[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 58 : Hàng xóm xui xẻo! (2) (c571-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 571: Hàng xóm xui xẻo! (2)
– Ngươi có ý gì?
Nữ nhân được tên là Đồng Vũ nghi ngờ hỏi.
– Ngươi đã bị công ty ngươi đuổi việc!
Đại hán lạnh băng nói:
– Lấy đồ ra cho nàng xem đi.
Phía sau, một tên đại hán khác lấy ra một tờ giấy, trên đó chính là thông báo Đồng Vũ bị đuổi việc.
– Bây giờ, tiền thuê nhà của tháng này ngươi sẽ không trả nổi, cho nên tranh thủ thời gian thu thập đồ đạc của ngươi, cút đi!
– Không thể nào, ta không tin đây là sự thật!
Vẻ mặt của nữ tử lập tức trở nên trắng bệch, tựa như không thể tin được mình bị đuổi việc, phải biết trong mạt thế, quan trọng nhất là phải có công việc, không có công việc, muốn sống sót cũng là một loại hy vọng xa vời.
Trước kia, nàng cũng dựa vào công việc này của mình, mới có thể sống ở nơi như thế này, thỉnh thoảng còn có thể mua ít hoa quả để ăn, cuộc sống mặc dù kém hơn trước khi mạt thế rất nhiều, nhưng so với những người khác, đã tốt hơn rất nhiều!
Bây giờ, bỗng nhiên mất đi công việc này, trong lòng nàng nháy mắt lập tức hiện lên sự hoảng sợ, một nữ nhân như nàng, một thân một mình ở chỗ này, mất đi công việc, nàng phải sống như thế nào đây, nghĩ đến sự tàn khốc hắc ám ở bên ngoài, nàng lập tức cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực.
– Nhất định là hắn, cái tên khốn kiếp Lý Trạch này, muốn chiếm tiện nghi của ta nhưng không thành công, nhất định chính là hắn giở trò quỷ, ta muốn tới chỗ chủ tịch tố cáo hắn!
Đồng Vũ có chút kích động nói.
– Lý đại thiếu bây giờ chính là tổng giám đốc của công ty tư vấn Quang Viễn, người ta theo đuổi chính là con gái của chủ tịch chúng ta, dù ngươi nói thì có tác dụng gì!
Đại hán cười lạnh nói, hơi không kiên nhẫn nói:
– Đồng Vũ, xem ở phân thượng lần hợp tác trước đó coi như vui vẻ, chính ngươi biết điều một chút, mau chóng thu dọn đồ đạc đi, chúng ta còn phải dọn phòng cho khách nhân tiếp theo sử dụng đó!
– Ngươi chắc hẳn biết thủ đoạn của chúng ta, có lẽ ngươi cũng không muốn nếm thử đâu nhỉ.
Cửa bên kia mở ra, một cái đầu dễ thương ló đầu ra, nhìn thấy cảnh này, nàng khẽ thở dài, nàng cũng nhìn thấy Vương Song, trong mắt lóe lên một sự kinh ngạc, gật đầu với Vương Song rồi vội vàng đi vào.
Vương Song nhìn thấy một màn này, lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Lắc đầu, xoay người đi vào phòng.
– Tiểu Trần, ngươi đang dẫn khách nhân tới xem phòng sao?
Đại hán cầm đầu nhìn thấy nữ tử họ Trần, trên mặt lộ ra một vòng ý cười, rõ ràng bọn họ có quen biết, nhìn phòng 901, trong mắt hắn cũng hiện lên một vòng kinh thán:
– Căn phòng này chính là căn đắt nhất trong tất cả tiểu khu, lại có người đến mua, đơn hàng này, hẳn tương đương với tiền lương nửa năm của ngươi!
– Chuyện này còn chưa có bàn xong, các ngươi làm gì thì tránh xa một chút, tuyệt đối đừng dọa khách hàng của ta đó, người ta chính là nhân vật thượng tầng, hù dọa đối phương các ngươi người nào có thể gánh vác!
Nữ tử họ Trần cười mắng nói.
– Ha ha, được rồi, chúng ta đi sang một bên, đừng quấy rầy ông chủ này, các ngươi cứ thong thả, chẳng qua tiểu Trần ngươi phải ghi nhớ kiếm được tiền mời các huynh đệ ăn một bữa đó!
Đại hán mỉm cười, nói xong ánh mắt ra hiệu dẫn Đồng Vũ sang một bên, để không ảnh hưởng tới tâm tình của Vương Song.
Đồng Vũ rõ ràng cũng nhìn thấy Vương Song, nhưng mà nàng lại cắn môi, lặng lẽ không lên tiếng, dường như bị người nhìn thấy dáng vẻ chật vật như thế này của chính mình, đối với nàng mà nói chính là một sự sỉ nhục cực lớn, hơn nữa người này còn là người buổi sáng nàng đã cười nhạo.
Sau đó xảy ra chuyện gì, Vương Song không có hứng thú muốn biết, lần nữa nhìn lại bố trí bên trong căn phòng một chút, Vương Song hài lòng gật đầu, nói:
– Chính là căn này đi! Hợp đồng đâu, có mang không?
Nghe thấy lời nói của Vương Song, nữ tử họ Trần lộ ra vẻ mặt mừng như điên, vội vàng lấy một bản hợp đồng từ trong túi ra, tựa như nghĩ tới điều gì đó, nữ tử họ Trần hỏi:
– Ngài Vương, ngài muốn thuê bao lâu thế? Tiền thuê một tháng của nơi này, cần tiền thuê một tháng để thế chấp, nhưng nếu như ngài thuê một năm thì không cần tiền thế chấp!
Vương Song suy nghĩ, trước cứ thuê hai tháng đi, dù sao thời gian hắn ở cũng không lâu, chờ đến khi hắn tìm hiểu được tình hình ở nơi này sẽ rời đi, cho nên suy nghĩ một lúc, Vương Song thản nhiên nói:
– Trước cứ thuê hai tháng đi!
Nghe vậy, khuôn mặt của nữ tử lộ ra một tia thất vọng, chỉ thuê có hai tháng, nàng cũng đã kiếm được một trăm cân lương thực, chẳng qua nàng cũng không nói gì thêm, người có thể thuê hai tháng trong khu bình thường rất ít, cũng không phải người nàng có thể đắc tội!
Nói xong, Vương Song lấy ra hai cục vàng thỏi, một cục vàng thỏi có giá là một nghìn cân lương thực, hai cục vàng thỏi vừa vặn bằng với số tiền thuê nhà phải thế chấp!
Nhìn thấy Vương Song dùng vàng thỏi thanh toán, nữ tử họ Trần chỉ lộ ra một vòng kinh ngạc, nói thầm quả nhiên là người có tiền, nàng biết có một số người có tiền đều thích dùng vàng để thanh toán, rõ ràng cũng coi Vương Song giống như những người đó!
Chương 572: Hàng xóm xui xẻo! (3)
Hơn nữa, giá trị của vàng thỏi luôn thay đổi, nếu như có đường lưu thông, một thỏi vàng không chỉ tương đương với một nghìn cân lương thực, nàng cũng ưa thích khách nhân dùng vàng thỏi để thanh toán.
Cẩn thận nhận lấy, kiểm tra một phen, xác định là thật, sau đó lập tức dẫn Vương Song tới công ty, trả lại lương phiếu năm trăm cân lương thực còn lại cho Vương Song, ký kết hợp đồng với Vương Song, giao chìa khóa kia cho Vương Song.
– Chúc ngài ở lại vui vẻ!
Nữ tử họ Trần cười tủm tỉm nhìn Vương Song, sóng nước lưu chuyển, tựa như một vệt ý xuân:
– Ngài Vương, ở một mình trong nhà, có cần tiểu nữ tử ở lại tâm sự với ngươi không.
Dứt lời, một cái tay khoác lên lưng Vương Song, cả người đều dựa vào, Vương Song liếc nhìn bộ ngực hơi nâng lên của đối phương, nữ tử họ Trần cũng không xấu xí, miễn cưỡng được xem như một tiểu mỹ nữ, nhưng Vương Song đã quen nhìn mỹ nữ, Thái Hiểu, Thu Ảnh Đồng, Triệu Hân, Tô Tiểu Tuyết người nào mà không nghiền ép nữ tử trước mặt, cho nên, Vương Song vươn tay ra khẽ đẩy đối phương, thân thể không để lại dấu vết lui ra phía sau mấy bước.
– Không cần, không còn chuyện gì nữa thì ta quay về đây!
Nói xong, Vương Song lập tức rời khỏi nơi này, chẳng qua nữ tử họ Trần cũng vội vàng lấy ra một cái thẻ nhét vào trong tay Vương Song, nói:
– Ngài Vương, đây là các số điện thoại phục vụ 24 giờ, có yêu cầu gì đều có thể gọi điện thoại!
