[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 87 : Không làm gì được (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Không làm gì được
Dưới trạng thái linh hồn lại bị người ta đuổi giết, đây cũng là chuyện mà La Chinh không bao giờ nghĩ tới được.
Bây giờ La Chinh không chỉ phải chịu đựng uy áp linh hồn mà còn phải liên tục chạy trốn, tránh né sự công kích của Thư Nguyệt Cuồng.
“Chết đi!” Thư Nguyệt Cuồng hung ác vung lưỡi đao linh hồn của hắn.
Nhưng mà linh hồn La Chinh lại linh hoạt giống như một con khỉ, cứ lách tới lách lui giữa những kẽ hở công kích của Thư Nguyệt Cuồng.
Chỉ cần hơi không chú ý thì La Chinh lại chạy mất, sau đó nhanh chóng chui vào trong một ngọn đèn khác để chữa trị linh hồn.
Vòng thứ hai trong quả cầu đen này có hình tròn, Thư Nguyệt Cuồng cũng chỉ có thể đuổi theo La Chinh chạy từng vòng từng vòng.
Sau một hồi chạy mấy vòng như vậy, linh hồn La Chinh đã dần thích ứng với uy áp của tầng thứ hai, thậm chí có đôi khi còn lướt qua một ngọn đèn nhỏ, chạy tới ngọn đèn nhỏ tiếp theo để tiến hành chữa trị.
Mắt thấy bản thân không đuổi giết được La Chinh, lửa giận của Thư Nguyệt Cuồng lại càng lớn, hai lưỡi đao trong tay quét ngang: “Võ kỹ linh hồn, Chiến Quỷ Song Đao! Để ta xem ngươi trốn thế nào!”
Thư Nguyệt Cuồng đã từng dùng một chiêu này, lấy tu vi Chiếu Thần Chung Cực để chém giết linh hồn của một cường giả Thần Đan Cảnh!
Trên hai lưỡi đao kia của Thư Nguyệt Cuồng, ánh sáng màu xanh bắt đầu bốc lên chỉ trong nháy mắt, sau đó bóng dáng của hắn giống như ma quỷ, nhanh chóng tiếp cận La Chinh.
Hai lưỡi đao trong tay vung thành hai mảnh đao hoa, xoắn giết về hướng linh hồn của La Chinh.
Tốc độ chém giết này cực kỳ nhanh, La Chinh hoàn toàn không kịp né.
Nếu như hắn bị Chiến Quỷ Song Đao này đâm trúng thì sợ là linh hồn sẽ trực tiếp bị cắt thành mấy mảnh.
“Võ kỹ linh hồn? Ta cũng có!”
Mắt thấy không tránh được một đòn này của Thư Nguyệt Cuồng, một phần linh hồn La Chinh bỗng nhiên hoá thành một cây châm nhọn, hung hăng đâm về phía Thư Nguyệt Cuồng.
“Kinh Thần Thứ!”
Nghiêm chỉnh mà nói thì Kinh Thần Thứ của La Chinh cũng không được tính là võ kỹ linh hồn, bởi vì Hóa Hồn Vi Thứ cũng giống như hoá hồn thành đao của Thư Nguyệt Cuồng, chỉ là mang một phần linh hồn chuyển hoá thành một loại võ kỹ dùng để tấn công.
Có thể là do La Chinh tránh né lâu như vậy vẫn luôn không thi triển Kinh Thần Thứ nên Thư Nguyệt Cuồng cho rằng, La Chinh chỉ là một con chuột nhát gan chỉ biết chạy trốn, hoàn toàn không có năng lực phản kích.
Hơn nữa hắn vừa mới thi triển ra võ kỹ linh hồn mà hắn vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, vô cùng chăm chú, nhất định phải cắt nát linh hồn La Chinh.
Thế nhưng vào lúc này, La Chinh lại bất ngờ vùng lên phản kích, một đường hồn châm bén nhọn đâm đến thẳng mặt hắn.
Đang không kịp đề phòng thì sao hắn biết phải né cho được?
Đến mắt cũng không thèm nháy một cái, hồn châm của La Chinh đã đâm xuyên qua linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng!
“A!”
Thư Nguyệt Cuồng kêu thảm một tiếng, võ kỹ linh hồn đã khởi động lại bị phá tan trong nháy mắt như vậy, La Chinh cũng không thừa thắng xông lên mà kéo dài khoảng cách với Thư Nguyệt Cuồng, tiếp tục chạy về phía ngọn đèn nhỏ tiếp theo để chữa trị linh hồn của mình.
Linh hồn Thư Nguyệt Cuồng bị đâm trọng thương, cũng chỉ có thể tìm một ngọn đèn nhỏ để chữa trị.
Trong đôi mắt đầy phẫn nộ giống như một con báo, chăm chú nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Còn La Chinh đưa lưng về phía Thư Nguyệt Cuồng, khoé miệng hơi nhếch lên, hiện ra một chút ý cười sâu xa.
Phần lớn võ giả trong quả cầu đen lúc này đều không tiến hành tu luyện mà lại ngồi xổm dưới ánh đèn bắt đầu xem trò vui.
Vào lúc Thư Nguyệt Cuồng thi triển võ kỹ linh hồn, những võ giả này liền chỉ trỏ, phần lớn đều cảm thấy La Chinh nhất định sẽ thua, hắn chỉ còn một cách duy nhất đó chính là rút linh hồn của mình ra khỏi quả cầu đen.
Ai ngờ La Chinh lại bất ngờ lấy một cây châm nhọn biến nguy thành an, không chỉ giúp bản thân bình yên chạy thoát, lại còn trả lại cho tên đằng sau một đòn tàn nhẫn.
“Tên nhóc kia đúng là bình tĩnh thật.
Lúc trước vẫn không tấn công, đợi đến khi tên đằng sau thi triển võ kỹ linh hồn mới tiến hành phản kích!”
“Cái này gọi là nhìn xa trông rộng.
Ta cảm thấy tên đằng sau bị hắn đùa giỡn chạy quanh thì đúng hơn!”
“Thật ra ta lại thấy, có lẽ hắn coi việc tránh né đuổi giết thành một cách tu luyện…”
“Không phải chứ? Uy áp linh hồn còn chưa đủ để hắn tu luyện à? Còn phải thêm một người đuổi giết hắn đằng sau mới được sao?”
Mặc dù những võ giả này không tin, nhưng càng xem lại càng rõ.
La Chinh đúng là quá khủng bố.
Đúng là chỉ có hắn mới làm như vậy!
Linh hồn Thư Nguyệt Cuồng bị La Chinh đâm thủng một lỗ to, ngoài mặt dù đau đớn chịu không nổi, nhưng dưới ánh sáng của ngọn đèn nhỏ đã nhanh chóng được chữa trị.
Tuy nỗi đau đớn khiến cho hắn khó chịu, nhưng điều khiến hắn bực bội hơn chính là linh hồn của hắn lại bị tên này làm cho bị thương!
Linh hồn chính là thứ Thư Nguyệt Cuồng kiêu ngạo nhất.
