[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 16 : Khóc (c151-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 151: Khóc
“Có người nói là bị tên côn đồ kéo vào khách sạn hành hung.”
Cấp dưới giải thích:
“Nhưng nhìn quần áo hắn gọn gàng sạch sẽ, không giống như đã xảy ra chuyện gì.”
“Vậy nên hắn đã gặp được kẻ giết người, hay là kẻ giết người đã thuận tiện cứu hắn.”
Lộ Viễn phân tích nói:
“Có hỏi thêm được gì không?”
Cấp dưới đáp:
“Hắn có nói rồi, kẻ giết người cao khoảng 1m76, khóe mắt có vết chân chim nhẹ, có vẻ đã ngoài ba mươi tuổi.”
Lộ Viễn gật đầu:
“Tạm thời tìm kiếm dựa theo phạm vi này, Nam Canh Thần là nhân chứng đầu tiên, khẩu cung của hắn tưởng đối đáng tin.”
Tất cả mọi người quay lại cửa trước, nơi đặt tất cả các thi thể.
Lộ Viễn nhìn khách sạn đổ nát nghiêm túc suy nghĩ, trong tám tên côn đồ thì có bảy tên đã chết, một tên bị bắn, một tên còn đang quỳ ở bãi đỗ xe, còn lại đều bị đồng đội Côn Luân giết chết.
Còn lại bốn người đều chết vì bị đâm thủng lá lách, nói cách khác, đối phương ra tay bốn lần, hơn nữa tất cả đều thành công.
Tuy loại người này rất nguy hiểm nhưng đột nhiên Lộ Viễn không muốn điều tra tiếp, vì người này đã báo thù cho đồng đội của hắn.
Trên đường truy lùng kẻ giết người, các đội viên Côn Luân phát hiện ra rất nhiều dấu chân máu, hắn rất khó tưởng tượng đối phương có ý chí và nghị lực kinh khủng thế nào lại chỉ dựa vào ý chí có thể giết chết từng tên côn đồ một.
Lộ Viễn liếc mắt nhìn những thi thể khác, chợt phát hiện ra một chi tiết nhỏ:
“Chỉ có tên côn đồ ở cửa thiếu bộ đàm điện thoại, hắn là người chết đầu tiên bị giết… hiện trường không tìm thấy bất cứ thiết bị nào khác, vậy thì rất có khả năng, bộ đàm vẫn còn ở trong tay kẻ giết người.”
Ngay sau đó, Lộ Viễn đột nhiên cầm bộ đàm trên tay một tên côn đồ khác lên, hít một hơi thật sâu, sau đó nhấn nút call:
“Xin chào, tôi là Côn Luân Lộ Viễn.”
Thế nhưng ngoại trừ, tiếng gió từ núi, không ai trả lời hắn cả.
…
Trên đỉnh núi Lão Quân, trong một căn phòng của trang trại nào đó.
Bộ đàm mà Khánh Trần đặt trên bàn bỗng vang lên tiếng nói:
“Xin chào, ta là Lộ Viễn của Côn Lôn.”
Thế nhưng lại không có ai để ý, mặc nó lẳng lặng ở đó.
Lúc này, Khánh Trần nằm ngửa trên chiếc giường màu trắng, hắn cắn khăn lông, khuôn mặt nhợt nhạt.
Ngồi cuối giường, Giang Tuyết cầm mấy bình cồn iốt mới mua được lúc sáng, tẩm vào miếng gạc, vừa khóc vừa lau vết thương trên chân và đùi của Khánh Trần.
Gai gỗ nhỏ, mảnh thủy tinh, bùn đất.
Tất cả đều được Giang Tuyết dọn dẹp sạch sẽ.
Những hạt mồ hôi lớn bằng hạt đậu lăn trên trán Khánh Trần.
Bên cạnh là Lý Đồng Vân đang không ngừng lau cho hắn.
Cô gái nhỏ cũng khóc.
Các nàng khóc không vì sợ hãi hay bất kì cảm xúc nào khác, chỉ là họ đau lòng Khánh Trần.
Đêm qua, thiếu niên quay lại khách sạn, để mọi người không phát hiện ra hắn dựa vào manh mối đi chân trần, hắn thậm chí còn nhịn đau đeo lại giày, tìm một trang trại khác để ở.
Vừa mới bước vào phòng hắn đã ngất xỉu.
Kiệt sức, sợ hãi và hoảng loạn sau vụ giết người đầu tiên, mọi cảm xúc đều biến thành adrenaline, nhịp tim đang không ngừng tăng lên.
Trong toàn bộ quá trình chiến đấu, hắn đều sử dụng thuật hô hấp, sau khi chiến đấu thì một lượng lớn endorphin đã được tiết ra từ tuyến yên, khiến hắn tạm quên đi đau đớn.
Nhưng buổi sáng khi Giang Tuyết làm sạch vết thương, hắn vẫn bị cơn đau đánh thức.
Vốn dĩ Giang Tuyết muốn để Khánh Trần nghỉ ngơi nhiều một chút, nhưng vết thương phải được mau chóng xử lý, không thể kéo dài thêm.
“Tội gì chứ, vì cứu một đám người không quen biết, để bản thân bị thương thành như vậy.”
Giang Tuyết vừa lau nước mắt vừa nói:
“Ngươi nhìn vết thương trên vai ngươi xem, nếu sâu thêm chút nữa thì vai của ngươi đã bị chặt đứt rồi.”
Khánh Trần không nói gì, im lặng chịu đựng đau đớn.
Thật ra vết thương của hắn nhìn có vẻ dọa người, nhưng hắn biết tất cả đều là bị thương ngoài da, qua mấy ngày sẽ khỏi hẳn.
Hơn nữa khi chiến đấu, hắn chỉ sử dụng thuật hô hấp, thể lực bị mất đã dần dần hồi phục từ sáng sớm.
Không biết có phải bởi vì hắn dùng thuật hô hấp trong lúc chiến đấu và trải qua đau đớn quá lớn mà Khánh Trần lờ mờ cảm thấy được số nhịp thở của mình hình như đã giảm.
Có thể tính như sau, vốn dĩ chỉ thở được một hơi, bây giờ một hơi thở đã bằng một hơi rưỡi của lúc trước.
Hơn nữa, cơ thể hắn giống như đang lột xác, phía sau lưng đau nhức, thậm chí xương cốt giống như bị nứt ra, mở khóa gien sao.
Nhưng vẫn không được.
Ba tiếng sau, cuối cùng Giang Tuyết cũng đã xử lý vết thương xong, nàng nói với Khánh Trần:
“Ngươi ngủ thêm một chút đi, ta ra nhà bếp làm đồ ăn cho ngươi để bồi bổ cơ thể.”
“Cảm ơn dì Giang Tuyết.”
Khánh Trần yếu ớt nói.
Lý Đồng Vân ở bên cạnh nói:
“Khánh Trần ca, lúc rạng sáng ngươi quay về, dọa mẹ con ta sợ gần chết, còn tưởng ngươi sắp chết rồi.”
Chương 152: Đời Này Không Hối
Khánh Trần ừ một tiếng.
Cô gái nhỏ lại tiếp tục nói:
“Sau đó, mẹ ta kiểm tra vết thương của ngươi một chút, thấy chỉ có vai và chân của ngươi là bị thương nặng nhất, chúng ta mới yên tâm hơn chút.
Lần sau ngươi đừng liều mạng như vậy nữa, nếu ngươi không vậy nữa, ta sợ lắm.”
Khánh Trần gắng gượng cười một cái:
“Yên tâm, ta không sao.”
Đợi đến khi Giang Tuyết rời đi, Lý Đồng Vân thấp giọng nói:
“Khánh Trần ca, ta có thể đoán được thận phận của ngươi, nhưng hơi khác với thông tin mà ta được cung cấp, ta còn phải xác định lại một chút.”
Khánh Trần có chút kinh ngạc, có vẻ như trong lúc hắn hôn mê, đối phương đã phát hiện ra điều gì đó rồi.
Nhưng mà việc này cũng không quan trọng lắm, thật ra hắn không quan trọng việc cô gái nhỏ này biết thân phận của mình.
Hắn chỉ có chút tò mò:
“Vì sao ngươi lại kiên trì muốn tìm ta ở thế giới trong?”
Hắn nghe Lý Đồng Vân tiếp tục nói:
“Việc ta trở thành người du hành thời gian không thể nói với mẹ.
Lúc ngươi không ở đây, một mình ngủ ta trong một tòa nhà lớn rất sợ.
Đến lúc gặp được ngươi, ta không còn sợ nữa.
