1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 14 : Dùng Đồ Thật (c131-c140)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 14 : Dùng Đồ Thật (c131-c140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 131: Dùng Đồ Thật

Khánh Trần nhíu mày:

“Có thể vì ta không quan trọng? Không được người khác chào đón.”

Lâm Tiểu Tiếu lắc đầu:

“Nếu nói ngươi không quan trọng, ngươi còn có thể thay thế dòng thứ ba tham gia trận chiến ảnh tử.

Nếu ngươi quan trọng, thì bàng chi của Khánh thị cũng không bị lạnh nhạt như vậy.”

“Mặt khác….”

Diệp Vãn nói:

“Căn bản không tìm thêm được bất kì thông tin gì về ngươi trên mạng, giống như người tàng hình vậy.

Không phải ngươi không có tên tuổi, mà có người cố gắng xóa đi cái gì đó.

Điều này rất mâu thuẫn.”

Nói xong, Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu đều nhìn Khánh Trần.

Khánh Trần thì nhướng mày:

“Nhìn ta làm gì, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.”

“Haiz, chả thú vị gì cả.”

Lâm Tiểu Tiếu thất vọng:

“Việc này khơi lên lòng hiếu kỳ của ta một lát, còn tưởng rằng ngươi có thể cho ta đáp án chứ.”

Diệp Vãn nói:

“Không lãng phí thời gian, bắt đầu huấn luyện đi.

Nhưng trước khi bắt đầu, ta muốn nhắc lại một chút, ông chủ nói không sai, đúng là mạng sống cực kỳ yếu ớt.

Chỉ cần ngươi có thể nắm giữ một loại phương pháp cũng đủ giết một người.”

Xương ngực vỡ vụn sẽ cản trở hô hấp, lá phổi vỡ tan, cuối cùng ngạt thở mà chết.

Lá lách vỡ gây chảy máu, càng thêm trí mạng, tử vong trong thời gian ngắn.

Cho nên, dù ngươi dùng đủ sức mạnh đánh lên bất kì bộ phận nào cung đủ để đối phương mất đi năng lực chiến đấu.

Nhưng theo sự biến hóa của thời đại, rất nhiều người đều cải tạo thân thaeer để giảm bớt chỗ yếu mạng.

Có người sẽ gắn da hợp kim mô phỏng sinh vật vào cổ họng, đề phòng bị người ta cắt cổ.

Có người sẽ cải tạo khớp nối, để bản thân có thể tiếp được lực đập lớn hơn.

Nhưng có một chỗ thường xuyên bị người có chi giả xem nhẹ: Bảo vệ nội tạng.

Khánh Trần nghe đến đó thì cảm thấy không đúng:

“Chờ chút, chúng ta đều biết nội tạng vô cùng quan trọng, chắc chắn có rất nhiều người gắn làn da hợp kim ở chỗ này.”

Diệp Vãn nói:

“À, chủ yếu là da nano cực kì quý giá, một centimet vuông tốn mấy trăm nghìn.

Dưới tình huống bình thường không có mấy người có thể lắp ghép được, vì diện tích quá lớn.”

Khánh Trần ngạc nhiên, hoá ra nghèo khó cũng hạn chế thực lực?

Diệp Vãn tiếp tục nói:

“Dựa theo cách ngươi hình dung, tay chân máy móc của đám côn đồ kia cũng không phải loại tốt nhất, ta đoán họ không có cách nào bảo vệ nội tạng.”

Nói cách khác, Diệp Vãn cảm thấy họ không mua nổi da hợp kim có diện tích lớn như vậy.

“Lá lách lại khác, chủ yếu ở chỗ, vị trí của nó cực kì gian xảo, xương sống không bảo vệ được nó, xương sườn cũng không bảo vệ được nó.

Dù từ sau lưng hay trước bụng đều có thể đâm vào.”

Diệp Vãn giải thích:

“Quan trọng nhất là, rất ít người biết cách bảo vệ nó.”

Hơn nữa, một khi ngươi muốn đâm vào lá lách của đối phương, một khi thành công hắn nhất định chết.

Diệp Vãn hỏi:

“Sau khi trở về ngươi có thể tìm được dao không?”

Khánh Trần ngẫm nghĩ:

“Dao gọt trái cây được không?”

“Không được.”

Diệp Vãn nói:

“Lưỡi của dao gọt trái cây bình thường không đủ cứng, sợ là ngay cả quần áo côn đồ cũng không thể đâm qua được.”

Nói rồi, hắn lên tầng sáu mở một cánh cổng hợp kim, lấy con dao bấm từ một phòng giam nào đó ra.

Phạm nhân bên trong phòng giam còn đang ngủ, sau khi bị tiếng cánh cửa hợp kim mở ra đánh thức, liền mơ màn nhìn Diệp Vãn vào cửa, cầm dao, rời đi, làm liền một mạch.

Diệp Vãn bỏ con dao bấm dài bằng bàn tay vào trong tay Khánh Trần:

“Theo lời ngươi nói, đây cũng là thứ ngươi có thể cầm chặt được, dùng cái này để chiến đấu thực tế đi.”

Khánh Trần sửng sốt nửa ngày:

“Không thể cho đồ gì có cảm giác khoa học kỹ thuật hơn sao?”

Diệp Vãn lắc đầu:

“Ông chủ không cho.”

“Vậy rèn luyện cũng cần dùng đồ thật sao.”

Khánh Trần lại hỏi.

“Ừm.”

Diệp Vãn gật đầu:

“Ngươi không chỉ phải quen thuộc tất cả phương thức tấn công, cùng với cách thức đề phòng của đối phương, mà còn phải quen thuộc với vũ khí ngươi sử dụng và cảm giác của nó.”

“Ừm, bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Muốn tấn công được vào chỗ hiểm, đầu tiên phải biết chỗ hiểm nằm ở đâu.”

Diệp Vãn nói:

“Nhưng bởi vì mỗi người có chiều cao khác nhau, cân nặng khác nhau, xương cốt cũng có chỗ khác nhau, cho nên chỗ hiểm cũng sẽ có khác nhau.

Ngươi cần giết rất nhiều người, rèn luyện rất nhiều lần, mới có thể tìm được chính xác.”

Nói rồi, Diệp Vãn đưa cho hắn một cái kính:

“Đeo lên, dùng để nhìn vào ban đêm.”

Sau đó, toàn bộ ngục giam đột nhiên tối lại, thế giới đều rơi vào bên trong bóng tối.

Diệp Vãn dẫn Khánh Trần đi đến trước cửa một phòng gian, đợi sau khi cánh cổng hợp kim mở ra, mẹ Diệp đi vào đè chặt tù nhân ở trên giường, giống như làm với Lưu Đức Trụ vậy.


Chương 132: Kỹ Xảo

Mình có tặng các bạn đã ủng hộ truyện một ít quà.

Rất cám ơn các bạn ạ.

Đừng quên ngày 1-3/6, mỗi 20 KP đẩy vào truyện hôm sau mình sẽ bạo thêm 1 chương ạ, tối đa 10 chương ạ.

Mãi yêu các bạn, chúc mọi người cuối tuần vui vẻ nhé!

Hắn không quan tâm đến tù nhân đang ra sức giãy giụa , mà chỉ vào phía dưới xương sườn của tù nhân, nói với Khánh Trần:

“Ngươi nhìn đi, chỗ hiểm yếu của hắn ở ngay vị trí lá lách này, đâm một dao vào chắc chắn sẽ chết.”

Nói xong, Diệp Vãn lại dẫn Khánh Trần đến phòng giam tiếp theo.

Không có một câu nói nhảm, tiết kiệm thời gian.

Lại đè tù nhân đang sợ hãi khó hiểu xuống, giảng giải chỗ hiểm của người này và một số chỗ khác biệt với người khác ở trên người cho Khánh Trần, cùng với vì sao lại khác biệt, căn cứ vào hình thể của đối phương để phán đoán ra chỗ khác biệt như thế nào.

Từ 1 giờ đến 6 giờ đêm, Diệp Vãn dùng 5 giờ ròng rã để dẫn Khánh Trần đi sờ hơn ba ngàn tên tù nhân khắp toàn bộ ngục giam.

Khánh Trần cảm giác mình cứ như đang học tập giải phẫu, nhưng không giống với học sinh y học bình thường không có thi thể để dùng, hắn có hơn ba ngàn “thi thể ” dùng để tích luỹ kinh nghiệm.

Đối với Khánh Trần tới nói, đây là một đêm phong phú.

Nhưng đối với số tù nhân trong ngục giam số 18 lại khác, đây là một đêm kinh khủng.

Mỗi người bọn họ đều đã trải qua chuyện gần như nhau: Sau khi cánh cửa phòng giam mở ra, thế giới là một vùng tăm tối.

Sau đó có một người đàn ông đã lấy sức mạnh hoàn toàn để khống chế bọn họ, cũng nói với một người khác:

“Ngươi nhìn đi, đây là vị trí lá lách của hắn, cầm dao đâm vào nơi này hắn sẽ chết.”

Điều này còn đáng sợ hơn cả phim kinh dị giả lập ghê nhất.

Nếu như thực lực của ngươi không bằng người khác, như vậy phương thức tấn công tốt nhất chính là đánh lén.

Nhưng mà Diệp Vãn nói, con người không có khả năng để cho mình ở thế chủ động mãi mãi được, tất nhiên đánh lén rất quan trọng, nhưng một người chỉ biết theo đuổi đánh lén như thế nào, vậy chỉ có thể xem như đầu cơ trục lợi.

