Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 17 : Phát Hiện Ngoài Ý Liệu (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Phát Hiện Ngoài Ý Liệu
Man Ngũ ngẫm nghĩ, cảm thấy kỳ quái:- Không đúng, khu vực này thuộc địa bàn của Thú tộc, sẽ không có bộ lạc nào tồn tại mới đúng.
Hay là ngươi nhìn lầm rồi?- Ta tuyệt đối không nhìn lầm.
Man Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu.
Nàng vuốt ve đầu Linh Cầm, bảo:- Căn cứ theo những gì ta phát hiện, quả thật nơi đó là một bộ lạc, có lẽ vừa mới di chuyển tới không lâu.
Nhưng cũng có chút ký quái, hầu hết người trong bộ lạc kia đều là thanh niên trai tráng, ta cảm thấy rất quái lạ.
Man Nguyệt nhíu mày nói ra phát hiện của mình.
Bên trong Hoang Cổ bộ lạc, quả thật thanh niên trai tráng chiếm đa số, trẻ em phụ nữ lại ít đến đáng thương.
Sàn sạt! Bỗng nhiên, trong rừng truyền đến tiếng xào xạc.
– Không đúng, hình như có thứ gì đang tiếp cận!Man Nguyệt hơi biến sắc mặt, khẽ quát một tiếng, nàng quơ lấy Chiến Cung, cảnh giác nhìn qua bốn phía.
Hai người khác, Man Sơn, Man Ngũ cũng hốt hoảng, cùng nhau quan sát chung quanh, như gặp phải đại địch.
– Chẳng lẽ còn có những người khác?Trong bóng tối, Cổ Trần cảm thấy kinh ngạc, âm thầm nhìn ba người đang khẩn trương, hắn cảm ứng được có khí tức cường giả đang lặng lẽ tới gần từ bốn phía.
– Ừm?Bỗng nhiên Cổ Trần ngưng mắt nhìn vào một chỗ trong rừng rậm, hắn cảm nhận được từ chỗ đó có không ít khí tức cường đại đang nhanh chóng tiếp cận lại đây.
Mà những khí tức này, bộc lộ sự hung ác man rợ.
– Thú nhân?Cổ Trần hơi biến sắc mặt, lập tức cảm ứng được khí tức kia chính là khí tức của Thú nhân.
Quả đúng không sai, sau một khắc, từ trong rừng rậm lần lượt xuất hiện những bóng dáng cao to, hết Thú nhân này đến Thú nhân khác đi tới, tay cầm binh khí siết chặt vòng vây.
– Là Thú nhân!Nhìn thấy thế, Man Nguyệt, Man Ngũ, Man Sơn biến sắc mặt, Thú nhân đột nhiên xuất hiện từ bốn phía khiến cả ba hốt hoảng.
Bọn họ đã bị bao vây.
– Chết tiệt! Nhất định là Linh Cầm bị Thú nhân phát hiện lần theo rồi!Man Nguyệt thay đổi sắc mặt liên tục, lập tức đoán được nguyên nhân, nhất định những Thú nhân này phát hiện ra Linh Cầm mới đuổi tới đây.
Có chút phiền toái rồi.
Bấy giờ, Cổ Trần đang ẩn nấp gần đó nghiêm túc hẳn lên, thấy Thú nhân đột nhiên xuất hiện, hắn đoán là do Linh Cầm bị theo dấu.
– Ba tên sâu kiến Nhân tộc!Một tiếng hừ lạnh truyền đến, lùm cây bị rẽ sang một bên, một Thú nhân to lớn từ trong đó bước tới, toàn thân tỏa ra áp lực nặng nề.
Kẻ tới rất mạnh, Thú nhân này có gương mặt đỏ sậm, răng nanh nhọn hoắt, trong mắt là sát ý tàn nhẫn hung bạo, khiến người ta e ngại.
Hắn đưa mắt đánh giá Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ đang tỏ vẻ cảnh giác, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng, hắn nhếch miệng nhe răng cười.
– Sâu kiến Nhân tộc, dám dùng Linh Cầm thăm dò bí mật tộc ta, đáng chết!Hắn gằn từng tiếng một nói ra câu này.
Quả nhiên là theo dấu Linh Cầm đến đây.
– Đáng chết, làm sao bây giờ?Man Ngũ luống cuống, bốn phía có ít nhất một trăm tên Thú nhân, mỗi tên đều cực kỳ cường đại, trong đó còn có hai tên thuộc đẳng cấp Luyện Khí cảnh.
Mà kẻ mạnh nhất chính là Thú nhân đang đứng trước mặt, huyết khí toàn thân khiến người ta có cảm giác áp lực, cả khí tức cuồng bạo khiến người nhìn hoảng sợ nữa.
– Thú tộc Đoán Cốt cảnh cường giả, phiền to rồi.
Man Nguyệt nghiêm mặt nói.
Nàng đã nhìn ra, Thú nhân này chính là Đoán Cốt cảnh cường giả.
– Chung cấp bậc với Thiếu tộc trưởng, nhất định chúng ta không phải đối thủ của hắn, mau tìm cách chạy đi.
Man Sơn tỉnh táo phân tích, nhỏ giọng nói sang bên cạnh.
Ba người lặng lẽ nhìn nhau, cực kỳ ăn ý quyết đoán.
– Động thủ!Đột nhiên cả ba hô lên, lập tức ra tay.
Man Sơn hét lớn một tiếng, Chiến Thương trong tay xé trời lao tới, mục tiêu là ba tên Thú nhân Chiến Sĩ ở đằng sau, cố gắng mở ra một đường máu.
Hưu hưu hưu!Cùng lúc đó, ba mũi tên nhọn gào thét lao thẳng vào mặt Đoán Cốt cảnh Thú nhân cường giả, sắc bén vô cùng, không khí đều bị xé nứt.
Đáng tiếc, Thú nhân nọ chỉ cười dữ tợn, hắn đưa tay chụp một cái, răng rắc bóp nát ba mũi tên nhọn, chúng không hề có chút xíu uy hiếp nào với hắn.
– Sâu kiến cũng chỉ là sâu kiến.
Thú nhân cười lạnh, khinh thường nói:- Lên, bắt ba sâu kiến Nhân tộc này lại cho ta, mang về thẩm vấn cho tốt!- Tiêu rồi!Man Nguyệt tuyệt vọng, một chiêu mạnh nhất của nàng chính là ba mũi tên bắn cùng một lượt kia, thế nhưng lại chẳng uy hiếp gì được đối phương, lại còn bị đối phương dễ dàng bóp nát.
Trên trăm tên Thú nhân Chiến Sĩ vây quanh, chuẩn bị bắt hết ba người.
Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ lộ vẻ tuyệt vọng.
– Thả Linh Cầm đi thông báo Thiếu tộc trưởng!.
Chương 162: Cường Lực Đánh Giết
Man Sơn hét lớn, sau đó dẫn dầu thả Linh Cầm của mình bay đi, cả ba con chim lập tức vỗ cánh bay thẳng lên trời, muốn mang tin tức ở nơi này về.
Đáng tiếc, còn chưa bay được ra ngoài, một trong ba con đã bị một cây đồng thương xuyên qua thân, ghim vào cái cây khô bên cạnh, chết tại chỗ.
Thú nhân cường giả cầm đầu cười lạnh, lại cầm lên một cây đồng thương nữa, ý đồ giết nốt hai Linh Cầm còn lại.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thú nhân cầm đầu sắc mặt đại biến, chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, cảm giác nguy cơ ập đến.
Ô! Chỉ thấy một cây Cốt Mâu lao ra khỏi bụi cỏ, ô ô rung động trong không khí, sát khí đằng đằng lao thẳng tới trước mặt Thú nhân cầm đầu.
Cốt Mâu xé trời mà đến, tốc độ quá nhanh, căn bản không kịp né tránh.
– Không! Thú nhân cầm đầu hoảng sợ kêu to.
Chỉ nghe “Phốc” một tiếng, Cốt Mâu xuyên qua cổ họng của hắn, lực lượng cường đại chống cả người hắn lên, treo giữa không trung.
Toàn bộ quá trình quá nhanh, quá mức đột nhiên, làm cho tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.
