Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 15 : Là Đồng Tộc (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Là Đồng Tộc
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không có ai trả lời, bọn họ không rõ là kẻ nào lớn gan đến thế, dám tấn công tới đây.
– Các ngươi nói xem, phải chăng là bộ lạc lớn của Nhân tộc chúng ta tấn công?Bỗng nhiên có người đưa ra suy đoán này, đôi mắt mọi người sáng lên, nhưng cũng ảm đạm xuống rất nhanh.
– Không có khả năng!Một lão giả lập tức phủ quyết, hắn nói:- Gần đây không có bộ lạc lớn nào của Nhân tộc, còn nằm ngoài phạm vi của Bách Man sơn thì chỉ có Huyền Điểu bộ lạc là có thực lực, ngoài ra không bộ lạc nào đủ khả năng cả.
Cứ cho như đó là Huyền Điểu bộ lạc đi, chí ít phải dẫn theo mấy vạn người mới có khả năng đánh đến khu mỏ này.
– Suy đoán mãi làm gì, cứ ra ngoài xem cho rõ là biết ngay thôi.
Có người đề nghị ra ngoài xem cho rõ.
Mọi người lập tức tụ lại thành tốp năm tốp ba, hầu hết nô lệ bỏ dở công việc đang làm, vứt sọt xuống đất, tay quơ lấy cái cuốc chạy ào ào ra ngoài.
Đông đúc dày đặc, nhìn sơ qua cũng phải mấy vạn nô lệ Nhân tộc, đều là thanh niên trai tráng, chỉ có mấy lão giả, cả một đời đều đào quặng ở nơi này.
Ô ô! Tiếng kèn trầm trầm xuyên thủng bầu trời, vang vọng khắp nơi, chấn động phạm vi hơn 10 dặm.
Vô số Thú nhân lao ra khỏi mỏ quặng ngay lúc này, tất cả bọn chúng đã được báo động, tổng cộng 8000 Thú nhân Chiến Sĩ xuất hiện.
Vốn dĩ nơi này có một vạn Thú nhân Chiến Sĩ trú đóng, nhưng trước đó đã bị Cổ Trần phục giết mất 1000, cộng thêm một số lượng Thú nhân ra ngoài vẫn chưa trở về, nên hiện tại nơi này chỉ có khoảng 8000 Thú nhân Chiến Sĩ.
1000 Lang kỵ dẫn đầu xông ra bên ngoài mỏ quặng, bọn chúng dừng lại, đánh giá đoàn kỵ binh Nhân tộc đứng trên một sườn núi cách đây mấy trăm thước.
– Nhân tộc!Cầm đầu đoàn Thú nhân Chiến Sĩ là một tướng lĩnh thân thể khôi ngôi, khuôn mặt dữ tợn, hai mắt lộ ra sát ý tàn nhẫn, lạnh lùng thấu xương.
– Một bầy sâu kiến! Dám có gan tấn công mỏ quặng của Thú nhân tộc ta?Một tên Thú nhân cưỡi trên lưng Khủng Lang chạy như bay tới, lớn tiếng gầm thét, thể hiện uy danh.
Hắn vung Hắc đồng trường mâu lên chỉ về phía đoàn kỵ binh Nhân tộc, miệt thị:- Tên cầm đầu đám sâu kiến kia nghe cho kĩ! Lập tức quỳ xuống đầu hàng, nếu không giết không tha!- Ồn ào!Trên sườn núi, Cổ Trần hừ lạnh, hắn truyền một lực lượng khổng lồ vào cây cờ da thú đang cầm trong tay, giơ lên ném mạnh tới.
Cờ bay xé gió, thế như sấm sét xuyên qua người Thú nhân kia, ngay cả Khủng Lang dưới thân hắn cũng bị xuyên trúng, thân thể ghim chặt xuống đất.
Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất nổ tung ra một cái hố, cây cờ da thú cắm vào trong đó, lá cờ đón gió bay phần phật, hai chữ đỏ tươi bên trên lấp lánh rực rỡ, hiển hiện ý tứ sát phạt lạnh thấu xương.
– Đó là?Lúc này, mấy vạn nô lệ Nhân tộc đang tụ tập bên trong mỏ quặng sợ ngây người, rùng mình nhìn cảnh tượng xảy ra, họ tận mắt thấy Cổ Trần phóng một cây cờ lớn giết chết một Thú nhân.
Bọn họ cũng nhìn thấy, bên ngoài là 600 quân Nhân tộc cưỡi Khủng Lang đến, ai nấy liền hoảng sợ không thôi.
– Là người của Nhân tộc ta?- Ô! Thật sự là đồng tộc ta!Mọi người chấn kinh, cảm thấy ngoài ý muốn, trong lòng vô cùng kích động, rồi lại vui sướng điên cuồng, bọn họ không ngờ người của Nhân tộc lại thật sự đến đây tấn công mỏ quặng của Thú nhân tộc.
Nhưng bọn họ lập tức thay đổi sắc mặt, vì tuy là người của Nhân tộc tới đây, số lượng lại khiến người ta phải xấu hổ, vẻn vẹn chỉ có 600 quân, quả thật chẳng biết nên nói gì cho phải.
600 người đối kháng với 8000 chiến sĩ của Thú nhân tộc, đúng là không tin nổi.
– Làm càn!Ngay lúc này, đám Thú nhân cuối cùng cũng bừng tỉnh, một tên Thú nhân cường đại vừa kinh vừa sợ, hắn nhìn tên Thú nhân bị cây cờ xiên chết ban nãy, lập tức nổi giận.
Đặc biệt là khi trông thấy cây cờ lớn trước mắt, hai chữ đỏ tươi bên trên lá cờ khiến bọn chúng cảm thấy nhục nhã cùng cực.
– Nhân tộc ti tiện, bổn tọa giết sạch các ngươi!Phía trước đám Lang kỵ của Thú nhân tộc, tướng lĩnh cầm đầu nổi giận hét lớn, hắn xách Hắc đồng Chiến Mâu giục Khủng Lang chạy thẳng về phía Cổ Trần.
Hắn bị Cổ Trần chọc tức, không thèm nói nhiều, thậm chí chưa nhận được mệnh lệnh của cấp trên đã cưỡi Khủng Lang giết tới, hắn muốn xử lí đám sâu kiến này.
Trong suy nghĩ của hắn, đám Nhân tộc với 600 quân này đúng là tự đi tìm cái chết, một mình hắn có thể nhẹ nhàng giết sạch nên mới không thèm mang theo ai cứ thế xông lên, hắn nghĩ thầm, dám khiêu khích Thú nhân tộc, đúng là đồ ngu.
– Tới đây hay lắm, xem ta giết ngươi!.
Chương 142: Nhân Tộc Thiên Kiêu
Cổ Trần giơ cao Cốt Mâu hét lớn một tiếng, sau đó cưỡi Bạch Hổ chạy như bay, cả người lẫn hổ như một luồng sáng trắng lao thẳng về phía tướng lĩnh Lang kỵ Thú nhân tộc.
– Vì bộ lạc!- Tộc trưởng thần uy!Sau lưng, Hắc Thổ vung Cốt Đao la lớn trợ uy, sau lưng là 600 chiến sĩ của bộ lạc chỉnh tề hò hét, tiếng gầm cuồn cuộn, chấn động nhân tâm.
Hai bên cách nhau càng lúc càng gần, một bên cưỡi Khủng Lang, toàn thân bành trướng Chiến khí, một cỗ sát khí cường đại cuốn tới.
Cổ Trần cưỡi Bạch Hổ, huyết khí cuồn cuộn bốc thẳng lên trời, tỏa ra khí thế chấn nhiếp vạn vật, khiến vô số nô lệ Nhân tộc bên trong mỏ quặng sôi trào nhiệt huyết.
– Sâu kiến, chết đi!Tướng lĩnh Lang kỵ gào thét dữ tợn, vung vẩy Chiến Mâu Hắc đồng trong tay, cát đá văng lên theo sự di chuyển của hắn, y hệt một dã thú hung tàn.
– Không biết tự lượng sức mình!Cổ Trần hừ lạnh, ánh mắt lạnh lẽo hung tàn, Cốt Mâu nhẹ nhàng rung động, lực lượng trăm vạn quân lực dưới tốc độ kinh người của Bạch Hổ càng thêm khủng bố.
