- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 78 : Ám Sát Lý Trường Thanh (c771-c780)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 78 : Ám Sát Lý Trường Thanh (c771-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 771: Ám Sát Lý Trường Thanh
Khánh Trần nói.
“Ta còn chưa nói việc đó là việc gì mà.”
Nhất nghi ngờ nói.
“Không sao, điều kiện gì cũng được!”
Khánh Trần nói.
“Ngươi rẽ trái, đi thêm 5102 m sẽ đến khu đèn đỏ, nàng đang ở đó.”
Thiếu niên lập tức rẽ sang một lối khác, khí thế trên người hắn bắt đầu thay đổi.
Khánh Trần lao nhanh qua những con đường đông nghịt người đến đây vui chơi.
Hắn không quan tâm sau này mọi chuyện sẽ ra sao.
Hắn chỉ biết đêm nay Lý Trường Thanh không thể chết.
…
Khu thứ bốn.
Đội xe của Lý Trường Thanh đang đi qua ngã tư đường.
Sau khi nhìn thấy biểu tượng Lý thị in trên thân đoàn xe, tất cả những chiếc xe khác đang đi trên đường đều tránh sang một bên.
Vì đi quá vội nên Lý Trường Thanh còn chưa kịp thay quần áo khác, bây giờ nàng đang ngồi trên hàng ghế sau chiếc xe đi chính giữa đội xe, lặng lẽ nhìn màn hình tinh thể lỏng trước mặt.
“Ngươi chắc chắn Jindai Tougo đã xuất hiện lúc Khánh Văn và Khánh Chung xảy ra xung đột?”
Lý Trường Thanh hỏi.
“Đúng vậy, ta đã đã xác nhận lại với người liên lạc, hắn chắc chắn người đó là Jindai Tougo.”
Lão Cửu nói:
“Lúc đầu ta còn ảm thấy kì lạ, tại sao lúc trước hắn trốn kĩ như vậy, mà lần này chúng ta lại tìm ra hắn dễ dàng như thế.
Nhưng ta đã xem lại đoạn video lúc đó, người đó chắc chắn là hắn, ngay cả mỗi bước đi cũng không khác gì người ta gặp lúc trước.”
“Bây giờ người liên lạc đang đi theo hắn sao?”
Lý Trường Thanh hỏi.
“Đúng vậy.”
Lão Cửu thoáng nhìn màn hình trên tay:
“Bây giờ người liên lạc đã đứng im một chỗ, có lẽ Jindai Tougo cũng dừng lại rồi .”
“Ừ.”
Lý Trường Thanh nhẹ nhàng gật đầu:
“Ngươi liên hệ với hắn rồi hỏi xem tình hình cụ thể như thế nào, sau đó điều tổ đặc công tới, ta không muốn Jindai Tougo lại trốn mất như lần trước.”
Lúc trước Lý Trường Thanh nói với Khánh Trần là nàng phải đi gấp vì Khánh Văn và Khánh Chung.
Nhưng thực ra nàng không quá quan tâm chuyện xung đột giữa những người được chọn.
Lý Trường Thanh phải đi gấp là vì Jindai Tougo đột nhiên xuất hiện.
Nhưng vì đây là chuyện cơ mật nên nàng không thể nói với Khánh Trần được.
“Đúng rồi, tại sao Khánh Văn và Khánh Chung lại xảy ra xung đột?”
Lý Trường Thanh hỏi.
Lão Cửu ngồi cạnh ghế tài xế vừa cười vừa nói:
“Theo những gì chúng ta điều tra được, dạo gần đây Khánh Chung rất thích một vũ nữ ở khu thứ bốn, ngày nào hắn cũng chạy đến đây.
Nhánh thứ tư của Khánh thị có căn cứ ở thành phố số 18 nên họ có thể dễ dàng điều tra được tin này.
Vì người đại diện nhánh họ là Khánh Hoài đã chết trong cấm địa số 2, họ đã chọn hợp tác với Khánh Văn, sau khi biết tin Khánh Chung rất thích một vũ nữ ở đây, họ đã sai người mai phục ở đó để giết hắn.”
“Ta còn tưởng họ dùng thủ đoạn cao siêu gì, hóa ra chỉ là chém giết bình thường thôi.”
Lý Trường Thanh nhẹ nhàng nói:
“Sao người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử của thế hệ này lại kém cỏi như vậy.
Nhưng chúng ta không thể coi thường họ, khi nào trận chiến này chưa kết thúc thì có lẽ người lợi hại nhất còn chưa lộ mặt đâu.
Mọi chuyện thế nào rồi, Khánh Chung đã chết chưa?”
“Chưa.”
Lão Cửu lắc đầu:
“Người liên lạc nói người bảo vệ Khánh Chung đã chết, nhưng Khánh Chung chưa chết, có lẽ bây giờ hắn đang bận chạy trốn.
Ta đã sai người đến chỗ vũ nữ kia, ngay cả người của Tòa án Cấm kỵ cũng đến đó, nên có thể chắc chắn có siêu phàm giả chết ở đó.”
“Người của Tòa án Cấm kỵ cũng đến?”
Lý Trường Thanh sửng sốt:
“Chẳng phải mỗi người bảo vệ đều là siêu phảm giả cấp C sao, tại sao đám quạ đen đó lại đến đây? Chẳng lẽ họ biết sắp có siêu phàm giả cấp cao nào đó chết ở đây?”
….
Mọi người đều biết Tòa án Cấm kỵ rất thần bí, không biết bằng cách nào những người đó luôn biết trước ở đâu sắp có siêu phàm giả cấp cao chết để đến đó đợi thu dọn.
Họ có thể đoán trước cấp bậc và vị trí những siêu phàm giả sắp chết, nhưng họ lại không biết chính xác người sắp chết là ai.
Họ xuất hiện ở đâu, nghĩa là ở đó sắp có siêu phàm giả phải chết….
Lúc nào những người đó cũng mặc áo choàng bằng vải bố màu đen như những con quạ đen chuyên mang điều xui xẻo đến.
Bình thường, Tòa án Cấm kỵ sẽ phân cấp bậc của những siêu phàm giả sắp chết thành 3 cấp là 1, 2, 3 .
Sự kiện siêu phàm giả cấp C, cấp D, cấp E, cấp F chết đều thuộc cấp 3, những sự kiện cấp 3 thường không được ưu tiên xử lí, bình thường họ đều để vài ngày mới đến xử lí chuyện này.
Sự kiện siêu phàm giả cấp B, cấp A chết đều thuộc cấp 2, sự kiện cấp 2 phải được ưu tiên xử lí trước, không xử lí kịp thi thể siêu phàm giả hai cấp bậc này, chắc chắn sẽ hình thành cấm địa, phải xử lí càng nhanh càng tốt.
Siêu phàm giả cấp S tử vong ứng với sự kiện cấp 1, nếu xảy ra sự kiện này thì các thành viên Tòa án Cấm kỵ nhất định phải đến hiện trường bằng mọi giá và nhanh nhất có thể.
Chương 772: Ám Sát Lý Trường Thanh 2
Cho nên, Lý Trường Thanh mới thắc mắc tại sao người của Tòa án Cấm kỵ lại đến nhanh như vậy, nếu chỉ có người bảo vệ Khánh Chung chết, tại sao đám quạ đen đó lại đến n!
Trừ phi đối phương biết đêm nay sẽ có siêu phàm giả cấp cao hơn sắp chết.
Lý Trường Thanh nhìn ra ngoài cửa kính, đoàn xe đang đi qua khu vực có kiến trúc thấp ở khu thứ bốn.
Đây là khu đèn đỏ nổi tiếng nhất toàn thành phố, hai bên đường có rất nhiều tủ kính, trong mỗi tủ kính lại có các vũ nữ, vũ nam hóa trang đủ mọi hình dáng đang đứng trong đó, mỗi người đều đang cố vẫy tay gọi những người đi trên đường.
Lý Trường Thanh liếc nhìn màn hình tinh thể lỏng trong tay, từ nãy đến giờ màn hình liên tục cảnh báo tín hiệu rất yếu.
Trong thành phố số 18 làm gì có chỗ nào không có sóng WIFI.
Nàng lặng lẽ ngắm nhìn cảnh sắc thành phố ngoài cửa sổ rồi thở dài nói:
“Không biết bây giờ dừng xe có quá muộn không nữa.”
Lão Cửu sửng sốt:
“Sao vậy bà chủ?”