Thú nhân chung quanh sửng sốt, ngây ngốc nhìn một màn trước mắt, Thú nhân cầm đầu của bọn chúng bị một thanh niên dùng Cốt Mâu đâm xuyên qua cổ họng, máu chảy lênh láng.
– Cái này! Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ trừng lớn hai mắt, hoàn toàn ngây ra.
Ba người không nghĩ tới, Thú nhân cầm đầu mới vừa rồi còn không ai bì nổi, trong nháy mắt đã bị một thanh niên dùng Cốt Mâu đâm chết.
Mà khi ba người nhìn về phía thanh niên kia, ánh mắt lập tức sáng lên, không cần phải nói, hình như đối phương cũng là người của Nhân tộc.
– Nhân tộc đáng chết!- Giết hắn!Sau một khắc, Thú nhân chung quanh ào ào giật mình tỉnh lại.
Tất cả nổi giận, hai mắt đỏ bừng nhìn trừng trừng thanh niên đột nhiên xuất hiện kia.
Hắn chính là Cổ Trần, mới vừa rồi hắn đột nhiên xuất thủ đã giết chết tên Đoán Cốt cảnh Thú nhân cường giả, hoàn toàn là dùng một chiêu giết chết ngay tại chỗ.
Vốn dĩ chiến lực của Cổ Trần đã đủ khủng bố, lần này lại vừa mới hoàn thành xong một lần song trọng Tôi Thể, đẳng cấp nhục thân đã đột phá lên tầng cao hơn, bước vào giai đoạn Bảo Thể đại thành, lực lượng toàn thân liền càng thêm cường đại kinh khủng.
Một chiêu đó của hắn nhìn thì có vẻ rất bình thường, nhưng không phải Đoán Cốt cảnh Thú nhân nào cũng có thể cản được, nên tên kia mới bị giết chết tại chỗ.
– Rống! – Giết hắn!Đám Thú nhân tức giận gào thét, tay cầm binh khí đánh về phía Cổ Trần.
Thủ lĩnh của mình bị thanh niên Nhân tộc này đánh chết, dĩ nhiên tức không chịu nổi, 10 tên Thú nhân nhào tới tấn công ngay.
Nhìn thấy 10 Thú nhân đánh tới trước mặt, Cổ Trần bình thản vung Cốt Mâu lên, thi thể của Thú nhân cầm đầu văng ra nện lên trên Thạch nhânm Thú nhân đang xông tới, cả đám lập tức hộc máu bắn ra ngoài.
– Phốc!Đám Thú nhân thổ huyết ngã xuống đất, bị cỗ thi thể kia nện cho trọng thương, có thể thấy cái hất nhẹ lúc nãy của Cổ Trần mang lực lượng khủng bố tới cỡ nào.
Phanh phanh!Ngay sau đó, Cổ Trần vung Cốt Mâu lên quét ngang qua, mấy tên Thú nhân ở hai bên trái phải bị đánh trúng, hóa thành thịt nát bay ra ngoài, máu tươi vẩy tung tóe, tanh hôi nồng nặc.
Mười tên Thú nhân lại không thể gây ra bất kì tổn thương nào cho Cổ Trần, đã vậy vừa đối mặt liền bị chém giết sạch sẽ.
– Tê!Tình cảnh này dọa sợ Thú nhân khác, ngay cả ba thanh niên Nhân tộc kia cũng khiếp sợ không thôi, trong lòng hốt hoảng.
– Lực lượng thật kinh khủng.
Man Nguyệt kinh hãi nhìn đám thi thể nát bấy ở chung quanh, ánh mắt hướng về phía Cổ Trần càng thêm chăm chú.
Hai người Man Ngũ, Man Sơn cũng bị sự cường đại của Cổ Trần dọa sợ, hiển nhiên không ngờ được thanh niên cùng tộc với mình lại có thể khủng khiếp như thế.
Mới vừa bước ra đã giết chết Đoán Cốt cảnh Thú nhân cường giả, sau đó lại tiếp tục chém giết mười Thú nhân Chiến Sĩ, không thể tin được.
– Người này quá khủng bố!- Không thể địch lại!- Trốn!Cuối cùng các Thú nhân khác cũng nhận thấy tình hình không ổn, lập tức xoay người bỏ chạy, muốn trốn vào trong rừng cây.
Thanh niên Nhân tộc đó đáng sợ quá, chúng không dám có lòng ham chiến, thậm chí không hề do dự lựa chọn ngay phương án chạy trốn, quả thật đã bị sự hung tàn của Cổ Trần dọa cho sợ vỡ mật.
– Không tốt, Thú nhân muốn chạy trốn, cản bọn họ lại.
Man Nguyệt thấy vậy liền biến sắc mặt, nàng lập tức giương cung cài tên bắn ra ba mũi tên, vừa vặn trúng vào lưng ba tên Thú nhân, đánh chết tại chỗ.
– Giết!Man Ngũ vung Chiến Đao Hắc đồng, dưới chân dậm một cái lao thẳng về trước, hắn chém bay nửa đầu một tên Thú nhân, tiến hành đánh giết.
Mà ở một bên khác, Man Sơn cũng quả quyết ra tay, hắn dùng thương đâm xuyên người một Thú nhân đang xoay người chạy trốn, thành công giết chết đối phương.
.
Chương 163: Mời Về
Phanh phanh phanh! Khi ba người chuẩn bị tiếp tục đánh giết những Thú nhân còn lại, chung quanh chợt truyền đến từng đợt trầm đục, chỉ thấy hết Thú nhân này đến Thú nhân khác nổ tung lên, thịt nát bay tán loạn.
Chỉ thấy một bóng đen lướt qua, Thú nhân đang bỏ chạy tứ tán bị giết sạch từng tên một.
Chỉ trong vòng vài lần hô hấp ngắn ngủi, hơn trăm tên Thú nhân ban đầu đã bị giết sạch sẽ, một tên cũng không để lại, toàn bộ chết trong rừng.
Răng rắc!Một tên Thú nhân sau cùng bị Cổ Trần bẻ gãy đầu, trong chớp mắt không còn Thú nhân nào còn sống, chỉ có thi thể nát bấy đầy đất, máu tươi nhuộm đỏ lá cây bụi cỏ.
Một mùi tanh hôi tràn ngập, khiến người ta buồn nôn.
Sắc mặt ba người Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ tái đi, hai mắt trừng lớn, hoảng sợ nhìn một màn trước mắt, quả thực không thể tin nổi.
– Ùng ục!Ba người hung hăng nuốt ngụm nước bọt, hai mắt kinh dị nhìn qua Cổ Trần đang chậm rãi đi đến phía trước, trong lòng sợ hãi, lại càng thêm e ngại.
Rốt cuộc người này thuộc Nhân tộc, hay là một Hung thú đội lốt người?Cổ Trần giết sạch những Thú nhân kia xong liền kiểm tra một phen, đáng tiếc không tìm được thứ gì tốt.
Ngay cả tên Thú nhân thủ lĩnh cũng chả có trang bị trữ vật nào cả.
Đúng là một tên quỷ nghèo.
Không có thu hoạch, Cổ Trần hơi bất mãn đá bay thi thể Thú nhân thủ lĩnh, lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn về phía ba người kia.
Nhìn thấy Cổ Trần nhìn qua, Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ sợ cứng người, trong mắt lộ ra chút cảnh giác cùng kiêng kị.
– Ta tên là Man Nguyệt, là tộc nhân của Man Sư bộ lạc, vừa rồi đa tạ tộc huynh xuất thủ cứu giúp.
Lúc này, Man Nguyệt kiên trì tiến lên, sắc mặt trịnh trọng hành lễ nói cảm ơn.
Mặc kệ như thế nào, chuyện Cổ Trần cứu được ba người cũng là sự thật, cho nên cứ việc bỏ sự hung tàn và thực lực cường đại của Cổ Trần qua một bên, chân thành bái tạ mới đúng.
– Man Ngũ, Man Sơn, bái tạ tộc huynh!Trông thấy Man Nguyệt nói lời cảm ơn, hai người còn lại không dám chần chờ, tiến lên bái tạ.
Cổ Trần đi đến trước mặt ba người, cẩn thận đánh giá.
– Không cần đa lễ, chẳng qua tiện tay mà thôi.
Hắn khẽ vuốt cằm nói, ánh mắt hơi rục rịch, trong lòng suy nghĩ về lai lịch của ba người này.