Trong lúc nhất thời cuồng phong tàn phá bừa bãi, cát bay đá chạy.
Chỉ nghe “Ầm ầm”, khói bụi bốc lên ngút trời.
Hai lực lượng va chạm kịch liệt làm bộc phát một luồng khí lãng khủng bố, quét ngang tứ phương cuốn cát bụi bay mù trời, đá vụn bắn tung tóe.
Không ít Thú nhân tránh không kịp bị chấn văng ra ngoài, đám còn lại chật vật lui về phía sau, kinh hãi nhìn vào trung tâm trận chiến.
Bang!Đột nhiên, một bóng đen bay ra, rơi xuống đất.
Nhìn kỹ lại, hóa ra chính là tên Thú nhân cường giả kia, ngay cả tọa kỵ cũng cùng chung số phận bị đánh bay ra ngoài, toàn thân Khủng Lang máu thịt be bét, tắt thở từ lâu.
Còn Thú nhân cường giả, xương cốt gãy nát, thất khiếu chảy máu, hắn hấp hối nằm giữa vũng máu, đôi mắt trợn trừng lộ vẻ sợ hãi sâu sắc.
Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch, mấy ngàn Thú nhân ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, tướng lĩnh cường đại của bọn chúng đã bị đánh bại rồi?Vừa mới đối chiến đã trọng thương bay ra ngoài, ngã trong vũng máu không cách nào đứng dậy.
– Không có khả năng!- Giả, nhất định là giả!Có Thú nhân gào thét, không tin kết quả này.
Cả đám gào thét dữ tợn, rục rịch muốn nhào lên giết chóc, tiêu diệt đám Nhân tộc trước mắt.
Nhưng không kẻ nào dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì Cổ Trần đã cưỡi Bạch Hổ chậm rãi tiến về phía thủ lĩnh đang hấp hối của bọn chúng.
– Ngươi! Phốc! Nhân tộc yêu nghiệt! Thú nhân kia trừng to mắt nhìn Cổ Trần, lời nói đứt quãng, máu me trào ra liên tục, vô cùng dọa người.
Nhưng đáng tiếc, Cổ Trần không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, chỉ thấy Bạch Hổ nâng một chân trước lên, sau đó đạp xuống đầu Thú nhân.
Răng rắc.
Não và máu bắn phụt ra ngoài, Thú nhân kia bị đánh vỡ đầu chết ngay tại chỗ.
– Còn ai nữa?Cổ Trần quát lớn, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào mấy ngàn Thú nhân bên kia, sát ý tràn ngập, khiếp người vô cùng.
Rất nhiều Thú nhân kinh hãi, bọn chúng bị khí tức cùng ánh mắt kinh khủng đó chấn nhiếp, lập tức lui lại theo bản năng, kết quả lại thẹn quá hoá giận.
Trong mắt bọn chúng, Nhân tộc luôn là chủng tộc thấp kém nhất, cấp thấp nhất, vậy mà lúc này bọn chúng lại cảm thấy sợ hãi, đúng là sỉ nhục mà.
– Tộc trưởng thần uy!Phía sau, Hắc Thổ mang theo 600 chiến sĩ cùng nhau cao giọng hò hét, huyết khí sôi trào, chỉ cảm thấy toàn thân như bốc cháy lên.
Không chỉ bọn họ, ngay cả đông đảo nô lệ Nhân tộc đang đứng đầy khắp núi đồi cũng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thú nhân tộc cường giả, lại bị một thanh niên Nhân tộc giết.
– Mạnh quá!- Đây là thiên kiêu của Nhân tộc ta sao?Có lão nhân tỏ ra kích động, gương mặt đỏ bừng, thiếu chút nữa thì ngất đi vì quá phấn khích.
Nhưng có người vui sướng cũng có người buồn.
– Từ trước đến nay, thiên kiêu tộc ta luôn bị các tộc khác lạnh lùng giết chết.
Một lão nô khẽ thở dài, sau đó lại nói:- Nhân tộc chúng ta mặc dù yếu ớt, nhưng không thiếu thiên tài nhân kiệt xuất thế.
Nhưng những thiên kiêu nhân kiệt đó đều bị cường giả các tộc giết sạch từng người một, tất cả đều chết yểu, không có ai là ngoại lệ.
Lão nhân nói xong nhìn thanh niên cường thế vô địch đang đứng giữa sân, ánh mắt lộ vẻ sầu lo.
Trong Man Hoang đại thế giới, vì sao Nhân tộc cứ luôn bị nuôi nhốt làm nô lệ, làm khẩu phần lương thực? Vì sao Nhân tộc không phản kháng?Thật ra, không phải Nhân tộc không muốn phản kháng.
Mà chính vì mỗi khi Nhân tộc phát triển được một chút xíu, các tộc khác sẽ bắt đầu một đợt đại thanh tẩy, giết sạch toàn bộ thiên tài, thiên kiêu, nhân kiệt của Nhân tộc.
Bọn chúng chém giết thanh tẩy các bộ lạc lớn của Nhân tộc một lần, giống như nuôi dê vậy, vỗ béo một chút liền thịt.
.
Chương 143: Cuồng Hóa
Cứ như vậy, tuy Nhân tộc phát triển cấp tốc, nhưng không ngăn nổi đợt thanh tẩy lâu lâu một lần của các tộc khác, vậy thì Nhân tộc làm sao sinh ra được cường giả?- Nhân tộc hèn hạ, ngươi chọc giận chúng ta rồi!Lúc này, bên phía Thú nhân tộc có hai tên Thú nhân khổng lồ bước ra, sắc mặt da thịt đen xám, trên người đủ loại hình xăm.
Hai Thú nhân kia cao tầm 2 thước 5, thân thể khôi ngô lực lưỡng, chúng chậm rãi đi tới, một tên cầm Chiến Đao to lớn, một tên cầm Chiến Chùy hung bạo.
Chiến Chùy nặng nề đập xuống, mặt đất ầm ầm chấn động, lõm thành một cái hố, khí tức cường đại lao thẳng về phía Cổ Trần, ngột ngạt không chịu nổi.
– Nhân tộc ti tiện chỉ xứng làm nô lệ của bọn ta, kẻ hèn mạt như ngươi lại dám sát hại Thú nhân cao quý?Một Thú nhân cường giả gào thét, vô cùng phẫn nộ.
Hai đại Thú nhân cường giả, mỗi một tên đều là Đoán Cốt cảnh đỉnh phong, thậm chí Cổ Trần mơ hồ phát giác dường như hai tên này sắp đột phá, chỉ còn cách cảnh giới cao hơn nửa bước chân.
Hai Thú nhân này phi thường cường đại, nhưng Cổ Trần không sợ chút nào.
– Ba Tạp, cùng ta trấn sát con côn trùng hèn mọn này!Chỉ thấy Thú nhân cầm Chiến Chùy gào lên, sát khí toàn thân nổ tung, vừa dứt lời, người đã bay lên không trung lao tới.
– Xé nát hắn!Thú nhân còn lại hét lớn vọt theo, đằng sau là mấy ngàn Thú nhân Chiến Sĩ cùng nhau gầm thét, kẻ nào cũng lộ ra biểu tình khát máu.
Thú nhân tàn nhẫn hiếu chiến, cho dù Cổ Trần đã chém giết hai Thú nhân cường giả trước đó cũng không khiến bọn chúng thấy sợ mà lui, ngược lại còn kích thích đám Thú nhân này trở nên cuồng bạo hơn.
Ầm ầm! Cuồng phong gào thét, cát bụi cuồn cuộn.
Hai Thú nhân cường giả điên cuồng bay tới, cảnh tượng chấn động, khí tức kinh khủng áp chế vô số người.
– Thú nhân cuồng vọng, vậy để ta thịt luôn hai tên các ngươi!Cổ Trần nheo mắt hừ lạnh, bóng người nhẹ nhàng linh hoạt phi thân nhảy xuống đất, dưới chân bỗng nhiên giẫm một cái, ầm ầm giẫm nát mặt đất, cả người lao lên không trung bay đi.
Một mình hắn đánh với hai đại Thú nhân cường giả.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, khí lưu cuộn trào quét bay mấy chục Thú nhân, khí lãng cường đại thổi quét tứ phương.
Trung tâm trận chiến, một người hai Thú nhân giằng co qua lại, hai Thú nhân cường giả nhiến răng nghiến lợi mặt mày đỏ bừng, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn vỡ ra.
