1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 57 : Nói chuyện đêm khuya! (2) (c561-c570)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 57 : Nói chuyện đêm khuya! (2) (c561-c570)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 561: Nói chuyện đêm khuya! (2)

– Mà cũng chính bởi vì chuyện này, quan hệ của mẹ của nàng với ta càng ngày càng tệ, nàng luôn luôn hận ta hủy đi cuộc đời của con gái! Hủy đi tất cả!

Vương Song im lặng, không biết nên nói thế nào, cuối cùng vẫn thở dài, cuối cùng vẫn thở dài:

– Lão Hồ, loại chuyện như này, ta thật sự không biết nói gì thêm, ngươi là một người cha tốt, ngươi thân làm một người cha có thể làm đều đã làm tới cực hạn, chuyện duy nhất ngươi làm sai chính là ngươi không đủ mạnh, không thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, cũng có lẽ là quy tắc mạt thế đáng chết này, ép người ta vào mức đường cùng!

– Tiểu Song, ta biết ngươi không phải người bình thường, ngươi xem ở phân thượng Hồ ca ngươi dẫn ngươi ra, có thể đáp ứng ta một cái yêu cầu nhỏ?

Hồ Vạn Châu đột nhiên lên tiếng.

– Có liên quan đến Văn Văn sao?

Trên mặt Hồ Vạn Châu lộ ra một nụ cười khổ:

– Ta không đoán sai, ngươi thật sự không phải người bình thường, thật ra, yêu cầu của ta không cao, chỉ hi vọng một ngày nào đó, ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngươi có thể chiếu cố Văn Văn một chút để nàng không tới mức không thể sống nổi ở thành phố Thiên Thủy, dù chỉ để nàng rửa chén cho người ta, canh cổng, chỉ cần có thể cho nàng phần cơm ăn, có một nơi ở lại, ta đã hài lòng thỏa mãn rồi!

– Nàng vẫn còn trẻ, có tương lai tốt hơn, cho dù bây giờ là mạt thế, nhưng ta tin tưởng mạt thế sẽ luôn đi qua, nhân loại cuối cùng sẽ quay về quỹ tích ban đầu! Hy vọng Văn Văn có thể sống tới lúc đó!

– Đừng nói như vậy, lão Hổ, ngươi chắc chắn sẽ không sao, ta tin tưởng, ngươi nhất định có thể chờ tới ngày đó!

Vương Song vỗ vai Hồ Vạn Châu, nói:

– Còn về Văn Văn, ngươi yên tâm, Vương Song ta mặc dù không có bản lĩnh quá lớn, nhưng bảo đảm nàng cả đời không lo lại vẫn có thể làm được! Chẳng qua, ta càng hy vọng ngươi tận mắt nhìn thấy cảnh ấy!

Nghe vậy, trên mặt Hồ Vạn Châu lộ ra một vòng ý cười buông lỏng, lộ ra một vòng cảm kích nồng đậm với Vương Song:

– Ta sẽ cố gắng sống sót, không tận mắt thấy nàng lấy chồng, bây giờ ta làm sao dám chết chứ!

– Được rồi, lão Hổ, đừng nói những lời xúi quẩy như vậy, nào, cho ngươi đồ tốt!

Trong hai tay Vương Song xuất hiện một khối thịt khô bịt kín, đây là thứ làm từ thịt thú biến dị, được đóng gói lại, Vương Song tồn trữ không ít trong trữ giới vật của chính mình.

Nhìn thịt khô cỡ một nắm tay Vương Song lấy ra từ trong túi áo, lão Hổ vô cùng chấn kinh, túi áo trên người Vương Song đều nát rồi sao có thể còn có đồ gì, chẳng qua hắn mặc dù thần kinh không ổn định, nhưng lại hiểu rõ có chuyện không nên hỏi, chỉ là càng thêm tò mò về sự thần bí của Vương Song!

Trầm mặc nhận lấy, cần thận từng li từng tí mở ra, cắn một cái, tựa như thật lâu chưa từng ăn thịt, hắn cảm thấy thịt này không giống với thịt ăn trước khi mạt thế, mùi vị vô cùng ngon, rơi vào trong bụng, hắn cũng cảm giác được các tế bào trong cơ thể tựa như của những người sắp sửa đói chết thì phải đối mặt với một bàn tiệc phong phú, điên cuồng cắn nuột năng lượng phóng thích ra từ miếng thịt này.

Thân thể hắn sau khi mạt thế hầu như chưa từng ăn uống các loại đồ ăn dinh dưỡng, bình thường đều là gắng gượng chống đỡ, nhưng bây giờ hắn cảm giác thân thể gần như rỗng tuếch của chính mình đang dần dần khôi phục, toàn thân trên dưới tựa như ngâm mình trong suối nước nóng, vô cùng dễ chịu.

– Cái này, đây là…

Hồ Vạn Châu chấn kinh nhìn Vương Song, không thể tin được chỉ là một miếng thịt như thế mà có lực lượng thần kỳ như vậy, gần như khiến thân thể sắp sửa sụp đổ của chính mình đang dần khôi phục.

Vương Song chỉ cười mà không nói, hắn cho Hồ Vạn Châu thịt thú biến dị này cũng bởi vì nhìn ra thân thể hắn sắp triệt để sụp đổ, Hồ Vạn Châu là người tốt, cũng là người cha tốt, Vương Song không đành lòng nhìn hắn cứ như vậy chết đi, cho nên mới sẽ trợ giúp hắn!

Nhìn thấy biểu tình của Vương Song, Hồ Vạn Châu nhất thời hiểu rõ vấn đề mình hỏi không phải chuyện nên hỏi, cười khổ nhìn Vương Song:

– Thứ này quá trân quý, ta sao dám nhận lấy!

Hắn hiểu rõ giá trị của khối thịt này, cho dù là một nhà bọn họ đều bán mình đoán chừng cũng không mua nổi.

Vương Song khua khua tay, ra hiệu Hồ Vạn Châu nhận lấy, nhìn đối phương, Vương Song thở dài một hơi không biết có nên ra ra sự thật bản thân nhìn thấy hay không, một bộ biểu tình muốn nói lại thôi.

– Sao thế, tiểu Song? Ngươi muốn nói cái gì?

Hồ Vạn Châu nhìn biểu tình của Vương Song, nghi hoặc hỏi.

– Bỏ đi, lão Hổ, nếu như ngươi tin tưởng lời ta nói, sau này tận lực cẩn thận Trương Dũng đi! Hắn không phải một người tốt!

Vương Song từ tốn nói.

– Không thể nào, lão Trương thế nhưng là người chính ra cứu, không có ta cứu hắn, hắn đã sớm chết rồi! Chẳng lẽ hắn còn có thể vong ân bội nghĩa hay sao!

Hồ Vạn Châu có chút không tin nói.

– Tóm lại, lòng người khó dò, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, ta sẽ không ở lại nhà ngươi quá lâu, ta còn có việc mình muốn làm, không thể luôn luôn ở lại chỗ ngươi! Vạn nhất xảy ra chuyện gì, ta cũng không kịp xuất thủ!


Chương 562: Nói chuyện đêm khuya! (3)

Trong lòng Vương Song than nhẹ một tiếng, biết rõ sẽ xuất hiện loại tình huống này, hắn cũng không có cách nào, xem ra trừ phi Hồ Vạn Châu tận mắt thấy chứng cứ Trương Dũng hại hắn, hắn mới tin tưởng.

– Sau này ta sẽ cẩn thận!

Tuy rằng không thể nào tin được lời Vương Song, nhưng trong lòng Hồ Vạn Châu vẫn dâng lên một tia đề phòng đối với Trương Dũng.

– Sắc trời cũng không còn sớm, quay về thôi!

Vương Song quay lại phương hướng lúc trước đi ra, Hồ Vạn Châu thấy vậy, cũng vội vàng đuổi theo, khối thịt biến dị thú kia hắn ăn một nửa, một nửa kia thì dự định để lại cho con gái.

Vương Song cũng không nói gì thêm, thân thể của Văn Văn thật ra tương đối giống với Lão Hồ, không có sự chèo chống của chất dinh dưỡng, đều đang ở biên giới sắp sụp đổ có thể nói toàn bộ người ở khu dân nghèo đều là tình huống như vậy, muốn sống tốt hơn một chút, tốt nhất bọn họ sớm có thể đi tới khu bình thường!

Về tới nhà, Trương Dũng và Trương Hà đều đang đợi bọn họ, sắc mặt Trương Hà có chút hồng nhuận phơi phới, trong mắt mơ hồ còn có một vòng xuân sắc, mà Trương Dũng thì ngồi nghiêm chỉnh, một bộ dáng có chút buồn ngủ.

– Hừ!