Năm đó trong Hạ Giới của hắn, linh hồn của tên cường giả Thần Đan Cảnh kia cũng bị võ kỹ linh hồn của hắn chém giết! Đây là chuyện ghê gớm đến mức nào? Có thể nói chuyện đó đã làm chấn động khắp đại lục của hắn!
Bây giờ thì tốt rồi, võ kỹ linh hồn của hắn đã thi triển ra, nhưng kết quả không chỉ không thu được bất cứ hiệu quả nào, mà ngược lại do chủ quan còn bị một tên Tiên Thiên Cảnh làm cho bị thương.
Hoá hồn thành châm? Đó là thứ gì? Chỉ là một thứ đồ chơi không mang lên đài đấu được mà thôi!
Trong Đông Vực, tuy Kinh Thần Thứ được xem như công pháp thiên giai cực kỳ huyền diệu, nhưng nó được xếp vào công pháp thiên giai đơn giản vì là công pháp về mặt linh hồn! Dưới cái nhìn của Thư Nguyệt Cuồng, thứ này căn bản chẳng đáng nhắc đến! Dù sao một đâm này cũng chỉ tới tới lui lui, lần đầu có lẽ còn có tác dụng, nhưng lần thứ hai người ta đã đề phòng rồi thì dùng thế nào được?
Có điều Thư Nguyệt Cuồng đang tức giận nên xem nhẹ mất một điều.
Võ giả khi giao chiến, thắng bại thường chỉ trong nháy mắt.
Ý định của vị võ giả sáng tạo ra Kinh Thần Thứ ban đầu chính là dùng Kinh Thần Thứ để đánh lén, xong rồi cũng không có ý dùng lại lần thứ hai.
Vì vậy nếu nói từ mặt này, Kinh Thần Thứ có thể công kích đối thủ bất ngờ, khiến linh hồn của đối thù bị trọng thương, thật ra là một quyển công pháp loại linh hồn vô cùng thực dụng.
Có điều trong mắt Thư Nguyệt Cuồng hắn thì hoàn toàn lại là mấy thủ đoạn cấp thấp mà thôi.
Nhưng vậy mà hắn vẫn phải chịu thua thiệt vì nó!
“Ta muốn cắt ngươi thành mảnh vụn!” Thư Nguyệt Cuồng khẽ cắn môi.
Sau đó ánh sáng màu xanh bên ngoài thân thể hắn loé sáng lên, lại đuổi giết về phía La Chinh một lần nữa.
Lúc này đây Thư Nguyệt Cuồng đã đề phòng, Kinh Thần Thứ của La Chinh rất khó có hiệu quả lần nữa: “Ta muốn xem người làm thế nào để tránh võ kỹ linh hồn của ta?”
Vào lúc Thư Nguyệt Cuồng chữa trị linh hồn, La Chinh cũng nắm chặt thời gian để tu luyện.
Lúc này nhìn thấy Thư Nguyệt Cuồng lại đuổi tới đây, La Chinh cũng chỉ có thể chạy trốn quanh vòng thứ hai tiếp.
Thế nhưng Thư Nguyệt Cuồng lại giống như ăn phải thuốc kích thích, vùi đầu dồn sức về phía La Chinh, hoàn toàn không cho La Chinh có cơ hội thở dốc.
Lần này chẳng bao lâu hắn đã đuổi kịp La Chinh.
“Để xem lần này ngươi chạy thế nào! Chiến Quỷ Song Đao!” Hai lưỡi đao của Thư Nguyệt Cuồng vung vẩy, cùng lúc đó hắn cũng nhìn chằm chằm La Chinh, đề phòng hồn châm của La Chinh.
Nhưng mà trong nháy mắt Chiến Quỷ Song Đao của hắn sắp cắt về phía La Chinh thì La Chinh lại mỉm cười với Thư Nguyệt Cuồng, chỉ trong nháy mắt, cả người đã biến mất tiêu.
“Người, người đâu rồi?” Đang thấy hưng phấn nên Thư Nguyệt Cuồng lập tức phản ứng không kịp.
“Cuồng ca! Hắn rút linh hồn về rồi!”
“Linh hồn của hắn đã rời khỏi quả cầu đen, quay lại thể xác của mình rồi!”
Vào lúc này, khoảng cách giữa hắn và hai bạn đồng hành nữ tương đối gần nên hai người kia mở miệng nhắc nhở.
“Ông đây biết rồi!” Thư Nguyệt Cuồng nổi giận đùng đùng quát.
Hắn cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể không biết được? Sau đó linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng cũng biến mất, hắn cũng rút linh hồn của mình quay lại thân thể.
Trong nháy mắt linh hồn Thư Nguyệt Cuồng quay lại thân thể thì đột nhiên mở to hai mắt, nhìn thấy La Chinh đang đứng vung tay, xoay cổ cách đó không xa.
Hắn lập tức giận dữ đánh tới.
Bước một bước dài, Thư Nguyệt Cuồng đã vọt tới trước mặt La Chinh: “Ngươi! Đi chết đi!” Nói xong Thư Nguyệt Cuồng đã muốn ra tay.
La Chinh đối mặt với một vị cường giả Chiếu Thần Chung Cực, mà chỉ khẽ cười nói: “Ngươi chắc chắn là muốn ra tay ở đây sao?”
Vẻ mặt Thư Nguyệt Cuồng cứng lại, nhìn những thị vệ đang đứng xung quanh, nắm đấm đang giơ lên cao lập tức cứng lại giữa không trung.
Từ lúc Thư Nguyệt Cuồng tiến vào thành trì cho đến nay vẫn hoàn toàn không nhìn thấu được thực lực của những thị vệ, trưởng lão này, mà có thấy cũng không hiểu! Nhưng không cần suy nghĩ nhiều, thực lực những cường giả trên Thượng Giới này chắc chắn cao đến mức hắn khó có thể tưởng tượng nổi.
Ra tay trước mặt những thị vệ này thì chắc chắn không phải là một quyết định đúng.
“Bên đó! Trong thành cấm đấu riêng, kẻ vi phạm sẽ bị giam giữ một nghìn năm!” Một vị thị vệ nghiêm giọng nói.
Thư Nguyệt Cuồng thở phì phò buông lỏng nắm đấm, chỉ vào La Chinh nói: “Có gan thì cả đời ngươi cũng đừng tiến vào trong quả cầu đen tu luyện!” Sau đó hắn mới quay về vị trí của mình.
Đối mặt với lời uy hiếp này, vẻ mặt La Chinh vẫn tươi cười, hoạt động thân thể một cái xong lại vào trong quả cầu đen một lần nữa.
Hắn vừa mới vào quả cầu đen, bước vào vòng thứ nhất thì Thư Nguyệt Cuồng cũng tiến vào ở mé khác.
La Chinh nhanh chóng bước vào trong vòng thứ hai, tu luyện dựa theo kế hoạch của mình.
Có điều đúng là thị lực của tên Thư Nguyệt Cuồng này không tệ chút nào, giống như đã đóng đinh lên người La Chinh rồi, chỉ cần La Chinh vào vòng thứ hai tu luyện thì Thư Nguyệt Cuồng sẽ tiến hành đuổi giết ngay.