Khánh Trần không ngừng thử nghiệm các động tác tấn công, hoàn toàn không biết mỏi mệt.

Hắn cầm dao bấm hàng thật giá thật trong tay, đối thủ cũng không phải là không khí, mà là Diệp Vãn có máu có thịt.

Diệp Vãn giống như một ngọn núi, cho dù Khánh Trần có tấn công mạnh mẽ như thế nào, hắn đều có thể dễ dàng ngăn cản được.

Nếu như nói bước đầu tiên là nhận ra chỗ hiểm.

Như vậy bây giờ chính là bước thứ hai: hành động.

Theo lý thuyết, không có nhiều góc độ để đâm trúng lá lách, chỉ có một số loại đơn giản.

Nhưng Diệp Vãn dạy hắn phải giả vờ để đối thủ phán đoán sai vị trí ngươi muốn tấn công, sau đó tìm chỗ đâm vào lá lách.

“Nếu như ngươi để lộ ý đồ của mình, ngươi sẽ vĩnh viễn rơi vào thế yếu.”

Diệp Vãn nói:

“Vào lúc thực lực của ngươi không đủ nghiền ép ai hết, như vậy động tác giả chính là kỹ xảo giết người hữu hiệu nhất.”

Khánh Trần như có điều suy nghĩ.

Lúc trước hắn nghĩ chuyện này có chút đơn giản, chỉ cho rằng phải luyện tập đâm thẳng, đâm nghiêng gì đó.

Kết quả không nghĩ tới, thứ mà Diệp Vãn dạy chính là từng bước một.

Ví dụ như khả năng phát lực để vung dao về hướng cổ của đối thủ thé nào.

Trong nháy mắt đối phương ngăn cản thế nào, khiến cả phần eo và khuỷu tay của mình cùng nhau phát lực, thay đổi hướng đi của con dao trong tay mình, đâm vào lá lách đối phương.

Cùng một hành động, Diệp Vãn đã dạy hơn sáu mươi loại.

Trong đó có hơn mười loại là bao gồm hai lần động tác giả.

Diệp Vãn nói:

“Ngươi phải nhớ kỹ một điều, chiến đấu sẽ luôn thay đổi, ngươi thấy rất nhiều đại sư chiến thuật dùng dao, chỉ trong một giây ra tay rất nhiều lần nhưng thật ra chỉ có một lần là thật sự tấn công.”

Chiến đấu sát người là một ván cờ tâm lý nguy hiểm.

Điều Diệp Vãn có thể làm là dạy Khánh Trần những bước thực dụng, để hắn có được năng lực giết người cơ bản chỉ trong hai ngày.

Điều Khánh Trần cần làm chính là ghi nhớ tất cả.

Bước thứ ba, cũng là một bước cuối cùng: Thực chiến.

Chỉ học lý thuyết là không được, Diệp Vãn cần để cho Khánh Trần biết cách hành động từng bước một.

Hắn mạnh bao nhiêu, nhanh bao nhiêu, nhất định phải tự biết rõ ràng.

Chỉ biết người khác vẫn không được, còn phải biết chính bản thân mình.

Loại huấn luyện dùng toàn lực này đã khiến Khánh Trần kiệt sức sau ba tiếng.

Lại thêm tối hôm qua hắn đứng cả đêm trước cửa sổ, đến 9 giờ sáng, phản ứng của hắn đã hơi chậm chạp.

Lúc này đã qua giờ ăn trưa 2 tiếng 40 phút rồi.

Đám tù nhân trong ngục giam dần phát hiện ra không hợp lý, mọi người điên cuồng đập lên cánh cửa hợp kim.

Nhưng dù họ có đập thế nào cũng không ai đáp lại.

Giống như tất cả mọi cánh cửa đều bị hỏng vậy.

Trong đó, Quách Hổ Thiền là đập cửa mạnh nhất, giống như muốn phá tan cánh cửa đó.

Về sau, Lý Thúc Đồng phải đến trước cửa cảnh cáo họ thì người đàn ông đầu trọc này mới yên tĩnh lại.


Chương 133: Khuyết Điểm

Khánh Trần ngồi ở trên ghế sô pha không nhúc nhích, vào thời điểm này không cần thiết can thiệp vào, yên lặng chờ đối phương rời đi là được.

Nếu như ngươi là con mồi trong rừng rậm, hơn nữa còn đang đối mặt với thợ săn lão luyện, vậy chắc chắn phải học được cách che giấu mùi của mình như thế nào trước đã.

Không được thử mạo hiểm, bởi vì đối phương có súng.

Đợi cho đến khi tiếng ma sát của khóa kéo và sàn nhà vang lên lần nữa, có vẻ người đang nằm xuống sàn nhà đã đứng dậy, sau đó bước chân nặng nề kia đi về phía phòng bếp.

Trên màn hình TV vừa mới bắt đầu bản tin thời sự, giọng nói trong trẻo của của MC quanh quẩn trong phòng.

Khánh Trần viết cho Giang Tuyết:

“Đã liên lạc Wechat với Côn Luân chưa? Không nên gọi điện thoại, có khả năng sẽ bị nghe thấy.”

Giang Tuyết lấy điện thoại ra bật chế độ yên lặng trước, sau đó gửi tin cho Lộ Viễn.

Điều khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là, Lộ Viễn cũng không trả lời.

Khánh Trần viết:

“Được rồi, đừng trông cậy vào Côn Luân, kiên nhẫn chờ đợi đi.”

Lý Đồng Vân nấp ở trong lòng mẹ cô bé, tâm trạng chậm rãi trở nên bằng phẳng, cô bé dùng đũa nhẹ nhàng chạm vào bát sứ, phát ra tiếng vang bình thường vốn có lúc ăn cơm.

Nhưng đúng vào lúc này, trong hành lang truyền đến tiếng mở cửa, chỉ nghe mấy người Hồ Tiểu Ngưu trò chuyện với nhau đi lên tầng.

Khánh Trần và Giang Tuyết, Lý Đồng Vân nhìn nhau, tất cả mọi người đều nhận ra được đã xảy ra chuyện gì rồi.

Đây là bốn người Hồ Tiểu Ngưu, nhất định là đang đi lên nhà của Giang Tuyết!

Tiếng đập cửa vang lên.

Sau đó là Vương Vân:

“Dì Giang Tuyết, có ở nhà không?”

Ngay sau đó, trên tầng bỗng nhiên truyền đến kêu và tiếng va chạm, còn có tiếng vang của vật nặng bỗng nhiên rơi xuống đất.

Âm thanh đến nhanh, nhưng biến mất cũng nhanh, có vẻ như tên côn đồ kết thúc trận chiến rất nhanh.

Sau đó chậm rãi lôi bốn người vào trong phòng.

Khánh Trần giật mình, hắn đã đánh giá thấp sức chiến đấu của kẻ tình nghi rồi.

Cho dù mấy người Hồ Tiểu Ngưu vẫn là người bình thường, cũng không thể bị giải quyết nhanh như vậy được.

“Làm sao bây giờ? Có cứu bọn họ không?”

Giang Tuyết hoảng sợ khó hiểu viết lên trên giấy.

Nếu bốn học sinh kia gặp phải tên côn đồ, mọi người đều có thể đoán được sẽ xảy ra chuyện gì.

Khánh Trần nhìn Giang Tuyết, lại nhìn Lý Đồng Vân.

Cô bé bỗng nhiên kéo tay áo của hắn, viết xiêu xiêu vẹo vẹo lên trên giấy:

“Anh Khánh Trần, chắc chắn ngươi sẽ có biện pháp, ngươi thông minh như vậy mà.”

Cô bé dừng động tác viết lại một chút, mới tiếp tục viết:

“Nhưng nhất định ngươi phải không có việc gì.”

Khánh Trần thở dài, chắc hắn mấy người Hồ Tiểu Ngưu sẽ không chết, lấy phong cách hành động của kẻ tình nghi, hẳn là sẽ cho rằng người du hành thời gian có tài phú, sẽ không dễ sát hại tính mạng của bọn họ.

…Vậy còn kịp.

Hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại, trong bóng tối được mí mắt che lập, đồng tử lập tức thu hẹp lại.

Những thông tin đã từng xuất hiện trong đầu, đang bị hắn từ từ kiểm tra.

Nếu có người hỏi hắn, trong quá khứ trước đây có cái gì.

Khánh Trần sẽ bình tĩnh nói với đối phương, nơi đó có bảo tàng mà ngươi đã từng lãng quên.

“Theo tin tức, lần này vẫn còn chín kẻ tình nghi đang lẩn trốn…”

“Xin chào, bạn học, ngươi có biết Lưu Đức Trụ không…”

“Bốn học sinh chuyển trường từ Hải Thành tới…”

Có vẻ như Khánh Trần bỗng nhiên tìm được cái gì.

Lưu Đức Trụ đã từng nói cái gì với mình ở trong phòng tạm giam?

“Sau khi Côn Luân biết được tung tích của người Ngạc Châu, đã sớm mai phục ở ngoài trường…”

“Người phụ trách tên là Trịnh Viễn Đông nói, sẽ có người tiến hành bảo vệ ta.”

Khánh Trần bỗng nhiên mở to mắt, hắn quay lưng lại lấy ra thiết bị truyền tin, gửi tin cho Lưu Đức Trụ:

“Bây giờ bắt xe đến viện 1 tầng 2 khu dân cư ở đường số 4 để canh chừng trước.

Đi ngay lập tức!”

Lưu Đức Trụ lập tức nhắn lại:

“Đại lão, ngươi đang làm gì vậy, ta ngồi chừng ở đó làm gì?”