Nghe vị thiếu nữ trẻ tuổi tên là Man Nguyệt kia bảo, ba người đến từ Man Sư bộ lạc.
Vừa nghĩ như thế, hắn liền chủ động mở miệng hỏi:- Đúng rồi, vì sao ba người các ngươi lại ở đây? Đám Thú nhân này là nhằm vào các người sao?- Chúng ta?Bọn Man Nguyệt liếc nhìn nhau.
Một lát sau, Man Nguyệt quyết định nói thẳng:- Không dối gạt tộc huynh, ba người chúng ta đến đây để tìm hiểu tin tức của Thú tộc, chẳng qua không ngờ lại bị Thú tộc phát hiện.
Còn chưa thỉnh giáo đại danh của tộc huynh?Man Nguyệt nói xong tò mò nhìn Cổ Trần.
Trong lòng nàng cực kỳ chấn động, nhìn vẻ ngoài thì hình như Cổ Trần xấp xỉ tuổi nàng, nhưng lực lượng toàn thân lại vô cùng cường đại, mơ hồ cảm thấy hắn còn cường đại hơn cả Thiếu tộc trưởng.
– Ta tên Cổ Trần.
Cổ Trần nghĩ nghĩ nói ra.
– Cổ Trần?Man Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ liếc nhau, trong lòng kinh ngạc, bởi vì bọn họ chưa từng nghe qua cái tên này, càng chưa từng nghe nói bên trong các bộ lạc lớn ở Bách Man sơn có một cường giả trẻ tuổi như thế.
– Đúng rồi, các ngươi vừa mới nói đến tìm hiểu tin tức Thú tộc, không biết có thể nói cho ta nghe đôi chút không?Cổ Trần bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, mở miệng hỏi thăm.
Ba người nghe vậy liền trầm mặc, cuối cùng vẫn là Man Nguyệt mở miệng.
Chỉ nghe nàng nói:- Thực không dám giấu giếm tộc huynh, lần này chúng ta định tìm hiểu tin tức về Linh viên của Thú tộc, đáng tiếc không có phát hiện gì.
– Linh viên của Thú tộc, chẳng lẽ bộ lạc các ngươi muốn động thủ với Thú tộc?Cổ Trần kinh ngạc nhìn ba người.
Đám người Man Nguyệt gật gật đầu, nàng giải thích:- Không sai, lần này chúng ta phụng mệnh Thiếu tộc trưởng đi tìm hiểu một số tin tức về Linh viên.
Chúng ta đang tìm kiếm vị trí của nó.
– Tộc huynh, nơi đây không nên ở lâu, chúng ta vẫn nên rời đi trước hẵng nói.
Man Sơn nhìn chung quanh, sắc mặt lo lắng đề nghị.
– Tộc huynh, không bằng huynh cùng về bộ lạc với chúng ta, ta tin chắc Thiếu tộc trưởng sẽ rất hoan nghênh huynh.
Man Nguyệt cũng mở miệng đề nghị, mời Cổ Trần về bộ lạc của nàng.
Dù sao nơi này vừa mới bị Thú nhân phát hiện, nhất định phải rời đi, nếu không chẳng mấy chốc sẽ có Thú tộc cường giả đến, đến lúc đó thì thật phiền phức.
– Cũng tốt!Cổ Trần nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng đồng ý đi theo ba người, hắn muốn xem thử tình huống chỗ bộ lạc của bọn họ là như thế nào, thuận tiện tìm hiểu tin tức về Thú tộc một phen, hòng chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo.
.
Chương 164: Sư Thứu
Mấy người nhanh chóng rời đi, trong nháy mắt biến mất trong rừng, chỉ để lại thi thể đầy đất, mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập, lập tức hấp dẫn rất nhiều Hung thú đến giành ăn!.
Trong rừng, cổ mộc che trời, một lớp lá mục rất dày phủ trên mặt đất.
Lúc này có bốn người chậm rãi đi xuyên qua khu rừng, ba nam một nữ, chính là đám Cổ Trần.
– Các ngươi chắc chắn mình không nhầm đường sao?Cả đám đi được một hồi thì dừng lại.
Cổ Trần dò xét bốn phía, nhịn không được mở miệng hỏi câu.
– Ặc! Hình như lạc đường rồi.
Đám người Man Nguyệt xấu hổ, bọn họ nhìn đám cây cối dày đặc chung quanh, quả thật không biết nên nói gì thêm.
Bởi vì ba người đã nhận ra mình lạc đường rồi, đang yên đang lành tự dưng lại lạc đường, việc này thật khiến người ta không còn gì để nóiMan Nguyệt, Man Sơn, Man Ngũ, đều có Linh Cầm giúp dò đường, tuy trước đó có một Linh Cầm bị giết, nhưng vẫn còn hai Linh Cầm kia mà?Vì sao có Linh Cầm dò đường vẫn lạc đường?Cổ Trần có chút câm nín nhìn ba người, nhịn không được trợn trắng mắt.
Ba tên này nói hay lắm, bảo sẽ dẫn hắn đến bộ lạc nhìn xem, kết quả dẫn người ta lạc đường.
Bốn người đi vòng quanh khu rừng nguyên thủy này cả ngày, vậy mà vẫn không thể tìm được đường ra, thậm chí còn mất phương hướng.
– Linh Cầm của các ngươi đâu? Vì sao không thể dò đường?Cổ Trần nhịn không được mở miệng hỏi thăm.
Vừa hỏi ra, Man Nguyệt cùng Man Ngũ tỏ vẻ xấu hổ, bởi Linh Cầm của cả hai đang nấp trên vai, run lẩy bẩy không chịu bay đi.
– Sao thế? Vì sao Linh Cầm không chịu bay?Man Ngũ ngơ ngác, cho dù có thúc giục hay quát lớn cỡ nào, hai con chim vẫn không chịu bay.
Linh Cầm của hắn cũng thế, nhất quyết không chịu bay lên, giống như có nguy hiểm.
Man Nguyệt cũng chẳng khác gì, Linh Cầm của nàng cứ đứng run rẩy trên vai nàng, lông vũ toàn thân xếp lại, cương quyết không bay.
Cổ Trần nhíu mày nhìn biểu hiện của hai Linh Cầm, hắn mơ hồ cảm thấy bất an, dường như nơi này ẩn giấu nguy cơ đáng sợ nào đó.
Hô!Đột nhiên, một bóng đen lướt qua đỉnh đầu bốn người, tạo nên gió cuốn vù vù, cây cối ầm ào lung lay làm vô số chiếc lá rơi xuống, dọa sợ một đống sinh vật trong rừng.
– Cái đó là! Cổ Trần sắc mặt đại biến, kinh hãi nhìn lên.
Chỉ thấy, trên đỉnh đầu xẹt qua một bóng đen khổng lồ, nhìn kỹ lại là một con Hung Cầm đáng sợ, toàn thân đen nhánh, cánh sải mười mấy thước.
Vừa bay ngang qua nó đã như một đám mây đen lớn che lấp mặt trời, một cỗ khí tức kinh khủng tràn ngập, ép người ta hô hấp khó khăn.
– Sư Thứu?Man Nguyệt kinh hô, sắc mặt trắng bệch, nàng bị Hung Cầm khổng lồ kia dọa sợ ngây người.
Hai người còn lại cũng tái nhợt mặt mày, bọn họ trợn mắt, kinh hãi nhìn Hung Cầm.
Đó là một con Sư Thứu, một loại chim đầu sư tử, có hai cánh màu đen khổng lồ, lông vũ toàn thân lóe sáng, hai móng vuốt to lớn sắc bén, thoạt nhìn khiến người ta hoảng sợ.
– Là Thú tộc!Cổ Trần nheo mắt, nhìn thấy trên lưng Sư Thứu có một người đang đứng, đó là một Thú nhân, hắn cưỡi Sư Thứu bay ngang qua bầu trời.
– Kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc sao lại xuất hiện ở đây?Man Nguyệt sắc mặt tái nhợt, có chút sợ hãi nói.
Thú tộc có một loại kỵ binh chuyên bay trên trời rất mạnh, kỵ binh Sư Thứu là một trong số đó, mà nghe nói, bên trong Thú tộc còn có một loại kỵ binh cường đại hơn nữa, chính là Phi Long kỵ binh.
