1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 15 : Quá Khứ Và Tương Lai (c141-c150)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 15 : Quá Khứ Và Tương Lai (c141-c150)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 141: Quá Khứ Và Tương Lai

Hôm nay truyện sẽ lên 14 chương.

Cám ơn bạn hieuken1102, paponasa, kenvirgo… đã tài trợ cho chương trình này!!!

Tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay như đang nói cho Khánh Trần một đạo lí: Kết quả của chiến đấu do “Tương lai” quyết định, không thể dùng tin tức ở “Quá khứ” được, nếu không ngươi sẽ phải hối hận.

Rõ ràng Côn Luân truy nã chỉ có năm tên, Khánh Trần nhìn thấy trên xe bus cũng chỉ có năm, nhưng điểm danh trên bộ đàm lại là tám.

Khó trách chúng có thể dễ dàng khống chế hai thành viên Côn Luân, hóa ra là số lượng tăng lên.

Trên thế giới này, rất nhiều người có thế vì tiền mà liều mạng.

Hôm qua Lâm Tiểu Tiếu từng nói chuyện phiếm với hắn, hắn ta ngồi xổm ở trên ghế vừa cười vừa nói:

“Khánh Trần, khi trở về thế giới ngoài nhất định phải nhớ kĩ không được tin bất kì ai, vì lợi ích sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến các mối quan hệ, con người luôn thích tiền, không nên đánh giá thấp lòng tham của con người.

Ngươi đoán xem, máy truyền tin mà ngươi và Lưu Đức Trụ đang dùng, là ai phát minh ra?”

Khánh Trần đoán:

“Gián điệp?”

Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ lắc đầu:

“Không phải, nó do hai nhân viên sàn chứng khoán ở thành phố số 1 phát minh ra, để tránh bị người ta tìm được chứng cứ giao dịch, mới vụng trộm phát minh ra.

Ngươi nhìn thấy không, đây chính là sức mạnh của đồng tiền, thậm chí thúc đẩy cải tiến khoa học kỹ thuật.”

Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ sẽ có càng ngày càng nhiều người ở thế giới ngoài, vì lợi ích mà đi vào vòng xoáy tội ác.

Bởi vì có quá nhiều người muốn đổi đời.

Hắn nhét bộ đàm vào trong túi, sau đó vẫy tay chào Giang Tuyết rồi đi vào trong bóng đêm.

Giang Tuyết ngồi xổm xuống ôm lấy Lý Đồng Vân:

“Vừa rồi ngươi có bị dọa không? Còn sợ sao?”

Lý Đồng Vân suy nghĩ rồi nói:

“Vốn là rất sợ, nhưng sau khi được Khánh Trần ca sờ đầu, ta liền không sợ nữa.”

Cô bé nhớ lại, hành động liền mạch trong đêm tối, chắn chắn phải được Khánh Trần tính toán rất kĩ, thiếu niên hành động thành thạo điêu luyện giống như là đang biểu diễn nghệ thuật.

Nghệ thuật giết người.

Bàn chân của con người, có lẽ là mềm mại nhất trong tất cả các loài động vật.

Muốn chiến đấu bằng chân trần, chuyện này vô cùng khó khăn, mỗi viên đá nhỏ trên mặt đất đều có thể làm ngươi vô cùng đau đớn.

Nếu có lựa chọn khác, Khánh Trần không muốn dùng chân trần để chiến đấu với người khác.

Nhưng hắn không có.

Khánh Trần im lặng ngồi dưới gốc cây sơn trà bên ven đường, dùng tán cây rậm rạp để ẩn náu bản thân, giảm âm lượng của bộ đàm xuống mức nhỏ nhất .

Ánh lửa lập lòe trong sân, thỉnh thoảng sẽ chiếu xuyên qua các khe lá, loang lổ chiếu lên người hắn.

Đây là vị trí tốt nhất mà hắn nhớ, tán cây cao, lại gần với khách sạn Vân Thượng.

“Trong sân có sáu người, ngoài viện chắc chắn còn có một người canh gác ở cửa sau. “

Khánh Trần lầm nhẩm trong lòng, tự mình giải quyết bảy người rất không thực tế, nhất là khi bọn côn đồ đều tập hợp một chỗ.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua vết máu ở lòng bàn chân, không biết sau đêm nay chân hắn sẽ biến thành dạng gì nữa.

Trong sân, Lưu Đức Trụ sợ hãi ngồi dưới đất, mà tên cầm đầu bọn côn đồ dang ngồi xổm ở trước mặt của hắn, chĩa súng vào gáy hắn, không biết đang hỏi cái gì.

Hơn 40 con tin tập hợp một chỗ, đang ôm nhau thành một đoàn, 6 tên côn đồ trong sân bao vây ở chung quanh bọn họ, không ai có cơ hội chạy trốn.

Làm cho Khánh Trần bất ngờ là, hắn nhìn thấy một tên thành viên của Côn Luân đang nằm nghiêng trên mặt đất, toát mồ hôi làm trán hắn ướt nhẹp.

Vết thương trên chân của thành viên Côn Luân rất dễ thấy, máu vẫn đang chảy ra từ bên trong, nhuộm sàn xi măng bên dưới thành màu đỏ tươi.

Chỉ là, trong lúc đối phương đau đớn như vậy, tay phải đang lặng lẽ đặt ở bên cạnh túi quần, ngón trỏ và ngón giữa gõ gõ theo nhịp, giống như đang truyền tin tức ra bên ngoài.

Cộc, cộc cộc.

Cạch, cạch, cạch. . .

Ngón trỏ tạo ra âm ngắn đập rất nhanh, ngón giữa tạo ra âm dài đập rất chậm.

Giống như là mã Morse, nhưng Khánh Trần không biết đối phương đang truyền tin tức cho ai.

Một tên khác sao?

Khánh Trần nhớ kỹ tần suất gõ của hắn, sau đó nhìn vào trong sân.

Lúc này, một tên côn đồ tìm kiếm ở trong đám người, sau đó tươi cười nói gì đó vơi tên đồng bọn.

Nói xong thì kéo tóc của Vương Vân, kéo nàng ra khỏi đám người.

Vương Vân bị kéo đi, hai chân cố gắng giãy dụa, nhưng cuối cùng vẫn bị kéo vào trong khách sạn.

Các bạn học sợ hãi nhìn chuyện này, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân mấy lần muốn đứng dậy lại bị lại họng súng đen ngòm lạnh như băng bắt phải ngồi xổm xuống.

Tên thành viên Côn Luân khác chưa bị thương trợn mắt lên lại bị một bên côn đồ nện một cú vào bụng.

Hắn cúi gập người như con tôm, ngã xuống đất, trong miệng không phát ra tiếng nào.

Trừ việc đó, không có ai có can đảm phản kháng.


Chương 142: Sợ Hãi

Nhưng lúc này không thể dùng đạo đức áp dụng vào việc này được, bản năng của con người là bảo toàn bản thân khi có nguy hiểm, các học sinh không được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, sợ hãi là chuyện bình thường.

Chỉ là họ không biết, ngay từ đầu bọn côn đồ đã không có ý định giữ lại mạng sống của người thường nào.

Khánh Trần mặt không thay đổi nhìn mọi việc xảy ra, không hề ra tay.

Hắn cảm thấy việc này rất không hợp lí, bởi vì bọn côn đồ đều là chiến sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Tại thời điểm này lại làm chuyện như vậy, tỏ ra quá ngu xuẩn.

Nhưng bọn chúng không thể ngu xuẩn như vậy.

Khoảng một lúc sau, tên côn đồ kia đi ra, hắn vỗ vai một tên đồng bọn khác nói:

“Tới lượt ngươi.”

Các học sinh nghe được như vậy, lập tức sợ hãi co rúm lại thành một đám.

Tên côn đồ kia cười tủm tỉm nhìn vào đám người, các nữ sinh nhao đều cúi đầu không dám nhìn lên, giống như làm như vậy sẽ thoát khỏi việc này.

Nhưng mà một lúc sau, ánh mắt của hắn ta dừng lại. . . ở trên người Nam Canh Thần!

Tên côn đồ gạt đám người sang hai bên, lôi lên thân hình gầy gò của Nam Canh Thần, muốn mang vào trong phòng.

Khánh Trần kinh ngạc nhìn theo:

“. . .”

