Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 18 : Thu Hoạch (c171-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 171: Thu Hoạch
Kim Dương tức giận đến thổ huyết, hắn bị lừa đã buồn bực muốn chết rồi, hắn chả lấy được gì, ngay cả một gốc linh dược cũng không, huống chi là Dược Vương?Chỉ tiếc, Mông Nhĩ căn bản không tin tưởng hắn.
– Đi chết đi!Mông Nhĩ gào thét, dấu ấn màu vàng trên thân sáng lên, thân thể đột nhiên cao lên, hóa thành một Bỉ Mông Thú nhân cao ba trượng, gào thét giận dữ.
Ầm ầm!Một bàn tay đập xuống dưới, núi lở đất nứt, chỗ đó lộ ra một cái hố to, lực lượng cường đại kinh thiên động địa, khiến Kim Dương cũng phải run rẩy.
– Khinh ta quá đáng, Mông Nhĩ, ngươi cho rằng chỉ mình ngươi có át chủ bài?Kim Dương chật vật lui về phía sau, cảm thấy qúa mất mặt, trong cơn giận dữ bộc phát ra át chủ bài bản thân vẫn che giấu bao lâu nay, một cỗ khí diễm màu vàng bừng bừng thiêu đốt.
– Canh Kim Chiến Thể!Một tiếng quát lớn, Kim Dương triệt để bạo phát, da thịt toàn thân bốc lên kim quang, cả người đột nhiên cao hẳn hóa thành thân thể cao ba trượng, lung linh sáng ngời như một vị thần, khí tức cường đại lan tỏa khắp nơi.
– Chiến!- Giết!Hai quái vật khổng lồ giận dữ hét lên, va chạm vào nhau, quyền đối chưởng đánh cho sơn cốc sụp đổ, tứ phương rung chuyển.
Thực lực hai người bọn họ tương đương nhau, khiến cho trận chiến trở nên cực kỳ kịch liệt.
Mà lúc này, kẻ cầm đầu Cổ Trần đã sớm bỏ trốn mất dạng, cảm thụ được chấn động khủng khiếp đến từ trận chiến sau lưng, nhịn không được dừng lại quan sát.
– Khí tức mạnh quá, hiện giờ ta không phải là đối thủ.
Cổ Trần nghiêm mặt nhìn về phía Dược viên trong sơn cốc, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng.
Nhưng nhìn khí tức thì cả hai tên đang chiến đấu trong đó đều mạnh hơn hắn, trước mắt mà nói thì không cách nào chống lại, tuyệt đối là hai đại thiên kiêu trong thế hệ trẻ của dị tộc.
– Các ngươi đánh đi, ta chạy trước đây.
Cổ Trần bỗng nhiên lộ ra một nụ cười quái dị, nói xong quay người nhoáng một cái, trong chớp mắt đã biến mất giữa núi rừng mênh mông, chỉ để lại hai vị thiên kiêu dị tộc đang điên cuồng quyết chiến.
Kim Dương đáng thương, bị Cổ Trần lừa cho một vố!.
Sâu trong núi hoang có một hang động.
Vốn dĩ trong hang động có một đầu Hắc Hùng, nhưng lúc này nó đã thành thi thể, là bị một thanh niên đánh vỡ đầu chết thảm ngay trong động.
Bên cạnh thi thể Hắc Hùng, Cổ Trần ngồi xếp bằng.
– Trận chiến lúc nãy hẳn là giữa hai thiên kiêu của Thú tộc và Kim tộc.
Cổ Trần yên lặng trầm tư, nhớ lại tình cảnh chiến đấu mà hắn nhìn thấy từ xa, mặc kệ là Bỉ Mông Chiến Thú cao ba trượng hay Hoàng Kim Cự Nhân thân hình khổng lồ, kẻ nào cũng cực kỳ mạnh mẽ.
Hai cỗ khí tức cường đại đó khiến lòng hắn nặng trĩu, hắn cảm giác giữa bản thân với những thiên kiêu của dị tộc đó vẫn còn có chút khoảng cách.
Thật ra có một việc hắn không hiểu, cho dù là Mông Nhĩ hay Kim Dương, cả hai đều thuộc đẳng cấp Hoán Huyết cảnh cường giả, tu vi cao hơn hắn hai đại cảnh giới.
Nếu là ngang cấp, chắc chắn hắn có thể trấn áp bọn chúng trong vài quyền.
Chỉ là thời gian tu luyện của Cổ Trần vô cùng ngắn, thành tựu có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào hạt châu thần bí trong Tử Phủ.
Nếu không có hạt châu đó, có lẽ Cổ Trần không đạt được cảnh giới như bây giờ.
– Xem ra ta nhất định phải tăng thêm tốc độ trưởng thành, nếu không khó lòng chống lại thiên kiêu của các dị tộc, càng không cách nào chống lại cường giả của dị tộc.
Cổ Trần lẩm bẩm, âm thầm quyết tâm, nhất định phải nhanh chóng mạnh lên.
Đối mặt với dị tộc hung tàn, ngươi không còn cách nào khác, bởi vì thân phận địa vị của Nhân tộc ở thế giới này quá yếu ớt.
Nhân tộc chính là nô lệ, là khẩu phần lương thực được nuôi nhốt của các dị tộc, muốn thoát khỏi thân phận này, nhất định lực lượng phải đủ cường đại, có vậy mới phá tan gông cùm nô dịch.
– Xem lần này thu hoạch thế nào đã.
Cổ Trần hít sâu một hơi, gạt mớ suy nghĩ lộn xộn qua một bên, bắt đầu kiểm tra thu hoạch lần này.
Không thể không nói, hắn có thu hoạch rất lớn.
Ngay cả Cổ Trần cũng nhịn không được kích động hẳn lên, hơn một ngàn linh dược các loại được lưu trữ ở trong cốt giới, toàn là những linh dược có đẳng cấp cực cao.
Mỗi một gốc linh dược đều đạt ít nhất trăm năm tuổi trở lên, thậm chí đại đa số đều là linh dược mấy trăm năm tuổi, dược lực tràn trề, vô cùng trân quý.
Trong đó còn có một gốc Xích Diễm Linh Chi ngàn năm, mức độ quý báu của nó thì khỏi phải bản.
Đương nhiên, thu hoạch lớn nhất vẫn là Dược Vương, chính là cái cây mọc bên Linh tuyền bị Cổ Trần đào cả gốc rễ.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Dược Vương, cũng là lần đầu tiên thực sự có được Dược Vương.
.
Chương 172: Tiên Thiên Linh Tủy
Dược Vương là bảo vật quý hiếm trong linh dược, được xưng tụng là Dược Vương chắc chắn phải có lý do.
– Dược Vương! Cổ Trần lấy ra một gốc linh dược cao chín tấc.
Gốc linh dược này chính là Dược Vương, toàn thân trong suốt như ngọc, mọc ra chín phiến lá ngọc, nở một đóa Ngọc Hoa đẹp như Đế Vương Phỉ Thúy.
Nhìn từ bên ngoài Dược Vương có sức hấp dẫn rất lớn, huống hồ bên trong nó còn tỏa ra một mùi thuốc thấm đẫm lòng người.
Dược Vương có thể cứu người chết thay da đổi thịt người sống, có thể dùng để tẩy tủy phạt kinh, thoát thai hoán cốt, thậm chí có thể dùng để ngưng luyện huyết mạch.
– Bảo bối tốt!Cổ Trần vừa vui sướng vừa kích động, chăm chú đánh giá Dược Vương, hắn đang suy tính không biết nên dùng Dược Vương thế nào là tốt nhất.
Nuốt sống cũng được, nhưng làm vậy thì lãng phí Dược Vương quá.
Hắn cảm thấy, tốt nhất là phối hợp cùng với các loại linh dược khác nấu luyện một đỉnh Tôi Thể cổ dược, làm vậy thì Nguyên Thủy Ma Thể của hắn sẽ tăng thêm một bậc, thậm chí còn giúp tu vi bản thân đột phá, thực lực tăng mạnh.
– Cất kĩ nó trước.
Cổ Trần cẩn thận cất kỹ Dược Vương, sau đó lấy ra một món đồ khác.
Đó là một khối ngọc thạch to bằng chậu rửa mặt, toàn thân sáng long lanh.
– Tiên Thiên Linh tủy?Cổ Trần đánh giá một hồi, đột nhiên trừng to mắt, tim đập thình thịch, hắn biết được lai lịch thật sự của khối ngọc này.
Nó chính là Tiên Thiên Linh tủy.