Trong lòng Vương Song hừ lạnh một tiếng, trải qua bụi hoa làm sao hắn không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, chẳng qua hắn lại không thể mở miệng, chỉ có thể cảm thấy bi ai cho lão Hồ.

Chào hỏi một tiếng với Hồ Vạn Châu, Vương SOng lập tức đi vào một căn phòng bên trái cái sân nghỉ ngơi, Trương Dũng cũng được Hồ Vạn Châu lên tiếng gọi vào một cái phòng ngủ bên phải ở cạnh đó.

Nhà lão Hồ mặc dù không to, cũng hơi cũ nát, nhưng các loại căn phòng cũng không phải ít, đủ để bọn họ ở lại.

Mấy ngày liên tiếp, Vương Song đều ở trong nhà Hồ Vạn Châu, ban ngày hay sẽ ra ngoài tìm hiểu tin tức về thành phố Thiên Thủy, quen thuộc tình hình của nơi này, ban đêm thì quay về, mà lão Hổ và Trương Dũng mỗi ngày đều ra ngoài tìm chút việc kiếm sống, thành phố Thiên Thủy cũng không thiếu một số người giàu cần có một số cu li làm việc cho bọn họ, làm những việc mệt nhất, kiếm sống khổ nhất, ngay cả như vậy, vẫn có rất nhiều người đều muốn làm.

Mà Hồ Văn Văn thì mỗi buổi sáng đều dậy thật sớm, sau đó rất muộn mới quay về, cho dù như thế, trên mặt của nàng luôn mang theo nụ cười tích cực, lạc quan, giống như cuộc sống có khổ, có khó, cũng không thể đè bẹp được thân thể nhỏ xinh này của nàng.

Nửa khối thịt kia thì được Hồ Vạn Châu giao cho Hồ Văn Văn, tận mắt nhìn thấy Hồ Văn Văn ăn, khiến cho thân thể Hồ Văn Văn cũng nhận được sự khôi phục cực lớn.

Hồ Văn Văn chấn kinh tò mò hỏi thăm Hồ Vạn Châu, Hồ Vạn Châu chỉ nói là bản thân nhặt được, đồng thời dặn dò con gái tuyệt đối không được nói ra ngoài.

Hồ Văn Văn là một cô gái đơn thuần tinh tế, cũng không tiếp tục truy hỏi.

Trong mấy ngày ở lại trong nhà lão Hồ, Vương Song biết Hồ Văn Văn làm việc trong một khách sạn ở khu bình thường, ban ngày làm việc ở đó, buổi tối quay về, khu bình thường cũng không phải hoàn toàn nghiêm cấm bất cứ ai ra vào, chỉ cần có các loại giấy chứng minh tương ứng, ví dụ như giấy chứng minh làm việc, giấy chứng nhận cư trú đều có thể ra vào, chẳng qua, nếu muốn ở lại lâu dài, bắt buộc phải có các loại giấy tờ khác như giấy chứng nhận cư trú, và giấy chứng nhận công việc, giấy chứng nhận thuê phòng,..cũng chỉ có thể tạm thời ở lại trong khu bình thường mà thôi.

Vương Song từ chỗ Hồ Văn Văn cũng thu được không ít tin tức liên quan về khu bình thường, nhưng nàng bình thường để ở sau bếp trong khách sạn, đều không dám đi ra khỏi, bởi vậy tin tức của nàng cũng có hạn, một số tin tức thu được đều biết từ trong miệng người khác, rất nhiều tin tức đều là những tin bát quái vô vị và một số chuyện lớn xảy ra.

Ví dụ như, đại lão bản nào đó đã cưới lão bà thứ mười, người nào trong sòng bạc trong vòng một đêm thua sạch sành sanh, trên con đường nào vừa mở một cái nhà hàng, hoặc là vị Tiến Hóa Giả đại nhân nào vừa chém giết một con thú biến dị trong dãy núi Đại Hưng, đưa tới trong khu bình thường, được người dùng mười tấn lương thực để thu mua…

Các loại chuyện đều là những tin tức vụn vặt, Vương Song không thể thu được từ trong đó bao nhiêu tin tức hữu dụng, ví dụ như tứ đại bá chủ, thực lực của bọn họ, và trình độ kinh tế ở nơi này,….đều không rõ ràng, thời gian mấy ngày này, Vương Song phát hiện trừ phi vào khu bình thường, nếu không, ở trong khu dân nghèo này giống như là kẻ điếc, người mù.

Vương Song lặng lẽ quay về nhà Hồ Vạn Châu, hôm nay Trương Dũng không ra ngoài, trong nhà chỉ có Trương Hà, thân hình của Vương Song giống như quỷ mị, lặng lẽ nhìn hai người, Trương Hà thì đang rửa chén, Trương Dũng đi đến phía sau nàng ta, một tay ôm lấy đối phương.

– Chết tiệt, bây giờ là ban ngày đó!

Trương Hà không lộ ra nửa điểm thay đổi, chỉ là cười mắng một tiếng.

– Ha ha, bọn họ đều không ở nhà mới càng thuận tiện!

Trong mắt Trương Dũng lóe lên một tia âm trầm, bàn tay thô ráp trực tiếp mò vào trong quần áo Trương Hà.


Chương 563: Lật tẩy gian tình!

Trương Hà cũng không ngăn cản, trên mặt chỉ nhàn nhạt hiện lên một ráng màu hồng, phong tình vạn chủng nhìn Trương Dũng, giọng nói có chút gấp rút lo lắng nói:

– Khi nào ngươi mới có thể dẫn hai mẹ con chúng ta đi vào khu bình thường hả!

– Yên tâm, sắp rồi, ta đã liên lạc với Đỗ ca một tiểu đầu mục trong hòa bình xã, hắn dường như có ý đáp ứng cho ta gia nhập hòa bình xã, ta chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa, hẳn là không thành vấn đề!

Trong lòng Trương Dũng có một cỗ hỏa diễm tăng vọt,không nhịn được nhanh chóng giật váy của Trương Hà ra, lại cởi quần của bản thân, lập tức muốn làm chút chuyện cẩu thả.

– Chờ ta trở thành người của hòa bình xã, nhất định sẽ dẫn hai mẹ con nhà ngươi vào khu bình thường hưởng phúc! Bây giờ, trước hết để ta thoải mái chút đi!

Trong mắt Trương Hà lóe lên một vòng kinh hỷ, nói:

– Tốt quá rồi, chờ đợi lâu như vậy, rốt cuộc cũng sắp thoát khỏi cái chỗ đáng ghét này! Ô, ngươi chậm một chút…

Trương Hà còn muốn mở miệng, đã bị Trương Dũng ôm lấy, một cái đầu to hạ xuống chặn lại miệng nàng.

Vương Song lạnh lùng nhìn một màn này, thật sự không nhìn nổi, mạnh mẽ ho khan:

– Khụ khụ!

– A….

Hai người tựa như bị kinh hãi, nhanh như chớp tách ra, Trương Dũng không ngừng liền mạch kéo quần mình lên, Trương hà cũng cấp tốc chỉnh lại quần áo bản thân.

Nhìn thấy hai người đã mặc quần áo tử tế, Vương Song lạnh nhạt bước vào, nhìn khuôn mặt thất kinh của hai kẻ kia, không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh.

– Tiểu Vương, ta, ta,….

Trương Hà nhìn Vương Song, trên mặt lộ ra một vòng hoảng sợ, giọng nói có chút run rẩy giải thích, chẳng qua, ấp úng hồi lâu cũng không nói ra điều gì, Trương Dũng một bên thì một mặt không biểu tình, muốn nhanh chóng rời khỏi, bị Vương Song đạp cho một cước ngã trên đất.

– Chậc chậc, tẩu tử cũng thật là hăng hái nhỉ, giữa ban ngày ban mặt mà nhiệt tình như vậy!

Vương Song đánh giá Trương Hà, mặc dù đều sắp bốn mươi, nhưng dáng người Trương Hà lại bảo trì rất tốt, tiêu chuẩn ngực nở mông cong, dáng người vô cùng đầy đặn khó trách có thấy hấp dẫn Trương Dũng tới thần hồn điên đảo.

– Còn có ngươi, lão Trương, yêu đương vụng trộm với tẩu tử mình, kích thích quá nhỉ!

Vương Song nhìn Trương Dũng, nụ cười tủm tỉm trên mặt bỗng nhiên hiện lên một vòng âm hàn:

– Lão Hồ thật sự đã cứu phải một con sói mắt trắng, ngươi cái loại lòng lang dạ thú! Cũng chỉ có lão Hồ ngốc, mới có thể tin tưởng ngươi như vậy! Nếu đổi thành ta, đã sớm một đao chém chết ngươi rồi!