Hắn có thể xác định được một chuyện.

Không thể đợi thêm nữa.

Hắn thậm chí còn không biết hai tên côn đồ nấp ở chỗ nào ở cửa sau, nhưng hắn không thể đợi thêm được nữa.

Đây là cơ hội tốt nhất.

Khách sạn Vân Thượng được xây dựa lưng vào núi, phía sau nó không phải đất bằng, mà là nghiêng nghiêng hướng lên trên, về phía rừng cây và ngọn núi.

Một tên côn đồ im lặng tựa lên cửa sau, hút thuốc.

Tàn thuốc màu đỏ ở trong đêm tối lúc sáng lúc tối, có thể nghe thấy tiếng điếu thuốc cháy xì xì trong đêm.

Khác với tên côn đồ ngoài cửa trước, hắn đã cầm khẩu Glock 34 cầm ở trong tay, như vậy sẽ dễ dàng hành động hơn.

Đột nhiên, có tiếng cục đá rơi vang lên trong đêm tối.

Nhưng mà phản ứng đầu tiên của tên côn đồ lại là nhìn về hướng ngược lại, họng súng thì lại chỉ về hướng phát ra âm thanh.

Mặc kệ bên nào có người, hắn cũng có thể nhanh nhất phản ứng lại, đây là phương pháp xử lí chính xác nhất.

Không có ai.

Trạng thái căng thẳng dần ổn định lại.

Hắn ném tàn thuốc trong tay đi, ánh mắt chăm cú tìm kiếm, muốn tìm ra nơi cục đá phát ra tiếng.

Lúc này, trong bộ đàm truyền đến âm thanh:

“Đếm số, 1.”

“2.”

“3.”

Côn đồ đè xuống bộ đàm nói:

“4.”

Một giây này, sự chú ý của hắn tập trung vào bộ đàm, bớt tập trung vào xung quanh.

Hắn buông bộ đàm ra, tiếp tục chăm chú nhìn xung quanh.

Ngay lúc này, con ngươi của hắn bỗng nhiên co rụt lại, nhưng hắn đã bị bàn tay từ phía sau che miệng lại, dao găm lạnh buốt đâm vào bên dưới xương sườn, xuyên qua lá lách của hắn, dừng lại trong lá phổi.

Sau một lúc, hắn nghe thấy người đứng đằng sau, ấn xuống bộ đàm nói :

“5.”

Bàn tay kia chậm rãi buông ra, trong miệng tên côn đồ chỉ phát ra tiếng rên rỉ nhỏ bé.

Trong bộ đàm vẫn đang báo số lượng.

“6.”

“7.”

“8.”

Không ai phát hiện, hai người đã bị giết.

Bên trong khách sạn Vân Thượng, Nam Canh Thần đang kêu la thảm thiết, hắn bị kéo vào một gian phòng trên tầng hai.

Ngoài cửa sổ, ánh sáng lửa trại đang lay động, nhưng hắn lại giống như rơi vào địa ngục.

Nam Canh Thần gào khóc:

“Đại ca, ta van xin ngươi, ngươi đừng chạm vào ta, thật sự thì cái đó của Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân so với của ta còn dài hơn, ngươi đi tìm bọn họ đi!”

Hắn vừa gào khóc, vừa âm thâm dùng sức ở bụng dưới.

Hắn từng xem qua trên internet, có người nói trong lúc nguy cấp như thế này, nếu có thể đúng lúc cởi quần trước, nói không chừng là có thể làm đối phương mất hứng thú, giữ được trinh tiết.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, bản thân cũng có ngày sẽ phải sử dụng chiêu này.

Nhưng mà, âm thanh cởi thắt lưng trong tưởng tượng của hắn cũng không có vang lên.

Tên côn đồ này mặc áo khoác da màu đen, đỉnh đầu đã được cạo trọc lóc.

Ở giữa cổ, có một hình xăm Rồng Đen dài đến giữa cằm, nhìn rất hung ác.

Tên côn đồ chậm rãi tháo găng tay xuống, ở bên trong là cánh tay robot vô cùng thô ráp, hắn hoạt động ngón tay, dường như bởi vì đã khá cũ kĩ, nên ngón tay lúc nắm thành nắm đấm sẽ phát ra tiếng C-K-Í-T…T…T.

Ghê đến rợn người.

Tên côn đồ đứng đối diện lạnh lùng Nam Canh Thần, mãi đến khi tiếng khóc của hắn nhỏ lại, mới bình tĩnh hỏi:

“Nhóc con, ta đối với con trai không có hứng thú.

Bây giờ ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi chỉ cần trả lời là được.

Phối hợp tốt một chút còn có thể giữ lại cái mạng, ngươi hiểu không?”

“Hiểu, ta hiểu!”

Nam Canh Thần vội vàng gật đầu.

“Thân phận của ngươi ở thế giới trong là gì?”

Tên côn đồ hỏi.

Nam Canh Thần kinh ngạc, vốn dĩ hắn còn tưởng bản thân sẽ bị đem đến căn phòng này chà đạp một phen, lại không nghĩ rằng đối phương sẽ hỏi thân phận ở thế giới trong của hắn.


Chương 143: Gặp Mặt

Mai đủ 200 KP mình bạo thêm 10 chương nữa.

Các bạn hãy ủng hộ mình nhé!!!

Việc này với trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của hắn, giống như hành động vừa rồi của đối phương cũng chỉ là làm cho người khác xem một chút mà thôi.

Nhưng hắn còn chưa nghĩ ra, tại sao lại có sự trái ngược này, đối phương sao lại biết mình là người du hành thời gian.

Rõ ràng hắn giấu diếm rất tốt, không ai biết nha!

Thấy tên côn đồ dùng nòng súng đẩy gáy của hắn:

“Hỏi ngươi đấy?”

Nam Canh Thần nước mắt chảy ròng ròng nói:

“Ta là hacker…”

“Hacker?”

Tên côn đồ thầm chửi một tiếng đen đủi.

Phải biết rằng, người xuyên qua thế giới sẽ không thừa hưởng trí thức, cho nên kĩ thuật của các du hành giả trong mắt bọn họ là thứ không đáng tiền nhất, có thể nói là chỉ có thân phận, không có năng lực.

Hơn nữa, nếu thân phận này không được xử lí tốt, có khi sẽ trở thành rào cản lớn.

Tên côn đồ tiếp tục hỏi:

“Người ở thành phố nào?”

“Thành phố số 18.”

Nam Canh Thần trả lời.

“Khu thứ mấy?”

“Khu thứ nhất.”

Nam Canh Thần vội vàng bổ sung:

“Ta cũng vừa mới chuyển đến.”

Tên côn đồ huýt sáo:

“Hóa ra là ở khu thứ nhất của người có tiền, tại sao ngươi lại mới chuyển tới?”

Nam Canh Thần oan ức nói:

“Ta cũng vừa mới bị bao nuôi.”

Tên côn đồ sững sờ, hắn tiếp tục hỏi:

“Ở quảng trường Xích Thủy của khu thứ nhất, mới đây đã chiếu hình ảnh 3D gì?”

Nam Canh Thần nói:

“Là hình ba con Hổ Kình nhảy trên mặt nước.”

Tên côn đồ suy nghĩ một chút ấn lên bộ đàm ở trên ngực:

“Đại ca, đã xác nhận là thành phố số 18, khu thứ nhất, người du hành thời gian, tiến hành xử lý mọi việc đi.”

Nói xong, hắn bỏ bộ đàm xuống, muốn đem theo Nam Canh Thần ra ngoài.

Trong tầm mắt của Nam Canh Thần, lúc tên côn đồ cúi người trói hắn lại, phía sau của tên côn đồ đang ở trước mặt hắn, có một thiếu niên che mặt đang đi tới.

Đối phương dùng khăn quàng cổ che mặt, nhưng Nam Canh Thần vẫn có thể nhìn thấy những vệt màu đỏ rực lan rộng từ dưới chiếc khăn đến hai bên mắt hắn ta.

Hăn không biết thiếu niên này xuất hiện từ khi nào, hắn và tên côn đồ đều không nhận ra có người đang tới gần.

Không có bước chân, không có hô hấp.

Không có thứ gì.