Tiên thiên Linh tủy chính là một loại đá quý do thiên nhiên sản sinh ra, ẩn chứa Tiên Thiên Linh Khí.
Bên trong khối Tiên Thiên Linh tủy này có Tiên Thiên Linh khí, hèn chi có thể tạo ra một Linh tuyền.
Bên trong Linh tuyền có chôn một khối Tiên Thiên Linh tủy, linh khí từ trong nó tràn ra tẩm bổ suối nước, hóa thành linh dịch.
– Chà, Tiên Thiên Linh tủy ẩn chứa Tiên Thiên Linh Khí, cái này có thể là bảo vật vô giá đây.
Cổ Trần vui sướng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm khối ngọc thạch trước mắt, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được một đạo linh khí đặc biệt ở bên trong.
Đó là một loại Tiên Thiên Linh Khí.
Tiên Thiên Linh Khí chính là một loại linh khí hoàn mỹ nhất giữa Thiên Địa, nó có thể giúp tăng linh khí cho bất kì Tiên Thiên Bảo Vật nào.
Cổ Trần có một thanh Tiên Thiên Thạch Kiếm, chỉ cần dùng Tiên Thiên Linh Khí tẩm bổ, tất nhiên có thể tăng lên uy lực của Thạch Kiếm.
Nhưng trong lòng hắn lại nghĩ đến một thứ khác, Tiên Thiên Kiếm Ý.
Không sai, Cổ Trần mới hấp thu được một đạo Tiên Thiên Kiếm Ý, muốn cải thiện thứ này thì phải dựa vào lĩnh ngộ của bản thân, hoặc dùng Tiên Thiên Linh khí để bồi bổ cho kiếm ý.
– Nên tẩm bổ cho Thạch Kiếm hay Tiên Thiên Kiếm Ý nhỉ?Cổ Trần lâm vào trầm tư, bên trong khối Tiên Thiên Linh tủy này ẩn chứa một đạo Tiên Thiên Linh Khí, vậy dùng nó tẩm bổ Thạch Kiếm tốt hơn hay Tiên Thiên Kiếm Ý tốt hơn?Cả hai đều có tác dụng cực lớn, bản thân Thạch Kiếm là Tiên Thiên Thạch Kiếm, tiềm năng phát triển cao, nhưng Cổ Trần cảm thấy Tiên Thiên Kiếm Ý thuộc về năng lực của mình, nó cần được cải thiện hơn cả.
Nghĩ tới đây, trong lòng hắn đã có quyết định, chính là tăng lên Tiên Thiên Kiếm Ý.
Dù sao với cấp độ hiện tại của hắn, muốn lĩnh ngộ để tăng lên Tiên Thiên Kiếm Ý căn bản là si tâm vọng tưởng, biện pháp duy nhất chính là sử dụng Tiên Thiên Linh Khí.
– Không ngờ lần này lại thu hoạch được một khối ngọc thạch hiếm thấy, ta lời to rồi!Cổ Trần cười ha ha, hắn hít sâu một hơi để bản thân từ từ bình tĩnh lại, chuẩn bị hấp thu một đạo Tiên Thiên Linh Khí bên trong Tiên Thiên Linh tủy này.
Chỉ cần hấp thu xong, Tiên Thiên Kiếm Ý của hắn sẽ có biến hóa cực lớn, bộc phát ra được lực sát thương cường đại.
Hắn đã từng trải nghiệm thử lực lượng của Tiên Thiên Kiếm Ý, cho nên rất coi trọng nó, bởi vậy hắn mới không chút do dự bắt đầu hấp thu Tiên Thiên Linh Khí trong Tiên Thiên Linh tủy.
Đương nhiên, muốn hấp thu thành công cũng không phải chuyện dễ, chẳng qua Cổ Trần có lá bài tẩy của riêng mình cùng với lòng tin.
Nhờ có Lục Đạo Luyện Hồn Thuật, sức mạnh linh hồn của hắn rất cường đại, nhất định có thể luyện hóa được Tiên Thiên Linh Khí.
Ông!Quả đúng như thế, khi ý chí linh hồn Cổ Trần xâm nhập Linh tủy, lập tức cảm giác được một cỗ linh khí thuần khiết hoàn mỹ.
Linh khí này khác với những linh khí khác, không có một chút khuyết điểm nào, một khi được hấp thu và luyện hóa, nhất định sẽ thay đổi Chiến khí.
Đáng tiếc Cổ Trần không muốn luyện hóa đến đề tăng Chiến khí, mà chính là dùng đề tăng kiếm ý.
Xoẹt!Ánh sáng tràn ra, trong suốt không tì vể, giống như sức mạnh thánh khiết nhất Thiên Địa.
Quả thật đạo Tiên Thiên Linh Khí đó đã bị hấp dẫn ra ngoài, mới vừa xuất hiện liền tràn vào trong thân thể Cổ Trần.
Ngay lập tức, bên trong thân thể bộc phát một cỗ kiếm ý kinh khủng.
Đó là Tiên Thiên Kiếm Ý!.
Chương 173: Dốc Toàn Lực
Sau khi Cổ Trần dẫn dắt một đạo Tiên Thiên Linh Khí vào trong, Tiên Thiên Kiếm Ý bên trong thân thể Cổ Trần lập tức bạo phát, vọt ra khỏi Tử Phủ, như một cự thú nhào tới nuốt chửng linh khí kia.
Một tiếng răng rắc vang lên, Tiên Thiên Linh Khí bị nuốt lấy, kiếm ý cường đại tràn ngập, từng đạo kiếm khí hiện lên xoay múa chung quanh thân thể, cắt đứt không khí, tạo nên những vết chém dày đặc trên vách đá.
Ong ong ong! Thi thể Hắc Hùng còn nằm ở trong hang động bị kiếm khí dày đặc cắt thành nhiều khối, kiếm ý cường đại tràn ngập khắp nơi, xoắn nát thi thể kia.
Tiên Thiên Kiếm Ý bên trong thân thể Cổ Trần đang liên tục biến hóa, sau khi hấp thu xong Tiên Thiên Linh Khí, rốt cuộc nó hoàn thành lần biến đổi đầu tiên.
Kiếm ý cường đại tràn ngập, tạo thành một cơn bão kiếm khí, kiếm ý vô hình quét ngang qua, xoắn nát toàn bộ vách đá bên trong hang độngẦm ầm, phía trước hang động nổ tung thành vô số đá vụn.
Một cỗ kiếm ý vô hình tràn qua, nghiền nát cỏ cây hoa lá xung quanh thành bột phấn.
Trong sơn động, Cổ Trần chậm rãi mở mắt ra, hai đạo kiếm quang lập tức xuyên qua tường đá, để lại hai lỗ kiếm thật sâu.
Hắn đột phá, Tiên Thiên Kiếm Ý trong cơ thể đột phá thành công, mạnh gấp đôi.
– Rất tốt, Tiên Thiên Kiếm Ý của ta đã tăng gấp đôi, uy lực Thạch Kiếm sẽ càng cường đại hơn.
Cổ Trần hài lòng gật đầu, Thạch Kiếm của hắn càng ngày càng mạnh.
Mất đi Tiên Thiên Linh Khí, khối Linh tủy kia tối xuống, nhưng nó vẫn còn tác dụng cực lớn, nếu vùi sâu nó vào trong một con suối thì vẫn có thể tạo ra một cái Linh tuyền.
Cất kỹ Linh tủy, Cổ Trần không vội ra ngoài, hắn lấy ra một Cốt Đỉnh, bắt đầu rót linh dịch tràn đầy linh khí vào bên trong.
Hắn chuẩn bị nấu luyện một đỉnh cổ dược, tiến hành Tôi Thể, hắn cần thực lực mạnh hơn nữa! Ông!Cả sơn động đang rung chuyển.
Chỉ thấy một Cốt Đỉnh bị cháy đỏ, phía dưới là một ngọn lửa đang thiêu đốt.
Ngọn lửa này không giống với ngọn lửa bình thường, nhiệt độ cao hơn, còn ẩn chứa linh tính, hiển nhiên là một loại linh hỏa.
Kỳ thật bản thân Cốt Đỉnh đã là vật bất phàm, chẳng qua trước đó Cổ Trần vẫn chưa đột phá được Luyện Khí cảnh, nên mới không hoàn toàn khống chế được Cốt Đỉnh.
Bây giờ hắn đã đột phá Luyện Khí cảnh, ngưng luyện ra Chiến khí, dĩ nhiên có thể kích hoạt toàn bộ công năng của Cốt Đỉnh.
