Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 191 : Vô danh (c1901-c1910)
❮ sautiếp ❯Chương 1901
Lúc này, đại bản doanh của Xích Diễm, một tòa Thần thành đỏ thẫm lơ lửng giữa không trung đại lục, tỏa sương khói mơ hồ bao phủ nguyên tòa thành thị.
Đây là Xích Diễm thành, một trong ba thế lực Bá chủ của Ma Vụ Tinh vân.
Thành chủ Xích Diễm, một vị cường giả Thần Thoại thực lực cường đại, là Thần Linh một phương, thống trị một phần ba khu vực Ma Vụ Tinh vân, dưới tay có mười tám vị đại tướng Bán Thần, càng có một đội quân đoàn Xích Diễm cường đại, tất cả đều là tổ hợp từ sinh vật cấp bậc Thánh giả, số lượng cỡ mười vạn.
Trong phủ thành chủ, Xích Diễm ở một mình, nhìn thần thạch cao cỡ một trượng trước mắt, nguyên tảng đá phát sáng, mặt trên lấp lóe rậm rạp hoa văn kỳ dị.
Những hoa văn này hơi thở cường đại, vệt hoa văn chưa từng gặp qua, mơ hồ nghe từng âm thanh đại đạo phát ra từ bên trong, đinh tai nhức óc.
Xích Diễm có chút kích động nhìn thần thạch:- Quả nhiên là thần vật, thần vật trời ban!Xích Diễm muốn điều tra tảng thần thạch này, nhưng bị một sức mạnh cường đại bật ra, ý thức chịu chút tổn thương và cắn ngược, suýt chút trọng thương linh hồn.
Xích Diễm thấy thế thì không kiềm được hút ngụm khí lạnh, trong thần thạch chắc chắn ẩn giấu bí mật càng lớn, khiến Xích Diễm càng hưng phấn.
“Không lẽ trong thần thạch dựng dục một Thượng Thiên Thần Ma?”Xích Diễm như bỗng nghĩ tới cái gì, giật nảy mình, đôi mắt sáng rực nhìn thần thạch trước mắt, đến gần phạm vi ba thước, sương mù đỏ trên người Xích Diễm tán loạn biến mất.
Sương mù đỏ tán đi, lộ ra bóng dáng thướt tha mơ hồ ở bên trong, yểu điệu đẹp tuyệt trần, nàng là một trong ba Bá chủ của Ma Vụ Tinh vân, Xích Diễm.
Xích Diễm có đôi mắt màu đỏ, mang theo một loại ma lực, giống như có thể nhìn thấu tất cả.
“Đây là! ”Giây sau, Xích Diễm con ngươi co rút, lộ nét mặt khiếp sợ.
Nàng mơ hồ nhìn thấy bên trong thần thạch có một bóng người mơ hồ, ngồi xếp bằng, trong ngực có một sinh vật xinh đẹp kỳ lạ, giống như Thiên hồ?“Quả nhiên bên trong dựng dục sinh linh, hơi thở cường đại quá, thật sự là Thượng Thiên Thần Ma?”Xích Diễm giật mình, tiếp đó trong lòng vui mừng quá đỗi.
Thượng Thiên Thần Ma hiếm có trong Thượng giới, mỗi vị Thượng Thiên Thần Ma đều cực kỳ cường đại, thậm chí rất có thể trở thành cường giả Thiên Cấm.
Dù sao thiên phú của Thượng Thiên Thần Ma cao.
Bên trong thần thạch rất có thể dựng dục một vị Thượng Thiên Thần Ma, có lẽ chưa ra đời, hoặc là vị Thượng Thiên Thần Ma này bị thương ngủ say.
Mặc kệ là khả năng nào thì đều là cơ duyên hiếm có.
Nếu như không có Thượng Thiên Thần Ma ra đời thì chắc chắn là cơ duyên lớn, một khi chiếm được Thượng Thiên Thần Ma ở bên trong, luyện hóa cho mình dùng, nhập vào thân thể Thượng Thiên Thần Ma là có thể thành tựu Thượng Thiên Thần Ma.
Dù sao có một số Thượng Thiên Thần Ma chưa ra đời, không có thần trí, còn rất nhỏ yếu, rất dễ dàng bị Thần Ma cường đại khác đoạt xá.
Trường hợp này không hiếm, trong Thượng giới có nhiều Thần Ma cường đại, đoạt xá Thượng Thiên Thần Ma, sau đó biến thành Thượng Thiên Thần Ma.
Cũng có người luyện Thượng Thiên Thần Ma thành phân thân, do đó được một phân thân Thượng Thiên Thần Ma, cường đại vô địch.
Xích Diễm cực kỳ kích động:- Không ngờ Xích Diễm này cũng có ngày gặp phải Thượng Thiên Thần Ma!Nàng cẩn thận kiểm tra một phen, cuối cùng cảm giác bóng người mơ hồ trong thần thạch là một Thượng Thiên Thần Ma chưa ra đời.
Dù sao từ bóng dáng kia tỏa ra từng lũ khí tiên thiên là hơi thở độc đáo chỉ riêng Thượng Thiên Thần Ma mới có, từ đó phán đoán ra.
“Làm cách nào mở ra thần thạch, lấy ra thân thể Thượng Thiên Thần Ma ở bên trong?”Xích Diễm rối rắm, hiện tại có một vấn đề khó khăn, đó là làm cách nào cắt thần thạch ra mới lấy được thân thể Thượng Thiên Thần Ma dựng dục ở bên trong.
Xích Diễm nghĩ ra một cách, gọt bề mặt thần thạch, gọt từng chút một, khiến Thượng Thiên Thần Ma ở bên trong lộ ra rồi tính tiếp.
Keng!Răng rắc, răng rắc!Tiếp theo, Xích Diễm thi triển bí thuật cường đại, dùng thần khí gọt từng chút một bề mặt thần thạch, chậm rãi lộ ra một thân hình ở bên trong.
Trong thần thạch, một người trẻ trung, đẹp trai, vĩ ngạn ngồi xếp bằng, giống như ngủ say vô số năm, từ đầu tới chân tỏa ra khí chất năm tháng tang thương, càng có hơi thở cường đại đến đáng sợ.
Từng lũ khí Thiên Cấm tràn ngập, đan xen trong người hắn, không thể xóa nhòa, đè ép Xích Diễm suýt chút thân thể nổ tung bị thương nặng.
– Thượng Thiên Thần Ma!Xích Diễm vừa mừng vừa giật mình nhìn thần thạch bị cắt ra ở trước mắt, cách một lớp đá lấp lánh có thể nhìn thấy vẻ ngoài chân thực của bóng người ở bên trong.
Hắn giống như Thượng Thiên Thần Ma dựng dục vô số năm, hơi thở khủng bố, nhưng kỳ lạ là trong ngực ôm một con hồ mười đuôi xinh đẹp.
– Kỳ lạ, sao còn có một con Thiên hồ, thoạt trông dường như là mười đuôi!.
Chương 1902
Xích Diễm nói rồi xoe tròn mắt.
Nàng vẻ mặt kinh dị lui về phía sau, ngạc nhiên nghi ngờ nói:- Mười đuôi? Nghe đồn trong Đệ Nhị Thiên vực có một loại Thiên hồ, trời sinh chín đuôi, thực lực cường đại, chẳng lẽ! Vèo!Ngay lúc này, bóng người trong thần thạch bỗng nhiên mở to mắt, hai luồng thần quang xé rách hư không, truyền đến một đợt sấm rền nổ vang.
Ầm ầm!Thần thạch vỡ nát, đầy trời mảnh nhỏ tứ tán, hơi thở cường đại tràn ngập, chớp mắt đè ép Xích Diễm nằm sấp xuống đất.
Nàng xoe tròn mắt, tràn đầy kinh khủng nhìn người đột nhiên thức tỉnh.
Oong!Uy áp cường đại bao trùm xuống, tựa như thiên uy, chí cao, vô thượng, tôn quý, uy nghiêm, đè ép Xích Diễm toàn thân đau nhức, như sắp nổ tung.
Sợ hãi, nỗi sợ vô biên ùa vào tâm thần.
– Tôn thần tha mạng!Xích Diễm dùng hết chút sức lực cuối cùng rống ra một câu, nằm sấp xuống đất run cầm cập.
Rào rào!Giây sau, uy áp đáng sợ biến mất.
Xích Diễm chỉ cảm giác toàn thân buông lỏng, trên người ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhỏ tí tách, nhưng nàng không dám nhúc nhích chút nào, tràn đầy kinh khủng.
