[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 85 : Thượng giới (c421-c425)
❮ sautiếp ❯Chương 421: Thượng giới
Trong nháy mắt lúc vầng sáng này bao phủ lấy bản thân, La Chinh chợt nghe thấy sau lưng truyền tới một đợt tiếng bước chân, rõ ràng là tên thiếu chủ Thần Đan Cảnh hậu kỳ kia đã xông lên tới tầng sáu rồi!
Nhưng mà dưới sự chiếu rọi của vầng sáng này, La Chinh cảm thấy từng bộ phận trên cơ thể giống như hoá thành tro tàn, trở thành vô số khối thật nhỏ mà độc lập, thân hình của hắn không ngừng nhạt dần, giống như một làn khói xanh đang từ từ tiêu tán.
“Ngươi!” Tên thiếu chủ Tiết gia này đã lên kế hoạch từ rất lâu, vậy mà lại bị La Chinh nhanh chân chiếm mất, hắn đau khổ đuổi theo sau từng tầng một, nhưng lại thua ở nước cờ cuối cùng, chính mắt thấy La Chinh tặng cho hắn một nụ cười xán lạn rồi thân hình từ từ biến mất trong vầng sáng.
Mà trước khi La Chinh biến mất, một luồng linh hồn của Thanh Long cũng chui thẳng ra, lặng lẽ thay đổi một chút hoa văn trên vòng tròn thần văn kia!
Trong nháy mắt La Chinh biến mất, bỗng nhiên trên đỉnh của Thăng Long Đài này xuất hiện một luồng sáng màu trắng, bắn thẳng lên bầu trời.
Luồng sáng này xuyên qua những tầng mây dày đặc, xuyên qua những đợt gió mạnh mẽ, xuyên qua cả tầng không gian chằng chịt những vết nứt, cuối cùng tiêu tán ở phía chân trời.
“Ồ! Không ngờ tên thiếu chủ Tiết gia này lại đi được!” Ánh mắt của phu nhân Độc Huyết dập dờn, khi nhìn về phía Thăng Long Đài cũng lập tức nhiệt tình hẳn lên.
Tương truyền rằng Thăng Long Đài này thật ra là điểm truyền tống mà tộc Chân Long xây dựng trong hàng tỉ Đại Thế Giới! Thông qua điểm truyền tống này có thể tiến thẳng vào Thượng Giới! Xem ra lời đồn này là sự thật!
Chỗ Đại Thế Giới này của La Chinh, do một số nguyên nhân đặc biệt nên bây giờ không còn cách nào để phi thăng nữa, cho dù có vượt qua Cửu Hư Lôi Kiếp thì vẫn không có cách nào để phi thăng như trước! Đã qua vạn năm, vẫn chưa ai có thể phi thăng lên Thượng Giới!
Nguyên nhân trong đó thì không ai biết được.
Sở dĩ Thăng Long Đài bị mấy tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm này nhìn trúng, một mặt là vì có thể trợ giúp đệ tử tăng cao tu vi! Ánh sáng tạo hoá của tộc Chân Long còn nghịch thiên hơn so với mấy thứ đan dược giúp nâng cao tu vi, hơn nữa lại không có bất cứ tác dụng phụ nào!
Mặt khác, với tư cách là một con đường thông lên Thượng Giới, nếu mượn được đường Chân Long trong Thăng Long Đài thì có thể đặt chân lên Thượng Giới rồi! Rất nhiều cường giả đứng đầu cho dù đã vượt qua Cửu Hư Lôi Kiếp nhưng lại không cách nào đột phá được tu vi, dù tuổi thọ có tăng lên mấy nghìn năm thì cuối cùng vẫn phải buồn bực sầu não mà chết, hoá thành bụi đất, bị nhấn chìm trong con sông dài lịch sử…
Tuổi thọ là thứ nhân loại vĩnh viễn không có cách nào vượt qua, chỉ có phi thăng lên Thượng Giới mới có thể theo đuổi một cấp độ sinh mệnh cao hơn.
Hầu như tất cả võ giả đều không thể bỏ qua sự hấp dẫn này.
Vừa rồi phu nhân Độc Huyết biết rõ thiếu chủ Tiết gia đã vào trong Thăng Long Đài, vì vậy giờ phút này nhìn thấy luồng sáng bắn về phía chân trời, cũng cho rằng người rời đi là thiếu chủ Tiết gia chứ không ngờ rằng, thiếu chủ Tiết gia vẫn còn đang buồn bực ở tầng thứ sáu!
“Kỳ quái, rốt cuộc là chỗ nào không đúng?” Thiếu chủ Tiết gia này đã đặt ngọc bội Long Hành lên thần văn hình tròn, thế nhưng lại không cách nào khởi động được nó!
“Rõ ràng lúc nãy tên nhóc kia đã được truyền tống đi, hơn nữa hắn vốn không có ngọc bội Long Hành trong tay! Tại sao bây giờ đến ta thì lại không được!” Mặt thiếu chủ Tiết gia đầy vẻ phiền muộn, tất nhiên hắn không biết rằng trong nháy mắt La Chinh rời khỏi nơi này, Thanh Long đã lặng lẽ thay đổi thần văn này một chút.
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, thiếu chủ Tiết gia tháo ngọc bội hình rồng từ trên vách đá nghiêng xuống, trong nháy mắt lúc hắn vừa mới tháo ra, trong thần văn hình tròn kia lại tràn ra ánh sáng.
“Thành công rồi!” Vẻ mặt thiếu chủ Tiết gia vui vẻ, hắn vội vàng chui vào trong luồng sáng kia, chỉ một lát sau thân hình của hắn cũng bắt đầu mờ dần, cả người biến thành một cái bóng mờ nhạt, biến mất không thấy đâu nữa.
Đám người Ninh Vũ Điệp nhìn thấy luồng sáng trên đỉnh Thăng Long Đài lại phát sáng thêm lần nữa, trên mặt đều hiện ra vẻ kỳ quái.
Vừa rồi không phải mới có một người truyền tống đi à, sao giờ lại có thêm một luồng sáng nữa?
Chỉ có trên mặt ba vị võ giả Thần Đan Cảnh của Tiết gia mới toát ra vẻ vui mừng, xem ra thiếu chủ cũng thành công rồi! Tất nhiên ba người biết rõ, luồng sáng thứ nhất hẳn là tên nhóc kỳ quái chui vào Thăng Long Đài lúc trước mà không phải thiếu chủ Tiết gia bọn hắn, lúc đó ba người vốn còn có chút lo lắng, bây giờ nhìn thấy luồng sáng kia mới thấy yên tâm… Cho dù bọn hắn không giành được Thăng Long Đài này, nhưng nếu có thể đưa thiếu chủ nhà mình lên Thượng Giới rèn luyện một phen cũng là chuyện tốt, chỉ cần thiếu chủ đột phá Hư Kiếp Cảnh thì có thể dẫn Tiết gia từ tam phẩm vào tứ phẩm!
Ai ngờ ánh sáng trên đỉnh Thăng Long Đài vừa loé lên một cái thì bỗng nhiên có một người bị phun ra khỏi ánh sáng, người đó vô cùng chật vật, lộn mấy vòng trên không trung, rất vất vả mới ổn định được thân hình của mình, đánh giá bốn phía: “Ta đang ở đâu!”
“Thiếu, thiếu chủ…” Một vị võ giả Thần Đan Cảnh của Tiết gia kêu lên.
Đến lúc này tên thiếu chủ Tiết gia kia mới hiểu rằng hắn đã truyền tống thất bại.
Sau khi trải qua trăm cay nghìn đắng sao hắn lại không biết mình bị tên nhóc kia đùa bỡn cơ chứ! Thiếu chủ Tiết gia không nén được lửa giận trong lòng, lớn tiếng nổi giận mắng: “Sao lại không thành công được chứ! Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra!”
“Thiếu chủ, bọn họ…” Tên võ giả Thần Đan Cảnh kia nhắc nhở thiếu chủ Tiết gia.
Thiếu chủ Tiết gia ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt lập tức sợ hãi, trên đỉnh đầu của hắn lại bất ngờ có mấy vị cường giả Hư Kiếp Cảnh đang lơ lửng…
Hắc Nha cúi đầu, hỏi thiếu chủ Tiết gia: “Nhóc con, người vừa mới truyền tống đi là ai?”
Tên thiếu chủ Tiết gia này, có lẽ đối với võ giả Tiên Thiên Cảnh và Chiếu Thần Cảnh mà nói chính là một sự tồn tại giống như thần thánh, nhưng đứng trước mặt một đám cường giả mạnh nhất Trung Vực này thì lại giống như một con dê đang đợi bị làm thịt, không có chút khả năng phản kháng nào.
