[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 39 : Ý nghĩa nhân sinh (c191-c195)
❮ sautiếp ❯Chương 191: Ý nghĩa nhân sinh
“Tu đạo thì có tác dụng gì đâu?” Trương Thái Bình thở dài, nói “Cát vàng chôn xương khô, người đến lúc cuối cùng cũng sẽ chết, cho dù có tu đạo cũng không thể trường sinh bất lão, cho nên có tu hay không tu cũng giống như nhau, coi như ta không tu đạo, mà vẫn có thể khiến cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa mà nói, thì cũng đã rất tốt, đã như vậy, ta vì sao còn cần phải tu đạo?”
Đạo sĩ ngây ngẩn cả người: “…”
“Nếu ngươi theo ta tu đạo, liền có thể có đại pháp lực, đại thần thông, cứ như vậy ngươi cũng sẽ có thể làm được rất nhiều chuyện, ngươi bất quá chỉ là một thiếu niên, còn có tương lai rộng lớn, ngươi nói không chừng còn có thể trở thành người nổi tiếng ở Trung thổ trong tương lai, có thể dời núi, lấp biển, trở thành thần tiên chân chính.”
“Haizzz!” Trương Thái Bình thở dài, nói: “Không đáng giá.”
Đạo sĩ: “? ? ?”
“Coi như là thần tiên, chẳng lẽ là sẽ không phải chết hay sao?”
“Mặc kệ sống bao nhiêu năm, nếu như không thể khiến cho cuộc sống của bản thân trở nên có ý nghĩa, như vậy chẳng phải là giống như một bộ xương khô ở trong mộ hay sao?”
Đạo sĩ suy nghĩ một chút, cảm thấy lời nói của Trương Thái Bình rất có đạo lý, giống như hắn, tu luyện mấy trăm năm, hiện tại đã dần dần già đi, cũng không làm được bất cứ đại sự gì, chỉ có thể bảo vệ một mẫu ba phần đất của bản thân kia, chờ đến sau khi hắn chết, bất quá cũng chỉ là cát vàng chôn xương khô, kể từ đó, tranh danh đoạt lợi còn có ý tứ gì.
Đạo sĩ: “! ! !”
Không đúng, không đúng, không đúng! Đạo sĩ vội vàng lắc đầu, bỏ rơi ý nghĩ tiêu cực ở trong lòng.
“Anh bạn nhỏ, ngươi nghĩ như vậy là sai lầm rồi, thế giới lớn như vậy, nhân sinh cũng dài như vậy, ngươi không nên lãng phí ở nơi này, mà hẳn là nên đi ra ngoài xem một chút mới đúng, cứ như vậy ý nghĩ của ngươi cũng sẽ thay đổi!”
“Thật vậy sao?” Trương Thái Bình ngây người nhìn đạo sĩ, mà đạo sĩ thì gật đầu rất chắc chắn.
Hiện tại hắn rất có hứng thú đối với Trương Thái Bình, hắn rất muốn biết rõ thiếu niên mặc dù còn trẻ tuổi nhưng lại phi thường có ý tưởng này, về sau rốt cuộc sẽ biến thành dạng người gì.
Thế là vào ngày thứ hai, Trương Thái Bình cứ như vậy lặng yên không một tiếng động biến mất ở trong thôn trang, đi theo đạo sĩ tiến vào Đạo Môn.
Về sau Trương Thái Bình mới biết được, đạo sĩ mà bản thân hắn gặp phải, nguyên danh là họ Trương, chính là Thần Tử Đạo Môn đời này, cũng là chưởng môn, một thân tu vi cũng đã sớm vượt qua Võ Đạo Tông Sư.
Mà theo việc luyện võ cùng với tu vi tăng tiến, thực lực của Trương Thái Bình càng ngày càng mạnh, nhưng đối với nhân sinh cũng càng ngày càng mê mang, bởi vì hắn phát hiện ra, cho dù là đã rời khỏi thôn nhỏ, mặc dù có đại thần thông, đại pháp lực, hắn vẫn không thể nào biết rõ ràng, nhân sinh của bản thân rốt cuộc có giá trị gì.
“Thái Bình?”
“Thái Bình!
“A, là sư phụ sao.” Trương Thái Bình lấy lại tinh thần, nhìn lão đạo sĩ lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ trước mắt, đây cũng là tật xấu của hắn, bởi vì nguyên nhân thường xuyên suy nghĩ về nhân sinh của bản thân, hắn cuối cùng sẽ ngẩn người thất thần mà không giải thích được, cho nên ở trong mắt của sư huynh đệ đồng môn, hắn vẫn luôn là một cuồng đồ coi trời bằng vung.
Mà trên thực tế, hắn chỉ là không phản ứng kịp mà thôi.
“Thái Bình a, ngươi cũng đã tu đạo lâu như vậy rồi, không biết đã có cảm ngộ gì hay chưa?”
“Thái Bình!”
“A, sư phụ, ta cảm thấy nhân sinh vẫn là không có ý nghĩa gì.”
Lão đạo sĩ bất đắc dĩ xụ mặt, lão bình sinh đã dạy dỗ không biết bao nhiêu đệ tử, từng người đều là anh hùng hào kiệt, tu vi cũng là tinh anh trong tinh anh, thân truyền đệ tử ở dưới trướng càng là người người đạt tới Võ Đạo Tông Sư, tài năng am hiểu dạy đồ đệ của lão đặt ở trong đại thế giới Trung thổ cũng là tiếng tăm lừng lẫy.
Nhưng duy chỉ có một vị Trương Thái Bình này là rất khó chơi, mặc kệ lão có nói cái gì, đối phương đều chỉ là đang suy nghĩ về cái ý nghĩa nhân sinh quỷ quái gì đó, đây quả thực là vũ nhục lớn nhất đối với lão đạo sĩ, dạy nhiều năm như vậy, không chỉ không thể khiến cho đối phương lạc quan đối với nhân sinh, thậm chí là ngay cả chính lão cũng thường xuyên thở dài nhân sinh quá ngắn…..
Mà khiến cho lão đạo sĩ tức giận nhất là, tên gia hỏa này hết lần này tới lần khác lại là môn hạ biết đánh nhau nhất của lão! Thậm chí là ngay cả lão bây giờ cũng đều không nhất định là đối thủ của hắn!
“Thái Bình a…”
“Thái Bình?”
