[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 12 : Đối Phó (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Đối Phó
Lúc này Lý Đồng Vân đang ở cạnh Giang Tuyết.
Từ khi Côn Lôn đưa ra thông báo, liên lạc với những hành giả đã đăng kí trong danh sách, Giang Tuyết liền đến đón Lý Đồng Vân, bọn họ cùng ở trong cửa hàng.
Để suy nghĩ biện pháp đối phó.
Hơn nữa, Giang Tuyết còn mua điện thoại cho Lý Đồng Vân, để dễ dàng cho việc liên lạc mỗi ngày.
Bây giờ thời đại thay đổi rồi, dùng điện thoại liên lạc sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Lý Đồng Vân cho Giang Tuyết xem thông báo của Côn Lôn, nàng còn cho Khánh Trần ca xem.
Khánh Trần phân tích từng chữ một trong đó, hắn muốn biết đã có chuyện gì xảy ra.
Trong thông báo, Côn Lôn đặc biệt nêu rõ, ba tên thời gian hành giả đã mất tích ở Lạc thành, những tên đó đều vô tình để lộ ra thông tin của mình ở trên mạng, có thể sẽ để lộ ra địa chỉ gia đình.
Hiện tại ở Lạc thành có hơn hai trăm vị thời gian hành giả, gần một phần năm trong số đó có thể sẽ gặp nguy hiểm, sau này hi vọng mọi người sẽ không làm lộ thông tin của mình, phải chú ý an toàn của bản thân.
Côn Lôn cũng không nói sẽ bảo vệ mọi người, có vẻ là do không đủ người.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói: Không nghĩ tới danh sách danh thời gian hành giả đăng kí lại nhiều như vậy, chắc chắn số ngấm ngầm che dấu sẽ càng nhiều hơn.
Những người đó vội vàng đi vào Lạc thành, không kịp điều tra tỉ mỉ tin tức, cho nên chỉ cần không ở nhà, thì những kẻ đó sẽ không tìm được.
Ví dụ như bọ chúng biết địa chỉ nhà của Giang Tuyết, thế là đến để bắt cóc Giang Tuyết.
Nhưng mà Giang Tuyết lại không ở nhà, bọn chúng sẽ chẳng bắt được ai cả.
Không thể không nói ý kiến của Lý Đồng Vân rất đúng, Khánh Trần cũng muốn khen ngợi nàng vài câu.
Nhưng mà, Mọi người đến nhà mình ở, sẽ thích hợp sao.
Bây giờ không phải là lúc nghĩ những thứ này, Lý Đồng Vân đã đưa ra yêu cầu, mà bọn họ lại có mối quan hệ hợp tác, sau này sẽ còn gặp nhau nhiều lần nữa, việc nhỏ này nhất định phải giúp.
Được thôi, hắn thừa nhận là cho dù sau này không hợp tác với nhau nữa, cũng sẽ giúp nàng việc này:
“Hôm nay là thứ sáu, ta đi về trước, lúc 5:40 chúng ta sẽ gặp mặt ở cửa tiểu khu nhé, ta đi xem ở trên đường có ai khả nghi không đã.”
Lúc sắp tan học buổi chiều, bỗng nhiên Lưu Đức Trụ gửi tin nhắn cho Khánh Trần:
“Đại ca, ta tìm được tiến triển mang tính đột phá ở chỗ mấy tên học sinh mới đến, bây giờ còn chưa nói cụ thể muốn trao đổi cái gì, mà bọ họ đã đồng ý đưa ra một thỏi vàng làm thành ý rồi.
Thỏi vàng này không cần chia cho ta đâu, nhưng mà có thể sửa chữa lại phòng giam của ta không, ta mà cứ ở trong đấy chắc sẽ phát điên mất.”
Khánh Trần tìm chỗ không có ai, nhìn tháng qua, chỉ đáp lại một câu:
“Xem biểu hiện của ngươi như thế nào đã.”
Rồi tắt điện thoại, trốn học.
Bên trong khu dân cư đường số 4 đang rất yên lặng, không có nhiều người ở đây.
Khánh Trần mang theo đồ ăn, chậm rãi đi trên con đường nhỏ bên cạnh rừng cây.
Mới qua đầu thu mà lá cây ngô đồng hay bên đường đã rụng rồi, hôm nay có lẽ là ngày viện số 4 đẹp nhất.
Chín kẻ tình nghi lần này so với hai tên lính lần trước có vẻ không giống nhau, đối phương có kế hoạch, có tổ chức, thời gian đã qua lâu như vậy rồi, mà còn không mắc bẫy.
Loại tội phạm có tổ chức như vậy, mới là nguy hiểm nhất.
Hắn nhìn phía trước, trong đầu lại đang nghĩ lại tất cả những người đã gặp mặt, mỗi người hàng xóm mà hắn đã gặp ở tiểu khu.
Không có ai là người lạ cả.
Ánh mắt hắn lướt qua ban công nhà Giang Tuyết, tất cả bài trí đều không thay đổi, ngay cả nếp nhăn trên rèm cửa sổ cũng không hề thay đổi.
Trong nhà không có mai phục.
Khánh Trần đứng trên hành lang gửi tin nhắn cho Lý Đồng Vân:
“Vào đi, của không khóa, có thể đi thẳng vào.”
Không lâu sau, một lớn một nhỏ Giang Tuyết và Lý Đồng Vân lặng lẽ kéo rèm cửa ra một chút, nghiêng người vào phòng.
Cho đến giờ phút này, tuổi còn nhỏ Lý Đồng Vân mới rốt cục nhẹ nhàng thở ra, nhìn vô cùng đáng yêu.
Khánh Trần cười nói:
“Ta không phải là phải thời gian hành giả, đối phương có muốn bắt cóc thời gian hành giả cũng sẽ không đến đây, bọn họ đều là tù phạm bỏ trốn, chắc chắn sẽ không muốn làm to chuyện này.”
Lý Đồng Vân lén nhìn hắn một cái, tự nhủ trong lòng, Khánh Trần ca nói dối mà không chớp mắt, nói thật là tự nhiên!
Giang Tuyết cười cười:
“Lần này may nhờ có ngươi, mặc dù ta biết ở cũng có thể trốn ở bên ngoài, nhưng mà bỏ nhà ra đi tật là không nỡ.
Ngươi và Tiểu Vân cứ xem tivi đi, ta đi nấu cơm cho.”
Nói xong, nàng vén tay áo lên đi vào phòng bếp.
Khánh Trần hơi xúc động, gì Giang Tuyết luôn dịu dàng như vậy.
Lý Đồng Vân bỗng nhiên nói:
“Mẹ của ta rất hiền lành đúng không?”
Chương 112: Sợ Hãi
Khánh Trần xoa đầu nàng, khẽ hỏi:
“Ngươi có nghe nói gì về việc của Lý Thúc Đồng không, có thể nói với ta không? Tập đoàn định làm gì với chuyện này?”
“Cũng không có gì đáng nói cả.”
Lý Đồng Vân ngồi trên ghế, cái chân ngắn ngắn nhỏ xinh thò ra ngoài ghế sô pha cua cua:
“Ta nghe nói, Lý Thúc Đồng yên lặng rất nhiều năm, lần này đột nhiên xuất thế chắc chắn sẽ khiến mọi người phải kinh ngạc.”
Khánh Trần lấy từ trong tủ ra chăn đệm, cái nhà này mặc dù có hai phòng ngủ và một phòng khách, nhưng mà cái phòng ngủ kia ngay cả giường cũng không có, còn chất đầy đồ lặt vặt mà hắn mua trước đây.
Hắn ta nói với Lý Đồng Vân:
“Tối nay ngươi và mẹ của ngươi ngủ ở trong phòng của ta, hơi chen chúc một chút, ta sẽ ngủ ở phòng khách.”
“Như vậy thì ngại lắm.”
Ngoài miệng Lý Đồng Vân khách sáo nhưng không hề từ chối, cười híp cả mắt lại:
“À đúng rồi Khánh Trần ca, lúc Lý Thúc Đồng ăn cơm ở Nhật Quang các, ngươi đang ở đâu vậy?”