Vì vậy thiếu chủ Tiết gia thành thành thật thật trả lời: “Được truyền tống đi trước đó là một tên Tiên Thiên Cảnh! Ta không biết hắn, kết quả lại bị hắn vượt lên trước mất!” Nói xong, trên mặt thiếu chủ Tiết gia toát ra vẻ bi phẫn, hắn thật sự không nghĩ ra tên tiểu tử kia đã động tay động chân cái gì, sao hắn có thể đi, nhưng bản thân mình lại không cách nào đi được.
“Tiên Thiên Cảnh?” Ninh Vũ Điệp nhướng mày, tên Tiên Thiên Cảnh này đúng là quyết đoán, cho dù là cường giả Hư Kiếp Cảnh bọn hắn có muốn đi cũng phải chuẩn bị thật tốt một phen, không ngờ rằng người truyền đi hôm nay lại là một tên Tiên Thiên Cảnh.
Ninh Vũ Điệp không biết rõ hướng đi của La Chinh, tất nhiên không thể đoán là La Chinh được, dù sao võ giả trong thiên hạ này nhiều biết bao nhiêu? Trong hơn mấy chục, mấy trăm triệu võ giả, chắc chắn không hề ít võ giả là Tiên Thiên Cảnh, tất nhiên sẽ khó mà tưởng tượng ra lại có sự trùng hợp đến vậy.
Kỳ quái thì kỳ quái, có điều mấy vị tông chủ đại tông môn ở đây quan tâm nhất chính là việc sở hữu Thăng Long Đài này.
Lại thấy phu nhân Độc Huyết nói: “Chuyện này, nhất định là phải ngồi xuống nói cho rõ ràng.
Có điều trước đó, không phải chúng ta nên xử lý xong con Ứng Long kia trước sao?”
“Grào…” Linh trí của con Ứng Long này không thấp, thân là thú bảo vệ Thăng Long Đài, lập tức nó đã có một loại dự cảm chẳng lành, đối diện với mấy vị cường giả tuyệt thế này, cho dù nó có muốn chạy trốn thì tính mạng cũng có chút gay go…
La Chinh cảm thấy bản thân bị vây trong hư không, mỗi một tế bào trong thân thể đều hoá thành từng khối nhỏ bé nhất, lấy tộc độ nhanh nhất mà lao như điên.
Trong hư không này La Chinh thậm chí còn quên mất thời gian, càng không có khả năng biết mình đang ở nơi nào.
Hồi lâu sau, La Chinh mới cảm nhận được thân thể của mình giống như một bức tranh đang được chắp vá, bắt đầu ghép lại từng chút từng chút một, cuối cùng thân thể của hắn bỗng nhiên chấn động mãnh liệt, đến đích rồi.
Chỗ này… là chỗ nào?
Lọt vào tầm mắt La Chinh là một toà thành trì màu xanh, còn sau lưng hắn là một hàng truyền tống trận! Hắn quay đầu nhìn lại, những truyền tống trận này xếp thành một hàng, lúc nhúc kéo thẳng đến cuối tầm mắt, tuỳ tiện tính toán một chút thì chỉ sợ có đến hơn mười vạn truyền tống trận!
“Sao lại có nhiều truyền tống trận như vậy?” Nhìn thấy nhiều truyền tống trận như thế đã khiến La Chinh bị rung động rồi.
Trong Đại Thế Giới của La Chinh, muốn xây dựng một cái truyền tống trận cần phải tốn không ít đá chân nguyên cực phẩm, thế nhưng nơi đây lại có hơn mười vạn cái truyền tống trận, số lượng này cũng khoa trương quá rồi nhỉ?
Ai ngờ Thanh Long lại không cho là đúng, nói: “Hắc! Mỗi cái truyền tống trận này ứng với một Thăng Long Đài, ngươi cảm thấy mười vạn cái truyền tống trận này là rất nhiều, nhưng thật ra đây chỉ là một phần của tộc Chân Long chúng ta thôi.
Bởi vì toà thành này là toà thành được xây dựng chuyên cho Nhân tộc có Long mạch như các ngươi! Đây cũng coi như một phần của Nhân tộc các ngươi…”
Tộc Chân Long cũng không phải chỉ có Long tộc, mà Nhân tộc Long mạch cũng thuộc về tộc Chân Long.
Trong cơ thể những Nhân tộc Long mạch này chất chứa tinh huyết của Chân Long, cũng có thể tu luyện công pháp mạnh nhất của Long tộc, thậm chí trong Nhân tộc Long mạch này cũng có cường giả có thể so với Chân Long!
Tộc Long mạch này tồn tại rất nhiều dưới Hạ Giới, vì vậy Long tộc mới xây dựng nhiều Thăng Long Đài làm thành một lối đi phi thăng lên Thượng Giới cho bọn họ.
Đây cũng là lý do vì sao những cường giả đứng đầu Trung Vực lại hy vọng có thể mượn Thăng Long Đài để lên Thượng Giới.
Dù sao Thăng Long Đài cũng được tính là một con đường tắt do tộc Chân Long xây dựng.
La Chinh quan sát một lát rồi đi về phía thành trì màu xanh trước mắt, lúc này mấy tên thị vệ mặc quần áo màu xanh cũng cưỡi một loại quái thú nửa người nửa chim, vây quanh La Chinh.
Chương 422: Giam giữ
Thực lực của đám thị vệ này, La Chinh lại không nhìn rõ được trình độ.
Sau khi vây La Chinh lại, gã thị vệ cầm đầu ngồi trên lưng con quái thú nửa người nửa chim lạnh lùng đánh giá La Chinh: “Không phải người của tộc ta, nhưng lại dùng Thăng Long Đài.
Bắt lấy hắn, giam một nghìn năm rồi mới thả!”
Sau khi gã thị vệ cầm đầu nói xong, trong tay mấy gã thị vệ sau lưng liền xuất hiện một quả cầu nhỏ màu xanh biếc, những quả cầu nhỏ này thả ra từng sợi tơ màu xanh, ập tới bao phủ lấy La Chinh, trói hắn lại cực kỳ chặt chẽ.
Sau đó đội thị vệ này kéo theo La Chinh lao nhanh vào trong thành trì màu xanh kia.
Từ đầu tới cuối, không cho La Chinh có cơ hội để giải thích.
Giam giữ một nghìn năm, trò đùa này hơi lố rồi đấy! Trên mặt La Chinh lộ ra nụ cười khổ: “Thanh Long, tộc Chân Long các ngươi hình như không được thân thiện lắm!”
“Hắc hắc.
Trong người ngươi không có máu của tộc Chân Long chúng ta, nên không được tính là tộc nhân của tộc Chân Long dưới Hạ Giới.
Tự tiện sử dụng Thăng Long Đài để lén lút đi lên nên tất nhiên phải bị trừng phạt.
Bình thường là sau khi giam một nghìn năm sẽ trục xuất ngươi đi.” Thanh Long không cho là đúng nên cười cười nói: “Quy định này năm đó do chính ta định ra đấy!”
Tộc Chân Long chính là một chủng tộc khổng lồ, trong đó có Chân Long, cũng có các chủng tộc có được huyết mạch Long tộc khác, ví như Nhân tộc Long mạch chứa tinh huyết Long tộc, trong tộc Chân Long cũng được xem như một chủng tộc mạnh mẽ.
Trong đó có không ít chủng tộc đều ở Hạ Giới, vì vậy tộc Chân Long mới xây dựng vô số Thăng Long Đài rải rác dưới Hạ Giới như vậy.
Những Thăng Long Đài này chính là dùng để tộc nhân của tộc Chân Long phi thăng lên, nếu như có tộc khác mượn dùng Thăng Long Đài để phi thăng thì sẽ phải trả cái giá lớn là bị “giam giữ một nghìn năm”.
Điều buồn cười chính là tên thiếu chủ Tiết gia Thần Đan Cảnh kia còn định mượn dùng Thăng Long Đài này, mà không biết Thanh Long đã thay đổi thần văn trên Thăng Long Đài.
Có điều, Thanh Long ngăn cản hắn truyền tống, nhưng thật ra là đã cứu hắn một mạng.
Bởi vì cho dù là Thần Đan Cảnh thì tuổi thọ cũng chỉ có bảy tám trăm năm mà thôi.
Nghe nói như thế, La Chinh lại càng bó tay.
Hiện tại tuổi thọ của hắn cũng chỉ có vài chục năm, hơn nữa lấy tu vi lúc này của hắn thì tối đa cũng chỉ sống được hai ba trăm năm là cùng, một nghìn năm sau thì chỉ sợ đến hài cốt cũng chẳng còn.