Nhưng thông thường kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc sẽ không xuất hiện ở những nơi như thế này, bởi vì chỉ bản bộ Thú tộc mới có cường binh tinh nhuệ.
Vì sao chỗ này lại xuất hiện kỵ binh Sư Thứu?Trong lòng bốn người nghi ngờ mãi, bất chợt hiểu ra vì sao hai Linh Cầm cứ không chịu bay lên trời dò đường, thì ra là do có nguy hiểm.
– Chẳng lẽ Thú nhân phát hiện ra chúng ta?Man Ngũ khẩn trương hỏi.
Nhưng Man Nguyệt ngẫm nghĩ một chút liền lắc đầu nói:- Không đâu, nếu phát hiện ra chúng ta thì mới nãy Sư Thứu kia đã giết thẳng xuống đây rồi.
– Không được! Chúng ta phải nhanh chóng quay về bộ lạc, báo cáo lại tin tức này cho Thiếu tộc trưởng biết!Man Sơn trịnh trọng đề nghị.
Hai người khác cũng đồng ý, Man Nguyệt tiếp lời:- Kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc xuất hiện ở chỗ này, chắc chắn có chuyện lớn xảy ra, nhất định phải nhanh chóng mang tin này về.
Nhanh, thả Linh Cầm tìm đường.
Man Nguyệt nói xong trực tiếp thả Linh Cầm của mình bay lên.
Lúc này Linh Cầm không kháng cự nữa, nó lập tức vỗ cánh bay lên không trung.
Linh Cầm của Man Ngũ cũng y như thế, nó sải bánh bay lên trời, chao nghiêng bay lượn, hẳn là đang dò đường.
.
Chương 165: Sơn Cốc
Cảnh tượng đó khiến ba người nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng có thể tìm được đường trở về rồi, nếu không cứ tiếp tục như cũ nhất định sẽ bị lạc trong khu rừng nguyên thủy này.
Dù sao bên trong núi rừng là nguy hiểm nhất, nó ẩn giấu vô số Hung thú, vừa không cẩn thận chút thôi sẽ phải bỏ mạng.
– Tìm được đường!Không bao lâu sau, trên gương mặt Man Nguyệt lộ rõ vẻ hưng phấn, Linh Cầm của nàng đã tìm được đường.
– Đi mau!- Trở về bộ lạcMan Ngũ, Man Sơn cũng vui vẻ như thế, ba người nhanh chóng khởi hành, thay đổi phương hướng chạy về phía Linh Cầm bay đến.
Nhưng mới chạy được mấy bước ba người liền ngừng lại, bởi vì cả ba phát hiện có kẻ không đuổi theo, chính là Cổ Trần.
– Tộc huynh, mau đi!Man Ngũ thúc giục một tiếng.
Thế nhưng Cổ Trần lại lắc đầu, hắn không đuổi theo, ngược lại còn trầm tư nhìn về phía kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc bay đi.
– Cổ Trần tộc huynh, ngươi đây là! Man Nguyệt không hiểu nhìn hắn.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, có chút không rõ vì sao Cổ Trần đột nhiên không đi.
– Các ngươi đi đi.
Cổ Trần vẫy tay, ý bảo ba người mau đi.
Hắn nhìn đám người Man Nguyệt, cười nói:- Ta còn có việc, không thể cùng về bộ lạc của các ngươi.
– Cái này! Đám người Man Nguyệt trợn tròn mắt, nhất thời sửng sốt, không biết nên nói thế nào cho phải.
Cuối cùng vẫn là Man Nguyệt mở miệng, nàng nói:- Tộc huynh, Man Sư bộ lạc chúng ta cách nơi này khoảng 1800 dặm, mong sau này gặp lại.
– Tạm biệt.
Man Ngũ, Man Sơn không dám trì hoãn, ba người nói xong trực tiếp quay người chạy vào rừng cây, biến mất ngay trước mắt Cổ Trần.
Ba người này vội vã quay về báo cáo tin tức, còn Cổ Trần, vốn dĩ hắn cũng chỉ muốn theo ba người đến Man Sư bộ lạc xem thử.
Nhưng bây giờ hắn bỗng nhiên trông thấy một kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc, lập tức suy nghĩ khác đi, hắn không muốn đến Man Sư bộ lạc nữa, chỉ muốn đuổi theo kỵ binh Sư Thứu kia.
Hắn mơ hồ cảm giác được, nơi kỵ binh Sư Thứu đó đang bay đến ắt hẳn là một địa phương quan trọng của Thú tộc, dĩ nhiên không thể bỏ qua.
Sưu!Nghĩ đến đó, Cổ Trần nhảy vọt lên trên cao, hắn giẫm lên một cành cổ thụ thô to, nhanh chóng chạy như bay, mục tiêu là Sư Thứu đã hóa thành một chấm đen kia.
Một bên khác, dưới sự chỉ dẫn của Linh Cầm, đám người Man Nguyệt đã thành công thoát khỏi khu rừng nguyên thủy này.
Cả ba đứng ngoài bìa rừng, trầm mặc không nói.
– Các ngươi nói xem, vị Cổ Trần kia muốn làm gì?Man Ngũ bỗng nhiên mở miệng.
Đôi mắt của Man Sơn, Man Nguyệt sáng lên.
– Theo ta suy đoán, nhất định vị tộc huynh kia muốn theo dấu kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc.
Man Nguyệt nói ra suy đoán của bản thân.
Nàng cảm giác dường như Cổ Trần rất hứng thú với kỵ binh Sư Thứu đó, muốn đuổi kịp cho bằng được.
– Chà, cái anh chàng đó lớn gan quá.
Man Sơn nghe Man Nguyệt nói thế, nhịn không được hít sâu một hơi.
Kỵ binh Sư Thứu của Thú tộc chính là tinh nhuệ cường đại nhất của chúng, mỗi một cá thể đều mạnh mẽ vô song, chí ít cũng đạt đến đẳng cấp Luyện Khí đỉnh phong.
Mà quan trọng, chúng có thể bay!- Mặc kệ, chúng ta tranh thủ thời gian trở lại bộ lạc, đem tin tức nói cho Thiếu tộc trưởng biết.
Man Nguyệt nói xong, quyết đoán xoay người cấp tốc rời đi.
Man Sơn, Man Nguyệt liếc nhìn nhau, sau đó cũng lập tức đuổi theo, ba người nhanh chóng biến mất khỏi nơi này.
Suy đoán của bọn hắn không sai, Cổ Trần đang đuổi theo kỵ binh Sư Thứu kia, muốn dò xét thử bí mật của Thú tộc.
Tốc độ của kỵ binh Sư Thứu rất nhanh, nhưng tốc độc của Cổ Trần cũng không chậm, hắn đuổi theo cả một đường, có mấy lần thiếu chút nữa là chạy quá trớn.
– A, nó hạ xuống! Cổ Trần chợt phát hiện, tên Thú tộc cưỡi Sư Thứu kia đã hạ xuống một ngọn núi lớn!.
Sâu trong núi lớn có một sơn cốc, sương mù dày đặc bao phủ cả sơn cốc.
Mây nhè nhẹ trôi, sương trắng giăng giăng, giống như cảnh Tiên nơi trần gian.
Rống! Trên bầu trời, một Sư Thứu gầm nhẹ lao xuống, trong nháy mắt biến mất vào trong sơn cốc.
Cổ Trần vừa lúc thấy được cảnh này, hai mắt ngưng lại, lặng lẽ đánh giá sơn cốc trước mặt.
– Chà! Linh khí đậm đặc thật.
Cổ Trần giật nảy cả mình, chỉ cảm thấy chung quanh tràn ngập linh khí, ánh mắt nhìn về phía sơn cốc trở nên nóng rực.
Hắn phát hiện sương mù trong sơn cốc là do linh khí ngưng tụ rồi bốc hơi mà thành, vậy mới biết linh khí nơi đây nhiều đến cỡ nào.
Trong lòng hắn suy đoán, nhất định nơi này phải cất giấu một số lượng lớn linh dược, thậm chí có khi còn cất giấu linh vật kinh khủng nào đó, nếu không thì làm sao linh khí ở đây lại nồng nặc như vậy?.