Vương Song tùy ý liếc qua nhìn, trọn vẹn mười số điện thoại, cũng không có ném đi, nói không chừng chính mình ngày nào đó sẽ dùng đến.
Quay về tiểu khu, Vương Song nhìn thấy đồ đạc của Đồng Vũ đã bị mấy người đại hán ném từng thứ từng thứ ném ra ngoài, ví dụ như ga giường, chăn nệm, mỹ phẩm, thảm tập yoga, các loại túi xách tinh xảo, quần áo, thậm chí còn có cả đồ lót màu hồng, đã bị một số đại hán lặng lẽ thu lại, dường như để làm một số chuyện không thể diễn tả được.
Kem đánh răng, bàn chải đánh răng cũng bị ném lung tung xuống đất, ngay cả Vương Song cũng có chút kinh ngạc, chất lượng cuộc sống của nữ nhân này trước đó có vẻ không tệ, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, mỹ phẩm một thứ cũng không thiếu! Hắn thế nhưng biết rõ giá cả ở thành phố Thiên Thủy, có thể xưng là đắt đỏ!
Hai mắt Đồng Vũ đẫm nước mắt đứng trước cửa, vẻ mặt bất lực nhìn đồ đạc của chính mình bị ném xuống mặt đất bên ngoài.
Nhìn thấy Vương Song, trên mặt càng hiện lên một vòng xấu hổ, Vương Song cũng không hứng thú quan tâm chuyện của nàng, dùng chìa khóa mở cửa phòng, rồi đi vào.
– Mau chóng chuyển đồ đi, không được quấy rầy ta ngủ!
Vương Song nói với đại hán vẫn đang không ngừng khuân đồ.
– Dạ được, ông chủ Vương, ngài yên tâm, động tác của chúng ta nhẹ hơn chút, lập tức sẽ xong, thật ngại quá, xin lỗi, xin lỗi!
Đại hán cầm đầu khom lưng nói, dứt lời, đều nói với mấy tên đại hán:
– Động tác đều nhẹ nhàng chút, đừng quấy rầy ông chủ Vương nghỉ ngơi!
Mấy tên đại hán nghe vậy, động tác cũng không tiếp tục thô lỗ nữa, mà chính là cẩn thận từng li từng tí khuân đồ, đây chính là quy tắc của mạt thế, có tiền chính là đại gia, lập tức có thể ra lệnh cho người khác.
Vương Song thấy thế, hài lòng gật đầu, bước vào trong phòng, lập tức thả mình xuống chiếc giường mềm mại trắng noãn, thứ đáng để nói đến là căn nhà này chỉ có hai phòng ngủ, một cái là phòng ngủ chính của Vương Song, còn có một cái là phòng ngủ thứ hai, chẳng qua cái phòng ngủ thứ hai này cũng rộng tới hơn hai mươi mét vuông, đừng nói một người, ba người đều có thể ở lại!
Vương Song nằm trên chiếc giường lớn mềm mại ngủ một giấc ngon lành, sau khi tỉnh lại đồng hồ treo trên tường đã là tám giờ, lúc này Vương Song cảm thấy có chút đói bụng, nghĩ một hồi, bên cạnh tiểu khu có không ít chỗ ăn cơm, ngược lại có thể nếm thử một chút, xem mỹ thực ở nơi này so với ở thành phố Giang Nam thì như thế nào.
Mở cửa, Vương Song chợt sững sờ, Đồng Vũ đang ở trước của nhà hắn, bên cạnh là các loại hành lý, quần áo, bị vô số hành lý bao vây như vậy, trông nàng vừa đáng thương lại vô cùng bất lực!
Đồng Vũ nước mắt rưng rưng nhìn Vương Song, tựa như muốn Vương Song mở miệng thu lưu nàng, chẳng qua Vương Song hoàn toàn làm như không thấy, lộ ra một nụ cười nhạt, lập tức muốn từ bên cạnh đi ra.
Hắn không phải người làm từ thiện, không thể nào nhìn thấy một người có khó khăn là phải trợ giúp, cho dù hắn là Tiến Hóa Giả, cũng không chịu được kiểu tiêu xài này, hơn nữa nữ nhân này lúc ấy dường như có chút khinh thường chính mình, cho nên hắn càng không có lý do gì phải giúp nữ nhân này!
– Này!
Đột nhiên, Đồng Vũ cắn môi gọi Vương Song, nước mắt tựa như sắp rơi xuống, nàng là một nữ nhân, còn là một nữ nhân xinh đẹp, bởi vậy, nàng hiểu rõ chính mình không có nơi ở cố định, nàng sẽ trực tiếp bị đuổi ra khỏi khu bình thường, vừa nghĩ đến sự khủng bố của khu dân nghèo nàng đã không nhịn được phải run lên.
Cho nên, vì có thể ở lại, nàng không thể không nghĩ tất cả các biện pháp, thậm chí chủ động hạ xuống thể diện để cầu xin sự giúp đỡ của một người xa lạ!
– Sao vậy?
Vương Song nghi ngờ nhìn nàng, hỏi.
Chương 573: Bạch Manh Manh!
– Ta, ta có thể…ở lại nhà của ngươi hay không….
Khuôn mặt Đồng Vũ đỏ bừng, cúi đầu ngữ khí lí nhí nhỏ giọng nói.
Vương Song cảm thấy mình nghe lầm rồi, trừng lớn hai mắt, có chút không xác định nói:
– Ngươi nói ngươi muốn ở lại nhà của ta?
Nghe được ngữ khí của Vương Song, Đồng Vũ cúi đầu càng thấp hơn.
– Ta không có chỗ ở, ta có thể tạm thời ở lại nhà ngươi không, ta sẽ đi tìm việc làm, chờ ta tìm được việc làm, ta có thể nộp tiền thuê cho ngươi, ta sẽ không ở không đâu.
Giọng nói của Đồng Vũ lí nhí nói.
Vương Song nhàn nhạt dò xét đối phương, có chút mỉa mai nói:
– Dựa vào cái gì, ta phải cho ngươi ở, ta lại không quen biết ngươi, rất thân với ngươi sao?
– Ngươi sao lại không có chút khí độ của nam nhân vậy, ta dù sao cũng là một mỹ nữ, bây giờ bị đuổi ra khỏi, chẳng lẽ ngươi không thể thương hại ta một chút hay sao!
Đồng Vũ dường như bị Vương Song kích thích, giọng nói lớn hơn rất nhiều.
Vương Song khinh thường liếc nàng một cái, quả thật, dung mạo và khí chất của nàng Vương Song miễn cưỡng chấm cho nàng chín mươi điểm, nhưng nàng có quan hệ gì với hắn, hắn lại không phải người nhìn thấy mỹ nữ là đi không nổi, chẳng lẽ là mỹ nữ là có thể yêu cầu hắn vì đối phương làm việc cho đối phương sao.
Trong mạt thế, có rất nhiều nữ nhân gặp nạn, bản thân cũng không thể quản nổi, cũng không muốn quản tới.
– Thật ngại quá, ta không giúp được ngươi, ngươi vẫn nên nghĩ cách khác đi!
Vương Song lạnh nhạt nói một câu, sau đó muốn rời đi.
– Ô ô, sao ngươi lại máu lạnh như vậy, ta cũng đâu có ở không, ta tìm được việc sẽ trả tiền thuê nhà cho ngươi mà…
Nước mắt của Đồng Vũ cũng không kìm được nữa, giống như những hạt châu bị vỡ tan rơi xuống.
Vương Song lập tức cảm thấy đau đầu, bất đắc dĩ xoay người, chỉ vào một căn phòng bên cạnh, nói:
– Bên cạnh ngươi không phải còn có một nhà sao, hình như cũng là một nữ sinh, ngươi tại sao không đi cầu xin nàng hả!
– Các nàng có rất nhiều người, đều đã chật rồi, hơn nữa, quan hệ giữa ta và các nàng không tốt lắm.
Đồng Vũ vừa thấp giọng khóc nức nở, vừa lí nhí trả lời.
Nghe vậy, Vương Song càng không muốn để ý tới Đồng Vũ, ngay cả nữ nhân các nàng cũng chán ghét nàng ta, có thể biết được nàng bình thường có bao nhiêu kém duyên, giao lưu với người khác có bao nhiêu nát, bao nhiêu khiến người ta chán ghét.
– Phòng của ta ngươi thuê không nổi đâu, vẫn nên đừng lãng phí thời gian nữa!
Vương Song nói xong, lập tức muốn rời khỏi, không ngờ tới Đồng Vũ ở phía sau kéo mạnh cả người hắn, có chút không phục nói:
– Ta tìm được việc lập tức trả tiền thuê cho ngươi, ta chỉ cần một căn phòng mà thôi, chẳng lẽ ta đường đường là một nghiên cứu sinh khoa tài chính đi tìm việc chẳng lẽ không trả nổi tiền thuê một căn phòng hay sao!