“Yên tâm! Tộc Chân Long là nhà của ta, mặc dù vì có vài nguyên nhân nên ta không thể lộ diện trực tiếp được, nhưng mà có ta ở đây, sao lại để cho ngươi chịu thiệt được?” Thanh Long thản nhiên nói.
Lời Thanh Long nói cũng khiến La Chinh thoáng yên tâm hơn.
Dưới sự lôi kéo của đám thị vệ, La Chinh nhanh chóng tới gần toà thành khổng lồ kia.
Tòa thành này lớn đến mức khiến La Chinh khó có thể tưởng tượng, chỉ là một bức tường thành mà lại đồ sộ giống như một ngọn núi!
Trên tường thành này được vẽ những đường vân cực lớn, mỗi một đường vân đều dài đến hơn vài dặm, đan xen vào nhau, tạo thành một hoa văn thật phức tạp.
“Đây là… thần văn! thần văn lớn như vậy? Không phải là ngươi vẽ đấy chứ?” La Chinh nhìn hoa văn trên tường thành hỏi.
Thanh Long khinh thường nói: “Hắc! Một toà thành xa xôi của Nhân tộc Long mạch chuyên tiếp đón những tộc nhân dưới Hạ Giới, có tư cách gì để ta phải ra tay? Đừng nói là toà thành này, cho dù là chủ thành của Nhân tộc Long mạch cũng không có tư cách này!”
Nói tới thực lực chân chính, có lẽ Thanh Long cũng không được tính là đứng đầu trong tộc Chân Long, nhưng mà nói về thần văn thì Thanh Long lại có sự kiêu ngạo từ trong cốt tủy.
Nó biết vẽ trận pháp Đại Thiên Trân Lung, chính là trận pháp để bảo vệ những nơi quan trọng của tộc Chân Long! Trong cả Chân Long giới này, số lượng thành trì giống thế này không biết có bao nhiêu cái, sao nó phải ra tay?
Chỉ một lát sau, đám thị vệ kia đã mang La Chinh vào cổng thành.
Đi thẳng một đường xuyên qua nội thành, La Chinh cẩn thận quan sát từng người trong thành này.
Phần lớn những người ở đây La Chinh hoàn toàn không nhìn ra tu vi, chỉ có một ít người hắn miễn cưỡng có thể phân biệt được, chính là Chiếu Thần Cảnh, thậm chí còn có cường giả Thần Đan Cảnh, rõ ràng Nhân tộc Long mạch này có được bí pháp nào đó để che giấu tu vi của mình.
Nhưng hắn cũng biết rõ, không thể nghi ngờ là tu vi của những người này cao đến đáng sợ.
Đi xuyên qua thành trì này một lúc lâu, cuối cùng cũng đi vào một toà nhà gần cũ nát.
Vừa vào trong đó, La Chinh nhìn thấy một hàng song sắt màu đen u ám, giờ thì hắn mới hiểu ra, nơi này là ngục giam.
Sau đó La Chinh bị nhét vào trong một gian phòng giam gần bên ngoài, cửa sắt phòng giam đóng lại đánh “ầm” một tiếng.
Trong phòng giam này giam giữ không ít người, đứng lẻ tẻ tản ra xung quanh, hoặc đứng hoặc nằm, hoặc ngồi xuống khoanh chân tu luyện.
La Chinh tuỳ tiện đánh giá qua một lượt, hình như loại tu vi nào cũng có, Chiếu Thần Cảnh, Thần Đan Cảnh, thậm chí còn có cường giả Hư Kiếp Cảnh cũng bị nhốt vào giống thế.
Những võ giả này cũng không phải người của Trung Vực, hẳn là đến từ nghìn nghìn vạn vạn Hạ Giới, chỉ sợ ở Đại Thế Giới của mình, bọn hắn cũng là bá chủ một phương.
“Những người này, có lẽ cũng giống như mình, đều là người vượt qua Thăng Long Đài trái phép.
Cường giả lợi hại như vậy mà vẫn bị giam một nghìn năm!” La Chinh cũng lắc đầu, xem ra nếu không có dòng máu của tộc Chân Long, muốn thông qua Thăng Long Đài để đến đây trái phép thì nhất định là một ý tưởng dở tệ.
Ở Hạ Giới, có thể nói Hư Kiếp Cảnh đã là người hùng chiếm cứ một phương rồi, nhưng sau khi phi thăng đến đây thì cũng chỉ có thể thành thật bị giam giữ một nghìn năm giống như một con mèo con biết nghe lời vậy.
Cái quy định Thanh Long đặt ra năm đó đúng thật là…
“Làm sao bây giờ? Dẫn ta quay về nhà, hẳn là ngươi có thể nghĩ ra cách đúng không?” La Chinh hỏi.
Thanh Long cười nhàn nhạt, dùng giọng điệu bày mưu tính kế nói: “Lấy một tờ giấy ra, còn có mực nước đã pha xong!”
La Chinh gật đầu, theo yêu cầu của Thanh Long mà mang vật liệu mực nước đã pha xong từ trước ra, lại lấy một lá bùa dùng để vẽ thần văn ra trải trước mặt mình, sau đó hắn nâng bút phù văn trong tay lên.
Vào lúc này, Thanh Long thả một tia linh hồn ra, sau khi nhập vào trong bút phù văn của La Chinh, cánh tay La Chinh lập tức chuyển động trên giấy.
Đám võ giả Hạ Giới phi thăng trái phép nhìn thấy hành động của La Chinh, trên mặt cả đám đều lộ ra vẻ kỳ quái, có một gã võ giả còn cười nói: “Hoá ra ngươi là một phù văn sư, với thực lực này của ngươi, không biết có mấy ai có ý phi thăng trái phép lên như thế nhỉ?”
La Chinh còn thiếu một bước nữa là tiến vào Chiếu Thần Cảnh, tu vi Tiên Thiên Đại Viên Mãn, chỉ sợ là tu vi thấp nhất trong đám người phi thăng trái phép.
La Chinh lười để ý đến võ giả kia, bản thân chỉ tập trung hạ bút vẽ thần văn.
“Ông đây đang nói chuyện với ngươi đấy! Có nghe thấy không!” Gã võ giả kia là cường giả Thần Đan Cảnh, khi còn ở Hạ Giới luôn làm mưa làm gió, nhìn thấy một tên Tiên Thiên Cảnh nho nhỏ như La Chinh mà cũng dám ngó lơ bản thân thì sao có thể không tức giận cho được?
“Ồn ào nhốn nháo cái gì! Còn lao nhao nữa, giết không tha!” Đúng vào lúc này, bên ngoài phòng giam có mấy tên thị vệ cầm trường thương trong tay đi đến, quát với bên trong.
Vẻ mặt gã võ giả kia thay đổi, chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu ngồi xuống bên cạnh.
Phi thăng trái phép từ Thăng Long Đài lên rồi gặp đám thị vệ này, tất nhiên mấy tên cường giả này sẽ không chịu khoanh tay đi vào khuôn khổ, thế nhưng đừng nói tu vi của hắn là Thần Đan Cảnh, cho dù có là cường giả Hư Kiếp Cảnh thì vẫn không có cơ hội phản kháng như cũ, vẫn bị mấy tên thị vệ kia bắt lại.
Một số người nhìn thấy thần văn La Chinh vẽ ra thì vẫn còn chú ý bàn tán: “Tên nhóc này còn trẻ như vậy mà đã biết cách vận dụng bút pháp hoàn mỹ….”
Cho dù là ở Đại Thế Giới nào, phù văn sư có được bút pháp hoàn mỹ đều vô cùng hiếm thấy.
Có điều bức thần văn này cũng không phải do La Chinh vẽ mà là do Thanh Long vẽ ra.
Sau khi vẽ xong bức thần văn này, bút phù văn lại để lại một đống ký tự kỳ lạ ở viền thần văn, những chữ này La Chinh nhìn cũng không hiểu dù chỉ một chữ, chắc hẳn là chữ viết của tộc Chân Long.
Sau khi viết xong những chữ này, nó còn vẽ thêm một dấu Long văn nho nhỏ ở đằng sau.
“Đã xong! Ngươi giao bức thần văn này ra đi, nói là trình lên cho thành chủ toà thành này!” Thanh Long dặn dò nói.
La Chinh gật đầu, sau khi dọn xong hết những thứ trên mặt đất thì đi về hướng song sắt, nhẹ nhàng gõ lên song sắt.
“Chuyện gì?” Mấy tên thị vệ tuần tra cách đó không xa đi tới, lạnh lùng quan sát La Chinh.
