Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 16 : Khu Vực Nông Trường (c151-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 151: Khu Vực Nông Trường
So với việc làm nô lệ đào quặng lúc trước, bấy giờ mấy vạn Nhân tộc đã hoàn toàn thay đổi, họ tình nguyện chủ động làm việc, ai nấy tinh thần phấn chấn, nhiệt huyết hăng hái.Vì mỏ quặng này của Thú nhân tộc bị Cổ Trần đánh cướp, nên 10 ngàn Thú nhân đóng quân ở đây trước kia đã bị giết sạch không chừa tên nào.
Từ đó, mấy vạn nô lệ Nhân tộc giành được tự do.Cổ Trần ra lệnh cho tất cả mọi người ở chỗ này đào quặng một tháng.Bởi vì Cổ Trần cần những quặng Hắc đồng này, bộ lạc cần phát triển, tinh luyện kim loại, rèn vũ khí tốt…!Cho nên nhất định phải thu hoạch được thật nhiều khoáng thạch.Nhưng Cổ Trần không hề chiếm cứ hoàn toàn khu mỏ, bởi vì hắn biết sớm hay muộn thì Thú nhân tộc cũng biết được chuyện này, chúng sẽ phái tới đây Thú nhân cường giả còn cường đại hơn, thậm chí là Thú nhân quân đoàn.Cho nên, hắn tận dụng thời gian này để mấy vạn người điên cuồng đào quặng, khai thác đủ loại khoáng thạch mang về phục vụ cho mục tiêu và kế hoạch của mình.- Đám Thú nhân này trữ hàng không ít đâu.Bên trong mỏ quặng, Cổ Trần đi kiểm tra từng nhà kho một, thu dọn sạch đám khoáng thạch đã được khai thác trước đó.
Sau quá trình kiểm kê, hắn phát hiện có tổng cộng 1000 tấn quặng Hắc đồng.Ngoài ra, Cổ Trần có thu được một chiếc cốt giới sau trận chiến với Thú nhân đại tướng, đó chính là trang bị trữ vật của Thú nhân đại tướng, bên trong có cất giấu không ít thứ tốt.Thân là Hoán Huyết cảnh cường giả, đồ được cất giấu dĩ nhiên không tầm thường.
Sau khi mở cốt giới ra kiểm tra, Cổ Trần vui mừng phát hiện trong có số lượng lớn linh dược, dược tài và một số nguyên vật liệu trân quý khác.Còn có các loại thú huyết, tất cả số này đủ để nấu luyện một đỉnh Tôi Thể cổ dược.Không những thế, thật không ngờ Thú nhân đại tướng lại giấu trong người 1000 bộ Đồng Giáp, có cả các loại binh khí khác nhau, không thể không nói, hắn đã khiến Cổ Trần mở rộng tầm mắt.Cứ như vậy, thực lực bộ lạc được cải thiện một cách đáng kể, chờ Cổ Trần mang khoáng thạch về tinh luyện kim loại, sau đó tìm ra được mỏ thiếc là có thể hoàn toàn bước kế tiếp, kế hoạch Thanh Đồng.Thanh Đồng chính là tiêu chí cho sự tiến hóa của nền văn minh, Cổ Trần muốn đưa bộ lạc vào thời kì Thanh Đồng, thoát ly thời kỳ đồ đá nguyên thủy.Tiếp tục lục soát, trong cốt giới của Thú nhân đại tướng có một số phương pháp tu luyện.- Thú Huyết Đoán Thể Pháp…Cổ Trần cầm một khối bí cốt lên kiểm tra nội dung bên trong, hóa ra là một phần phương pháp Thối Thể của Thú tộc, dùng các loại thú huyết thối luyện thân thể, tăng cường thân thể nửa thú.Phương pháp này cực kì đơn giản dễ dàng đối với Thú tộc, nhưng đối với Nhân tộc thì có chút gượng ép, bởi vì vì thân thể Nhân tộc không giống với thân thể Thú tộc.Cổ Trần nhìn một hồi, cau mày suy nghĩ, hắn cảm giác nếu để Nhân tộc tu luyện phương pháp này sẽ không được ổn cho lắm.
Bởi vì, dựa theo phương pháp trên, thân thể Nhân tộc sẽ biến thành thân thể thú vật từng chút một, thậm chí còn biến thành quái vật nửa người nửa thú.- Thôi được, cứ cất lại đã sau tính tiếp.Cổ Trần yên lặng thu lại, trong lòng suy nghĩ phải chăng nên kết hợp các phương pháp Đoán Thể lại với nhau, một lần nữa sáng tạo ra phương pháp Đoán Thể thích hợp với Nhân tộc?Nhưng tiếc là hiện tại hắn không có năng lực này, bởi vì hắn không có đủ tri thức, không có đủ thông tin, nên khó mà sáng tạo ra một phương pháp Đoán Thể hoàn toàn mới cho Nhân tộc.Tiếp đó Cổ Trần cầm lấy một cái xương thú khác, hắn kinh ngạc phát hiện, bên trong ghi lại một phương pháp Đoán Cốt, phía trên giới thiệu, có thể dùng trăm loại xương thú phối hợp với các loại linh dược để tạo ra Bách Thú Chiến Cốt.Cái gọi Bách Thú Chiến Cốt chính là dung hợp rồi tinh luyện xương của 100 loại thú, giúp cốt cách bản thân càng thêm cường đại, hình thành nên Bách Thú Chiến Cốt đáng sợ.- Phương pháp Đoán Cốt của Thú nhân tộc…Cổ Trần kinh ngạc không thôi, cẩn thận phỏng đoán lĩnh ngộ, cố gắng nhớ thật kĩ phương pháp này.Hắn lấy ra cái xương thú sau cùng, dán vào giữa mi tâm hấp thu nội dung được ghi chép bên trong:- Ừm? Địa đồ?Cổ Trần vừa tiến hành hấp thu liền phát hiện ra một thứ bất ngờ, bên trong khối Bí cốt này lại cất giấu một bản đồ thông tin.Phát hiện đó khiến Cổ Trần vui mừng quá đỗi, lập tức tập trung tinh thần xem xét nội dung bên trong.Sau khi hoàn toàn hấp thu xong, Cổ Trần mới bất chợt hiểu ra, bên trong xương thú là bản đồ chi tiết về Bách Man sơn và các loại thông tin giới thiệu kèm theo.Bách Man sơn, diện tích mười vạn dặm, có sự phân chia thế lực bên trong khu vực này.Trong đó, Thú tộc chính là lực lượng cường đại nhất Bách Man sơn, ngoài ra Thạch Linh tộc, Kim tộc, Hoang Lang tộc cũng là các dị tộc mạnh mẽ..
Chương 152: Thời Đại Thanh Đồng
Nhưng một tin tức khác mới khiến Cổ Trần mặt mày khó chịu, sát ý bành trướng.
– Nông trường của Bách Man sơn?Sắc mặt Cổ Trần trở nên khó coi, là bởi vì thông tin hiển thị trên bản đồ có nguyên một đám khu vực, phía trên các khu vực này được ghi chú là Nông trường, trong khi đó chính là các bộ lạc lớn, nhỏ của Nhân tộc.
Cả một đám bộ lạc của Nhân tộc chỉ là nông trường trong mắt người khác, người bên trong bộ lạc chỉ là nô lệ và khẩu phần lương thực được nuôi nhốt của các tộc khác, điều này Cổ Trần mặt mày sa sầm, sát khí đằng đằng.
– Biến Nhân tộc thành lương thực, nô lệ nuôi nhốt!Cổ Trần nhỏ giọng rít lên, trong lòng dấy lên sát khí, tất cả bộ lạc của Nhân tộc bên trong khu vực Bách Man sơn đều là những Nông trường nuôi nhốt thức ăn của Thú nhân tộc, Kim tộc, Thạch Linh tộc.
Mỗi một bộ lạc đều đại diện cho một nông trường, người bên trong bộ lạc chẳng khác nào khẩu phần lương thực được chúng nuôi nhốt sẵn.
Nô lệ, khẩu phần lương thực, đây chính là hiện thực của Nhân tộc bên trong Man Hoang đại thế giới này, vô cùng suy yếu, mặc người ức hiếp mà không cách nào phản kháng.