Vương Song không nói gì thêm, lấy chìa khóa ra, mở cửa, lạnh nhạt nói với Đồng Vũ:
– Ngươi cảm thấy một tháng ngươi có thể có được tiền lương là hai trăm cân lương thực sao?
Nhìn thấy trang hoàng trong phòng Vương Song, Đồng Vũ trong nháy mắt trừng to mắt, dường như vô cùng nghi hoặc vì sao đều là một tầng phòng trọ, sao lại chênh lệch lớn tới như vậy, so với phòng trọ trước đó của nàng, phòng Vương Song ở mới là cuộc sống thật sự!
Đồng Vũ trợn trừng mắt, nàng rất rõ ràng tiền thuê căn phòng này cho dù là nàng có tìm một công việc mới, cũng không có khả năng ở nổi!
– Cho nên, đừng có tiếp tục dây dưa với ta!
Vương Song thờ ơ nói, xoay người lập tức rời khỏi.
Đồng Vũ có chút thất hồn lạc phách nhìn bóng dáng xoay người rời đi của Vương Song, đột nhiên cắn răng một cái, lần nữa lớn tiếng nói:
– Rốt cuộc làm gì thì ngươi mới đồng ý cho ta ở lại? Điều kiện gì ta đều đáp ứng ngươi!
Bước chân Vương Song dừng lại, xoay người lại, cười như không cười liếc nhìn nàng một cái, đánh giá nàng một lượt từ trên xuống dưới, nhìn tới nỗi Đồng Vũ có chút run rẩy.
-Ngươi, ngươi muốn như thế nào?
Đồng Vũ có chút e ngại nhìn Vương Song một cái.
– Nếu ngươi đã quyết tâm như vậy, ta có thể đồng ý cho ngươi ở lại, chẳng qua điều kiện gì ngươi cũng đồng ý sao?
Khóe miệng Vương Song lộ ra một độ cong nhỏ.
– Ta đồng ý, ta khẳng định đáp ứng!
Đồng Vũ nghe vậy, trên mặt lộ ra một vòng kinh hỷ, lập tức vội vàng gật đầu, sợ Vương Song đổi ý.
– Vậy thì tốt, trước tiên đi mua thức ăn, nấu cơm cho ta.
Vương Song đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, từ trong túi lấy ra một lương phiếu giá trị một trăm, đưa cho Đồng Vũ lạnh nhạt phân phó.
– Ách, mua thức ăn nấu cơm?
Đồng Vũ sững sờ một chút.
– Không biết ư?
Vương Song nhíu mày, nếu như chuyện đơn giản như vậy cũng không biết làm, vậy hắn cũng không cần thu lưu nữ nhân này!
– Biết, biết, ta lập tức đi, bảo đảm ngươi ăn tới mỡ dính đầy miệng!
Đồng Vũ một tay nhận lấy lương phiếu của hắn, nhanh như chớp chạy tới thang máy xuống lầu.
Vương Song lộ ra một nụ cười hài lòng, đang muốn rời đi, đột nhiên, cửa phòng một bên khác mở ra, một nữ tử lớn lên vô cùng đáng yêu bước tới, nhìn Vương Song, ngọt ngào giới thiệu:
– Soái ca, xin chào, ta là Bạch Manh Manh, khách thuê phòng 903, rất vui được làm quen với ngươi!
Chương 574: Bạch Manh Manh! (2)
Vương Song nhìn cô gái đang mặc bộ đồ ngủ màu trắng rộng rãi, trên mặt có chút mập mạp, đặc biệt là khi cô gái cười nhìn cực kỳ đáng yêu, giống như một con gấu nâu nhỏ ngây thơ chân thành, khiến Vương Song không tự chủ lộ ra một vòng tươi cười.
– Xin chào, Bạch Manh Manh, ta tên là Vương Song!
Vương Song mỉm cười chào hỏi đối phương:
– Có ai nói với ngươi là ngươi vô cùng đáng yêu không?
– Hì hì, Vương đại soái ca, ngươi cũng không phải người đầu tiên khen Manh Manh như vậy đó, rất nhiều người đều nói như vậy.
Bạch Manh Manh hơi tự luyến nói, nhưng lại không hề khiến cho người ta sinh ra một tia chán ghét.
– Ngươi cũng rất đẹp trai nha, còn là một đại thổ hào nữa!
Bạch Manh Manh cười hì hì nói, dứt lời, nhìn bốn phía, mũi hơi nhíu lại một cái, cẩn thận nói với Vương Song:
– Đồng Vũ kia thế nhưng là một người rất cao ngạo, bình thường nàng đều xem thường chúng ta, bây giờ mặc dù gặp rắc rối, nhưng Vương đại soái ca muốn đánh chủ ý vào nàng đoán chừng có chút khó khăn! Nàng chính là một bông hồng có gai!
Vương Song yên lặng, thì ra tiểu nha đầu này đến cáo trạng với chính mình, xem ra những lời vừa rồi nàng chắc hẳn đều nghe thấy! Vương Song lắc đầu, khẽ cười nói:
– Cảm ơn lời nhắc nhở của Manh Manh, ta sẽ chú ý! Sau này hoan nghênh ngươi tới nhà ta làm khách!
– A, thật sao, vậy thì không được lừa Manh Manh đó, nào, ngoéo tay!
Ánh mắt Bạch Manh Manh sáng lên, gương mặt tràn đầy vui vẻ nói, còn đưa ra một ngón tay muốn móc ngoéo với Vương Song.
Vương Song cảm nhận được tính cách hoạt bát đáng yêu của Bạch Manh Manh, cũng lộ ra một vòng ý cười, đưa ngón trỏ ra móc ngoéo với đối phương.
– Oa, đây là ngón tay ngươi sao? Thật sự là còn đẹp hơn tay của nữ nhân!
Bạch Manh Manh nhìn vào ngón tay của Vương Song, không nhịn được lần nữa kinh thán.
– Được rồi, Vương đại soái ca, nghe nói ngươi bảo Đồng Vũ đại tỷ đi mua đồ ăn, ta có thể sang cọ một bữa cơm sao?
Sau khi Bạch Manh Manh móc ngoéo tay với Vương Song, dùng đôi mắt to ngập nước nhìn Vương Song nói.
– Được rồi, đừng gọi ta là Vương đại soái ca, gọi ta Vương đại ca là được! Vào đi!
Vương Song cười nói, chỉ mới nói chuyện hai câu với Bạch Manh Manh này, Vương Song đã cảm thấy đối phương vô cùng hoạt bát, khiến cho người khác thấy thân thiết, nghe lời thỉnh cầu giống như làm nũng của đối phương, trực tiếp mở cửa phòng, làm ra một tư thế mời vào.
– Hì hì, cảm ơn Vương đại ca!
Bạch Manh Manh lanh lợi đi vào phòng, trên chân nàng còn đi một đôi dép lê hình thỏ màu trắng, bộ đồ ngủ trên người cô hơi chuyển động, hai cái thỏ trắng nhỏ màu trắng cũng theo đó nhún nhảy một cái.
Nhìn thấy cách trang hoàng trong căn phòng của Vương Song, Bạch Manh Manh càng vô cùng chấn kinh, một lúc đi xem phòng bếp, một lúc thì vào nhà vệ sinh, nhìn thấy bồn tắm siêu to gần như muốn nhảy vào đấy, sau đó lại đi vào phòng đọc sách lật xem thư tịch, Vương Song chỉ có thể nghe thấy từng đạo từng đạo tiếng kinh hô, chờ tới khi Bach Manh Manh bước ra, con mắt đều biến thành ngôi sao nhỏ.
– Vương đại ca, ngươi thật giàu đó! Phòng ở thế mà đẹp như vậy, cái gì cũng có! Ta thấy căn phòng này chẳng qua chỉ có sáu mươi mét vuông, nhưng ở tám người cũng không thành vấn đề!
Bạch Manh Manh trợn trừng đôi mắt đáng yêu, gương mặt tràn đầy hâm mộ nói.
– Ngươi có cần một bảo mẫu không, ta có thể làm tiểu bảo mẫu của ngươi, nấu cơm, giặt quần áo, quét dọn nhà cửa ta đều biết, còn có thể làm ấm giường cho ngươi, ta bảo đảm ngươi sẽ được phục vụ thoải mái, so với Đồng Vũ đại tỷ còn tốt hơn rất nhiều!
Bạch Manh Manh nghiêm túc nói, Vương Song không nhịn được bật cười:
– Manh Manh, ngươi làm công việc gì?
Nghe vậy, Bạch Manh Manh cười hì hì trả lời:
– Vương đại ca, ta làm việc ở hộp đêm! Mỗi ngày đều uống rượu với người ta, nói chuyện phiếm, cũng chính là trong miệng người khác thường gọi là làm gái!