– Còn có ngươi, Trương Hà, loại phụ nữ không biết xấu hổ, ngươi thế nhưng đã có một đứa con gái rồi, vậy mà vẫn còn không biết xấu hổ như vậy thông đồng với nam nhân, nếu ngươi thông đồng với nam nhân, ít nhất thì phải tìm người có điều kiện tốt một chút, một tên cặn bã giống như Trương Dũng, muốn bản lĩnh không có bản lĩnh, muốn lương thực không có lương thực, ngươi thế mà để ý tới, thật không biết mắt ngươi mù, hay là do ngươi bị mỡ lợn mê hoặc rồi!

Nghe được những lời trách mắng khó coi của Vương Song, sắc mặt Trương Hà xấu hổ tới mức muốn tìm một cái lỗ trên đất mà chui vào, Trương Dũng thì cũng chỉ có chút xấu hổ, nhưng nghe được lời của Vương Song, Trương Dũng cũng không thể chịu đựng được, cười lạnh, nói:

– Vì cái gì, ta nói cho ngươi biết, cũng bởi vì Hồ Vạn Châu hắn không phải là nam nhân, mẹ nó ngay cả lão bà và con gái mình đều không chăm sóc được, ha, trước kia bởi vì tính khí quá thối, không khéo đưa đẩy, luôn đắc tội với người khác, hết lần này tới lần khác còn bướng bỉnh giống như đầu trâu, bị người dạy dỗ bao nhiêu lần cũng không thay đổi chút nào, chính hắn chịu khổ thì không sao, liên lụy cả lão bà và con gái mình cũng chịu khổ theo!

– Một người nam nhân, ngay cả con gái của bản thân đều không thể chăm sóc, còn cứ như thế phá hủy con gái dung mạo đẹp như thiên tiên của mình, ngươi nói xem, có người cha nào sẽ ác độc như vậy, con gái ruột của mình mà còn có thể ra tay!

Tựa như cảm thấy lời mình nói càng ngày càng có đạo lí, Trương Dũng càng nói ra càng hùng hồn đầy lý lẽ:

– Tiểu Hà đi theo dạng nam nhân này, chính là một cái bi kịch, cả một đời đều hủy trong tay hắn, mà tiểu Hà đi theo ta thì không giống, ta sẽ chăm sóc mẹ con các nàng thật tốt, dẫn các nàng đi vào khu bình thường, khiến cho các nàng sống những ngày tháng tốt đẹp!

– Nếu đã bị ngươi nhìn thấy, vậy thì mọi người cứ nói thẳng ra, tiểu Hà là nữ nhân của ta! Hồ Vạn Châu, hắn không xứng có được!

Vương Song không phản bác một câu, lẳng lặng nghe Trương Dũng nói xong, nhìn về phía Trương Hà, nói:

– Người thì sao, còn có lời gì muốn nói không?

Không biết vì sao, nhìn thấy Vương Song bình tĩnh như vậy, trong lòng Trương hà thoáng qua một sự hoảng sợ, tựa như để xua tan loại hoảng sợ này, Trương Hà rống to:

– Ta đã chịu đủ rồi, cái cuộc sống trong khu dân nghèo này, những ngày tháng ăn bữa này lo bữa mai ta không muốn tiếp tục nghĩ tới nữa, tên súc sinh Hồ Vạn Châu này, chính tay hắn đã hủy đi con gái của ta, hủy đi cả đời nàng, ta mãi mãi cũng sẽ không tha thứ cho hắn!

– Đây chính là lí do các ngươi mưu đồ bí mật sát hại hắn sao?


Chương 564: Lật tẩy gian tình! (2)

Giọng nói của Vương Song giống như một đạo kinh lôi, nhất thời khiến cho sắc mặt bọn họ có chút trắng bệch.

– Ngươi, ngươi quả nhiên đã biết!

Trương Dũng cũng có chút cà lăm nói, giống như bị người ta lột trần bộ mặt hào quang, lộ ra da thịt bên trong đã sớm hư thối.

Sắc mặt của Trương Hà cũng không có ngoài ý muốn, rõ ràng cũng biết, thậm chí khả năng đây chính là kế sách nàng nghĩ ra.

– Ai, thật muốn thay lão Hổ làm thịt hai người các ngươi!

Vương Song thở dài, sát ý trong lòng hắn đối với hai kẻ này đã không hề thua kém chút nào đối với Zombie, thậm chí còn hơn!

Chẳng qua nếu hắn làm thịt bọn chúng, hai người kia, một người là lão bà hắn, một kẻ là huynh đệ trong mắt hắn, chính mình giết bọn họ, chỉ sợ lão Hồ sẽ hận hắn cả đời, không làm thịt bọn chúng, Vương Song cũng không dám tùy ý lộ ra kỹ năng của chính mình, nếu không, chính mình sợ ràng chẳng mấy chốc sẽ bị người chú ý, một Tiến Hóa Giả đột nhiên xuất hiện, cho dù đối với thế lực nào đều có sức hấp dẫn không nhỏ.

Nghe được lời của Vương Song, trên mặt hai người đồng thời lộ ra một vòng hoảng sợ, tuy rằng nhìn Vương Song không giống những tráng hán cao to lực lưỡng, nhưng lời nói của hắn tựa như có một loại ma lực kỳ dị, nói giết bọn họ, thì khẳng định có thực lực giết chết bọn họ.

Do dự một hồi, Vương Song vẫn không có ra tay, thật sâu liếc nhìn bọn họ một lúc, nói:

– Đôi cẩu nam nữ các ngươi, chuyện hôm nay ta có thể làm như không nhìn thấy, chẳng qua các ngươi lập tức cút xéo khỏi nhà lão Hồ! Cút càng xa càng tốt, nếu như bị ta phát hiện các ngươi còn dám muốn gây bất lợi cho lão Hồ, ta thật sự sẽ từng nhát từng nhát cắt các ngươi thành trăm mảnh!

– Các ngươi cứ sống những ngày tháng tốt đẹp trong miệng của các ngươi, sau này cùng với cuộc sống của lão Hổ và Văn Văn, nước giếng không phạm nước sông!

Nói xong, Vương Song lập tức xoay người rời đi, quay về căn phòng của mình.

– A Dũng, chúng ta…

Trương Hà nhìn Trương Dũng , trong mắt hiện lên một vòng dò hỏi, không biết nên làm sao bây giờ.

– Ta đã sớm biết, cái tên này không thể lưu, chỉ hận lúc ấy lại dẫn hắn quay về, đáng ra phải giải quyết hắn ngay lúc đó!

Trương Dũng khôi phục sự ngoan lệ trước đó, khuôn mặt dữ tợn mở miệng nói:

– Chẳng qua, bây giờ cái tên này đã phát hiện chuyện của hai chúng ta, hai ngày nữa ta nghĩ cách âm thầm xử lý hắn, để hắn không thể mở miệng!

– Hắn sẽ không nói cho lão Hổ chứ?

Trương Hà có chút bận tâm nói, mặc dù đã phản bội lão Hồ, nhưng nàng lại lo lắng khi nói ra sẽ khiến con gái sinh ra hiểu lầm đối với chính mình.

– Nói ra thì đã làm sao, chẳng lẽ cái tên hèn nhát kia còn có thể làm gì ngươi sao! Yên tâm, không sao đâu!

Trương Dũng an ủi nàng, khôi phục sự bình tĩnh, một cỗ hỏa diễm vô danh trong lòng vừa mới bị cắt ngang nhất thời lần nữa dâng lên, hai tay lại không thành thật sờ mó trên người nàng.

– Ô ô….

Trương Hà lúc này làm gì có tâm trạng tiếp tục nữa, nhưng nghĩ muốn phản kháng, lại bên ngoài chỉ phản kháng tượng trưng một chút rồi không phản kháng nữa, mà bắt đầu chủ động, nhất thời, trong căn phòng lần nữa truyền đến từng đạo từng đạo âm thanh rên rỉ kiềm chế.

Vương Song mặc dù quay lại căn phòng của bản thân, nhưng trong tình huống vẫn ở nơi này vẫn có thể chú ý, do đó, nghe thấy lời nói của bọn họ, khéo miệng lộ ra một vòng khinh thường, trong mắt càng trở nên lạnh lùng.

Chờ đến sau khi Hồ Vạn Châu và Hồ Văn Văn quay về, Trương Dũng và Trương Hà lại tỏ ra như chưa từng xảy ra chuyện gì, giống như bình thường, Vương Song cũng không nói gì thêm, chỉ là sau khi ăn cơm xong lôi kéo lão Hồ đến một bên.

– Lão Hồ, ta phải đi rồi.

Vương Song bất đắc dĩ nói, hắn còn có việc mình muốn làm, chuyện gấp nhất là tìm hiểu tin tức, liên lạc với đám người Thu Ảnh Đồng.

