[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 13 : Chiều Chuộng (c121-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Chiều Chuộng
Đếm ngược 17:00:00.
Sáng sớm, tiếng chim hót ríu rít truyền đến từ ngoài cửa sổ, Khánh Trần trở mình, còn nghe thấy trong phòng bếp có tiếng xào rau.
Hắn bò dậy, cửa phòng ngủ vẫn còn đóng, mà Giang Tuyết đã sớm rời giường nấu cơm cho bọn họ rồi.
Giang Tuyết thấy hắn liền cười nói:
“Xem ra ngươi cũng thường xuyên nấu cơm ở nhà, gia vị gì cũng có.”
“Ừm, ăn cơm ở bên ngoài quá tốn tiền.”
Khánh Trần giải thích một câu.
Giang Tuyết nói:
“Ba mẹ của ngươi cũng thật là, mặc kệ ngươi sống một mình.
Yên tâm, về sau dì sẽ nấu cơm cho ngươi ăn, không cần tự mình làm, ngươi cứ học tập cho giỏi là được.
Đúng rồi, ngươi có cần đi học thêm không, nếu không ta đề cử cho ngươi một lớp học thêm nhé.”
Khánh Trần có chút dở khóc dở cười, bây giờ đã bắt đầu sắp xếp cho mình đi học thêm rồi?
Khó trách Lý Đồng Vân đã sớm có kế hoạch “chạy trốn”…
Nhưng mà đúng là hắn không cần phải đi học thêm.
Năm ngoái lên lớp mười, ban đêm Khánh Trần còn cần ra ngoài làm việc vặt, ban ngày bởi vì quá mệt mà phải nằm sấp trên mặt bàn nghỉ ngơi.
Khi đó, thầy giáo số học Điền Hải Long đang đứng trên bục giảng bài, nếu như Khánh Trần bỗng nhiên ngẩng đầu lên, sau đó Điền Hải Long sẽ phải nghĩ lại có phải mình giảng sai ở chỗ nào rồi hay không.
Giang Tuyết cười hỏi Khánh Trần:
“Tiểu Vân nói ngươi đồng ý đến núi Lão Quân với nàng sao?”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
“Ngươi cũng quá chiều nàng, nàng nói muốn đi chơi ta còn không đồng ý, bây giờ ngươi đồng ý một cái, nàng liền nhõng nhẽo không đi không được.”
Tuy Giang Tuyết đang trách móc, nhưng cũng không có giọng điệu trách móc.
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Dù sao vừa mới trải qua hai lần nguy hiểm, vào lúc này ra ngoài giải sầu một chút cũng tốt, trẻ con chưa từng trải qua loại chuyện này, đừng nên để lại bóng ma tâm lý.”
“Được.”
Giang Tuyết gật đầu:
“Vậy xế chiều hôm nay chúng ta chờ ngươi tan học rồi sẽ bắt xe bus đi, mất hơn hai giờ là đến rồi.
Sau đó chúng ta ở đó một đêm, ngày hôm sau sẽ leo lên đỉnh núi nhìn xem mặt trời mọc, sau đó đi về.
Ta xem đánh giá trên Meituan, có mấy homestay được cho điểm rất cao, cơm ở đó cũng cực kỳ ngon.”
Khánh Trần nhìn đối phương một chút, đây rõ ràng là dáng vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Hắn hỏi:
“Chỉ có hai ngày một đêm, có quá vội không?”
Giang Tuyết ngẫm nghĩ:
“Ta muốn đi sớm về sớm, cũng để Tểu Vân về đến trường luyện thi.
Nhưng mà nếu ngươi muốn ở thêm mấy ngày, vậy thì Cho Tiểu Vân nghỉ ngơi vài ngày đi.”
Sáng sớm, Khánh Trần đi vào trong lớp, lại phát hiện hai người Nam Canh Thần và Vương Vân đã sớm ngồi cùng một chỗ bàn luận xôn xao, Bạch Uyển Nhi còn chưa tới trường học.
Hôm qua bốn người này đều không hề bị thương, sau khi bị đánh ngất xỉu liền bị nhét vào trong bao tải.
Sau khi được giải cứu, truyền ít nước muối sinh lí tượng trưng ở bệnh viện rồi về nhà.
Lúc này, Vương Vân đang đỏ ửng cả mắt kể tất cả mọi chuyện xảy ra tối hôm qua với Nam Canh Thần, sau đó trong phòng học thỉnh thoảng vang lên tiếng an ủi của Nam Canh Thần.
Một màn này, thấy thế nào cũng giống như đang hẹn hò…
Khánh Trần đột nhiên cảm giác, hình như bởi vì trốn học mà mình đã bỏ qua rất nhiều chuyện.
Giống như trước khi đi xem phim thì phải đi nhà xí, trước khi đi nam chính và nữ chính còn ôm nhau ước mơ về tương lai, sau khi trở về liền phát hiện, nam chính đã thành cậu hai của nữ chính rồi.
Quái quỷ.
Ngươi cũng không biết là bộ phim này có vấn đề, hay là lúc ngươi đi tiểu có vấn đề.
Lúc này Nam Canh Thần hỏi:
“Khánh Trần, ngươi nghĩ kỹ chưa, có đi núi Lão Quân hay không?”
Không đợi Khánh Trần trả lời, Vương Vân liền thấp giọng nhắc nhở:
“Tiểu Nam, chúng ta đã đủ người rồi, xe bus mà Hồ Tiểu Ngưu thuê chỉ có thể ngồi được 47 người, bây giờ hai lớp đã đăng kí đủ rồi, còn có bốn năm người muốn đi cũng không được.”
Khánh Trần cười nói với Nam Canh Thần:
“Các ngươi đi đi, đúng lúc lễ Quốc Khánh ta cũng có kế hoạch khác.”
“Ờ.”
Nam Canh Thần gật đầu:
“Vậy ta cũng không đi, Quốc Khánh ngươi có kế hoạch gì, nếu không dẫn theo cả ta nữa.”
Vương Vân hơi thay đổi sắc mặt một chút, đã thấy Khánh Trần vỗ vỗ bả vai Nam Canh Thần:
“Có người mời thì sao lại không đi, ta thật sự có chuyện, nếu không đêm qua đã đồng ý với ngươi rồi.
Đúng rồi, lúc nào các ngươi đi?”
“Ngày mai.”
Vương Vân thấy Nam Canh Thần không kiên trì nữa thì nhẹ nhàng thở ra, nói:
“7 giờ sáng ngày mai tập hợp ở cổng trường, lần này thật đáng tiếc vì không thể cho Khánh Trần đi cùng được, lần sau nhất định sẽ mời ngươi từ sớm.”
Khánh Trần không để ý tới lời khách sáo của đối phương, khi hắn nghe được hành trình lệch nhau, trong lòng liền nhẹ nhàng thở ra.
Dù sao núi Lão Quân chỉ có một chỗ để ngắm mặt trời mọc, nếu tất cả mọi người xuất phát vào đêm nay, vậy buổi sáng ngày mai sẽ gặp phải trên đài quan sát cao nhất…
Chương 122: Hai Ông Chủ
Đừng quê từ ngày 1-3/6, mỗi 20 KP sẽ đăng thêm 1 chương NHÂN DANH BÓNG ĐÊM.
(Tối đa 10 chương)
Sau sự kiện bạo lực đêm qua, có vẻ địa vị của Lưu Đức Trụ lại được nâng cao lần nữa.
Vừa đến giờ ra chơi, đã nhìn thấy mấy người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Bạch Uyển Nhi vây quanh hắn, không biết đang xì xào bàn tán cái gì, vẻ mặt cực kì hưng phấn.
Chỉ là, hình như Lưu Đức Trụ có chút không yên lòng, thỉnh thoảng còn đánh giá xung quanh, giống như đang tìm người nào.
Hồ Tiểu Ngưu phát hiện ra vấn đề này trước tiên, hắn hiếu kỳ nói:
“Anh Lưu, tìm ai thế?”
Một tiếng anh Lưu này rất có vẻ không khí xã hội.
Nhưng mà Hồ Tiểu Ngưu nghĩ nửa ngày cũng không biết nên gọi đối phương là gì, chủ yếu vẫn là cái tên quá đặc sắc.
Gọi đầy đủ tên là Lưu Đức Trụ thì có vẻ xa lạ.
Gọi Đức Trụ thì lại khiến đối phương có chút thiếu thông minh.
Gọi Trụ thì giống như là mọi người muốn cùng xuống ruộng bẻ bắp vậy.
“Hả?”
Lưu Đức Trụ lấy lại tinh thần:
“Đừng suy nghĩ nhiều, không tìm ai cả.”
