hướng dẫn của Nguỵ trưởng lão, La Chinh đi đến khu vực tiếp theo.
“Cuộc kiểm tra của chúng ta đối với người có Long mạch phi thăng là thế này.
Đầu tiên kiểm tra khả năng lĩnh ngộ đối với lực quy tắc, bởi vì quy tắc chính là thứ quan trọng nhất đối với võ giả! Chỉ sau khi thông qua mới có thể tiến hành đợt huấn luyện tiếp theo được.
Đợt thứ hai là huấn luyện về linh hồn.” Nguỵ trưởng lão giải thích kỹ càng với La Chinh.
Bây giờ lão rất kiên nhẫn, gần như là giải thích hết những chi tiết mà La Chinh không rõ.
“Huấn luyện linh hồn…” La Chinh khẽ gật đầu.
Linh hồn La Chinh chưa từng tiến hành huấn luyện theo hệ thống, thật ra trong Đông Vực cũng không có điều kiện này.
Ban đầu linh hồn của hắn đã được lò luyện thần bí rèn luyện, rồi tu luyện Kinh Thần Thứ, còn cắn nuốt không ít Ma Yểm Tinh Hoa.
Dù nói linh hồn La Chinh cũng mạnh hơn phần lớn võ giả cùng giai, nhưng nhất định vẫn phải tiến hành một đợt huấn luyện tập trung.
Sau khi đến nơi, La Chinh nhìn thấy trên bầu trời có một quả cầu kỳ dị màu đen đang lơ lửng! Quả cầu màu đen này lớn khoảng hai mươi trượng, phía bên ngoài liên tục có những tia chớp màu tím lượn lờ, nhìn vào trong hình như La Chinh nhìn thấy có thứ gì đó đen sì đang liên tục lăn lộn.
“Đây là cái gì?” Dường như La Chinh cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề từ bên trong quả cầu màu đen phát ra, loại áp lực này không phải tới từ thân thể, mà là áp lực tới từ linh hồn.
Nguỵ trưởng lão thản nhiên nói: “Đây là oán linh của một loại thú dũng mãnh, linh hồn của nó đã đạt đến Chiến Hồn Cảnh, hơn nữa lại là Ngọc Bích Chiến Hồn.”
“Chiến hồn? Ngọc Bích Chiến Hồn?” La Chinh hơi sững sờ.
Chương 429: Luyện hồn
La Chinh vô cùng lạ lẫm đối với hai từ mà Nguỵ trưởng lão vừa nói, trong Đông Vực hoàn toàn không gặp qua mấy từ này.
Thật ra điều này cũng không khó giải thích, người mạnh nhất trong Đông Vực cũng chỉ đến trình độ như Thạch Kinh Thiên, mà cho dù là Thạch Kinh Thiên cũng chưa từng có được chiến hồn, càng đừng nói nới Ngọc Bích Chiến Hồn.
Đối với phản ứng của La Chinh, hình như Nguỵ trưởng lão đã đoán được từ trước.
Nếu như tu vi của La Chinh đạt tới Thần Đan Cảnh thì có lẽ còn có thể tiếp xúc với khái niệm chiến hồn này, nhưng mà La Chinh mới chỉ là Tiên Thiên Đại Viên Mãn, chưa từng nghe nói tới thì cũng bình thường.
Có điều xét đến biểu hiện lúc trước của La Chinh, Nguỵ trưởng lão không có chút phản ứng nào với kiến thức hạn hẹp của hắn mà ngược lại còn giải thích rõ ràng: “Cái gọi là chiến hồn, thật ra chỉ là linh hồn của chúng ta.”
Ngoại trừ một số chủng tộc đặc biệt, trời sinh linh hồn đã mạnh mẽ thì cho dù là linh hồn của con người hay là linh hồn của những chủng tộc khác. đều vô cùng yếu ớt.