Khánh Trần hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhắn lại: “Nhớ nói cho Hồ Tiểu Ngưu, lần giao dịch đầu tiên đã hoàn thành, bảo hắn thanh toán một cây vàng thỏi.”

Lưu Đức Trụ nhận được tin nhắn liền ngây người trong chốc lát, có ý gì, tại sao bỗng nhiên lại liên quan đến Hồ Tiểu Ngưu?

Nhưng mà hắn vẫn trả lời:

“Được rồi, bây giờ sẽ xuất phát.”

Cuối cùng Khánh Trần đã nhẹ nhàng thở ra, hắn bảo Lưu Đức Trụ tới đây cũng không phải là muốn hại tên này.

Mà là hắn đột nhiên ý thức được, có lẽ loại người du hành thời gian không quan trọng như Giang Tuyết sẽ không thể liên lạc được với Côn Luân, nhưng Lưu Đức Trụ thì khác.

Cũng không phải muốn chính Lưu Đức Trụ liên hệ, mà là lúc này tất nhiên Côn Luân đã mai phục ở bên cạnh hắn.

Điều Khánh Trần cần không phải Lưu Đức Trụ, mà là cần Lưu Đức Trụ đưa Côn Luân đến.

Sau đó, trên tầng truyền tới tiếng khóc mơ hồ của con gái, dường như đã có người tỉnh lại.

Trong khu dân cư Thịnh Vượng, mấy tên mật thám Côn Luân canh giữ ở dưới nhà Lưu Đức Trụ đang nói chuyện phiếm.

Chỉ thấy Lưu Đức Trụ vụng trộm đi ra ngoài hành lang, hết nhìn đông tới nhìn tây, sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi khu nhà, ngồi lên ghế sau của chiếc taxi dừng ở cổng.

Thành viên Côn Luân thấp giọng nói vào tai nghe bên tai:

“Chú ý chú ý, chim sẻ bay lên, chim sẻ bay lên, chim sẻ lên xe của chim ưng.”

Ngay trong bóng đêm thần bí này, Lưu Đức Trụ lo lắng bất an ngồi đằng sau xe taxi, nói:

“Bác tài, đến khu dân cư đường số 4, làm phiền đi nhanh một chút.”

Trong tai nghe truyền đến giọng nói của Lộ Viễn:

“Tất cả mọi người đuổi theo, chim sẻ đã thông báo địa chỉ, có điều khác thường.

Ban Thủ, Sơn Tra, các ngươi tăng nhanh tốc độ tới đó tìm vị trí ẩn nấp trước.”

Lưu Đức Trụ căn bản không hề chú ý tới, hành động này của hắn đã kéo theo sự chú ý của bao nhiêu người.

Quách Hổ Thiền ở trong phòng giam không những không giận mà còn cười, nhiệt tình hỏi:

“Ông chủ Lý, ngươi đang làm chuyện bí mật gì vậy, nói cho ta nghe một chút đi, nếu không thả ta ra ngoài giúp các ngươi cũng được? Ở trong Át Bích, ta cũng là một người chuyên bày mưu tính kế đấy.”

Nhưng Lý Thúc Đồng chẳng thèm để ý đến hắn.

Dần dà, tất cả tù nhân đều yên tĩnh lại, bọn họ nhớ lại nỗi sợ hãi đêm qua, đột nhiên cảm thấy hình như nhà tù này đã khác trước.

Những tù nhân ở đây đều mắc tội nặng, có những người phải sống hơn nửa đời ở đây.

Trước đó, bọn họ chưa từng trải qua chuyện nào quỷ dị như vậy.

Nhưng mà điều khiến bọn họ không nghĩ tới là, tất cả những điều này đều bởi vì có một thiếu niên cần phải đối mặt với nguy hiểm, thầy của hắn muốn vớt vát một chút thời gian cho hắn.

Chỉ thế thôi.

Khi Diệp Vãn nói có thể nghỉ ngơi rồi, Khánh Trần liền nghiêng người ngã xuống đất, ngủ thiếp đi.

Lâm Tiểu Tiếu bê khay cơm tới, hắn nhìn đường vân lửa trên mặt Khánh Trần dần dần biến mất, sau đó khiêng đối phương lên:

“Đừng để tù nhân ra ngoài vội, nếu không chỉ có mỗi Khánh Trần không ra ngoài ăn trưa, sẽ bị người ta nghi ngờ.

Chuyện ăn trưa cứ chờ hắn tỉnh lại rồi nói sau.”

Diệp Vãn gật đầu:

“Nhưng mà chắc chắn hắn sẽ ngủ một mạch đến bữa tối, đám tù nhân này sẽ phải bỏ mất hai bữa cơm.”

Lâm Tiểu Tiếu vui tươi hớn hở nói:

“Không có việc gì, ông chủ nói bọn họ không ăn hai bữa cũng sẽ không chết.”

Thật ra lúc Khánh Trần tiếp xúc với ba người Lý Thúc Đồng, mọi người đã có một thái độ khá hiền lành rồi.

Cho đến bây giờ hắn vẫn chưa được tiếp xúc với một mặt khác của Kỵ Sĩ và Hằng Xã.

Một mặt lạnh lùng tàn nhẫn nhất.

Đến lúc ăn tối, sau khi Khánh Trần thức dậy, tất cả cánh cửa hợp kim trong tù mới cùng nhau mở ra.

Lúc ăn cơm, đám tù nhân đều cẩn thận không dám lên tiếng, sợ mình gây ra chuyện gì, nửa đêm lại bị người ta lôi ra luyện tập.

Nhỡ may… lần này không phải chỉ nói ngoài miệng thì sao?!

Sau khi cơm nước xong, loa trong tù thông báo cho mọi người trở về phòng giam, đám tù nhân cũng lần lượt làm theo.

Lý Thúc Đồng hứng thú nhìn Khánh Trần:

“Thế nào, đã nắm giữ được bước đầu chưa?”

Khánh Trần ngẫm nghĩ:

“Tạm được, trí nhớ và năng lực tư duy có tác dụng trong chiến đấu lớn hơn so với tưởng tượng của ta một chút.

Chỉ là thời gian huấn luyện thuật trợ giúp hô hấp hơi ngắn, tố chất thân thể của ta vẫn còn hơi kém, về sau sẽ càng thêm cố gắng rèn luyện.”

Cho dù một ngày huấn luyện thuật trợ giúp hô hấp của hắn đã bằng nửa tháng của người khác, nhưng thời gian huấn luyện của hắn vẫn còn quá ngắn, tính ra, đến bây giờ mới chỉ có hơn mười ngày thôi.

Kết quả huấn luyện này đã vượt qua kế hoạch của Diệp Vãn rồi.

Lâm Tiểu Tiếu nhìn về phía Diệp Vãn:

“Lấy tiêu chuẩn của ngươi để đánh giá, tiến độ hắn rèn luyện thế nào?”

Diệp Vãn ngẫm nghĩ rồi nói:

“Người bình thường chắc chắn kém xa hắn, ví dụ như lúc ta bắt đầu học các bước chiến thuật dùng dao vậy, phải mất ba tháng mới đến mức độ của hắn, trạng thái siêu trí nhớ đúng là rất kinh khủng.

Đêm nay luyện thêm một chút, sáng mai luyện thêm một chút, giết vài người không khó.”

“Khuyết điểm thì sao?”

Lâm Tiểu Tiếu hỏi.

Diệp Vãn đáp:

“Khuyết điểm chính là thực chiến vẫn còn quá ít, công thức hoá quá nghiêm trọng.

Gặp người bình thường còn đỡ, gặp phải cao thủ chân chính thì sẽ bị thua thiệt, điều này nhất định phải dựa vào năng lực.”

Giống như Khánh Trần và Lý Thúc Đồng đánh cờ, cho dù hắn biết biến hóa các thế cờ, nhưng có đôi khi vẫn không thể đánh bại được Lý Thúc Đồng.

Rõ ràng có thể thắng, nhưng dù sao vẫn bị ép thành hoà.

Đây cũng là nguyên nhân lúc trước hắn không tham gia giải thi đấu cờ tướng.

Diệp Vãn nhìn Khánh Trần, cười nói:

“Ngủ ngon không?”

“Ngủ ngon, có thể tiếp tục.”

Khánh Trần gật đầu, thuật hô hấp đã khiến hắn như được sống lại.

“Nào, ta tập với ngươi một lát.”

Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói.

Nói xong, hắn liền chủ động đứng ở giữa sân vẫy tay với Khánh Trần.

Khánh Trần ngẫm nghĩ, đột nhiên dùng lực bước chân ra, nhanh chóng đâm dao bấm trong tay về phía đùi của Lâm Tiểu Tiếu.

Lâm Tiểu Tiếu vui mừng nói:

“Cách giả vờ tấn công này chỉ là trò con nít… Trời! Tí nữa thì chết!”

Chỉ thấy dao bấm của Khánh Trần đâm vào đùi hắn, vẫn may hắn phản ứng nhanh, dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi đao, nếu không hắn sẽ bị thương thật.

Khánh Trần sửng sốt, trước đó Lâm Tiểu Tiếu đã nói mình cũng không phải là nhân tài chiến đấu, mà thuộc về công năng.

Nhưng dù vậy, năng lực nắm mũi dao bằng hai ngón của đối phương cũng quá đáng kinh ngạc.

Khoảng cách giữa người siêu phàm và người bình thường rất khó vượt qua được, có thể cận chiến với người siêu phàm, chỉ có thể là người siêu phàm.


