- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 77 : Hội Nghị Gia Tộc 6 (c761-c770)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 77 : Hội Nghị Gia Tộc 6 (c761-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 761: Hội Nghị Gia Tộc 6
Chỉ có những người từng tham gia quân đội như họ mới hiểu, khi nào họ có thể trở thành siêu phàm giả thì mới có khả năng sống sót trên chiến trường.
Lúc này bỗng có người đẩy xe lăn vào hội trường, người đẩy xe lăn chính là người đàn ông trung niên giao Chuẩn Đề Pháp cho Khánh Trần, người ngồi trên xe lăn chính là ông lão.
Sắc mặt ông lão trắng bệch, bờ môi tìm ngắt, phía sau hắn là hơn 10 bác sĩ và y tá đứng sẵn sàng chờ lệnh bất cứ lúc nào ngoài của hội trường.
Khánh Trần thầm tự nhủ, rõ ràng lúc ngài đến Long Hồ câu cá đâu có yếu ớt đến mức này.
Hắn đã làm gì mới biến thành thế này!
Nhưng hắn phải công nhận ông lão diễn rất đạt, nhìn sắc mặt yếu ớt của hắn mà xem, như hắn đang khó thở thật vậy.
Khánh Trần nhìn một vòng xung quanh, biểu cảm trên mặt những người ngồi đây đều không thay đổi nhiều.
Chẳng lẽ chỉ mình hắn biết ông lão đang diễn trò sao?!
Không đúng, có lẽ Lý Vân Thọ cũng biết chuyện này, chỉ là hắn không thể chắc chắn người khác có biết không thôi.
Thật ra Khánh Trần không biết, không phải ai muốn đến gần Long Hồ cũng được, nơi đó có rất nhiều bảo vệ nên tất cả những người không có phận sự đều không thể lại gần, thậm chí bọn Lý Thúc, Lý Khác muốn đến gần cũng không được.
Không phải lúc nào trang viên Bán Sơn cũng yên bình như bây giờ, chẳng qua Khánh Trần đến đây đúng lúc nó yên bình trước cơn bão mà thôi.
Ông lão không nhìn Khánh Trần mà chỉ yếu ớt nói:
“Vì sức khỏe ta không tốt nên hội nghị lần này ta sẽ nói thật ngắn gọn, ta nói xong, nếu các ngươi có ý kiến gì mới được nói.
Các ngươi cứ coi như đây là nguyện vọng hay lời căn dặn cuối cùng của ta cũng được, ta chỉ cần các ngươi chú ý lắng nghe.”
Ông lão tiếp tục nói:
“Chuyện thứ nhất, khi nào Lý thị còn tồn tại thì việc tiêu diệt hai nhà Jindai và Kashima vẫn là mục tiêu được ưu tiên hàng đầu của Lý thị.”
“Chuyện thứ hai, từ giờ trở đi tất cả sản nghiệp về thuốc biến đổi gien và tình báo trong tay Lý Vân Dịch sẽ chuyển cho Lý Trường Thanh.
Bây giờ liên bang sắp nổ ra chiến tranh, tổ chức tình bào chỉ nên nằm trong tay một người, ta không muốn nó tiếp tục rời rạc như bây giờ.”
Hắn chỉ bảo Lý Vân Dịch giao quyền chứ không hề nói giao chức vụ gì cho hắn, chẳng khác gì ông lão vừa cách chức Lý Vân Dịch.
Rất có thể vì những việc Lý Vân Dịch làm trong quá khứ đã khiến ông lão không hài lòng, mấy chục năm sau nhánh nhỏ nhà Lý Vân Dịch sẽ khó có cơ hội quay lại vòng tròn quyền lực của gia tộc một lần nữa.
“Chuyện thứ ba, không cần biết xảy ra chuyện gì, thị trường ở phương bắc nhất định không được phép gián đoạn.”
“Chuyện thứ tư, trong vòng 30 năm tới, không được để dự luật về tài chính và thuế vụ tuột khỏi tay chúng ta, đây chính là một trong những thứ duy trì nền tảng Lý thị.”
“Chuyện thứ năm….”
Ông lão liên tục dặn dò hơn 10 chuyện, mãi đến chuyện cuối cùng:
“Chuyện thứ mười chín, từ trước đến nay Lý thị luôn tuân thủ cấp bậc trong gia tộc và tôn sư trọng đạo, ta không muốn những người ngồi đây quên mất truyền thống của Lý gia.”
Hắn vừa dứt lời, mọi người trong hội trường đều ngẩn người, rõ ràng gia chủ đang cố ý nói với những người ngồi đây, không ai có quyền chất vấn địa vị của Khánh Trần ở Lý thị!
Trong mười chín truyện vừa rồi, ông lão không hề đề cập câu nào đến chuyện thuyên chuyển chức vị trong quân đội liên bang, cũng không nói ai sẽ là người nhận chức gia chủ tiếp theo, vậy mà hắn lại nhắc về vấn đề tôn sư trọng đạo.
Chuyện này khiến rất nhiều người ngồi đây không hiểu nổi.
Lúc này, ông lão nói:
“Tốt, ta nói xong rồi, các ngươi có gì muốn nói không?”
Bên bàn dài, Lý Vân Dịch bỗng đứng lên:
“Cha, ta đã gì làm sai sao, tại sao ngươi lại chuyển tất cả quyền lực của ta cho Lý Trường Thanh, nàng có gì….”
Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì ông lão đã đổ ầm xuống.
Cả hội trường lập tức nháo nhào lên, ngay cả người luôn giữ bình tĩnh như Lý Vân Thọ cũng gào lên:
“Bác sĩ, y tá, mau vào đây!”
Tất cả những người ngồi trong hội trường đều ngơ ngác, Lý Vân Dịch cũng ngẩn người tại chỗ, hắn không ngờ mình còn chẳng có nổi một cơ hội để biện bạch.
Sau khi bác sĩ xông vào, lại có một đội binh sĩ được trang bị súng ống đầy đủ đi vào hội trường:
“Xin mời các vị xếp hàng rời khỏi đây.”
Khánh Trần ngơ ngác đi theo binh sĩ ra ngoài, thậm chí bây giờ hắn vẫn không phân biệt được mọi chuyện là thật hay là giả, ông lão có thật sự phát bệnh hay không.
Cũng có thể vì dạo gần đây ông lão thường đến Long Hồ câu cá, cộng thêm không khí ở đó vừa rét lạnh vừa ẩm ướt nên bệnh của hắn mới nặng thêm.
Nhưng đúng lúc này, Lý Trường Thanh được lão Cửu hộ tống ra ngoài lúc trước đã lại gần hắn:
“Bây giờ trời còn chưa tối, ngươi cứ chờ ta ở biệt viện Thu Diệp, chút nữa ta sẽ sang.”
Chương 762: Hội Nghị Gia Tộc 7
Khánh Trần dở khóc dở cười, gia chủ đang bệnh nguy kịch mà nàng còn tâm tư ra ngoài chơi, xem ra đối phương biết ông lão giả bệnh nên mới không lo lắng gì.
Nghĩ tới đây, hắn cũng yên lòng.
Sau khi rời khỏi hội trường, Khánh Trần không biết nên đi đâu, không biết trời xui đất khiến thế nào hắn lại đến Long Hồ.
Nhưng chưa đến Long Hồ, hắn đã thấy ông lão mặc bộ quần áo khác đang ngồi chuẩn bị mồi câu dưới ánh trăng trên cây cầu phía xa!
Khánh Trần lại gần rồi tức giận nói:
“Sao ngài lại diễn qua loa như vậy, nửa giờ trước ngài còn đang hấp hối cơ mà, sao nửa giờ sau đã chạy đến đây câu cá được?”
Ông lão cũng tức giận nói:
“Ngươi còn không thèm hỏi han ta có làm sao không, ta đang hấp hối mà ngươi vẫn còn tâm tư đến Long Hồ câu trộm Long Ngư của ta?”
“Như nhau cả thôi.”
Hôm nay Khánh Trần không mang theo ghế nên hắn đành ngồi khoanh chân cạnh ông lão:
“Ngài đang diễn cho ai xem? Trong hội trường lúc đó vừa ồn ào vừa hỗn loạn, ngài mà nguy kịch thêm chút nữa thì có lẽ những người ở đó sẽ bắt đầu kêu khóc như đám tang mất.”