Hắn rót Chiến khí vào bên trong Cốt Đỉnh, lập tức biến ngọn lửa đang thiêu đốt phía dưới đỉnh trở thành linh hỏa.
– Có linh hỏa đúng là thuận tiện, không cần tìm củi.
Cổ Trần kinh ngạc gật đầu, rất hài lòng với Cốt Đỉnh này.
Trước đó không có cách nào khác nên chỉ có thể dùng củi đốt, đó là biện pháp ngu ngốc nhất, mà hiệu quả mang lại cũng chẳng tốt đẹp gì.
Hiện tại có Chiến khí rót vào, hóa thành linh hỏa thiêu đốt dĩ nhiên sẽ có hiệu quả hơn.
Ùng ục ùng ục! Trong đỉnh, linh dịch sôi trào, dần dần bốc hơi rồi tụ lại ngay trên miệng Cốt Đỉnh.
Tiếp đó, Cổ Trần liên tục ném từng cây linh dược vào bên trong đỉnh, mỗi một gốc linh dược đều tràn trề linh khí, chúng là những linh dược có năm tuổi cực cao.
Số linh dược này được lấy từ trong Linh viên của Thú tộc, tổng cộng hơn một ngàn loại, chí ít có thể nấu luyện hai đỉnh Tôi Thể cổ dược.
Đương nhiên, bởi vì chỉ có một gốc Dược Vương, cho nên trước mắt Cổ Trần chỉ có thể nấu luyện một đỉnh, trừ phi lại kiếm thêm được một gốc Dược Vương nữa, hoặc là sưu tầm được một số Hung thú bảo huyết trân quý, nếu không cổ dược khó thành.
Có Linh Hỏa, việc nấu luyện trở nên vô cùng thuận tiện, thậm chí càng dễ luyện ra được dược tính của nó.
Ném vào tổng cộng mấy trăm gốc dược liệu, bên trong đỉnh, linh dịch bắt đầu từ từ biến đổi, ánh sáng lấp lánh đủ mọi màu sắc, cảnh tượng khá bắt mắt.
Năng lượng và dược tính của linh dược dần dần bị nấu ra, dung nhập vào bên trong linh dịch, bắt đầu lột xác thành một đỉnh nước thuốc.
Nấu luyện được một lúc, bỗng nhiên Cổ Trần lấy ra một gốc Huyết Liên, trực tiếp cắt ra một nửa ném vào trong đỉnh, lập tức khiến dược đỉnh sôi sùng sục lên.
Huyết quang tràn ngập, Huyết Liên vừa vào đỉnh liền bộc phát năng lượng, khuếch tán dược tính cường đại, một mùi thơm bay ra.
Vẫn chưa xong, Cổ Trần lấy Dược Vương ra, khẽ cắn môi ném hết cả cây vào.
Mặc dù chỉ cần thêm vào một chút là được, hoặc cùng lắm là chia ra hai nửa, nhưng Cổ Trần cảm thấy, ném hết cả gốc Dược Vương vào thì hiệu quả của dược tính mới tốt nhất.
Hắn muốn mượn cơ hội này chơi lớn một lần, giúp cho tu vi, nhục thân hay thậm chí cả linh hồn đều đạt được thay đổi to lớn.
Vì thế tổn thất một gốc Dược Vương vẫn là đáng giá.
Ông!.
Chương 174: Đột Phá
Vừa cho Dược Vương vào, Cốt Đỉnh rung lên kịch liệt trong nháy mắt, linh khí khổng lồ tràn ngập khắp động, có dược lực cuồng bạo sôi trào, khiến nước thuốc lăn lộn bành trướng, y như một ngọn núi lửa chuẩn bị phun trào.
Trong đỉnh sôi sùng sục, khí tức kinh khủng tràn ngập bốn phía, cái đỉnh như sắp nổ tung tới nơi.
Cổ Trần bất đắc dĩ, chỉ có thể liên tục rót Nguyên Thủy Chiến Khí vào trong.
Nguyên Thủy Chiến Khí được rót vào, Cốt Đỉnh dần dần khôi phục lại bình tĩnh, Linh Hỏa hừng hực, thiêu đốt Cốt Đỉnh trở nên đỏ au.
Nước thuốc bên trong dần biến đổi, từ đủ màu sắc trở nên nhạt dần rồi trở nên trong suốt, lóng lánh như thủy tinh, lộ chút ánh huỳnh quang cùng mùi thuốc nồng nặc, sau đó, mùi cũng biến mất.
Phản phác quy chân!- Xong rồi!Cổ Trần vui mừng quá đỗi, đỉnh Tôi Thể cổ dược này đã được hoàn thành, thậm chí dược hiệu còn tốt hơn hẳn những lần nấu luyện trước.
Nhìn vào nước thuốc bên trong Cốt Đỉnh, năng lượng chất chứa ở trong phản phác quy chân, ẩn chứa một sức mạnh khiến người kinh ngạc.
Dùng để Tôi Thể, nhất định mang lại hiệu quả khủng bố.
Hắn không nói hai lời, cởi áo giáp, sau khi hít sâu một hơi liền nhảy vào.
Oanh!Cốt Đỉnh rung động, nước thuốc bên trong đột nhiên sôi trào, năng lượng vô tận thông qua mỗi một lỗ chân lông điên cuồng tràn vào thân thể Cổ Trần.
Lực lượng kia cường đại vượt quá sức tưởng tượng, khiến Cổ Trần cũng nhịn không được biến sắc mặt, nó y như núi lửa bạo phát, hệt như Hỗn Độn nổ tung, làm người ta hoảng sợ.
Dược tính của nước thuốc quá cuồng bạo, quá cường đại, ngay cả Cổ Trần có Nguyên Thủy Ma Thể cũng khó lòng chịu đựng, nhục thân đạt tới Bảo Thể đại thành cũng nứt toác ra.
– A! Cổ Trần gầm nhẹ một tiếng, cắn răng nhẫn nhịn sự thống khổ và tra tấn kinh khủng đó.
Mặt mũi hắn đỏ bừng, toàn thân giống như một món đồ sứ bị rạn nứt, vết rách chằng chịt cơ thể, máu trào ra từ trong vết thương.
Máu đặc chảy ra ngoài khiến nước thuốc trong Cốt Đỉnh sôi trào, máu trôi nổi bên trên nước thuốc, sau đó trực tiếp bốc cháy.
Lửa cháy hừng hực, Cổ Trần chìm dần vào trong đỉnh, hoàn toàn ngập trong nước thuốc rồi biến mất.
Hắn nhắm chặt hai mắt, khoanh chân ngồi xuống, điên cuồng vận chuyển Nguyên Thủy Ma Thể bắt đầu luyện hóa hấp thu nước thuốc trong đỉnh.
Trong suốt quá trình này, cơ thể Cổ Trần nứt toác hết lần này đến lần khác, nhưng dưới dưới sự vận chuyển của Nguyên Thủy Ma Thể lại được sửa chữa hết lần này đến lần khác.
Mỗi một lần sửa chữa đều có thể mang lại cho hắn tiến bộ vượt bậc, Nguyên Thủy Ma Thể từ từ mạnh hơn, đẳng cấp nhục thân tăng tiến nhanh chóng.
Có tu vi bên trong cơ thể, Nguyên Thủy Chiến Khí sôi trào như lửa, dưới tác động của năng lượng khổng lồ, nó bắt đầu ngưng luyện một đạo Nguyên Thủy Chiến Khí mới.
Trong nháy mắt, trong cơ thể có thêm một đạo Nguyên Thủy Chiến Khí, tốc độ ngưng tụ càng lúc càng nhanh, một đạo, hai đạo, ba đạo Chiến khí ngưng tụ ra, sôi trào không ngừng.
Ầm ầm! Bên trong cơ thể, huyết dịch ào ào như biển lớn, từng đạo Chiến khí u ám tụ lại, tổng cộng mười tám đạo Chiến khí hội tụ thành một, tập hợp thành một luồng lực lượng khuếch tán toàn thân.
Nhục thân đang biến đổi, Bảo Thể đại thành liên tục thăng cấp, trực tiếp bước vào Bảo Thể viên mãn, tất cả các khía cạnh của cơ thể đều trở nên mạnh mẽ hơn, lực lượng, phòng ngự, mật độ cơ thể, sức mạnh của xương! Được thăng cấp từng chút một.
Đây là một lần đột phá toàn diện.
