[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 38 : phù chú Huyết Ma Đạo (c186-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 186: phù chú Huyết Ma Đạo
Trong cái chớp nhoáng này, lòng trung thành ít ỏi của Quỷ Ảnh đối với Đại Chu liền sụp đổ trong nháy mắt.
“Con m* nó!” Quỷ Ảnh đờ người nhìn thoáng qua Thiên Tôn Thái Bình, lại liếc nhìn Trần Khuynh Địch, cuối cùng cắn răng một cái, nảy sinh một chút ác độc.
“Liều!”
Lấy ra từ bên trong túi trữ vật một tấm phù chú màu đỏ máu, Quỷ Ảnh dùng sức bóp nát nó, sau đó huyết quang liền bao phủ toàn thân của hắn, khiến cho hắn bay lên, vậy mà trực tiếp vạch phá trời cao bay ra bên ngoài, có tốc độ rất nhanh chóng, dù là lấy phản ứng của Trần Khuynh Địch cũng đều không thể chặn lại.
Về phần Thiên Tôn Thái Bình…hắn ngay cả một chút hứng thú nhìn Quỷ Ảnh một cái cũng không có, ngược lại thì lại như có như không nhìn Trần Khuynh Địch một cái, sau đó vung tay áo lên, mang theo Tần Kiền Hoàng cùng với Vương Lan biến mất ngay tại chỗ.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Cuối cùng chuyện này là sao thế…
Suy nghĩ kỹ một chút, vào thời điểm vị Thiên Tôn Thái Bình này ra sân thì rất hoành tráng, kết quả là hắn cũng không ngăn cản thái tử Hoành Xương, cũng không ngăn cản Quỷ Ảnh, đây chẳng phải chính là cái gì cũng không làm hay sao? Chẳng lẽ hắn đến đây là để góp vui hay sao?
Trước đó Trần Khuynh Địch còn tưởng rằng Đại Tần Hoàng Lăng chính là bẫy rập mà Tần Kiền Hoàng cùng với Thiên Tôn Thái Bình thiết kế để phục kích thái tử Hoành Xương, nhưng không ngờ được chuôi Định Tần Kiếm kia còn có quân đoàn Tượng Binh Mã lại là thực, hơn nữa Thiên Tôn Thái Bình càng là cái gì cũng đều không làm, cứ như vậy trơ mắt nhìn mọi người rời đi…
Chuyện này thật sự là khiến cho Trần Khuynh Địch khó có thể lý giải được.
Trần Khuynh Địch suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi cũng không ra lý do, đành phải lắc đầu.
Dù sao thì trời sập cũng sẽ có người cao hơn gánh lấy, Đại Chu cho dù lấy được quân đoàn Tượng Binh Mã thì làm sao? Chẳng lẽ còn có thể suất quân tiến đánh Thuần Dương Cung? Quá buồn cười…
“Đại ca ca?”
“Ở đây đã không còn gì nữa, chúng ta hãy đi về trước đi, dù sao thì lần này chúng ta cũng chỉ đi theo Dương Xuân mà thôi.”
“Đúng rồi, Lạc sư muội, ta nhớ được là chúng ta còn có một nhánh thân vệ ở bên ngoài Thiên Kiếm Phong a?” Trần Khuynh Địch đột nhiên nghĩ đến đội thân vệ của bản thân, tò mò hỏi.
Lạc Tương Tư gật đầu một cái, nói: “Đúng vậy, bất quá ta đã bảo bọn họ chờ lệnh ở bên ngoài, hiện tại hẳn là đang phụ trách thu nhận người của Thiên Lan Kiếm Tông.”
“À, vậy thì chúng ta hãy đi tìm bọn họ.”
“Tuân mệnh.”
Huyết quang vạch phá trời cao, cuối cùng rơi lên trên mặt đất và chậm rãi tiêu tán, lộ ra thân ảnh của Quỷ Ảnh, sau đó toàn thân của Quỷ Ảnh liền run lên, sắc mặt trở nên tái nhợt và ngã co quắp trên mặt đất, toàn thân cao thấp đều tràn đầy mồ hôi lạnh.
“Chết tiệt!” Quỷ Ảnh sờ lên gương mặt của mình.. Quả nhiên, vận dụng phù chú Huyết Ma Đạo đã tiêu hao quá nhiều cương khí, hiện tại cương khí của hắn đã hao hết, ngay cả thuật dịch dung mà hắn một mực duy trì cũng đã hỏng mất.
Gương mặt trung niên ban đầu dần dần hòa tan, làn da trở nên lỏng lẻo, sau đó giống như là cao su vậy, bắt đầu tróc ra, lộ ra làn da có mấy phần trơn mềm, nét mặt thanh tú cũng dần dần lộ ra…sau đó Quỷ Ảnh liền dùng hai bàn tay ấn vào khuôn mặt, ngăn chặn sự biến hóa này.
“Không được…”
Cương khí hoà vào gương mặt, Quỷ Ảnh khẽ ấn hai tay lên mặt, một lát sau, khuôn mặt trung niên trắng bệch kia lại xuất hiện, không có một chút biến hoá nào nữa.
Sau khi chỉnh lý tốt tất cả, Quỷ Ảnh mới có đủ thời gian để quan sát chung quanh, nói nhỏ: “Huyết Ma Đạo cũng không chạy trốn được bao xa, phải tranh thủ thời gian để lẩn trốn.”
Nếu như Quỷ Ảnh không đoán sai, cái vị trí này hẳn là cũng cách Thiên Kiếm Phong không xa, bất quá Trần Khuynh Địch cũng không đuổi theo, lấy năng lực của hắn là liền có thể lập tức dung nhập vào trong đám người, triệt để thoát khỏi nguy hiểm, còn may là Thiên Tôn Thái Bình cũng không ngăn cản hắn, lần này bản thân hắn xem như là đã đánh cuộc đúng.
“Thời gian còn lại không nhiều, lập tức xuất phát”
“Là ai? !”
“Hả?”