Tên côn đồ hình như cũng đã nhận thấy sự kỳ lạ từ biểu hiện của Nam Canh Thần, nhưng cơ thể của hắn không thể cử động nổi rồi.

Lá lách là kho máu của cơ thể, nếu bị đâm vào đó thì chỉ có chết.

Một khi nó bị lực từ bên ngoài gây tổn thương, người bị tấn công sẽ mau chóng mất máu mà chết.

Tốc độ chỉ sau người bị cắt đứt động mạch chủ.

Tên côn đồ chỉ cảm thấy cơ thể của hắn đang nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng những giọt máu của mình rơi trên mặt đất.

Bọt máu từ trong miệng hắn chậm rãi trào ra, tên côn đồ muốn đưa tay ấn vào bộ đàm ở trước ngực.

Nhưng đã có người nhẹ nhàng từ phía sau vươn tay ra, cướp lấy bộ đàm trước ngực hắn.

“Ngươi … là ai?”

Nam Canh Thần ngơ ngác hỏi.

Khánh Trần bình tĩnh nhìn hắn:

“Không cần giả vờ như không quen biết ta, đi theo ta.

Bây giờ ta không có thời gian nói chuyện với ngươi.”

“Dạ vâng, Trần ca…”

Nam Canh Thần xúc động nói.

Nam Canh Thần có thể nhận ra mình, Khánh Trần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Hai người là bạn học từ cấp ba, sau khi chia lớp tự nhiên và xã hội, không chỉ cùng lớp mà còn cùng bàn.

Hai thiếu niên vẫn luôn là bạn tốt của nhau, cho dù Khánh Trần có che mặt, thậm chí cố làm rối tóc.

Nhưng Nam Canh Thần chỉ cần nhìn thấy con mắt của hắn, thì đã có thể xác định được thân phận của Khánh Trần.

Nam Canh Thần đi theo phía sau Khánh Trần chuẩn bị rời đi, hắn xúc động nói lầm bầm:

“Không nghĩ là ngươi sẽ tới cứu ta, nếu ngươi không xuất hiện, ta chắc chắn sẽ bị bọn chúng bắt đi…”

Nhưng đúng lúc Khánh Trần đang định đưa Nam Canh Thần đi ra từ cửa phụ, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng máy móc.

Có người hô to:

“Chạy ngay đi, bọn họ muốn giết người diệt khẩu!”

Khánh Trần quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Đó là âm thanh đặc biệt của súng có gắn ống giảm thanh.

Lửa trại bên ngoài như biển lửa phản chiếu cả bầu trời, tiếng học sinh hét chói tai như núi lửa đang sôi trào.

Hắn rút súng lục bên hông ra, đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn thấy ông chủ, người phục vụ của khách sạn Vân Thượng, đều đã nằm trong vũng máu, các học sinh thì sợ hãi chạy lung tung.

Chỉ thấy hai thành viên Côn Luân chẳng biết đã trúng đạn ngã xuống từ lúc nào, cửa lớn của khách sạn Vân Thượng không biết đã mở ra từ lúc nào, các học sinh hỗn loạn chạy ra bên ngoài.

Một thành viên Côn Luân trên ngực máu me be bét, ngửa mặt nằm trên nền xi măng lạnh lẽo, chết không nhắm mắt.

Một thành viên Côn Luân khác xiêu vẹo quỳ gối ở cửa lớn nhắm chặt hai mắt.

Hắn cầm trong tay một cây súng, bên cạnh hắn là một tên côn đồ đã tức giận, xa xa là thi thể của một tên côn đồ khác.


Chương 144: Kiểm Soát

Ra đường đừng quên đeo khẩu trang nha mọi người.

Tự bảo vệ bản thân là cách tốt nhất để chung tay chống lại trận “đại nạn” này đó!

Hai tên côn đồ tổng cộng bị bắn bốn phát súng, trên người thành viên Côn Luân be bét máu, không thể nhận ra đã bị bắn bao nhiêu phát đạn.

Giống như bọn hắn đã liều mạng mở cửa lớn, cho các học sinh một con đường sống.

Vào giây phút này, các học sinh giãy dụa đứng dậy, liều mạng trốn ra ngoài.

Khánh Trần không biết trong thời gian vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, cho dù có mạnh mẽ đến đâu, đầu óc tốt thế nào, thì cũng phản ứng không kịp.

Lúc hắn đi tới bên cạnh cửa số thì chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra.

Chỉ vọn vẻn mấy giây đã chết nhiều người như vậy.

Khánh Trần yên lặng nhìn hai thi thể máu me be bét, vì không tận mặt nhìn thấy nên cảm xúc cũng vì thế mà tới chậm.

Không cảm thấy bi thương, cũng không có cảm giác cảm động.

Chỉ là giống như có gì đó chặn lại ở ngực, nhưng chính hắn cũng không biết đó là gì.

Trong lúc hỗn loạn, có vài tên côn đồ cũng không đuổi theo các học sinh, mà lạnh lùng buộc chặt hai tay Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân có ý xen lẫn trong đám học sinh, mang những người du hành thời gian rời đi.

Đúng vậy, mục tiêu của bọn côn đồ là những người du hành thời gian, bây giờ kế hoạch đã xuất hiện ngoài ý muốn, muốn giết chết tất cả các học sinh đã là chuyện không có khả năng làm được.

Như vậy, lựa chọn tốt nhất đối với bọn hắn bây giờ là dừng lại.

Bộ đàm truyền đến tiếng nói:

“Lão Ngũ không biết đã đi đâu, có khả năng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Lão Tam, ngươi và lão Tứ đưa người lên trên tầng, chúng ta gặp mặt ở bãi gửi xe.”

Lão Tứ, lão Ngũ đã chết rồi.

Khánh Trần yên lặng nhìn mọi thứ, hắn chợt nhớ ra Diệp Vãn đã từng nói:

“Nếu như có thể kiểm soát ham muốn giết người thì nó đã không phải là nó rồi.

Có đôi lúc, chỉ khi đối mặt với tất cả mọi chuyện, ngươi mới có thể thấy rõ sự lựa chọn của mình.”

“Ở đây chờ, nhớ kỹ, tối hôm nay ta chưa từng xuất hiện, nếu như ta không trở lại … cũng không cần nói cho bố mẹ ta biết.”

Khánh Trần nhỏ giọng nói xong thì đi ra bên ngoài.

Thực ra hắn không muốn tiếp tục phải mạo hiểm, dù sao cũng đã cứu được Nam Canh Thần, bây giờ là cơ hội tốt để rời đi.

Nhưng Khánh Trần đang nghĩ, chính hắn đã thật sự cố gắng hết sức chưa.

Bây giờ nếu xoay người rời đi, thì cả đời này khi chiến đấu, có phải sẽ luôn nhớ rằng ngày hôm nay bản thân đã từng lùi bước.

Chính trong lúc này, hắn cảm thấy Diệp Vãn nói rất đúng, con tốt qua sông đã dính máu thì không thể quay đầu.

Không liên quan đến quy tắc, mệnh lệnh, sự đo đếm giữa lợi và hại.

Đó là dũng khí.

Ngoài khách sạn là thế giới hỗn loạn, trong khách sạn là hành lang đã không có một ai.

Khánh Trần cầm Glock 34 đi ra bên ngoài.

Thật ra Diệp Vãn nói rất đúng, mặc dù Khánh Trần cẩn thận, nhưng chưa từng và cũng không thiếu tính khát máu.

Giống như sau khi hắn xuyên việt đến ngục giam số 18, chưa từng cầu xin ai, dù ở bên trong phòng tối, hay chịu thủy hình.

Hắn dựa vào sự khát máu này, dùng thái độ hướng về cái chết để tạo ra chính mình.

Đây mới là nguyên nhân để Lý Thúc Đồng coi trọng hắn.

So sánh với thiên phú siêu trí nhớ, từ trước đến nay Lý Thúc Đồng chỉ để ý đến tính cách.

Hoặc là bởi vì sau lưng chưa từng có ai chờ hắn, hoặc là hắn chưa từng lưu luyến quá khứ, Khánh Trần vẫn tiến lên trên con đường dũng cảm, chưa từng quay đầu lại, chưa từng hối hận.

Lúc này, Vương Vân chạy ra từ trong phòng nào đó.

