- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
- Tập 40 : Cuộc chiến giữa các nhân vật phản diện (c196-c200)
[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 40 : Cuộc chiến giữa các nhân vật phản diện (c196-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 196: Cuộc chiến giữa các nhân vật phản diện
“Ừm, không thua thiệt, không thua thiệt!” Ninh Thiên Cơ thấp giọng lẩm bẩm nói, cũng may là trong mấy chục năm bản thân hắn cầm quyền, vẫn luôn tận sức khôi phục nguyên khí cho Thuần Dương Cung, qua nhiều năm như thế cũng đã bổ sung được rất nhiều tài nguyên vào bảo khố, bằng này tổn thất là vẫn còn nằm trong phạm vi chịu đựng, đổi thành Thuần Dương Cung vào mấy thập niên trước, nếu Trần Khuynh Địch dám làm như thế, hắn không đánh chết cái tên phá của này mới là lạ!
Nhìn Ninh Thiên Cơ đang nhắm mắt dưỡng thần, Trần Khuynh Địch không biết vì sao đột nhiên cảm thấy rùng mình một cái, có một loại ảo giác là nghĩa phụ đang đập cho hắn một trận nên thân.
“Khuynh Địch a…”
“Vâng, vâng! Sư phụ!” Trần Khuynh Địch vô thức ưỡn ngực ngẩng đầu lên nói.
“Là như thế này a, ba ngày sau chính là đại điển khai sơn, khi đó ta cũng sẽ tuyên bố với ngoại giới là ngươi sắp trở thành chưởng giáo Thuần Dương Cung đời sau, vào trước đó thì ngươi hãy tiến vào bí cảnh Thuần Dương rèn luyện một phen thật tốt là được rồi, ngày mai ta sẽ cho ngươi nghỉ ngơi một ngày, vào ngày mốt thì hãy đi đến Vạn Thọ Cung, ta sẽ đưa ngươi vào bí cảnh.
Trần Khuynh Địch cũng không cự tuyệt, bởi vì hắn biết rõ cá tính của vị nghĩa phụ tiện nghi này, nếu như nghĩa phụ đã quyết định, vậy thì nếu không có lý do chính đáng mà nói là sẽ không có cách nào cự tuyệt.
“Vậy thì hài nhi xin được cáo lui trước.”
“Đi đi.”
Bóng lưng của Trần Khuynh Địch chậm rãi biến mất ở trong Thuần Dương Cung, mà Ninh Thiên Cơ thì nhìn chăm chú vào bóng lưng nghĩa tử của mình, sau một hồi lâu mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc:
“Kỳ quái, linh hồn viên mãn không có lỗ hổng, hơn nữa còn kết hợp vô cùng hoàn mỹ với thân thể, nhìn qua cũng không phải là bị đoạt xá a.”
“Chẳng lẽ Khuynh Địch thật đúng là có tài nhưng thành đạt muộn, thiên phú ẩn núp ngày xưa đã bắt đầu bạo phát?”
“Hoặc nói là tên tiểu tử này đang giấu mình thứ gì?”
Thân làm chưởng giáo Thuần Dương Cung – Thái Hoa Tiên Nhân ngày xưa đã lấy sức một mình kéo Thuần Dương Cung trở lại từ trong nguy cơ gần như diệt vong, Ninh Thiên Cơ tự nhiên là không có khả năng không có một chút tâm cơ nào, hắn vẫn nhìn thấy ở trong mắt những biến hóa của Trần Khuynh Địch từ trước đây thật lâu, nhưng hắn vẫn không biết rốt cuộc là tại sao lại sinh ra những biến hoá này.
Xuất phát từ sự cẩn thận, Ninh Thiên Cơ cũng không hề đánh rắn động cỏ, mà là một mực ở phía sau yên lặng quan sát Trần Khuynh Địch.
Bao quát cả hành động của hắn ở Nam Cương Đạo, kỳ thật Ninh Thiên Cơ đều nắm rõ ở trong lòng.
Tối thiểu là kiện Thủy Long Hoàng Kim Giáp kia, chính là không có khả năng bị hủy ở Nam Cương Đạo, nhưng lạc ấn mà Ninh Thiên Cơ lưu lại ở trên đó nói cho hắn biết, món Thần Binh Tiên Thiên Cực Phẩm kia đúng là đã không còn.
“Thật sự là kỳ quái, không thể tưởng tượng được.” Ninh Thiên Cơ xoa cằm một cái, cá nhân hắn càng thiên hướng về việc Trần Khuynh Địch hẳn là chiếm được được kỳ ngộ gì đó, về phần đoạt xá, Ninh Thiên Cơ tin tưởng là ánh mắt của bản thân còn không đến mức không nhìn ra, linh hồn ở trong cơ thể của Trần Khuynh Địch, không thể nghi ngờ chính là Trần Khuynh Địch, nếu như ngay cả hắn cũng nhìn lầm…vậy nói rõ kẻ đã đoạt xá Trần Khuynh Địch, còn mạnh hơn chính hắn.
Nhưng nếu như là tồn tại như vậy, tại sao lại phải đoạt xá Trần Khuynh Địch đây? Không có đạo lý a.
“Ta không thấy rõ, không có nghĩa là người khác cũng không thấy rõ.”
Ninh Thiên Cơ chỉ suy nghĩ trong chốc lát, liền cong ngón tay búng ra, một đạo kiếm quang mờ nhạt bắn ra từ giữa bàn tay của hắn, hóa thành một vệt sáng biến mất ở trong Vạn Thọ Cung, mau chóng bắn ra bên ngoài Thuần Dương Cung.
“Không sao, có ta tọa trấn, sẽ không thể có chuyện ngoài ý muốn.”
Ninh Thiên Cơ nhắm hai mắt lại, tiếp tục tiến vào bế quan.
Đối với sự cổ quái ở trên người của Trần Khuynh Địch, Ninh Thiên Cơ cuối cùng vẫn lựa chọn bỏ mặc, bởi vì hắn có tự tin đối với thực lực của mình, hắn tin tưởng là phán đoán của bản thân tám, chín phần mười là sẽ không sai, coi như có sai lầm, lấy thực lực của hắn cũng có thể trấn áp tất cả loạn cục, chỉ cần có hắn ở đây, Thuần Dương Cung sẽ không ngã.