Ngay lúc này, kể cả linh hồn Tử Phủ cũng đạt được thu hoạch to lớn, hắc động linh hồn đang dần khuếch đại, dưới sự vận chuyển của Lục Đạo Luyện Hồn Thuật, hắc động mở rộng ra, linh hồn bên trong sáng rực lên, toát ra một áp lực nặng nề.
Răng rắc!Đột nhiên, hắc động linh hồn run lên, khi nó mở rộng đến một mức độ nhất định đột nhiên tách thành hai nửa, sau đó hóa thành hai vòng xoáy kinh khủng giống như hắc động, nuốt chửng năng lượng vô tận.
Lục Đạo Luyện Hồn Thuật đột phá tầng thứ hai, hai hắc động linh hồn đang chậm rãi xoay tròn, hấp thu dược lực cường đại để cường hóa linh hồn.
Bên trong hai hắc động, một linh hồn nhỏ bé quay cuồng không ngừng, phía sau linh hồn xuất hiện hai vòng sáng bí ẩn, đại biểu cho việc Lục Đạo Luyện Hồn Thuật đã đột phá lên tầng thứ hai.
Ngay tại lúc Cổ Trần yên lặng tu luyện thăng cấp, nơi Dược viên xa ngoài vạn dặm, một trận chiến đấu kịch liệt rốt cục dừng lại.
– Ngươi thật sự không lấy?Trong sơn cốc đổ nát, thanh niên Thú nhân đang ngồi thở phì phò, vết thương chồng chất cả người.
Hắn nhìn chòng chọc vào bóng dáng màu vàng cũng đang ngồi trong một cái hố khác, chính là Kim Dương.
.
Chương 175: Bảo Thể Đại Viên Mãn
Chỉ thấy Kim Dương tỏ ra phẫn hận, mắng to:- Mông Nhĩ, lão tử nói mấy lần ngươi mới tin? Thật sự ta không lấy cái gì Dược Vương của ngươi cả, một gốc linh dược cũng không!- Vậy linh dược với Dược Vương của ta đâu?Mông Nhĩ vừa nhắc tới cái này liền không nhịn được nổi nóng lên.
Kim Dương giận dữ nói:- Ngươi ngu thế! Lão tử vừa mới đến đây đã thấy trống trơn rồi, nhất định có kẻ đi trước ta một bước cướp sạch chỗ này!Mông Nhĩ nghe thế liền tỉnh táo lại ngay, mắt hắn sáng lên, sát ý lan tràn, trong lòng bừng bừng lửa giận, căn bản không có cách nào dập tắt.
– Ta thật muốn nhìn xem, là kẻ nào dám cướp Dược Vương của bản điện hạ?Nói xong, Mông Nhĩ tế ra một luồng sáng hóa thành một cái gương xương, khí tức lan tràn, khiến người nhìn lạnh hết tóc gáy.
– Bảo kính phản chiếu, Linh vật truy tung!Mông Nhĩ bức ra một giọt tinh huyết nhỏ vào trong gương xương, gương xương lập tức phát sáng, bên trong hiển hiện một cảnh tượng mơ hồ.
Khi thấy rõ hình ảnh trong gương, Mông Nhĩ, Kim Dương nhịn không được trừng lớn hai mắt, lộ ra vẻ mặt như gặp phải quỷ.
Trong gương chính là cảnh tượng Cổ Trần đang đào móc Linh tuyền, thu thập Dược Vương, hai người nhìn mà trợn tròn mắt.
– Đây là! – Nhân tộc ti tiện?Mông Nhĩ, Kim Dương gào lên, rốt cuộc biết được là ai cướp sạch Dược viên, thì ra là một Nhân tộc ti tiện, trong lòng cả hai tức giận cực kì.
Sưu!Đột nhiên, gương xương sáng lên, bắn ra tia sáng đến một hướng.
– Đuổi theo, nhất định làm thịt sâu kiến Nhân tộc ti tiện kia!Mông Nhĩ gào thét, hắn nổi điên phóng theo phương hướng gương xương mách bảo, lửa giận trong lòng đang cần chỗ phát tiết.
– Sâu kiến Nhân tộc đáng chết! Dám lừa ta, ta phải chém ngươi thành muôn mảnh!Kim Dương ở đằng sau cũng gầm lên, hóa thành một vệt kim quang đuổi theo, hai người đều muốn lột da rút gân tên Nhân tộc khốn kiếp kia!.
Núi hoang, hang động.
Miệng đỉnh phát sáng, lò lửa cháy hừng hực, nước thuốc sôi trào, từng luồng khói quay cuồng cuộn lên bao phủ.
Lờ mờ có hình bóng một người đang ngồi xếp bằng trong đỉnh.
Đó là Cổ Trần, đang nấu luyện bản thân.
Xì xì! Giờ phút này, cơ thể Cổ Trần bay ra từng dòng khí tối đen, quấn quanh cơ thể rồi lại đẩy về hình thành một vòng lặp.
Những dòng khí ấy mang cảm giác nặng nề, thê lương, cổ xưa mà cũng hàm chứa sức mạnh cuồng bạo.
Thể nội, Nguyên Thủy Chiến khí sôi trào, từng dòng được sinh ra rồi di chuyển trong thân thể, số lượng quá nhiều nên tran ra ngoài.
Chiến khí trong cơ thể Cổ Trần sôi trào, chảy xuôi theo huyết dịch kinh mạch, tẩy luyện thân thể.
Được nguồn năng lượng khổng lồ của cổ dược điều khiển, Nguyên Thủy Chiến khí trong cơ thể Cổ Trần đã đạt đến một giai đoạn kinh người.
Thân thể người thường chỉ chứa đựng được chín đạo, hơn mười đạo Chiến khí cũng không tệ rồi, nhưng thân thể Cổ Trần quá cường đại, Nguyên Thủy Ma Thể rất mạnh mẽ, Nguyên Thủy Chiến khí không ngừng ngưng tụ, nhiều vô số kể.
Sau cùng, được Nguyên Thủy Ma Thể dẫn dắt, càng ngày càng nhiều Nguyên Thủy Chiến khí sinh ra, đạt đến cảnh giới viên mãn, nhưng còn chưa tới cực hạn.
Luyện Khí cảnh viên mãn, thể nội có trọn vẹn 99 đạo Nguyên Thủy Chiến khí, một khi bạo phát chắc chắn sẽ kinh hãi thế tục.
Đáng sợ hơn nữa chính là cường độ thân thể của hắn, vì Nguyên Thủy Ma Thể tu luyện thúc ép, đẳng cấp nhục thân lại đánh vỡ rào cản, từ tiểu thành đột phá đến đại thành, lại từ đại thành nhảy lên tới viên mãn.
Rồi sau đó đột phá tầng thứ viên mãn, bước vào đại viên mãn, nhục thân, cốt cách, huyết dịch, cơ thể, kinh mạch, ngũ tạng lục phủ đều hoàn thành thuế biến, hoàn mỹ không tì vết.
Lúc này, nước thuốc bên trong cốt đỉnh nhanh chóng cạn đáy.
Cổ Trần dần lộ ra, thân thể trong suốt long lanh, thậm chí có thể trông thấy ngũ tạng lục phủ, cốt cách, huyết dịch, kinh mạch tỏa sáng mờ mờ ảo ảo như ngọc điêu khắc.
Nhục thể của hắn đột phá, hoàn mỹ không tì vết, chỉ còn một chút nữa là qua giai đoạn phàm luyện chân.
Bạch!Cổ Trần bỗng nhiên mở mắt ra, hai đạo phong mang xé rách không khí, lóe sáng rồi tắt hẳn.
– Rốt cục đột phá rồi.
Cổ Trần chậm rãi đứng dậy, gương mặt bình tĩnh, dường như đã có dự đoán trước về lần đột phá này, hoặc là ý chí thậm chí tâm linh được thối luyện trở nên can trường.
Hắn cẩn thận cảm nhận sự thay đổi trên thân thể, mỗi một tế bào dường như đều biến đổi, thăng cấp hoàn hảo.
Tóm lại một từ, cường đại, rồi một tin tức tràn vào tâm thần để hắn minh ngộ.
Nhục thân đẳng cấp: Bảo thể đại viên mãn!Bảo thể đại viên mãn, một đẳng cấp hoàn toàn mới, hơn hẳn bảo thể đại thành, viên mãn, thành tựu nhục thân bảo thể đại viên mãn chi cảnh, bất luận Bảo khí gì đều không thể tổn thương tới thân thể của hắn.
Nói cách khác, đẳng cấp nhục thân Cổ Trần đạt đến cấp độ bảo thể đại viên mãn, chỉ thiếu một chút là có thể bước vào tầng thứ Tiên Thiên, chỉ cần tiến thêm một bước thì có thể chân chính bước vào một cái Tiên Thiên Chân Thể.