Khánh Trần ca, ngươi biết không, ta chỉ có một mình trong thế giới kia…”
Khánh Trần suy nghĩ một chút:
“Bắt đầu dùng khổ nhục kế?”
Lý Đồng Vân chu môi:
“Không có!”
“Ngươi ở thế giới trong không có bạn bè gì sao?” Khánh Trần tò mò hỏi.
“Có hai anh chị đối với ta rất tốt, ông nội ở Lý thị cũng rất tốt với ta, chỉ là quản gia nói với ta, ông nội và chị đều thật lòng đối xử tốt với ta, nhưng phải cẩn thận tên Lý Tu Tề kia.”
Lý Đồng Vân nói nhỏ:
“Tập đoàn Lý thị có vẻ rất phức tạp, ông nội là người rất tốt, nhưng sức khỏe lại yếu, mọi người đều đang lén chuẩn bị đám tang cho ông.”
Khánh Trần suy nghĩ, các anh, chị, ông nội mà nàng nói đến là những người thuộc tập đoàn Lý thị thì phải.
Hắn từng nghe Lý Thúc Đồng nói, chủ tịch của Lý thị đã 163 tuổi, sức khỏe càng ngày càng yếu, liên tục đổi thuốc đề kháng cũng không có tác dụng, tế bào đã đến giới hạn của nó rồi.
Chủ tịch của Lộc Đảo có lẽ là người lớn tuổi nhất, 221 tuổi, nhưng cái phương pháp kéo dài tính mạng kia cũng không mấy vẻ vang.
Khánh Trần tạm thời không muốn suy nghĩ thêm về những thứ này.
Hắn quay đầu nhìn vai của mình, ở đó đã quấn băng gạc mới tinh.
Tất cả những thứ trước mắt này đều như đang nhắc nhở hắn, mọi thứ đã qua.
Nhưng tất cả giống như vẫn còn chuyện cần phải làm.
“Tiểu Đồng Vân, có thấy lấy giúp ta giấy và bút không?”
Khánh Trần hỏi.
“Trong túi xách của ta có.”
Lý Đồng Vân trả lời.
Nàng đến để nghỉ lễ mấy ngày Quốc Khánh, phải giả vờ mang cặp sách để làm bài tập.
Khánh Trần được nàng đỡ dậy, từ từ dựa vào gối, hắn dùng di động tìm cách dịch mã Morse, sau đó dựa vào trí nhớ, vẽ lại mật mã Morse mà thành viên Côn Luân đã viết vào đêm hôm đó.
Ngón trỏ là tin nhắn ngắn và ngón giữa là tin nhắn dài, mỗi lần chạm đều biểu thị cho một chữ cái hoặc một con số.
Ví dụ như ngón trỏ đánh một cái, ngón giữa đánh một lần thì là chữ A.
Mà những nhịp gõ kia, nhìn có vẻ không có thứ tự gì, nhưng kết hợp lại sẽ thành những thông tin quan trọng.
Khánh Trần cũng không biết tại sao bản thân đột nhiên muốn dịch lại cái đoạn mật mã Morse, chỉ là hắn cảm thấy, bản thân hình như đã bỏ qua vài tin tức quan trọng.
Tin tức đó đã khiến Hồ Tiểu Ngưu có tiền, nhưng vẫn phải liều mạng cầu xin hắn báo thù vì hai thành viên Côn Luân.
Khánh Trần nhanh chóng nhớ lại tiết tấu nhịp ở trong đầu và giải mã.
“Đời này không hối hận, huynh đệ bảo trọng.”
“Cộc cộc tách, tách, tách.”
“Đời này không hối hận, huynh đệ bảo trọng.”
Đây là tin tức mà một thành viên Côn Lôn trước khi ngã xuống đã truyền cho đồng đội.
Khánh Trần ngồi trên giường, hắn đột nhiên nghĩ, hóa ra khoảnh khắc trúng đạn đó, đối phương đã nghĩ đến cái chết.
Hắn nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, bầu trời ở trên núi có vẻ thấp và rộng hơn bầu trời trong thành phố.
Nhưng không biết tại sao, tâm trạng của Khánh Trần có chút chùng xuống.
Hắn gấp mảnh giấy đã được dịch lại, bảo Lý Đồng Vân nhét vào trong ví giùm mình.
…
Núi Lão Quân, Trịnh Viễn Đông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đen chậm rãi đi giữa đường núi.
Từng dấu chân máu trên đất đang chỉ dẫn cho hắn tái hiện lại chuyện đêm đó.
Chín mảnh vỏ đạn giảm âm nằm rải rác trên đường lớn, vết đạn trên tai của thủ lĩnh bọn côn đồ cũng nói rõ người truy đuổi và hung thủ từng xảy ra cuộc đấu súng ở đó.
Côn Luân còn thu thập được hai mảnh đầu đạn dính máu.
Nhưng mẫu máu chứng tỏ vết máu trên hai mảnh đầu đạn này đến từ hai người khác nhau.
Điều này nói rõ, người che mặt giết chết mấy tên côn đồ cũng đã bị thương.
Chương 153: Thoa Thuốc
Bất kỳ lúc nào, ở nơi mà bạn không ngờ tới, luôn có những người hy sinh cho sự bình yên của chúng ta.
Nếu được các bạn hãy tham gia các quỹ hỗ trợ COVID nhé! Giúp đỡ đồng bào, chung tay mỗi người một chút sẽ góp thành một sức mạnh khổng lồ đó! Chúc các bạn luôn nhiều sức khỏe!
Trịnh Viễn Đông đứng ở nơi Khánh Trần ném hòn đá ra, nói với Lộ Viễn ở phía sau:
“Hắn đã bị thương trên đường lớn, sau đó biết mình đi đường lớn thì không cách nào đuổi kịp tên côn đồ liền băng qua mảnh rừng lúc nãy đến đây, ném ra một cục đá.”
Lộ Viễn cau mày:
“Sau đó đã đánh trúng tên côn đồ lái xe thương vụ? Phát ném này có chuẩn quá không, khoảng cách là hơn mười mét, phải tính toán rất chuẩn xác mới có thể trúng dược?”
“Ừ, so với năng lực chuẩn xác đâm vào lá lách mà nói, đây mới là thủ đoạn lợi hại nhất của đối phương: Tính toán.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Kết quả so sánh DNA trong máu có rồi sao?”
Lộ Viễn lắc đầu:
“Kết quả có rồi, nhưng mẫu DNA cũng không giống với DNA trong kho.”
“Tra thêm những mẫu tương tự, nói không chừng có thể tìm được người thân của hắn. “
Trịnh Viễn Đông nói.
“Được . “
Lộ Viễn gật đầu:
“Cái này có thể chậm một chút, nhưng nhiều nhất ba ngày sẽ có đáp án.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Nếu tìm được thì phải lễ phép một chút, hiện tại Côn Luân cần loại người này, có thể một mình lo liệu tất cả mọi việc được.”
…
Ba người Khánh Trần ở lại trên núi Lão Quân, cũng không vội quay về trong thành phố.
Một mặt là chân của Khánh Trần chưa thể đi lại trong thời gian dài, mặt khác cũng vì trải qua việc lớn như thế, Giang Tuyết muốn để thiếu niên ở đây thả lỏng một tí, tránh né mấy thứ ầm ĩ kia.
Còn về lớp bổ túc gì đó, sau khi Giang Tuyết trải qua chuyện đêm đó cũng thấy hình như không quan trọng nữa.
Chuyện gì cũng chờ Khánh Trần dưỡng thương xong rồi nói.
Giang Tuyết lần nữa bôi thuốc cho Khánh Trần:
“Nếu sớm biết ngươi bị thương, ta đã mua thuốc đặc hiệu cho vết thương ở thế giới trong rồi.
Thuốc bên đó nhất định dùng tốt hơn so với thế giới ngoài, ta có thể bỏ thuốc trong cái bình nhỏ, ngậm trong miệng mang về.”
“Không có chuyện gì đâu dì Giang Tuyết.”
Khánh Trần cười cười:
“Bây giờ đã không đau như vậy nữa.”
“Đúng rồi. “
Giang Tuyết bỗng nhiên lo lắng nói:
“Ở hiện trường ngươi để lại nhiều dấu chân máu như vậy, chắc chắn bọn họ có thể thông qua so sánh DNA tìm được ngươi.
Mặc dù DNA của ngươi không bị ghi vào, nhưng DNA của cha ngươi. . .”
Đến nay, mẫu máu sẽ được thu thập khi bị tạm giữ.
Nhưng mà Khánh Trần lắc đầu:
“Sẽ không đâu, ta chắc chắn mà.”