Nghe thấy Bạch Manh Manh không tim không phổi, không thèm để ý chút nào nói ra nghề nghiệp của bản thân, Vương Song không khỏi sững sờ.
– Hì hì, Vương đại ca có phải thấy chán ghét Manh Manh, vậy Manh Manh về đây, không làm phiền Vương đại ca nữa!
Trên khuôn mặt của Bạch Manh Manh không hề lộ ra sự thất vọng, cay đắng, vẫn như cũ cười rất vui vẻ, dứt lời, lập tức muốn rời đi.
– Sao thế, không muốn ăn cơm sao? Là ghét bỏ ta ư?
Giọng nói nhàn nhạt của Vương Song truyền đến, nụ cười trên mặt Vương Song không thay đổi, nhưng mà lúc này tựa như có thêm một chút gì đó.
Nhìn thấy Vương Song ngồi trên sô pha mỉm cười nhìn chính mình, Bạch Manh Manh lập tức mạnh mẽ nhào lên người Vương Song, “chụt” một tiếng hôn lên mặt Vương Song, cười hì hì nói:
– Biết ngay là Vương đại ca cũng thích Manh Manh mà! Vương đại ca, có muốn chiếu cố việc kinh doanh của Manh Manh một chút không, Manh Manh có thể ca hát, uống rượu với ngươi, kể chuyện cười cho ngươi nghe!
– Được rồi, đừng nghịch nữa, sau này chỗ Vương đại ca ngươi muốn tới thì tớ.
Vương Song vỗ nhẹ lên vai đối phương, hắn có thể cảm nhận được đằng sau nụ cười vui vẻ của cô gái chưa tới mười tám mười chín tuổi này là bao nhiêu bất đắc dĩ và vô cùng đau khổ.
Chương 575: Cuộc chiến của hai nữ nhân!
Mỗi ngày ứng phó đủ loại nam nhân, cần tươi cười đối mặt, còn phải duy trì tính cách vui vẻ, hoạt bát, Vương Song thật sự khâm phục cô gái nhỏ vô cùng kiên cường này.
– Bạch Manh Manh, ngươi đang làm gì vậy, câu dẫn nam nhân mà câu dẫn đến tận đây!
Lúc này, Đồng Vũ quay về, nhìn thấy Bạch Manh Manh đang mặc đồ ngủ mỏng manh ngồi trong lòng Vương Song, nhất thời giật mình, có chút tức giận lạnh lùng nói.
Nàng và đám người Bạch Manh Manh vốn dĩ đã không hợp nhau, nhìn thấy nàng một gái gọi trong hộp đêm thế mà chạy tới chỗ của chủ nhà sau này của mình, làm sao không kinh ngạc cho được!
– Ngươi cái đồ phóng đãng này, phát tao cũng không biết chọn chỗ, đây là nơi ngươi có thể tới sao?
Giọng nói của Đồng Vũ lạnh lùng, trong tay nàng còn cầm bao lớn bao nhỏ rau xanh, còn có một miếng thịt heo.
Nhìn dáng vẻ là biết đã tiêu hết tiền Vương Song đưa cho nàng rồi!
– Đồng Vũ đại tỷ tỷ, ngươi về rồi à!
Bạch Manh Manh nhìn thấy Đồng Vũ quay về, không hề có chút khẩn trương, gương mặt nở nụ cười đáng yêu, ngọt ngào mỉm cười nói, không chỉ không rời khỏi, ngược lại hai tay còn vòng qua cổ Vương Song, hơi khiêu khích nói:
– Vương đại ca là một đại soái ca như thế, còn là một vị đại thổ hào, Manh Manh rất thích, Vương đại ca cũng rất thích Manh Manh mà.
Chỉ là người nào đó muốn câu dẫn nhưng người ta đều không thèm để ý đâu!
– Ngươi!
Sắc mặt Đồng Vũ lạnh lùng, cười lạnh nói:
– Bản thân không biết bẩn bao nhiêu, mỗi ngày không biết làm việc, uống rượu với nam nhân để kiếm tiền, bây giờ muốn lôi kéo khách nhân sao!
– Ta không có bản lĩnh thì ít nhất cũng không tới nỗi không có nhà để về, giống như người nào đó, mặt dày mày dạn cầu xin người khác thu lưu!
Bạch Manh manh không chút yếu thế, giống như một hạt tiêu nhỏ, Vương Song không ngờ tới Bạch Manh Manh cãi nhau thế mà lợi hại như thế.
Chẳng qua nhìn mùi thuốc súng giữa hai người bốc lên ngày càng nồng nặc, lập tức vội vàng cắt ngang, nói:
– Được rồi, đều bớt nói vài câu đi, Đồng Vũ, ngươi mau nấu cơm đi!
– Vâng!
Đồng Vũ thấy Vương Song không giúp chính mình, bĩu môi tức giận, muốn đi vào nhà bếp.
– Đợi đã, ngươi mua những thứ này đã tiêu hết bao nhiêu tiền?
Vương Song đột nhiên gọi Đồng Vũ lại, hỏi.
– Tiêu hết chín mươi!
– Không đúng, những thứ này nhiều nhất cũng chỉ bảy mươi!
Bạch Manh Manh ở một bên kêu lên, một mặt đắc ý nhìn nàng:
– Ngươi muốn tham ô, không có cửa đâu!
Ánh mắt Vương Song lạnh lùng nhìn Đồng Vũ, không nói gì, nhưng sắc mặt Đồng Vũ đột nhiên biến đổi, hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Manh Manh, có chút không cam lòng móc ra lương phiếu ba mươi cân trả lại Vương Song!
– Không có lần sau!
Vương Song cầm lấy, không hề nói nhiều, mặc dù hắn không quan tâm, nhưng lại không thích bị người khác giở trò.
Đồng Vũ mang đồ vào trong nhà bếp, chỉ nghe thấy từng âm thanh binh binh bang bang, các món ăn tinh xảo lần lượt được đặt lên bàn.
Bạch Manh Manh đã từ trong lòng Vương Song đứng dậy, ngồi ở bên cạnh bàn ăn, thèm thuồng nhìn các món ăn được bưng ra, giống như một con mèo nhỏ tham ăn.
Vương Song ở một bên kinh ngạc nhìn thủ nghệ của Đồng Vũ, không ngờ tới nàng còn có tài bếp núc.
– Ừ, không tồi!
Vương Song ăn thử món trứng xào cà chua, mùi vị mặc dù kém hơn đầu bếp thành phố Giang Nam của mình, nhưng so với người bình thường đích thật xem như là không tồi!
Bạch Manh Manh ở bên cạnh thì không giống như hắn tinh tế nhấm nháp, tư thế ăn như gió cuốn mây bay đều khiến Vương Song giật mình, nữ hài tử đáng yêu hoạt bát như thế khi ăn đồ ăn lại đáng sợ như vậy!
Đồng Vũ nấu cơm xong, mới phát hiện hai người gần như đã ăn sạch sẽ đồ nàng nấu, vội vàng cầm một bộ bát đũa lên, gia nhập vào trong đó.
Cơm nước no nê, ba người đều có chút hài lòng ngồi trên ghế, vẻ mặt của Bạch Manh Manh thỏa mãn vỗ vỗ bụng nhỏ đang phồng lên của chính mình:
– Lần đầu tiên được ăn những món ngon tới như vậy!
– Hừ, ngươi cũng đang chiếm tiện nghi của Vương ca, một bữa cơm lương phiếu bảy mươi, tiền lương một tháng của ngươi cũng chỉ bằng một bữa cơm này!
Đồng Vũ cười lạnh nói.
– Hì hì, nghe ngươi nói như vậy, ta thật sự cần phải ôm chặt cái bắp đùi to giống như Vương đại ca nhỉ.
Bạch Manh Manh không tim không phổi cười nói, sóng mắt lưu chuyển, lại bổ nhào vào người Vương Song, làm nũng:
– Vương đại ca, ngươi để ta làm tiểu bảo mẫu của ngươi đi, nhất định phải càng tốt hơn Đồng Vũ, cam đoan hầu hạ ngươi tới thoải mái vui vẻ, ta không cần tiền lương, chỉ cần ngươi cho ta cơm ăn là được!
– So với ta, ta biết nấu cơm, biết giặt quần áo, biết dọn nhà, còn là nghiên cứu sinh, ngươi lấy cái gì để so với ta!
Đồng Vũ lạnh lùng nói.
– Nấu cơm, giặt quần áo có cái gì giỏi chứ, nơi này có máy giặt tự động, còn có máy hút bụi, mấy cái năng lực của ngươi có tác dụng gì, nghiên cứu sinh, bây giờ bên ngoài các tiến sĩ thạc sĩ đều là cả một đống, nhưng đều tranh nhau quét rác kiếm sống qua ngày, mặc dù ta không phải nghiên cứu sinh, nhưng ta có thể bồi Vương đại ca ngủ, còn biết các loại tư thế, ngươi có thể sao?