“Lực lượng Thiên Cấm quả nhiên cường đại.
”Cổ Trần tỉnh lại, ngay phút đầu tiên cảm ứng tình huống thân thể, bên trong có một lũ sức mạnh cường đại, khó mà trừ tận gốc.
Đây là lực lượng Thiên Cấm sót lại trong người hắn qua trận chiến với Thần Vẫn Chi chủ, không ngờ chẳng thể loại bỏ, làm hắn kinh thán.
Cường giả Thiên Cấm không hổ là tồn tại có thể sánh vai Cửu Thiên, chí cường giả bước chân vào Thiên Cấm lĩnh vực, chân chính khiến người sợ hãi.
Tuy rằng khó mà trừ tận gốc, nhưng Cổ Trần cũng không khao khát trừ bỏ, bởi vì hắn muốn lợi dụng lực lượng Thiên Cấm này mài giũa bản thân, thậm chí do đó cảm ngộ huyền bí của Thiên Cấm lĩnh vực.
Hơn nữa lần này gặp phải thu hoạch lớn, không lâu sau lực lượng Thiên Cấm trong người sẽ bị hắn luyện hóa, do đó dòm ngó chút bí mật của Thiên Cấm.
Đây là sức mạnh của thiên, sức mạnh thuộc cấp bậc Cửu Thiên.
– Ngươi là ai?Cổ Trần đôi mắt hờ hững, âm thanh bình tĩnh, hắn nhìn Xích Diễm nằm sấp trước mắt mình, run lẩy bẩy, hắn mang đến vô tận áp lực cho nàng.
– Bẩm tôn thần, tiểu thần là Xích Diễm, thành chủ của Xích Diễm thành Ma Vụ Tinh vân, không có ý mạo phạm tôn thần, xin tôn thần thứ tội.
Nàng khủng hoảng cực kỳ, không ngờ rằng Thượng Thiên Thần Ma trong thần thạch là một Thần Ma sống, cường đại khủng bố.
Phen này thảm rồi, mới vừa rồi mạo phạm đối phương, phải chăng bây giờ nàng sẽ chết?Trong đầu Xích Diễm vụt qua nhiều suy nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, một sinh vật cấp Thần Thoại mà sợ đến nỗi vã mồ hôi lạnh.
Cổ Trần nhìn nàng, không nói lời nào, ý niệm cường đại quét qua, chợt hiểu ra, quả nhiên hắn ở bên trong một mảnh đoàn tinh vân, hoặc nên nói là ở trong một Thần quốc.
– Ma Vụ Tinh vân thuộc về Thiên vực nào?Cổ Trần bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu.
Chỉ thấy Xích Diễm khủng hoảng nói:- Tôn thần, nơi này không thuộc về bất cứ Thiên vực nào cai quản, là một mảnh tinh vực biên hoang vắng vẻ, là Loạn Tinh hải, chẳng qua ở gần Đệ Ngũ Thiên vực và Thiên Táng Chi địa.
Cổ Trần ra chiều đăm chiêu suy tư:- Loạn Tinh hải?Bên dưới, Xích Diễm cẩn thận dè dặt nói:- Tôn thần, Loạn Tinh hải có mười Thần chủ, quản lý tám vạn Thần quốc lớn nhỏ, nơi này là tiểu Thần quốc tám tinh vân của Loạn Tinh hải.
Cổ Trần lặng lẽ suy tư, không ngờ nơi này không thuộc về Thiên vực nào, chỉ là tinh vực bao la ở giữa Thiên vực và Thiên Táng Chi địa.
Cổ Trần chợt nảy một ý, nhìn thoáng qua Xích Diễm:- Bản thể của ngươi là một đoàn sương mù lửa?Xích Diễm khẽ run lên, lập tức giải thích:- Tôn thần, tiểu thần không phải sương mù lửa, chẳng qua sau khi sinh ra dung hợp sương mù thần hỏa nên mới thành tựu thần thể.
– Ngươi đứng lên đi.
Cổ Trần nhẹ gật đầu, kêu nàng đứng lên.
Xích Diễm nghe vậy run lên, trong lòng thở ra, coi như bảo vệ một mạng.
Đối diện Thần Ma cường đại như vậy, nàng không có biện pháp đối kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn khai ra tất cả, nếu không thì bị đối phương trực tiếp nghiền nát cũng khó mà nói cái gì.
– Đa tạ tôn thần!Xích Diễm cảm tạ một phen mới dám đứng lên, cung kính đứng ở nơi đó, rũ xuống đầu không dám nhìn thẳng Cổ Trần.
Ở trong lòng nàng thì Cổ Trần là một vị Thượng Thiên Thần Ma cường đại, mạnh đến mức trong lòng nàng không dâng lên chút ý nghĩ phản kháng nào.
Cổ Trần nhìn kỹ nàng một lúc, chợt hỏi:- Nàng mới nói bổn tọa là Thượng Thiên Thần Ma?Xích Diễm toàn thân run lên, kinh khủng cầu xin tha thứ:- Tôn thần thứ tội, tiểu thần không lòng mạo phạm! Trong lòng ngưỡng mộ tôn thần mới ra hạ sách này!.
Chương 1903
Cổ Trần không biết nên nói cái gì, mới vừa rồi rõ ràng là nàng muốn phá vỡ thần thạch, cho rằng hắn là một vị Thượng Thiên Thần Ma, cái loại chưa ra đời.
Nhưng Cổ Trần không so đo, để lại Xích Diễm vừa lúc còn có chút dùng, chờ xem biểu hiện tiếp theo của nàng.
Cổ Trần thuận miệng hỏi một câu:- Nàng từng gặp Thượng Thiên Thần Ma?Chỉ thấy Xích Diễm ngẩn ra, cung kính nói:- Tôn thần, tiểu thần đã từng may mắn từ xa gặp một lần, có cường giả Thượng Thiên Thần Ma đại chiến với cường giả Thiên vực, đánh nát mảng lớn tinh vực.
Cổ Trần chợt hiểu ra, nhìn Hỗn Độn hồ trong ngực, có lẽ nó là một vị Thượng Thiên Thần Ma, hèn gì bị lầm cho rằng Thượng Thiên Thần Ma.
Nghĩ đến đây Cổ Trần âm thầm buồn cười, vuốt đầu Hỗn Độn hồ, con hồ rầm rì quay đầu, ngủ tiếp.
Không biết có phải bởi vì cướp quá nhiều căn nguyên của nó hay không mà từ khi ra đời thì nó luôn ngủ, có lẽ do thiếu căn nguyên.
Cổ Trần lẩm bẩm nói thầm một câu:- Không biết Thượng Thiên Thần Ma có mùi vị như thế nào?Hỗn Độn hồ ở trong ngực đột nhiên cứng đờ, từng sợi lông dựng đứng, hí mắt cẩn thận ngó trộm Cổ Trần.
Xích Diễm vẻ mặt kinh khủng cúi đầu, không dám lên tiếng, trong lòng kinh hoàng muốn chết, không ngờ người trước mắt suy nghĩ mùi vị của Thượng Thiên Thần Ma như thế nào.
Chẳng lẽ hắn muốn ăn Thượng Thiên Thần Ma? Chẳng phải chính hắn là Thượng Thiên Thần Ma sao?Tuy rằng trong lòng nghi vấn sợ hãi, nhưng nàng tuyệt đối không dám lên tiếng, im lặng cúi đầu đứng ở nơi đó, bộ dạng lo âu bất an.
Cổ Trần ngẩng đầu, nhẹ giọng hỏi:- Nói cho bổn tọa, bên trong Loạn Tinh hải có Nhân tộc không?- Nhân tộc?Xích Diễm ngẩn ra, cẩn thận nhìn Cổ Trần, nàng thầm rùng mình, vị trước mắt có nhiều chỗ giống Nhân tộc.
Không lẽ! tuy đã đoán ra điều gì, nhưng nàng không dám suy nghĩ lung tung, mà là cung kính vái chào.
– Bẩm tôn thần, nghe nói trong Loạn Tinh hải có một phần nhỏ Nhân tộc, nhưng hành tung của họ quỷ bí, không nơi cư ngụ, rất ít xuất hiện.
Xích Diễm tỉ mỉ giải thích, nói ra tin tức này.
Lòng Cổ Trần chùng xuống, chung quy thất vọng, ở Thượng giới quả nhiên Nhân tộc thưa thớt, hơn nữa xem tình huống khá là kém.