Có thể nói, bên trong Man Hoang Bách Tộc thì Nhân tộc đứng hạng chót, là tộc có số phận thê thảm nhất, hoàn toàn bị các tộc khác nô dịch nuôi nhốt.
– Hô! Cổ Trần thở ra một hơi, mất mười phút mới hoàn toàn áp chế được lửa giận đang sục sôi trong lòng, không khó để nhận ra lúc này đây hắn đang phẫn nộ đến cỡ nào.
Nhớ đến thân phận đứng đầu vạn vật của Nhân tộc trên Trái Đất, lại nghĩ đến thân phận nô lệ và khẩu phần lương thực của Nhân tộc ở chỗ này, quả thật Cổ Trần khó lòng tiếp nhận nổi.
Hắn không muốn một ngày nào đó, bộ lạc của mình thậm chí chính hắn bị dị tộc biến thành khẩu phần lương thực, đem ra giết ăn như một súc sinh.
– Xem ra ta cần tăng tốc hơn nữa.
Dị tộc, các ngươi chờ đi!Cổ Trần siết chặt nắm tay, ngọn lửa không cam tâm cháy hừng hực trong lòng.
Giờ phút này, thu hoạch được một bản địa đồ cung cấp thông tin của Bách Man sơn khiến Cổ Trần cảm thấy khát vọng chưa từng có, khát vọng về sức mạnh, khát vọng về chính bản thân mình.
Hắn yên lặng suy tư, trước mắt tu vi của hắn nằm ở cảnh giới Luyện Khí cảnh tiểu thành, chỉ có hai đạo Chiến khí bên trong thân thể, mà phải ngưng luyện được chín đạo Chiến khí mới có thể dung hợp lại làm một, khai mở khí hải bước vào cảnh giới đại thành.
Còn cấp độ của nhục thân, Cổ Trần vẫn đang ở trong tình trạng Bảo Thể nhất giai.
Mà Nguyên Thủy Ma Thể Cổ Trần tu luyện chính là một phương pháp tu luyện Chiến Thể cường đại, trước mắt chỉ mới đạt được cảnh giới tiểu thành, khoảng cách đại thành còn rất xa.
– Đi ra xem tiến độ khai thác của bọn họ một chút.
Cổ Trần suy nghĩ rõ ràng xong liền đứng dậy đi ra ngoài, hắn muồn nhìn thử tình huống khai thác khoáng thạch bên trong mỏ quặng ra sao, dù sao cũng không còn nhiều thời gian.
Một khi Thú nhân tộc biết được tin tức về chuyện đã xảy ra ở đây, chắc chắn phiền phức sẽ tìm tới cửa, tuyệt đối không thể ở lại nơi này.
Trừ phi Cổ Trần giải quyết được Thú nhân tộc, thậm chí hoàn toàn tiêu diệt được Thú nhân tộc, nếu không trước mắt sẽ không có cách nào chiếm cứ được khu mỏ quặng, hắn không đủ lực lượng.
Cổ Trần đi dò xét bên trong mỏ quặng, kiểm tra tình huống nơi này.
– Ừm?Lúc đi qua một đường hầm bị bỏ hoang, hắn đột ngột dừng lại, sắc mặt kinh ngạc nhìn vào sâu bên trong đường hầm.
Có rất nhiều hạt tròn tròn hình dáng không đồng đều chất thành đống ở đó, màu nâu đen, tỏa ra chút huỳnh quang, có vẻ hơi kì quái.
Trong đầu hắn chợt nảy lên một suy nghĩ, hắn nhanh chóng tiến đến cầm lấy một khối tinh thể nhìn thật kĩ, ánh mắt dần dần sáng lên, thậm chí còn trở nên nóng rực- Hình như cái này là quặng Thiếc?Cổ Trần nghĩ đến thứ đó nhưng cũng không chắc lắm, vì loại đá tinh thể này khá giống quặng Thiếc trên Trái Đất, tuy nhiên vẫn có những điểm khác biệt rõ rệt.
Quặng Thiếc, một thứ có thể luyện chung với đồng để tạo ra Thanh Đồng, nó chính là một trong những khoáng thạch không thể thiếu trong việc tinh luyện ra Thanh Đồng, điều mà Cổ Trần vẫn luôn canh cánh trong lòng bấy lâu nay.
– Nếu như đây thật là quặng Thiếc, vậy kế hoạch Thanh Đồng của bộ lạc có thể thực hiện được rồi.
Gương mặt Cổ Trần tràn đầy kích động, hắn nhìn chằm chằm vào đống đá có vẻ ngoài giống hệt quặng Thiếc bị vứt vào một xó trong khu mỏ.
Số lượng đông đảo, hoàn toàn bị vứt bỏ, tuyệt đối là thứ Thú nhân không cần, nhưng Cổ Trần lại cực kì phấn khích vì cuối cùng đã tìm được thứ mà mình muốn.
Có Hắc đồng, có một thứ giống với quặng Thiếc, rốt cuộc kế hoạch Thanh Đồng trong lòng Cổ Trần cũng được đưa vào danh sách quan trọng.
Cổ Trần sắp mở ra thời đại Thanh Đồng, mở đầu một nền văn minh.
.
Chương 153: Vấn Đề Tinh Luyện Kim Loại
Một tháng sau, Hoang Cổ bộ lạc, mấy vạn người trùng trùng điệp điệp trở về.
Lúc này đây trên dưới bộ lạc đều sôi trào, bởi vì Cổ Trần tộc trưởng khi trở về đã mang theo mấy vạn người, khiến cả bộ lạc lập tức chấn động.
Không chỉ có thế, Cổ Trần còn mang theo một số lượng lớn quặng Hắc đồng, tổng cộng 300 ngàn tấn quặng khiến người ta không thể tin được.
Vốn dĩ một phần trong đó là hàng tồn của Thú nhân tộc, số còn lại là Cổ Trần cho người đào sâu vào mỏ quặng, khai thác điên cuồng trong thời gian 1 tháng.
Vì giành lại được tự do, có thể nói mấy vạn Nhân tộc đã tung hết khả năng của mình để đào quặng, tốc độ và sản lượng làm ra đương nhiên sẽ khác so với lúc làm cho đám Thú nhân tộc.
Một tháng đào ra mấy chục vạn tấn quặng Hắc đồng, quả thật khó mà tin nổi.
Ngoài ra còn có một số lượng lớn quặng thiếc bị Thú nhân vứt bỏ, tất cả đều được Cổ Trần cho người vận chuyển về.
Cổ Trần mang về một lúc mấy vạn Nhân tộc khiến Hoang Cổ bộ lạc trở nên lớn mạnh, nhưng cũng khiến cho lương thực trở nên khan hiếm, áp lực tăng cao, may mà có thể miễn cưỡng vượt qua.
Chẳng qua đây là một vấn đề lớn, nhất định phải được giải quyết càng sớm càng tốt, vì vậy ưu tiên tiếp theo của Cổ Trần là giải quyết vấn đề lương thực thiếu thốn cho bộ lạc.
May mắn thay, sơn cốc nơi bộ lạc sinh sống rất giàu tài nguyên thực phẩm, với thu hoạch tương đối ổn định về cá, động vật, rau rừng, trái cây dại! Tuy không đến mức chết đói, nhưng để bộ lạc thật sự lớn mạnh vẫn cần giải quyết nguy cơ về lương thực, không thể chủ quan.
Bởi vì từ viễn cổ, lương thực đã là ưu tiên hàng đầu ở bất kỳ thế giới nào, đây là một trong những điều kiện tiên quyết quan trọng nhất cho sự phát triển của bộ lạc.
– Lương thực.
.
Cổ Trần đứng trên đỉnh núi nhìn xuống toàn bộ phía dưới, hàng vạn đang người bắt đầu xây dựng nhà ở cho bộ lạc.
Mấy vạn nhân khẩu mới, nhất định phải quy hoạch một lần nữa, tu kiến số lượng lớn phòng ốc mới có đủ chỗ cho mấy vạn tộc nhân.
Ngoài ra, với số lượng lớn quặng Hắc đồng và thiếc được mang về lần này, Cổ Trần một lần nữa mở rộng nơi tinh luyện kim loại của bộ lạc, xây dựng thêm ba lò luyện kim khổng lồ.