“Ta không cố ý diễn cho ai xem.”
Ông lão thở dài nói:
“Thật ra vì mấy hội nghị lúc trước quá dài dòng, mỗi lần ta tuyên bố xong một quyết định là họ sẽ cãi nhau rất lâu, muốn công bố chuyện lớn một chút là ta phải cân nhắc mấy ngày mới dám nói, bây giờ thì tốt rồi, chỉ cần ta nói hết một lượt rồi đi.
Ta sắp chết rồi, làm gì còn thời gian cãi nhau với họ nữa?”
Khánh Trần yên lặng:
“Chỉ vì chuyện này mà ngài cố ý làm to chuyện lên sao?”
Không muốn nghe những người khác cãi nhau mà gia chủ của một gia tộc lớn như hắn lại dùng cách ngây thơ như vậy.
Chuyện này khiến hắn cảm thấy rất bất ngờ.
Nhưng nếu nghĩ kĩ lại thì những người đứng đầu như hắn cũng chỉ là con người mà thôi.
Ông lão liếc mắt nhìn thiếu niên:
“Thời gian của ta chỉ còn vài ngày nữa, chẳng lẽ ta không nên trân trọng khoảng thời gian này sao? Ta không muốn lãng phí thời gian nghe họ cãi nhau nữa.
Số thời gian còn lại của ta có lẽ chỉ tính bằng giây nữa thôi.”
“Được rồi, nghe cũng có lí.”
Khánh Trần cảm thán.
Ông lão quang lưỡi câu ra ngoài, sau đó vừa nhìn phao vừa nói:
“Lúc còn trẻ, ta luôn nghĩ thời gian của mình còn rất nhiều, lúc đó ta luôn tự nhủ, sau này ta sẽ thực hiện những việc ta muốn làm.
Nhưng sau đó tuổi trẻ của ta dần chôn vùi trong danh vọng, ta cứ thầm nhủ nốt việc này là ta sẽ đi, những hết việc này lại đến việc khác, thời gian của ta cứ thế trôi qua, nếu biết trước mình sẽ tiếc nuối thế này thì có lẽ ta đã sớm giả chết từ mấy chục năm trước để đi chơi rồi.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, nếu ngài thật sự giả bệnh từ mấy chục năm trước, có lẽ mọi người sẽ không tin đâu.
Hắn hỏi:
“Lúc đầu ta còn tưởng ngài sẽ tuyên bố người thừa kế trong hội nghị cơ, nhưng cuối cùng ngài lại chẳng nói gì đến chuyện này cả.”
Ông lão cười:
“Ngươi thì biết cái gì, việc nhỏ mở đại hội, việc lớn mở tiểu hội, sao có thể để hơn một trăm người quyết định một chuyện lớn như vậy được, nếu cho họ bàn bạc thì không biết bao giờ mới xong.”
“Nghe cũng có lí.”
Khánh Trần nói:
“Ta còn tưởng ngài lo trong hội trường có nội gián nên mới cố ý không nói chuyện quan trọng nhất.”
“Ta không dám chắc có ai trong họ là nội gián hay không.”
Ông lão chậm rãi nói:
“Nhưng chắc chắn sẽ sớm có kết quả thôi.”
“Sắp có sao?”
Khánh Trần tò mò nói:
“Chẳng phải họ đều là những nhân vật lớn trong Lý thị à, sao những người đó lại phản bội gia tộc mình?”
Ông lão nói:
“Không phải tất cả những người ngồi trong hội trường đều đang cầm quyền, ví dụ như những người vừa bị tước quyền lực như Lý Vân Dịch, ngươi nghĩ hắn có oán hận ta không? Ý của ta không phải Lý Vân Dịch là nội gian, mà trong mấy trăm năm qua, từng có rất nhiều người bị Lý thị tước quyền lực như hắn, làm gì có chuyện lợi ích sẽ chia đều cho mọi người.”
“Ta hiểu rồi.”
Khánh Trần gật đầu.
Ông lão đột nhiên nói:
“Có lẽ mấy ngày nữa ta sẽ không thể đến Long Hồ, ngươi cứ đến đây lấy cá, dù sao ngươi cũng câu nhanh hơn ta.”
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Sao ngài lại tốt với ta như vậy, ý ta là, ngài không nhất thiết phải làm như thế.”
Ông lão cười:
“Không phải chuyện gì cũng có lí do, đời ngươi chỉ có lúc còn nhỏ và lúc về già là thoải mái nhất, nếu một đứa trẻ làm sai điều gì thì ngươi có thể nói hắn còn nhỏ, nếu người già làm sai gì đó thì ngươi có thể nói họ già nên lẩm cẩm.
Chỉ có khoảng thời gian giữa hai giai đoạn đó là ngươi phải tỉnh táo suy nghĩ mọi việc.
Lúc trước ta không dám đối xử tốt với đứa cháu nào.
Không phải vì chúng không đáng yêu, mà vì nếu ta ôm hôn đứa trẻ nào, chắc chắn trong trang viên sẽ đồn thổi ta đang ra ám hiệu cho nhánh đó.”
“Bây giờ ta sắp xuống mồ rồi, ai thèm quan tâm họ đang nghĩ gì nữa.”
Ông lão vui vẻ cười nói:
“Họ đều nói ngươi là con riêng của ta, nhìn họ đoán già đoán non thật thú vị.
Ngươi không biết lúc ta đề cấp đến chuyện tôn sư trọng đạo, biểu cảm trân mặt đám người đó buồn cười thế nào đâu.”
Chương 763: Hẹn Hò 1
Khánh Trần thầm tự nhủ, chẳng lẽ ngài muốn trêu đùa mọi người nên mới nói như vậy?
Ông lão tiếp tục nói:
“Sư phụ ngươi cũng là người rất thú vị, hắn thu đồ đệ nhưng lại không dẫn đồ đệ theo, một thân một mình chạy đến phương bắc gây sự.
Trước khi đi, hắn đã giao ngươi cho ta, hắn nói ngươi không phải người lạnh lùng, chỉ là chưa ai nói với ngươi trên thế giới này có một loại tình cảm khác.
Nên ta mới muốn cho người nến thử cảm giác đó.”
Khánh Trần trầm mặc, trước khi xuyên qua hắn đã nếm trải cảm giác không có người thân, nhưng sau khi xuyên đến đây hắn lại được trải nghiệm cảm giác hoàn toàn khác.
Có đôi khi hắn thường nghĩ, tuy hắn là người của thế giới ngoài nhưng không biết vì sao hắn lại cảm thấy thân thiết với những người ở thế giới trong hơn.
Bây giờ cảm giác đó càng ngày càng rõ rệt, nếu có ai đó ở thế giới ngoài biết suy nghĩ của hắn thì chắc chắn sẽ mắng hắn.
“Vì sao Lý thị lại ghét hai nhà Jindai và Kashima như vậy?”
Khánh Trần hỏi sang chuyện khác:
“Ta biết người ở thế giới ngoài ghét họ vì mối thù ngày trước, còn thế giới trong thì sao?”
Ông lão nghĩ một lúc mới nói:
“Không phải tộc ta, trong lòng sẽ có suy nghĩ khác.”
“Chỉ vì lí do này thôi sao?”
Khánh Trần hỏi.
Ông lão liếc nhìn hắn:
“Nếu họ không phải người nước ta, chắc chắn họ sẽ không coi ngươi là người nước họ, đây chính là hàng rào tâm lí.
Nếu có một ngày họ lãnh đạo liên bang thì chắc chắn tất cả người Trung Nguyên sẽ biến thành người hạ đẳng, chỉ có những người nước họ mới được coi là người thượng đẳng.”
Sau đó ông lão đưa con Long Ngư cắn câu cho Khánh Trần:
“Ta cũng không ngờ tên nhóc Lý Khác lại trung thành với ngươi như vậy, nên ngươi nhớ phải đối với hắn thật tốt….Ngoài ra, nhớ ước định giữa ngươi và ta.”
“Ta sẽ không quên.”
…
Ước định giữa Khánh Trần và ông lão bên Long Hồ là bí mật giữa cả hai.
Bí mật này quan trọng đến mức lúc ông lão phải thì thầm phòng trường hợp người khác nghe thấy.
Khánh Trần cầm Long Ngư về biệt viện Thu Diệp, không biết vì sao hắn bông cảm thấy bi thương, có lẽ vì hắn biết thời gian của ông lão không còn nhiều ….