Một khi linh hồn đã bị tổn thương, dù chỉ là tổn thương nhỏ nhất cũng sẽ khiến tinh thần uể oải, mấy ngày không phấn chấn, nặng thì trực tiếp trở nên ngu ngốc luôn, còn nếu linh hồn bị đánh nát thì thể xác xũng sẽ nhanh chóng tiêu tan.
Nhưng nếu linh hồn đã mạnh mẽ đến một trình độ nhất định, không chỉ có thể trực tiếp đưa linh hồn vào chiến đấu mà thậm chí còn có thể luận bàn, giao chiến về mặt linh hồn!
Có điều cái này cần linh hồn phải trải qua huấn luyện nghiêm khắc, nhất định phải bước vào Chiến Hồn Cảnh.
“Chiến Hồn Cảnh… Làm sao mới có thể bước vào?” Nghe Nguỵ trưởng lão nói, La Chinh say mê vô cùng.
Nguỵ trưởng lão cười hắc hắc, dường như mang theo cảm giác về sự ưu việt, cười nói: “Dưới Hạ Giới, tất nhiên các ngươi sẽ không có cơ hội này, cho dù là đột phá Chiến Hồn Cảnh, thậm chí là đạt tới Ngọc Bích Chiến Hồn thì cũng phải dựa vào rất nhiều cơ duyên, vì vậy linh hồn của đám võ giả dưới Hạ Giới các ngươi luôn không đủ mạnh mẽ.
Có điều, linh hồn của ngươi cũng xem như là không tệ trong đám Tiên Thiên Cảnh, thậm chí trong đám Chiếu Thần Cảnh cũng không có mấy người theo kịp, nhưng để bước vào Chiến Hồn Cảnh thì vẫn cần phải rèn luyện thêm.”
Bởi vì linh hồn của La Chinh đã từng được lò luyện thần bí nung đốt, vì vậy hắn vẫn luôn rất tự tin với độ mạnh mẽ của linh hồn mình, nhưng bây giờ xem như hắn đã hiểu.
Nguỵ trưởng lão nói khách khí vậy thôi, nhưng ngụ ý vẫn là độ mạnh mẽ của linh hồn hắn hoàn toàn không đáng gì.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng La Chinh cũng không chán nản.
Thực lực của hắn chưa đủ, vậy thì đừng chùn bước mà đi tăng lên!
“Nguỵ trưởng lão, phương pháp rèn luyện ở đây như thế nào?” La Chinh hỏi.
Nguỵ trưởng lão cười ha ha, chỉ vào quả cầu lớn màu đen kia nói: “Rót linh hồn của ngươi vào đó rồi ngươi sẽ rõ.”
“Rót linh hồn của ta vào đó?” La Chinh sững sờ, lập tức lắc đầu theo phản xạ: “Không phải Nguỵ trường lão nói đùa đấy chứ?”
Mặc dù La Chinh không rõ rốt cuộc Ngọc Bích Chiến Hồn lợi hại tới mức nào, nhưng áp lực linh hồn truyền ra từ trong quả cầu màu đen này hoàn toàn không phải thứ La Chinh có thể chống lại được.
Theo suy đoán của hắn, nếu như hắn đối đầu trực tiếp với oán linh của con thú dũng mãnh này, thì chỉ sợ sẽ bị giết chết ngay trong một khoảnh khắc thôi, bây giờ linh hồn của La Chinh còn chưa đến Chiến Hồn Cảnh nữa.
Nhìn thấy sự băn khoăn của La Chinh, Nguỵ trưởng lão chỉ cười rồi nói: “Yên tâm, nếu như chúng ta đã xây dựng loại huấn luyện này thì tất nhiên sẽ không để ngươi đi chịu chết, những võ giả khác cũng tu luyện ở đây như thế.”
Nói rồi Nguỵ trưởng lão chỉ vào một đám võ giả xung quanh quả cầu màu đen, linh hồn của những võ giả này đã tiến vào trong quả cầu, vì vậy thân thể bọn họ hoặc ngồi hoặc nằm, vây xung quanh quả cầu.