Cứ mãi ở chỗ này, cái gì cũng không thể làm, hắn dần dần cũng có chút bực bội.

Mặc dù đã nghĩ tới Vương Song chẳng mấy chốc sẽ rời đi, nhưng lão Hồ vẫn có chút thẫn thờ:

– Mấy ngày nay, trong nhà cũng không có gì tiếp đãi ngươi tử tế, khiến tiểu Song ngươi phải chê cười rồi!

Hồ Vạn Châu cười khổ nói.

– Tuyệt đối đừng nói như vậy, lão Hổ, có thể quen biết ngươi, ta đã rất vui vẻ, trước lúc rời đi, lại tặng cho ngươi một câu, dẫn theo Văn Văn đi đi, không cần phải ở lại chỗ này.

Vương Song lời ít ý trọng nói với hắn.

Nói xong không đợi hắn lên tiếng, từ trong túi áo lại móc ra hai khối thịt khô lớn chừng bàn tay, nói:

– Vật này ngươi cầm lấy, đừng cho người khác phát hiện, có lẽ, có thể cứu mạng ngươi lúc nguy cấp! Mặc dù ra không rõ lắm trình độ kinh tế ở nơi này, nhưng ta nghĩ, nếu như ngươi bằng lòng, thứ này thậm chí có thể đổi cho ngươi cơ hội bước vào khu bình thường, chuyện ta có thể làm thì chỉ có như vậy, Văn Văn nàng ở khách sạn Lam Hải trong khu bình thường, có thời gian ta sẽ giúp ngươi chiếu có nàng.

Nghe được lời của Vương Song, trong lòng Hồ Vạn Châu thoáng qua một vòng cảm động, biết Vương Song không phải người bình thường, có thể vì hắn làm đến mức này, đích thật là hết lòng quan tâm giúp đỡ, thật sự coi lão Hổ hắn là một người bạn!


Chương 565: Khu bình thường !

– Mặc dù lời của tiểu Song ngươi ta không hiểu lắm, nhưng ta vẫn cực kỳ cảm ơn ngươi! Ta mãi mãi sẽ nhớ kỹ ngươi, người bạn này!

Vương Song lắc đầu, trong than nhẹ một tiếng, không lại tiếp tục nói gì, vỗ vai lão Hồ, lại đi tới bên ngoài phòng của Hồ Văn Văn, gõ cửa, bước vào.

Vương Song lần đầu tiên bước vào phòng của Hồ Văn Văn, cả căn phòng mặc dù rất nhỏ, chỉ có bảy tám mét vuông, nhưng lại sắp xếp rất sạch sẽ, một cái giường, một cái bàn, trên bàn, còn có một cái đèn nhỏ cũ nát, còn có thư tịch chất thành từng đống.

– Vương Song đại ca, có chuyện gì thế?

Hồ Văn Văn đang ngồi trên ghế, nghi hoặc nhìn Vương Song.

Mấy ngày này ở chung, đối với Vương Song nàng cảm thấy rất thân thiết, không có chút có chút bộ dạng lạnh lùng khi đối mặt với Trương Dũng, mặc dù nàng bị hủy dung, nhưng Vương Song vẫn rất thích tính cách tích cực, lạc quan, sáng sủa này, cũng vẫn luôn vô cùng săn sóc nàng, thường lấy ra một ít thịt thú biến dị cho nàng.

Văn Văn cũng rất ngoan ngoãn, biết thịt trong tay cha mình là từ đâu tới, nàng cũng không hỏi nhiều, Vương Song cho nàng, nàng sẽ ăn.

– Văn Văn, ta phải đi rồi.

Vương Song nói.

– Ngươi muốn đi đâu?

Hồ Văn Văn có chút khẩn trương nói, mấy ngày ở chung, đối với Vương Song, nàng luôn luôn có cảm giác an toàn, bây giờ bỗng nhiên nghe Vương Song nói phải rời đi, trong lòng ngay tức khắc có chút trống rỗng, tựa như mất đi cái gì.

– Ta muốn tới khu bình thường, ta còn có rất nhiều chuyện muốn làm, yên tâm, sau này có thời gian sẽ tới thăm hai người.

Vương Song khẽ sờ đầu đối phương, thân thể hắn đã trải qua vô số lần tiến hóa, bây giờ trông không hề giống một người hai mươi tuổi, da thịt bóng loáng như dương chi bạch ngọc, gương mặt ban đầu có chút bình thường giờ cũng trở nên vô cùng tinh xảo.

Giống như một chàng trai mười bảy mười tám tuổi, sờ đầu một tiểu nữ hài mười chín tuổi, nhìn qua có chút buồn cười.

– A.

Hồ Văn Văn tựa như có chút tinh thần phiền muộn nhỏ giọng nói một câu, Vương Song thấy vậy, lần nữa khẽ sờ đầu nàng rồi lập tức ra khỏi phòng.

Vương Song có thể giúp một nhà Hồ Vạn Châu rời khỏi nơi này, thậm chí chỉ cần hắn bại lộ thực lực, hắn tin tưởng, cho dù là đặc khi cũng có thể tùy tiện để bọn họ tiến vào, nhưng bây giờ việc hắn không thể làm quá nhiều, trước khi làm quen toàn diện về thành phố Thiên Thủy, hắn nhất định phải bảo trì điệu thấp, không nên dễ dàng bại lộ kỹ năng của chính mình.

Chờ tới khi hắn hiểu biết hơn về thành phố Thiên Thủy, vậy thì, trong lòng Vương Song sẽ cơ lực lượng tương ứng, đến lúc đó, hắn sẽ dẫn Hồ Vạn Châu và Hồ Văn Văn đi vào nơi khác, hai người Trương Dũng và Trương Hà kia, một người cũng đừng hòng chạy trốn!

Sáng sớm ngày thứ hai, Vương Song lập tức rời khỏi nhà lão Hổ, người nào cũng không có quấy rầy, khu bình thường, ban ngày tiến vào thì có thể, nhưng buổi tối nhất định có giấy tờ chứng minh tương ứng mới có thể tạm thời ở lại khu bình thường.

Do đó, thời điểm buổi sáng, người trong khu bình thường cực kỳ nhiều, theo thống kế của quan phương, ba phần số người trong cả thành phố Thiên Thủy ở trong khu dân nghèo, sáu thành người ở khu bình thường, một thành người ở đặc khu! Mà đặc khu chiếm bốn phần mười diện tích toàn bộ thành phố Thiên Thủy, khu bình thường chiếm bốn phần mười, cuối cùng là khu dân nghèo chiếm hai thành!

Cho nên mặc dù diện tích khu bình thường gấp hai lần toàn bộ khu dân nghèo, nhưng nhân số cũng gấp đôi khu dân nghèo, Vương Song đi vào nơi đó, có thể cảm nhận rõ ràng loại nhân khí này.

Hai bên đường phố, đều là một số cửa hàng, người bán hàng rong, bán quần áo, bán hoa quả, bán rau xanh, đồ dùng hàng ngày, gần như khiến Vương Song cảm thấy như chính mình quay về trước khi mặt thế.

Có rất nhiều người bán hàng, nhưng người mua lại cực ít, Vương Song tò mò quan sát một hồi mới phát hiện ra nguyên nhân, đồ quá đắt, một cân rau xanh giá năm cân lương thực, một cân thịt giá càng là mười cân lương thực, thậm chí một miếng xà phòng, một hộp kem đánh răng cũng phải một cân lương thực, sau khi tận thế, hệ thống tiền tệ ban đầu đã sụp đổ, giống như là giấy lộn, cho nên, người ở đây phần lớn là dùng lương thực làm tiền tệ giao dịch, điều đáng nói là, thành phố Thiên Thủy mặc dù là một tỉnh không lớn nhưng cả tỉnh Đông Bắc lại là một tỉnh lớn về lương thực, đất đai ở đây màu mỡ, lương thực sản xuất ra không chỉ được săn đón ở trong nước mà còn được bán ra nước ngoài.

Sau khi mạt thế bạo phát, lương thực của thành phố Thiên Thủy cũng vừa mới thu hoạch hoàn tất, số lượng tồn trữ đủ để nuôi sống một trăm nghìn người trong 5 năm, vì vậy quan chức cấp cao ở thành phố Thiên Thủy không hề lo lắng về vấn đề lương thực, thậm chí lấy lương thực làm tiền tệ, thực hiện hệ thống chế độ lương phiếu, khống chế toàn bộ thành phố Thiên Thủy!

Nơi xa, còn có một số tòa nhà văn phòng, đây là nơi các ban quản lý sử dụng làm văn phòng, đồng thời các nhân viên công vụ giống như trước khi mạt thế, ngoại trừ bọn họ còn có nhân viên của các xí nghiệp khác nhau đang làm việc ở đó.