“Ta muốn giao thứ này cho thành chủ của các ngươi.” La Chinh đưa thần văn trong tay ra cho đám thị vệ kia.
“Thành chủ?” Mấy tên thị vệ liếc nhìn nhau, trên mặt toát lên vẻ kinh ngạc, tất nhiên sau đó cũng cười lên ha hả, “Thành chủ? Ngươi có biết thành chủ của bọn ta là ai không?”
“Đám võ giả dưới Hạ Giới này chính là như thế, vừa mới bò lên nên thường vẫn không biết trời cao đất rộng là gì!”
“Cho nên mới phải giam bọn chúng một nghìn năm, để bọn chúng biết rõ nơi đây là nơi nào!”
Vẻ mặt La Chinh vẫn không thay đổi chút nào, chỉ giơ thần văn trong tay lên nói: “Các ngươi xem trước coi đây là thứ gì đã rồi hẵng quyết định có muốn giao lên cho thành chủ hay không.”
Nghe La Chinh nói thế, đám thị vệ nhìn lướt qua thần văn trong tay La Chinh, trong đó có một tên thị vệ nhìn thấy dấu Long văn ở một góc thần văn thì vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, lập tức giật lấy thần văn trong tay La Chinh, sau đó giọng nói run rẩy hỏi: “Bức thần văn này, ngươi lấy được từ đâu?”
Chương 423: Tinh huyết chân long
Thấy vẻ mặt đám thị vệ kích động như thế, La Chinh cũng không biết nói gì.
Thanh Long lại nói trong đầu La Chinh: “Nói cho hắn biết, bức thần văn này là lúc ngươi ở Hạ Giới, gặp được một vị đạo nhân tên là Thanh Huyền, tặng cho ngươi một cơ duyên.”
La Chinh gật đầu, thuật lại lời nói của Thanh Long một lần.
Vẻ mặt đám thị vệ kia cũng cẩn thận hơn, một người trong đó gật đầu với La Chinh, mở cửa song sắt ra trước, thả La Chinh ra ngoài.
Đám người Hạ Giới phi thăng trái phép nhìn thấy La Chinh được thả, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đồng thời tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Chuyện gì đang xảy ra với tên Tiên Thiên Cảnh này vậy? Tuỳ tiện viết viết vẽ vẽ trên mặt đất là được thả ra à?
“Ngươi cứ ở đây trước, chuyện này ta sẽ đi báo cáo với thành chủ!” Tên thị vệ cầm thần văn trong tay vội vàng chạy ra ngoài, mấy tên thị vệ khác cũng mời La Chinh đứng chờ một bên.
“Thanh Long, ngươi để lại tin tức gì trên bức thần văn kia?” La Chinh hỏi.
Thanh Long cười hắc hắc: “Không để lại tin tức gì cả.
Chẳng qua chỉ để lại một luồng khí tức của linh hồn ta trên đó mà thôi.
Tay thị vệ này không phân biệt được, nhưng hắn có thể hiểu được dấu Long văn ta để lại.”
“Thì ra là thế.” La Chinh khẽ vuốt cằm.
Thanh Long lại nói với La Chinh, toà thành trì này cũng không phải thành chính của Chân Long giới bọn họ, nhưng là thành trì để Nhân tộc Long mạch tiếp đón những người phi thăng lên từ Hạ Giới, nên nó vốn là một toà thành chuyên để tinh anh của Nhân tộc Long mạch tu luyện.
Cho dù là người của tộc Long mạch nào phi thăng từ dưới Hạ Giới lên đều phải tiến hành thử luyện trong toà thành này mới có thể bước vào Chân Long giới, như vậy cũng thuận lợi cho tộc Chân Long tuyển chọn thiên tài cho tộc của mình.
Trong thần văn kia của Thanh Long cũng không đòi hỏi quá nhiều thứ, chẳng qua là muốn thành chủ cho La Chinh một cơ hội để được huấn luyện thôi.
La Chinh gật nhẹ đầu.
Thân là một võ giả, nếu đã muốn đi lên đỉnh cao của võ đạo thì tất cả đều phải dựa vào sự cố gắng của bản thân để đoạt được.
Tuy Thanh Long sẽ giúp, nhưng tuyệt đối sẽ không ôm đồm nhiều việc.
Nếu mình ỷ lại vào Thanh Long thì điều đó chính là hại bản thân mình!
Thanh Long giúp mình thoát khỏi nỗi khổ một nghìn năm tù ngục, vậy cũng đủ rồi.
Dù sao đây cũng là nơi tu luyện ở thần giới, có lẽ mình cũng sẽ đạt được những lợi ích không nhỏ.
“Nếu ngươi đã về được Chân Long giới rồi, sao lại không muốn lộ mặt thật?” La Chinh tò mò hỏi.
Cái lò luyện thần bí này, còn có Hắc Hỏa và Thanh Long – một trong chín con rồng trong đó, đối với La Chinh mà nói là một bí ẩn rất lớn.
La Chinh có thể từng bước đi được đến ngày hôm nay cũng là dựa vào bí ẩn này, vì vậy vào lúc này La Chinh mới mở miệng hỏi.
Nghe thấy vấn đề này, Thanh Long trầm mặc một hồi, sau đó mới thở dài yếu ớt một hơi, trong giọng nói già nua của nó ẩn chứa một chút bất đắc dĩ: “Cho dù quay về rồi thì sao? Có vài chuyện không thể nào thay đổi được, thì vẫn cứ không cách nào thay đổi như trước…”
Không biết vì sao khi nghe giọng điệu này của Thanh Long, trong lòng La Chinh có hơi chua xót.
Tuy con Thanh Long này sống nhờ ở sâu trong đầu La Chinh, thế nhưng nó vẫn luôn đứng ở một vị trí vô cùng cao để nhìn xuống bản thân La Chinh! Đối với nó mà nói, bất cứ chuyện gì ở Hạ Giới cũng không đủ để khiến nó thấy bất ngờ!
Bây giờ xem ra, cho dù là ở Chân Long giới này thì địa vị của nó cũng cao không thể tượng tượng nổi.
Nhưng một tiếng thở dài vừa rồi lại khiến cho La Chinh có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc, giống như lúc trước khi mình còn ở La gia nhận hết những khuất nhục, thở dài thật sâu một tiếng.
Có lẽ, bản thân Thanh Long cũng có một quá khứ khó nói nên lời.
La Chinh cũng không hỏi rõ ngọn nguồn.
Với thực lực bây giờ của hắn, cho dù là ở Hạ Giới cũng chẳng đủ nhìn, thì trong một toà thành trì ở ngoài rìa Chân Long giới này, chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi nho nhỏ mà thôi.
Hắn hoàn toàn không có cách để giúp đỡ Thanh Long bất cứ chuyện gì.
Nhưng vậy không có nghĩa là La Chinh không có quyết tâm này!
Sau khi đợi một lúc lâu, cuối cùng tên thị vệ kia cũng vội vàng chạy về, vẻ mặt đã khôi phục như thường, gật nhẹ đầu với La Chinh, tiện tay ném một tấm Minh bài cho La Chinh rồi nói: “Thành chủ đã biết rồi, ngươi có thể tiếp nhận huấn luyện cùng với những người có Long mạch phi thăng khác, ngươi đi theo ta.”
La Chinh khẽ gật đầu.
Hắn không nghi ngờ chút nào, chỉ cần một câu của Thanh Long thì thành chủ của thành trì này sẽ tự mình đến tiếp đón bản thân.
Sau khi cầm Minh bài lên, La Chinh đi theo tên thị vệ kia ra khỏi ngục giam, để lại ánh mắt hâm mộ đến chết của đám người phi thăng trái phép kia…
Dưới sự hướng dẫn của tên thị vệ này, vượt qua non nửa thành trì, ấn tượng lớn nhất của La Chinh đối với toà thành này chính là “lớn”! Cho dù là thị vệ dẫn hắn theo, cưỡi loại quái thú nửa người nửa chim này thì cũng mất một lúc lâu mới đến một khoảng sân rộng ở chỗ khác của thành.
Những kiến trúc của Long tộc khổng lồ, nhưng lại không tinh xảo, tất cả đều vô cùng thô kệch.
Bước vào trong sân rộng thì có hai lão già đi về phía La Chinh, không có gì bất ngờ, La Chinh vẫn nhìn không ra tu vi của hai người này.
Đây có lẽ là bọn họ dùng một loại bí thuật nào đó để che giấu tu vi của mình, hoặc là tu vi cao đáng sợ, đến mức La Chinh hoàn toàn nhìn không ra.