Lúc nàng trông thấy Khánh Trần trong hành lang, trong ánh mắt tràn đầy vẻ bất ngờ, nhưng nàng cũng không quen thuộc với Khánh Trần cho lắm, vì thế căn bản không nhận ra được.

Khánh Trần lạnh lùng nhìn về phía đối phương, chỉ thấy quần áo đối phương chỉnh tề, không hề có vẻ từng bị giày vò, lớp trang điểm vẫn đẹp đẽ như cũ.

“Ngươi…”

Vương Vân nhìn thấy Khánh Trần che mặt liền ngây ngẩn cả người.

Một giây sau, Khánh Trần đưa tay bắn bốn phát súng, hai phát bắn hụt, hai phát cuối cùng bắn chính xác vào trên đùi phải trái của cô gái.

Sau đó không hề dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước.

Khánh Trần chợt phát hiện ra mình có thiên phú sử dụng súng ống.

Vào lúc tất cả mọi người sử dụng súng ống, nhất định phải dùng một số lượng đạn lớn mới có thể “cho” ra cảm giác súng.

Cảm giác súng, chính là quen thuộc với sức giật, quen thuộc với tốc độ ra khỏi nòng, quen thuộc quá trình sửa lại đường đạn, quen thuộc với phản ứng của cơ bắp cánh tay mình vào lúc nổ súng.

Nhưng tất cả những thứ này, Khánh Trần chỉ cần bắn mấy phát, đã có thể ghi nhớ tất cả cảm giác vào trong đầu.

Cho nên hai phát súng đầu tiên hắn bắn về phía Vương Vân bị lệch, nhưng hai phát súng sau đó đã điều chỉnh được đường đạn chính xác.

Vương Vân phát ra tiếng kêu ở sau lưng hắn.


Chương 145: Chân Tướng

Chương vẫn được đăng kéo dài tới 23 giờ lận ạ.

Trong lòng Khánh Trần cũng không hề có dao động.

Rất nhiều chuyện đều được xâu chuỗi vào lúc này.

Ngày 30 tháng 9, bốn người bình thường cùng nhau đi học, cũng chỉ có Vương Vân đi một mình tới trường học trước, còn hẹn cả Nam Canh Thần.

Trong thời gian cả ngày hôm đó, vừa đến thời gian ra chơi, bốn người Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Bạch Uyển Nhi liền tụ tập trên hành lang, nhưng Vương Vân lại không ra khỏi phòng học, mà đẹp đẽ bóng bẩy chờ đợi một ngày ở vị trí chỗ ngồi.

Cho nên, khi Khánh Trần phát hiện ra được có nội ứng thống báo hành trình cho côn đồ, thậm chí có khả năng vì để phối hợp với hành động đêm nay mà đối phương tạm thời thay đổi hành trình.

Thế là, hắn liền hỏi Lưu Đức Trụ:

Là ai nói đến việc thay đổi hành trình.

Khi đó Lưu Đức Trụ trả lời:

Bạch Uyển Nhi.

Mà Khánh Trần thì vô ý thức nghĩ rằng việc này không hợp lý.

Bởi vì ở trong trí nhớ của hắn, Vương Vân mới là người bị hiềm nghi nhiều nhất.

Bạch Uyển Nhi không phải là đáp án mà hắn muốn.

Bây giờ xem ra, nhất định là vào đêm đám côn đồ đến nhà của Giang Tuyết đã xảy ra cái gì, mới có thể dẫn đến việc ngày hôm sau tính tình của đối phương thay đổi, quan hệ của bốn người cũng có chút xa cách.

Cuối cùng, khi đám côn đồ đưa Vương Vân đi trái với lẽ thường, lại đột nhiên đưa Nam Canh Thần đi, Khánh Trần cũng đã xác định được suy đoán của mình rồi.

Côn đồ không thể ngu ngốc như vậy, tinh trùng lên não khi mà nguy hiểm đang ở trước mắt được.

Chắc chắn là đối phương muốn mượn cơ hội này để đưa Vương Vân đi, tìm một nơi thích hợp để trao đổi tin tức.

Nhưng mà, sau khi đối phương đưa Vương Vân đi, lại lập tức dẫn theo cả Nam Canh Thần.

Khánh Trần tin chắc đây không phải trùng hợp.

Cho nên, khi hắn gặp phải Vương Vân ở hành lang, đã lựa chọn nổ súng.

Đây có lẽ là một mặt lạnh lùng nhất của Khánh Trần, nhưng lại nóng bỏng nhất.

Không biết vì cái gì, khi hắn nghĩ đến cái xác ở một chỗ trong sân, đã cảm thấy không thể để cho cô gái này bình yên rời đi.

Cũng không phải là Khánh Trần muốn báo thù cho ai, dù sao hắn không có quan hệ gì với hai thành viên Côn Luân kia, cũng không có quan hệ gì với ông chủ khách sạn.

Chỉ là hắn nghĩ, chuyện này, cũng phải có người trả giá đắt.

Một khu du lịch ở trên núi như núi Lão Quân này, cho dù có nhiều du khách, thì trên đường vào lúc 1 giờ tối cũng sẽ không còn có người đi đường nào cả.

Quán cơm trên đường cũng đều đã đóng cửa, chỉ còn lại đèn đường vẫn sáng.

Nhưng mà, tiếng động trong khách sạn Vân Thượng thật sự quá lớn, tất cả khách sạn nhà dân trên con đường này đều bị chấn động.

Các học sinh điên cuồng chạy trốn tứ tán ra bên ngoài, đám bắt cóc thay đổi trang phục, không nhanh không chậm đi ở phía sau.

Bốn người trong số bọn họ túm bốn người Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân, Hồ Tiểu Ngưu, Bạch Uyển Nhi, còn lấy quần áo phủ lên hai tay bị trói lại của bọn họ.

Trên đường, Hồ Tiểu Ngưu bình tĩnh nói:

“Các ngươi mang theo bốn người chúng ta sẽ không chạy thoát được đâu, bởi vì mọi chuyện đã vượt ra khỏi kế hoạch của các ngươi rồi, ở đây chỉ có một con đường lên núi xuống núi, nói không chừng Côn Luân đã sớm thiết lập trạm gác trên đường rồi.”

Tên côn đồ cầm đầu không ngắt lời hắn, mà có chút hứng thú lắng nghe.

Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục nói:

“Thả bốn người chúng ta ra, các ngươi còn có thể đi thẳng lên trên núi, núi Phục Ngưu dài dằng dặc, thần tiên cũng không có khả năng bắt được các ngươi.

Nhưng nếu như dẫn theo bốn người chúng ta, chỉ có thể trở thành liên lụy trên đường của các ngươi.

Để lại tài khoản cho ta, các ngươi chỉ cần tiền, ta cam đoan sau khi trở về sẽ cho các ngươi tiền.”

Kẻ cầm đầu kia cười:

“Vẫn rất cảm ơn ngươi đã suy nghĩ cho chúng ta, nhưng mà, ngươi đã quá lo lắng rồi.”

Nói xong, hắn phất tay ra hiệu cho đồng bạn mở một cái túi nhựa ra, bên trong là hơn mười chai cháy đã được chế tạo từ trước.

Một giây sau, tên cầm đầu lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc lá cho mình, sau đó lại đốt vải bông bên trên chai cháy.

“Lão Lục, ném đi.”

Hắn bình tĩnh nói với một tên côn đồ khác.

Một tên côn đồ bên cạnh vung tay ra sức ném đi, chai cháy kia bị ném thẳng vào bên trong một khu nhà dân ở bên đường.

Trong phút chốc, lửa lớn hừng hực bốc cháy lên.

Đám côn đồ vừa dẫn theo bọn hắn rời đi, vừa ném, nguyên một dãy nhà dân đều bốc cháy lớn.

Vô số du khách bừng tỉnh từ trong lúc ngủ mơ, quần áo không chỉnh tề thi nhau chạy ra ngoài đường.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Tên côn đồ cầm đầu quay đầu nhìn Lưu Đức Trụ, cười nói:

“Nói thật ta rất muốn đưa ngươi đi, nhưng ta lại rất sợ hãi ngươi trở lại thế giới bên trong.

Nhỡ may ngươi nói hết tất cả mọi chuyện cho Lý Thúc Đồng, đối phương lại thật sự đồng ý vì ngươi mà dốc hết sức lực tìm ra chúng ta, vậy sẽ làm cho người ta rất sợ hãi.