.
Chương 176: Bại Lộ
Không nói những cái khác, chỉ ngay lúc này Cổ Trần tin rằng nhục thân mình đã có thể chống lại tất cả Bảo khí, có lẽ Chân khí bình thường cũng chẳng thể làm hắn thương tổn mảy may.
Keng!Sau một khắc, Cổ Trần xuất ra Tiên Thiên Thạch Kiếm nhẹ nhàng bổ lên cánh tay, vậy mà tóe ra một đốm lửa, khiến người ta khó có thể tin.
Tiên Thiên Thạch Kiếm có cấp bậc Chân khí, có phong mang vô song, ẩn chứa kiếm khí đáng sợ, một kiếm nhẹ nhàng lại không phá vỡ phòng ngự nhục thể của hắn được.
Có điều nếu thêm sức thì chắc chắn có thể phá, Thạch Kiếm vẫn là Tiên Thiên Chân khí, hơn Bảo khí một cấp bậc.
Cổ Trần cảm thán, đẳng cấp nhục thân bước vào một tầng thứ cao hơn, trở nên vô cùng cường đại, chỉ tiếc Nguyên Thủy Ma Thể vẫn ở giai đoạn tiểu thành.
Có điều hắn cảm giác khoảng cách Nguyên Thủy Ma Thể đại thành gần hơn rồi.
Cổ Trần đã không thể phán đoán chính xác sức mạnh của thân thể nhưng thể nội tràn ngập một sức mạnh dồi dào, có khác với nhục thân chi lực, đó là Chiến khí.
Tu vi Cổ Trần cuối cùng vẫn mượn cơ hội này để đột phá, Luyện Khí cảnh viên mãn, có thể nói hắn đã có thể tiến hành đoán tạo Chiến cốt.
Có điều hắn cảm thấy còn chưa tới cực hạn, thể nội Chiến khí còn chưa đạt tới một tầng thứ cực hạn chân chính.
– Giờ ta mới chính thức được coi là có vốn để tự vệ.
Cảm nhận sức mạnh kinh khủng trong thân thể, Cổ Trần cảm thán.
Hắn không xác định được sức lực nhục thân, Luyện Khí cảnh giới cực hạn đại viên mãn, chiến lực đã không thể đánh giá, chí ít là có thể nhẹ nhõm trấn sát hết thảy Hoán Huyết cảnh cường giả, kể cả thiên tài thiên kiêu đều có tự tin trấn áp.
Linh hồn tu luyện ra hai cái linh hồn hắc động, linh hồn thể lớn mạnh gấp hai lần, có thể nói lần này hoàn toàn là một lần thuế biến đúng nghĩa.
Nói là thoát thai hoán cốt cũng không đủ!.
Lúc này, ngoài hang động, hai bóng người đang đi theo một Cốt kính vào.
– Là đây à?Hai người đứng ngoài hang động, lạnh lùng nhìn Cổ Động núi hoang, trước mặt là một Cốt kính, phía trên biểu hiện người kia đang ở bên trong.
– Không sai, bên trong có một khí tức.
Mông Nhĩ tràn đầy sát ý, hai mắt đỏ bừng, truy tung suốt 10 ngàn dặm mới tìm được tên cướp dược viên.
Kim Dương cũng sát khí đằng đằng, hắn bị Cổ Trần lừa thảm.
– Cùng ra tay đánh chết nó!Hai người gần như cùng ra tay, một khí tức cường đại bạo phát, Mông Nhĩ chấn động hai tay, vô số dấu ấn kim sắc lấp lóe nhảy lên, Bỉ Mông Chiến Thể bạo phát.
Một bên khác, Kim Dương phóng ra ánh sáng màu vàng vô tận, hội tụ thành một mặt trời kim sắc cũng vung hai tay lên, ầm ầm rơi xuống.
Hai người hợp lực nhất kích, long trời lở đất!- Hả?Trong động quật, Cổ Trần tâm thần báo động tỏa ra, đột nhiên cảm thấy có nguy cơ, tâm thần giật mình, không kịp nghĩ nhiều mà bản năng nhảy ra, lấy Cốt đỉnh lao nhanh.
Tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng đã không kịp.
– Dở rồi!Gần như trong tích tắc, sơn động nổ tung, cả tòa núi hoang bị san thành bình địa, mà mà còn tạo ra một cái hố lớn.
Mảnh vụn đầy trời, vô số đá vụn văng ra xung quanh, khí lãng cuồn cuộn, bụi mù bay thẳng không trung, mãi vẫn chưa tan.
Khí lãng tỏa ra bốn phía, hoa cỏ cây cối bị nhổ tận gốc, xoắn nát thành bột phấn.
– Chết rồi?Bụi mù đầy trời, Mông Nhĩ, Kim Dương ánh mắt sáng rực nhìn núi hoang bị phá, một suy nghĩ hiện lên, tên kia chết chưa?- Chắc rồi, sâu kiến mà thôi, ngươi ta liên thủ nhất kích há có thể không chết?Kim Dương nhẹ nhõm, lời nói cao ngạo.
– Đúng! Mông Nhĩ gật gật đầu đang muốn đồng ý, nhưng hai mắt đột nhiên co lại, lộ ra sự khiếp sợ.
– Ừm? Đó là! Kim Dương trợn to mắt, trong bụi mù cuồn cuộn có một bóng người mơ hồ đi tới.
– Ngươi không chết!- Làm sao có thể?Mông Nhĩ, Kim Dương biến sắc, trừng to mắt, nhìn chòng chọc bóng người chậm rãi đi ra bụi mù.
Người tới chính là Cổ Trần!Trong bụi mù, Cổ Trần đi ra từng bước, toàn thân tràn ngập khí tức cường đại, chiến khí vờn quanh, huyết khí bành trướng.
Phanh phanh! Mỗi một bước đều giẫm nứt mặt đất, hành tẩu như rồng, khí thôn sơn hà, bởi vì vừa mới đột phá không thể khống chế sức mạnh cơ thể hoàn hảo được nên khí tức tiết lộ.
– Hóa ra là các ngươi.
Cổ Trần đứng trước phế tích, đánh giá hai người, bừng tỉnh.
Hai người họ là hai vị thiên tài dị tộc trẻ tuổi Mông Nhĩ cùng Kim Dương đại chiến bên trong sơn cốc dược viên trước đó, không ngờ lại đuổi theo tới nơi này.
Xem ra hai người này đã biết hắn cướp dược viên rồi.
Nhìn thấy Cổ Trần đi ra, Mông Nhĩ biến sắc, hai mắt trừng lớn, như gặp phải ma.
.
Chương 177: Đại Chiến
Rồi hắn cảm nhận được trên thân Cổ Trần có một áp lực cường đại, huyết khí cuồn cuộn, giống như đại hải sôi trào gào thét.- Ngươi, ngươi đã ăn Dược vương?Mông Nhĩ kinh sợ hét lớn.
Hắn nhận ra rằng Cổ Trần đã ăn Dược Vương rồi không thì làm sao lại có hiện tượng này, toàn thân tràn ngập từng đạo từng đạo Chiến khí màu xám, chính là dấu hiệu vừa mới đột phá.
Không cần phải nói nhiều, chắc chắn thằng nhãi này đã ăn Dược Vương, hắn tức giận vô cùng.- Sâu kiến Nhân tộc, ngươi dám hại ta?Bên này, Kim Dương cũng phẫn nộ nhìn chằm chằm Cổ Trần, sát ý bành trướng.Gặp được Cổ Trần, Kim Dương không đè nén được lửa giận và sát ý trong người, lao thẳng về phía hắn.Ầm!Cổ Trần mở mắt, khí tức cường đại bạo phát, chấn tan khí thế hai người.- Hả?- Huyết khí mạnh thật.Mông Nhĩ, Kim Dương kinh ngạc, đánh giá Cổ Trần, không ngờ sâu kiến nhân tộc này lại có uy thế như vậy, chống đỡ được khí thế của cả hai.Tuy nhiên Mông Nhĩ không hề bị lay động, hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Cổ Trần.- Ngươi cướp sạch dược viên, ăn Dược Vương của bản điện hạ, hôm nay bản điện hạ muốn bắt ngươi lại, dùng cốt tủy của ngươi luyện dược.Mông Nhĩ nói xong, trong lòng bàn tay ngưng tụ năng lượng cường đại, khí tức sôi trào, giống như hỏa diễm đang thiêu đốt.