Chương 134: Được Lợi Nhất

Hoặc là những đại sư chiến đấu có cơ thể máy móc cao cấp nhất.

Lúc này, Lâm Tiểu Tiếu cả giận nói:

“Không phải bảo là tấn công lá lách sao, vừa rồi ngươi đã dùng hết lực ở phần eo, sao lại đưa dao ra, đã bảo là giả vờ tấn công và động tác giả cơ mà!”

Lý Thúc Đồng mỉm cười nhìn về phía Diệp Vãn:

“Năng lực như thế nào?”

Diệp Vãn trả lời:

“Trước kia ta không bằng hắn.”

“Tiếp tục luyện đi, không nên lười biếng.”

Lý Thúc Đồng cười ha ha đi đến khu đọc.

“Ừm, có vẻ hiệu quả huấn luyện đã đủ, nên dạy hắn đánh lén như thế nào rồi.”

Diệp Vãn trả lời.

Làm sao để chiến đấu với một trăm người mà được lợi lớn nhất?

Ngay cả người chưa chiến đấu bao giờ cũng có thể trả lời được: Đó là đánh lén.

Trốn ở một nơi không ai nhìn thấy, sau đó đánh một đòn duy nhất, đây là cách ít tốn sức nhất, nhưng lại gây tổn hại lớn nhất cho kẻ địch.

Mà Khánh Trần phải đối mặt với cuộc chiến này, tất nhiên sẽ lựa chọn cách đánh lén, dùng mọi phương thức để giảm bớt đi số lượng của bọn côn đồ.

Nhưng mà, rõ ràng Diệp Vãn biết là hắn muốn làm như vậy, nhưng mãi vẫn không dạy Khánh Trần phải làm sao.

Khánh Trần cảm thấy rất khó hiểu, nhưng hắn không không hỏi.

Chiến đấu với Lâm Tiểu Tiếu đã thể hiện được khả năng học hỏi của Khánh Trần.

Kể từ đó, Lý Thúc Đồng không quan tâm về việc này nữa, bây giờ lúc nào hắn cũng say sưa với mấy bản nhạc cổ, đắm chìm ở trong đó.

Sau sáu giờ huấn luyện, nghỉ ngơi một giờ, Khánh Trần dùng thuật hô hấp để bổ trợ, dùng tần suất mà không ai có thể chịu được để huấn luyện bản thân.

Sau khóa huấn luyện cường độ cao này, thành quả chính là tốc độ ra chiêu được nâng cao, độ chính xác cũng tăng lên.

Hơn ba nghìn tên tù nhân vẫn bị giam trong nhà giam vẫn như cũ, nhưng lần này tất cả mọi người đều giữ im lặng.

Ngay đêm thứ hai sau khi Khánh Trần xuyên qua, đám tù nhân đều không quan tâm mà nằm trên giường, yên lặng mặc cho âm thanh quen thuộc lần nữa vang lên.

Ngược lại, lần này Diệp Vãn không cần tốn nhiều sức lực để kiểm soát đám tù nhân, hắn trực tiếp ra lệnh trong bóng tối:

“Nằm im ở trên giường.”

Đám tù nhân nghe lời mà nằm xuống.

Thế là Diệp Vãn lại nói với Khánh Trần:

“Hôm qua đã dạy ngươi tấn công từ chính diện rồi, hôm nay sẽ dạy ngươi tấn công từ bên trái, thật ra, đâm vào nội tạng từ sau lưng sẽ dễ dàng hơn, còn có thể đâm nhanh hơn, nhưng phải cầm dao bằng tay trái.”

Từng tên tù nhân nằm im ở trên giường, vô cùng uất ức.

Bọn họ không biết, đêm mai, đối phương có lại đến để tìm cách tấn công nữa không.

Thời gian đếm ngược 15:00:00, 9 giờ sáng.

Cánh cổng hợp kim của nhà giam bỗng nhiên mở ra.

Hai con robot cai ngục đi vào quảng trường, dùng loa phóng thanh trang bị trên người, đồng thanh nói với Khánh Trần:

“Tù nhân số hiệu 010101, có người thân đến thăm.”

Diệp Vãn vui vẻ nói:

“Sao lại phân công hai tên cai ngục robot đi thông báo nhỉ.”

Khánh Trần quay đầu lại nói:

“Có gì lạ sao?”

“Ồ.”

Diệp Vãn giải thích:

“Nhất* sẽ tự phán đoán mức độ nguy hiểm của phạm nhân, sau đó phái ra số lượng và cấp bậc robot cai ngục tương ứng, trước kia chỉ cần một con mang ngươi đi, bây giờ lại biến thành hai con.”

*Hệ thống điều khiển ngục giam.

Lâm Tiểu Tiếu cười nói:

“Xem ra, nó cũng cảm thấy ngươi ngày càng nguy hiểm.”

Nhất?

Khánh Trần cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ cả tòa ngục giam này đều bị quản lí bởi trí tuệ nhân tạo sao.

Vì thế hắn mới không thấy tên cai ngục nào là con người.

Lúc này, ánh mắt của Lý Thúc Đồng mới nâng lên từ bản nhạc cổ, nghiêm túc đánh giá Khánh Trần:

“Chắc là cô bé nhà Jindai rồi, mồ hôi của ngươi thấm ướt cả áo tù rồi kìa, thay bộ quần áo khác rồi đi gặp người ta.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Không cần.”

Lý Thúc Đồng sửng sốt một chút:

“Ngươi không để ý hình tượng của mình sao, dù gì thì người ta cũng là vợ chưa cưới của ngươi, với lại ta đã điều tra giúp ngươi vài chuyện.

Cô bé này rất đơn giản, không giả tạo như mấy tên khác ở gia tộc Jindai.”

Khánh Trần giải thích:

“Hiện tại toàn bộ tù nhân của nhà giam đều không được ra ngoài vì che dấu thân phận của ta.

Mặc dù bọn hắn không rời khỏi phòng giam nhưng có thể đoán được Diệp Vãn đang dạy ta cách giết người, chỉ là bọn họ không biết ta là ai thôi.

Nếu ta gặp nàng lúc này, sau này người ta chỉ cần đối chiếu thời gian, thế là tất cả mọi người đều biết, người Diệp Vãn dạy chính là ta.”

Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng:

“Cho nên, thưa sư phụ, ta không thể đi gặp nàng, chúng ta tiếp tục huấn luyện đi.”

“À. “

Lý Thúc Đồng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khánh Trần, trên mặt dần hiện lên sự ngạc nhiên:

“Ngươi nói rất có lý!”

Thời gian đếm ngược 9:00:00.

Diệp Vãn đi chân trần trên mặt đất, mà Khánh Trần thì nằm nghiêng trên mặt đất, im lăng dõi theo, đôi mắt di động theo từng bước chân.


Chương 135: Bị Dọa

Đừng quên từ 1-3/6, mỗi 20 KP sẽ bạo 1 chương NDBD, tối đa 10 chương nha các bạn.

Nhớ ủng hộ mình và Khánh Trần ngoi lên KTB nhaaaa!

Giống như là, trong mỗi bước chân kia có điều đặc biệt.

Đôi chân của Diệp Vãn, to một cách kì lạ.

Thế nhưng, Khánh Trần lại phát hiện ra, cho dù hắn ta có đi đường, hay là chạy, đều không phát ra bất kì tiếng động nào.

Kĩ năng này thật là kì lạ, từng bó cơ đều hoạt động theo thứ tự, từ bàn chân, đến mắt cá chân, rồi đến bắp chân, đùi, giống như mọi hành động đều phải tính toán kĩ càng.

Nhưng Diệp Vãn không có khả năng tính toán kinh khủng như vậy, đây là do nhiều năm huấn luyện mới tích lũy được “Kinh nghiệm” và “Trí nhớ” .

Khánh Trần đang ghi nhớ tất cả mọi thứ, hắn biết bài học cuối cùng này mới là quan trọng nhất.

Trong lúc vô tình, Khánh Trần nhắm mắt lại.

Giống như đã ngủ lại như đang suy nghĩ.

Ở một bên, Lâm Tiểu Tiếu nhìn về phía Lý Thúc Đồng nhỏ giọng nói:

“Ông chủ, tần suất luyện tập như thế này làm hắn rất mệt, chúng ta không cần phải gấp gáp như vậy.

Nếu không ta kiếm một loại vũ khí có thể mang về bên kia cho hắn.

Nếu không mang được thứ gì khác thì mang theo lựu đạn hoặc súng ngắn cũng được.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Lần đầu tiên giết người phải dùng hết toàn lực, bất kể làm gì cũng phải nhớ kĩ cảm giác tự tay giết người là như thế nào.

Khi dao găm đâm vào cơ thể kẻ địch, máu tươi theo chuôi dao chảy lên tay mang theo hơi ấm, loại cảm giác đặc biệt này mới có thể để cho hắn nhớ kỹ, chết là như thế nào.”

Thời gian đếm ngược 2:00:00.

Hai giờ cuối cùng trước khi trở về.

Âm thanh máy móc bỗng nhiên vang lên, vang vọng trong bóng đêm, rất đều đặn.

Trong hành lang dài u ám, trong 21 gian phòng giam, một căn phòng đang dần mở ra, Giản Sênh đã bị Lý Thúc Đồng chuyển đi phòng giam khác, chỉ để lại một mình Lưu Đức Trụ ở lại đây.

Lưu Đức Trụ thấp thỏm nhìn ra bên ngoài, hắn quay về phía cánh cửa đang mở, nhìn vào không gian tối đen, nói:

“Có ai ở đây không?”

Không có ai trả lời.