Quỷ Ảnh kinh ngạc, ngạc nhiên nhìn về phía phương hướng âm thanh truyền tới, mà ở nơi đó, có một đội binh sĩ cảnh giới Hậu Thiên đang chạy về phía hắn, đổi lại là Quỷ Ảnh trước kia tự nhiên là không thèm để ý một chút nào, nhưng đổi thành Quỷ Ảnh hiện tại vừa mới vận dụng phù chú Huyết Ma Đạo, tu vi đại giảm mà nói, chỉ sợ là sẽ gặp phiền phức lớn…
“Đáng chết, nơi này chính là địa bàn của Thiên Lan Kiếm Tông a, chẳng lẽ đây là cấm quân của Viêm Hán Quốc? Vậy thì vẫn còn hi vọng, mình sẽ tạm thời thúc thủ chịu trói, sau đó chờ đến khi tu vi khôi phục rồi lại nghĩ biện pháp chạy đi, vừa vặn trốn ở trong cấm quân Viêm Hán Quốc cũng có thể giúp mình che lấp hành tung” Quỷ Ảnh càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý.
Đây thật sự là một cái kế hoạch chay trốn hoàn mỹ!
Chỉ là Quỷ Ảnh đang âm thầm hưng phấn lại vô thức không để ý đến một điểm: áo giáp mà đám binh sĩ kia mặc trên người, là trang bị đặc thù mà hoàng triều Đại Càn chuyên môn thiết kế cho Nam Cương Đạo.
“Tham kiến đại nhân!” Mấy vị nữ bộc khom người nghênh đón mấy người Trần Khuynh Địch trở về.
Nhìn nguyên một đám nữ bộc lộ ra thần sắc đoan trang, Trần Khuynh Địch khẽ gật đầu, tận lực lộ ra sự trầm ổn và lạnh nhạt của Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, đương nhiên, trên thực tế ngoại trừ gật đầu hắn cũng không biết nên làm cái gì, có cần phải nói một câu “chào các đồng chí” hay không?”
Sau khi nghiêm túc suy nghĩ trong vài giây đồng hồ, Trần Khuynh Địch liền từ bỏ cái ý nghĩ rất có lực hấp dẫn này.
“Người của Thiên Lan Kiếm Tông đâu?”
So sánh với Trần Khuynh Địch, Lạc Tương Tư mới là chỉ huy tối cao của đội thân vệ và nữ bộc này, cho nên tự nhiên là do nàng đặt câu hỏi, hơn nữa nàng và đám nữ bộc trong Phủ Thành Chủ cũng quen thuộc với nhau hơn.
“Bẩm báo đại nhân, chúng ta đã an bài xong xuôi cho Thiên Lan Kiếm Tông, bọn họ hiện tại đang ở trong quân doanh phía đông.”
Trần Khuynh Địch vừa vểnh tai nghe vừa hài lòng gật gật đầu, bất quá lời nói của vị nữ tộc tiếp theo lại khiến cho hắn cảm thấy ngây ngẩn cả người.
“Mặt khác, chúng ta còn phát hiện ra một người có lai lịch không rõ, hắn đột nhiên xuất hiện ở phụ cận quân doanh, có hành tung quỷ dị cùng với thần sắc khả nghi, cho nên chúng ta cũng đã bắt hắn lại.
“Hành tung quỷ dị, thần sắc khả nghi?” Trần Khuynh Địch lấy lại tinh thần, vội vàng hỏi: “Hắn có bộ dáng như thế nào? Có tu vi ra sao?”
“Ách.” Nữ bộc nghĩ một lúc, cung kính nói ra: “Bẩm đại nhân, là một vị trung niên nam tử có tu vi Hậu Thiên.”
“Chỉ có tu vi Hậu Thiên?” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi, lấy lại tinh thần, cũng phải, nếu như là Quỷ Ảnh đã chạy trốn mà nói, cho dù là lấy thực lực của đội thân vệ, coi như xuất động toàn quân cũng không có khả năng bắt được đối phương, chớ đừng nói chi chỉ là mấy binh sĩ, như vậy đó hẳn là một nhân vật nhìn thấy dị biến ở Thiên Lan Kiếm Tông nên mới chạy qua xem xét a?
Chương 187: Chân Mệnh Thiên Nữ gục ngã
Trần Khuynh Địch là có hiểu biết về điểm này, trên giang hồ có không ít tổ chức săn tin, chuyên môn phụ trách giao dịch tình báo, trong đó tổ chức lớn nhất tự nhiên là Bách Hiểu Sinh, bất quá ở dưới còn có rất nhiều tổ chức nhỏ, những tổ chức săn tin này cũng giống như là phóng viên ở kiếp trước vậy, thích làm nhất chính là tìm kiếm tin tức.
Hiện tại Thiên Lan Kiếm Tông xảy ra chuyện lớn như vậy, có mấy người của tổ chức săn tin tới xem xét cũng là chuyện bình thường.
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch liền không còn hứng thú gì với vị trung niên nam tử bị bắt lại kia, mà tùy ý phất phất tay nói: “Lạc sư muội, muội hãy xử lý cho tốt.”
“Vâng, Trấn Cương Sứ đại nhân.” Lạc Tương Tư gật đầu một cái, sau đó dẫn nữ bộc phụ trách hồi báo đi ra ngoài, vừa đi vừa phân phó:
“Nếu như có thần sắc khả nghi, hành tung quỷ bí, vậy thì tất nhiên là có bí mật, trước tiên hãy đưa hắn về Thành Thanh Đế, sau đó phái người điều tra thân phận của hắn, rồi mới quyết định.”
“Vâng, đại nhân!”
Mà ở một chỗ khác, Trần Khuynh Địch vốn định đi tìm đám người Thiên Lan Kiếm Tông, thì lại bất ngờ nhìn thấy một người ngoài ý muốn ở trong quân doanh phía đông.
“Tần Kiền Hoàng? !”
Chỉ thấy đám người Thiên Lan Kiếm Tông đã tập trung lại, mà đang nói chuyện với bọn họ, thì chính là Vương Lan đã được Thiên Tôn Thái Bình mang đi lúc trước, mà ở bên cạnh Vương Lan, Tần Kiền Hoàng đang bĩnh tĩnh đứng tại chỗ, ngước nhìn bầu trời, lộ ra khuôn mặt bình thản khiến cho người ta không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.