Vương Song chỉ là tùy ý đánh giá một phen, đã nhìn thấy rất nhiều biển quảng cáo.


Chương 566: Khu bình thường ! (2)

– Đội thu hoạch Mãnh thú, ngươi đáng giá được tin cậy!

– Đoàn săn thú uy mãnh, chín mươi chín phần trăm người hay lựa chọn nhất!

– Muốn có được sự an toàn tuyệt đối, chúng ta có đoàn đội chuyên nghiệp nhất, những binh lính đặc chủng đã xuất ngũ có thể cung cấp dịch vụ bảo vệ 24 giờ, giá cả không lừa già dối trẻ!

– Muốn sở hữu một ngôi nhà ấm áp, bất động sản Thiên Thủy chào đón bạn, điện nước miễn phí, dịch vụ quản gia 24 giờ!

– Quảng Sa ngàn cạn căn phòng, người người ra vào đều vui vẻ, công ty chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn dịch vụ chu đáo nhất!

Vô số các loại quảng cáo nhỏ đáng thương được dán khắp nơi, cung cấp dịch vụ vệ sĩ, bán nhà, cho thuê nhà và tổ chức các đoàn đội ra ngoài liệp sát thú hoang dã, khiến Vương Song nhìn tới hoa mắt.

– Hoa quả, hoa quả tươi ngon đây….

Bên cạnh có tiếng rao bán hoa quả truyền đến, Vương Song quay đầu lại nhìn, hình như là một cửa hàng hoa quả mới khai trương, chỗ cửa tiệm, đặt một cái loa phóng thanh, không ngừng phát ra tiếng rao, trên cửa còn dán hai tờ giấy đỏ, viết rằng khai trương với giá khuyến mãi, tất cả hoa quả đều giảm giá hai mươi phần trăm.

– Có thể mua ít hoa quả ăn thử!

Vương Song cảm giác mình đã rời khỏi Thiên Chi thành, đến Đại Hưng sơn mạch, sau đó lại tới nhà Hồ Vạn Châu, đã lâu chưa được ăn hoa quả,khi nhìn thấy dâu tây, anh đào phủ đầy những giọt sương ẩm, không khỏi cất bước đi vào trong tiệm.

Quần áo rách rưới ban đầu hắn mặc trước khi tiến vào khu bình thường đã ném đi rồi, đổi thành một bộ quần áo bình thường, cho dù trong đám người cũng không hề bắt mắt.

Trong tiệm, một nữ nhân khoảng chừng ba mươi tuổi, phong vận của người đẹp hết thời ngồi ở sau quầy, thản nhiên nhìn dòng người đi tới đi lui ở ngoài cửa.

Mặc dù bên ngoài rất nhiều người, nhưng rất rõ ràng, người có thể ăn hoa quả tuyệt đối vô cùng ít, bởi vậy, bà chủ cũng không có trông cậy có bao nhiêu khách nhân đến cửa, chẳng qua, nàng nhìn thấy Vương Song dừng lại ngoài cửa tiệm một hồi, vốn dĩ tưởng rằng giống như những người khác, đều là người đi đường, sau đó thấy Vương Song đẩy cửa, tiến vào trong tiệm.

Khuôn mặt bà chủ lập tức xuất hiện một nụ cười nhiệt tình, lập tức vội vàng đứng lên nhiệt tình chào hỏi.

– Hoan nghênh quý khách, vị tiểu ca này, muốn mua hoa quả gì?

Có thể mở tiệm ở khu bình thường trong thành phố Thiên Thủy, cho dù là ánh mắt, hay là bối cảnh đều nhất định phải có, nếu không, hôm nay mở tiệm, ngày mai khả năng sẽ đóng cửa, mặc dù quần áo trên người Vương Song không có nhãn hiệu gì, nhưng ánh mắt đã vào nam ra bắc của bà chủ vẫn mơ hồ phát giác được loại khí chất của Vương Song giống như vượt qua con người, đây cũng là thứ mà Vương Song không thể ẩn giấu, dường như sau khi tấn thăng một cảnh giới, cả người đều giống như vượt qua cấp bậc của người thường, tiếng vào một cảnh giới mới, cho dù không lộ ra nửa điểm khí tức, nhưng hầu như luôn có một loại khí chất khó nói nên lời.

– Ta tùy tiện xem xem.

Vương Song cười nói với bà chủ, nhìn thấy nụ cười của Vương Song, ánh mắt bà chủ sáng lên, nụ cười giống như một dòng nước trong vắt chảy qua trái tim bà chủ, khiến cho trái tim nàng vốn đã không hề lay động lần nữa nổi lên từng vệt sóng gợn lăn tăn.

“Thật là một thanh niên đẹp trai!”

Đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu nàng, chẳng qua nàng cũng đã thấy qua việc đời, cho nên rất nhanh đã tỉnh táo lại, vẻ mặt lộ ra ý cười nhu hòa.

– Được, ngươi cứ chậm rãi xem, đây đều là vừa mới hái xuống, mặc dù thứ tốt nhất đã đưa đến đặc khu, nhưng mùi vị các loại quả này đều không tệ.

Vương Song gật đầu, tùy ý nhìn, toàn bộ cửa hàng không lớn, cũng chỉ hơn ba mươi mét vuông.

Trên kệ bày đầy các loại hoa quả, thậm chí ngay cả nho cũng có.

– Loại nho này đều là trồng trong nhà kính sao?

Vương Song dò hỏi, ngoại trừ trồng trong nhà kính ra, cũng không có biện pháp khác có thể bỏ qua quy luật mùa vụ.

– Đúng vậy, thành phố Thiên Thủy chúng ta đều có khu vực nhà kính để trồng trọt, các loại rau xanh, hoa quả cũng từ đó mà ra, ta đây cũng chỉ là nhặt một ít đồ còn lại của bọn họ mà thôi!

Bà chủ mỉm cười nói, ánh mắt chăm chú đánh giá Vương Song, không ngừng suy đoán thân phận của Vương Song.

– Ồ!

Vương Song ồ một tiếng, sau cũng không lên tiếng nữa, tiếp tục bắt đầu đánh giá, ở Thiên Chi Thành, hoa quả hắn ăn đều là trải qua tầng tầng lớp lớp chọn lựa, so với ở đây , tốt hơn không chỉ một hai lần.

Bây giờ chỉ có thể bỏ qua một số loại bị người khác bỏ lại, bởi vậy hắn nhìn trái nhìn phải một hồi đều không thấy hài lòng lắm.

Cửa lần nữa đẩy ra, một mỹ nữ mặc khoác đen, quần bò đen, nhìn có vẻ chừng hơn hai mươi tuổi bước vào, bà chủ nhìn sang, ánh mắt lần nữa sáng lên, dáng người cao gầy, ngũ quan vô cùng tinh xảo, trên mặt trang điểm nhẹ, một đôi mắt giống như một đóa hoa hồng lam, mang theo một cỗ cảm giác người sống chớ gần, khiến cho cảm giác đầu tiên của người ta chính là lạnh lùng, không dễ làm quen.

– Hoan nghênh quý khách!


Chương 567: Khu bình thường ! (3)

Bà chủ lần nữa lộ ra vẻ mặt tươi cười chào hỏi, nàng cực kỳ tinh mắt, nhìn ra nữ tử này hẳn là làm việc ở một tòa nhà thương mại, đôi tay thon thả trắng nõn, rõ ràng là chưa từng tốn công sức! Mà dạng người như này tiền lương thường rất cao, tương ứng, sức mua cũng mạnh.

Mỹ nữ đi từng bước ưu nhã đi tới, trên tay còn đeo một cái túi màu hồng, vừa mới đến gần, mới phát hiện trong tiệm ngoại trừ bà chủ ra còn có một người, không khỏi liếc qua đánh giá Vương Song một chút, nhìn thấy Vương Song nhặt lên một quả nhìn ngắm rồi lại đặt xuống, lại nhặt lên một quả rồi lại buông xuống, không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt, đoán chừng lại là đồ nhà quê nào đó, không có tiền, nhìn thấy giá cả kia đều bị dọa sợ, không biết nên làm sao giữ được thể diện mà đi ra ngoài!

Nữ tử không để ý tới Vương Song, tùy ý nhìn một hồi, chọn năm quả quýt, bốn quả táo, bà chủ mỉm cười tính tiền cho nữ tử.

– Quần, táo, tổng cộng ba cân hai lượng, hai lượng thì miễn đi, hôm nay khai trương có hoạt động, giảm giá hai mươi phần trăm, lấy của mỹ nữ mười hai cân lương thực!