Ở dưới chân Thái Hoa Sơn, nơi này trước đó bởi vì Trần Khuynh Địch đến mà chấn động một hồi, lúc này đã trở nên yên lặng, bất quá vẫn còn có không ít võ giả tán tu đang đàm luận về uy thế mà Trần Khuynh Địch tạo ra khi trở về Thuần Dương Cung trước đó, nhất là võ giả trẻ tuổi, càng là nói ra lời nói hùng hồn “Đại trượng phu phải làm như thế”.
Chỉ là tất cả mọi người đều không có chú ý tới, vào giờ khắc này trận pháp phong sơn của Thái Hoa Sơn, lại mở ra một cái lỗ hổng nhỏ.
Nhưng so sánh cùng với thanh thế to lớn của Trần Khuynh Địch lúc trước, cái lỗ hổng nhỏ này lại có vẻ hết sức điệu thấp, thậm chí là ngay cả võ giả ở bên trong Thuần Dương Cung cũng không có ai chú ý tới.
Mà người tiến vào cái lỗ hổng này, thì là một thân ảnh khôi ngô vác trường đao trên vai.
“Ngạo Thiên, trở về rồi à?”
“Đã trở về.”
Long Ngạo Thiên lộ ra thần sắc lạnh lùng, nhìn Thuần Dương Cung rộng rãi, nhất là toà núi Đạo Tử chân truyền cao lớn kia, hít vào một hơi thật dài, khí tức trên người ẩn mà không phát, nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác áp bách sâu đậm.
“Trần Khuynh Địch…”
Vì đánh bại kẻ địch cả đời của mình, ý chí chiến đấu của Long Ngạo Thiên vào lúc này đang sục sôi.
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng kí chủ, kích hoạt nhiệm vụ ẩn tàng!”
“Tên nhiệm vụ: cuộc chiến giữa các nhân vật phản diện.”
“Nội dung nhiệm vụ: Chỉ là một cái Long Ngạo Thiên lại muốn khiêu chiến ngài, đây nhất định là do không hiểu biết tôn ti trật tự! Phải cho mọi người thấy ai mới là nhân vật phản diện chân chính! Hãy lên đi kí chủ! Bổn hệ thống ủng hộ ngài!”
Nhìn nhiệm vụ mà hệ thống đột nhiên ban bố ở trong đầu, Trần Khuynh Địch vừa mới rời khỏi Vạn Thọ Cung liền rơi vào trong sự trầm tư thật lâu.
—-
Cuộc sống gần đây của Dương Xuân là phi thường hài lòng.
Muốn hỏi tại sao mà nói, bởi vì từ sau khi trở về từ Thiên Lan Kiếm Tông, nàng đã đột phá tâm chướng ước hẹn ba năm, sau khi về núi tu luyện một đoạn thời gian, liền rất nhẹ nhõm đột phá đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần.
Trên thực tế, thành thật mà nói, điểm này cho dù là tiểu Yêu ở trong đầu của Dương Xuân đều không ngờ được, ở dưới cái nhìn của tiểu Yêu thì Dương Xuân mặc dù có nội tình phi thường thâm hậu, nhưng cảnh giới Hậu Thiên cuối cùng cũng không thể so với cảnh giới Tiên Thiên, hàng rào của từng cái tiểu cảnh giới đều muốn viễn siêu Hậu Thiên, theo lý thuyết muốn đột phá không phải là sẽ dễ dàng như vậy…
“Không có đạo lý a.” Tiểu Yêu thấp giọng lẩm bẩm ở trong đầu của Dương Xuân, lộ ra biểu lộ không thể lý giải.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, chính là quá trình đột phá của Dương Xuân, quả thực giống như là được thần linh trợ giúp vậy, vốn dĩ chỉ là thử nghiệm đột phá, kết quả thế mà một đường thông suốt, rất dễ dàng liền xông phá hàng rào Luyện Khí Hóa Thần, tấn thăng đến cảnh giới Tiên Thiên thứ hai.
Chương 197: Đến gặp Doanh Phượng Tiên
“Điều này nói rõ là ngay cả trời cao cũng đang giúp ta!” Dương Xuân dùng hai tay chống nạnh, đắc chí vừa lòng nói, sau đó liền ngựa không ngừng vó rời khỏi chỗ ở của mình, chạy thẳng đến nơi ở của Trần Tiêm Tiêm.
“Tiêm Tiêm tỷ ~! Ngươi nhìn này, nhìn này! Ta đã đột phá rồi!”
Trần Tiêm Tiêm: “…”
“Ha ha! Chênh lệch giữa Luyện Khí Hóa Thần cùng với Luyện Tinh Hóa Khí thật đúng là quá lớn! Mặc dù ta là kỳ tài ngút trời, thông minh tuyệt luân, cũng phải hao tổn trọn vẹn một buổi tối mới có thể đột phá! Đúng rồi Tiêm Tiêm tỷ, trước đó ngươi cũng có tu vi cảnh giới Luyện Tinh Hóa Khí giống như ta, hiện tại ta cũng đã đột phá, ngươi thì sao?”
“Bất quá Tiêm Tiêm tỷ lợi hại như vậy, khẳng định cũng đã đột phá rồi a? Ủa? Làm sao vẫn chỉ là Luyện Tinh Hóa Khí a?”
“Ha ha ha!”
Đây chính là một trong những nguyên nhân mà gần đây Dương Xuân có tâm tình cực tốt.
Mà tâm tình của Trần Tiêm Tiêm tự nhiên không phải là rất khá.
“Hừ! Không phải chính là do đột phá tâm chướng, tốc độ tu luyện trở nên nhanh chóng hay sao, có gì đặc biệt hơn người!”
Thật vất vả mới đuổi được Dương Xuân đắc ý đi, Trần Tiêm Tiêm trở về phòng vừa cắn răng vừa lầm bầm lầu bầu nói, đồng thời ở trên người của nàng cũng chảy xuôi một tia khí tức mênh mông, mặc dù không có đạt tới cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, nhưng chênh lệch cũng đã không xa, hiển nhiên là gần đây cảnh giới của Trần Tiêm Tiêm cũng đã tăng vọt.
