Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 192 : Vô danh (c1911-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1911
Lực hút của lỗ đen khắc chế nó, không cách nào trốn chạy.
– Được, ta đồng ý với ngươi.
Tinh linh phồng má, ủ rũ đáp lại một câu, trong lòng rất khó chịu.
Nhưng nó không có cách nào, ai kêu nó xui xẻo xâm nhập khu vực của lỗ đen, giờ thì hay rồi, mắt thấy sắp toi đời.
– Hỗn Độn Bát Cấm, phong!Khoảnh khắc Tinh linh thỏa hiệp, Cổ Trần đánh ra tám Hỗn Độn Cấm phù, nháy mắt giam cầm hư không chốn này.
Khoảnh khắc hư không bị giam cầm, Cổ Trần lắc người đi tới trước Tinh linh, giơ tay chộp, bàn tay khổng lồ đè xuống.
Tinh linh sợ hãi nhìn tinh thể của mình thoáng chốc thu nhỏ, rất nhanh biến thành một hạt châu bay vào trong tay của Cổ Trần.
Tinh linh thấp thỏm lo âu thét chói tai:- Ngươi! ngươi làm cái gì?Nó biến thành một hành tinh teo nhỏ, trông như một hạt châu xoay tròn trong lòng bàn tay của Cổ Trần.
Cổ Trần cười nói:- Đừng lo lắng, chỉ là khiến ngươi thu nhỏ hình dạng, ta không thể nào mang theo tinh thể khổng lồ của ngươi đi đường, như vậy rất rắc rối.
– Đi thôi, chạy ra phạm vi của lỗ đen rồi tính tiếp.
Nói xong, Cổ Trần định trốn ra phạm vi của lỗ đen này, lực hút càng lúc càng mạnh, nếu không đi thì e rằng lực lượng của Hỗn Độn Bát Cấm cũng không cách nào phong ấn.
Oong!Đang lúc Cổ Trần xoay người định đi thì trong lỗ đen bỗng phát ra tiếng ù ù, ngay sau đó, một bàn tay to đen ngòm chộp hướng hắn.
“Nguy rồi!”Cổ Trần bỗng nhiên giật nảy mình, hoảng sợ nhìn bàn tay khổng lồ màu đen bỗng chộp tới gần.
Nó xuất hiện quá đột nhiên, vươn ra từ lỗ đen chộp hướng Cổ Trần, nhanh đến mức khiến người không cách nào phản ứng, thậm chí không kịp tránh né.
Cổ Trần thét dài:- Bát Cấm Phong Thiên!Ba nghìn tiên ngân ở sau lưng đan xen, tám Cấm phù màu xám bay ra, chớp mắt giam cầm bàn tay to kỳ dị.
Bùm!Bàn tay to chỉ khựng lại, cơ hồ trong nháy mắt phá tan lực lượng giam cầm, nhanh chóng chộp về phía Cổ Trần.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc tạm dừng khiến Cổ Trần nắm chắc thời cơ, nháy mắt xé mở không gian tinh hệ, nhoáng một cái biến mất khỏi đây.
Răng rắc!Bàn tay đen bóp chặt không gian tinh hệ, tiếng vỡ vụn rôm rốp, sức phá hoại đáng sợ kinh khủng, khiến người sợ hãi.
Ai cũng không rõ ràng bàn tay khổng lồ đến từ lỗ đen rốt cuộc là cái gì, chẳng lẽ trong lỗ đen còn ẩn giấu tồn tại khủng bố nào đó?Phía bên kia không gian tinh hệ, Cổ Trần xé rách hư không vọt ra, cả người chật vật vô cùng, hư không sau lưng vang vọng tiếng tan vỡ ầm ầm.
Không ngờ bàn tay khổng lồ đáng sợ kia một đường phá vỡ hư không đuổi theo đến gần, Cổ Trần nhìn mà tái mặt.
Cổ Trần hét to:- Tinh linh, phun nó!Hai tay hắn đan xen tiên quang chói lòa, thi triển một loại bí thuật mạnh nhất, thời không, Mệnh Vận, Hỗn Độn, cơ hồ từng sợi pháp tắc hội tụ lại.
Tinh linh cũng phồng gò má ngưng tụ năng lượng diệt thế khủng bố siêu mạnh, phun ra ngoài.
Bùm!Cả hai hợp sức hung hăng xuyên thủng bàn tay to ở giữa hư không, đánh cho bàn tay vỡ vụn, cuối cùng tiêu tan trong hư không bao la.
Rào rào!Cổ Trần cầm lấy một hạt châu nhanh chóng bay ngược, một đường đụng thủng các ngôi sao trong tinh hệ, thật lâu sau mới ngừng lại.
Bùm!Một ngôi sao nhỏ nổ nát, hóa thành ánh sáng rực rỡ bay tán loạn.
Trong hạt bụi, một bóng người ngừng lại, trên mặt còn sót lại biểu cảm nghĩ mà sợ, hiển nhiên mới vừa rồi trải qua rất mạo hiểm.
“Nguy hiểm quá, suýt chút trốn không ra.
”Cổ Trần thầm vã mồ hôi, thở ra.
Mắt thấy xem như an toàn, mới vừa rồi quá mạo hiểm, thậm chí khiến hắn có cảm giác sống sót sau tai nạn, trong lỗ đen cất giấu khủng bố.
Nếu chỉ có lỗ đen, Cổ Trần ở vòng ngoài nên không quá lo, nhưng không ngờ rằng trong lỗ đen cất giấu một thứ đáng sợ.
Bàn tay đen kia khiến Cổ Trần suy đoán nhiều điều.
– Ôi chao, rốt cuộc an toàn.
Trên lòng bàn tay của Cổ Trần có một hạt châu lơ lửng, xoay tròn, đúng là Tinh linh kia, không ngừng xoay tròn phát ra ánh sáng mông lung.
Hai vòng sáng kia nhấp nháy xoay quanh hành tinh, hai con mắt, mũi, miệng, góc cạnh rõ ràng, hai cánh tay nhỏ mủm mĩm liên tục huơ.
Nó vuốt cai đầu trụi lủi của mình, nhìn rất buồn cười.
Cổ Trần quan sát nó, Tinh linh run nhẹ, cứng ngắc tại chỗ, hai con mắt đảo lia, cẩn thận dè dặt nhìn hắn.
Tinh linh mở miệng phát ra âm thanh non nớt:- Ngươi thả ta đi, ta ăn không ngon.
Nó xin tha, bản năng sợ hãi Cổ Trần, giống như ở bên cạnh hắn thì không có chuyện tốt.
.
Chương 1912
Cổ Trần chép miệng nhìn nó, cười nói:- Ngươi đã hứa với ta, đi theo ta nên mới cứu ngươi đi ra, nếu không thì mới vừa rồi ngươi đã bị lỗ đen ăn.
– Yên tâm, ta không làm khó dễ ngươi, thậm chí còn có thể giúp ngươi tăng tốc độ tiến hóa, tương lai không chừng có thể tiến hóa thành tinh thể lỗ đen siêu cấp, tìm lại lỗ đen kia và thứ bên trong rồi báo thù.
Hắn cười an ủi một câu, nói ra tính toán của chính mình, thả Tinh linh đi là chuyện không thể nào.
Tinh linh nghe vậy ủ rũ, thở dài thườn thượt, bất mãn than thở:- Đáng giận, lừa đảo, xấu xa, giống như những kẻ muốn bắt ta, ngươi đều là thứ xấu xa.
Tinh linh càm ràm, âm thanh non nót chất chứa oán niệm sâu nặng.
Cổ Trần cười cười không thèm để bụng, sao có thể thả nó đi, khó khăn lắm mới gặp phải một Tinh linh hiếm thấy, dù sao là Thượng Thiên Thần Ma, đáng giá bồi dưỡng kỹ.
Dù sao Thượng Thiên Thần Ma không có căn cơ của mình, càng không thuộc về hệ thống thế lực nào của Thượng giới, có giá trị bồi dưỡng rất lớn.
Có thể thu phục một Thượng Thiên Thần Ma là trợ lực không nhỏ với Cổ Trần, không chừng tương lai là trợ lực lớn.
Cổ Trần ân cần hướng dẫn nó, bắt đầu khuyên bảo:- Được rồi, đừng than thở, đi theo ta, bảo chứng cho ngươi ăn no uống ngon.
Sau khi giao lưu một phen, Tinh linh nhận mệnh, mắt nhắm lại, hai tay rút về, biến thành một hành tinh, hoàn toàn yên lặng, dường như muốn dùng im lặng để kháng nghị.