Nghe được lời của bà chủ, Vương Song hơi kinh ngạc ngó đầu qua nhìn, nói:

– Đắt như vậy ? Một cân táo giá tận năm cân lương thực!

– Hừ, mua không nổi thì đừng có đứng ngây ngốc ở đây!

Nghe thấy lời của Vương Song, mỹ nữ hừ lạnh một tiếng, moc ra một tờ lương phiếu giá hai mươi cân.

Chẳng qua trên mặt nàng cũng lộ ra vẻ mặt thịt đau, hai mươi cân lương thực này chính là tiền lương bốn ngày của bản thân, chỉ mưa ít hoa quả, trong lòng nàng đều âm thầm đổ máu.

Chẳng qua, nàng lại cực kỳ thích ăn hoa quả, cơm thì tình nguyện ăn ít một chút, cũng không muốn ăn ít hoa quả đi, mà táo và quýt đã là thứ rẻ nhất, nàng miễn cưỡng có thể tiếp nhận cái giá này! Ví dụ như nho, nàng thậm chí đều không dám nhìn tới, chắc hẳn đều tính theo từng quả, một quả có giá hai ba cân lương thực, một chùm nho, ước chừng tận mấy cân lương thực, nàng nào có thể mua được!

Mặc dù nàng có chút xem thường Vương Song, nhưng bà chủ thì lại không có chút xem thường nào, ánh mắt nàng rất lợi hại, gặp qua vô số người, nhưng người có được khí chất giống như Vương Song thì gần như không có, bởi vậy, nàng không dám xem thường chút nào, còn là vẻ mặt nhiệt tình nhìn Vương Song, thái độ so với nữ tử còn nhiệt tình hơn, ngay cả lương phiếu mỹ nữ đưa ra đều không có cầm.

– Bỏ đi, hoa quả nơi này của ngươi quả thật chất lượng đúng là không tốt lắm, tùy tiện chọn một ít vậy!

Vương Song không hề tính toán với mỹ nữ, lắc đầu, phát hiện chất lượng những hoa quả này rất bình thường, cũng không chọn lựa nữa, tùy ý chọn mấy loại như ô mai, anh đào, nho, chuối tiêu, mỗi loại lấy một cân, bảo bà chủ đóng gói cho hắn.

Bà chủ nghe vậy, khuôn mặt cũng không tức giận, hoa quả của nàng vốn dĩ chính là những loại người khác bỏ lại, đừng nói nàng, tất cả cửa hàng ở khu bình thường đều như thế, cười “khanh khách”, bà chủ lắc lư thân hình vô cùng đầy đặn của mình tiến lên đóng gói cho Vương Song.

Nhìn thấy Vương Song ngay cả chọn cũng không chọn, mắt đều không nháy mua nhiều hoa quả như vậy, mà chính mình thì vẫn không dám mưa, nàng chỉ vẻn vẻn tính qua một hồi, giá của những hoa quả này trọn vẹn bằng giá hơn một trăm cân lương thực!

– Cái tên này, khẳng định là nghe thấy lời ta nói mới cố ý làm như thế, không có tiền, còn muốn giả vờ! Hắn còn thật sự cho rằng bây giờ vẫn là trước khi mạt thế sao, cân xong chắc chắn không mua, còn có thể lui, nhưng nếu không mua, hắn có thể ra khỏi tiệm hoa quả này hay không mới là vấn đề!

Nữ tử nhìn thấy thái độ của bà chủ đối đãi với hai người bọn họ khác nhau như vậy, trong lòng có chút tức giận nghĩ, nhưng lại có chút không đành lòng đứng dậy, mặc dù nàng khá cao ngạo, nhưng nhìn tiểu tử ngốc như vậy vì một câu của mình mà làm chuyện ngu ngốc, trong lòng nàng cũng khá băn khoăn.

Vương Song không biết, nhưng nàng có thể hiểu rõ có thể mở một tiệm hoa quả ở chỗ này, làm sao lại không có bối cảnh, nếu như cân xong mà không mua, có thể ra khỏi cái tiệm này hay không đều là vấn đề, trước kia cũng từng có người làm như vậy, nhưng kết quả là tứ chi bị người chặt đứt rồi ném ra.

Nàng cũng không muốn Vương Song cũng gặp phải kết cục như thế.

– Tổng cộng, một trăm mười ba cân sáu lạng! Sáu lạng thì bỏ đi, giảm hai mươi phần trăm, tính của soái ca chín mươi cân!

Bà chủ cười tới nỗi ba đào trước ngực phập phồng, ngày đầu tiên khai trương đã có một khách hàng lớn như thế, nàng làm sao không cao hứng.

“Hít!”

Mỹ nữ hít một ngụm khí lạnh, đây là sau khi giảm giá hai mươi phần trăm, so với tiền lương một tháng của chính mình còn cao hơn!

“ Lần này để xem ngươi làm cách nào! Còn có thể tiếp tục giả vờ hay không?”

Mỹ nữ ở trong lòng tức giận nghĩ.

– Ta không có lương phiếu!

Quả nhiên, Vương Song nói ra câu đầu tiên đã nói ra câu nói thầm trong lòng của mỹ nữ, khiến nàng không khỏi lộ ra một tia đồng tình với Vương Song, hài tử đáng thương này, vì để làm màu, lòng hư vinh, ngay cả nửa đời sau của mình cũng góp vào, nàng thậm chí dự đoán được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì!


Chương 568: Thuê phòng!

Chẳng qua, sắc mặt bà chủ không hề thay đổi, nghe Vương Song nói, đều cười rỗ lên:

– Soái ca, ngươi đẹp trai như vậy, coi như ngủ với tỷ tỷ một lần cũng đáng giá với chút hoa quả này đấy!

– Nhưng, ta có những đồ khác.

Vương Song khẽ lắc đầu, giả vờ như tìm đồ trong túi áo, sau đó lấy ra một cục vàng thỏi, vật này hắn có rất nhiều, đều là thời điểm ra ngoài với đội ngũ tìm kiếm mà phát hiện, có một ít tìm được ở ngân hàng, có một ít tìm được trong nhà của người khác, thời gian nửa năm tìm được khoảng hàng ngàn cây vàng thỏi, toàn bộ đều giao vào trong tay hắn, lưu giữ trong nhẫn trữ vật của hắn, đây chỉ là vàng thỏi, còn có hơn trăm khối vàng còn chưa tính vào.

Thịnh thế đồ cổ, loạn thế hoàng kim, đây là một đạo lý từ cổ chí kim chưa từng thay đổi, Vương Song lúc nào cũng mang theo hoàng kim, cũng vì hiểu rõ trong mạt thế chỉ cần còn có người, chỉ cần còn quy tắc, vậy thì, hoàng kim, sẽ mãi mãi là tiền tệ lưu thông cố định, mặt khác, quan trọng chỉ là sức mua nhỏ mà thôi!

Nhìn cục vàng nhỏ cỡ bàn tay trong tay Vương Song, bà chủ trợn cả mắt lên, càng đừng nói là mỹ nữ ở bên cạnh, còn trợn mắt há hốc miệng nhìn cục vàng thỏi kia, trong lòng liên tục run rẩy.

“Vàng thỏi, hắn thế mà mang theo vàng thỏi trong người, hắn là ai, vậy mà mang theo loại đồ vật này!”

Trong lòng mỹ nữ điên cuồng hô, gắt gao nhìn vàng thỏi trong tay Vương Song, mười năm tiền lương của nàng chỉ sợ cũng không bằng một cục vàng thỏi như vậy!

Bà chủ cũng là vẻ mặt nóng rực nhìn vàng thỏi trong tay Vương Song, lập tức cười khổ một tiếng, nhìn Vương Song, nói:

– Vị soái ca này, mua ít hoa quả, ngươi cầm vàng thỏi đi thanh toán, ta làm sao có tiền lẻ trả ngươi đây?

Vương Song cũng bất đắc dĩ, hắn cũng không có lương phiếu ở nơi nay nha, ngoại trừ hoàng kim, những thứ còn lại không thể lấy ra, cho nên, Vương Song nói với bà chủ:

– Ách, giá trị cục vàng thỏi này là bao nhiêu tiền, ngươi sau khi thanh toán tiền hoa quả, sau đó ngươi trả ta lương phiếu đi!

Bà chủ nghe vậy, cầm vàng thỏi này lên, ước lượng một phen, tròng lòng nhất thời có tính ra đại khái, vàng thỏi, trước khi mặt thế nàng cũng từng có, bởi vậy, rất hiểu rõ giá trị, mặc dù bây giờ là mạt thế, giá cả đã hạ xuống một chút, nhưng so với những vật khác, giá trị vẫn lớn hơn rất nhiều!