Mà cùng lúc đó, Lạc Tương Tư cũng đang ngồi ngay ngắn ở trong mật thất của bản thân, khí tức cả người vậy mà cũng đã tăng vọt, còn muốn vượt qua thời điểm ở Thiên Kiếm Phong lúc trước, nhưng vô luận là Lạc Tương Tư, Dương Xuân, hay là Trần Tiêm Tiêm, mặc dù tu vi đều có sự tiến bộ, những cũng không có đắc ý như trước kia.
Ngay cả Dương Xuân hả hê nhất trước đó, sau khi rời khỏi nơi ở của Trần Tiêm Tiêm cũng đều thu liễm nụ cười.
Đặt vào lúc trước kia, các nàng có lẽ sẽ mừng rỡ vì tiến bộ của mình, nhưng từ khi nhìn thấy chuyện xảy ra ở Thiên Kiếm Phong, chính mắt nhìn thấy chiến đấu giữa Trần Khuynh Địch cùng với Tần Kiền Hoàng và thái tử Hoành Xương, thậm chí là sau khi nhìn thấy Thiên Tôn Thái Bình, các nàng đã không còn vì một chút tiến bộ này mà cảm thấy mừng rỡ.
“Phải trở nên mạnh hơn, ít nhất cũng phải đạt đến trình độ có thể trợ giúp sư huynh.”
“Ca ca lợi hại như vậy, ta cũng không thể rớt lại ở phía sau…”
“Trần Khuynh Địch đã mạnh như vậy, ta làm sao có thể yếu hơn hắn.”
So với ba nữ, một người duy nhất vẫn duy trì tâm tính hiền hoà, tất cả thuận theo tự nhiên như cũ, ngược lại là Doanh Phượng Tiên.
Tâm tư của nàng cũng rất đơn giản, bản thân nàng không có thiên phú như mấy người Dương Xuân, cũng không có cơ duyên giống như các nàng, đã như vậy thì cần gì phải vội vã đây?
Kỳ thật là từ sau khi đi đến Thuần Dương Cung, Doanh Phượng Tiên vẫn ở vào dạng trạng thái này, cho tới bây giờ điều duy nhất có thể làm cho nàng quan tâm, thì cũng chỉ có tỷ tỷ của mình, còn có một người đồng môn nào đó..
Loại tâm tính này cũng không phải là không tốt, ít nhất là Đạo Môn rất cần những người có tâm tính như vậy, nhưng đối với một người nào đó mà nói, loại tâm tính này chính là vô cùng không tốt.
“Phượng Tiên sư muội?”
“Ấy? !” Ở trong mật thất, Doanh Phượng Tiên đang bế quan bỗng nhiên mở hai mắt ra, ngạc nhiên nhìn về phía trận pháp truyền âm ở bên cạnh.
Thân làm đệ tử nội môn, bây giờ Doanh Phượng Tiên đã đột phá đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, tự nhiên cũng là chiếm được một tòa sơn phong đệ tử mà tông môn ban cho, lúc này nàng cũng chỉ vừa mới thu xếp xong không được bao lâu, Trần Khuynh Địch thế mà đã tìm tới cửa, khiến cho Doanh Phượng Tiên ngoài mấy phần cảm giác ngoài ý muốn, còn có thêm mấy phần mừng rỡ.
“Cái này..sư huynh muốn tìm mình vào cái thời điểm này để làm gì?”
Doanh Phượng Tiên đi ra khỏi mật thất, nhìn bóng đêm một chút, đã sắp tới hoàng hôn rồi, thế mà Trần Khuynh Địch lại đứng ở ngày bên ngoài sơn phong, rõ ràng là đi tới cửa bái phỏng.
Tục ngữ nói, mây đen gió lớn, cô nam quả nữ…
“Bộp!” Doanh Phượng Tiên bỗng nhiên vỗ vào gò má đang nóng lên, hít vào mấy hơi thật sâu mới coi như là bình tĩnh trở lại.
“Sư huynh kỳ tài ngút trời, mình làm sao có thể xứng với hắn đây, hẳn là dạng đệ tử thiên tài như Xuân nhi, Tiêm Tiêm sư muội, Tương Tư sư muội mới được nha…”
Doanh Phượng Tiên vẫn luôn cho là mình rất tự biết mình, mặc dù rất có hảo cảm đối với Trần Khuynh Địch, nhưng nàng cũng tự nhận mình bây giờ căn bản không xứng với vị Đạo Tử Thuần Dương kia, thân làm đại sư huynh của đệ tử Thuần Dương Cung, chưởng giáo Thuần Dương Cung tương lai, bây giờ càng là võ giả Hợp Đạo Phản Hư, phu nhân của hắn không thể nào là một người như nàng…
“Hít hà…” Hít vào một hơi thật sâu lần thứ hai, Doanh Phượng Tiên điều chỉnh nhịp tim một chút, lúc này mới giải trừ trận pháp hộ phong, hỏi: “Sư huynh sao lại đi tới đây?”
“Đương nhiên là có chuyện trọng yếu!”
Thấy trận pháp đã mở ra, Trần Khuynh Địch liền lập tức liền vào.
Liên quan tới nhiệm vụ của hệ thống, còn có nhiệm vụ của Ninh Thiên Cơ, Trần Khuynh Địch sau khi suy tư một hồi lâu, cuối cùng đã phân được sự nặng nhẹ của ba cái nhiệm vụ mà hắn lấy được trong thời gian gần đây.
Xếp ở phía sau nhất, dĩ nhiên chính là nhiệm vụ có quan hệ đến Long Ngạo Thiên, nói đùa, bản thân thế nhưng là lập chí muốn làm nhân vật chính phái gìn giữ hòa bình của đại thế giới Trung Thổ, làm sao có thể tranh hơn thua với nhân vật phản diện đây, thế giới tuyệt vời như vậy, cứ đánh đánh giết giết cả ngày là không tốt, cho nên hắn đã xếp cái nhiệm vụ này ở phía cuối cùng.
Xếp ở vị trí thứ hai thì chính là nhiệm vụ của Ninh Thiên Cơ, dù sao đây cũng chính là chưởng giáo Thuần Dương Cung a, cái nhiệm vụ này đối với hắn mà nói là chỉ có chỗ tốt mà không có chỗ xấu, còn là nhiệm vụ mà nghĩa phụ tiện nghi phân phó, hắn nói như thế nào cũng đều phải hoàn thành, nhưng xét trên độ ưu tiên mà nói, vẫn phải đặt ở phía sau nhiệm vụ thứ ba.