Chỉ có trong lòng Lưu Đức Trụ là rõ ràng, nói không chừng đại lão thần bí kia đang đứng chỗ nào nhìn mình chằm chằm đây.
Cảm giác lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng này này không dễ chịu, nhưng hắn đã nếm được ngon ngọt, hợp tác với đại lão đã thỏa mãn lòng hư vinh, lại lấy được vàng thỏi thật sự, trở lại trong ngục giam còn có thể cải thiện sinh hoạt.
Cuộc sống sau này có tốt đẹp hay không, chỉ có thể dựa vào việc ôm đùi đại lão này thôi.
Lúc này, Lưu Đức Trụ giống như là nhớ tới cái gì, nghiêm túc dặn dò Hồ Tiểu Ngưu:
“Có một chuyện nhất định phải chú ý một chút, ờ, ở trong trường học này, tuyệt đối đừng kết thù với người nào!”
Hồ Tiểu Ngưu hơi khó hiểu:
“Sao anh Lưu lại đột nhiên nói như vậy?”
“Không có gì.”
Lưu Đức Trụ thở dài trong lòng, chính là sợ các ngươi chọc phải người không nên chọc, làm hỏng mối làm ăn.
Vào lúc này, Hà Kim Thu mặc âu phục xám đi đến khu dân cư số 4 đường Hành Thự.
Hắn bỗng nhiên dừng bước trên lối đi bộ, ngẩng đầu nhìn lên phía trên cây ngô đồng nước Pháp.
Mùa thu, lá của cả cây ngôi đồng đều đã ố vàng, một khi có gió thổi qua, sẽ có lá cây lượn vòng rơi xuống.
Hà Kim Thu đột nhiên mất tập trung, cứ đứng như vậy hơn một giờ, giống như thưởng thức cảnh đẹp mới là điều hắn nên làm nhất, chuyện còn lại đều không quan trọng.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên có người ở phía sau hắn hỏi:
“Ngươi không ở thủ đô, sao lại lãng phí thời gian ở cái nơi nhỏ bé này?”
Hà Kim Thu lấy lại tinh thần, hắn nhìn về phía Trịnh Viễn Đông mặc đồ kiểu Tôn Trung Sơn sau lưng, cười nói:
“Không phải ông chủ Trịnh cũng ở chỗ này sao, nói rõ chúng ta có suy nghĩ giống nhau.”
…
Người Cửu Châu và Côn Luân đang đứng đối mặt nói chuyện với nhau dưới cây ngô đồng.
Một thanh niên, một trung niên.
Một người mặc âu phục màu xám, một người khác thì đồ kiểu Tôn Trung Sơn mặc màu đen.
Thế giới giống như lấy cây ngô đồng giữa bọn họ để chia cắt, tạo thành một sự chênh lệch rõ ràng.
Bạn bè ngày xưa, lại là đối thủ cạnh tranh bây giờ.
“Ta rất hiếu kì, ngươi ở thủ đô xa xôi, lại đến Lạc Thành một tháng hai lần, ở đây có thứ gì thu hút ngươi sao?”
Trịnh Viễn Đông đứng dưới cây ngô đồng bình tĩnh hỏi.
Hà Kim Thu cười:
“Ông chủ Trịnh nói đùa, đêm qua Côn Luân đã thành công bắt được bốn tên côn đồ, sao Cửu Châu của ta có thể không đến thăm một chút chứ, cũng tiện thể chúc mừng ngươi luôn mà.”
“Đây là chuyện thuộc về trách nhiệm của Côn Luân, không cần chúc mừng.”
Trịnh Viễn Đông thuận miệng đáp lại:
“Hơn nữa vẫn có năm người đang lẩn trốn, mọi người cũng không có thời gian để chúc mừng.”
“Chuyện thuộc về trách nhiệm sao… “
Hà Kim Thu mỉm cười:
“Ông chủ Trịnh đang nhắc nhở ta, gần đây Cửu Châu phá hư quy củ.”
Bắt đầu từ lúc hai tổ chức phân biệt thành lập, đã định ra chức năng khác biệt.
Côn Luân không liên quan đến bên ngoài, Cửu Châu không liên quan đến bên trong.
Giống như là CIA và FBI khác nhau, cho dù CIA nắm trong tay 70% quyền can thiệp tình báo ở nước ngoài, thậm chí có thể bày riêng ra chiến tranh cỡ nhỏ, nhưng ở trong nước, bọn họ vẫn không có quyền lực danh chính ngôn thuận.
Cửu Châu cũng như thế.
Nhưng có vẻ như Hà Kim Thu chưa hề có tính toán tuân thủ theo quy tắc này, trong mười chín thành phố, hai tổ chức Côn Luân và Cửu Châu giao thoa, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện mâu thuẫn không tưởng tượng được.
Ngay ở thủ đô, hai bên vì tranh đoạt một nữ du hành thời gian giả tên là Cửu Nhiễm, mà suýt nữa xảy ra xung đột.
Lúc này, Hà Kim Thu đột nhiên hỏi:
“Ông chủ Trịnh không hề sốt ruột sao?”
“Sốt ruột cái gì?”
Trịnh Viễn Đông hỏi lại.
“Một khi Hà Tiểu Tiểu xây dựng lên nhóm chat, như vậy người du hành thời gian trong cả nước đều sẽ tràn vào trong tay Cửu Châu, đến lúc đó Côn Luân không đủ người, sao có thể bảo đảm mình hoàn thành được chức trách?”
Chương 123: Đồng Tiền Vàng
Trong lúc nói chuyện, một chiếc lá ngô đồng xoay tròn rơi từ trên trời xuống, được Hà Kim Thu nhẹ nhàng kẹp ở trong tay:
“Thật ra ta biết ông chủ Trịnh có bản lĩnh lấy được thuốc biến đổi gen, như vậy cho dù là chiến sĩ thông thường cũng có thể có tác dụng lớn.
Nhưng ngươi có nói đến di chứng của thuốc biến đổi gen kia với các bạn nhỏ ở Côn Luân hay không?”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Mỗi người lại có lựa chọn khác nhau, nếu đã chọn, vậy không được hối hận.”
“Hơn nữa, vì sao Côn Luân lại chuyển tất cả tài liệu của Lưu Đức Trụ lên tới cấp bậc tuyệt mật?”
Hà Kim Thu hỏi:
“Mặc dù đối phương xuyên qua đến bên cạnh đại lão ở thế giới bên trong như Lý Thúc Đồng, nhưng ta luôn cảm thấy không đúng.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Ta từ chối trả lời.”
Một đồng tiền vàng bỗng nhiên xuất hiện trên tay Hà Kim Thu, giống như đang thưởng thức, đồng tiền xu kia không ngừng nhảy nhót giữa những ngon tay thon dài của hắn, nhảy từ kẽ ngón út đến kẽ ngón trỏ, lại nhảy trở về, giống như có linh hồn vậy.
Mặt chính của đồng tiền vàng là lúa mạch tạo thành hình tròn, mà mặt sau là hai thanh kiếm giao nhau.
Hắn nhìn về phía Trịnh Viễn Đông, hỏi:
“Ta đã tự mình đi quan sát Lưu Đức Trụ, lấy ánh mắt của đội trưởng chắc chắn sẽ chướng mắt hắn, vậy tại sao còn phải nâng hắn lên cấp bảo mật tối cao chứ, là vì để bảo vệ hắn? Hay là vì thông qua bảo vệ hắn để bảo vệ những người khác? Hay là dùng để lừa dối ta?”
Trên mặt đất giữa hai người, lá cây bỗng nhiên xoay quanh, giống như là có gió vô hình nhẹ nhàng kích thích chúng nó.
Hà Kim Thu không có cách nào hiểu rõ từ đầu đến cuối dưới tình huống Côn Luân phong tỏa tin tức.
Nhưng hắn hiểu rõ Trịnh Viễn Đông.
“Đội trưởng.”
Hà Kim Thu nói:
“Người mà ngươi muốn bảo vệ không phải là Lưu Đức Trụ đúng không?”
Nhưng Trịnh Viễn Đông không trả lời vấn đề này, mà là nhìn đồng tiền vàng trên tay hắn, cười nói:
“Không biết là người siêu phàm nào để lại vật cấm kị ACE-099, lại bị người ta gọi là đồng tiền sự thật, có thể phán đoán ra sự thật và lời bịa đặt.”
Đồng tiền vàng rơi vào trong tay Hà Kim Thu, hắn ngạc nhiên nói:
“Đội trưởng, ngài thật sự là biết tất cả mọi chuyện sao.”
“Mặc dù vật cấm kị ACE-099 đã biến mất rất lâu, nhưng tác dụng của nó lại không phải là bí mật.”
Trịnh Viễn Đông đáp lại.