Nhưng kháng nghị không có hiệu quả, Cổ Trần quan sát hành tinh một phen, cuối cùng động ý niệm, quét qua không gian tinh hệ bốn phía, lập tức có ý tưởng.
– Đến!Chỉ thấy Cổ Trần vươn tay chộp, trong tinh hệ, từng hành tinh lập tức bị sức mạnh cường đại kéo đi, nhanh chóng qua.
Đến bước này thì hái sao lấy trăng đơn giản như ăn cơm uống nước, chớp mắt, mấy chục hành tinh bị chộp tới.
Cổ Trần xòe năm ngón tay, từng hành tinh khổng lồ bị sức mạnh bao bọc, cấp tốc thu nhỏ bay vào trong tay hắn.
Răng rắc, răng rắc!Mấy chục hành tinh bị ép vào nhau thành một hạt châu đỏ thẫm, tỏa ra dao động năng lượng mạnh mẽ.
– Ta lựa chọn mấy hằng tinh lớn một chút cho ngươi, để ngươi hấp thu tu luyện.
Cổ Trần nói xong bước ra một bước, xé mở không gian tinh hệ, nháy mắt biến mất ở đây.
Cổ Trần mới rời đi không lâu, nơi này vỡ ra một khe hở, từ bên trong mở một đôi mắt liếc nhìn tinh hệ hoang vắng tối tămn ày.
– Chạy?Từ trong khe nứt vọng ra âm thanh hờ hững, chất chứa sắc thái khủng bố.
Thật lâu sau, đôi mắt biến mất, khe nứt khép lại.
Bên kia, Cổ Trần xuyên qua hư không Thượng giới bao la, xuyên qua từng mảnh tinh hệ, tìm kiếm hằng tinh càng khổng lồ.
Tìm mấy chục tinh hệ mới cô đọng ra mười viên tinh châu khủng bố, mỗi một viên đều ẩn chứa năng lượng lớn siêu khủng bố.
Mười viên tinh châu là trăm hằng tinh siêu cấp bị Cổ Trần bắt lấy cô đọng mà thành hình, ẩn chứa năng lượng đáng sợ, bị hắn dùng tiên ngân đại đạo xâu thành một chuỗi.
Có tổng cộng mười một hạt châu vòng quanh cổ tay hắn, tựa như vòng tay, tỏa ra ánh sáng mông lung.
Tinh linh giật mình kêu to:- Ngươi! ngươi giam cầm ta?Nó tỏ ra rất tức giận, há mồm la hét, bởi vì bị Cổ Trần dùng pháp tắc xâu chuỗi với mười tinh châu sáng tỏ.
Cảm giác này giống như bị giam cầm, nên Tinh linh rất giận.
– Yên tâm, sẽ không bạc đãi ngươi.
Cổ Trần cười híp mắt an ủi.
Hắn nhìn mười một hạt châu trên cổ tay, không ngừng xoay tròn quanh cổ tay, từng hạt tựa như ngôi sao rút nhỏ, cực kỳ thần dị.
Cổ Trần cười nói:- Đi theo ta, bảo chứng cho ngươi ăn no uống ngon, chờ chút sẽ tìm một mảnh Thần quốc, giúp ngươi cô đọng một đoàn tinh vân, làm vành đai phòng hộ của ngươi.
Lời này thốt ra, Tinh linh lập tức ngậm miệng, chớp chớp mắt to nhìn Cổ Trần, giống như đang hỏi: Ngươi không lừa ta?Tinh linh động lòng:- Thật sự?Không vì cái gì, bởi vì hàng rào tinh vân của Thần quốc là phòng ngự rất tốt, làm Tinh linh, nó sớm muốn cắn nuốt một mảnh tinh vân.
Chẳng qua thử mấy lần, đều bởi vì thế mà kinh động một ít cường giả muốn bắt giữ nó, mấy lần đều suýt chút bị bắt đi.
Cho nên Tinh linh trở nên cẩn thận dè dặt, lặng lẽ cắn nuốt hằng tinh, muốn tiến hóa, đáng tiếc làm như vậy khiến tốc độ tiến hóa quá chậm.
Hiện tại gặp được Cổ Trần, nghe hắn nói muốn đưa một mảnh tinh vân lớn làm phòng hộ cho mình, tựa như một bộ đồ của hành tinh, trở thành vành đai phòng ngự.
– Đương nhiên.
Cổ Trần khẳng định:- Ta đã bảo đi theo ta sẽ không khiến ngươi chịu thiệt, ngươi xem, qua vài ngày nữa sẽ đến Đệ Bát Thiên vực.
– Nơi đó có một ít đại Thần quốc, tách một mảnh tinh vân ra cho ngươi, thậm chí nung mấy Thần quốc vào để ngươi ăn no nê.
Lời Cổ Trần nói khiến Tinh linh lộ vẻ mặt động lòng, đôi mắt chất chứa mong đợi, rất sốt ruột.
– Tốt, vậy thì ta đi theo ngươi.
Rốt cuộc Tinh linh yên tĩnh lại.
.
Chương 1913
Thấy vậy, Cổ Trần trong lòng cười thầm:“Chậc chậc, dễ lừa quá, vài câu đã giải quyết xong, còn non xanh lắm.
”Vèo!Cứ như thế, Cổ Trần thu phục Tinh linh, xuyên qua hư không bao la, tìm kiếm các loại cơ duyên, gặp một ít hằng tinh đặc biệt thì thu về cho Tinh linh ăn, khiến nó càng thêm cam tâm tình nguyện ngoan ngoãn đi theo hắn.
Một người một sao, tổ hợp kỳ lạ, ở trong hư không mênh mông cũng không cảm thấy tịch mịch.
Ầm!Nhưng hôm nay, Cổ Trần đang chạy đi bỗng ngừng lại, cảm thấy một dao động kịch liệt từ tinh hệ truyền đến.
Vù vù vù!Trong trời sao tối đen bỗng vụt qua từng đợt sao băng, ánh sáng rực rỡ, rậm rạp nhiều không đếm xuể, nhìn khiến người vui vẻ thoải mái.
– Mưa sao sa?Cổ Trần thấy đầu tiên, còn cho rằng là mưa sao sa.
Nhưng rất nhanh phát hiện không phải, những tia sáng như sao băng rạch phá hắc ám bay về phía một mảnh tinh vân khổng lồ.
– Thần Linh?Cổ Trần sực tỉnh ngộ, rốt cuộc biết đầy trời ánh sáng tựa như mưa sao sa, không ngờ là một đám Thần Linh.
Không, nói chính xác hơn mỗi sao băng đại biểu cho một Bán Thần háo thành luồng sáng bắn về phía tinh vân.
Rậm rạp mưa sao sa, có mấy vạn ánh sáng, vài luồng sáng rực rỡ dân đầu tỏa ra thần uy cường đại.
Đó là mấy Thần Linh, còn có một luồng sáng càng mãnh liệt phá vỡ hư không, mang theo mưa sao sa rậm rạp phía sau giết hướng đoàn tinh vân phía trước.
Oong!Đoàn tinh vân này bỗng nhiên chấn động, từ bên trong lao ra các tia ánh sáng, cũng rạch phá hắc ám bắn ra.
Thấy vậy, Cổ Trần cơ bản đã hiểu đây là chiến tranh giữa hai đoàn tinh vân, chinh phạt giữa Thần Linh và Thần Linh.
Đây là lần đầu tiên Cổ Trần nhìn thấy chinh chiến giữa Thần quốc, thoáng chốc nổi lên hứng thú, đơn giản bước ra một bước lao về phía đó.
Hắn muốn nhìn xem Thần quốc trong Thượng giới chinh chiến với nhau như thế nào.
Không lâu sau, Cổ Trần đi tới một mảnh không gian tinh hệ, trên hư không bao la có rậm rạp mưa sao sa rạch phá hắc ám.
Thần Linh hai bên cùng phá không gian vụt qua, va chạm trong tinh hệ.
Bùm!Hai mảnh mưa sao sa va chạm nhau ngay trước mắt Cổ Trần, ầm ầm bộc phát ra từng tia sáng rực rỡ, hai bên lao vào đánh túi bụi.
– Assa Thần quốc, tiến công!Phía trước đoàn tinh vân, một Thần Ma hùng vĩ vắt ngang trời cao, thân hình cao vạn trượng tràn ngập cảm giác áp lực, sau lưng có một vòng thần quang bao phủ, uy áp mênh mông.