“Ta sao?”
Khánh Trần nhìn về phía nàng:
“Ta đang ở trên đoàn tàu khinh quỹ, có thể nhìn thấy máy bay bay về phía cao ốc Vĩnh Hằng.”
“Ồ vậy sao!”
Lý Đồng Vân không hỏi thêm gì nữa:
“Có vẻ như tập đoàn không quá quan tâm đến chuyện này, giống như là đang đợi phản ứng của mấy nhà khác vậy, ai cũng không muốn là người động thủ trước đâu.”
Khánh Trần hỏi:
“À mà tại sao Lý Thúc Đồng lại vào tù?”
Lý Đồng Vân nhìn cậu mà nói:
“Ta cũng không biết, tuổi ta còn nhỏ như vậy đi lấy hồ sơ của hắn làm cái gì.
Được rồi, ta cũng nói được nhiều tin tức rồi, Khánh Trần ca lấy tin tức của ngươi để trao đổi đi.”
Khánh Trần suy nghĩ một lát rồi nói:
“Ta có thể nói chuyện về Thế giới ngoài mà, nói về Hà Tiểu Tiểu, ta cảm thấy cần nói thêm một chút, nhưng mà trước khi tham gia, nhất định phải lấy được số liệu cứ điểm từ trên thế giới, chỉ có như vậy mới có thể tránh khỏi việc bị nó tìm thấy.
Ta đang nghi ngờ, Hà Tiểu Tiểu không phải là một người, mà là một tổ chức, kế hoạch của bọn chúng là thu thập tất cả thời gian hành giả.
Đương nhiên, chỉ chỉ là suy đoán thôi.”
Lý Đồng Vân nghiêng đầu nói :
“Khánh Trần ca, ngươi chỉ chia sẻ tin tức về thế giới trong, là bởi vì từ tin tức sẽ dễ dàng bị tìm ra, bại lộ chính ngươi à.”
Khánh Trần cười cười:
“Ngươi đoán xem?”
Nhưng vào đúng lúc này, hai người đều có thể nghe thấy được…Ở trên trần nhà, có tiếng ghế đổ xuống nền nhà.
Ngôi nhà này quá cũ rồi, việc cách âm với nhà bên cạnh rất kém, chứ đừng nói đến có cái gì đập lên sàn nhà.
Nhưng vấn đề ở đây là, Khánh Trần và Lý Đồng Vân đều hiểu được, căn phòng ở tầng trên, không hề có người ở.
…
“Suỵt!”
Khánh Trần nói với Lý Đồng Vân.
Cô bé ngẩng đầu hoảng sợ nhìn về phía trần nhà phòng khách, cả người co lại nấp ở bên trong ghế sô pha.
Cho dù cô bé có trưởng thành sớm như thế nào, cũng rất ít khi gặp phải loại tình huống này.
Lần trước, bóng ma do hai tên côn đồ xông vào nhà bọn họ vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, lần này lại có côn đồ nữa tới.
Lý Đồng Vân vô ý thức muốn dùng điều khiển từ xa trong tay để tắt TV, nhưng Khánh Trần đã ngăn cô bé lại.
Sắc trời mùa thu tối đi rất nhanh, bọn họ đã sớm bật đèn lên rồi.
Lúc côn đồ đến chắc chắn sẽ chú ý tới điểm này, cho nên giả vờ trong nhà không có người sẽ xảy ra chuyện.
Khánh Trần vỗ vỗ mu bàn tay của cô bé, dùng khẩu hình lặng lẽ nói:
“Đừng sợ, ta ở đây.”
Lý Đồng Vân lau nước mắt ở khóe mắt, khẽ gật đầu.
Tất cả trong phòng đều nhưng đang diễn ra bình thường, không có gì thay đổi.
Khánh Trần xoay người đi vào phòng bếp, hắn ra hiệu cho Giang Tuyết tiếp tục xào rau.
Hắn viết chữ lên trên giấy cho Giang Tuyết nhìn:
“Côn đồ đã đi lên trên tầng, từ giờ trở đi tất cả chúng ta đều phải làm giống vừa rồi, giống người bình thường vậy.
Trước tiên đừng nên hoảng hốt, đối phương sẽ không nghĩ ra ngươi đang ở dưới tầng.”
Cả tòa nhà có bốn tầng, 8 hộ dân, côn đồ sẽ không đến mức phát rồ mà lục soát cả tòa nhà một lần.
Đợi đến khi Giang Tuyết kiên nhẫn xào rau xong bắt đầu vào phòng khách, lúc này nàng mới cố nén sợ hãi viết lên trên giấy:
“Làm sao bây giờ.”
Vừa dứt lời, trên tầng lại truyền tới tiếng thủy tinh rơi vỡ, thậm chí còn có tiếng bước chân nặng nề vừa vặn đi qua đỉnh đầu ba người bọn họ.
Đáy lòng Khánh Trần trầm xuống, đó là trọng lượng của tay chân giả máy móc.
Người bình thường không có khả năng tạo ra tiếng bước chân nặng như vậy được.
Sau đó, trên trần nhà truyền đến tiếng ma sát kỳ quái.
Khánh Trần tìm kiếm âm thanh tương tự trong trí nhớ để tiến hành so sánh… Đây là âm thanh khóa kéo quần áo tiếp xúc với mặt đất.
Lúc này, có người đang nằm trên sàn nhà lắng nghe!
Giống như trong đêm tối, ác ma đã giáng lâm xuống sau lưng ngươi, nhẹ nhành hô hấp, phun ra nuốt vào dòng máu tanh tưởi.
Chương 114: Đang Làm Gì
Từ ngày 1-3/6, mỗi 20 KP hôm sau sẽ thêm 1 chương, tổng công bạo 10 chương và 4 chương daily là 14 chương!
Ở trước cửa khu dân cư đường số 4, một chiếc xe taxi chậm rãi dừng lại.
Lúc Lưu Đức Trụ trả tiền, trên xe tuổi trẻ lái xe hững hờ nói ra:
“14 đồng, soái ca, đây là khu dân cư cũ, ngươi tới đây làm gì?”
Lưu Đức Trụ vừa quét lấy mã QR vừa vô ý thức nói ra:
“Tới lấy vàng thỏi…”
Lúc này trong đầu hắn đều là chuyện vàng thỏi, nhưng nói xong hắn liền hối hận, vội vàng ngậm miệng xuống xe.
Sau khi hắn tiến vào trong khu nhà, lái xe trẻ tuổi đeo tai nghe lên:
“Kêu gọi Côn Luân, chim sẻ nói hắn tới đây lấy vàng thỏi.”
Lộ Viễn đã sớm tiến vào khu nhà trốn ở trong bóng tối dập tắt tàn thuốc:
“Lấy vàng thỏi? Chẳng lẽ là đạt thành giao dịch với người du hành thời gian sao?”
“Có khả năng, hắn có thân phận đặt biệt ở thế giới bên trong, có thể đến giúp không ít người.”
Côn Luân thành viên phân tích:
“Nếu như là có người dùng tiền mua tài nguyên của thế giới bên trong, cũng rất bình thường.
Đội trưởng Lộ, mấy ngày trước không phải đã từng có loại chuyện này rồi sao, có người mua thuốc không đưa tiền, suýt nữa gây ra án mạng, anh em Côn Luân bên kia đau đầu muốn chết.”
“Ừm.”
Lộ Viễn gật đầu:
“Hẳn là loại tình huống này.
Mẹ nó, hơn nửa đêm ông đây còn phải trông coi hắn, để phòng hắn bị những người bị tình nghi kia bắt cóc, kết quả hắn thì hay rồi, vậy mà còn chạy tới lấy vàng thỏi.”
Trong đêm tối, Lưu Đức Trụ cẩn thận tìm kiếm trong khu nhà, hắn hết nhìn đông đến nhìn tây, giống như là tên trộm muốn vào thôn ăn trộm gà vậy.
Nhưng hắn còn không biết có bao nhiêu người đang yên lặng chú ý đến hắn.
