1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 79 : Quạ Đen Của Tòa Án Cấm Kỵ (c781-c790)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 79 : Quạ Đen Của Tòa Án Cấm Kỵ (c781-c790)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 781: Quạ Đen Của Tòa Án Cấm Kỵ

Trên tầng cao nhất của toà nhà ba ngàn mét.

Tam Nguyệt giữ lại áo choàng bị gió thổi bay của mình, gió ở đây lớn đến mức con quạ đen còn không thể đứng vững trên vai nàng, chỉ có thể bám chặt vào áo để không bị thổi bay.

Tam Nguyệt tiếp tục nói:

“Gió to thế này mà không hề bắn trượt phát nào trong vòng 2600 mét, trên thế giới có một tay bắn tỉa như vậy, chỉ sợ toà án cấm kỵ sẽ phải bận rộn rồi.”

Ý là sẽ có rất nhiều siêu phàm giả chết dưới súng ngắm.

Lý Đông Trạch nghe vậy thì đột nhiên hỏi:

“Ngươi không muốn thu nhận hắn sao?”

Tam Nguyệt bình tĩnh nhìn hắn:

“Toà án cấm kỵ có nguyên tắc của mình, chúng ta chỉ lấy siêu phàm giả sắp chết già, hoặc đã chết thôi.”

“Nguyên tắc này có từ bao giờ vậy?”

Lý Đông Trạch hỏi.

“Không biết từ đời nào nữa.”

Tam Nguyệt nói:

“Ta cảm thấy nguyên tắc này rất tốt, có thể giới hạn chúng ta được thu nhận cái gì, không thể nhận cái gì.

Nếu như không có nguyên tắc này, tà án cấm kỵ có thể thu nhận bất kì siêu phàm giả nào mà mình muốn.

Ngươi cướp tài nguyên của ta, ta có thể giả vờ làm chính nghĩa để thu nhận ngươi.

Ngươi cướp danh lợi của ta, ta cũng có thể giả vờ làm chính nghĩa thu nhận ngươi.”

“Toà án cấm kỵ tồn tại vì loài người, vì để kiềm chế tốc độ sinh trưởng của khu cấm kỵ, trong lòng đám quạ đen còn có lòng tin rằng những chuyện này tốt với chúng ta.

Nếu như không có nguyên tắc đó, toà án cấm kỵ sẽ bị dính vào danh lợi thế tục, lòng tin của mỗi quạ đen cũng không còn đơn giản nữa.”

Mọi người đều gọi thành viên của toà án cấm kỵ là quạ đen, mà họ cũng chấp nhận cái tên này.

Toà án cấm kỵ có điều kiện quyết định việc thu nhận rất nghiêm khắc, nhất định phải dựa vào vật cấm kỵ nào đó để đưa ra quyết định cho người chết già, sau đó phải để toà án cấm kỵ giám thị, chờ đợi cái chết tự nhiên.

Cho nên, thật ra đám quạ đen chỉ thu nhận người đã chết thôi.

Cũng chính vì như thế, mới có cảnh tượng kì lạ: toà án cấm kỵ đi lại trên chiến trường đang có hai bên đánh nhau mà không hề bị tấn công.

Bởi vì quạ đen có nguyên tắc của quạ đen.

Trên thực tế, nếu như không có toà án cấm kỵ, có lẽ hơn mười thành phố, bao gồm thành phố số 18, thành phố số 1, thành phố số 7 đã sớm biến thành khu cấm kỵ rồi.

Tam Nguyệt nhìn Lý Đông Trạch:

“Nhìn phản ứng của ngươi, ta luôn cảm thấy có lẽ ngươi biết tay bắn tỉa này.”

“Không biết.”

Lý Đông Trạch lắc đầu.

“Hiểu rồi, ngươi vẫn không biết nói dối trước mặt ta như trước kia.

Yên tâm đi, ta sẽ giữ bí mật, toà án cấm kỵ có nhiều bí mật lắm, cũng không thiếu bí mật này đâu.”

Tam Nguyệt lạnh nhạt nói:

“Cho nên đó là một người mà ngươi cần bảo vệ, là người thừa kế đời sau của Kỵ Sĩ sao?”

“Ta đã nói là không biết rồi mà.”

Lý Đông Trạch nhíu mày, sau đó lấy đồng hồ bỏ túi từ trước ngực ra.

“Không cần nghĩ cách chuyển đề tài đâu, ngày mai có mưa.”

Tam Nguyệt nói, lại nhìn về phía cao ốc Kim Mậu, không nhắc đến thân phận của Khánh Trần nữa:

“Rốt cuộc tay bắn tỉa cũng có giới hạn cao nhất của mình, những chiến sĩ gen cấp B kia không có tay bắn tỉa che chở, hẳn là sẽ không ngừng lẩn tránh đường đạn giống Lý Trường Thanh trước kia.

Như vậy, nếu muốn bắn trúng họ, rất có thể sẽ bắn nhầm cả Trường Thanh, dù sao cần hai giây đạn mới đến khoảng cách 2000 mét được, dù là người giỏi tính toán cũng không thể phán đoán một cao thủ cấp B ở đâu hai giây sau.”

Trước đó, sở dĩ tay bắn tỉa của gia tộc Jindai có thể nổ súng là vì tám tên cao thủ đã giới hạn hành động của Lý Trường Thanh trong phạm vi rất nhỏ rồi, họ có cách phối hợp rất ăn ý.

Nhưng Lý Trường Thanh chỉ có một mình, nàng không có cách nào khóa chặt vòng chiến.

Giống như Tam Nguyệt nói.

Sau khi Khánh Trần giết chết tất cả tay bắn tỉa đã chuyển họng súng về phía chiến trường.

Hắn muốn tiếp tục ám sát chiến sĩ gen cấp B, nhưng lúc này tất cả chiến sĩ gen cấp B đều bắt đầu lẩn tránh đường đạn, di chuyển cực nhanh.

Họ không ngừng thay đổi vị trí, dù làm thế sẽ bỏ lỡ cơ hội tấn công Lý Trường Thanh.

Khánh Trần gần như không thể bắn trúng họ mà không bắn nhầm Lý Trường Thanh được.

“Ngươi cảm thấy hắn sẽ làm thế nào? Lúc này tay bắn tỉa đó sẽ rất lúng túng, đúng là hắn chọn một khoảng cách rất có lợi cho mình, hắn bắn được người khác, người khác không bắn được hắn, nhưng khoảng cách quá xa sẽ khiến đường đạn quá dài.”

Lý Đông Trạch bình tĩnh phân tích.

“Sao ta biết được, ta đã bắn tỉa bao giờ đâu.”

Tam Nguyệt vừa vuốt lông quạ đen sáu mắt trên vai, vừa trả lời.

Chỉ là lúc này, Khánh Trần không tiếp tục nổ súng vào trong chiến trường nữ mà nâng họng súng lên, giống như muốn bắn lén những ngôi sao trên trời vậy.

KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước.


Chương 782: Tại Cao Ốc Kim Mậu 1

Hắn liên tục bóp cò mấy lần, mặc cho đạn bay lên không trung.

Tam Nguyệt thấy cảnh này, thở dài nói:

“Không chỉ bắn chính xác, hơn nữa còn rất thông minh, lần này cũng đủ để Lý Trường Thanh trở mình.”

Chưa chắc mỗi phát súng trên chiến trường của một tay bắn tỉa đều phải trúng đích mới được coi là uy hiếp, hắn chỉ cần khiến tất cả kẻ địch biết mình vẫn còn ở đó, mình chính là một sự uy hiếp.

Mọi người trong chiến trường không thể xác định có phải một giây sau mình sẽ là đối tượng bị ngắm bắn không, chỉ có thể không ngừng chuyển động thật nhanh, bỏ lỡ hết những cơ hội chém giết.

Tiếng súng ngắm giống như thanh kiếm Damocles treo trên đầu mỗi kẻ địch, ai cũng không biết nó sẽ rơi xuống lúc nào.

Sở dĩ Tam Nguyệt thở dài nói ra câu này, là vì nàng biết sẽ có càng nhiều siêu phàm giả chết trong tay tên bắn tỉa kia.

Sau đó, quạ đen lại phải tăng ca.