Hắn là một vị Thần Ma cường đại, sau lưng mọc đôi cánh thịt như ác ma, trên đỉnh đầu mọc một cây sừng, toàn thân hơi thở khủng bố.
Đây là một vị Thiên Thần, là Thần chủ trong Thần quốc tinh vân đó, dẫn theo nhiều Thần Ma, Bán Thần giết ra.
Phe tấn công là một đám người chim ánh sáng rực rỡ, từng đôi cánh chim trắng tinh khiết lấp lóe thần quang kinh người, thánh khiết, cao quý.
– Dị đoan, diệt chúng nó!- Vinh quang của Chúa chiếu khắp chư thiên Thần quốc!Một vị Thần Ma tám cánh dẫn đầu, sau lưng cuốn lấy từng vòng sáng thần thánh, hơi thở dày đặc, tay cầm một cây Thần Thánh Chi thương.
– Tiến công, tiến công!Mấy vạn người chim kéo theo ánh sáng thần thánh đầy trời giết hướng Thần quốc phía đối diện, hai bên va chạm, lập tức bộc phát ra đại chiến thảm liệt.
Cổ Trần xem mà kinh thán không thôi, lần đầu tiên hắn thấy trường hợp như vậy, Thần quốc hai bên chinh phạt nhau, hành động đều là Bán Thần, mỗi vị đều vô cùng mạnh mẽ.
Những Thần quốc này đều có quân đoàn Thần Linh của mình, ví dụ hai đội quân đoàn trước mắt, dẫn đầu đều là Thần Ma cường đại cấp Thiên Thần.
Thuộc hạ đều là Bán Thần, hoặc là có mấy vị, mười mấy Thần Ma làm tướng lĩnh, mấy vạn Bán Thần tổ hợp thành quân đoàn Thần Linh, sức sát thương quả thực khủng bố.
Ầm ầm ầm!Trời sao lung lay, mảng lớn ngôi sao vỡ nát, bị thần quang đánh xuyên, bị năng lượng xé nát, hóa thành tro bụi, dẫn đến nơi này hình thành tinh hệ tan hoang tiêu điều.
Một trận thần chiến đánh cho oanh liệt, Cổ Trần đứng nhìn, trong đầu vụt qua nhiều suy nghĩ, suy tư tương lai Nhân tộc nênlàm thế nào chinh phục vô số Thần quốc Thượng giới.
Làm cách nào ứng đối chín Thiên vực, thậm chí là kẻ địch từ khu vực khác, bây giờ phải suy nghĩ cho cặn kẽ, chuẩn bị sẵn sàng cho tương lai.
Óc Cổ Trần chợt lóe tia sáng, bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu:- Tiểu Tinh, ngươi có từng ăn Thần Ma không?Tinh linh nghe xong ngẩn ra, sững sờ.
– Chúng nó, có thể ăn sao?Nó mặt mày ngơ ngác hỏi một câu, bộ dạng khờ khạo khiến Cổ Trần buồn cười.
– Bọn họ ăn được hả?Tinh linh vẻ mặt khờ khạo đáng yêu hỏi, hiển nhiên là nó chưa ăn Thần Ma bao giờ.
Cổ Trần cười thầm, nói:- Đương nhiên, ngươi muốn nếm thử không? Trước mắt vừa lúc có hai đội ngũ Thần Ma không tệ.
– Cấm Đoạn Tinh Không, căn nuốt!.
Chương 1914
Nói xong, Cổ Trần trực tiếp tháo xuống mười một hạt châu trên cổ tay, chớp mắt biến thành mười một ngôi sao to lớn.
Mười hằng tinh trong số đó cực kỳ nóng cháy, hình thành một vòng tròn toàn bộ bao trùm chiến trường, nháy mắt hình thành một loại giam cầm mạnh.
Tinh linh ở giữa vòng tròn, hình thành cộng hưởng hẳn là với mười hằng tinh xung quanh, diễn sinh ra một loại từ trường thần bí.
Loại từ trường này không ngừng đan xen, hội tụ, giống như muốn diễn hóa thành một lỗ đen, vô hạn pháp tắc đan xen ngưng tụ, tựa như rậm rạp hồ quang điện lấp lóe trời sao.
Bùm!Bỗng vang tiếng nổ, nguyên chiến trường rối loạn, đại quân Thần Ma hai bên hoảng sợ nhìn lại, phát hiện chính mình thế nhưng rơi vào một cái tròng.
Vang tiếng quát tháo:- Càn rỡ!Bỗng thấy một luồng sáng thần thánh bùng nổ, vị Thiên Thần tám cánh cầm một cây Thần Thánh Chi thương đâm ngang tới.
Răng rắc một tiếng, hư không bị đâm rách, một thương xuyên qua trời sao, muốn đâm nát mười một hằng tinh đột nhiên xuất hiện giam cầm.
Tiếc rằng có Cổ Trần điều khiển, mười hằng tinh cùng tỏa ánh sáng chói lòa, cực kỳ nóng cháy và hùng mạnh.
Cơ hồ trong nháy mắt đập tan một kích thần thánh mãnh liệt, sức mạnh đáng sợ tràn ngập, tất cả Thần Ma ở trong khu vực giam cầm đều bị khóa lại.
– Nuốt!Ngay lúc này, Tinh linh bỗng nhiên mở ra miệng rộng hút mạnh, tiếng nổ đáng sợ vang lên, phát ra lực hút mạnh giống như lỗ đen.
Chỉ một giây, tất cả sự vật trong mảnh trời sao này bay vào miệng của Tinh linh, bao gồm hai bên Thần Ma vốn đang đại chiến.
– A! !!Có Thần Ma kinh hoàng hét lớn, muốn giãy giụa thoát khỏi, nhưng chỉ phí công.
Chớp mắt, những Thần Ma, Bán Thần, thậm chí Thần Linh đều lần lượt bị mười hằng tinh tổ hợp thành vòng xoáy nóng cháy nướng chín.
Đám Thần Ma bị nướng chín bay vào trong miệng của Tinh linh, nó chép miệng nuốt trọn, mấy vạn Thần Ma cùng bị cuốn vào trong đó, biến mất ngay tại chỗ.
– Dị đoan!Thiên Thần tám cánh gầm lên một tiếng, sau lưng dâng lên quầng sáng thần thánh, bên trong có ức vạn ánh sáng hiện ra, giống như một vị tồn tại vĩ đại đang chậm rãi buông xuống.
Trong ánh sáng thần thánh rợp trời ngưng tụ một bóng dáng cường đại, hơi thở khủng bố, giống như vị thần chí cao vô thượng.
– Vinh quang của Chúa chiếu rọi chư thiên, nhân danh Chúa của ngô, phán quyết!Oong!m thanh ngâm xướng vang lên, đầy trời thần thánh bao phủ, hóa thành bóng sáng khủng bố chiếu xuống tám phương, tỏa ra hơi thở vô thượng.
Cổ Trần nhìn bóng sáng này, kinh ngạc nói:- Hơi thở rất mạnh, uy lực một kích vượt qua cấp độ của Thiên Thần, hiển nhiên ít nhất cỡ cấp độ Thượng Thần.
Nhưng rồi Cổ Trần lạnh lùng cười:- Nhưng còn chưa đáng là gì, Bát Cấm Phong Thiên!Nói xong hắn giơ tay vỗ một chưởng.
Ầm!Chỉ thấy hư không chấn động, bóng sáng khổng lồ rung bần bật, ánh sáng nhấp nháy, muốn phá tan sức mạnh giam cầm mạnh mẽ kia.
Nhưng đáng tiếc là, dưới sự trấn áp của tám Hỗn Độn Cấm phù, bóng sáng cường đại chỉ có thể từng chút một chìm xuống.
– Vỡ!Năm ngón tay Cổ Trần siết lại, bóng sáng răng rắc vỡ nát, tám miếng Cấm phù nghiền nát nó, cuối cùng, Thiên Thần tám cánh đột nhiên hộc máu trọng thương.
Thấy Tinh linh ngơ ngẩn, Cổ Trần quát mắng một tiếng:- Ngẩn ra làm gì, mau ăn đi chứ!Tinh linh bị đánh thức, thế này mới mở ra miệng rộng lại một lần nữa phát ra lực hút hung mãnh.
Ầm ầm ầm!Trên trời sao, một mảng lớn vòng xoáy hình thành, Cổ Trần nhíu chặt chân mày nhìn.