“Tiến vào huấn luyện bên trong quả cầu đen này, cũng chính là cơ hội mà chỉ những tinh anh trong đám tộc nhân phi thăng lên từ Hạ Giới mới có được.
Ngươi phải nắm lấy nó cho thật chắc, vì nó sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho ngươi.” Ngụy trưởng lão tiếp tục nói thêm, sau đó còn dặn dò một số chuyện cần chú ý sau khi tiến vào quả cầu đen kia.
Nghe lời Ngụy trưởng lão nói, La Chinh không còn lo lắng gì nữa, gật đầu đi về phía quả cầu đen kia.
Sau khi khoanh chân ngồi xuống, La Chinh dẫn linh hồn của mình về phía quả cầu đen, hắn phát hiện linh hồn của mình đang ở trong một không gian tối như mực.
Vừa bước vào trong quả cầu đen này, linh hồn La Chinh lập tức cảm nhận được từng đợt đau đớn kịch liệt, giống như trong nháy mắt này có vô số phi đao đang đâm lên người mình, đâm linh hồn của hắn thủng lỗ chỗ, lại giống như đang trần như nhộng hứng chịu lấy băng sương vờn quanh, lửa mạnh thiêu đốt…
“Két két két…” Hàm răng La Chinh run lập cập, hoàn toàn không chịu sự khống chế của hắn.
Linh hồn không có thân thể để bảo vệ thì vô cùng yếu ớt, cho dù linh hồn La Chinh có mạnh mẽ hơn so với những võ giả cùng giai đi nữa thì cũng không khác là bao, hoàn toàn không cách nào chịu đựng được loại thống khổ thế này.
Chịu đựng cơn đau kịch liệt, La Chinh nhìn thấy xung quanh không gian tối như mực này có vài ngọn đèn màu vàng nhạt, dưới loại áp lực này La Chinh hoàn toàn không kịp nghĩ nhiều, xông thẳng về phía một điểm sáng ấy.
Càng đến gần ngọn đèn màu vàng nhạt này, La Chinh cảm thấy áp lực trên linh hồn ngày càng nhỏ, hắn cảm nhận được sự ấm áp từ ngọn đèn, giống như một đống lửa giữa trời băng đất tuyết, hoặc như một ốc đảo giữa vùng sa mạc.
Đợi sau khi La Chinh đến gần nó, ngọn đèn này lại phát ra quầng sáng nhàn nhạt, ngay lập tức liên tục chữa lành linh hồn đang bị tổn thương của La Chinh.
Mãi cho đến lúc này, La Chinh mới thấy rõ, ở đây có linh hồn của không ít võ giả đang vây xung quanh ngọn đèn nhỏ này để sưởi ấm.
Không gian tối như mực được điểm xuyết bởi loại đèn nhỏ này trông như những vì sao nằm rải rác trên bầu trời.
Chính vầng sáng dịu dàng tản ra từ những ngọn đèn nhỏ này đã bảo vệ linh hồn của những võ giả ở đây không bị thứ uy áp mạnh mẽ kia phá huỷ.
Mà ở dải đất trung tâm của không gian này, tà linh của một con thú dũng mãnh to lớn đang bị vô số sợi xích hình thành từ tia chớp cố định lại.
Uy áp linh hồn kinh khủng này được truyền ra từ trong cơ thể của tà linh mãnh thú kia.
Thỉnh thoảng có vài võ giả rời khỏi phạm vi bảo vệ của ngọn đèn nhỏ, tiếp nhận sự cọ rửa, tàn phá linh hồn từ uy áp của tà linh mãnh thú, đến khi thật sự không kiên trì nổi nữa mới quay lại bên cạnh ngọn đèn để được chữa lành.
Loại phương pháp rèn luyện linh hồn như vậy rất giống với lò luyện thần bí mà ban đầu La Chinh đạt được.