Trong chiến trường trên phố đã mất ba chiến sĩ gen, tất cả đều cẩn thận đề phòng mũi tên của Lý Trường Thanh, nhưng sau khi Thanh Ngọc trở lại trong tay áo nàng thì không được sử dụng nữa.

Lý Trường Thanh biết, chắc chắn lúc này cao thủ cấp A đang ẩn nấp chờ phá hủy thanh kiếm của nàng.

Tiếng súng ngắm còn đang vang lên, nhưng không có một viên đạn nào bắn vào trong phố.

Tất cả chiến sĩ gen đều cảm nhận được áp lực vô hình, càng ngày càng gò bó khi đối mặt với Lý Trường Thanh.

Cho nên rõ ràng gia tộc Jindai chiếm ưu thế về số lượng và thực lực, nhưng lại giống như bị Lý Trường Thanh lấn áp vậy.

Đây chính là quyền hành của tay bắn tỉa trên chiến trường, không ai có thể coi thường được.

Lúc này, gia tộc Jindai chỉ còn lại năm cao thủ, Lý Trường Thanh đột nhiên uốn dẻo cơ thể, hai bàn tay uốn lượn giống như đang vẽ ra một vòng tròn đẹp đẽ trong nháy mắt.

Đó là Bát Quái Chưởng Pháp mà Lý Trường Thanh được học từ nhỏ, bởi vì lúc này kẻ địch không bao vây nàng nữa nên nó mới có đất dụng võ.

Tiếng súng ngắm kia giống như một nhịp trống kì diệu, để Lý Trường Thanh chiến đấu dễ dàng thoải mái.

“Dựa theo nguyên tắc của tay bắn tỉa, thật ra hắn nên giết những tay bắn tỉa khác rồi mới thay đổi vị trí.”

Tam Nguyệt nói:

“Quan hệ của hắn và Lý Trường Thanh rất tốt à, lại tình nguyện vi phạm nguyên tắc của tay bắn tỉa, ở đây giúp đỡ ngăn chặn khí thế của kẻ địch trên chiến trường.”

“Ta không biết hắn.”

Lý Đông Trạch nói.

“Nếu không đi thật, hắn sẽ gặp phiền phức đấy.”

Tam Nguyệt nói.

Nói rồi, Tam Nguyệt quay người đi xuống tầng.

“Ngươi đi đâu đấy?”

Lý Đông Trạch hỏi.

Tam Nguyệt ngẫm nghĩ:

“Không cần xem tiếp trận chiến nữa.

Nghe nói dưới tầng có một quán bar nhỏ không tệ, có thể gọi một ly cocktail, uống xong sẽ đi thu dọn thi thể siêu phàm giả của gia tộc Jindai…Nói không chừng còn phải nhặt xác cho người thừa kế Kỵ Sĩ nữa đấy.”

Có vẻ Tam Nguyệt đã biết chắc kết quả rồi.

Tam Nguyệt nhìn về phía Lý Đông Trạch:

“Không đi uống một chén sao?”

Nhưng Lý Đông Trạch lại quay người đi nhanh hơn cả Tam Nguyệt:

“Không cần, ta còn có việc khác.”

“Đi cứu người?”

Tam Nguyệt hiếu kỳ nói:

“Không đến uống một chén?”

“Không uống, rượu trong quầy dưới tầng đều được nhập hàng từ chỗ ta.”

Lý Đông Trạch nói.

Tam Nguyệt hiếm khi tỏ ra ngạc nhiên.

Vào lúc này, Khánh Trần vừa bóp cò, vừa chú ý đến động tĩnh xung quanh.

Hắn cũng biết rõ nguyên tắc của một tay bắn tỉa, nếu đã hoàn thành nhiệm vụ, xử lý tay bắn tỉa bên đối phương rồi thì phải nhanh chóng rời khỏi mới đúng.

Gia tộc Jindai có rất nhiều sát thủ trong thành phố số 18, nhiều đến mức có thể đồng thời đối phó với hắn và Lý Trường Thanh.

Một tay bắn tỉa đứng im bất động, nhất định sẽ bị người ta tìm thấy.

Thế nhưng hắn cũng biết Lý Trường Thanh vẫn còn có áp lực rất lớn, hắn không thể buông tay.

Một lát sau, lão Cửu đang hôn mê đã tỉnh lại từ bao giờ.

Hắn nằm trên mặt đất híp mắt quan sát nửa ngày, cuối cùng cũng tìm đúng thời cơ đứng dậy, vọt tới chỗ một người trong đó để giảm bớt áp lực giúp Lý Trường Thanh như không thiết sống nữa.

Lão Cửu còn đang bị thương, cho nên sức chiến đấu giảm mạnh, hắn chỉ có thể chật vật ôm lấy chiến sĩ gen bị ngã xuống, kiên quyết không buông tay.

Mặc cho đối phương đấm từng cú lên xương sườn của hắn.

Lão Cửu vốn phải đổi tên thành lão Thập Lục, sợ rằng sau trận chiến này lại thành lão Thập Cửu.

Vết thương do từng cú đấm gây ra chưa chắc đã nhẹ hơn súng ống.

Mũi tên lại xuất hiện trong tay áo của Lý Trường Thanh, đâm vào hốc mắt chiến sĩ gen đang bị lão Thập Cửu khoá chặt nhanh như chớp.

Nhìn đến đây, Khánh Trần quả quyết cất súng rời đi.

Không hề dây dưa dài dòng.

Hắn đội mũ trùm, đi đến lối thoát hiểm của cao ốc Kim Mậu.

Cao ốc Kim Mậu đã bị cắt điện từ bao giờ rồi, cả toà nhà tối om.

Khánh Trần vừa đi vào lối thoát hiểm, một bóng người lao đến từ chỗ cầu thang mờ tối.


Chương 783: Tại Cao Ốc Kim Mậu 2

Hắn vô ý thức đưa hai tay ra chắn trước mặt, cơ bắp cả người căng cứng.

Trong chớp mắt, Khánh Trần không thể né tránh được, mới lựa chọn dùng cẳng tay đỡ một cú đá của vị khách không mời mà đến này.

Cả người thiếu niên bay ngược ra khỏi lối thoát hiểm giống như một đống cát, đập vào trên bức tường cầu thang.

Thật nhanh!

Người tới là một chiến sĩ gen cấp B!

Khánh Trần là cấp D đỉnh phong, không hề có sức đánh trả chiến sĩ gen cấp B này, xương cốt cả ngươi như vỡ ra thành từng mảnh, lục phủ ngũ tạng cực kì đau đớn.

Hắn đau đến mức phun ra một ngụm máu tươi, gần như muốn ngất đi!

“Ngươi chính là tay bắn tỉa kia đi.”

Chiến sĩ gen cấp B bình tĩnh hỏi.

Khánh Trần nhận ra giọng nói này.

Vương Bính Tuất.

Là Vương Bính Tuất đã từng hộ tống đội ngũ thu thú!

Mặc dù súng ngắm lợi hại, nhưng chỉ đến lúc này, Khánh Trần mới nhận ra rõ sự chênh lệch thực sự giữa mình và cao thủ.

Quả nhiên vẫn phải chăm chỉ tu hành.

Cũng may lúc này Khánh Trần vẫn dùng dáng vẻ của Zard, chắc đối phương không nhận ra hắn đâu?

Vương Bính Tuất đi ra khỏi lối thoát hiểm, nhưng lúc Khánh Trần ho ra máu, Vương Bính Tuất lại nhìn thấy một khẩu súng ngắm màu đen to lớn bỗng nhiên xuất hiện trong tay đối phương, bóp cò về phía mình.

Vương Bính Tuất vội vàng quay người muốn tránh đường đạn, nhưng hắn đứng quá gần Khánh Trần, căn bản không ngờ đối phương lại đột nhiên lấy súng ngắm ra.

Trong tiếng ầm vang, Vương Bính Tuất không tránh kịp, cánh tay trái của hắn bị bắn một phát gãy xương.

Khánh Trần thở dài trong lòng, đối mặt với cao thủ cấp bậc này, chỉ cần đối phương đề phòng, mình sẽ không thể bắn ra hiệu quả trí mạng ở khoảng cách gần ngay trước mặt được.

Vương Bính Tuất vừa đau đớn vừa giận dữ, hắn lao lên nhanh như báo đi săn, đá một cú vào đầu Khánh Trần, muốn khảm nó vào trong tường.