“Được thôi, xem ra hôm nay không hỏi ra được cái gì, nhưng mà.”
Nụ cười của Hà Kim Thu càng sâu:
“Cũng không phải ta không có thu hoạch gì.”
Nói xong, Hà Kim Thu quay người rời đi, đồng tiền vàng trong tay hắn đang thấp giọng gào thét.
Đến khi hắn ngồi lên ghế sau của chiếc xe màu đen nào đó đỗ bên đường Hành Thự, mới chậm rãi lấy một cây vàng thỏi 100 gram từ trong ngực ra.
Hà Kim Thu khẽ chạm thỏi vàng vào vật cấm kị ACE-099 kia.
Trong chốc lát, vàng thỏi như hòa tan vào đồng tiền vàng, nhưng kích cỡ của đồng tiền vàng lại không xảy ra bất kì biến hóa nào.
Dần dần, hoa văn bên trên đồng tiền vàng cũng chuyển động như chất lỏng, giống như một mặt hồ bình tĩnh.
Hà Kim Thu nhẹ giọng nói ra:
“Ta đã trả xong nợ.”
Trong nháy mắt, mặt chính đồng tiền vàng ngưng kết thành vòng tròn lúa mạch một lần nữa, khôi phục yên tĩnh.
Hà Kim Thu nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn mang đồng tiền sự thật mà đến, nhưng ông chủ Trịnh không cho hắn cơ hội hỏi ra câu trả lời.
“Trước khi đưa ra điều kiện nhất định phải di chuyển đồng tiền vàng trên ngón tay, thật sự là có chút quá thu hút sự chú ý của người khác.”
Hắn thở dài nói.
Tài xế ngồi ghế trước nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, hỏi:
“Ông chủ, người của chúng ta không thể tìm ra tung tích của năm người bị tình nghi đang lẩn trốn kia, nghe nói Côn Luân đã thẩm vấn ra một chút manh mối, có cần nghĩ cách cướp vào tay hay không.”
Hà Kim Thu lắc đầu:
“Đây là sân nhà của ông chủ Trịnh, cứ giao cho hắn giải quyết đi.”
Bởi vì ngày hôm sau chính là lễ Quốc Khánh, đến buổi trưa các học sinh cũng không tâm tư gì để học tập, tất cả mọi người đều đang trò chuyện về việc đến núi Lão Quân.
Ba giờ chiều, chủ nhiệm lớp Điền Hải Long đột nhiên tuyên bố nghỉ sớm với cả lớp:
“Mặc dù cho mọi người nghỉ sớm, nhưng hi vọng các ngươi hiểu được bây giờ đã là lớp mười một.
Cho nên phải điều chỉnh tâm lý cho tốt, tuyệt đối không nên đem mải chơi.”
Khánh Trần rất bất ngờ, vậy mà hôm nay mình lại không trốn học.
Hắn rời khỏi phòng học, sau khi tập hợp với Giang Tuyết, Lý Đồng Vân liền ngồi lên xe bus tiến về núi Lão Quân.
Cô bé Lý Đồng Vân đeo cặp sách nhỏ của mình, bên trong chứa đầy đồ ăn vặt.
Chỉ là Khánh Trần không biết, hành trình của đám người Hồ Tiểu Ngưu có vẻ cũng bởi vì được nghỉ sớm mà thay đổi, chiếc xe bus đi thuê kia đã đỗ ở cổng trường vào lúc 5 giờ chiều.
Lúc 5 giờ 20 phút, lớp mười một 3 ban, các học sinh lớp 11/3, lớp 11/4 đầu tiên là về nhà lấy đồ đạc, sau đó lại tập trung trước xe bus.
Có người hỏi Nam Canh Thần:
“Hở? Tiểu Nam, Khánh Trần đâu, hắn không tới sao?”
“Đúng rồi, hình như hắn không có trong nhóm du lịch của chúng ta.”
Có người nói.
“À, hắn nói Quốc Khánh hắn có kế hoạch khác, cho nên không đi.”
Nam Canh Thần thở dài nói.
Cách đó không xa, hai thành viên Côn Luân vẫn luôn lái xe theo dõi Lưu Đức Trụ nhìn thấy một màn này, lập tức báo cáo tin tức cho tổng bộ:
“Bên phía Lưu Đức Trụ có dị thường, hình như bọn họ muốn thuê xe bus đi du lịch, có chỉ thị gì? Có nên điều động tiếp viện?”
Đồng nghiệp trực ban ở tổng bộ trả lời:
“Đội trưởng Lộ vừa nhận được tin, nghi ngờ có côn đồ xuất hiện ở huyện Mạnh phía bắc Lạc Thành, bây giờ bọn họ đang đuổi theo.
Đội trưởng Lộ chỉ thị hai người đuổi theo Lưu Đức Trụ, tạm thời không phái thêm tiếp viện.
Mấy anh em bị thương của chúng ta được nghỉ, chờ đến ngày mai bọn họ nghỉ ngơi trở về, sẽ đến tiếp viện các ngươi trước, hôm nay vất vả một chút.”
“Được rồi, không vất vả.”
Hai thành viên Côn Luân đáp lại.
Huyện Mạnh xuất hiện kẻ tình nghi, và núi Lão Quân ở huyện Z, một bắc, một nam.
Chương 124: Thông Minh
Ngay lúc đám Hồ Tiểu Ngưu, Lưu Đức Trụ tập hợp, Khánh Trần đã đến núi Lão Quân trước bọn họ một bước.
Nơi này người tới tấp nập, Lý Đồng Vân nhảy xuống xe trước, duỗi lưng một cái trên đất trống của bãi đỗ xe.
Cặp sách nhỏ nghiêng nghiêng ngả ngả trên lưng nàng, giống như lúc nào cũng có thể rơi xuống, nhưng vẫn không hề rơi.
Giang Tuyết cười nhẹ nhàng đi theo phía sau nàng, chuẩn bị xuống xe, nhưng mà một giây sau, Khánh Trần lại duỗi một bàn tay ra kéo nàng trở lại trên xe buýt.
“Sao thế Khánh Trần?”
Giang Tuyết bị Khánh Trần kéo suýt nữa không đứng vững, nàng quay đầu nhìn về phía thiếu niên, lại phát hiện đối phương đang không chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giang Tuyết chần chờ nói:
“Gặp nguy hiểm sao?”
Khánh Trần trầm mặc nhìn chằm chằm ra bên ngoài, lúc này, hắn trông thấy năm người cầm túi xách màu đen đi xuống từ một chiếc xe thương vụ Buick màu đen đỗ đó không xa.
Mỗi người bọn họ đều đeo râm, trên người mặc thường phục không thống nhất, dưới chân lại đi ủng da màu đen giống nhau như đúc.
Hắn đã từng nhìn thấy loại ủng da màu đen này rồi, trên chân bốn tên côn đồ trong khu dân cư số 4 đường Hành Thự.
Giống như là mua số lượng lớn vậy.
Trên xe, phía sau bọn họ có một bà thím không kiên nhẫn được nữa:
“Các ngươi không xuống được xe hả? Không xuống thì tránh ra.”
Khánh Trần ngoảnh mặt làm ngơ.
Mãi cho đến khi hắn xác nhận năm người kia đã đi vào khu du lịch, mới quay người nói xin lỗi với hành khách phía sau.
Nếu như một người nhớ kỹ tất cả mọi chuyện trong cuộc đời, vậy hắn tuyệt đối sẽ không tin tưởng trùng hợp.
Có quá nhiều chuyện lấy danh nghĩa trùng hợp để xảy ra, lại ẩn giấu đi quá nhiều ý khác.
Giày giống nhau, cùng là năm người.
Khánh Trần bỗng nhiên như hiểu ra điều cái gì, nhưng lại không xác định.
Đối phương không phải đến để du lịch, không ai có thể đang bị truy nã mà còn có lòng dạ thanh thản để du lịch cả.
Núi Lão Quân này, chỉ có một con đường để lên núi xuống núi, nếu như bọn họ bị Côn Lôn phát hiện hành tung thì sẽ rất khó chạy thoát.
Tội phạm thật sự thông minh sẽ không đặt mình chính mình vào nơi nguy hiểm thế này, nhưng bọn họ vẫn tới.
Tất nhiên là tới vì người du hành thời gian.
Trong hai ngày này, bờ bên kia đại dương đã có tin tức xác định một người du hành thời gian nào đó mang về một loại thuốc nhắm mục tiêu kháng ung thư, đã được chứng thực hiệu quả thuốc.
Thuốc nhắm mục tiêu đều là mấy chục nghìn đồng một lọ, một lọ có thể dùng được một tháng.