Cảnh tượng này rất giống lần đầu tiên La Chinh rèn luyện linh hồn, đều là khiến linh hồn bị tàn phá liên tục rồi lại không ngừng chữa lành.
Chẳng qua là đau đớn khi đó của La Chinh mãnh liệt hơn gấp trăm lần so với hiện tại, mà vầng sáng chữa trị linh hồn lò luyện kia phóng ra cũng nhanh hơn vô số lần!
Cũng bởi vì một lần rèn luyện đó, đã khiến cho linh hồn La Chinh trở nên vô cùng cứng cỏi.
Phương pháp tu luyện trong thiên hạ này ban đầu vốn có nhiều chỗ tương tự, phương pháp tu luyện của Nhân tộc Long mạch này cũng giống như thế.
Linh hồn không ngừng bị rèn luyện, mài giũa, sẽ từ từ trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng ở trong Hạ Giới lại không có loại đèn nhỏ dùng để chữa trị linh hồn này, vậy nên tàn phá linh hồn của mình như thế thì cuối cùng cũng chỉ biến bản thân mình thành kẻ ngu si mà thôi.
Mà sau khi có loại đèn nhỏ này, loại tình huống ấy sẽ tốt hơn nhiều.
Loại cơ hội tu luyện này đối với La Chinh mà nói, chỉ có thể gặp nhưng không thể cầu, tất nhiên La Chinh sẽ nắm lấy cơ hội này mà tu luyện.
Đợi đến lúc linh hồn của La Chinh được chữa trị tạm ổn rồi thì mới chạy ra khỏi phạm vi của ngọn đèn nhỏ.
Vừa mới ra khỏi phạm vi bao trùm của ngọn đèn nhỏ kia, loại uy áp linh hồn kinh khủng đó lại càn quét linh hồn La Chinh lần nữa.
Đau đớn trên linh hồn không có cách nào giảm bớt được, chỉ có thể dựa vào lực chú ý để cưỡng ép bản thân nhẫn nại.
Không ít võ giả chỉ có thể kiên trì dưới sự cọ rửa của uy áp linh hồn này trong thời gian hai ba nhịp hô hấp, sau đó lại phải quay đầu chạy về phía ngọn đèn nhỏ.
La Chinh một mực đứng nguyên tại chỗ, chịu đựng luồng uy áp này đánh thẳng vào người.
Chỉ một lát sau, hàm răng của hắn lại bắt đầu run lên lập cập.
“Nhịn xuống!” La Chinh nói với chính mình như thế.
Một nhịp thở…
Hai nhịp thở…
Ba nhịp thở…
Mười nhịp thở…
Vào lúc này linh hồn của La Chinh đã thành cái tổ ong, giống như một cái áo bông bị xé nát vậy, trong đầu hắn dâng lên một trận choáng váng.
“Lui về phía sau!”
Mãi cho đến trước khi La Chinh cảm thấy mình sắp ngất đi thì mới quay lại dưới vầng sáng của ngọn đèn nhỏ.
Dưới sự chiếu rọi của vầng sáng màu vàng, linh hồn của La Chinh lại bắt đầu chữa trị từng chút một.
“Mới tới thôi mà, có cần phải liều mạng như vậy không?” Bên cạnh ngọn đèn nhỏ, có một vị võ giả cười nói.
Những võ giả này đều đã bị uy áp linh hồn tàn phá nên rất rõ cảm giác trong đó thế nào.
Nhìn thấy lần đầu tiên La Chinh đã cắn răng kiên trì được thời gian mười nhịp thở, ngoài kinh ngạc ra thì trong lòng còn có chút ít ganh tị.
Có vài võ giả trong số bọn họ đã đến được một khoảng thời gian, nhưng cũng chỉ có thể kiên trì trong khoảng thời gian bốn năm nhịp thở, thế nhưng La Chinh lần đầu tiên tiến vào đã có thể kiên trì trong thời gian mười nhịp thở!