Bạch Manh Manh khiêu khích nói.
Chương 576: Cuộc chiến của hai nữ nhân! (2)
– Ngươi cũng chỉ biết lên giường với nam nhân!
Đồng Vũ tức giận nói.
– Ha ha, Vương đại ca, ngươi không muốn nhìn thử dáng vẻ của Đồng Vũ đại tỷ khi mặc một chiếc váy ren tơ tằm xuyên thấu, đi tất đen sao? Chậc chậc, một vị nghiên cứu sinh ngành Tài chính, biến thân thành ngọc nữ thành thục, đây có lẽ là điều mà rất nhiều người đều không nhìn thấy đó.
Bạch Manh Manh khuyến khích Vương Song.
– Ngươi….
Sắc mặt Đồng Vũ đại biến, vẻ mặt lo lắng nhìn Vương Song, nàng chỉ sợ Vương Song sẽ đưa ra loại điều kiện này, nàng có thể nấu cơm, quét dọn vệ sinh, làm khuân vác, nhưng bắt nàng làm ra loại chuyện này, nàng tuyệt đối không thể làm được.
– Hừ, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ nấu chút cơm, quét dọn vệ sinh là có thể miễn phí ở lại một chỗ tốt như nơi này sao, não của ngươi có phải bị hỏng rồi không, đây chính là mạt thế, cái gì cũng không có gắng mà còn muốn ở trong chỗ tốt như vậy, ngươi còn cho rằng mình là công chúa sao! Vương đại ca thấy ngươi đáng thương, cho ngươi vào đây ở, bản thân còn không biết điều, thì đừng trách người ta đuổi ngươi ra ngoài!
Bạch Manh Manh hừ lạnh, nói.
Vương Song nghe thấy lời của Bạch Manh Manh, ánh mắt sáng lên, cứ nhìn gương mặt có chút ngạo khí của Đồng Vũ kia là luôn cảm thấy không chút thoải mái, hắn thực không thích một nữ nhân luôn bày ra dáng vẻ cao ngạo với chính mình, không khỏi lộ ra một vòng ý cười nhàn nhạt.
– Manh Manh nói rất đúng, nếu muốn ở lại, thì phải bỏ ra đại giá tương ứng, chỗ ta cũng không phải nơi làm từ thiện, hành lý của ngươi vẫn còn ở bên ngoài đấy.
– Vương đại ca, chỗ ta có quần áo đó, để ta về lấy nhé!
Bạch Manh Manh có chút hưng phấn nói, trực tiếp chạy ra ngoài, chẳng mấy chốc đã cầm đến một chiếc váy ren xuyên thấu và một đôi tất đen.
Gương mặt Đồng Vũ tràn đầy khẩn cầu nhìn lấy Vương Song, mà Vương Song lại bị Bạch Manh Manh giống như bạch tuộc ôm chặt lấy, nói:
– Vương đại ca không thể mềm lòng đối với nữ nhân này! Nếu không Manh Manh sẽ rất buồn!
Một đôi thỏ trắng nhỏ không ngừng ma sát trước ngực Vương Song, khiến cho Vương Song cũng cảm thấy một trận lửa nóng không tên bùng lên.
“Bạch Manh Manh đáng ghét!”
Trong lòng Đồng Vũ thầm oán hận, chẳng qua nhìn thấy ánh mắt càng ngày càng lạnh lùng của Vương Song, trong lòng nàng khẽ run lên, biết ngộ nhỡ thật sự bị đuổi ra khỏi nhà, kết cục tuyệt đối vô cùng thê thảm.
– Ta mặc!
Đồng Vũ cắn răng, sắc mặt đỏ lên, cầm quần áo rồi muốn đi vào phòng.
– Mặc luôn ở đây đi! Ngay trước mặt của Vương đại ca mặc đi!
Bạch Manh Manh tựa như không ép chết Đồng Vũ thì không cam tâm, tiếp tục bức bách.
Trong lòng Vương Song cũng cảm thán tiểu nha đầu thù dai này thế nhưng thật là lợi hại, xem ra lời nói vừa nãy của Đồng Vũ bề ngoài nàng mặc dù không thèm để ý, trên thực tế thì đều nhớ kỹ, lần này bắt được cơ hội muốn ép Đồng Vũ vào chỗ chết! Quả nhiên, lòng nữ nhân, như mò kim dưới đáy biển, duy nhất tiểu nữ tử mới khó nuôi như vậy! Chẳng qua hắn cũng không quan tâm, ngược lại cực kỳ hứng thú nhìn Đồng Vũ.
Đồng Vũ hít một hơi thật sâu, không nói gì nữa, run run tay, cởi từng món từng món quần áo ra, lộ ra vóc dáng hoàn mỹ mà cao gầy, một mái tóc dài tùy ý buông xõa trên vai, một đôi chân dài càng khiến dáng người lộ ra ngực nở mông cong, da thịt trắng nõn, đôi bồng đào vô cùng đầy đặn không có lớn như Thái Hiểu, nhưng so với tiểu nhũ câu nhỏ của Bạch Manh Manh thì lớn hơn rất nhiều!
Vương Song và Bạch Manh Manh đều trừng lớn hai mắt, Bạch Manh Manh là kinh thán xuất phát từ trong lòng, không ngờ tới vị như núi băng này lại có dáng người đẹp tới như vậy.
Mà Vương Song cũng hơi kinh ngạc, trong mắt hiện lên một vòng nóng rực.
Đạt tới nhất gia, tố chất thân thể hắn đã vượt lên rất nhiều, đồng thời, năng lực phương diện nào đó cũng mạnh hơn rất nhiều, bỗng dưng nhìn thấy một màn hương diễm như thế, bài tiết hormone trong cơ thể hắn cấp tốc tăng lên!
Đồng Vũ vậy mà lần đầu tiên lộ ra một vòng ý cười đối với Vương Song, một đôi mắt chứa đựng sự cao ngạo bây giờ lại biến thành một dòng nước đầy ý xuân, ưu nhã nhìn Vương Song, sau đó chầm chậm cầm lấy chiếc váy ren xuyên thấu và tất đen chậm rãi mặc vào, tựa như cố ý để Vương Song nhìn rõ, còn cố ý thả chậm tốc độ.
Vương Song và Bạch Manh Manh nhìn Đồng Vũ từ một thành phần trí thức khí chất cao ngạo trong nháy mắt trở thành một nữ nhân thành thục gợi cảm, thậm chí xuyên qua chiếc váy xuyên thấu kia, còn nhìn thấy đồ lót màu hồng ở bên trong, trên mặt lộ ra một vòng cổ quái.
– Ca ca, ngươi còn muốn tiểu Vũ làm gì nữa?
Giọng nói của Đồng Vũ mang theo dụ hoặc vang lên, chậm rãi đi tới bên cạnh Vương Song, đẩy Bạch Manh Manh ra, ngồi xuống đùi Vương Song, nũng nịu nói:
– Ca ca, ngươi để tiểu Vũ, tiểu Vũ cũng có thể làm ấm giường cho ngươi, ngủ với ngươi!
Nhìn thấy Đồng Vũ giống như biến thành một người khác, hai mắt Bạch Manh Manh trợn tròn, nói:
– Uy, ngươi điên rồi ? Hay là hỏng não rồi!
Chương 577: Cuộc chiến của hai nữ nhân! (3)
Đồng Vũ liếc nhìn Bạch Manh Manh, khẽ cười nhẹ nhàng nói:
– Ngươi nói đúng, bây giờ là mạt thế, có thể sống sót là đã không dễ dàng rồi, có thể ở trong một nơi tốt như vậy, làm sao không phải trả đại giá đây, không chỉ là lên giường, chỉ cần Vương ca đồng ý, lên giường mỗi ngày đều có thể!
– Ngươi đều có thể làm được, sao ta lại không thể, ít nhất ta còn sạch sẽ hơn ngươi, đây là lần đầu của ta!
Vương Song bình tĩnh nhìn đối phương, tựa như muốn nhìn xem đây có thật sự là nàng, Đồng Vũ một mặt vũ mị nhìn hắn, sắc mặt không chút thay đổi, nhìn một hồi, Vương Song lộ ra một vòng ý cười khó hiểu, vỗ một cái lên đùi Đồng Vũ, nhất thời lập tức cảm nhận được một tia run rẩy không dễ phát giác.
– Được rồi, đi dọn dẹp một chút, rửa bát đũa đi, sau đó chuyển hành lý của bản thân vào đi.
– Cảm ơn Vương ca.