Hắn nhìn Tinh linh, mở miệng nói một câu:- Ngươi quên tình hình lỗ đen lúc trước? Thân thể của ngươi vốn nên có thể hình thành một lỗ đen, tệ lắm cũng có thể bắt chước thủ đoạn công kích của thiên thể lỗ đen chứ?- Hãy áp súc tinh hạch thần lực trong người của ngươi, diễn hóa lỗ đen, cắn nuốt trời đất.
Lời nói của Cổ Trần khiến Tinh linh ngẩn ngơ, đôi mắt hoảng hốt, giống như rơi vào một loại ngộ đạo nào đó, dường như hiểu ra cái gì.
Lúc trước từng gặp lỗ đen, cộng thêm được Cổ Trần điểm tỉnh, Tinh linh lập tức sâu sắc hiểu ra.
Oong!Giây sau, bề mặt Tinh linh sản sinh dao động kỳ lạ, từng vòng ánh sáng đen kỳ diệu tuôn ra từ người Tinh linh, liên tục không ngừng, cuối cùng khuếch tán xung quanh.
Chỉ thấy tinh thể vốn có màu đỏ thẫm bỗng nhiên sản sinh biến hóa, không ngừng ngưng tụ, áp súc, trong tinh hạch sản sinh một loại biến chất.
Răng rắc một tiếng, trong người Tinh linh phát ra một tiếng giòn vang, một luồng hơi thở đáng sợ tràn ngập khiến nguyên tinh hệ lung lay.
– Lỗ đen?Một vị Thần Ma cấp Thiên Thần khác kinh hoàng hét lớn, nhìn Tinh linh bỗng nhiên thay đổi, mười hằng tinh trấn áp, phong tỏa trời sao xung quanh.
Tinh linh thì sản sinh biến hóa kỳ dị, giống như thoáng chốc diễn biến thành lỗ đen, sinh ra sức mạnh cắn nuốt càng cường đại, càng khủng bố.
.
Chương 1915
Ầm ầm ầm!Đầy trời Thần Ma kinh hoàng hét lớn, trong mảnh trời sao này, vô số thiên thạch, vật chất bay về phía Tinh linh, bị hút vào trong đó.
Đến cuối cùng bao gồm tia sáng cũng bắt đầu chậm rãi bị nuốt hết, trường hợp đáng sợ khiến Thần Ma sót lại của hai bên hoảng sợ.
Đặc biệt là hai Thiên Thần, vẻ mặt kinh khủng nhìn Tinh linh biến thành một lỗ đen, mọi thứ, vật chất, năng lượng, tia sáng đều bị nuốt vào.
– A! !!- Trốn mau!Nhiều Thần Ma tuyệt vọng hét thảm, muốn chạy khỏi nơi này, lại căn bản không làm được, rất nhanh đã bị Tinh linh cắn nuốt sạch sẽ.
Chưa đầy một khắc đồng hồ, hai bên đại quân Thần Ma trên chiến trường cứ như thế bỗng dưng bị cắn nuốt sạch sẽ, không chừa một tên.
– Không! Chúa ơi!Thiên Thần tám cánh giãy giụa gầm lên, kêu gọi Chúa.
Một quầng sáng thánh khiết từ hư không bắn tới, nhưng bị Bát Cấm phù của Cổ Trần ngăn trở, không cách nào buông xuống.
Rào rào!Giây sau, Thiên Thần tám cánh bị Tinh linh một hơi nuốt chửng, xé nát, tan rã ngay tại chỗ thành căn nguyên, bị hút vào trong tinh thể.
Thiên Thần khác cũng bị như vậy, sau khi bị xé nát thì bị nuốt hết, không chừa mảnh vụn.
Trong trời sao trống rỗng, chẳng còn lại gì, thậm chí tia sáng cũng trở nên tối, bị hút vào trong người Tinh linh.
Rào rào!Ăn xong quân đoàn Thần Ma của hai bên, trong người Tinh linh bỗng nhiên bộc phát ra từng đợt hơi thở cường đại, từng vòng sáng màu đen hiện ra.
Thoạt trông như thể Tinh linh sắp bước vào cấp độ cao hơn một bậc, trở thành hằng tinh siêu cấp, cuối cùng tiến hóa thành lỗ đen.
Nhưng Cổ Trần cảm giác nó chưa thể trở thành lỗ đen, cần một quá trình, nhưng trước mắt đã có một chút biến hóa.
Tinh thể vốn có màu đỏ thẫm dần dần trở nên đen kịt, có một loại hơi thở đáng sợ khuếch tán ra, đã trong giai đoạt lột xác.
Cổ Trần đôi mắt sáng ngời, bỗng nhiên làm ra quyết định kinh người:- Rèn sắt khi còn nóng, nuốt luôn mảnh Thần quốc phía trước!Ầm!Chỉ thấy hắn vung tay lên, mười viên hằng tinh tản ra, hóa thành một tinh trận khủng bố, phối hợp sức mạnh của Hỗn Độn Bát Cấm, trực tiếp phá tan đoàn tinh vân phía trước.
Đoàn tinh vân này đúng là Thần quốc to lớn.
Bên trong có nhiều ngôi sao, còn có một mảnh đất liền Thần quốc ở giữa, chỉ cần nuốt trọn mảnh Thần quốc này thì Thiên Táng Chi địa Tinh linh sẽ lột xác thêm một bước.
Đùng!Tinh linh hóa thành một tinh thể hắc ám, cùng mười hằng tinh vòng quanh cùng nhau phá tan Giới bích tinh vân của Thần quốc, lao vào trong đó.
Giây phút này giống như một con hổ đi vào bầy dê, hết thảy sự vật, vật chất, thậm chí ngôi sao trong Thần quốc đều bị hút qua.
– Mau lên, không có nhiều thời gian, cường giả phía sau sắp buông xuống.
Sắc mặt Cổ Trần hơi thay đổi, nhìn thoáng qua cột sáng đáng sợ bị Bát Cấm Phong Thiên chặn ở bên ngoài, hiển nhiên là Thiên Thần tám cánh gọi về.
Có lẽ là tồn tại cường đại ở sau màn, Cổ Trần buộc phải cẩn thận nhắc nhở một câu, giục Tinh linh hành động nhanh hơn, nuốt hết Thần quốc này rồi rời đi.
– Biết!Tinh linh lên tiếng, há miệng rộng hút, lực hút bàng bạc hình thành, trong miệng giống như có một lỗ đen.
Lực hút mãnh liệt đã có chút ảo diệu, cường đại thật sự của lỗ đen, bất cứ thứ gì, vật chất đều có thể bị hút vào trong đó.
Ầm ầm ầm!Trong tinh vân truyền đến chấn động mạnh, trời sập đất nứt, các ngôi sao bị sức mạnh hút qua, cuối cùng bị nuốt vào trong người Tinh linh.
Nó giống như là một lỗ đen không đáy, cắn nuốt từng ngôi sao, bao gồm các loại năng lượng, vật chất đều không bỏ qua.
Trên đại lục ở giữa Thần quốc, những sinh linh, Thần Ma trong Thần quốc thấp thỏm lo âu, nhìn ngôi sao bốn phía lần lượt biến mất mà thấy khủng hoảng.
Thời gian trôi qua từng chút một, năng lượng, vật chất của Thần quốc rút nhỏ dần, cuối cùng bao gồm đại lục Thần quốc ở chính giữa cũng bắt đầu bị cắn nuốt.
Răng rắc!Đại lục vỡ ra, bị lực hút mãnh liệt kéo đi, cuối cùng tựa như cái bình lớn nứt nẻ, vỡ thành từng mảnh không ngừng bay vào miệng Tinh linh.
Bao gồm sinh linh bên trong cũng bị Tinh linh cắn nuốt.
Bùm!Ngay lúc này, ánh sáng chói lòa kia đột nhiên chiếu xuống, xuyên qua sức mạnh Bát Cấm Phong Thiên mà Cổ Trần thiết lập, chiếu vào trong.
“Nguy rồi, hắn đến!Cổ Trần thầm la một câu không ổn.
Theo ánh sáng đáng sợ phá vỡ phong cấm buông xuống, Cổ Trần ý thức được không ổn, tồn tại cường đại sau lưng Thiên Thần tám cánh kia giáng xuống.
Cổ Trần hét to một tiếng, phất tay cuốn lấy:- Tinh linh, chạy!Tinh linh đang cắn nuốt Thần quốc khẽ run lên, lập tức hóa thành một hạt châu nhỏ màu đen, bao gồm mười viên hằng tinh càng rực rỡ, tất cả bay vào tay Cổ Trần.