Khi Lưu Đức Trụ lần mò về toà nhà số 12, trong bóng tối, hơn hai mươi thành viên Côn Luân yên lặng tiến lên, từ đầu đến cuối đều vây quanh hắn ở trung tâm.
Lộ Viễn lạnh lùng đứng ngoài quan sát, trong lòng tự nhủ khó trách ông chủ Trịnh lại chướng mắt tên này.
Đổi lại là hắn, hắn cũng cảm thấy, nếu Lý Thúc Đồng có thể coi trọng tên này thì đúng là bị mù.
Thế nhưng hiện thực thật sự có chút vả mặt, buổi sáng Lưu Đức Trụ vừa vặn mới thể hiện ra sức mạnh vượt xa người thường.
Đối phương xuyên qua đến trong ngục giam số 18, đường tắt duy nhất thu hoạch được năng lực siêu phàm chính là Lý Thúc Đồng.
“Hở? Sao hắn lại ngồi xuống rồi, ngồi xổm ở trước toà nhà số 12 làm gì?”
Một đội viên Côn Luân kỳ quái nói.
Lộ Viễn quay đầu nhìn lại, thình lình phát hiện Lưu Đức Trụ đang ngồi xuống trước toà nhà số 12, không nhúc nhích.
Tên này giao hai cánh tay đặt trong tay áo, giống như đồ đần đang chờ ăn khoai nướng.
“Mẹ nó tên này đang làm gì thế?”
Có thành viên Côn Luân nhẹ giọng hỏi.
“Im lặng.”
Lộ Viễn bỗng nhiên nói.
Hắn phát hiện ra có một mùi nguy hiểm.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, toàn bộ thế giới đều như rơi vào im lặng.
Nhưng vào đúng lúc này, trong bóng tối ở hành lang, một người đàn ông mặc áo khoác màu đen chậm rãi đi ra.
Trên tai hắn đeo tai nghe bluetooth, lạnh lùng im lặng thăm dò bốn phía, lấy trạng thái hoàn toàn cảnh giác, tay phải khoác lên bên hông như có như không.
Bàn tay của đối phương để lộ ra bên ngoài, đó là bàn tay hợp kim mạnh mẽ cứng rắn của người máy.
Ánh mắt của hắn chậm rãi đảo quanh bốn phía, khi hắn chậm rãi quay đầu, liền nhìn thấy Lưu Đức Trụ ngồi xổm ở cách đó không xa, đang kinh ngạc nhìn mình.
Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí yên tĩnh quỷ dị.
Tên côn đồ yên lặng nhìn chằm chằm vào Lưu Đức Trụ, không khí giống như sền sệt, có cảm giác áp bách vô hình.
Khi tên côn đồ xác nhận bốn phía không có ai, liền nhấc chân đi đến chỗ Lưu Đức Trụ, lúc di chuyển, phía dưới quần áo của hắn truyền ra âm thanh máy thuỷ lực mơ hồ.
Lưu Đức Trụ trầm mặc nhìn đối phương một từ từ tới gần.
Tên côn đồ vừa đi vừa nói chuyện với Lưu Đức Trụ:
“Anh bạn, sao ta thấy ngươi rất quen mắt, ngươi là…”
Lưu Đức Trụ trầm mặc hai giây, sau đó nhếch miệng một cái, khóe miệng còn chảy nước bọt:
“A ba a ba a ba…”
Hắn vừa a ba, vừa làm bộ điềm nhiên như không có việc gì xoay người rời đi.
Tên côn đồ ấn tai nghe bluetooth xuống một cái:
“Có biến.”
Trong lúc tên côn đồ đang nói chuyện, Lưu Đức Trụ càng chạy càng nhanh, cuối cùng chạy dứt khoát:
“A ba a ba a ba…”
Chạy bình bịch bình bịch ra xa.
Tên côn đồ vốn muốn tiến lên đuổi theo, nhưng hắn chợt dừng bước chân lại, giống như phát hiện ra cái gì mà quay người trở về trong bóng tối ở hành lang.
Bóng cây xen lẫn dưới khu nhà đung đưa, Lộ Viễn trong bóng tối bỗng nhiên ngẩng đầu.
Vào lúc này, đằng sau một cánh cửa sổ ở trên tầng hai, có một người đang lạnh lùng nhìn hắn qua tấm kính!
“Bị phát hiện, tấn công lên.”
Lộ Viễn trầm giọng nói ra:
“Cẩn thận, đối phương cực kỳ nguy hiểm.”
Chương 115: Chạy Trốn
Thành viên Côn Luân chậm rãi tới gần toà nhà số 12, lại nghe thấy một tiếng kính vỡ vang lên từ trên tầng phía sau, người đàn ông nhìn Lộ Viễn đã không thay đổi sắc mặt quay người rời khỏi cửa sổ, không biết đi nơi nào.
Lộ Viễn biến sắc:
“Bọn họ muốn nhảy cửa sổ chạy trốn từ phía sau!”
Người vừa rồi xuất hiện, đúng là kẻ tình nghi đang lẩn trốn mà bọn họ muốn tìm!
Lộ Viễn đã từng đến nơi này, hắn biết tầng hai chính là nơi ở của Giang Tuyết!
Bọn họ bọc sườn từ hai bên ra sau toà nhà số 12, ngay lúc mấy người Lộ Viễn đi qua cầu thang.
Cuối ngã tư, ánh lửa bốc lên từ trong một cái thùng rác sắt.
Ầm một tiếng, Lộ Viễn chỉ kịp dùng cánh tay che lại hai chỗ nguy hiểm là cổ và đầu, đám người đã bị một trận sóng nhiệt không khí hất tung ra ngoài.
Tiếng nổ động trời vang lên, thùng rác sắt bị nổ chia năm xẻ bảy.
Đây là thuốc nổ tên côn đồ đã giấu lúc đến đây.
Bọn họ vụng trộm nhét nó vào trong thùng rác, dùng cái này làm kế sách kéo dài, sau đó mới lặng lẽ xâm nhập vào trong nhà Giang Tuyết.
Nếu như hành động bị phát hiện, bọn họ sẽ nổ tung cửa sau để thu hút sự chú ý, lại dẫn nổ thuốc nổ trên đường để tạo ra tổn thương và hỗn loạn.
Như thế, tất cả mọi người sẽ có đầy đủ thời gian ung dung rút lui.
Kế hoạch này rất chu đáo chặt chẽ, giống như có người đứng phía sau lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tất cả mọi việc, nắm hướng đi trong tay.
Lộ Viễn loạng choạng bò dậy từ dưới đất, hắn vỗ vỗ đầu hỏi đội viên bên cạnh:
“Có sao không?”
Các đội viên cũng bò dậy từ dưới đất:
“Chỉ có một đội viên bị miếng sắt đánh trúng vào đùi, những người khác không chịu tổn thương trực tiếp.”
Chắc hẳn tất cả đội viên đều chấn động não rất nhỏ, nhưng lúc này mọi người nào có để ý được nhiều như vậy.
“Mau đuổi theo.”
Lộ Viễn nói:
“Nếu như thả đám người này đi, còn không biết có bao nhiêu người du hành thời gian gặp nạn!”
Tổ chức Côn Luân tiếp tục đuổi ra sau toà nhà, nhưng mà Lộ Viễn bỗng nhiên dừng bước:
“Không đúng!”
Hắn luôn cảm thấy hình như có chỗ nào xảy ra sự cố.
Những tên côn đồ này đến bắt cóc gười du hành thời gian, theo hắn biết, tay chân máy móc của côn đồ cũng không tính là cao cấp, hẳn là không chịu nổi lực va đập khi nhảy thẳng từ trên tầng hai xuống.
Có lẽ đám côn đồ có thể tự nhảy xuống được, nhưng nếu dẫn theo người thì tuyệt đối không được!
Lộ Viễn bỗng nhiên quay đầu, từ lúc tiếng cửa kính vỡ vụn ban đầu, người thần bí ở tầng hai cố ý để mình trông thấy rồi quay người rời đi, thuốc nổ trên đường đều chỉ để dẫn bọn họ rời khỏi cửa trước.