Hắn vừa dứt lời thì chiếc xe dẫn đầu bỗng dừng lại, cả đoàn xe đi sau nó cũng phải phanh gấp theo.
Vì xe dẫn đầu dừng lại quá đột ngột, mà đội xe lại đi rất sát nhau.
Ầm vài tiếng, cả đoàn xe bắt đầu đâm vào nhau.
“Bà chủ ngồi vững!”
Nhưng đúng lúc này, lái xe Tiểu Ưng bỗng bẻ lái sang bên.
Lý Trường Thanh cảm thấy mình bay sang một bên, chiếc xe bẻ lái gần như 90 độ sang bên cạnh, nhanh chóng văng ra khỏi đoàn xe!
Chỉ những người rất thông thạo lái xe mới có thể lôi một chiếc xe trong một hàng dài xe đang mắc kẹt ra ngoài.
Nếu không thể lái xe ra khỏi hàng thì chắc chắn xe họ sẽ bị ép vào 1 chỗ, những người trong xe sẽ không đi ra ngoài được, họ sẽ chẳng khác gì con mồi ngồi trong cũi đợi người khác đến làm thịt.
Lão Cửu giơ tay khen ngợi kỹ thuật lái xe của Tiểu Ưng:
“Tốt lắm Tiểu Ưng.”
Tiểu Ưng mím chặt môi không trả lời, hắn vừa lái xe vừa nhìn vào gương chiếu hậu, lại vừa nhìn con đường phía trước.
Hắn đạp mạnh xuống chân ga, chiếc xe đang văng ra bắt đầu quay tròn.
Bốn bánh xe ma sát với mặt đường làm cuộn lên những làn khói trắng.
Tiếng vang chói tai do lốp xe ma sát với mặt đường vang lên, Tiểu Ưng đang cố gắng ổn định thân xe, sau khi chiếc xe dừng hẳn lại, hắn lại đạp chân ga lần nữa, xe chống đạn bắt đầu lao nhanh về phía con đường mà họ vừa đi qua.
Hắn biết đây là địa điểm đối phương đã sớm bố trí mai phục, nếu dừng lại ở đây thêm một phút giây nào thì cơ hội trốn thoát sẽ giảm đi rất nhiều!
Bây giờ hắn không cần quan tâm những chiếc xe khác trong đội xe như thế nào, cũng không cần để ý những người khác trong tổ đặc công sống chết ra sao!
Nhiệm vụ của hắn bây giờ là đưa Lý Trường Thanh rời khỏi đây!
Khi xe chống đạn vừa lao ra ngoài đã có năm sáu chiếc xe việt dã lao ra từ hai bên đường phía trước họ.
Tiểu Ưng hỏi:
“Bà chủ, chúng ta đi đâu bây giờ?”
Lý Trường Thanh lắc đầu:
“Đối phương chuẩn bị đầy đủ như vậy, có lẽ chúng ta không thể lái ra khỏi đây được đâu.”
“A?”
Tiểu Ưng sửng sốt, sau đó đánh tay lái, hắn định lái xe quay lại đường chính.
“Nhưng cũng may vừa rồi có ngươi.”
Lý Trường Thanh cười nói:
“Chắc chắn họ điều rất nhiều sát thủ đến đoạn đường vừa rồi, nếu chúng ta bị chặn ở đó thì có lẽ khó mà thoát được, nhưng bây giờ thì chưa chắc.”
Tiểu Ưng nhìn về phía trước, quả nhiên những gì đối phương định làm y như những gì Lý Trường Thanh dự đoán, năm chiếc xe việt dã đang lao về phía họ không có ý định giảm tốc độ, có lẽ những người đó định dùng cách này để ép họ dừng lại.
Con đường họ vừa đi qua quá chật hẹp, hơn nữa hai bên đường còn không có lối rẽ nào, những người đó biết họ không thể tránh đi đâu.
“Mở cửa trên ra.”
Lý Trường Thanh bình tĩnh nói.
Lão Cửu gấp:
“Bà chủ, ngài cứ yên tâm ngồi trong xe, đây là xe chống đạn mà.”
Lý Trường Thanh cười:
“Nếu họ đã dám mai phục ở chỗ này thì chắc chắn biết chiếc xe này là xe chống đạn, mở cửa trên đi, người phụ trách tổ chức tình báo của Lý thị sao có thể ngồi trong xe chờ chết được? Ngươi không nhớ lần mai phục trước sao, họ có cách đối phó với xe chống đạn, nếu chúng ta không rời khỏi xe ngay thì chẳng khác gì ngồi chờ chết.”
Lão Cửu ngẩn người.
Hắn đã bảo vệ Lý Trường Thanh rất nhiều năm, nàng cũng coi hắn như một quản gia già bên cạnh.
Hắn dõi theo từ lúc nàng mới lên đại học, đến khi nàng nắm thực quyền trong tay.
Lão Cửu biết những gì Lý Trường Thanh vừa nói không phải sự thật, nàng biết mình khó thoát khỏi đây nên mới cố ý nói như vậy để giữ lại niềm kiêu hãnh của một thành viên tập đoàn.
Nàng không muốn cứ thế chết đi, nàng muốn giành lấy cơ hội cuối cùng.
Dù nó rất mong manh.
“Mở cửa đi.”
Lý Trường Thanh lạnh lùng nói.
Lão Cửu bất đắc dĩ đè nhấn nút mở cửa trên, cửa kính trên trần xe chống đạn dần dần mở ra.
Chương 773: Ám Sát Lý Trường Thanh 3
Ầm một tiếng, xe chống đạn đâm thẳng vào xe việt dã.
Nhưng một giây trước khi hai chiếc xe va chạm với nhau, Lý Trường Thanh đã vọt ra khỏi xe chống đạn, sau đó nàng đạp mạnh xuống nắp động cơ một chiếc xe việt dã khác chưa đâm vào họ.
Cú đạp mạnh đến mức đầu chiếc xe việt dã lập tức biến dạng, hai bánh trước cũng văng ra ngoài.
Động cơ ở đầu xe đã nát bét, nhưng vì quán tính quá mạnh nên đuôi xe bị hất văng lên không trung, kéo theo cả chiếc xe bay lên, sau đó rơi ầm xuống mặt đường.
Không dừng lại ở đó, Lý Trường Thanh lại nhẹ nhàng nhảy lên nắp động cơ một chiếc xe việt dã khác rồi đạp mạnh xuống, chỉ năm sáu giây sau, trừ chiếc đâm vào xe chống đạn, năm chiếc xe còn lại đều bị nàng đập nát động cơ, bây giờ cả năm chiếc đều rơi lăn lóc trên mặt đất, tất cả những người ngồi trong đều hôn mê bất tỉnh.
Tiểu Ưng sợ ngây người, đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến những siêu phàm giả cấp cao ra tay, bây giờ hắn mới biết sức mạnh của những cấp bậc đó khủng khiếp như nào!
Ngày thường Lý Trường Thanh bình tĩnh như vậy mà bây giờ lại biến thành vũ khí hình người.
Nàng đứng trên con đường dài nhìn phía bắc và nam.
Trên đường không xuất hiện xe cộ hai sát thủ như nàng nghĩ, mà chỉ có tám người đang chậm rãi lại gần.
Tám người ăn ý đến mức mỗi bước đi đều giống ý như nhau, không khác biệt một chút nào cả.
Chỉ có 8 người.
Không nhiều.
Nhưng nàng hiểu một việc, số người càng ít thì càng nguy hiểm.
“Có vẻ lần này các ngươi chuẩn bị đầy đủ hơn lần trước nhỉ?”
Lý Trường Thanh cười hỏi.
Một người trung niên trong tám người cười nói:
“Bà chủ Trường Thanh giấu giếm thật kỹ, mãi gần đây chúng ta mới biết ngài cũng là cao thủ.
Những dù ngài không phải cao thủ thì chúng ta vẫn sẽ cẩn thận chiêu đãi, chỉ như vậy mới xứng với thân phận của ngài.”
Lý Trường Thanh gật đầu:
“Chỉ có gia tộc Jindai mới nói chuyện khách khí thế, các ngươi đều là người của Jindai sao, thảo nào không khí ở đây hôi hám như vậy.
Nhưng ta cũng muốn khen ngợi một câu, các ngươi chọn địa điểm mai phục rất tốt.”
Lý Trường Thanh đang chân thành khen họ.