“Ồ! Người này cũng không phải Nhân tộc Long mạch chúng ta, chỉ là một nhân loại bình thường, sao lại đưa đến đây?” Một người buồn bực hỏi.
“Không đúng! Hình như trên người hắn có giấu một chút sức mạnh Giao Long, hình như từng hấp thu máu Giao Long.
Có điều hắn cũng không được tính là tộc nhân Long mạch chúng ta.” Một người khác nói xong rồi cũng lắc đầu.
Tên thị vệ dẫn La Chinh đến đây lập tức nói: “Thành chủ đã phát Minh bài cho hắn rồi, nói là đặc cách cho người này tham gia huấn luyện.”
“Là lệnh của thành chủ sao?” Trên mặt lão già toát ra vẻ kinh ngạc, đánh giá La Chinh một chút.
Lão ta cũng đang suy đoán xem rốt cuộc La Chinh có quan hệ gì với thành chủ.
Dù thế nào lão cũng nghĩ không thông, một kẻ ngoại tộc thực lực mới đến Tiên Thiên Cảnh phi thăng lên, sao lại có quan hệ gì với thành chủ được?
Có điều thành chủ không tự mình tới đây nên chắc hẳn quan hệ giữa tiểu tử trước mắt này với thành chủ cũng chỉ bình thường thôi, chẳng qua phải lãng phí một giọt máu Chân Long rồi.
“Đã như vậy thì ngươi, theo ta tới đây.
Chúng ta đi nhận máu Chân Long trước, sau đó ta lại dẫn ngươi đi huấn luyện.” Lão già gật đầu.
“Đi nhận máu Chân Long?” La Chinh sững sờ.
Hắn không ngờ rằng chỉ tham gia huấn luyện đã có thể nhận được máu Chân Long.
“Chỉ cần là người của Nhân tộc Long mạch ta phi thăng lên thì đều có thể nhận một giọt máu Chân Long, tăng cường nồng độ huyết mạch trong cơ thể.
Mặc dù ngươi là người ngoài, nhưng nếu đã được thành chủ đặc cách rồi thì vẫn có thể nhận một giọt máu Chân Long theo lệ cũ này.” Lão già gật đầu nói.
Nói cho cùng thì Nhân tộc Long mạch là nhân loại được kế thừa huyết mạch Chân Long, nồng độ huyết mạch trong cơ thể những Nhân tộc Long mạch từ Hạ Giới lên đều không giống nhau, có người nồng độ huyết mạch trong cơ thể rất thấp, một vài người thì lại rất cao, ví dụ như nồng độ máu Thanh Loan trong cơ thể Mạc Vũ Hinh chỉ có thể xem như là trung bình.
Có điều cho dù là cao hay thấp thì bọn họ đều được tặng một giọt máu Chân Long.
“Đưa Minh bài cho ta.
Ta phải dùng Minh bài này mới có thể nhận máu Chân Long được.” Lão già đưa tay nói.
La Chinh vừa đưa Minh bài ra vừa nói với Thanh Long: “Long tộc các ngươi hào phóng thật đấy, tuỳ tiện là có thể tặng một giọt máu Chân Long…”
“Hắc! Tộc Chân Long chúng ta, chỉ riêng cái đầu của mỗi con Chân Long trưởng thành đã dài vài nghìn dặm, thậm chí còn đến mấy vạn dặm, máu trong cơ thể chảy ra có thể nhấn chìm hết cả Trung Vực các ngươi, thì một hai giọt máu Chân Long đã là cái gì?” Thanh Long cười chê La Chinh kiến thức hạn hẹp.
La Chinh chép miệng tặc lưỡi.
Cái loại thần thú siêu cấp này đúng là hắn không tưởng tượng ra nổi!
“Đi theo ta!” Lão giả nói rồi dẫn La Chinh đi xuyên qua cái sân rộng này.
Lão đi vào một đại điện màu tím, đồng thời để La Chinh đứng chờ bên ngoài.
Chỉ một lát sau, lão đi ra khỏi đại điện, ném Minh bài và một bình nhỏ màu xanh cho La Chinh: “Ngươi tìm một chỗ hấp thu hết giọt máu Chân Long này là có thể tham gia huấn luyện rồi.
Bên kia là mật thất dùng để tu luyện, sau khi hấp thu xong thì tới tìm ta.”
Cầm bình nhỏ màu xanh này, La Chinh cảm giác dường như trong đó có thứ gì còn sống đang muốn trốn ra ngoài vậy.
Dựa theo phương hướng mà lão ta chỉ, La Chinh tuỳ tiện tìm một gian mật thất để tu luyện, sau khi đóng cửa lại thì khoanh chân ngồi xuống trên đệm cói, sau đó cẩn thận từng li từng tí mở bình nhỏ này ra.
“Tích!”
Một giọt máu hình bầu dục nhảy ra khỏi chiếc bình nhỏ, trôi lơ lửng trước mặt La Chinh.
Chẳng qua chỉ là một giọt máu Chân Long, nhưng La Chinh đã cảm nhận được một luồng uy thế khó nói nên lời chất chứa bên trong nó!
“Nếu ngươi vẫn còn muốn nhìn thì hay là để ta hấp thụ sạch cho rồi.” Bỗng nhiên Thanh Long cười hắc hắc nói.
Tất nhiên La Chinh sẽ không đồng ý, bĩu môi nói: “Cũng chỉ có một giọt, lần này ngươi cứ đứng nhìn đi!”
Nói xong, hai tay La Chinh duỗi ra, một luồng chân nguyên tràn ra ngoài bao bọc giọt máu ấy vào trong rồi đưa vào miệng của mình.
Giọt máu Chân Long này còn dồi dào hơn máu Giao Long lúc trước.
Lúc đó hắn ngâm trong ao máu Giao Long ở Thử Luyện Giả Chi Lộ đã thấy vô cùng nồng đậm, cho dù máu có bắn tung toé ra bên ngoài cũng sẽ tự động hợp thành một thể, nhưng mà giọt máu Chân Long trước mắt này lại giống như có linh tính vậy, giờ phút này rõ ràng muốn tránh khỏi sự trói buộc từ chân nguyên của La Chinh.
Sức mạnh của một giọt máu Chân Long vẫn là quá nhỏ bé, cuối cùng cũng trốn không thoát được vận mệnh bị La Chinh hấp thụ hết.
Vừa mới hấp thụ xong máu Chân Long, La Chinh đã cảm thấy hình như huyết mạch cả người mình đang liên tục sôi trào lên, một giọt máu Chân Long kia cũng nhanh chóng lan rộng ra khắp người La Chinh, hoà vào máu hắn như nước với sữa!
Chương 424: Bia phương tiêm(1)
(1)Bia phương tiêm: một dạng kiến trúc cổ của Ai Cập, có đỉnh nhọn, thân trụ hình vuông, nhỏ dần lên đến đỉnh giống như kim tự tháp, trên thân thường được khắc hoa văn.
Máu của thần thú siêu cấp vô cùng mạnh mẽ, chỉ hoà một giọt vào huyết mạch La Chinh thôi cũng khiến thân thể hắn ửng hồng lên.
Một lúc lâu sau, thời gian dần qua thì màu ửng hồng trên người La Chinh mới nhạt dần xuống.
“Phù…” La Chinh thở dài một hơi.
Trong cơ thể truyền đến một cảm giác ấm áp, giống như từng cọng lông trên người đều được dãn nở ra.
Hấp thu sạch giọt máu Chân Long này, từ mặt nào đó mà nói thì La Chinh cũng được xem như là tộc nhân của tộc Long mạch, chỉ có điều hắn chẳng qua là trường hợp đặc biệt mà thôi.
Ra khỏi mật thất tu luyện, La Chinh lại tìm được lão giả kia, lần này lão đánh giá La Chinh rồi cười nói: “Giờ thì nhìn thuận mắt hơn rồi.
Cho dù thế nào thì ngươi cũng được xem như là tộc nhân Long mạch ta.
Đi theo ta!”
Sau đó dưới sự dẫn dắt của lão giả này, La Chinh đi qua những dãy nhà thì nhìn thấy xa xa có rất nhiều tấm bia phương tiêm được dựng đứng.
Bên dưới mấy tấm bia này có vô số võ giả đang ngồi ngay ngắn dưới đó, đối diện với bia giống như đang lĩnh ngộ điều gì.
Chỉ đứng cách xa bên dưới nhưng La Chinh vẫn cảm nhận được mấy tấm bia phương tiêm này truyền ra một luồng hơi thở huyền diệu.
“Mấy tấm bia phương tiêm này…” La Chinh vừa mới mở miệng.