Không ngờ Nhân tộc trốn tránh, số lượng ít ỏi, khiến trong lòng hắn rất ngậm ngùi, thân là một phần của Nhân tộc, ai không muốn bổn tộc cường đại.
Có ai không muốn chính mình có thể quang minh chính đại đi khắp chư thiên, thẳng lưng ưỡn ngực mà sống, chứ không phải tránh né kéo dài hơi tàn.
“Nhân tộc, đường còn dài lắm.
”Cổ Trần thầm thở dài, bình ổn tâm trạng.
Cổ Trần suy nghĩ một hồi hỏi:- Nàng hãy nói cho ta nghe trong tám tinh vân Thần quốc này, kẻ mạnh nhất là ai?Xích Diễm ngoan ngoãn trả lời:- Tôn thần, mạnh nhất trong tám tinh vân là Bạo Phong Thần quốc chi chủ, Phong Thần, có một thanh Thiên Thần khí, bản thân là Nửa bước Thiên Thần, cực kỳ cường đại.
Nàng vừa nói vừa cẩn thận liếc trộm Cổ Trần, thấy hắn không lộ biểu cảm gì, trong lòng càng kính sợ.
Cổ Trần thản nhiên nói:- Nàng hãy kể luôn Thần quốc khác, nói hết ra những gì nàng biết cho ta nghe, không được bỏ sót.
Xích Diễm thầm rùng mình, cung kính nói:- Vâng thưa tôn thần, tiểu thần nhất định biết gì nói hết.
Tiếp theo, Xích Diễm kể ra tất cả những gì mình biết, không có một chút che giấu, thật sự sợ vị này khó chịu sẽ đập chết nàng.
Cổ Trần nghe tin tức Xích Diễm kể, kết hợp với thông tin mình có được, trong lòng đại khái có một kế hoạch.
Loạn Tinh hải, vừa lúc là nơi không tệ.
Nơi này không thuộc về bất cứ quyền quản lý nào của Thiên vực, là khu vực ba mặc kệ, cực kỳ hỗn loạn, là sự lựa chọn thích hợp trong lòng Cổ Trần.
Hắn muốn đưa Thiên giới vào Thượng giới, Loạn Tinh hải là tuyển chọn rất tốt, chiếm đoạt chỗ này làm căn cơ của Thiên giới trong Thượng giới.
Cắn nuốt hết Thần quốc lớn nhỏ trong này, lớn mạnh Thiên giới, từ từ từng bước một lớn lên, cuối cùng có thể sánh vai chín Thiên vực.
“Đường của Nhân tộc, gánh nặng mà đường xa.
”Nghe xong, Cổ Trần trong lòng âm thầm thở dài, cảm giác con đường tiếp theo không dễ đi.
Trong Thượng giới, Nhân tộc thật sự là quá thảm, hơn nữa trên đời bao la nhưng không có một minh hữu đáng tin, đơn độc khiến người tuyệt vọng.
Tuyệt vọng sâu thẳm, Nhân tộc ở trong Thượng giới bất lực biết bao, cứ trốn tránh như vậy biết bao giờ mới thôi?Nhưng nếu không trốn tránh thì lấy đâu ra năng lực đối kháng Cửu Thiên, còn có các thế lực lớn nhỏ cũng không thân thiện với Nhân tộc.
Nếu muốn lại vực dậy thì phải có bản lĩnh cứng rắn, Nhân tộc nhất định phải có vũ lực mạnh mẽ của riêng mình, thành một tồn tại cường đại đủ sức đối kháng bất cứ thế lực nào.
.
Chương 1904
Cổ Trần bỗng nhiên mở miệng, ngữ khí thản nhiên nhìn Xích Diễm:- Bổn tọa cho nàng một cơ hội, trung thành với bổn tọa, ban cho nàng một cơ duyên.
Một câu làm tâm thần Xích Diễm dao động, trong lòng dâng lên cảm xúc khủng hoảng.
Thần phục hay không?Cơ hồ không chút suy nghĩ, Xích Diễm trực tiếp quỳ xuống:- Xích Diễm nguyện ý trung thành với tôn thần, không thay lòng, nếu trái với lời thề, thần hồn đều diệt.
Xèo!Nói xong, Xích Diễm mở rộng thần hồn, ý là để Cổ Trần in dấu ấn ký, biểu lộ quyết tâm và trung thành của mình.
Cổ Trần không nói nhiều, giữa chân mày bắn ra luồng tiên quang, một tiên ngân lấp lóe cấu thành ấn ký luân hồi in vào thần hồn của Xích Diễm.
Keng một tiếng, Xích Diễm rùng mình, chỉ cảm giác toàn thân đau xót, tiếp đó hơi thở luân hồi bàng bạc ùa vào thần hồn, hóa thành một quầng sáng mông lung.
Xích Diễm xoe tròn mắt, hoảng sợ nhìn thần hồn biến hóa, thêm một ấn ký luân hồi, hơn nữa còn có phòng ngự linh hồn cường đại.
– Đây là! luân! Xích Diễm mới thốt lời lập tức im tiếng, kinh dị nhìn Cổ Trần, trong ánh mắt mang theo tràn ngập đặc kính sợ.
Cổ Trần nhìn nàng, cảnh cáo nói:- Đây là cái gì thì tự nàng biết, đương nhiên, đã cho nàng chỗ tốt trong đó, dù về sau chết thì thần hồn của nàng cũng được ấn ký này bảo hộ, còn có thể lại ngưng tụ thần thể sống lại- Cảm tạ Thần chủ!Xích Diễm cung kính lạy tạ, trong lòng vừa mừng vừa sợ, cuối cùng bảo vệ một mạng, hơn nữa dường như đi theo vị tôn thần cường đại này cũng không tệ.
Nhận chủ, thành thuộc hạ của đối phương xem như bình thường, là việc thông thường trong Thượng giới, kẻ nhỏ yếu vĩnh viễn chỉ có thể bị cường giả chi phối.
Ầm!Răng rắc! Răng rắc!Đang nói chuyện thì bỗng nhiên bên ngoài truyền đến chấn động mạnh, có tiếng nổ truyền khắp các phương.
Cổ Trần thầm kinh ngạc, nhìn Xích Diễm vẻ mặt ngạc nhiên, bỗng cảm giác hai luồng hơi thở cường đại đến gần, suy nghĩ thoáng qua liền hiểu ra.
Lúc mới hắn xông vào tinh vân, có ba cường giả Thần Thoại ra ngoài, cuối cùng Xích Diễm trước một bước mang Cổ Trần về.
Hai luồng hơi thở kia đúng là hai cường giả khác vào thời điểm đó.
– Là Ma Linh, còn có Tinh Hống, không ngờ bọn họ dám tiến công Xích Diễm thành?Xích Diễm bỗng nhiên bừng tỉnh, tiếp đó giận dữ không thôi, không ngờ rằng hai tên kia thật sự trực tiếp khai chiến.
– Không sao, hai tên hề mà thôi, ra ngoài nhìn xem, vừa lúc giải quyết luôn.
Cổ Trần vẻ mặt bình tĩnh ung dung, nói xong đứng lên, dẫn đầu đi ra đại điện.
Xích Diễm vẻ mặt kích động theo sau, trong lòng hiểu rằng có lẽ tiếp theo cách cục của tám tinh vân sẽ hoàn toàn thay đổi, thậm chí toàn bộ Loạn Tinh hải sẽ nghênh đón thay đổi lớn.
Thùng thùng thùng!Bên ngoài Xích Diễm thành, trống trận ầm ầm, hai quân đoàn khổng lồ hội tụ, rậm rạp, che trời lấp đất kéo đến.
Hai Thần Linh dẫn đầu là Song Đầu Ma Linh, còn có Tinh Hống, mang theo mười vạn đại quân của mình giết đến ngoài thành, bao vây kín kẽ.
Hai đại quân đều là Thần Linh, ma vật cấp bậc Thánh giả, bị tụ tập thành quân, là đại quân Thần Linh chăn nuôi.
Thần Linh có quân đoàn chăn nuôi Thần quốc của mình, một số Bán Thần làm thống lĩnh, Thánh giả làm binh.
Trước mắt là hai đại quân Thần Linh như vậy kéo đến, vây khốn Xích Diễm thành.
– Xích Diễm, đi ra chịu chết!Ngoài thành, Song Đầu Ma Linh vẻ mặt hung dữ, hai cái đầu hung tợn há mồm gầm rống, thanh âm chấn bốn phương, khiến mười vạn Xích Diễm quân đoàn ở trong thành đều luống cuống.