Nàng từng trải qua rất nhiều lần mai phục, chỉ cần nhìn địa hình bên ngoài xe chống đạn là nàng đã đoán được mục tiêu đêm nay của Tòa án Cấm kỵ rất có thể là mình.
Địa hình ở đây quá hẹp, cho dù lữ đoàn 081 có kịp chạy đến cứu viện thì cũng khó có thể đến được chỗ nàng, huống chi lúc này Lý Vân Thọ đã điều cả lữ đoàn 081 đến trang viên Bán Sơn.
Nên đối phương mới biết trang viên Bán Sơn mới là nơi Lý thị canh gác nghiêm ngặt nhất, nếu họ muốn giết Lý Trường Thanh thì đêm nay là cơ hội tốt nhất.
“Jindai Tougo đâu?”
Lý Trường Thanh tò mò:
“Người của ta đã từng lấy mất một mắt của hắn, hắn mới là người hận ta nhất, chẳng lẽ hắn không định đi ra xem ta chết như thế nào sao?”
“Bà chủ Trường Thanh cứ đùa.”
Một người đàn ông khoảng 30 tuổi đứng trong bóng tối cười nói:
“Tại sao ta phải hận chứ, là ta kém cỏi nên mới bị bà chủ Trường Thanh lấy mất một mắt.
Thật ra ta rất ngưỡng mộ bà chủ Trường Thanh.”
Một bên mắt của Jindai Tougo trống rỗng, hắn cố ý không thay mắt giả là để nhắc nhở bản thân mỗi lần soi gương, mục tiêu của hắn là gì và ai đã biến hắn thành như thế này.
Sau khi xác định là Jindai Tougo, Lý Trường Thanh đột nhiên tay giơ lên như đang ra ám hiệu cho ai đó.
Nhưng chẳng có gì xảy ra cả, trừ tiếng bước chân của tám người kia, không có bất kì âm thanh nào khác vang lên.
“Thì ra là thế.”
Lý Trường Thanh gật đầu:
“Hóa ra các ngươi có nội ứng.”
Sau đó nàng cũng nấp vào góc khuất của một căn nhà nào đó để hạn chế tầm bắn cũng những tay bắn tỉa quanh đây.
Jindai Tougo vẫn đứng trong bóng tối nói:
“Chúng ta đều biết bà chủ Trường Thanh luôn chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng, nếu chúng ta không có nội ứng thì làm sao dám giết ngươi đêm nay, ta sẽ không quên bài học từ con mắt kia đâu.”
“Có phải tên nội ứng đó đã bán vị trí của những tay bắn tỉa của ta cho các ngươi không.”
Lý Trường Thanh nói:
“Ta có thể chắc chắn nội ứng không phải người bên cạnh ta, vì lão Cửu không biết vị trí của những tay bắn tỉa này.
Hơn nữa hắn cũng không có quyền biết tất cả các kế hoạch của tổ đặc công, sáu tay bắn tỉa đều chết cùng môt lúc, thật đáng tiếc.”
Jindai Tougo cười nói:
“Vì ngươi không thể điều động lữ đoàn 081 nên chắc chắn bà chủ Trường Thanh sẽ chọn tay bắn tỉa, cũng có thể vì trang viên Bán Sơn không cần tay bắn tỉa nên ngươi mới điều họ đi.”
Lý Trường Thanh tiếp tục nói:
“Ngoài nội ứng tiết lộ vị trí của những tay bắn tỉa, có phải trong đoàn xe của ta cũng có một nội ứng khác…..Đúng không, Vương Bính Tuất?”
Nàng nhìn về phía cuối con đường.
Có một bóng người vẫn luôn trốn ở đó, mãi đến khi thấy Lý Trường Thanh nhắc đến tên mình, hắn mới chậm rãi đi ra:
“Xin lỗi, bà chủ.”
Lúc này, lão Cửu và Tiểu Ưng đã xuống xe để bảo vệ Lý Trường Thanh.
Họ đều biết quanh đây có thể có rất nhiều tay bắn tỉa, nhưng không ai trốn tránh cả.
Chương 774: Ám Sát Lý Trường Thanh 4
Lão Cửu vừa nhìn thấy Vương Bính Tuất đi ra đã chửi ầm lên:
“Ngươi CMN, bà chủ tốt với ngươi như vậy, chẳng phải nàng là người đã cứu mẹ ngươi sao, tại sao bây giờ ngươi lại phản bội nàng?”
Vương Bính Tuất hỏi lại:
“Ngươi đã thay nàng chịu 9 phát đạn, còn nàng đã cho ngươi cái gì, chẳng phải ngươi vẫn là kẻ vô danh bên cạnh nàng sao?”
Lão Cửu cười lạnh:
“Vậy ngươi thử lại đây xem, ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, các ngươi sẽ phải trả cái giá đắt như thế nào để giết chúng ta.”
Lý Trường Thanh không thèm nhìn Vương Bính Tuất, quay sang hỏi Tiểu Ưng đang run lẩy bẩy trước mặt nàng:
“Chuyện khiến ta cảm thấy bất ngờ nhất là ngay cả ngươi cũng dám đứng ra bảo vệ ta.”
Tiểu Ưng run rẩy nói:
“A….A?”
Hắn chỉ là một tên chiến sĩ gen cấp E mới tiêm liều thuốc biến đổi gen thôi mà, thật ra hắn cũng không nghĩ mình sẽ xuống xe để bảo vệ Lý Trường Thanh đâu.
Nhưng hắn không đi không được, lão Cửu đã nói mấy câu hùng hồn như thế, chẳng lẽ hắn lại không xuống xe.
Lý Trường Thanh cười nói với Jindai Tougo:
“Lúc đi trên đường ta mới nhận ra điện thoại của mình bị làm nhiễu sóng, lúc đó ta còn thắc mắc không biết điện thoại mình bị hack từ bao giờ? Mãi sau ta mới biết, làm gì có hacker nào, các ngươi chỉ cần đặt một thiết bị làm nhiễu sóng trong xe của ta là được.
Lúc đầu ta còn không nghĩ ra, nhưng khi chiếc xe dẫn đầu bỗng phanh gấp khiến cả đoàn xe phía sau đâm cả vào nhau, mãi đến lúc đó ta mới biết nội ứng ngồi ngay trong chiếc xe đầu tiên, trong chiếc xe đầu tiên chỉ có mình Vương Bính Tuất là cấp B, nếu những người khác là nội ứng thì hắn có thể giải quyết dễ dàng trước khi chuyện đó xảy ra, nên chắc chắn hắn là nội ứng.”
Jindai Tougo vỗ tay cười nói:
“Chỉ có những phương pháp đơn giản như vậy mới có thể qua mắt ngươi.”
“Chẳng phải những tay bắn tỉa của ngươi đã tìm được chỗ ngắm bắn thích hợp rồi sao, sao họ còn chưa nổ súng?”
Lý Trường Thanh bình tĩnh hỏi:
“Ta cảm thấy có người đang nhắm vào ta, họ không chắc chắn bắn trúng ta sao?”
“Ngươi có thể cảm nhận được những người đang ngắm vào ngươi từ khoảng các 600 mét sao, xem ra cấp bậc của bà chủ Trường Thanh cao hơn nhiều so với suy nghĩ của ta.”
Jindai Tougo vẫn không di chuyển chút nào:
“Ta chỉ có một thắc mắc, ngươi học phương pháp tu luyện này ở đâu, ta biết chắc chắn ngươi không phải giác tỉnh giả.”
Lý Trường Thanh tò mò nói:
“Các ngươi chắc chắn ta sẽ chết ở đây đêm nay sao?”
Jindai Tougo cười nói:
“Nếu không có sáu tay bắn tỉa đang mai phục trên kia thì có lẽ chúng ta cũng không nắm chắc giết được ngươi.”
Trên đời chỉ có ba loại siêu phàm giả là người tu hành, giác tỉnh giả và chiến sĩ gen.
Chiến sĩ gen chắc chắn sẽ không bao giờ có thể đạt đến cấp A, sau mỗi lần tiêm thuốc biến đổi gien, gien của họ sẽ được nối thêm những đoạn gien khác, sau khi chiến sĩ gen chết cũng không sinh ra cấm địa.
Nếu Lý Trường Thanh là giác tỉnh giả thì cách tấn công của nàng sẽ không như thế, vì phần lớn năng lực của giác tỉnh giả không liên quan gì đến chiến đấu, cũng không phải năng lực của giác tỉnh giả nào cũng có sức sát thương lớn như của Lý Đông Trạch.