– Mệnh Vận Hư Vô, Thì Không Nữu Khúc, ấn!.
Chương 1916
Cổ Trần liên tiếp thi triển hai loại lực lượng pháp tắc cường đại, chớp mắt vặn vẹo thời không, thân hình thoáng chốc biến mất không thấy.
Lực lượng Mệnh Vận khuếch tán ra, sau đó xóa bỏ mọi tin tức của hắn, chỉ để lại dao động Mệnh Vận nhẹ.
Rào rào!Cổ Trần vừa rời đi, lập tức có ý chí cường đại buông xuống, khí thần thánh mênh mông, nháy mắt hội tụ thành một vị thân hình vĩ ngạn.
Bóng sáng cường đại này lưng có mười hai cánh, tỏa ra thần uy huy hoàng đè ép mảnh Thần quốc này rung bần bật.
– Là ai?Bóng sáng mười hai cánh hờ hững mở miệng, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị quét qua khu vực này, tra xét cái gì.
Rất nhanh, hắn bắt giữ được dao động Mệnh Vận còn sót lại.
– Mệnh Vận?Bóng sáng mười hai cánh hừ lạnh, vươn tay chộp, xé mở thời không của tinh hệ này, trong đôi mắt giống như đang truy tìm quỹ tích của Mệnh Vận mỏng manh kia.
Cuối cùng, hắn bắt giữ được chút hơi thở.
– Mệnh Vận bộ tộc, sao bọn họ đột nhiên xuất hiện?Bóng sáng mười hai cánh thì thầm lấy làm lạ, bởi vì không thể tìm được bất cứ manh mối nào tại đây, chỉ có chút dao động của Mệnh Vận.
Cũng vì điểm này khiến hắn xác định nơi này mới vừa rồi có mặt Mệnh Vận bộ tộc, có cường giả của Mệnh Vận tộc diệt đại quân Thần Ma của hai bên, thậm chí phá hủy Thần quốc này.
Rất kỳ lạ, nhưng không thể không tin.
– Mệnh Vận bộ tộc, các ngươi giỏi lắm!Bóng sáng mười hai cánh hừ lạnh, giơ tay chộp, bắt lấy Thần quốc tinh vân tàn phá, đào rỗng nơi này, nháy mắt hóa thành ánh sáng biến mất không thấy.
Thật lâu sau, nơi này lại lần nữa khôi phục bình tĩnh, Cổ Trần thành công gắp lửa bỏ tay người.
Trong một mảnh không gian tinh hệ khác, một làn sóng gợn dập dờn, có bóng người từ bên trong bước ra.
Cổ Trần nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện không có hơi thở theo dấu thì thở phào.
Hắn nâng tay lên, nói:- Tiểu Tinh, mới vừa rồi có phải là rất kích thích không?Oong!Trên cổ tay của hắn, mười một hạt châu hơi phát sáng, vòng quanh cổ tay không ngừng xoay tròn, trong đó, mười viên hằng tinh hóa thành hạt châu đã có chút thay đổi.
Mười hạt châu này biến thành màu trắng, tỏa ánh sáng trắng tinh, kích thích thị giác mãnh liệt, giống như bị hút vào trong đó.
Hạt châu thay đổi lớn nhất là Tinh linh, tinh thể ban đầu có màu đỏ thẫm giờ chuyển sang màu đen.
Hơn nữa vốn chỉ có hai vòng sáng, hiện tại tăng thêm vài vòng sáng, vòng sáng màu đen bao quanh bề mặt tinh thể, không cần xoay tròn.
Có chín vòng sáng màu đen xoay tròn qua lại, sản sinh ảo giác mãnh liệt, giống như một thiên thể lỗ đen.
Thật ra hiện tại Tinh linh đang ở thời kỳ lột xác, chưa thật sự biến thành thiên thể lỗ đen, khi nó hoàn thành lột xác trở thành lỗ đen.
Tinh linh đến cấp độ đó thì thực lực chắc chắn cỡ Thượng Thần, Thượng Thần bình thường yếu ớt một chút cũng có thể trực tiếp nghiền nát lăn qua.
Nếu như càng tiến một bước, trở thành thiên thể lỗ đen siêu cấp thật sự thì thực lực của Tinh linh tuyệt đối cùng cấp bậc với Cổ Thần.
Thậm chí tương lai nó có thể tiến thêm một bước, đặt chân vào Thiên Cấm lĩnh vực, đó mới là cường giả Thiên Cấm chân chính.
Đương nhiên, sự trưởng thành và tiến hóa của Tinh linh không phải đơn giản như vậy, trong đó có nhiều hạn chế, không phải muốn trưởng thành tiến hóa là có thể tiến hóa.
Tinh linh dùng giọng hưng phấn nói:- Chủ nhân, ta trở nên mạnh rất nhiều.
Lần này thật sự siêu kích động, chẳng những nuốt đại quân Thần Ma của hai bên, còn ăn hơn một nửa vật chất năng lượng và căn nguyên của một Thần quốc tinh vân.
Thu hoạch như vậy khiến Tinh linh cảm thấy vô cùng hưng phấn và kích động.
Cổ Trần cười cười nói:- Giống như ngươi lúc trước lén lút thì khi nào mới lớn lên được? Rất khó khăn.
– Ta không lừa ngươi đúng không? Đi theo ta thì bảo chứng cho ngươi ăn no uống ngon, bữa tiệc lớn vừa rồi cho ngươi có thu hoạch lớn và lột xác.
Nghe câu này, Tinh linh lập tức đồng ý.
Nó siêu hưng phấn nói:- Ừ ừ, chủ nhân không lừa ta!Nó cảm giác Cổ Trần không có lừa nó, quả nhiên được ăn no uống ngon, bữa ăn vừa rồi rất ngon lành, làm nó còn thèm.
Nếu không phải cuối cùng có cường giả bóng sáng mười hai cánh đến thì có lẽ nó đã ăn hết toàn bộ Thần quốc tinh vân.
Tiếc rằng không thể ăn sạch, nhưng cũng tốt lắm rồi.
Cổ Trần cười thầm, con Tinh linh này hoàn toàn bị hắn mang lên thuyền giặc, từ nay về sau không còn nghi ngờ gì nữa.
Ban đầu Tinh linh khá nhát gan, nhưng hiện tại được Cổ Trần mang theo thì thay đổi hẳn, trong đầu nó toàn suy nghĩ về nuốt Thần quốc khác.
Không giống như lúc trước lén lút cắn nuốt hành tinh, sợ bị tồn tại cường đại phát hiện, bắt giữ, Tinh linh như bây giờ mới là Cổ Trần muốn nhìn thấy.
.
Chương 1917
Nuôi một Thượng Thiên Thần Ma gan nhỏ sợ phiền phức thì có ích gì? Mặc kệ là người hay Thần Ma đều phải thẳng tiến không lùi, dũng mãnh tiến lên.
Tinh linh ở trong trạng thái hưng phấn, nó kích động nói:- Chủ nhân, ta cảm giác chỉ cần ăn thêm mấy nghìn Thần quốc là ta sẽ có thể hoàn toàn tiến hóa thành thiên thể lỗ đen.
Nghe lời này, Cổ Trần âm thầm trợn trắng mắt, mấy nghìn Thần quốc? Ngươi nghĩ là ăn kẹo chắc? Muốn ăn bao nhiêu liền có bao nhiêu?Nhưng tương lai chinh phạt chư thiên Thần quốc, còn nhiều cơ hội cho nó ăn, tóm lại, không xem như Cổ Trần lừa gạt nó.
Nghĩ như vậy, trong lòng Cổ Trần thoải mái nhiều, ít nhất ta không có lừa nó, càng không có hơi hướm lừa dối, chẳng qua có chút dụ dỗ thôi.
– Đi đi, ta phỏng chừng không lâu sau chúng ta sẽ đi vào Đệ Bát Thiên vực, ở nơi đó có càng nhiều đồ ngon chờ ngươi.
Cổ Trần ân cần hướng dẫn, lại lần nữa nhắc nhở một câu, khiến Tinh linh đôi mắt tỏa sáng, tinh thể lan tỏa dao động mãnh liệt.
– Chủ nhân, lần này ta muốn ăn đại Thần quốc!Tinh linh bỗng nhiên phát ra tuyên bố hào hùng, giọng nói non nớt khiến Cổ Trần có cảm giác dạy hư con nít.