Lão đạo sĩ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trương Thái Bình, còn đối phương thì lộ ra ánh mắt trống rỗng, nhìn qua là đang nhìn lão, nhưng trên thực tế không biết hồn phách đã sớm đi nơi nào.
“Cái tên đồ đệ bất tài này!” Lão đạo sĩ tức giận dùng một bàn tay đập vào đầu của Trương Thái Bình.
“Sư phụ? Vì sao lại đánh ta?”
“Hừ!” Lão đạo sĩ chắp hai tay ở sau lưng, trong lòng thầm mắng cái tên đồ đệ bất tài này cũng không biết thu liễm một lần, vừa rồi dùng bàn tay vỗ xuống, đối phương nhìn qua không có việc gì, ngược lại thì tay của lão lại có một chút đau ê ẩm.
Sau đó lão đạo sĩ thở dài thật sâu, nói: “Thái Bình a, vi sư biết rõ ngươi vẫn còn đang suy tư về ý nghĩa của cuộc sống, bất quá ta nghĩ rằng ngươi đã suy nghĩ nhầm phương hướng.”
“Nhầm phương hướng?”
“Không sai, ý nghĩa của cuộc sống cũng không thể chỉ dựa vào suy nghĩ, mà còn phải dựa vào bản thân người thực hiện, đôi khi chưa thử một việc gì đó, làm sao ngươi biết rằng đó không phải là ý nghĩa cuộc sống của ngươi? Vi sư cảm thấy, nếu như ngươi muốn tìm ý nghĩa của cuộc sống, không bằng trước tiên hãy định ra một cái mục tiêu nhỏ.”
“Mục tiêu nhỏ?”
“Không sai, nói thí dụ như, chấn hưng Đạo Môn.” Lão đạo sĩ nghiêm túc nói ra: “Thế nào? Phải biết rằng bây giờ Đạo Môn, Phật Môn đang ở vào thế yếu, đại thế giới Trung thổ bị hoàng triều Đại Càn nắm vững, nếu như mục tiêu cuộc sống của ngươi là chấn hưng Đạo Môn mà nói, vậy thì sẽ là một cái mục tiêu phi thường khó khăn, phi thường cao xa, nhưng nếu như ngươi có thể hoàn thành cái mục tiêu này mà nói, cuộc sống của ngươi hẳn là liền sẽ có ý nghĩa.”
“Chấn hưng Đạo Môn….” Trương Thái Bình thấp giọng lẩm bẩm nói, trong hai mắt trống rỗng dần dần có ánh sáng hội tụ.
Mà lão đạo sĩ sau khi phát giác ra được điểm này thì là quơ quơ nắm đấm ở trong lòng, nói thầm: “Thành công! Cuối cùng cũng đã lừa được hắn!”
Lão đạo sĩ rất rõ ràng, tuổi thọ của lão còn lại không nhiều lắm, nhưng Đạo Môn lại không thể rắn mất đầu, mà đệ nhất cao thủ của Đạo Môn hiện tại, không thể nghi ngờ chính là Trương Thái Bình trước mắt, cho nên lão ở trong khoảng thời gian này đã nghĩ hết biện pháp, muốn lừa cho Trương Thái Bình kế thừa vị trí của lão, thống lĩnh Đạo Môn.
“Thế nào? Cái phương pháp này rất tốt có đúng không?”
“Nếu sư phụ đã nói như vậy, vậy thì sẽ đúng.”
“Vậy là tốt rồi! Đến đây, đây là bằng chứng của Thần Tử Đạo Môn, ngươi tạm thời hãy cất kỹ nó đi, về sau ngươi chính là Thần Tử Đạo Môn!”
“Thái Bình!”
“Ấy? À, được.”
Trương Thái Bình tiếp nhận ngọc như ý mà lão đạo sĩ đưa tới, ngay trong cái nháy mắt này, Thái Bình Thiên Tôn liền ra đời.
Chương 192: Tần gia cố sự
Tại hoàng triều Đại Càn, trong Tần phủ Thành Thượng Kinh.
Xem như là một trong bốn đại gia tộc Đại Càn, phủ đệ của Tần Thị nhất tộc tự nhiên là không nhỏ, ở khu Đông Thành có thể xưng là đệ nhất, bất luận là quy mô hay là nhân số, đều muốn viễn siêu phủ đệ Vương Hầu bình thường, Tần Vương trước mắt càng là rất được Thánh thượng Đại Càn tín nhiệm, quan vị nhất phẩm, ở bên ngoài càng là có đất phong to lớn.
Nắm giữ địa vị cực cao, bất quá cũng chỉ như thế mà thôi.
Mà ở bên trong Tần phủ càng là có rất nhiều phòng ốc hoa lệ, sinh hoạt thường ngày là rất xa xỉ, thậm chí còn có một hồ nước lớn ở trong phủ, ở trên hồ nở đầy hoa sen, ở giữa hồ được mọi người gọi là Hoa Đình, thực vật ở trong hồ trồng cũng không phải là thông thường, mà là dược liệu phi thường trân quý, cá chép ở trong hồ cũng không phải là tầm thường, mà là từng con Giao Long.
Những con Giao Long này có lẽ là chỉ có bộ dáng giống rồng, không có huyết mạch thực sự của rồng, nhưng lại có khí tức cường thịnh, không chỉ có tu vi Hậu Thiên, còn có giá trị làm thuốc cực cao, không khoa trương một chút nào, một hồ nước như thế này liền có thể so sánh với tài phú của một nước nhỏ ở bên ngoài Đại Càn.
Bởi vậy có thể thấy được nội tình thâm hậu của Tần Thị nhất tộc.
“Tỷ tỷ!” Có một cô bé đang cầm một đóa hoa sen, nhún nhảy một cái chạy về phía Hoa Đình trong hồ, mà ở nơi đó, có một bé gái khác hơi lớn hơn nàng một chút thì đang khoanh hai chân lại, yên lặng tĩnh toạ.
“Tỷ tỷ nhìn này! Đây là hoa sen ta hái ở trong hồ! Tặng cho tỷ tỷ!”
Bé gái nghe vậy thì từ từ mở mắt và nhìn cô bé đang cầm bông hoa sen, khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười, nói: “Cám ơn muội, Phượng Tiên.”