Chương 166: Dược Viên
Mà Thú nhân cưỡi Sư Thứu kia mới vừa tiến vào sơn cốc, phải chăng nơi này là một trong những Linh viên của Thú tộc?Chỉ là bốn phía sơn cốc không thấy bóng dáng của bất kì thủ vệ nào, khiến Cổ Trần cảm thấy hơi kì quái.
Gạt suy nghĩ qua một bên, Cổ Trần âm thầm đi vào trong sơn cốc, trước mặt hắn là sương mù lãng đãng, mây khói tràn ngập, mỗi một hô hấp đều có thể đưa một lượng lớn linh khí đậm đặc vào cơ thể, khiến lỗ chân lông toàn thân nở ra.
Nếu ở chỗ này tu luyện thời gian dài, nhất định sẽ tiến bộ thần tốc, Cổ Trần nhịn không được động tâm, thậm chí còn nghĩ có nên đến cướp đoạt nơi này không.
Hắn nghĩ, nếu trong bộ lạc cũng có linh khí nồng nặc thế này, cho dù là hắn hay các tộc nhân khác đều có được lợi ích to lớn.
– Xem ra sau này phải nghĩ cách thu thập và nâng cao linh khí trong bộ lạc mới được.
Cổ Trần vừa lẩm bẩm vừa chậm rãi bước vào bên trong sơn cốc.
Sương mù linh khí dày đặc cả sơn cốc, tựa như một xứ sở thần tiên.
Ông!Thế nhưng, vừa tiếp cận sơn cốc, Cổ Trần lập tức cảm nhận được một làn sóng kì quái đánh úp đến, hắn dừng ngay lại.
– Đây là! Cấm chế?Cổ Trần biến sắc mặt, hắn nhìn thấy một màn sáng mờ nhạt hiện lên cách hắn tầm 3 cm, phía trên có hoa văn trôi nổi, còn nổi lên một số kí hiệu.
Đây là một loại cấm chế.
Hắn không ngờ sơn cốc này lại có cấm chế, trách không được không có Thú nhân thủ hộ, thì ra là do có cấm chế.
Nhìn thấy thế, ánh mắt Cổ Trần càng thêm rực lửa.
Đối với hắn mà nói, cấm chế có sức hấp dẫn rất lớn, cho dù là dùng để thủ hộ bộ lạc hay bất kì việc gì khác đều rất quan trọng.
Nếu một bộ lạc cường đại không có cấm chế thủ hộ sẽ rất dễ bị người ta tấn công, có xây dựng tường thành lớn đến bao nhiêu cũng thế, đánh nát là chuyện dễ dàng.
Từ khi thực lực của hắn đạt đến trình độ này, khai sơn phá thạch là chuyện bình thường, đánh nát một cái tường thành càng chỉ là chuyện trong mấy phút.
Nếu như cấm chế trước mặt thuộc dạng cực kỳ cường đại, vậy sẽ rất khó phá vỡ.
– Thực lực bên trong bộ lạc ta còn rất yếu, cần phải được bồi đắp thêm, không thể thiếu cấm chế được.
Cổ Trần âm thầm suy tư, trong lòng ra quyết định, có cơ hội phải tạo ra một cấm chế cường đại thủ hộ xung quanh bộ lạc, hơn nữa còn phải củng cố nền tảng của bộ lạc, nếu nền tảng không vững, rất khó chống lại các dị tộc cường đại khác trong Man Hoang thế giới.
Nhưng bây giờ có chút phiền phức, trong sơn cốc có cấm chế thủ hộ, phải làm sao mới chui được vào bên trong? Nếu cậy mạnh phá tan cấm chế, nhất định sẽ kinh động đến Thú nhân ở bên trong.
Dù sao Cổ Trần cũng không rõ sơn cốc này có bao nhiêu Thú nhân, càng không biết có Thú nhân cường giả tọa trấn hay không.
Phải làm sao để vào đây?Cổ Trần chần chờ, nhẹ nhàng đụng vào màn sáng trước mặt, chỉ cảm thấy một lực cản cường đại ập đến, không cách nào bước vào trong đó.
– Ừm, có người.
Bỗng nhiên, Cổ Trần cảm giác trong sơn cốc có người, hắn nhoáng lên một cái giấu mình vào trong sương mù dày đặc.
Vừa ẩn nấp xong, chỉ thấy màn sáng trước sơn cốc khẽ run lên, lối vào cấm chế bỗng nhiên nứt ra, có hai bóng dáng cao to đi ra từ bên trong.
Đó là hai tên Thú tộc, thanh niên Thú tộc trong đó ngẩng cao đầu bước tới.
– Nghe cho kỹ, ngươi phải cho người coi sóc khoảnh Dược viên này cho tốt.
Thanh niên Thú tộc ra vẻ kiêu căng, quát lớn:- Nhớ cho kỹ, nơi này chính là Dược viên của Tam điện hạ, bên trong có các loại Linh dược trân quý, nếu xảy ra chuyện gì thì sẽ hỏi tội ngươi!- Vâng, đại nhân!Tên kia Thú tộc kia cung kính quỳ bái, nơm nớp lo sợ, mặt mũi tràn đầy e ngại.
Thanh niên Thú tộc hài lòng gật đầu nói tiếp:- Gần đây Tam điện hạ đang bế quan tu luyện, chuẩn bị tiến vào bên trong Thần Khư tìm kiếm Thú Thần truyền thừa.
Dược Vương đã thành thục, ta muốn lập tức trở về bẩm báo điện hạ, các ngươi bảo vệ tốt nơi này.
Thanh niên Thú nhân nói xong trực tiếp gọi Sư Thứu tới, nhảy lên lưng nó bay lên không trung, thẳng tiến chân trời, dần dần biến mất ở phương xa.
Cổ Trần vẫn cất giấu khí tức toàn thân nãy giờ, yên lặng nhìn thanh niên Thú tộc cưỡi Sư Thứu rời đi.
– Dược Vương?Trong lòng hắn kinh ngạc, ánh mắt sáng rực, không ngờ trong sơn cốc này lại có một gốc Dược Vương.
Nghe thanh niên Thú tộc kia nói, bên trong mới trồng một gốc Dược Vương, hình như đã thành thục.
Sơn cốc này chính là một Dược viên, là Dược viên của một vị Vương tử Thú tộc.
Lúc này, tên kia Thú tộc thủ vệ còn quỳ trên mặt đất kia chậm rãi đứng dậy, nhìn thanh niên Thú tộc đã biến mất ở phương xa, nhẹ nhàng thở ra.
Hắn nhìn chung quanh, quay người chuẩn bị trở vào trong sơn cốc.
Bạch!Ngay lúc này, một bóng đen đánh tới, tốc độ quá nhanh khiến Thú tộc thủ vệ kia không kịp phản ứng, chưa gì đã bị một thanh Thạch Kiếm đâm xuyên đầu.
– A!.
Chương 167: Phát Tài
Thú tộc thủ vệ cứng người, muốn kêu cũng kêu không được.
Hắn trợn mắt, cuối cùng nhũn ra ngã xuống đất, bị âm thầm giết chết ngay trước lối vào của sơn cốc.
Bóng đen kia chính là Cổ Trần, hắn nhanh như thiểm điện đâm một kiếm xuyên qua người tên thủ hộ, giết chết đối phương.
Sau khi giết xong đối phương, Cổ Trần không hề chần chờ, lập tức kéo thi thể vào bên trong một bụi cỏ, lục soát một hồi thì tìm ra được một khối ngọc bài.
– Cấm?Cổ Trần đánh giá ngọc bài, phía trên có khắc hoa văn, hẳn là thứ dùng để mở ra cấm chế ở lối vào sơn cốc.
Hắn cầm ngọc bài đi đến trước lối vào sơn cốc, thân thể hắn xuyên qua cấm chế bước vào bên trong, không gặp bất kì trở ngại nào.
Thấy như thế, Cổ Trần thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng vào được.
Vừa bước vào sơn cốc, chỉ thấy một cỗ linh khí nồng đậm xông vào mũi, hắn cảm giác được lỗ chân lông toàn thân đều đang mở ra, tham lam hấp thu linh khí nơi này.
– Linh khí thật đậm, còn có cả mùi linh dược.