Ầm!Đột nhiên một âm thanh trầm đục vang lên, chỉ thấy hai món binh khí đột ngột văng ra ngoài nện trúng một ngọn núi cách đó mấy chục thước, sau đó nổ tung tạo thành một cái hố lớn.
– Không tốt!Hai tên Thú nhân trào máu miệng, sắc mặt đại biến, còn chưa kịp phản ứng đã bị một cỗ lực lượng vô cùng cường bạo đánh bay.
“Ầm ầm”, hai đại Thú nhân cường giả đụng vào một gò núi nhỏ, gò núi nổ tung tại chỗ, đá vụn văng khắp nơi.
Hiện trường yên ắng, không nghe thấy bất kì âm thanh nào, kể cả tiếng hít thở.
Mặc kệ là Nhân tộc hay Thú nhân tộc, cả đám đều ngơ ngác, ngây người nhìn về phía ngọn núi nhỏ bị đụng nát kia.
Trong bụi mù, hai bóng người chật vật vọt ra, chính là hai Thú nhân tộc cường giả, khuôn mặt âm trầm, trong mắt tràn đầy tức giận.
– A! Thứ côn trùng ti tiện! Ngươi đáng chết!Một tên Thú nhân gào thét, hai mắt đỏ rực, hắn sa vào điên cuồng không sao kiềm chế nổi, trực tiếp cuồng hóa.
– Thú huyết cuồng hóa!Chỉ nghe hai tiếng quát lớn, hai đại Thú nhân cường giả thiêu đốt thú huyết tại chỗ, sa vào trạng thái cuồng hóa, trạng thái này giúp lực lượng toàn thân bọn chúng tăng gấp đôi.
Chỉ khi nào mình chết hoặc địch nhân ngã xuống mới dừng lại, không chết không thôi.
– Cuồng hóa?Cổ Trần kinh ngạc, nhưng cũng không hoảng hốt, huyết khí toàn thân bành trướng, bao bọc cả thân thể như một đoàn khí diễm, khí tức cường đại cuốn cát bụi bốn phía bay lên.
Từng viên đá vụn bị cuốn lên, như có một vòng xoáy nào đó hút chúng vào bên trong, hình thành nên một vòng xoáy loạn thạch xoáy quanh người Cổ Trần.
– Rống!- Ngao!Hai đại Thú nhân cường giả đã tiến vào trạng thái cuồng hóa cùng gào lên, điên cuồng xông tới như một dã thú, những nơi hai người đi qua cát bay đá chạy, khí diễm ngập trời.
– Vậy thì tới đi!Cổ Trần quát lớn, huyết khí toàn thân bốc thẳng lên trời, thế thôn thiên địa, cả người biến thành một cái bóng cùng với vòng xoáy loạn thạch ầm ầm đánh tới.
– Ngao!Hai Thú nhân cường giả cuồng hóa, giống như hai cuồng thú kinh khủng gào thét đánh tới, sát khí cuồn cuộn, khí tức kinh khủng doạ người vô cùng.
– Bách Chiến Bát Hoang!Cổ Trần cấp tốc chạy tới tung ra một quyền, lực lượng cường đại va chạm vào nhau, loạn thạch bay tán loạn.
Soạt!Trong chốc lát, mấy trăm Thú nhân chung quanh bị hất tung tại chỗ, cát bụi cuồn cuộn cuốn qua rát mặt, không ai mở mắt nổi.
.
Chương 144: Hoán Huyết Cường Giả
Ầm ầm!Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, núi non ầm ầm rung chuyển như gặp phải động đất, bụi mù bốc thẳng lên trời, đất đai trong phạm vi hai mươi thước nổ tung lên, hình thành một cái hố cực lớn.
Khí lưu cường đại bao phủ khắp nơi, hết đợt này đến đợt khác, khiến loạn thạch bắn loạn xạ chung quanh, qua một hồi lâu mới dần dần lắng xuống.
Lúc bụi mù tản đi, tình cảnh bên trong cái hố lớn cũng lộ ra, hai tên Thú nhân quỳ ở nơi đó, toàn thân đẫm máu, bộ dáng thê thảm.
Người duy nhất còn có thể đứng chính là Cổ Trần, da thú trên thân hắn đã sớm rách nát, lộ ra cơ thể hoàn mỹ, cường đại, vô địch.
Hắn dùng một quyền đánh cho hai Thú nhân phải quỳ trên mặt đất, cánh tay nổ tung, máu thịt be bét, xương cốt toàn thân gần như vỡ nát, quỳ gối trước mặt hắn thổ huyết không ngừng.
– Ôi! Phốc!Một Thú nhân giãy dụa muốn đứng lên, kết quả lại trào thêm hai búng máu, khí lực mất sạch, mặt mũi đầy vẻ hoảng sợ.
Một Thú nhân khác cũng chẳng tốt đẹp gì, toàn thân đẫm máu, hiển nhiên đã trọng thương.
– Ôi!Xung quang liên tiếp vang lên âm thanh hít sâu kinh hãi, mấy ngàn Thú nhân Chiến Sĩ chấn kinh, mắt muốn lồi hẳn ra ngoài vì không tin, cứ như gặp phải quỷ vậy.
Hai vị cường giả của bọn họ đã cuồng hóa rồi mà vẫn bị đánh bại, thất trận thảm hại, toàn thân trọng thương quỳ trước mặt thanh niên Nhân tộc kia.
– Không phải các ngươi rất ngông cuồng sao?Cổ Trần quát lạnh, hờ hững nhìn qua hai đại Thú nhân cường giả quỳ ở trước mắt, trong mắt lộ ra sát ý lạnh thấu xương.
Hai tên Thú nhân cường giả hoảng sợ, cực kỳ hoảng sợ, hoàn toàn không thể tin được.
– Nói cho ta biết, ai là sâu kiến?Cổ Trần trợn mắt, chợt quát to lên, hắn đưa tay vỗ một chưởng xuống đầu một trong hai tên Thú nhân, “rốp” một tiếng, đầu Thú nhân đó nổ tung, máu óc bắn ra.
Một tên Thú nhân bị đánh chết, toàn trường tĩnh mịch.
– A! Không! Thú nhân cường giả bên cạnh kinh sợ rống to, giãy dụa lấy muốn đứng lên.
Nhưng Cổ Trần đã dùng bàn tay còn dính máu óc của mình đè lên đầu hắn, điềm nhiên nói:- Ngươi nói cho ta biết, ai là sâu kiến?- Muốn giết cứ giết, Thú tộc không sợ chết.
Thú nhân kia đã hoảng sợ cùng cực, nhưng vẫn kiên cường gào thét không khuất phục, hắn giận dữ trợn mắt nhìn Cổ Trần, như không hề sợ chết.
Nhìn thấy thế, Cổ Trần lộ ra ý cười lạnh lùng, hắn tàn nhẫn nói:- Rất tốt, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi, mà ta cũng muốn nhìn thử xem, có thật là Thú nhân tộc các ngươi hoàn toàn không sợ chết hay không?Nói xong hắn liền muốn bóp nát đầu của đối phương.
– Dừng tay!Ngay tại lúc này, bên trong mỏ quặng truyền ra một tiếng quát lớn, chỉ thấy một tòa nhà đá nổ tung, có bóng dáng cường giả bay thẳng lên trời.
Kẻ đó ầm ầm rơi xuống, giẫm ra một cái hố lớn, đá vụn bị khí lãng cường đại hất văng tung tóe, trên trăm tên Thú nhân né tránh không kịp bị chấn văng ra ngoài.
Khí lãng cuồn cuộn đánh tới, Cổ Trần mặt không đổi sắc, trên thân bộc phát một cỗ huyết khí đánh tan khí lãng đáng sợ đó.
Hắn giương mắt nhìn lên, phía trước là một Thú nhân to lớn đang chậm rãi đứng dậy, thân thể cao tới năm thước, trông chẳng khác gì một cây cột, toàn thân tỏa ra khí thế bức người.
Hắn là chủ nhân của mỏ quặng này, cũng chính là vị Thú nhân đại tướng cường đại nhất, rốt cuộc hắn đã xuất hiện.
– Buông hắn ra, ta cho ngươi toàn thây!Thú nhân đại tướng hét lên dữ tợn, hai mắt đỏ vằn nhìn chòng chọc vào Cổ Trần, lộ ra biểu tình khát máu.