“Các ngươi không phải đã bị Thiên Tôn Thái Bình mang đi..!”
Trần Khuynh Địch còn chưa nói hết lời, nhất thời liền trở nên cảnh giác, bất quá chỉ một giây sau, giọng nói ung dung của Tần Kiền Hoàng liền truyền đến:
“Yên tâm đi, Thiên Tôn tranh thủ lúc rảnh rỗi đến đây một chuyến, tự nhiên là không thể nào lãng phí thời gian ở trên người của một tiểu nhân vật như ngươi, đổi thành vị nghĩa phụ kia của ngươi thì còn tạm được.”
Trần Khuynh Địch cười cười, mà ở phía sau hắn, Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đang che giấu Doanh Phượng Tiên ở sau lưng, tràn ngập địch ý mà nhìn Tần Kiền Hoàng, các nàng cũng không quên, trước đó chính là cô gái này đã đột nhiên xuất thủ, trực tiếp rạch cánh tay của Doanh Phượng Tiên, nếu như nàng có cái ý tứ kia mà nói, chỉ sợ là Doanh Phượng Tiên đã sớm mất mạng!
Tần Kiền Hoàng cũng hơi hơi nghiêng đầu, nhìn Doanh Phượng Tiên với ánh mắt phức tạp, sau đó thu tầm mắt lại, nói:
“Ta muốn mang đám người Thiên Lan Kiếm Tông đi, có vấn đề gì không?”
Trần Khuynh Địch chớp mắt, nói: “Dựa vào cái gì? !”
Mặc dù Trần Khuynh Địch vốn không muốn giữ đám người Thiên Lan Kiếm Tông lại, nhưng có một câu nói rất hay, phàm là chuyện gây bất lợi cho địch nhân đều phải làm, phàm là chuyện có lợi cho địch nhân đều phải phá hư, bởi vì lần xuất thủ trước đó của Tần Kiền Hoàng, Trần Khuynh Địch tự nhiên đã coi nàng là địch nhân, cho nên sẽ không có khả năng tùy tiện đáp ứng nàng…
Tần Kiền Hoàng ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Ngươi có biết không, quân đội Đại Càn có một quy định rất rõ ràng.”
“Là quy định gì?” Trần Khuynh Địch ngẩng đầu lên lộ ra vẻ khinh thường, hỏi.
“Phàm là Trấn Cương Sứ của bốn đại biên hoang, Đông Hải, Tây Vực, Bắc Nhung, Nam Cương, ở dưới tình huống chưa được cho phép tuyệt đối không được rời khỏi vị trí, nếu không sẽ bị coi là không làm tròn trách nhiệm, mà theo quân lệnh Đại Càn, bản ti thân làm Giang Nam Thanh Lại Ti, đối với Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế tự ý rời khỏi vị trí…”
“Lập tức mang theo người của Thiên Lan Kiếm Tông, biến mất khỏi tầm mắt của bản Trấn Cương Sứ!” Trần Khuynh Địch vung tay áo, nói ra không có một chút khách khí nào.
“Được.” Khóe miệng của Tần Kiền Hoàng khẽ nhếch, ngữ khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.
“Chờ đã!” Trần Khuynh Địch đột nhiên nói.
Tần Kiền Hoàng không quay đầu lại, nhưng lại dừng bước.
“Lúc trước tại sao cô lại lấy máu của Phượng Tiên sư muội?” Trần Khuynh Địch nghiêm túc đặt câu hỏi, mặc dù lúc ấy hắn không kịp phản ứng, nhưng sau khi suy nghĩ một chút liền biết, kỳ thật Tần Kiền Hoàng cũng không thực sự muốn giết Doanh Phượng Tiên, nếu không thì cũng sẽ không chỉ lấy máu của nàng, mà chính là một kiếm lấy mạng, cũng chính là vì như thế, Trần Khuynh Địch mới không trực tiếp trở mặt.
Tần Kiền Hoàng không trả lời câu hỏi của Trần Khuynh Địch, một lát sau mới mở miệng trả lời, nhưng lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo:
“Chức vụ Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế của ngươi, hẳn là cũng không giữ được quá lâu.”
“Hả?” Trần Khuynh Địch ngây ngẩn cả người, đây là có ý tứ gì?
“Ngươi hãy tự giải quyết cho tốt a.” Vừa dứt lời, Tần Kiền Hoàng liền bước đi, không tiếp tục để ý đến Trần Khuynh Địch, nhanh chân đi về phía Thiên Lan Kiếm Tông.
“Đại ca ca?”
“Sư huynh?”
Ba người Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân khá là lo âu nhìn Trần Khuynh Địch, hiển nhiên là các nàng đều cảm thấy lo lắng về câu nói của Tần Kiền Hoàng.
Nhưng Trần Khuynh Địch thì đang nghĩ mãi mà không rõ, bản thân hắn vừa mới đứng vững gót chân ở Nam Cương Đạo, còn đánh bại Man tộc, không biết là có bao nhiêu phong quang, tại sao lại không thể giữ được bao lâu?
Huống chi là hắn thân làm Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, một trong chín đại Trấn Cương Sứ của Nam Cương Đạo, có thể động đến vị trí của hắn, ngoại trừ Đại Đô Hộ Nam Cương, cũng chỉ có hoàng triều Đại Càn, hắn bị mất chức, nếu không phải là do đình, thì hẳn là do Đại Đô Hộ Nam Cương, mà hắn và Đại Đô Hộ Nam Cương từ trước đến nay cũng không kết thù…nói như vậy, là triều đình?
“Đại Càn muốn bãi miễn chức quan của ta?” Trần Khuynh Địch thấp giọng lẩm bẩm nói, mà theo việc hắn càng tự hỏi, tâm tình của hắn lại càng trở nên thêm nhẹ nhõm.
Bởi vì cuối cùng hắn cũng không phải là người của triều đình a?