Mà lọ thuốc nhắm mục tiêu mà người du hành thời gian này mang về, đã được đấu giá với giá trên trời: 10 triệu đô la.
Người mua không phải nhà giàu trong ngành kháng ung, mà là một công ty y dược, mua thuốc để nghiên cứu phát minh công dụng.
Trên thực tế, loại thuốc nhắm mục tiêu này cũng không có tính độc nhất, người du hành thời gian khác cũng có thể mang về loại giống nhau như đúc.
Nếu không lọ thuốc này cũng có khả năng bán được một tỷ.
Ngay lúc công ty y dược này rêu rao đấu giá được thuốc nhắm mục tiêu, cùng ngày hôm đó, giá cổ phiếu tăng lên 32%.
Thế giới bên ngoài và thế giới bên trong đều có giá trị buôn bán to lớn, nhà giàu mua mạng, công ty khoa học kỹ thuật mua khoa học kỹ thuật, còn có công ty mua mánh lới, đều cần thiết.
Mà điều này có thể thấy được giá trị tiền tài, trực tiếp sáng tạo ra dây xích lợi ích màu xám to lớn.
Chắc chắn sẽ có người đồng ý vì điều đó mà bí quá hoá liều.
Lúc này sắc trời ở núi Lão Quân đã từ từ tối xuống, đám người như biển đang tràn vào, chỉ trong chốc lát đã che giấu hành tung của tất cả tên côn đồ.
Đợi đến khi Khánh Trần xuống xe, Giang Tuyết vội vàng kéo tay Lý Đồng Vân hỏi:
“Sao thấy Khánh Trần, ngươi thấy cái gì rồi?”
Trên tay Giang Tuyết còn đeo một đôi găng tay tơ tằm màu đen, che giấu đi cơ thể máy móc của nàng.
“Ta phát hiện ra năm người, rất có thể là năm kẻ tình nghi vẫn đang lẩn trốn.”
Khánh Trần quan sát bốn phía rồi nói:
“Nhưng mà đầu tiên có thể yên tâm, bọn họ cũng không phải tới vì ngươi, nếu không bây giờ chúng ta đã bị chặn ở trên xe rồi.”
Giang Tuyết hỏi:
“Vậy làm sao bây giờ, chúng ta trở về đi?”
“Chuyến xe mà chúng ta ngồi đã là chuyến cuối, bây giờ không có xe để về.”
Khánh Trần giải thích:
“Trước đó lúc truyền thông đưa tin về ngươi, chỉ là vô tình tiết lộ địa chỉ của ngươi, nhưng ảnh của ngươi lại không bị lộ, cho nên trước mắt chúng ta rất an toàn.”
Mấy người Khánh Trần đều không phải là người có tiền gì, cho nên ngồi xe công cộng, mà mấy người Hồ Tiểu Ngưu lại trực tiếp thuê xe, cũng không bị hạn chế về thời gian, số chuyến.
Lý Đồng Vân ở một bên nói:
“Mẹ đừng có gấp, chúng ta nghe anh Khánh Trần là được.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Tới chỗ ở trước, ngày mai cũng đừng leo núi, chờ đến khi trời sáng liền đi chuyến xe bus đầu tiên trở về Lạc thành.”
Chương 125: Mục Tiêu
Sau khi đến homestay mà Giang Tuyết đặt trước, Khánh Trần cũng không trở về phòng riêng của mình, mà là ở trong phòng của Giang Tuyết, Lý Đồng Vân.
Hắn vào nhà vệ sinh gửi cho Lưu Đức Trụ một tin:
Bảy ngày lễ Quốc Khanh ở nhà, đừng đi đâu cả.
Khánh Trần không nói đừng đến núi Lão Quân, sẽ dễ khiến mình bị lộ.
Nhưng mà chỉ cần Lưu Đức Trụ không đi, hắn tin tưởng hẳn là Hồ Tiểu Ngưu cũng sẽ hủy bỏ hành trình này.
Chỉ là Lưu Đức Trụ cũng không trả lời hắn.
Khánh Trần về phòng kéo rèm cửa lên, sau đó lẳng lặng đứng phía sau rèm cửa, lặng lẽ đánh giá bên ngoài.
Hắn đứng liền mấy giờ, không hề biết mệt mỏi chút nào.
Giang Tuyết thấy hắn đứng lâu, liền nói:
“Tiểu Trần, ngươi đi nghỉ một lát đi, ta đến bên cửa sổ nhìn cho.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ngươi không biết dáng dấp của bọn họ ra sao, dì Giang Tuyết, ngươi nấu mì gói cho ta và Tiểu Vân ăn đi, giúp ta lấy thịt bò khô trong túi ra, có chút đói bụng.”
Cũng không phải chính hắn muốn ăn, mà là Khánh Trần phát hiện, nếu hắn không ăn, Giang Tuyết và Lý Đồng Vân cũng sẽ khẩn trương không dám ăn cái gì.
Trong homestay bên cạnh, mơ hồ có những tiếng nói cười vui vẻ truyền đến, còn có tiếng trống và âm nhạc hỗn tạp trong đó.
So sánh với sự vui vẻ bên cạnh, chỗ bọn họ có vẻ hơi vắng lạnh.
Lý Đồng Vân yên lặng mang một cái ghế đứng sau lưng Khánh Trần, dùng tay nhỏ nhẹ nhàng xoa bóp vai và cổ cho hắn, giúp hắn thư giãn mỏi mệt:
“Anh Khánh Trần, ngươi không mệt mỏi sao, nếu không nghỉ ngơi một lát đi.
Ngươi cũng đã nói bọn họ không phải tới vì chúng ta, không cần khẩn trương như vậy.”
Khánh Trần vẫn lắc đầu, không có ý đi nghỉ ngơi:
“Không có việc gì, ta còn có thể chống đỡ được.”
Giang Tuyết nhìn bóng lưng thiếu niên, đột nhiên có cảm giác an toàn, nàng nói:
“Nếu không…”
“Suỵt!”
Khánh Trần ngắt lời Giang Tuyết còn chưa nói xong.
Nhưng vào lúc này, hắn nhìn thấy ngoài cửa sổ có bóng dáng quen thuộc.
Chỉ thấy hai tên côn đồ đang cảnh giác bốn phía, chậm rãi đi ngang qua cửa ra vào homestay của mấy người Khánh Trần.
Trên ngực côn đồ có cài bộ đàm, một người trong đó không biết đang nói gì vào trong bộ đàm, sắc mặt nghiêm trọng.
Lúc đi, tay phải của đối phương từ đầu đến cuối vẫn khoác lên trên lưng.
Chờ đến khi bóng dáng hai người này biến mất trước cửa homestay, Khánh Trần cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại, 11 giờ 55 phút.
Đếm ngược 00:05:00.
Năm phút đồng hồ sau cùng.
Khánh Trần cau mày, đám bắt cóc đã tiến vào trạng thái đề phòng.
Đó là một loại tư thế sẵn sàng chiến đấu bất kì lúc nào.
“Có lẽ mục tiêu của côn đồ là homestay bên cạnh chúng ta.”
Khánh Trần nói ra.
Giang Tuyết sửng sốt một chút:
“Khách sạn Vân Thượng? Nơi đó có rất nhiều người, bọn họ đang gặp nguy hiểm.”
“Ừm.”
Khánh Trần buông rèm cửa sổ xuống, đi vào trong nhà vệ sinh nhìn thoáng qua thiết bị truyền tin, đã qua mấy giờ rồi, vậy mà Lưu Đức Trụ vẫn chưa trả lời tin nhắn của mình.
…
Giang Tuyết đột nhiên nói:
“Nên xuyên không rồi, Tiểu Trần, ta có thể giúp gì cho ngươi ở thế giới trong?”
Thực ra ẩn ý bên trong câu nói này có nghĩa là đối phương đã biết Khánh Trần là người du hành thời gian.
Nhưng cái này không quan trọng, quả thật hắn đã bại lộ quá nhiều chi tiết trong đêm cứu người kia.
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Dì Giang Tuyết, hay là dì đừng nên tham gia vào chuyện này, chưa biết chừng khi chúng ta quay trở về, ta đã có biện pháp giải quyết rồi.”
Lý Đồng Vân ở một bên nháy mắt:
“Các ngươi đang nói cái gì vậy, sao ta nghe không hiểu gì cả.”
Khánh Trần nhìn nàng một cái, cảm thấy hơi buồn cười, chuyện cho tới bây giờ, hóa ra là cô bé này mới là người che giấu giỏi nhất.
Trừ mình ra, dường như không có ai biết thân phận người du hành thời gian của đối phương.
Cùng lúc đó, ngay tại huyện Mạnh phía bắc Lạc thành.