Nhân tộc này ăn Dược Vương, toàn thân là dược lực cường đại, dùng hắn luyện dược còn có thể nấu ra được toàn bộ năng lượng của dược Vương.- Sâu kiến, quỳ xuống cho bản vương!Mông Nhĩ hét một tiếng, bàn tay lật lên, năng lượng bừng sáng lao thẳng về phía Cổ Trần.Khí lưu cuốn lên, cát bay đá chạy, ầm ầm lao theo.- Hừ!Đối mặt một kích nặng nề của Mông Nhĩ, Cổ Trần hừ lạnh, giơ cánh tay nhẹ nhàng vung quyền.Ầm ầm, khí lưu sụp đổ, đá vụn bay tán loạn, tiếng va chạm như vụ nổ lật tung bốn phía.Mặt đất sụp xuống, bụi mù bay cao trăm trượng.Trong bụi mù, Mông Nhĩ lui mười bước mới dừng lại, nhìn sang Cổ Trần vẫn đứng tại đó, không nhúc nhích tí nào.- Lực lượng của ngươi…Mông Nhĩ hít một hơi, chỉ cảm thấy cánh tay chết lặng.
Vừa mới tiếp xúc, cả hai bắn ra, kết quả lại là hắn bại, quả thực không thể tin, không thể tưởng tượng được.- Mông Nhĩ, ngươi chơi cái gì, tranh thủ thời gian trấn áp sâu kiến này đi.Kim Dương bất mãn nhìn Mông Nhĩ, mở miệng quát lớn.
Hắn thấy, tên Mông Nhĩ này vẫn còn có tâm trạng để chơi, trực tiếp trấn áp có phải hơn không.
Nhưng hắn không biết, giờ phút này Mông Nhĩ còn đang chấn động, vừa nãy hắn đã ngưng tụ tám thành Chiến khí tu vi.Mà hắn là một Hoán Huyết cảnh cường giả không hơn không kém, thể nội ngưng luyện bảo huyết, là thiên kiêu cường giả trẻ củathú tộc.
Kể cả đối mặt cường giả bình thường hay cùng cấp bậc đều tự tin có thể trấn áp, nhưng vì sao đối mặt tên Cổ Trần luyện khí viên mãn lại thua?- Chẳng lẽ là lực lượng Dược Vương?Mông Nhĩ biến sắc, cả giận nói:- Sâu kiến đáng chết, Dược Vương của bản điện hạ dùng để ngưng luyện chân huyết, khai mở huyết mạch, ngươi lại dám ăn hết.Hắn tức giận toàn thân phát run, cho rằng Cổ Trần là ăn Dược Vương mới có năng lực như vậy, thằng nhãi này dám phung phí của trời.- Lãng phí!Kim Dương đau lòng nói.Mông Nhĩ hận thù tcổ lâm Trần, điềm nhiên nói:- Nhưng không sao, chỉ cần trấn áp ngươi, ném vào dược lô nấu luyện bảy bảy bốn chín ngày thì có thể nấu ra toàn bộ dược lực trong người ngươi.
Vì để trấn áp ngươi, bản điện đã mang không giữ lại chút nào, ngươi cần phải cảm thấy vinh hạnh.Nói xong, khí tức toàn thân Mông Nhĩ sôi trào, trên da sáng lên từng dấu ấn kim sắc, thân thể vụt cao ba trượng.Ầm!Mông Nhĩ đạp một chân xuống, núi lở đất nứt, đá vụn đập ra ngoài mấy chục thước.
Thân thể hắn cao lớn, rất áp lực, quanh người còn quấn từng đạo Chiến khí kinh khủng, kim sắc, màu đen quấn quít nhau, vô cùng khủng bố.- Bỉ Mông Chiến Thể!Kim Dương ngưng trọng, trước đó đã lĩnh giáo Mông Nhĩ, hai người đại chiến nên cảm nhận rõ về Bỉ Mông Chiến Thể.Hắn lạnh lùng, ánh mắt lấp lóe nhìn lấy Cổ Trần, thầm nghĩ không biết tiểu tử Nhân tộc này có thể đối kháng vị thiên kiêu Thú tộc Mông Nhĩ không?- Tốt nhất là lưỡng bại câu thương.Kim Dương ác độc nghĩ.
Hắn hi vọng hai người lưỡng bại câu thương, rồi có thể ngồi thu ngư ông chi lực, không chỉ bắt Cổ Trần nuốt mất Dược Vương còn có thể giết đại địch Mông Nhĩ.- Bỉ Mông Chiến Thể xác thực rất mạnh.Bên kia, Cổ Trần lui lại, nghe Kim Dương nói vô cùng kinh ngạc, nhìn Mông Nhĩ cao ba trượng, giống như một tôn cự nhân.
Trên thân có rất nhiều dấu ấn kim sắc, cũng là một loại thể chế đặc biệt Thú tộc cổ lão, Bỉ Mông Chiến Thể, trời sinh cường đại.- Sâu kiến, hãy xem bản điện hạ trấn áp ngươi.Một tiếng quát lớn, toàn thân Mông Nhĩ nổi lên khí tức cường đại, trong nháy mắt một bàn tay vỗ xuống đầu Cổ Trần..
Chương 178: Ai Chết
Đối mặt chưởng cường thế, Cổ Trần nghiêm túc nhưng không hề khẩn trương và sợ hãi, ngược lại nóng lòng muốn thử, chiến ý bành trướng.- Tới đi, để ta xem là Bỉ Mông Chiến Thể ngươi mạnh hay là Nguyên Thủy Ma Thể của ta mạnh hơn.Cổ Trần quát khẽ, Chiến khí sôi trào, từng đạo ám khí vờn quanh thân, giống như một tôn Đại Ma nguyên thủy, khí thôn sơn hà, che đậy Bát Hoang.
Nhất quyền vung ra, giống như Thiên Băng, hư không nổi sấm sét, không khí nổ tung thành một mảnh chân không.
Một quyền ấy ẩn chứa Chiến khí kinh khủng, 99 đạo Chiến khí hội tụ lại ngưng kết trên nắm tay, phối hợp với lực lượng nhục thân cuồng bạo, long trời lở đất.Ầm!Mông Nhĩ vỗ một chưởng, mặt đất sụt lún, bụi mù phóng lên tận trời, khí lưu cường đại đảo qua tứ phương, cự thạch bay lên trời, đại thụ nhổ tận gốc.- Hử?Đột nhiên, Mông Nhĩ khựng lại, dưới bàn tay truyền đến một lực lượng kinh khủng bạo phát, phịch một tiếng, huyết nhục vẩy ra, bàn tay hắn đánh xuyên qua.Ầm ầm!Ngay sau đó hắn bị chấn đến liên tiếp lui về phía sau, giẫm nát mặt đất vài chục bước mới dừng lại, sắc mặt âm trầm không chừng.- Ta bị thương?Mông Nhĩ kinh dị, cúi đầu nhìn thấy bàn tay bị thủng một chỗ, bị một quyền của Cổ Trần xuyên qua, huyết dịch chảy tí tách.Kinh hãi!Ngay cả Kim Dương cũng giật nảy mình, kinh nghi nhìn bụi mù, Cổ Trần ngạo đứng đó, mười thước chung quanh mặt đất sụp đổ vỡ nát, duy chỉ có chỗ hắn đứng thì còn hoàn hảo.- Đó là lực lượng của ngươi?Cổ Trần sáng ngời hai mắt, giống như hai Liệt Dương sáng rực.
Hắn cười, nhất kích va chạm đã thăm dò rõ ràng Mông Nhĩ, hiểu rõ hơn mình bây giờ mạnh bao nhiêu, nội tâm tự tin vô cùng.- Nếu ngươi chỉ như vậy thì hôm nay sẽ là tử kỳ của ngươi.Cổ Trần nói xong, thân thể nhoáng một cái biến mất tại chỗ, một giây sau chỗ đó nổ ra một hố sâu.- Không ổn rồi!Mông Nhĩ sực tỉnh, chỉ cảm thấy một nguy cơ bao phủ, không kịp nghĩ nhiều, lực lượng toàn thân bạo phát, đấm ra một quyền.Bành!Một thân ảnh to lớn bay ra ngoài mấy chục thước, đâm vào trong ngọn núi nhỏ.Tiếng va chạm như sấm rền nổ vang, đá vụn xuyên không, bụi mù cuồn cuộn, cả đỉnh núi đều bị đập cho nát bét.- Shhh!Kim Dương kinh hãi, lông mày nhướn lên, nhìn bóng người to lớn nằm trong bụi mù thì không dám tin, cho rằng là ảo giác.Mông Nhĩ, thua!- Sâu kiến này mạnh như thế à?Kim Dương hít sâu một hơi.