Thân làm Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung, cái chức quan Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế có bị bãi miễn hay không, đối với hắn mà nói giống như cũng không có ảnh hưởng gì a? Vậy thì còn phải sợ cái gì?
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch lại lập tức trở nên vui vẻ, sau đó hắn liền nhìn về phía Doanh Phượng Tiên, nói: “Phượng Tiên sư muội, không ngờ được muội lại có một vị tỷ tỷ lợi hại như vậy a?”
Doanh Phượng Tiên cười khổ nói: “Tỷ tỷ là một người rất kỳ quái.”
“Kỳ quái?”
“Đúng vậy a, bởi vì theo đạo lý mà nói, nàng kỳ thật vào thời điểm ở trong địa cung, hẳn là nên lấy tính mạng của ta.” Doanh Phượng Tiên khổ sở nói ra một câu rất doạ người.
“Vì sao? !” Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm hỏi.
“Bởi vì Ngũ Đức Thần Quang của tỷ tỷ, vốn là của ta.”
Doanh Phượng Tiên cùng với Tần Kiền Hoàng chính là tỷ muội, mà bàn tay vàng của Tần Kiền Hoàng, Ngũ Đức Thần Quang trong truyền thuyết, vốn là của Doanh Phượng Tiên!
“Tích! Hệ thống đã thức tỉnh!”
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng kí chủ! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn tàng!”
“Tên của nhiệm vụ ẩn tàng: Chân Mệnh Thiên Nữ gục ngã!”
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: mở ra tư liệu hoàn toàn mới!”
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng kí chủ, ngài quả nhiên là không làm cho bổn hệ thống thất vọng!”
Chương 188: Đều không có
Nhìn một loạt nhắc nhở hiện lên ở trong đầu, khuôn mặt của Trần Khuynh Địch trở nên khó coi với một tốc độ mà dùng mắt thường cũng nhìn thấy được.
“Nội dung của tư liệu mới: Huynh đệ tương tàn, tỷ muội tương tàn, gia tộc nhìn như to lớn, nhưng bên trong ẩn chứa rất nhiều chuyện đen tối, ngày xưa Doanh Phượng Tiên vừa sinh ra đã có Ngũ Đức Thần Quang, trên người có huyết mạch Phượng Hoàng, nhưng lại bị tỷ tỷ thông minh của nàng khám phá ra, bị tỷ tỷ cướp đi Ngũ Đức Thần Quang cùng với một thân thiên phú, bây giờ khí vận đã không còn, chỉ có thể trở thành một vị đệ tử nội môn ở Thuần Dương Cung, số phận của nàng sẽ được thay đổi bởi quyết định của kí chủ!”
“Nội dung nhiệm vụ: Kí chủ thành công phát hiện ra một vị Chân Mệnh Thiên Nữ chết yểu nửa đường, không thể bước vào con đường thiên mệnh, khí vận của đối phương cũng bị một vị Chân Mệnh Thiên Nữ khác chiếm cứ, mời kí chủ làm ra quyết định, là trợ giúp Chân Mệnh Thiên Nữ gục ngã đoạt lại khí vận một lần nữa, hay là giết chết Chân Mệnh Thiên Nữ gục ngã, tranh thủ hảo cảm của vị Chân Mệnh Thiên Nữ kia.”
“Nhiệm vụ là có thể lựa chọn, mời kí chủ hãy đưa ra quyết định ở bên trong mười giây.”
“Ban thưởng nhiệm vụ: một lần rút thưởng Chí Tôn.”
“Trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại: Gạt bỏ.”
“Cảnh báo nhiệm vụ: khác biệt cùng với vị Chân Mệnh Thiên Nữ đã mất đi khí vận trước mắt, khí vận của một vị Chân Mệnh Thiên Nữ khác đang cháy rừng rực, tâm cơ lòng dạ cũng đều là lựa chọn tốt nhất, mặc dù còn có chênh lệch cùng với Chân Mệnh Thiên Nữ chân chính, nhưng tu vi đã đại thành, có thể nói là đối thủ cùng tuổi mạnh nhất mà kí chủ từng gặp.”
“Nhắc nhở thân thiện: Coi như kí chủ không tiếp nhận cái nhiệm vụ này, bổn hệ thống cũng sẽ không trừng phạt kí chủ! Hắc hắc hắc!”
Trần Khuynh Địch: “…”
Nên nói như thế nào đây, loại ngữ khí gặp quỷ này của hệ thống, khiến cho trong lòng của Trần Khuynh Địch có một loại dự cảm xấu, lấy tính cách thường ngày của hệ thống, ở sau chuyện này nhất định là có âm mưu.. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, mặc dù hệ thống lần này nhìn qua rất thân thiện, nhưng kỳ thật nhiệm vụ vừa được tuyên bố thì Trần Khuynh Địch cũng đã có lựa chọn.
“Ta lựa chọn tiếp nhận nhiệm vụ.”
Nói đùa cái gì, không tiếp nhận nhiệm vụ thì phải giết chết Doanh Phượng Tiên? Cái nhiệm vụ này còn có lựa chọn nào khác hay sao?
“Tích, chúc mừng kí chủ, tiếp nhận thành công nhiệm vụ ẩn tàng.”
“Ứng trước cho kí chủ một lần rút thưởng, công pháp, đan dược, Thần Binh, kí chủ có thể lựa chọn tùy ý.”
“Hả? Ban thưởng ứng trước? ??”
Hai mắt của Trần Khuynh Địch sáng lên, đây chính là thứ tốt a! Hệ thống sau khi thăng cấp thế mà lại trở nên nhân tính hóa như vậy? Không chỉ là có thể lựa chọn nhiệm vụ, mà ngay cả ban thưởng cũng được ứng trước! Xem ra theo cái tiết tấu này, sau này hắn nói không chừng cũng có thể hiểu nhau cùng với hệ thống, khiến cho hệ thống trở thành bàn tay vàng chân chính…
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch liền lập tức cảm thấy vui mừng, nói: “Vậy thì hãy ứng trước cho ta một phần công pháp a, chính là loại công pháp có uy lực mạnh mẽ kia, càng lợi hại càng tốt, nói thí dụ như là Bắc Minh Thần Công a, Như Lai Thần Chưởng a, Ngũ Lôi Hành Quyết a, Cửu Dương Thần Công hay là Càn Khôn Đại Na Di cái gì đó, thế nào?”