Chỉ có những người tu hành mới tấn công như thế.
Cũng như những gì Ương Ương từng nói trước đây, giác tỉnh giả chỉ có thể làm phụ trợ hoặc đánh dã, thậm chí là dã quái, chỉ có những người tu hành mới có thể làm nhân vật chính, vì vốn dĩ năng lực của họ đã mạnh hơn chiến sĩ gen và giác tỉnh giả rồi.
Nhưng theo những gì gia tộc Jindai điều tra được, không có tài liệu nào có nhắc đến việc Lý Trường Thanh từng bái sư học nghệ, thậm chí trước đây mọi ngươi còn nghĩ nàng chỉ là một cô gái trói gà không chặt.
Mãi đến khi nàng giết một cao thủ của Kashima chỉ bằng một đòn rồi nhảy từ tầng 10 xuống dưới mà không xây xước gì.
Chuyện này thật kì quái, tại sao thực lực của nàng lại cao như vậy, nàng đã học phương pháp tu luyện đó từ ai.
Ngay cả những tổ chức tu luyện chính thống cũng hiếm khi xuất hiện người có thực lực như nàng!
….
Lúc này, có một người phụ nữ mặc áo choàng bằng vải bố màu đen đang đứng trên sân thượng của một cao ốc nào đó, đón gió của thành phố số 18.
Cơn gió thổi qua khiến áo choàng trên người nàng bay bay.
Người phụ nữ đang bình tĩnh nhìn những chuyện xảy ra trên con phố cách mình ba nghìn mét.
Như thể 3000 mét chỉ là một khoảng cách nhỏ nhoi trong mắt nàng.
Trên vai của nàng có một con Lục Nhãn Ô Nha (quạ sáu mắt) đang đậu.
Lách cách một tiếng, cánh cửa hành lang sau lưng nàng bị người khác đẩy ra, Lý Đông Trạch chậm rãi lại gần nàng:
“Tam Nguyệt, ngươi đã đến.”
“Đêm nay sẽ có cấp A tử vong.”
Tam Nguyệt trả lời ngắn gọn.
Ý nàng là vì đêm nay sẽ có siêu phàm giả cấp A phải chết nên nàng mới đến.
Người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt trái xoan của nàng không trang điểm, tuy nhìn rất mộc mạc nhưng không hiểu tại sao lại rất có sức hút.
Chương 775: Kịch Chiến 1
Lý Đông Trạch nhìn phố dài phía xa, bình tĩnh nói:
“Tất cả những tay bắn tỉa của Lý Trường Thanh đều bị những người đó giết, dù nàng thật sự đạt cấp A thì cũng khó mà thoát được.
Rất có thể đêm nay sẽ là ngày chết của nàng.
Có lẽ thời gian của gia chủ Lý thị không nhiều, nên những tên nội ứng đó mới không nhịn nổi nữa.”
Sắc mặt Tam Nguyệt và Lý Đông Trạch đều bình tĩnh như thể những chuyện đang xảy ra chẳng liên quan gì đến họ, họ chỉ là những người bình thường đứng ngoài xem cuộc chiến mà thôi.
Tam Nguyệt nghĩ một lúc rồi nói:
“Sáu tay bắn tỉa cộng thêm tám tên chiến sĩ gen, xem ra Jindai và Kashima quyết tâm phải giết Lý Trường Thanh đêm nay, nàng khó mà thoát được.”
Lý Đông Trạch nói:
“Tuy nàng khó mà thoát được, nhưng ta nghĩ người phải chết đêm nay chưa chắc đã là Lý Trường Thanh.”
Tam Nguyệt liếc nhìn hắn:
“Ta cũng đâu có nói người sắp chết là nàng.”
Lý Đông Trạch cười nói:
“Xem ra chúng ta rất hợp ý.
Ta đi đây, dù gì thì cũng có người chết, xem ra đêm nay các vị lại vất vả rồi, đừng để thành phố số 18 biến thành cấm địa, tuy ta rất muốn rời khỏi đây, nhưng ta không muốn thấy nó biến thành cấm địa đâu.”
Tam Nguyệt đột nhiên nói:
“Nếu ngày nào đó ngươi muốn đi tìm chết thì nhớ thông báo trước cho ta một tiếng, dọn dẹp cấp A rất phiền phức, ta cần thời gian chuẩn bị.”
Lý Đông Trạch cười:
“Được thôi.”
Nhưng ngay khi Lý Đông Trạch chuẩn bị bước vào hành lang, hắn bỗng sửng sốt quay đầu nhìn về hương nào đó trong bóng đêm.
…
Trên con phố dài.
Jindai Tougo cười nói:
“Được rồi, không cần dài dòng nữa, nếu bà chủ Trường Thanh lại định ngăn cản chuyện chúng ta chuẩn bị làm thì thật khó giải quyết, mời ngài ấy đi chết đi.”
Sau đó hắn lại làm một động tác giống ý như Lý Trường Thanh vừa rồi là giơ tay lên.
Tám tên chiến sĩ gen đứng ở hai đầu con đường bắt đầu từ từ áp sát.
Bước chân của tám người vô cùng nhịp nhàng.
Sau khi tiêm thuốc biến đổi gien, những người này đã được chọn riêng thành một nhóm, được huấn luyện để phối hợp chiến đấu với cao thủ cấp A.
Tám tên chiến sĩ gen vô cùng ăn ý.
Tám người tăng tốc lao đến gần Lý Trường Thanh từ tám hướng khác nhau.
Lão Cửu lao ra như tên bắn, hắn muốn làm gì đó để đánh vỡ thế cân bằng của tám người.
Nhưng khi đòn tấn công của hắn chạm vào cơ thể của một trong bốn người đứng phía bắc, bàn tay của hắn lại không cảm nhận được sức cản như bình thường mà là thứ gì đó nhẹ bẫng như bông.
Sau đó bốn người bắt đầu vây quanh hắn, dù lão Cửu có ra đòn gì thì họ cũng có thể vặn vẹo các tư thế khác nhau để tránh né.
Bây giờ hắn không biết mình nên làm gì để thoát khỏi vòng vây của họ nữa.
Yếu tố quyết định cuộc chiến với một cao thủ cấp A không phải lực phá hoại, nếu những người đó không phải cao thủ cấp A thì khó mà so lực phá hoại với cấp A được.
Nếu tám người đó muốn giết cao thủ cấp A thì chắc chắn họ phải biết cách tránh né các đòn tấn công để bảo toàn tính mạng, sau đó họ sẽ không nhừng quấn lấy cao thủ cấp A để tiêu hao sức chiến đấu của người đó, dù có là cao thủ cấp A thì cũng là con người, đã là con người chắc chắn sẽ có lúc kiệt sức.
Lão Cửu cảm thấy những người đang bao vây hắn là những bịch bông, hắn có làm cách nào cũng không thể đánh trúng họ, chuyện này khiến hắn cảm thấy rất khó chịu.
Tuy lão Cửu không đánh trúng họ, nhưng chỉ trong mười giây ngắn ngủi, trên người lão Cửu đã trúng không biết bao nhiêu đòn, bị đánh bay ra ngoài.
Lý Trường Thanh biết nàng nhất định phải ngăn bốn người đang đuổi theo sau lão Cửu, nếu không có lẽ hắn khó mà thoát được.
Lão Cửu đang cảm thấy rất hổ thẹn, chức trách của hắn là bảo vệ Lý Trường Thanh, nhưng hắn không những không bảo vệ được mà còn khiến nàng phải ra tay bảo vệ hắn.
Hơn nữa, nếu Lý Trường Thanh cứu hắn thì chắc chắn nàng phải chạy ra khỏi chỗ ẩn nấp, những tay bắn tỉa kia nhất định sẽ nhân cơ hội này để nhắm bắn!
“Bà chủ, cẩn thận tay bắn tỉa!”
Lão Cửu gào lên.
Hắn vừa dứt lời thì bỗng phun ra một ngụm máu tưới.
Lý Trường Thanh vừa lao ra ngoài thì ba trong số sáu tay bắn tỉa đã nổ súng, nhưng tất cả đều không bắn trúng.
Nhưng có một viên đạn sượt qua bả vai Lý Trường Thanh khiến tay áo khoác của nàng rách một mảnh rất lớn.