Một khi mọi người bị vụ nổ ảnh hưởng, đại não hỗn loạn, sẽ chỉ biết hành động theo mục tiêu ban đầu, mà không có thời gian suy nghĩ cẩn thận.
Cứ như vậy, tất cả mọi người đuổi theo ra phía sau toà nhà, đám côn đồ sẽ có thể nghênh ngang rời đi bằng cửa trước!
“Đi về cửa trước với ta, hành lang bên kia!”
Lộ Viễn gầm thét.
Một đội viên hỏi:
“Đội trưởng Lộ, không đuổi theo sao?”
“Bớt nói nhảm, Tiểu Ưng, ngươi đến chưa?”
Trong tai nghe có người nói:
“Sắp rồi sắp rồi!”
Lộ Viễn một lần nữa chạy như điên, hắn biết nếu như phán đoán sai lầm, vậy tương đương tự tay thả lưu manh từ cửa sổ rời đi.
Nhưng hắn tin tưởng mình phán đoán!
…
Lộ Viễn phi nước đại, hắn như đang bắt lấy một điểm quan trọng nhất trong cõi u minh, vừa đau đớn lại hưng phấn.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện trên đùi mình đang đổ máu, bên trong cơ bắp còn ghim một miếng sắt nhỏ bé.
Hoá ra hắn cũng bị thương.
Nhưng so sánh với việc bắt được tội phạm mà nói, đau đớn lúc này cũng không còn quan trọng.
Khi hắn ngoặt về phía trước cửa, vừa lúc trông thấy một chiếc xe thương vụ đang chậm rãi lái về phía đầu hành lang toà nhà số 12.
Quả nhiên.
Trong bóng tối ở hành lang, có bốn tên côn đồ đang cầm bao lớn màu đen ung dung đi ra, dường như cái bao kia rất nặng, ngay cả sợi nhân tạo cũng bị kéo đến mức biến hình.
Tên côn đồ cầm đầu trong bốn người lạnh lùng nhìn về phía Lộ Viễn, có vẻ như đối phương có chút bất ngờ vì Lộ Viễn có thể phản ứng nhanh như vậy, nhưng cũng không thèm để ý.
Bọn họ ném bao tải màu đen ném vào trong xe, ngồi vào ghế trong xe thương vụ theo thứ tự.
Một người trong đó ở lại dưới xe, cũng lấy một khẩu súng ngắn từ sau hông ra ngắm về hướng Lộ Viễn.
Cơ bắp dưới chân Lộ Viễn bỗng nhiên bộc phát sức mạnh khổng lồ, thậm chí còn thay đổi quán tính vốn có của mình!
Chỉ thấy cả người hắn di chuyển về phía trước, đúng là đã sớm dự đoán trước đường đạn của đối phương, né tránh phát súng thứ nhất!
Người không thể nhanh hơn đạn, nhưng có thể nhanh hơn tốc độ chuyển động của họng súng!
Giày thể thao của Lộ Viễn rách ra trong nháy mắt, ngón chân cũng lộ ra ngoài.
Hắn lại không quan tâm đến điều này, ra sức hô to:
“Tiểu Ưng, đâm hắn cho ta!”
Chương 116: Chủng Loại Thuốc Biến Đổi Gen
Sau đó liền nhảy lên một cái.
Tiếng động cơ nổ như sấm vang lên ở cuối con đường nhỏ, một chiếc xe taxi bỗng nhiên xuất hiện, Tiểu Ưng ngồi trong xe đạp chân ga đến mức mạnh nhất.
Phần đuôi xe taxi còn bởi vì quán tính mà rung lắc, Lộ Viễn giương nanh múa vuốt nhào về phía côn đồ ở trên bầu trời, nếu như dừng thời gian bây giờ lại, nhất định sẽ có ý nghĩa kỷ niệm.
Giống như là một đoạn phim ngắn nhiệt huyết trong đời.
Một giây sau, xe taxi đâm mạnh vào đầu xe thương vụ màu đen, Tiểu Ưng đập đầu vào trên tay lái ngất đi.
Tên côn đồ cầm súng kia sửng sốt một chút.
Đến khi hắn lại quay đầu, đã thấy cơ thể đang nhảy lên của Lộ Viễn gần ngay trước mắt, đập vào người mình giống như đạn pháo!
Trước khi hôn mê, thậm chí hắn còn nghe được tiếng xương cốt vỡ vụn.
Trên xe, có tên côn đồ muốn nhảy xuống xe hỗ trợ, kết quả lại bị Lộ Viễn bò dậy đạp mạnh một cú trở về.
Cơ thể tên côn đồ bị một cú đá này đạp trở về, đâm mạnh vào một bên khác trong xe.
Một giây sau, tất cả mọi người trong khu nhà đều nghe thấy được giọng nói tức giận của Lộ Viễn:
“Đánh hắn đi!”
Ở một chỗ mà mấy người Lộ Viễn không nhìn thấy, Khánh Trần vẫn luôn nhìn qua khe hở rèm cửa, yên lặng nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ.
Hắn âm thầm suy nghĩ, hoá ra Lộ Viễn cũng là người siêu phàm, nhưng mà không có cách nào để xác định đối phương tiêm thuốc biến đổi gen, hay là người thức tỉnh, người thừa kế.
Nếu chỉ dựa vào dược tề cũng không cách nào xác định loại đối phương sử dụng.
Thuốc biến đổi gen có rất nhiều loại, ví dụ như trong nội bộ tập đoàn Lý thị có ba loại là FDE, FDD, FEE.
Mà loại Khánh Trần tìm cho Lưu Đức Trụ, có thể bộc phát sức bật và cơ bắp dưới chân với tiềm lực lớn nhất.
Có thể làm tăng sức bật của người ta lên mạnh hơn, chạy nhanh hơn.
Nói ngắn gọn là Khánh Trần biết, chỉ cần Lưu Đức Trụ bị bắt sẽ khai ra, cho nên để hắn chạy nhanh một chút, đừng để người ta bắt được.
Lúc này, hắn nhìn thấy thành viên Côn Luân vây quanh, cuối cùng khống chế được toàn bộ đám côn đồ.
Lộ Viễn bị thương, được xe cứu thương đón đi, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân cũng được đưa đi theo.
Theo Khánh Trần quan sát, đám người Hồ Tiểu Ngưu cũng không có vết thương rõ ràng gì, có vẻ chỉ bị đánh ngất xỉu mà thôi.
Trong khu dân cư có không ít chỗ đã được chăng dây cảnh giới, có người chuyên nghiệp phụ trách kiểm tra tất cả ngõ ngách, nhìn xem có còn thuốc nổ mà côn đồ để lại hay không.
Đây là sự kiện phạm tội cực kỳ ác liệt xảy ra cùng lúc, có bốn kẻ tình nghi sa lưới, vẫn còn năm người không biết tung tích.
Chuyện này đủ để mấy người Khánh Trần nhận ra, tổ chức này gian xảo hơn họ tưởng.
Vượt xa người bình thường.
Mặc dù giá trị thể lực của đối phương khi đánh một mình cũng không cao, nhưng đối phương là tội phạm hành động theo tổ chức, có kế hoạch.
Đương nhiên, Khánh Trần nghi ngờ năm tên còn lại đang lẩn trốn bên trong số nhân viên, họ giá trị vũ lực tương đối cao.
Khánh Trần quay đầu nhìn Giang Tuyết và Lý Đồng Vân, cười nói:
“Được rồi, không sao, nhưng mà bây giờ chúng ta không thể đi ra ngoài, vẫn nên yên tâm ăn cơm đi.”
Giang Tuyết nhìn thiếu niên trước mặt:
“Cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi, có lẽ ta và Tiểu Vân sẽ gặp chuyện không may… Ta đi hâm nóng đồ ăn trước.”
Lúc trước sau khi Giang Tuyết nấu cơm xong, ba người vẫn không dám ăn, đến mức bây giờ đã nguội lạnh.
Trong phòng khách, Lý Đồng Vân nhìn Khánh Trần, luôn cảm thấy anh trai này không giống với người khác lắm, cho dù là ở đâu khi nào, dường như đối phương đều có thể hóa mục nát thành thần kỳ.