– Hoán Huyết cảnh cường giả?Đồng tử Cổ Trần ngưng lại, đúng như hắn đoàn kẻ này rất mạnh, là một Thú nhân cường giả đẳng cấp Hoán Huyết cảnh.
Hoán Huyết chính là ngưng tụ bảo huyết của thân thể, trên lý thuyết, một giọt bảo huyết có thể bộc phát ra trăm vạn quân lực, khủng bố tuyệt luân.
Cũng không rõ vị Thú nhân đại tướng trước mắt có thể ngưng tụ mấy giọt bảo huyết?Răng rắc!Chỉ tiếc, Cổ Trần căn bản là không thèm để ý tới, hắn đáp lại yêu cầu của vị đại tướng bằng một tiếng vang giòn, chính là âm thanh đầu của Thú nhân đang quỳ bị bóp vỡ bởi năm ngón tay của hắn, là bóp chết ngay trước mặt Thú nhân đại tướng.
Bốn bề im ắng, cho dù là Thú nhân hay mấy vạn nô lệ đều ngây ra.
Thanh niên này thật là cường thế, dám bóp chết một tên phó tướng của Thú nhân đại tướng ngay trước mặt hắn, quả thật không thể tin.
Hồng hộc!Thú nhân đại tướng hai mắt sung huyết, tức giận thở hồng hộc khiến lỗ mũi như sắp bốc khói, toàn thân phát run, trong lòng bùng phát lửa giận.
– Ngươi, đáng chết!Thú nhân đại tướng quát lớn, hắn nhấc chân giẫm một cái, một cỗ lực lượng cường đại quét ngang đá vụn bùn cát, tạo thành một dòng lũ ầm ầm cuốn tới.
.
Chương 145: Sinh Ra Đã Cao Quý
Cổ Trần nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, hắn nhấc chân đá văng thi thể không đầu của Thú nhân trước mặt qua.
Dòng lũ đá vụn bùn cát tan rã, thi thể không đầu nổ tung thành mảnh vỡ bay ra ngoài.
– Tướng quân, giết hắn!- Xé nát hắn!Lúc này, mấy ngàn Thú nhân bên kia cùng nhau gào thét, tên nào cũng phấn khích la to.
Bên trong mỏ quặng, mấy vạn nô lệ Nhân tộc đang tụ lại một chỗ đều câm nín nhìn cảnh tượng trước mắt, tất cả đều hoảng sợ trước sức chiến đấu của Cổ Trần.
Nhưng bây giờ, bọn họ lại lo lắng.
Bởi vì bọn họ hiểu rất rõ, Thú nhân khủng bố cao năm thước này mới chính là cường giả giỏi nhất của mỏ quặng, cũng chính là Thú nhân cường đại nhất.
Đó là một tên Hoán Huyết cảnh cường giả.
– Xong!- Vị thiếu niên kia có thể chống lại sao?Rất nhiều nô lệ lo lắng vô cùng, bọn họ nhìn qua bóng dáng trẻ tuổi cường thế ở ngoài kia, tất cả đều lộ vẻ không yên lòng.
Không một ai lên tiếng, hiện trường chìm vào yên tĩnh, các Thú nhân cũng im lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt nặng nề, áp lực khủng khiếp.
– Bản tướng quân muốn nhai đầu ngươi!Giằng co rất lâu, rốt cuộc tên Thú nhân đại tướng kia cũng mở miệng, tiếng gầm cuồn cuộn đánh tới, đinh tai nhức óc.
Cổ Trần mặt không đổi sắc nói:- Muốn ăn ta sao? Phải xem ngươi có năng lực đó không đã.
Tới đây! Để ta xem một tên nửa bước Hoán Huyết cảnh cường giả như ngươi mạnh đến cỡ nào!- Hả?Thú nhân đại tướng híp mắt lại, kinh ngạc nhìn Cổ Trần, hắn không ngờ đối phương lại nắm rõ tu vi cảnh giới của mình.
– Hay lắm, bổn tướng quân sẽ cắn nát xương cốt ngươi từng chút một.
Thú nhân đại tướng tàn nhẫn cười gằn nói.
Đông!Hắn bước ra một bước, mặt đất ầm ầm vỡ vụn, khí tức cường đại xoay quanh cơ thể, hình thành một vòng xoáy khí lưu hết sức đáng sợ.
– Nói khoác mà không biết ngượng, đợi chút nữa ta sẽ vặn đầu của ngươi xuống làm bóng đá chơi!Cổ Trần hét lớn một tiếng, cả người bộc phát ra huyết khí cường đại bốc thẳng lên cao, đánh tan mây trời, huyết khí kinh khủng hội tụ rồi cháy hừng hực như một đoàn khí diễm.
– Tới đây!Hắn chạy như bay về phía trước, chủ động tấn công đối phương, lực lượng cường đại dồn hết vào cánh tay, một cỗ khí thể u ám bao bọc toàn bộ cánh tay.
– Sâu kiến ti tiện, để ngươi được mở mang kiến thức một chút thực lực của bản tướng quân!Thú nhân đại tướng rống giận, dậm chân huy quyền trực tiếp đánh tới.
Nhìn thì có vẻ là một quyền rất bình thường, kì thực ẩn chứa lực lượng đáng sợ, không khí nổ tung, bị nắm đấm ép thành một khu vực chân không.
Hai bên một lớn một nhỏ lập tức lao vào nhau, chẳng mấy chốc quyền đã chạm quyền.
Ầm ầm!Bụi bặm ngập trời, khí lãng nổ tung, đất đai trong phạm vi 1000 thước lõm xuống một mảng lớn, khí tức kinh khủng hất tung mấy trăm Thú nhân Chiến Sĩ, thậm chí có kẻ còn bị nghiền nát thành bột phấn ngay tại chỗ.
Chỉ thấy Thú nhân đại tướng soạt soạt soạt lui lại mười bước, giẫm ra mấy cái hố sâu hoắm mới dừng lại.
Mà phía đối diện, thân thể Cổ Trần lại bị chấn bay ra ngoài với một tốc độ còn nhanh hơn, ầm ầm nện thẳng vào một ngọn núi cách đó không xa, cơ thể lún sâu vào trong vách núi.
Lần thứ nhất giao phong, Cổ Trần rơi vào thế hạ phong.
– Khụ khụ! Trong bụi mù, một bóng người chậm rãi bò khỏi cái hố, ho ra mấy ngụm máu, bộ dáng chật vật.
– Hoán Huyết cảnh, quả nhiên cường đại.
Cổ Trần cố gắng đứng dậy, khóe môi tràn ra một vệt máu, sắc mặt nghiêm trọng, lần giao phong đầu tiên hắn đã thua.
Thú tộc Hoán Huyết cường giả trước mặt rất khủng bố, trong đợt đọ sức ban nãy, tuy Cổ Trần chưa bạo phát lực lượng mạnh nhất nhưng cũng đã tung ra tám phần thực lực, vậy mà vẫn bại.
Xem xét lại đối phương chỉ là lui về sau mười bước, chênh lệch này rất lớn.
– Nô lệ hèn mọn, ngươi lại có thể đẩy lui ta mười bước?Thú nhân đại tướng giận dữ gầm lên, hắn vừa kinh vừa sợ, toàn thân bành trướng sát khí, hiển nhiên không thể chấp nhận nổi việc bị Cổ Trần đẩy lui.
– Hừ, mở miệng ngậm miệng không phải sâu kiến thì là nô lệ, các ngươi là trời sinh cao quý sao?Cổ Trần nổi giận, hắn ghét nhất mấy tên khốn kiếp kiểu này, hở một chút là sâu kiến, là nô lệ, cứ nghĩ mình cao sang lắm đấy?- Hôm nay, hãy để sâu kiến như ta đánh chết ngươi, có như vậy các ngươi mới biết, ai mới là sâu kiến!Oanh!Vừa dứt lời, Cổ Trần giẫm nát mặt đất nhảy lên, cả người tản ra khí tức cường đại, khí diễm bùng phát, Chiến khí u ám bao bọc toàn thân.
– Ngươi, ngươi lại chỉ là Luyện Khí cảnh thôi sao?Giờ khắc này, Thú nhân đại tướng kinh dị hoảng hốt, không dám tin vào hai mắt của mình, tiểu tử Nhân tộc phía đối diện lại chỉ có tu vi là Luyện Khí cảnh?.