Bước tiếp theo là thử tinh luyện Thanh Đồng, ở bước này, Cổ Trần chỉ có thể thầm cầu nguyện, hy vọng Hắc đồng và quặng thiếc có thể có tác dụng.
Nếu thật sự tinh luyện thành công kim loại Thanh Đồng hoàn toàn mới, nhất định sẽ mang lại sự chuyển biến và tiến bộ đáng kinh ngạc cho bộ lạc, trở thành biểu tượng của nền văn minh.
Có Thanh Đồng, thực lực của toàn bộ Hoang Cổ bộ lạc sẽ thay đổi rất lớn, điều này vô cùng quan trọng cho việc mở rộng và phát triển trong tương lai.
Còn về việc chỉ tinh luyện một mình Hắc đồng, Cổ Trần cảm thấy tuy điều này cũng có thể làm tăng thực lực của bộ lạc, nhưng nếu đã có thứ tốt hơn thì tại sao lại không vươn tới?Thanh Đồng chính là một loại hợp kim được chế tạo từ đồng và thiếc trên Trái Đất, nó bền và hoàn hảo hơn đồng bình thường ở bất kì phương diện nào.
Bởi vì Cổ Trần biết, trong Man Hoang thế giới này, bất kể là Nhân tộc hay các dị tộc khác đều không có Thanh Đồng.
Đây là cơ hội của Cổ Trần, nắm giữ được kỹ thuật tinh luyện kim loại Thanh Đồng chắc chắn sẽ mang lại những thay đổi cực lớn cho cả bộ lạc.
Sau khi trở về bộ lạc, Cổ Trần vẫn tập trung vào việc xây dựng, không có nhiều thời gian để tu luyện, trong lòng hắn luôn tồn tại một nỗi lo, đó chính là sự uy hiếp đến từ Thú tộc.
Dù sao hắn cũng đã phá hủy một mỏ quặng lớn của Thú nhân tộc, giết chết 10 ngàn Thú nhân, còn cướp đi một số lượng lớn Hắc đồng nữa, chắc chắc điều này sẽ khiến Thú nhân tộc nổi giận.
Không bao lâu nữa Thú nhân tộc sẽ tìm được đến nơi này, Cổ Trần nhất định phải tăng thực lực của bộ lạc trước khi bọn chúng đến.
Nếu không, làm thế nào để đối mặt với sự trả thù sắp tới của Thú nhân tộc?Còn một vấn đề lớn khác, mấy vạn Nhân tộc mà Cổ Trần mang về đều là thanh niên trai tráng, đây không phải là chuyện tốt đối với cả bộ lạc.
Dù sao việc mất cân đối nam nữ trong bộ lạc không phải chuyện tốt, Cổ Trần nghĩ mình nên nhanh chóng giải quyết vấn đề này.
Nhưng kiếm đâu ra mấy vạn nhân khẩu để bổ sung cho sự mất cân bằng của bộ lạc đây?Mất nửa tháng thời gian, rốt cuộc Hoang Cổ bộ lạc đã hoàn toàn thành việc xây dựng phòng ốc, cũng như việc xây thêm lò luyện kim.
.
Chương 154: Cầu Kiến
Sức mạnh của mấy vạn người quả thực to lớn, một khi mọi người đoàn kết với nhau liền sáng tạo ra đủ loại kì tích, mang đến thu hoạch khổng lồ cho sự phát triển của bộ lạc.
Không nói những thứ khác, chỉ cần nói đến việc khai hoang khu vực trồng trọt của bộ lạc thôi, cũng đủ để mở ra những vùng đất rộng lớn màu mỡ, thu thập được hạt giống tốt cho việc gieo trồng các loại rau quả dại.
Ngoài ra, Cổ Trần còn chọn những người trẻ khỏe nhất trong mấy vạn thanh niên trai tráng, tổng cộng 10 ngàn người đã được chọn.
Dựa trên 1.
000 chiến sĩ của bộ lạc trước đó làm cơ sở, Cổ Trần xây dựng ra đội quân đầu tiên cho bộ lạc, là một đội quân đầu tiên theo đúng nghĩa.
Hơn nữa, Cổ Trần còn truyền lại những phương pháp tu luyện mà hắn lấy được, tất cả mọi người đều có thể tu luyện, trong tương lai, hắn sẽ liên tục thay đổi chiến sĩ của quân đoàn, nhằm bổ sung và mở rộng hiệu quả chiến đấu cho quân đoàn.
Sinh sản, săn bắt, thu thập tài nguyên, tu luyện, huấn luyện chiến đấu và tôi luyện, Hoang Cổ bộ lạc đang đi từng bước chắc chắn trên con đường ổn định phát triển, vui vẻ phồn vinh.
Một tháng sau, rốt cuộc bộ lạc đã hoàn toàn ổn định về cơ bản, lương thực tiêu hao ngang bằng với lương thực thu hoạch được, đủ để nuôi sống bộ lạc.
Điều không hoàn mỹ duy nhất, chính là bộ lạc vẫn chưa tìm ra được kĩ thuật tinh luyện Thanh Đồng, cho dù Cổ Trần đã thử đưa ra một số biện pháp, thậm chí kỹ càng chi tiết trong quá trình tinh luyện cũng không thành công.
– Vì sao không thành công?Hôm nay, Cổ Trần lại đi tới khu tinh luyện kim loại của bộ lạc lần nữa, hắn nhìn lò luyện kim khổng lồ trước mắt, hỏa diễm hừng hực, nhiệt độ cực cao.
Thỉnh thoảng trong lò chảy ra một thứ nước màu nâu đen, đó là Hắc đồng nóng chảy.
Trong một cái lò khác là dung dịch của một loại kim loại được nấu chảy, đó là thiếc.
Nhưng sau khi kết hợp dung dịch của cả hai loại kim loại trên lại không có cách nào tạo ra kim loại mới khác mạnh hơn, nói cách khác, kế hoạch chế tạo Thanh Đồng đang vấp phải khó khăn.
– Tộc trưởng, dựa theo phân phó của ngài, chúng ta đã thử rất nhiều lần nhưng đều không thành công, dung dịch của hai thứ kim loại này căn bản là không thể nào kết hợp cùng nhau.
Một vị tộc lão run run nói ra khó khăn không thể kết hợp đồng và thiếc.
Hắc đồng không thể dung hợp cùng thiếc, dường như hai thứ này cực kì bài xích nhau, không thể kết hợp chung một chỗ.
Hiện tượng này khiến Cổ Trần kinh ngạc, thậm chí mê mang không hiểu.
Theo lý mà nói, nếu kết hợp hai kim loại này với nhau sẽ không gặp bất kì khó khăn gì, bởi vì ở Trái Đất, sau khi nung chảy hai kim loại đó ra là có thể dung hợp chúng lại với nhau, tạo thành hợp kim.
Nhưng vì sao hiện tại lại làm không được? Vì sao không thể dung hợp?“Chẳng lẽ thế giới này không thể chế tạo ra hợp kim?”Cổ Trần chợt nảy ra suy nghĩ đó, nhưng cũng bác bỏ rất nhanh.
Nói đùa, tuyệt đối không có khả năng kim loại không thể dung hợp lại với nhau, chắc chắn hắn đã bỏ sót vấn đề nào đó.
Nếu không, một vài binh khí cường đại ở thế giới này được tạo ra kiểu gì?Ví dụ như một số Bảo khí, Nguyệt Nhận thu được trước đó, tuy chúng đã bị hủy khi hắn đối kháng với Tế Thần của Thanh Thạch bộ lạc, nhưng chắc chắn chúng không chỉ là một loại kim loại, mà chính là sự kết hợp thành công của nhiều kim loại được nấu chảy.
Cổ Trần đã tự mình thử qua, mặc kệ hắn dựa theo bất kì tỉ lệ nào, dung dịch của Hắc đồng và thiếc đều không thể kết hợp lại với nhau.
Hắc đồng và thiếc giống như hai vật bài xích lẫn nhau, không thể cùng hợp nhất, vì vậy chúng không thể tinh luyện ra một hợp kim hoàn toàn mới, Thanh Đồng.
– Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?Cổ Trần có chút phát điên, bản thân hắn cũng chẳng phải khoa học gia, càng không phải chuyên gia kim loại, cho nên hắn không thể hiểu được nguyên nhân của vấn đề nằm ở đâu.