Giang Tuyết liếc nhìn Khánh Trần, cảm giác có chút bất ngờ.
Nàng nhận thấy được trong này dường như còn có chuyện gì đó mà mình không biết, chỉ là thiếu niên trước mặt cũng không muốn nói.
Trong toàn bộ việc này, có hai nhân tố then chốt sẽ làm bại lộ thân phận của Khánh Trần.
Một cái là Nam Canh Thần, một cái khác chính là mẫu máu.
Nhưng nếu là cái trước, Khánh Trần tin tưởng Nam Canh Thần ít nhất sẽ không phạm phải loại sai lầm vớ vẩn này, nhất định sẽ nói một chút tin tức gây hiểu lầm cho Côn Luân.
Nếu là cái sau, Côn Luân không thể tìm được mẫu gen tương ứng để tiến hành so sánh.
Cái này liên quan một chút đến chuyện cũ năm xưa.
Nếu không Khánh Trần cũng không dám chân trần giết người.
Khánh Trần nói:
“Dì Giang Tuyết, ta muốn ở một mình một lúc, có chuyện phải xử lý.”
“Ừ, vậy ta mang Tiểu Vân ra ngoài đi một vòng, có việc ngươi gọi điện thoại cho ta, ta sẽ không đi xa. “
Giang Tuyết nói.
Đợi đến khi Lý Đồng Vân và Giang Tuyết đều rời khỏi phòng, Khánh Trần lúc này mới lấy điện thoại di động cùng thiết bị truyền tin của mình ra.
Hắn trước tiên mở khóa thiết bị truyền tin, bên trong tràn ngập tin nhắn của Lưu Đức Trụ:
“Đại ca, người của ngươi thật là trâu bò, có thể tiêu diệt được hết đám côn đồ!”
“Đại ca, cảm ơn lời nhắc nhở kịp thời của ngươi, cảm ơn ngươi đã cho người cứu ta, cả đời này của Lưu Đức Trụ sẽ làm trâu làm ngựa cho ngươi, không bao giờ từ chối!”
“Đại ca, trải qua đêm đó, ta đã quyết tâm trung thành với ngươi.
Sau này chỉ cần ngươi ra lệnh một câu, cho dù người khác không dám mạo hiểm, ta cũng sẽ liều lĩnh làm, chỉ cần ngươi ra lệnh, cho dù là nơi mưa bom bão đạn thì ta cũng sẽ đi!”
“Đại ca, sao ngươi không nói câu nào?”
“Đúng rồi, đại ca, chúng ta đã quay lại Lạc Thành.
Sáng mai các bạn học sẽ cùng nhau đi thăm Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân.
Đến lúc đó ta giúp ngài thu lại tiền!”
Khánh Trần liếc mắt nhìn thời gian, 9 giờ sáng.
Thời gian đếm ngược 39:00:00.
Thời gian cách lần trước trở về đã chín tiếng.
Lần này xuyên về này quá vôi vàng, đến nỗi sau khi hắn trở về cũng không nhìn thời gian đếm ngược mà đã cầm dao đi giết người.
Còn có thời gian hơn một ngày, lại thêm hai ngày xuyên là khoảng bảy ngày.
Chờ đến lúc khai giảng, miệng vết thương có lẽ đã đóng vảy rồi.
Khánh Trần trả lời tin của Lưu Đức Trụ:
“Vừa tỉnh ngủ, chờ ta và cấp dưới tìm hiểu một chút chuyện gì đã xảy ra rồi lại nói.”
Chương 154: Tin Tức Lan Tràn
Lưu Đức Trụ ở đầu dây bên kia, hắn cảm thấy đại ca của hắn thật vĩ đại.
Đại ca chính là đại ca, xảy ra chuyện lớn như vậy cũng có thể ngủ được.
Có điều cũng phải, loại nhân vật cấp bậc như đại ca đây tất nhiên là bình tĩnh kiên định, không vì những chuyện xảy ra bên ngoài, không vì chuyện của bản thân mà mất đi khí thể. . .
Trong việc này, Lưu Đức Trụ phát hiện mấy chi tiết:
Điểm thứ nhất, đại ca không biết mình muốn tới núi Lão Quân, cũng không biết mình muốn đến trước thời hạn.
Bởi vì khi đại ca ở thế giới trong bàn giao việc, thật sự không giống giả bộ.
Cho nên, tạm thời loại bỏ suy đoán đại ca ở cạnh mình.
Như thế đại ca chính là bạn học trong trường, có thể là một học sinh lớp mười hai nào đó.
Điểm thứ hai, người che mặt giết người đêm qua có phải đại ca không?
Đầu tiên nếu từ tính cách mà phân tích thì không quá giống.
Bởi vì ấn tượng của mình về đại ca vẫn luôn là loại nhân vật âm hiểm hay bày mưu nghĩ kế.
Nham hiểm, cực kỳ nham hiểm.
Mà người đêm qua hình như báo thù cho thành viên Côn Luân luôn tỏ ra vô cùng chính trực.
Hắn và đại ca trong ấn tượng Lưu Đức Trụ không giống lắm.
Nói tóm lại, Lưu Đức Trụ tạm thời phán đoán, dù không loại bỏ hiềm nghi, nhưng kẻ che mặt giết người đêm qua chắc không phải là đại ca.
Như thế xem ra, đại ca đã có tổ chức, có cấp dưới của mình ở thế giới ngoài.
Thật là đáng sợ mà.
…
Giờ phút này, Khánh Trần cũng không vội vã trả lời Lưu Đức Trụ mà quyết định giả vờ đang tìm hiểu tình huống, trước tiên thờ ơ với đối phương một hồi.
Hắn mở điện thoại, phát hiện trong nhóm lớp của mình đã sớm nổ tung.
Rất nhiều bạn học đều đang nói, Lưu Đức Trụ và đồng bọn thần bí của hắn đã cứu mọi người.
Mặc dù chính Lưu Đức Trụ cũng không thừa nhận, nhưng mọi người cũng không tin lời nói của hắn.
Lớp phó học tập Ngu Tuấn Dật xúc động nói:
“Lúc ấy, lúc mà côn đồ còn chưa xuất hiện, Lưu Đức Trụ đã sớm nhận được tin tức từ thế giới trong, sau đó bảo mọi người mau chạy.
Thế nhưng khi đó cũng không ai tin hắn.
Ta lúc ấy còn cảm thấy hắn bị điên rồi, bây giờ suy nghĩ lại cảm thấy rất xấu hổ.”
Một bạn học nữ kích động nói:
“Tên thủ lĩnh côn đồ đó còn dí súng vào đầu hắn, hỏi hắn đồng bọn ở nơi nào.
Kết quả bạn học Lưu Đức Trụ vô cùng kiên cường, một chút tin tức cũng không tiết lộ cho đối phương.”
Thật ra nàng không biết, Lưu Đức Trụ lúc ấy là thật sự không rõ đại ca thần bí và cấp dưới thần bí kia ở đâu, muốn nói cũng nói không được!
Sau đó, Bạch Uyển Nhi trong nhóm lớp đã nói một lần chuyện đã xảy ra, đem hướng thảo luận đẩy lên cao trào: Côn đồ vốn định thừa dịp hỗn loạn bắt 4 người bọn họ, kết quả cấp dưới của Lưu Đức Trụ kịp thời đuổi tới.
Đối phương đầu tiên là âm thầm giết tên côn đồ áp giải mình, sau đó lại giết chết tên áp giải Lưu Đức Trụ.
Nàng vẫn luôn ở bên Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.
Bạch Uyển Nhi nói, nửa đêm Hồ Tiểu Ngưu bất ngờ tỉnh lại, vẫn luôn nhắc tới muốn cảm ơn Lưu Đức Trụ và cấp dưới của Lưu Đức Trụ.
Đối phương không chỉ cứu người, còn giúp hai thành viên Côn Luân kia báo thù.
Đột nhiên, khi nàng nhắc đến hai thành viên Côn Luân đã hy sinh, tất cả người tham dự đều trầm mặc.
Cho dù mọi người sống sót sau tai nạn, bây giờ cũng không phải lúc nên bày tỏ niềm vui sướng.
Khánh Trần bỗng nghĩ, thật ra tính tình của Hồ Tiểu Ngưu cũng rất tốt.
Bây giờ danh tiếng của Lưu Đức Trụ ngày càng vang, mình có thể thông qua tên này bắt đầu lôi kéo mấy người du hành thời gian đáng tin cậy không?
Cho dù làm ăn với bọn họ hay giúp đỡ lẫn nhau cũng được, có lẽ họ sẽ có ích với hắn vào một thời điểm nào đó.