Lộ Viễn dẫn đội băng qua con đường núi nhỏ gập ghềnh hiểm trở đến thôn Đại Trang, bảy chiếc xe việt dã đều bắn bùn tung tóe.
Trong thôn này, có tất cả ba người khác nhau gọi điện thoại báo án, nói rằng trong thôn có năm người lạ mặt, đeo ba lô leo núi đi vào trong núi lớn, có sắt thép quấn quanh mắt cá chân hoặc cánh tay.
Người báo án không nói năm người này là tội phạm truy nã, chỉ nói bọn có hành vi rất khả nghi.
Lộ Viễn để trưởng thôn gọi ba người này tới rồi để thành viên trong nhóm đưa họ đến trong các phòng đơn riêng biệt để hỏi thăm, hắn một mình thẩm vấn người báo án đầu tiên.
Khuôn mặt của người báo án này đầy nếp nhăn, làn da ngăm đen, chính là khuôn mặt điển hình của một người nông dân.
Lộ Viễn hỏi:
“Ngài nhìn thấy bọn hắn vào lúc nào?”
Bên trong căn phòng gạch ngói đơn sơ, ánh mắt của ông lão phiêu hốt nói:
“Hình như khoảng ba bốn giờ chiều, vừa nhìn thấy bọn hắn rời đi ta lập tức báo cảnh sát.”
Chương 126: Điệu Hổ Ly Sơn
Đột nhiên Lộ Viễn cảm giác được có gì đó không đúng:
“Bọn hắn mặc quần áo nào?”
“Chính bộ quần áo thể thao ngoài trời mà những người trong thành phố các ngươi thường mặc, gọi là cái gì nhỉ, đúng, áo jacket!”
Ông lão trả lời.
“Có phụ nữ đi cùng không?”
Sắc mặt của Lộ Viễn trở nên nghiêm túc hơn.
Ông lão hơi sửng sốt:
“Dường như không có. . .”
“Bọn hắn mặc áo jacket màu gì, trong vòng 10 giây trả lời ta!”
Ông lão ấp úng và nói rằng ông ta không thể nhớ được.
“Ngươi thu bao nhiêu tiền để báo án giả?”
Lộ Viễn tức giận đứng dậy:
“Ngươi có biết loại báo án giả này sẽ hại chết bao nhiêu người?”
Căn bản không cần phải hỏi thêm cái gì nữa, nếu báo án đúng căn bản sẽ không mập mờ như vậy.
Lộ Viễn không có khả năng phán đoán thế này thì không cần ở lại trong Côn Lôn nữa.
Hắn quay người đi ra khỏi căn phòng này, một đội viên của Côn Lôn hỏi:
“Tình huống ở bên anh thế nào đội trưởng Lộ? Ở bên này của ta có điểm gì đó khá lạ, vợ hắn nói hôm qua hắn đột nhiên cầm một xấp tiền mới tinh về nhà.”
“Điệu hổ ly sơn.”
Lộ Viễn lẳng lặng đứng ở ngoài cửa suy nghĩ, điệu hổ ly sơn này thì có ích lợi gì, trong thành phố còn có sáu đội viên của Côn Lôn ở lại trực ban, cho dù hắn không có ở đó, một khi đối phương có động tĩnh gì cũng chưa chắc có thể rút lui được.
Không đúng!
Lộ Viễn bỗng nhiên ngẩng đầu, núi Lão Quân!
Đối phương tốn bao nhiêu công sức hấp dẫn hắn đến nơi núi rừng hẻo lánh xa xôi này, chính là vì để hắn không kịp đi núi Lão Quân!
Từ nơi này trở lại thành phố mất đến bốn giờ, từ nội thành đi đến núi Lão Quân sơn lại phải mất gần ba giờ.
Tất cả những gì bọn côn đồ làm cũng chỉ là vì tranh thủ bảy giờ này mà thôi.
Cho nên, kế hoạch tối nay của đối phương sẽ kết thúc bên trong bảy giờ này.
Đêm tối mịt mù.
Bọn hắn đang chạy đua trong bóng đêm.
Thời gian đếm ngược về không.
Thời gian trở về đếm ngược: 48:00:00.
Khi bóng tối một lần nữa biến mất, Khánh Trần vẫn đang đeo một chiếc mặt nạ hĩnh mèo.
Đứng trong hành lang tối tăm.
Mà trong phòng tạm giam, Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu ‘vừa mới’ tiêm cho Lưu Đức Trụ một liều thuốc biến đổi gien kia.
Lưu Đức Trụ vừa mới xuyên qua cùng một chỗ bị hai người này ở hai bên làm cho giật nảy mình, hắn phun ra từ trong miệng một thỏi vàng, nói:
“Hai vị anh hùng có thể buông ta ra trước được hay không? Đã tiêm xong rồi à!”.
Khánh Trần chậm rãi đi vào phòng tạm giam lạnh giọng hỏi:
“Vì sao không trả lời tin nhắn?”
Diệp Vãn cùng Lâm Tiểu Tiếu hai mặt nhìn nhau rồi lui sang một bên, cũng không biết hai người này đã xảy ra chuyện gì ở thế giới bên ngoài.
Chỉ thấy Lưu Đức Trụ nằm trên ván giường cẩn thận từng li từng tí trả lời:
“Đại ca, không phải ta không muốn trả lời ngươi, chủ yếu là ta luôn chung với bạn học, không có cơ hội xem thiết bị liên lạc.”
Thực ra, Lưu Đức Trụ nói dối, ít nhất hắn có thể trả lời Khánh Trần khi đi vệ sinh, chỉ là trên xe chơi với các bạn học quá vui, sau khi đến nơi mọi người lại tập hợp một chỗ tham gia lửa trại, đến mức quên trả lời tin nhắn này.
Khánh Trần cũng không biết những việc này, vì vậy nói:
“Sau lần trở về này, trong bảy ngày quốc khánh không được ra khỏi cửa, hiểu chưa?”
Lưu Đức Trụ hơi sửng sốt:
“Đại ca, ta đã đến núi Lão Quân, chờ ta trở về từ núi Lão Quân rồi tránh trong nhà được hay không?”
Lần này, đến lượt Khánh Trần sững sờ.
Giờ phút này, cái xe chở bốn mươi bảy bạn học của Lưu Đức Trụ kia, toàn bộ đã đến núi Lão Quân.
Không chỉ có như vậy, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân tổ chức trò chơi.
Cho đến một giây trước khi thời gian đếm ngược về không, mọi người vẫn còn đang chơi trò đánh trống truyền hoa bên cạnh đống lửa trong sân homestay, khi tiếng trống ngừng, người nhận được hoa kia phải biểu diễn một tiết mục.
Trong thế giới ngoài, tiếng trống vẫn còn tiếp tục.
Khánh Trần trầm mặc một hồi lâu:
“Các ngươi đi đến núi Lão Quân? Ở homestay nào?.
Lưu Đức Trụ nói:
“Cái homestay tên là cái gì Vân Thượng ấy, dường như rất nổi tiếng ở núi Lão Quân.
Tất cả chúng ta có bốn mươi bảy người, bọn học sinh chuyển trường Hải Thành đã bỏ tiền ra mời tất cả mọi người ở nơi đó ba ngày.”
Khánh Trần hỏi:
“Đây là hành trình mà các ngươi đã quyết định từ rất lâu trước đây à, vì sao chưa từng nói với ta.”
Lưu Đức Trụ nhìn thấy đại ca có vẻ tức giận, vội vàng giải thích nói:
“Không phải lên kế hoạch từ trước, đây là ý định nhất thời.
Hơn nữa ban đầu dự kiến là sáng sớm ngày mùng 1 tháng 10 xuất phát, thế nhưng bởi vì trường học cho nghỉ sớm nên đi sớm luôn.”
Lúc này Lưu Đức Trụ thầm nghĩ, xem ra đại ca không phải bạn học của hắn, nếu không sao lại không biết chuyện đi núi Lão Quân.
Chương 127: Suy Nghĩ
Hiện tại, Khánh Trần đã bình tĩnh lại.
Giang Tuyết đã đề cập đến homestay Vân Thượng.
Vốn lúc đầu Giang Tuyết muốn đặt chỗ ở homestay này, nhưng quy mô của đối phương khá lớn, hình như chỉ tiếp các đoàn khách trong dịp quốc khánh.
Mấu chốt là, bọn hắn ở ngay sát vách homestay Vân Thượng.
Khánh Trần nhìn Lưu Đức Trụ, nghĩ thầm, thì ra tiếng cười đùa và tiếng trống kia là từ chỗ các ngươi. . .
Rất tốt!
Thanh âm mấy chục người lẫn lộn cùng một chỗ kia, cách xa hơn năm mươi mét, ngay cả Khánh Trần cũng không thể phân biệt ra được một chút âm sắc quen thuộc nào trong đó.