Mà La Chinh cũng cố gắng hết sức để tìm cơ hội tu luyện, dù sao đến lúc hắn trốn không thoát võ kỹ linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng thì hắn sẽ rút linh hồn ra khỏi quả cầu đen.
Tên Thư Nguyệt Cuồng này đúng là cố chấp đến mức khiến người ta tức lộn ruột, rõ ràng không làm gì được La Chinh nhưng vẫn cứ đuổi giết La Chinh hết lần này đến lần khác như trước.
Sau khi cứ lặp đi lặp lại như vậy hơn mười lần, cuối cùng linh hồn La Chinh cũng có thể ngăn cản uy áp linh hồn của vòng thứ hai, không do dự chút nào, hắn lập tức bước chân vào vòng thứ ba.
Chương 432: Yêu cầu của thanh long
Uy áp linh hồn của vòng thứ ba lại tăng mạnh gấp đôi so với vòng thứ hai, gấp bốn so vòng thứ nhất!
Dưới uy áp linh hồn ở vòng thứ ba, khi La Chinh vừa tiến vào thì lập tức linh hồn hắn đã bị uy áp dày vò như là một khối vải rách.
Cũng may La Chinh đã có dự phòng từ trước, thời điểm nhảy vào vòng thứ ba thì đi thẳng đến ngọn đèn nhỏ ở khắp xung quanh.
Thư Nguyệt Cuồng có thể nói là nhất quyết không buông, theo sát sau lưng La Chinh.
La Chinh tiến vào vòng thứ ba, hắn cũng đúng là âm hồn bất tán theo vào vòng thứ ba.
Đúng lúc vừa bước vào vòng thứ ba, sắc mặt Thư Nguyệt Cuồng lập tức biến đổi.
Tầng ánh sáng màu xanh bao ngoài linh hồn hắn tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể ngăn được uy áp linh hồn trong vòng thứ ba.
Vừa tiến vào vòng này xong, ánh sáng màu xanh bên ngoài Thư Nguyệt Cuồng lập tức bị vỡ nát.
Còn linh hồn Thư Nguyệt Cuồng tuy cũng cường đại, thậm chí còn cường đại hơn linh hồn La Chinh hai phần, nhưng trực tiếp đứng dưới uy áp linh hồn cao hơn bốn lần thì hắn cũng không chịu được.
Cố nén sự tàn phá của uy áp linh hồn, hắn chỉ có thể tìm một ngọn đèn nhỏ gần đó mà đi qua.
Vòng ngoài là vòng lớn nhất, vòng trong là vòng nhỏ nhất, so với vòng đầu tiên, vòng thứ ba này có chu vi nhỏ hơn rất nhiều.
Cho nên trong vòng thứ nhất có 32 ngọn đèn nhỏ, vòng thứ hai thì chỉ cần 16 ngọn đèn, còn vòng thứ ba trong thì chỉ có tám ngọn đèn, vòng thứ tư thì là bốn ngọn, trong vòng thứ năm thì là hai ngọn, còn vòng thứ sáu gần ngay với tà linh kiêu thú thì chỉ có một ngọn đèn nhỏ duy nhất mà thôi!
Hiện tại tuy Thư Nguyệt Cuồng vẫn nhìn chằm chằm vào La Chinh, tùy thời mà động, nhưng ánh sáng màu xanh bao ngoài linh hồn hắn đã không thể ngăn cản uy áp linh hồn nữa rồi.
Chuyện này tương đương với việc hắn và La Chinh đứng đang đứng cùng điểm xuất phát.
Trong nháy mắt Thư Nguyệt Cuồng lao ra ngọn đèn nhỏ thì La Chinh cũng phóng tới ngọn đèn tiếp theo, sau đó hai người đều dựa vào ngọn đèn để chữa trị linh hồn…
Cứ như vậy, hai người cứ quay quanh từng ngọn đèn nhỏ, di chuyển liên tục, vậy mà Thư Nguyệt Cuồng không thể làm cách nào để đến gần La Chinh hơn.
Phần đông đám võ giả đứng bên ngọn đèn xem cuộc vui cũng cạn hết cả lời.
Thư Nguyệt Cuồng cố chấp như thế thì cũng thôi, thế nhưng La Chinh thì tiến bộ quá nhanh rồi đấy chứ? Thấm thoát hắn đã bước chân vào trong vòng thứ ba rồi!
Tu luyện trong quả cầu đen này sẽ giúp tăng mạnh linh hồn lên rất nhanh, chỉ cần bước vào trong vòng thứ sáu thì coi như linh hồn đã bước chân vào Chiến Hồn Cảnh!
Trong Chiến Hồn Cảnh có một chữ “Chiến”, ý là linh hồn có thể trực tiếp dùng trong chiến đấu.
Sau khi bước vào Chiến Hồn Cảnh, linh hồn đã là thay da đổi thịt! Không chỉ không yếu ớt mà trái lại, linh hồn còn có thể bơm vào trong vũ khí để giết địch.
Cho dù là tùy ý truyền vào lá rụng hoa bay thì của chúng cũng có thể so ngang với tiên khí thậm chí cả thánh khí! Cái này là chỗ cường đại của chiến hồn!
Võ giả tiến vào trong quả cầu đen để tu luyện thì đều muốn cho linh hồn của mình tiến vào Chiến Hồn Cảnh, thế nhưng Chiến Hồn Cảnh nào phải một chuyện dễ dàng như vậy? Tu luyện linh hồn không liên quan đến tu vi, cho nên rất nhiều linh hồn của võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, thậm chí còn cường giả Hư Kiếp Cảnh đều không thể chạm tới cánh cửa Chiến Hồn Cảnh!
“Xem ra Cuồng ca điên rồi.
Bộ dạng như vậy là không kịp đuổi kịp tên nhóc kia!”
“Nguyệt Cuồng tội gì phải tự làm khổ mình thế nhỉ? Từ đầu đến giờ cứ đuổi theo như vậy, rõ ràng là phí công tốn sức.
Cho dù đuổi theo được La Chinh thì có thể làm gì được hắn?”
“Ài… Chịu thôi.
Dưới Hạ Giới Cuồng ca kiêu ngạo thế nào chứ? Bị tên kia đả kích như vậy nên nhất thời không nghĩ ra thì cũng có thể hiểu được.”
Cho dù ba người đồng hành cùng Thư Nguyệt Cuồng cũng không nhìn nổi nữa thì chấp niệm đuổi giết La Chinh của Thư Nguyệt Cuồng cũng không hề giảm.
Nhưng Thư Nguyệt Cuồng không hiểu, hắn đuổi theo La Chinh suốt từng vòng, từng vòng vậy mà linh hồn La Chinh càng ngày càng chắc chắn hơn!
Lúc mới bắt đầu, La Chinh ra khỏi một ngọn đèn thì không chịu được uy áp linh hồn, vì vậy phải nhanh chóng tiến vào ngọn đèn nhỏ tiếp theo.
Nhưng càng về sau, liền một lúc La Chinh có thể lướt qua hai ngọn đèn, sau đó là ba ngọn đèn, khoảng cách hai người càng ngày càng xa.