“Khánh Trần ca, ngươi gọi Côn Luân tới kiểu gì thế?”
Lý Đồng Vân nháy mắt.
“Dùng đầu óc gọi tới.”
Khánh Trần mỉm cười, hắn biết hôm nay có vẻ mình đã tiết lộ quá nhiều, có lẽ người ngoài không đoán được, nhưng Lý Đồng Vân đã sớm quen thuộc thì khác.
Nhưng hình như Khánh Trần không bài xích cô bé này lắm.
Hắn sờ đầu cô bé:
“Còn sợ không?”
“Một chút.”
Lý Đồng Vân hỏi:
“Khánh Trần ca, ta biết ngươi không muốn bị người khác phát hiện, nhưng nếu ta gặp phải nguy hiểm ở thế giới trng, ngươi sẽ đến cứu ta sao?”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Sẽ.”
Lý Đồng Vân hài lòng gật đầu, nhưng ngay sau đó nàng lại nhỏ giọng nói thầm:
“Không để lộ thân phận cho người khác thì thôi, ngay cả ta cũng giấu giếm, quá đáng.
Ta chỉ là một đứa trẻ, trẻ con có thể có ý đồ xấu gì được.”
Khánh Trần mỉm cười, không trả lời.
Thợ săn cao cấp luôn luôn xuất hiện với tư cách con mồi.
Từ sau khi thế giới bên trong mở ra, tất cả mọi người đều coi nguy hiểm là bạn.
Từ đầu đến cuối Khánh Trần luôn cho rằng, trước khi chưa thật sự mạnh mẽ, nguỵ trang mình nhỏ yếu một chút là không sai.
Đêm nay, nhất định Lý Đồng Vân và Giang Tuyết sẽ phát hiện ra điều kì lạ: Hắn gọi Côn Luân tới như thế nào?
Hai người này cũng không biết Lưu Đức Trụ đã từng tới hiện trường, Côn Luân cũng sẽ không tùy tiện nói bí mật này cho người khác biết.
Cho nên tạm thời Lý Đồng Vân vẫn không có cách nào xâu chuỗi mọi chuyện.
Nhưng nếu có một ngày đối phương phát hiện ra mắt xích Lưu Đức Trụ, cho dù nàng không đoán ra được sự thật cũng có thể tiếp cận gần với sự thật.
Giang Tuyết đứng trong phòng bếp, ngón tay vẫn hơi run rẩy.
Nếu như Lý Đồng Vân bỗng nhiên tắt ti vi.
Nếu như Khánh Trần không nhắc nhở Giang Tuyết tiếp tục xào rau.
Bọn họ sẽ xảy ra chuyện.
Giang Tuyết bưng đồ ăn đang nóng trở về, không biết vì sao, người dì dịu dàng này có vẻ cũng không sợ hãi lắm, trên mặt ngược lại tràn đầy ý cười:
“Ăn cơm ăn cơm, đáng tiếc hai ngươi còn nhỏ không thể uống rượu.
Nếu không nên mở một chai rượu chúc mừng, Tiểu Trần quá lợi hại!”
Lý Đồng Vân góp vui nói:
“Khánh Trần ca đã không còn nhỏ, hắn có thể uống!”
Khánh Trần gắp một miếng rau, sắc mặt kì quái.
Giang Tuyết nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, vội vàng gắp một quả trứng gà bỏ vào trong miệng, kết quả một giây sau liền biết có chuyện gì xảy ra.
Lúc nấu cơm quá sợ hãi, quên cho muối.
Nàng đỏ mặt nói không ra lời, Khánh Trần đuổi vội vàng nói:
“Lúc ấy sợ là bình thường, lúc ấy ta cũng sợ.”
Lý Đồng Vân ở một bên nhỏ giọng thì thầm:
“Ngươi sợ mới là lạ.”
Đồ ăn không hợp khẩu vị cũng không ảnh hưởng đến bầu không khí, ngược lại còn náo nhiệt hơn.
Chương 117: Thanh Toán
Trong bệnh viện nhân dân số 2 ở Lạc Thành, khoa cấp cứu.
Trong phòng bệnh cấp cứu vốn dĩ được coi như quạnh quẽ, bỗng nhiên có đầy thành viên Côn Luân.
Những chiến sĩ trẻ tuổi này lúc bắt côn đồ thì ai nấy cũng đều sinh long hoạt hổ, sau khi kết thúc chiến đấu thì từng người đều nằm ở trên giường kêu rên, la hét để nữ y tá tiêm thuốc giảm đau cho bọn họ.
Nhưng những người cũng chỉ bị trầy da một chút.
Ngay từ đầu cô y tá còn cho là bọn họ muốn giả vờ đáng thương để bắt chuyện, các nàng cũng gặp nhiều người bệnh như vậy rồi, đang chuẩn bị cố ý cho bọn hắn đâm lệch ra mấy châm.
Về sau nghe nói bọn họ cứu người mới biến thành dạng này, liền không ra tay độc ác nữa.
Hơn nữa, các nàng phát hiện những chiến sĩ trẻ tuổi này đau thật.
Trên thực tế, loại đau đớn này có một danh từ riêng ở thế giới bên trong: di chứng quá tải.
Người bình thường vận động quá mức, trong cơ thể sẽ có axit lactic chồng chất, cực kì đau mỏi.
Nhưng sau khi tiêm thuốc biến đổi gen “số thứ tự thấp” vào người thì càng tăng thêm đau đớn thần kinh.
Ví dụ như, nếu bây giờ Lưu Đức Trụ vận động quá sức cũng sẽ đau đớn, bởi vì hắn chỉ tiêm thuốc FDE-005.
Nếu như hắn tiêm thuốc 004, 003 theo thứ tự, loại di chứng này sẽ dần dần biến mất.
Y tá chưa từng thấy loại tình huống này, nhưng Hồ Tiểu Ngưu đã từng gặp ở thế giới bên trong rồi.
Mặc dù hắn không tiêm thuốc biến đổi gen, cũng không có nếm thử thịt heo, nhưng đã gặp heo chạy.
Hồ Tiểu Ngưu âm thầm suy nghĩ, xem ra tổ chức Côn Luân có thực lực nhất định.
Lúc này mới bắt đầu xuyên qua chưa được bao lâu, đã lấy được nhiều thuốc biến đổi gen như vậy rồi.
Ông chủ Trịnh kia hẳn là có một chỗ cắm dùi ở thế giới bên trong.
Lúc này, Lộ Viễn là người cuối cùng được khiêng xuống xe cứu thương, thành viên Côn Luân ở một bên nháy mắt ra hiệu nói:
“Đội trưởng Lộ, sắp xếp cho ngươi một phòng bệnh chăm sóc riêng đi, Tiểu Ưng nói lần trước hắn ở phòng riêng, y tá xinh lắm.”
Tiểu Ưng, chính là tài xế xe taxi gặp phải tên côn đồ kia.
Trước đó Lưu Đức Trụ bị người ta bắt cóc ở dưới cầu vượt, người lái xe việt dã đâm đổ xe thương vụ cũng là hắn.
Ở nội bộ Côn Luân, từ trước đến nay hắn được đặt biệt danh là Tam Lang có mạng sống kiên cường.
Lộ Viễn cau mày nói:
“Không được, đổi ta đến chỗ của tên Hồ Tiểu Ngưu kia đi.”
“Hả?”
Thành viên Côn Luân sửng sốt:
“Phòng bệnh bên kia rất ồn ào.”
“Không cần để ý đến việc này.”
Lộ Viễn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta còn có chút việc chưa rõ, phải hỏi bốn người bạn mới này của chúng ta một chút.
Đúng rồi, ngươi bảo Ban Thủ đi thăm dò thân phận của bọn họ.”
“Vâng.”
Thành viên Côn Luân đẩy Lộ Viễn đã xử lý xong vết thương vào phòng bệnh.
Thành viên này trơ mắt nhìn Lộ Viễn một giây trước còn tỉnh táo suy nghĩ, một giây sau vào phòng bệnh bỗng nhiên bắt đầu kêu lên đau đớn, nhập vai trong nháy mắt.