Cổ Trần âm thầm lúng túng, lại nghiêm trang nói:- Yên tâm, chỉ cần có cơ hội, nhất định cho ngươi ăn đủ, nhưng tiểu tử nhà ngươi tốt nhất thành thật một chút, không có mệnh lệnh của ta thì không được xằng bậy.
Cổ Trần tạm nhắc nhở:- Nơi đó là địa bàn của Xích Thiên, sơ sẩy một cái để bị người ta ăn thịt thì ta mặc kệ ngươi.
Tinh linh ngoan ngoãn bảo chứng:- Ừ ừ, chủ nhân kêu ăn cái nào thì ta ăn cái đó.
Cổ Trần hoàn toàn an tâm, tiểu tử này biết điều đấy, chăm chút bồi dưỡng thì không chừng về sau sẽ là tiểu đệ rất xuất sắc.
Cứ như thế, Cổ Trần mang theo Tinh linh một đường xuyên qua hư không bao la, lần này đi mấy ngày mấy đêm không tạm nghỉ.
Rốt cuộc đến ngày thứ tám, Cổ Trần đi vào một mảnh tinh vực rộng lớn, nhìn từ xa thấy từng mảng đoàn tinh vân, đoàn tinh hệ khổng lồ.
Một đám đoàn tinh hệ khổng lồ hợp thành một khu vực mênh mông, là Đệ Bát Thiên vực.
Ở đây có thiên uy dày đặc bao phủ, bên trong có tám nghìn đoàn tinh hệ lớn, đại biểu cho tám nghìn đại Thần quốc.
Trong đó còn có rậm rạp đoàn tinh vân lớn nhỏ nhiều không đếm xuể, đại biểu cho những Thần quốc lớn nhỏ khác nhau.
Đệ Bát Thiên vực có tám nghìn đại Thần quốc, ức vạn tiểu Thần quốc, hình thành một Thiên vực khổng lồ.
– Tới rồi!Cổ Trần nhìn Đệ Bát Thiên vực mênh mông vô ngần, rộng lớn đến mức không tưởng tượng nổi, nhìn từ bên ngoài Thiên vực khó mà thấy giới hạn ngay.
Giống như trông thấy một mảnh vũ trụ trời sao khác, quả thực không cách nào tưởng tượng.
Thiên vực như vậy thì sao chinh phục?Cổ Trần đứng lặng nhìn Đệ Bát Thiên vực trước mắt, im lặng không nói, trong mắt lấp lóe vô số ánh sáng, trong lòng suy nghĩ tương lai làm thế nào chinh phục Thiên vực khổng lồ này?Không nói thứ khác, bên trong Đệ Bát Thiên vực có tám nghìn đại Thần quốc, thoạt trông giống như là tám nghìn tinh hệ vượt qua Ngân Hà hệ tổ hợp.
Tiếp theo, bên dưới có vô số Thần quốc lớn nhỏ tồn tại, gần nhau, hình thành một Thiên vực, thật sự khiến người không cách nào tưởng tượng sự cường đại và khủng bố của nó.
Hèn gì, Cửu Thiên không thẹn là Bá chủ của Thượng giới, đây là nguyên nhân thật sự, không nói đến Cửu Thiên vốn cường đại khủng bố, chỉ nhìn thực lực, nội tình của Thiên vực đã bỏ xa thế lực khác.
Cổ Trần trong lòng không kiềm được hoài nghi, chính mình thật sự có thể đánh bại Cửu Thiên sao?Thậm chí, Nhân tộc thật sự có thể đối kháng Cửu Thiên, chinh phạt những tồn tại siêu khổng lồ này sao?Trông thấy cảnh tượng thật sự của Đệ Bát Thiên vực, từ bên ngoài đã nhìn ra chỗ đáng sợ của nội tình và thực lực trong đó, lòng Cổ Trần bỗng nhiên có chút dao động.
“Nhân tộc có thể chiến thắng chín Thiên vực sao?”Trong đầu Cổ Trần thoáng qua một suy nghĩ.
Cổ Trần ngẫm lại sức mạnh của Nhân tộc hiện tại, miễn bàn, quả thực giống như một con kiến đối diện một con rồng trời, không cùng đẳng cấp.
Sức mạnh sót lại của Nhân tộc nằm ở Nhân tộc duy nhất trong Man Hoang đại thế giới, còn Nhân tộc khác đã sớm bị diệt gần hết.
Cường giả, thế lực Nhân tộc trong Thượng giới thì Cổ Trần thậm chí không có biện pháp tưởng tượng, trong đó gian nan khiến người chua xót.
Cổ Trần vẻ mặt cay đắng nói:- Sao ta cảm thấy bị lão già thối kia đẩy lên con đường không lối về?- Đời này thảm quá.
Trong lòng hắn tuôn ra từng đợt cay đắng, lại có một loại bất đắc dĩ, đau buồn giận dữ, không cam lòng, chẳng lẽ thật sự sắp buông bỏ sao?- Không, tuyệt đối không buông bỏ!.
Chương 1918
Đôi mắt Cổ Trần ánh lên tia kiên quyết, trong linh hồn dâng lên ý chí cường đại, tiếng leng keng không dứt, chặt đứt hết thảy tạp niệm.
Trong tâm linh nổi lên gió lốc xoắn nát tất cả ý nghĩ rối loạn, cả người trở nên thông thấu, thuần túy hơn, càng thêm kiên định.
“Lòng của ta là lòng của trời, ý của ta là ý của trời!”Cổ Trần nhắm mắt rồi lại mở ra, khôi phục sự bình thản ung dung như mọi khi, lại nhìn Đệ Bát Thiên vực trước mắt, không còn bị kích thích mãnh liệt, bình thản như nước.
Vừa rồi lột xác một phen, khiến Cổ Trần trưởng thành và lột xác rõ rệt, lột xác về mặt tâm tính, ý chí.
Đệ Bát Thiên vực biến thành một ao nước hơi lớn ở trong mắt Cổ Trần, chờ hắn từ từ chinh phục.
– Sớm muộn có một ngày, ta sẽ dẫn dắt thiên quân Nhân tộc san bằng nơi này!Cổ Trần toát ra ý chí hào hùng, khôi phục tự tin ngày xưa.
Vèo!Giây sau, Cổ Trần xé rách thời không, bước một bước vào Đệ Bát Thiên vực, tiến lên không quay đầu.
Theo như tin tức Cổ Trần có được thì Bích Lạc hải ở một trong tám nghìn đại Thần quốc của Đệ Bát Thiên vực, nghe đồn mỗi đại Thần quốc có một vị Cổ Thần trấn giữ.
Không sai, là một vị Cổ Thần.
Tức là trong Đệ Bát Thiên vực có tám nghìn vị Cổ Thần, đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Cổ Trần, là thật hay giả thì không biết được.
Nếu đúng là vậy thì thực lực của Đệ Bát Thiên vực khủng bố dọa người.
Nhưng Cổ Trần không bị dọa sợ, mới vừa rồi một lần lột xác trưởng thành đã khiến hắn không sợ gì, đối diện trời đều không sợ thì ngại gì mấy nghìn Cổ Thần?Cổ Trần tự tin, chỉ cần cho hắn một khoảng thời gian, sớm muộn gì có thể đạp lên tất cả bọn họ.
Điều Cổ Trần cần làm bây giờ là tìm được Bích Lạc hải, cứu ra Mỹ Đỗ Toa bị nhốt, sau đó chạy trốn khỏi chỗ này.
Dọc đường đi, Cổ Trần bắt đầu chuẩn bị cho việc chạy trốn, làm cách nào chạy ra nơi này.
Thật ra trước khi đến đây thì hắn đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, còn về trốn thoát như thế nào, chỉ có Cổ Trần mới biết.
Cổ Trần lặng lẽ ẩn tàng hơi thở, thân hình xuyên qua Đệ Bát Thiên vực, tìm kiếm đại Thần quốc có Bích Lạc hải.
Trên đường đi, Cổ Trần gặp nhiều Thần quốc lớn nhỏ, mới phát hiện bên trong Đệ Bát Thiên vực không yên ổn bình hòa.
Bên trong cũng có xung đột lớn nhỏ, giữa các Thần quốc tồn tại hiện tượng chinh phạt, chiếm đoạt nhau.
Điểm này khiến Cổ Trần chú ý, trong lòng lặng lẽ nổi lên một ý nghĩ, nếu trong Thiên vực không ngăn cấm bên trong chinh phạt chiếm đoạt nhau, vậy phải chăng hắn có cơ hội đánh vào nội bộ?Nhưng thân phận là một vấn đề, dù sao thân phận Nhân tộc khá mẫn cảm ở chỗ này, phải hết sức cẩn thận.