Mãi đến La Chinh dạo qua hết một vòng, đến ngay sau lưng Thư Nguyệt Cuồng thì Thư Nguyệt Cuồng mới kịp phản ứng, quay ngược lại đuổi theo La Chinh.
Thấy cảnh đó, gần như tất cả võ giả đều bị chọc cười.
Thư Nguyệt Cuồng này dường như bị La Chinh đùa bỡn đến choáng váng cả rồi…
Cứ đuổi theo như vậy trong vòng thứ ba được khoảng hai canh giờ thì La Chinh mỉm cười, bước vào vòng thứ tư!
Uy áp linh hồn trong vòng thứ tư gấp tám lần vòng thứ nhất!
Nếu La Chinh bước vào thì Thư Nguyệt Cuồng cũng muốn bước vào.
Ba người bạn của hắn nhìn thấy Thư Nguyệt Cuồng có ý định đi vào thì vội vàng ngăn cản nói: “Nguyệt Cuồng! Ngươi muốn làm gì? Uy áp linh hồn trong vòng thứ tư không phải thứ ngươi có thể chịu đựng được!”
Để chịu đựng uy áp linh hồn trong vòng này, Thư Nguyệt Cuồng cũng đã cố hết sức, ánh sáng màu xanh là thứ khiến hắn tự hào cũng đã mất đi hiệu quả khi phải đối mặt với uy áp linh hồn cao gấp bốn lần, huống chi vòng kế tiếp là uy áp linh hồn cao gấp tám lần?
La Chinh nhẹ nhàng bước vào trong ngọn đèn nhỏ, thế nhưng ngược lại, Thư Nguyệt Cuồng thì thật thảm hại, vừa bước vào trong vòng thứ tư, linh hồn của hắn liền bắt đầu vỡ vụn với tốc độ có thể nhìn thấy được!
Ba người đồng hành cùng Thư Nguyệt Cuồng cũng chỉ có thể lo lắng suông, vì đến vòng thứ ba bọn họ còn không thể nào vào được thì làm sao có thể tiến vào vòng thứ tư cứu người?
Bọn họ chỉ có thể trơ mắt ếch ra nhìn linh hồn Thư Nguyệt Cuồng tan rã!
Linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng kịch liệt đau nhức, lúc này mới giật mình tỉnh lại.
Trước đây coi như hắn hành động điên rồ, hoặc nên nói là tức giận đến mức mất hết lý trí, sống chết gì cũng muốn đuổi kịp La Chinh! Nhưng giờ này hắn phát hiện, bước vào trong vòng thứ tư chính là tuyệt cảnh, có đi mà không có về.
Nếu như không thể tới gần ngọn đèn nhỏ thì phải trở lại vòng thứ ba, hoặc là linh hồn của hắn liền bị vỡ vụn! Như vậy nhục thể của hắn sẽ biến thành một cái xác không có linh hồn!
Trong giây phút đứng giữa sự sống và cái chết, Thư Nguyệt Cuồng chỉ đành khởi động bí pháp gia tộc của hắn! Thiêu đốt linh hồn!
“Xèo…”
Bên ngoài linh hồn hắn nổi lên một ngọn lửa nhàn nhạt, đó là lửa linh hồn!
Thiêu đốt linh hồn nghiêm trọng hơn nhiều so thiêu đốt thể xác! Thế nhưng mà giờ phút này Thư Nguyệt Cuồng thật sự không chú ý được nhiều như vậy.
Tại thời điểm thiêu đốt linh hồn, lửa linh hồn miễn cưỡng cản trở được uy áp linh hồn cao tới tám lần kia, hắn nhân cơ hội này rút thân ra, lui về trong vòng thứ ba, để cho ngọn đèn nhỏ chữa trị linh hồn của mình…
Ngọn đèn nhỏ tất nhiên có thể chữa trị linh hồn bị tổn thương của Thư Nguyệt Cuồng, nhưng phần linh hồn bị thiêu đốt mất thì lại không có cách nào chữa trị, sẽ có ảnh hưởng cực kì lớn đối với hắn.
Lúc này, mặt Thư Nguyệt Cuồng trắng bệch! La Chinh ở ngọn đèn nhỏ cách Thư Nguyệt Cuồng cũng không xa, thế nhưng Thư Nguyệt Cuồng căn bản không chịu được uy áp gấp tám lần, nếu như cưỡng ép đi vào thì chỉ sợ chưa kịp đến gần ngọn đèn nhỏ, linh hồn của hắn đã vỡ vụn hết trước rồi…
Nhìn vẻ tươi cười thản nhiên trên mặt La Chinh, trong lòng Thư Nguyệt Cuồng có một loại cảm giác thất bại sâu sắc.
Trước đây khi cảm ngộ lực quy tắc bị thua dưới tay La Chinh đã đành, thế mà tu luyện linh hồn là điểm mạnh của Thư Nguyệt Cuồng hắn! Bị người ta hành hạ tới mức thương tích đầy mình trong chính lĩnh vực mình mạnh nhất, loại thất bại này có cảm giác mãnh liệt tới mức nào? Chỉ là lúc này, ngoài việc chấp nhận ra thì hắn cũng chỉ biết chấp nhận mà thôi…
Sau khi La Chinh tiến vào vòng thứ tư thì đã chẳng muốn để ý tới Thư Nguyệt Cuồng nữa mà chuyên tâm rèn luyện linh hồn của mình.
Vòng thứ tư này này đã rất gần với tà linh kiêu thú rồi.
Tà linh của nó có một đôi mắt cực lớn, một mực nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Ngoại hình của nó trông như một con gấu lớn, mặt lại dài như rồng, thế mà lại mọc ra một cái mỏ chim, nhìn qua hung ác dị thường!
Bỗng nhiên tà linh kiêu thú mở cái mỏ chim cực lớn ra, phát ra một tiếng kêu quái dị.
“Kéc!”
Theo tiếng kêu quái lạ của con kiêu thú này, trong vòng thứ tư hiện lên ra từng tà linh đen sì.
Kích thước của những tà linh này không lớn, nhưng thoạt nhìn thì chính là từng con kiêu thú loại nhỏ, chúng đi qua đi lại trong vòng thứ tư này.
“Cái này…” Lông mày La Chinh cũng nhíu lại.
Vòng thứ tư rất gần với kiêu thú, uy áp linh hồn đã đạt tới tám lần, đối với La Chinh mà nói thì đã là thử thách lớn lao, thế nhưng nếu còn phải đối phó với mấy tà linh này thì biết làm thế nào?
Cũng may những tà linh này cũng không dám tới gần ngọn đèn nhỏ, chỉ cần La Chinh không đi ra ngoài thì cũng coi như là an toàn…
Thế nhưng chỉ cần La Chinh vừa mới bước ra khỏi phạm vi ngọn đèn nhỏ kia thì đám tà linh này liền phi về phía La Chinh, vậy nên độ khó rất cao.
Đúng vào lúc này, Thanh Long trầm mặc đã lâu cuối cùng cũng nói chuyện.
Từ lúc La Chinh bắt đầu tu luyện, Thanh Long vẫn không nói gì, đến giờ này mới mở miệng, La Chinh liền có dự cảm không lành
“La Chinh, chờ khi ngươi xâm nhập tầng thứ sáu, ta muốn nuốt tà linh kiêu thú kia.” Thanh Long bỗng nhiên nói.