Ánh mắt Đồng Vũ lộ ra một vòng kinh kỷ, bắt chước dáng vẻ của Bạch Manh Manh “chụt” một cái hôn lên mặt Vương Song.
Nhìn bóng lưng liên tục bận rộn của Đồng Vũ, Vương Song quay đầu nhìn Bạch Manh Manh một bên đang cầm hoa quả ăn ngon lành, dò hỏi:
– Manh Manh, ngươi biết bây giờ ở chỗ nào có thể truyền tin trong cự ly xa không?
Bạch Manh Manh đang ăn vô cùng vui vẻ, bình thường nàng có bao giờ được ăn hoa quả, nhưng ở chỗ Vương Song lại có rất nhiều, nàng đang hận không thể ăn hết, bỗng nhiên nghe thấy câu hỏi của Vương Song, nhất thời hơi sững sờ, nghi ngờ hỏi:
– Truyền tin cự ly xa? Muốn bao xa?
– Một nghìn cây số trở lên.
– Không có khả năng, bây giờ tất cả mạng Internet đều biến mất toàn bộ, điện thoại truyền tin ở nơi này thì vẫn do người chuyên nghiệp sửa chữa, chỉ có thể sử dụng trong căn cứ thành phố Thiên Thủy, hoàn toàn không thể ra bên ngoài căn cứ.
Bạch Manh Manh suy nghĩ một lúc, trực tiếp nói.
– Cũng không phải không có cách.
Đột nhiên, Đồng Vũ ở một bên đang bận rộn nói, nhất thời khiến hai người kia kinh ngạc quay đầu nhìn, dường như chuyển hành lý hơi mệt, trên trán Đồng Vũ lấm tấm mồ hôi, váy ren xuyên thấu cũng bị dính sát vào người, khiến đường cong dáng người hoàn mỹ lộ ra càng thêm mê người, ngay cả Vương Song nhìn cũng có chút động tâm.
– Mặc dù không có Internet, nhưng một số đồ vật nguyên thủy nhất vẫn có thể sử dụng, năm đó Hoa Quốc còn chưa thành lập, không phải đã sử dụng radio, thứ đồ chơi này không cần Internet, nhưng lại có thể tiến hành truyền tin trong cự ly xa!
Đồng Vũ chậm rãi nói, dứt lời, có chút tò mò nhìn Vương Song, không hiểu tại sao Vương Song lại hứng thú đối với chuyện này.
– Ngươi nói thật nhẹ nhàng, radio truyền tin kia thế nhưng nằm trong tay thế lực của tứ đại bá chủ, muốn truyền tin ra, không có sự đồng ý của bọn họ, làm sao có thể!
Bạch Manh Manh không phục nói:
– Bây giờ những đại nhân vật trong đặc khu kia cực kỳ coi trọng cách liên hệ truyền tin này, cho dù là một Tiến Hóa Giả đại nhân, muốn truyền tin và liên lạc với bên ngoài đều không có khả năng, càng đừng nhắc đến…
Tựa như cảm thấy bản thân suýt chút nữa nói sai, Bạch Manh Manh mạnh mẽ dừng lại.
Vương Song thì không có để ý, nhưng lại cảm thấy rất hứng thú với những gì Bạch Manh Manh nói.
– Tại sao Tứ đại bá chủ lại khống chế truyền tin khắt khe tới như vậy?
Vương Song tò mò dò hỏi.
– Không biết, ta cũng nghe nhưng người khác trong hộp đêm nói tới, nơi đó loại người gì cũng có, chính là nơi có tin tức linh thông nhất.
Bạch Manh Manh lắc đầu, nói.
Thời gian mấy ngày sau đó, Đồng Vũ ở lại chỗ của Vương Song, mỗi ngày chịu trách nhiệm mua đồ ăn, nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp, kiêm chức bị Vương Song thỉnh thoảng chiếm tiện nghi.
Đồng Vũ cũng không hề quan tâm, ở chỗ Vương Song gần như cái gì cũng không thiếu, mỗi ngày muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, hoa quả, ranh xanh, tùy ý ăn, cuộc sống này so với nàng của trước khi mạt thế còn tự tại hơn.
Bạch Manh Manh cũng mỗi ngày đều tới ăn chực uống chực, mở miệng gọi từng tiếng Vương ca vô cùng ngọt ngào, Vương Song cũng rất yêu thích tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu này, mỗi lần đều không có ngăn cản, hơn nữa Bạch Manh Manh làm việc ở hộp đêm, mỗi ngày đều có thể đạt được không ít tin tức, Manh Manh cũng sẽ kể lại cho Vương Song.
Mà ban ngày thỉnh thoảng Vương Song ra ngoài, tùy ý đi dạo ở khu bình thường, từ cửa hàng, đến siêu thị, lại tới công xưởng,…từng tấc đất của khu bình thường gần như bị Vương Song đi hết, thậm chí Vương Song cũng thử đi vào đặc khu, gác cổng ngoài cửa đương nhiên không ngăn được hắn, chẳng qua thời điểm hắn vừa bước vào đặc khu thế mà cũng mơ hồ phát giác được một cỗ khí tức của nhất giai cường giả, khiến cho Vương Song giật mình, trong nháy mắt rời đi!
Sau khi Vương Song biết tứ đại bá chủ đã độc quyền truyền tin ở nơi này, lập tức nghĩ cách làm cách nào liên lạc với đám người Thu Ảnh Đồng, thông báo tình hình của hắn, báo bình an cho bọn họ, dù sao thân nhân của Vương Song đều ở nơi đó, nếu như bọn họ thật sự cho rằng chính mình kẹt ở nơi này loạn lên, chỉ sợ thân nhân của hắn sẽ gặp xui xẻo!
Chương 578: Khí tức cường giả nhất giai!
Thật ra, Vương Song có thể trực tiếp sử dụng Huyền Lân Sí bay đi, chẳng qua nếu như thế, e rằng sẽ lập tức hấp dẫn sự chú ý của tứ đại bá chủ, Vương Song trải qua những lần dò xét trước đó, đã xác định được căn cứ thành phố Thiên Thủy tuyệt đối có Tiến Hóa Giả nhất giai, đồng thời không chỉ có một, nếu bọn họ liên thủ đối phó chính mình, Vương Song thật sự không có bao nhiêu tự tin nắm chắc có thể đối phó, dù sao, có thể trong thời gian nửa năm sau khi tận thế mà tấn thăng nhất giai, tuyệt đối đều là nhân kiệt, đều là tồn tại cấp bậc bá chủ trong mạt thế, nếu như một hai người, Vương Song tự nhận có thể ứng phó, chỉ sợ số lượng này sẽ vượt qua tưởng tượng của bản thân, hắn suy đoán, tứ đại bá chủ hẳn là mỗi nhà đều có ít nhất một vị cường giả nhất giai tọa trấn!
Ít nhất bốn vị cường giả nhất giai, Vương Song cũng không muốn bị bọn họ hiểu lầm, hơn nữa, bây giờ là mạt thế, các loại thú biến dị phi hành khắp nơi đều có, lúc ấy sự cường hãn của con nhất giai Hắc Điêu bỗng nhiên xuất hiện ở thành phố Hoa Tân vẫn còn nhớ như in trong đầu hắn đó! Vương Song tin rằng, đó tuyệt đối không phải mạnh nhất, nơi này cách thành phố Giang Nam gần nghìn cây số, khẳng định sẽ gặp phải rất nhiều loại Thú biến dị phi hành khủng bố, hắn cũng không muốn khiến bản thân tự tìm phiền phức.
Vương Song mới đến nơi này mấy ngày, đã phát hiện trong khu bình thường ở nơi này không chỉ có nhiều cửa hàng, khách sạn, siêu thị, mà còn có rất nhiều công xưởng chế tạo vũ khí, đạn dược và rất nhiều xưởng chế biến thực phẩm, quần áo, điều này cho thấy nền công nghiệp ở nơi này không hề yếu kém.
Mặc dù của rất nhiều sản phẩm người bình thường không mua nổi, nhưng nơi này lại không hề thiếu những kẻ có tiền, hắn đã tận mắt trông thấy rất nhiều thương nhân bụng phệ dẫn theo mấy người hoặc là những nữ tử xinh đẹp như ngọc, hoặc là phong tao chọc người, có khi lại là những nữ tử thanh thuần động lòng người tới các cửa hàng trang sức vật phẩm xa xỉ mua sắm không kiêng nể, dáng vẻ vung tiền như rác này khiến Vương Song đều rất kinh ngạc.
Cảm nhận được sự phồn hoa của nơi này, trong lòng Vương Song đều có chút động tâm, không muốn vội vàng rời đi như thế, trong lòng hắn có một suy nghĩ táo bạo, nơi này phồn hoa như thế, nếu như có thể liên hợp với thế lực của mình, e rằng sẽ trở thành đệ nhất đại thế lực trong Đông bộ, đương nhiên hai bên sẽ càn quét ngang dọc toàn bộ Đông Bắc Bộ, khả năng tương lai trở thành đỉnh cấp đệ nhất đại thế lực trong cả Hoa Quốc cũng chưa biết chừng!