“Tích, nhắc nhở thân thiện: Đề nghị kí chủ hãy về nhà đi ngủ.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Bởi vì ở trong mơ thì cái gì cũng có.”
“Vậy ngươi nói thử xem, có thể ứng trước công pháp nào?”
“72 tuyệt kỹ Thiếu Lâm Tự!”
Hai mắt của Trần Khuynh Địch trở nên sáng ngời có thần, trong lòng hết sức kích động, đó chính là 72 tuyệt kỹ Thiếu Lâm Tự a! Một trong những truyền thừa mạnh nhất của Phật Môn, mặc dù tu luyện lúc đầu là rất bình thường, nhưng càng tu luyện thì lại càng mạnh, tu luyện tới cuối cùng còn có thể diễn hoá ra võ công hoàn toàn mới, phi thường thích hợp với bản thân bây giờ a!
“…Là không có”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Xin ký chủ cứ yên tâm, bất kể là 72 tuyệt kỹ Thiếu Lâm Tự, 3000 bí pháp Đạo Môn, tuyệt học của hoàng thất Đại Càn, hay là các loại Thần Công tán tu, ở trong lần ứng trước này đều không có.”
Lại còn có kiểu nói này! Cái hệ thống chết tiệt này!
“Vậy thì rốt cuộc là có công pháp gì! Loại nào có uy lực mạnh nhất ấy!”
“Tích, nhắc nhở thân thiện: Bổn hệ thống đề nghị kí chủ không nên rút ra công pháp, mà hãy lựa chọn chức năng hệ thống thôi diễn.”
“Chức năng hệ thống thôi diễn?” Trần Khuynh Địch sững sờ, vô thức hỏi ở trong lòng.
“Không sai, hệ thống có thể trợ giúp kí chủ thôi diễn công pháp, dung hợp đan dược, luyện lại Thần Binh, chỉ cần bỏ vào thật nhiều công pháp cường đại, hệ thống sẽ có thể trợ giúp kí chủ dung hội quán thông, hình thành một môn võ công hoàn toàn mới, đan dược, Thần Binh cũng là như thế, đương nhiên, hệ thống cũng phải thu một phần thù lao..”
Trần Khuynh Địch há to miệng, cảm thấy cái chức năng này có một chút quen thuộc…
“Nhân tiện, thôi diễn cũng tồn tại khả năng thất bại, một khi thất bại, tất cả các công pháp được bỏ vào cũng sẽ bị tiêu huỷ, đề nghị kí chủ sử dụng Khí Kim đề cao xác xuất thành công.”
Trần Khuynh Địch xoa cằm một cái, hỏi: “Ngươi sẽ không gạt ta đó chứ?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Bổn hệ thống chưa gạt ai bao giờ.”
“Ừm, vậy thì sau khi trở về lại nói.”
Không thể không thừa nhận, cái chức năng mà hệ thống vừa nói ra khiến cho Trần Khuynh Địch cực kỳ động tâm, bởi vì sau khi gặp gỡ thái tử Hoành Xương cùng với Tần Kiền Hoàng trong chuyến đi này, hắn phát hiện ra một thân võ công của bản thân, kỳ thật vẫn còn có rất nhiều thiếu sót, mà một cái thiếu sót lớn nhất trong đó chính là…không có đầy đủ thủ đoạn công kích.
Đừng thấy quyền ý của hắn rất mạnh, nhưng đó cũng chỉ là mạnh đối với những người có tu vi, nội tình không bằng hắn, mà đối với dạng thiên chi kiêu tử như thái tử Hoành Xương cùng với Tần Kiền Hoàng, ở dưới tình huống có cùng tu vi, quyền ý của Trần Khuynh Địch còn chưa thể giúp cho hắn đạt được ưu thế tuyệt đối trong khi chiến đấu.
Trần Khuynh Địch đã phát giác ra điểm này trong lần giao thủ ngắn ngủi với Tần Kiền Hoàng tại địa cung.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn muốn đạt được một phần võ công thích hợp với bản thân, dù sao thì quyền ý cũng không có cách nào tăng lên trong một thời gian ngắn, vậy cũng chỉ có thể hạ thủ trên phương diện võ công.
Vừa nghĩ tới võ công, Trần Khuynh Địch đã cảm thấy có một chút đau đầu.
Ban đầu, hắn vốn cũng có một môn Tuyệt Thế Thần Công, đáng tiếc là bản Tuyệt Thế Thần Công – Quỳ Hoa Bảo Điển kia có yêu cầu tu luyện quá cao, trước khi tu luyện cần phải rút đao tự cung, căn bản là không tu luyện được…
“Sau khi trở về thì mình sẽ nhờ người quen đi đến hoàng cung Đại Càn, thử xem có thể chào hàng Quỳ Hoa Bảo Điển cho thái giám ở trong hoàng cung hay không, tiến hành trao đổi một môn Tuyệt Thế Thần Công chân chính.”
Chương 189: Không thể động!
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch đang suy nghĩ, đột nhiên, túi trữ vật của hắn đột nhiên chấn động, tiếp đó vậy mà có một đạo kiếm quang mờ nhạt đột phá không gian túi trữ vật, trực tiếp xông ra ngoài, lặng yên nổ tung ở trước mặt của Trần Khuynh Địch, sau đó có một đạo thanh âm trầm ổn khoan thai bay vào trong tai của Trần Khuynh Địch.
“Khuynh Địch, mau trở về Thuần Dương Cung.”
Trần Khuynh Địch kinh ngạc, chủ nhân của thanh âm này hắn đã không thể quen thuộc hơn nữa, rõ ràng là Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ lúc này đang ở trong Thuần Dương Cung.
Vị nghĩa phụ bình thường đều không quan tâm đến bất cứ chuyện gì này, tại sao bây giờ lại đột nhiên bảo hắn trở về Thuần Dương Cung?