Hai mắt Cổ Trần sáng lên, hắn lặng lẽ đánh giá chung quanh, sơn cốc này không lớn, nhưng bên trong dày đặc linh khí.
Bên trong sơn cốc là từng mảnh Dược điền đã được khai thác, có người đang trồng trọt dược tài, linh khí tràn ngập, nuốt mây nhả khói.
Đây đều là linh dược, linh khí đậm đặc khến Cổ Trần nhìn mà lòng như lửa đốt.
Quả nhiên là một mảnh Dược viên lớn, ước tính ở đây có ít nhất mấy chục Dược điền, rất nhiều loại linh dược đang sinh trưởng bên trong.
Có linh dược toàn thân đỏ máu, trông khá giống nhân sâm, thân to như cánh tay, tỏa linh khí nồng đậm khiến người ta kinh ngạc.
Còn có một số loại linh dược khác như Hoàng Tinh, Ngọc Trúc, Thạch Hộc, mỗi một loại đều Linh khí mười phần, năng lượng sung mãn.
– Người nào!Đang vui mừng, đột nhiên phía trước truyền đến một tiếng quát lớn, chỉ thấy từng đạo khí tức cường đại vọt tới, Thú tộc thủ vệ trong sơn cốc đã bị kinh động.
Cổ Trần hơi biến sắc mặt, không biết tại sao lại kinh động tới đám thủ hộ, nhưng hắn không lo nhiều được nữa, chỉ có thể âm thầm vận lực lượng toàn thân, nếu đã bị phát hiện thì chỉ còn cách giết sạch Thú nhân ở nơi này.
Sưu sưu sưu!Bên trong Dược viên của sơn cốc, hàng loạt bóng dáng cường đại bay ra từ khắp bốn phương tám hướng, đều là Thú tộc cường giả chuyên coi sóc Dược viên.
Trong đó có một khí tức khiến người ta hít thở không thông, đó là một tên Hoán Huyết cảnh cường giả.
Sắc mặt Cổ Trần khẽ biến, đang chuẩn bị động thủ.
– Không đúng!Bỗng nhiên, Cổ Trần phát giác có điều gì đó không đúng, dường như những Thú nhân này không định tấn công hắn, cũng không hề phát hiện ra hắn, ngược lại còn lao hết ra bên ngoài sơn cốc.
Oanh!Ngoài sơn cốc bộc phát một cỗ khí tức cường đại, ầm ầm vang lên, cấm chế sơn cốc run rẩy kịch liệt, hắn biết bên ngoài có những cường giả khác đến.
Ngoài sơn cốc, một cỗ khí tức cường đại bạo phát, chấn động tứ phương.
Cả sơn cốc đều rung lên, Thú nhân thủ vệ nơi này ào ào chạy ra.
– Lớn mật!Có kẻ rống lên giận dữ, Thú tộc cường giả trấn thủ sơn cốc nổi giận giết ra, ngay sau đó bên ngoài truyền đến từng đợt chấn động đáng sợ.
– Cơ hội tốt!Cổ Trần vui sướng khôn cùng, hắn cảm nhận được ngoài đó đang xảy ra đại chiến kịch liệt, lập tức ý thức được, cơ hội tới!Thú nhân nơi này đã bị thu hút ra hết bên ngoài, bên trong Dược viên chỉ còn lại một mình hắn, chẳng phải trời cho hắn cơ hội rồi sao?Bất kể là ai đến, tóm lại, cơ hội của Cổ Trần tới rồi.
Sưu!Hắn không nói hai lời phóng tới một mảnh Linh điền bên trong sơn cốc, nơi đó mọc đầy những cây linh dược mang linh khí bức người, nuốt mây nhả khói, rất là thần kỳ.
Nhưng chỉ một bóng đen lướt qua, toàn bộ linh dược trong Linh điền đều vị nhổ tận gốc, ngay cả bùn đất cũng bị đào đi.
Tốc độc của Cổ Trần rất nhanh, trong chớp mắt đã trấn lột sạch linh dược trong Linh điền, chỉ để lại một mảnh đất hỗn độn.
– Huyết Sâm, Hoàng Tinh, Ngọc Trúc, đan quả! Bao linh dược trân quý trong từng mảnh Linh điền đều bị Cổ Trần cướp sạch, hốt tận gốc bỏ vào trong túi.
Có Hoàng Tinh toàn thân vàng rực, có Ngọc Tủy, Ngọc Trúc, có cả Nhân Sâm đỏ như máu.
Lại có vô số hoa lạ cỏ lùng, nói tóm lại, hễ thấy linh dược nào có mang theo linh khí, Cổ Trần đều đào bới sạch sẽ, không chừa một cây.
Quả thực chẳng khác nào thổ phỉ vào thôn, chỉ trong vòng ba phút ngắn ngủi, Cổ Trần đã gần như lật tung cả cái sơn cốc lên.
Đương nhiên, hắn thu hoạch rất lớn, vẻ mặt tươi cười, miệng ngoác gần ra mép tai.
– Ha ha, phát tài!.
Chương 168: Linh Tuyền Dược Vương
Cổ Trần cười to, hai mắt sáng lên đảo qua toàn bộ Dược viên, mỗi một Dược điền ở đây đều bừng bừng linh khí, cuối cùng bị Cổ Trần nhổ hết linh dược, chỉ trơ lại bùn đất lộn xộn.
Tổng cộng mấy chục Dược điền đều bị hắn cướp sạch, đoán chừng có ít cũng phải mấy ngàn gốc linh dược các loại, hơn nữa cây nào cây nấy tràn đầy linh khí, là cổ dược trồng lâu năm.
– Là thật sao? Xích Linh Chi?Cổ Trần đột ngột trông thấy một mảnh Linh điền nhỏ nằm sâu trong Dược viên, bên trong mới trồng chín cây linh dược hình dáng kỳ quái, nhìn giống Linh Chi, toàn thân đỏ thẫm, rực sáng như lửa.
Đó là Xích Linh Chi, thuộc tính Hỏa, linh khí bức người, thậm chí tới gần cũng có thể cảm giác được linh khí nóng rực đập vào mặt.
Chín cây Xích Linh Chi trước mắt rất quý, chí ít phải mất mấy trăm năm mới trưởng thành được như thế này, thậm chí cây lớn nhất trong số đó còn đỏ rực lên, giống như đang bốc lửa.
Đó là một gốc Xích Linh Chi ngàn năm.
– Chà!Cổ Trần âm thầm hít sâu một hơi, vui mừng quá đỗi.
Hắn vội vàng chạy tới, hai tay vùi vào trong đất móc tận gốc ra.
Chín cây Xích Linh Chi này dược tính mãnh liệt, không thể trực tiếp dùng, nhất định phải phối hợp với các linh dược khác trung hòa nấu luyện mới có thể dùng.
Hơn nữa nó còn là linh tài thối luyện gân cốt cơ thể tốt nhất, là linh dược thượng đẳng nấu luyện Tôi Thể cổ dược tốt nhất, dĩ nhiên không thể bỏ lỡ.
– Thu hoạch lớn rồi!Cổ Trần lấy chín cây Xích Linh Chi đi, trong đó có một gốc Xích Diễm Linh Chi ngàn năm, có thể nói là thu hoạch lớn, lần này đến đây không uổng công.
Oanh!- A! Ngoài sơn cốc, tiếng kêu thảm thiết truyền đến, khiến trong lòng Cổ Trần run lên, hắn cảm giác được vị cường giả đột ngột xông tới ở ngoài kia có chút khủng bố.
Cường giả và Thú nhân thủ hộ nơi này đang bị tàn sát, không bao lâu sau sẽ xông vào đây.
– Nhanh nữa nào!Cổ Trần quýnh lên, không dám nghĩ nhiều chạy thẳng vào nơi sâu nhất trong Dược Viên, nơi đó dày đặc linh khí nhất, gần như ngưng thành vật chất.
Sâu trong Dược viên, từng đám mây linh khí trôi nổi tràn ngập.
Đi tới nơi này liền cảm giác được một cỗ kinh khí xông vào mũi, lỗ chân lông toàn thân đều run lên, cả người như được đặt vào trong một loại linh dịch đậm đặc.