Tinh Hống ở một bên cười to bảo:- Xích Diễm, hôm nay là ngày chết của ngươi, ngoan ngoãn mở thành đầu hàng, bổn tọa còn có thể tha cho ngươi một mạng.
Hai Thần Linh này là hai trong ba Bá chủ trong Thần quốc ở mảnh tinh vân này, họ liên hợp lại vì diệt Xích Diễm, phân chia nơi này.
Trên thành, một nam một nữ bước chầm chậm đi đến, thanh niên dẫn đầu đúng là Cổ Trần, trong ngực ôm một con Hỗn Độn hồ say ngủ, hơi thở giấu kín không lộ ra ngoài.
Nhưng Xích Diễm lại cẩn thận dè dặt, cung kính vô cùng đi theo sau hắn, giống như một người hầu, mười tám vị tướng lĩnh Bán Thần ở trong thành nhìn mà bất ngờ.
– Hắn là ai?Có Bán Thần đầu sói mình người ngạc nhiên nghi ngờ xem qua, trong lòng khiếp sợ không thôi.
Xích Diễm là Thần Linh của bọn họ, không ngờ rằng vô cùng cung kính đi theo một vị thanh niên lai lịch thần bí, chắc chắn đây là một tồn tại cường đại.
“Không lẽ là Thiên Thần?”Bán Thần khác lần lượt suy đoán, vị này có phải là cường giả Thiên Thần không, nếu không phải thì tại sao khiến một vị Thần Linh cung kính như người hầu?Lúc này, Song Đầu Ma Linh và Tinh Hống ở ngoài thành cũng lấy làm lạ nhìn Cổ Trần dẫn đầu đi tới, Xích Diễm theo phía sau với bộ dạng kính cẩn, lòng Song Đầu Ma Linh và Tinh Hống chùng xuống.
.
Chương 1905
Song Đầu Ma Linh thầm rùng mình, lặng lẽ truyền âm hỏi thăm:“Người này là ai?”Tinh Hống vẻ mặt mờ mịt nói:“Không biết, chưa thấy bao giờ, chẳng lẽ là giúp đỡ mà Xích Diễm kêu từ đâu tới? Hay là cường giả của tinh vân khác?”“Đừng nói là Đại Thần của Loạn Tinh hải nhé?”Trong lòng Song Đầu Ma Linh có loại bất an, nhưng nhìn Cổ Trần thì không tìm được manh mối gì, dường như chỉ là người bình thường.
Nhưng như vậy mới làm hắn bất an nhất, không nhìn ra có bất cứ vấn đề gì mới là vấn đề lớn nhất, ở Thượng giới, dù là yếu nhất cũng có hơi thở riêng biệt.
Cổ Trần ở trước mắt không tỏa ra chút hơi thở nào, hoàn toàn nhìn không thấu, giống như hắn đơn giản là một sinh linh phàm trần không có bất kỳ sức mạnh nào.
Tinh Hống không kiềm được trực tiếp mở miệng gầm rống một tiếng:- Xích Diễm, ngươi làm cái quỷ gì?Tinh Hống tức giận quát:- Lập tức mở thành đầu hàng, nếu không thì chúng ta giết vào trong thành, ngươi chết không có chỗ chôn!Lời này chọc giận nhiều chiến sĩ của Xích Diễm quân đoàn, nhưng không ai nói chuyện, bao gồm mười tám vị tướng lĩnh Bán Thần cũng im lặng.
Bọn họ đều nhìn về hướng Thần Linh Xích Diễm, thành chủ của Xích Diễm thành sẽ giải quyết như thế nào?Nhưng mà bọn họ thất vọng rồi, Xích Diễm không nói một câu đứng ở sau lưng Cổ Trần, không có dấu hiệu đáp lại, khiến người khó hiểu.
Cổ Trần nhìn thoáng qua hai Thần Linh ở ngoài thành, bình thản hỏi:- Hai Thần Linh sơ đẳng mà thôi, nàng có thể giải quyết không?Xích Diễm đứng sau lưng lập tức cúi đầu cung kính nói:- Tôn thần, một mình ta không đánh lại hai tên đó, nếu một chọi một thì ta không sợ bọn họ.
Cổ Trần nghe vậy lắc đầu thất vọng nói:- Có hai tên tầm thường mà nàng cũng không đánh lại, yếu nhớt.
Xích Diễm vẻ mặt lúng túng, nhưng không thể nào phản bác, chính mình một chọi một thì có thể đánh thắng một trong hai tên kia, nhưng một chọi hai thì chịu thua.
Xích Diễm tự biết sức mình, không phải ai đều có thể một chọi hai, thậm chí một chọi cả đám vẫn thắng được, ít nhất nàng không nằm trong số đó.
– Ngươi là ai?Lúc này, Song Đầu Ma Linh và Tinh Hống ở ngoài thành chú ý tới điểm này, Xích Diễm dường như rất sợ hãi Cổ Trần.
Cả hai lập tức cảnh giác.
Song Đầu Ma Linh quát to:- Đây là chuyện giữa chúng ta và Xích Diễm, ngươi tốt nhất không cần nhúng tay!- Đúng vậy! Chúng ta là thuộc hạ của Hắc Bằng Thần chủ trong Loạn Tinh hải!Tinh Hống cũng lên tiếng lộ ra một thông tin, hình như cả hai đã đầu phục Hắc Bằng Thần chủ, khiến Xích Diễm sắc mặt khó coi.
Xích Diễm sực tỉnh ngộ, sắc mặt hơi đen:- Thì ra các ngươi đầu phục Hắc Bằng Thần chủ, hèn gì.
Chỉ thấy Song Đầu Ma Linh hừ mũi nói:- Xích Diễm, mặc kệ ngươi đầu phục ai, hôm nay nếu ngươi không giao ra thần thạch trời ban kia thì đừng hòng sống rời đi!Nghe lời này, Xích Diễm ánh mắt quái dị nhìn Cổ Trần một cái, nhủ thầm đây là thần thạch, bên trong cất giấu vị chủ này.
Cổ Trần bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu:- Giết hai tên này rồi nàng có năng lực thu phục sinh linh khác không?Xích Diễm nghe hỏi thì ngẩn ngơ, lập tức đáp lại:- Tôn thần, nếu bọn họ chết rồi, tiểu thần có tuyệt đối nắm chắc thu phục thế lực của họ.
Cổ Trần gật đầu, nói:- Rất tốt, vậy giải quyết hai tên kia trước.
Nói xong hắn vỗ nhẹ Hỗn Độn hồ trong ngực.
Chỉ thấy hắn nhẹ giọng nói:- Vật nhỏ, đừng ngủ nữa, mau làm việc, đuổi hai thứ kia đi rồi ngủ tiếp cũng không muộn.
– Grừ grừ! Hỗn Độn hồ hé mở đôi mắt nhập nhèm, rên ư ử, liếc hai Thần Linh kia, trong mắt mang theo chút xem thường.
Nó há mồm rống to một tiếng, đột nhiên biến ra thân hình khổng lồ, há miệng rộng nuốt một hơi.
– Ực ực!Thoáng chốc, hai Thần Linh Song Đầu Ma Linh, Tinh Hống không kịp phản ứng đã bị Hỗn Độn hồ nuốt vào bụng.
Ào ào!Hỗn Độn hồ cấp tốc thu nhỏ, trở lại trong ngực Cổ Trần ngáp dài, như thể vừa rồi nó không hề nhúc nhích.
Toàn bộ quá trình không đủ một giây đồng hồ, hai Thần Linh cứ thế mất đi.
Hiện trường một mảnh tĩnh mịch, tất cả cường giả, sinh vật kinh khủng nhìn Cổ Trần, nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm Hỗn Độn hồ nho nhỏ trong ngực hắn.
Mới rồi nó đột nhiên biến lớn, một hơi nuốt trọn hai Thần Linh, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Xích Diễm đứng sau lưng vẻ mặt kinh hoàng, ánh mắt nhìn Hỗn Độn hồ chất chứa kính và sợ, đây là một vị hung tàn.
Cổ Trần lại có chút bất mãn quát mắng:- Vật nhỏ, kỳ cục, sao ngươi nuốt sống chúng nó? Không thấy dơ à?- Lần sau nhớ kỹ phải làm thịt, thanh lý sạch sẽ rồi nấu chín, hoặc nướng chín mới được ăn.