Đợi đến khi Lộ Viễn nằm lên giường bệnh bên cạnh Hồ Tiểu Ngưu, cũng vẫn luôn không để ý đến đối phương, chỉ lo kêu đau.
Hồ Tiểu Ngưu do dự nửa ngày, sau đó quay đầu nói với Lộ Viễn:
“Cảm ơn các ngươi kịp thời tới cứu chúng ta.”
“Đương nhiên phải cảm ơn chúng ta rồi.”
Lộ Viễn trở mình, vết thương trên đùi, trên lưng, trên lưng đau đớn khiến hắn nhe răng trợn mắt:
“Vừa rồi ngươi có thấy lúc ta cứu các ngươi có bao nhiêu anh dũng không, lúc ấy ta gặp nguy hiểm mà không rối loạn, đối mặt với họng súng của côn đồ mà vẫn bình tĩnh tự nhiên… À không đúng, khi đó ngươi còn đang ở trong bao bố mà, không nhìn thấy.”
Hồ Tiểu Ngưu:
“…”
Lộ Viễn thở dài:
“Nếu ông chủ Trịnh nhìn thấy, chắc chắn sẽ thăng chức tăng lương cho ta!”
Hồ Tiểu Ngưu nói sang chuyện khác:
“Nhưng mà sao ngươi lại biết chúng ta xảy ra chuyện?”
Lộ Viễn đáp:
“Người phát hiện ra các ngươi xảy ra chuyện cũng không phải là chúng ta, là một người khác hoàn toàn, chúng ta chỉ là may mắn gặp dịp mà thôi.
Đương nhiên, bắt những tên côn đồ kia cũng là trách nhiệm của chúng ta.”
Hồ Tiểu Ngưu nghi hoặc hỏi:
“Một người khác hoàn toàn? Ai?”
“Không thể nói.”
Lộ Viễn lắc đầu tỏ bẻ phải tuân thủ điều lệnh giữ bí mật
Một thành viên Côn Luân cầm túi nhựa màu đen đi vào phòng bệnh:
“Đây là bốn cái điện thoại tìm thấy ở trên xe của côn đồ, của các ngươi sao, ra xác nhận một chút đi?”
Hồ Tiểu Ngưu lấy cái của mình từ trong túi nhựa ra, mật mã vẫn chưa bị phá, vẫn là điện thoại hoàn hảo không chút tổn hại.
Hắn mở ra xem, bỗng nhiên phát hiện Lưu Đức Trụ gửi tới một tin nhắn Wechat:
“Đây coi như là giao dịch lần thứ nhất, nhớ kỹ thanh toán vàng thỏi.”
Hồ Tiểu Ngưu giật mình.
Xâu cuỗi đầu đuôi câu chuyện của tin Wechat này:
Là Lưu Đức Trụ phát hiện mình đối mặt với nguy hiểm, cho nên liền chế tạo cơ hội để Côn Luân ra tay bắt lấy côn đồ, cứu mình.
Chương 118: Đều Là Người Du Hành Thời Gian
Cho nên, Lưu Đức Trụ mới có thể nói hoàn thành giao dịch lần thứ nhất, cái gọi là giao dịch, chính là cứu mình một mạng.
Trong chốc lát, hình tượng của Lưu Đức Trụ vừa thần bí lại cao lớn.
Làm sao đối phương biết mình gặp nguy hiểm, lại điều động Côn Luân như thế nào? Hắn nghĩ mãi mà không rõ.
Hồ Tiểu Ngưu ngẫm nghĩ rồi gửi biên lai cho Lưu Đức Trụ:
“Cảm ơn, lần này hợp tác cực kì vui vẻ, lần đầu giao dịch ta sẽ thanh toán gấp đôi giá tiền.”
Lưu Đức Trụ đầu bên kia điện thoại nhìn thấy tin nhắn, trong nháy mắt vui mừng quá đỗi.
Đây là bạn bè hợp tác thần tiên gì vậy, nói cho gấp đôi liền cho gấp đôi, chẳng lẽ đây chính là thế giới của người có tiền sao.
Hơn nữa, lần này hẳn là hắn có thể thần không biết quỷ không hay giấu đi một cây vàng thỏi nhỉ?
Lúc này, Lộ Viễn đột nhiên hỏi Hồ Tiểu Ngưu:
“Đúng rồi, sao các ngươi lại bị bắt, mới đầu ta còn cho rằng người bị côn đồ bắt chính là Giang Tuyết, Lý Đồng Vân, kết quả mở bao tải ra mới phát hiện không phải, trước đó cũng chưa từng thấy qua các ngươi.”
Đây chính là một trong những điều Lộ Viễn cảm thấy khó hiểu.
Lưu Đức Trụ vô duyên vô cớ đến khu dân cư đường số 4 ngồi xổm, giống như là đang chờ côn đồ vậy.
Tài xế xe taxi mà Lưu Đức Trụ ngồi đến cơ quan hành chính là người Côn Luân, chính là Tiểu Ưng về sau gặp phải côn đồ.
Khi đó Tiểu Ưng từng thăm dò hỏi Lưu Đức Trụ tới làm gì, Lưu Đức Trụ nói đến lấy vàng thỏi.
Sau đó phát hiện, hiện trường vụ án ở ngay trong nhà Giang Tuyết, nhưng Giang Tuyết và Lý Đồng Vân không có nhà, mà lại có bốn người Hồ Tiểu Ngưu.
Từ đầu đến cuối trận chiến, có quá nhiều điểm đáng ngờ.
Hồ Tiểu Ngưu giải thích:
“Chúng ta là người mới chuyển đến tầng 1 và 2, là học sinh của trường ngoại ngữ Lạc thành, hôm nay muốn đến thăm hàng xóm nhà 201, không nghĩ tới vừa vặn gặp phải côn đồ ở bên trong, liền bị bắt.”
“Các ngươi không phải là người du hành thời gian?”
Lộ Viễn nghi hoặc:
“Thật sự chỉ là trùng hợp?”
“Ừm, là trùng hợp.”
Hồ Tiểu Ngưu gật đầu.
Lộ Viễn cười không nói gì.
Lúc này, một thành viên Côn Luân từ bên ngoài đi tới, hắn cầm một chồng tư liệu đưa cho Lộ Viễn, nói:
“Tìm ra Giang Tuyết rồi, sau khi nàng và con gái nhận được thông báo thì ở trong nhà bạn, lúc trước đã gửi tin cho ngài, nhưng ngài không trả lời.”
Lộ Viễn sửng sốt:
“Ta chưa nhận được tin nhắn mà?”
Thành viên Côn Luân dừng một chút:
“Đội trưởng Lộ, điện thoại của ngài hết tiền…”
Lộ Viễn nói thầm một tiếng xúi quẩy:
“Đen đủi, tiền lương mỗi ngày chỉ có xíu, ngay cả tiền điện thoại cũng sắp không đóng nổi.
Cũng không biết lần này có tính là tai nạn lao động không? Hẳn là có nhỉ!”
Hồ Tiểu Ngưu ở một bên chần chờ một chút, hắn không nghĩ tới tiền lương của thành viên Côn Luân cũng không cao.
Phải biết đó là một bộ môn phải đối phó với những chuyện kì lạ, nguy hiểm cực cao, nếu tiền lương thấp thì ai còn đồng ý bán mạng chứ?
Có thuốc biến đổi gen và năng lực siêu phàm, tự mình tùy tiện làm vài chuyện, coi như làm vệ sĩ cho nhà giàu, một năm cũng sẽ có một triệu tệ tiền lương làm cơ sở.
Đây không phải là thời đại có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ sao.
Hồ Tiểu Ngưu nghĩ rồi nghiêm túc nói:
“Nếu như có thể, ta đồng ý lấy danh nghĩa cá nhân quyên tặng cho Côn Luân…”
“Dừng lại.”
Lộ Viễn ngắt lời Hồ Tiểu Ngưu:
“Nếu ngươi quyên tặng, ngược lại lúc ngươi và một người dân bình thường đồng thời gặp nguy hiểm, ta phải cứu ai trước? Khi đó ta chỉ có thể cứu người gần nhất đúng không? Nhưng nếu như lúc ấy ngươi thật sự cách ta gần nhất, tính công chính của Côn Luân chúng ta sẽ bị người ta nghi ngờ… Đây không phải là lời ta nói, là ông chủ của chúng ta nói.