Khánh Trần chuyển động họng súng theo Vương Bính Tuất, lại phát hiện đối phương nhanh hơn hắn quá nhiều!

Nguy hiểm!

Đường cùng rồi!

Một tiếng búng tay vang lên.

Nó truyền đến từ trong lối thoát hiểm.

Còn có người khẽ nói:

“Mới uống hai chén trà mà suýt nữa đã đến muộn.”

Thời gian trong cao ốc Kim Mậu dường như…Không, là chậm lại thật.

Một người đội mũ lưỡi trai ung dung đi lên mười bậc thang.

Đối phương leo cầu thang rất nhàn nhã, nhưng tốc độ lại cực kì nhanh.

Cái chân đang đá ra của Vương Bính Tuất chậm chạp đến gần đầu Khánh Trần giống như một bộ phim quay chậm.

Mà bóng người đội mũ lưỡi trai kia thì ho một tiếng, đi ngang qua bên cạnh Vương Bính Tuất.

Chỉ thấy hắn lướt nhẹ ngón tay qua cổ Vương Bính Tuất, nhẹ nhàng nhã nhặn giống như chuồn chuồn đạp nước.

Sau đó, bóng người kia nâng cái chân đang đá Khánh Trần của Vương Bính Tuất lên 10 cm.

Lại một cái búng tay.

Tốc độ thời gian bỗng nhiên khôi phục bình thường.

Thời gian đang sền sệt giống như một vũng bùn.

Mà sau một tiếng búng tay, thời gian bỗng nhiên đổ ập xuống như đập nước vỡ đê.

Giữa cổ Vương Bính Tuất đột nhiên chảy máu đầm đìa, cái chân đang đá Khánh Trần lại lướt qua đỉnh đầu, trúng vào bức tường trống rỗng!

Bức tường vỡ vụn, một đống tro bụi bắn hết lên người Khánh Trần.

Nhưng Vương Bính Tuất còn thảm hơn hắn, thậm chí chiến sĩ gen cấp B này còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì đã chết vì động mạch cổ vỡ tan rồi.

Trong ánh sáng lờ mờ, Khánh Trần khiếp sợ nhìn người quen thuộc trước mặt:

“Ảnh Tử tiên sinh?”

Ảnh tử Khánh thị ngồi xổm ở trước mặt Khánh Trần, gõ nhẹ đốt ngón tay ngón giữa, ngón trỏ của mình lên trên mặt Khánh Trần, phát ra tiếng vang lộp bộp.

Giống như đập vào gỗ.

Sau đó, Ảnh tử Khánh thị lại nhìn về phía cổ tay Khánh Trần.

Hắn cầm cổ tay Khánh Trần lên ngắm nghía:

“Con Rối Giật Dây? Vậy mà tổ chức Kỵ Sĩ lại truyền thừa Con Rối Giật Dây cho ngươi, xem ra bây giờ tổ chức Kỵ Sĩ có rất nhiều sát ý, còn dùng cả vật cấm kỵ đã phủi bụi từ lâu này.”

Khánh Trần luôn có cảm giác bất lực khi đối mặt với ảnh tử Khánh thị.

Dường như đối phương biết tất cả mọi chuyện, nhưng lại không hề để ý.

Ngươi không biết rốt cuộc hắn là ai, cũng không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Nếu như ngươi không biết loại người này muốn làm gì, sẽ không có cách nào đối phó với hắn.

“Còn có cả vật cấm kỵ ACE-005 nữa, sư phụ Lý Thúc Đồng của ngươi chịu chi thật đấy, còn cho ngươi cả cấm kỵ vật ACE-005.”

Ảnh tử Khánh thị tiếp tục thở dài nói:

“Xem ra, có phải ta cũng nên cho ngươi vật cấm kỵ mới có thể lấy lòng ngươi được không?”

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:

“Cũng không phải là không được.”

“Khụ khụ, không ngờ ta sẽ đến cứu ngươi đúng không.”

Ảnh tử Khánh thị ho khan nói:

“Lục phủ ngũ tạng bị lệch, xem ra ngươi phải nghỉ ngơi mấy ngày…Xương cốt, ồ, xương cốt của ngươi lại không sao.”

Ảnh tử Khánh thị véo xương cánh tay hắn, phát hiện vốn nên gãy xương nhưng lại không sao cả.


Chương 784: Bát Quái Chưởng 1

Lúc này Khánh Trần cũng nhận ra, rõ ràng vừa rồi hắn đã dùng hai tay chặn đòn tấn công của Vương Bính Tuất, mặc dù đối phương không dùng hết sức, nhưng cũng cực kì kinh khủng.

Nếu là lúc trước thì cánh tay đã sớm nát rồi, nhưng bây giờ hắn đã ăn chín con Long Ngư, xương cốt không có việc gì, chỉ có một vài vết bầm ê ẩm rất nhỏ.

Công hiệu của chín con Long Ngư còn mạnh hơn tưởng tượng, chẳng trách sư phụ Lý Thúc Đồng của mình cũng muốn đến Long Hồ trộm cá!

Nhưng điều càng khiến Khánh Trần chấn động lại là năng lực của ảnh tử.

Lúc này, khuôn mặt của ảnh tử Khánh thị đã bị mũ lưỡi trai che mất, hành lang vốn lờ mờ, Khánh Trần càng không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

“Được rồi, bây giờ ngươi đã an toàn.”

Ảnh tử Khánh thị cười nói:

“Chuẩn bị rời đi thôi, nếu không sẽ phải…”

Đang nói, hắn dần thu lại nụ cười, vì Khánh Trần đã hôn mê bất tỉnh.

“Được rồi, giúp đỡ đến cùng vậy.”

Ảnh tử Khánh thị phất tay tạo ra một ám ảnh chi môn, sau đó túm lấy mặt áo sau lưng Khánh Trần, dễ dàng đi vào.

cánh cửa không gian

Bên kia là tầng 132 của toà nhà Lạc Thần, nơi ở của Khánh Trần.

Ảnh tử Khánh thị ném Khánh Trần lên ghế sô pha, tạo ra một ám ảnh chi môn khác, không biết là đi đâu.

Không lâu sau, ảnh tử Khánh thị trở về, lần này hắn còn mang theo thi thể của Vương Bính Tuất, ném lên sàn phòng khách của Khánh Trần.

Ảnh tử Khánh thị lại rời đi, năm phút sau trở lại, trên tay còn xách thi thể của hai chiến sĩ gen cấp B, như vừa đến đường phố trộm về vậy.

Hắn nhìn ba thi thể dưới đất rồi nói với Khánh Trần đang hôn mê:

“Vật cấm kỵ khá khó tìm, nhưng tìm vài tế phẩm cho ngươi lại không khó, tên cấp A kia chưa thể chết ngay được, ta phải chờ một lát nữa.

Hay là Lý Trường Thanh không giết được hắn, ta tự mình ra tay chơi đùa? Nhưng hình như hơi mạo hiểm.”

Ảnh tử Khánh thị cứ nói một mình, có vẻ cũng không để ý Khánh Trần có nghe được hắn nói gì không.

Trong cao ốc Kim Mậu, Lý Đông Trạch đang nhanh chóng đi thang máy đến tầng 130.

Hắn chậm rãi đi ra, tra xét tình hình xung quanh.

Lúc này, cao ốc Kim Mậu đã có điện, Lý Đông Trạch phát hiện ra chiến trường ngoài lối thoát hiểm, chỉ là Khánh Trần và Vương Bính Tuất đều đã biến mất, còn lại mỗi bức tường vỡ vụn và vết máu trên đất.

Lý Đông Trạch lạnh mặt, cuối cùng hắn vẫn tới chậm.

Chỉ là hắn đoán Khánh Trần không chết, vì dựa theo dấu vết của trận chiến, chắc người bị va vào tường là Khánh Trần, mà một vũng máu lớn đối diện là của người đánh lén Khánh Trần.

Đương nhiên phải là động mạch chủ vỡ tan mới có thể tạo ra vũng máu tung toé thế này.

Kẻ địch chết rồi, chắc hẳn Khánh Trần vẫn còn sống.

Có người đã cứu Khánh Trần, hay Khánh Trần tự cứu mình? Lý Đông Trạch không thể xác định được.