Lý Trường Thanh thầm thở dài, nàng chỉ còn cách dựa vào tốc độ và phản xạ của mình để tránh đường đạn của những tay bắn tỉa vì không còn cách nào khác.
Nhưng vấn đề là tám người này phối hợp với nhau quá tốt, họ muốn tạo thành một vòng tròn để vây nàng vào chính giữa.
Sau khi bị vây vào vòng tròn, cứ mỗi lần nàng định tấn công một người nào đó trong tám người thì chắc chắn người đừng đối diện người đó sẽ ra đòn tấn công, khiến nàng không thể tiếp tục tấn công được nữa.
Chỉ khi nàng đứng giữa tám người mới thật sự cảm nhận được sự ăn ý của những người này.
Tối nay sẽ lên thêm 6 chương nữa vào lúc 19 giờ! Mọi người nhớ đón đọc nhé.
Chương 776: Phối Hợp Ăn Ý
Siêu phàm giả đều không chú trọng phòng thủ, sau khi Lý Trường Thanh cố chịu hơn mười đòn tấn công, nàng đã bắt đầu cảm thấy cơ thể mình không chịu nổi.
Tám người này đều không sợ chết, chỉ cần Lý Trường Thanh sơ hở một chút là ba bốn người lập tức lao đến tấn công nàng, xem ra những người này không định để nàng thoát khỏi vòng vây của họ.
Họ như những con kí sinh trùng, dù ngươi có khó chịu đến đâu cũng không thể loại bỏ hết chúng được, kéo ra một con đồng nghĩa với việc trên cơ thể ngươi có thêm một vết thương, nếu ngươi kéo tất cả chúng đi, ngươi cũng chết.
Sự đau đớn mà vết thương mang lại không phải thứ nguy hiểm nhất, sau khi ngươi kéo chúng ra, vết thương trên cơ thể ngươi sẽ nhiễm trùng, dần dần cơ thể ngươi sẽ suy kiệt rồi toi.
Không đúng, Lý Trường Thanh có thể chắc chắn 1 trong 8 người trước mặt nàng là người tu hành cấp A, chỉ là nàng không thể xác định người đó là ai!
Đây mới là đòn sát thủ của đối phương!
Tuy 8 ngươi phối hợp rất ăn ý, nhưng nếu trận chiến cứ kéo dài như thế này thì chưa chắc họ sẽ chiến thắng, chỉ khi trong nhóm người này có một người cùng cấp với nàng thì họ mới có thể nắm chắc!
Người đó sẽ giả vờ mình chỉ là cấp B, đến khi nào Lý Trường Thanh sắp kiệt sức hoặc định liều chết một lần thì chắc chắn người đó sẽ xông ra rồi giáng cho nàng 1 đòn bất ngờ.
Lúc này, Lý Trường Thanh vẫn đang mặc áo khoác da phong cách Punk, trên đầu nàng vẫn đội tóc giả như trước.
Lúc trước nàng cố ý thay bộ trang phục này để vụng trộm ra ngoài chơi với Khánh Trần, bây giờ bộ trang phục này còn chưa kịp phát huy tác dụng chính của nó đã bị đạn bắn tỉa kéo rách một lỗ lớn, xem ra sau này không thể mặc lại nó nữa rồi.
Không biết bây giờ thiếu niên kia đang làm gì?
Nếu hắn biết bạn mới của mình sắp chết, không biết hắn có cảm thấy buồn không?
Ngay lúc này, tám tên chiến sĩ gen của gia tộc Jindai đột nhiên đồng loạt thu hẹp khoảng cách với Lý Trường Thanh, bây giờ vòng tròn quanh người nàng đã rất hẹp, nàng nhất định không thể phá vỡ vòng vây ngay được.
Nếu bây giờ tay bắn tỉa nổ súng thì chắc chắn Lý Trường Thanh sẽ phải chết.
Nhưng mọi chuyện xảy ra lại không như dự đoán của mọi người, không có bất kì tiếng súng nào vang lên.
Chỉ có cửa kính trên một cao ốc cách họ 600 mét đột nhiên vỡ toang.
Sau đó là tiếng leng keng của thủy tinh rơi xuống đất.
Tay bắn tỉa!
Nhưng không phải tay bắn tỉa của Jindai!
Chỗ cửa kính vừa vỡ là chỗ tay bắn tỉa của Lý Trường Thanh ẩn nấp lúc trước, nhưng bây giờ những người đó đã chết, người đang trốn ở đó đã đổi thành tay bắn tỉa của Jindai Tougo!
Tất cả mọi người đều ngớ ra.
Không ai biết còn một tay bắn tỉa khác đang trốn phía đối diện cao ốc Xuân Lôi!
Nội ứng trong Lý thị chưa từng đề cập đến người này!
Nhưng mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì trên người một chiến sĩ gen cấp B bên cạnh Lý Trường Thanh bỗng bắn ra máu tươi.
Những mảnh thủy tinh rơi từ trên xuống.
Trên đường dài, chiến sĩ gen phun máu tươi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
Mọi chuyện đang đến những phút giây kịch tính nhất.
Chỉ cần một phát súng, thế cân bằng của tám người lập tức sụp đổ!
Jindai Tougo đứng trong bóng tối nhíu mày rồi xoay người nhìn ra sau lưng, chắc chắn tay bắn tỉa ở đó!
Chỉ có mình cao ốc Kim Mậu nằm đối diện cao ốc Xuân Lôi, nhưng khoảng cách giữa hai tòa nhà lên đến hơn 2000 mét.
Chỉ có sân thượng của tòa nhà đó mới có thể quan sát mọi chuyện đang xảy ra ở đây.
Trong tầm nhìn của hắn, cao ốc Kim Mậu, chiến trường trên phố và cao ốc Xuân Lôi nằm trên trên một đường thẳng, chiến trường trên phố lại nằm chính giữa ba điểm này.
Nếu tay bắn tỉa thật sự ở trên cao ốc Kim Mậu.
Vậy nghĩa là phát súng mà đối phương vừa bắn sát thủ trên cao ốc Xuân Lôi….Từ khoảng cách 2600 mét, viên đạn đó phải bay qua con phố rồi mới đến cao ốc Xuân Lôi!
Người nào mới có khả năng làm chuyện này? Trong đầu Jindai Tougo lúc này đã loạn thành một mớ bòng bong!
….
Nguyên tắc hàng đầu mỗi khi tay bắn tỉa lựa chọn vị trí nhắm bắn là an toàn của bản thân, nguyên tắc thứ hai mới là tầm bắn.
Vì thể trạng của mỗi người không giống nhau, tầm bắn cũng sẽ khác, không phải tay bắn tỉa nào cũng có thể bắn trúng được mục tiêu ở cự li xa như trên phim ảnh.
Nhưng vì nhiệm vụ quan trọng nhất của những tay bắn tỉa trong chiến tranh hay trong chiến đấu đều là tiêu diệt mục tiêu….
Cho nên, ngay khi Lý Trường Thanh cho họ tự chọn vị trí nhắm bắn, tất cả những tay bắn tỉa đều chọn những vị trí cách con phố khoảng 600 mét.
Đây cũng là khoảng cách mà những tay bắn tỉa bình thường có thể bắn chuẩn nhất.
Tuy trong khoảng cách này, đường đạn vẫn chịu ảnh hưởng của những yếu tố bên ngoài, nhưng độ chênh lệch không lớn.
Đây cũng là kiến thức cơ bản mà mỗi tay bắn tỉa đều biết.
Chương 777: Tay Súng Bắn Tỉa Lợi Hại
Nhưng bây giờ tự dưng có một tay bắn tỉa nhảy ra chọn một vị trí cách chiến trường những hơn 2000 mét để làm chỗ nhắm bắn.
Hơn nữa, từ nãy đến giờ hắn còn chưa bắn trượt phát nào, không những thế, hắn còn có thể nhẹ nhàng giải quyết tay bắn tỉa cách hắn những 2600 mét.
Chuyện này quá kinh khủng.
Không bình thường chút nào.
Nhưng họ không biết, đối với Khánh Trần mà nói, những phát súng từ 400 mét trở lên không khác nhau chút nào.
Vì tất cả đều nằm trong phạm vi cảm giác súng tuyệt đối.
Hai phát súng vừa rồi của Khánh Trần đã thể hiện rất rõ một chân lí, những chuyện các ngươi không làm được, không có nghĩa là người khác không làm được.
Phát súng đầu tiên có thể là trùng hợp.