Mặc dù bản thân Phượng Tiên không phát giác ra, nhưng ở trong mắt của bé gái lớn hơn, Phượng Tiên lúc này giống như là một vị tiên tử, toàn thân từ trên xuống dưới đều chảy xuôi Ngũ Sắc Thần Quang chói mắt, chiếu sáng chân trời, thậm chí là còn muốn xuyên phá toàn bộ Tần Phủ, xông lên phía trên thiên khung vô tận.
Trên thực tế là nếu như không phải trận pháp Tần phủ một mực giữ nguyên trạng thái mở ra, chỉ sợ là toàn thành đã sớm nhìn thấy cái dị tượng này.
Bé gái lớn hơn biết rõ đó là cái gì, là huyết mạch Phượng Hoàng bẩm sinh, sau khi sinh ra được thiên địa tẩm bổ, cuối cùng diễn biến ra thần thông Phượng Hoàng – Tiên thiên Ngũ Đức Thần Quang.
Nghe đồn rằng, cái Ngũ Đức Thần Quang này tượng trưng cho Phượng Hoàng, cho dù là Đại Ngũ Hành Thần Quang của khổng tước cũng kém hơn không ít.
So sánh với em gái, bản thân nàng đúng là kém hơn rất nhiều.
Bé gái nhìn bản thân một chút, cười khổ lắc đầu: “Môn Vọng Khí Thuật này thật đúng là thâm ảo.”
Khác biệt cùng với em gái của mình, bé gái không có thiên phú gì, bất quá nàng vừa sinh ra đã rất thông minh, mặc dù nhìn qua chỉ mới có 6, 7 tuổi, nhưng trên thực tế thì đã có tư duy của người trưởng thành, khác biệt cùng với cô em gái ngây thơ, đồ vật mà nàng có thể nhìn thấy là rất nhiều, mà cũng rất toàn diện.
Nói thí dụ như, hiện tại toàn bộ Tần Vương Phủ nhìn qua rất bình tĩnh, nhưng trên thực tế lại giống như sự yên tĩnh trước mưa giông bão táp vậy, ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô em gái ở bên cạnh nàng này, bởi vì thiên phú của em gái, thân phận của em gái, đều có quan hệ đến kế hoạch trăm năm của Tần Thị nhất tộc…..
“Kiền Hoàng tỷ tỷ?”
Tiểu Phượng Tiên nhìn thấy tỷ tỷ nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng lại không nói một lời nào, khá là nghi ngờ hỏi, đôi mắt to chớp chớp mấy cái, trong suốt giống như nước ở trong hồ.
“Phượng Tiên, sau này muội cần phải cố gắng.”
“Hả?”
“Tỷ tỷ tin tưởng muội, chỉ cần cố gắng mà nói, về sau Phượng Tiên nhất định sẽ trở thành một người vô cùng không tầm thường!”
“Hì hì, đó là đương nhiên rồi!” Tiểu Phượng Tiên khoa tay múa chân mà nói ra, lời khen của chị gái khiến cho nàng phi thường vui vẻ.
Mà nhìn thấy Phượng Tiên như vậy, Tần Kiền Hoàng nhỏ tuổi chỉ đành lắc đầu bất đắc dĩ.
“Mặc dù rất lợi hại, nhưng vẫn chỉ là một đứa bé a.”
“Được rồi, được rồi, Phượng Tiên, muội quên rồi sao? Mẹ thế nhưng đã bố trí bài tập cho muội, muội còn không mau đi?”
Khoé miệng của tiểu Phượng Tiên tê rần, vẻ mặt mới vừa rồi còn hưng phấn lập tức biến thành vẻ mặt nhăn nhó: “Đúng rồi, còn có bài tập..tỷ tỷ lợi hại như vậy, khẳng định là đã làm xong rồi a?”
“Có thể cho muội mượn xem một chút hay không?”
Tần Kiền Hoàng mặt không thay đổi gõ gõ vào đầu của tiểu Phượng Tiên, nói: “Việc của mình thì cần phải tự làm, nhanh đi làm đi.”
“Ừm, được rồi.”
Mắt thấy không có hi vọng lấy được sự trợ giúp từ chị gái, tiểu Phượng Tiên cũng chỉ đành phải bĩu môi và quay đầu rời đi, mỗi lần quay đầu còn đặc biệt dùng ánh mắt đáng thương nhìn Tần Kiền Hoàng, hi vọng chị gái có thể “Hồi tâm chuyển ý”, cái bộ dáng ngây thơ khả ái kia khiến cho Tần Kiền Hoàng không nhịn được mà cười ra tiếng.
Bất quá…..Tần Kiền Hoàng nhắm hai mắt lại, trong mắt ẩn ẩn có thần quang lấp lóe, sau đó lại là cười đắng chát một tiếng: “Ngũ Đức Thần Quang thật đúng là lợi hại a, sẽ tự động thu nạp thiên địa linh khí, người sở hữu căn bản cũng không cần phải tu luyện, tu vi liền có thể không ngừng mà tăng cao, sau khi ra đời được ba tháng mình liền bắt đầu tu hành, cho đến bây giờ cũng đã tu luyện được 6, 7 năm, mới có thể đạt tới tu vi Hậu Thiên, kết quả là Phượng Tiên cái gì cũng không làm cũng đạt được..
“Cái này thật đúng là…!” Lắc đầu, Tần Kiền Hoàng bỏ đi nhưng suy nghĩ hâm mộ ở trong lòng, tiếp tục bắt đầu tu luyện.
“Nếu vào lúc ban đầu không bằng Phượng Tiên, vậy cũng chỉ có thể cố gắng vào sau này, tranh thủ mau chóng vượt qua nàng, chí ít là không thể bị bỏ rơi quá xa, nếu không thì làm chị gái cũng quá mất mặt mũi…”
“Cố gắng! Không có vấn đề gì! Mình thông minh như vậy cơ mà!”
Cứ như vậy, trong thế hệ này của Tần phủ thiên kiêu xuất hiện lớp lớp, không chỉ có Tần Phượng Tiên nắm giữ Tiên Thiên Ngũ Đức Thần Quang, còn có Tần Kiền Hoàng thông minh bẩm sinh, tu luyện võ công giống như là hạ bút thành văn, mặc dù đều là nữ tử, nhưng lại là phụ nữ không thua đấng mày râu, tất cả mọi người đều tin tưởng Tần Thị nhất tộc ở dưới sự dẫn dắt của hai nàng sẽ càng trở nên cường thịnh.