Hắn phải coi trọng Cổ Trần, ánh mắt nghiêm túc, sắc mặt kiêng kị nhìn Cổ Trần.
Thằng nhãi này là Nhân tộc?Kim Dương suy nghĩ, Mông Nhĩ là yêu nghiệt của Bách Man sơn, vậy mà bị một quyền đánh bay? Hắn là thiên tài Thú tộc trẻ tuổi, tuy không phải mạnh nhất nhưng tuyệt đối là người nổi bật.
Đặc biệt là Mông Nhĩ có Bỉ Mông huyết mạch, tu luyện Bỉ Mông Chiến Thể, sao lại thua bởi thanh niên Nhân tộc chỉ có Luyện Khí cảnh viên mãn Cổ Trần này?- Có gì đó quái lạ!Kim Dương cảnh giác nhìn Cổ Trần, sắc mặt ngưng trọng.Bên kia, trong bụi mù vang lên tiếng gầm giận dữ.- A…!Bản điện muốn xé nát ngươi.Mông Nhĩ đứng lên, ngửa mặt gào thét, thân thể cao ba trượng tản ra khí tức khủng bố, giống như một cự thú hung sát làm cho người ta kính sợ.
Nhưng trên thân thể hắn bị lõm một vết, cánh tay bẻ cong, cốt cách đứt gãy, huyết dịch phun ra làm cho người hoảng sợ.Tạch tạch tạch…Thân thể Mông Nhĩ hơi chấn động một chút, huyết khí cường đại bạo phát, xương cốt bị gãy nhanh chóng chữa trị, cánh tay lành lặn, ngay cả bàn tay bị xuyên thủng cũng khôi phục bình thường.
Hắn bắt buộc phải kích phát chân huyết thể nội chữa trị thương thế.- Chỉ là một Nhân tộc Luyện Khí viên mãn lại có thể đả thương bản điện hạ, không thể không nói ngươi rất đáng gờm.Mông Nhĩ đi từng bước một, mặt đất tùng tùng rung động, gương mặt dữ tợn, ánh mắt đỏ lên, tàn nhẫn, khát máu.- Đáng tiếc, cuối cùng ngươi cũng phải bị bản điện hạ giẫm dưới chân, luyện thành Bảo Dược.Hắn vừa dứt lời, thân thể bộc phát ra khí tức cường đại, như có sức mạnh tuôn trào ra khỏi thể nội.
Đó là chân huyết, là Hoán Huyết cảnh cường giả, bản thân ngưng luyện một thân bảo huyết, hóa thành một loại chân huyết cường đại hơn, mỗi một giọt chân huyết đều ẩn chứa lực lượng kinh khủng.
Một khi kích phát, chiến lực tăng vọt.Oanh!Khí thế bạo phát, quét ngang khắp nơi, bụi mù bị cuốn lên cao mấy chục trượng.- Chết đi!Mông Nhĩ quát lớn, nhảy lên không trung, toàn thân bao bọc bởi một tầng khí diễm, hội tụ trên nắm tay nện xuống Cổ Trần.
Một quyền như thái sơn áp đỉnh, cái thế vô song!- Ai chết còn chưa biết!.
Chương 179: Liên Thủ
Cổ Trần khẽ quát một tiếng, toàn thân nổi từng đạo Chiến khí u ám, hóa thành một luồng khí diễm thiêu đốt, chiến ý hừng hực sôi trào.
Hắn chậm rãi vung quyền ra, nhìn như chậm chạp, lại khiến bốn phía không khí cũng vì đó ngưng kết, tiếp lấy bành không sai nổ tung.Đông!Hai nắm đấm một lớn một nhỏ va chạm, Mông Nhĩ đè xuống, Cổ Trần nhỏ gầy nhỏ bé và đơn bạc.
Chỉ quyền đầu lại ẩn chứa lực lượng không gì sánh kịp, chặn được một quyền khinh khủng đối phương.Răng rắc, răng rắc!Cổ Trần lõm hai chân, thân thể bị ép hãm sâu vào lòng đất, tầng đất xung quanh vỡ nát, nham thạch bị chấn thành bụi phấn.
Bị sức mạnh cường đại va chạm sinh ra luồng khí kinh khủng, quét ngang khắp nơi.Ầm ầm…Phạm vi vài trăm thước bị quét thành đất bằng, cự thạch bay tứ tung, cây cối nhổ tận gốc.
Ngay như Kim Dương cũng phải liên tiếp lui về sau mới không bị tác động, sắc mặt khó coi, tỏ ra kiêng kị.Đó là kiêng kị Cổ Trần, nhân tộc này quá yêu nghiệt.- Kẻ này nhất định phải trừ khử.Kim Dương nghĩ trong đầu.
Cảm giác uy hiếp quá mạnh, vượt hẳn người khác, điều này hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Vì sao một chủng tộc thấp kém lại có thể sinh ra yêu nghiệt bậc này?Nhân tộc Bách Man sơn sinh ra yêu nghiệt, nếu diệt trừ muộn có thể sẽ gây uy hiếp to lớn cho các tộc.Bành!Đột nhiên, một lớn một nhỏ bay ra ngoài, Cổ Trần xoay người rơi xuống, giẫm nát mặt đất dừng lại, cánh tay chết lặng.Mà đối diện, Mông Nhĩ cao lớn bay tứ tung mấy chục thước, vạch ra một cái khe sâu hoắm, sắc mặt đỏ ửng, toàn thân lóe ra từng đạo dấu ấn kim sắc.Phốc! Hắn phun ra một ngụm máu xa mấy trượng, mặt hết đỏ lại trắng, nhãn cầu nhô lên như sắp phát nổ.Mông Nhĩ chấn động, xương cốt toàn thân thì rung động như sắp vỡ nát.
Cường đại, khủng bố! Cổ Trần mạnh đến mức làm hắn run rẩy, dường như trong thân thể ốm yếu đó lại ẩn giấu sức mạnh vô cùng vô tận.
Thậm chí hắn cũng hoài nghi, gia hỏa này có thật là Nhân tộc không hay là một Hung thú đội lốt da người?- Ngươi, thật sự là Nhân tộc?…!Phốc…Mông Nhĩ hỏi được một câu lại phun ra máu mới cảm thấy thoải mái hơn chút.
Nhưng nội tâm hắn vẫn chấn động không ngừng, còn càng thêm kinh dị lên, Cổ Trần thật sự là Nhân tộc? Một chủng tộc đê tiện bị Man Hoang Bách Tộc nô dịch sao có thể sinh ra yêu nghiệt bực này?- Không được, gia hỏa này phải chết!Mông Nhĩ sát ý sôi trào, đã không phải là chuyện Dược Vương nữa, bởi vì vừa nãy giao thủ hai lần đã có thể cảm nhận được uy hiếp.Người này phải chết, nếu không sẽ ẩn chứa nguy cơ vô cùng, dù là Thú tộc hay là chủng tộc khác cũng sẽ không hi vọng Nhân tộc sinh ra yêu nghiệt.Đừng nói yêu nghiệt, thiên tài cũng không được phép sinh ra, một khi phát hiện lập tức mạt sát.Mà Man Hoang Bách Tộc đều sẽ triển khai thanh tẩy Nhân tộc định kỳ, bóp chết tất cả cường giả, thiên tài, thậm chí thiên kiêu nhân kiệt.Tóm lại muốn triệt để đem mạt sát hi vọng quật khởi của nhân tộc.- Mông Nhĩ, tiểu tử Nhân tộc này quá quỷ dị, nhất định phải trừ khử.Lúc này, Kim Dương mở miệng, toàn thân bốc lên khí diễm kim sắc hừng hực, chuẩn bị ra tay, quyết định không thể lưu lại Cổ Trần.Mông Nhĩ cứng người, kỳ thật có chút chần chờ, dù sao liên thủ thì thấy mất mặt, nhưng nghĩ đến yêu nghiệt Cổ Trần lại không nhịn được kinh hãi.- Tên đần, ngươi còn chần chờ cái gì?Kim Dương giận dữ mắng mỏ một câu.