La Chinh cười thản nhiên, không nói gì.
Đợi đến lúc linh hồn đã được chữa trị hoàn toàn xong, La Chinh lại không chùn bước, xông ra bên ngoài một lần nữa.
Cứ tới tới lui lui chịu đựng sự giày vò linh hồn như thế, dưới uy áp linh hồn của tà linh mãnh thú đằng kia, thời gian kiên trì càng ngày càng dài hơn.
Vừa bắt đầu hắn có thể kiên trì thời gian mười nhịp thở, sau đó là mười hai nhịp thở, hai mươi nhịp thở, bốn mươi nhịp thở…
Cũng không lâu lắm, La Chinh đã có thể kiên trì đến thời gian một nén nhang.
Tốc độ phát triển như thế này, chỉ có thể khiến mấy gã võ giả kia phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Thế này cũng khủng bố quá rồi đúng không?
Chương 430: Bị đuổi giết
Những linh hồn trong quả cầu màu đen này đều bị uy áp của tà linh mãnh thú kia bao trùm, nhưng sự phân bố uy áp linh hồn này lại không đồng đều.
Càng ở vòng ngoài, uy áp linh hồn càng nhỏ, mà càng tới gần trung tâm, uy áp của con kiêu thú cũng càng lớn hơn.
Từ trung tâm quả cầu đen ra ngoài được chia làm sáu vòng, mỗi khi tiến vào thêm một vòng thì lực uy áp linh hồn cũng tăng lên gấp mấy lần.
Giờ phút này La Chinh đang ở vòng ngoài cùng, mà phần lớn võ giả cũng đang ở vòng ngoài.
Sau khi tu luyện nửa ngày ở vòng ngoài cùng, đến khi La Chinh cảm thấy linh hồn của mình đã chắc chắn hơn thì rời khỏi chỗ ngọn đèn nhỏ kia, bước về phía vòng thứ hai.
Đám võ giả ngồi xung quanh ngọn đèn nhỏ cũng không nói gì nữa.
Trong bọn hắn có vài người đã tiến vào quả cầu đen mấy tháng rồi nhưng vẫn không dám bước vào vòng thứ hai, tên nhóc này chỉ mới tu luyện có nửa buổi, vậy mà đã dám bước vào vòng thứ hai rồi…
Thật ra trong khoảng thời gian ngắn như thế mà La Chinh có thể bước vào vòng thứ hai, một mặt là vì linh hồn hắn vốn đã mạnh mẽ hơn so với những võ giả bình thường khác, mặt khác, tần suất hắn tu luyện nhanh hơn người khác rất nhiều.
Phần lớn võ giả ngây ngốc bên ngoài ngọn đèn nhỏ trong thời gian vài nhịp thở rồi lại ngồi nghỉ trong ngọn đèn nhỏ một hồi lâu.
Loại thống khổ về mặt linh hồn này thật sự khó có thể chịu đựng nổi.
Nhưng La Chinh sau khi trở lại trong ngọn đèn thì thường đợi đến lúc linh hồn được chữa trị xong là lại lao ra ngay lập tức.
Khi người khác tu luyện một lượt như thế sẽ mất khoảng một canh giờ, thậm chí còn cần thời gian dài hơn, nhưng La Chinh thì đã tới tới lui lui tu luyện vài chục lần từ lâu rồi.
Ngay vào lúc La Chinh vừa mới chuẩn bị bước vào vòng thứ hai, ở ven quả cầu đen lại xuất hiện bốn võ giả, hai nam hai nữ.
Bốn người này đương nhiên là bốn người đã gặp dưới bia phương tiêm lúc trước.
Một người trong đó chính là Thư Nguyệt Cuồng đã từng khiêu khích La Chinh.
Lúc lĩnh ngộ quy tắc, Thư Nguyệt Cuồng đã bị La Chinh đả kích nghiêm trọng.