Cổ Trần suy tư, có nên đổi thân phận khác? Ví dụ kiếm thân phận Thần Ma, hoặc là phân thân gì đó đánh vào bên trong kẻ địch, từ nội bộ từng chút một phân hóa, cắn nuốt thế lực của đối phương.
Ầm ầm!Đang suy nghĩ, trong đoàn tinh hệ phía trước phát ra tiếng nổ, chợt thấy tám vật khổng lồ phá tan tinh vân bay ra.
Cổ Trần con ngươi co rút nhìn tám vật khổng lồ đột nhiên lao ra, mỗi một con đều là thú lớn cực kỳ cường đại.
Đó là tám thú lớn trời sao, Tinh Không Thần long, có đẳng cấp Thần Thoại, vậy mà trở thành thú cưỡi kéo xe?- Grao!Tám con Tinh Không Thần long đang kéo xe chiến Thần Linh hơi thở cường đại vượt qua trời sao, tỏa ra hơi thở huy hoàng bá liệt.
Một vị Thần tướng vĩ ngạn đứng trên xe chiến, khoác một bộ giáp thần lửa, tay cầm cây thần thương rực lửa, thần uy mênh mông, hơi thở khiếp người không gì sánh được.
Vị Thần tướng này cưỡi xe chiến lao về phía ngoài Đệ Bát Thiên vực, dường như sắp có việc quan trọng gì xảy ra.
“Một vị Thần tướng? Đi theo xem thử.
”Cổ Trần động ý niệm, lập tức lặng lẽ xoay người đi theo.
– Grao!Tám con rồng lửa gầm rống trời sao, dẫn phát động tĩnh lớn.
Vùng ngoài Đệ Bát Thiên vực, có nhiều Thần Linh cường đại bị kinh động, một đám đưa mắt nhìn qua, nhìn tám con rồng thần lửa kéo một chiếc xe chiến lướt qua hư không.
– Bát Hoang Hỏa long?- Là Liệt Diễm Thần tướng của Xích Diễm đại Thần quốc!Có Thần Linh nhìn ra thân phận của Thần tướng, là một trong đại Thần quốc thuộc quyền cai quản của Xích Thiên Đệ Bát Thiên vực, một tên Thần tướng của Xích Diễm đại Thần quốc.
Người này thực lực cường đại, thanh danh hiển hách, chinh đông phạt tây cho Đệ Bát Thiên vực, có thể nói là chiến công rực rỡ.
Vèo vèo vèo!Nhiều Thần Linh cường đại bay ra từ một số đoàn tinh vân, còn có một ít Thiên Thần xuất hiện, nhìn Bát Hoang Hỏa long vụt qua tinh vực, ai nấy đều rung động.
Có Thiên Thần mặt lộ kính sợ nói- Liệt Diễm Thần tướng là Thượng Thần thực lực rất mạnh của Đại Xích Thiên chúng ta, xếp hàng đầu trong Xích Thiên.
– Hắn định đi đâu?- Chẳng lẽ muốn đi chinh phạt Dã Thần khác?.
Chương 1919
Trong một chốc, rất nhiều Thần Linh bàn tán xôn xao, vị Thần tướng này xuất hiện dẫn đến nhiều tò mò và suy đoán.
Nhưng rất nhanh có Thiên Thần cường đại nói:- Ta nghe đồn trong khoảng một nghìn năm gần đây Liệt Diễm Thần tướng lo truy bắt dư nghiệt của Nhân tộc.
Lời này thốt ra, lập tức dẫn đến Thần Linh và cường giả khác phụ họa.
Bọn họ đứng trong trời sao, từ xa nhìn cảnh tượng Bát Hoang Hỏa long vụt qua tinh vực, ai nấy trong lòng đều cực kỳ phấn khởi và rung động.
– Đúng rồi, ta nghe đồn Liệt Diễm Thần tướng đã giết nhiều Nghịch Thiên giả của Nhân tộc.
– Theo ta thấy nên giết sạch Nghịch Thiên giả của Nhân tộc, một đám ảo tưởng nghịch thiên.
Đám đông Thần Linh tụ tập, thảo luận, nói ra cái nhìn của mình, bọn họ có cùng một nhận thức rõ rệt về Nhân tộc, đó là Nhân tộc thuộc về Nghịch Thiên giả.
Bộ tộc này bị Cửu Thiên Thượng giới trực tiếp xếp vào bộ tộc nghịch thiên, nhất định phải tru sát, tuyên bố Cửu Thiên Truy Sát lệnh và bảng truy nã.
Hễ là trông thấy Nghịch Thiên giả Nhân tộc là tru sát hết, còn về một ít Nhân tộc bị nô dịch, căn bản không có chút xíu năng lực, bị xem là tài nguyên thần nô dùng để giao dịch.
Chí cường giả Nhân tộc khác đều bị xếp vào Nghịch Thiên giả, bị Cửu Thiên truy nã và truy sát.
Cổ Trần núp trong bóng tối nghe trộm tin tức giao lưu của đám Thần Linh này, bọn họ phát ra ý niệm không ngừng giao lưu.
Thật ra đã bị Cổ Trần bắt giữ đến tin tức giao lưu của họ, trong lòng hắn rất khó chịu.
Những Thần Linh này, đặc biệt là Thần Linh trong Thiên vực thuộc quyền cai quản của Cửu Thiên đều cuồng nhiệt truy sát Nhân tộc, dường như giết chết Nghịch Thiên giả Nhân tộc có thể mang đến vinh diệu vô thượng cho bọn họ.
“Liệt Diễm Thần tướng?”Cổ Trần híp lại hai mắt, tỏa ra từng luồng sáng lạnh, trong lòng suy tính làm sao giết chiến thần của Đại Xích Thiên.
Truy sát Nhân tộc, không thể để loại Thần Linh này sống, Cổ Trần suy nghĩ cách giết vị chiến thần này.
Nhưng Liệt Diễm Chiến thần này thực lực cường đại, là Thượng Thần xếp hạng cực kỳ cao, dưới Cổ Thần hiếm có địch thủ.
Ầm ầm!Liệt Diễm Chiến thần cưỡi xe chiến do Bát Hoang Hỏa long kéo một đường lướt qua tinh vực, để lại một vệt lửa rực rỡ, tựa như một tinh cầu lớn rực lửa xuyên qua trời sao.
Khí thế bàng bạc đó, thần uy nóng cháy bao la tám phương, kinh sợ vô số Thần Linh và sinh mệnh.
Cổ Trần một đường theo đuôi, lặng lẽ ẩn giấu, không ngừng đuổi theo, vị Liệt Diễm Chiến thần này rất có thể là đi truy sát Nhân tộc.
Quả nhiên, Liệt Diễm Chiến thần rời khỏi Đệ Bát Thiên vực, tám con rồng lửa cấp Thần Thoại cùng gầm rống nhảy vọt ra, bay ra khỏi Đại Xích Thiên.
Cổ Trần vừa đi vào Đệ Bát Thiên vực, không ngờ giây sau đã đi ra, nhưng lần này đi ra là vì bám theo Liệt Diễm Chiến thần.
Hắn muốn nhìn xem có phải tên này đi truy sát Nhân tộc, nếu là thật, có lẽ nhờ đó mà tìm được một số thế lực Nhân tộc trốn tránh.
Cổ Trần rất cần thế lực của Nhân tộc, càng cần một số nội tình mạnh mẽ của Nhân tộc, nếu không thì, dựa vào bản thân hắn từ từ bồi dưỡng phát triển Man Hoang thì biết năm nào tháng nào mới trưởng thành đến trình độ đối kháng Cửu Thiên?Đừng nói phát triển đã là vấn đề, Cửu Thiên sẽ cho hắn thời gian phát triển mới là kỳ.
Ầm!Liệt Diễm Thần tướng cưỡi xe chiến Bát Hoang Hỏa long một đường rong ruổi ngân hà, thậm chí đụng vỡ mấy chục ngôi sao cũng không dừng lại hoặc né tránh.
Hắn hoàn toàn là va đụng lung tung, một đường giết qua, tám con rồng lửa Thần Thoại gầm rống hét to, hung uy hách hách, dọc đường đi dọa chạy rất nhiều Dã Thần không theo hệ thống.
Cổ Trần lặng lẽ theo sau, một trước một sau, hai người rất nhanh đã rời xa Đệ Bát Thiên vực, đi vào khu vực yên tĩnh trống trải.