Nhưng nếu cả hai phát đều bắn trúng mục tiêu thì chắc chắn không phải chuyện trùng hợp.
Jindai Tougo đang thầm cảm thấy may mắn vì hắn vẫn chưa bước ra khỏi chỗ trốn, nếu không thì có lẽ hắn đã bị tay bắn tỉa của Lý Trường Thanh xử lí đầu tiên.
Rõ ràng họ đã chuẩn bị đẩy đủ như vậy, thời điểm ra tay cũng được tính toán rất kĩ.
Đầu tiên là ‘Thiên thời’, vì bây giờ là khoảng thời gian Lý thị đang xảy ra nội đấu, chắc chắn lữ đoàn 081 của thành phố số 18 sẽ bị điều đến trang viên Bán Sơn.
Thứ hai là ‘Địa lợi’, địa điểm mà Jindai Tougo chọn làm chiến trường đã khiến Lý Trường Thanh không thể phát huy thực lực.
Thứ ba là ‘Nhân hòa’, nội ứng trong Lý thị đã tiết lộ tất cả kế hoạch của Lý Trường Thanh cho họ.
Rõ ràng mọi nhân tố đều hội tụ đủ, vậy tại sao vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn?!
“Tay bắn tỉa nghe lệnh, không cần quan tâm đến mục tiêu, phải tiêu diệt người đó trước.”
Jindai Tougo lạnh lùng nói vào bộ đàm.
“Trưởng quan, chúng ta không làm đươc.”
Một tay bắn tỉa trả lời:
“Tuy năm người chúng ta phân tán khắp các tòa nhà, nhưng người gần hắn nhất cũng cách hơn 2400 mét, chúng ta không thể bắn trúng hắn được.”
“Vậy vì sao hắn có thể làm được?!”
Jindai Tougo tức giận nói, chẳng lẽ kế hoạch hắn vất vả chuẩn bị bao nhiêu ngày, đến lúc sắp nhìn thấy thành quả lại thất bại ngay trước mắt, ông trời như đang cười nhạo hắn vậy.
“Trong liên bang có bao nhiêu người có thể bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách 2600 mét?”
Jindai Tougo hỏi.
“Trưởng quan, theo những gì ta biết thì chỉ có ba người có thể làm được chuyện này.
Nhưng trong ghi chép, hầu hết họ đều nói những phát súng bắn trúng mục tiêu cách 2600 mét đều là ăn may.
Hơn nữa họ còn phải bắn thử ít nhất ba phát súng mới có thể bắn trúng mục tiêu.”
Một tay bắn tỉa trả lời.
Súng bắn tỉa của họ còn trang bị đạn phát sáng.
Sau khi bắn ra khỏi súng, những viên đạn phát sáng sẽ sáng lên thành những chấm đỏ như que hàn ròi mới bay thẳng về phía bia ngắm.
Những tay bắn tỉa bình thường sẽ căn cứ vào những vệt sáng để biết đường đạn như thế nào.
Từ đó họ sẽ biết mình bắn chệch bao nhiêu để căn chỉnh lại.
Cho nên, tay bắn tỉa mới nói những người đó đều phải bắn thử ba phát súng mới có thể bắn trúng mục tiêu, vì họ cần 3 phát súng để chỉnh lại quỹ đạo viên đạn .
Nhưng Khánh Trần đã lược bỏ quá trình này.
Jindai Tougo nói:
“Nhưng tay bắn tỉa này đâu cần chỉnh lại đường đạn, hai phát súng hắn vừa bắn ra đều trúng mục tiêu, có ai trong liên bang có thể làm được như vậy không?”
“Không có.”
Tay bắn tỉa chần chừ một lúc mới trả lời:
“Trưởng quan, chúng ta đều không biết ai trong liên bang có thể làm được việc này.
Vì vừa rồi chúng ta không nổ súng nên tay bắn tỉa đó mới không biết chúng ta đang ở đâu, hắn đang chờ chúng ta.
Nếu bây giờ chúng ta nổ súng….Thì chắc chắn sẽ chết.”
Lúc này, Lý Trường Thanh vẫn đang chiến đấu cùng 7 cao thủ cấp B trên con phố.
Sau khi một tên chiến sĩ gen cấp B bị bắn chết, tiết tấu chiến đầu của 8 người đã thay đổi khá nhiều, lớp phòng thủ của họ cũng không kín kẽ được như lúc đầu.
Khoảng trống mà Lý Trường Thanh có thể di chuyển đã rộng rãi hơn rất nhiều.
Thân hình của Lý Trường Thanh nhẹ nhàng di chuyển giữa 8 người.
Tuy dáng người nàng khá nhỏ nhắn, nhưng lại ẩn chứa một luồng sức mạnh rất lớn.
Nhưng vì không tìm ra cao thủ cấp A trốn trong đám người, nên nàng mới không dám thả lỏng, vì nàng biết nếu mình lơ là một chút thì chắc chắn người đó sẽ cho nàng một kích trí mạng.
Nàng cần thời gian để tìm ra người đó!
Khi đó nàng mới có cơ hội trốn thoát!
Bên ngoài chiến trường , Jindai Tougo đứng trong bóng tối nói cười với Lý Trường Thanh:
“Xem ra bà chủ Trường Thanh lợi hại lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của ta.
Chẳng lẽ lúc nào ngươi cũng chuẩn bị cho trường hợp mình bị bán đứng sao.
Xin hỏi, ngươi tìm tay bắn tỉa đó từ đâu, tại sao trước kia ta không biết chuyện này?”
Lý Trường Thanh không thể nói chuyện, vì nếu nàng mở miệng thì chắc chắn nhịp thở sẽ bị loạn.
Jindai Tougo cười nói:
“Xem ra bà chủ Trường Thanh đang tu luyện một phương pháp tu luyện chính thống nào đó nên mới không thể nói chuyện khi đang chiến đấu, đúng không.
Ta chỉ tò mò một vấn đề, ngươi đã tìm tay bắn tỉa đó ở đâu?”
Chương 778: Phân Tích
Thật ra ngay cả Lý Trường Thanh cũng không biết.
Nàng đã từng muốn đào tạo những tay bắn tỉa chuyên nghiệp để ám sát người khác.
Nhưng đến khi bắt tay vào làm nàng mới hiểu, không phải cứ đầu tư súng ống đạn dược là có thể đào tạo ra một tay bắn tỉa có thể bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách 2600 mét, mà phải có thiên phú thật tốt mới được.
Trong một nghìn người, thậm chí là 100 triệu người cũng chưa chắc tìm được 1 người.
Lý Trường Thanh cũng đang thắc mắc tại sao tay bắn tỉa đó lại tham gia vào cuộc chiến giữa các tập đoàn.
Những năm gần đây nàng luôn bận bịu giải quyết công việc từ thành phố số 7 đến số 1, sau khi giải quyết xong công việc ở thành phố số 1, nàng lại quay về thành phố số 18.
Nàng không có thời gian nghỉ ngơi, vì vừa phải giải quyết công việc của gia tộc, lại vừa phải chăm chỉ tu luyện.
Cho nên, Lý Trường Thanh không có thời gian kết bạn với ai, nàng cũng không nghĩ ra ai sẽ vì nàng mà tham gia trận chiến này.
Không đúng, nàng vừa có thêm một người bạn.
Lý Trường Thanh bỗng nhớ đến một chuyện, người bạn đó cũng có cảm giác súng tuyệt đối.
Thế nhưng….
Tuy bạn của nàng có cảm giác súng tuyệt đối, nhưng hắn chỉ có thể phát huy nó trong khoảng các 400 mét mà thôi, lúc trước nàng cũng tận mắt xem hắn luyện súng bắn tỉa, biểu hiện của hắn lúc đó không tốt chút nào.
Nhưng không biết vì sao, Lý Trường Thanh lại có linh cảm người đó là thiếu niên kia.
Ngoài hắn ra thì làm gì có ai kịp đến cứu nàng.
Nhưng nếu hắn cố ý biểu hiện lúng túng lúc tập súng bắn tỉa cho mọi người xem thì sao!
Đúng lúc này, tay bắn tỉa đó lại nổ súng lần nữa.
Có thể tay bắn tỉa đó đợi quá lâu nên mất kiên nhẫn, cũng có thể do hắn đã tìm được cơ hội nào đó nên mới nổ súng.