Nghi hoặc thì nghi hoặc, Trần Khuynh Địch vẫn không do dự đáp lời, sau khi nhận được câu đáp lại của Trần Khuynh Địch, kiếm quang cũng tiêu tán.
“Trở về Thuần Dương Cung sao, vậy thì đội thân vệ phải làm sao bây giờ…mang cả bọn hắn trở về hay sao?”
Tâm tình của Lâu Phách La vào lúc này đã tan vỡ.
Hắn thật vất vả mới có thể trốn thoát từ trong ma trảo của Lục Phiến Môn, cố hết sức giết ra khỏi Đại Càn, vốn còn cho rằng bản thân đã tự do, có thể làm mưa làm gió ở loại địa phương nhỏ như Viêm Hán Quốc, vì để hiển lộ ra rõ ràng uy nghiêm của Võ Đạo Tông Sư, hắn còn đặc biệt chỉnh sửa quần áo, chải chuốt lại kiểu tóc một chút…
Vì sao, vì sao lại trở thành như vậy chứ? Chạy ra khỏi Đại Càn là vui sướng sống sót sau tai nạn, còn có vui sướng làm mưa làm gió ở cái địa phương nhỏ này, hai loại vui sướng chồng chất lên nhau, vốn phải là vui sướng càng lớn hơn, nhưng vì cái gì?
Tại sao, tại sao nó lại trở thành như thế này?
Lâu Phách La đờ đẫn ngẩng đầu, mà đối diện với hắn, một thân ảnh mặc áo bào trắng đen đang đứng ở nơi đó, hai mắt vô thần, ánh mắt căn bản không hề đặt ở trên người của hắn, ở bên cạnh còn có một con Tiên Hạc màu trắng đang nhảy múa, nhìn qua chỉ là một vị thiếu niên phi thường thông thường.
Nhưng mà trực giác của Võ Đạo Tông Sư đã nói cho Lâu Phách La biết.
“Sẽ chết!”
Không thể động! Chỉ cần động một cái, hắn sẽ chết ngay lập tức!
Tại sao sự tình lại trở thành như vậy!
“À ờ, vị tiền bối này?” Lâu Phách La nuốt một ngụm nước bọt, nói rất nhỏ nhẹ, vì sợ làm cho vị thiếu niên trước mặt cảm thấy không cao hứng, sau đó dùng một bàn tay đập chết hắn.
Mặc dù nói như vậy là rất không có cốt khí, nhưng Lâu Phách La lăn lộn ở Man Tộc nhiều năm như vậy, thật vất vả mới có thể đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, còn lăn lộn đến cao tầng Man tộc, cũng đã ý thức được một điều: Cốt khí cái gì chứ, ở trước mặt tính mạng cũng chả có tác dụng khỉ gió gì!
Thiên Tôn Thái Bình cũng không trả lời, chỉ yên lặng nhìn Lâu Phách La, nhưng cặp mắt của hắn vẫn trống rỗng như cũ.
“Tiền bối?” Lâu Phách La hít vào một hơi thật sâu, hắn muốn chạy trốn, nhưng lại không dám, đối phương có thực lực sâu không lường được, thậm chí là so với Kháo Sơn Vương Dương Lâm hắn nhìn thấy ở Thông Thiên Quan Đạo vào lúc trước còn kinh khủng hơn vô số lần, dù sao thì Kháo Sơn Vương Dương Lâm mặc dù cường đại, nhưng hắn tốt xấu cũng có thể nhìn ra đối phương mạnh bao nhiêu.
Nhưng bây giờ, đối với vị thiếu niên ở trước mắt, Lâu Phách La lại không thể nhìn ra sâu cạn của đối phương, chỉ nhìn thấy vận mệnh nếu như bản thân phản kháng, thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ, đây cũng không phải là phép ẩn dụ, mà là nếu Lâu Phách La chỉ cần động đậy một cái, trong đầu liền hiện lên hình ảnh đầu lâu của bản thân phóng lên tận trời.
Chuyện này là quá khủng khiếp! Lâu Phách La vừa lộ ra vẻ mặt cầu xin, vừa điên cuồng lục soát tư liệu liên quan tới vị thiếu niên này, ban đầu hắn còn cho rằng là bản thân đã trúng phục kích của Lục Phiến Môn, nhưng vị thiếu niên này cũng không vội vã ra tay với hắn, nếu đổi thành những kẻ cùng hung cực ác của Lục Phiến Môn kia, làm gì có chuyện sẽ cho hắn cơ hội nói chuyện.
Bọn hắn đã sớm đánh gãy tứ chi của hắn, kéo vào bên trong phòng tối, tiến hành tra tấn hắn với mười tám loại hình cụ.
Nhưng suy nghĩ nửa ngày, Lâu Phách La cũng không nghĩ ra được đối phương đến tột cùng là ai.
Đây cũng là hạn chế của Nam Cương Đạo, thậm chí là hạn chế của bốn đại biên hoang.
Ở trong bốn đại biên hoang, Bắc Nhung, Tây Vực, Đông Hải, Nam Cương, chỉ có Man tộc là không linh thông tin tức nhất, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Man tộc là yếu nhất, áp chế của Đại Càn đối với Man tộc cũng là mạnh nhất, cho dù Man tộc cố gắng trải mạng lưới tình báo, cũng không có cách nào thu được quá nhiều thông tin.
Cũng chính là vì như thế, Lâu Phách La cũng không nhận biết Thiên Tôn Thái Bình.
Đương nhiên là hắn biết rõ cái danh hiệu Thần Tử Đạo Môn – Thiên Tôn Thái Bình này, nhưng cũng chỉ giới hạn ở danh hiệu, còn tin tức có quan hệ đến quần áo cùng với tính cách, còn có phong cách xử sự của Thiên Tôn Thái Bình, Lâu Phách La cho dù là nửa điểm cũng không biết.