Hắn nhìn về phía gần bức tường, nơi đó cũng có một vũng máu nhỏ.

Lý Đông Trạch đoán Khánh Trần bị thương nội tạng mới ho ra máu.

Nghĩ tới đây, vì không muốn người khác lấy được DNA của Khánh Trần, hắn cạy hết miếng đất đó lên, vác xuống tầng.

Trên con phố dài, do chiến đấu với cường độ cao trong thời gian dài khiến Lý Trường Thanh gần như kiệt sức, nàng không chủ động tấn công như lúc trước mà phải vừa đánh vừa lui lại phía sau.

Tám cao thủ của gia tộc Jindai lúc trước chỉ còn lại 2 người.

Đa phần đều nghĩ Bát Quái Chưởng là một loại võ lấy nhu thắng cương, nhưng thật ra Bát Quái Chưởng lại là một trong những môn võ hung ác nhất, chỉ những người từng luyện nó mới biết hầu như tất cả các chiêu thức của nó đều nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể con người….

Trong những giải đấu ở thế giới ngoài, thứ mọi người so đấu là sức mạnh chứ không phải so đấu võ thuật, nên người ta mới lầm tưởng Vương Bát Quyền chính là Bát Quái Chưởng.

Nhưng đối với người đã luyện Bát Quái Chưởng từ nhỏ như Lý Trường Thanh, thực lực cấp A cộng với kinh nghiệm luyện tập Bát Quái Chưởng đã khiến những tên chiến sĩ gen phải trả giá đắt, Bát Quái Chưởng chính cống là một môn võ rất kì quái, những người muốn dùng nó đều phải khiến tốc độ và phản ứng thần kinh của cơ thể nhanh hơn tốc độ mỗi đòn tấn công.

Có lẽ đây mới là bản chất của Bát Quái Chưởng.

Tổ chức tình báo của Hồ thị là một tổ chức trung lập, nhưng lí do chính khiến họ không bị các tập đoàn lớn thâu tóm không phải do họ đứng trung lập, mà vì họ có phương pháp tu luyện của riêng mình.

Nhưng tất cả mọi người đều không biết người đứng đầu tổ chức tình báo của Hồ thị không phải người của Hồ gia, mà lại là một thành viên của Lý thị như Lý Trường Thanh.

Một lúc sau, một tên chiến sĩ gen cấp B đã nhận ra Lý Trường Thanh sắp kiệt lực nên lập tức đuổi theo.

Lý Trường Thanh cũng không tiếp tục đánh lại họ nữa trước mà quay đầu chạy thẳng đến cuối con phố, nhưng ngay khi tên cấp B đó sắp chạm vào người nàng, nàng bỗng quay đầu nhìn lại.


Chương 785: Bát Quái Chưởng 2

Sau đó nàng dùng hai bàn tay trắng nõn đánh vỡ lớp phòng thủ trên tay chiến sĩ gen cấp B, sau khi lớp phòng thủ của hắn bị phá vỡ, Lý Trường Thanh bỗng hợp hai tay lại rồi đánh thật mạnh vào cằm đối phương, cứ đánh mạnh đến mức tên chiến sĩ gien đó lập tức bị đánh bay ra ngoài.

Sau đó, tên chiến sĩ gen cấp B đó bỗng nghe thấy một tiếng gãy xương trên người, nhưng hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cơ thể đã rơi bịch xuống đất, ý thức của hắn cũng biến mất theo!

Diệp Để Tàng Hoa!

Lúc này, cao thủ cấp A của gia tộc Jindai cũng đang đuổi theo sau Lý Trường Thanh, nhưng sau khi nhìn thấy đòn tấn công mạnh mẽ vừa rồi, hắn lại do dự không dám lại gần tấn công.

Hắn lo biểu hiện mệt mỏi trên mặt Lý Trường Thanh chỉ là ngụy trang.

Tiếng súng đã ngừng từ lúc nào.

Lý Trường Thanh quay sang nhìn vị trí Jindai Tougo vừa đứng lúc trước, nhưng chỗ đó đã chẳng còn ai.

Không cần nghĩ cũng biết đối phương đã sớm trốn rồi, vì kế hoạch lần này của gia tộc Jindai là giết nàng, nên chắc chắn họ đã sớm chuẩn bị biện pháp rời khỏi đây mà không bị Lý thị phát hiện.

Nhưng dù Jindai Tougo có thể trốn thoát khỏi đây thì hắn vẫn phải chịu sự trừng phạt của gia tộc.

Nếu kế hoạch đêm nay của họ thành công thì chắc chắn Lý Trường Thanh sẽ chết, cái chết của nàng sẽ khiến Lý thị phải chọn một người thay thế nàng phụ trách tổ chức tình báo, nhưng không phải ai cũng có thể nhanh chóng làm quen với nó, bây giờ liên bang sắp nổ ra chiến tranh, hệ thống tình báo trì trệ sẽ khiến Lý thị gặp nguy hiểm.

Nhưng nếu họ không thể giết Lý Trường Thanh, chắc chắn người chấp hành kế hoạch đêm nay là Jindai Tougo sẽ phải gánh chịu hậu quả.

Lý Trường Thanh quay sang nhìn cao ốc Kim Mậu cách đây hơn 2000 mét, không biết tay bắn tỉa đã rời khỏi đó chưa, hắn có gặp nguy hiểm gì không?

Nàng biết sau khi những tay bắn tỉa của gia tộc Jindai chết, hắn phải rời khỏi đó ngay lập tức.

Tay bắn tỉa nào cũng biết luật của những tay bắn tỉa.

Nhưng đối phương lại không đi, hắn còn cố giúp nàng dọa những tên chiến sĩ gen trên đường.

Nhưng nếu hắn làm như vậy thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Nàng nhìn xung quanh, không biết Vương Bính Tuất đã rời khỏi đây từ lúc nào, rất có thể Jindai Tougo đã sai hắn đi giải quyết tay bắn tỉa trên cao ốc Kim Mậu.

Nghĩ đến đây, Lý Trường Thanh bỗng quay đầu nhìn tên cao thủ cấp A đang đứng ngay sau nàng:

“Ông chủ của ngươi chạy rồi, bây giờ chỉ còn mỗi hai chúng ta ở đây thôi, ngươi muốn chết theo kiểu nào.”

Nhưng khi nàng vừa dứt lời, tên cao thủ cấp A lại không lao lên tấn công như trước mà nhanh chóng chạy vào con đường nhỏ phía xa.

Trong trận chiến đêm nay, nếu không có tay bắn tỉa thần bí giúp đỡ, có lẽ bây giờ cao thủ cấp A đã giết được Lý Trường Thanh.

“Bà chủ, có cần đuổi theo hắn không, ta có thể lái xe.”

Tiểu Ưng nói.

Lý Trường Thanh lắc đầu:

“Ngươi đi gọi lão Cửu dậy, ta còn phải xử lý chuyện quan trọng hơn.”

Cái giá phải trả để giết một cấp A rất lớn, đêm nay gia tộc Jindai đã chuẩn bị bảy tên chiến sĩ gen cấp B và một cao thủ cấp A để giết Lý Trường Thanh, mà cuối cùng vẫn không thể giết được nàng.

Huống chi bây giờ chỉ có một mình Lý Trường Thanh, dù nàng vẫn còn có thể chiến đấu nhưng nàng đã rất mệt mỏi rồi.

Hơn nữa, lúc trước nàng phải chiến đấu với cả tám người của gia tộc Jindai, còn tên cao thủ cấp A kia chỉ phải chiến đấu với một mình nàng, nên chắc chắn hắn sẽ không mệt mỏi như Lý Trường Thanh.

Vì đối phương nghĩ lữ đoàn 081 sắp đến đây nên hắn mới chạy trốn, nếu bây giờ Lý Trường Thanh đuổi theo hắn thì cũng khó mà chiến thắng được.

Nhưng đây không phải vấn đề quan trọng nhất.

Bây giờ Lý Trường Thanh nhất định phải đến cao ốc Kim Mậu, nàng lo Khánh Trần gặp nguy!

Chuyện truy sát Jindai Tougo và cao thủ cấp A có thể không cần làm ngay, nhưng chuyện này nhất định không thể trì hoãn.