Lần đầu tiên thử sức, hắn cực kì tự tin, nhưng giờ đây chịu đả kích quá lớn khiến lòng tin đó bị dao động, chẳng lẽ thật sự không có cách nào chế tạo ra Thanh Đồng?- Tộc trưởng, có mấy ông lão trong số tộc nhân mà ngài mang về trước đó yêu cầu gặp ngài.
Ngay lúc này, một tộc nhân vội vàng chạy tới báo tin, trong mấy vạn người mang về trước đó có mấy ông lão muốn gặp hắn.
– Muốn gặp ta?Cổ Trần nhíu mày, hơi kinh ngạc, nhưng vẫn bỏ vấn đề luyện kim qua một bên, sau khi bàn giao xong mọi việc mới rời khỏi nơi này.
Hắn muốn xem thử mấy người kia tìm hắn có chuyện gì!.
Trong bộ lạc, ba vị lão nhân đang đứng trên bãi đất trống, sắc mặt khẩn trương, trong lòng lo lắng không yên.
– Tộc trưởng, chính là ba vị tộc lão này nói tìm ngài có việc.
Hắc Thổ mang theo Cổ Trần đi đến trước mặt ba lão giả kia, chỉ vào ba người nói.
.
Chương 155: Tin Tức Linh Viên
Cổ Trần hơi kinh ngạc, lặng lẽ đánh giá ba lão giả trước mắt, tất cả đều là người được hắn cứu về từ trong mỏ quặng, người nào cũng già cả ốm yếu- Tiểu Hắc, ngươi đi xuống trước đi.
Hắn phất phất tay để Hắc Thổ đi xuống.
– Vâng, tộc trưởng!Hắc Thổ cung kính hành lễ lui ra, hắn dẫn người đi huấn luyện tiếp để có thể mạnh lên không ngừng, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chống lại đợt phản công có thể xảy ra của Thú nhân tộc.
Hiện tại chỉ còn lại Cổ Trần và ba vị lão giả.
Ba người có vẻ do dự, khẩn trương, lại có chút lo lắng không yên.
– Ba vị tộc lão có chuyện gì muốn nói với ta sao?Cổ Trần thấy ba người trù trừ liền mở miệng hỏi.
Ba lão giả liếc nhìn sau, sau đó đột ngột cùng quỳ xuống trước mặt Cổ Trần.
– Khẩn cầu tộc trưởng làm chủ giúp chúng tôi!Cả ba quỳ xuống, khuôn mặt bi thương khẩn cầu khiến Cổ Trần sửng sốt.
– Đứng dậy trước đã, có chuyện gì từ từ nói.
Cổ Trần tiến lên đỡ ba lão giả dậy, trong lòng mơ hồ đoán ra được gì đó, nhất định ba người này có tâm sự.
Quả nhiên, sau khi đúng lên, một trong ba người buồn bã nói:- Tộc trưởng, ba người chúng ta đến từ ba bộ lạc khác nhau, đều bị Thú nhân tộc bắt về làm nô lệ.
Phần lớn người trong bộ lạc của ba chúng tôi đều bị bắt, thanh niên trai tráng thì bị đưa đi đào quặng, số còn lại bị ép đến Linh điền giúp Thú nhân trồng trọt.
Ba vị lão giả bắt đầu kể lại cảnh ngộ mà bộ lạc của mình gặp phải.
Bộ lạc của cả ba vốn là những bộ lạc lớn, có số lượng nhân khẩu lên đến mấy chục ngàn thậm chí mấy chục vạn, nhưng vẫn không đánh lại Thú nhân tộc, cuối cùng bị bắt làm tù binh.
Nghe bọn họ kể Cổ Trần mới hiểu được, thì ra sau khi bộ lạc chiến bại, đám thanh niên trai tráng như bọn họ đều bị Thú nhân tộc bắt đi đào quặng ở các khu mỏ.
Mỏ quặng Cổ Trần đánh vào khi trước chỉ là một trong số các khu mỏ, cũng chính là mỏ có khoảng cách xa Thú nhân tộc nhất, người bị bắt tới nơi này làm nô lệ đào quặng phải đến hơn 5 vạn người.
Các khu mỏ còn lại đều có người của Nhân tộc bị bắt đi đào quặng cho Thú nhân tộc.
Mà những tộc nhân khác, thì bị mang tới một trong số các Linh viên của Thú nhân tộc, bọn họ phải khai thác Linh điền, trồng trọt các loại linh dược cùng lương thực.
– Các ngươi nói vẫn còn tộc nhân bị giam bên trong Linh viên của Thú nhân tộc, phải trồng trọt lương thực cùng Linh dược?Cổ Trần nheo mắt kinh ngạc trước tin tức này, hắn nhanh chóng hỏi lại.
Chỉ thấy một lão giả mặt mũi tràn đầy bi phẫn đáp:- Đúng vậy, bộ lạc trước kia của chúng tôi đều bị đánh tan, một vài lão nhân, nữ nhân, tiểu hài tử bị nuôi nhốt bên trong Linh viên của Thú tộc, giúp Thú tộc khai thác Linh điền, trồng trọt Linh dược cùng lương thực.
Mà tiểu hài tử của bộ lạc chúng tôi, có đứa thì bị Thú tộc bắt đi ăn thịt, đứa lớn hơn chút bị phân đến các khu mỏ, còn có mấy đứa bị bắt đi làm dược đồng để luyện dược.
Tộc nhân chúng tôi không có đường nào để sống!Ba lão giả nói xong đau đớn khóc lớn lên, họ quỳ sụp xuống đất, cho dù Cổ Trần có nói thế nào cũng không chịu đứng lên, chỉ khẩn cầu Cổ Trần mau đi cứu các tộc nhân khác.
Nghe được những tin tức này, Cổ Trần nghiêm mặt, tâm trạng nặng nề vô cùng, cho dù hắn đã sớm biết tình cảnh của Nhân tộc rất thảm, không ngờ lại thảm đến mức này.
Thanh niên trai tráng trong bộ lạc bị đày đi đào quặng, các tộc nhân khác bị nuôi nhốt trong Linh viên, trồng trọt dược tài, lương thực, thậm chí tiểu hài tử bộ lạc bị đem nuôi thành dược đồng để luyện dược.
Ba lão giả kể, một số tiểu hài tử của bộ lạc bị Thú nhân tộc dùng dược tài nuôi hằng ngày, cả người thấm đẫm dược lực cường đại, đó chính là dược đồng.
Vận mệnh của chúng chính là bị dùng dược tài vỗ béo, qua một thời gian sẽ đem đi luyện dược, quả thực tàn nhẫn cùng cực, Cổ Trần nghe xong cũng nhịn không được sát ý sôi trào.
Địa vị Nhân tộc ở thế giới này bi thảm đến vậy sao?- Xin ba vị tộc lão đứng lên.
Cổ Trần đưa tay đỡ ba người một lần nữa, trịnh trọng nói:- Ta sẽ nghĩ biện pháp giải cứu những tộc nhân khác, ba vị hãy nói kỹ càng mọi thông tin cho ta biết, nhớ là phải nói tất cả những gì mọi người biết được.
– Vâng, chúng tôi nhất định biết gì nói nấy.
Ba lão nhân tỏ vẻ vui mừng, tiếp tục cung cấp mọi thông tin mà mình biết.
Trong đó có một tin tức khiến Cổ Trần chú ý.
– Các ngươi nói đại bản doanh của Thú nhân tộc nằm trong Bách Man sơn?Hai mắt Cổ Trần sáng lên, rốt cuộc hắn đã nắm được một tin tức quan trọng của Thú nhân tộc.
.
Chương 156: Song Trọng Tôi Thể Thượng
Căn cứ theo những gì ba người từng trải qua, sau khi bộ lạc của cả ba bị đánh bại thì tất cả được đưa đến địa bàn của Thú nhân tộc ở Bách Man sơn, bắt đầu phân chia ở đó.
Bọn họ bị đày đến chỗ này đào quặng, các tộc nhân khác thì bị phân phối đến Linh viên, một trong những địa bàn của Thú nhân tộc ở Bách Man sơn.