Đương nhiên, Vương Song cũng biết đây chỉ là ý nghĩ đơn phương trong lòng mình mà thôi, trước mắt chỉ có một vấn đề vắt ngang trước mặt hắn, cho dù hai bên liên hợp, thì ai làm chủ, ai nắm quyền, ai phò tá, e rằng không bên nào nguyện ý nghe theo lời những người khác, bọn họ đều là bá chủ một phương trong mạt thế, muốn bọn họ cúi đầu, độ khó không thua kém việc lên trời.
Cho nên, bây giờ trong lòng Vương Song vẫn luôn đang suy tư, làm cách nào dưới sự lũng đoạn của tứ đại bá chủ liên lạc với mọi người ở thành phố Giang Nam.
Ở nơi này, lực lượng của chính mình vẫn quá mức đơn bạc, nếu như đám người Thu Ảnh Đồng và Tô Vũ có thể phái mấy người đến trợ giúp chính mình, thì hắn sẽ không tới mức bị động như vậy.
Hắn ngược lại còn có một cái trợ thủ, chính là tiểu Hổ, một con thú biến dị cấp mười một, nhưng hắn hoàn toàn không không dám dẫn nó ra ngoài, những người ở nơi này có sự sợ hãi và căm hận đối với thú biến dị đều rất rõ ràng, một khi hắn dám mang ra, chỉ sợ tất cả Tiến Hóa Giả trong căn cứ thành phố Thiên Thủy đều sẽ ra tay với chính mình!
Khi Vương Song đang chìm trong tự hỏi, một bàn tay nhỏ có chút trắng nõn mạnh mẽ che mắt hắn, Vương Song giật mình, năng lượng trong cơ thể theo bản năng lập tức muốn phản kích, chẳng qua cảm nhận được cỗ khí tức quen thuộc, Vương Song lập tức ngăn lại sự công kích từ năng lượng trong cơ thể, trên mặt lộ ra một vòng ý cười, trở tay dùng một tay ôm đối phương tới trước mặt mình.
– Ngươi chú mèo con tham ăn này, lại đói à?
Bạch Manh Manh tức giận nhìn Vương Song, trên người nàng mặc một chiếc áo màu trắng ngắn tay, lộ ra cánh tay trắng nõn, và mặc một chiếc váy ngắn cũn màu đen chỉ dài tới bắp đùi, Bạch Manh Manh hôm nay nhìn qua có một loại cảm giác vũ mị, bị Vương Song ôm vào lòng, chiếc váy hơi nhấc lên , lộ ra quần lót màu trắng ở bên trong.
Nhưng Bạch Manh Manh không thèm để ý chút nào, cũng có thể là thói quen, làm nũng với Vương Song:
– Mỗi lần đều có thể đoán ra là người ta, làm sao không đoán là Đồng Vũ đại tỷ chứ!
– Ha ha, ngay cả ngươi và Đồng Vũ ta cũng không phân biệt được, ta còn có thể lăn lộn cái rắm đó!
Vương Song khẽ đánh một cái vào mông Bạch Manh Manh, một cỗ cảm giác mềm mại co dãn truyền đến.
– Đồng Vũ đi mua đồ ăn rồi, để chốc nữa nấu cơm! Trước ăn chút hoa quả đi!
Vương Song cười nói.
– Vương ca, ngày mai ta tổ chức sinh nhật, ngươi có thể tới không?
Chương 579: Khí tức cường giả nhất giai! (2)
Bạch Manh không thèm để ý lắc đầu, hai chân kẹp lấy eo Vương Song, ôm lấy cổ hắn, có chút chờ mong nhìn Vương Song.
Vương Song vô cùng kinh ngạc:
– Ngươi tổ chức sinh nhật sao!
Sau đó lâm vào suy tư.
Nhìn thấy dáng vẻ của Vương Song, sắc mặt Bạch Manh Manh lập tức ảm đạm:
– Vương ca, ngươi có phải ghét bỏ Manh Manh bẩn không?
– Hừ, ngươi tự mình hiểu rõ bản thân, biết rõ thì tốt!
Lúc này, Đồng Vũ mua đồ ăn về, vừa hay nghe thấy lời Bạch Manh Manh, lạnh lùng nói.
– Manh Manh, đi, Vương ca dẫn ngươi đi mua quà!
Vương Song cười nhạt một tiếng, ngẩng đầu lên, nói với Bạch Manh Manh.
– Hả?
Bạch Manh Manh chợt sững sờ.
– Hả cái gì, vừa nãy ta chỉ đang nghĩ nên chuẩn bị gì làm quà tặng cho ngươi mà thôi!
Vương Song mỉm cười nói.
– Đúng rồi, Đồng Vũ, ngươi có muốn mua quà không?
Vương Song quay đầu, cười tủm tỉm nhìn Đồng Vũ.
– Quà!
Trong mắt Đồng Vũ lóe lên một trận ánh sao, những đồ nữ nhân thích nhất không chỉ là quần áo, túi xách, những trang sức vật phẩm xa xỉ bây giờ trong mạt thế đều có giá cao ngất trời, quần áo và túi xách của nàng trước đó đều là những thứ rẻ nhất do nàng mua ở chợ, vẻn vẹn chỉ dùng để giữ thể diện.
Bây giờ Vương Song thế mà muốn dẫn nàng đi mua sắm, trong lòng nàng vừa kinh hãi lại vừa vui vẻ, đồng thời còn có chút lo lắng.
– Hừ, còn muốn mua quà, trừ phi người ngủ với Vương ca! Nếu không nghĩ cũng đừng nghĩ!
Bạch Manh Manh ở bên cạnh lạnh lùng nói, đối với Đồng Vũ cảm thấy cực kỳ chán ghét.
– Người ta thế nhưng đã chủ động rất nhiều lần, chỉ cần Vương ca đồng ý, bất cứ lúc nào đều có thể!
Đồng Vũ lúc này cũng hóa thân thành một cái yêu tinh, nũng nịu nói với Vương Song.
– Thật sao?
Vương Song cười như không cười nhìn Đồng Vũ, hôm nay Đồng Vũ đã đổi sang một bộ quần áo khác, áo khoác màu xám, một chiếc quần bò màu lam nhạt, lộ ra sự xinh đẹp thanh thuần, Vương Song bị vừa rồi đã bị Bạch Manh Manh câu dẫn lửa nóng vốn đã dâng lên, thậm chí ngay cả Bạch Manh Manh đều có thể cảm nhận được thứ cứng rắn dưới bụng, nhìn thấy được trong mắt Vương Song lộ ra một tia nóng rực.
– Hì hì, người nào đó sắp gặp xui xẻo!
Bạch Manh Manh cười hì hì khẽ vuốt một cái, có chút lưu luyến rời khỏi người Vương Song, đứng bên cạnh chế nhạo nhìn Đồng Vũ.
Nhìn thấy tia nóng rực trong mắt Vương Song, Đồng Vũ vốn dĩ có chút vũ mị sắc mặt lập tức hơi thay đổi, trong lòng thoáng qua một cảm giác không tốt.
Vương Song nhìn Đồng Vũ, trực tiếp đứng dậy, ôm chặt lấy đối phương, trong ánh mắt có chút thất kinh của Đồng Vũ ôm nàng vào trong căn phòng của chính mình.
– Thả ta ra, thả ta ra!
Giọng nói khẩn trương của Đồng Vũ vang lên, Bạch Manh Manh hơi híp mắt lại, lộ ra một nụ cười giảo hoạt, bản thân cũng lặng lẽ đi theo.
– Loại chuyện tốt này, sao có thể không có ta chứ!
Trong phòng, quần áo của Đồng Vũ dưới lực lượng có chút cuồng bạo kia của Vương Song từng kiện từng kiện trượt xuống, theo một đạo âm thanh có chút đau đớn vang lên, cả phòng lâm vào một mảnh xuân sắc.
Vương Song tùy ý chinh phạt cỗ thân thể hoàn mỹ này, tố chất thân thể của hắn bây giờ có thể so với kim cương, dục vọng trong thời gian rất lâu không được khơi thông, mỗi ngày còn bị Đồng Vũ và Bạch Manh Manh này một lớn một nhỏ hai cái tiểu yêu tinh câu dẫn rục rịch, cũng không còn cách nào chịu đựng.
Rất nhanh, Đồng Vũ đã có chút không chịu được sự chinh phạt của Vương Song mà ngất đi, lúc này, một thân thể nhỏ nhắn xinh xắn bỗng dán lên sau lưng Vương Song, hốc mắt Vương Song có chút đỏ lên, bị cỗ thân thể mềm mại sau ở sau lưng tập kích một cái, một tay trực tiếp ôm lấy, nhất thời lại lập tức bắt đầu chinh phạt.