– Cục vàng thỏi này rất tiêu chuẩn, hẳn là của ngân hàng, trước khi mạt thế 30 gram, trị giá khoảng một trăm nghìn tệ, nhưng sau khi mạt thế, giá trị theo đó giảm xuống, nếu đổi thành lương phiếu, thì đáng giá một nghìn cân lương thực!

Bà chủ báo ra một cái giá hợp lý, cũng không hề lừa gạt Vương Song.

Người có thể lấy ra hẳn một cục vàng thỏi, nàng cũng không muốn tùy ý đắc tội.

– Được, tiền còn lại đổi sang lương phiếu cho ta đi!

Vương Song gật đầu, không thèm để ý chút nào, loại hoàng kim này đối với hắn mà nói không có tác dụng gì, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!

Bà chủ cười khổ một tiếng, hôm nay là ngày đầu tiên nàng khai trương, đã gặp được một người thanh toán bằng vàng thỏi, cũng coi như là không thuận lợi, nhưng trong lòng nàng lại thật sự cao hứng, thành phố Thiên Thủy vẻn vẹn là một thành phố cấp hai, kinh tế kém phát triển, lương thực thì không thừa thãi, không thiếu lương thực, nhưng đối với các loại vàng thỏi, châu báu lại vô cùng khan hiếm, một cục vàng thỏi đổi được một nghìn cân lương thực, đây chỉ là giá trên thị trường, nếu có đường phân phối, giá tiền này chắc chắn sẽ tăng gấp đôi!

Cho nên, bà chủ rất nhanh đã chuẩn bị lương phiếu chín trăm mười cân lương thực! Chín tờ một trăm, một tờ mười cân, gần như móc sạch lương phiếu trong tiệm.

Vương Song cất lương phiếu vào trong túi, cầm lấy hoa quả của chính mình rồi rời đi, lưu lại một tiểu mỹ nữ có chút cao ngạo, ngây ngốc nhìn bóng lưng rời đi của Vương Song, tờ lương phiếu mệnh giá hai mươi cân lương thực kia cô ấy vẫn cầm trong tay, bà chủ nhìn thấy, vội vàng nhận lấy, rồi trả tiền thừa cho mỹ nữ.

Trong nàng rất vui vẻ, hôm nay vừa khai trương đã tới một cái đại sinh ý.

Mỹ nữ bình tĩnh lại, chỉ là trong lòng thầm than một tiếng “kẻ có tiền!”.

Sau đó rời đi, bây giờ nàng đã hiểu rõ, người có thể lấy ra một cục vàng thỏi như vậy để thanh toán khẳng định không phải người bình thường, mình và đối phương không phải người cùng một thế giới, nhìn thấy Vương Song như vậy, nàng cũng chỉ có thể trong lòng âm thầm hâm mộ một tiếng, hoặc là trong lòng thầm mắng mấy câu bại gia tử, còn lại nàng cái gì cũng không làm.

Do đó, mỹ nữ cầm lấy hoa quả của chính mình rồi rời đi.

Vương Song ra khỏi cửa, thời điểm không ai nhìn thấy, trực tiếp bỏ hoa quả vào nhẫn trữ vật của chính mình, lần này, Vương Song cũng không đi dạo nhiều, mà trực tiếp đi về một phương hướng trên biển quảng cáo chỉ vào khu buôn bán.

Đây là một cái văn phòng cao không tới ba tầng, Vương Song căn cứ theo chỉ dẫn, đi tới một căn phòng trong lầu một, trên cửa treo một cái thẻ bài “an cư”.

Không sai, Vương Song chính là đi thuê phòng, hắn muốn ở lại trong khu bình thường, đi thuê phòng là một cách tốt nhất, có thể hợp lý, hợp pháp ở lại khu bình thường, đương nhiên, với tài lực của Vương Song.

Dù cho thuê một phòng trọ cũng phải mất sức chín trâu một sợi lông, chẳng qua Vương Song không muốn tiếp tục chờ đợi ở trong khu bình thường, cho dù là muốn mua một căn nhà cũng nên ở đặc khu.


Chương 569: Thuê phòng! (2)

Vừa vào cửa, Vương Song đã phát hiện người không ít người ngồi trên bàn bận rộn viết cái gì, nhìn thấy Vương Song, một nữ nhân mặc đồng phục công sở trên mặt lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, nhiệt tình hỏi:

– Chào ngài, tiên sinh, ta có thể giúp gì được cho ngài?

– Ta muốn thuê phòng.

Vương Song lạnh nhạt nói.

– Mời đi bên, chúng ta đi vào bên trong nói chuyện.

Ánh mắt nữ tử sáng lên, càng thêm nhiệt tình dẫn Vương Song tới một phòng khách bên cạnh.

– Tiên sinh, quý danh của ngài là?

Nữ nhân hỏi.

– Không dám, ta họ Vương.

– Ngài Vương đúng không, ta họ Trần, ngài có thể gọi ta tiểu Trần là được, không biết ngươi muốn thuê phòng trọ kiểu dáng gì? Chỗ chúng ta loại phòng trọ nào cũng có, hoàn toàn có thể dựa vào yêu cầu của ngài để chọn cho ngài một phòng trọ mà ngài hài lòng.

Nữ nhân cười ngọt ngào nói, vừa cười, vừa âm thầm đánh giá Vương Song, cảm giác cũng không phải người có tiền gì, có lẽ muốn tìm một căn phòng đơn giản để thuê đi, đây là trực giác đầu tiên của nàng.

Nhưng tố dưỡng tốt đẹp của nghề nghiệp vẫn khiến nàng không có lộ ra cái dị sắc gì.

Vương Song trầm tư một hồi, mặc dù phải khiêm tốn, nhưng cũng không thể quá kém, cho nên thuận miệng nói:

– Hoàn cảnh phải tốt, đồ dùng trong nhà đầy đủ, sửa sang hào hoa một chút, giao thông thuận tiện.

Nữ nhân nghe Vương Song nói, trong mắt lóe lên một vòng kinh hỉ, còn tưởng rằng là một đỗ nghèo khỉ, không nghĩ tới lại là đại gia, dựa theo những gì Vương Song nói, đơn hàng này, nàng ít nhất có thể kiếm được mấy trăm, cao hơn tiền lương một tháng của nàng! Không khỏi càng thêm ân cần, vội vàng rót cho Vương Song một ly nước, mỉm cười chân thành nhất, nói:

– Vương tiên sinh, căn nhà ngài muốn thuê chỗ chúng ta cũng có một vài căn, ta sẽ lấy cho ngài xem, để ngài lựa chọn!

Vương Song nhìn sáu bảy cái lựa chọn trên bản vẽ, rơi vào trầm tư, mấy căn này căn nào cũng phù hợp yêu cầu của mình, đều là loại trang trí xa hoa, có thể nói, ngoại trừ quần áo, tất cả mọi thứ đều chuẩn bị vô cùng tốt, thậm chí nếu như có nhu cầu, còn có thể chọn dịch vụ quản gia 24 giờ, đều có mỹ nữ đích thân phục vụ, nữ tử họ Trần khi nói cho Vương Song đến điều này lộ ra một vẻ mặt mập mờ, tựa như có ý đồ riêng.

– Chọn căn này đi!

Vương Song chỉ là một căn trong số đó, căn này ở tầng chín, phía sau có một công viên nhỏ, trong công viên có hồ nước nhỏ, từ trên lầu trong sân thượng nhìn qua có thể nhìn thấy phong cảnh nơi xa, quan trọng nhất là nơi này có thể nhìn thấy rất nhiều nơi trong đặc khu, đây là lý do Vương Song coi trọng nó.

Chẳng qua tương ứng, giá cả căn phòng này cũng đắt nhất, nhìn thấy lựa chọn của Vương Song, trên mặt nữ nhân lộ ra vẻ mừng như điên, vẻ mặt cung kính nói:

– Vương tiên sinh, ngài thật có tinh mắt, căn biệt thự Lam Hải Hoa phủ này được coi là căn nhà tốt nhất trong tất cả khu bình thường, căn ngài lựa chọn này có vị trí cực tốt nhất trong số tất cả, khi đó có một phú hào mua lại cho tình nhân sử dụng, cho nên so với ba căn hộ bên cạnh cao hơn mấy cái cấp bậc, diện tích của nó là một trăm bốn mươi mét vuông, ba căn hộ bên cạnh lớn nhất cũng chưa có tới bảy mươi mét vuông! Trang hoàng lại càng không có căn hộ nào có thể so sánh được!

Nghe nữ tử thao thao bất tuyệt nói về điểm tốt của căn nhà này, Vương Song hơi không kiên nhẫn, cắt ngang:

– Trực tiếp nói cho ta biết, căn này bao nhiêu tiền?