Có điều, hắn vốn thiên tư bất phàm, sau khi leo lên tới đỉnh bia phương tiêm quy tắc không gian thì lại trèo lên đỉnh bia phương tiêm quy tắc hệ Hoả.
Thiên phú thế này, trong phần lớn người tộc Long mạch phi thăng lên đã được xem như nổi bật rồi.
Nhưng điều này cũng phải xem là so với ai.
Nếu La Chinh không xuất hiện thì trong mắt Triệu Tranh, Thư Nguyệt Cuồng nhất định là tinh anh cao nhất, cực kỳ đáng giá để đề cử.
Nhưng La Chinh lại có được lễ tẩy trần quy tắc, trong thời gian ba ngày đã lĩnh hội hết các loại quy tắc căn bản ngoại trừ quy tắc thời gian.
Bởi thế, Thư Nguyệt Cuồng cũng giống như một con đom đóm tranh nhau chiếu sáng với mặt trời, cuối cùng ảm đạm không sáng nổi.
Đối với chuyện này Thư Nguyệt Cuồng vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Từ nhỏ hắn đã lớn lên với danh hiệu “thiên tài”, tất cả là do La Chinh cướp mất danh tiếng của hắn, hắn sẽ không xem lại những thiếu sót của mình mà ngược lại sẽ đặt hết tất cả những oán hận lên trên người La Chinh.
Với tính cách của Thư Nguyệt Cuồng, nếu không phải hắn chỉ vừa mới phi thăng lên, còn lạ nước lạ cái thì chỉ sợ đã sớm chạy tới giẫm lên mặt La Chinh rồi.
Hắn vừa bước vào quả cầu đen này thì uy áp linh hồn mãnh liệt của tà linh yêu thú kia cũng bao trùm đến: “Uy áp linh hồn? Hắc!” Bên ngoài linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng hiện ra một tầng ánh sáng màu xanh, bao trọn hắn lại.
Từng luồng uy áp linh hồn của kiêu thú đánh vào tầng ánh sáng màu xanh đó, nhưng nó vẫn sừng sững bất động, ngăn cản tất cả những đợt uy áp linh hồn ở bên ngoài.
Một nam hai nữ bên cạnh Thư Nguyệt Cuồng cũng có một tầng ánh sáng màu xanh giống thế bao trùm lấy, ngăn cản hoàn toàn uy áp linh hồn của con kiêu thú kia.
Thế lực lớn chỗ Thư Nguyệt Cuồng vốn có rất nhiều kinh nghiệm trong việc tu luyện linh hồn, trong tộc có được bí pháp chuyên để tu luyện linh hồn.
Mà Thư Nguyệt Cuồng lại là nhân vật quan trọng trong thế lực của hắn, vì vậy trình độ linh hồn luôn là niềm kiêu ngạo của hắn! Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa từng gặp người nào cùng thế hệ có linh hồn mạnh mẽ hơn hắn.
Phần lớn võ giả ở gần ngọn đèn nhỏ nhìn thấy bốn người Thư Nguyệt Cuồng bước đi nhàn nhã như thường, trên mặt cũng toát ra vẻ hâm mộ.
Bọn họ tu luyện đau khổ như vậy cũng không thể bước vào vòng thứ hai, thế nhưng bốn người kia chỉ vừa mới tiến vào, hoàn toàn không cần tu luyện đã trực tiếp đặt chân vào vòng thứ hai rồi.
Sao chuyện này lại không khiến người ta hâm mộ cho được?
Sau khi Thư Nguyệt Cuồng bước thẳng vào vòng thứ hai thì uy áp linh hồn bỗng nhiên tăng lên gấp đôi! Nhưng ánh sáng màu xanh bao lấy người hắn vẫn sừng sững bất động, vô cùng vững chắc.
Có điều ba người khác lại bắt đầu hơi không chống lại nổi, tầng ánh sáng màu xanh bên ngoài bọn họ lay động.