Cho nên, tạm biệt ngay ở chỗ này đi, ngươi vừa chết, những du khách này sẽ bị doạ đến mức chạy loạn hết cả lên.”


Chương 146: Chỉ Còn Hai Tên

Tên cầm đầu nói với người sau lưng:

“Lão Thất, tháo ống giảm thanh ra, bắn hết cả một băng đạn, khiến những du khách đáng yêu này chạy loạn vui vẻ một chút đi!”

Thế nhưng không có ai đáp lại hắn.

Tên cầm đầu bỗng nhiên quay lại, đã thấy bên trong sương mù cách đó không xa, lão Thất vốn đang áp giải Bạch Uyển Nhi đã nằm ở trong vũng máu rồi.

Máu chảy ồ ạt sau lưng đối phương, máu me cả người đều phun ra từ trong vết thương ở lá lách.

Không ai biết lão Thất chết từ lúc nào, cũng không ai biết là ai ra tay!

Giống như ở ngay trong sương mù kia, còn cất giấu một thợ săn, mà bọn họ đã từ thợ săn biến thành con mồi.

Tên cầm đầu lạnh mặt, trực tiếp tháo ống giảm thanh của mình xuống bóp cò về phía Lưu Đức Trụ.

Nhưng trong chớp nhoáng này, khi Lưu Đức Trụ đang đối mặt với lựa chọn sống chết, bỗng nhiên bộc phát ra dũng khí to lớn.

Chỉ thấy hắn khẽ cong eo huých tên côn đồ bên cạnh ra ngoài, mà mình thì nhanh chóng chạy vào trong đêm tối, vừa chạy vừa làm động tác trốn tránh.

Tốc độ cực nhanh, lực bộc phát cực mạnh!

Tố chất cơ thể do thuốc biến đổi gen mang tới đã cứu được một mạng của hắn, có vẻ tên côn đồ cầm đầu cũng không nghĩ tới người vẫn luôn sợ hãi rụt rè lại đột nhiên có dũng khí phản kháng.

Cùng lúc đó, có một người bắn một phát súng không biết từ nơi nào, vừa lúc đánh trúng vào trên đùi tên côn đồ đang áp giải Lưu Đức Trụ.

Không đợi tên côn đồ bị thương này ngã xuống đất, thợ săn trong chỗ tối lại bắn thêm phát nữa, bắn thủng đầu của hắn.

Sắc mặt của tên côn đồ cầm đầu âm trầm hẳn xuống, hắn không còn kiêng dè cái gì nữa, mà trực tiếp bắn mấy phát súng về phía đám du khách.

Tiếng súng vang vọng đánh thức tất cả du khách, đám người chẳng có mục đích nhìn những người bị hại ngã xuống đất, bắt đầu nhốn nháo chạy trốn!

Tên cầm đầu và một tên côn đồ khác dẫn Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân lẻn vào trong đám người, nhanh chóng đi đến bãi đỗ xe.

Đêm nay có rất nhiều bất ngờ.

Kế hoạch vốn nên rất chặt chẽ, lại bởi vì biến cố đột nhiên xuất hiện mà sụp đổ.

Bảy tên côn đồ, chỉ còn lại hai người.

Nhất định bọn họ phải nhanh chóng rời đi.

Hơn mười căn homestay đều bốc cháy!

Giữa những cơn gió núi, thế lửa lan tràn xung quanh.

Lễ Quốc Khánh vốn để du lịch lại trở thành một bộ phim hành động nguy hiểm.

Ngay cả không trung cũng bị chiếu sáng, giống như một tầng ráng chiều xuất hiện trong đêm đen.

Vô số du khách nhanh chóng chạy khỏi lối thoát hiểm, sau đó lại qua một đợt đấu súng rồi đều điên cuồng hỗn loạn chạy trốn.

Hai tên côn đồ cuối cùng nấp ở trong đám người, vừa áp giải Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, vừa cúi đầu đi đến bãi đỗ xe.

Lần sau còn có thể bắt người du hành thời gian tiếp, cũng có thể tìm lại được đồng bạn.

Lúc này bọn họ chỉ cần lái xe rời khỏi núi Lão Quân, tất cả vẫn còn kịp.

Ngay vào lúc sắp chạy thoát được, tên côn đồ cầm đầu bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.

Ánh mắt của hắn nhìn qua đám người hỗn loạn, thấy một thiếu niên che mặt cũng đang nhìn mình qua đám người.

Bên cạnh thiếu niên là du khách ồn ào hốt hoảng, phía sau là thế lửa ngập trời.

Nhưng trong ánh mắt của đối phương lại không có những sự hỗn loạn này, chỉ có hắn.

Trong tên côn đồ cầm đầu cảm thấy sợ hãi, bỗng nhiên có dự cảm không lành.

Hắn biết mình bị tóm được, đêm nay đối phương không giết mình, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.

Tên cầm đầu nhớ lại cảnh lão Lục bị bắn chết một cách gọn gàng mà linh hoạt vừa rồi, cảm thấy lạnh lẽo một cách khó hiểu.

Lúc ấy nếu không phải giữa mình và đối phương còn có Hồ Tiểu Ngưu, chỉ sợ người chết sẽ là mình.

“Đông Tử, hôm nay nếu không giết tên nhóc này, chắc chắn không đi được.”

Tên cầm đầu nói:

“Đợi lát nữa vào bãi đỗ xe, ngươi nhìn ánh mắt của ta.”

Nói rồi, tên cầm đầu mặc áo khoác này lấy súng ra, lần lượt bắn hai phát súng lạnh băng vào bụng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, mặc cho đối phương chậm rãi ngã xuống đất.

“Đại ca, ngươi đang làm gì vậy?”

Đông Tử kinh ngạc nói.

“Không chừng tên nhóc kia quen biết hai học sinh này, để xem hai người này có thể kéo dài thời gian được không.

Còn nữa, chúng ta phải đánh lén đối phương, không thể bị kéo chân sau được.”

Tên cầm đầu nói xong liền bỏ mặc Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân ở đấy, chui vào trong bãi đỗ xe.

Ở đây có mấy trăm chiếc xe bus, mà những chiếc xe đó chính là tấm lá chắn tự nhiên.

Giống như một mê cung để ngăn cản tầm mắt.

Khánh Trần lặng lẽ đi đến bên cạnh Hồ Tiểu Ngưu, đến khi hắn xác nhận đối phương vẫn còn hô hấp, lập tức lấy điện thoại của Hồ Tiểu Ngưu ra bấm 120.

Trong khu du lịch có nhà vệ sinh, chắc hẳn đám bác sĩ kia y tá kia chưa được thấy vết thương do đạn bắn bao giờ, nhưng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đều bị trúng đạn ở phần dạ dày, không phải chỗ hiểm trí mạng.


Chương 147: Đụng Độ

Chỉ cần để nhân viên y tế tới kịp thời, hẳn là có thể giữ được mạng.

Hắn nói với Hồ Tiểu Ngưu đang nằm dưới đất:

“Gọi điện thoại, nhân viên cấp cứu sẽ lập tức tới ngay, ta ở chỗ này trông các ngươi.

Yên tâm, không phải vết thương trí mạng, sẽ không sao.”

Nhưng Hồ Tiểu Ngưu bỗng giãy giụa bật dậy, giữ chặt ống tay áo của Khánh Trần, môi trắng bệch, giọng nói cũng run rẩy:

“Ta biết ngươi rất giỏi, nhờ ngươi giết hộ hai tên côn đồ kia!”

Khánh Trần nhìn thoáng qua bãi đỗ xe giống như mê cung.

Không đợi hắn nói gì, Hồ Tiểu Ngưu bỗng nhiên nói tiếp:

“Ngươi là người của Lưu Đức Trụ đúng không, xin hãy giúp ta báo thù, sau đó ta thanh toán gấp đôi vàng thỏi giống như cho Lưu Đức Trụ lúc trước! Hai anh hùng của Côn Luân kia không thể chết vô ích! Không cần để ý đến chúng ta!”

Khánh Trần trầm mặc nửa ngày, hắn không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì lại khiến Hồ Tiểu Ngưu kích động đến không cần mạng sống, chỉ hy vọng mình giúp hắn báo thù.