Yên tâm, ông chủ Trịnh của chúng ta rất lợi hại, tự hắn sẽ làm ra tiền.”
Lộ Viễn nói xong liền mở tài liệu ra, bên trong rõ ràng là thông tin thân phận của đám người Hồ Tiểu Ngưu.
Thành viên Côn Luân cúi người xuống, để sát vào tai hắn thấp giọng nói:
“Cha hắn là… chuyển trường đến trong lớp Lưu Đức Trụ…”
Lộ Viễn giật mình, khó trách vừa mở miệng chính là đưa tiền, hoá ra là có tiền như vậy!
Hắn bỗng nhiên quay đầu hỏi thẳng:
“Hồ Tiểu Ngưu, ngươi đồng ý cho Lưu Đức Trụ mấy cây vàng thỏi, bao nhiêu gram?”
Hồ Tiểu Ngưu giật mình, lúc này Lộ Viễn đang nhìn chằm chằm hắn, giống như biết tất cả mọi chuyện vậy.
Hắn chần chờ hai giây:
“Một trăm gram vàng thỏi, lần này cho hai cây.”
Trong lòng Lộ Viễn tự nhủ cái này đúng, Hồ Tiểu Ngưu chính là người mua của Lưu Đức Trụ.
Đối phương có tiền có thế, tìm Lưu Đức Trụ mua sắm tài nguyên thế giới bên trong cũng là hợp tình lý.
Hắn nói với thành viên Côn Luân:
“Đăng ký bốn người bọn họ cho ta, có người nào tính người đó, tất cả đều là người du hành thời gian, không sai được.”
Vào lúc này, Lộ Viễn cảm thấy mình đã biết được sự thật.
Chương 119: Phía Sau Màn
Lộ Viễn có chút phấn khởi, hắn đã gần lắm làm rõ được quan hệ của Lưu Đức Trụ và Hồ Tiểu Ngưu rồi, cũng làm rõ được chuyện đêm nay.
Thế là, hắn lập tức nói suy nghĩ của mình cho Trịnh Viễn Đông: Hồ Tiểu Ngưu mời Lưu Đức Trụ giao dịch trước, trong quá trình Lưu Đức Trụ lấy vàng thỏi, trong lúc vô tình dẫn theo Côn Luân gặp phải côn đồ.
Bốn người Hồ Tiểu Ngưu đều là người du hành thời gian, mà Lưu Đức Trụ đã có tư cách giao dịch với người khác.
Nhưng mà, ngay lúc Lộ Viễn đang hào hứng chờ đợi ông chủ khích lệ, tin nhắn mà Trịnh Viễn Đông gửi về lại hất cho hắn một chậu nước lạnh:
“Ngươi phân tích không đúng.”
Lộ Viễn khó hiểu:
“Ông chủ, không đúng chỗ nào?”
“Sau khi Hồ Tiểu Ngưu và Lưu Đức Trụ giao hẹn, không ở nhà mà chờ, lại còn chạy tới thăm nhà hàng xóm.
Trước khi ngươi thực hiện một cuộc giao dịch quan trọng có đi thăm hàng xóm không.”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Không, chuyện này không phù hợp với logic hành vi.”
Lộ Viễn đột nhiên hiểu được ông chủ có ý gì:
“Ý của ông chủ là, thật ra Hồ Tiểu Ngưu căn bản cũng không biết Lưu Đức Trụ sẽ đến, bọn họ cũng không có giao hẹn gì.”
“Đúng.”
Trịnh Viễn Đông lại hỏi:
“Nếu như ngươi là Lưu Đức Trụ, người khác có chuyện nhờ ngươi, ngươi có thể đan tay ngồi xổm chờ dưới nhà người khác hai mươi phút cũng không tức giận không?”
“Không, ta sẽ cảm thấy đối phương quá ngang ngược, trước ta và bạn gái chia tay cũng đều là bởi vì nàng quá làm mình làm mẩy, mỗi lần đi ra ngoài đều phải bắt ta chờ nửa giờ.”
Lộ Viễn trả lời.
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Vậy nếu như ta bắt ngươi chờ nửa giờ thì sao? Ngươi có chờ không.”
Lộ Viễn chột dạ nói:
“Ông chủ, ta dám không đợi sao… Ngài muốn nói, Lưu Đức Trụ còn có một ông chủ khác!”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Cho nên, ngươi cảm thấy kết luận lúc trước của ngươi có đúng không?”
Lộ Viễn sáng tỏ thông suốt, đúng vậy, trước đó đúng là mình đã phát hiện ra rất nhiều manh mối, nhưng căn bản lại không cân nhắc cẩn thận.
Manh mối Lưu Đức Trụ nói đến lấy vàng thỏi, mặc dù đối mặt với Hồ Tiểu Ngưu, nhưng ai cũng không biết có phải Lưu Đức Trụ giả vờ hay không, hoặc là cố ý chế tạo ra một sự trùng hợp nào đó để lừa dối người bên ngoài.
Trên thực tế, sở dĩ trong đầu Lưu Đức Trụ toàn nghĩ đến vàng thỏi, cũng là bởi vì Khánh Trần nói đến chuyện vàng thỏi cho hắn.
Lúc này, Trịnh Viễn Đông mới đáp:
“Có người đang cố ý giấu đi một manh mối, cho nên mới khiến ngươi có kết luận sai lầm.
Manh mối này mịt mờ nhất, nhưng cũng quan trọng nhất: Rốt cuộc là ai bảo Lưu Đức Trụ tới khu dân cư số 4 đường Hành Thự, là ai phát hiện ra tung tích côn đồ, ai có thể để Lưu Đức Trụ cam tâm tình nguyện ngồi xổm hơn hai mươi phút.”
Lộ Viễn kinh ngạc nói:
“Đêm nay… còn có một người mà chúng ta không biết, đứng ở phía sau.”
Hắn bỗng nhiên cảm thấy phía sau lạnh lẽo, giống như đêm nay mình cố gắng biểu diễn trên sân khấu, lại có một người đang ở trong bóng tối bên ngoài sân khấu lẳng lặng quan sát.
Ngươi không biết hắn là ai, thậm chí ngươi không biết hắn đang nhìn ngươi.
Trịnh Viễn Đông nhắn lại Wechat:
“Người này hẳn là người du hành thời gian ở trong ngục giam số 18 mà ta nói.
Hắn điều khiển hành vi đêm nay của Lưu Đức Trụ, xe chỉ luồn kim liên kết chúng ta lại với nhau.
Nhưng mà không cần lo lắng, ít nhất bây giờ đối phương vẫn có vẻ thân thiết.”
Lộ Viễn cảm thấy đầu óc của mình có chút không đủ dùng, hoặc là người như ông chủ Trịnh mới có thể liên hệ với người du hành thời gian thần bí kia đi…
“Ông chủ, nếu không ta sẽ tìm cơ hội thẩm vấn Lưu Đức Trụ một chút? Có lẽ như vậy sẽ biết là người nào.”
Trịnh Viễn Đông trả lời:
“Vậy cũng sẽ biến bạn bè ban đầu thành kẻ địch.”
Đếm ngược 23:50:00.
11 giờ 50 phút đêm, Khánh Trần vẫn không ngủ.
Hắn lẳng lặng nằm trên sàn nhà trong phòng khách, dưới người là đệm giường Giang Tuyết trải ra cho hắn.
Trong nhà Giang Tuyết bị đập phá, hơn nữa vẫn còn có năm kẻ bị tình nghi đang lẩn trốn, cho nên cuối cùng hai mẹ con này vẫn ở tạm trong nhà Khánh Trần.
Tầng một đổ nát, bên trong căn phòng mờ mờ, thỉnh thoảng còn có mùi vị ẩm mốc.
Trong phòng bếp thỉnh thoảng có mấy con kiến chui ra, Khánh Trần cũng không thèm quan tâm.