“Nuốt tà linh kiêu thú kia?” Nghe nói như thế, La Chinh lập tức kinh sợ.
Tà linh kiêu thú này có thực lực mạnh tới mức khó có thể tưởng tượng, đến một Chiến Hồn Cảnh đã khó tiến vào như thế, huống chi tà linh kiêu thú này còn là Ngọc Bích Chiến Hồn! So với Chiến Hồn Cảnh còn cao hơn một tầng!
“Làm sao mà nuốt?”
Chương 433: Chân long đệ nhị
Thanh Long cười hắc hắc nói: “Yên tâm đi, tà linh kiêu thú bị lôi khóa Uẩn Hồn Âm Dương trói chặt nên đã sớm suy yếu đến cực điểm, so với ta bây giờ xuất ra thì cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, lát nữa chỉ cần nghĩ cách để phá vỡ lôi khóa Uẩn Hồn Âm Dương là được rồi, những chuyện khác giao cho ta xử lý!”
Vẻ mặt La Chinh đau khổ nói: “Như vậy sao được? Cho dù ngươi có bản lĩnh nuốt tà linh kiêu thú này thật thì bỗng nhiên nó biến mất, ta phải giải thích thế nào?”
Muốn bắt giữ tà linh con kiêu thú có Ngọc Bích Chiến Hồn này cũng không đơn giản.
Nếu trước mắt bao nhiêu người thế này mà La Chinh lại nuốt mất thì đúng là không biết nên giải thích thế nào cho bên kia!
“Cái này ta mặc kệ.
Giả điên, giả ngốc… Chính ngươi tự xem xét mà xử lý đi.
Dù sao ngươi giúp ta nuốt tà linh kiêu thú này thì cũng rất có lợi cho ngươi.” Thanh Long cười hắc hắc nói.
Rất có lợi? Nghe được Thanh Long nói như vậy, trong lòng La Chinh hơi dậy sóng, với tầm mắt của Thanh Long, thứ nó nói tốt dĩ nhiên là không kém!
“Rốt cuộc là có lợi gì? Ngươi nói trước đi!” La Chinh bỗng nhiên nói.
“Một phần linh hồn của tà linh kiêu thú để cho ta tự tẩm bổ, còn một phần khác, ta định dùng để đánh thức Thất ca của ta, còn một phần thì giúp hồn chủng của ngươi.” Thanh Long thản nhiên nói.
“Đánh thức Thất ca?” La Chinh sửng sốt.
Trong đầu La Chinh có tổng cộng chín con Chân Long.
Lúc đầu cả chín con Chân Long này đều như vật chết, nhưng từ khi rót vào không ít Thiên Diễn Tinh Hoa, lại cắn nuốt xương cốt Giao Long thì Thanh Long đã dần dần khôi phục, tuy nhiên tốc độ khôi phục rất chậm.
Còn tám con Chân Long khác thì hiện giờ vẫn giống như vật chết, quấn quanh vách lò luyện khổng lồ, giống như hình ảnh được khắc lên vậy, không có chút sức sống nào.
La Chinh biết, Thất ca theo lời Thanh Long nói có lẽ là một con rồng trên vách lò luyện, thế nhưng cụ thể con nào thì La Chinh cũng không rõ.
Tuy Thanh Long về tới Chân Long giới, nhưng lại vì chút nguyên nhân nên không cách nào lộ diện.
Mà một khi La Chinh huấn luyện xong thì sẽ trở lại Hạ Giới lần nữa, lúc đó chỉ sợ sẽ khó có thể gặp được linh hồn cường đại như như tà linh kiêu thú này nữa.
Cho dù có gặp thì cũng không phải là kẻ mà La Chinh hoặc Thanh Long hiện tại có thể địch nổi, cho nên theo Thanh Long nghĩ thì đây là một cơ hội.
“Thất ca am hiểu luyện thể, mà thân thể của ngươi mượn lò để rèn luyện, đến giờ đã là thân thể linh khí! Tiến thêm một bước nữa thì có thể biến thành thân thể tiên khí.
Sau khi ngươi tiến vào Tiên Thiên Cảnh, khi thân thể ngươi được rèn luyện, luồng khí nóng chỉ đủ để tẩy rửa đan điền của ngươi, giá trị không lớn, nếu không luyện thể thì thật sự là lãng phí!” Thanh Long thản nhiên nói.
Thực tế Thanh Long nói rất đúng.
La Chinh có thể chất đặc biệt, cho dù tìm khắp trăm vạn Đại Thế Giới, mười vạn Đại Giới đều không có người thứ hai tồn tại.
Nếu như thân thể La Chinh cứ tiếp tục cường hóa như vậy thì ngay cả chính Thanh Long cũng không biết sẽ có chuyện gì xảy ra!
“Luyện thể à?” La Chinh lăn tăn gật đầu.
Hắn cũng không phải không có nghĩ đến chuyện pháp thể song tu, chỉ là trong Đông Vực và Trung Vực cũng không phổ biến thuật luyện thể, hầu hết đều gặp cường giả tu luyện chân nguyên! Mà người luyện thể lại theo một quy luật khác, chính là tu luyện “cương nguyên”.
So với chân nguyên thì cương nguyên thiên về đột phá thân thể, càng trực tiếp và cứng rắn hơn.
Chỉ là pháp thể song tu là một con đường đã định trước chắc chắn vô cùng gian nan, trong nhân loại chưa ai có thể vượt qua! Sau khi trầm mặc một hồi, La Chinh gật gật đầu, đôi mắt lóe sáng như sao.
Hiện tại mặc dù La Chinh có tiến bộ nhảy vọt, nhưng vẫn quá yếu! Nếu quả thật để cho hắn đối mặt với Đông Tà Vương – Thôi Tà lần nữa thì có lẽ chỉ trong nháy mắt thôi cũng sẽ bị giết!
Nghĩ đến đây, linh hồn La Chinh bỗng nhiên run rẩy một trận, đến ‘hồn chủng’ là cái gì cũng không thèm hỏi lấy một câu mà trực tiếp lựa chọn phóng tới chỗ đám tà linh kiêu thú kia.
“Giết!”
La Chinh cũng không tu luyện võ kỹ linh hồn, chẳng qua hiệu quả của Kinh Thần Thứ vẫn rất tốt, những tà linh kiêu thú loại nhỏ này tuy nhiều về số lượng nhưng thực lực không lớn như trong tưởng tượng.
Sau khi hắn diệt chết vài con thì lại nhanh chóng lui về trong phạm vi ngọn đèn nhỏ.
Nhiều lần như thế, linh hồn cũng càng chắc chắn hơn.
Phần đông võ giả nhìn thấy La Chinh ở vòng trong thì cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.
Với tốc độ tu luyện của bọn họ, không biết tới năm nào tháng nào mới có thể bước vào vòng trong, mới có thể tiến vào Chiến Hồn Cảnh.
Thế nhưng La Chinh lại cứ như vậy tiến vào từng vòng, nháy mắt đã là vòng thứ tư rồi.