Chương 146: Kinh Dị
Làm sao có thể chứ? Một tiểu tử Nhân tộc tu vi Luyện Khí cảnh sao có thể ngăn cảnh một chiêu của hắn mà không chết?Trừ phi! – Yêu nghiệt Nhân tộc!Thú nhân đại tướng trợn to hai mắt, giật nảy cả người, rốt cuộc hắn đã hiểu, rất có thể thanh niên trước mắt chính là một yêu nhiệt của Nhân tộc!- Nhân tộc sinh ra yêu nghiệt, không thể giữ lại!Thú nhân đại tướng nheo mắt lại, lộ ra nguy hiểm.
Vốn dĩ hắn đã có ý định giết chết Cổ Trần, bây giờ lại thêm suy đoán rất có thể Cổ Trần là yêu nghiệt của Nhân tộc, vậy càng không thể bỏ qua, nhất định phải diệt sát.
Ông!Chỉ thấy Thú nhân đại tướng giơ hai tay lên cao, khí tức toàn thân sôi trào, một cỗ Chiến khí hội tụ ở trên đỉnh đầu, dần dần ngưng tụ ra một cây búa sáng lòa.
– Nhân tộc, không nên có thiên tài, ngươi, phải chết.
Khuôn mặt của Thú nhân đại tướng trở nên dữ tợn, Chiến khí trên đỉnh đầu ngưng tụ một cái búa, tản ra uy áp khủng bố, như một cái búa thật sự.
Kỳ thật đó chính là trạng thái ngưng hình luyện khí, một cái búa năng lượng lớn với uy lực khủng bố và lực sát Thạch thươngng sợ.
– Chiến khí Ngưng hình?Hai mắt Cổ Trần híp lại, hắn nhìn chằm chằm cái búa khổng lồ đang dần hoàn thiện trên đầu đối phương, cảm thấy bị uy hiếp.
– Tiểu tử Nhân tộc, mau tiếp một chiêu Khai Sơn chuy của ta!Chỉ nghe một tiếng quát lớn, Thú nhân đại tướng vung tay lên, cái búa khổng lồ trên đỉnh đầu ầm ầm chém xuống, thế như phá núi mở đường.
– Đến hay lắm!Cổ Trần gầm nhẹ một tiếng, vận sức toàn thân sẵn sàng lao đi, một cỗ Chiến khí u ám sôi trào như lửa, giận dữ lăn lộn chung quanh thân thể.
– Bách Chiến Bát Hoang!Búa lớn huy hoàng đánh xuống, Cổ Trần hét lớn đồng thời vung một quyền đánh tới, nắm đấm u ám được bao bọc bởi khí lưu cường đại nện thẳng lên trên cái búa khổng lồ.
Quyền và búa va vào nhau, nhất thời phát ra thanh âm sắt thép va chạm cực kì chói tai, khiến vô số Thú nhân nghe phải đầu váng mắt hoa, ngã gục tại chổ.
Cổ Trần dùng lực lượng toàn thân nén hết vào trong một quyền rồi đánh ra, một cỗ khí lãng kinh khủng bùng phát giữa hai bên.
– A! Vô số Thú nhân đứng chung quanh bị khí lãng đè ép thành thịt nát, không ít Thú nhân phun máu, cả đám ngã trái ngã phải rồi gục xuống đất.
Chỉ nghe “Răng rắc” một tiếng, cái búa khổng lồ vỡ tan, sụp đổ hoàn toàn, nó bị Cổ Trần ngang ngược dùng một quyền đánh nổ thành từng đốm sáng rồi biến mất.
Tuy hắn đã đánh nổ cái búa, nhưng cũng bị phản lực cường đại đánh bay, thân thể lún sâu xuống đất trượt dài ra sau, tạo thành một khe rãnh vừa sâu vừa dài chừng ba mươi thước.
Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch.
– Vậy mà chặn được?Mấy ngàn Thú nhân sợ ngây người, nhìn về phía cuối cái khe dài ba mươi thước, nơi đó có một bóng dáng kiêu ngạo đứng thẳng, thân thể hiên ngang vững chãi, trên mặt là niềm tin bất khất.
Trên tay Cổ Trần chi chít dày đặc vết thương, máu chảy dọc theo cánh tay rơi tí tách xuống đất, thân thể càng khỏi phải nói, quả thật không dám nhìn kĩ.
Nhưng hắn vẫn không hề ngã xuống, khóe miệng trào ra một tia máu, hắn đã thụ thương.
– Ồ!- Tiểu tử Nhân tộc này không chết?Bên kia, mấy ngàn Thú nhân Chiến Sĩ kinh hãi vô cùng, ai cũng khiếp sợ nhìn vào bóng người ngạo nghễ đứng cuối khe rảnh, không thể tin nổi.
Bị trúng một chiêu mạnh nhất của Thú nhân đại tướng mà còn không chết, đã thế còn chặn lại được.
Không thể tưởng tượng!- Thật mạnh!- Vị thanh niên trẻ tuổi này đến từ bộ lạc nào?- Chẳng lẽ hắn cũng là Hoán Huyết cảnh cường giả?Mấy vạn nô lệ Nhân tộc xúc động không thôi, họ nhìn cái người đang sừng sững đứng vững kia, trong lòng chấn động, chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Tất cả nô lệ Nhân tộc đều kích động, với tình huống trước mắt thì có thằng ngu cũng nhìn ra được, Cổ Trần có thể đối kháng lại vị Thú nhân đại tướng kia.
– Chúng ta có hi vọng thoát khỏi sự khống chế của Thú nhân tộc rồi!Một vị lão nhân kích động đến mức thiếu chút nữa đã ngất đi.
Vui sướng, phấn khởi, mấy vạn nô lệ Nhân tộc siết chặt nắm đấm, cả đám dùng dôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Cổ Trần, thậm chí không muốn chớp mắt.
Bọn họ thấy được hi vọng, một loại hi vọng dành được tự do.
– Không có khả năng!Có ai đó rít lên khiến mọi người bừng tỉnh.
Mọi người nhìn qua, chỉ thấy Thú nhân đại tướng nổi giận ngút trời, hai mắt hắn long lên sòng sọc, hắn nhìn chòng chọc vào Cổ Trần đang ở cuối cái khe.
Từ trong lỗ mũi hắn phun ra hai luồng khí trắng, hắn giận dữ hét:- Khai Sơn chuy chính là tuyệt chiêu cường đại nhất của bản tướng quân, không ngờ ngươi lại không có việc gì.
Thật vô lý! Chẳng lẽ ngươi chính là quái vật đội lốt người?- Đây chính là lực lượng mạnh nhất của ngươi? Cũng chỉ có vậy!.
Chương 147: Thần Uy
Cổ Trần đi dọc theo khe rãnh tiến tới từng bước một, khi cách Thú nhân đại tướng tầm hai mươi thước, hắn dừng lại, trên mặt không có bất kì biểu cảm nào, chỉ mơ hồ ẩn hiện sát ý lạnh thấu xương.
– Nếu đây đã là thực lực mạnh nhất của ngươi, vậy hôm nay ngươi chết chắc!Hắn nói xong cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên bước tới một bước, dưới chân “đùng” một cái nổ ra một cái hố, toàn thân lao thẳng về phía đối phương như một tia sấm sét.
Nhanh, quá nhanh!Tốc độ này chẳng kém sấm sét là bao, khiến Thú nhân đại tướng kia cũng phải hoảng hồn, hắn nhanh chóng vung tay thủ trước mắt, ngưng tụ một đoàn quang mang mãnh liệt.
Chiến khí sôi trào, hóa thành một cái khiên.
Đông!Một quyền đánh vào trên tấm khiên Chiến khí, răng rắc vang giòn, tròng mắt Thú nhân đại tướng lồi ra, hắn chỉ cảm thấy cánh tay mình đau đớn cùng cực, Chiến khí sụp đổ, lực lượng cường đại đẩy bay hắn trượt dài ba mươi thước về phía sau.
Cổ Trần mạnh mẽ phản kích, chỉ một quyền đã đánh tan Chiến khí trên tấm khiên của hắn, hai tay hắn đau đớn chể lặng, toàn thân rã rời.