Hắn lại nói to hơn:

“Có người có đây không, tại sao lại mở cửa?”

Vẫn không có ai trả lời.

Rất lâu sau, cuối cùng hắn cũng lấy hết can đảm bước ra ngoài.

Hành lang không một bóng người, cánh cửa thông đến quảng trường đã mở ra, Lưu Đức Trụ run rẩy đi về phía trước.

Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng cảm thấy có gì đó không bình thường, quay đầu nhìn lại.

Thế nhưng hành lang tối om sau lưng không có cái gì, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra thừ trong từng gian phòng giam, chiếu lên hành lang từng bóng sáng mờ.

Giây phút này, Lưu Đức Trụ cảm thấy hắn đang chơi một trò chơi im lặng, cả thế giới bỗng nhiên biến đổi, trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.

Toàn bộ thế giới, chỉ còn lại hắn và cái hành lang quỷ quái này, không biết lúc nào sẽ xuất hiện cái gì.

Vì sợ, hắn chạy như điên, vừa chạy vừa quay đầu nhìn xung quanh, giống như có thứ gì đang đuổi theo chính mình.

Lưu Đức Trụ không nghe thấy tiếng bước chân, không nhìn thấy bóng người.

Trong lúc mơ hồ hắn nghe thấy tiếng hít thở, nhỏ nhẹ mà kéo dài, với tần suất rất kì lạ.

Có đôi khi hắn cũng nghe thấy tiếng gì đó không phải tiếng bước chân của mình, nhưng mỗi lần quay đầu lại đều không nhìn thấy cái gì, điều đó càng khiến hắn sợ hơn.

Hắn thở hào hển chạy đến khu đọc, núp ở sau giá sách, sau đó cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía sau, vẫn không có thứ gì cả.

Sau đó hắn hoảng sợ quay đầu lại, đã thấy một cái mặt nạ hình mèo gần ngay trước mắt.

“Ôi trời ơi!”

Lưu Đức Trụ bị doạ đến mức tim sắp bay ra ngoài, theo phản xạ lùi về phía sau, suýt thì làm đổ cả giá sách.

Trong bóng đêm âm u, vừa quay đầu nhìn lại đã thấy chiếc mặt nạ kỳ lạ.

Loại cảm giác này rất kinh khủng.

Giống như đang ở đóng phim kinh dị vậy.

Trong lúc đó, Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu bước ra từ sau giá sách.

Lưu Đức Trụ hiểu ra, thì ra ba người này bỗng nhiên thả hắn ra lúc nửa đêm chỉ để trêu đùa hắn?

Hắn uất ức:

“Ba người bắt nạt người khác!”

“Đừng nói linh tinh nữa, ngươi cũng chỉ có tác dụng như thế thôi.”

Lâm Tiểu Tiếu đưa Lưu Đức Trụ trở về phòng giam.

Diệp Vãn lại nói với Khánh Trần:

“Mọi phương diện đều tiến bộ, nhưng do thời gian huấn luyện quá gấp, những gì ta đã dạy không quá hoàn hảo.”

Khánh Trần chăm chú lắng nghe.

Diệp Vãn tiếp tục nói:

“Đánh lén quan trọng nhất chính là không bị người khác phát hiện ra.

Lần đầu ngươi khá vội khi lại gần Lưu Đức Trụ, không khí và âm thanh trong hành lang có thay đổi nhỏ, bản thân Lưu Đức Trụ không phát hiện ra, nhưng cơ thể hắn đã cảnh báo cho hắn biết.”

“Lần tiếp theo, trong lúc mục tiêu di chuyển nhanh hơn, ngươi không kiểm soát tốt hơi thở và bước chân.

Âm thanh đó ta nghe như tiếng trống vậy, ngay cả Lưu Đức Trụ cũng nhận ra, nếu đổi lại là một người lính được huấn luyện chuyên nghiệp, ngươi đã chết lâu rồi.”

“Được, ta sẽ tiếp tục cố gắng.”

Khánh Trần đi chân trần trên mặt đất.


Chương 136: Đánh Lén

Từ 1-3/6, mỗi 20 KP hôm sau mình sẽ thêm 1 chương.

Đầu tháng rồi mọi người ủng hộ tớ và Khánh Trần nào!!!

Cách tốt nhất để làm mất đi tiếng bước chân là làm thế nào để có thể làm chủ được lực khi dẫm xuống và nhấc chân lên, nhưng đôi giày của hắn là hàng rẻ tiền, đế giày quá cứng, không thể nào điều khiển được.

Diệp Vãn nhắc nhở:

“Thời gian học tập của ngươi quá ngắn, chỉ có thể làm đến trình độ đi bộ không phát ra tiếng.

Nhớ kỹ, không được chạy, ngươi vẫn chưa đến trình độ chạy mà phát ra tiếng nào.”

“Ừ, nhớ kĩ rồi.”

Khánh Trần nói.

Diệp Vãn liếc nhìn bàn chân của hắn:

“Theo như ngươi nói, khi quay về, ngươi đang ở trên núi.

Nếu ngươi chưa đi bộ bằng chân trần bao giờ, chỉ sợ là sau một đêm hai chân của ngươi sẽ nát bét.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Điều này không quan trọng, vết thương sẽ sớm lành thôi.”

“Tàn nhẫn với bản thân là chuyện tốt, nhưng sau khi mọi chuyện kết thúc, hãy mua một đôi giày thích hợp hơn.”

Diệp Vãn nói:

“Còn điều gì muốn hỏi nữa không?”

“Thật ra, điều quan trọng nhất đối với ta là làm sao để đánh lén nhưng tại sao lại dạy đánh lén cuối cùng?”

Khánh Trần tò mò.

“Đánh lén không phải là một chiêu thức đơn giản trong game online, kẻ thù không giống như NPC ngu ngơ đứng tại chỗ cho ngươi giết, sau đó ngươi có thể giết hết bọn chúng.

Nhưng trong thực tế, khi ngươi giết đến người thứ hai thì rất dễ bị phát hiện.”

Diệp Vãn nói.

“Ngay sau đó, ba người còn lại đã biết đến sự tồn tại của ngươi, bọn chúng sẽ dùng mọi cách để giết ngươi.

Ngoài việc chính diện chiến đấu, ngươi không còn lựa chọn nào khác, lúc đó mới chính là thời điểm nguy hiểm nhất.”

“Khi kẻ thù không biết sự tồn tại của ngươi, ngươi sẽ dễ dàng giết chết được hai người đầu tiên bằng cách đánh lén.

Ta dùng thời gian ngắn nhất để dạy cho ngươi cách ẩn dấu.

Khi bị chúng phát hiện, đó mới là lúc nguy hiểm thật sự, ta dùng thời gian dài nhất dạy ngươi chiến đấu chính diện.”

“Nhưng…”

Khánh Trần bỗng nhiên nói:

“Ta không có ý định dùng mạng của mình để đổi mạng người khác, nếu nguy hiểm, ta sẽ từ bỏ.”

“Việc này ta đồng ý với ngươi.”

Diệp Vãn nói:

“Trên đời này, mạng sống của bản thân mới là quan trọng nhất.

Nếu chỉ vì cứu bạn cùng bàn thì không đáng để liều mạng.

Nhưng ngươi cũng phải hiểu, ham muốn giết chóc nếu có thể kiềm được, nó đã không còn là nó nữa rồi.

Đôi khi, ngươi phải thực sự đối mặt với một chuyện, mới có thể biết bản thân lựa chọn thế nào.”

Diệp Vãn nói tiếp:

“Ông chủ nói rằng, sau trong nội tâm ngươi luôn ẩn dấu sự hung hăng, giống như hôm đầu tiên ngươi dám tìm ông chủ để đánh cờ vậy.

Đó là bản chất của ngươi, không thể từ, cũng không thể thay đổi.

Còn nhớ thế cờ Tứ Khấu Cầm Vương lúc ngươi chơi với ông chủ không, quân tốt một khi đã qua sông, không phải không muốn quay đầu mà là không thể quay đầu.”

Khánh Trần có chút đăm chiêu.

Lúc này, Diệp Vãn mang một chiếc ghế từ khu đọc sách bên cạnh đến đặt trước mặt Khánh Trần, Khánh Trần tò mò hỏi:

“Làm gì vậy?”

Diệp Vãn suy nghĩ một chút rồi nói:

“Đợi lát nữa ngươi sẽ hiểu….không phải, mà là hai ngày sau ngươi sẽ hiểu được.”

Diệp Vãn nói:

“Còn một câu mà ông chủ chưa nói, vậy ta sẽ chủ động thay ông ấy nói.”

“Câu gì?”

Khành Trần khó hiểu.

Diệp Vãn vừa cười vừa nói:

“Sống sót trở về.”

………..

Thời gian đếm ngược 00:05:00.

Năm phút đồng hồ cuối cùng.

Khánh Trần đi tới trước mặt Lưu Đức Trụ bình tĩnh hỏi:

“Nhắc lại hai chuyện ta đã nói với ngươi.”

Lưu Đức Trụ sợ hãi nói:

“Thứ nhất, sau khi trở về phải dặn tất cả các bạn học chạy trốn.

Thứ hai, nếu không thể chạy trốn, tìm cách hỏi xem lúc trước ai đã từng bị bọn côn đồ bắt đi.”

“Ừ, hai ngay nay có nhớ đến chi tiết nào quan trọng không? Ví dụ như ai đó liên tục dùng điện thoại gửi tin nhắn, hoặc là giữa chừng đi vào nhà vệ sinh.”

Khánh Trần hỏi.