Mà cái nhiệm vụ thứ ba này, dĩ nhiên chính là nhiệm vụ ẩn tàng cùng với tư liệu mới của hệ thống, cũng chính là trợ giúp Doanh Phượng Tiên một lần nữa đoạt lại thân phận cùng với số mệnh thiên kiêu chi nữ, cái nhiệm vụ này nhìn qua có vẻ rất đơn giản, nhưng trên thực tế lại liên lụy đến Chân Nhân Bảng thứ hai – Tần Kiền Hoàng hiện nay, cho nên muốn hoàn thành nhiệm vụ là rất phiền phức, hơn nữa trọng yếu hơn chính là…cái nhiệm vụ gặp quỷ này, trừng phạt khi không hoàn thành thế nhưng lại là gạt bỏ!
Cho nên vào thời điểm Trần Khuynh Địch nghĩ đến điểm này, cơ hồ là lập tức ngựa không ngừng vó chạy về nơi ở của Doanh Phượng Tiên, mục đích tự nhiên là tìm hiểu rõ ràng quan hệ của Doanh Phượng Tiên cùng với Tần Kiền Hoàng, thuận tiện làm việc cùng với nàng để lập ra một kế hoạch làm như thế nào để đoạt lại khí vận…
Chương 198: Quan tâm
Cho nên sau khi đi vào sơn phong, Trần Khuynh Địch liền không kịp chờ đợi nhìn về phía Doanh Phượng Tiên, nhưng lại cảm thấy mình thân là đại sư huynh, phải nho nhã một chút, huống chi đối phương lại không biết sự tình nhân vật chính, cho nên phải hàm súc một chút, thế là hắn tiến lên nắm lấy bàn tay của Doanh Phượng Tiên, tình chân ý thiết nói:
“Phượng Tiên sư muội, không biết là muội có hứng thú cầm đuốc soi dạ đàm cùng với ta hay không?”
Doanh Phượng Tiên: “? ??”
“Cầm, cầm, cầm, cầm đuốc soi dạ đàm? !”
Doanh Phượng Tiên lắp bắp, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Khuynh Địch trước mắt, nhịp tim thật vất vả mới kiềm chế được lại tăng vọt.
“Sư, sư huynh, ở chỗ này của ta đâu có gì tốt, làm sao thích hợp với cái gì là cầm đuốc soi dạ đàm.”
“Sao lại nói như vậy?”
Trần Khuynh Địch sau khi nghe nói như vậy liền cảm thấy mất hứng, Doanh Phượng Tiên là ai? Chính là nhân vật chính ẩn tàng được khâm định ở bên trong nhiệm vụ của hệ thống! Mặc dù bởi vì nguyên nhân bị đoạt khí vận, không có quầng sáng của nhân vật chính giống như Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, nhưng chỉ cần hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ, giúp nàng cầm khí vận trở về mà nói, chẳng phải sẽ chính là nhân vật chính hay sao!
Đến lúc đó, ở bên cạnh hắn liền có hai đại nhân vật chính Dương Xuân cùng với Doanh Phượng Tiên, hừ hừ, trái có Thanh Long phải có Bạch Hổ, hắn sẽ còn sợ một cái Trần Tiêm Tiêm? !
Không tồn tại!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch lập tức liền trở nên kích động, nghiêm túc nói:
“Tục ngữ nói: núi không cao, có tiên thì có danh, suối không sâu, có long thì là linh (*), nơi này mặc dù chỉ là sơn phong đệ tử bình thường, nhưng nếu có Phượng Tiên sư muội ở đây, thì ở trong mắt của ta nơi đây chính là một khối phong thủy bảo địa a!”
(*) Núi không cao, có tiên thì có danh, nước không sâu, có long thì là linh: Núi mặc dù không cao, nhưng có tiên nhân thì sẽ có danh tiếng, suối không sâu, nhưng nếu có rồng sinh sống thì chính là linh tuyền.
Lời này của Trần Khuynh Địch thế nhưng chính là xuất phát từ nội tâm, dù sao thì đây cũng chính là chỗ ở của nhân vật chính trong tương lai, có thể không phải là phong thủy bảo địa hay sao?
“Cái này!” Doanh Phượng Tiên kinh ngạc nhìn về phía Trần Khuynh Địch, núi không cao, có tiên thì có danh, nước không sâu, có long thì là linh, sư huynh lại còn có tài văn chương như thế!
Hơn nữa còn đặc biệt lấy ra để hình dung bản thân mình! Sư, sư huynh không phải là thực sự muốn truy cầu mình đó chứ? Nếu không thì tại sao phải khen mình.
“Cái này, ta làm sao có thể xứng với loại tán thưởng này…”
“Ai nói vậy? ! Phượng Tiên sư muội là kỳ tài ngút trời! Ai dám nói muội không xứng? !”
Trần Khuynh Địch nói rất nghiêm túc, lộ ra bộ dạng ai dám gây khó dễ với Phượng Tiên sư muội, thì đó chính là đối kháng cùng với Trần mỗ.
“Sư huynh!” Doanh Phượng Tiên khá là cảm động nhìn Trần Khuynh Địch, nàng thật không ngờ được Trần Khuynh Địch thế mà lại có đánh giá cao về bản thân như vậy, trong lúc nhất thời đúng là cũng có một chút nhiệt huyết sôi trào, bất quá sau khi tỉnh táo lại, Doanh Phượng Tiên vẫ thở dài thăm thẳm, sau khi nhớ tới hiện trạng của chính mình, ở trong lòng vẫn cảm thấy đắng chát.
Lấy thiên phú và tình cảnh của mình bây giờ, cho dù là sư huynh thực sự quan tâm đến mình, mình cũng không thể đáp ứng a, nếu không đến lúc đó sư huynh ở bên trên võ đạo một đường xuôi gió xuôi nước, trèo lên đỉnh phong, bản thân lại phí thời gian một đời ở cảnh giới Tiên Thiên, cuối cùng sư huynh vẫn trẻ tuổi như cũ, mà bản thân mình lại trở thành bà lão tóc bạc…như vậy tuyệt đối là không được!