Hắn thấp giọng nói:

“Các ngươi nằm yên ở chỗ này, che kín vết thương lại.

Yên tâm, nhất định hôm nay bọn họ sẽ phải chết.”

Nói xong, hắn nhìn thoáng qua bãi đỗ xe tựa như mê cung, nhấc chân đi vào.

Đây là lúc cực kì nguy hiểm, bởi vì hắn biết rất rõ, đám côn đồ đang ở trong đó chờ hắn.

Xem mê cung như chiến trường, ai vào mê cung trước thì sẽ có ưu thế tuyệt đối: Tầm mắt, địa hình, thời cơ.

Giống như mỗi một yếu tố chiến đấu đều rất bất lợi với Khánh Trần.

Nhưng lần này Khánh Trần cũng không để vàng trong lòng, đêm nay hắn chỉ muốn giết người mà thôi.

Hắn suy nghĩ một lát, dùng cả tay lẫn chân bò lên nóc một chiếc xe bus.

Trần xe bằng sắt rõ là mỏng, hắn đi lên không tạo ra một tiếng động nào.

Lúc hắn đi đến mép của trần xe, ngạc nhiên nhìn thấy phía dưới có một tên côn đồ đang đứng tại chỗ.

Đối phương như đang ở trong nhựa cao su sền sệt, muốn nâng họng súng cao thêm 10 centimet cũng cực kì khó khăn.

Khánh Trần bỗng nhiên nhìn về một phía khác.

Nơi đó, một người mặc áo hoddie, đầu đội mũ trùm, đeo khẩu trang màu đen, đang đứng trong bóng tối.

Đối phương vươn cánh tay ra, mở bàn tay ra với tên côn đồ dưới đất.

Giống như chỉ dùng một bàn tay đã có thể nắm dược vận mệnh của một người vậy.

Người du hành thời gian!

Hơn nữa còn là siêu phàm giả trong truyền thuyết!

Khánh Trần nghĩ ngợi, năng lực này có liên quan đến trọng lực sao?

Người du hành thời gian đội mũ trùm đứng trong bóng tối kia hơi nghiêng đầu về hướng phía:

“Tên này bị phản bội, còn một tên khác thì chạy rồi, giao cho ngươi.”

Một giọng nói nữ giới truyền ra từ sau lớp khẩu trang.

Khánh Trần sửng sốt một chút, trong nháy mắt hắn liền hiểu.

Hai tên côn đồ hẳn định nấp ở sau xe đánh lén mình, kết quả lại bị người du hành thời gian không rõ lai lịch này khống chế.

Bởi vì năng lực của đối phương quá quỷ dị nên tên côn đồ cầm đầu mới bỏ mặc bạn mình để chạy trốn.

Khánh Trần quan sát đối phương một chút, cao khoảng 176cm, dáng người mảnh mai cân xứng, chỉ là đối phương đứng trong bóng tối nên không thể nhìn thấy rõ mặt.

Lúc đầu hắn thấy đối phương rất cao, áo hoodie rộng rãi che mất dáng người, cho nên Khánh Trần theo bản năng nghĩ đối phương là nam giới.

Không ngờ là con gái, giọng nói cũng rất trẻ.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, trễ thêm chút nữa hắn sẽ chạy mất.”

Cô gái thần bí kia nói.

Phương xa đã truyền đến tiếng động cơ, Khánh Trần nhìn thấy một chiếc xe thương vụ mà mình từng thấy trước đó đang khởi động, tên côn đồ cầm đầu ngồi ở ghế lái, đạp mạnh chân ga, lái về phía đường núi bên ngoài khu du lịch.

Khánh Trần không nghĩ nhiều nữa, hắn thả người nhảy xuống khỏi nóc xe bus, cướp lấy khẩu súng của tên côn đồ rồi guồng chân chạy như điên.

Cô gái ở trong bóng tối nhìn Khánh Trần rời đi, khi nàng phát hiện Khánh Trần để chân trần thì ngây ra, bên trên đôi chân kia đã tràn đầy vết máu.

Nhưng thiếu niên lại như không hề cảm giác được đau đớn.

Nàng chậm rãi đi ra khỏi bóng tối, đứng bên cạnh tên côn đồ, lẳng lặng nhìn đối phương đang chậm rãi quỳ trên nền xi măng.

Một giây sau, bàn tay từ đầu đến cuối vẫn mở ra của nàng đột nhiên khép lại.

Tên côn đồ quỳ trên mặt đất lập tức kêu lên thảm thiết, chỉ thấy hai chân hắn đặt mạnh lên trên đất, áp lực cực lớn này khiến đầu gối hắn phát ra tiếng xương vỡ.

“Đây là một chút trừng phạt thay những người đã chết đêm nay.”

Cô gái khẽ nói, sau đó đút hai tay vào túi áo hoodie, trở về trong bóng tối.

Bãi đỗ xe chỉ còn lại tên côn đồ với hai đầu gối vỡ vụn và những tiếng kêu rên.

Chiếc xe thương vụ màu đen đang chạy trên đường núi quanh co, bởi vì có quá nhiều đường vòng hình chữ U, góc độ lại quá chật, đến mức tên côn đồ không có cách nào tăng tốc được.


Chương 148: Rượt Đuổi

Sau xe không ngừng truyền đến tiếng súng, trong lòng tên côn đồ rất sợ hãi, thiếu niên này bắn súng rất tốt, cho dù đang phải vận động với tốc độ cao nhưng vẫn có thể bắn trúng thân xe.

Nhưng chắc hẳn đối phương không nghĩ tới, vì để kết hợp súng Glock 34 và ống giảm thanh, mình đã chọn loại đạn nửa vận tốc âm thanh để giảm tiếng súng xuống.

Loại đạn này ngoại trừ có thể cách âm ra thì không còn ưu điểm nào nữa, tầm sát thương sau khi trang bị thêm ống giảm thanh thậm chí còn không đủ 20m.

Chỉ có thể dùng để bắn lén ở khoảng cách gần!

Lúc này thậm chí tên côn đồ còn cảm thấy may mắn vì bọn họ dùng loại đạn nửa vận tốc âm thanh, nếu không có lẽ mình đã chết rồi!

Tiếng súng dần dần dừng lại, có vẻ như thiếu niên đã bắn hết đạn, chỉ có thể ném khẩu súng trong tay đi.

Nhưng Khánh Trần vẫn không dừng lại.

Trong gương chiếu hậu, tên côn đồ nhìn thiếu niên che mặt vẫn đang bám chặt lấy mình trên đường cái, giống như một con sói cô độc muốn cắn chết hắn.

Trên xe thương vụ, tên cầm đầu thấy mãi mà không cắt đuôi được Khánh Trần nên quyết tâm giảm tốc độ.

Hắn có súng nhưng đối phương thì không.

Dến một chỗ rẽ, hắn đột nhiên quay cửa xe xuống.

Ngay vào lúc thân xe chuyển hướng sang ngang, tên cầm đầu đưa họng súng ra ngoài xe, bóp cò về phía Khánh Trần!

Nhưng tên cầm đầu không ngờ được rằng, khi hắn bắt đầu giảm tốc độ, Khánh Trần lại rút một khẩu súng khác từ bên hông ra, đồng thời bóp cò súng cùng lúc với hắn.

Trên người Khánh Trần có hai khẩu súng!

Một loạt những động tác như cố ý bắn hết đạn, ném súng đi lúc trước chỉ là cố ý để cho tên cầm đầu nhìn thấy, vì hắn biết mình rất khó đuổi kịp chiếc xe.

Hoặc để tên cầm đầu tự lái chậm lại, hoặc trở về giết hắn.

Tên cầm đầu hoảng hốt, hắn vừa nổ súng vừa cúi đầu trốn tránh, họng súng lập tức chệch hướng.

Bên tai tên cầm đầu tê rần, giống như có thứ gì đó xuyên thủng qua, thậm chí hắn còn có thể ngửi được tóc mình bị viên đạn đốt cháy khét.

Những phát súng bắn ra trên đường núi nửa đêm, Khánh Trần cũng trúng đạn.

Cho dù đối phương đã mất đi tầm ngắm, nhưng viên đạn vẫn lao vùn vụt sát qua vai hắn, để lại một vết máu sâu hoẵm trên cánh tay phải của hắn.