.
Chương 1906
Cổ Trần răn dạy khiến Hỗn Độn hồ ra vẻ tội nghiệp, hai mắt rưng rưng lệ nhìn hắn, giống như đang nói ta biết rồi.
– Grừ! Hỗn Độn hồ khẽ kêu, tội nghiệp gật đầu biểu thị ghi nhớ.
Cổ Trần thế này mới vừa lòng cười cười, khiến trong và ngoài thành một mảnh tĩnh mịch, không có một sinh linh dám nói chuyện, dù là mấy chục Bán Thần bên ngoài thành cũng sợ hãi đứng ngây người.
Hai cường giả cấp Thần Thoại Song Đầu Ma Linh, Tinh Hống cứ thế mất đi, bị Hỗn Độn hồ trong ngực Cổ Trần một hơi nuốt chửng.
Xích Diễm đứng sau lưng nhìn mà lòng lạnh lẽo, ánh mắt xem Hỗn Độn hồ tràn ngập kính sợ, không chỉ riêng chủ nhân cường đại, ngay cả một con thú cưng cũng mạnh vượt sức tưởng tượng.
– Được rồi, kế tiếp giao cho nàng xử lý, cố gắng nhanh chóng giải quyết.
Cổ Trần nói xong xoay người bước đi, không quay đầu lại, chỉ để lại Xích Diễm giải quyết chuyện sau đó, làm như thế nào thì phải xem năng lực của nàng, coi như một loại thử thách.
Xích Diễm cung kính cảm tạ:- Vâng thưa tôn thần.
Sau khi Cổ Trần đi, Xích Diễm mới ung dung đứng lên, trên mặt lập tức đổi sang nét mặt ác nghiệt, sát khí đằng đằng nhìn hai quân đoàn bên ngoài.
– Ma Linh, Tinh Hống đã chết, các ngươi còn không đầu hàng?Xích Diễm một tiếng quát lạnh, đánh thức hai quân đoàn ngây người ở bên ngoài.
Hai bên đứng đó ngó nhau, trong một chốc không biết làm sao.
Thần Linh của họ bị ăn mất, chỉ còn lại đám thuộc hạ, cả đám Bán Thần ngó nhau đắm đuối, rồi cùng nhau hút ngụm khí lạnh.
– Xong rồi!- Thần Linh đã chết!- Chúng ta hãy đầu hàng đi!Có Bán Thần đề nghị, đầu hàng cho rồi, dù sao biểu hiện vừa rồi của Cổ Trần quá kinh người, hoặc nên nói là một con thú cưng đã khủng bố như thế, dọa sợ bọn họ.
Chỉ trong khoảnh khắc suy nghĩ, hai quân đoàn Thần Linh ở ngoài thành lập tức tan tác, không có chút sức mạnh đối kháng.
– Chúng ta đầu hàng!- Kính chào Xích Diễm thần!Ngoài thành, trong hai quân đoàn, mấy chục Bán Thần dẫn đầu cùng nhau quỳ một gối, biểu thị trung thành, đầu hàng, làm ra quyết định rất chính xác.
Tên ngốc mới sẽ phản kháng, Thần Linh bên mình bị thú cưng của người thần bí ăn thịt, ai dám càn rỡ nữa?Quả nhiên, không tốn nhiều sức lực, Xích Diễm đã trực tiếp thu phục, chỉnh đốn đại quân của hai vị Thần Linh Song Đầu Ma Linh, Tinh Hống.
Cộng lại có ba mươi vạn sinh linh cấp Thánh giả làm quân đoàn, binh sĩ, có thể nói là tồn tại vô địch ở Hạ giới.
Tiếc rằng trong Thượng giới thì chẳng đáng gì, có thế lực cường đại thậm chí lấy Thần Linh làm binh sĩ, tổ hợp một đại quân Thần Ma vô địch.
Xích Diễm chẳng tốn chút sức đã thống nhất Ma Vụ Tinh vân khống chế toàn bộ sức mạnh, sinh linh trong tinh vân.
Sắp xếp xong việc, Xích Diễm vội vã quay về, đi vào đại điện phủ thành chủ trong Xích Diễm thành, trông thấy Cổ Trần chờ tại đây.
– Xin chào tôn thần, may mắn không làm nhục mệnh, đã thu phục tất cả sức mạnh của Ma Vụ Tinh vân!Xích Diễm vẻ mặt phấn chấn báo cáo thu hoạch, Ma Vụ Tinh vân đã rơi vào tay nàng.
Sinh linh ở đây không nhiều, nhưng cũng không ít, có cỡ hơn ba trăm vạn sinh linh các loại sinh sống trong Ma Vụ Tinh vân.
Trong đó, ba đại quân Thần Linh hợp thành một, có ba mươi vạn Thánh giả làm quân đoàn Thần Linh dự bị, năm mươi mốt vị Bán Thần làm tướng lĩnh dưới tay.
Đội sức mạnh này đã khá tốt, ít nhất trong tám tinh vân Thần quốc nơi đây thì thực lực xếp vào hàng đầu.
Cổ Trần gật đầu, ngữ khí bình tĩnh không dao động:- Không quá tệ.
Hắn nhìn Xích Diễm, nói:- Ta muốn nàng cố gắng nhanh chóng nhất thống tám đoàn tinh vân, hợp thành một, nàng làm được không?- Cái đó! Xích Diễm ngẩn ngơ, trong lòng có chút chấn động, nhưng trả lời thành thật.
Chỉ nghe nàng nói:- Tôn thần, chỉ dựa vào thực lực của một mình ta thì không thể nào thực hiện, trừ phi có tôn thần ra tay mới có thể làm được.
Xích Diễm nói xong, đầy ẩn ý nhìn Hỗn Độn hồ trong ngực Cổ Trần, ý tứ rất rõ ràng, có Cổ Trần hoặc là Hỗn Độn hồ ra tay mới dễ dàng thành công.
Cổ Trần chọt lông Hỗn Độn hồ, lẩm bẩm:- Vật nhỏ, ngươi cũng nên phát huy tài năng của mình, không thể luôn lười biếng, như vậy thì nuôi ngươi không nổi.
– Đi đi, ta muốn ngươi thống nhất Loạn Tinh hải, không làm được thì đừng về gặp ta.
Cổ Trần nói xong ném Hỗn Độn hồ từ trong ngực mình ra, xoay người biến mất trong đại điện.
– Grừ grừ! chủ nhân! đừng bỏ lại ta!Hỗn Độn hồ kinh hoàng hoảng loạn nhào lên, phát ra tiếng hú chói tai, tiếc rằng vồ hụt, Cổ Trần đã mất đi tung tích.
Trong đại điện chỉ để lại một Xích Diễm sững sờ không nói nên lời, một con Hỗn Độn hồ đau lòng tuyệt vọng.
.
Chương 1907
Trong trời sao hoang vắng bỗng có một luồng sáng vụt qua, bùm một tiếng xuyên qua một mảnh ngôi sao to lớn, chớp mắt bay đi.
Nhìn kỹ thì luồng sáng kia thế nhưng là một người.
Người này đúng là Cổ Trần đã rời khỏi Ma Vụ Tinh vân, một đường phá vỡ trời sao, rời khỏi nơi đó.
Cổ Trần để Hỗn Độn hồ ở lại chỗ đó, vật nhỏ này luôn ngủ, hắn cảm thấy không thể để nó tiếp tục lười biếng như vậy, dứt khoát bỏ lại Loạn Tinh hải.
Thực lực của Hỗn Độn hồ là điều không thể nghi ngờ, chẳng qua hơi lười, có lẽ mới ra đời không lâu, giống trẻ sơ sinh, tóm lại Cổ Trần trực tiếp ném Hỗn Độn hồ ở lại đó, mài giũa nó.
Vật nhỏ tội nghiệp, cứ như thế bị Cổ Trần bỏ lại Loạn Tinh hải, nhân danh rèn luyện, thật ra là khiến nó trưởng thành.
Còn bản thân Cổ Trần thì chạy đi Đệ Bát Thiên vực, bởi vì Mỹ Đỗ Toa còn bị nhốt trong Bích Lạc hải, nhất định phải đi cứu ra.
“Cứu Mỹ Đỗ Toa ra trước rồi mới nghĩ biện pháp giải quyết Hải Thần.
”Dọc đường đi, Cổ Trần đều đang suy nghĩ làm cách nào phá vỡ cục diện hiện tại.
Loạn Tinh hải là một chỗ không tệ, nhưng không phải tuyệt đối.