Một số võ giả không thể không thầm thở dài một câu, giữa người và người thật sự không thể so sánh.
Thế nhưng sau khi La Chinh tiến vào vòng thứ tư, tốc độ tăng cường linh hồn cũng chậm lại.
Ở trong vòng thứ tư, một đường chém giết trọn vẹn hai ngày hai đêm, sau đó La Chinh mới ra khỏi quả cầu đen nghỉ ngơi một ngày, rồi lại tiến vào trong quả cầu đen tu luyện lần nữa.
Thẳng đến ngày thứ ba, La Chinh rốt cuộc cũng phá tan vòng thứ tư, tiến vào phạm vi của vòng thứ năm, chỉ cần bước vào vòng thứ sáu thì Thanh Long liền muốn ra tay.
La Chinh cũng biết, mặc dù Thanh Long nói dễ dàng, nhưng trên thực tế với thực lực suy yếu của Thanh Long hiện tại mà muốn nuốt tà linh kiêu thú này thì cũng có chút khó khăn.
Chỉ là sau khi nuốt tà linh kiêu thú sẽ rất có lợi nên dù La Chinh hay Thanh Long cũng không thể bỏ qua!
Khi La Chinh điên cuồng tu luyện hết ngày này qua đêm khác, Triệu Tranh đi đến trước một đài truyền tống thật lớn bên trong thành trì này, lấy một miếng ngọc truyền âm ném vào trong đài truyền tống.
Chân Long giới được xưng là một giới, nhưng độ rộng lớn của lãnh thổ một giới này khiến con người khó có thể tưởng tượng được!
Dù cho Nhân tộc Long mạch chỉ chiếm một phần vạn khu vực của Chân Long giới thì ngọc truyền âm cũng cần vượt qua khoảng cách 3000 vạn tỷ dặm mới có thể đến Viêm Long Điện của Triệu Tranh.
Cho nên chỉ truyền tống một miếng ngọc truyền âm cũng hơi tốn kém.
Nếu không vì La Chinh thì chắc chắn hắn sẽ không làm loại chuyện này.
Mấy ngày nay, Triệu Tranh chuyên tìm đọc mấy cuốn sách cổ.
Trong vạn năm nay, mới chỉ xuất hiện một lần lễ tẩy trần quy tắc.
Vào 8400 năm trước, có một vị tên là Mạnh Kha đã được trải qua lễ tẩy trần quy tắc này, mà người này giờ đã là Cung chủ Bích Long Cung.
Cho nên có thể nói La Chinh chính là thiên tài vạn năm mới gặp một lần!
Cũng không phải sau khi La Chinh tiếp nhận lễ tẩy trần quy tắc thì chắc chắn có thể leo lên vị trí Cung chủ Nhân tộc Long mạch.
Dù sao thì trong quá trình trưởng thành của một thiên tài, nhân tố thật sự ảnh hưởng có nhiều lắm, ví như số mệnh, tu vi, giác ngộ, trùng hợp, vận mệnh…
Nhưng ít nhất thì có thể chứng minh La Chinh có cơ hội này.
Người như vậy, Viêm Long Điện hắn tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Thế nhưng Triệu Tranh lại không biết, từ ba canh giờ trước, Ngụy trưởng lão cũng đã truyền một ngọc bội truyền âm đến Long Uyên Cung cách xa 2500 trăm vạn.
Rốt cuộc thì Ngụy trưởng lão cũng lớn tuổi hơn Triệu Tranh, biết nhìn xa trông rộng.
Lão biết rõ Triệu Tranh tâm cơ kín đáo, tuyệt đối sẽ không buông tha.
Vậy nên lão dứt khoát mời đại lão tọa trấn trong Cung đến đây.
Như vậy thì cho dù thật sự bỏ lỡ La Chinh, Long Uyên Cung biết được chuyện này cũng sẽ không trách tội lão, mà nếu đại lão mà Long Uyên Cung phái tới lại không tranh giành được với Viêm Long Điện… Chuyện này cũng không phải là vấn đề của Ngụy trưởng lão.
Ngụy trưởng lão và Triệu Tranh đều lẳng lặng cùng đợi viện binh, La Chinh lại từng vòng, từng vòng, dần dần tới gần tà linh kiêu thú.
Muốn biết đột phá Chiến Hồn Cảnh khó tới mức nào thì nhìn những võ giả tộc Long mạch phi thăng lên đây là rõ.
Nhiều võ giả như vậy mà phần lớn rải rác ở vòng thứ nhất, có một số thì ở vòng thứ hai, chỉ có mấy người ở trong vòng thứ ba.
Trong vòng thứ tư không có bóng dáng ai, còn La Chinh lẻ loi phấn đấu một mình trong vòng thứ năm!
“Kéc!”
Tà linh kiêu thú ở giữa quả cầu đen kia hình như đã cảm nhận được gì đó.
Có lẽ nó đã phát hiện trong cơ thể La Chinh có một linh hồn cường đại đang ẩn núp.
Sau khi La Chinh tiến vào vòng thứ năm thì nó không ngừng kêu to, có vẻ hơi xao động bất an.
Chỉ là lôi khóa Uẩn Hồn Âm Dương đã cố định nó một cách chặt chẽ, thế nên ngoài việc phát ra uy áp linh hồn thì nó cũng không có cách nào khác để đối phó với La Chinh.
Tuy La Chinh chịu được, thế nhưng như vậy thì chỉ khổ những võ giả khác trong quả cầu đen.
Không ít võ giả bị đã lảo đảo khi tà linh kiêu thú phóng ra từng đợt uy áp linh hồn mạnh mẽ hơn!
“Tách…”
Dưới từng đợt từng đợt uy áp linh hồn, khi La Chinh vừa đi ra khỏi ngọn đèn thì linh hồn của hắn bỗng xuất hiện một vết rạn.
Linh hồn của hắn sau khi trải qua rèn luyện trong quả cầu đen này thì đã vô cùng chắc chắn, cho dù có bị hao tổn thì cũng chỉ xuất hiện vết rạn trên mặt ngoài chứ không giống trước đây, động một chút là bị uy áp linh hồn xuyên thấu.
Trong vòng thứ năm, La Chinh càng tốn nhiều thời gian hơn, trọn vẹn mất mười ba ngày mới dần dần thích ứng được.
Lúc này linh hồn La Chinh đã đặc biệt chắc chắn, cứ cho là bị đôi đao của Thư Nguyệt Cuồng chém lên thì e rằng cũng không thể làm tổn thương linh hồn hắn được!
Lúc này La Chinh hỏi: “Thanh Long, chuẩn bị xong chưa? Ta chuẩn bị tiến vào vòng thứ sáu.”
Thanh Long thận trọng nói: “Đến vòng thứ sáu xong ngươi phải cẩn thận! Ta phá vỡ lôi khóa Uẩn Hồn Âm Dương thì lập tức uy áp linh hồn phát ra càng cường đại hơn.”
Đương nhiên La Chinh đang ở trạng thái linh hồn, cũng chẳng thể hít sâu nổi, vậy nên hắn chỉ im lặng đánh giá tà linh của con kiêu thú cực lớn trước mắt, một lần nữa tiến vào vòng thứ sáu!