Trong 17 năm qua, Khánh Trần chưa bao giờ cảm nhận được tình thân, nên hắn rất quý trọng tình cảm mà mọi người đã trao cho hắn.
Nếu Lý Thúc Đồng là người đầu tiên ở thế giới trong khiến hắn cảm nhận được sự ấm áp của tình thân, thì bây giờ ông lão chính là người thứ hai.
Nhưng không có buổi tiệc nào là không tàn.
Sau mỗi bữa tiệc, ai cũng phải về nhà.
Nhưng chuyện lần này không giống chuyện sư phụ hắn giả chết, vì có lẽ sau lần này hắn sẽ không bao giờ gặp ông lão nữa.
Vừa về đến biệt viện Thu Diệp, Khánh Trần đã cất Long Ngư vào tủ lạnh để mai cho Lý Khác ăn.
Hắn nằm lên ghế rồi lặng lẽ tính toán còn bao lâu nữa hắn mới có thể quán chú chân khí Kỵ Sĩ ra toàn thân.
Lúc này, Lý Trường Thanh vẫn không thèm quan tâm tấm bảng từ chối tiếp khách mà đẩy cửa vào.
Nàng vừa mửa cửa và biệt viện Thu Diệp, vừa dặn dò lão Cửu và Tiểu Ưng ngoài của:
“Trước khi trời sáng, không được cho bất kì ai vào đây, nhớ chưa?”
Lão Cửu và Tiểu Ưng vội vàng nói:
“Biết biết.”
Tuy Khánh Trần biết Lý do nàng dặn họ như vậy vì lo có người biết bí mật về đường hầm ở đây, nhưng hắn vẫn cảm thấy câu nói này có gì đó là lạ.
Hắn mở mắt ra xem thì phát hiện Lý Trường Thanh còn mang theo một cái ba lô.
Nàng lướt qua ghế rồi vừa cười vừa nói:
“Đợi ta thay quần áo đã, không được nhìn lén.”
Khánh Trần: “…”
Phụ nữ thật kì quái, rõ ràng họ cũng rất sợ mà cứ nhất quyết phải nói như thể chẳng sợ gì.
Một lúc sau, giọng nói của nàng vang lên sau lưng Khánh Trần:
“Thế nào, xem được chưa?”
Thiếu niên quay đầu nhìn thì phát hiện Lý Trường Thanh đã thay một chiếc áo khoác da phòng cách Punk nhìn khá nổi loạn, ngoài ra nàng còn đội một bộ tóc giả màu đen.
Để phù hợp với trang phục hôm nay, nàng còn cố ý trang điểm rất đậm.
Không biết vì sao, sau khi Lý Trường Thanh thay đổi cách ăn mặc, nhìn nàng còn trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.
“Ngươi định đóng vai gì mà ăn mặc kiểu này?”
Khánh Trần buồn bực.
“Nếu muốn ra ngoài chơi thì tất nhiên phải cải trang rồi, nếu có ai nhận ra thì chắc chắn chúng ta sẽ bị truy sát quanh thành phố số 18.”
Lý Trường Thanh cười híp mắt nói:
“Ngươi có muốn nhờ ta hóa trang không?”
“Không cần cảm ơn.”
Khánh Trần vừa dứt lời thì gương mặt của hắn đã biến thành gương mặt của Zard, sau đó lại trở về bình thường.
Lý Trường Thanh ngơ ra nhìn hắn.
Nàng biết vật cấm kỵ ACE-005 đang nằm trong tay Lý Thúc Đồng, nhưng nàng không biết tác dụng của nó là gì nên mới không nghĩ Khánh Trần có quan hệ gì với Lý Thúc Đồng.
Lý do khiến nàng cảm thấy kinh ngạc vì đây là lần đầu tiên Khánh Trần chủ động tiết lộ bí mật của hắn cho nàng.
Có phải vì Khánh Trần đã bắt đầu tin nàng nên mới cố ý tiết lộ bí mật của hắn cho nàng biết không.
Chương 764: Hẹn Hò 2
“Có phải bây giờ chúng ta đã là bạn bè không.”
Lý Trường Thanh cười hỏi.
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu.
“Cũng không tệ! Một ngày trọng đại như thế này phải uống một chén mới đúng.”
Lý Trường Thanh cười nói:
“Đi thôi!”
Trong đường hầm, Khánh Trần đi phía trước, Lý Trường Thanh thì thào với hắn:
“Sao trong này lại tối như vậy, ngươi đi chậm thôi, ta sợ ma.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, nếu trong hành lang thật sự có ma thì có lẽ ngươi chỉ cần tung một chưởng là đầu con ma sẽ nát bét mất?
Nhưng bộ dạng cẩn thận từng li từng tí bám đi theo Khánh Trần của Lý Trường Thanh không giống giả vờ chút nào.
Khánh Trần bỗng nhớ đến buổi hội nghị hôm nay, lúc ông lão giả vờ ngất, Lý Vân Thọ còn cố ý gào lên gọi nhân viên y tế, khi đó hắn đã cảm thấy những thành viên của gia đình này đều có thể làm diễn viên được rồi.
Nhưng đúng lúc này, Lý Trường Thanh bỗng hô:
“Maaaa!”
Sau đó nàng vội vàng lao về phía Khánh Trần, nhưng lúc này Lý Trường Thanh mới ngạc nhiên phát hiện một chuyện, ngay khi nàng hét lên, Khánh Trần đã lao vút sang chỗ khác.
Khiến nàng vồ hụt.
Lý Trường Thanh chống nạnh rồi tức giận cười:
“Ngươi có cần phải làm vậy không?”
“Nhanh lên, ngươi không thể ra ngoài quá lâu được.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi định mang ta đi đâu?”
Lý Trường Thanh đột nhiên hỏi.
“Ta vẫn chưa có kế hoạch gì.”
Khánh Trần vừa đi vừa nói.
Lý Trường Thanh đứng sau nhìn bóng lưng thiếu niên đang đi phía trước.
Nàng nói:
“Ta còn tưởng ngươi đã chuẩn bị một kế hoạch nào đó, sau đó sẽ lợi dụng một chút lực chiến đấu hoặc thân phận của ta để giúp ngươi hoàn thành một số việc cơ.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Đúng là lúc trước ta định làm vậy, nhưng bây giờ không muốn làm thế nữa.”
Lúc trước hắn định dẫn Lý Trường Thanh đi cứu La Vạn Nhai.
Nhưng vì người phụ nữ này đối với hắn quá tốt, nàng không những tặng hắn cả một bộ thuốc biến đổi gien, tự tay mang Vô Tâm Đồng Linh đến treo trước của nhà hắn.
Bây giờ hắn không muốn lợi dụng đối phương nữa.
Vốn dĩ Khánh Trần định hung ác với mọi người trên thế giới này, nhưng bây giờ hắn lại nghĩ, nếu hắn thật sự không từ thủ đoạn nào để đạt được kết quả thì ước nguyện ban đầu của hắn sẽ biến thành gì?
Đây cũng không phải chuyện Kỵ Sĩ nên làm.
Lý Trường Thanh cười nói:
“Thế còn tạm được.”
Nàng bỗng chạy lại gần Khánh Trần:
“Này, lúc trước ngươi định mang ta đi làm gì? Chẳng phải bây giờ chúng ta là bạn bè sao, ngươi có thể nói thẳng với ta ngươi muốn làm gì, ta rất lợi hại nha, ta có thể giúp ngươi đi đánh nhau.”
“Không cần nữa đâu.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Thực lực của những người đó cũng không quá mạnh, ta có thể tự đối phó được.”
Nếu có vấn đề thì át chủ bài của Bạch Trú bây giờ là Lưu Đức Trụ cũng đủ giải quyết họ.
Lúc hai người bước ra khỏi đường hầm, Lý Trường Thanh tò mò nhìn căn phòng như một đứa trẻ:
“Lúc trước lão gia rất thường xuyên thông qua con đường này để ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.”
“Sao ngươi lại nói cha ngươi như vậy?”
Khánh Trần dở khóc dở cười.
Lý Trường Thanh kỳ quái nhìn hắn:
“Ta có nói gì sai à, ngươi không biết sao, gia chủ có tổng cộng 11 người vợ, các tập đoàn khác cũng như vậy mà.”