Viên đạn tạo thành một đường cong trên không trung rồi nhẹ nhàng cắm thẳng vào người một tên chiến sĩ gen cấp B đứng cạnh Lý Trường Thanh.
Lý Trường Thanh đứng gần người đó đến mức nàng có thể nghe thấy một tiếng bịch, có lẽ đó chính là âm thanh vang lên sau khi viên đạn bắn tỉa đâm xuyên qua làn da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim của chiến sĩ gen.
Không thể không nói, Jindai Tougo đã chuẩn bị cho cuộc chiến đêm nay rất chu đáo, Lý Trường Thanh vừa phát hiện ra trên người tất cả tám tên chiến sĩ gen cấp B ở đây đều cấy làn da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim.
Mỗi bộ da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim trên người một tên sát thủ trị giá mấy chục triệu!
Xem ra Jindai đã phải chi một khoản rất lớn để trang bị cho cả 8 người!
Có lẽ họ chính là những sát thủ tinh nhuệ nhất của Jindai!
Nhưng dù làn da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim có cứ đến đâu đi chẳng nữa cũng không thể cứng bằng lớp vỏ của xe bọc thép.
Mỗi khẩu súng bắn tỉa công phá đều được trang bị đạn xuyên giáp vonfram, mục đích chính của loại đạn này là để chống lại những chiếc xe bọc thép của bộ binh!
Mà ‘Lấy Đức Phục Người’ còn khủng bố hơn so với những khẩu súng bắn tỉa công phá khác.
Số chiến sĩ gen bên cạnh Lý Trường Thanh lúc này đã giảm còn sáu tên, áp lực mà nàng phải chịu cũng giảm rất nhiều.
Nàng đang chuẩn bị phản công.
Lão Cửu đã trọng thương hôn mê, còn Tiểu Ưng lại không có năng lực tham gia chiến đầu.
Nhưng lúc này Lý Trường Thanh lại không thèm trốn tránh đường đạn như trước nữa.
Bây giờ nàng không còn cảm thấy sợ năm tay bắn tỉa của gia tộc Jindai nữa rồi.
Tuy chỉ có mình nàng chiến đấu với 6 người trên con phố dài, nhưng nàng biết mình không cô đơn.
Nàng không thể giải thích được vì sao nàng không cảm thấy sợ, nhưng nàng tin người bạn đang ẩn nấp ở một vị trí nào đó cách nàng 2000 mét ngoài kia chắc chắn sẽ không làm nàng phải thất vọng.
…
Jindai Tougo cau mày, thời gian trôi qua càng lâu thì tỉ lệ thất bại sẽ càng lớn.
Nếu họ tiếp tục kéo dài cuộc chiến, chưa nói đến tay bắn tỉa của Lý Trường Thanh có nổ súng nữa hay không, chỉ cần lữ đoàn 081 chạy đến đây thì chắc chắn tất cả họ đều phải chết.
“Ta không cần biết các ngươi làm thế nào, phải nhanh chóng giải quyết tay bắn tỉa kia.”
Jindai Tougo nói vào bộ đàm:
“Không phải ngày thường các ngươi đều nói mình bắn rất chuẩn sao, các ngươi có năm người, hắn chỉ có một người, làm sao hắn có thể bắn chết các ngươi cũng 1 lúc được, đây chính là cơ hội cho các ngươi chỉnh sửa đường đạn!”
“Trưởng quan, bốn người chúng ta chỉ mang theo súng bắn tỉa loại 7.62 li, chỉ có thiếu tá Jindai Nagakawa mang theo một khẩu súng bắn tỉa công phá 12.7 li.
Lực sát thương của súng bắn tỉa 7.62 li ở khoảng cách 2400 mét rất kém, nếu không thể bắn trúng hốc mắt của hắn thì chắn chắn hắn sẽ không chết.”
Một tay bắn tỉa nói.
“Đối phương đang dùng loại súng nào?”
Jindai Tougo hỏi.
“Tiếng nổ có vẻ khá giống súng bắn tỉa công phá 12.7 li, nhưng có vẻ lực sát thương lại không giống lắm.
Trưởng quan, thường thì súng bắn tỉa công phá có thể bắn thủng da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim của cao thủ cấp B ở khoảng cách 2000 mét, chắc chắn không thể bắn xuyên qua cơ thể được, vì từ 1600 mét trở đi, động năng của viên đạn sẽ giảm dần.”
Chương 779: Thời Gian
Nhưng phát súng vừa rồi của đối phương lại có thể bắn xuyên qua cơ thể của một chiến sĩ gen cấp B, nói đơn giản hơn thì viên đạn xuyên giáp đó đã xuyên qua những 2 lớp da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim ở khoảng cách 2000 mét.
Đó không phải súng bắn tỉa, đây rõ ràng là pháo bắn tỉa!
Jindai Tougo hỏi:
“Jindai Nagakawa, thành tích tốt nhất của ngươi là bao nhiêu?”
Jindai Nagakawa ngập ngừng một lúc mới trả lời:
“1721 mét, cần bốn phát súng để sửa đường đạn, đến phát thứ năm mới trúng mục tiêu.”
Jindai Tougo lạnh lùng nói:
“Giờ chính là lúc ngươi cống hiến dâng cho gia tộc.”
Jindai Nagakawa đáp:
“Tuân lệnh.”
“Bốn người khác sẽ bắn yểm trợ cho hắn.”
Jindai Tougo lạnh lùng nói:
“Các ngươi phải giúp Jindai Nagakawa có thời gian sửa đường đạn để giết hắn!”
Những tay bắn tỉa khác đều im lặng, cái gọi là bắn yểm trợ nghĩa là họ sẽ trở thành bia ngắm cho tay bắn tỉa kia, Jindai Nagakawa sẽ dùng khoảng thời gian người đó nhắm bắn họ để sửa đường đạn.
Nhưng nghĩa vụ của những binh lính như họ là phục tùng mệnh lệnh.
Dù họ biết mệnh lệnh này bắt họ phải chết cũng không chối từ.
Lúc này họ đều biết, Jindai Tougo sẽ không đặt hi vọng vào họ, vì hắn biết chắc họ sẽ không bao giờ bắn trúng.
Nếu Jindai Nagakawa có thể bắn trúng thì họ mới có thể còn sống, nhưng nếu không, họ vẫn phải hoàn thành mục tiêu.
Vì khi họ nổ súng, lực chú ý của tay bắn tỉa sẽ chuyển sang họ, khi đó những cao thủ cấp B trên phố mới có thời gian giết Lý Trường Thanh.
Mười giây.
Jindai Tougo chỉ cần những tay bắn tỉa trụ được mười giây!
Lúc đó cao thủ cấp A giấu trong đám người mới có cơ hội ra tay giết Lý Trường Thanh.
Jindai Tougo không muốn đợi thêm nữa.
Những tay bắn tỉa hắn mang đến đều sẽ chết.
Jindai Tougo bình tĩnh nói vào bộ đàm:
“Gia tộc sẽ vinh danh việc các ngươi đã làm hôm nay.
Tên của các ngươi sẽ được khắc lên tấm bia đá trong đền thờ, ngọc nát.”
Ngọc nát chính là lời động viên cuối cùng mỗi khi gia tộc Jindai phát động hình thức tự sát.
Từ giây phút này trở đi, tất cả những tay bắn tỉa ở đây sẽ liều mạng để hoàn thành nhiệm vụ.
Hiện tại, Khánh Trần đang bình tĩnh nằm nhoài trên ban công tầng 121 cao ốc Kim Mậu, hắn không nhìn vào ống ngắm mà dùng mắt thường để tìm vị trí của những tay bắn tỉa còn lại của gia tộc Jindai.
Một giây sau, trên tầng 130 cao ốc Xuân Lôi bỗng có ánh lửa.
Đó là tia lửa bắn ra từ một khẩu súng bắn tỉa không trang bị dây hãm lửa.
Trên tầng 129 và tầng 121 của cao ốc bên cạnh cũng xuất hiện ánh lửa.
Bốn gia tay bắn tỉa còn lại của tộc Jindai gần như nổ súng cùng một lúc, họ không tốn thời gian nhắm bắn quá nhiều vì những người đó đều biết mình không thể bắn trúng.
Những chiếc cửa kính bên ngoài cao ốc Kim Mậu bị đạn bắn tỉa làm vỡ toang, những tiếng leng keng của mảnh thủy tinh rơi xuống đất vang lên liên tục.
Ngay lúc này, Jindai Nagakawa bỗng nổ súng.