Dưới sự giằng xé của uy áp linh hồn, bên ngoài vầng sáng xuất hiện không ít vết rạn.
Trước lúc những vết rạn đó vỡ nát ra, ba người đó đã đi vào ngọn đèn nhỏ bên trong tầng thứ hai rồi.
Thư Nguyệt Cuồng nhìn thấy ba bạn đồng hành của mình chịu không nổi linh hồn uy áp ở tầng thứ hai thì trên mặt lại hiện ra nụ cười thản nhiên, đang định đi thẳng vào vòng thứ ba thì đúng lúc này hắn lại nhìn thấy La Chinh đứng cách đó không xa.
“Haha, cuối cùng cũng để ta bắt được tên nhóc này!” Trên mặt Thư Nguyệt Cuồng hiện lên vẻ vui mừng.
Ở những nơi khác, Thư Nguyệt Cuồng không dám ra tay vì sợ phạm phải điều cấm kị của tộc Long mạch, dù sao đây cũng là Thượng Giới, ngoài chính hắn ra thì ai có thể bảo vệ được hắn? Cho dù mấy đại năng trong gia tộc của hắn thì ở trên Thượng Giới cũng chỉ là một con kiến nhỏ mà thôi.
Nhưng trong quả cầu đen này, võ giả tiến vào tu luyện đều từ Hạ Giới mà lên, vậy thì làm gì có ai có thể quản được hắn?
Vì vậy Thư Nguyệt Cuồng bước hai ba bước về phía La Chinh.
La Chinh đang tập trung chịu đựng uy áp linh hồn để rèn luyện linh hồn của bản thân, hoàn toàn không biết Thư Nguyệt Cuồng đang đi về phía mình.
Khoảng cách của vòng thứ hai trong quả cầu đen này cho đến chỗ oán linh của con kiêu thú kia gần hơn không ít, mặc dù uy áp linh hồn chỉ tăng lên gấp đôi, nhưng áp lực đối với La Chinh lại tăng lên kha khá.
Vốn ở vòng thứ nhất, dù La Chinh không sử dụng ngọn đèn nhỏ để chữa trị linh hồn của mình thì cũng có thể hoạt động tự nhiên, nhưng sau khi tiến vào vòng thứ hai, lại bị đánh về nguyên hình một lần nữa.
Sau mười nhịp thở, linh hồn của hắn đã đến giới hạn chịu đựng, không thể không trở về bên cạnh ngọn đèn nhỏ.
Đúng vào lúc này, La Chinh lại nhìn thấy có một bóng người loé lên, thậm chí còn có một luồng linh hồn đang đâm thẳng vào hắn!
La Chinh không đoán được rằng đến đây rồi mà vẫn có người tranh đấu với hắn nữa.
Vào lúc nhìn cân treo sợi tóc, hắn nghiêng người tránh được, sau đó nhanh chóng bước vào bên cạnh ngọn đèn nhỏ gần người nhất, linh hồn bắt đầu được chữa trị liên tục.
La Chinh chăm chú nhìn chằm chằm vào đối phương.
“Lại là tên này!” Trên mặt La Chinh toát ra vẻ tức giận: “Ta với ngươi không thù không oán, sao cứ phải làm phiền ta?”
Thư Nguyệt Cuồng nhún vai, cười ha ha: “Cần có lý do sao? Chỉ là ta nhìn ngươi không thuận mắt mà thôi.”
Ánh mắt La Chinh hơi khép lại, đợi sau khi ngọn đèn nhỏ chữa trị xong linh hồn của bản thân, thì lạnh lùng cười: “Người thấy ta không thuận mắt có rất nhiều, không thiếu một mình ngươi.
Có điều kết quả của bọn họ đều rất thảm, ngươi xác định muốn làm phiền ta?”