Mọi chuyện vốn sẽ diễn ra như vậy.
Nhưng chính là vào một ngày, Tần Kiền Hoàng tu luyện Vọng Khí Thuật đến cảnh giới tiểu thành, xuất phát từ sự hiếu kỳ nhất thời, nàng vận chuyển Vọng Khí Thuật, nhìn về phía chỗ cấm địa sâu nhất trong Tần Thị nhất tộc.
Từ đó về sau, mọi thứ đều cải biến.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa.”
Tần Thiên Hoàng xuất quan sau ba ngày bế quan, hai mắt đảo ngược giống như nhật nguyệt, khuôn mặt tuyệt mỹ trở nên lạnh lùng như tuyết, dùng con mắt chăm chú khóa chặt vào một phương hướng trong Tần phủ, mà ở nơi đó, chính là Tần Phượng Tiên mới vừa vặn trải qua sinh nhật 10 tuổi.
Về sau, Tần Kiền Hoàng liền đi tìm mẫu thân, bây giờ cũng là một vị nữ tính có quyền thế nhất trong Tần phủ, cũng chính là thê tử của Tần Vương, Doanh Nhược Thủy.
Ai cũng không biết là một đêm kia hai người đã nói chuyện gì.
Nhưng ngay vào ngày thứ hai, Tần Kiền Hoàng liền đi tới phòng ở của Tần Phượng Tiên, tự tay nhốt Tần Phượng Tiên vào trong giấc mộng, sử dụng bí pháp tước đoạt Ngũ Đức Thần Quang cùng với huyết mạch Phượng Hoàng bẩm sinh của Tần Phượng Tiên, mà mọi chuyện hết thảy từ đầu tới đuôi, ở bên trong Tần phủ không có ai phát hiện ra, cho dù là có người phát hiện ra dị dạng, cũng bị mẫu thân của Tần Phượng Tiên – Doanh Nhược Thủy chặn lại.
Thế là, mọi người đều biết, thiên chi kiêu nữ ở Tần phủ – Tần Phượng Tiên đã chết ở trong một đêm kia, thay vào đó thì là minh châu của Đại Càn, Phượng Hoàng Nữ – Tần Kiền Hoàng giống như là sao chổi hoành không quật khởi, Ngũ Đức Thần Quang chiếu rọi chân trời, làm cho vô số người không ngừng hâm mộ, mà ở bên trong Thuần Dương Cung, cũng xuất hiện một vị đệ tử Doanh Phượng Tiên không có tiếng tăm gì, hai người giống như là người xa lạ vậy.
Một ở trên trời, một ở dưới vực, từ nay về sau sẽ không còn bất luận một sự liên quan nào.
Chương 193: Đại điển khai sơn
Tại Thuần Dương Cung – một trong mười đại thánh địa võ đạo, có tiếng tăm lừng lẫy tại đại thế giới Trung Thổ, không ai không biết không người không hiểu.
Mặc dù vào mấy chục năm trước Thuần Dương Cung đã từng tao ngộ một trận đại biến, kém chút nữa đã rớt khỏi bảo toạ thánh địa võ đạo, nhưng dù sao thì Thuần Dương Cung vẫn có nội tình rất thâm hậu, vào lúc cuối cùng vẫn đã đánh bại các lộ cường địch dòm ngó, thủy chung vẫn sừng sững không ngã, dạng tông môn này, phàm là có một chút gió thổi cỏ lay, đều sẽ được vô số người chú ý cùng với phỏng đoán.
Sơn môn Thuần Dương Cung nằm trên Thái Hoa Sơn thuộc Thanh Châu Đạo.
Ngọn Thần Sơn trong truyền thuyết này chính là do tổ sư sáng lập ra Thuần Dương Cung ngày xưa – Thuần Dương Đạo Tôn đã lấy sức một mình dời núi, khắc họa đạo văn, cuối cùng hội tụ thành kỳ quan, chỉ là quy mô thì đã xa xa không phải là toà Thiên Kiếm Phong của Thiên Lan Kiếm Tông kia có thể sánh ngang, phóng nhãn ra toàn bộ đại thế giới Trung Thổ cũng đều là cực kỳ thưa thớt.
Đừng nhìn ở bề ngoài không có gì, nhưng một khi Thuần Dương Cung mở ra trận pháp hộ tông, không biết là sẽ có dạng cảnh tượng gì.
Mà vào giờ khắc này, ở dưới chân Thái Hoa Sơn lại là náo nhiệt đến cực điểm, rất nhiều thành trì chung quanh Thuần Dương Cung lúc này đều đã bị các đại gia tộc đến từ Thanh Châu Đạo, còn có đệ tử của các trung, tiểu tông môn chiếm cứ, đông người tụ tập như vậy đối với toàn bộ Thanh Châu Đạo cũng đều là tình huống vô cùng hiếm thấy.
Gây ra chuyện này, chính là do việc trọng đại mỗi năm một lần của Thuần Dương Cung – đại điển khai sơn.
Đây cũng là lệ cũ của tất cả các thánh địa võ đạo, dù sao thì thánh địa võ đạo cũng không phải là dạng quốc gia như hoàng triều Đại Càn, mà là tông môn, thánh địa võ đạo cần đệ tử cuồn cuộn không ngừng, mà những đệ tử này từ đâu tới? Tự nhiên là đến từ địa phương ở bên ngoài tông môn, cũng chính là rất nhiều võ giả trẻ tuổi đang tụ tập ở dưới Thái Hoa Sơn.
Những võ giả trẻ tuổi này có người xuất thân từ tán tu, có người thì là đến từ bên trong tiểu gia tộc cùng với tông môn, có lẽ là có chỗ chênh lệch về thân phận bối cảnh, nhưng mục tiêu của bọn hắn đều là nhất trí, cũng chính là gia nhập vào Thuần Dương Cung, trở thành đệ tử của Thuần Dương Cung, mà đối với các thế lực trong Thanh Châu Đạo mà nói, nếu như ở trong bọn hắn có một người trở thành đệ tử của Thuần Dương Cung, Vậy liền mang ý nghĩa lên như diều gặp gió!
Từ nay về sau, tông môn và gia tộc đó liền có sự bảo hộ, có hi vọng, có cơ hội tiến thêm một bước.