Trong Linh viên đó có mấy chục vạn người từ người già, trẻ nhỏ đến nữ nhân của Nhân tộc, tất cả phải trợ giúp Thú nhân khai khẩn linh điền, trồng trọt Linh dược cùng lương thực.
Nhưng Cổ Trần rất ngạc nhiên, lương thực mà Thú nhân tộc ăn là thứ gì?- Các ngươi có biết, ngoại trừ thịt ra thì Thú nhân tộc còn ăn cái gì không?Cổ Trần đột nhiên hỏi.
Ba lão nhân sửng sốt, họ chần chờ một chút, sau đó có một người mở miệng:- Tộc trưởng, ta đã từng tới làm việc ở Linh viên, chỗ đó trồng rất nhiều một loại thực vật kì quái, mọc đầy mấy hạt đo đỏ nho nhỏ hình tròn, sau khi lột lớp vỏ ngoài thì bên trong là một loại hạt màu đỏ, nghe nói chúng là món chính của Thú nhân tộc.
Vị lão giả cung cấp thông tin này đã từng đến Linh viên của Thú nhân tộc làm việc một thời gian, sau đó mới bị phân tới nơi khác đào quặng.
Tin tức này của lão khiến Cổ Trần phải chăm chú suy nghĩ, trong lòng chợt lóe lên một tia sáng.
– Thực vật kỳ quái, mọc đầy hạt tròn, nhân bên trong là một hạt tròn màu đỏ?Cổ Trần lẩm bẩm, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là một loại thóc?Trong lòng hắn nhớ kĩ tin tức này, hắn nghĩ, nhất định phải tìm cơ hội xem xét, có lẽ nó sẽ có tác dụng cực kì quan trọng đối với hắn, thậm chí là với cả bộ lạc.
– Còn nữa, theo như chúng ta được biết, Thú nhân tộc còn ba mỏ quặng lớn khác, đều sản xuất quặng Hắc đồng, chỗ này là khu mỏ xa nhất trong số đó.
Một vị lão giả run run cung cấp thêm thông tin.
Lão lại nói tiếp:- Tộc trưởng, chúng ta chỉ biết bên trong Thú nhân tộc có ba mỏ quặng, một Linh viên, còn lại thì chúng ta không rõ lắm.
Nhưng bên trong Linh viên canh phòng rất nghiêm ngặt, nơi đó có ít nhất mấy vạn Thú tộc chiến sĩ thủ vệ.
Ba người cố gắng nhớ lại từng chút một những thông tin liên quan đến Thú nhân tộc mà mình biết, rồi lại nói ra hết với vị Cổ Trần tộc trưởng trẻ tuổi cường đại này.
Trong lòng bọn họ đã hoàn toàn xem Cổ Trần là tộc trưởng mới của mình, bởi nhờ có sự xuất hiện của hắn mà mấy vạn nô lệ Nhân tộc ở đây được giải cứu, giành về tự do.
Cổ Trần chỉ mang theo 600 tộc nhân liền có thể giết sạch một vạn Thú nhân chiến sĩ, chừng đó đã đủ để mọi người thật tâm kính phục hắn.
– Khẩn cầu tộc trưởng giải cứu tộc nhân của chúng tôi.
Ba lão giả nói xong cùng nhau quỳ xuống, cầu xin Cổ Trần đi cứu tộc nhân của mình.
Cổ Trần yên lặng trầm tư không nói gì, trong lòng suy nghĩ về những thông tin ba lão giả vừa cung cấp, hắn lo lắng không ngừng, phải làm thế nào mới giải cứu được những tộc nhân còn lại đây?- Các ngươi cứ đứng lên trước, việc này cần bàn bạc kỹ hơn, nhưng các ngươi yên tâm, ta nhất định nghĩ hết biện pháp giải cứu các tộc nhân kia.
Trầm mặc thật lâu, Cổ Trần mới chậm rãi mở miệng, nói ra lời hứa của mình.
Hắn để ba vị lão nhân đi xuống, một mình đứng suy tư, trong mắt lóe lên ánh sáng, lòng hắn đã có quyết định.
Cổ Trần định tìm hiểu tình hình thực tế của Thú nhân tộc một chút, nhưng trước khi đi hắn phải sắp xếp công việc của bộ lạc cho ổn thỏa đã.
Vả lại, hắn cũng cần cải thiện thực lực bản thân.
Nghĩ như vậy, Cổ Trần trực tiếp quay người trở về thạch ốc chuyên dùng cho tu luyện của mình, bắt đầu một đợt Tôi Thể mới!.
Trong nhà đá, Cổ Trần lấy ra một cái Cốt Đỉnh.
– Không biết dùng Tôi Thể cổ dược phối hợp với công năng Tôi Thể của hạt châu có đạt được hiệu quả tốt hơn không nhỉ?Cổ Trần suy nghĩ miên man nhìn Cốt Đỉnh trước mặt, chợt nảy ra một ý tưởng.
Hắn đang muốn nấu luyện một đỉnh Tôi Thể cổ dược, giờ mượn nhờ hiệu quả Tôi Thể của cổ dược kích hoạt công năng Tôi Thể của hạt châu, lại phối hợp hai thứ đó với nhau, phải chăng hiệu quả sẽ càng tốt hơn?Nghĩ đến đó hắn lập tức hành động, hắn lấy ra tất cả các loại dược liệu, linh dược thu được từ lúc trước, chừng đó vừa đủ nấu luyện một đỉnh Tôi Thể cổ dược.
Sau đó hắn tiếp tục dùng các loại thú huyết đổ đầy bên trong Cốt Đỉnh, những thứ này có được từ mấy lần chém giết dị tộc dạo gần đây, vừa vặn sử dụng.
Thú huyết rót vào tràn đầy một đỉnh, bốc mùi tanh hôi nồng nặc.
Sau đó, Cổ Trần lấy ra ba giọt huyết dịch trong suốt, huyết dịch này tỏa ra khí tức nặng nề, vô cùng cường đại, nó là một loại bảo huyết.
.
Chương 157: Song Trọng Tôi Thể Trung
Đây chính là bảo huyết được luyện ra từ trong cơ thể Thú nhân đại tướng, là một loại huyết dịch cường đại được đối phương ngưng tụ lại, một sự thể hiện của đẳng cấp Hoán Huyết cảnh cường giả.
Ba giọt bảo huyết ẩn chứa năng lượng cường đại, vừa mới rót vào trong đỉnh đã sôi sùng sục ngay lập tức.
Oanh!Cốt Đỉnh rung động, bảo quang tràn ngập, khí tức cường đại bùng phát, bộc lộ sự cuồng bạo, hung hãn.
Cổ Trần bắt đầu thêm củi nhen nhóm, phía dưới đỉnh lửa cháy hừng hực, không ngừng thiêu đốt nấu sôi thú huyết bên trong đỉnh.
Ùng ục ùng ục! Sau một hồi, thú huyết trong đỉnh sôi trào, ùng ục xì xào bốc hơi ngùn ngụt, mùi tanh càng thêm lan tràn khắp căn nhà đá.
Thú huyết sền sệt sau khi sôi trào không hề ngưng kết lại, mà xảy ra biến hóa tương tự như dung nham, dần dần tràn ra sương mù màu máu.
Trong tình huống bình thường, huyết dịch đun sôi sẽ ngưng kết, nhưng vì số thú huyết này ẩn chứa năng lượng cường đại nên mới không ngưng kết.
Không những thế, thông qua quá trình nấu luyện nó còn dần trở nên tinh khiết hơn, mùi máu tươi bay ra, số tạp chất độc tố ở bên trong cũng bị loại bỏ từng chút một.
Ngay sau đó, Cổ Trần ném từng cây dược tài, linh dược vào trong đỉnh, lại tăng thêm hỏa diễm để nấu luyện, khiến năng lượng trong chúng tỏa ra ngoài.
Thú huyết được cho thêm dược tài liền sôi ùng ục lên, như thể xảy ra phản ứng hóa học nào đó, bên trong đỉnh vang lên âm thanh gào thét văng vẳng của dã thú.
Nấu luyện hết ba canh giờ, rốt cuộc nước thuốc trong đỉnh cũng dần dần biến đổi, màu sắc đỏ tươi ban đầu trở nên trong suốt pha chút sắc đỏ, mùi tanh hoàn toàn mất sạch, chỉ còn một mùi thơm nhàn nhạt.
