[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 59 : Mua sắm sóng gió! (2) (c581-c590)
❮ sautiếp ❯Chương 581: Mua sắm sóng gió! (2)
Vương Song vỗ tay mỉm cười nói, bên cạnh cũng có một số thương nhân dẫn theo mấy lão bà của chính mình nhìn thấy hai nữ bên cạnh Vương Song, trong mắt lóe lên một vòng kinh thán, nhìn sang nữ nhân bên cạnh mình, mặc dù cũng rất xinh đẹp, nhưng so sánh với hai nữ bên cạnh Vương Song lại lộ ra quá mức diêm dúa.
– Anh bạn à, hai nữ nhân của ngươi này thật không tệ!
Bên cạnh, một người trẻ tuổi đang ôm một nữ nhân vóc dáng đầy đặn nhìn thấy cảnh này, nhất thời ánh mắt sáng lên, bước tới phía trước, mở miệng nói với Vương Song.
– Nói bậy, ai là nữ nhân của hắn!
Sắc mặt Đồng Vũ hơi đỏ bừng lên tiếng phản bác.
Bạch Manh Manh thì chỉ cười hì hì, không hề để ý chút nào.
– Chậc chậc, xem ra anh bạn vẫn chưa có nghiêm khắc dạy dỗ, tính tình vậy mà còn quyết liệt như vậy.
Ngươi xem vị bên cạnh ta này, ngực lớn, mông cong, eo nhỏ, tiêu chuẩn dáng người ma quỷ, gương mặt cũng là nhất lưu, ban đầu còn rất quyết liệt, dạy dỗ ba ngày bây giờ đối với ai cũng ngoan ngoãn! Nữ nhân đó, chính là không nên nuông chiều, một khi quen sẽ hư, muốn thay đổi thì rất phiền phức!
Nam nhân nhiệt tình nói với Vương Song, dường như muốn miêu tả sinh động, hai tay chạm vào một đôi hung khí, giống như sắp nảy ra khỏi quần áo, Vương Song nhìn thấy cũng líu lưỡi không thôi, so với Thái Hiểu hoàn toàn còn lớn hơn không ít!
Nữ tử nghe vậy, cũng không hề tức giận, mà mỉm cười quyến rũ nhìn nam tử, không ngừng dùng bộ ngực đồ sộ cọ xát vào cánh tay nam tử, lại vừa dùng một giọng nói ngán chết người nói:
– Lý thiếu gia, người ta cũng muốn một sợi dây chuyền, ngươi mua cho người ta đi!
– Ha ha, xem ở phân thượng bình thường ngươi tận tụy hầu hạ như vậy, ngươi đi chọn một cái đi!
Nam tử cười dâm dê một tay sờ mó hung khí vô cùng đồ sộ của đối phương, nói.
Nữ tử nghe vậy, lập tức nhanh chóng chạy đi chọn dây chuyền.
Đồng Vũ nhìn nam tử với sắc mặt khó coi, sau đó giống như hờn dỗi đi tới bên cạnh Vương Song, bắt chước dáng vẻ của nữ tử dùng bộ ngực của chính mình cọ xát cánh tay Vương Song, nhìn nam tử khiêu khích, Bạch Manh Manh cũng học theo, nhất thời khiến nam tự sững sờ, bật cười ha ha.
– Bằng hữu, ta là Lý Trạch, ông chủ nhỏ của Hội đấu giá Lý Thị, hoan nghênh ngươi tới chiếu cố việc kinh doanh của nhà ta, đến lúc đó ta sẽ chiết khấu 10% cho ngươi!
– Hội đấu giá Lý thị!
Bên cạnh, Bạch Manh Manh kinh ngạc đánh giá nam tử, thấy ánh mắt nghi ngờ của Vương Song, nhỏ giọng giải thích cho hắn:
– Đó là một trong số tứ đại Hội đấu giá trong khu bình thường, nghe nói sau lưng có Tiến Hóa Giả làm chỗ dựa! Ông chủ nhỏ của Hội đấu giá Lý thị là nhân vật đỉnh tiêm nhất trong toàn bộ khu bình thường!
Lý Trạch cười tủm tỉm nhìn Vương Song, rất nhiều người sau khi nghe thấy thân phận của hắn đều sẽ buông xuống tư thái của chính mình chủ động kết giao, lần này hắn coi trọng hai nữ bên cạnh Vương Song, nổi lên chút tâm tư, chẳng qua thân là ông chủ nhỏ của một Đấu Giá Hội, hắn cũng không ngu ngốc, bây giờ trong mạt thế người lợi hại nhất chính là những vị Tiến Hóa Giả kia, nếu như hắn không có mắt đắc tội một vị Tiến Hóa Giả, thế lực sau lưng cũng sẽ không bảo vệ hắn, cho nên hắn không được trực tiếp đắc tội người khác, nếu người này không có bối cảnh khẳng định sẽ hiểu rõ ý tứ của chính mình.