Mà bản thân Thuần Dương Cung cũng có được đầy đủ tài nguyên để cung cấp cho đệ tử, đồng thời còn có quan hệ lợi ích với rất nhiều thế lực ở Thanh Châu Đạo, từ đó lấy được sự ủng hộ phát ra từ trong nội tâm của bọn hắn, cứ như vậy ở Thanh Châu Đạo, địa vị của Thuần Dương Cung cũng sẽ càng trở nên thêm siêu nhiên, cũng càng khiến cho người ta cảm thấy tôn kính và e ngại.
Đây cũng là một loại quy củ giang hồ mà trong lòng của mọi người đều biết rõ.
Nguyên nhân chính là như thế, cho nên mỗi lần đến đại điển khai sơn, Thái Hoa Sơn thường ngày ngoại trừ đệ tử Thuần Dương Cung thì không có người nào dám tới gần, cũng sẽ trở nên cực kỳ náo nhiệt, võ giả trẻ tuổi đến từ các nơi trong Thanh Châu Đạo, thậm chí là các võ giả trẻ tuổi đến từ bên ngoài Thanh Châu Đạo nghe danh mà tới, đều sẽ vì mục tiêu trở thành đệ tử Thuần Dương Cung mà tụ tập tới.
“Không biết đại điển khai sơn sẽ bắt đầu vào lúc nào a?”
“Gấp làm cái gì, đây chính là đại điển khai sơn, huống hồ đây còn chính là thánh địa võ đạo a, dựa theo lệ năm trước cũ, còn cần phải chờ khoảng ba ngày nữa Thái Hoa Sơn mới có thể mở ra cho người ngoài.”
“Nói đến, gần đây ở trong Thuần Dương Thành có người bày ra lôi đài, tổ chức đại hội anh hùng.”
“Cái gì mà đại hội anh hùng, đơn giản chính là tạo thế cho đại điển khai sơn sau đó, người làm ra chuyện như vậy khẳng định đều là một số đệ tử của Thuần Dương Cung, những tán tu như chúng ta cũng không thể trêu vào…”
“Vậy cũng đúng.”
Một nhóm tán tu vui chơi giải trí ở trong tửu lâu, tự nhiên cũng là đang hàn huyên tới đại điển khai sơn sắp đến, bất quá cuộc nói chuyện giữ bọn hắn lại làm cho người ta có một chút không vui, chỉ chốc lát sau, một bàn tán tu khác liền đứng dậy, khá là không cam lòng nói:
“Các ngươi nói như vậy là không đúng, ai nói ở trong tán tu chúng ta không có đệ tử kiệt xuất? Đại gia tộc, đại tông môn là rất lợi hại, nhưng trong tán tu chúng ta cũng có anh tài!”
“Giống như là Du Long Sinh La Chân, còn có Tam Đao Khách Lưu Hoàng, ai không phải là nhân vật lợi hại?”
“Ha ha, vậy cũng đúng.”
“Lần đại điển khai sơn này hẳn là còn muốn náo nhiệt hơn trong tưởng tượng nhiều, các lộ thiên tài càng là tầng tầng lớp lớp, tuyệt đối là một lần thịnh đại nhất trong mấy năm gần đây.”
“Đúng vậy a, đúng vậy a…”
Ầm ầm!
Vào thời điểm bầu không khí trong tửu lâu dần trở nên vui vẻ, đột nhiên toàn bộ tửu lâu đều rung lắc một cái, có không ít bàn rượu vì thế mà trực tiếp bay lên, rượu và đồ ăn trên bàn càng là rơi đầy đất, có không ít võ giả tu vi yếu đuối không kịp đề phòng, kém chút nữa là đã té lăn quay trên mặt đất.
“Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
“Địa Long xoay người? !”
Địa Long xoay người, tự nhiên chính là chỉ động đất, loại tình huống này rất ít phát sinh ở Thanh Châu Đạo, dù sao thì có Thuần Dương Cung trấn áp địa mạch, cho dù có động đất, quy mô cũng sẽ phi thường nhỏ, đối với võ giả mà nói căn bản cũng không phải là đại sự gì, nhưng vào lúc này toàn bộ mặt đất đều đang run rẩy, làm gì có chỗ nào giống như là Địa Long xoay người với quy mô nhỏ?
“Không, không đúng! Không phải là Địa Long xoay người! Các ngươi hãy nhìn ra bên ngoài đi!”
Đột nhiên, ở một nơi gần cửa sổ trong tửu lâu bỗng nhiên truyền đến một tiếng kinh hô, chỉ thấy một vị võ giả tán tu kinh hãi vạn phần đưa tay chỉ ra bên ngoài cửa sổ, lớn tiếng hét lên, cái hành động này của hắn liền lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, rất nhanh cửa sổ ở tửu lầu liền bị hơn mười vị võ giả tán tu làm cho chật ních.
Mà bọn hắn cũng nhìn thấy sự tình phát sinh ngoài cửa sổ.
Đó là một nhánh quân đội giống như thần long uốn lượn, số lượng bất quá chỉ có hơn một ngàn, nhưng lại có khí thế như rồng, chỉ bằng vào số lượng ngàn người lại phát ra khí thế của trăm vạn đại quân, mỗi một bước phóng ra, huyết khí cùng với lực đạo ngập trời liền rơi ầm ầm trên mặt đất, bước chân chỉnh tề như một gây ra chấn động, tạo thành cảnh tượng giống như Địa Long xoay người trước đó.
“Bọn họ là ai? !”
“Ở nơi này tại sao lại có quân đội? ! Bây giờ bọn họ muốn đi đâu…”
“Cái hướng kia, là Thái Hoa Sơn! Bọn họ chính là đi về phía Thái Hoa Sơn! Không phải là triều đình muốn động thủ với Thuần Dương Cung đó chứ? !”
“Đừng tán dóc! Làm sao có thể!”
Chương 194: Ta đã phế bỏ
Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên ở các nơi trong Thuần Dương Thành, không chỉ có Thuần Dương Thành, phàm là người tụ tập ở dưới chân Thái Hoa Sơn đều nhìn thấy được nhánh quân đội khí thế ngất trời kia, cảm thấy nghi ngờ về lai lịch của đám quân đội này.