Hắn tắt Wechat, mở ra app khác.
Hừng đông hôm qua, khi lửa lớn bắt đầu lan ra, chuyện trên núi Lão Quân đã truyền khắp cả nước.
Weibo, TikTok, Bilibili, khắp nơi đều là video và tin tức trận hỏa hoạn trên núi Lão Quân.
Nhưng trong chuyện này, mọi người đều miêu tả cảnh tượng sau vụ hỏa hoạn nhiều hơn, cũng không có ai đứng ra công bố quá trình sự việc.
Bọn họ chỉ biết thông qua một ID tên là “Côn Luân Lộ Viễn”, toàn bộ côn đồ đốt phá đều bị bắn chết, vụ án bắt cóc những người du hành thời gian cũng tạm thời kết thúc.
Lúc này mọi người mới hiểu rõ, thì ra côn đồ phóng hỏa hành hung chính là thủ phạm vụ án bắt cóc những người du hành thời gian đã từng gây xôn xao trước kia.
Không ai nhắc đến kẻ giết người che mặt, Không ai nhắc đến là ai bắn chết côn đồ.
Bởi vì Khánh Trần che giấu quá tốt, số ít người biết chuyện dường như cũng không có ý định phơi bày trên internet.
Chương 155: Thăm Bệnh
Dạ, cám ơn bạn kenvirgo đã ủng hộ.
Ngày mai truyện sẽ lên 14 chương.
Hy vọng truyện sẽ lên được TOP 5 KIM THÁNH BẢNG….
Từ đây tới tối truyện còn 5 chương nữa, các bạn nhớ đón đọc nhé!
Chẳng hạn như Nam Canh Thần, cô bé thần bí trong bãi đỗ xe, Lý Đồng Vân, Giang Tuyết. . .
Hôm nay là ngày đầu tiên của quốc khánh, mấy du khách kia vốn là muốn đến núi Lão Quân du lịch, sau khi nghe được tin tức nơi này đều dồn dập trả vé.
Còn rất nhiều du khách ngay cả bình minh ở núi Kim Đỉnh cũng không xem, dồn dập ngồi xe buýt rời khỏi khu này.
Nghe đâu chuyến xe buýt đầu tiên ở núi Lão Quân sáng sớm đã kín hết chỗ, hệ thống giao thông vận tải của khu vực tạm thời nằm vào trạng thái tê liệt.
Khánh Trần đang lục lại trong kí ức tất cả việc xảy ra đêm qua.
Khi hắn xác định ngoại trừ Lý Đồng Vân, Giang Tuyết, sẽ không có ai xác nhận thân phận thật của hắn.
Hắn lại chợt nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng, thỏi vàng.
Tối hôm qua, Hồ Tiểu Ngưu trong lúc hỗn loạn từng nói qua một câu cực kỳ quan trọng.
Nếu là người khác có thể sẽ quên mất, hoặc là bởi vì căng thẳng mà coi nhẹ.
Nhưng Khánh Trần sẽ không.
Hiện tại thỏi vàng trong đầu hắn là từ then chốt vô cùng đặc biệt.
…
Cùng lúc đó, Lưu Đức Trụ đang cùng các bạn học đi đến bệnh viện nhân dân thứ ba của Lạc thành.
Đây là bệnh viện tốt nhất ở Lạc Thành.
Trong tối qua, hai người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân đã đơn giản tiến hành xử lý miệng vết thương ở trạm y tế.
Sau đó, bọn họ được chuyển đi bệnh viện huyện tiến hành cấp cứu, đợi sau khi thương thế ổn định, sáng sớm lại chuyển viện lên thành phố tiến hành xử lý toàn diện hơn.
Hiện tại, tình trạng hai người vừa mới ổn định lại, còn đang ở trong phòng ICU của bệnh viện nhân dân thứ ba.
Có vẻ do tiền nào của nấy, tất cả các thiết bị y tế họ sử dụng đều là tốt nhất, còn có hơn mười chuyên viên bác sĩ tiến hành hội chẩn.
Đề phòng những ngoại thương này để lại di chứng gì cho bọn họ.
Bố mẹ của bọn họ sáng sớm liền ngồi máy bay tư nhân đến Lạc thành.
Lúc này đang trông coi ở ngoài phòng bệnh.
Khi Lưu Đức Trụ và các bạn học đi tới cửa phòng bệnh, chỉ thấy sáu bảy người mặc âu phục đen đang đứng ngoài cửa, trên lỗ tai mỗi người đều đeo tai nghe trong suốt.
Đây có lẽ chính là vệ sĩ trong truyền thuyết.
Một vệ sĩ ngăn lại những học sinh này, một người đàn ông trung niên phong thái hiên ngang nhìn về phía bọn họ:
“Mấy cậu là?”
Lớp trưởng Tạ lớp 11 ban 4 trả lời:
“Chào chú, chúng ta là bạn học của Tiểu Ngưu và Thiên Chân, muốn thăm họ.”
Nhưng người đàn ông trung niên này có vẻ rất bất ngờ:
“Xin hỏi, bạn học nào là Lưu Đức Trụ?”
Lưu Đức Trụ trong đám người cũng sửng sốt một chút:
“Ta, là ta.”
Người đàn ông trung niên bước tới, hắn chìa tay phải ra với Lưu Đức Trụ:
“Cảm ơn bạn nhỏ, cám ơn ngươi đã cứu mạng Tiểu Ngưu.
Hắn vừa mới tỉnh liền nói cho ta, ngươi và cấp dưới của ngươi đã cứu hắn, nếu không lúc này hắn đã bị côn đồ mang đi hoặc giết chết.
Lưu Đức Trụ im lặng mấy giây, sau đó nắm chặt tay của đối phương nói:
“Chú ơi, thật ra ta cũng không làm gì cả.”
Dường như bởi vì vết thương của Hồ Tiểu Ngưu đã ổn định nên cảm xúc của người đàn ông trung niên này cũng buông lỏng rất nhiều, hắn vừa cười vừa nói:
“Người trẻ tuổi khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng quá khiêm tốn có thể không tốt, dùng lời người tuổi trẻ mấy người là nói sao nhỉ? Đúng, làm màu!”
Trên thực tế, lúc sáng sớm, Hồ Tiểu Ngưu đã tỉnh lại, hắn đã nói qua chuyện đã xảy ra.
Thương nhân lớn như cha Hồ Tiểu Ngưu, mới đầu cũng không kính trọng người du hành thời gian, dù trong bảy vị vệ sĩ ngoài cửa có một người là người du hành thời gian.
Loại người này, cho dù là không nói lời nào cũng rất có khí thế, người du hành thời gian bình thường thật sự không thể tạo thành uy hiếp gì với hắn.
Nhưng sau khi bốn người Hồ Tiểu Ngưu gặp phải nguy hiểm ở thành phố số 7, suy nghĩ của hắn đã thay đổi.
Vì lúc ấy hắn phát hiện, mình ở thế giới ngoài có nhiều của cải và địa vị, cũng rất khó làm mấy việc này vì con mình.
Của cải của thế giới ngoài có thể mua được rất nhiều đồ của thế giới trong.
Nhưng điều này cũng không có nghĩa tiền tài có thể mua được mọi thứ ở thế giới trong.
Cũng chính vì thế, hắn mới đồng ý cho Hồ Tiểu Ngưu chuyển trường đến Lạc thành.
Tìm một người du hành thời gian tên là Lưu Đức Trụ.
Hơn nữa, Lưu Đức Trụ là người du hành thời gian thông minh nhất mà hắn biết, năng lực phản ứng khi có sự việc xảy ra rất tốt.
Cha của Hồ Tiểu Ngưu là người biết nhìn xa trông rộng.
Hắn biết hiện tại Lưu Đức Trụ có thể chưa ra sao cả, nhưng hắn đã thấy tương lai của Lưu Đức Trụ.
Sau chuyện này cùng vài lần xuyên không, không biết tương lai của hắn sẽ thành công đến thế nào?
Đáng đầu tư.
Đương nhiên, thương nhân trung niên có suy nghĩ này cũng vì chưa thấy biểu hiện của Lưu Đức Trụ lúc đối mặt nguy hiểm, bằng không có thể sẽ đổi cách nhìn của mình.
Chương 156: Thù Lao
ThảoMúp: Đang cố dịch kịp tác, cô nương nhớ ủng hộ nha!
Ít nhất thì lúc này, Lưu Đức Trụ nhìn rất giống người bình thường. . .