Nếu như có bối cảnh, vậy thì hắn cũng sẽ không nói nữa, chỉ là lôi kéo quan hệ với đối phương, lôi kéo khách hàng cho đấu giá hội của chính mình.
Nghe vậy, Vương Song cũng không nói gì thêm, một ông chủ nhỏ của Đấu giá hội, cho dù Tiến Hóa Giả sau lưng hắn đến, Vương Song cũng không quan tâm, cho nên, chỉ gật đầu một cái, sắc mặt không thay đổi chút nào.
Nhìn thấy một màn này, Lý Trạch khẽ động đậy một cái, trong lòng âm thầm thở phào, nhìn dáng vẻ này, không thèm quan tâm bối cảnh sau lưng chính mình một chút nào, không phải thực lực cường hãn, thì cũng là bối cảnh nghịch thiên, may mắn chính mình cẩn thận, nếu không vô duyên vô cớ đắc tội người ta bản thân chắc chắn không có quả ngon để ăn!
– Ha ha, xin hỏi quý danh của vị huynh đệ này, đây là một tấm thẻ Vip của tiểu điếm, nếu như các hạ có thứ gì muốn đối giá, hoặc là cần gì, dựa vào tấm thẻ này có thể chiết khấu 20% trong cửa hàng của chúng ta!
Lý Trạch lấy ra một tấm thẻ màu đen đưa cho Vương Song, giải thích.
Một tay Bạch Manh Manh nhận lấy, hưng phấn đưa qua, nói với Vương Song:
– Lão công, đây chính là thứ chỉ có nhân vật cao tầng mới có thể lấy được, người trong toàn bộ khu bình thường này có trong tay không tới một trăm, đây chính là tượng trưng cho thân phận!
Trong lúc vội vàng, trực tiếp gọi Vương Song là lão công.
– Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa!
Vương Song cười mắng một câu, khẽ gõ lên chiếc trán trơn bóng của đối phương, sau đó cầm lấy tấm thẻ màu đen, mặt sau còn viết năm chữ to: Đấu giá hội Lý thị”.
– Vương Song, một kẻ lang thang vô công rồi nghề mà thôi!
Vương Song lạnh nhạt trả lời Lý Trạch.
– Vương huynh đệ thật thích nói đùa, được rồi, lần sau lại trò chuyện tiếp.
Chương 582: Mua sắm sóng gió! (3)
Lý Trạch cười gượng vài tiếng, người có loại khí chất này sẽ là một kẻ lang thang vô công rồi nghề , sẽ có hai nữ nhân xinh đẹp như vậy đi theo sao.
Chẳng qua, hắn cũng không nói gì, nói một tiếng với Vương Song, sau đó bị nữ nhân vũ mị kia gọi tới.
– Tổng cộng bao nhiêu tiền?
Vương Song hỏi.
Nữ phục vụ bên cạnh lập tức nhanh chóng bước tới cung kính nói:
– Vị thiếu gia này, mắt nhìn của hai vị tiểu thư thật không tồi, đồ chọn được đều là thứ tốt nhất trong cửa hàng của chúng ta, tất cả hết 8,600! Chẳng qua đây là lần đầu tiên thiếu gia đến, cho nên sáu trăm kia thì chiết khấu cho ngài!
“Hít”
Nghe vậy, Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, căn bản không hề nghĩ tới trang sức mình chọn lại đắt tới như vậy, của hai người cộng vào là hơn một vạn! Đây chính là hơn một vạn cân lương thực đó.
Lúc này, trong lòng các nàng đều có chút hối hận, Vương Song mặc dù nhìn thì thổ hào, nhưng với giá tiền khủng bố như vậy có phải hơi bất bình thường không, Vương Song thật sự có thể trả nổi sao.
– Lão công, đừng mua nữa, ta thấy cũng không đẹp lắm! Hay là chúng ta đi mua quần áo đi!
Bạch Manh Manh kéo cánh tay Vương Song, lặng lẽ nói, Đồng Vũ cũng có chút không nỡ nhìn đôi khuyên tai một cái, nhẹ giọng nói:
– Đôi khuyên tai này ta cũng không quá ưa thích, quá to!