Phần lớn các võ giả cho rằng La Chinh muốn tiến sâu vào Chiến Hồn Cảnh, nhưng bọn họ nào biết chuyện La Chinh muốn không phải là tiến vào cảnh giới ấy, mà là đi thẳng đến chính bản thể của tà linh kiêu thú.
Mà đúng lúc đó, truyền tống trận trong thành trì kia cũng phát sáng lên, trong đó xuất hiện một người đàn ông toàn thân mặc áo lông, hai mắt người này giống như đang không ngừng bùng cháy.
Sau khi ra khỏi truyền tống trận, hắn thản nhiên nhìn chung quanh một vòng.
Triệu Tranh ở bên cạnh chờ đã lâu, lúc này cười tươi tiến lên đón: “Niên phó điện chủ! Tiểu nhân cung kính đợi ở đây đã lâu.”
Chương 435: Ta không thích người
Cung chủ Long Uyên đĩ thẳng đến quà cầu màu đen, trong nháy mát đã chui thẳng vào trong đó.
Lôi khóa Uẩn Hồn Âm Dương ở bên ngoài quả cầu đen vẫn không ngừng nổ tung, bộc phát ra uy lực kinh người, vậy mà cũng không thể lảm Cung chủ Long Uyên bị thương.
Trong khoảnh khắc cung chủ Long Uyên chui vào trong quả cầu đen, đôi mắt đẹp của nàng lập tức trợn to lên, khẽ “ồ” một tiếng…
Với tu vi của nàng, dù là tà linh kiêu thú còn đang lành lặn thì cũng chẳng thế làm gì nàng được, chứ nói gì tới chuyên nó đã cực kỳ suy yếu.
Vậy nên thứ khiến nàng giật mình chắc chắn không phải là tà linh kiêu thú gì cả, mà chính là linh hồn La Chinh ở cách đó không xa.
Tà linh của con kiêu thủ kia đã biến mất không còn dấu vết! Chỉ còn có linh hồn La Chinh đang lẻ loi ngồi ngay ngắn giữa quả cầu.
Có chuyên gì vậy nhỉ? Vì sao lại xảy ra chuyên này? Sao tà linh của con kiêu thú kia lại tan biến? Cung chủ Long Uyên hoang mang, nàng thật sự không nghĩ ra chuyên gì đã xảy ra.
“Đùng… Đùng…”
Lôi quang do tàn dư lôi khóa bộc phát ra ngày càng ít hơn, còn bề mặt linh hồn La Chinh lại không ngừng bị bóp méo, bên ngoài linh hồn hắn tự phát ra một số màu sắc phức tạp, giống như sắc thái khi từng giọt dầu hạt cải rơi xuống, trôi nồi trên mặt nước.
“Linh hồn hắn sắp đột phá Chiến Hồn Cảnh!” Cung chủ Long Uyên lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.
Nàng vốn đến đây vì La Chinh.
Ngay từ đầu nàng đã nghe Ngụy trưởng lão nói, hắn đã trài qua lễ tảy trần quy tắc, không ngờ giờ lại bước vào Chiến Hồn Cảnh! Người này chẳng phải vẫn còn là Tiên Thiên Cành sao? Sao lại nhanh như vậy?
Nàng nghiêng đầu, hơi hơi ngước lên, tiến gần lên vải bước rồi duỗi tay ra.
Trên cồ tay nàng đột nhiên xuất hiện một viên đan dược màu đỏ thẫm.
Viên đan dược này không phải hình tròn, mà được kết lại thành hình dạng quỷ dị, hơn nữa còn không ngừng nhảy lên như vật sống.
Cung chủ Long Uyên nhẹ nhàng ném một cái, viên đan dược này liền được ném vào trong linh hồn La Chinh.
La Chinh đang chuyên tâm đột phá, thế nhưng cũng không có nghĩa là hắn không chú ý tới động tĩnh xung quanh.
Hắn nhận ra một cô gái mặc đồ cung đình xuất hiện cách đó không xa, sau đó lấy một đồ vật trông rất kỳ quái ném về phía mình, sắc mạt hơi đỏi một chút, giờ là lúc mấu chốt để hắn đột phá Chiến Hồn Cảnh.
‘Không phải lo, đan dược này vô cùng quý giá, rất có lợi cho linh hồn ngươi.” Lúc này tiếng Thanh Long nhẹ nhàng vọng ra.
Vừa mới thu phục tà linh kiêu thú kia, Thanh Long cũng phải cố hết sức, vậy nên chì vẻn vẹn nhắc nhở La Chinh một câu chứ cũng không giải thích gì nhiều.
Chẳng qua một câu nói kia cũng đã đủ khiến La Chinh yên tâm, tùy ý đế viên đan dược kia bắn vào trong linh hồn mình.
Trong nháy mắt khi bắn vào, viên đan dược kia cứ như một luồng mực nước màu đỏ, không ngừng khuếch tán, nhanh chóng lan sâu vào từng bộ phận trong linh hồn La Chinh…
Cũng chính đan dược này đã giúp cho những màu sắc bên ngoài cơ thể La Chinh nhanh chóng thống nhắt lại, sau đó linh hồn không ngừng được củng cố, rồi lại củng cố, củng cố tới cực hạn thì chợt bộc phát ra một luồng ánh sáng màu đỏi
Khi luồng ánh sáng màu đỏ bùng nồ, linh hồn La Chinh nhanh chóng rút về cơ thế của mình, hai mắt đột nhiên mở ra.
Nếu linh hồn một người sung mãn, cường đại thì phản ứng đầu tiên chính là thế hiện ở hai mắt, cho nên bình thường nhìn thấy trong đôi mắt của một số người sẽ là “sáng ngời và có thần” hoặc “như lấp lánh ánh sao”.
La Chinh lập tức mở mắt ra, hai con ngươi trông như hai ngôi sao mọc lên trong đêm tối.
Chính ánh mắt này đã khiến không ít cường giả hiểu rõ, La Chinh đã đột phá Chiến Hồn Cảnh!
Chiến hồn là thứ biết bao võ giả vẫn hằng mơ ước chứ?
Sau khi linh hồn đã vào Chiến Hồn Cảnh, toàn bộ linh hồn đều được thay da đồi thịt, sẽ không còn yếu ớt như trước đây nữa.
Không chỉ không yếu ớt, thậm chí linh hồn còn có thể bám vào lá rụng, bám vào hoa bay rồi láy đó để đón địch.
Cái gọi là hoa bay lá rụng cũng có thể đả thương địch thủ chính là nói tới đạo lý này.
Nhưng muốn tiến vào Chiến Hồn Cảnh lại không phải chuyện đơn gian như vậy.
Cho dù là vổ giả Thần Đan Cành thì theo thông lệ cũng có rất ít người có thế đột phá Chiến Hồn Cảnh, biến linh hồn yếu ớt thành chiến hồn! Thậm chí phần lớn vổ giả Hư Kiếp Cành cũng không thể tiến vào Chiến Hồn Cảnh.
Vậy mà tên nhóc Tiên Thiên Đại Viên Mãn trước mặt lại có thể bước vào Chiến Hồn Cảnh.