Hắn biết, Tôi Thể cổ dược đã được chuẩn bị xong.
Hai mắt Cổ Trần sáng lên, vẻ mặt đầy mong đợi, hiệu quả của lần nấu luyện Tôi Thể cổ dược này không hề kém hơn lần trước.
Trước đó là dùng huyết dịch của một con Giao Mãng để nấu luyện, hiệu quả cường đại, bây giờ có thêm ba giọt bảo huyết của Thú nhân đại tướng, hai thứ dung nhập vào nhau không làm hiệu quả bị yếu đi, thậm chí còn mạnh hơn.
– Ngao! – Rống!Trong đỉnh, từng bóng dáng mờ mờ màu đỏ bốc hơi bay múa, có tiếng hổ rít gào, có Hắc Hùng nộ hống, có Lang Ảnh bốc hơi, bóng dáng các loại Hung thú lăn lộn gào thét bên trong đỉnh, tình cảnh kinh người.
Đây là chút ý niệm còn sót lại của các Hung thú, trong đó có một bóng dáng kinh khủng nhất, như một tôn Thú Thần trấn áp Bát Hoang, nó há mồm nuốt sạch bóng dáng của các Hung thú khác.
Sau cùng, bóng dáng kinh khủng đó trải qua quá trình nấu luyện trở nên tinh khiết từng chút một, nó cắn nuốt ý niệm còn sót lại của các Hung thú kia xong liền biến thành một cỗ huyết khí tràn vào trong đỉnh, rồi biến mất không còn tăm hơi.
Ông!Cốt Đỉnh lập tức rung động, một âm thanh u u rất nhỏ vang lên, nước thuốc trong đỉnh sôi trảo, cảnh tượng như dung nham bạo phát, quả thật dọa người.
Thấy như thế, Cổ Trần biết Tôi Thể cổ dược nấu luyện thành công, một đỉnh cổ dược đã thành hình.
Mùi hương lan ra tràn ngập khắp nơi, khiến rất nhiều người trong bộ lạc kinh ngạc, họ nhìn về phía ngôi nhà đá một cách ngạc nhiên, khó hiểu.
Nhưng không ai tới gần, bởi vì vì tất cả mọi người đều biết, toà nhà đá kia chính là nơi chuyên dùng cho việc tu luyện của Cổ Trần tộc trưởng, ai dám tới gần?Rất nhanh, mùi hương biến mất.
Trong nhà đá, nước thuốc bên trong Cốt Đỉnh vẫn đang sôi trào, lộ ra khí tức kỳ ảo.
– Cổ dược đã hoàn toàn, để xem hiệu quả lần này ra sao.
Cổ Trần hít sâu một hơi, cởi lớp áo da thú ra nhảy vào bên trong Cốt Đỉnh.
“Soạt”, nước thuốc trong Cốt Đỉnh thấm vào cơ thể, dược lực cường đại và năng lượng cuồng bạo lập tức thông qua lỗ chân lông xâm nhập vào bên trong thân thể.
Một cảm giác nóng rực lan khắp toàn thân, nếu không phải thân thể Cổ Trần đủ mạnh, nói không chừng vừa nhảy vào thì đã bị luộc chín.
– Bắt đầu Tôi Thể!Sau một khắc, Cổ Trần kết nối với hạt châu thần bí bên trong linh hồn Tử Phủ, lập tức khởi động công năng Tôi Thể, trực tiếp tiến hành Tôi Thể.
Từ trong Tử Phủ “ong” lên một tiếng, hạt châu thần bí bay ra khỏi giữa mi tâm của linh hồn trong Tử Phủ, một năng lượng khổng lồ tuôn ra ngoài, trong nháy mắt tiến vào thân thể.
Công năng Tôi Thể của hạt châu cần có năng lượng cung cấp, lúc trước giết chết nhiều dị tộc như vậy, trong đó Thú nhân đại tướng là cường đại nhất.
Chỉ thấy, bên trong linh hồn Tử Phủ tuôn ra một nguồn năng lượng cực lớn, cuồn cuộn như nước thủy triều tràn vào thân thể, khiến huyết dịch toàn thân Cổ Trần sôi trào, huyết khí thiêu đốt.
.
Chương 158: Song Trọng Tôi Thể Hạ
Nguyên Thủy Ma Thể điên cuồng vận chuyển, cảnh giới vốn dĩ đã ngừng lại nay chậm rãi mạnh lên, thay đổi từng chút một trở nên càng mạnh mẽ hơn.
Một đỉnh Tôi Thể cổ dược phối hợp với công năng Tôi Thể của hạt châu thần bí khiến Cổ Trần phải kinh ngạc, hắn phát hiện ra thân thể mình đang thay đổi với tốc độ kinh người.
Nguyên Thủy Ma Thể vận chuyển, không ngừng mạnh lên, tiến từng bước một lên cảnh giới cao hơn.
Ầm ầm ầm! Trong nhà đá chấn động liên hồi, cuồn cuộn như sấm sét, lại như lũ quét, khiến cả tòa nhà lung lay dữ dội, có thể sụp đổ bất kì lúc nào.
Chỉ thấy, Cổ Trần ngồi ở trong đỉnh, cả người hoàn toàn ngập trong nước thuốc, cả Cốt Đỉnh rung lên, được dịch đang sôi trào dần dần bình tĩnh lại.
Là vì nước thuốc bị thân thể Cổ Trần hấp thu nên mới chậm rãi ít lại, đầu Cổ Trần lộ ra ngoài, giữa mi tâm lóe lên một luồng sáng mờ nhạt màu máu.
Luồng sáng đó đến từ năng lượng của hạt châu thần bí, nó không ngừng thối luyện thân thể, phối hợp với Tôi Thể cổ dược tạo nên hiệu quả đáng kinh ngạc.
Gần như là trong tích tắc, đẳng cấp nhục thân của Cổ Trần vốn dĩ là Bảo Thể tiểu thành đã phá vỡ gông xiềng, bước lên một cảnh giới cao hơn, Bảo Thể đại thành.
Vẫn chưa dừng lại, hàng vạn tế bào của cơ thể run lên, vô cùng tham lam hấp thu năng lượng và dược lực, nhanh chóng thay đổi dưới sự thúc đẩy của hai lực lượng đó.
Thể phách Cổ Trần mạnh lên, cơ thể, sức mạnh của xương, độ dẻo dai của cơ bắp! Đều được cải thiện đáng kinh ngạc, huyết dịch càng ngày càng sền sệt, không tầm thường chút nào.
Lúc huyết dịch vận chuyển bên trong thân thể, âm thanh phát ra ầm ào như sông lớn lao nhanh.
Thân thể của hắn đang phát sáng, xương cốt kêu lên lách cách, huyết khí càng ngày càng thịnh, thậm chí khiến Chiến khí bên trong cơ thể sôi trào thiêu đốt, trở nên càng ngày càng tinh thuần, càng hùng hậu và vững chắc.
Thời gian chậm rãi trôi qua, nước thuốc trong Cốt Đỉnh nhanh chóng giảm bớt, một chút xíu cuối cùng bị Cổ Trần hút sạch, hoàn toàn biến mất.
Mà lúc này, năng lượng tuôn ra từ bên trong linh hồn Tử Phủ dần dần yếu đi, cuối cùng hoàn toàn khô kiệt.
Lần Tôi Thể này đã tiêu hao toàn bộ năng lượng.
Ông!Trong chốc lát, Cốt Đỉnh khẽ run lên, Cổ Trần ở bên trong bỗng nhiên mở mắt, hai luồng sáng xé rách không khí, phát ra tiếng “xẹt xẹt”.
Cổ Trần chậm rãi đứng dậy, Cốt Đỉnh rung lên kịch liệt, dường như nó không chịu nổi khí tức đáng sợ này.
Ngay sau đó, Cổ Trần nâng hai tay lên nhẹ nhàng vung ra, một tiếng ầm vang, khí tức cường đại bung ra khỏi cơ thể.
Chỉ nghe “Ầm ầm”, thạch ốc lại nổ tung trong nháy mắt.