Lúc này, tóc giả trên đầu Lý Trường Thanh đã rơi từ lúc nào, ngay cả chiếc áo khoác da màu đen trên người nàng cũng bị rách rất nhiều chỗ.

Nàng dứt khoát ném chiếc áo khoác da xuống đất, tuy chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ màu đen giữa thời tiết mùa đông nhưng nàng không cảm thấy lạnh chút nào.

Bây giờ nhìn Lý Trường Thanh còn oai phong hơn nhiều so với lúc trước.

“Hụ khụ khụ khụ khục.”

Lão Cửu đã tỉnh lại.

Nàng hỏi thăm lão Cửu:

“Có sao không?”

“Ta không sao cả.”

Lão Cửu ho khan nói:

“Bà chủ, ngài….Cần thận bị cảm.”

“Bây giờ ta phải đến cao ốc Kim Mậu ngay, có chuyện gì đợi lát nữa lại nói.”

Sau đó Lý Trường Thanh lập tức chạy về phía cao ốc Kim Mậu.

Lão Cửu gấp gáp nói:

“Chắc chắn lữ đoàn 081 Thuẫn Vệ doanh đang trên đường đến, ngài chạy đến đó làm gì, chẳng phải đứng đây an toàn hơn sao.”

“Không được, ta phải đi cứu người, các ngươi cứ đứng đây chờ họ.”


Chương 786: Điều Tra

Lý Trường Thanh vọng lại từ phía xa.

Lão Cửu vừa nhìn bóng lưng của bà chủ nhà mình vừa thầm tự nhủ, bây giờ còn chuyện gì quan trong đến mức Lý Trường Thanh bỏ cả việc truy sát Jindai Tougo và tên cao thủ cấp A kia?

Chắc chắn lúc này Thuẫn Vệ doanh đang trên đường đến đây, hơn nữa bây giờ cũng là thời điểm tốt nhất để lùng bắt những người của gia tộc Jindai.

Nếu bây giờ không nghĩ cách tìm ra họ ngay thì những nhân vật quan trọng của gia tộc Jindai ở thành phố số 18 sẽ chạy mất.

Nhưng hắn biết, bà chủ nhà mình đã muốn làm gì thì không ai có thể ngăn cản được.

Lý Trường Thanh vừa bước vào cao ốc Kim Mậu đã đi thang máy thẳng lên tầng 130 của.

Nàng đứng ở đúng vị trí mà Lý Đông Trạch từng đứng rồi quan sát tòa bộ căn phòng, chỉ cần nhìn lướt qua khung cảnh ở đây là nàng có thể chắc chắn tay bắn tỉa đã bị tấn công, hơn nữa hắn còn bị thương rất nặng !

Lý Trường Thanh tìm thấy một lỗ đạn bắn tỉa trên bức tường đối diện bức tường Khánh Trần từng đập lưng vào, từ những dấu vết để lại, nàng có thể đoán được đại khái những gì đang diễn ra ở đây.

Nhưng vấn đề là, Khánh Trần đâu? Vệt máu trên sàn là của ai.

Chuyện khiến nàng càm thấy khó hiểu nhất là trên sàn nhà thiếu mất 1 viên gạch, tại sao lại có một viên gạch biến mất?!

Trong những trận đấu bình thường, những viên gạch lát sàn rất dễ bị đập nát, nhưng làm gì có chuyện một viên gạch biến mất, chuyện này rất không bình thường!

Lý Trường Thanh đành đi xem camera giám sát của cao ốc Kim Mậu, sau đó nàng phát hiện video hôm nay đều biến mất.

Xem ra Khánh Trần không chết, chắc chắn ai đó đã cứu hắn.

Nhưng người cứu hắn là ai?

Nàng đành quay về con phố dài.

Lúc này Thuẫn Vệ doanh đã đến, họ đang kiểm tra những khu vực xung quanh.

Lý Trường Thanh nhìn Tiểu Ưng:

“Ngươi có sao không?”

“Không….Ta không sao.”

Tiểu Ưng nói:

“Chỉ là vừa rồi ta không có việc gì làm nên đã phất cờ hò reo, nhưng không ai nói gì…”

“Không sao.”

Lý Trường Thanh nói:

“Ngươi vui vẻ cũng là chuyện bình thường, sau này ngươi sẽ tiếp tục lái xe cho ta, khi nào chưa tiêm xong số thuốc biến đổi gen còn lại thì không được phép chiến đấu.”

Mặc dù đêm nay Tiểu Ưng không tham gia chiến đâu, nhưng đối phương đã lái xe giúp nàng thoát khỏi điểm phục kích đầu tiên của gia tộc Jindai.

Nếu lúc đó họ bị kẹt ở điểm phục kích đầu tiên của Jindai thì có lẽ khó mà sống nổi.

Lý Trường Thanh nói với Tiểu Ưng:

“Xe của chúng ta có chạy được nữa không?”

“Tuy cú đâm khá mạng nhưng xe của chúng ta chỉ bị xây xước một chút, động cơ không bị hỏng hóc gì.”

Tiểu Ưng nói.

“Vậy thì tốt, ngươi lái xe đi, chúng ta sẽ về trang viên Bán Sơn ngay bây giờ.”

Lý Trường Thanh nói.

Lý Trường Thanh quay sang dìu Lão Cửu lên hàng ghế sau.

Còn nàng lại ngồi lên vị trí gần ghế lái.

Lúc này, Lý Trường Thanh bỗng phát hiện ra một chuyện bất thường:

“Ngươi có thấy ai động vào những thi thể trên mặt đất không, sao lại thiếu mất hai cái?”

Tiểu Ưng run rẩy trả lời:

“Bà chủ, lúc đó ngài vẫn đang chiến đấu nên không để ý, tự dưng có một cánh của màu đen hiện lên bên ven đường.

Sau đó có một bàn tay đen sì vươn ra lôi chân hai tên chiến sĩ gen vào trong đó!”

Khi ấy Lão Cửu vẫn đang hôn mê nên mới không biết có chuyện gì xảy ra.

Lúc đó Tiểu Ưng cảm thấy rất sợ hãi, từ bé đến giờ hắn chưa bao giờ nhìn thấy mộ bàn tay vươn ra từ trong bóng tối để lôi thi thể đi, bây giờ nghĩ lại hắn vẫn cảm thấy sợ.

Lý Trường Thanh sửng sốt:

“Ám ảnh chi môn? Đừng sợ, đó là vật cấm kỵ ACE-008.”

Nàng biết về vật cấm kỵ này vì nó rất nổi tiếng trong lịch sử, thật ra vật cấm kỵ ACE-008 không phải cánh cửa đó, mà nó có hình một sợi dây chuyền.

Khi ấy văn minh siêu phàm giả còn chưa phổ biến như ây giờ, người bình thường đã nhặt được nó nhưng lại không biết nó là vật cấm kỵ, thậm chí lúc đó rất ít người biết đến vật cầm kỵ.

Đến khi tác dụng của vật cấm kỵ ACE-008 bị lan truyền ra ngoài, cả nhà người này đều bị giết.

Nghe nói những kẻ trộm mộ hoặc sát thủ từng dùng thứ này làm rất nhiều chuyện ác, không biết bây giờ người giữ nó là ai.

Lý Trường Thanh không có manh mối gì về tung tích vật cấm kỵ này, nàng cũng không biết người đó trộm 2 cái xác đi làm gì nên mới không thể đoán được gì về thân phận đối phương.

Nàng nhìn về phía con phố dài phía trước.

Sau đêm nay, tất cả thế lực còn sót lại của Jindai ở thành phố số 18 sẽ bị Lý Trường Thanh nhổ tận gốc.

Tại sao Jindai lại biết hành trình của nàng.

Ai đã cung cấp xe cho Jindai.

Nơi ở những cao thủ của Jindai, nguồn tiền chi trả các khoản phí, cách nhập cảnh,,,

Tất cả những thứ này sẽ biến thành manh mối cho Lý Trường Thanh.


Chương 787: Cám Ơn

Vì thành phố số 18 là một trong hai thành phố song sinh của liên bang nên ở đây hội tụ rất nhiều tai mắt của các thế lực lớn, nhưng từ đêm nay trở đi, trong vòng 10 năm tới gia tộc Jindai sẽ khó mà gây sóng gió gì ở thành phố này được nữa.