Mà đúng vào lúc này, Thái Hoa Sơn một mực được trận pháp bao phủ, không mở ra cho người ngoài đột nhiên bạo phát ra thần quang chói mắt, sau đó từng trận văn ầm ầm mở ra ở ngay trước vô số ánh mắt kinh hãi của các võ giả, lộ ra cảnh tượng trong núi, đình đài điện ngọc, hào quang lượn lờ, giống như là nơi ở của tiên nhân.
“Thái Hoa Sơn đã mở ra? !”
“Đó đến tột cùng là ai? ! Theo quy củ của Thuần Dương Cung, đại điển khai sơn chưa bắt đầu thì không thể giải trừ trận pháp Thái Hoa Sơn a!”
“Làm sao có thể!”
Vô luận là đám võ giả có tin hay không, Thái Hoa Sơn chung quy cũng đã mở ra, hơn nữa còn không chỉ có như thế, theo sơn môn mở rộng, từng con Tiên Hạc màu trắng bay ra từ bên trong, trên người của mỗi một con Tiên Hạc cũng đều có một vị đệ tử Thuần Dương Cung mặc trang phục màu trắng, mặc dù chỉ mới đạt tới cảnh giới Hậu Thiên, nhưng một thân tu vi nội tình, lại không yếu hơn những đệ của tông môn và các đại gia tộc ở ngoại giới, thậm chí là còn hơn một bậc.
“Mà các trưởng lão và các đệ tử nội môn đi ở phía trước, càng là có tu vi cảnh giới Tiên Thiên, một thân thực lực căn bản không phải là những võ giả đến tham gia đại điển khai sơn có thể nhìn thấu, mà ở dưới hàng trăm con mắt nhìn trừng trừng, những trưởng lão và đệ tử nội môn này, cơ hồ đều không ngoại lệ, đều điều khiển Tiên Hạc đáp xuống trước mặt nhánh quân đội kia.
“Đây là muốn khai chiến à? !”
“Không thể nào?”
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì…”
Chỉ chốc lát sau, có rất nhiều đệ tử cùng với các trưởng lão Thuần Dương Cung nhao nhao đi từ Tiên Hạc xuống, sau đó ở dưới ánh nhìn khiếp sợ của mọi người, vô cùng cung kính mà chắp tay về hướng nhánh quân đội, đội ngũ không tới trăm người cùng nhau hét lớn, nhưng thanh âm lại vang dội ra toàn bộ chân núi Thái Hoa Sơn:
“Cung nghênh Đại sư huynh hồi cung!”
“Vù!” Đi vào bên trong Thuần Dương Cung, Trần Khuynh Địch không kịp chờ đợi liền chạy ra khỏi Đội thân vệ, sau khi nói Lạc Tương Tư phụ trách thu xếp tốt cho mọi người, liền lập tức ngựa không ngừng vó chạy về phía Vạn Thọ Cung ở sâu trong Thuần Dương Cung.
Từ khi rời khỏi Thuần Dương Cung cho đến nay, đây là hắn lần đầu tiên hắn gặp nghĩa phụ tốt của mình, tâm tình còn có một chút kích động nhỏ, dù sao thì so sánh với thời điểm hắn rời cung, hắn hiện tại thế nhưng đã biến hóa nhiều lắm, trong đó một cái biến hóa lớn nhất… đó chính là hắn đã phế bỏ Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công!
Mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Trần Khuynh Địch cũng nhịn không được mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Phải biết rằng, Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công thế nhưng chính là bí truyền của dòng chính Thuần Dương Cung, là một môn công pháp vô cùng cường hãn, ở một trình độ nào đó thì cũng tượng trưng cho thân phận của Trần Khuynh Địch, cũng là chỗ dựa lớn nhất để cho Trần Khuynh Địch ngày sau trở thành chưởng môn Thuần Dương Cung đời sau, nói chung là vô cùng trọng yếu.
Ở trong trí nhớ của Trần Khuynh Địch, lúc trước vào thời điểm bản thân hắn vừa mới bắt đầu tu luyện Đại Thuần Dương Công, Ninh Thiên Cơ cơ hồ mỗi ngày đều sẽ đến hỏi thăm tiến độ tu luyện của hắn, bởi vậy có thể thấy được sự coi trọng của vị Thái Hoa Tiên Nhân này đối với Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, có thể nói là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Kết quả là bản thân hắn đã phế bỏ Đại Thuần Dương Công đi.
Trời ạ! Nếu như chuyện này bị bại lộ, có trời mới biết vị nghĩa phụ tốt kia sẽ làm gì hắn.
“Sớm biết như vậy lúc trước liền tỉnh táo hơn một chút, không nên phế bỏ công pháp nhanh như vậy..”
Hơn nữa ngoại trừ phế bỏ Đại Thuần Dương Công, ở trong khoảng thời gian này hắn còn làm một kiện sự tình phi thường khó có thể mở miệng, hắn còn chưa nghĩ ra cách nào để giải thích với Ninh Thiên Cơ.
“Khuynh Địch?”
Trong bất tri bất giác, Trần Khuynh Địch đã đi tới trước cửa Vạn Thọ Cung, mà lấy tu vi của Ninh Thiên Cơ, nếu có người tiếp cận đương nhiên là sẽ không có khả năng không phát giác ra, nhìn thấy Trần Khuynh Địch đang lộ ra sắc mặt âm tình bất định đứng ở cửa vào, nhìn qua vậy mà giống như đang ngẩn người, Ninh Thiên Cơ tự nhiên là sinh ra lòng nghi hoặc.
“Sao thế? Đi vào đi.”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, nhanh chân đi vào bên trong Vạn Thọ Cung.
Cùng khác biệt với sự tưởng tượng của đại đa số người, ở bên trong Vạn Thọ Cung cũng không xa hoa, tòa cung điện này lúc trước vốn chính là do một mình Ninh Thiên Cơ tự xây lên, cho nên ở phía trên mỗi một phiến gạch ngói đều mang theo kiếm ý của Ninh Thiên Cơ, mà ở bên ngoài cũng tuyên truyền là Ninh Thiên Cơ một lòng vì kiếm, cũng không có nhu cầu đối với ngoại vật.
Bất quá Trần Khuynh Địch đã từng nghe thấy nghĩa phụ phàn nàn, nói cái gì là vào thời điểm xây Vạn Thọ Cung, tài chính của Thuần Dương Cung rất căng thẳng, hắn muốn khảm nạm vài viên dạ minh châu lên trên nóc cung điện xem như trang sức, hiển lộ rõ ràng một chút địa vị tôn quý của chưởng giáo Thuần Dương Cung, nhưng lại không có tiền.