Thế là Doanh Phượng Tiên khẽ cắn môi, rất có vài phần ý vị nhận mệnh, mở miệng nói ra: “Sư huynh vẫn đừng nên nói, sư huynh cũng đã biết, ta bây giờ mặc dù vẫn còn có mấy phần thiên phú, nhưng cuối cùng vẫn kém xa dạng thiên kiêu chi tử như sư huynh, cho nên hảo ý của sư huynh, Phượng Tiên chỉ có thể tâm lĩnh, sư huynh vẫn nên trở về đi a.”
Ý tứ của Doanh Phượng Tiên rất đơn giản, thiên phú của bản thân nàng không đủ, chỉ sợ là không theo kịp bước chân của Trần Khuynh Địch, cho nên nàng mặc dù rất cảm động với phần tâm ý này, nhưng vẫn là cự tuyệt, hi vọng là Trần Khuynh Địch có thể đổi một người khác.
“Ồ?” Mà Trần Khuynh Địch là người như thế nào? Chỉ là hơi sững sờ, sau đó liền hiểu ra.
Phượng Tiên sư muội đây chính là do chịu đả kích quá lâu, có một chút không đủ lòng tin a! Như vậy sao được!
Trần Khuynh Địch cũng đã nhìn thấy không ít nhân vật chính, thí dụ như Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm, không có người nào là chịu nhận mệnh, một lòng muốn trở nên mạnh mẽ hơn, ngay cả bản thân của Trần Khuynh Địch, sau khi trải qua sự ma luyện trong thời gian này, cũng đã sinh ra không ít hùng tâm tráng chí, có thêm vài phần tâm chí của kẻ mạnh.
Nhưng Doanh Phượng Tiên thì lại không giống, ở dưới cái nhìn của Trần Khuynh Địch, cái bộ dáng này của Doanh Phượng Tiên, rõ ràng chính là đã không còn dục vọng trở nên mạnh mẽ, thuần túy là thái độ thuận theo tự nhiên, cái này là không thể được a! Rất, rất không được a! Bằng vào loại tính cách này làm sao có thể có thể trở thành nhân vật chính, cải biến vận mệnh đây? !
Nghĩ tới đây, Trần Khuynh Địch liền lập tức nghiêm túc nói: “Phượng Tiên sư muội! Muội thế nhưng cũng không thể suy nghĩ như vậy a!”
“Hả?” Doanh Phượng Tiên kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Trần Khuynh Địch, mà đối phương thì đang nắm chặt tay nàng, nói ra:
“Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền a! Phượng Tiên sư muội, muội làm sao có thể bởi vì một chút ngăn trở nhỏ mà từ bỏ đây? Ta cũng không tin là ở trên cái thế giới này, không có cái quá khứ nào là không thể thổi bay! Miễn là muội có trái tim và cố gắng nỗ lực, lại có sự trợ giúp của sư huynh, mặc kệ là dạng khó khăn gì cũng đều nhất định có thể giải quyết!”
Ở trong lời nói này của Trần Khuynh Địch chính là tràn đầy lòng tin, hắn tin tưởng là chỉ cần Doanh Phượng Tiên hăng hái cố gắng, cộng thêm sự trợ giúp của hắn, còn có hai vị nhân vật chính ở bên cạnh áp trận, chỉ là một cái Tần Kiền Hoàng chẳng lẽ còn có thể tạo ra sóng gió gì? Cho dù Tần Kiền Hoàng có nổi lên hắn cũng sẽ dùng một bàn tay ấn xuống!
Mà Doanh Phượng Tiên thì cảm thấy bị sốc, nàng không ngờ được bản thân đã nói rõ ràng như vậy, Trần Khuynh Địch thế mà còn nói ra lời như vậy.
“Sư huynh, chẳng lẽ sư huynh, sư huynh thực sự quan tâm đến ta?”
“Hả?”
Quan tâm? Trần Khuynh Địch suy nghĩ một chút, lập tức có một loại cảm giác giật mình sau khi hiểu rõ, xem ra Doanh Tiên cũng đã phát hiện ra hắn là cố ý đến giúp nàng đoạt lại địa vị và khí vận ngày xưa một lần nữa rồi!
Cùng nói chuyện với người thông minh chính là rất thoải mái! Thế là Trần Khuynh Địch liền sảng khoái gật gật đầu, nói: “Không sai! Ta tin tưởng chỉ cần chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, nhất định sẽ có thể thành công!”
“A! !!” Khoé miệng của Doanh Phượng Tiên khẽ giật, không thể tin mà nhìn Trần Khuynh Địch, thấp giọng khẽ hô.
Chương 199: Đùa bỡn tình cảm
Nàng như thế nào cũng không ngờ được, Trần Khuynh Địch thế mà lại giúp đỡ nàng như vậy! Nàng biết rất rõ ràng bản thân có thiên phú không cao, trong tương lai rất có thể sẽ dừng bước không tiến tại cảnh giới Tiên Thiên, mà Trần Khuynh Địch vẫn thổ lộ đối với nàng như cũ! Thậm chí còn cổ vũ bản thân nàng như vậy, bảo nàng không cần phải từ bỏ, mà rõ ràng nàng đã không phải là thiên kiêu chi nữ ngày xưa…
“Ta đã biết.” Doanh Phượng Tiên hít vào một hơi thật sâu, trên mặt rốt cục lộ cũng ra mấy phần kiên định.
Sư huynh nếu đã giúp đỡ mình như vậy! Bản thân làm sao có thể tiếp tục tự cam đọa lạc! Nhất định phải bắt đầu cố gắng!
“Muội đã nghĩ thông suốt?”
Trần Khuynh Địch ngạc nhiên nhìn Doanh Phượng Tiên, hắn còn tưởng rằng sự tự ti của Doanh Phượng Tiên đã thấm sâu vào tận xương tủy, khó có thể trị tận gốc được, xem ra nhân vật chính quả nhiên chính là nhân vật chính, cho dù là khí vận đã bị đoạt, nhưng tâm tính vẫn chưa bị cải biến a!
Tốt! Tốt lắm! Đây chính là bước thứ nhất để hoàn thành nhiệm vụ!