Xem ra, côn đồ đến là vì Lưu Đức Trụ.
Trên núi Lão Quân này, không có người nào quý giá hơn Lưu Đức Trụ.
Khánh Trần nghĩ mãi cũng không hiểu đám côn đồ dựa vào gì mà biết trước đám Lưu Đức Trụ sẽ đến núi Lão Quân.
Bọn chúng rõ ràng đã chuẩn bị mà đến, ngay cả việc đám người Lưu Đức Trụ ở tại homestay Vân Thượng cũng biết rõ.
“Có nội ứng.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Có người cung cấp cho bọn côn đồ hành trình của các ngươi, không những biết các ngươi ở tại homestay nào, thậm chí ngay cả việc đến sớm một ngày cũng nói cho đám côn đồ.”
Lưu Đức Trụ nhìn đối phương:
“Đại ca ngươi đang nói gì vậy?
…
Cái từ nội ứng này quá xa lạ với một học sinh, đến mức Lưu Đức Trụ không dám tin.
Khánh Trần kéo một cái ghế ngồi xuống đối diện với hắn nói:
“Những gì ta nói sau đây, hi vọng ngươi ghi nhớ nguyên văn trong đầu, bởi vì việc này liên quan đến mạng sống của ngươi.”
“Hiện tại người của ta nói ta biết, năm tên côn đồ đang lẩn trốn kia đang vây quanh homestay Vân Thượng, chúng mang theo vũ khí, xem dáng vẻ là chuẩn bị bắt cóc người trong homestay.
Họ chỉ quan sát từ đằng xa, không rõ ngươi đang ở đó.”
Lưu Đức Trụ sửng sốt, một giây trước đó, hắn còn nghĩ có thể đối phó với Khánh Trần dễ dàng, sau đó thăm dò Khánh Trần, xem thử vị đại ca này có biết việc hắn nhận được hai thỏi vàng không.
Nhưng một giây sau hắn phát hiện, chỉ sợ ngay cả việc đảm bảo an toàn cho chính bản thân hắn cũng không làm được.
Lưu Đức Trụ đứng lên từ trên ván giường, nước mắt gần như muốn trào ra:
“Đại ca, người của ngươi có phải đang ở gần đó hay không, mau bảo hắn cứu ta đi! Người của Côn Lôn đã nói qua, những người kia rất độc ác và tàn nhẫn!”
Khánh Trần ghét bỏ nhìn hắn:
“Tỉnh táo, ít nhất ngươi còn có thể sống hai ngày nữa, mà đối phương muốn bắt lại ngươi để lợi dụng thân phận ở thế giới trong của ngươi, sẽ không giết ngươi.”
Lưu Đức Trụ nói:
“Vậy cũng không được, bị xem như là con la cũng rất nguy hiểm mà đại ca.
Người của Côn Lôn nói, những tên côn đồ này sẽ giết chết những người bình thường hiểu rõ tình hình, giết người bịt miệng.
Ở chỗ này ta có hơn bốn mươi bạn học, hơn bốn mươi mạng người đấy!”
Khánh Trần hơi sửng sốt, giết người bịt miệng?
Hỏng.
Nam Canh Thần gặp nguy hiểm!
Những tên côn đồ kia không biết Nam Canh Thần là người du hành thời gian.
Khánh Trần trầm mặc một lúc rồi nói:
“Sau khi trở về, ta cần ngươi làm hai chuyện.”
“Đại ca nói đi.”
Lưu Đức Trụ ngồi ngay ngắn.
Khánh Trần nói:
“Chuyện thứ nhất, ta cần ngươi lập tức bảo tất cả các bạn học tản ra chạy trốn, chỉ có như thế mới có thể tránh không bị côn đồ ngăn chặn cửa trước cửa sau tiêu diệt toàn bộ.
Mặt khác, đừng vì tuyệt vọng mà cầu cứu các du khách khác, như thế sẽ liên luỵ người vô tội, vì côn đồ có súng.
Mục tiêu của họ là những người du hành thời gian như các ngươi, không phải người thường.”
Lưu Đức Trụ kinh ngạc hỏi:
“Đại ca, chạy trốn được sao?”
Khánh Trần nói:
“Ngươi chỉ có thể cược rằng họ còn chưa hoàn thành bao vây, trừ cái đó ra không có lựa chọn nào khác.”
Lưu Đức Trụ yên lặng nhớ kỹ chuyện làm thứ nhất.
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Chuyện thứ hai, nếu như các ngươi không thể trốn, vậy sẽ bị giam giữ tập trung.
Khi đó, ta cần ngươi cố gắng hết khả năng, tìm cơ hội một mình hỏi riêng những học sinh chuyển trường từ Hải thành.
Đêm hôm đó. sau khi bốn người bị bắt, có ai bị mang đi một mình.
Còn có, trong thời gian hai ngày xuyên qua này, ngươi nhất định phải nhớ lại xem, có ai bỏ đi giữa chừng trong bữa tiệc tối, hoặc là luôn cầm điện thoại nhắn tin.”
Lưu Đức Trụ nghĩ nghĩ:
“Ý của ngươi là, nội ứng có khả năng ở trong những người đó?”
“Mặc dù ta hiểu rõ điều này có lẽ không bình thường, nhưng đây là khả năng lớn nhất.”
Khánh Trần trả lời.
Bởi vì, chỉ có bốn người này đã tiếp xúc với côn đồ những ngày qua.
Mặc dù những tên côn đồ tiếp xúc với họ đều đã bị bắt về quy án, cũng đã cắt đứt liên lạc, nhưng ai biết được điều gì đã xảy ra sau khi sự việc kết thúc?
“Đương nhiên, những bạn học khác cũng không thể hoàn toàn loại bỏ hoài nghi, hai ngày này ngươi cũng không cần làm việc gì cả, suy nghĩ thật kỹ tự cứu mình như thế nào đi.”
Chương 128: Nắm Bắt Thời Gian
Nói xong tất cả, Khánh Trần quay người ra khỏi phòng tạm giam.
Thời gian trở về đếm ngược còn có hai ngày, hắn phải suy nghĩ thật kỹ xem chính mình có thể làm cái gì.
Thế nhưng, ngay lúc hắn chuẩn bị ra khỏi cửa, bỗng nhiên lại quay người nhìn chằm chằm Lưu Đức Trụ.
Khánh Trần luôn cảm giác dường như chính mình đã bỏ lỡ cái gì đó.
Một cái tin tức quan trọng nhất!
Đột nhiên, con ngươi của Khánh Trần thay đổi, dường như máu đang sôi trào.
Hắn lang thang trong ký ức của mình.
Nơi đó nhất định có manh mối.
Tiếng bước chân, tiếng nổ mạnh, tiếng súng, vỡ vụn nhưng khẩn trương.
Dường như Khánh Trần đi vào ngôi nhà bị phá hoại của Giang Tuyết, hắn lẳng lặng nhìn xem tất cả mọi thứ chung quanh, bỗng nhiên nghĩ: Sau khi đám côn đồ đi vào Lạc thành, lần lượt bắt cóc ba người du hành thời gian, mà Giang Tuyết là người thứ tư.
Từ lúc bắt đầu đám bắt cóc không có có ý đồ với Lưu Đức Trụ!
Bởi vì họ không dám, việc này không đáng giá.
Họ cho rằng Lưu Đức Trụ là học sinh của Lý Thúc Đồng.
Nếu như bắt Lưu Đức Trụ, họ phải đánh cược lúc mọi người xuyên qua đến thế giới trong, Lý Thúc Đồng có trước một tìm tới họ, ở thế giới trong trực tiếp giết chết họ không.
Thua cuộc lập tức sẽ mất mạng.
Mà từ trước đến nay, những tên côn đồ này dù ở thế giới bên trong hay ngoài đều chỉ khống chế con tin, như vậy mới có thể vận chuyển đồ một cách an toàn, Lưu Đức Trụ ở trong tù, họ cũng không thể vào nhà tù khống chế hắn.
Cho nên, mục tiêu của côn đồ căn bản cũng không phải là Lưu Đức Trụ, mà là đám Hồ Tiểu Ngưu.
Những học sinh của Hải thành này không chỉ có thể vận chuyển đồ như những con la, thậm chí còn có thể trực tiếp tống tiền gia tộc của họ, yêu cầu tiền chuộc.
Sở dĩ họ không động thủ trước 0 giờ, chỉ sợ muốn tránh lần xuyên qua này, để Lưu Đức Trụ xuyên qua trở về mà không biết rõ tình hình.
Bằng cách này, trước lần xuyên qua tiếp theo, họ có ít nhất hai ngày thong dong để ứng đối.