Cha của Hồ Tiểu Ngưu nghĩ chút rồi nói:
“Sáng sớm ta đã nói chuyện cùng Tiểu Ngưu, ta muốn chuyển hắn về trung học Hải thành nhưng hắn không đồng ý.
Ta nghĩ hắn không muốn đi vì ở đây có ngươi, cho nên ta sẽ chuyển trường cho ngươi đi Hải thành luôn, nơi đó có khả năng dạy học tốt hơn, cũng có. . .”
Người có tiền nói chuyện thật khác người.
Người khác đều đang nghĩ làm sao tiếp cận Lưu Đức Trụ, nhưng cha của Hồ Tiểu Ngưu lại đang suy nghĩ làm sao mang Lưu Đức Trụ đi, buộc bên cạnh mình.
Nhưng mà Lưu Đức Trụ hoàn toàn từ chối:
“Chú ạ, bây giờ ta không muốn đi Hải thành, nơi này là quê hương của ta, vả lại cha mẹ bạn bè của ta đều ở nơi này.”
Bố Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Ta có thể chuẩn bị cho ngươi một căn nhà ở Hải thành, ngươi có thể mang theo bố mẹ qua đó, ngoài ra ta sẽ cung cấp thêm một khoản tiền nữa.”
“Không cần đâu chú. “
Lưu Đức Trụ lần nữa lắc đầu:
“Cảm ơn ý tốt của ngài.”
Lúc này, trong lòng Lưu Đức Trụ đã sớm cân nhắc giữ lợi và hại.
Một căn nhà ở Hải hành, cộng thêm một khoản tiền, cái này nghe có thể rất có lợi.
Nhưng đại ca của hắn có thể đang ở Lạc thành đấy.
Người khác đều cho rằng hắn đã cứu Hồ Tiểu Ngưu.
Nhưng trên thực tế là, nếu không có đại ca, e rằng bản thân chết trên núi Lão Quân rồi.
Phải biết, lúc đó bọn côn đồ muốn giết hắn, không có ý định dùng hắn như con la!
Dưới sự so sánh, mẹ nó còn không bằng con la đấy.
Đầu tiên, mình ngược lại có thể đi Hải thành, nhưng đại ca chắc chắn sẽ không đi.
Đến lúc đó, ngộ nhỡ lại có người muốn bắt cóc hắn hoặc là ngấp nghé thứ gì trên người hắn, vậy hắn chết chắc.
Thứ hai, lần này lúc Lưu Đức Trụ chạy trốn đã ý thức được tầm quan trọng của sức mạnh.
Trên internet, rất nhiều người du hành thời gian nói rằng, ở thế giới trong người có tiền chưa chắc có thể lấy được thuốc biến đổi gien.
Có người đã mua ở chợ đen, kết quả lại mua phải thuốc giả.
Mà vị đại ca mặt nạ hình mèo kia thì không, người ta vừa ra tay đã là đồ chính hiệu.
Phía trên chuỗi gen mà mình tiêm vào còn có 4 số thứ tự 004, 003, 002, 001, tất cả tương lai của mình đều ở trong tay của đại ca.
Hắn cũng không yêu cầu xa vời, có thể tiêm hết toàn bộ thuốc biến đổi gien, trở thành cao thủ cấp B là được.
Nghe nói, dù là ở trong thế giới trong, cao thủ cấp B cũng coi như là cao thủ, người đạt được cấp A vô cùng hiếm gặp.
Đến lúc đó, mình muốn có một căn nhà ở Hải thành còn không đơn giản sao?
Vả lại, khoản thù lao gấp đôi mà Hồ Tiểu Ngưu cho lần trước đã bị mình giấu mất một nửa.
Lần này đối phương có thể cho thêm chút thì càng tốt, dù sao đại ca cũng không biết mình giấu bao nhiêu mà.
Tục ngữ nói con người phải nhìn xa một chút.
Lưu Đức Trụ cảm thấy công việc này có giá trị chiến lược hơn so với một căn nhà.
Nói đi nói lại, coi như mình đi Hải thành, đại ca vẫn còn lợi dụng mình làm ăn như cũ, nhưng ngộ nhỡ bên người đại ca xuất hiện người khác được việc hơn thì sao?
Há chẳng phải mình không còn tác dụng gì nữa sao?
Làm chó săn, phải la liếm ở khoảng cách gần, liếm ở nơi xa không có hiệu quả!
Nhưng vào đúng lúc này, máy truyền tin trong ngực Lưu Đức Trụ rung rung.
Hắn nói với mọi người:
“Thật ngại quá, ta phải đi vệ sinh.”
Hắn tiến vào phòng đơn bên trong nhà vệ sinh, mở máy truyền tin thì thấy hỏi thăm của Khánh Trần:
“Ta nghe cấp dưới nói, Hồ Tiểu Ngưu nói cho hắn, lần trước đối phương trả thù lao gấp đôi, lần này cũng sẽ trả gấp đôi chứ?”
Lưu Đức Trụ một giây trước còn lén mừng thầm, một giây sau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn cũng không biết đêm qua lại còn xảy ra loại chuyện này!
Hồ Tiểu Ngưu đại ca, sao cái gì ngươi cũng nói ra vậy!
Đây đã là lần thứ hai hắn giấu tiền, lần thứ nhất giấu đồng hồ, lần này lại giấu thỏi vàng.
Lưu Đức Trụ cũng không biết lần sau mình đi thế giới trong sẽ có đãi ngộ thế nào nữa.
Hắn trong phòng vệ sinh gục đầu ủ rũ trả lời:
“Đại ca, lần này xuyên qua ta mang về thỏi vàng cho ngươi, ngươi trừng phạt ta đi. . .”
Ngoài phòng vệ sinh, mọi người còn đang thì thầm nói chuyện, trong lòng tự nhủ Lưu Đức Trụ sao lại đi lâu như thế.
Lúc này, Lưu Đức Trụ bỗng nhiên mở cửa đi ra.
Cha của Hồ Tiểu Ngưu nhìn hắn, vẻ mặt tươi cười nói:
“Ta nghĩ lại, ngươi còn nhỏ, có thể không thích loại đồ như nhà cửa.
Ta hiểu, người trẻ tuổi mà, đều thích kích thích hơn.
Bằng không thế này, ngươi nói cho ta một chút ngươi thích gì, ta sẽ cung cấp cho ngươi.”
Lưu Đức Trụ chần chờ một chút nói:
“Chú có thể không biết, ta thích rảnh rỗi quản chuyện người khác…. “
Chương 157: Không Thể Kết Luận Sớm
Ủng hộ ủng hộ Khánh Trần các bạn ơi!!!
Quản chuyện người khác?
Cha của Hồ Tiểu Ngưu không kịp phản ứng, thậm chí hắn còn không hiểu vì sao cuộc nói chuyện của hai người lại chuyển sang vấn đề này.
Các bạn học ngơ ngác, Lưu Đức Trụ đang đứng trước mặt dường như không giống hình tượng cao nhân mà họ tưởng tượng.
Ở bên cạnh, một tên học lớp 4 khối 11 nói nhỏ với lớp phó học tập Ngu Tuấn Dật:
“Này, ngươi có nghĩ rằng hắn có một cái hệ thống không?”.
“Hệ thống?”
Ngu Tuấn Dật buồn bực, hắn không hiểu những lời này là có ý gì.
Trong lớp 4 khối 11, Ngu Tuấn Dật vẫn luôn là một tên không chơi game, không đọc tiểu thuyết, chỉ biết làm đề cho nên căn bản chảng biết hệ thống là cái gì.
Một bạn học đứng bên cạnh kiên nhẫn giải thích:
“Chính là hệ thống trong tiểu thuyết mạng.
Hệ thống sẽ cho ký chủ một vài nhiệm vụ nào đó, sau đó giúp ký chủ trở nên mạnh hơn.”
“Hả?”
Ngu Tuấn Dật ngơ ngác.
Lúc này, bạn học kia tiếp tục nói:
“Chẳng qua, chỉ có nhân vật chính mới có thể sở hữu thứ này, không lẽ Lưu Đức Trụ là nhân vật chính của vị diện này sao.
Nhưng nếu không có hệ thống thì sao hắn vừa trâu bò vừa ngu ngốc như vậy.”
Không thể không nói, vị bạn học này đoán không thể nào chính xác hơn.
Theo một góc độ nào đó, có thể nói Khánh Trần chính là hệ thống của Lưu Đức Trụ…
Chỉ là dù có hoàn thành những nhiệm vụ này cũng không có phần thưởng, chỉ đơn giản là trừng phạt lòng tham của hắn.
Bởi vì Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân còn cần nghỉ ngơi nên nhóm học sinh chỉ đến thăm hỏi một lát liền rời đi.