Hắn quát:- Ngươi đã quên bách tộc minh ước? Phàm là phát hiện Nhân tộc có thiên kiêu nhân kiệt, không tiếc bất cứ giá nào phải giết sạch, ngươi quên rồi? Người này không thể nghi ngờ là yêu nghiệt Nhân tộc, ngươi cần phải rõ ràng, hắn hiện tại chỉ là Luyện Khí cảnh viên mãn mà đã đả thương ngươi, thậm chí áp chế ngươi, điều này có nghĩa là gì?Kim Dương càng nói càng ngưng trọng, nhìn về phía Cổ Trần một cách kỳ lạ.
Đây quả thực không phải người, yêu nghiệt, quái vật, chỉ có tu vi Luyện Khí cảnh viên mãn đã đả thương áp chế được Mông Nhĩ Hoán Huyết cảnh đại thành, nếu truyền đi nhất định chấn động thiên hạ.Mông Nhĩ nghiêm túc, nghe xong cũng thấy đúng, một Luyện Khí cảnh viên mãn thôi đã ép hắn đến mức này, nếu trưởng thành tiếp, đoán tạo một thân Chiến cốt, thậm chí ngưng luyện một thân Chân huyết thì sẽ là tình cảnh như thế nào? Một khi cho Cổ Trần trưởng thành tất sẽ là đại địch các tộc Man Hoang.- Được Kim Dương, ngươi ta cùng liên thủ bóp chết hắn!Nghĩ thế, Mông Nhĩ nghiêm túc, nội tâm quyết đoán, không tiếc đại giới bóp chết yêu nghiệt Nhân tộc đáng sợ Cổ Trần này.- Động thủ!Kim Dương hét lớn một tiếng, ngang nhiên động thủ, toàn thân bộc phát ra khí thế ngút trời, thân thể cất cao, hóa thành một tôn cự nhân kim sắc cao ba trượng.- Bỉ Mông, Đạp Toái Sơn Hà!.
Chương 180: Nghiền Ép
Rít lên một tiếng, Mông Nhĩ bốc lên đường vân kim sắc, cường đại Chiến khí hội tụ, chân huyết thiêu đốt, hóa thành một hư ảnh cự cự thú lớn, Đạp Toái Sơn Hà.- Khai Sơn Liệt Địa!Một bên khác, Kim Dương bốc lên khí diễm hừng hực, Hoàng Kim Chiến khí sôi trào, hóa thành một tôn cự nhân kim sắc, tay cầm một thanh Hoàng Kim Chiến Kiếm, dường như Khai Sơn Liệt Địa.- Chết!Hai hư ảnh kinh khủng đồng thời xuất thủ, bao phủ Cổ Trần ttrong tuyệt sát, muốn nhất kích bóp chết yêu nghiệt nhân tộc này.Ầm ầm…Hai người liên thủ nhất kích, dời núi lấp biển bao phủ.Cổ Trần bình tĩnh, mặc dù kinh hãi nhưng không loạn, 99 đạo Nguyên Thủy Chiến khí đều phóng thích, một tiếng ầm vang sôi trào.- Chiến!Cổ Trần quát lớn, bóng người không lùi mà tiến tới, nhất quyền vung ra, khí đắp sơn hà, có ta vô địch!Một hư ảnh to lớn đánh xuống.
Cổ Trần huy quyền đánh tới, ầm một tiếng, phạm vi trăm thước tầng nham thạch nhấc lên cao mấy trượng bị luồng khí quét ngang đẩy ra.- Chém!Kim Dương gầm thét, hóa thân Hoàng Kim Cự Nhân huy động Hoàng Kim Chiến Kiếm chém xuống.Răng rắc!Tiếng vang ầm ầm truyền khắp các phương, Cổ Trần bị bổ vào lòng đất, trên mặt đất lưu lại một vệt kiếm dài đến 100m.
Hai thiên tài thanh niên đại dị tộc Mông Nhĩ, Kim Dương hợp lực đánh bay Cổ Trần ra ngoài, một đường đẫm máu.Phốc!Ở cuối vệt kiếm, Cổ Trần phun ra máu, áo giáp da thú rách nát lộ ra thể phách hoàn mỹ không tì vết, từng đạo chiến khí vờn quanh sôi trào.- Thật mạnh!Cổ Trần lau vết máu, tuy bị thương nhưng trên mặt lại hưng phấn, ánh mắt sáng rực, chiến ý hướng tiêu.
Hắn phấn khởi, máu trong cơ thể như sôi trào, 99 đạo Chiến khí phóng thích, như hóa thành ngọn lửa bao lấy thân thể.- Lại đến!Một tiếng quát lớn, tầng đất nổ ra, một bóng người bay lên không, vung quyền đánh về phía Hoàng Kim Cự Nhân.
Một quyền đánh vào Hoàng Kim Chiến Kiếm, lực lượng cường đại chấn động làm Hoàng Kim Chiến Kiếm suýt phải sụp đổ, thân thể Kim Dương liên tiếp lui về phía sau vài chục bước mới dừng lại.
Hắn biến sắc, nội tâm kinh hãi vô cùng.- Sâu kiến, ngươi phải chết!Một bên khác, Mông Nhĩ hóa thân Bỉ Mông Cự Thú nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay mở rộng, ngưng tụ một lực lượng kinh khủng nện lên đầu Cổ Trần.
Sức mạnh cuồng bạo, bàn tay chưa đến mặt đất đã bắt đầu sụp đổ vỡ nát.Cổ Trần hai mắt sáng rực, Chiến khí hóa thành khí diễm u ám bọc lấy thân thể, cánh tay rung lên, không khí nổ tung, vung nhất quyền đi.Đông!Va chạm như sao chổi nổ tung, một luồng khí hủy diệt đáng sợ quét ngang.
Mặt đất lõm hố to như là bị thiên thạch va chạm vào bụi bặm ngập trời.- Khai!Bỗng nhiên, trong bụi mù truyền đến một tiếng gầm thét, Mông Nhĩ biến sắc, thân thể lui lại, bị một bóng người nhỏ bé đánh đến lui liên tiếp về sau, suýt thì thổ huyết.- Thật mạnh.Mông Nhĩ quá sợ hãi, nhìn thấy bàn tay lại bị thủng, huyết dịch dạt dào, vô cùng đáng sợ.
Thể chất Bỉ Mông Chiến Thể cực mạnh, chiến Thiên đấu Địa, không ngờ lại bị Cổ Trần đánh xuyên qua tay, không dám tin vào hai mắt của mình.
Thân thể của đối phương phải mạnh đến mức nào, hoàn toàn là quái vật khoác da người.- Yêu nghiệt như thế, nhất định phải chém giết!Bên kia, Kim Dương thong thả lại sức, sắc mặt ngưng trọng, sát khí đằng đằng, toàn thân toát ra Chiến khí kim sắc, lần nữa huy động chiến kiếm chém xuống.Răng rắc!Mặt đất nứt dài đến hơn một trăm thước, bị một kiếm bổ ra.Cổ Trần hai tay giao nhau, thân thể bị đập vào tầng nham thạch phía dưới, trên cánh tay có vết máu, sâu thấy xương.
Một kiếm không tránh được, chỉ có thể chống đỡ rồi bị thương.- Sâu kiến, ngươi nhất định phải chết.Trông thấy Cổ Trần bị chém lui, Mông Nhĩ hét lớn vọt tới, thân thể cao lớn nhảy lên một cái nhắm ngay Cổ Trần giẫm một chân.
Giống như Chiến Tranh Cự Thú sát khí ngập trời.- Muốn giết ta thì các ngươi còn chưa đủ tư cách!Cổ Trần bình tĩnh, hai mắt bùng cháy ngọn lửa, Chiến khí toàn thân hội tụ trên hai tay, giống như 99 đầu Giao Long bay lên, khí tức khủng bố.
Tăng thêm nhục thân chi lực khủng bố, cả hai hợp nhất, bạo phát ra chiến lực kinh thiên động địa.Oanh!Một quyền đánh tới, hư không nổ tung, lực lượng cường đại xé nát Chiến khí phòng ngự của Mông Nhĩ đập vào lòng bàn chân đối phương.
Máu me tung tóe, chân Mông Nhĩ lại bị đánh nát thịt, chỉ có xương cốt, thậm chí xương cốt còn đứt gãy mấy cái.Thế mà chưa hết, một quyền của Cổ Trần chứa lực lượng quá cuồng bạo, đánh bay Mông Nhĩ ra ngoài, nện vào bên trong núi hoang ngoài trăm thước.Ầm!Bụi bặm ngập trời, núi hoang bị sập một mảng, vô số đá vụn vùi lấp hắn bên trong.- Đáng chết, vì sao tiểu tử nhân tộc này kinh khủng như vậy chứ?.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