Hắn muốn một nơi càng tốt hơn, khiến Thiên giới có thể an toàn lớn lên, tốt nhất không cần bị Cửu Thiên phát hiện.
Như vậy mới có thể âm thầm phát triển, có đủ thực lực thì mới chống lại Cửu Thiên được, lỡ như vừa lên đã bị đập bẹp thì buồn cười.
Ý tưởng của Cổ Trần rất đơn giản, âm thầm lặng lẽ phát triển bên ngoài phạm vi tầm mắt theo dõi của Cửu Thiên, dưới có Man Hoang chinh phạt Hỗn Độn Giới hải trưởng thành, trên có Thiên giới lặng lẽ chiếm đoạt các Thần quốc.
Lại có U Minh Địa giới lặng lẽ thẩm thấu các phương thế giới, lớn mạnh chính mình, từng bước một cố gắng hết sức nhanh chóng trưởng thành đến trình độ đủ sức đối kháng Cửu Thiên.
“Nhân tộc quá ít, nhất định phải tìm được một ít cường giả Nhân tộc.
”Nghĩ đến điều này là Cổ Trần không kiềm được đau đầu, Nhân tộc thảm quá, nguyên Thượng giới mà không tìm được bao nhiêu Nhân tộc tồn tại.
Hơn nữa có Nhân tộc bị các Thần quốc xem như tài nguyên giao dịch nô lệ, con dân Thần quốc chăn nuôi, đều là thần nô.
Điều này khiến trong lòng hắn rất khó chịu, Nhân tộc cần có căn cơ và tộc đàn của mình mới được, tiếp tục như vậy thì sao mà vùng lên được?Thượng giới to lớn, tìm được tin tức toàn là Nhân tộc điêu linh, trốn đông trốn tây, rải rác rối loạn, căn bản không thể tụ tập ra thế lực có sức mạnh bao lớn.
Dù sao Nhân tộc trong chư thiên vạn giới bị diệt gần hết, cường giả Nhân tộc có thể đến Thượng giới cơ bản là chết một người là thiếu một người.
“Lão già thối kia chắc chắn tụ tập một đoàn cường giả Nhân tộc, những cường giả Nhân tộc cũ giấu ở nơi nào đó, tìm được bọn họ thì còn có một tia hy vọng.
”Cổ Trần đạp trời sao, giẫm lên thiên thạch khô cạn, một đường xuyên qua hư không trống rỗng hắc ám, đi qua từng mảnh tinh vực vỡ nát.
Những tinh vực này có tinh vân rách nát, tinh vực tán loạn, từng ngôi sao không có sinh cơ, ngẫu nhiên có mấy sinh vật cường đại ẩn hiện tại đây.
Vèo!Cổ Trần hóa thành một luồng sáng bay đi, xuyên qua dải thiên thạch hỗn loạn ở phía trước, một đoàn tinh vân héo rút, bên trong hoàn toàn bị đánh nát.
Nơi này từng có một Thần quốc phồn thịnh, tiếc rằng bây giờ tất cả tan hoang, trung tâm Thần quốc bị rút lấy mang đi.
Nói đến cũng kỳ, Thần Linh mở mang Thần quốc chỉ có thể tính là một tinh hệ Thần quốc nho nhỏ, Thần Linh mạnh hơn một chút thì có đại Thần quốc.
Chúng giống như từng mảnh tinh vân, tinh hệ, tinh hạch trong vũ trụ tổ hợp thành Thượng giới bao la, vô biên vô hạn.
Ba ngày sau, Cổ Trần ngừng lại trên một mảnh trời sao, nhìn mảnh nhỏ ngôi sao rách nát xung quanh, ước chừng đã rời khỏi phạm vi Đệ Ngũ Thiên vực.
“Thêm một tháng nữa hẳn là có thể chạy tới Đệ Bát Thiên vực.
”Cổ Trần đứng trên một mảnh thiên thạch, nhìn trời sao hoang vắng bốn phía, lòng thầm tính toán cự ly và phương hướng chỗ Đệ Bát Thiên vực.
Thật ra trong Thượng giới có một số địa điểm truyền tống tinh vực, ví dụ Thần Linh xây dựng một ít tinh môn, có thể liên kết với các tinh vực, thậm chí kết nối với các Thiên vực.
Nhưng thân phận của Cổ Trần không cho phép hắn đi vào, đi là chắc chắn bị lộ, khi đó hơi phiền phức, hắn không muốn như vậy.
Trước mắt quan trọng nhất là lặng lẽ phát triển, ưu tiên giải quyết chuyện hiện tại, thứ khác phải cố tránh cho phức tạp.
Cho nên, Cổ Trần buộc phải vượt hư không, vượt hư không trong Thượng giới bao la là một việc lâu dài mà cực kỳ khô khan.
Dù mạnh như Cổ Trần, dựa vào sức mạnh của mình vượt qua cũng cần mất thời gian rất lâu từ khu vực này vượt qua khu vực khác.
.
Chương 1908
Ngẫm lại, Man Hoang đại thế giới từng là thế giới tương đương với một mảnh Thái Dương hệ, hiện giờ lớn lên hẳn là giống như một Ngân Hà hệ.
Tinh hệ như vậy xem như một đại Thần quốc.
Đại Thần quốc của Thượng giới là một mảnh đoàn tinh vân tựa như Ngân Hà hệ, có hàng rào Thần quốc thủ hộ, trở thành một Thần quốc.
Còn chín Thiên vực thì Cổ Trần không cách nào tưởng tượng mức độ rộng lớn của nó, nghe nói Đệ Bát Thiên vực có tám nghìn đại Thần quốc hội tụ, bao la đến mức nào?Tóm lại, Cổ Trần suy đoán chín Thiên vực không thẹn là vật khổng lồ trong Thượng giới.
Oong!Đang suy nghĩ, Cổ Trần bỗng khựng lại, bỗng nhiên cảm giác một dao động hơi thở kỳ dị.
Hắn lập tức dừng lại, động ý niệm ẩn tàng chính mình, lặng lẽ ẩn nấp, chậm rãi bay tới trước.
“Phía trước có luồng dao động kỳ lạ.
”Cổ Trần trong lòng âm thầm kinh ngạc, mới vừa rồi cảm ứng được một luồng dao động kỳ lạ, dẫn tới hắn tò mò, lập tức ẩn tàng thân hình chạy qua.
Không lâu sau, Cổ Trần đến một khu vực sâu thẳm, bốn phía có nhiều ngôi sao, các ngôi sao lớn rải rác trong mảnh tinh vực này.
Nơi này cũng không có đoàn tinh vân của Thần quốc tồn tại, chỉ có một ít hành tinh rải rác trôi nổi trên mảnh tinh vực này.
Cổ Trần phát hiện dao động kỳ lạ mới vừa rồi là theo những ngôi sao rải rác này truyền ra, hắn lập tức chú ý chỗ này.
“Kỳ lạ, sao mất rồi?”Cổ Trần đứng đây tra xét một phen, lặng lẽ quan sát, nhưng dao động kỳ lạ kia biến mất, dường như mới vừa rồi chỉ là ảo giác.
Nhưng Cổ Trần không tin là ảo giác, cho nên âm thầm quan sát.
Phía trước là những ngôi sao trôi nổi, trong đó có hằng tinh cực kỳ to lớn, ba ngôi sao tỏa ánh sáng chói lòa tựa như mặt trời.
Ba hằng tinh nóng cháy to còn hơn mặt trời trong Thái Dương hệ gấp nghìn, vạn lần, phát ra ánh sáng nóng cháy.
Các hằng tinh xung quanh cũng siêu khổng lồ.
Nhưng Cổ Trần không quan tâm mấy thứ này, hắn tập trung chú ý vào một hành tinh không quá bắt mắt.
Đôi mắt của hắn sáng rực bắn ra tia tiên ngân đại đạo, nhìn không chớp mắt một hành tinh không bắt mắt, càng quan sát càng giật mình.
Hành tinh này có màu đỏ thẫm, cho nên cảm giác tròn trịa, mặt trên bao phủ một lớp ánh sáng mông lung màu đỏ cam, có hai vòng sáng bao trùm.
Oong!Đột nhiên, một luồng dao động kỳ dị truyền đến, hành tinh kia dường như mấp máy một cái, dẫn tới Cổ Trần chú ý, nhìn cực kỳ chăm chú.