Khánh Trần ngạc nhiên, lúc trước ông lão còn ngồi nhìn Long Hồ rồi nói với hắn “nàng còn đang chờ ta ở dưới đó”, lúc đó hắn còn tưởng ông lão là người rất chung tình, nên mới không muốn kéo dài mạng sống để nhanh chóng được gặp vợ mình.
Nếu đối phương có tận 11 người vợ thì hắn phải nói “các nàng còn đang chờ ta ở dưới đó” mới đúng!
Khánh Trần buồn bực:
“Tập đoàn không cần tuân thủ luật hôn nhân sao?”
Lý Trường Thanh nói:
“Làm gì có ai dám phạt tập đoàn? Pháp luật chỉ là thứ để khống chế dân thường mà thôi, không có tác dụng với tập đoàn.”
Đây chính là quyền lợi của các tập đoàn ở thế giới trong.
Cho dù tập đoàn luôn tìm mọi các để sửa chữa luật pháp sao cho có lợi nhất với họ, nhưng khi luật pháp thay đổi theo ý họ thì họ vẫn không thèm tuân thủ luật pháp.
Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Lý Trường Thanh bỗng vang lên, nàng vừa cúi đầu nhìn thì gương mặt lập tức ỉu xìu xuống.
“Làm sao vậy?”
Khánh Trần tò mò nói.
Lý Trường Thanh nói:
“Ta phải về.”
“Sao lại về?”
Khánh Trần hỏi lại.
“Trong thành phố số 18 vừa xảy ra chuyện, hai người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị là Khánh Văn và Khánh Chung đã xảy ra xung đột ở khu thứ bốn, 2 người đó không đi một mình mà còn kéo theo rất nhiều người, có lẽ đêm nay sẽ rất náo nhiệt.”
Lý Trường Thanh đứng trong phòng cười nhìn Khánh Trần:
“Chắc khi nào ta không bán mạng cho Lý thị nữa thì chúng ta mới được ra ngoài chơi mất, không biết ngày đó bao giờ mới đến.”
“Ừ, vậy ngươi về đi.”
Khánh Trần ân cần nhắc nhở:
“Chú ý an toàn.”
“Yên tâm, người có thể thương tổn ta không tồn tại ở thành phố số 18 đâu.”
Lý Trường Thanh tự tin quay lại mật đạo.
Khánh Trần bỗng nghĩ, có lẽ đây chính là thứ mà các nhân vật trong tập đoàn phải hi sinh để giữ quyền lực của họ.
Cúng có thể nói, bất cứ lợi ích nào cũng phải trả một cái giá nào đó.
Khánh Trần xoay người bước ra cửa, có lẽ La Vạn Nhai sắp không đợi được nữa rồi.
Chương 765: Giải Cứu La Vạn Nhai 1
Lúc này, trong một căn hộ nào đó ở khu thứ bốn.
Một nhóm 14 người gồm cả La Vạn Nhai đang chen chúc ngồi quây thành một vòng tròn trong phòng khách.
Trong đó có một người trông giữ vừa rưng rưng nước mắt vừa nói:
“Khi còn bé, mỗi cuối tuần cha ta lại dẫn ta đến cửa hàng bán đồ ăn vặt lớn nhất thành phố số 7 tên là Lima, mua mứt quả cho ta.
Các ngươi cũng biết mứt quả trong thành phố rất đắt, vì những cây mận trồng trong khu sản xuất không bao giờ ra quả nên người ta phải thuê thợ săn hoang dã đi vào rừng hái.
Sau đó họ chỉ cần trộn mận với chút đường giá rẻ là có thể bán với giá trên trời.
Khi đó ta còn không biết một xâu mận rất đắt, hồi đó nhà ta rất nghèo, lúc nào cha ta cũng ngồi nhìn ta ăn chứ không bao giờ ăn, ta hỏi tại sao thì hắn nói hắn sợ chua, mãi sau khi ta lớn ta mới biết không phải hắn không muốn ăn, mà hắn nhịn cho ta ăn.”
Một người trông giữ khác nói:
“Khi còn bé, thỉnh thoảng nhà ta sẽ mua 1 con cá, lúc nào mẹ ta cũng ăn đuôi cá và mắt cá, lúc đó ta từng hỏi nàng vì sao không ăn thịt cá, nàng nói nàng chỉ thích ăn đuôi cá và mắt cá.
Bây giờ nghĩ lại, làm gì có ai không thích ăn chỗ có thịt chứ.”
La Vạn Nhai hắng giọng một cái, sau đó dùng giọng trầm ấm nói với mọi người:
“Cha mẹ mọi người đều phải nuôi con, nhưng lại không có tiền, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng…”
Giọng nói trầm ấm đang an ủi mọi người giống như giọng nói của những người chủ trì tang lễ, ai nghe được giọng nói đó cũng cảm thấy bi thương.
Một lúc sau, mọi người trong phòng bắt đầu khóc rống.
Lúc này, La Vạn Nhai đứng dậy nói:
“Mọi người đều là người trong nhà, bây giờ đã chia sẽ bí mật của mình với người khác, mọi người có muốn tình cảm giữa chúng ta càng khăng khít hơn không.
Để kiểm tra xem mọi người đã đủ tin tưởng nhau chưa? Chúng ta sẽ chơi một trò chơi nho nhỏ.”
Sau đó, hắn kéo một cái bàn ra phòng khách, sau đó đứng lên trên:
“Ta sẽ đứng lên cái bàn này, sau đó đưa lưng về phía mọi người rồi đổ xuống, ta tin những người thân của ta sẽ giang tay đỡ ta, đây chính là niềm tin của ta với người nhà.”
Sau đó cơ thể mập mạp của La Vạn Nhai bắt đầu ngửa ra sau, mà 13 ‘người trong nhà’ đứng sau hắn đều đưa ta đỡ hắn trước khi đầu hắn đập xuống đất.
La Vạn Nhai kích động nói:
“Mọi người có thấy không, đây chính là lòng tin mà chỉ người trong nhà mới có, các ngươi cũng đứng lên bàn thử xem!”
Sau đó hắn chỉ huy từng người leo lên bàn rồi ngã vào vòng tay của những ‘người trong nhà’, đến cuối cùng, không ai bị ngã xuống đất cả.
Sau khi ngươi cuối cùng ngã vào vòng tay mọi người, La Vạn Nhai càng kích động hơn:
“Mọi ngươi có thấy không, đây chính là sức mạnh của tình thân, người nhà sẽ không bao giờ làm ngươi phải thất vọng, mọi người chính là người thân của nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn!”
Hắn vừa dứt lời, những người còn lại trong phòng bắt đầu hoan hô, như thể họ đang rất vui vẻ vì tìm được người thân của mình.
Ngay cả những người trông giữ cũng không ngoại lệ…
Bầu không khí dần dần thay đổi…
La Vạn Nhai vừa nhìn mọi người vừa thầm tự nhủ, nếu sớm biết những người này dễ bị tẩy não như vậy, hắn đã sớm tự cứu rồi, cần gì phải chịu đựng hơn 1 tháng.
Nhưng hắn còn chưa vui mừng được bao lâu thì điện thoại vệ tinh trong túi một người trông giữ bỗng vang lên.
Người này lôi điện thoại ra nghe:
“Ừ, ân, mọi người trong nhà rất tốt…Không phải, ý là là những người du hành bị giam ở đây…Tốt, ta sẽ chuẩn bị chuyển họ đi.”
Thực tế đã chứng minh, tẩy não cần 1 khoảng thời gian khá dài, nếu không tẩy não hoàn toàn thì những người đó vẫn có thể tỉnh lại.
Người vừa nghe điện thoại chính là thủ lĩnh của đám người trông giữ, những gì hắn vừa nói đã đủ lôi đám người trông giữ về hiện thực một lần nữa.
Bầu không khí vui sường của những ‘người trong nhà’ như bị một chậu nước đá vô hình từ trên trời giội tắt, mọi người bắt đầu trở nên sợ hãi.
La Vạn Nhai thầm tự nhủ, nếu hắn có thêm mấy ngày nữa thì có lẽ hắn đã tẩy não thành công tất cả những người này rồi.
Quá muộn rồi!
Cả đám người trông giữ đều đứng lên rồi bình tĩnh kiểm tra súng ống, âm thanh lạnh lẽo của súng ống vang vọng cả căn phòng.