– Đến đây!Hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một tiếng quát lớn, tâm thần có chút hoảng hốt, ngẩng mặt lên liền thấy Cổ Trần nhào tới trước mặt từ lúc nào, cánh tay còn đang vung lên nện vào mặt hắn.
Loảng xoảng!Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hắn tung ra Chiến khí cường đại hòng ngăn trở một quyền kinh khủng kia, lực lượng cuồng bạo va chạm vào nhau, phát ra thanh âm điếc tai.
Thân thể Thú nhân đại tướng chậm rãi trượt dài ra sau mười thước mới dừng lại, sắc mặt đỏ bừng, hắn chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc, đau đớn rã rời.
Khủng bố!- Năng lực của ngươi là vậy thôi?Cổ Trần lạnh lùng hét lớn, sát khí bạo phát, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh Thạch Kiếm mang phong cách cổ xưa.
Hắn giơ cao Thạch Kiếm, một cỗ kiếm ý kinh thiên bạo phát khiến vô số người sợ hãi, cảm thụ được kiếm ý huy hoàng kia khiến ai nấy đều run rẩy cả linh hồn.
Ngâm!Cổ Trần giơ cao Thạch Kiếm, lực lượng toàn thân cùng Chiến khí đều tập trung hết vào bên trong thân kiếm, kiếm ý cường đại đâm thẳng lên trời, xuyên phá vân tiêu.
Trên thân kiếm, từng đường thạch văn sáng lên, lóe ra phong mang kinh người, khí tức cường đại bao phủ khắp nơi, hình thành một cỗ khí tràng đáng sợ.
Ào ào ào!Bốn phía cát bay đá chạy, từng viên đá vụn bỗng nhiên bị hút vào bên trong khí tràng, hình thành một vòng xoáy đáng sợ.
Mấy ngàn Thú nhân hoảng sợ lui lại, không chịu nổi sự áp bách kinh khủng của kiếm ý, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.
– Kiếm ý?Thú nhân đại tướng rống to, hai mắt trợn trừng, tròng mắt muốn lồi hẳn ra ngoài, hắn thật sự không thể tin nổi, tên tiểu tử Nhân tộc này lại có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?Hơn nữa còn không phải kiếm ý thông thường, đó chính là một loại Tiên Thiên Kiếm Ý cường đại khủng khiếp, uy thế ngút trời.
– Mau tiếp một kiếm!Cổ Trần quát lạnh, cánh tay vung lên chém ra một kiếm.
Ong ong.
Kiếm ý cuồn cuộn đầy trời, kiếm quang nhấp nháy nối thành một mảnh, giống như một dải Ngân Hà uốn lượn, bao phủ chư thiên.
– Rống! Thú Thần Chiến Thể!Thú nhân đại tướng gào thét, thiêu đốt thú huyết bên trong thân thể, thân thể đột nhiên cao thêm một trượng, biến thành một đầu Hung thú hình thể to lớn ngửa mặt lên trời gào rống.
Hắn đã bạo phát, còn không dám giữ lại chút nào, bởi vì kiếm ý kia mang đến quá nhiều uy hiếp cho hắn.
Oanh!Kiếm quang cuồn cuộn như Ngân Hà rơi xuống, một tiếng ầm vang che mất vị Thú nhân đại tướng đáng sợ, kiếm khí cường liệt bổ ra một cái khe rộng mấy thước.
Thú nhân đại tướng tức giận thét lên liên tục, bộc phát ra sức lực cực hạn để chống đỡ, nhưng thân thể khổng lồ vẫn bị kiếm quang đánh bay đụng nát một gò núi nhỏ.
Kiếm khí chém loạn xạ, có không ít Thú nhân né không kịp bị xoắn thành thịt nát văng tứ tung, kiếm khí cường đại ù ù lao tới như dòng thác, một lúc lâu sau cũng chưa yên tĩnh lại.
Sau khi tất cả bình ổn lại, hiện ra trước mắt mọi người là một cái khe to khủng bố, có ít cũng phải dài trăm thước, rộng ba thước, một cái gò núi ở giữa cái khe bị chém thành hai khúc.
Cuối khe rãnh là một Thú nhân nằm gục, thân thể rách nát không chịu nổi, vết thương chằng chịt khắp cơ thể, máu chảy xối xả không sao cầm được.
Đó là Thú nhân đại tướng, lại bị một kiếm chém trọng thương.
Bốn phía, yên tĩnh như chết!Thú nhân, Nhân tộc, hai bên đầu ngây ra, cả đám ngơ ngác trợn tròn mắt.
– Thần uy!Bỗng nhiên, tiếng reo hò vang lên đánh thức tất cả mọi người.
.
Chương 148: Không Làm Sâu Kiến
Hắc Thổ giơ cao Cốt Đao lên trời gào thét, hắn hưng phấn tột độ, 600 chiến sĩ bộ lạc ở sau lưng hắn cũng phấn khởi giơ cao binh khí hò hét, đôi mắt sáng rực tín ngưỡng cùng sùng bái.- Tộc trưởng thần uy!Cổ Trần đã mang đến niềm tin cho nhóm chiến sĩ bộ lạc, ai nấy đều reo mừng hò hét, khiến mấy ngàn Thú nhân sợ run cả linh hồn, nỗi hoảng sợ bắt đầu xâm lấn chúng từng chút một.Ngay sau đó, mấy vạn nô lệ Nhân tộc bên trong mỏ quặng chợt hét lên, tiếng hét kinh Thiên động Địa.- Thần uy!Mấy vạn người hò hét, tiếng hét cuồn cuộn rung chuyển khắp nơi, như đâm rách cả mây xanh.Bọn họ sôi trào, reo hò, hò hét, máu trong cơ thể như đang bốc cháy.Hiện trường hoàn toàn nổ tung.Việc Cổ Trần đánh bại Thú nhân đại tướng đã thắp sáng niềm tin và khát vọng tự do im lìm bấy lâu trong lòng mấy vạn nô lệ Nhân tộc.Huyết dịch thiêu đốt, ý chí sôi trào, cả đám nô lệ Nhân tộc giơ cao cuốc reo hò, sóng sau cao hơn sóng trước, dọa mấy ngàn Thú nhân hoảng loạn.Cộc cộc cộc…Lúc này, Cổ Trần cầm Thạch Kiếm đi tới từng bước một, tất cả mọi người lập tức an tĩnh lại, từng đôi mắt nhìn chăm chú vào hắn, mấy vạn nô lệ Nhân tộc khắc sâu hình ảnh của hắn vào tận trong linh hồn.Bóng dáng kia cao ngạo, cường đại, khiến người ta phấn chấn, khiến người ta sôi trào nhiệt huyết.- Ngươi…!Ngươi…!Phốc…Cuối cái khe, Thú nhân đại tướng toàn thân rách nát, há mồm muốn nói gì đó lại đột ngột phun ra từng búng máu, nhuộm đỏ cả mặt đất.Thân thể hắn dày đặc vết kiếm chém, máu tươi chảy ồ ạt, thê thảm vô cùng.- Không phải ngươi rất ngông cuồng sao?Cổ Trần quát lạnh, hắn bỗng nhiên gia tốc tiến lên đá bay Thú nhân đại tướng, thân thể hắn văng xa va vào một ngọn núi nhỏ, ầm ầm đổ xuống.Cổ Trần nhảy về phía trước rồi dừng ở trước mặt Thú nhân đại tướng, hắn nhìn Thú nhân cường giả đang thổ huyết nằm gục không dậy nổi, một Hoán Huyết cảnh cường giả.- Nói cho ta biết, ai là sâu kiến?Cổ Trần lạnh mặt chăm chú nhìn kẻ trước mắt, Thạch Kiếm trong tay ong ong run rẩy, tản ra khí tức khủng bố.Tất cả mọi người chung quanh đều yên tĩnh, mấy ngàn Thú nhân thấp thỏm lo âu, mấy vạn Nhân tộc phấn chấn không thôi, huyết dịch như muốn bốc cháy lên.Bọn họ cảm thấy trong lòng sôi sục chưa từng có, đó chính là lửa giận bị đè nén vô số năm rốt cuộc được nhen lên, cháy hừng hực.Mấy vạn ánh mắt đều chăm chú vào Cổ Trần, không ai dám chớp mắt, sợ sẽ bỏ lỡ phút giây quan trọng khiến người ta phấn chấn nào đó.- Hèn mọn…Thú nhân đại tướng há mồm muốn nói chuyện, nhưng Cổ Trần đã tiến lên đạp một cước xuống ngực hắn.Oanh!Rầm! Máu phun tung tóe, ngực Thú nhân đại tướng kêu lên răng rắc rồi lõm xuống, cốt cách đứt gãy, thiếu chút nữa ngất đi.May mà thực lực hắn cường đại, có thể ngưng tụ bảo huyết bên trong thân thể, tất nhiên không dễ chết đi, cho dù bị thương cực nặng cũng khó mà chết được.Chỉ thấy, Cổ Trần đi lên nắm lấy mái tóc rối bời của Thú nhân đại tướng, hắn gác Thạch Kiếm lên trên cổ hắn, ánh mắt hung hãn.- Không…!Ngươi dám giết ta?Thú nhân đại tướng luống cuống, kinh sợ hét lớn:- Ta chính là Thú nhân tộc đại tướng, trấn thủ mỏ quặng, ngươi dám giết ta ắt sẽ bị Thú nhân tộc dệt sát.