Nơi đây có ngân hà héo tàn, càng có một dải tinh vân đã sớm khô cạn vòng quanh mảng lớn không gian tinh hệ, giống như một sợi dây cột tất cả lại với nhau.
– Grao!Tám con rồng lửa bỗng cùng gầm rống, rống vỡ ngôi sao.
Chỉ thấy Liệt Diễm Chiến thần dừng lại ở một mảnh ngân hà hoang vắng, đôi mắt rực cháy thần hỏa quét qua hư không trước mắt.
Dường như Liệt Diễm Chiến thần nhận ra cái gì, hừ lạnh nói:- Quả nhiên có dư nghiệt Nhân tộc, một đám Nghịch Thiên giả, hôm nay xem các ngươi còn trốn đi đâu được?Bùm!Vừa dứt lời, tám con rồng lửa cùng đụng vỡ dải ngân hà, lao vào tinh hệ hỗn loạn, dấy lên từng đợt dao động.
– Quả nhiên ở đây!Mắt Liệt Diễm Chiến thần tỏa ra ánh lửa, lộ ra nụ cười tàn nhẫn quan sát không gian tinh hệ dao động kịch liệt ở trước mắt.
.
Chương 1920
Nơi này có một mảng đoàn tinh vân ẩn giấu, không thấy được, nhưng thật sự ẩn giấu tại đay.
– Liệt Hỏa Thần Thương, phá!Chỉ thấy Thần tướng giơ cây Hỏa Diễm Thần thương lên, vung một cái, đầy trời thần hỏa sôi trào cuốn sạch, hóa thành một mảnh biển lửa cháy lan trời sao.
Biển lửa nhấn chìm trời sao, đốt hư không vặn vẹo không ngừng.
Răng rắc, răng rắc!Chỉ thấy hư không bị thần hỏa thiêu hủy vặn vẹo rồi tan vỡ, một lá chắn kỳ lạ bị phá vỡ, lộ ra tinh vân nhỏ ẩn giấu bên trong.
Tinh vân nhỏ trông bé xíu, giống một tiểu Thần quốc không chút bắt mắt, nhưng bên trong ẩn giấu nhiều hơi thở cường đại, có hơi thở Nhân tộc.
Bên trong có một số lớn Nhân tộc sinh tồn, hiển nhiên là một nhánh Nhân tộc trốn trong này.
Liệt Diễm Thần tướng nhìn mảnh tinh vân nhỏ, nhe răng cười nói:- Thì ra một đám dư nghiệt Nhân tộc tránh ở đây, lần này xem các ngươi trốn kiểu gì?Bùm!Thần hỏa hừng hực lan ra, thoáng chốc đánh vào tinh vân dẫn đến vụ nổ lớn.
– Địch tập!Tinh vân nhỏ chấn động, từ bên trong bộc phát ra một hơi thở cường đại, có chí cường giả Nhân tộc lao ra từ tinh vân.
Đó là một vị cường giả Nhân tộc, là cường giả Chí Tôn, hơi thở ngút trời, vừa trực tiếp một đấm đánh nổ đầy trời thần hỏa, cứng rắn không gì sánh được.
“Chí Tôn Nhân tộc.
”Cổ Trần động ý niệm, nhìn cường giả Nhân tộc lao ra, đó là một vị Chí Tôn.
Khiến Cổ Trần bất ngờ là đó là một bà lão, tóc trắng xoá, già nua tuổi xế chiều, nhưng cho cảm giác cực kỳ cường đại.
– Liệt Diễm Thần tướng, lại là ngươi!Bà lão vẻ mặt giận dữ nhìn Thần tướng trước mắt, trong đôi mắt đục ngầu lộ ra sát khí mãnh liệt.
Bà lão đằng đằng sát khí nói:- Đám chó săn Cửu Thiên các ngươi vì đuổi tận giết tuyệt mà bỏ ra nhiều công sức, chúng ta trốn đi chỉ vì muốn sống tiếp, tại sao các ngươi không chịu bỏ qua?- Hừ!Liệt Diễm Chiến thần hừ lạnh một tiếng, tay cầm Hỏa Diễm Thần thương, thần uy mênh mông, người khoác Hỏa Diễm Thần giáp lấp lóe, phát ra từng tiếng leng keng.
Hắn chân đạp xe chiến, nhìn xuống bà lão Nhân tộc ở trước mắt, nơi này ẩn giấu một vị chí cường giả Nhân tộc đúng là niềm vui bất ngờ.
Nghĩ đến đây, hắn cười lạnh nói:- Nghịch Thiên giả Nhân tộc, hễ là Thần Linh Cửu Thiên trông thấy nhất định phải tru sát, hơn nữa giết các ngươi còn có thể nhận thưởng từ Cửu Thiên.
– Nơi này ẩn tàng nhiều dư nghiệt Nhân tộc, bổn tọa lần này được công lao không nhỏ.
Liệt Diễm Thần tướng nói xong nhe răng cười.
Hắn cưỡi xe chiến xông về phía bà lão Nhân tộc, muốn chém giết vị chí cường giả Nhân tộc này.
Chỉ cần giết chết, mang xác của bà lão về thì chắc chắn sẽ được cấp trên thưởng cho, thậm chí được Đại Xích Thiên ban thưởng.
Đây là tình cảnh của Nhân tộc, bị Cửu Thiên truy nã truy sát.
– Hỡi Hỏa Diễm quân đoàn, ra đi, tru sát dư nghiệt Nhân tộc!Tùy theo một tiếng hét lớn, sau lưng Liệt Diễm Chiến thần hiện ra một phương Thần quốc, lửa cháy hừng hực, từ bên trong lao ra các bóng dáng cường đại, rực cháy lửa xông về phía tinh vân nhỏ ở phía trước.
Trong chỗ này ẩn giấu một đám Nhân tộc kéo dài hơi tàn, hiện tại chung quy bại lộ.
– Trời bỏ ta rồi!Bà lão vẻ mặt đau buồn giận dữ nhìn đông đúc Hỏa Diễm quân đoàn xông tới, sau lưng bà lão có mấy trăm Nhân tộc tồn tại.
Những người này già trẻ lớn bé, có mạnh có yếu, trong đó có nhiều Thánh Hiền, Cổ Thánh, tiếc rằng hiện tại đối mặt Thần tộc nghiền nát.
Bên ngoài tinh vân nhỏ, bà lão bỗng cất lên giọng nói quyết tuyệt:- Hỡi các tộc nhân, dù chết cũng phải chết có tôn nghiêm!Đây là muốn liều mạng, dù chết cũng muốn chết có tôn nghiêm, nếu trốn không thoát, vậy chiến đi.
– Các tộc nhân, trời muốn chúng ta mất, vậy thì hãy chết trận cho oanh liệt!- Giết!Theo tiếng gầm rống, cả người bà lão bộc phát ra hơi thở cường đại, với tâm lý quyết chiến khiến bà bộc phát ra tu vi cường đại như ngày xưa, thân hình già nua thoáng chốc trở nên thời trẻ, khôi phục trạng thái cao nhất.
– Chiến!Bà lão khôi phục trạng thái cao nhất, cả người hơi thở ngút trời, huyết khí như đại dương mênh mông thắp sáng trời sao tối tăm, rực rỡ không tỳ vết, phong hoa tuyệt đại.
Ầm!Liệt Diễm Chiến thần giết tới, tám con hỏa long cùng nhau phun ra thần hỏa diệt thế, phối hợp công kích mạnh mẽ của Liệt Diễm Chiến thần, đánh cho trời sao vỡ ra một lỗ thủng.
Phía đối diện, chí cường giả Nhân tộc khôi phục trạng thái cao nhất, không tiếc thiêu đốt chính mình, đôi tay trắng nõn đánh Bát Hoang Hỏa long gầm rú hét thảm, máu thịt bay tán loạn.
– Tìm cái chết!Liệt Diễm Chiến thần giận dữ, một bước nhảy lên, cầm thương giết đến trước mặt.
Keng keng!Hai bên đại chiến kịch liệt, ánh thương quét qua, lửa cháy thiêu hủy mảng lớn dải thiên thạch, hóa thành dung nham cuốn bốn phương.
Mỗi chưởng, mỗi đấm của chí cường giả Nhân tộc đều ẩn chứa ý chí vô địch, cứng rắn đấu với Liệt Diễm Chiến thần, đánh cho ngân hà rung rinh, đàn sao mờ tối.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