Dù sao thì bây giờ Trung Nguyên cũng là do hoàng triều Đại Càn làm chủ, vô luận là Đạo Môn hay là Phật Tông, toàn
bộ đều lựa chọn ẩn thế, mà thánh địa võ đạo giống như là Thuần Dương Cung, Kiếm Tông, Đao Tông, mặc dù vẫn có thể cường thế ở trong địa bàn của mình, nhưng nếu rời khỏi một mẫu ba phần đất của bản thân, vẫn cần phải cúi thấp đầu để làm việc.
Cứ như vậy, tin tức mà Lâu Phách La có được cũng rất có hạn.
Nhưng bất kể như thế nào, chuyện mà thiếu niên ở trước mắt có thực lực viễn siêu bản thân, Lâu Phách La vẫn có thể nhận thức được rõ ràng.
Cho nên Thiên Tôn Thái Bình cho dù không mở miệng, hắn cũng không dám chạy, đành phải ngoan ngoãn đứng tại chỗ, lộ ra biểu lộ “Sống chết đều do tiền bối an bài, ta chính là một đứa bé ngoan”.
Sau một hồi lâu, Thiên Tôn Thái Bình mới chậm rãi mở miệng, hỏi: “Man tộc vì sao lại tới đây.”
“Ách, Vương Thượng bảo ta đến đây giải cứu Võ Đạo Tông Sư bị Đại Càn bắt đi.” Lâu Phách La không có một chút do dự nào liền lập tức bán đứng Man tộc, thân làm cao tầng Man tộc, Võ Đạo Tông Sư, hắn cũng không giống như những kẻ khác chỉ biết hô khẩu hiệu “Vì Man Thần”, ở trong lòng của hắn, Man tộc mặc dù cũng rất trọng yếu, nhưng tính mạng của hắn không thể nghi ngờ là càng quan trọng hơn.
Đương nhiên, chuyện này cũng là có quan hệ với tính cách làm người của Lâu Phách La.
Hắn xem như là Võ Đạo Tông Sư phụ trách bộ phận tình báo, thực lực bản thân của Lâu Phách La vốn là không mạnh, ngay cả tu vi Võ Đạo Tông Sư cũng đều là dựa vào truyền thừa trong nội bộ Man tộc, dựa vào cơ duyên để tấn cấp, còn muốn yếu hơn một bậc so với Võ Đạo Tông Sư chân chính, điều này cũng khiến cho tâm cảnh của hắn không quá kiên định.
Ít nhất là Lâu Phách La cũng không dám đối mặt với cái chết.
“Vậy sao?” Thiên Tôn Thái Bình gật đầu một cái, cũng không biết là có tin tưởng lời nói của Lâu Phách La hay không.
“Ngươi đi đi.” Thiên Tôn Thái Bình dừng lại một chút, lên tiếng một lần nữa.
Chương 190: Trương Thái Bình
Lời nói này ở trong lòng của Lâu Phách La giống như là âm thanh của thiên đường, bất quá hắn còn chưa kịp quay người quay người chạy trốn, Thiên Tôn Thái Bình lại đột nhiên gọi hắn lại:
“Còn một điều nữa.”
“Vâng!”
“Trở về nói cho Man Vương, vị trong cung kia, thân thể không tốt.”
“Hả?” Sau khi nghe xong câu nói của Thiên Tôn Thái Bình, Lâu Phách La đầu tiên chính là sững sờ, sau đó phảng phất như nghĩ tới điều gì vậy, sắc mặt liền trở nên kịch biến, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Vào thởi điểm hắn tỉnh lại, Thiên Tôn Thái Bình đã biến mất, Lâu Phách La có một chút khiếp đảm nhìn chung quanh, sau đó liền rời đi giống như một tên trộm, chạy như điên về phía Nam Cương Đạo.
Tuy nhiên, không giống như tâm lý nặng nề trước đây, tâm tình của Lâu Phách La vào lúc này là hết sức vui mừng.
Mặc dù hai nhiệm vụ mà Man Vương giao phó cho hắn đều đã thất bại, không cứu được A Nan Thỉ trở về, cũng không giết được Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, thậm chí là ngay cả mặt của đối phương cũng chưa thấy, nhưng hắn tin tưởng Man Vương tuyệt đối sẽ không trách tội hắn! Dù sao thì hắn cũng đã mang về một cái tin tức rất trọng yếu.
Vị trong cung kia, thân thể không tốt! Tám chữ đơn giản, nhìn qua không có một chút liên quan nào, nhưng trên thực tế, xứng với tám chữ này, ở trên trời dưới đất cũng chỉ có một vị.
Nhất là còn được nói ra từ trong miệng của loại tồn tại như Thiên Tôn Thái Bình, vậy thì càng không có khả năng là người khác!
Thánh Hoàng Đại Càn!
Là vị Chân Long Thiên Tử tọa trấn ở trong Trung Nguyên kia, lấy sức một mình trấn áp bát hoang!
“Không nghĩ tới a, không nghĩ tới.”
Thánh Hoàng Đại Càn là nhân vật bậc nào? Đó là còn cao hơn Thiên Tôn Thái Bình một cấp bậc, là thiên hạ đệ nhất nhân chân chân chính chính, nếu không thì hoàng triều Đại Càn cũng không thể trấn áp thiên hạ ở trong cái thời đại này, khiến cho cả Đạo Môn, Phật Tông cũng phải ẩn thế.
Phải biết rằng hoàng triều Đại Càn mặc dù có thực lực cường đại, nhưng vẫn không thể sánh bằng giới tông phái.
Hoàng triều Đại Càn có thể trấn áp các tông phái có thực lực nhỏ yếu, khiến cho mười đại thánh địa võ đạo cũng tôn kính không thôi, cho dù là Đạo Môn, Phật Tông cũng không dám chống lại, thậm chí là nghe theo an bài của triều đình ở một trình độ nhất định, cuối cùng kỳ thật chỉ có một cái nguyên nhân: Chính là vị Thánh Hoàng Đại Càn kia.