Lưu Đức Trụ sẽ là mục tiêu đầu tiên mà họ muốn giết người bịt miệng.
Khánh Trần mở to mắt hỏi Lưu Đức Trụ:
“Là ai đã đề nghị thay đổi hành trình?”
Lưu Đức Trụ yếu ớt nói:
“Hình như là học sinh chuyển trường lớp bên cạnh tên là Bạch Uyển Nhi.”
Khánh Trần hơi sửng sốt, Bạch Uyển Nhi?
Không hợp lý.
Hắn không có hỏi nhiều nữa, rrời khỏi phòng tạm giam.
Trong hành lang tối tăm, Diệp Vãn hiếu kỳ nói:
“Dường như hai ngày này phát sinh không ít chuyện?”
“Ừ.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Có một nhóm người độc ác và tàn nhẫn muốn bắt cóc những người du hành thời gian để giúp bọn chúng vận chuyển đồ vật.
Trong chín tên đã bắt được bốn, hiện tại, còn lại năm tên đang bao vây homestay Lưu Đức Trụ đang ở.”
“Homestay là cái gì?”
Lâm Tiểu Tiếu hỏi.
“À, chính là khách sạn ở trên núi.”
Khánh Trần giải thích.
“Ngươi gặp nguy hiểm?”
Diệp Vãn hỏi.
“Tạm thời ta không chắc mọi chuyện có thể ảnh hưởng đến mình hay không.”
Khánh Trần tháo mặt nạ mặt mèo xuống rồi nói:
“Ta cũng không quan tâm Lưu Đức Trụ chết hay sống.”
Hắn giơ thỏi vàng trong tay ra, bây giờ Lưu Đức Trụ đã có danh tiếng, vừa mới bắt đầu kiếm tiền, nếu hắn chết con đường kiếm tiền Khánh Trần sẽ không còn nữa.
Nhưng chuyện này đều không quan trọng.
Quan trọng là Nam Canh Thần có thể gặp nguy.
“Đi thôi.”
Khánh Trần nói với Diệp Vãn.
Diệp Vãn hơi sửng sốt một chút:
“Đi đâu?”
“Huấn luyện.”
Khánh Trần nói một cách tự nhiên.
Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu nhìn nhau, họ không nghĩ tới Khánh Trần lại có tố chất tâm lý mạnh mẽ đến như thế.
Một lúc trước vẫn còn đang xử lý nguy cơ.
Một lúc sau lại có thể giống như người không có việc gì tiếp tục khóa huấn luyện.
Khánh Trần nhìn biểu tình kinh ngạc của họ, bình tĩnh nói:
“Coi như là ta không huấn luyện cũng chỉ có thể lo lắng suông, chờ đợi trở về.
Còn không bằng nắm chặt thời gian làm cho mình mạnh mẽ hơn, để cho mình về sau khi đối mặt loại chuyện như vậy, không còn bất lực.”
Trong nội tâm của Lâm Tiểu Tiếu cảm khái, người thiếu niên này đúng là người thích hợp nhất kế thừa sự nghiệp của ông chủ.
Đối phương chưa từng thấy sự sống và cái chết nhưng có thể áp chế cảm xúc hốt hoảng của mình bằng sự bình tĩnh tuyệt đối.
Sau đó, trong phức tạp và hỗn loạn, chọn một con đường chính xác nhất tiến về phía trước.
Chương 129: Vô Tâm
Trong phòng giam số 18, bầu không khí vẫn yên tĩnh như cũ.
Lúc Khánh Trần trở lại khu huấn luyện, Lý Thúc Đồng còn đứng trên xà đơn rất chắc chắn, lẳng lặng quan sát.
Bên trong là Lâm Tiểu Tiếu giúp hắn dẫn xuất tàn cuộc kỳ phổ bên thế giới ngoài.
Nhìn thấy Khánh Trần trở về, vị sư phụ này vừa cười vừa nói:
“Nhìn sắc mặt chắc hẳn là gặp việc gì khó khăn rồi đúng không?”
Khánh Trần ném USB trong tay mình cho Lâm Tiểu Tiếu, sau đó nói với Lý Thúc Đồng:
“Đây là tất cả các bản nhạc cổ điển mà ta đã tìm được bên trong lẫn bên thế giới ngoài, hẳn là có thể có một cơ hội giao dịch với thứ trong tay sư phụ rồi chứ?”
“Ồ?”
Lý Thúc Đồng hứng thú:
“Lần này ngươi muốn đổi gì với ta, giúp ngươi vượt qua cửa ải khó khăn ư?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta từng nói rồi, con đường của mình tự mình đi, cho nên cơ hội này, trước cho sư phụ ngươi nợ đó.”
Lý Thúc Đồng nhảy từ trên xà đơn xuống, thân thể nhẹ nhàng bay trên không trung, tựa như một mảnh lông vũ không có trọng lượng, rơi xuống mặt đất không phát ra một chút tiếng động nào.
Hắn cười nhẹ nhàng nói:
“Đời ta không nợ ai bao giờ, cho nên nợ người khác một món thôi là ta đã cảm thấy không dễ chịu gì rồi.
Trong khoảng thời gian này ngươi nên nhanh chóng nghĩ lại xem còn cần cái gì, để cho ta có cơ hội trả nợ này mới được.”
“Sư phụ còn nợ người nào nữa hay sao?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Từng nợ rồi.”
Lý Thúc Đồng cười:
“Bây giờ người ta hận ta đến tận xương tủy, thậm chí không thể gặp nhau được nữa.
Nợ người ta thì thôi đành kiếp sau trả lại.”
Khánh Trần luôn cảm thấy trong chuyện này có khúc mắc gì đó.
Nhưng Lý Thúc Đồng lại nói:
“Lần này ta nhìn ra được, ngươi đụng phải vấn đề có khó khăn không nhỏ.
Tuy nhiên, ta sẽ không giúp ngươi, dù ngươi cầm cơ hội này đổi với ta, ta cũng sẽ không giúp.
Ngươi có thể tỉnh táo không cầu xin ta, nói trước ta không nhìn lầm đâu.”
Khánh Trần đã hiểu, hắn giúp mình có chỗ đặt chân trong thế giới ngoài, mở rộng cánh chim của mình, mấy chuyện như này Lý Thúc Đồng mới giúp.
Đến khi nào thật sự gặp nguy hiểm, ngược lại đối phương sẽ không quản.
Lâm Tiểu Tiếu bên cạnh thầm nói:
“Ông chủ, ngươi cũng thật vô tâm, chờ đến khi hắn chết ở thế giới ngoài, ta nhìn xem ngươi thương tâm không.”
Lý Thúc Đồng cười:
“Trên thế giới này có một loại chim ưng gọi là Thanh Sơn Chuẩn.
Lúc bọn chúng thành niên, ngay cả thuyền bay cũng không có cách bắt chúng nó.
Nhưng lúc chúng nó còn là trẻ thơ thì lá gan bọn chúng rất nhỏ, không dám thả mình bay lên không trung.
Thế là Thanh Sơn Chuẩn trưởng thành sẽ nhân thời cơ chín muồi bắt hết chim non đến bên bờ vực.
Cứ một lần bảy đứa, nó đẩy từng đứa một xuống vách núi.”
“Phải giương cánh bay, cứ tiếp tục sợ hãi sẽ ngã chết dưới vách núi.
Dựa theo quy luật bình quân thì trung bình Thanh Sơn Chuẩn ấp hai ổ trứng mới có một con sống sót.”
Lý Thúc Đồng nói tiếp:
“Nhưng nếu một con sống sót kia biết bay ngay trong một khắc này thì nó chính là Chúa Tể của bầu trời.”
Khánh Trần hiếu kỳ:
“Nếu thế giới bên ngoài có loại chim Thanh Sơn Chuẩn này thì rất lợi hại phải không?”
“Đương nhiên lợi hại.”
Lý Thúc Đồng chìm đắm trong những câu chuyện xưa cũ:
“Cho dù là trong tình huống nhân loại có thuyền bay cấp cao cũng không dám trêu chọc bọn chúng.
Mấy năm trước ta mới qua Sinh Tử Quan thứ ba, từng không cẩn thận tiến vào lãnh địa của bọn chúng, bị một con Thanh Sơn Chuẩn trong đó đuổi hơn ba mươi dặm, xém chút là chết ở đó rồi.”
Khánh Trần nghĩ đến nhân vật như Lý Thúc Đồng, lúc tuổi còn trẻ mà cũng bị đuổi đến toán loạn khắp nơi, hắn có cảm giác thật phi thường. . .
Lúc này, Lý Thúc Đồng bỗng nói:
“Không phải chỉ có siêu phàm giả chết rồi mới có thể sinh ra nơi cấm kỵ, mà ngay cả một ít sinh vật mạnh mẽ cũng làm được.