“Nói nhảm!” Thư Nguyệt Cuồng cười lạnh một tiếng, hai tay của linh hồn hắn bắt đầu biến hoá hình dạng, từ một đôi tay biến thành hình hai thanh đao.
Thấy loại biến hoá này, ánh mắt La Chinh hơi co lại: “Hoá hồn thành đao!”
Kinh Thần Thứ mà La Chinh tu luyện có thế hoá linh hồn thành một cây châm, thì tất nhiên người khác cũng có thể đem một phần linh hồn hoá thành hình đao.
Sau khi hai tay tên Thư Nguyệt Cuồng này hoá thành đao thì chém về phía La Chinh đang đứng trước mặt, giống như không có gì phải băn khoăn cả.
Tất nhiên La Chinh sẽ không ngây ngốc đứng yên một chỗ cho hắn chém.
Sau khi ra khỏi ngọn đèn nhỏ, La Chinh lại chạy tới ngọn đèn nhỏ kế tiếp dọc theo vòng thứ hai.
Đang tập trung tu luyện lại bị người khác cắt ngang đúng là chuyện khiến người ta căm tức, nhưng hết lần này đến lần khác bản thân lại gặp phải một tên không đầu không não!
“Cuồng ca lại dính vào tên nhóc kia…”
“Nói thừa.
Cũng không phải ngươi không biết tính của Nguyệt Cuồng, từ nhỏ đến đã bao giờ hắn phải chịu thiệt chưa? Người khiến hắn phải chịu thiệt, không biết cái chết thảm đến bao nhiêu!”
“Ai bảo tên kia đoạt mất danh tiếng của Cuồng ca! Đúng là không biết sống chết là gì!”
Ba người đi cùng Thư Nguyệt Cuồng, đứng cạnh ngọn đèn nhỏ khe khẽ bàn tán.
Ba người bọn họ vốn được Thư Nguyệt Cuồng dẫn dắt mới thông qua Thăng Long Đài để lên được đây, tất nhiên sẽ đứng về phía Thư Nguyệt Cuồng.
Còn những linh hồn võ giả khác đang rèn luyện trong quả cầu đen, thì ai nấy đều đang trợn mắt há hốc mồm.
Chống lại uy áp linh hồn mãnh liệt như thế để tu luyện vốn đã là chuyện vô cùng tra tấn người ta rồi, không bị sụp đổ đến mức trở thành kẻ ngốc đã là may mắn, vậy mà bây giờ lại có người còn sức để đánh nhau trong này! Thật đúng là không có thiên lý! Thấy La Chinh bị Thư Nguyệt Cuồng đuổi giết một đường, phần lớn võ giả cũng có chút lo nghĩ đến số mệnh của La Chinh!
Nếu như linh hồn của La Chinh bị Thư Nguyệt Cuồng chém rớt, cộng thêm bị uy áp linh hồn tàn phá thì chỉ sợ sẽ trực tiếp biến thành kẻ ngốc mất.
Nghe nói khi tu luyện bên trong quả cầu đen này cũng đã từng xảy ra loại chuyện đó.
Có vài võ giả cậy mạnh quá mức, gắng gượng chịu đựng để chống lại uy áp linh hồn, kết quả sau đó linh hồn bị tổn thương, không còn năng lực trở về dưới ngọn đèn nhỏ, khiến linh hồn đang sống sờ sờ cứ thế bị đập vụn.
“Tên nhóc kia cũng thảm thật!”
“Nếu là ta, ta sẽ thu hồi linh hồn lại tạm thời ngừng tu luyện!”
“Đúng vậy! Rời khỏi quả cầu này là xong rồi, cần gì phải gắng gượng chống đỡ như vậy?”
Đám võ giả đang tu luyện quay lưng vào ngọn đèn nhỏ lao nhao bàn tán.
Dù sao người bị đuổi giết cũng không phải bọn họ, vậy nên bọn họ cứ ngồi xem cuộc vui là được rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