Nhóm võ giả tu luyện cùng La Chinh không quá khiếp sợ, dù sao bọn họ cũng chính mắt trông thấy La Chinh từng bước, từng bước tiến từ vòng ngoài vào tới vòng trong.
Nhưng đám người Đường Kinh, Ngụy trưởng lão, Niên Dương… thì lại không rõ tình hình bên trong quà cầu đen cho lắm.
Vậy nên khi đột nhiên thấy một tên Tiên Thiên Đại Viên Mãn lại có được chiến hồn thì quả thực cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi.
“Đợi đã.
Bên trong chiến hồn của tên nhóc này hình như có một chút thuộc tính đặc biệt, sao lại thế nhỉ?” Ánh mắt Đường Kinh chăm chú nhìn La Chinh, dường như cảm nhận được trên người La Chinh tản mát ra một luồng khí tức đặc biệt.
Ngụy trưởng lão thì đã nhìn ra, mỉm cười: ‘Nếu ta đoán không nhầm thì hẳn là Cung chủ đã ban cho La Chinh một viên Chi Hồn Đan do Long Uyên Cung chế tạo.”
Niên Dương cười cười không rõ thái độ: “Long Uyên Cung các ngươi thật hào phóng.
Nhưng tuy Chi Hồn Đan có quý thật thì cũng không quá quan trọng.” Nói xong Niên Dương cũng nhanh chóng hạ xuống đất, thản nhiên nói: “La Chinh, gia nhập Viêm Long Điện ta, đảm bảo tiền đồ rộng mở, chính là lựa chọn chính xác nhất trong đời này của ngươi!”
La Chinh nhìn Niên Dương, cau mày.
Dù sao thì bất cứ ai ở nơi này hắn cũng đều không nhìn ra được tu vi, chẳng qua kháu khí Niên Dương như vậy khiến La Chinh cực kỳ chán ghét: “Ngươi là ai? Vì sao ta phải gia nhập Viêm Long Điện?”
“Ha! Ta là ai không quan trọng, ngươi chỉ cần biết rằng, vổ giả muốn vào Viêm Long Điện ta có tới ngàn triệu, vạn triệu, nhưng trong hàng triệu người lại chỉ một người có tư cách tiến vào.
Nếu ngươi gia nhập Viêm Long Điện ta, không chỉ tiền đồ xán lạn mà ta cũng sẽ đại diện Viêm Long Điện ban cho ngươi 50 giọt máu Chân Long!” Ngọn lửa trong hai mắt Niên Dương nhảy lên.
Hắn rất tự tin với cái giá mình đưa ra, một vổ giả nơi hạ giới thì sợ là một giọt máu Chân Long đã có thế khiến hắn kích động không thôi rồi chứ nói gì tới 50 giọt?
La Chinh mỉm cười, lập tức nói: “Cảm ơn!”
Trên mặt Niên Dương cũng nở nụ cười.
Hắn đoán không sai, một tên nhóc Tiên Thiên Đại Viên Mãn thì chỉ sợ kiến thức còn chưa xa được tới một trượng ắy chứ, 50 giọt máu Chân Long có lẽ đã hù chết hắn rồi.
Nhưng rất nhanh, nụ cười của Niên Dương đã ngưng lại.
Bời vì ngay sau đó La Chinh nói: “Không cần, ta không muốn gia nhập Viêm Long Điện.”
“Vì sao? 50 giọt máu Chân Long còn chưa đủ? số này đã có thế tăng cường nồng độ huyết mạch trong khắp cơ thể của ngươi lên rất cao!” Niên Dương thất thanh nói, ngọn lửa trong mắt hừng hực thiêu đốt.
Với địa vị và thân phận của hắn, rõ ràng có chút thất thố.
‘Vấn đề không phải là máu Chân Long.” La Chinh lắc đầu.
‘Vậy là vì cái gì?” Niên Dương lên giọng chất vấn, khí thế bộc phát ra.
Tu vi của Niên Dương hắn, La Chinh không thể nhìn rõ cáp bậc, vậy thì uy áp thả ra dữ dội, kinh người tói mức nào?
Nếu trước đây phải đối mặt với uy áp cường đại như thế, chỉ sợ linh hồn La Chinh đã phải chịu tồn thương ngay lập tức rồi.
Nhưng giờ khắc này, La Chinh đã bước chân vào Chiến Hồn Cảnh thì lại không có trở ngại gì đáng nói.
“Bởi vì ta không thích giọng điệu của ngươi.” La Chinh nói xong, liền đi thẳng tới phía cô gái mặc trang phục cung đình vừa chui ra khỏi quả cầu đen kia.
Vừa rồi khi hắn đột phá Chiến Hồn Cảnh, cô gái này đã giúp hắn, La Chinh hiểu phải cảm ơn người ta.
“Ngươi!” Niên Dương chợt nắm tay lại.
Ngọn lửa trong mắt hắn ẩn giấu từng đường sát khí.
Khi La Chinh từ chối gia nhập Viêm Long Điện, Niên Dương hắn đã có ba phẩn tức giận, bây giờ còn dám nói thẳng mặt hắn như vậy!
Đây lả lời một tên Tiên Thiên Cảnh dám nói?
Niên Dương hắn thực lực khủng bố thế nào? Muốn tiêu diệt La Chinh thì cũng chẳng vẳt vả quá một cái nháy mắt.
Thế mà hiện giờ lại bị người ta làm nhục, điều nảy sao hắn có thế nhịn được?
Nhưng vào lúc này, Cung chủ Long Uyên nhẹ nhàng nói một câu liền đánh tan sát khí của Niên Dương.
“La Chinh nói đủng.
Nếu đã không thích ngươi, vì sao phải gia nhập Viêm Long Điện ngươi?” Nói xong, cô nàng nở nụ cười.
Một câu của Cung chủ Long Uyên lập tức khiến sắc mặt của Niên Dương hơi đơ ra một chút…
Niên Dương chỉ là phó cung chủ mà thôi, trong Nhân tộc Long mạch, dù là địa vị hay thực lực đều kém Cung chủ Long Uyên một đoạn lớn, hắn cũng không dám ra tay trước mặt Cung chủ Long Uyên.
‘Đa tạ tỷ tỷ.
Vừa rồi khi ta đột phá Chiến Hồn Cảnh, đã trợ giúp!” La Chinh xoay người, chắp tay nói.
“Tỷ tỷ?” Cung chủ Long Uyên Cung nghe được câu này, nụ cười trên mặt ngưng lại, đương nhiên càng cười xán lạn vô cùng.
“Chẳng lẽ gọi tỷ tỷ là sai? Thế nhưng tỷ tỷ còn trẻ như vậy, nhìn qua chỉ như thiếu nữ mười sáu xuân xanh, hay là ta gọi thế bị già rồi? Chắc không nên gọi muội muội đâu nhỉ?” La Chinh cười hắc hắc.
Nghe thấy lời nói của La Chinh, yết hầu Ngụy trưởng lão nhịn không được mà nuốt ực một cái.
La Chinh này… gan cũng to phết, còn dám gọi Cung chủ tỷ tỷ muội muội loạn cả lên, muốn tìm chết chắc?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