Lưu Đức Trụ trả lời một cách yếu ớt:

“Bọn họ đều đã từng vào nhà vệ sinh, nếu nói xem điện thoại, số lần họ xem rất nhiều…..Đại ca, lúc ấy ta chỉ lo chơi game, thực sự không chú ý.”

Khánh Trần thở dài, nếu có sự lựa chọn nào tốt hơn, hắn không bao giờ chọn tên này làm thế thân.

“Nhớ cho kỹ, bọn bắt cóc nhất định muốn biết bí mật của ngươi.

Nhưng ngươi phải hiểu được, khi chúng biết được bí mật đó, cũng chính là lúc ngươi chết.”

Khánh Trần lạnh lùng nói:

“Lần sơ suất này của ngươi không thể bỏ qua, đợi đến lần sau trở về đây, ta sẽ giúp ngươi hiểu rõ thế giới này tàn khốc thế nào, tất nhiên, ngươi phải còn sống.”

Nói xong, hắn nhìn lướt qua thời gian trên cánh tay.

Thời gian đếm ngược, 00:00:01.

Trở về.

Trong bóng tối, có tiếng trống truyền tới, còn có tiếng cười đùa.

Thời gian bị dừng lại ở thế giới ngoài rồi tiếp tục trôi.

Giây trước vẫn còn trong phòng tạm giam u ám, giây sau, mọi thứ đã biến thành màu đỏ cam phản chiếu từ đống lửa trại, ánh lửa bập bùng.

Lưu Đức Trụ kinh ngạc mở to mắt, hắn nhìn đống lửa trại trước mắt, đám người đang nhảy nhót reo hò bên cạnh, thật là lạ lẫm.


Chương 137: Chạy Mau

Bóng tối chuyển sang ánh sáng, căng thẳng cũng chuyển sang vui vẻ.

Ngay cả bản thân Lưu Đức Trụ cũng cũng không thể hòa nhập ngay với bầu không khí vui tươi của đám bạn cùng lớp được.

Trong đầu như có ai đó nhắc nhở hắn: Nguy hiểm!

Hắn nhớ lại những gì mà Khánh Trần đã nói, lập tức đứng lên, gào to nói:

“Chạy đi! Mọi người mau chạy nhanh lên! Có nguy hiểm!”

Nhưng cảnh tượng mọi người bỏ chạy tán loạn trong tưởng lại không xảy ra, mọi người chỉ nhìn hắn một cách khó hiểu.

Các bạn cùng lớp không thể hiểu được, vừa rồi Lưu Đức Trụ vẫn còn cười nói vui vẻ, sao bây giờ vẻ mặt lại có vẻ lo lắng và hoảng sợ như vây?

Chỉ có Hồ Tiểu Ngưu là người hiểu ra đầu tiên, bởi vì đối với các bạn cùng lớp, thời gian luôn liên tục và nối liền.

Nhưng đối với những người du hành thời gian mà nói, họ đã trải qua hai ngày ở thế giới trong.

Cho nên, không phải Lưu Đức Trụ tự nhiên lại đưa ra lời cảnh báo này, rất có thể hắn biết chuyện gì đó rồi.

Hồ Tiểu Ngưu đứng lên:

“Anh Lưu, có chuyện gì xảy ra sao?”

Lưu Đức Trụ vừa đẩy mấy người ở bên cạnh, vừa nói:

“Nếu còn không chạy sẽ không kịp nữa, bọn côn đồ đã bao vây nơi này.

Được rồi được rồi, các ngươi không đi thì ta đi!”

Thế nhưng, cho dù hắn đã giải thích như vậy rồi, các bạn cùng lớp có vẻ vẫn không hiểu gì.

Sắc mặt Hồ Tiểu Ngưu thay đổi, hắn liếc mắt nhìn Trương Thiên Chân, ý bảo nhanh đi theo Lưu Đức Trụ.

Nhưng bọn họ chỉ mới đi ra đến cửa, đã có hai người đàn ông trung niên mặc đồng phục cảnh sát chạy lại hỏi:

“Chào các bạn học sinh, các ngươi chạy đi đâu vậy?”

Lưu Đức Trụ nhìn thấy đồng phục cảnh sát thì lập tức mừng rỡ như điên:

“Chú cảnh sát, có bọn côn đồ ở gần đây!”

Hai gã mặc đồng phục cảnh sát nhìn nhau, sau đó rút ra súng lục từ bên hông, chia nhau tiến lên nhắm súng vào trước ngực Lưu Đức Trụ và Hồ Tiểu Ngưu, một người nhỏ giọng cười nói:

“Có côn đồ à, sao ta không thấy?”

Tên còn lại lạnh lùng nhìn Hồ Tiểu Ngưu:

“Mở miệng kêu cứu, ta sẽ dùng một phát đạn giết ngươi, quay lại đi!”

Hồ Tiểu Ngưu hoảng sợ cùi đầu nhìn, nòng súng lục đặt ngay trước ngực của hắn.

Trên súng còn có ống giảm thanh!

Quanh năm, Hồ Tiểu Ngưu từng đi hết tất cả sân tập bắn hợp pháp ỏ Hải thành, cho nên hắn đã từng thấy thứ đồ chơi này, cũng từng nghe huấn luyện viên ở sân tập bắn giảng qua.

Không nói đến việc mấy tên côn đồ làm sao có được súng, mấu chốt là muốn mua súng giảm thanh trong nước vô cùng khó khăn, bọn buôn lậu cũng rất ít bán loại hàng này.

Hơn nữa, phần lớn các loại súng ồng sau khi lắp thêm ống giảm thanh cũng không thể không có tiếng động nào giống như trong phim, cùng lắm chỉ từ 140 decibel hạ xuống còn 120 decibel, căn bản là không đáng kể.

Hiệu quả thật của ống giảm thanh vẫn luôn bị các bộ phim truyền hình phóng đại quá mức.

Tuy nhiên, cũng có một vài loại súng ống được trang bị đạn giảm âm, điều này thật sự có thể làm giảm âm thanh tiếng súng xuống mức nhỏ nhất.

Khẩu Glock 34 trên tay tên côn đồ, chính là một trong số đó.

Đột nhiên, Hồ Tiểu Ngưu nhận ra, đối phương vô cùng chuyên nghiệp, thậm chí có thể là lính đánh thuê chuyên nghiệp ở nước ngoài.

Lưu Đức Trụ tuyệt vọng.

Chuyện này diễn ra quá bất ngờ, đại ca chỉ nhắc nhở hắn sẽ có côn đồ nhưng không nói với hắn côn đồ sẽ mặc đồng phục cảnh sát!

Hồ Tiểu Ngưu hít sâu một hơi, nói:

“Làm theo lời bọn họ.”

Ba người bọn họ bị nòng súng chĩa vào, đành lùi về trong sân.

Trong lúc đó, ở cửa sau còn có năm người cầm súng đang bắt các nhân viên khách sạn Vân Thượng, ông chủ, hai thành viên Côn Luân đi ra từ trong khách sạn.

Hành động của những người này nhanh hơn so với dự tính của Khánh Trần, trước 0 giờ đã âm thầm đi thăm dò toàn bộ nơi này, sau khi trở về mới ra tay.

Sở dĩ bọn chúng đợi sau khi trở về mới xuống tay là để ngăn thành viên Côn Luân tiết lộ tin tức ra thế giới trong, lợi dụng điều này để câu giờ.

Có mấy nữ sinh hét lên kinh hãi.

Có một tên côn đồ kéo cò súng, viên đạn gọn gàng mà linh hoạt găm vào bắp chân của một thành viên Côn Luân.

Sau đó, thành viên Côn Luân ngã xuống nhưng miệng vẫn ngậm chặt không kêu tiếng nào.

Tên côn đồ lại chuyển họng súng về phía Hồ Tiểu Ngưu, Lưu Đức Trụ, lạnh lùng nói:

“Im miệng, nếu không bạn học của các người sẽ chết ngay, còn những người vô tội ngoài khách sạn nữa.

Nhìn đi, vị đồng chí Côn Luân này rất thông minh, hắn biết nếu kêu lên sẽ liên lụy người bên ngoài nhưng dù vậy thì dù Lão Quân trên núi tái thế cũng chẳng cứu được các ngươi.

Thu hút càng nhiều người bên ngoài chỉ khiến thương vong gia tăng thêm mà thôi.”

“Trong lòng hắn biết rất rõ, người có thể cứu các ngươi, nhanh nhất phải 6 tiếng sau mới đến.

Cho nên các vị yên lặng một chút, đừng tự chuốc phiền phức.”


Chương 138: Nguy Hiểm

paponasa, hieuken1102: Ngày mai chắc chắn sẽ bạo chương lunnnn!!!

Thành viên Côn Luân ngã trên mặt đất lặng lẽ nhắm mắt lại, đau đớn làm hắn đổ mồ hôi ròng ròng nhưng hắn vẫn không nói tiếng nào.

Lúc này, một tên côn đồ mặc áo khoác đen đứng trước mặt nhóm học sinh, mỉm cười nói:

“Ta rất vui vì gặp được mọi người tại đây, nhưng đừng hoảng, ta không có hứng thú với người thường.

Đợi ta tìm được người du hành thời gian sẽ lập tức rời đi với họ.

Vì vậy, mong mọi người hợp tác, được chứ? Nếu mọi người chịu hợp tác, mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi”.

Trong đám người, Vương Vân đột nhiên nói:

“Mọi người đừng hoảng, đừng hại nhóm Hồ Tiểu Ngưu.”

Hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân liếc nhìn nhau một chút, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Mà trong đầu Lưu Đức Trụ chỉ có một ý nghĩ: Bọn côn đồ không chỉ có năm người, tin tức của đại ca sai rồi.

Lúc này, trong lòng các học sinh đều vô cùng sợ hãi, nhưng nỗi sợ sệt đối với súng ống và sự đe dọa đến tính mạng của bạn học đã khiến cho các nàng giữ được một chút bình tĩnh, chỉ che miệng nhỏ giọng sụt sùi.

Tiếng thét chói tai vừa truyền ra từ khách sạn Vân Thượng có vẻ đã gây chú ý đến những người bên ngoài.

Ở nhà dân bên cạnh, chủ quán đang chuẩn bị đồ ăn cho ngày mai, hắn lấy tạp dề lau lau tay rồi đi ra ngoài sân.

Hắn đứng ở trước cửa, ngó sang xem cánh cửa bên cạnh.

Hắn thấy một người mặc đồng phục cảnh sát đang đứng trước cửa, hình như đang làm nhiệm vụ.

Người chủ quán này tò mò mà lại gần hỏi:

“Đồng chí cảnh sát, ở bên đó có việc gì xảy ra vậy?”

Người đàn ông trung niên mặc đồng phục cảnh sát kia đáp lại:

“Có người say rượu gây rối.

Đi về đi, đừng ở đây nhòm ngó.”

“À à, biết rồi.”

Chủ quán gật đầu, quay về nhà mình.

Hắn vừa đi vừa cảm thấy có gì đó là lạ, chủ quán âm thầm nắm chặt di động nằm trong túi, định lát về nhà sẽ gọi điện cho bên cảnh sát hỏi một chút.

Nhưng hắn còn chưa kịp đi đến cửa nhà mình đã cảm thấy một con dao găm lạnh buốt ở phía sau, xuyên qua khe hở giữa xương sườn, hướng lên phía trên, đâm vào tim và phổi hắn.

Một bàn tay đeo găng đen bịt chặt miệng hắn, lôi hắn vào trong khách sạn Vân Thượng.

Sau đó, tên côn đồ mặc đồng phục cảnh sát lần nữa ra ngoài cửa đứng, đóng chặt cửa lớn khách sạn Vân Thượng, còn mình vẫn đứng canh ở cửa không hề nhúc nhích.

Từ đầu đến cuối, hai tay vẫn để bên hông.

Trong khách sạn Vân Thượng lúc này, mọi người đều bị tập trung trong một sân nhỏ.

Các học sinh bị dọa sợ, ôm chặt lấy nhau, mà mấy tên côn đồ thì cầm túi nilon đen, đi thu điện thoại của từng người bọn họ.

Trước khi bỏ điện thoại vào trong túi nilon đen, mấy tên côn đồ này còn cẩn thận khóa từng chiếc điện thoại lại.

Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân bị xô về phía sau.

Một tên côn đồ mặt sẹo đi đến trước mặt bọn họ, hai tay chìa cái túi nilon đen ra.

Ba người bọn họ rơi vào tuyệt vọng, đành phải lấy điện thoại ra, nhưng tên côn đồ cũng không rời đi mà chỉ nhìn chằm chằm Hồ Tiểu Ngưu.

Hồ Tiểu Ngưu thở dài trong lòng, hắn lại lấy ra một cái điện thoại khác từ túi quần bên trái rồi thả vào trong túi nilon.

Tên côn đồ cười lạnh một tiếng rồi đẩy cả ba vào trong đám người.

Tên đàn ông mặc áo khoác đen đi đến trước mặt Lưu Đức Trụ, hắn cười tủm tỉm nói:

“Ta cho ngươi một cơ hội, nói cho ta biết, vì sao sau khi trở về ngươi lại phát hiện ra vị trí của bọn ta, còn biết chính xác bọn ta đang bao vây nơi này?”

Lưu Đức Trụ ngậm miệng run lẩy bẩy, hiếm khi thấy hắn im lặng như vậy.

Tên côn đồ đó cười nói:

“Không muốn nói, vậy để ta đoán…Ngươi còn có một người bạn là người du hành thời gian bên ngoài khách sạn Vân Thượng, đúng không?”

Lưu Đức trụ chợt phát hiện, dù đối phương đã đoán được sự thật, nhưng mà có vẻ hắn không hốt hoảng lắm.

Chẳng lẽ chúng còn thủ đoạn gì khác? Hay là, những tên côn đồ trước mặt vẫn chưa xuất hiện toàn bộ.

……

Giờ phút này, Khánh Trần đứng trong phòng, trên tay hắn là con dao bấm vừa mua xong, phía sau hắn là Giang Tuyết vừa mới trở về.

Khánh Trần nghe được mang máng âm thanh của súng, nhưng hắn không biết đó là tiếng của súng lục đã lắp giảm thanh.

Chỉ là ở nhà dân bên cạnh, sau khi chủ quán rời đi thì đến giờ vẫn chưa quay lại.

Người phụ nữ nhìn con dao trên tay hắn lập tức nhận ra:

“Tiểu Trần, ngươi muốn làm gì?”

Khánh Trần cởi giày, xoay người đi ra ngoài:

“Dì Giang Tuyết, dì và Tiểu Vân chờ ở đây, nhớ khóa chặt cửa đừng đi ra ngoài, yên tâm, ta sẽ không sao đâu.”

Giang Tuyết nói từ phía sau:

“Ta có thể giúp ngươi mà, ta có cánh tay robot!”

Đột nhiên, Khánh Trần quay đầu lại nhìn nàng:

“Nhưng ngươi không có kinh nghiệm chiến đấu.

Tin ta, ta nhất định sẽ về!”

Nói xong, hắn biến mất ở ngoài cửa.


Chương 139: Chiến Đấu

Trên núi, gió nổi lên.

Núi Lão Quân cao hơn 2000m so với mực nước biển, nằm giữa dãy núi Phục Ngưu.

Ban đêm ở đây, gió núi thổi vừa to vừa lạnh.

Trên núi có sương mù ngưng tụ, đợi đến khi bình minh lên, tất cả đồ vật dù trong nhà hay ngoài trời đều đọng một tầng hơi nước.

Trong sân, có người ném thêm củi vào đống lửa, ánh lửa vì đống gỗ mới cho thêm này mà lụi đi một chút.

Ánh lửa kia lay động chầm chậm giữa làn sương mù, ánh sáng của nó tỏa ra đẹp đẽ tựa như một quang cảnh kỳ diệu giữa màn đêm.

Trong bóng tối, có một thanh niên cầm dao trên tay, hắn im lặng đứng ở nơi giao hòa giữa sương mù và bóng đêm, đánh giá tên côn đồ đứng một mình ngoài cửa.

Cho tới lúc này hắn mới hiểu được lời của Diệp Văn nói:

Sinh mệnh quả thật vô cùng yếu ớt, một con dao đâm vào tim, bất kể đối phương có là nhân vật vĩ đại, mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ chết.

Nhưng giết người cũng chẳng dễ dàng.

Bởi vì thứ ngươi phải đối mặt là việc độc ác nhất trên đời.

Khánh Trần buộc một cái khăn quàng cổ mà hắn trộm được lên mặt, không nói tiếng nào.

Tín hiệu điện thoại trên đỉnh núi lúc được lúc không, nhưng bọn côn đồ vì an toàn đã dùng bộ đàm chuyên dụng của cảnh sát, treo ở ngực trái.

Khánh Trần âm thầm đếm trong lòng, cứ cách mười phút, tên côn đồ sẽ bấm bộ đàm trả lời gì đó.

Đột nhiên, một trận gió núi thổi đến, đống lửa chất đầy củi trong sân bỗng sáng rực lên, chiếu ra hẳn ngoài sân.

Lúc này, Khánh Trần đang trốn ở trong góc chợt nhìn thấy, tên côn đồ dứng ngoài cửa nương nhờ ánh lửa đã phát hiện ra điều gì đó, nghi hoặc mà nhìn về phía mình, đã tiến lại gần hơn một chút.

Trái tim hắn nhảy lên bình bịch.

Nhưng vào đúng lúc này, Lý Đồng Vân lại xuất hiện ở ngoài cửa khách sạn.

Nàng đứng ở cửa, rụt rè nói với tên côn đồ:

“Chú cảnh sát, ngài có thấy mẹ ta không?”

Tên côn đồ kia hơi ngạc nhiên:

“Mẹ ngươi? Không nhìn thấy, bạn nhỏ mau lại đây, chú cảnh sát giúp ngươi đi tìm mẹ có được không?”

Trong phút chốc, hắn nhận ra có gì đó không ổn!

Kẻ thù tấn công!

Tay trái tên côn đồ cầm gậy cảnh sát ra theo bản năng, tay phải thì duỗi tới bên hông chuẩn bị rút súng.

Ánh lửa chiếu ra ngoài bức tường tạo nên những tia sáng chập chờn.

Thanh niên trốn trong màn sương đã lặng lẽ đi đến bên cạnh hắn.

Gần trong gang tấc, khoảng cách chỉ bằng một con dao.

Chỉ thấy Khánh trần cúi người tránh thoát cây gậy cảnh sát đang vung tới của đối phương, từng chuyển động như đang hòa vào cùng tiếng gào thét của gió núi, lách đến trước mặt tên côn đồ.

Dao găm trong tay Khánh Trần đâm về phía tay trái đang chuẩn bị rút súng của tên côn đồ, đối phương biết đã quá muộn để lấy súng bèn rụt tay lại tránh trong vô thức.