Lão giả biết rõ La Chinh muốn hỏi cái gì, lập tức trả lời: “Những thứ này là bia phương tiêm linh hồn, bên trên ghi chép lại các loại lực quy tắc căn bản, nếu quán tưởng bia phương tiêm thì có thể lĩnh ngộ được quy tắc.”
Nhìn mấy tấm bia phương tiêm cực lớn kia, La Chinh nhịn không được mà hít một hơi khí lạnh.
Lúc trước hắn vào Thử Luyện Giả Chi Lộ, đã từng lấy được một khối đá khắc nhỏ cỡ lòng bàn tay, hơn nữa lại còn không trọn vẹn, thế nhưng ở đây lại có nhiều bia phương tiêm như vậy! Mỗi một tấm bia phương tiêm không biết to hơn gấp bao nhiêu lần so với khối đá khắc kia, hơn nữa chúng vẫn còn nguyên vẹn đấy!
“Những bia phương tiêm linh hồn này cần phải dẫn linh hồn của mình vào trong đó mới có thể bắt đầu lĩnh ngộ.
Lúc ngươi quán tưởng nhớ là không nên tham lam, nếu không làm linh hồn của mình bị tổn thương thì cái được không bù nổi cái mất đâu.” Lão giả dặn dò.
La Chinh gật đầu, đi qua từng tấm bia phương tiêm xung quanh đó.
Mỗi tấm bia phương tiêm đều cao vài chục trượng, từng luồng hơi thở màu xám huyền ảo tản ra từ bên trong.
Có vài bia phương tiêm truyền ra luồng hơi thở nóng bức, thứ được ghi trong tấm bia phương tiêm này hẳn là quy tắc hệ Hoả.
Mà trong vài bia phương tiêm khác lại truyền ra từng luồng sức mạnh lạnh lẽo, có lẽ trong mấy tấm bia phương tiêm này ghi lại quy tắc hệ Băng!
Trong mấy tấm bia phương tiêm này ghi chép lại lực quy tắc căn bản!
Quy tắc căn bản chính là ý cảnh cơ bản nhất, giống như kiếm ý của La Chinh thật ra chính là một loại ý cảnh phát triển từ quy tắc hệ Kim mà thôi.
Còn kiếm ý Cực Lôi mà Hoa Thiên Mệnh lĩnh ngộ được thì là kiếm ý được dung hợp với quy tắc hệ Lôi.
Ý cảnh và quy tắc căn bản không được phân chia cao thấp, có điều nếu nắm giữ được quy tắc căn bản rồi mới tiến tới nắm giữ những ý cảnh khác, thì dễ dàng hơn nhiều.
Bởi vì đám ý cảnh kia chẳng qua chỉ là thứ được suy ra từ quy tắc căn bản mà thôi.
Cuối cùng, La Chinh dừng lại dưới một tấm bia phương tiêm màu xanh.
Hắn cảm nhận được một chút cảm giác quen thuộc từ tấm bia này.
“Trong tấm bia phương tiêm này ẩn chứa lực không gian.” Trong lòng La Chinh hơi động một chút.
Lần đầu tiên La Chinh đi qua bão không gian đã lĩnh ngộ được một chút quy tắc không gian từ trong đó, sau đó lại đi qua những không gian đổ nát, rồi lại lĩnh ngộ lực không gian trong khối đá khắc, nhưng quy tắc không gian nhận được từ đó lại không được hệ thống.
Nếu có thể lĩnh ngộ quy tắc không gian từ tấm bia phương tiêm này thì chắc chắn sẽ có lợi ích không nhỏ đối với hắn.
Vì vậy La Chinh cũng giống như những võ giả khác, ngồi thẳng xuống đất, nhắm mắt lại.
Lão giả Long tộc kia nhìn La Chinh đầy bất ngờ: “Thú vị thật.
Tên nhóc này lại chọn bia phương tiêm ghi chép quy tắc không gian.
Thời gian là Vương, không gian là Tôn… Hai loại quy tắc này là mạnh nhất trong các loại quy tắc căn bản.
Có điều muốn lĩnh ngộ được cũng càng khó hơn, không ngờ hắn lại quyết đoán được như thế.”
“Muốn quán tưởng thì phải lợi dụng linh hồn để chạm tới tấm bia phương tiêm này.” Nghĩ tới đây, La Chinh dẫn một tia linh hồn ra ngoài.
Linh hồn của hắn hoá thành sợi từ từ đến gần bia phương tiêm, trong nháy mắt lúc sợi linh hồn vừa mới chạm vào tấm bia thì bỗng nhiên nó lại truyền ra một lực hút, kéo linh hồn của hắn tới!
“Ồ?”
Trong lòng La Chinh lập tức kinh hãi, vào lúc này thể linh hồn thuần tuý của hắn, đã bám vào tấm bia phương tiêm kia!
Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bia phương tiêm.
Thể linh hồn của những võ giả khác đang liên tục leo lên tấm bia phương tiêm này, có linh hồn của vài võ giả đã leo lên tới giữa tấm bia rồi.
“Leo lên sao? Hẳn là không có gì khó khăn.” La Chinh cũng không suy nghĩ nhiều, bắt đầu leo lên trên.
Thể linh hồn không có trọng lượng, vì vậy leo lên cũng không tốn sức, nhưng vào lúc La Chinh vừa mới leo lên được một bước thì những đường vân không gian huyền ảo trên bia lại sinh ra một luồng lực lượng bài xích, không ngờ là nó muốn đẩy hắn ra ngoài.
“Luồng lực lượng bài xích này hẳn là lực lượng của quy tắc không gian! Với trình độ thấu hiểu của ta với quy tắc không gian thì thế này vẫn chưa đủ để đẩy ta ra!” Linh hồn La Chinh cưỡng lại, dính chặt lên bia phương tiêm rồi từ từ di chuyển lên phía trên.
Sau khi di chuyển được khoảng một trượng, hắn lập tức cảm giác được luồng lực lượng không gian bài xích này lại càng lớn hơn.
Dưới lực đẩy như thế này, bản thân hắn chỉ cần hơi không chú ý một chút sẽ bị đẩy ra ngoài ngay.
La Chinh khẽ cau mày, tốc độ leo lên cũng giảm đi rất nhiều: “Muốn leo lên được bia phương tiêm này là rất khó!”
Đúng lúc này, phía trên La Chinh có một linh hồn bị bia phương tiêm bắn ra ngoài.
Trong nháy mắt linh hồn ấy bị bắn ra, cả người một vị võ giả đang ngồi dưới đất run rẩy kịch liệt.
Vốn võ giả đó vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, mà giờ lại bỗng nhiên ngã nhào về phía trước.
Lúc bò dậy, ở khoé miệng có rỉ ra chút máu, vẻ mặt cũng đầy uể oải.
Xem ra linh hồn của hắn bị thương không nhẹ.
“Có lẽ võ giả này miễn cưỡng leo lên trên nên mới bị thương như thế.” Thấy một cảnh như vậy, trong lòng La Chinh sợ hãi.
Có điều từ bỏ chưa bao giờ là tính cách của La Chinh.
Đối với cơ hội mà nghìn nghìn vạn vạn võ giả ở Trung Vực mơ ước tha thiết, sao La Chinh lại từ bỏ được chứ?
Làm sao để vượt qua lực đẩy này đây? Nếu như lực đẩy này mạnh như thế, có thể đoán được rằng chắc chắn hắn sẽ té từ trên đó xuống!
Vào lúc này, ánh mắt La Chinh hướng về những đường vân trên bia phương tiêm.
Thoạt nhìn mấy đường vân kia giống như lộn xộn, nhưng hình như chúng lại được sắp xếp dựa theo một quy tắc nhất định nào đó.
Ánh mắt La Chinh lập tức loé lên.
Bia phương tiêm này vốn lấy việc lĩnh ngộ làm chủ đạo, nếu như không thể lĩnh ngộ được những đường vân trên đó thì chuyện muốn leo lên là hoàn toàn không có khả năng.
Lần này La Chinh lại quan sát, liền nhìn thấy có linh hồn của vài võ giả leo lên tới giữa bia phương tiêm thì không nhúc nhích nữa.
Xem ra là đang lĩnh ngộ quy tắc không gian.
“Hoá ra là như thế.” La Chinh hơi gật đầu.
Bây giờ hắn cũng không vội vàng leo lên trên nữa mà lại thong thả quan sát tấm bia phương tiêm này.
Rất nhanh, cả người La Chinh đã đắm chìm trong những đường vân chẳng chịt.