Cổ Trần âm thầm kinh hãi, linh khí nơi này quá mức nồng đậm, quả thực không thể tưởng tượng nổi, không cần nghĩ nhiều cũng biết chắc chắn bên trong có cất giấu bảo bối.
Phải chăng chính là Dược Vương mà thanh niên Thú tộc kia trước khi đi đã đề cập tới?Mang theo suy đoán sung sướng đó, Cổ Trần nhanh chóng xuyên qua vô số đám mây linh khí dày đặc, rốt cuộc đi được tới chỗ sâu nhất trong Dược viên, hắn đứng phía trước một con suối.
Cách hắn 3 thước có một con suối, nước suối tuôn ra thanh tịnh khác thường, nó lan tỏa sóng linh khí nồng đậm.
Bên trên suối nước bốc hơi nghi ngút, sương mây bay bay, có chút ánh sáng lấp lánh, trông cực kỳ đẹp mắt.
Cổ Trần đánh giá suối nước trước mắt, bỗng nhiên đồng tử hắn co lại, ánh mắt trở nên nóng rực.
– Linh tuyền?Hắn vui mừng quá đỗi, hai mắt nhìn chòng chọc vào Linh tuyền kia, âm thầm giật mình, không ngờ đây lại là Linh tuyền.
Linh tuyền ẩn chứa linh khí nồng đậm, ngay cả nước suối trào ra cũng là linh dịch dồi dào linh khí.
Một Linh tuyền dài khoảng một trượng liên tục phun ra linh dịch, trách không được linh khí ở đây lại nồng đậm như thế.
Dược viên này tốt đến vậy, thì ra là do có Linh tuyền.
Chỉ thấy, bên cạnh Linh tuyền có một gốc thực vật cắm rễ thật sâu, nó cao chín tấc, có chín chiếc lá xòe bung ra, một một lá đều trong suốt sáng long lanh, đẹp như ngọc điêu khắc.
Mà phía trên chín cái lá ngọc đó có nở một đóa Ngọc Hoa, trong suốt không tì vết như phỉ thúy Đế Vương, tỏa một mùi hương kì dị.
Dược Vương!Trong đầu Cổ Trần thoáng qua một suy nghĩ như thế, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Thật sự có một gốc Dược Vương cơ đấy! Hơn nữa thoạt nhìn đã thành thục rồi!Dược Vương cắm rễ bên cạnh Linh tuyền, dùng linh khí cường đại của Linh tuyền tẩm bổ thân thể, nó ẩn chứa dược lực kinh người, có thể cứu người chết thay da đổi thịt người sống, thậm chí có thể tẩy tủy phạt kinh, thoát thai hoán cốt.
Nói tóm lại, Dược Vương chính là kỳ trân vô giá.
Giờ khắc này Cổ Trần cũng nhịn không được cảm thấy cực kỳ kích động, không ngờ lại gặp phải một gốc Dược Vương, quả nhiên vậy may phủ đầu mà.
– Đào thôi!Hai mắt Cổ Thần rực sáng, hắn bước tới đào ngay.
Hắn cẩn thận đào toàn bộ gốc Dược Vương chẳng khác nào chạm từ ngọc này lên, ngay cả bùn đất phía dưới bộ rễ cũng lấy theo.
Đào xong Dược Vương, Cổ Trần đang định rời đi, nhưng ngay lập tức ánh mắt hắn rơi vào phía trên Linh tuyền, trong đầu này ra một suy nghĩ.
.
Chương 169: Nẫng Tay Trên
Linh tuyền này là một bảo bối, chỉ cần có Linh tuyền tồn tại, trong phạm vi mười dặm đều có thể tạo nên một Dược viên, có thể trồng đủ thứ linh vật hay dược liệu.
– Có nên đào đi không nhỉ?Trong đầu Cổ Trần cứ quanh quẩn cái suy nghĩ đào Linh tuyền này đi.
Ý tưởng vừa xuất hiện liền khó lòng dập tắt, đã như thế thì Cổ Trần cũng hành động luôn, hắn quyết định đào toàn bộ Linh tuyền.
Oanh!Một quyền đánh xuống mặt đất, ầm ầm vang lên, bùn đất nổ tung xuất hiện một cái hố to, từ bên trong tuôn ra một chút Linh khí.
Cổ Trần sáng mắt, không ngờ bùn đất xung quanh Linh tuyền đều sắp trở thành Linh thổ.
Nhưng hắn không để ý, ngược lại còn tăng thêm tốc độ tung quyền liên tục đánh nát mặt đất, phá vỡ toàn bộ lớp đất chung quanh Linh tuyền.
– Thu!Lúc này, Cổ Trần bỗng nhiên tế ra một cái bát đá tung về phía Linh tuyền, gần như là trong nháy mắt, linh dịch trong Linh tuyền bị bát đá nuốt vào trong.
Một Linh tuyền đã bị hút khô như thế, chỉ còn lại đất đá khô khốc.
– Lên!Ngay sau đó, Cổ Trần dùng hai tay thò vào trong lớp đất chung quanh Linh tuyền, dùng lực khuấy động, ầm ầm rung chuyển cả Linh tuyền.
m thanh đứt đoạn vang lên, Linh tuyền bị vỡ ra, một luồng linh quang tràn ra chiếu sáng mặt mũi Cổ Trần, khiến Cổ Trần trợn mắt.
Dưới đáy Linh tuyền có thứ gì đó sáng long lanh, giống như một món bảo vật- Đây là cái gì?Cổ Trần ngạc nhiên, nhưng không đợi hắn thấy rõ ràng, ngoài sơn cốc chợt truyền đến âm thanh nổ tung.
Ầm ầm!Cả sơn cốc rung động kịch liệt, năng lượng cấm chế kèn kẹt nứt toác, sắp vỡ nát.
– Không tốt!Cổ Trần biến sắc mặt, biết có chuyện không lành xảy ra, nhất định vị cường giả bên ngoài kia sắp phá vỡ cấm chế tiến vào đây, không đi nữa sẽ không kịp.
Hắn không dám nghĩ nhiều, trực tiếp tách đôi Linh tuyền, lấy thứ kì quái phát sáng bên trong bỏ vào trong túi, căn bản không có thời gian xem nó là vật gì.
Lấy xong thứ này, Cổ Trần lách mình bay ra phía bên ngoài sơn cốc.
Ầm!Mà ngay lúc ấy, cấm chế của sơn cốc bị nổ tung, một bóng người cường đại hướng thẳng về phía Dược viên trong sơn cốc.
– Ha ha ha, Dược Vương là của ta! Tiếng cười to truyền khắp sơn cốc, một thanh niên phi thân đến.
Nhưng sau một khắc, tiếng cười của hắn im bặt, nụ cười trên mặt cứng đờ, mặt mũi ngây ra.
– Tình huống gì đây? Linh dược đâu?Chỉ thấy một thanh niên đơ ra tại chỗ, hắn ngơ ngác nhìn sơn cốc bừa bộn, mấy đám Dược điền tiêu điều xơ xác, như thể bị cày xới qua một lần.
Bên trong sơn cốc không có lấy một gốc linh dược, hoàn toàn bị lột sạch.
Sơn cốc cực kỳ hỗn loạn, tất cả Dược điền đều như bị chà đạp qua vậy, rối tung lên, không thấy thứ gì lấy được, chỉ còn đám bùn đất trơ trọi.
Hắn ngây ra, hai mắt trừng lớn, không thể tin vào những gì đang nhìn thấy trước mắt, cả một Dược viên đã bị ai đó cướp sạch!Toàn thân thanh niên này bốc lên kim quang nồng đậm, giống như một lớp khí diễm màu vàng, khí tức cường đại chấn áp cả sơn cốc phải rung chuyển.
Hắn tức giận, trong lòng hiểu được đã có kẻ nhanh chân đến trước cướp sạch toàn bộ Dược viên, tất cả linh dược đều không còn bóng dáng.
Sưu!Kim quang lóe lên, thanh niên này lách mình tiến vào sâu trong Dược viên, ngây ngốc nhìn cái hố lớn trước mắt, bên trong vẫn còn chút ít linh khí lượn lờ bốc hơi.
Hiển nhiên trước đó nơi này từng có một Linh tuyền, nhưng đã bị đào đi.
Thậm chí bên cạnh Linh tuyền vẫn còn lưu lại khí tức nồng đậm, đó là khí tức của linh dược, còn không phải là linh dược bình thường, chắc chắn là kỳ trân dị bảo.