Đây là một tốn thất rất lớn đối với gia tộc Jindai.

Chiếc xe nhanh chóng lao ra khỏi chiến trường rồi đi về phía trang viên Bán Sơn.

Lúc này, việc Lý Trường Thanh bị tập kích đã khiến cả trang viên giới nghiêm, nhưng việc đầu tiên nàng làm sau khi đưa Lão Cửu đến bệnh viện không phải đến Xu Mật xử báo cáo, mà là bảo Tiểu Ưng lái xe đến biệt viện Thu Diệp.

Trước cửa biệt viên vẫn treo bảng từ chối tiếp khách như trước.

Lý Trường Thanh đẩy cửa bước vào, bên trong biệt viện trống rỗng không một bóng người.

Tay bắn tỉa đã rời khỏi cao ốc từ rất lâu.

Cho nên, Khánh Trần phải về đến đây rồi mới đúng.

Trừ phi đối phương bị thương quá nặng mới không kịp về đây.

Nàng định lấy điện thoại ra gọi cho hắn thì bỗng phát hiện, điện thoại của nàng đã nát bét từ bao giờ.

“Điện thoại di động của ngươi đâu?”

Lý Trường Thanh nhìn Tiểu Ưng.

Tiểu Ưng đưa điện thoại cho nàng:

“Bà chủ, trong điện thoại của ta không có số của lão sư Khánh Trần.”

“Không cần.”

Lý Trường Thanh vừa nói vừa nhập một dãy số vào điện thoại.

Tiểu Ưng chấn kinh, chẳng lẽ bà chủ Trường Thanh đã thuộc lòng dãy số của Khánh Trần rồi sao?!

Xem ra mọi chuyện đúng như hắn nghĩ, bây giờ ở thế giới ngoài còn chẳng mấy ai có thời gian học thuộc dãy số của người khác, huống chi đây còn là thế giới trong.

Nghĩ đến đây, mong muốn gia nhập Bạch Trú trong lòng hắn càng ngày càng lớn.

Nhưng sau khi Lý Trường Thanh nhấn gọi, trên màn hình điện thoại lại có thông báo là không kết nối được.

Khuôn mặt nàng bắt đầu trở nên nghiêm trọng.

….

Trong căn nhà trên tầng 132 của cao ốc Lạc Thần, trong khi thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đang ngồi bên cạnh bàn ăn thì màn hình điện thoại của Khánh Trần bỗng sáng lên:

“Không biết muộn thế này rồi còn gọi điện thoại làm cái gì.”

Sau đó hắn lại ngồi im lặng như trước, thậm chí hắn còn không có ý định xem ai đang gọi điện cho Khánh Trần.

Trong căn phòng tối tăm chỉ còn lại tiếng nước đang sôi ùng ục trong ấm siêu tốc.

Chẳng biết thời gian trôi qua đã bao lâu, Khánh Trần mới chậm chạp mở mắt ra, hắn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy phần bụng đau xót.

Sau đòn tấn công của Vương Bính Tuất, phần lưng và hai tay của hắn cũng bị thương rất nặng.

Khánh Trần kinh ngạc nhìn ba thi thể đang nằm xiêu vẹo trong phòng khách nhà mình, sau một lúc hắn mới nói:

“Đây là….”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị vừa rót trà vừa chậm rãi nói:

“Thứ để ngươi hiến tế cho Con Rối Giật Dây.”

“A?”

Khánh Trần không ngờ đối phương không những cứu hắn mà còn làm cả chuyện này, nhưng hắn lại quan tâm một vấn đề khác hơn:

“Tại sao chỉ có ba thi thể?”

Trong phòng đột nhiên trở nên im lặng.

Một lúc lâu sau, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị mới chậm rãi nói:

“Sao ngươi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy, chẳng phải ta cũng là bệnh nhân sao, ta vừa phải cứu ngươi, lại vừa phải mang thêm 3 thi thể này về cho ngươi, bây giờ ngươi đã không cảm ơn ta thì thôi, lại còn dám hỏi ta những thi thể khác đang ở đâu.”

“Ta đâu có hỏi những thi thể còn lại đang ở đâu.”

Khánh Trần nghiêm túc nói.

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị gõ lên bàn mấy cái rồi nói:

“Ngươi không nói thẳng ra nhưng ý của ngươi là như vậy.”

Khánh Trần hỏi:

“Có phải ngài là người ngắt nguồn điện trong cao ốc Kim Mậu không.”

“Không sai.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị gật đầu.

“Nếu ngài không phí thời gian đi ngắt nguồn điện thì chắc chắn sẽ đến sớm hơn rồi, nếu ngài đến sớm hơn thì ta cũng không bị thương nặng như vậy.”

Khánh Trần ngồi trên ghế sa lon vừa nói vừa thở hổn hển.

“Lúc nào ngươi cũng có yêu cầu cao với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thở dài nói:

“Nếu ta không đi ngắt nguồn điện thì chắc chắn khuôn mặt của ta sẽ xuất hiện trong camera giám sát, khi đó thân phận của ta sẽ bị lộ.

Bây giờ thân phận của ta chính là một trong những bí ẩn lớn nhất trong liên bang, hàng nghìn người, thậm chí là hàng chục nghìn người, hàng trăm nghìn người luôn cố giải câu đố này, sao ta có thể để lộ bí mật này chỉ vì một nhân vật nhỏ bé như ngươi? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy chuyện gì càng bí mật thì mới càng thú vị sao.”

“Vì sao cứu ta?”

Khánh Trần hỏi.

“Không vì gì cả, chẳng qua ta cảm thấy ngươi còn sống thì cuộc chiến ảnh tử mới thú vị.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói:

“Sao ngươi không lễ phép với ta chút nào vậy.

Ngươi có biết ta không sống được bao lâu nữa không, mỗi lần ta ra tay là tuổi thọ của ta lại giảm đi một chút, ngươi có biết ta đi cứu ngươi chẳng khác gì dùng mạng của mình đi đổi lấy mạng của ngươi không.”

“Cảm ơn.”

Tối nay còn 5 chương nữa.

Mọi người đừng bỏ qua nhé!


Chương 788: Trồng Trà 1

Khánh Trần nghiêm túc nói.

Không cần biết đối phương cứu hắn vì mục đích gì, nhưng ơn cứu mạng vẫn là thật.

Sau đó, Khánh Trần vung cổ tay một cái, ba thi thể trong phòng khách đã bị hắn hiến tế cho Con Rối Giật Dây.

Tuy họ đều là những người không xa lạ gì với xác chết, nhưng hắn cảm thấy để 3 cái xác nằm trong phòng khách thật chướng mắt.

Mấy giây sau, ba cái xác đều biến thành tro bụi, sau cuộc chiến này, sợi tơ thứ hai của Con Rối Giật Dây đã dài đến 50 mét!

Không những thế, ngay cả sợi tơ thứ ba cũng dài thêm 20 mét.

Nếu không phải những sợi tơ này còn mỏng hơn sợi tóc thì có lẽ cổ tay Khánh Trần đã không còn chỗ cuốn.

“Tuy ta không đưa vật cấm kỵ nào cho ngươi, nhưng chẳng phải ba cái xác này cũng là quà tặng sao, sau này ngươi đừng nói ta không cho ngươi thứ gì.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói.

Khánh Trần nghĩ thầm, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thật biết làm ăn, hắn nói hắn có tặng đồ cho mình nhưng hắn chẳng mất gì cả.

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nhìn Khánh Trần:

“Lúc trước ta từng nói sẽ cho ngươi đến Mật Điệp ti của Khánh thị, ngươi nghĩ xong chưa?”

“Nếu ta đồng ý thì nơi làm việc của ta điểm ở đâu.”

Khánh Trần hỏi.

“Thành phố số 10, đó mới là trung tâm chính trị của liên bang.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói.

“Chỗ đó có nguy hiểm không?”

Khánh Trần tò mò nói.

“Ngươi nghĩ làm gián điệp bí mật có nguy hiểm không.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói.

“Vậy ta có chỗ tốt gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Chỉ có những người chưa nằm quyền bao giờ mới hỏi một câu ngây thơ như vậy, chỉ riêng việc gia nhập Mật Điệp ti đã là một việc tốt chứ chưa nói đến chuyện sau khi gia nhập ngươi sẽ nhận được những gì.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thở dài nói.