Xuyên qua hành lang đen nhánh, Trần Khuynh Địch rất nhanh liền đi vào sâu trong Vạn Thọ Cung, mà ở nơi đó, giống như lần gặp mặt trước vậy, Ninh Thiên Cơ vẫn ngồi xếp bằng ở trong đại điện như cũ, ở bên cạnh cắm một thanh kiếm màu đồng, trên bộ quần áo cũ thậm chí còn dính không ít tro bụi, rất rõ ràng là đã lâu rồi không giặt giũ.
Nói đến, vào thời điểm nghĩa phụ bế quan không có dùng tới nhà vệ sinh hay sao?
Trần Khuynh Địch lắc đầu, tranh thủ thời gian đè xuống cái suy nghĩ bất kính tự tìm đường chết này, cung kính thi lễ với Ninh Thiên Cơ: “Xin chào nghĩa phụ.”
“Trở về là tốt rồi.” Ninh Thiên Cơ mở mắt, khá là thỏa mãn nhìn Trần Khuynh Địch, nói: “Ta còn tưởng rằng ngươi nhất định phải chết ở Nam Cương Đạo cơ đấy.”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Không tệ không tệ, tu vi thế mà còn đột phá, thế mà đến cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo…ủa?”
Ninh Thiên Cơ nhìn Trần Khuynh Địch, vui mừng đánh giá, kết quả là lời còn chưa nói hết, hắn liền bỗng nhiên mở to hai mắt ra, ở trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, hỏi: “Đại Thuần Dương Công của ngươi đâu?”
“Ách.” Quả nhiên, hi vọng Ninh Thiên Cơ không phát hiện được chuyện này là quá ngây thơ rồi a.
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, muốn bịa đại ra một cái lý do, nhưng nghĩ đến người ở trước mặt của mình chính là Thái Hoa Tiên Nhân ở trong truyền thuyết, làm gì có chuyện dễ dàng lừa dối như vậy, đành phải ăn ngay nói thật: “Ta đã phế bỏ!”
Ninh Thiên Cơ: “? ??”
Phế bỏ?
Ninh Thiên Cơ cảm thấy bản thân có thể là đã nghe nhầm rồi, Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, lúc trước chính là Tuyệt Thế Thần Công mà có không biết bao nhiêu người muốn thăm dò, ngay cả hoàng triều Đại Càn cũng đều muốn đoạt lấy, nếu như không phải thể chất của hắn không hợp, thì lúc trước hắn cũng đã tu luyện…
Chương 195: Vứt đi
Thế mà lại bị Trần Khuynh Địch phế đi? ??
Chuyện này, chuyện này…
Ninh Thiên Cơ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Khuynh Địch, trong đôi mắt kiếm quang thiểm thước, phảng phất như muốn triệt để nhìn thấu Trần Khuynh Địch vậy, chỉ chốc lát sau, hắn đột nhiên nhíu nhíu mày nói: “Không đúng, ngươi đã phế bỏ Đại Thuần Dương Công?”
“Đúng, đúng thế..” Trần Khuynh Địch chột dạ nói ra.
“Vậy tại sao ở trong cơ thể của ngươi vẫn còn có khí tức Đại Thuần Dương Công? Bất quá loại khí tức này rất là cổ quái…”
“Ách!” Trần Khuynh Địch có một chút lúng túng há to miệng, nói: “Nghĩa phụ, đây là công pháp do ta tự nghĩ ra…”
Ninh Thiên Cơ: “? ??”
“Tự sáng tạo công pháp? !”
Ninh Thiên Cơ kinh ngạc nhìn Trần Khuynh Địch, đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn có nhiều cảm xúc như vậy, hỏi: “Ngươi lấy cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, tự chế ra một môn công pháp? Còn vì vậy mà phế bỏ Đại Thuần Dương Công?”
“Đúng thế.” Trần Khuynh Địch cùi không sợ lở nói ra, đồng thời cũng vận chuyển Vô Lượng Quang Minh, khiến cho dị tượng Cửu Trọng Kim Tháp hiện ra ở phía sau lưng: “Chính là cái này, thật xin lỗi nghĩa phụ, hài nhi đã nhất thời xúc động.”
Ninh Thiên Cơ: “…”
Ta có phải là đã nhìn lầm hay không? Cái Cửu Trọng Kim Tháp này là cái gì? Dị tượng Kim Đan? Là dị tượng Kim Đan trong truyền thuyết mà chỉ có thiên kiêu kiệt xuất ở thời đại Thượng Cổ mới có thể ngưng tụ ra vào thời điểm tấn thăng thành Hợp Đạo Tôn Giả? Khuynh Địch nhà ta đã trở nên thiên tài như vậy vào lúc nào? !
Ninh Thiên Cơ lấy một loại ánh mắt quỷ dị trước đó chưa từng có nhìn Trần Khuynh Địch, làm cho trong lòng của Trần Khuynh Địch hoảng sợ, toàn thân trên dưới đều là mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cả người đều co rút lại.
“Khuynh Địch a!”
Ninh Thiên Cơ nhìn Trần Khuynh Địch khẩn trương, lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Ít ngày nữa chính là đại điển khai sơn của Thuần Dương Cung chúng ta, vừa vặn thì nghi thức kế nhiệm chưởng giáo của ngươi, cũng sẽ được thực hiện vào hôm đó a.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Nghi thức kế nhiệm chưởng giáo?
Nhìn bộ dáng tay chân luống cuống của Trần Khuynh Địch, Ninh Thiên Cơ cuối cùng cũng tìm về được mấy phần cảm giác ưu việt, chỉ thấy hắn mỉm cười nói: “Liên quan tới sự tình ngươi phế bỏ Đại Thuần Dương Công, cũng có thể giải quyết, vừa vặn ta dự định chờ đến sau khi ngươi trở về, liền đưa ngươi đi vào bên trong bí cảnh Thuần Dương mà sư tổ lưu lại lúc trước.”
“Bí cảnh Thuần Dương…”
“Không sai, đó là bí cảnh tốt nhất để tu luyện Đại Thuần Dương Công, cũng là địa phương mà chỉ có đệ tử kiệt xuất nhất trong tông môn mới có thể đi vào, liên quan tới vấn đề công pháp ngươi tự sáng tạo, hẳn là cũng có thể được giải quyết ở bên trong cái bí cảnh kia.”