Đợi mọi người đi hết, cha của Hồ Tiểu Ngưu mới tiến vào phòng bệnh.
Hồ Tiểu Ngưu từ từ mở mắt, giọng nói hơi yếu ớt hỏi:
“Cha, ngươi thấy Lưu Đức Trụ này thế nào?”
“Vẫn chưa thể nói chính xác.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu.
“Lúc trước chưa trải qua nguy hiểm cho nên vẫn chưa nhìn rõ người này.”
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Nhưng sau lần nay, ta cảm thấy có vấn đề.
Nói hắn vô dụng nhưng hắn đã lấy được thuốc biến đổi gien.
Nói hắn có năng lực nhưng trông hắn không giống.
Cha, người như vậy thật sự sẽ được Lý Thúc Đồng đánh giá cao?”
Cha của Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Có hai trường hợp, con trai, ngươi có biết trong lịch sử có bao nhiêu hoạn quan bất tài không? Đại thái giám Vương Chấn của triều Minh, một mình hắn gài bẫy Minh Anh Tông, còn phá hoại ba doanh trại quân tinh nhuệ của triều Minh, vậy mà một người như hắn lại có quyền thế ngập trời.
Vì sao, có thể là o giỏi nịnh hót, cũng có thể do sựu trung thành tuyệt đối của hắn mà nhận được sự công nhận của cấp trên.”
“Bên cạnh một cấp trên thông minh, không nhất định phải là người thông minh, mà loại người nào cũng có.”
“Dĩ nhiên, vẫn còn một trường hợp nữa.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục nói:
“Hắn chỉ là con rối của người khác, giống như có người thay mặt nhà chúng ta nắm giữ cổ phần.”
“Cha, ngươi cảm thấy trường hợp nào có khả năng hơn?”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi
Thế nhưng, cha Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:
“Không nên kết luận sớm làm gì, dù hắn thuộc loại nào cũng là cơ hội của ngươi.
Yên tâm, gia tộc sẽ dốc toàn lực ủng hộ ngươi, không cần phải lo trước lo sau.
Anh trai ngươi đã bắt đầu tiếp quản một vài việc kinh doanh của gia đình, ta biết ngươi ngưỡng mộ hắn, nhưng ngươi vẫn còn nhỏ, hắn có thể làm một số việc mà ngươi vẫn chưa làm được.
Tương lai, có thể anh trai còn cần tới sự giúp đỡ của ngươi.”
Đột nhiên, Hồ Tiểu Ngưu hỏi:
“Đúng rồi, cha, vì sao ngươi nói ta không nên đưa quá nhiều vàng thỏi cho đối phương trong một lần.
Đối phương đã cứu mạng ta hai lần, theo lý mà nói dù cho hắn một trăm thỏi vàng cũng không phải quá đáng.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu cười:
“Giả sử như Lưu Đức Trụ thật sự chỉ là con rối, vậy hiện tại đối phương sẽ có rất thiếu tiền, nếu không trong mắt hắn sẽ chỉ có vàng thỏi.
Nhưng nếu ngươi đưa cho hắn một trăm thỏi vàng một lúc, sau đó hắn không còn cần tiền nữa, ngươi còn có thể cho hắn cái gì? Khi đó, dù ngươi cho, hắn cũng không cần.”
“Nhưng nhỡ có người khác đưa ra giá tiền cao hơn thì làm sao?”
Hồ Tiểu Ngưu nghi hoặc.
“Vậy thì ngươi phải trở thành bạn của hắn trước khi có người đưa ra giá tiền cao hơn.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu nói đầy ẩn ý.
“Ta hiểu rồi.”
Hồ Tiểu Ngưu chợt nhớ tới
“Vương Vân đâu?”
“Trong lúc gây án, hai chân nàng bị người ta đánh gãy, cho nên được đưa vào bệnh viện chữa trị rồi.
Trước khi ngươi tỉnh lại, Côn Luân cũng đã nghi ngờ nhưng không nghĩ nhiều.
Sáng sớm hôm nay, cha mẹ nàng đã dùng tiền mua chuộc bác sĩ và y tá trực ca, lén mang nàng rời đi rồi.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu trả lời:
“Việc này không thể trách Côn Luân được.
Lúc ấy mặc dù mọi người cảm thấy nàng có vấn đề nhưng không nghĩ tới trong chuyện này lại có sức ảnh hưởng lớn như vậy.”
Chương 158: Chuyện Khi Xưa
Lúc sáng sớm, Hồ Tiểu Ngưu tỉnh lại, nói sự việc của Vương Vân cho hắn, có lẽ lúc đó cha mẹ nàng đã giúp nàng chạy trốn rồi.
“Có thể Bạch Uyển Nhi cũng đoán được nàng là nội gián, sao Bạch Uyển Nhi không nói gì?”
Hồ Tiểu Ngưu cau mày.
“Có thể không muốn nhìn bạn thân mình ngồi tù.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu bình tĩnh nói:
“Tiểu Ngưu, ngươi phải nhớ kỹ, khi đối phương đã trở thành kẻ địch, tất cả những hành vi tha thứ không phải là nhân từ, mà là nhát gan.”
“Ta nhớ rồi.”
Hồ Tiểu Ngưu nói.
Cha Hồ Tiểu Ngưu lại nói:
“Bây giờ không biết Vương Vân trốn đi đâu, ta cũng không tìm được nàng.
Mà quan trọng là, nhóm côn đồ chỉ còn lại một người tên là Đông Tử, hắn khăng khăng nói mình không biết gì cả.
Cũng không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào chứng minh bọn họ từng liên lạc với Vương Vân, dường như, bọn họ liên hệ với nhau đều thông qua một kẻ khác đứng sau.”
Hồ Tiểu Ngưu cảm thấy rất kỳ lạ:
“Ta cũng hơi nghi ngờ, hôm đó có bốn tên côn đồ tới bắt bọn ta, đều đã bị Côn Luân tóm lại, bọn chúng đã liên lạc với Vương Vân như thế nào? Nhưng ta lại sắp phải xuyên qua, ta sẽ tìm nàng ở thế giới trong.”
Cha Hồ Tiểu Ngưu nhìn hắn một cái:
“Ngươi muốn tìm Vương Vân để báo thù?”
Hồ Tiểu Ngưu im lặng một lúc:
“Dược không?”
Vị thương nhân trung niên ấy cười cười:
“Đương nhiên được, nhưng ta muốn biết vì sao lần này ngươi lại nhất định phải báo thù như vậy.
Sáng sớm nay lúc tỉnh lại ngươi còn hồn nhiên nói, đêm qua, ngươi vì báo thù thậm chí còn bảo tên sát thủ kia không cần phải quan tâm đến chuyện sống chết của ngươi, việc này không giống điều ngươi sẽ làm.”
Hắn hiểu rất rõ con mình: Tuy thông minh và khôn ngoan nhưng vẫn n chưa trải đời.
Tính cách thì chính trực nhưng vẫn chưa nghĩ tới bản thân muốn trở thành người như thế nào?
Nhưng lúc này Hồ Tiểu Ngưu lại nói:
“Khi còn nhỏ, ông nội thường hay kể cho ta và anh trai nghe về chuyện hồi ông còn đi đánh giặc, kể về đại đội trưởng của ông đã hi sinh anh dũng để giúp các đồng đội có thể rút lui an toàn.
Ta là một kẻ khá ích kỷ, có thể nói chiến loạn đối với ta là quá xa xôi, ta cảm thấy ông nội đang nói đôi.
Nhưng cha à, hôm nay ta mới hiểu rõ, trên đời thực ra vẫn còn những người như vậy.
Có lẽ ta không thể trở thành những người như vậy, nhưng ta hi vọng có thể làm chút gì đó cho bọn họ.”
“Cha, ngày hôm qua, hai vị đồng chí Côn Luân kia liều chết để mở đường cho nhóm học sinh.
Sau đó ta bị bọn côn đồ lôi đi, trong bóng đêm, ta ngoái đầu lại, phát hiện trên mặt hắn là nụ cười nhẹ nhõm, không có hối hận.”
…
Trong lúc vô tình đã đến lúc người du hành thời gian phải đi vào thế giới trong .
Bên ngoài, mọi người đang thảo luận ầm ỹ về vụ án này, có các học sinh Lạc thành đứng ra làm nhân chứng, thân phận người che mặt của Khánh Trần đều bị mọi người biế.
Mọi người chỉ biết đến hắn là người tiêu diệt toàn bộ bọn côn đồ, hoặc giết người báo thù, nhưng không biết hắn là ai.