Lúc La Chinh bắt đầu cảm nhận thì vứt bỏ hết những tạp niệm ra bên ngoài, giống như giữa trời đất chỉ còn lại mỗi linh hồn của hắn cùng với những đường vân phức tạp này!
Vào lúc này, đến cả Thanh Long trong đầu La Chinh cũng hơi trợn mắt, hít sâu một hơi: “Tên nhóc này… năng lực lĩnh ngộ đúng là không tầm thường chút nào.”
Với tầm mắt của Thanh Long, đúng là rất ít khi cảm thán một thứ gì đó, nhưng gặp phải người có năng lực lĩnh ngộ như La Chinh thì cũng nhịn không được mà khen ngợi.
Đối mặt với những đường vân huyền ảo này, quy tắc không gian lĩnh ngộ được giống như thuỷ triều, mạnh mẽ tràn vào trong đầu La Chinh.
Qua một nén nhang, hai nén nhang, lại ba nén nhang…
Linh hồn của La Chinh vẫn luôn nằm yên không nhúc nhích trên bia phương tiêm, cảm ngộ quy tắc không gian trên tấm bia này.
Sau một canh giờ, La Chinh cảm thấy được hình như lực lượng không gian bài xích trên tấm bia phương tiêm này đã giảm xuống!
“Quả nhiên là thế! Chỉ cần lĩnh ngộ quy tắc không gian đủ sâu là có thể leo lên cao hơn.
Không thể cưỡng ép leo lên bia phương tiêm, nếu không sẽ bị lực lượng không gian bài xích đẩy bật xuống ngay!”
Đợi đến lúc La Chinh lĩnh ngộ đủ rồi thì phần lớn lực bài xích trên bia phương tiêm đã biến mất.
“Lên!”
Cảm giác nhẹ nhõm hơn rất nhiều, La Chinh lại bắt đầu tiếp tục leo lên! Tốc độ leo lên lần này của hắn nhanh hơn rất nhiều, liên tục leo lên tới năm sáu trượng.
Linh hồn của từng võ giả dần bị La Chinh vượt qua.
Trong đó có một gã võ giả chính là cường giả Thần Đan Cảnh, dựa vào lĩnh ngộ của hắn đối với quy tắc không gian còn đang phải cưỡng chế chống lại lực đẩy này, nhìn thấy La Chinh lấy tốc độ nhanh như thế vượt qua bản thân thì vẻ mặt đầy khiếp sợ, giống như thấy một chuyện nào đó khó lý giải, sững sờ nói: “Tên nhóc này điên à?”
Đúng là La Chinh rất điên, cứ một mực leo lên như vậy, hai ba chục tên võ giả trên đỉnh đầu hắn gần như bị hắn bỏ lại phía sau chỉ trong nháy mắt.
Chương 425: Lời khiêu chiến từ khỉ
“Hả?”
Vị lão giả dẫn La Chinh đến đây cũng lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi giống thế.
Trách nhiệm của lão là chọn ra người có thiên phú cao, những người phi thăng lên từ Hạ Giới mà vô cùng nhạy cảm với lực quy tắc.
Dù sao dưới Hạ Giới cũng không thể nào có lực quy tắc đầy đủ thế này để tu luyện, mà trên những tấm bia phương tiêm kia được ghi chép lực quy tắc nguyên vẹn nhất! Giống như trên bia phương tiêm có quy tắc hệ Hoả thì ghi lại quy tắc hệ Hoả tầng thứ nhất, còn bia phương tiêm chỗ La Chinh thì ghi lại quy tắc không gian tầng thứ nhất!
Trong khoảng thời gian ngắn như thế mà tên nhóc này đã leo lên được một phần ba, điều này nói rõ hắn đã lĩnh ngộ được gần một nửa quy tắc không gian tầng thứ nhất rồi.
Tốc độ nhanh đến vậy? Lão cũng không biết phải nói gì nữa rồi.
Có vài võ giả ở đây lĩnh hội rất lâu, thậm chí còn có một số võ giả Nhân tộc Long mạch phi thăng lên từ Hạ Giới, vẫn luôn ở lại chỗ này suốt nửa năm, một năm, thậm chí còn lâu hơn.
Cũng bởi vì cơ hội lĩnh ngộ bia phương tiêm kia chỉ có thể gặp mà không thể cầu!
Có bia phương tiêm, tốc độ lĩnh ngộ lực quy tắc đúng là nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng dù sao đây cũng là lực quy tắc không gian, cho đến bây giờ lão vẫn chưa gặp qua người nào có thể leo lên nhanh như vậy.
“Chỉ có một lý do, tiểu tử này đã từng lĩnh ngộ lực quy tắc không gian, hơn nữa còn có chút thành tựu, cho nên mới có thể leo lên nhanh như vậy.” Lão cảm thấy mình đã tìm được một lý do hợp lý: “Đợi sau khi hắn dừng lại, có lẽ cũng không leo lên tiếp được nữa.”
Nếu như tiểu tử này gặp được cơ duyên lớn nào đó dưới Hạ Giới, lĩnh ngộ được không ít lực quy tắc không gian thì mới giải thích được chuyện tốc độ leo lên lúc này nhanh như vậy.
Nhưng lão lại không biết, đúng là La Chinh từng lĩnh ngộ một chút lực quy tắc không gian, nhưng hoàn toàn là nhờ duyên phận đưa đẩy, căn bản thì chưa hoàn thành và hệ thống lại.
Lúc La Chinh leo đến khoảng cách trên dưới mười trượng, lực lượng không gian bài xích kia lại bắt đầu mạnh hơn.
Không chỉ mạnh, mà thậm chí La Chinh còn cảm nhận được một chút cảm giác sắc bén!
“Lực không gian ở đoạn giữa bia phương tiêm lại mạnh hơn, không thể leo lên nữa rồi!”
La Chinh ngưng leo lên trên, tiếp tục lĩnh ngộ lực quy tắc trên bia bia phương tiêm.
Vào lúc này, La Chinh đã vượt qua phần lớn võ giả khác trên bia, trên đỉnh đầu chỉ còn lại lẻ tẻ vài người.
Giờ đây ánh mắt của lão giả kia luôn nhìn chăm chú vào người La Chinh, lão muốn chứng minh một chút suy đoán của mình.
Đúng vào lúc này, lại có vài người đến cạnh lão giả, cũng là một vị trung niên dẫn theo vài võ giả trẻ tuổi đến.
Người trung niên kia nhìn thấy lão giả, làm ra vẻ cười nói: “Nguỵ trưởng lão, lần này các ngươi lại thu được mấy vị đệ tử tinh anh?”
Lông mày Nguỵ trưởng lão lập tức nhăn lại, lạnh lùng trả lời: “Một người cũng không có.
Nói vậy, lần này các ngươi có sao?”
Người trung niên kia cười ha ha, vẫy tay với mấy người trẻ tuổi sau lưng hắn rồi nói: “Là đệ tử đại tông môn của Nhân tộc Long mạch chúng ta dưới Hạ Giới, vừa mới phi thăng lên.
Bốn người, có lẽ đều có thể đánh giá là tộc nhân tinh anh.
Ha ha!”
Trong bốn người trẻ tuổi này có hai nam hai nữ, tu vi đều là Chiếu Thần Chung Cực, người trung niên vừa nói vậy, cả bốn người đều toát ra sự tự tin mãnh liệt.
Nguỵ trưởng lão đánh giá hai nam hai nữ kia, hẳn bốn người này đều là Nhân tộc Long mạch có thế lực lớn dưới Hạ Giới, cho dù là tu vi, hay là căn cơ cũng vô cùng vững chắc, đến nồng độ huyết mạch cũng cao vô cùng.
Bên ngoài tuy Nguỵ trưởng lão cười đấy nhưng trong lòng thì không: “Vậy thì phải chúc mừng ngươi rồi, Triệu Tranh! Chỉ mong bọn họ đều có thể trở thành “tinh anh”!”
Hai chữ cuối cùng, Nguỵ trưởng lão gần như nghiến răng mà nói.
Thân phận của đám Nguỵ trưởng lão bọn họ là người hướng dẫn cho Nhân tộc Long mạch, mà giữa những người hướng dẫn cũng chia bè chia phái, cũng tồn tại sự cạnh tranh và nhiệm vụ.
Triệu Tranh dẫn mấy tên võ giả có thiên phú không tồi đên đây, hơn nữa lại còn diễu võ dương oai trước mặt Nguỵ trưởng lão, tất nhiên Nguỵ trưởng lão sẽ cảm thấy khó chịu.
Hơn nữa, mấy tên võ giả trẻ tuổi này lại không thèm nhìn sắc mặt của Nguỵ trưởng lão một chút nào, trong đó còn có một tên chắp tay về phía Nguỵ trưởng lão nói: “Trưởng lão, vậy thì xin nhận lời chúc tốt lành của ngài!”