Một người trông giữ lạnh lùng nói:
“Trò chơi kết thúc rồi, suýt nữa thì ta cũng bị các ngươi tẩy não theo, bây giờ tất cả đưa hai tay ra sau lưng rồi đi xuống dưới theo ta.
Ta nhắc lại lần nữa, nhiệm vụ lần này của các ngươi là đưa tiền ở thế giới ngoài cho tổ chức, sau khi quay lại thế giới ngoài, việc các ngươi phải làm đầu tiên là đem tiền đến địa điểm đã thông báo mấy ngày trước, nếu ai không đem đến thì cứ ở đó chờ chết đi.”
Chương 766: Giải Cứu La Vạn Nhai 2
Những người trông giữ không thèm giả vờ thân thiết hay nói tổ chức cần ‘Quyên tiền’ nữa, có lẽ vì kế hoạch tẩy não mà họ cố thực hiện hơn 1 tháng nay đã thất bại nên những người này mới lộ bộ mặt hung ác để uy hiếp những người du hành.
Cũng có thể vì họ phát hiện mình suýt bị tẩy não ngược lại nên mới thẹn quá thành giận.
Nhưng có vẻ La Vạn Nhai vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn còn kiên nhẫn nói:
“Mọi người đều là người trong nhà mà….”
Bảy người trông giữ đều quay sang chĩa súng thẳng vào đầu hắn:
“Người nhà mẹ ngươi ấy, ngươi còn nói thêm câu nào nữa là lão tử sẽ nổ súng bắn chết ngươi.
Đừng trách chúng ta, chúng ta cũng có người nhà của mình, nếu một người trong số các ngươi chạy thoát thì một người thân của ta sẽ bị giết.”
Lúc này, đám người trông giữ đã tỉnh táo lại, bây giờ họ đều biết mình là ai và mục đích họ đến đây để làm gì.
La Vạn Nhai bắt đầu tuyệt vọng, nếu hắn bị chuyển đi thì không biết đến ngày tháng năm nào hắn mới được cứu nữa.
Không biết người của Bạch Trú đang ở đâu? Chẳng phải họ đã nói sẽ cứu hắn sao, tại sao mấy ngay rồi mà vẫn không thấy ai đến!
Sau khi người du hành đưa hai tay ra sau, những người trông giữ sẽ dùng khóa ngón tay bằng kim loại rồi cố định trên ngón cái, thứ này dễ dùng hơn nhiều so với còn tay, nếu ai đó bị khóa bằng thứ này thì chắc chắn không thể tự cởi bỏ được.
Mọi người bị áp giải vào lối thoát hiểm rồi đi theo cầu thang xuống dưới.
Lúc đầu La Vạn Nhai còn nghĩ Bạch Trú chưa cứu hắn vì không thể xông vào căn nhà đó, khi nào hắn được áp giải ra ngoài thì chắc chắn hắn sẽ được cứu, nhưng mãi đến khi họ xuống đến bãi đậu xe mà hắn vẫn không thấy động tĩnh gì cả.
Lần này, La Vạn Nhai đã hết hi vọng rồi.
Nhưng ngay khi hai chiếc xe chở họ vừa phóng ra khỏi tầng hầm.
La Vạn Nhai lại nhìn thấy trên người tên tài xế đang lái xe bắn ra rất nhiều máu tươi.
Một viên đạn khác bỗng xuyên qua phần thân xe bên cạnh hắn, sau đó cắm vào một người trông giữ ngồi cách hắn không xa, sau đó viên đạn kia lại xuyên qua cơ thể người đó rồi bắn ra ngoài thân xe bên kia.
Mãi đến khi mọi người hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai tiếng súng mới vang lên bên tai họ.
“Tay bắn tỉa!”
Một tên người trông giữ gào lên:
“Nhanh lái xe!”
Nhưng quá muộn rồi.
Một giây sau, tài xế lái hai chiếc xe đều bị bắn chết, hai chiếc xe bị mất lái lao nhanh về phía ngã tư phía trước.
Khi La Vạn Nhai nghe thấy ba chữ tay bắn tỉa thì gương mặt hắn lập tức bừng sáng.
Mỗi lần xuyên về hắn đều điều tra rất kĩ thông tin về những người du hành ở thế giới ngoài, nên tất nhiên hắn biết ông chủ Bạch Trú là một tay bắn tỉa.
Bạch Trú đang đến, Bạch Trú đến cứu hắn!
Lúc này, ngoại trừ Bạch Trú, La Vạn Nhai biết sẽ chẳng có ai dám đến cứu hắn!
Không ai nhìn thấy một thiếu niên đeo tai nghe Lam Nha vì bịt khẩu trang kín mít đứng trong bóng tối ở ngã tu đường phía trước đang nhìn chằm chằm vào chiếc xe thương vụ đang lao đến:
“Ông chủ, bọn côn đồ ngồi trên ghế số 2, 3 của xe phía trước.
Trên ghế số 2, 4, 7 của xe phía sau cũng là côn đồ.
Có thể xạ kích.”
Khánh Trần đang đứng trên nóc nhà phía xa nhắm bắn, nhìn hắn lúc này không khác gì Chúa Tể bóng đêm.
La Vạn Nhai ngơ ngác ngồi trong xe, máu bắn ra từ người trông giữ ngồi bên cạnh văng tung tóe lên mặt hắn.
Hắn không dám cử động chút nào, vì hắn sợ mình vừa cử động sẽ bị đạn lạc bắn trúng mất.
Nhưng La Vạn Nhai lo xa rồi.
Một lúc sau hắn chợt phát hiện ra một việc, trong khi chiếc xe vẫn đang lao nhanh về phía trước, góc độ những viên đạn bắn tỉa cũng không ngừng thay đổi theo.
Tay bắn tỉa chưa bắn trượt phát nào, tất cả viên đạn hắn bắn ra đều cắm thẳng vào những người trông giữ ngồi trên xe, ngoài ra không hề có bất kì người du hành nào bị bắn trúng cả.
La Vạn Nhai cảm thấy những đường đạn dày đặc như một cái lưới, chính hắn và những người du hành khác đang ngồi trong những ô trống của chiếc lưới, tuy những ô trống đều rất nhỏ những viên đạn chỉ bay qua trước mặt hắn chứ không hề chạm vào hắn.
Trong mười giây ngắn ngủi, đám người trông giữ còn chưa kịp làm gì thì tay bắn tỉa đã giải quyết gọn gàng cả 7 người trên xe.
Tiếng súng vừa ngừng, những người du hành ở trong xe đều thở phào nhẹ nhõm, cửa sổ xe bị máu của đám người trông giữ nhuộm thành màu đỏ.
Tất cả người du hành ngồi trên xe đều không bị thương!
Những người trên xe còn chưa hết bàng hoàng, người đó đã làm thế nào vậy? Nếu đối phương thật sự đứng rất xa họ thì làm sao người đó phân biệt được ai là người du hành, ai là người trông giữ?
Một lúc sau, một thiếu niên đeo tai nghe Lam Nha vừa lại gần chiếc xe vừa nói:
“Ông chủ, mục tiêu đã chết, ông chủ trâu bò, ông chủ thiên thu vạn tái, nhất thống giang hồ.”
Chương 767: Giải Cứu La Vạn Nhai 3
Bên kia tai nghe Lam Nha, Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Đừng nịnh hót nữa, Lưu Đức Trụ, ngươi phải dẫn những người du hành này đi ngay, Tiểu Ngưu, Thiên Chân, hai người nhanh lái xe đến đón họ.
Đêm nay thành phố số 18 sẽ rất náo nhiệt, sau khi đến nơi, nhất định không được ra ngoài.”
Trong tai nghe Lam Nha, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đồng thanh nói:
“Tuân lệnh.”
Lần này, tất cả thành viên của Bạch Trú đều được điều động.
Tuy khả năng nhắm bắn của Khánh Trần rất tốt, nhưng hắn lại không thể phân biệt được đâu là mục tiêu, đâu là người cần giải cứu trong một thời gian ngắn được.
Khi khoảng cách vượt quá 1400 mét, mục tiêu trong mắt hắn chỉ là những bóng người mơ hồ, khi mục tiêu đạt 2600 mét, thứ khiến hắn bắn trúng mục tiêu không còn là thị lực, mà là cảm giác súng tuyệt đối và sự tính toán.