Ninh Thiên Cơ nói được một nửa, đột nhiên nghĩ đến cái gì, liền xoay chuyển lời nói: “Đúng rồi, kiện Thủy Long Hoàng Kim Giáp mà lúc trước ta đưa cho ngươi đâu? Về sau ngươi cũng sẽ trở thành chưởng giáo của Thuần Dương Cung chúng ta, món cực phẩm Thần Binh kia cũng không thích hợp với ngươi, hãy trả về bảo khố đi a, vi phụ sẽ cho ngươi lựa chọn một kiện Đạo Binh..
“Hả!”
Vốn dĩ có thể dùng một kiện Thần Binh Tiên Thiên để đổi lấy một kiện Đạo Binh cao cấp hơn, là một chuyện vô cùng vui sướng, nhưng sau khi nghe được lời nói của Ninh Thiên Cơ, Trần Khuynh Địch lại lộ ra biểu lộ giống như bị sét đánh.
Nếu muốn hỏi tại sao mà nói, kỳ thật nguyên nhân cũng rất đơn giản.
Lúc trước bởi vì sáng tạo ra Tam Thập Tam Trọng Vô Lượng Quang Minh Quyết, hắn đã nạp không ít tiền vào trong hệ thống, chính là để cam đoan tính an toàn cho công pháp! Vào lúc ban đầu hắn chỉ dùng những bảo vật trân quý mà không có tác dụng với bản thân để nạp tiền, nhưng dần dà về sau…vào thời điểm tỉnh lại, kiện Thủy Long Hoàng Kim Giáp đã giúp hắn lập nên công lao hãn mã ở Nam Cương Đạo, bảo vệ bản thân ở dưới công kích của bốn vị Hợp Đạo Tôn Giả…đã bị hắn dùng để nạp tiền vào hệ thống.
“Sao vậy Khuynh Địch?” Ninh Thiên Cơ rất hòa ái mà nhìn Trần Khuynh Địch, hỏi.
Mặc dù Trần Khuynh Địch đã phế bỏ Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, nhưng lại ngoài ý muốn khai sáng ra một môn võ công hoàn toàn mới, còn nhờ vào đó ngưng tụ ra dị tượng Kim Đan, cho nên Ninh Thiên Cơ cũng không có phẫn nộ giống như trong tưởng tượng của Trần Khuynh Địch, ngược lại còn rất là hiếu kỳ.
Nói một cách chính xác, Ninh Thiên Cơ chính là cảm thấy rất ngạc nhiên đối với kinh lịch của Trần Khuynh Địch ở Nam Cương Đạo.
“À ờ, cái này..cái kia…” Trần Khuynh Địch ấp úng nói ra, không giống như Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, Trần Khuynh Địch căn bản là không có cách nào giải thích về sự tình Thủy Long Hoàng Kim Giáp, bởi vì một khi giải thích, thì tất nhiên phải nói ra chuyện nạp tiền, mà một khi giải thích chuyện nạp tiền, vậy tất nhiên phải dính đến hệ thống…
Cho dù là lấy IQ của Trần Khuynh Địch, cũng đều biết hệ thống nói thế nào cũng là bàn tay vàng của bản thân, là một bí mật tuyệt đối không thể nói cho người khác biết.
Cho nên suy nghĩ cả buổi, Trần Khuynh Địch cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nói ra: “Nghĩa phụ, Thủy Long Hoàng Kim Giáp…
“Rốt cuộc thế nào?”
“Nổ rồi.”
“Hả?” Ninh Thiên Cơ kinh ngạc, nổ? Là có ý tứ gì?
“Lúc trước hài nhi ở Nam Cương Đạo đã bị rất nhiều người tập kích, trong đó Hợp Đạo Tôn Giả thì có trọn vẹn bốn vị, còn có một vị Võ Đạo Tông Sư, Thủy Long Hoàng Kim Giáp mặc dù kiên cố, nhưng cuối cùng ở dưới công kích của những cường giả kia đã hư hại hơn phân nửa, hài nhi đã vứt đi.
“Vứt? !” Ninh Thiên Cơ ngạc nhiên nhìn Trần Khuynh Địch, nửa ngày cũng không phản ứng kịp.
Một kiện Thần Binh Tiên Thiên Cực Phẩm, bàn về giá trị coi như là thả ở trong thánh địa võ đạo cũng là tương đối trân quý, võ giả Tiên Thiên bình thường thậm chí là căn bản không có biện pháp lấy được loại Thần Binh có cấp bậc này, có thể nói là phóng nhãn ra toàn bộ đại thế giới Trung Thổ, kiện Thủy Long Hoàng Kim Giáp mà bản thân hắn đưa cho Khuynh Địch chỉ vẻn vẹn thua Đạo Binh mà thôi.. Một kiện bảo bối như vậy, không chỉ bị hỏng, còn bị Khuynh Địch vứt đi? !
“Vậy, vậy còn phù chú mà ta đưa cho ngươi đâu?”
“Tình hình chiến đấu ở Nam Cương Đạo rất kịch liệt, đã dùng hết toàn bộ…”
Ninh Thiên Cơ: “! !!”
Ninh Thiên Cơ cảm thấy Trần Khuynh Địch đã thay đổi, không còn là quản gia cần kiệm như lúc trước nữa, không biết rõ là Thuần Dương Cung kiếm tài sản không dễ, không hiểu được sự trân quý của tài nguyên, hắn đã trở thành một tên phá của!
Bất quá mọi thứ đều cần phải nghĩ theo chỗ tốt, mặc dù Trần Khuynh Địch đã tiêu hao một lượng lớn tài nguyên, phế bỏ Đại Thuần Dương Công, thậm chí là làm tổn thất một kiện Thần Binh Tiên Thiên Cực Phẩm, bất quá Trần Khuynh Địch cũng đã đột phá đến cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, còn sáng chế ra một bộ thần công mà ngay cả hắn cũng không thể nhìn thấu, càng là ngưng tụ ra dị tượng Kim Đan.
Cứ như vậy, không nói đến những cái khác, chí ít là để cho Trần Khuynh Địch tiếp nhận vị trí chưởng giáo Thuần Dương Cung hẳn là không thành vấn đề.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