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị tiếp tục nói:

“Mật Điệp ti của Khánh thị có rất nhiều người liên lạc và nhân viên tình báo chuyên nghiệp.

Ngoài ra, còn rất nhiều những đội phụ trách ám sát, nội gián….Về đối ngoại, nó có quyền điều tra tình hình quân địch, khống chế dư luận.

Về đối nội, nó có quyền giám sát tất cả thành viên Khánh thị, quyền ra lệnh cho tất cả các sĩ quan trong quân đội liên bang.

Nếu ngươi là thành viên của nó thì sau này ngươi sẽ được ủy ban quản lý an ninh PCE miễn trừ tất cả tội danh, kể cả tội giết người, ngươi cảm thấy những quyền lực này có đủ không?”

Khánh Trần nói:

“Ta cần thời gian suy nghĩ….”

Làm gì có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống, nếu hắn đồng ý gia nhập, có lẽ sẽ mắc bẫy của đối phương.

Đến lúc đó, rất có thể hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của gia tộc, khi đó sẽ rất khó thoát thân.

“Tùy ngươi vậy.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị lạnh lùng hỏi:

“Chẳng phải đêm nay ngươi có cơ hội giết Khánh Văn và Khánh Chung à, sao ngươi lại buông tha cho họ.

Chẳng phải ngươi rất thích vật cấm kỵ sao, ngươi có biết trên người họ có tổng cộng ba vật cấm kỵ không.

Lúc đầu Khánh Văn chỉ có một cái, nhưng sau đó Khánh Nhất lại đưa cho hắn một cái, cộng thêm 1 cái trên người Khánh Chung.

Chẳng lẽ ngươi không có hứng thú với ba vật cấm kỵ đó sao?”

“Nếu ta không giết họ bây giờ thì sau này vẫn còn cơ hội khác, nhưng nếu ta không đi cứu người ngay thì chắc chắn sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”

Khánh Trần nói.

“Lòng dạ đàn bà.”

Thủ lĩnh ảnh tử thuận miệng nói.

“Không thể nói ta lòng dạ đàn bà được, ngay cả cứu bạn mình lúc nguy hiểm cũng không làm được thì ta còn cần quyền lực làm gì.”

Khánh Trần hỏi lại.

Khánh Trần biết đêm nay hắn đã bỏ qua rất nhiều thứ.

Ngoài cơ hội giải quyết hai người được chọn để đổi lấy hai bí mật của thủ lĩnh ảnh tử, hắn còn bỏ qua cơ hội giành lấy ba vật cấm kỵ.

“Có phải ngài là người sắp xếp chuyện của Khánh Văn và Khánh Chung không?”

Khánh Trần hỏi.

“Dĩ nhiên là không, ngươi nghĩ ta sẽ lập một kế hoạch sơ sài như vậy sao.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói:

“Cuộc chiến ảnh tử đều xuất hiện những người được chọn nhìn như thông minh, nhưng thật ra lại rất bình thường, hoặc nhìn như mạnh mẽ, nhưng thật ra lại rất bốc đồng, đây là chuyện rất bình thường.”

Trong căn nhà trên cao ốc Lạc Thần đang tràn ngập mùi trà.

Hương trà pha chút hương hoa nhài thoang thoảng chui vào mũi Khánh Trần.

Nhưng hình như thủ lĩnh ảnh tử không định rót một chén cho Khánh Trần, có lẽ vì trà này phải hái từ trong cấm địa nên hắn mới không muốn cho…

“Ngày nào ngài cũng uống trà sao, chẳng lẽ trong cấm địa có rất nhiều loại trà này, thỉnh thoảng ngài lại đến hái?”

Khánh Trần tò mò nói.

“Không cần, đem ra trồng bên ngoài cũng được.”

Thủ lĩnh ảnh tử hời hợt nói.

“Hử?”

Khánh Trần sửng sốt:

“Cây trà trong cấm địa cũng có thể sống bên ngoài được sao?”

“Đương nhiên có thể.”

Thủ lĩnh ảnh tử liếc nhìn hắn:

“Mỗi ngày ngươi chỉ cần tưới máu siêu phàm giả cho nó là được.

Ngươi cũng biết ngày nào cũng có rất nhiều siêu phàm giả và chiến sĩ gen muốn chống lại Khánh thị, ta chỉ cần tùy tiện giết vài người thôi.”


Chương 789: Trồng Trà 2

Khánh Trần bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng.

Lúc này hắn mới nhận ra một việc, ngươi có thể giết chết tám người được chọn khác để bước lên vị trí thủ lĩnh ảnh tử như bây giờ thì sao có thể là người hiền lành được.

Đối với loại người này, dùng máu người để tưới trà không phải chuyện gì quá to tát.

Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử bỗng nở nụ cười:

“Đúng là trẻ con, người khác nói cái gì cũng tin, sao ta có thể dùng máu của siêu phàm giả để tưới trà được.”

Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm.

Thủ lĩnh ảnh tử nói:

“Mà phải chôn cả người siêu phàm giả xuống mới được.”

Khánh Trần:”…”

Làm vậy khác gì tưới máu?

“Ngài không sợ hình thành cấm địa sao?”

Khánh Trần không hiểu.

“Chỉ cần không chôn cơ thể cấp B là được.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói:

“Ngoài ra, mỗi năm đều phải đổi một mảnh đất khác.”

“Làm như vậy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến hệ sinh thái.”

Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói.

Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu:

“Ngươi có biết mỗi năm cấm địa mở rộng bao nhiêu không?”

“Không biết.”

“Theo hình ảnh vệ tinh, tổng diện tích của liên bang là 14,01 triệu km vuông, tổng diện tích của các khu cấm địa hiện nay là 5,17 triệu km vuông, hằng năm quy mô các vùng cấm địa sẽ mở rộng thêm 45 nghìn km vuông, nói cách khác, nếu con người vẫn không tìm ra cách kìm hãm cấm địa thì chỉ khoảng 200 năm nữa thôi, các vùng cấm địa sẽ nuốt chửng cả liên bang.”

Thủ lĩnh ảnh tử chậm rãi nói:

“Vì ngươi đã trở thành Kỵ Sĩ nên chắc chắn tuổi thọ sẽ không dừng lại ở con số 200, có lẽ ta không thể thấy ngày đó, nhưng chắc chắn ngươi có thể.”

Khánh Trần ngây người.

Không ngờ diện tích của các khu cấm địa trong liên bang lại lớn như vậy, chỉ cần tính sơ sơ, diện tích của các khu cấm địa đã chiếm hơn 1 phần 3 tổng diện tích liên bang.

Thủ lĩnh ảnh tử lại nói:

“Ngươi cũng không ngờ đúng không, vì truyền thông bị chính phủ cấm đưa tin này nên người dân mới không náo loạn.

Nếu họ biết toàn bộ Tây Bắc liên bang đã trở thành cấm địa, phần đất phía Tây Nam cũng chỉ còn một phần tư thì không biết họ sẽ nghĩ thế nào.”

“Không có cách nào ngăn nó lại sao.”

Khánh Trần hỏi.

“Không có.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói:

“Từ mấy trăm năm trước, tập đoàn đã thử rất nhiều cách, ví dụ như cho người chặt hết cây trong cấm địa, hoặc ném bom vào đó, nhưng tác dụng duy nhất nó mang lại là đẩy nhanh tốc độ mở rộng của cấm địa, những giống loài chết đi sẽ có giống loài mới sinh ra.

Có lẽ ngươi còn chưa biết, cấm địa số 10 từng bị bom đạn oanh tạc đã bắt đầu xuất hiện những sinh vật chỉ có trong truyền thuyết.”

Khánh Trần bỗng nhớ ra một chuyện, chẳng phái cấm địa số 10 chính là nơi Kỵ Sĩ bắt Long Ngư sao.

Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:

“Có lẽ ngươi không biết, tốc độ mở rộng cấm địa trên bờ biển phía Tây của Cấm Đoạn Chi Hải còn nhanh hơn cả chúng ta rất nhiều, có lẽ cấm địa sẽ nuốt chửng hết phần đất của họ trước chúng ta.”