Hắn không dùng đạn bắn tỉa bình thường mà dùng đạn phát sáng, viên đạn bay vút qua không trung tạo thành một vệt sáng trên bầu trời đêm, nhưng viên đạn đó không bắn trúng Khánh Trần mà bắn vào một vị trí cách hắn 3 mét.
“Ba mét, chỉ lệch ba mét khỏi mục tiêu.”
Một tay bắn tỉa nói vào trong bộ đàm:
“Phát súng vừa rồi đã rất gần mục tiêu, ta nghĩ thiếu tá Nagakawa không cần đến 4 phát súng để chỉnh đường đạn đâu, có lẽ hắn chỉ cần thêm 2 phát súng nữa thôi!”
Nếu cho những tay bắn tỉa này nhắm bắn thì chắc chắn sai số không chỉ là 3 mét thôi đâu.
Lúc này, một tay bắn tỉa đang dùng ống ngắm quang học để quan sát mục tiêu trên cao ốc Kim Mậu.
Sau phát súng vừa rồi, hắn không thấy cơ thể của Thần Thương Thủ (cao thủ bắn súng) nhúc nhích chút nào, như thể hắn biết họ sẽ không bao giờ bắn trúng hắn được.
Tay bắn tỉa bỗng cảm thấy tự ti, họ đều nghĩ phát súng vừa rồi rất thành công, nhưng đối với Thần Thương Thủ, phát súng đó chẳng là gì cả!
Như thể họ không xứng làm đối thủ của hắn.
Khánh Trần bình tĩnh nhìn vào ống ngắm lần nữa, hắn điều chỉnh lại thuật hô hấp rồi kéo cơ thể về phía sau một chút, sau đó liên tục nổ súng.
Vừa rồi hắn không dùng ống ngắm vì nó sẽ thu nhỏ tầm nhìn của hắn, hắn muốn dùng mắt thường để quan sát được tất cả vị trí của những tay băn tỉa vừa nổ súng.
Một phát súng, hai phát súng, ba phát súng, bốn phát súng, năm phát súng!
Không ngừng nghỉ chút nào.
Mỗi cơ bắp trên người Khánh Trần đều được não bộ điều khiển theo ý muốn của hắn.
Hắn không cần tính toàn đường đạn của từng phát súng vì hắn đã ghi nhớ nó từ những buổi luyện tập nhàm chán trong thế giới thần bí rồi, hắn biết mình nhất định sẽ bắn trúng 5 tay bắn tỉa phía xa.
Đây là câu trả lời mà thời gian giành cho hắn.
Mấy ngày trước Khánh Trần đã tốt nghiệp trong thế giới thần bí của ‘Lấy Đức Phục Người’.
Chương 780: Thần Thương Thủ
Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy thiếu gì đó, bây giờ hắn mới nghĩ ra đó là gì, hóa ra hắn muốn có một buổi lễ tốt nghiệp long trọng.
Tuy bây giờ không có những tiếng hò reo của bạn học, những lời khen ngợi của giáo viên, những chiếc mũ tốt nghiệp.
Nhưng Khánh Trần không cần những thứ đó.
Buổi lễ tốt nghiệp của một tay bắn tỉa sẽ không bao giờ có những thứ đó.
Hắn sẽ đứng trên sân khấu chờ đợi thời khắc viên đạn xuyên qua cơ thể rồi cướp đi sinh mạng.
Sinh mạng của người khác.
Phát súng đầu tiên của Jindai Nagakawa chỉ cách Khánh Trần có ba mét.
Nhưng ba mét đó.
Là khoảng cách mà cả đời hắn sẽ không bao giờ loại bỏ được.
Hắn cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng thực ra chỉ mới vài giây mà thôi.
Trong tầm mắt của Khánh Trần, năm viên đạn nhẹ nhàng lướt qua 2300 mét rồi lần lượt đâm thẳng vào ống ngắm của những khẩu súng bắn tỉa, xuyên qua xương sọ của những tay bắn tỉa.
“Hô.”
Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm.
Đây mới thật sự là buổi lễ tốt nghiệp của một tay bắn tỉa.
Sau khi ra lệnh cho những tay bắn tỉa nổ súng, Jindai Tougo cũng chuẩn bị ra hiệu cho cao thủ cấp A nhanh chóng kết thúc cuộc chiến.
Muốn lấy mạng của Lý Trường Thanh, hắn chắc chắn hắn phải hy sịnh thêm ba bốn cao thủ cấp B nữa, nhưng không sao, tuy cấp B khá khan hiếm những Jindai vẫn có thể đào tạo được.
Trong liên bang, những siêu phàm giả từ cấp B trở lên đều được gọi là cao thủ.
Những siêu phàm giả từ cấp B đổ xuống đều có thể tạo ra bằng thuốc biến đổi gien, nhưng số lượng không nhiều lắm.
Chỉ là, Jindai Tougo kinh ngạc phát hiện ra một việc, hắn còn chưa kịp ra lệnh cho cao thủ cấp A xử lý Lý Trường Thanh, thì tiếng súng đã ngừng lại.
Tất cả những tay bắn tỉa đều bị người đó bắn chết rồi.
Jindai Nagakawa cũng thế!
Hắn chính là Thần Thương Thủ của gia tộc Jindai, vậy mà cũng bị bắn chết rồi!
Jindai Tougo nghĩ những tay bắn tỉa đó có thể tranh thủ cho hắn một chút thời gian, nhưng hắn còn chưa kịp ra hiệu thì họ đã chết hết.
Đây mới thực sự là tay bắn tỉa sao?
Hắn không cần thời gian tính toán đường đạn sao?
Xem ra những tay bắn tỉa mà hắn mang đến đều không phải đối thủ của người kia!
Không ai biết lí do vì sao Khánh Trần lại chọn cao ốc Kim Mậu làm nơi ẩn nấp, thật ra lí do rất đơn giản, nếu những tay bắn tỉa muốn giải quyết hắn thì nhất định phải vượt qua khoảng cách 2300 mét.
Hắn đang cố ý bắt nạt người khác.
Có thể hình dung như thế này, nếu một người lớn đánh nhau với một đứa trẻ, thì người đó chỉ cần giữ đầu đứa bé cách xa mình thì chắc chắn đưa bé đó sẽ không thể chạm vào người hắn, thậm chí là cánh tay hắn.
Trận chiến giữa những tay bắn tỉa cũng giống như vậy.
Đối với một người như Khánh Trần, tất cả những phát súng trong vòng 2600 mét đều không có gì khác nhau, nhưng đối với những tay bắn tỉa khác, 2300 mét là khoảng cách mà họ không thể vượt qua.
Trong con phố dài, lúc nghe thấy năm tiếng súng liên tiếp vang lên bên tai, Lý Trường Thanh đã nhếch miệng cười.
Trong suy nghĩ của những người khác, âm thanh đó kinh khủng như tiếng thần chết gõ cửa, nhưng trong suy nghĩ của nàng, âm thanh đó lại du dương như tiếng ai đó đang ân cần hỏi thăm.
Nhân lúc những tên chiến sĩ gen đang hoảng hốt, Lý Trường Thanh bỗng lấy ra một thanh kiếm nhỏ màu xanh ngọc từ trong tay áo rồi lập tức ra tay, hai mắt của một tên chiến sĩ gen cấp B đã bị thanh kiếm cắt đứt.
Jindai Tougo đứng trong bóng tối kinh ngạc nói:
“Ngươi vừa làm việc cho Lý thị, lại vừa phải xử lý công việc của tổ chức tình báo Hồ thị mà vẫn còn thời gian luyện kiếm sao!”
Lúc trước Lý Trường Thanh không dùng đến nó vì nàng không muốn những người đó phát hiện ra điểm yếu của mình.
Vì thanh kiếm này mới ngưng tụ cách đây không lâu nên nó không thể đâm rách làn da mô phỏng sinh vật bằng hợp kim của kẻ địch, nếu họ nhận ra điểm yếu của nàng là thanh kiếm này thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách phá vỡ nó.
Lúc trước Lý Trường Thanh còn tưởng mình sẽ không có cơ hội dùng đến thanh kiếm nay, nhưng không ngờ Khánh Trần đã tạo ra cơ hội cho nàng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên) [Dịch] Đỉnh Cấp Khí Vận (Tiễu Tiễu Tu Luyện Thiên Niên)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/dinh-cap-khi-van-audio.jpg)