Nghe vậy, trên mặt nữ tử không hề lộ ra chút bất mãn nào, vẻ mặt tươi cười lên tiếng:

– Nếu là tốt nhất, khẳng định giá cả cũng đắt nhất, chẳng qua đối với người như ngài Vương mà nói hoàn toàn không phải vấn đề, một tháng năm trăm cân lương thực! Nếu như thuê một năm, như vậy cần năm ngàn cân lương thực!

Trong lòng Vương Song hít vào một ngụm khí lạnh, giá tiền này đối với hắn mà nói ngược lại không quan trọng, dù có nhiều hơn cũng có thể lấy ra, nhưng đối với những người bình thường khác mà nói, giá tiền như này căn bản chính là giá trên trời, hoàn toàn không thể tưởng tượng.

Chẳng qua, trên mặt hắn cũng không lộ ra sắc mặt gì khác thường, lạnh nhạt nói:

– Ừ, vậy căn này đi, in hợp đồng, trước dẫn ta đi tham quan căn nhà một chút, thật sự đúng như ngươi nói, ta sẽ trả tiền thuê cho ngươi!

Nữ tử họ Trần sau khi nói xong vẫn luôn đánh giá sắc mặt Vương Song, sợ đối phương nghe được cái giá này sẽ lập tức hoảng sợ bỏ chạy, căn này cũng có rất nhiều người giàu từng hỏi thăm qua, nhưng khi nàng báo giá thì đều lập tức tức giận mắng hoang đường, một năm mà năm nghìn cân lương thực, cho dù tài sản của bọn họ hùng hậu cũng không dám tiêu pha như thế!

Cho nên, nữ tử họ Trần cũng rất lo lắng, sợ Vương Song cũng là người như thế.

Chẳng qua khi nghe được lời nói của Vương Song, sắc mặt nhất thời một trận cuồng hỷ, đặt một đơn hàng này, nàng ít nhất cũng kiếm lời ba trăm cân lương thực, đây chính là nửa năm thu nhập của nàng!


Chương 570: Hàng xóm xui xẻo!

Nữ tử họ Trần không nói hai lời, dẫn theo Vương Song lái một chiếc xe điện chạy tới tiểu khu Lam Hải Hoa Phủ, Vương Song ngắm nhìn một hồi, trên đường cái có một vài chiếc xe hơi, những mà đều rất ít, người đi đường nhìn thấy xe hơi đều xôn xao né tránh, sợ bị đụng vào, xe hơi đi qua, đám người đều lộ ra thần sắc hâm mộ.

– Ách, xe hơi ở nơi này rất đắt ư? Sao lại có ít như vậy?

Vương Song nghi ngờ hỏi, bây giờ mạt thế, xe hơi đầy đường, theo lý thuyết không phải sản phẩm khan hiếm gì chứ, sao người ở đây lại có thái độ như vậy với xe hơi.

Nghe xong, nữ nhân họ Trần không biết làm sao mở miệng:

– Xe hơi không hề quý giá, thậm chí ngươi muốn, ra ngoài đều có thể tùy tiện lấy, nhưng mà, muốn khởi động, không có xăng, những thứ kia chính là những hộp sắt phế thải, mà bây giờ xăng đều nắm giữ trong tay quan phương, giá cả so với lương thực còn quý hơn, bây giờ cơm còn không ăn đủ no, người nào còn có suy nghĩ đi lái cái thứ đồ chơi này?

Dứt lời, nhìn Vương Song, cười nói:

– Đương nhiên, ngài Vương giàu có như vậy, ngược lại có thể mua một chiếc xe, tới đại lý chính quy mua một chiếc phiên bản mới nhất cũng không quá năm mươi cân lương thực.

Bình thường ra ngoài làm gì đều có thể lái xe, đây chính là một đại sát khí thu hút nữ nhân xinh đẹp đó!

Vương Song chỉ cười, hắn ngược lại không cần xe hơi để đi khoe khoang, thậm chí hắn nguyện ý, trong trữ vật giới còn có mấy chiếc xe tăng đây.

Vương Song đi theo nữ tử họ Trần rẽ trái lượn phải, càng đi vào sâu bên trong, càng thấy phồn hoa, các loại siêu thị, trung tâm mua bán, nhà hàng,…đều liên tiếp khắp nơi.

Cuối cùng, bọn họ đi vào một tiểu khu có chút vắng vẻ, không có nhiều tòa nhà, phần lớn đều là nhà mười mấy tầng, có mười mấy căn nhà, trên bệ cửa sổ treo đầy quần áo.

Vương Song đi theo đối phương vào thang máy, thẳng tới lầu chín, mỗi hộ bốn tầng, căn nhà Vương Song chọn là 901, nữ tử họ Trần lấy ra một cái chìa khóa mở cửa rồi đi vào.

Sàn nhà toàn bộ làm từ gỗ lim, từng chiếc đèn thủy tinh treo lơ lửng giữa không trung, chăn nệm trong phòng ngủ rộng rãi mềm mại, bát đũa dao nĩa đều là đồ mới nhất, sắp xếp gọn gàng đặt ở trong bếp, các loại đồ dùng điện như tủ lạnh, lò nước, lò vi sóng, máy hút bụi,..thứ gì cần thiết đều có đủ, ngoại trừ máy tính, tivi không có mạng ra thì gần như không có gì khác so với trước khi mạt thế.

Nhà vệ sinh cũng là bồn cầu tự hoại tự động, phòng tắm được ngăn cách bởi một tấm kính bông tuyết ngăn cách, diện tích khoảng chừng hơn ba mươi mét vuông, một cái bồn tắm cực lớn ở bên cạnh tường, ban đêm không có chuyện gì làm có thể tắm rửa.

Ngoài những thứ đó ra, còn có một phòng đọc sách, trên giá sách để đầy các loại thư tịch, khoảng chừng mấy trăm quyển, có vẻ như chủ nhân ban đầu là một người thích đọc sách, trên ban công, có một cái võng màu trắng, Vương Song nằm trên võng ngắm phong cảnh ở bên ngoài, nhất thời cảm nhận được một trận tâm thần thanh thản.

Trong phòng khách, còn có một chiếc điện thoại bàn màu trắng, Vương Song kinh ngạc nhìn nữ tử.

– Cái này được thiết lập riêng cho căn nhà này, nó chỉ có thể gọi nội tuyến, phạm vi chỉ trong căn cứ thành phố Thiên Thủy, ra khỏi phạm vi căn cứ thành phố Thiên Thủy thì căn bản không gọi được.

Ngài có chuyện gì cần đều có thể gọi điện thoại tương ứng.

Nữ tử họ Trần giải thích.

– Đây cũng là điểm đặc sắc nhất của căn nhà này, bình thường thậm chí không cần phải ra khỏi cửa, một cuộc điện thoại, ăn cơm đều có thể do mỹ nữ tự mình đút vào miệng ngươi!

Điểm duy nhất khiến Vương Song có chút bất mãn là căn phòng này còn có một quầy bar nhỏ, các loại rượu đặt trên đó bây giờ đã không còn, chỉ còn lại những chiếc kệ trống không.

– Ngài Vương, dưới lầu có bán rượu mà, các loại rượu loại nào cũng có, dù sao ngươi cũng không thiếu chút tiền ấy.

Tựa như nhìn ra sự bất mãn của Vương Song, nữ nhân cẩn thận từng li từng tí cười nói, thật vất vả mới gặp được một người thổ hào như thế, nàng cũng không muốn dễ dàng buông tha.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một tràng âm thanh ồn ào, Vương Song và nữ nhân tò mò nhìn ra ngoài, nữ tử mà buổi sáng hắn gặp ở trong tiệm trái cây đang chặn trước cửa phòng 902, bên ngoài có ba bốn tên đại hán hung thần ác sát vẻ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm nữ tử.

– Các ngươi làm gì thế, đây là nhà ta thuê, các ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta ở!

Nữ tử có chút kích động hét lớn, hai tay vẫn luôn giữ chặt cửa, ngăn không cho những kẻ này tiến vào.

– Đồng Vũ, tiền thuê nhà tháng này ngươi còn chưa nộp, chúng ta chỉ có thể dựa theo quy củ mà làm việc!

Một đại hán cầm đầu lạnh lùng nói.

– Tiền lương tháng này của ta sắp được phát rồi, tiền lương khi vừa nhận được ta sẽ nộp cho các ngươi!

Sắc mặt nữ tử hơi thay đổi, cắn răng nói:

– Các ngươi cũng biết ta làm việc ở đâu, cho nên chút tiền thuê nhà đấy ta vẫn có thể trả được!

Trên mặt đại hán lộ ra một tia cười lạnh:

– Đúng vậy, nếu như công việc ngươi đang làm vẫn còn, vậy thì quả thực vẫn trả được!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box