Cổ Trần từ tốn bước ra khỏi bụi mù, cả người tràn ngập khí tức khủng bố, huyết khí như rồng, khí nuốt núi sông.
Hắn tỉ mỉ cảm ứng sự biến hóa của thân thể, Nguyên Thủy Ma Thể vẫn là tiểu thành như cũ, nhưng đã có tiến bộ cực lớn, khiến cho đẳng cấp nhục thân đột phá, Bảo Thể đại thành.
Tuy ở đẳng cấp Bảo Thể đại thành không tăng thêm được bao nhiêu lực lượng, nhưng thể lực, phòng ngự, sức chịu đựng của thân thể đều tăng tiến đáng kinh ngạc.
Chiến khí cũng có chút đột phá, bên trong thân thể đã ngưng luyện ra đạo Nguyên Thủy Chiến khí thứ ba, chảy trong cơ thể, luyện hóa thân thể hắn.
Oanh!Một cỗ huyết khí xông thẳng lên trên, đánh tan mây trời, khiến một con chim kì lạ đang bay bị chấn động, loạng choạng đập cánh, thiếu chút nữa cắm đầu xuống đất.
– Hử?Cổ Trần cảm giác thấy gì đó, hắn đột ngột nhìn lên trên bầu trời bộ lạc, bỗng dưng thấy một chấm đen nhỏ đang không ngừng xoay quanh trên không trung.
Nhìn kỹ, thì ra là một con chim.
Trên bầu trời, một con chim chao qua lượn lại, nó bị huyết khí vừa mới bùng phát của Cổ Trần dọa sợ, hốt hoảng một hồi.
– Chim?Cổ Trần nhìn lên con chim trên bầu trời, âm thầm kinh ngạc, sao lại có một con chim bay lượn trong khoảng trời của bộ lạc chứ?Vốn dĩ hắn không cảm thấy có gì, nhưng nghĩ ngợi một hồi lại thấy có chút không đúng, vì sao con chim này cứ bay mãi trong phạm vi bộ lạc? Giống như nó đặc biệt bay lượn ở chỗ này vậy.
Nghĩ đến đó, trong lòng Cổ Trần chợt lo lắng bất an.
Đúng vào lúc này, một cái lông chim rơi xuống, vừa vặn rơi xuống trước mặt Cổ Trần, bị hắn nhẹ nhàng nắm vào trong tay.
Lông chim này đen thuần, còn hơi hơi phát sáng, cực kì cứng rắn.
Cổ Trần nhìn chằm chằm lông chim trong tay, hắn nhíu chặt mày, lại nhìn con chim kì lạ cứ bay vòng quanh không chịu đi trên đỉnh đầu, cảm giác bất an đó càng lúc càng mãnh liệt.
– Hai người các ngươi tới đây.
Hắn quát khẽ một tiếng, gọi hai thủ vệ tuần tra bộ lạc gần đó tới.
Đó là hai nam tử khôi ngô, vừa nghe thấy tiếng gọi của Cổ Trần liền chạy ngay lại, trong tay mỗi người cầm một cây thương màu đen.
– Tộc trưởng!.
Chương 159: Con Chim Kỳ Quái
Hai người vừa đến lập tức cung kính hành lễ, trong mắt tràn đầy kính sợ.
– Con chim kia xuất hiện từ lúc nào?Cổ Trần không dài dòng, chỉ thẳng về phía con chim cứ bay vòng quanh trên bầu trời, hỏi.
Hai người kia nghe hắn hỏi thế thì sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên trời xem thử, quả nhiên trông thấy cách đỉnh đầu tầm 1000 thước có một chấm đen đang xoay quanh tại chỗ, nhìn kĩ thì là một con chim.
– Hình như đã ba ngày rồi.
Một thủ vệ nghĩ ngợi trong chốc lát, hồi báo.
Dường như thủ vệ đó không chắc chắn lắm, mới nói tiếp:- Tộc trưởng, ba ngày trước ta có bắt gặp một chấm đen kì quái, vốn dĩ không chú ý lắm, nhưng giờ nghĩ lại thì hình như đó là một con chim.
– Ba ngày trước?Cổ Trần hơi biến sắc mặt, nhìn qua con chim kì quái trên đỉnh đầu, trong lòng càng thêm chắc chắn những gì mình đã phỏng đoán.
Con chim này có vấn đề, nhất định nó cố tình bay quanh nơi này, giống như đang điều tra tình huống của bộ lạc vậy.
– Đi, gọi Hắc Thổ tới đây.
Cổ Trần nghiêm mặt, phân phó hai tên thủ vệ gọi Hắc Thổ đến, hắn luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Hai tên thủ vệ vội vàng rời đi, không bao lâu đã thấy Hắc Thổ vội vàng chạy tới, vẻ mặt hấp tấp.
– Tộc trưởng, ngài tìm ta?Hắc Thổ vừa đến đã cung kính hỏi thăm.
Cổ Trần ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú vào điểm đen ở trên đỉnh đầu.
– Tiểu Hắc, gần đây có phát hiện điều gì không ổn xung quanh bộ lạc không?Cổ Trần trực tiếp mở miệng.
Hắc Thổ có chút không hiểu, nhưng vẫn thành thật trả lời:- Tộc trưởng, mấy ngày gần đây không phát hiện thấy chuyện gì không ổn cả.
À, đúng rồi! Dường như hắn nhớ tới chuyện gì đó, hoảng sợ nói:- Hình như thật sự có một việc.
– Chuyện gì?Cổ Trần thu tầm mắt lại, nghiêm túc nhìn chằm chằm Hắc Thổ.
Hắc Thổ ngẫm nghĩ một hồi, đáp:- Là chuyện xảy ra vào ba ngày trước, một tiểu đội tuần tra của bộ lạc bị Thú tộc tập kích, nhưng họ đã đánh chết hai Thú nhân kia rồi.
– Thú nhân?Cổ Trần cau mày hỏi.
Hắc Thổ giải thích:- Tộc trưởng, có vẻ hai Thú nhân này đến từ khu mỏ bên kia, thoạt nhìn chúng đang tìm kiếm gì đó, nhưng khi đến bên ngoài bộ lạc thì bị chúng ta phát hiện rồi giết chết.
– Thú nhân tìm đến?Cổ Trần nghe xong hơi biến sắc mặt.
Hắn đã lường trước được tình huống này, nhưng không ngờ lại xảy ra nhanh như vậy, có vẻ như chuyện ở khu mỏ đã thu hút sự chú ý của Thú nhân tộc.
Không ngờ mấy ngày gần đây lại có Thú nhân xuất hiện, hẳn là có liên quan đến chuyện mỏ quặng.
Cổ Trần diệt 10 ngàn chiến sĩ của Thú nhân tộc, chúng không tức giận mới là lạ.
Cổ Trần trầm mặc không nói, bao suy nghĩ lướt qua trong đầu.
“Chẳng lẽ, Thú nhân tộc đã chú ý tới Hoang Cổ bộ lạc?”Trong đầu hắn lóe lên ý nghĩ này, hắn đoán Thú nhân tộc đã nhận ra, dù sao hơn một tháng trước hắn đã dẫn người đi diệt một mỏ quặng lớn của chúng.
Việc đã xảy ra lâu như thế, Thú nhân tộc phải có hành động nào đó rồi mới đúng.
– Xem ra Thú nhân tộc đã lần ra tới đây rồi.
Cổ Trần càng thêm chắc chắn, Thú nhân tộc xuất hiện có nghĩa là sớm muộn gì chúng cũng tìm đến nơi này, có lẽ chúng còn đang điều tra kẻ cầm đầu tiêu diệt mỏ quặng.
Nghĩ đến đó, hắn lại nhìn lên trên bầu trời, con chim kia vẫn bay mãi chỗ đó không chịu đi, nhất định có vấn đề.
Thế nhưng Cổ Trần đã sớm dự tính được điều đó, diệt một vạn Thú nhân chiến sĩ bên trong mỏ quặng, bị phát giác là chuyện hiển nhiên.
Chẳng qua hắn không ngờ lại nhanh như thế, chả nhẽ con chim kia chính là tình báo do Thú nhân tộc phái tới tìm hiểu tin tức?- Ó !Lúc này, trên bầu trời truyền đến tiếng hót vang, con chim chao lượn một vòng, rồi đột nhiên quay lại, giương cánh bay về phía xa.