Chủ nhân của ngươi, bộ lạc của ngươi đều sẽ bị san thành bình địa.- Sắp chết đến nơi còn uy hiếp ta?Cổ Trần mỉa mai đáp lại:- Đám sinh vật nửa người nửa thú các ngươi, người không ra người thú không ra thú, vậy mà luôn tự xem mình là cao quý, xem thường Nhân tộc.
Muốn nô dịch Nhân tộc đúng không?Hắn gằn từng chữ:- Hôm nay, ta sẽ cắt lấy đầu của ngươi, tương lai, ta phải lấy máu của các ngươi rửa sạch nổi nhục bị các ngươi nô dịch.Nhân tộc chúng ta không làm nô lệ, không phải sâu kiến!Cổ Trần nói xong, hai mắt lóe lên, tay cầm Thạch Kiếm dùng sức cắt một cái.- Không…Thú nhân đại tướng hoảng sợ kêu to, giãy dụa muốn muốn đứng lên, huyết dịch khắp người sôi trào, muốn thiêu đốt bảo huyết đánh văng Cổ Trần.Xoẹt!Thạch Kiếm xẹt qua cổ, một cái đầu bị cắt xuống ngay tại chỗ, máu phun cao ba thước nhuộm đỏ bốn phía, tưới đẫm thân thể Cổ Trần.Một tay Cổ Trần cầm kiếm, tay còn lại nhấc đầu Thú nhân đại tướng đưa lên cao, hắn đứng phía trên thi thể không đầu đó, cả người tắm máu của đối phương, giống như một ác ma bước ra từ địa ngục.Hắn giơ đầu Thú nhân đại tướng lên thật cao, hai mắt lạnh lùng đảo qua bốn phía, mấy ngàn Thú nhân sợ hãi lui lại theo bản năng, có tên còn bị dọa ngã ngồi xuống đất.Sợ hãi, run rẩy!Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch, mấy ngàn Thú nhân ngơ ngác đứng đó, nhìn Cổ Trần dùng chân đạp lên thân thể Thú nhân đại tướng, không bì nổi, hung uy hiển hách.- Nhân tộc, không làm sâu kiến!.
Chương 149: Rung Động
Cổ Trần giơ cao Thạch Kiếm rống lên một tiếng, tiếng rống đâm thủng trời xanh, vang vọng khắp nơi, huyết khí cuồn cuộc bốc thẳng lên trên cao, quét ngang xung quanh khiến mấy ngàn Thú nhân ngã trái ngã phải, hoảng sợ vô cùng.
– Các tộc nhân, đã đến lúc báo thù, giết sạch bọn họ, rửa sạch sỉ nhục của các ngươi.
Hắn Thạch vung đao lên chỉ thẳng về phía mấy ngàn Thú nhân Chiến Sĩ, tiếng hét lớn truyền khắp mỏ quặng, mấy vạn Nhân tộc nô lệ hai mắt sáng bừng, huyết dịch thiêu đốt, sát ý sôi trào.
– Giết!Gần như là trong nháy mắt, mấy vạn nô lệ bị nô dịch cùng nhau quát lớn, ai nấy hai mắt đỏ ngầu vung cuốc xông tới, có người còn nâng khoáng thạch lên, vô cùng điên cuồng giết về phía trước.
– Nhân tộc tất thắng!Cổ Trần hét lớn, tay cầm Thạch Kiếm bổ ra một tia kiếm khí chói lọi, như Ngân Hà rơi xuống đánh vào giữa đám Thú nhân.
Một tiếng ầm vang, trên trăm Thú nhân chết thảm tại chỗ, huyết nhục văng tung tóe, cảnh tượng vừa máu me vừa rung động.
Mấy ngàn Thú nhân hoảng sợ thét lên, bị mấy vạn nô lệ điên cuồng nhấn chìm.
Phía trước mỏ quặng, mấy vạn Nhân tộc nô lệ cuốn tới, đầy khắp núi đồi, đen nghịt nhìn không thấy điểm cuối.
Ầm ầm! – A! Tiếng kêu thảm thiết, tiếng rống giận dữ, tiếng kêu rên hoảng sợ xen lẫn vào nhau, đâm thủng bầu trời.
Mấy ngàn Thú nhân bị dìm ngập, huyết nhục văng tung tóe, thân thể rách nát rơi xuống, đầu lâu cuồn cuộn, tình cảnh hỗn loạn mà máu me khiến người nhìn hoảng sợ.
Tuy Thú nhân cường đại, nhưng rắn mất đầu đối mặt với mấy vạn nô lệ Nhân tộc điên cuồng thì căn bản là không cách nào cản nổi, trong chớp mắt đã bị biển nô lệ nhấn chìm, không kịp phản kháng.
Tuy trong quá trình cũng có nô lệ Nhân tộc bị giết, nhưng chỉ là số ít, Thú nhân không thể cản nổi lửa giận cùng sự điên cuồng của mấy vạn Nhân tộc bị nô dịch, cả đám này đều điên hết rồi.
Cổ Trần đứng trên đỉnh núi, sau lưng cắm một cây cờ lớn, Hắc Thổ mang theo 600 chiến sĩ bộ lạc cưỡi Khủng Lang lẳng lặng nhìn qua, không ai ra tay.
Bởi vì không cần.
Cổ Trần biết, mấy vạn nô lệ cần một chỗ để “xả”, mà càng cần hơn nữa là một lần tẩy lễ, nếu không mang họ về cũng chỉ là mấy vạn nô lệ nhát gan mà thôi.
Bọn họ cần được trút giận, cần dùng thú huyết Nhân rửa sạch sợ hãi và nỗi sỉ nhục trong lòng, có như vậy mới thật sự đối mặt được với hoảng sợ, thậm chí chiến thắng hoảng sợ.
Đại chiến kết thúc rất nhanh, hình ảnh mấy vạn Nhân tộc nô lệ cùng nhau giết tới khiến Cổ Trần cũng phải chấn động, trong lòng rục rịch.
Một khi ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng được thắp lên, Nhân tộc có thể bộc phát ra sức mạnh kinh thiên động địa, tất cả những gì đang xảy ra trước mắt chính là minh chứng tốt nhất.
Mấy ngàn Thú nhân Chiến Sĩ cường đại, trong đó có không ít các Thú nhân thực lực mạnh mẽ, đáng tiếc cuối cùng vẫn bị mấy vạn Nhân tộc nô lệ nhấn chìm, xé nát hoàn toàn.
Cuốc, đá tảng, giết chết từng Thú nhân một, có Thú nhân bị xé nát, có bị nện thành thịt nát, thê thảm vô cùng.
Sau một hồi, khi Thú nhân cuối cùng bị Nhân tộc chen nhau lên xé nát, rốt cuộc trận chiến này cũng được ghi một dấu chấm hết viên mãn.
– Chúng ta, báo thù!- Hu hu! Chiến đấu thắng lợi xong, mấy vạn nô lệ Nhân tộc ngơ ngác đứng đó, nhìn bốn phía đều là Thú nhân chân cụt tay đứt.
Mấy ngàn Thú nhân chết thảm sạch sẽ, không để sót lấy một tên.
Trong lòng bọn họ có một cảm giác nói không nên lời, nhiệt huyết bành trướng, bao uất ức, không cam lòng, phẫn nộ bị kích thích từng chút một, càng ngày càng nghiêm trọng.