Bốn đại biên hoang vì sao không dám xâm phạm Trung Nguyên? Rõ ràng là lấy lực lượng của bốn đại biên hoang, nếu tất cả các Võ Đạo Tông Sư đi ra mà nói, hoàng triều Đại Càn suy nhược bây giờ căn bản không có đầy đủ thực lực để trấn áp, nhưng vì sao bọn hắn lại không dám động thủ? Nói đến cùng còn không phải là bởi vì kiêng kị, kiêng kị vị Thánh Hoàng Đại Càn kia.
Có thể nói, Thánh Hoàng Đại Càn đương thời mặc dù không có năng lực chấp chính gì, nhưng hoàng triều Đại Càn sở dĩ còn vững như bàn thạch cho đến bây giờ, cũng chính là bởi vì hắn, quả đấm của hắn có thể phá núi ngăn biển, phá quân giết địch, có hắn cầm Thiên Tử Kiếm toạ trấn ở Trung Nguyên, căn bản sẽ không có ai dám khiêu khích Đại Càn.
Mà lúc này, vị Chân Long Thiên Tử kia, thân thể thế mà lại không được tốt? ?? Chuyện này đối với bốn đại biên hoang đang một mực thăm dò Trung Nguyên mà nói, nhất định chính là tin tức tốt lớn nhất!
Lâu Phách La dám khẳng định, chỉ cần hắn mang cái tin tức này trở về, cuộc sống thăng quan phát tài, thăng quan tiến tước, cưới được vợ đẹp hẳn là cách bản thân không xa! Suy nghĩ một chút còn có một chút hưng phấn.
“Nhân họa đắc phúc! Nhân họa đắc phúc a!”
Thái Bình Thiên Tôn, nguyên danh là Trương Thái Bình.
Sinh ra ở một ngôi làng miền núi nhỏ ở dưới sự quản lý của Đạo Môn, Trương Thái Bình không có thiên phú gì, hơn nữa vừa sinh ra đã mang theo một căn bệnh, căn bệnh này không biểu hiện ở bên ngoài, mà là ở trong chính bản thân, hắn rất thông minh, nhưng phụ mẫu chết sớm, còn nhỏ tuổi dựa vào sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng mới có thể vẫn còn tồn tại, sau mỗi lần làm việc vất vả hắn đều nghĩ về một vấn đề.
Sinh mệnh rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Cuộc sống của một người là vô cùng ngắn ngủi, cho dù là có vài người có thể tu luyện,
Loại suy tư này, khiến cho Trương Thái Bình dần dần trở thành một dị loại ở trong thôn, bởi vì mỗi khi hắn làm việc xong chính là ngẩn người, cái gì cũng không làm.
Người trong thôn đều cảm thấy hắn bị trúng tà, dần dà, ngay cả nhà hàng xóm cũng không còn muốn thuê hắn nữa, hắn cũng chỉ đành phải lên núi đào rau dại để lấp đầy cái bụng.
Về sau, hắn được một vị đạo sĩ đi ngang qua nhìn trúng, trở thành đệ tử của vị đạo sĩ kia.
Vị đạo sĩ kia nhìn thấy Trương Thái Bình đi sớm về trễ mỗi ngày, chính là đào rau dại để gian nan cầu sinh, lại còn không quên trợ giúp một số người ăn xin bị coi thường ở trong thôn, sẽ thường xuyên giúp đỡ bọn hắn một chút, có một trái tim nhân hậu.
Trong lòng của đạo sĩ sinh ra thương hại, lại nhìnthấy Trương Thái Bình có mấy phần tư chất, liền định thu hắn làm đệ tử.
Bất quá đạo sĩ nói thế nào cũng là người có thân phận, làm sao có thể tùy tiện thu nhận đệ tử được? Hơn nữa nếu như thu nhận đệ tử không có đủ tâm tính, đến lúc đó không chỉ làm hỏng thanh danh của hắn, cũng sẽ làm hại một người mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng lại có tấm lòng son.
Cho nên đạo sĩ quyết định khảo nghiệm Trương Thái Bình một lần.
Thế là vào một ngày, vào thời điểm Trương Thái Bình đi ra bên ngoài đào rau dại, đạo sĩ chuẩn bị đã lâu liền xuất hiện.
Chỉ thấy hắn đứng ở trên một đám mây đầy màu sắc, cầm bát bảo ngọc như ý ở trong tay, người mặc đạo bào, lông mi trắng, râu bạc trắng, nhìn qua giống như một vị tiên nhân trên trời, trong lúc giơ tay nhấc chân đều là tự nhiên, khiến cho người ta không khỏi sinh lòng hảo cảm.
Nhìn thấy Trương Thái Bình kinh ngạc vạn phần, đạo sĩ hài lòng gật gật đầu, sau đó mở miệng nói: “Tiểu hữu, bần đạo thấy ngươi có mấy phần tư chất, muốn thu ngươi làm đồ đệ, không biết ngươi có nguyện ý hay không a?”
Câu nói này nhìn như đơn giản, trên thực tế lại là khảo nghiệm đầu tiên của đạo sĩ đối với Trương Thái Bình.
Nếu Trương Thái Bình trực tiếp đáp ứng, vậy sẽ nói rõ là người này có tính tình nôn nóng, tiền đồ nhất định là sẽ không quá lớn, mặc dù đạo sĩ vẫn sẽ thu hắn làm đồ đệ như cũ, nhưng cũng sẽ không bồi dưỡng quá nhiều, mà nếu như Trương Thái Bình cẩn thận hỏi thăm nguyên do thu đồ đệ, liền chứng minh hắn có tính tình trầm ổn, gặp chuyện vẫn có thể tỉnh táo, là một nhân tài tu đạo.
“Ta cự tuyệt.”
Đạo sĩ: “? ? ?”
“Vì sao?” Đạo sĩ nhịn không được mà hỏi, ở trong lòng cũng sinh ra mấy phần hiếu kỳ, bởi vì ở trong cuộc đời của hắn, đây cũng là lần đầu tiên có người cự tuyệt làm đồ đệ của hắn, hắn muốn biết nguyên nhân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm [Dịch] Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Ta-Giac-Tinh-Tram-Van-Thuoc-Tinh-Diem-Audio-Truyen.jpg)