Con chim đã bay đi.
Thấy vậy, Cổ Trần nheo mắt, hoàn toàn tin rằng suy đoán của mình là đúng, con chim này thực sự rất kỳ lạ, chắc chắn có người đã gửi nó tới.
– Tiểu Hắc, truyền lệnh của ta, thời gian tới các tộc nhân không được phép ra ngoài, phải tăng cường canh gácCổ Trần lập tức ra lệnh, ánh mắt lóe lên, hắn nhìn chằm chằm con chim lạ đột nhiên bay đi, trong lòng thầm nghĩ: Nhất định phải đuổi theo!Đúng vậy, hắn muốn theo dõi xem ai đã cử con chim này đến giám sát bộ lạc của mình, kẻ đó có liên quan đến Thú nhân tộc hay không ?Hay còn có những kẻ thù khác đang ngấm ngầm thèm muốn bộ lạc?Bất kể là khả năng nào thì Cổ Trần cũng phải tìm ra cho bằng được, nếu không trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu, rắn độc ẩn mình trong bóng tối mới là đáng lo ngại nhất.
– Tiểu Hắc, chăm sóc bộ lạc thật tốt.
Ta ra ngoài sẽ sớm trở về.
Cổ Trần vừa nói xong, trước khi Hắc Thổ kịp phản ứng hắn đã nhảy lên đi mất, để lại một mình Hắc Thổ sững sờ đứng đó.
– Sao tộc trưởng vội vã thế? Chẳng lẽ có chuyện lớn xảy ra?.
Chương 160: Nhân Tộc
Hắc Thổ mê mang, không hiểu chuyện là ra làm sao.
Nhưng hắn mơ hồ cảm giác được, dường như đã xảy ra chuyện lớn!.
Bên ngoài bộ lạc, Cổ Trần vội vàng chạy đi, tốc độ cực nhanh.
Sưu!Cổ Trần nhanh chóng lướt qua như một bóng đen, nương theo cỏ cây rậm rạp, không ngừng đuổi theo dấu vết của con chim trên bầu trời phía trước.
Trong khi theo dõi, Cổ Trần cẩn thận che giấu bản thân, không để con chim trên bầu trời phát hiện, hắn cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.
Con chim này rất kỳ quái, nhất định có người đứng đằng sau nó, nếu không nó sẽ chẳng vô cớ lượn lờ chung quanh bộ lạc.
Hắn thật sự muốn nhìn xem, là ai thèm muốn bộ lạc của hắn, là Thú nhân tộc, hay một dị tộc nào khác?Suy nghĩ như thế, Cổ Trần thận trọng trong suốt quãng đường đi, hắn ẩn mình trong rừng rậm, liên tục theo dõi con chim trước mặt.
Con chim đó cực kỳ nhanh, nếu không phải tốc độ của Cổ Trần cũng không kém thì đã không đuổi kịp nó.
Theo dõi cả một quãng đường, sau ba canh giờ, rốt cuộc Cổ Trần cũng nhìn thấy con chim đang bay trên bầu trời có hành động mới.
Chỉ thấy, con chim kia bỗng nhiên lao xuống, bay nhanh vào khoảnh rừng phía trước.
– Hạ cánh rồi sao? Để xem kẻ đó là ai!Cổ Trần chăm chú nhìn về hướng con chim bay xuống, thầm nghĩ phải nhanh chóng đuổi kịp con chim đó.
Bạch!Sau đó không lâu, hắn lặng lẽ chạy vào trong khu rừng kia.
Chỗ này chính là nơi con chim kia hạ cánh, bên trong yên tĩnh, bốn phía không có mãnh thú.
– Tra ra rõ ràng rồi sao?Cổ Trần đang âm thầm đi tới, đột nhiên một giọng nói vang lên, Cổ Trần lập tức dừng lại, lanh lẹn nấp sau một cây đại thụ.
Hắn lặng lẽ thò đầu ra, nhìn về phía trước.
Trong rừng rậm, trên một khối đất trống, có hai nam một nữ đang bàn luận điều gì đó.
Trên vai ba người đều có một con Ngốc Thứu thuộc họ chim, một trong số chúng chính là con chim đã bay lượn phía trên bộ lạc.
Nhưng điều khiến Cổ Trần kinh ngạc chính là, ba người này lại là Nhân tộc?- Người của Nhân tộc?Cổ Trần âm thầm nhíu mày, lặng yên đánh giá ba người trên bãi đất trống phía trước.
Hai thanh niên nam tử mặc Đồng Giáp, một người tay cầm Đồng Đao, một người tay cầm Đồng Thương.
Thiếu nữ trẻ tuổi duy nhất cõng trên lưng một cây Cốt Cung, nàng mặc Đồng Giáp, tư thế hiên ngang thướt tha, mang một vẻ đẹp hoang dã.
– Man Ngũ, ngươi có phát hiện gì?Chỉ nghe thanh niên cầm Đồng Thương mở miệng hỏi thanh niên bên cạnh.
Thanh niên cầm Đồng Đao trên tay tên là Man Ngũ.
Man Ngũ nhíu mày, lắc đầu nói:- Cũng không có phát hiện gì lớn, bên trong khu mỏ kia có rất nhiều đội ngũ Thú nhân tuần tra, hơn nữa còn có một cỗ khí tức khiến người ta hoảng sợ, nhất định là một cường giả của Thú tộc.
Nhưng điều kì lạ là, bên trong khu mỏ không có bất kì nô lệ nào, thật kỳ quái.
Thanh niên bên cạnh nghe thế liền kinh ngạc hỏi:- Không phải chứ? Nghe nói bên trong khu mỏ lớn đó có ít cũng phải mấy vạn nô lệ Nhân tộc, sao giờ lại không có một ai?- Quả thực không có.
Man Ngũ bất đắc dĩ nói.
Hắn vỗ về con chim đậu trên vai:- Căn cứ theo hình ảnh nó nhìn thấy, thật sự nơi đó không có nô lệ Nhân tộc nào, mà giống như mới trải qua một trận đại chiến hơn.
– Đại chiến? Chẳng lẽ là bị những dị tộc khác tấn công?Thanh niên kia kinh ngạc hỏi.
Man Ngũ nhìn thanh niên kia, hỏi:- Man Sơn, chỗ ngươi có phát hiện gì không?Thanh niên cầm thương tên là Man Sơn, thân thể khôi ngô, toàn thân bành trướng huyết khí, ẩn giấu một cỗ Chiến khí mạnh mẽ, hiển nhiên là Luyện Khí cảnh cường giả.
Chỉ nghe Man Sơn lắc đầu nói:- Chỗ ta cũng không khác gì, không trông thấy Linh viên nào của Thú tộc cả, nhưng theo cảm giác của ta thì phải có mới đúng chứ?- Thiếu tộc trưởng bảo chúng ta ra ngoài tìm Linh viên của Thú tộc, chuẩn bị đánh lén chúng.
Bây giờ tìm không thấy, biết về báo cáo thế nào đây?Man Ngũ rầu rĩ nói.
– Đúng rồi, Man Nguyệt, chỗ ngươi thì sao?Man Sơn cầm đồng thương màu đen trong tay, nhìn qua thiếu nữ trẻ tuổi bên cạnh mình, thử hỏi.
Thiếu nữ kia nhẹ nhàng vuốt ve lông vũ của con chim trên vai, nó là một Linh Cầm, hai mắt sắc bén, rất có linh tính.
Nàng ngẫm nghĩ một hồi, đáp:- Thật ra Linh Cầm của ta phát hiện ra một vài thứ kỳ quái.
– Hả? Ngươi phát hiện ra cái gì?Man Sơn kinh ngạc hỏi.
Man Nguyệt trầm ngâm một hồi, nhẹ giọng đáp:- Linh Cầm của ta phát hiện ra một bộ lạc, căn cứ theo hình ảnh mơ hồ được truyền đến, hẳn đó là một bộ lạc lớn, nhân khẩu khoảng mấy vạn người.
– Là một bộ lạc của Nhân tộc ta sao?Hai thanh niên kia tò mò hỏi.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế [Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Dich-Bat-Hu-Dai-Hoang-De-Audio-Truyen.jpg)