Khánh Trần mất cân bằng, ngã xuống đất, quán tính lớn lúc chạy và độ dốc của núi khiến hắn không ngừng lăn trên đất.

Hắn mím môi bò lên một lần nữa, lạnh lùng nhìn bóng xe càng ngày càng xa trên đường núi.

Vì để rút ngắn khoảng cách với chiếc xe thương vụ, Khánh Trần đã chạy bằng chân trần!

Trên đường núi, Khánh Trần vừa chạy, vừa ôm lấy một tảng đá còn to hơn cả đầu mình.

Hắn dẫm lên cành cây và đá vụn, thần kinh trên bàn chân phát ra tiếng cảnh cáo làm cho người ta phải run rẩy.

Chẳng biết từ lúc nào, bàn chân vốn còn trơn bóng kia đã be bét máu thịt, lòng bàn chân đen sì, máu và tro bụi trộn lẫn vào nhau, nhìn qua cực kì đáng sợ.

Chỉ là hắn không thèm quan tâm đến vết máu trên mặt do bị cành cây quẹt phải, không thèm quan tâm đến rãnh máu trên vai.

Cũng không thèm quan tâm đến đá vụn và nhánh cây dưới chân.

Điều hắn có thể làm chính là vứt tất cả cảm giác đau đớn trong ý chí nghị lực.

Sau đó phải khiến thủ phạm đêm nay trả giá đắt.

Khánh Trần càng chạy càng nhanh.

Lúc xuyên qua rừng núi, trời đất này giống như một bàn cờ to lớn.

Bây giờ hắn đã không còn là người chơi cờ, mà là quân tốt dũng cảm đang vượt qua Sở hà Hán giới!

Cả người anh dũng đẫm máu!

Con đường núi này dần hình thành trên bàn cờ trong đầu Khánh Trần, hắn yên lặng tính toán tốc độ của mình, còn cả tốc độ xe của đối phương.

Từng thông tin đan xen trong đầu Khánh Trần.

Một giây sau, Khánh Trần chạy như điên phi qua mép núi cao, hơn mười mét phía dưới chính là tên cầm đầu đang đi vòng quanh đường núi, trên mái tóc của hắn còn có từng giọt mồ hôi óng ánh.

“Hô hấp.”

“Khống chế.”

“Chi phối.”

Ở đây không chỉ có quân tốt hung dữ qua sông, mà còn có quân pháo đánh phủ đầu!

Trong phút chốc, thậm chí hắn còn chưa kịp nhìn thấy chiếc xe thương vụ kia chạy đến đâu đã ném tảng đá trong lòng ra.

Chỉ thấy tảng đá kia bị ném về chỗ cần đến từ trên không cách xa hơn mười mét với đường cong chính xác.

Tảng đá lăn tròn trên không trung, đồng thời càng bay càng nhanh dưới trọng lực!

Đồng tử của tên cầm đầu bỗng nhiên co rụt vào!

Hắn đột nhiên đạp mạnh phanh lại, nhưng đã không còn kịp rồi, xe thương vụ màu đen cứ như tự va phải tảng đá từ trên trời bay xuống vậy.

Một tiếng ầm vang, tên cầm đầu bị đập mạnh vào vô lăng, sau khi chiếc xe thương vụ mất khống chế liền va phải vách núi bên cạnh.

Trong đêm tối, không ai chú ý đến vừa có một vụ tai nạn xảy ra trên đường núi.


Chương 149: Cuộc Gọi Không Xác Định

Tên cầm đầu lẳng lặng ngồi trong xe, đầu bởi vì va phải vô lăng, trên mặt hắn đã toàn là máu, nhìn cực kỳ dữ tợn.

Động cơ của xe bị bóp méo, trong xe còn phát ra tiếng vang xèo xèo như là bị rò chỗ nào đó, súng cũng không biết bay đi đâu rồi.

Hắn dùng bả vai phá tan cửa xe, loạng choạng đi vào đường núi dành cho người đi bộ, không có xe, không thể đi đường cái, nếu không hắn vừa xuống núi thì Côn Luân đã đến.

Nhưng tên cầm đầu chợt nhìn thấy thiếu niên che mặt kia đã xuất hiện ở khúc quanh đường núi.

Chỗ đối phương ném tảng đá cách mặt đất hơn mười mét, cho nên chỉ có thể đuổi theo bằng đường vòng.

Nhưng tên cầm đầu nghĩ mãi mà không rõ, chân của đối phương đã be bét máu thịt rồi, sao muốn còn đuổi theo mình!

Một giây sau, thiếu niên lần nữa tốc độ ngày càng nhanh!

Trong chớp mắt này, tên cầm đầu này cảm thấy hơi sợ hãi, rõ ràng hắn có cơ thể máy móc, nhưng không có cách nào có dũng khí chiến đấu chính diện với đối phương!

Hắn quay người muốn chạy trốn, chưa chạy được hai bước đã mất cân bằng ngã xuống.

Vụ tai nạn vừa rồi dường như đã ảnh hưởng đến đầu hắn, không thể đi vững được.

Tên cầm đầu giãy giụa bò lên, hắn nhìn thiếu niên đã đi tới trước mặt, trong lòng quyết tâm.

Hắn đứng thẳng lên gầm thét:

“Đến đi! Không phải muốn giết ta sao? Đến đi!”

Nhưng thiếu niên trầm mặc không nói một lời.

Chỉ thấy trong tay thiếu niên bỗng nhiên có một con dao găm, đâm mạnh về phía cổ tên cầm đầu.

Tên cầm đầu giật mình, hai tay máy móc cường tráng của hắn nhanh chóng giao nhau ngăn ở trước mặt.

Nhưng mà trong chớp mắt, dao trong tay thiếu niên đã chuyển hướng trên không trung, lưỡi đao sắc bén lướt qua cánh tay máy móc, loé lên một tia lửa.

Tên cầm đầu kinh ngạc, đối phương thu lực quá nhanh, giống như mục tiêu của đối phương vốn không phải là cổ của mình.

Lại thấy thiếu niên cúi người lùi về sau, dao găm trong tay rạch về phía đùi tên cầm đầu.

Lần này, tay chân máy móc của tên cầm đầu lại nhanh hơn một bước.

Chỉ cần hắn có thể bắt được cổ tay vung dao của thiếu niên, như vậy thắng lợi của trận chiến này vẫn sẽ thuộc về hắn.

Nhưng tên cầm đầu lại cảm thấy ánh mắt hoa lên, lần này, thiếu niên che mặt vẫn giả vờ tấn công như trước!

Lúc hắn dùng lực muốn bắt lấy tay đối phương, đối phương đã dịch sang bên trái hắn, nơi này không hề được che chắn!

Không đợi hắn kịp phản ứng, dao bấm trong tay thiếu niên đã đâm vào lá lách hắn rồi.

Vào lúc này, tên cầm đầu bỗng nhiên cảm thấy mình như trở về chiến trường Đông Nam Á, đối mặt với một đại sư dùng dao.

Bắt đầu từ lúc chiến đấu, thậm chí mình còn không thể chạm được vào người đối phương.

Hắn bị thương, đập đầu, điều này cực kì khó tin.

Đối phương cứ như một trận gió, không bắt được, không sờ được.

Lại có thể giết người.

Thiếu niên như có sẵn chiến lược hành động cố định, hướng dẫn hắn để lộ nhược điểm của mình ra từng bước một, mỗi một bước của mình đều ở trong tính toán của đối phương.

Giống như nghệ thuật, hắn rất sợ hãi.

Thiếu niên rút dao găm ra, xoay người rời đi.

Tên cầm đầu cảm giác máu trong người mình đang chảy ra ngoài như mở van vậy.

Hắn nhìn bóng lưng không chút lưu luyến nào của đối phương, giống như mình chỉ là một tên tép riu, không đáng để trò chuyện.

Hoá ra, thiếu niên kia khổ sở chịu đựng đau đớn trên chân để đuổi theo, đều chỉ vì giết mình mà thôi, không hề để lại cho mình một cơ hội sống sót nào.

“Vì sao?”

Tên cầm đầu hỏi, hắn rất khó hiểu.

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:

“Ta đã đồng ý với người khác, đêm nay nhất định ngươi sẽ phải chết.”