“Hừ!” Vẻ mặt Nguỵ trưởng lão âm u, lười để ý đến đám tiểu bối này, ánh mắt lại dời lên người La Chinh một lần nữa.
Lão vẫn muốn nhìn xem rốt cuộc trên người La Chinh xảy ra chuyện gì.
Trong nháy mắt Nguỵ trưởng lão dời tầm mắt sang thì nhịn không được kêu “A” một tiếng: “Sao lại leo tiếp nữa rồi!”
Mới vừa nãy lão còn thấy rõ ràng La Chinh bị lực đẩy không gian cản lại, không cách nào leo lên bia phương tiêm tiếp, ai ngờ lão chỉ mới quay đầu đấu mấy câu với Triệu Tranh mà hắn đã bắt đầu leo lên như bay tiếp rồi.
Hai trượng…
Năm trượng…
Mười trượng…
Mắt thấy La Chinh đã leo lên hơn một nửa tấm bia phương tiêm, trên bia phương tiêm về quy tắc không gian này, linh hồn của La Chinh đã leo lên cao nhất!
“Tốc độ lĩnh ngộ quy tắc của hắn, sao có thể nhanh như thế được?” Vẻ mặt Nguỵ trưởng lão đầy vẻ khó tin.
Dù nói lực quy tắc trên những bia phương tiêm này đều là tầng thứ nhất, nhưng lực quy tắc luôn khó lĩnh ngộ, huống chi thứ ghi chép trên bia phương tiêm này lại là quy tắc không gian…
Nếu như tên nhóc này thật sự dựa vào lĩnh ngộ của bản thân mà leo lên thì tất nhiên hắn có tư cách để được đánh giá là tinh anh!
Đúng rồi! Tiểu tử này hẳn là võ giả thuộc sự hướng dẫn của mình!
Nguỵ trưởng lão vỗ đầu một cái, suýt chút nữa lão đã quên mất chuyện này.
Bởi vì trong cơ thể La Chinh không có huyết mạch Chân Long, chỉ là một người được thành chủ đặc cách, nên Nguỵ trưởng lão vẫn luôn oán hận vì đã lãng phí mất một giọt máu Chân Long.
Nhưng La Chinh đúng là người do Nguỵ trưởng lão hướng dẫn, chẳng qua lúc trước lão hoàn toàn không thèm coi La Chinh ra gì thôi.
Triệu Tranh nhìn thấy Nguỵ trưởng lão vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, ánh mắt cũng nhìn về tấm bia đá cách đó không xa, chú ý thấy linh hồn La Chinh đã leo lên dẫn đầu trên bia phương tiêm, khoé miệng hơi nhếch lên, toát ra vẻ mỉa mai, sau đó nói với mấy tên võ giả trẻ tuổi đằng sau hắn: “Các ngươi cũng đi lĩnh ngộ lực quy tắc trên bia phương tiêm đi.
Thứ cần nói ta đã nói qua hết rồi, tự các ngươi leo lên tiếp thu đi.”
“Đã rõ, Triệu trưởng lão.” Một tên võ giả trong số đó cười nói: “Ta cũng chọn bia phương tiêm quy tắc không gian kia!”
Triệu Tranh cười hắc hắc, xua tay nói: “Thư Nguyệt Cuồng, ngươi đi đi! Với thiên phú của ngươi, vượt qua tên nhóc đứng đầu kia cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt thôi!”
Tên võ giả tên là Thư Nguyệt Cuồng này gật đầu, đi đến dưới bia phương tiêm rồi khoanh chân ngồi xuống, linh hồn của hắn leo lên bia phương tiêm rất nhanh, vừa mới leo lên, linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng đã trèo rất nhanh về phía đỉnh bia phương tiêm! Gần như không dừng lại chút nào, vượt qua từng tên từng võ giả bên dưới.
“Hắc hắc! Lúc còn dưới Hạ Giới tên Thư Nguyệt Cuồng này đã lĩnh ngộ được hơn phân nửa quy tắc không gian tầng thứ nhất, bia phương tiêm này với hắn mà nói thật sự rất đơn giản.” Triệu Tranh cười nói.
Thấy Thư Nguyệt Cuồng nhanh chóng tiếp cận La Chinh, rất có thể sẽ vượt qua La Chinh, vẻ mặt Nguỵ trưởng lão lại trầm xuống.
Thư Nguyệt Cuồng gần như không gặp bất cứ lực cản nào, một đường leo thẳng lên, giống như lực đẩy không gian trên bia phương tiêm này hoàn toàn không tồn tại đối với hắn!
Vào lúc này, La Chinh vẫn không dời mắt nhìn chằm chằm vào những đường vân trên bia phương tiêm, lĩnh ngộ lực quy tắc trong đó, không có chút phản ứng nào với Thư Nguyệt Cuồng đang nhanh chóng tiếp cận mình ở bên dưới.
Rất nhanh, Thư Nguyệt Cuồng đã đến bên cạnh La Chinh, thản nhiên nhìn La Chinh một cái, trong ánh mắt toát ra vẻ khiêu khích.
Nhưng La Chinh chỉ kinh ngạc quay lại nhìn một cái, hoàn toàn không ngờ rằng mình đã bị cuốn vào sự cạnh tranh của hai người Nguỵ trưởng lão và Triệu Tranh, hắn vẫn không dời mắt lĩnh ngộ quy tắc không gian.
Thư Nguyệt Cuồng tiếp tục leo lên, cho đến khi hắn lên lên đỉnh đầu La Chinh, hoàn toàn ở vị trí cao hơn La Chinh thì thân người mới dừng lại, hơn nữa còn trao đổi với La Chinh: “Hắc hắc! Nhóc con, ngươi có thể đừng giống như con rùa đen được không, cứ nằm bò ở đó không nhúc nhích làm gì?”
Thằng ngu này từ đâu ra thế? Chân mày La Chinh cau lại, nhưng hắn vẫn không để ý đến Thư Nguyệt Cuồng, vẫn hết sức chuyên chú lĩnh ngộ lực quy tắc không gian như trước.
Ai ngờ sau khi tên Thư Nguyệt Cuồng này leo lên xong lại bò xuống dưới, đến trước mặt La Chinh nói: “Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy à?”
Tên Thư Nguyệt Cuồng này cũng là nhân vật được chú ý trong thế lực lớn nào đó dưới Hạ Giới, từ nhỏ đến lớn kiêu ngạo mãi đã quen, nhìn thấy La Chinh hoàn toàn ngó lơ mình nên trong lòng cảm thấy khó chịu.
“Ngươi có thể đừng giống một con khỉ được không, cứ leo lên leo xuống xuống mãi thế?” Cuối cùng La Chinh cũng không nhịn được nữa, đen mặt nói.
“Muốn leo lên leo xuống cũng phải có bản lĩnh này! Có bản lĩnh thì ngươi vượt qua ta đi!” Thư Nguyệt Cuồng cười lạnh nói.
La Chinh không thèm nói thêm gì nữa, vẫn hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm vào bia phương tiêm như trước, hắn thật sự lười để ý đến mấy loại khiêu khích vô vị này.
Huống chi hắn leo lên bia phương tiêm là để lĩnh ngộ quy tắc không gian, chứ không phải là để so đấu với người khác.
Nhìn thấy La Chinh không thèm để ý đến mình, Thư Nguyệt Cuồng cũng cảm thấy có chút nhàm chán, sau đó lại tiếp tục leo lên.
Có điều sau khi hắn leo lên tiếp khoảng hai trượng thì cũng dừng lại, bởi vì hắn đã lĩnh ngộ được hơn phân nửa quy tắc không gian ở tầng thứ nhất, nên nếu muốn tiếp tục leo lên trên thì phải lĩnh ngộ thêm, nếu không hắn cũng sẽ bị lực đẩy không gian trên bia phương tiêm bắn xuống dưới.
Đương nhiên, Thư Nguyệt Cuồng rất có tự tin vào bản thân, tin rằng muốn lĩnh ngộ hết quy tắc không gian ở tầng thứ nhất cũng không mất bao nhiều thời gian.
Đúng vào lúc này, trong đôi mắt La Chinh loé ra tia sáng, sau đó lại tiếp tục trèo lên phía trên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đừng Gọi Tôi Là Ác Ma [Dịch] Đừng Gọi Tôi Là Ác Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Dung-Goi-Toi-La-Ac-Ma-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tào Tặc [Dịch] Tào Tặc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tao-Tac-Audio-Truyen.jpg)