Cho nên, nếu Khánh Trần không muốn ngộ thương người du hành thì hắn cần một người có thể quan sát được vị trí của mục tiêu rồi báo với hắn.
Đây chính là lý do vì sao Lưu Đức Trụ đứng canh ở ngã tư này, việc hắn cần làm là báo cho Khánh Trần vị trí của những người trông giữ trên xe.
Thật ra chỉ cần nhìn lướt qua là có thể phân biệt ai là người du hành, ai là người trông giữ, vì những người du hành đều bị khóa ai tay phía sau, còn những người trông giữ lại luôn quan sát xung quanh.
Không ai thích hợp với vị trí này hơn Lưu Đức Trụ, nếu ai đó phát hiện có người đang quan sát họ thì với người thực lực cấp C như tên này, chắc chắn hắn có thể dễ dàng giải quyết người đó.
Bảy tên người du hành trong hai chiếc xe vẫn còn chưa hoàn hồn, tất cả vẫn ngồi im chỗ, không ai có ý định chạy ra ngoài cả.
Soạt một tiếng, cửa xe bị kéo ra, Lưu Đức Trụ bịt khẩu trang cười nói:
“Các vị xuống xe đi, ta sẽ đưa mọi người rời khỏi đây.”
….
Đúng như những gì Nhất nói.
Con người là loài động vật rất kì lạ, rõ ràng hai bên trao đổi công bằng với nhau, nhưng nếu một người phát hiện người kia có thể dễ dàng hoàn thành thứ cần trao đổi, chắc chắn người đó sẽ cảm thấy mình bị lỗ.
Cho nên, Khánh Trần mới không đi cứu La Vạn Nhai ngay khi vừa xuyên qua, mà hắn muốn đợi vài ngày sau mới đi….
Bây giờ La Vạn Nhai đã nếm thử cảm giác tuyệt vọng, còn trải qua một cuộc chiến đẫm máu, chắc chắn hắn sẽ không thấy mình thua thiệt chút nào.
“Mọi người đều là người trong nhà, cuối cùng các ngươi cũng đến, ta còn tưởng các ngươi sẽ không đến cứu ta.”
La Vạn Nhai vừa gào khóc vừa lao lại gần Lưu Đức Trụ, nước mắt hòa cùng máu tươi trên mặt hắn chảy ròng ròng xuống đất, khiến bộ dạng hắn càng thêm thảm hại.
Nhưng hắn còn chưa kịp lại gần thì Lưu Đức Trụ nhanh nhẹn tránh sang chỗ khác.
Lúc này Lưu Đức Trụ còn thầm nghĩ, có phải tên này bị làm sao không, sao tự nhiên hắn lại bảo mình là người nhà của hắn, ai thèm làm người nhà của hắn chứ.
“Mọi người nhanh xuống xe đi.”
Hắn nói với những người du hành khác:
“Bây giờ không phải lúc sợ hãi, khi nào chúng ta rời khỏi đây, ta sẽ trả lời tất cả câu hỏi của các vị.”
“Ngươi là ai?”
Một người du hành nơm nớp lo sợ hỏi.
“Ngươi hỏi làm gì?”
Lưu Đức Trụ lạnh lùng nói:
“Các ngươi chỉ cần biết, ta là người đến cứu các ngươi là được rồi.”
Nhưng những người du hành này vẫn còn sợ quãng thời gian tẩy não lúc trước, họ lo mình sẽ rơi vào tay tổ chức nào đó nên mới không dám rời khỏi xe.
Chỉ mình La Vạn Nhai biết những người này là ai nên hắn không sợ hãi, Lưu Đức Trụ còn chưa nói hết câu mà hắn đã mở của nhảy xuống xe rồi trốn sau lưng Lưu Đức Trụ.
Không những thế, hắn còn không quên lấy tay áo che kín mặt để tránh những người gần đây nhìn thấy mặt hắn.
Lưu Đức Trụ kinh ngạc nhìn hắn:
“Ta còn suýt quên nhắc ngươi bịt mặt.”
La Vạn Nhai xấu hổ cười nói:
“Ta quen rồi.”
Vì công việc lúc trước của hắn là bán hàng đa cấp nên bị cảnh sát bắt là chuyện thường như cơm bữa, mỗi lần bị bắt hắn đều cố dùng tay hoặc dùng thứ khác che mặt để tránh bị phòng viên chụp được.
Bây giờ là 12 giờ đêm, ban đêm cũng chính là khoảng thời gian náo nhiệt nhất ở khu thứ bốn.
Lưu Đức Trụ thấy có rất nhiều người đứng ở ngã tư đường phía trước đang huýt sáo với hắn.
Lúc tay bắn tỉa xuất hiện trên đường Hành Thự ở thế giới ngoài, tất cả mọi người đều chạy trối chết.
Mà phản ứng đầu tiên của những người ở khu thứ bốn sau khi nhìn thấy tay bắn tỉa không phải sợ hãi hay chạy trốn, mà là giơ ngón tay cái với Lưu Đức Trụ, sau đó còn huýt sáo:
“Thật trâu bò, người anh em, xã đoàn của ngươi có cả tay bắn tỉa sao! Câu lạc bộ của ngươi tên là gì, các ngươi có nhận thêm người không?”
Lưu Đức Trụ: “…”
Tối nay còn 3 chương nữa ạ.
Vừa cứu xong La Vạn Nhai thì Lý Trường Thanh gặp nguy.
Khánh Trần sẽ lựa chọn thế nào? Tự bảo toàn bản thân hay cứu người hắn vừa quen một tháng?
Chương 768: Giải Cứu La Vạn Nhai 4
Những người ở khu thứ bốn không những không sợ hãi tay bắn tỉa, mà họ còn rất ngưỡng mộ những người như vậy, cũng giống những thành viên các bang phái nhỏ ở những xóm nghèo của Mexico ngưỡng mộ những phần tử giải giang vậy….
Thật ra không phải những người sống ở khu thứ bốn không sợ chết, mà vì họ đã sớm quen với cảnh ăn bữa nay lo bữa mai rồi.
Ở khu thứ bốn, người ta sẽ không phát tiền lương theo tháng.
Vì nếu phát tiền lương theo tháng thì chắc chắn họ sẽ đổ hết số tiền đó vào quần áo mới, điện thoại mới, tay chân robot mới, cũng có thể sẽ đổ vào những nơi tầm hoa vấn liễu, hoặc đem cho những tiểu tỷ tỷ cần tiền…Có rất nhiều cách để tiêu, nhưng chắc chắn sẽ hết trước ngày thứ 3.
Sau đó, trong 27 ngày còn lại, họ chỉ có thể vay tiền để sống qua ngày hoặc đi cướp bóc.
Cho nên, những người ở khu thứ bốn thường phát lương theo ngày.
Vì họ biết mình có thể chết bất cứ lúc nào, nên trong suy nghĩ của những người ở đây, hưởng thụ mới là thứ quan trọng nhất, những thữ còn lại đều không đáng quan tâm.
Họ không bao giờ ăn tiêu tiết kiệm nên những người ở khu thứ bốn thường là những đối tượng trong sổ đen của các ngân hàng.
Sau khi thấy những người vây xem càng ngày càng nhiều, Lưu Đức Trụ nói vào tai nghe:
“Ông chủ, những người còn lại không muốn xuống xe.”
Khánh Trần bình tĩnh:
“Kệ họ, những người đó không xuống xe thì thôi.
Thiên Chân, đến đón họ đi.
Tiểu Ngưu hỗ trợ mọi người.”
Hắn vừa dứt lời, Trương Thiên Chân đã đạp ga lao đến rồi đỗ xe bên cạnh Lưu Đức Trụ.
Lưu Đức Trụ dẫn La Vạn Nhai lên xe:
“Ta chỉ nói một lần nữa thôi, không muốn chết thì đi theo chúng ta.”
Cuối cùng, chỉ có hai người du hành vội chạy theo La Vạn Nhai lên xe, ba người họ chen chúc trên hàng ghế sau.
Bốn người còn lại không lên xe theo Lưu Đức Trụ mà nhảy khỏi xe thương vụ rồi chạy thẳng vào đám đông ở ngã tư phía trước.
Trương Thiên Chân lạnh lùng nhìn 4 người chạy phía trước rồi thầm tự nhủ, những tên ngu ngốc đó không biết thứ gì đang chờ họ đâu.