Nói xong, thiếu niên quay người định rời đi, lúc này, chuông điện thoại vang lên từ trong túi của tên cầm đầu.

Thiếu niên hơi khựng lại, dường như có chút khó hiểu.

Hơn hai giờ sáng, tất cả đồng đội đều đã chết, ai sẽ gọi cho tên thủ lĩnh vào lúc này?

Hắn đi tới gần xe, nhẹ nhàng lấy điện từ trong túi bên kia ra, nhận cuộc gọi.

Dãy số hiển thị:

“Cuộc gọi không xác định.”

Từ đầu tới cuối, bàn tay của Khánh Trần vẫn che kín camera, không cho bất kì ai có cơ hội chụp lại khuôn mặt hắn, dù hắn vẫn đang che mặt.

Trong điện thoại, đầu dây bên kia không nói gì, hình như đang đợi tên thủ lĩnh nhóm côn đồ mở miệng trước.

Chẳng qua, phía bên kia điện thoại, Khánh Trần vẫn giữ im lặng.

Đầu dây bên kia phản ứng lại, đối phương cười khẽ nói:

“Bọn họ đã chết hết rồi phải không?”

Khánh Trần không nói gì.

Đầu dây bên kia điện thoại tiếp tục cười, nói:

“Nếu bọn họ đã chết cả rồi, hay là ta và ngươi cùng tâm sự đi?”

Khánh Trần không phản ứng lại, hắn dùng áo gió của tên thủ lĩnh nhóm côn đồ lau đi dấu vân tay trên điện thoại, rồi in lên dấu vân tay của đối phương, hắn nhét điện thoại vào trong túi áo, sau đó mới chậm rãi xoay người đi vào màn đêm.


Chương 150: Sự Hy Sinh

Mới 8 giờ tối thôi, vẫn chưa hết chương, mọi người cùng hóng nhé!

Hắn đang nghĩ, ở đây chỉ có bảy tên côn đồ nghèo rớt mồng tơi nhưng đã sắp lấy cả nửa cái mạng của hắn rồi.

Đến giờ phút này, Khánh Trần chợt nhận ra cuộc phiêu lưu của hắn hình như chỉ mới bắt đầu.

….

Ngọn lửa trên núi Lão Quân đã được kiểm soát vào sáng hôm sau, toàn bộ dãy khách sạn đều đã cháy đen, khung cảnh rất hỗn loạn.

Có du khách ở trên đường khóc lóc, có du khách lại ngồi xổm bên đường, tâm trạng mờ mịt.

Bảy chiếc xe việt dã màu đen chạy như bay lên núi, đầu tiên, bọn họ dừng ở hiện trường tai nạn xe cộ trên núi, sau đó để lại môt chiếc xe ở lại tìm kiếm chứng cứ, những xe khác lại tiếp tục lên núi.

Lộ Viễn đến cửa khách sạn Vân Thượng, nhìn những kiến trúc còn sót lại sau vụ hỏa hoạn, không biết đang nghĩ cái gì.

Trước mặt hắn là thi thể của hai thành viên Côn Luân, bên cạnh lại có mấy cái xác của nhóm côn đồ.

Lộ Viễn chịu đựng cảm giác buồn nôn, quay sang nhìn đồng đội của mình, sau đó ngồi xổm xuống tiến hành khám nghiệm sơ bộ những tên côn đồ.

“Tổng cộng có tám tên côn đồ, người chết trên đường lớn ở dưới chân núi có vẻ là tên thủ lĩnh, trong quá trình bỏ trốn đã bị đâm thủng lá lách, chúng tôi đã tìm được dấu chân của những người khác ở trên núi, nhưng làm chúng tôi có chút nghi ngờ, kẻ giết người hình như không đi giày.”

“Chúng tôi đã tìm thấy dấu chân đẫm máu trên mặt đất, các vết máu đã được trích xuất lại để so sánh DNA.”

“Bên cạnh khách sạn có tổng cộng bảy tên côn đồ, một tên đầu gối bị nghiền nát ở bãi đỗ xe, nhưng vẫn còn sống.

Đối phương rõ ràng có thể giết chết hắn nhưng lại không làm thế, giống như định giữ lại hắn để cho chúng ta thẩm vấn.”

“Còn sáu tên côn đồ còn lại, có hai người bị lửa thiêu chết, một tên bị súng ống giết chết, ba tên còn lại không có ngoại lệ, tất cả đều bị đâm thủng lá lách, vị trí rất chuẩn xác, rất có thể là sát thủ chuyên nghiệp.

“Đội trưởng Lộ, có học sinh nói Ban Thủ và Sơn Tra trước khi chết đã cố gắng mở cửa khách sạn, nếu không thì hơn bốn mươi học sinh cũng không chạy thoát … bọn họ không làm cho Côn Luân mất mặt.”

Lộ Viễn im lặng nghe cấp dưới báo cáo, một luồng gió mang không khí trên núi thổi qua, hắn bỗng hơi cay mắt.

Gió rít từng cơn, thổi đi đống tro tàn còn đang âm ỉ cháy.

Lộ Viễn xoa xoa cái mũi, bây giờ không phải lúc nghĩ ngợi linh tinh.

*Dù là Đệ Nhất Danh Sách hay Nhân Danh Bóng Đêm, thật sự những cảnh hi sinh cứu người tác giả vẫn viết rất chắc tay, đúng không ạ?

Hắn ngồi xổm xuống, kiểm tra vết thương của tên côn đồ cùng những nơi phát hiện thi thể mà cấp dưới của hắn đã đánh dấu.

Nơi tìm thấy thi thể đầu tiên là ở cạnh khách sạn Vân Thượng, nhưng đây cũng không phải là địa điểm gây án.

Thành viên Côn Luân đã tìm thấy vết máu ở con đường bên ngoài cửa khách sạn, còn có dấu vết bị kéo đi.

Lộ Viễn bình tĩnh nói:

“Có vẻ có người ở trên đường giết chết hắn, sau đó nhân cơ hội trời tối mà kéo hắn sang sân bên cạnh, lửa thiêu rụi tòa nhà nhưng lại không bị lan sang sân.”

Lúc này, Lộ Viễn nhìn vết thương của tên côn đồ, hắn ngày càng kinh ngạc.

Cấp dưới hắn phân tích không sai chút nào, mấy tên côn đồ này đều bị tấn công một đòn duy nhất.

Hơn nữa, cho dù là phát dao ở phía sau, hay phát dao ở phía trước, mũi đao đều sẽ chuẩn xác đâm thủng lá lách.

“Lạ thật, sao chỉ đâm vào lá lách.”

Lộ Viễn cảm thấy hơi khó hiểu:

“Liệu có phải sở thích hay thói quen đặc biệt nào đó không?”

Hắn theo địa điểm cấp dưới đã đánh dấu, đi thẳng tới sân sau.

Đây là hiện trường vụ án thứ hai, nơi mà kẻ giết người đã giết chết tên côn đồ thứ hai, sau đó đi vào trong sân.

Lộ Viễn hỏi:

“Những học sinh kia thế nào rồi?”

Cấp dưới nói:

“Có ba người bị thương khá nặng.

Hai trong số đó là Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, họ bị bọn côn đồ bắn vào bụng.

Nhưng may chỉ bắn vào ruột, đã đưa xuống núi phẫu thuật, không sao cả.”

Cấp dưới tiếp tục báo cáo:

“Có một người nữa tên là Vương Vân, nhưng cô bé này bị thương rất kỳ lạ.

Cô bé nói cô bị một tên côn đồ che mặt bắn bị thương ở hai chân, nếu không phải được một học sinh tên là Nam Canh Thần lôi ra khỏi khách sạn, có thể đã bị thiêu chết.”

Lộ Viễn cau mày:

“Che mặt?”

“Vâng.”

Cấp dưới gật đầu:

“Ta nghi người này không phải côn đồ, là kẻ đã giết những tên côn đồ kia.”

“Không cần nghi ngờ, chắc chắn là hắn, hơn nữa ngươi chú ý cô bé tên Vương Vân một chút, cô bé có vấn đề.

Người này đã giúp chúng ta giết chết những tên côn đồ, chắc chắn không tự nhiên bắn cô bé hai phát súng.”

Lộ Viễn nói:

“Đúng rồi, vì sao tên nhóc Nam Canh Thần kia lại ở trong khách sạn?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box