Trẻ nhỏ dễ dạy a!
“Phượng Tiên sư muội, ta đã suy nghĩ qua, hiện tại muội cũng có tu vi không yếu, nhưng thiên phú và công pháp tu hành lại có một chút không đủ, như vậy đi, ngày mai vừa vặn ta định đi một chuyến đến Tàng Kinh Điện, không bằng Phượng Tiên sư muội hãy đi cùng với ta? Vừa vặn đền bù sự thiếu hụt trên công pháp của muội.
“Ta hiểu được.” Doanh Phượng Tiên cảm động nhìn Trần Khuynh Địch, không ngờ được sư huynh thế mà đều đã an bài xong mọi thứ cần thiết.
Thực sự là dụng tâm lương khổ a!
Đột nhiên!
“Doanh sư tỷ? Ngươi có biết sân đấu võ trong tông ở nơi nào hay không? Đây là lần đầu tiên ta đi đến đây, chưa quen với cuộc sống ở nơi đây?!”
Doanh Phượng Tiên cùng với Trần Khuynh Địch gần như đồng thời quay đầu, nhìn về phía lối vào sơn phong đệ tử.
Mà ở nơi đó, Lạc Tương Tư chính là trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hai người bọn hắn.
“Trấn Cương Sứ đại nhân?”
“Ối?” Lạc Tương Tư đờ đẫn nhìn Doanh Phượng Tiên một chút, sau đó lại nhìn Trần Khuynh Địch một chút, thần sắc trên mặt thiên biến vạn hóa, cuối cùng hít vào một hơi thật sâu, đem ánh mắt đặt ở trên người của Trần Khuynh Địch:
“Trấn Cương Sứ đại nhân! Ngươi lại còn đùa bỡn tình cảm của Doanh sư tỷ!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Ta không phải! Ta không có! Ngươi đừng có mà nói mò a!
Tâm tình của Trần Khuynh Địch lúc này chính là chửi má nó.
Hắn và Phượng Tiên sư muội chính là trong sạch a! Vì sao rõ ràng chỉ là nói chuyện phiếm rất bình thường, lại biến thành bản thân hắn đùa bỡn tình cảm của Phượng Tiên sư muội a? !
“Lạc sư muội, muội hiểu lầm rồi!” Trần Khuynh Địch hốt hoảng khoát tay nói ra: “Chỉ là bạn bè mà thôi, muội cũng không thể phỉ báng ta như vậy a! Ta chỉ là tới tìm Phượng Tiên sư muội để thảo luận về tương lai cùng với nhân sinh một chút…”
“Cái gì? !” Giọng nói của Lạc Tương Tư trở nên hơi mất tự nhiên, hỏi: “Ngươi vào đêm hôm khuya khoắt đến thảo luận nhân sinh cùng với Doanh sư tỷ? !”
“Đúng, đúng vậy, làm sao?” Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt không biết phải làm sao, nói: “Ánh trăng đêm nay đẹp như vậy cơ mà.”
Lạc Tương Tư: “! !!”
Sắc ma vô sỉ! Quả nhiên so với tên biến thái kiếp trước nhiều hơn mấy phần đảm đương, nhưng lại biến thành một tên sắc ma hơn xa tên biến thái kiếp trước!
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi…” Lạc Tương Tư run rẩy chỉ vào Trần Khuynh Địch, trên gương mặt lộ ra biểu lộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rõ ràng là nàng đã thay đổi cái nhìn đối với hắn, kết quả là hắn thế mà còn làm ra chuyện như vậy!
“Ta muốn nói cho Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm biết! Ngươi thế mà dám đùa bỡn tình cảm của Doanh sư tỷ!”
“Hả? !” Trần Khuynh Địch hoảng sợ nhìn Lạc Tương Tư, làm như thế nào cũng không ngờ được nàng cư nhiên lại tàn nhẫn như thế, loại hiểu lầm này nếu như bị Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm biết được, độ thiện cảm của người trước với hắn khẳng định sẽ giảm xuống rất nhiều, người sau thì nhất định sẽ muốn làm cho tất cả mọi người biết cái tin tức này, khiến cho uy vọng của bản thân hắn giảm xuống…
Thật là đáng sợ!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch liền vội vàng giải thích: “Thật mà, Lạc sư muội, muội đã thật sự hiểu lầm! Phượng Tiên sư muội, muội hãy tranh thủ thời gian giải thích một chút cho Lạc sư muội đi!”
Doanh Phượng Tiên: “Ánh trăng thật đẹp.. hì hì…”
Trần Khuynh Địch: “&#$*! !!”
“Vậy mà ngươi còn nói là ngươi không đùa bỡn tình cảm của Doanh sư tỷ!”
“Ta thật sự không có a!”
Trần Khuynh Địch khóc không ra nước mắt nói, vội vàng tiến đến bên cạnh Doanh Phượng Tiên, giang hai tay muốn đè lên bờ vai của nàng để khiến cho nàng tỉnh táo lại, kết quả là không đợi hắn đưa tay ra, Lạc Tương Tư liền ngăn ở trước mặt của nàng, động tác của hai người là hoàn toàn nhất trí, mắt thấy là sắp chạm vào nhau.
“Ha ha! Ngây thơ!” Đối mặt với cái tình huống vạn phần nguy cơ này, Lạc Tương Tư bỗng nhiên cười một tiếng, đột nhiên bạo phát cương khí.
“Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, Bàn Sơn Cản Nhạc!”
Từ khi lấy được Tuyệt Thế Thần Công ở trong di tích Man tộc, bây giờ lấy tu vi Tiên Thiên Luyện Tinh Hóa Khí của Lạc Tương Tư, đã vượt rất xa thời điểm còn là cảnh giới Hậu Thiên, nàng thậm chí đã nắm giữ cơ bản Đệ Nhất Nghịch – Hô Phong Hoán Vũ, lúc này thi triển ra, thì là Đệ Nhị Nghịch – Bàn Sơn Cản Nhạc của môn Tuyệt Thế Thần Công này!