Buổi tối Giang Tuyết đã quét dọn nhà cửa một lần, giống như là đang yên lặng cảm ơn sự bảo vệ của Khánh Trần.
Khánh Trần không ngủ được, ai mà phải trải qua nhiều chuyện như vậy cũng sẽ không ngủ được thôi.
Hắn nghĩ lại tất cả những gì xảy ra đêm nay, xác nhận tạm thời không ai có thể phát hiện ra tác dụng của mình ở trong đó.
Cho dù Lưu Đức Trụ bị tra tấn, người khác cũng chỉ sẽ biết, ở phía sau Lưu Đức Trụ còn có một vị nhân vật thần bí, nhưng không thể biết là ai.
Chuyện đêm nay, dường như là không có liên quan gì với hắn, nhưng mà rất nhiều nguyên nhân và kết quả đều được móc nối từ hắn.
Chương 120: Ta Không Phải
Loại cảm giác này rất kỳ diệu.
Giống như là cờ tướng, hắn vẫn luôn là người thích hợp để chơi cờ hơn, chứ không phải quân cờ.
Cũng không bằng lòng chỉ là một quân cờ.
Trong phòng ngủ vang lên tiếng vang nhỏ, Lý Đồng Vân nhấc váy ngủ nhỏ lặng lẽ chạy ra khỏi phòng, đi đến bên cạnh Khánh Trần ngồi trên mặt đất:
“Anh Khánh Trần, ngươi cũng không ngủ sao.”
Khánh Trần gối lên cánh tay nhìn về phía nàng:
“Sao ngươi còn chưa ngủ, mẹ ngươi đâu?”
Lý Đồng Vân nhỏ giọng nói:
“Mẹ ta ngủ rồi, ngươi đã cân nhắc đến chuyện lần trước ta hỏi ngươi chưa?”
Khánh Trần hỏi:
“Chuyện gì?”
“Giả vờ cái gì chứ, trí nhớ của ngươi tốt như vậy, chắc chắn biết ta đang nói cái gì.”
Lý Đồng Vân vạch lên đầu ngón tay tính toán:
“Hôm nay là ngày 29 tháng 9, ngày mai là ngày 30, ngày kia chính là ngày quốc khánh đấy!”
Khánh Trần giống như là vừa mới nghĩ ra:
“À, chuyện này…”
“Chúng ta đi ra ngoài chơi đi, xảy ra nhiều chuyện như vậy, giải sầu một chút đi mà!”
Lý Đồng Vân có tính cách trẻ con, lúc nói đến đi ra ngoài chơi, đôi mắt cũng sáng long lanh trong đêm tố.
“Ngươi muốn đi ra ngoài chơi thì cứ đi thôi, làm gì mà cứ phải gọi ta.”
Khánh Trần dở khóc dở cười.
Lý Đồng Vân cúi đầu:
“Ngươi không đi, mẹ ta sẽ không đi.
Nàng nói bây giờ đi ra ngoài quá nguy hiểm, nhưng ta cảm thấy ở lại trong thành phố mới nguy hiểm, ra ngoài sẽ không có việc gì.
Trong tin tức đều nói, tổ chức kia còn lại năm người vẫn chưa bắt được, chắc chắn bọn họ còn đang nhìn chằm chằm người du hành thời gian trong thành phố!”
Khánh Trần cảm thấy như thế rất có lý, nhưng mà hắn hỏi ngược lại:
“Ngươi chỉ đơn thuần muốn đi ra ngoài chơi?”
“Đúng, mà cũng không phải.”
Đồng Vân cúi thấp cái đầu nhỏ:
“Nếu Quốc Khánh không đi ra ngoài chơi, chắc chắn ta sẽ lại phải đến trường luyện thi… Lúc đầu đã có một đống việc rồi, ở trên trường luyện thi lại thêm một đống lớn nữa, phiền chết! Mỗi lần họp phụ huynh, mẹ của Trương Siêu Vân trong lớp sẽ nói mình đăng kí cho Trương Siêu Vân một trường luyện thi tốt bao nhiêu ở bên ngoài, khiến cho mẹ ta cũng bắt ta phải đi.”
Khánh Trần ngạc nhiên, so với sự thông minh, lanh lợi, trưởng thành sớm của Lý Đồng Vân, lúc này mới càng giống phiền não của một đứa trẻ.
Cho dù xảy ra chuyện người xuyên việt, bọn nhỏ cũng không chạy thoát khỏi trường luyện thi, dù đối phương có dòng máu của tập đoàn Lý thị ở thế giới bên trong…
Hắn cười nói:
“Vậy ngươi muốn đi chơi chỗ nào, ta cũng chưa chắc có thể thuyết phục được mẹ ngươi.”
“Không đâu, ngươi chỉ cần đồng ý là được, ta sẽ đi thuyết phục nàng!”
Lý Đồng Vân dùng ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm Khánh Trần:
“Nàng chỉ cảm thấy ra ngoài không an toàn, nhưng có ngươi đi cùng sẽ an toàn!”
Logic chặt chữ.
Lý Đồng Vân tiếp tục nói:
“Chúng ta cũng không đi xa mà, chỉ đi xung quanh Lạc Thành, ví dụ như núi Lão Quân? Nghe nói mặt trời mọc ở đó rất đẹp.”
Đối với Lý Đồng Vân mà nói, đi đâu không quan trọng, mà thoát khỏi thành phố và trường luyện thi mới là quan trọng nhất.
Khánh Trần nhìn ánh mắt chờ đợi của nàng, cười nói:
“Được, ta đồng ý với ngươi, nhưng nếu như mẹ ngươi không đồng ý, ta cũng không giúp được ngươi.”
“Một lời đã định!”
Lý Đồng Vân hài lòng nhấc váy ngủ trở về.
Nhưng vào đúng lúc này, Nam Canh Thần bỗng nhiên gửi tin nhắn đến:
“Khánh Trần Khánh Trần Khánh Trần, có đây không có đây không ở đây không?”
Khánh Trần hỏi:
“Hơn nửa đêm còn có chuyện gì?”
“Ngày kia là lễ Quốc Khánh, Vương Vân mời một vài bạn học cùng đến núi Lão Quân ngắm mặt trời mọc, ngươi có đi hay không?”
Nam Canh Thần nói trong Wechat:
“Nghe nói còn có Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Lưu Đức Trụ lớp bên cạnh, mọi người nghe xong có Lưu Đức Trụ, đều muốn đi đấy.”
Nam Canh Thần bổ sung một câu:
“Nghe nói là Hồ Tiểu Ngưu lớp bên cạnh mời khách, mọi người đều không cần chi một đồng tiền nào cả.”
Khánh Trần sửng sốt một chút, trùng hợp như vậy sao? Cũng là núi Lão Quân.
Bốn người đối phương đột nhiên tổ chức hoạt động này, sợ là muốn mượn cơ hội du lịch để tiến một bước tăng thêm tình hữu nghị với Lưu Đức Trụ đi.
Dù sao Lưu Đức Trụ vừa cứu được mạng của bọn họ mà.
Nhưng mà Vương Vân mời Nam Canh Thần, lại không mời hắn.
Chuyện này có chút kỳ quái.
Theo lý thuyết sau khi đối phương tóm được Lưu Đức Trụ, Khánh Trần và Nam Canh Thần đều đã mất đi giá trị lợi dụng.
Nhưng đối phương chỉ lạnh lùng với Khánh Trần, lại vẫn cực kì nhiệt tình với Nam Canh Thần…
Không hợp logic.
Hắn gửi Wechat cho Nam Canh Thần, hỏi:
“Có phải nàng đã biết thân phận người du hành thời gian của ngươi hay không?”
Nam Canh Thần trả lời:
“Ta không phải người du hành thời gian!”
Khánh Trần bất đắc dĩ:
“Được thôi, ngươi không phải.”
Bình thường tên này chỉ thiếu nước viết bốn chữ du hành thời gian lên mặt, chắc chắn Vương Vân đã phát hiện ta bí mật của Nam Canh Thần rồi.
Cho nên, đối phương mới có thể mời tên ngốc Nam Canh Thần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