“Nó động!”Bỗng nhiên, Cổ Trần đôi mắt sâu thẳm, nhìn thấy hành tinh này mấp máy.
Đầu tiên là hai vòng sáng bao bọc hành tinh này hơi sáng lên, sau đó nguyên hành tinh di động về phía trước, vừa lúc tới gần một hằng tinh trong đó.
Hằng tinh kia nóng rực, sáng tỏ, tỏa ánh sáng và năng lượng mãnh liệt, to gấp nghìn lần mặt trời.
Nhưng ngay lúc này, hành tinh màu đỏ sậm bỗng nhiên tới gần, một đôi mắt chậm rãi mở, quay tròn chuyển động một vòng, cẩn thận dè dặt như dòm ngó xem bốn phía có người hay không.
Tiếp theo, từ trong sâu thẳm hai mặt hành tinh bỗng vươn ra hai cánh tay mũm mĩm ôm lấy hằng tinh nóng rực kia.
Bùm!Hằng tinh chấn động, ánh sáng nóng cháy bùng nổ, tựa như bề mặt của mặt trời phóng ra dòng điện mang theo điện tử nổ tung lan tràn, dẫn phát trời sao từng đợt xao động bất an.
Tiếp đó, trong ánh nhìn ngạc nhiên của Cổ Trần, hành tinh kia há mồm to, đúng vậy, không nhìn lầm, đích thực nhìn thấy hành tinh há miệng rộng táp hằng tinh nóng cháy phía trước.
Ực ực!Hành tinh mở ra miệng rộng, hai cánh tay ôm hằng tinh nhét vào trong miệng, nuốt cái ực.
Cổ Trần ngẩn ngơ, nhìn hành tinh kia, không ngờ là một con Tinh linh, là sinh linh hành tinh nên gọi là Tinh linh.
Cũng có thể gọi là Thượng Thiên Thần Ma.
“Ôi mợ, đây là một vị Thượng Thiên Thần Ma.
”Cổ Trần hai mắt sáng rực nhìn hành tinh ở trước mắt một hơi nuốt hằng tinh nóng rực kia, hằng tinh nóng to hơn nó gấp mấy trăm lần cứ như thế bị nuốt lấy.
Nó nuốt hằng tinh, hai tay rút về, khép miệng lại, đôi mắt quay tròn quét qua bốn phía, lấm lét quan sát một phen mới nhắm mắt lại, khôi phục dáng vẻ như cũ.
Nó trở về làm hành tinh yên lặng, tường hòa, giống như việc vừa rồi chỉ là ảo giác.
Nhưng Cổ Trần vững tin thứ chính mình thấy là thật, hành tinh này là một Tinh linh Thượng Thiên Thần Ma, mới vừa rồi trộm ăn một quả hằng tinh.
Vèo!Giây sau, hành tinh bỗng nhiên mở một con mắt, lặng lẽ quan sát bốn phía, tiếp đó khép lại, chốc lát lại lén hí một con mắt quan sát một phen.
Thoạt trông giống như là một tên trộm, bộ dạng lén lút, ăn trộm hằng tinh.
Có lẽ phát hiện bốn phía không có nguy hiểm, hành tinh này bắt đầu tiêu hóa, trung tâm hành tinh bừng lên từng đợt ánh sáng, nóng rực vô cùng.
Nó mới ăn một hằng tinh nóng rực khổng lồ, giờ nở rộ, nổ tung trong người nó, thả ra năng lượng vô hạn.
.
Chương 1909
Cổ Trần chứng kiến toàn quá trình, cực kỳ ngạc nhiên, âm thầm buồn cười, cười vì cảm thấy hành tinh lén lút thập thò.
“Thứ thú vị, một Tinh linh, Thượng Thiên Thần Ma?”Trong đầu Cổ Trần chợt nảy ra một ý tưởng, nhưng sau đó vứt bỏ, hành tinh thì nấu kiểu gì?Nhưng Cổ Trần sản sinh hứng thú với Tinh linh này, lắc người xuyên qua trời sao, nháy mắt đi tới trước hành tinh màu đỏ thẫm.
“Thú vị.
”Cổ Trần dào dạt hứng thú đánh giá hành tinh màu đỏ thẫm trước mắt mình.
Nó cực kỳ khổng lồ, lớn hơn mặt trời ngày xưa rất nhiều, chỉ một màu đỏ thẫm, bên trong đang có năng lượng mãnh liệt bùng nổ, từng vòng chấn động trời sao.
Hành tinh này nhận ra Cổ Trần đến, khẽ run lên, khôi phục bình tĩnh, không nhúc nhích, từ từ lặng yên.
Cổ Trần nhìn mà buồn cười, bỗng nhiên thì thào:- Không biết một hành tinh có thể ăn được không? Nên nướng hay nấu chín nhỉ?Lời này thốt ra làm hành tinh khẽ run lên, sương mù màu đỏ sậm bao bọc bên ngoài dao động, hai vòng sáng chớp tắt.
“Không nhìn thấy ta, hắn không nhìn thấy ta! ”Tinh linh đang âm thầm cầu nguyện, hy vọng Cổ Trần không trông thấy mình, tự nhủ thầm, hy vọng cái tên nhỏ bé này nhanh chóng rời đi.
Bởi vì nó cảm giác được một chút nguy hiểm từ trên người Cổ Trần.
Nào ngờ Cổ Trần bỗng nhiên cười mở miệng nói một câu:- Đừng trốn, ta đã trông thấy ngươi.
Tinh linh giật bắn, bề mặt hành tinh hiện ra một con mắt, hé mở một khe nhỏ xem trộm Cổ Trần.
Tiêu, cái tên nhỏ như kiến này vậy mà phát hiện ra nó?Tinh linh lặng lẽ mở một con mắt, nhìn thấy Cổ Trần nửa cười nửa không nhìn nó thì nhanh chóng nhắm tịt mắt.
– Ực!Chẳng qua, hai bên gò má của hành tinh này bỗng nhiên phồng ra, có ánh sáng chói lòa rực sáng, giống như đang tích trữ chiêu lớn gì.
Dao động năng lượng khủng bố truyền đến, khiến Cổ Trần thầm giật mình.
– Ta phun!Tinh linh đột nhiên há mồm phun thẳng vào Cổ Trần.
Ầm ầm ầm!Cơn lũ năng lượng khổng lồ ập đến, ầm ầm kinh thiên, chớp mắt đánh bay Cổ Trần ra ngoài, một đường xuyên qua trời sao, đụng vào tinh hệ khác, xuyên thủng tám hành tinh khác mới miễn cưỡng ngừng lại.
Cột sáng năng lượng đáng sợ kia tựa như hằng tinh nóng cháy nổ tung phát ra sức mạnh hủy diệt, xuyên thủng tám hành tinh trong tinh hệ phía trước, hóa thành bột mịn.
– Chuồn thôi, chạy!Tinh linh ngừng phun ra, cả người xoay tròn, xoay tít rồi chớp mắt phá vỡ trời sao chạy mất.
Không ngờ Tinh linh này bỏ chạy.
Trên trời sao phương xa, Cổ Trần giơ tay đỡ tất cả năng lượng, nhìn mảnh vụn ngôi sao và bột phấn nổ tung bốn phía, trong lòng giật mình.
Một kích vừa rồi của Tinh linh đặc biệt cường đại, hội tụ một loại lực lượng pháp tắc đáng sợ, trong khoảnh khắc khiến hắn suýt chút có cảm giác sẽ bị thương.
May mắn đỡ được, nhìn lại uy lực đúng là mạnh, Thần Linh bình thường đụng phải thì tuyệt đối sẽ bị diệt ngay tại chỗ, Thiên Thần cũng phải bị tổn hại nặng.
Tinh linh này phỏng chừng ít nhất có thực lực cấp bậc Thiên Thần.
“Tinh linh là Thượng Thiên Thần Ma hiếm thấy, nếu không gặp ngoài ý muốn thì tiềm lực trưởng thành rất cao.
”Trong lòng Cổ Trần dâng lên hưng phấn.
Gặp phải một Tinh linh là hên lắm, Thượng Thiên Thần Ma hiếm thấy như vậy tự nhiên không thể bỏ qua, bắt về nuôi là lựa chọn không tệ.
Hoặc tệ lắm thì nấu thành canh cũng ngon, ít nhất có thể đạt lấy được căn nguyên Thượng Thiên Thần Ma bàng bạc.
Vèo!Lúc này, Tinh linh đã sớm xoay tít trốn nhanh ra không gian tinh hệ, muốn chạy trốn.