Đệ Nhị Nghịch – Bàn Sơn Cản Nhạc, là võ công trấn áp tuyệt đối, cô đọng cương khí cứng như kim cương, lấy thế thái sơn áp đỉnh để nghiền ép địch nhân, đương nhiên là lấy tu vi của Lạc Tương Tư còn chưa có cách nào làm gì được Trần Khuynh Địch, nhưng một chiêu này đánh vào trên người của Trần Khuynh Địch, vẫn là thừa sức ngăn cản hai cánh tay của hắn.
“Hừ!”
“Võ giả chân chính sẽ không thất bại ở dưới một chiêu hai lần! Còn muốn chiếm tiện nghi của ta, ngươi hãy nằm mơ đi!” Lạc Tương Tư hung hăng đánh vào trên người của Trần Khuynh Địch, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười khoái ý, ngươi còn muốn làm ra hành động giống như ở Phủ Thành Chủ? Quá ngây thơ rồi!
Còn Trần Khuynh Địch thì lộ ra vẻ xấu hổ, kỳ thật là tu vi hiện tại của hắn cũng không giống như lúc trước, tu vi Phản Hư Hợp Đạo khiến cho tốc độ phản ứng của hắn được đề cao không ít, cho nên vừa rồi cho dù Lạc Tương Tư không làm cái gì, bản thân hắn cũng sẽ không có khả năng chạm vào người của nàng như lúc trước, bản thân hắn cũng không phải là kẻ háo sắc thích chiếm tiện nghi…
“Ta rất là nghiêm chỉnh đó!”
“Vậy, chuyện kia.. Phượng Tiên sư muội! Ngày mai đừng quên đi đến Tàng Kinh Điện! Ta đi trước đây!”
Con ngươi của Trần Khuynh Địch đảo một vòng, nhìn Lạc Tương Tư đang phẫn nộ, biết rõ lúc này là tuyệt đối không thể tranh cãi cùng với nàng, xử lý mềm mới là đạo lý cứng rắn, liền lập tức quay người, đào tẩu không có một chút do dự nào.
“Uy! Dừng lại!” Lạc Tương Tư kinh ngạc, vừa mới quát ra một tiếng, Trần Khuynh Địch liền biến mất không thấy.
“A, tên biến thái này vẫn còn có một chút lương tâm, cũng không định dùng bạo lực, Doanh sư tỷ? Ngươi không sao chứ?”
“Ánh trăng thật đẹp, hì hì..”
Lạc Tương Tư: “…”
Chương 200: Tội phản quốc
Nhìn biểu lộ vẫn còn đắm chìm trong tưởng tượng của Phượng Tiên, Lạc Tương Tư cảm nhận được nguy cơ thật sâu.
Cứ tiếp tục như vậy, Trần Khuynh Địch cũng không phải là bắt cá hai tay, mà là chân đạp ba con thuyền! Hơn nữa con thuyền thứ ba như Doanh sư tỷ đối với Dương Xuân còn có Trần Tiêm Tiêm mà nói thì tương đương với nhân vật đại tỷ tỷ, nếu như loại chuyện này bị các nàng biết được, có trời mới biết sẽ phát sinh ra loại sự tình đáng sợ gì!
Không được! Bản thân nhất định phải ngăn cản tất cả những thứ này! Không thể để cho Doanh sư tỷ thực sự bị tên sắc ma biến thái đáng chết kia câu dẫn!
“Doanh sư tỷ! Ngươi hãy vào phòng nghỉ trước đi a, ta còn có chuyện!”
“Ừm? ?!” Doanh Phượng Tiên giật mình một cái, bỗng nhiên tỉnh lại, mà Lạc Tương Tư thì đã đi trước một bước, chỉ còn lại một mình nàng đang đứng ở cửa phòng, lộ ra vẻ khá là mờ mịt.
“Người đâu?”
Cùng lúc đó, tại Thành Thượng Kinh Đại Càn, ở trong tổng bộ Lục Phiến Môn.
“Phải không, hắn không trở về Thành Thanh Đế, mà trực tiếp mang quân đội đi đến Thuần Dương Cung?”
Chiêu Võ Thần Hầu, Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn – Hoàng Thu Sinh đang ngồi ngay ngắn ở trong thư phòng tổng bộ, nhíu mày, liếc nhìn phần tin tức mà thủ hạ đưa tới.
Ở trên phần tin tức này viết, chính là quan hệ tới việc Trần Khuynh Địch tự tiện rời khỏi Thành Thanh Đế, hành động ở Viêm Hán Quốc, cùng với gặp gỡ Tần Kiền Hoàng, cùng với việc Thiên Tôn Thái Bình xuất hiện.
“Hừ!” Lãnh quang ở trong mắt của Hoàng Thu Sinh lấp lóe, thanh dựa trên ghế ngồi trực tiếp bị hắn bóp vỡ nát, cương khí Võ Đạo Tông Sư tràn đầy ở khắp mọi nơi trong thư phòng, khiến cho nam tử trẻ tuổi ngồi ở phía dưới có một chút áp lực.
“Đại nhân? Đã phát sinh ra chuyện gì?”
“Truy Phong? Ngươi hãy tự xem đi.” Hoàng Thu Sinh hừ lạnh một tiếng, ném tư liệu trong tay cho nam tử trẻ tuổi, cũng không tị hiềm gì cả, dù sao thì thân phận của đối phương cũng là Truy Phong Thần Bộ – một trong bốn đại Thần Bộ, xem như là một trong các trụ cột của Lục Phiến Môn, quyền cao chức trọng không nói, mà cũng có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả đỉnh phong.
“Đây là…” Truy Phong Thần Bộ nghiêm túc đọc xong tin tức, thần sắc cũng trở nên tái nhợt giống như Hoàng Thu Sinh.
“Vì sao Thiên Tôn Thái Bình lại xuất hiện ở Viêm Hán Quốc? Hơn nữa Giang Nam Thanh Lại Ti Tần Kiền Hoàng nhìn qua lại còn cấu kết cùng một chỗ với hắn? Đạo Môn rốt cuộc muốn làm cái gì? !”
“Không rõ ràng.” Hoàng Thu Sinh lạnh lùng nói ra: “Trọng điểm là vị Tần Kiền Hoàng này, ngươi hãy thông báo cho phía dưới, từ nay về sau nàng chính là đối tượng giám sát trọng điểm, sự tình ở Viêm Hán Quốc khó bề phân biệt, chúng ta cũng chỉ lấy được những tin tức này.”