Trong phòng, từng tiếng từng tiếng âm thanh không biết là đau đớn hay là sung sướng không ngừng vang lên, kéo dài suốt mấy giờ mới dần bình ổn lại.
…..
Không biết đã trôi qua bao lâu, Vương Song dần dần tỉnh lại, cảm thấy đầu mình đều có chút choáng váng, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Vương Song nhìn hai thân thể như ngọc nằm trên giường, nhíu mày, trong mắt lóe lên một vòng nghi hoặc, vừa nãy dục vọng của chính mình dường như bị vô hạn phóng đại, đến sau cùng gần như không thể không chế chính mình, càng mơ hồ có một loại xúc động vô cùng mơ hồ, muốn hủy diệt tất cả, nếu không phải hai người các nàng dùng thân bình ổn thân thể chính mình, Vương Song cho rằng chính mình có thể trực tiếp san bằng cái tiểu khu này!
– Đây là xảy ra chuyện gì?
Vương Song vô cùng nghi hoặc, theo lý thuyết, tấn thăng đến nhất giai, thực lực của hắn xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, đây chính là chuyện tốt, sao lại đột nhiên nảy ra những ý niệm cực đoan như vậy, gần như khiến hắn không thế khống chế chính mình.
Phải biết rằng tinh thần lực của hắn là phương diện hắn mạnh nhất, cũng không thể nào có người có thể lặng yên không một tiếng động công kích hắn.
Một vị Tiến Hóa Giả cấp bậc đỉnh tiêm, nếu như ngay cả cơ thể của chính cũng không thể khống chế, đây là một chuyện đáng sợ bao nhiêu, Vương Song không thật sự không dám tưởng tượng.
– Xem ra, vấn đề này vẫn nên đi qua hỏi Đàm Long một chút.
Chương 580: Mua sắm sóng gió!
Vương Song lẩm bẩm một mình, thiên thư của Đàm Long trông có vẻ rất thần bí,dáng vẻ gần như chuyện gì cũng biết, có thể biết rõ vấn đề của chính mình đi!
Chẳng qua, tinh thần lực của Vương Song lúc này đã trở nên cực kỳ cường hãn, nếu như đi quan sát, sẽ phát hiện trong cơ thể chính mình, màu sắc của hỏa diễm màu vàng kia dường như càng đậm hơn một chút, mà số lượng đao khí cũng trở lên nhiều hơn một chút.
– Ưm….
Hai nữ mơ màng tỉnh lại, nhìn thấy Vương Song đang ngẩn người, vẻ mặt Đồng Vũ không chút che giấu phẫn hận nhìn Vương Song, còn Bạch Manh Manh thì cười hì hì ôm chặt lấy Vương Song, nhìn tiểu Vương Song còn đang nhất trụ kình thiên, sợ hãi than:
– Vương ca, ngươi thật lợi hại đó! Manh Manh đều không chịu nổi nha!
– Cặn bã!
Đồng Vũ cũng oán hận mắng.
Vương Song nhìn thấy hai nữ tỉnh lại, cũng không hề để ý, một tay khẽ sờ trước ngực hai nữ, sau đó cười nói:
– Mặc quần áo vào đi, dẫn các ngươi đi mua đồ đền bù tổn thất tinh thần!
Vương Song mặc quần áo tử tế, ngồi trong phòng khách chờ hai người, trọn vẹn nửa tiếng trôi qua, hai người mới từ phòng ngủ đi ra, chẳng qua Đồng Vũ bước đi lại có chút kỳ quái, cả khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ, không hề cho Vương Song kẻ chiếm đoạt cơ thể chính mình một chút sắc mặt tốt.
– Được rồi, Vương ca, chúng ta mau đi thôi!
Một tay Bạch Manh Manh ôm chặt một cánh tay Vương Song, vẻ mặt vui vẻ nói.
Vương Song nhìn Đồng Vũ, trên mặt lộ ra một tia ý cười, vươn tay ra, Đồng Vũ thấy thế, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng nghĩ đến chính mình đi mua sắm không thể bước đi khập khiễng như thế này, vẫn là miễn cưỡng nắm một bên tay còn lại của Vương Song.
Khu bình thường thành phố Thiên Thủy phân chia thành rất nhiều nơi, có nơi chuyên phục vụ ăn uống, cũng có nơi chuyên mua sắm, chẳng qua khu vực đắt nhất, xa hoa nhất thì nằm ở phía đông khu bình thường, cách chỗ Vương Song ở lại không xa, cũng chỉ có hai ba trăm mét, nơi đó là khu vực xa hoa nhất trong tất cả khu bình thường, đồng thời cũng là nơi tập trung nhiều phú hào.
Trung tâm thương mại, siêu thị, khách sạn, câu lạc bộ,…Các loại nơi ăn chơi muốn cái gì có cái đó, cho dù là Tiến Hóa Giải, ngẫu nhiên cũng nhìn thấy rất nhiều người tới đó.
Nơi này là thiên đường của người giàu, ở chỗ này, có tiền thì chính là đại gia, không có tiền một người phục vụ cũng đều coi thường ngươi.
Trong trung tâm thương mại Phú Nguyên, Bạch Manh Manh và Đồng Vũ một mặt hưng phấn đánh giá cách bài trí hoa lệ vàng son ở chung quanh, bình thường Bạch Manh Manh và Đồng Vũ sao có thể đến một nơi như thế này, nếu không phải có Vương Song, thì cả đời bọn họ cũng không thể vào được.
Vương Song tùy ý nắm tay hai nữ ngắm nghía xung quanh, tựa như một bông sen xanh di thế mà độc lập, người chung quanh đều theo bản năng tránh đi, ánh mắt nhìn Bạch Manh Manh và Đồng Vũ bên cạnh Vương Song, đều bị dung mạo và dáng người của các nàng làm cho kinh ngạc.
Trong một tiệm trang sức, nữ phục vụ xinh đẹp theo sát bên cạnh Vương Song, vẻ mặt cẩn thận quan sát Vương Song, Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đều hưng phấn đến mức ở một bên không ngừng lựa chọn đủ loại trang sức.
Ngay cả Đồng Vũ vốn vẫn luôn không cho Vương Song sắc mặt tốt lúc này cũng quên đi sự không tốt của Vương Song, cao hứng bừng bừng lựa chọn trang sức mình yêu thích, sau khi mạt thế, nàng đã bao giờ có tiền mua những thứ này, bây giờ khó khăn lắm mới bắt được cơ hội, nàng sao có thể không hung hăng làm thịt Vương Song một phen, dù sao các nàng đều biết Vương Song là một đại thổ hào, căn bản không thiếu tiền.
Vương Song liếc nhìn các loại trang sức xếp đặt bên trong, mỗi một cái đều có giá tiền trên một nghìn, không khỏi líu lưỡi, một cái rẻ nhất ở nơi này cũng bằng một người bình thường cả đời phấn đấu, thế mà những người giàu kia lại có thể tùy ý mua được, hắn đã tận mắt trông thấy một tên mập ở bên cạnh trực tiếp vung tay, mua cho nữ nhân bên cạnh một sợi dây chuyền trị giá năm nghìn, khiến hắn cũng không nhịn được cảm thán có tiền thật tốt.
– Vương ca, ngươi xem cái chúng ta chọn như thế nào?
Giọng nói của Bạch Manh Manh vang lên.
Vương Song vừa nhìn, ánh mắt lập tức sáng lên, một sợi dây chuyền màu bạc đeo trên cần cổ trắng như ngọc bích của Bạch Manh Manh, bên dưới là một mặt dây chuyền kim cương hình giọt nước, khiến cho Bạch Manh Manh nhìn vào bỗng có thêm một cỗ khí chất xuất thần.
Thứ Đồng Vũ chọn là một đôi khuyên tai bằng vàng, nhìn qua càng tăng thêm một phần khí chất cao quý ung dung, nữ phục vụ ở bên cạnh nhìn hai nữ, trong mắt hiện lên một vòng kinh diễm và hâm mộ, kinh diễm trước vẻ đẹp của hai nữ, hâm mộ các nàng có thể chỗ dựa là một vị thổ hào, trong mạt thế, tiểu tam, tình nhân không chỉ sẽ không bị người xem thường, mà càng được tôn trọng, có thể ôm được một cái bắp đùi, dựa dẫm vào một đại thổ hào đều có năng lực của chính mình, rất nhiều nữ nhân xinh đẹp muốn tìm một cái bắp đùi lớn để ôm lấy mà còn không tìm được cơ.
– Đẹp lắm, vừa vặn phối hợp với khí chất của các ngươi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