– Muốn chạy?Cổ Trần đôi mắt sâu thẳm, khẽ hừ một tiếng cất bước đuổi theo, để nó chạy trốn sẽ là tổn thất to lớn.
Xoẹt!Cơ hồ trong khoảnh khắc, Cổ Trần xé rách trời sao, cất bước xuyên qua không gian trở ngại, nháy mắt đuổi kịp Tinh linh.
– Ôi chao!Tinh linh bị hù sợ giật nảy mình, hú lên một tiếng, tốc độ càng nhanh.
Thân hình hành tinh khổng lồ vèo một tiếng đã xuyên qua không gian tinh hệ, một đường bỏ chạy, tựa như một ngôi sao băng xẹt qua trời sao tối đen.
Phía sau, Cổ Trần tốc độ cực nhanh, đuổi sát không tha, tự nhiên không muốn để con Tinh linh này chạy mất.
Tinh linh chạy phía trước, vừa chạy vừa phồng má tích trữ dao động năng lượng đáng sợ, giống như có các hằng tinh bùng nổ trong người nó.
Chợt thấy Tinh linh bỗng xoay một vòng, lần nữa há mồm phun một cột sáng năng lượng diệt thế về phía Cổ Trần ở đằng sau.
Cột sáng diệt thế bay vút qua, uy lực huy hoàng khiến Cổ Trần cảm thấy có chút đe dọa, buộc lòng ngưng tụ rậm rạp tiên ngân đan xen thành một quầng sáng.
Ầm ầm một tiếng, không gian tinh hệ đều bị nổ tung, hai ngôi sao héo tàn ở gần đó tan rã ngay tại chỗ, hóa thành bụi vũ trụ.
.
Chương 1910
Cổ Trần dùng sức mạnh cường đại ngăn trở cột sáng diệt thế kia, bị đẩy lùi một đường dài, cuối cùng phá tan dòng lũ đáng sợ này.
Khi Cổ Trần lao ra thì phát hiện Tinh linh nương năng lượng này thúc đẩy, hành tinh bay lướt qua mấy tinh hệ xa xăm.
– Trốn nhanh đấy.
Cổ Trần cười cười, lắc người đuổi theo.
Hắn dùng lực lượng pháp tắc không gian xé mở tinh hệ, xuyên qua, một bước chợt lóe, cơ hồ trong một phút đồng hồ đã áp sát.
Cả hai một trước một sau, một đuổi một chạy, chỉ cách nhau một tinh hệ.
Phía sau, Cổ Trần phát ra một ý niệm linh hồn mạnh mẽ truyền đến tin tức:“Này, đừng trốn, ngươi trốn không thoát.
”Tinh linh ở phía trước nghe vậy không giảm tốc độ, ngược lại càng nhanh mấy phần, cơ hồ là liều mạng chạy trốn, thân thể hành tinh khổng lồ phát sáng.
Hai vòng sáng ngoài người nó không ngừng xoay tròn, từng vòng càng lúc càng nhanh, cuối cùng thế nhưng xé mở một lỗ sâu, thoáng chốc chui vào trong.
“Ôi mợ!”Cổ Trần giật nảy mình, Tinh linh này còn có thể tự mở ra lỗ sâu tinh hệ?Thật ra đây là một loại ứng dụng pháp tắc không gian, đại biểu cho Tinh linh nắm giữ pháp tắc không gian với trình độ khá cao, mở ra hố sâu bỏ chạy.
Vèo!Cổ Trần lắc người, cũng xuyên qua lỗ sâu, cả hai người một trước một sau, vượt qua mấy không gian tinh hệ, cuối cùng xuyên qua không gian lỗ sâu.
Nhưng Tinh linh hay Cổ Trần, mới bước ra lỗ sâu tinh hệ liền cảm giác nguy cơ mãnh liệt ập vào mặt, giật mình cùng dừng lại.
“Đây là! ”Cổ Trần con ngươi co rút nhìn trời sao đen như mực phía trước, cảm giác nguy hiểm âm u lạnh lẽo.
Tinh linh kia cũng dừng lại, không dám đi tới, giống như có nguy hiểm đáng sợ nào đó làm nó không dám lỗ mãng.
Một người một sao cứ như thế kỳ dị lơ lửng trước mảnh hắc ám này, mơ hồ thấy cả hai đang bị lực hút từ từ kéo qua.
Trong không gian tinh hệ phía trước cả hai có một vật chất tròn đáng sợ đen như mực không ngừng cắn nuốt vật chất giữa các vì sao xung quanh mình, ngay cả ánh sáng cũng bị hút vào trong đó.
“Lỗ đen?”Trong đầu Cổ Trần thoáng qua một ý nghĩ.
Cảnh tượng trước mắt không ngờ là một lỗ đen, từ bên trong lan ra từng đợt dao động pháp tắc hỗn loạn, hình thành một khu vực tận cùng đáng sợ, xung quanh không có bất cứ thứ gì có thể tồn tại.
Toàn bộ đều bị lỗ đen trực tiếp cắn nuốt, ánh sáng và năng lượng đều không ngoại lệ.
– Ôi ôi ôi! tiêu rồi, tiêu rồi, ta sắp chết! Tinh linh hoảng hốt, gặp phải lỗ đen giống như gặp được kẻ địch trời sinh, thoáng chốc xoay tròn nảy lung tung, muốn chạy trốn khỏi sức hút của lỗ đen này.
Cổ Trần nhìn mà kinh thán, Tinh linh xoay tít sản sinh từng đợt sức mạnh cưỡng lại, muốn trốn thoát lực hút của lỗ đen.
Nhưng lực hút của lỗ đen quá mạnh, khiến tốc độ chạy trốn của Tinh linh kém hơn sức hút của lỗ đen, cho nên nó bất lực bị từ từ hút đi.
Cổ Trần rùng mình, rậm rạp tiên ngân đan xen, leng keng không dứt, không ngừng chống cự lại lực hút mạnh mẽ này.
Ở sau lưng hắn hiện ra từng đợt tiên ngân pháp tắc cưỡng lại lực hút kia, không để mình bị lỗ đen hút vào.
Nhưng Tinh linh thì bất lực, giống như gặp được khắc tinh, không ngừng bị kéo về phía lỗ đen, nó tỏ ra đặc biệt hoảng loạn.
Tinh linh luống cuống, cầu cứu Cổ Trần:- Cứu! ta!Thấy vậy, Cổ Trần có chút buồn cười nói:- Ngươi là Tinh linh, ta cho rằng ngươi cấp cao hơn lỗ đen kia nhiều, về sau ngươi có thể tiến hóa thành một Lỗ Đen Chi thể, cắn nuốt thiên địa vạn vật, thậm chí cắn nuốt vũ trụ.
– Ôi ôi, ta sợ! Tinh linh kinh hoàng hét lên, âm thanh non nớt giống như đứa bé mới bi bô tập nói.
Nó thật sự rất sợ hãi, nỗi sợ bẩm sinh đối với lỗ đen, giống như khắc tinh của ngôi sao.
Hơn nữa lỗ đen này tương đương cường đại khủng bố, ở trong Thượng giới cũng xem như một tuyệt địa, bởi vì mặc kệ là Thần Linh, Thiên Thần, Thượng Thần, thậm chí Cổ Thần khi bước vào lỗ đen đều sẽ bị nuốt hết.
Đây là một chốn tử vong trăm phần trăm, cấm địa trời sao, Thượng Thần thấy cũng phải kinh khủng chạy trốn, dù là Cổ Thần cũng không dám tùy tiện đến gần.
– Ta có thể cứu ngươi, nhưng ngươi phải trả giá.
Cổ Trần nhìn Tinh linh bị kéo đi càng lúc càng nhanh, nếu không hành động thì nó thật sự sẽ bị hút vào trong đó, thế thì xong hết mọi chuyện.
Nhưng lời này khiến Tinh linh tỏ ra rất chần chừ, hỏi:- Trả giá? Trả cái giá gì?- Cũng không có gì, đi theo ta là được.
Cổ Trần cười tủm tỉm nhìn Tinh linh, đưa ra yêu cầu của mình, cứu nó cũng được, nhưng nhất định phải đi theo bên cạnh hắn.
Tinh linh do dự nhìn Cổ Trần, lại nhìn lỗ đen càng lúc càng gần, tuy cách một tinh hệ khổng lồ, nhưng nó không cách nào trốn thoát sức mạnh tẩy rửa kia.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