Có người nói hắn là cấp dưới của Lưu Đức Trụ, cũng có người nói hắn chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua, nhưng không có ai khẳng định được điều gì.
Hiện tại chỉ khẳng định được, trong số những người du hành thời gian nổi tiếng bây giờ, lại thêm một nhân vật mới bí ẩn như Hà Tiểu Tiểu.
Thời gian đếm ngược 00:10:00.
Osaka, Nhật Bản.
Bên cạnh Shinsai Bashi, trong căn phòng cao nhất của khách sạn Regis.
Một cô gái vắt chân ngồi trên ghế cạnh cửa sổ sát đất, nàng mặc một bộ đồ thoải mái, một chiếc quần đùi màu xanh nhạt và áo thun trắng, cúi đầu nhìn vào điện thoại.
Vụ án bắt giữ những người du hành thời gian ở núi Lão Quân, đã truyền đến Nhật Bản, cũng đang gây xôn xao dư luận tại đây.
Vào giờ phút này, những người liên quan đến vụ án người du hành thời gian này đã lên đến hơn một trăm người.
Có người bị cướp mất tay hoặc chân máy, còn có người vừa mang thuốc về đã bị bạn bè, người thân giết hại.
Làm cho người ta sợ hãi là tỉ lệ người bị hại do bạn bè hoặc người thân gây ra rất cao.
Mới đầu mọi người chỉ lo lắng đến nguy cơ từ các tổ chức xã hội đen, nhưng tất cả đã đánh giá thấp lòng tham của con người, đánh giá cao tình bạn và tình thân.
Jindai Sorane đọc hết bài báo, thầm cảm thấy chán nản.
Vốn nàng chỉ muốn yên phận làm một nghệ sĩ nhỏ, lại xảy ra chuyện như vậy.
Chuyện này khiến nàng rất không có cảm giác an toàn.
Ở thế giới ngoài, nàng phải lo lắng việc người khác phát hiện ra thân phận người du hành thời gian của mình.
Ở thế giới trong, nàng lại phải cẩn thận ứng đối phó với gia tộc Jindai, đề phòng bọn họ phát hiện ra thân phận thật của mình.
Mới mấy ngày trước, gia tộc Jindai đã tiến hành một cuộc điều tra tỉ mỉ trong nội bộ, kết quả đã tìm ra bảy người du hành thời gian, bọn họ đều bị tra tấn rất kinh khủng.
Nếu không phải do cha mẹ của Jindai Sorane ở thế giới trong đã qua đời từ lâu, từ nhỏ nàng đã sống một mình gần biên giới, có lẽ một vài manh mối đã bị tìm ra.
Chương 159: Chúc Mừng
Nếu không phải nàng cảm nhận được nguy hiểm từ sớm và chuẩn bị hết mọi thứ.
Nếu không phải nàng là con lai Trung Nhật, từ nhỏ đã biết nói tiếng Trung.
Chỉ sợ mấy ngày trước nàng đã bị phát hiện ra rồi.
Trong quá trình điều tra, “Tiếng phổ thông” là yếu tố quan trọng nhất để tìm ra những người du hành thời gian.
Bởi vì gia tộc Jindai đã sớm gia nhập vào liên bang.
Từ đó về sau, mọi người luôn dùng tiếng phổ thông để giao tiếp, chỉ có những thành viên cốt cán của gia tộc còn biết nói tiếng mẹ đẻ.
Bọn họ xem việc này như một truyền thống cao quý, đối với bên ngoài thì dùng tiếng phổ thông, nhưng khi nói chuyện với người trong gia tộc lại dùng tiếng Nhật.
Những người du hành thời gian xuyên đến gia tộc Jindai ở Nhật Bản, trừ Jindai Sorane, không một ai biết nói tiếng Trung cả.
Thế là tất cả đều bị phát hiện.
Bởi vì việc kết hôn của mình, đúng lúc Jindai Sorane được đưa đến thành phố số 18 để gặp mặt một thiếu niên tên là Khánh Trần.
Gia tộc Jindai rất quan tâm đến cuộc hôn nhân này, hay đúng hơn là lợi ích mà nó mang lại nên bọn họ không quan tâm nhiều đến nàng.
Nghĩ đến việc kết hôn, Jindai Sorane dùng tiếng Trung tìm hai từ “Khánh Trần” trên công cụ tìm kiếm.
Nhưng vẫn giống như những lần trước, không có tin tức gì hết.
“Bây giờ không có cách nào để xác định thiếu niên kia có phải là người du hành thời gian không. . .
Lần trước đi thăm không gặp được hắn, lần này không biết có gặp được không?Nhưng nếu ta thường xuyên vào thăm hắn, hắn có nghĩ ta thích hắn rồi? Vậy ta có nên giữ giá một chút không nhỉ, đợi mấy ngày rồi mới đi?”
“Nhưng ta sắp phải quay về gia tộc, nếu bây giờ mà không đi, không biết bao giờ mới có thể nhìn thấy hắn.”
Ánh sao chiếu xuống thành phố Osaka sầm uất, trong lòng nàng bây giờ đang không biết làm sao.
Thời gian đếm ngược về không.
Khi thế giới tan vỡ trong bóng tối, nó lần nữa được xây lại.
Khánh Trần lại quay lại ngục giam tối tăm, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, suýt ngã xuống đất.
Lần trước xuyên về, hắn còn đứng vững, nhưng lần này, vết thương ở chân lại vỡ ra rồi.
Cũng may hắn đã chuẩn bị tâm lý từ trước mới không ngã sấp mặt xuống.
Hắn đứng vững rồi nhìn vào cánh tay mình.
Thời gian đếm ngược: 167:59:55.
“Trở về rồi à? Có vẻ bị thương nặng đấy.”
Lâm Tiểu Tiếu bình tĩnh nói:
“Nhưng mà trở về được là chuyện tốt rồi.”
Diệp Vãn cười gật gật đầu:
“Về được là tốt rồi, nhưng mới giây trước ngươi còn rất bình thường, giây sau lại bị thương thành như vậy khiến ta khó mà thích ứng ngay.”
Nói xong, Diệp Vãn vỗ vỗ cái ghế trước mặt hắn:
“Ngồi xuống nói đi.”
Bây giờ Khánh Trần mới hiểu được, hóa ra Diệp Vãn đã sớm tính đến việc chân của hắn chắc chắn sẽ bị thương nên mới đặt cái ghế này ở đây.
Mọi người đều hiểu tính cách của hắn, dù hắn luôn nói sẽ không mạo hiểm tính mạng chỉ để cứu bạn học nhưng cuối cùng vẫn không thể kìm hãm ham muốn giết người của mình.
Lý Thúc Đồng đánh giá rất đúng, sâu trong nội tâm của mình chôn dấu một con quỷ khát máu.
Tuy mẫu thuẫn với tính cách nhưng đây mới là bản chất thật của hắn.
Lý Thúc Đồng như biết Khánh Trần đang nghĩ gì, cười vỗ vỗ vai hắn:
“Mọi việc đã xảy ra có thể ngươi không quen ngay được, trong cuộc sống, ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều chuyện còn kinh khủng hơn, nhưng chính những chuyện đó cũng giúp ngươi trưởng thành.
Nhưng thiếu niên à, ngươi phải thoải mái hơn, làm những việc mà ngươi thích, có một số chuyện nếu giờ ngươi không làm, đến khi ngươi bằng tuổi ta mới biết thế nào gọi là tiếc nuối.”
Tuổi trẻ, chính là lúc nhiệt huyết nhất, có lẽ ngươi sẽ phạm vào một ít sai lầm, cũng có thể là rất nhiều sai lầm.
Nhưng khi ngươi không còn trẻ nữa, ngươi sẽ phát hiện, chính những sai lầm đó mới làm quãng thời gian thanh xuân của ngươi trở nên tươi đẹp hơn.
Có thể bây giờ ngươi tự do, bay nhảy, không sợ bất kì ai, bất kì chuyện gì nhưng về sau ngươi sẽ không cảm thấy hối hận.
Khánh Trần ngồi lên ghế rồi, Diệp Vãn giúp hắn cởi giày và áo:
“Vết thương của ngươi như thế nào, Tiểu Tiếu đã chuẩn bị tất cả thuốc men mà ngươi cần.”
Khi mọi người thấy vết thương dày đặc trên bàn chân của Khánh Trần cùng hai vết thương rất sâu vẫn đang chảy máu trên vai thì biết hai ngày qua thiếu niên đã trải qua rất nhiều đau đớn.
Những vết thương ở lòng bàn chân này nói lên Khánh Trần đã chiến đấu bằng chân trần.