Đó là niềm khát khao tự do dâng trào, máu trong cơ thể như đang bốc cháy.
Cổ Trần đứng ở đỉnh núi, không nói lời nào, lẳng lặng nhìn mấy vạn nô lệ Nhân tộc thút thít, rống to phía dưới, họ đang phát tiết tất cả sỉ nhục và uất ức trong lòng.
Sau một hồi, tất cả mọi người bình tĩnh trở lại, từng người yên tĩnh đứng tại chỗ hướng mắt về phía thanh niên đứng trên đỉnh núi.
Chính người thanh niên này đã mang đến cho bọn họ hi vọng, mang đến cơ hội rửa sạch sỉ nhục, giúp bọn họ được xé nát mấy ngàn Thú nhân bên trong mỏ quặng.
Trong ánh mắt bọn họ là ánh sáng của sự sùng bái, kính ngưỡng, thậm chí lộ ra một tia cuồng nhiệt.
– Giết chết Thú nhân, đại thù đã báo, các ngươi, hưng phấn không?Cổ Trần bỗng nhiên hét lớn, âm thanh truyền xa mười dặm, đinh tai nhức óc khiến vô số người chấn động tâm trí, đôi mắt bừng sáng, nhiệt huyết càng thêm bành trướng.
Oanh!Từng luồng huyết khí bạo phát, có nhỏ yếu, có cường đại, tạo nên sóng nhiệt cuồn cuộn hội tụ trên bầu trời.
Đó là nhiệt huyết của mấy vạn Nhân tộc, không ngờ lại bị một câu nói của Cổ Trần kích thích mà bùng phát, huyết khí bọn họ sôi trào, trực tiếp xông ra khỏi thân thể, tạo nên một tình cảnh đáng sợ.
.
Chương 150: Gầm Thét
Không một ai nói chuyện, mấy vạn người đều im ắng, cả đám dùng ánh mắt nóng rực nhìn về phía Cổ Trần, sắc mặt bọn họ đỏ bừng, thân thể như bị thiêu đốt mà cảm thấy nóng rực lên.
– Ta tên là Cổ Trần, chính là tộc trưởng Hoang Cổ bộ lạc.
Cổ Trần mở miệng lần nữa, giọng nói hắn truyền khắp mỏ quặng, tất cả mọi người chấn động tinh thần, ánh mắt càng thêm nóng rực.
Trong lòng mấy vạn nô lệ Nhân tộc đều biết, những gì sắp xảy ra tiếp theo sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ, nên không một ai muốn nói chuyện.
– Ta chỉ hỏi các ngươi một câu.
Các ngươi, cam tâm làm nô lệ, cam tâm trở thành thức ăn của dị tộc sao?Cổ Trần bỗng nhiên hét lớn, âm thanh chấn động khắp nơi, thanh âm cuồn cuộn như như sấm nổ vang rền.
– Không muốn! Không muốn!Nháy mắt, mấy vạn người hò hét, gào thét, từng người sắc mặt đỏ bừng, bộc phát ra nỗi uất ức cùng không cam tâm vẫn chôn sâu dưới đáy lòng bấy lâu nay.
Không người nào muốn làm nô lệ, càng không người nào muốn trở thành khẩu phần lương thực của tộc khác.
– Đã không muốn, vậy liền phản kháng!Cổ Trần giơ cao Thạch Kiếm, Thạch Kiếm phát ra thanh âm leng keng chói tai, khiến người nghe chấn động tâm thần.
Hắn đưa mắt nhìn mấy vạn nô lệ Nhân tộc trước mặt, cả người tỏa ra một cỗ uy áp cường đại.
– Nhân tộc ta chính là đại tộc, đáng nhẽ phải được hưởng Thiên Địa vạn vật, chứ không phải bị các tộc nuôi nhốt làm khẩu phần lương thực và nô lệ.
Giọng nói Cổ Trần vừa cao vừa to rõ, chấn động nhân tâm, kích thích niềm tin và sự không cam tâm trong lòng mọi người.
– Đã đến lúc Nhân tộc giành lấy tôn nghiêm của mình.
Chúng ta, không làm nô lệ, không làm sâu kiến, không làm đồ ăn!Nhân tộc ta phải không ngừng vươn lên, đội trời đạp đất!Chỉ có người chết trận, không có kẻ quỳ sống làm nô lệ, ai muốn cùng ta chống chọi Bách Tộc, rửa sạch nổi sỉ nhục của chúng ra?Lời kêu gọi của Cổ Trần vang vọng khắp mỏ quặng, mấy vạn Nhân tộc sắc mặt đỏ bừng, huyết khí toàn thân bành trướng, càng ngày càng sôi trào, hiện trường ầm ầm sục sôi.
Nghe được những lời của hắn, mấy vạn người yên tĩnh, tất cả mọi người thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giống như có một Hung thú đang lăn lộn gào thét bên trong thân thể.
Soạt!- Nguyện đi theo tộc trưởng, cùng chống chọi với Bách Tộc.
Đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng hét lớn, Hắc Thổ cùng 600 chiến sĩ bộ lạc đồng thời xoay người quỳ một chân xuống đất, cất cao lời tuyên thệ.
Ngay lúc đó, mấy vạn nô lệ Nhân tộc cũng bừng tỉnh, họ thức giấc từ trong mấy lời tâm tình rung động lòng người kia.
Ầm ầm!Gần như là cùng một lúc, mấy vạn người quỳ xuống ngay ngắn, ngẩng cao đầu nhìn thanh niên cường tráng cầm Thạch Kiếm đứng trên đỉnh núi, lúc này đây, bóng dáng người thanh niên ấy khắc sâu vào linh hồn họ, vĩnh viễn không phai mờ.
– Nguyện đi theo tộc trưởng, cùng chống chọi với Bách Tộc!- Thà chết không làm nô!Tiếng hò hét liên hồi xuyên thủng tầng mây, cuồn cuộn không dứt, thật lâu cũng chưa lắng lại.
Huyết khí cuồn cuộn, hội tụ thành mây, tượng trưng cho ý chí bất khuất của mấy vạn con người, lập tức xuyên thủng các tầng trời, phá vỡ vân tiêu.
Cảnh tượng đó chấn động nhân tâm, tiếng hò hét thề không khuất phục quanh quẩn mỏ quặng rộng lớn, khiến cả khu mỏ rung chuyển mãnh liệt.
Bọn họ thực sự không muốn làm nô nệ, không muốn làm thức ăn, không muốn bị nô dịch, những điều đó không có chút tôn nghiêm nào.
Giờ phút này, cuối cùng cũng có người đứng dậy thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng họ, là ngọn lửa của niềm tin, của hi vọng.
Nếu Cổ Trần không mạnh mẽ diệt sát Thú nhân tộc cường giả, càng không thể hiện được sức mạnh bất khả chiến bại của mình, có lẽ sẽ không có cách nào thổi bùng lên ngọn lửa âm thầm trong trái tim họ.
Nhưng bây giờ thì khác, Cổ Trần đã cho họ thấy tư thế cường đại của hắn, niềm tin bất khuất và lòng can đảm dám khiêu chiến với dị tộc của hắn đã kích thích sự đồng lòng trong lòng họ.
Nhân tộc không phải sinh ra đã là nô lệ và khẩu phần lương thực của các tộc khác.
– Các tộc nhân, Nhân tộc ta không có tôn nghiêm, vậy chúng ta hãy mở đường máu tìm kiếm tôn nghiêm cho mình, dùng máu của Bách Tộc rửa sạch nổi sỉ nhục của chúng ta!Cổ Trần vung cao Thạch Kiếm, phong mang phun ra nuốt vào, hắn chỉ về phía Man Hoang Chi Địa mênh mông xa xôi, rống lên giận dữ.
Mấy vạn Nhân tộc đốt cháy nhiệt huyết trong lòng mình, bọn họ sôi trào cuồng nhiệt nhìn vào người thanh niên kia.
Giờ khắc này, dường như trên thân thể Cổ Trần được khoác thêm một lớp áo thần thánh, sáng rực rỡ, chiếu thẳng vào trái tim mỗi người.
Tại mỏ quặng lớn của Thú nhân tộc, mấy vạn Nhân tộc khí thế bừng bừng khai thác quặng, ai nấy đều vô cùng nhiệt tình.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