Bây giờ Bạch Trú đã làm xong những việc cần làm, họ không phải quỹ từ thiện, nên không có nghĩa vụ phải đi cứu 4 tên ngu ngốc kia.
Theo logic của những người ở thế giới ngoài, nếu bị bắt cóc thì cứ chạy đến nơi đông người thì sẽ an toàn, nhưng họ quên mất mình đang ở thế giới trong.
Bốn người vừa chạy lại gần đám đông đã bị những người đứng đó bắt lại.
Trong suy nghĩ của những người ở đây, nếu những người này bị người khác tranh cướp thì chắc chắn họ có giá trị gì đó, nói không chừng những người này còn rất đáng tiền.
La Vạn Nhai lặng lẽ nhìn tất cả, hắn muốn xem ông chủ Bạch Trú có nổ súng cứu 4 người ‘Đồng ương’ ở thế giới ngoài không.
Nhưng một lúc sau, La Vạn Nhai vẫn không nghe thấy tiếng súng nào.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Trương Thiên Chân lại đạp chân ga lần nữa, chiếc xe lao vút về phía trước.
Trong xe, hai người du hành ngồi trên hàng ghế sau đang bị thân hình quá khổ của La Vạn Nhai ép đến mức suýt ngạt thở, thậm chí họ còn cảm thấy xương cốt trên người sắp bị đè gãy rồi.
Một người cố giãy giụa để giơ tay lên, sau đó hắn chỉ vào Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân rồi tò mò hỏi La Vạn Nhai:
“Họ là ai?”
La Vạn Nhai giải thích:
“Họ đều là anh hùng đến cứu chúng ta, nên cũng là người nhà của chúng ta! Nhưng các ngươi không nên hỏi thêm nữa, những thứ không nên biết thì tốt nhất đừng hỏi, các ngươi có hỏi thì ta cũng không thể trả lời.”
Hai người du hành đều ngẩn người, nếu không phải họ đang bị La Vạn Nhai chèn chật cứng thì có lẽ họ đã bắt đầu run rẩy rồi.
Họ quay sang nhìn Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân:
“Cảm ơn hai vị, các ngươi đang đưa chúng ta đi đâu? Bây giờ chúng ta có được tự do đi lại không?”
Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân đều không trả lời, vì họ nghĩ mình không cần trả lời.
Nhưng lúc này La Vạn Nhai lại nói:
“Chẳng phải chúng ta đều là người nhà sao, các ngươi lo cái gì.
Các ngươi có thể không tin người khác, nhưng chẳng lẽ các ngươi không tin ta sao.
Chẳng lẽ các ngươi còn chưa thấy thế giới trong nguy hiểm đến thế nào sao, bây giờ các vị anh hùng đã chấp nhận che chở cho chúng ta, các ngươi còn sợ gì nữa.”
Hai người du hành rưng rưng nước mắt:
“Được!”
Lúc Khánh Trần nghe thấy đoạn hội thoại này còn tự nhủ, không phải người của Jindai và Kashima mới là những người tẩy não sao, sao những gì hắn vừa nghe lại giống La Vạn Nhai mới là người tẩy não họ vậy.
Hình như ‘người trong nhà’ cũng rất tin tưởng hắn.
Trong tai nghe Lam Nha, Khánh Trần nhận xét chuyện vừa rồi:
“Lần này Lưu Đức Trụ biểu hiện rất tốt, ngươi phán đoán rất đúng vị trí những tên lưu manh ngồi trên xe, nhưng lần sau ngươi phải rút kinh nghiệm một việc, lúc những người du hành khác không xuống xe, ngươi không nên hỏi ý kiến của ta, mà chỉ cần dẫn La Vạn Nhai lên xe là được rồi.
Mục tiêu của chúng ta là La Vạn Nhai, những người còn lại đâu liên quan gì đến chúng ta.”
Chương 769: Giải Cứu La Vạn Nhai 5
Lưu Đức Trụ hổ thẹn nói:
“Xin lỗi ông chủ.”
“Ngươi không cần xin lỗi ta, đây là lần đầu tiên Bạch Trú hành động cùng nhau, ngoài chuyện đó thì biểu hiện của ngươi rất tốt.”
Khánh Trần nói:
“Thiên Chân, ngươi hỏi La Vạn Nhai xem hắn có thám thính được tin gì quan trọng không…”
Khánh Trần còn chưa dứt lời, một người không hề nghe thấy cuộc trò chuyện trong tai nghe Lam Nha như La Vạn Nhai lại chủ động nói:
“Ta nghe ngóng được 2 tin tức hữu dụng, tin đầu tiên là những người này sắp có hành động gì đó ở thế giới ngoài.
Đây chỉ là suy đoán của ta, vì bây giờ họ đang cần một số tiền rất lớn, mấy ngày trước họ còn bảo chúng ta đem tiền đến Vương Thành ở thế giới ngoài, ở đó sẽ có người đứng ra nhận tiền của chúng ta.
Ai cũng biết cách chuyển tiền này rất nguy hiểm, tại sao họ không chọn cách nào đó an toàn hơn, ta đoán họ sắp có hành động gì đó nên mới cần gấp nhiều tiền như vậy.”
La Vạn Nhai thở dốc một hơi rồi tiếp tục nói:
“Tin tức thứ hai là lúc ta đảo ngược tẩy não họ, một người trông giữ từng tiết lộ nguyên nhân họ chuẩn bị rời khỏi khu thứ bốn, hắn nói ở đây sắp có một trận ác chiến, đã lập một cái bẫy cho một người, đêm nay nhất định người đó sẽ chết.”
“Ta nghĩ người họ muốn giết đêm nay chắc chắn có thân phận rất cao, vì lúc đó họ còn nói, cái chết của người này nhất định sẽ khiến Lý thị rất tức giận, họ chắc chắn sẽ lùng bắt thủ phạm ở khắp nơi.”
La Vạn Nhai nói:
“Cho nên, những người đó mới định rời khỏi khu thứ bốn để tránh bị tìm ra.”
Lúc này Khánh Trần đã thu lại súng bắn tỉa, hắn đang đi thang máy xuống phía dưới.
Hắn không ngờ chỉ sau mấy ngày mà La Vạn Nhai có thể nghe ngóng được nhiều tin tức như vậy.
Hơn nữa đối phương còn không yêu cầu hắn phải trao đổi hai tin tức này bằng thứ gì đó.
“Thiên Chân, hỏi hắn vì sao lại chủ động nói chuyện này với chúng ta.”
Khánh Trần nói.
Trương Thiên Chân nhìn La Vạn Nhai qua kính chiếu hậu:
“Tại sao ngươi lại chủ động nói những chuyện này với chúng ta, ngươi không muốn trao đổi lấy thứ gì sao?”
La Vạn Nhai chân thành nói:
“Chẳng phải ngài vừa cứu ta và người nhà của chúng ta sao, chuyện này còn chưa đủ để trao đổi hai tin tức này sao.”
Lúc này, hắn đã hiểu rõ một chuyện.
Đầu tiên, Bạch Trú có năng lực rất lớn ở thế giới trong, thậm chí còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, trong khi những người du hành khác còn không tìm nổi manh mối của bọn côn đồ thì Bạch Trú lại có thể mai phục sẵn từ xa.
Chỉ riêng chuyện này đã thể hiện rõ thực lực của Bạch Trú.
Thứ hai, Bạch Trú rất giữ uy tín, họ đã nói đến cứu hắn thì chắc chắn sẽ đến, không hứa xuông như những người du hành lừa tiền của hắn lúc trước.
Cuối cùng, cách Bạch Trú xử lí những người du hành không đi theo họ rất hợp ý La Vạn Nhai, những người vừa có năng lực, lại vừa có thể xử lí mọi chuyện thông minh thế này rất hiếm có.
Nhưng đây đều là ưu điểm của Bạch Trú.
La Vạn Nhai biết rất rõ, Bạch Trú có nhiều ưu điểm cũng đồng nghĩa với việc rất khó gia nhập.
Cho nên, hắn mới chủ động nói những tin tức mình biết, hắn muốn Bạch Trú hiểu, hắn có rất nhiều tác dụng!
Lúc này, La Vạn Nhai cười nịnh nói:
“Các vị đã cứu ta một mạng, sau này La Vạn Nhai nhất định sẽ trả ơn cứu mạng hôm nay.