Hai vết thương ở trên vai nói lên hắn đã phải chiến đấu với kẻ địch có súng.
Đối với một thiếu niên bình thường, việc làm này rất nguy hiểm, những hắn vẫn có thể bình an trở về.
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Chúc mừng ngươi, ngươi đã vượt qua thử thách khó khăn nhất rồi.”
Thử thách mà hắn nói chính là cuộc chiến đầu tiên trong đời, cũng cuộc chiến đáng nhớ nhất.
Thật ra, những người có khinh nghiệm như họ đều biết, cuộc chiến đầu đời rất quan trọng, nó quyết định trong tương lai ngươi sẽ gặt hái được thành quả gì.
Nó không nói lên năng lực cửa ngươi, nó nói lên những cuộc chiến sau này, khi ngươi phải chiến đấu với kẻ địch, có dũng cảm để chiến đấu hay chạy trốn? Có dũng khí như lúc đầu hay không.
Thực lực quyết định giới hạn, nhưng tính cách mới quyết định thành quả cao nhất ngươi có thể đạt được!
Ở bên cạnh, Diệp Vãn nhìn chằm chằm vào bàn chân của Khánh Trần, cảm thán:
“Khánh Trần, ai đã xử lí vết thương cho ngươi, rất tỉ mỉ.
Vốn là ta định xử lí lại vết thương cho ngươi, dù sao thì đi chân trần trên mặt đất sẽ có rất nhiều cát bụi mắc vào vết thương, gây nhiêm trùng.
Nhưng mà giờ thì không cần nữa rồi, người xử lí vết thương cho ngươi rất cẩn thận, chắc chắn là người rất quan tâm đến ngươi.”
Chương 160: Sai Lầm
Mai đủ 200 KIM PHIẾU mình bạo 10 chương ạ!!!!
“Là một người bạn, ta đã giúp nàng hai lần.”
Khánh Trần cũng có chút bất ngờ, ngay cả mẹ Diệp cũng muốn ca ngợi độ tỉ mỉ của Giang Tuyết.
Diệp Vãn không nói thêm gì nữa, bắt đầu bôi thuốc cho hắn.
Khánh Trần cảm thấy hai chân nóng bỏng, ngứa và khó chịu.
Điều này căn bản không giống hắn nghĩ, hắn còn tưởng rằng thuốc chữa thương ở thế giới bên trong sẽ khiến hắn dễ chịu hơn chút.
Lâm Tiểu Tiếu ở bên cạnh nói:
“Nhịn đi, thứ này không có tác dụng giảm đau, nhưng hiệu quả khôi phục rất tốt.
Đương nhiên, khôi phục nhanh cũng có giới hạn, không có chuyện gì là không phải trả giá lớn cả.”
Lý Thúc Đồng hỏi:
“Trước đó ngươi nói có năm kẻ địch, ngươi giết mấy người?”
Khánh Trần trả lời:
“Giết sáu người.”
Diệp Vãn nhìn về phía Lâm Tiểu Tiếu:
“Đưa tiền đi, vượt qua bốn người.”
Lâm Tiểu Tiếu tâm bằng lòng nói:
“Ê, tên nhóc này sao mà hung ác vậy… mà khoan, có năm tên côn đồ, ngươi giết sáu người, ngươi giết cả bạn học để tế trời sao?”
Khánh Trần:
“… Không phải, là số lượng côn đồ vượt qua dự tính, tổng cộng 8 người.”
“Thì ra là thế.”
Lúc này, Khánh Trần đã quen với việc hai người kia lấy mình ra đánh cược, hiếu kì hỏi:
“Ngươi cược ta giết mấy người?”
“Ba người, ta cảm thấy giết ba người đã không tệ rồi, đây mới là lần đầu tiên ngươi ra tay giết người đó!”
Lâm Tiểu Tiếu thở dài:
“Chẳng lẽ ngươi giết người mà không do dự sao.”
Trong lúc nói chuyện, Lý Thúc Đồng bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Khánh Trần.
Thiếu niên do dự một chút rồi nói:
“Mặc dù nói như vậy có vẻ không quả quyết, nhưng lúc ta giết người đầu tiên, cảm nhận được máu tươi trên tay, đúng là đã do dự, thậm chí có một ít sợ hãi, muốn chạy khỏi nơi đó.”
Lý Thúc Đồng cười:
“Đây mới là phản ứng bình thường, nếu như ngươi không có một chút do dự nào, ta mới phải hối hận.
Ta dạy cho ngươi hung ác đối mặt với thế giới, nhưng trong lòng cũng nên có chút kính sợ với mạng sống mới đúng.”
“Ừm, ta biết ý của sư phụ, cũng hiểu được.”
Khánh Trần trả lời.
“Vậy lần này trở về có chuyện gì muốn ưu tiên xử lý không.”
Lý Thúc Đồng hỏi:
“Thầy có thể làm giúp ngươi.”
“Đúng là có hai chuyện.”
Khánh Trần nói:
“Ta giải quyết chuyện thứ nhất trước đã.”
Nói rồi, hắn xác nhận đã bôi xong thuốc, nhịn đau xỏ giày đi đến phòng tạm giam.
Ngay từ đầu tư thế đi của hắn còn có chút khó chịu, nhưng lúc tới nơi đã cố gắng nhịn đau, khôi phục tư thế bình thường.
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ:
“Mẹ nó, tên nhóc này đúng là ác với mình, không ngại chân đau.
Nhưng mà, người càng hung ác với mình, sẽ càng hung ác với kẻ địch, chuyện tốt.”
Khánh Trần đeo mặt nạ mèo thần bí lên lần nữa, khi cửa phòng tạm giam vừa mở ra, Lưu Đức Trụ ở bên trong ngoan ngoãn dâng lên ba cây vàng thỏi, vẻ mặt cực kì nghe lời.
Chỉ là Khánh Trần cũng không thèm lấy vàng thỏi, mà bình tĩnh hỏi:
“Nói về sai lầm của mình đi.”
“Ta không nên không để ý máy truyền tin trong thời gian dài.”
Lưu Đức Trụ ngoan ngoãn nói:
“Ta cũng không nên chỉ lo tự chạy trốn, càng không nên nuốt vàng thỏi một mình.”
Khánh Trần lặng lẽ cười lạnh sau mặt nạ, hắn hỏi:
“Ta biết Côn Luân tìm riêng ngươi, bọn họ đã nói cái gì, nói cho ta từ đầu đến đuôi.”
Lưu Đức Trụ suy nghĩ, rốt cuộc đại lão có thân phận gì ở thế giới ngoài, mà còn biết cả hướng đi của cả Côn Luân?
Lúc này, hắn cũng có một chút suy đoán mới, có phải là đại lão có rất nhiều cấp dưới, ví dụ như sát thủ trên núi Lão Quân kia.
Trước đó mình vụng trộm giấu đồng hồ đi, có phải cũng là cấp dưới của đại lão thông báo cho đối phương không?
Có khả năng này.
Sở dĩ hắn đoán như vậy, vì hắn luôn cảm thấy cách đại lão xử lí mọi chuyện không hề giống một học sinh cấp ba.
Rõ ràng học sinh cấp ba phải giống như hắn, gặp nguy hiểm sẽ sợ, thấy nguy hiểm sẽ muốn tránh, tất cả mọi người đều chưa từng trải qua chuyện khủng bố như thế.
Ngay cả học sinh xuất sắc như Hồ Tiểu Ngưu, không phải màn đêm vừa buông xuống cũng sợ sao.
Nói một cách chính xác, Lưu Đức Trụ cảm thấy bên trong đám học sinh cấp ba không nên có loại người có thể ở phía sau bày mưu tính kế như Khánh Trần.
Thật ra, Khánh Trần cũng không biết Côn Luân đi tìm Lưu Đức Trụ, hắn chỉ đoán nhất định Côn Luân sẽ tìm thôi.
Lúc này, Lưu Đức Trụ nói:
“Bọn họ hỏi ta có biết cấp dưới của ngài không, ta không trả lời.
Bọn họ nói cũng không có ý gì khác, chỉ là tìm được một chiếc điện thoại ở hiện trường, hình như là tên côn đồ cầm đầu đã nhận được một cuộc điện thoại thần bí trước khi chết, không tra được là ai gọi.”
Lúc này, Lưu Đức Trụ còn đang chần chừ nhìn dưới chân Khánh Trần, thật ra Côn Luân còn nói phát hiện ra những dấu chân máu, nhất định chân của kẻ giết người bị thương rất nặng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch) [Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Kiem-Vuc-dich-SE-Audio-Truyen-hay-Kiem-Dao.jpg)