Nếu như loại Thanh Sơn Chuẩn này sau khi chết thì các thực vật chung quanh thi thể nó sẽ càng mạnh hơn, thậm chí phát triển ra tính công kích, bởi vì thực vật cần càng nhiều chất dinh dưỡng thì mới mạnh được.”
“Hiện tại có cách để ức chế vùng đất cấm kỵ rồi sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Cái này giống một loại trạng thái Entropy, nếu như tùy tiện khuếch tán vùng đất cấm kỵ thì mấy trăm năm sau, chẳng phải là ngay cả nơi cho nhân loại sinh tồn cũng không còn hay sao?”
Nếu lấy ví dụ là Entropy đặt ở thế giới trong vùng đất cấm kỵ.
Đại ý là nó sẽ tự gia tăng, không giảm bớt vì bất kì quy luật tự nhiên nào.
Đến một ngày nào đó, nó có thể nuốt chửng cả thế giới.
Sở tài phán cũng chỉ có thể ngăn chặn sự gia tăng của nó chứ không cách nào diệt trừ nó ngay được.
“Không phải không có biện pháp. “
Lý Thúc Đồng nói:
“Cái này có lẽ là do nguyên lý tạo hoá của Địa Cầu, có lẽ một ngày nào đó loài khủng long cũng sẽ xuất hiện trên Địa Cầu, loài mãnh thú như Thanh Sơn Chuẩn giống như loài thằn lằn có cánh thời Viễn Cổ vậy.
Khi đó, Địa Cầu sẽ hoàn toàn bị thay đổi.”
Chương 130: Đủ Chưa
“Nhân loại sẽ thế nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Có lẽ, khi đó chỉ có cường giả siêu phàm mới có thể sống nổi.”
Lý Thúc Đồng cười:
“Nhân loại luôn cảm giác mình mới là chúa tể nơi này, nhưng theo thời gian, thế giới này sẽ cân bằng, không có chúa tể chân chính đâu.
Muốn đi ra ngoài chơi một chuyến không? Ta dẫn ngươi đi xem vùng đất cấm kỵ chân chính.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chờ lần sau đi sư phụ, hai ngày này ta phải nghĩ lại cách ứng phó với chuyện làm sao để quay trở về.”
Lâm Tiểu Tiếu rõ ràng phát hiện ra, đúng là trên mặt Lý Thúc Đồng xuất hiện một vẻ tiếc nuối.
Lại nghe thấy Lý Thúc Đồng nói tiếp:
“Ngươi nghĩ nên có kỹ năng ứng phó như nào?”
Khánh Trần nghĩ chút rồi nói ra:
“Giết người.”
“Vậy ngươi biết thế nào là giết người không?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
“Không biết, nhưng ta có thể học.”
Khánh Trần trả lời.
Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn bên cạnh cảm thấy rất bùi ngùi, cuộc đối thoại giữa hai người này đúng thật là dứt cmn khoát.
Khánh Trần nói tiếp:
“Ta nghĩ ra một cách, hai ngày này ta sẽ luyện cách ứng phó với Diệp Vãn, để ta học hết tất cả phương diện kỹ xảo chiến đấu.
Đồng thời, trong lúc chiến đấu, kẻ địch có có phản ứng.
Nếu đợi họ nắm hết tiên cơ, sau đó sẽ khó lòng lật ngược thế cờ.”
“Giống như chơi cờ tướng đúng không?”
Lý Thúc Đồng như đang suy nghĩ gì đó, cái gọi là cạn kiệt chính là một loại phương pháp cậy mạnh để giải quyết vấn đề.
Người khác đi nước cờ kế tiếp là ngươi đã nghĩ ra “tất cả” các cách ứng phó với đối phương, sau đó tìm cách giải quyết rồi chọn ra giải pháp tối ưu nhất.
Khánh Trần chơi cờ tướng giỏi vì hắn có thể nhớ kỹ tất cả biến hóa trong mỗi tàn cuộc, khi đối thủ đang suy nghĩ bước tiếp theo, hắn đã nghĩ cách ứng phó hết thảy.
Diệp Vãn hỏi:
“Có thuật hô hấp, hơn nữa chính ngươi đã không ngừng luyện tập, bên trong thân thể đã có tố chất quân nhân, nhưng nếu đối phương có thân thể máy móc, ngươi vẫn không có bất kỳ ưu thế nào.”
“Đủ sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Đủ chứ.”
Diệp Vãn trả lời:
“Nhưng ngươi có kịp phản ứng không? Ý ta là đầu có ngươi có đủ nhanh để lựa chọn cách phản công chính xác nhất rồi điều khiển thân thể?”
Lúc này, Lý Thúc Đồng ngắt lời:
“Cơ thể người có rất nhiều xương cốt, 29 cái xương sọ, 51 cái xương cơ thể, trong đó xương sống là 26 cái.
Xương chi trên là 64 cái, xương chi dưới là 62 cái.”
“Cơ thể người có 12 khớp nối lớn và 210 khớp nối nhỏ.”
“Cơ bắp người ước chừng có 639 cơ, bọn chúng được tạo thành từ khoảng 60 thớ thịt.”
Lý Thúc Đồng nói thêm:
“Cơ thể người biến hóa nhiều hơn so với cờ tướng, cho nên không cần thử, chỉ hai ngày là không đủ.
Trên thực tế, muốn giết người chỉ cần một chiêu là được.”
Khánh Trần nghe Lý Thúc Đồng nói:
“Diệp Vãn, ngươi chỉ cần dạy cho hắn một chiêu, sau đó nói cho hắn biết kẻ địch có bao nhiêu loại phản ứng, như vậy sẽ đơn giản hơn nhiều.”
Diệp Vãn suy ngẫm:
“Sư phụ, chỉ với một chiêu là đủ rồi sao?”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Đủ rồi, dù sao. . .
Sinh mệnh cũng là thứ rất yếu đuối.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Chỉ hai đêm, có vẻ không đủ thời gian.”
Lý Thúc Đồng không để ý mà phất tay:
“Vậy nhốt hết đám tù nhân này vào ngục giam của ta, chỉ lúc ăn cơm mới cho phép bọn chúng đi ra, còn những thời gian khác thì cút hết về phòng giam cho ta.
Với những loại này người có thể dùng để huấn luyện cả ngày.”
Khánh Trần rùng mình ngay tại chỗ, mặc dù đối phương nói sẽ không giúp mình, nhưng vẫn huy động nhân lực cho mình.
…
Một ngục giam có hơn ba ngàn người, Lý Thúc Đồng vì để học sinh có đầy đủ thời gian học tập trong hai ngày này, nói không cho mọi ra ngoài là không cho.
Giống như ý nghĩa tồn tại của ngục giam này đều vì Khánh Trần vậy.
Sau khi Lý Thúc Đồng trở về phòng đi ngủ, Lâm Tiểu Tiếu hơi xúc động:
“Ông chủ vẫn phóng khoáng như trước.”
Diệp Vãn ngẫm nghĩ rồi đáp lại:
“Dù sao cũng là người nối dỗi duy nhất của tổ chức Kỵ Sĩ.
Ông chủ làm ra hành động như vậy cũng không tính là khoa trương.”
“Đúng rồi.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Hai tử sĩ bắt được lúc trước đã bị ta giết chết.”
Khánh Trần:
“…?”
Lâm Tiểu Tiếu nói bổ sung:
“Yên tâm, trước khi chết ta đã thẩm tra được, hẳn là dòng thứ tư Khánh thị giở trò quỷ, nhưng lý do thì chúng ta cũng không biết.”
Chỉ có lúc này, Khánh Trần mới ý thức được người trẻ tuổi đang cười tủm tỉm trước mặt thật ra rất hung ác nham hiểm.
Chỉ là đối phương mặt lạnh với kẻ địch nhưng lại thân thiết với bằng hữu.
Lúc này, Diệp Vãn bỗng nói:
“Có một chuyện chúng ta cảm thấy vô cùng kỳ quái, trước mắt xem ra lãnh đạo Khánh thị đã biết đến sự tồn tại của ngươi.
Hơn nữa ngươi còn có hôn ước với gia tộc Jindai.
Nhưng vấn đề là, có rất ít người bên ngoài nghe nói về ngươi.
Trước đây, ngươi chưa hề tham dự bất kì hoạt động nào của gia tộc hay công khai xuất hiện.
Người như vậy sợ rằng chỉ có một mình ngươi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thi Muội [Dịch] Thi Muội](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Dich-Thi-Muoi-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tu La Ma Đế [Dịch] Tu La Ma Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-La-Ma-De-SE-Audio-Truyen.jpg)