Bên cạnh, vẻ mặt của nữ phục vụ không hề thay đổi, gương mặt tràn đầy cung kính nhìn Vương Song, ở nơi này lâu như vậy rồi, ai có thể mua được, hay mua không nổi, chút tinh mắt đó bọn họ vẫn có thể nhìn ra.
– Ha ha, các ngươi lo ta mua không nổi sao!
Vương Song mỉm cười, lắc đầu, từ trong túi áo lấy ra mười cục vàng thỏi, lạnh nhạt nói:
– Các ngươi lại chọn thêm hai cái vòng tay đi.
– Chút tiền ấy, ta vẫn có thể bỏ ra!
Thấy Vương Song liên tiếp lấy ra mười cục vàng, Đồng Vũ và Bạch Manh Manh đều sững sờ một chút, các nàng cũng không biết từ khi nào Vương Song mang theo vàng thỏi, luôn cảm giác túi áo của hắn tựa như một cái động không đáy vậy, vàng thỏi giống như không bao ra dùng hết.
– Cảm ơn lão công!
Bạch Manh Manh mạnh mẽ hôn Vương Song một cái, tiếp tục đi chọn một cái vòng tay, mà Đồng Vũ thì cúi đầu suy nghĩ một hồi, vẫn đỏ mặt nói với Vương Song một tiếng:
– Cảm ơn lão công!
Sau đó, cũng lập tức đi chọn vòng tay mà mình yêu thích.
Nữ phục vụ vội vàng tiếp nhận mười cục vàng, kiểm tra thật giả, lập tức càng thêm nhiệt tình, thậm chí ngay cả giám đốc của cửa hàng cũng đích thân ra mặt, ở một bên phục vụ.
Mười cục vàng của Vương Song đều đã đặt ở đó, trên tay Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đều có thêm một cái vòng tay phỉ thúy, hai nữ cười tươi tới mức hai mắt híp thành một đường, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, cảm giác vung tay tiêu tiền như nước, không có chút cố kỵ này thật khiến cho các nàng vô cùng hưởng thụ, chẳng trách trước khi mạt thế có nhiều người thích được bao dưỡng như vậy, dễ dàng như thế có được mọi thứ mình muốn, cho dù là người nào cũng không thể chịu đựng được loại dụ hoặc này.
Vương Song tiếp tục dẫn các nàng đi đến cửa hàng quần áo, nơi này có các loại quần áo tinh xảo, mỗi một bộ trước khi mạt thế đều do các nhà thiết kế đỉnh cấp làm ra, quần áo của các loại thương hiệu lớn muốn cái nào có cái ấy, người đi mua quần áo cũng không ít, phần lớn đều là một số nữ nhân đang chọn, Vương Song thì đứng chờ ở trước quầy thanh toán, nhìn hai nữ tùy ý chọn lựa quần áo mình thích.
– Lão công, chiếc váy này đẹp không?
Bạch Manh Manh đã thay một chiếc váy trắng, quay một vòng trước mặt Vương Song.
– Đẹp! Manh Manh mặc cái gì cũng đẹp!
Vương Song mỉm cười đáp.
– Chiếc này thì sao?
– Cũng đẹp!
Bên cạnh, Đồng Vũ nhìn thấy, cũng không ngừng hỏi Vương Song có đẹp hay không, Vương Song đều có chút máy móc liên tục trả lời, tới cuối cùng trực tiếp quay đầu đi, mặc cho hai nữ ở chỗ kia thay quần áo, hai nữ thấy vậy, đồng dạng hừ một tiếng, sau đó tiếp tục chọn lựa quần áo mình thích.
– Vị thiếu gia này, ngươi thật tốt với bạn gái của mình nha!
Nữ phục vụ ở bên cạnh có chút hâm mộ nói, sóng mắt lưu chuyển, không ngừng liếc mắt đưa tình với Vương Song, ý tứ không cần nói cũng biết, chẳng qua Vương Song không có để ý, chỉ cười nhạt một tiếng.
– Ngươi làm gì vậy, thả ta ra!
Bỗng nhiên, Vương Song nghe thấy Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đồng thời kêu lên, lập tức quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên có ria mép đang đùa giỡn hai nữ.
– He he, tiểu mỹ nhân, xinh đẹp như vậy, đi theo gia đi, hầu hạ ta tốt, muốn cái gì có cái đó!
Thanh niên có dáng người thấp bé, vẻ mặt dâm đãng nhìn hai nữ, một tay bắt lấy cánh tay Đồng Vũ, bên cạnh hắn còn có một nữ nhân trang điểm đậm, nhìn qua vô cùng phong tao, đang vô cùng bất mãn nhìn dáng vẻ có mới nới cũ của thanh niên, phía sau thanh niên còn có hai đại hán dáng người khôi ngô, vẻ mặt lạnh lùng, dường như là vệ sĩ của cái thanh niên này, đối với hành động của thanh niên cũng không hề quan tâm.