Khánh Trần thầm nghĩ, chẳng bờ biển phía Tây của Cấm Đoạn Chi Hải chính là nơi những người du hành từ nước Mỹ xuyên đến sao.

Vì có Cấm Đoạn Chi Hải chặn giữa hai lục địa nên nền văn minh của 2 vùng đất rất khác nhau.

Nhưng lúc trước hắn từng nghe nói có người sống ở bờ biển phía Tây đi máy bay đến thành phố số 7, nhưng vì cái giá phải trả cho một chuyến bay quá lớn, nên có rất ít người dám bay sang đây.

Vì không phải ai muốn bay qua Cấm Đoạn Chi Hải cũng được.

Thủ lĩnh ảnh tử nhìn Khánh Trần:

“So với tốc độ tăng trưởng 45 nghìn km vuông mỗi năm, ngươi nghĩ vườn trà của ta có đáng bao nhiêu không?”

Khánh Trần thầm nghĩ, nghe cũng có lý.

Hắn không muốn nói thêm về vấn đề này nữa nên nói sang chuyện khác:

“Khánh Chung đã chết?”

“Chết rồi.”

Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh trả lời, như thể chuyện nhỏ nhoi này chẳng liên quan gì với hắn.

“Khánh Văn giết hắn sao?”

Khánh Trần sửng sốt, không ngờ chỉ qua một đêm mà số lượng người được chọn đã giảm đi một người.

Thủ lĩnh ảnh tử lại nói:

“Người giết hắn không phải Khánh Văn, sau trận chiến đêm qua, tự dưng có một nhóm người xông ra đuổi giết Khánh Văn và Khánh Chung.

Nhưng có vẻ mục đích của họ không phải Khánh thị, mà là vật cấm kỵ.”

Khánh Trần ngạc nhiên, đó chẳng phải là đám người du hành à?

Xem ra những người đó nghĩ Khánh Chung và Khánh Văn dễ giết nhất nên mới ra tay với họ đầu tiên!


Chương 790: Đề Nghị 1

Trong mấy lần xuyên về trước, có rất nhiều người du hành trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu thảo luận về vấn đề làm sao để cướp vật cấm kỵ từ tay những người được chọn, hơn nữa chính hắn là người gieo ý tưởng đó vào đầu họ.

Nhưng sau lần đó Khánh Trần lại không thấy ai hành động, lúc đó hắn còn tưởng những người du hành này quá nhát nên muốn âm thầm đi cướp 1 mình.

Không ngờ những người đó lại thành công!

“Không đúng.”

Thủ lĩnh ảnh tử ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

“Bây giờ nghĩ lại, ta lại cảm thấy những người đó không phải một nhóm, mà chỉ là những người có cùng mục đích đi với nhau.

Vì ta phát hiện sau khi Khánh Chung bị giết, những người đó không rời khỏi đó ngay mà còn đứng lại tranh nhau vật cấm kỵ.”

“Cuối cùng vật cấm kỵ rơi vào tay ai.”

Khánh Trần hỏi.

Thủ lĩnh ảnh tử nhấm một ngụm nước trà:

“Ta không quan tâm, nhưng ta biết chắc vật cấm kỵ đó sẽ sớm quay lại với Khánh thị thôi.”

“Thế còn Khánh Văn thì sao, hắn có bị giết không?”

Khánh Trần hỏi.

“Khánh Văn chỉ trúng vài phát đạn, không chết được đâu.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói.

“Chờ một chút, ngài đã lấy lại vật cấm kỵ của Khánh Chung trong tay những người đó rồi sao? Sao ngài lại nói nó sẽ sớm quay lại với Khánh thị.”

Khánh Trần tò mò nói.

“Sao ta phải đích thân làm, người khác sẽ thay ta xử lý chuyện này.”

Thủ lĩnh ảnh tử thản nhiên nói:

“Những người đột nhiên chạy ra đuổi giết hai người đó chính là người du hành.

Chẳng lẽ những người đó không biết quy luật ở đây, nếu còn chưa biết thì để ta dạy cho họ một chân lí, tập đoàn là nơi họ không thể động vào, cũng không động vào nổi.”

Khánh Trần thầm nghĩ, xem ra thủ lĩnh ảnh tử còn chưa biết hắn cũng là một người du hành.

Có lẽ những người du hành đuổi giết những người được chọn hôm nay sẽ gặp nguy hiểm, không biết mình có quen người nào trong số đó không.

Trong số những nhân vật lớn mà hắn từng gặp trước đây, hắn cảm thấy thủ lĩnh ảnh tử giống người nắm quyền nhất.

Đối với hắn, không có chuyện việc gì quá quan trọng cả, hắn cũng không phải đích thân làm việc gì, nhiệm vụ duy nhất của những người cầm quyền như hắn là làm Thần Minh cho những người trong thiên hạ tôn thờ.

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi đây.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói:

“Ta chỉ muốn nói với ngươi một câu cuối cùng, ngươi có gia nhập Mật Điệp ti hay không cũng không quan trọng, bây giờ ngươi nghĩ mình có quyền lựa chọn, ngươi chọn làm cái này hay làm cái khi thì kết quả mang lại sẽ khác nhau, thật ra mấy năm sau, khi ngươi nhớ lại ngày hôm nay, ngươi mới hiểu ra một chân lý là, cuộc sống không bao giờ cho ngươi quyền lựa chọn.

Ngươi có chọn như thế nào thì kết quả cuối cùng chỉ có một mà thôi, vì số phận của ngươi đã được viết ra từ trước rồi, chỉ là ngươi không biết nó thế nào.”

Khánh Trần không trả lời vấn đề này mà thành khẩn nói:

“Cảm ơn ngài đã cứu ta một mạng, còn ngồi trông đến khi ta tỉnh lại.”

“Chỉ là ta không tìm được một chỗ thanh tịnh để uống trà trong thành phố số 18.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói.

Sau đó hắn liền lấy ra ám ảnh chi môn rồi mở cửa bước vào.

Từ trước đến giờ không ai biết lĩnh ảnh tử của Khánh thị là ai, không ai biết hắn muốn làm gì, cũng không ai biết hắn muốn đi đâu.

Khánh Trần nhớ lại trận chiến trong cao ốc Kim Mậu tối nay, lúc đó thủ lĩnh ảnh tử chỉ cần nhẹ nhàng lướt qua là có thể giết chết Vương Bính Tuất, không biết thực lực của thủ lĩnh ảnh tử phải cao đến mức nào mới có thể dễ dàng giết một chiến sĩ gen cấp B như vậy?

Hơn nữa, khả năng điều khiển thời gian của đối phương lúc cứu hắn cũng rất kinh khủng.

Khánh Trần dần dần thiếp đi.

Đi ngủ là một trong những điều tuyệt với nhất của còn người, vì khi con người đi ngủ, tất cả những khó khăn, những đau khổ của cuộc sống điều biến mất.

Nhưng Khánh Trần không biết, trong lúc hắn đang ngủ thì các thế lực khác vẫn đang bận rộn điều tra một việc: Tay bắn tỉa đã cứu Lý Trường Thanh đêm nay là ai.

Có người đã xây dựng một mô hình mô phỏng tốc độ gió và khoảng cách y như hiện trường, sau đó mời một vị Thần Thương Thủ nổi tiếng đã xuất ngủ đến phán đoán.

Nhưng sau khi Thần Thương Thủ xem mô hình hiện trường, hắn đã khẳng định chắc chắn tay bắn tỉa này có cảm giác súng tuyệt đối trong vòng 2600 mét.

Nhất là năm phát súng liên tục nhắm vào năm tay bắn tỉa khác ở các khoảng cách hơn 2000 mét đã nằm ngoài nhận thức của hắn.

Không phải chỉ cần bóp cò là có thể liên tiếp bắn trúng năm mục tiêu.

Mà chắc chắn tay bắn tỉa phải tính toán sẵn 5 đường đạn khác nhau, sau đó cứ cách 2.5 giây hắn lại phải thay đổi hướng nhắm bắn 1 lần.

Sao hắn có thể làm được.

Có người nhờ hắn đoán thân phận của tay bắn tỉa này là ai, hắn có quen người đó không, nhưng sau đó hắn lại khẳng định không ai trong liên bang có thể làm được điều này.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box