– Dược Vương đâu?Thanh niên run lên, hắn biết chỗ này vốn có một gốc Dược Vương cắm rễ ngay bên cạnh Linh tuyền, nhưng giờ đã không còn thấy.
Hai mắt hắn sung huyết, sắc mặt đỏ bừng, kim quang tràn ngập hóa thành khí diễm cháy hừng hực, khiến không khí chung quanh vặn vẹo không ngừng.
– A! Là ai!Điên rồi, trong lòng hắn đang giận điên lên, vất vả lắm mới biết được chỗ này có một Dược viên, cuối cùng chém giết một hồi, giải quyết xong tất cả lại chẳng được gì hết.
– Khốn kiếp, là ai lừa ta?Thanh niên không kìm được gầm lên, mái tóc dài vàng óng bay múa như một ngọn lửa màu vàng.
Hai mắt hắn tỏa ra kim quang đảo quanh sơn cốc, rốt cuộc bắt được một luồng khí tức còn sót lại, chính là khí tức của Cổ Trần.
Thế nhưng vì linh khí nơi này quá nồng nặc, cho nên khí tức kia lập tức bị linh khí ở đây đồng hóa rồi hòa tan, căn bản không thể phân biệt là khí tức của ai.
Không thể đuổi theo, không thể tìm ra, lửa giận trong lòng càng thêm thiêu đốt, có người đã nhanh chân đến trước vơ vét toàn bộ linh dược bên trong sơn cốc, ngay cả Linh tuyền cũng không chừa.
– Nhất định kẻ trộm kia còn chưa đi xa!.
Chương 170: Bị Lừa
Bỗng nhiên, thanh niên tóc vàng gầm thét, hắn nghĩ kẻ trộm kia còn chưa đi xa, chắc là vừa mới chạy đi lúc hắn phá vỡ xong cấm chế.
Nghĩ như vậy, thanh niên tóc vàng bay lên không trung, chuẩn bị đuổi theo.
Ầm ầm! Mà đúng vào lúc này, nơi xa có một luồng khí tức đáng sợ nhanh chóng tiếp cận, khí thế cường đại đập vào mặt, sát khí đằng đằng, chớp mắt đã sáp lại gần.
– Kim Dương, ngươi dám hủy Dược viên của ta?Chỉ nghe một tiếng hét giận dữ truyền đến, có bóng Thạch nhânng sợ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng một chiêu về phía thanh niên tóc vàng, nổ tung ra một cái hố lớn.
Ầm ầm vang động, bụi bay mù trời.
– Thú tộc Tam vương tử, Mông Nhĩ.
Thanh niên tóc vàng cấp tốc lui lại, hơi biến sắc mặt, hắn nheo mắt nhìn kẻ đang tới gần, rốt cuộc nhận ra được người này là ai.
Phía trước, bụi mù tan đi lộ ra một dáng người cao to, là một thanh niên Thú tộc thân cao 2 thước rưỡi, hoa văn màu vàng phủ khắp thân thể.
Người tới chính là thiên kiêu của Thú tộc, Vương tộc Tam điện hạ, Mông Nhĩ.
Hai mắt hắn đỏ đậm, nhìn qua Dược viên bừa bộn, tức giận đến mức lỗ mũi sắp phun ra lửa, khi thấy Linh tuyền ở xa xa đã biến mất, kể cả gốc Dược Vương bên cạnh cũng mất tiêu luôn, nhất thời giận sôi lên.
– A! Kim Dương, bản Vương tử muốn ngươi chết.
Mông Nhĩ nổi giận gầm lên một tiếng, hai mắt phun lửa.
Thanh niên tóc vàng nọ chính là Kim Dương, một thiên kiêu đến từ Kim tộc, cũng là người nổi bật trong đám thế hệ trẻ, thực lực cường đại, thiên phú hơn người.
– Mông Nhĩ, hiểu lầm!Kim Dương hô lên, có chút xấu hổ.
Vốn dĩ hắn thăm dò được một tin tức, nơi này có Dược viên của Thú tộc, còn nghe đâu Vương tộc Tam vương tử Mông Nhĩ có bồi dưỡng một gốc Dược Vương ở đây nữa.
Hắn định tới đây đánh cắp Dược Vương, kết quả đến thì đã đến rồi, nhưng khi hắn vào tới nơi thì Dược viên trống trơn không có lấy một linh dược, y như bị người ta lừa.
– Hiểu lầm? Ngươi xuống Địa Ngục rồi nói sau.
Mông Nhĩ tức giận đến thất khiếu phun khói, hai mắt đỏ thẫm, gào thét một tiếng trực tiếp lách mình đánh qua một quyền, lực lượng cường đại đập vào mặt khiến Kim Dương giật nảy mình.
Đông!Mỗi người tung ra một quyền đánh về phía đối phương, hai quyền va chạm vào nhau, kết quả Kim Dương bị đánh cho lui liên tục ra sau, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên rơi xuống thế yếu.
– Mông Nhĩ, thật sự là hiểu lầm, ta vừa tới đã thấy thế này rồi.
Kim Dương vẫn còn muốn giải thích.
Chỉ tiếc Mông Nhĩ đang lửa giận công tâm, căn bản không thèm suy nghĩ trước sau, hắn tiếp tục tung quyền đánh tới, hoa văn màu vàng trên tay lóe lên, kim quang bừng bừng.
– Đi chết đi!Mông Nhĩ nổi giận hét lớn.
Kim Dương sắc mặt đại biến, cả giận nói:- Đáng chết, ngươi cho rằng ta sợ ngươi?Vừa dứt lời, Kim Dương vận khởi lực lượng toàn thân, Chiến khí màu vàng bành trướng hóa thành một vầng sáng vàng phủ lên trên nắm đấm, hắn đánh tới.
Ầm!Nắm đấm hai bên va chạm vào nhau, khí lãng cường đại sôi trào, cuốn lên vô số cát bụi bay tứ tung.
Lực lượng cường đại bạọ phát, hai bên đều bị đẩy lui, quả là kẻ tám lạng người nửa cân.
Cả hai đều là thành phần nổi trội trong thế hệ trẻ tuổi của dị tộc.
Mông Nhĩ chính là Tam vương tử của Thú tộc, tu vi Hoán Huyết cảnh, một thân chiến lực ngập trời.
Kim Dương phía đối diện cũng là Hoán Huyết cảnh, cả hai đều cùng cảnh giới, chiến lực cường đại, thiên kiêu hiếm có.
Khả năng chiến đấu của hai người rất mạnh, hơn hẳn Hoán Huyết cường giả bình thường, chính là có thể trấn áp ngang cấp, thậm chí vượt cấp khiêu chiến.
Còn đối với cường giả ngang cấp, cả hai đều có thể tùy tiện diệt sát, đây chính là chênh lệch lớn giữa thiên kiêu và người bình thường.
Oanh!Mông Nhĩ, Kim Dương ra sức kịch chiến, bộc phát ra chiến lực cấp 12, đánh cho sơn cốc rung động, trong lúc nhất thời núi lở đất nứt.
– Giao ra Dược Vương, bản điện hạ lưu ngươi toàn thây.
Mông Nhĩ nổi giận rống to, toàn thân hiện đầy hoa văn màu vàng, hoa văn ngang dọc cả người, tản ra khí tức cường đại cổ xưa.
– Bỉ Mông Chiến Thể?Kim Dương sắc mặt đại biến, nhịn không được kinh hô.
Hoa văn màu vàng trên người Mông Nhĩ phía đối diện chính là biểu hiện của thể chất cường đại, đó là Chiến Thể cổ xưa của Thú tộc, Bỉ Mông Chiến Thể.
Bỉ Mông là một Thần thú cổ đại của Thú tộc, nghe đồn Bỉ Mông Thần thú chiến lực ngập trời, lực có thể giết Thần, được xưng là thần thoại.
Không nghĩ ngờ Mông Nhĩ lại có Bỉ Mông Chiến Thể, xem ra hắn đã tu luyện đến cấp độ cực mạnh, bạo phát ra chiến lực kinh hãi thế tục.
– Đáng chết, ta nói không phải ta lấy.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