Lưỡi dao của thanh niên hướng xuống dưới, hai tay của tên côn đồ cũng theo bản năng mà hướng xuống dưới, hòng bắt được cánh tay của thanh niên.

Khánh Trần như thể đoán trước được mà hơi lùi về sau nửa bước, tay trái vung gậy cảnh sát của đối phương liền vụt vào không khí.

Không ổn!

Tên côn đồ kinh ngạc nhìn vào màn đêm.

Nhưng hắn chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt lộ ra của thanh niên, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mình.

Ngay khi hắn ta kiệt sức, con dao trên tay thanh niên lại mạnh mẽ xuyên qua làn sương, xuyên qua khe hở giữa hai cánh tay hắn.

“Hơi thở.”

Lý Thúc Đồng đã nói, khi dã thú đang chiến đấu, quan trọng nhất là hơi thở.

Đó là chìa khóa giúp ngươi làm chủ được hàm lượng oxy trong cơ thể và giữ được ý chí tỉnh táo.

Khi ngươi hiểu được tầm quan trọng của hơi thở, ngươi có thể kiểm soát được bản thân, sau đó là mọi thứ.

Làm thợ săn hay con mồi, do ngươi quyết định.

Trong chớp mắt, da thịt trên viền của chiếc khăn quàng cổ Khánh Trần đang che trên mặt bỗng có hoa văn hỏa diễm nở ra!

Giống như toàn bộ sức mạnh đều dồn về tay phải, rồi truyền vào mũi dao, hung hăng đam xuyên qua lá lách của tên côn đồ.

Con mắt tên côn đồ trợn trừng lên to như cái chuông đồng.

Chuyện gì đã xảy ra chỉ trong giây phút ngắn ngủi ấy?

Động tác của thanh niên tựa như nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát.

Dường như tất cả đều đã được tính toán kỹ, biết hắn muốn vung gậy, biết hắn không rút súng ra nữa, cả quỹ tích phản kháng của hai tay hắn cũng biết.

Đối phương biết tất cả, sau đó tránh né, không để hắn có cơ hội tiếp xúc trực tiếp.

Đến khi con dao găm vào lá lách, đây mới là tiếp xúc thể xác đúng nghĩa giữa bọn họ.

Trên bàn cờ cận chiến về tâm lí, mỗi bước đi của bản thân đều nằm trong tính toán của đối phương.

Tựa như chính mình chỉ đang diễn theo một kịch bản mà người thanh niên đã viết ra.

Thanh niên cũng sớm đã viết xong kết cục cho mình.

Biết thời gian của mình không còn nhiều, tên côn đồ giãy dụa muốn đưa tay lấy bộ đàm.


Chương 140: Hỗ Trợ

Từ 1-3/6, mỗi 20 KP hôm sau mình sẽ thêm 1 chương.

Đầu tháng rồi mọi người ủng hộ tớ và Khánh Trần nào!!!

Thanh niên tức giận đẩy thân thể tên côn đồ về phía trước, áp sát hắn vào tường.

Tay trái Khánh Trần bịt miệng đối phương, tay phải thì cầm dao xoay mạnh một cái.

Chân tay cứng ngắc của tên côn đồ muốn dùng lực nhưng cảm giác đau đớn kịch liệt truyền tới não bộ gần như làm mất toàn bộ tư duy của hắn.

Lá lách là cơ quan lưu trữ máu của cơ thể người.

Ngay lập tức, một lượng máu lớn chảy ra từ lá lách bị rách của đối phương, sau đó chảy dọc con dao, rơi xuống tay Khánh Trần.

Đó là máu tươi còn ấm nóng, nhanh chóng mất đi nhiệt độ trong đêm mát nhắc nhở Khánh Trần, chết đi là thế nào.

Đợi đến khi tên côn đồ mất đi nhịp tim và hô hấp, Khánh Trần mới rút dao ra.

Thanh niên che mặt đứng lặng trước thi thể, thở hổn hển, lẳng lặng không biết nghĩ đến cái gì.

Máu tanh trong tay hắn rơi xuống mũi dao, từng giọt từng giọt nhỏ xuống đường xi măng.

Thì ra, đây chính là cảm giác giết người.

Khánh Trần thở dốc không phải vì mệt mà do nỗi sợ và hoảng loạn không tên trong lòng hắn.

Lúc này hắn mới hiểu ra vì sao Lý Thúc Đồng nói lần giết người đầu tiên phải dùng dao.

Giết người bằng súng, một phát bắn trúng từ xa vài chục mét, người cũng biến mất.

Trong trường hợp đó, cảm giác và phản ứng của ngươi sẽ không quá rõ ràng vì khoảng cách xa, nó không giống như ngươi đã giết một người, chỉ giống bắn trúng một mục tiêu.

Không thấy bộ dạng đầy máu, không cảm nhận được nhịp tim đang dần biến mất.

Ngươi sẽ không biết tôn trọng mạng sống.

Lý Thúc Đồng làm thầy, không thể nhìn học trò mình lần đầu giết người nhưng hắn đã dạy Khánh Trần bài học quan trọng nhất: Nên tôn trọng mạng sống thế nào.

“Khánh Trần ca.”

Lý Đồng Vân sợ hãi, nhỏ giọng gọi.

Âm thanh này đã kéo Khánh Trần trở lại hiện tại, tựa như khi hắn sắp rơi xuống vực sâu, kéo chặt lấy tay áo hắn.

Thanh niên quay đầu lại, nhìn Lý Đồng Vân đứng ở cách đó không xa.

Cô bé ngơ ngác không nói gì, dường như bị cảnh tượng vừa rồi dọa đến choáng váng.

Nàng tận mắt nhìn thấy thanh niên che mặt giết người, tận mắt trông thấy sinh mệnh tan biến.

Khánh Trần đi đến trước mặt nàng, ngồi xuống.

Hắn không lấy khăn che mặt xuống, chỉ nhẹ giọng hỏi:

“Sợ không?”

Đôi mắt Lý Đồng Vân rưng rưng, gật đầu nói:

“Có một chút.”

“Sao lại ra đây làm gì, mẹ ngươi đâu?”

Khánh Trần hỏi.

Lúc này Giang Tuyết mới hoảng hốt chạy xuống, dường như đang tìm kiếm bóng dáng Lý Đồng Vân.

Dù Khánh Trần che mặt, nàng vẫn có thể nhận ra người thanh niên này, bởi vì khăn quang cổ trên mặt đối phương là của nàng tặng.

Sau khi phát hiện Lý Đồng Vân và Khánh Trần, nàng thở nhẹ ra.

Giang Tuyết đi tới cửa, giải thích với Khánh Trần:

“Vừa nãy ta đi nhà vệ sinh, đến lúc đi ra thì không thấy nàng đâu.

Tiểu Vân, ngươi làm mẹ sợ quá!”

Lý Đồng vân cúi đầu:

“Ta chỉ muốn giúp Khánh Trần ca.”

Khánh Trần hơi ngạc nhiên, thì ra đối phương xuất hiện không phải ngẫu nhiên mà là để giúp mình.

Hắn muốn đưa tay ra xoa xoa đầu Lý Đồng Vân, lại nhớ tới trên tay mình toàn là máu, đành chậm rãi rụt tay về.

Không đợi hắn hoàn toàn thu tay về, đã thấy Lý Đồng Vân kéo lấy tay hắn đặt lên đầu mình:

“Khánh Trần ca, nhớ chú ý an toàn, ta và mẹ đợi ngươi về!”

“Ừ.”

Khánh Trần nở nụ cười:

“Nhất định.”

Nói xong, hắn nhờ Giang Tuyết giúp đỡ kéo thi thể tên côn đồ vào sân nhỏ của nhà dân, sau đó lấy súng lục bên hông đối phương đưa cho Giang Tuyết:

“Ta định vào khách sạn Vân Thượng, nếu ở đó nổ súng, dù là lắp ống giảm thanh vẫn gây chú ý, nên cái này cho ngươi.”

Giang Tuyết lắc đầu:

“Ngươi cầm theo đi, ngươi nguy hiểm hơn.

Đứng trước sự sống và cái chết, ai quan tâm có gây chú ý hay không, nổ súng là được.”

Khánh Trần hơi ngạc nhiên, sau đó tháo bao súng bên hông tên côn đồ xuống, buộc vào ngang hông mình.

Mặc dù hắn chưa từng chạm vào súng, cũng không biết súng dùng như thế nào, cũng biết nếu nổ súng sẽ thu hút sự chú ý của đám côn đồ, bị bao vây tấn công.

Nhưng mình có súng, dù sao cũng tốt hơn là không có.

Lý Thúc Đồng từng nói, lần đầu tiên giết người phải dùng dao, hắn đã làm được.

Mà lần giết người tiếp theo không tính là lần đầu nữa, có thể dùng súng.

Khánh Trần xoa xoa cái đầu nhỏ của Lý Đồng Vân:

“Lần này nhất định phải nghe lơi, chờ ta trở về.”

“Ừ.”

Lý Đồng Vân gật gật đàu.

Nhưng vào lúc này, bộ đàm trên ngực tên côn đồ vang lên tiếng nói:

“Bây giờ bắt đầu điểm số, 1.”

Thanh âm đám côn đồ lạnh lẽo truyền đến: “2.”

“3.”

“4.”

Đến lúc này có chút sững lại, Khánh Trần lập tức hít thở sâu, dựa theo trí nhớ, mô phỏng ra thanh âm của tên côn đồ một cách hoàn hảo:

“5.”

“6.”

“7.”

“8.”

Khánh Trần bỗng ngây người.

Đám côn đồ…..nhiều hơn ba tên!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box