Không cần biết là thế giới trong hay thế giới ngoài, chỉ cần Bạch Trú nói một câu, dù là mưa bom bão đạn hay trèo đèo lội suối, La Vạn Nhai sẽ không bao giờ từ chối.”
Hắn đang cố thể hiện lòng trung thành để tìm một cơ hội gia nhập Bạch Trú!
Hắn biết các thành viên của Bạch Trú đều bình đẳng như nhau, nên nếu hắn có gia nhập thì chắc chắn sau này sẽ không bị sai bảo như người hầu.
Trương Thiên Chân cười nhìn La Vạn Nhai qua gương chiếu hậu:
“Ngươi muốn gia nhập Bạch Trú thật sao? La tổng, đây không phải chuyện tiền bạc có thể giải quyết đâu, chuyện ngươi có được gia nhập hay không đều phụ thuộc vào tâm trang của ông chủ.”
“Đừng đừng đừng.”
La Vạn Nhai vội vàng cười nói:
“Sao ngài còn gọi ta là La tổng, sau này mọi người cứ gọi ta là Tiểu La.”
Lưu Đức Trụ nhăn nhó nhìn khuôn mặt già nua của La Vạn Nhai.
Nếu so về độ vô sỉ thì có lẽ tất cả thành viên Bạch Trú đều không phải đối thủ của La Vạn Nhai mất.
Lúc này, Khánh Trần nói vào tai nghe Lam Nha:
“Các ngươi không cần quan tâm đến hắn, cứ đưa họ đến chỗ Trương Thừa Trạch là được, hỏi xem thân phận của hai người du hành khác là gì, nếu có ích thì để lại, nếu vô dụng thì thả đi.”
“Ông chủ, ngươi định đi đâu?”
Trương Thiên Chân hỏi.
Khánh Trần:
“Ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm.”
Lưu Đức Trụ:
“Có cần ta hỗ trợ không?”
Khánh Trần:
“Không cần, chuyện đêm nay ngươi không được tham gia.”
Chương 770: Lý Trường Thanh Gặp Nguy
Vì chuyện đêm nay quá nguy hiểm.
Theo những gì La Vạn Nhai vừa nói, đêm nay Jindai và Kashima định giết một nhân vật lớn nào đó, nhưng thân phận của người đó phải lớn đến mức nào mới có thể khiến Lý thị lật tưng cả khu thứ bốn để tìm hung thủ?
Giờ này còn nhân vật lớn nào của Lý thị chưa về trang viên Bán Sơn?
Lý Trường Thanh!
Người phụ trách mạng lưới tình báo của Lý thị!
Người đầu tiên Khánh Trần nghĩ đến là Lý Trường Thanh gặp nguy hiểm.
Chỉ có những người có thân phận lớn như nàng mới có thể khiến Lý thị giân dữ.
Hơn nữa, cái chết của nàng cũng có thể khiến toàn bộ hệ thống tình báo của Lý thị tê liệt ngay khi chiến tranh sắp nổ ra.
Khánh Trần lại nghĩ, nếu họ muốn tạo một cái bẫy thì chắc chắn phải có nội gián nào đó trong gia tộc, vậy ai đã tiết lộ hành tung của Lý Trường Thanh cho những người đó.
Lý Vân Dịch.
Chỉ có người vừa bị ông lão tước quyền lực Lý Vân Dịch mới có động cơ làm chuyện này!
Thiếu niên hiểu rõ một chân lí, nếu ngươi không thế thấy rõ chân tướng của một chuyện gì đó thì chỉ cần thêm yếu tố ‘Lợi ích’ vào, mọi chuyện sẽ lập tức rõ ràng.
Hắn không thể khẳng định Lý Vân Dịch cấu kết với Jindai và Kashima để làm chuyện này, nhưng hắn có thể chắc chắn Lý Vân Dịch liên quan đến chuyện này.
Khánh Trần gọi điện thoại cho Lý Trường Thanh nhưng lại không thể liên lạc được, xem ra ai đó quanh nàng đang cố ý làm nhiễu tín hiệu.
Từ việc này, Khánh Trần lại càng chắc chắn, mục tiêu đêm nay của Jindai và Kashima chính là Lý Trường Thanh, nên họ mới cố ý làm nhiễu sóng điện thoại để nàng không thể liên hệ với mọi người!
Vừa bước ra khỏi thang máy, hắn đã phi nhanh về phía một con đường nào đó ở khu thứ bốn, hắn vừa liên lạc với Lý Đông Trạch để lấy tin tức về Khánh Văn và Khánh Chung, bây giờ chỉ cần biết hai người này ở đâu thì chắc chắn Lý Trường Thanh đang ở đó.
Tuy hắn và Lý Trường Thanh mới quen biết nhau không lâu, nhưng hắn không muốn đối phương chết.
Khu thứ bốn lúc này vẫn rực rỡ như trước, con cá heo màu xanh vẫn bơi đi bơi lại trên bầu trời, mỗi khi hình dáng khổng lồ của nó bơi qua đều khiến những người đứng dưới cảm thấy áp bách.
Khánh Trần đến vị trí Lý Đông Trạch vừa nói với hắn.
Nhưng một lúc sau bỗng xảy ra một chuyện khiến hắn rất bất ngờ.
Một người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử là Khánh Chung đang được những người bảo vệ hộ tống chạy lại gần chỗ hắn.
Có vẻ Khánh Chung đang bị thương, vạt áo phần eo của hắn đang bị máu tươi nhuộm đỏ.
Mười người đó chạy ngang qua trước mặt Khánh Trần, có lẽ họ nghĩ hắn chỉ là một người bình thường nên mới không cảnh giác chút nào.
Nhưng Khánh Trần lại không làm gì mà để mặc họ chạy qua, ngay khi bọn Khánh Chung chạy qua người hắn, hơn mười người khác gồm cả Khánh Văn lại xuất hiện trước mặt hắn.
Họ cũng chạy lướt qua trước mặt Khánh Trần.
Như thể trận chiến giữa những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử chẳng liên quan gì đến hắn.
Hắn có nên ra tay giết họ không?
Khánh Trần vừa nhìn bóng lưng những người vừa chạy qua, vừa nhớ lại hứa hẹn của thủ lĩnh ảnh tử Khánh thị.
Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết Khánh Văn và Khánh Chung.
Khánh Trần biết rõ địa hình ở khu thứ bốn, lúc này hắn chỉ cần tìm một vị trí nào đó có tầm bắn tốt là có thể giết hai người này.
Thật ra hắn có thể nổ súng ngay trên đường, nhưng nếu hắn làm như vậy thì chắc chắn những người bảo vệ Khánh Văn sẽ lập tức quay lại giết hắn
Nếu Khánh Trần thật sự bị họ đuổi theo, dù hắn có dùng hết sức chạy trốn cũng khó có thể trốn khỏi họ.
Nhưng nếu hắn đi giết hai người kia thì Lý Trường Thanh sẽ thế nào? Khánh Trần còn chưa tìm thấy Lý Trường Thanh!
Thiếu niên đứng bên vệ đường nhìn thành phố rực rỡ trước mắt, bây giờ hắn nên chọn đi giết hai người được chọn để loại bỏ bớt đối thủ trong cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, hay đi cứu một người mình mới quen chưa đến một tháng?
Nhưng chỉ mới mấy giờ trước, hắn vừa nói với đối phương, bây giờ họ là bạn.
Khánh Trần tưởng tượng ra hình ảnh đối phương leo lên nóc nhà hắn để buộc Vô Tâm Đồng Linh.
Mỗi lần hình dung lại cảnh nàng tỉ mỉ thắt một cái nơ con bướm trên dây treo chuông là hắn lại cảm thấy buồn cười.
Khánh Trần còn nhớ nàng từng ngây thơ móc ngón út với hắn ở biệt viện Thu Diệp chỉ để hắn ghi nhớ một thỏa thuận giữa hai người, thỏa thuận đó là Khánh Trần và nàng sẽ dùng thân phận người bình thường để đi chơi.
Rõ ràng nàng biết thỏa thuận này rất khó thực hiện.
Nhưng dù thỏa thuận đó có khó thực hiện thì vẫn là thỏa thuận.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nhất, tìm giúp ta xem bây giờ Lý Trường Thanh đang ở đâu.”
“Ngươi muốn giao dịch sao? Ngươi phải làm một việc giúp ta.”
Nhất hỏi.
“Được.”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