“Còn có thái tử Hoành Xương đã chiếm được quân đoàn Tượng Binh Mã.
Đáng chết, có Thiên Tôn Thái Bình ở đó, Tần Kiền Hoàng làm sao lại để cho Đại Chu lấy được dạng lợi khí này! Đây là thất trách! Căn cứ vào hành vi trước sau của Tần Kiền Hoàng, nàng rõ ràng là biết rõ sự tồn tại của Đại Tần Hoàng Lăng, nhưng lại không có báo cáo, ngược lại còn để cho Thiên Tôn Thái Bình biết được…”
“Đây là tội phản quốc!”
Nói xong lời cuối cùng, ở trong mắt của Truy Phong Thần Bộ đã tràn đầy sát ý.
Sau khi Truy Phong Thần Bộ nói ra kết luận của bản thân, thần sắc của Hoàng Thu Sinh cũng trở nên lạnh lùng.
“Tần Kiền Hoàng, trước mắt chính là công chúa hoàng thất do Thánh thượng tự mình tứ phong, ban thưởng Giao Long Xa, Ngư Long Phục, Du Long Kiếm, có thể nói là so với các công chúa, hoàng tử hoàng thất khác còn muốn được sủng ái hơn vô số lần, thậm chí là có thể đánh đồng cùng với ba vị đương kim hoàng tử, thực lực càng là có thể xưng là thiên kiêu nổi danh đương thời.”
Nói đến đây, Hoàng Thu Sinh không khỏi nhìn Truy Phong Thần Bộ một cái, nói: “Nghiêm ngặt mà nói, Truy Phong, ngươi chính là không đánh lại nàng.”
Truy Phong Thần Bộ nghe đến đây cũng cảm thấy khá là xấu hổ, có lòng muốn phản bác, nhưng sau khi nhớ đến uy thế của Tần Kiền Hoàng ở kinh thành ngày xưa, vẫn không khỏi cúi đầu xuống, cắn răng nói: “Đại nhân nói rất đúng.”
“Bình tĩnh mà xem xét, ngươi cảm thấy một người như Tần Kiền Hoàng, sẽ phản quốc hay sao?”
Truy Phong Thần Bộ suy nghĩ ở trong lòng, sau đó nghiêm túc lắc đầu nói: “Không có đạo lý, Tần Kiền Hoàng được hoàng thất ân sủng, cơ hồ là muốn cái gì có cái đó, đổi lại là ta, căn bản là cũng không nghĩ ra được đồ vật gì có thể đánh động nàng, khiến cho nàng lựa chọn phản quốc, cho dù là Đạo Môn cũng không có khả năng.”
“Có khả năng là Thiên Tôn Thái Bình đã khống chế Tần Kiền Hoàng hay không?”
“Không có khả năng!” Truy Phong Thần Bộ không có một chút do dự mà lắc đầu, nói: “Ở trước mắt của Thánh thượng, không có người nào dám làm như vậy.”
Thánh thượng Đại Càn tọa trấn Trung Thổ, công chúa mà hắn tự mình tứ phong, đừng nói là Thiên Tôn Thái Bình, coi như là hai chi đạo phật liên hợp lại, cũng thật sự không dám động đến Tần Kiền Hoàng một tí nào, Truy Phong Thần Bộ chính là có tự tin tuyệt đối với điểm này, trước kia càng là đã có ví dụ tương tự, đó chính là đại sự kinh thiên động địa…
“Ngươi nói đúng.” Hoàng Thu Sinh gật đầu một cái, khẳng định phán đoán của Truy Phong Thần Bộ.
“Cho nên ta mới cảm thấy không rõ ràng, vị Tần Kiền Hoàng này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, còn có Thiên Tôn Thái Bình rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, bất quá so với những cái này, có một chút chuyện là phi thường sáng tỏ.”
“Dư nghiệt Tiền Triều.”
“Không sai, chính là đám chuột đất Đại Chu, trước đó chúng ta cảm thấy bọn hắn trốn ở bên ngoài Trung Thổ, hiện tại xem ra bọn hắn sau khi chiếm được quân đoàn Tượng Binh Mã, tám, chín phần mười là sẽ không giữ được bình tĩnh, sắp có hành động, bốn đại biên cảnh trong khoảng thời gian này nhất định cũng sẽ có dị động cùng với biến hóa.”
“Ngươi cảm thấy, dư nghiệt Tiền Triều sẽ ẩn giấu ở nơi nào?” Hoàng Thu Sinh chậm rãi đứng lên, nhìn về phía vách tường thư phòng, ở nơi đó có treo một phần địa đồ đại thế giới Trung Thổ thu nhỏ.
“Ở bên trong bốn đại biên cảnh, Man tộc bài xích người ngoài nhất, cũng là nhỏ yếu nhất, tài nguyên cũng là cằn cỗi nhất, đám chuột đất kia sẽ không có khả năng trốn ở chỗ đó, bởi vì không có tiền đồ gì có thể nói.
Đông Hải ở xa tận hải ngoại, lấy Đảo Đào Hoa vi tôn, toàn bộ 108 hòn đảo cũng đều đã có chủ, căn bản là không có chỗ cho Đại Chu dung thân.”
“Nói xong lời cuối cùng, chỉ có Bắc Nhung có tính tiến công mạnh nhất, còn có Tây Vực là khu vực phức tạp nhất, có thể dung nạp loại thế lực như Đại Chu.”
“Ngoài ra cũng không còn thế lực nào khác, nếu như trốn ở Trung Nguyên mà nói, người của Lục Phiến Môn chúng ta cùng với Võ Hầu Phủ qua nhiều năm như thế cũng không có khả năng không phát hiện ra được một điểm dấu vết nào.”
“Tây Vực cùng với Bắc Nhung sao?” Truy Phong Thần Bộ thấp giọng lẩm bẩm nói, hiển nhiên là đang suy nghĩ về lời nói của Hoàng Thu Sinh.
“Đại nhân nói có lý.”
“Truy Phong, cho ngươi một hạng nhiệm vụ.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tu Chân Liêu Thiên Quần [Dịch] Tu Chân Liêu Thiên Quần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-Chan-Lieu-Thien-Quan-SE-Audio-Truyen.jpg)