Chương 583: Người nước Nhật!
Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đều phẫn nộ nhìn nam tử trước mặt, muốn né tránh lại không thể tránh được.
Người chung quanh nhìn thấy cảnh này đều dần dần xúm lại, cực kỳ hứng thú vây quanh.
“Phịch”
Một bàn tay trắng như ngọc giống như kìm thép, lập tức tóm được cánh tay của nam tử, một cỗ lực đạo kinh khủng từ cánh tay truyền tới khiến cánh tay nam tử giống như bị một hòn đá cạn cân không ngừng đè xuống, cả phần cổ tay cũng bị nghiền nát.
“A”
Nam tử không nhịn được kêu lên từng tiếng rên thảm thiết, cánh tay vốn dĩ đang giữ chặt Đồng Vũ lập tức buông ra, hai đại hán mặc quần áo màu đen phía sau hắn nghe thấy tiếng kêu thảm của công tỷ nhà mình, sững sờ, nhanh chóng tiến lên lạnh lùng trách mắng Vương Song:
– To gan, dám đả thương Đằng Dã thiếu gia! Ngươi không muốn sống nữa sao!
Vương Song cười lạnh nhìn nam tử trước mặt, bước chân xiêu vẹo, sắc mặt tái xanh, hốc mắt hãm sâu, rõ ràng là dáng vẻ túng dục quá độ, nữ nhân phía sau hắn ngực nở mông cong, xem ra đã ép khô hắn không nhẹ.
Chẳng qua chuyện khiến Vương Song tò mò nhất chính là một chùm ria mép màu đen trên nam tử này, nhìn qua trông có vẻ giống người Nhật.
– Ngươi, là người nước Nhật?
Vương Song có chút không xác định dò hỏi.
– Cha của thiếu gia chúng ta chính là Đằng Dã đại nhân, không muốn chết thì mau thả thiếu gia của chúng ta ra!
Hai tên vệ sĩ lạnh lùng trách mắng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ có chút thống khổ của nam tử muốn tiến lên giải cứu nhưng lại sợ Vương Song lại tiếp tục đả thương thiếu gia, bọn họ cũng nhìn ra lực lượng của Vương Song tựa như rất lớn, nếu không cũng sẽ không ép thiếu gia kêu đau đớn tới như vậy.
Nữ nhân phía sau nam tử nhìn thấy Vương Song, nhất thời trong mắt hiện lên một vòng kinh diễm, sau đó lộ ra một cỗ nóng rực, nàng thế nhưng chưa từng gặp được công tử nào tuấn tú như thế, nhìn lực lượng kia, e rằng công phu trên giường cũng sẽ khiến nàng vô cùng kinh hỉ.
– Hừ, một tên người Nhật dám tác oai tác quái trên địa bàn của Hoa Quốc, các ngươi đang tìm đường chết!
Vương Song lạnh băng nói, trên tay hơi dùng lực, nhất thời chỉ nghe thấy từng tiếng “răng rắc”, cổ tay nam tử trực tiếp uốn lượn biến hình, một trận tiếng kêu vô vùng thê lương thảm thiết vang lên, Vương Song mạnh mẽ vung tay, nam tử trực tiếp bị ném ra ngoài, được hai tên vệ sĩ tiếp được.
– Tay của ta, tay của ta!
Bờ môi nam tử run rẩy, cổ tay rũ xuống, có vẻ như đã triệt để bị phế.
– Lão công! Hắn là người Nhật đó!
Bạch Manh Manh đột nhiên tiến lên, giữ chặt cánh tay của Vương Song, lặng lẽ mở miệng nói, trên mặt mơ hồ có chút bất an.
– Người Nhật thì đã sao? Trên đất Hoa Quốc, sao có thể để một tên người Nhật tác oai tác quái!
Vương Song hờ hững trả lời.
– Không giống nhau, lão công.
Bạch Manh Manh có chút gấp gáp giải thích:
– Người Nhật này có thể là người Hòa bình xã, hòa bình xã chính là một trong tứ đại bá chủ, nghe nói còn là thực lực mạnh nhất trong tứ đại bá chủ, tổ chức này phần lớn đều là người Nhật, chúng ta đắc tội không nổi!
– Ha, vị tiểu thư này nói không sai, Vương huynh đệ, người này là Đằng Dã Thứ Lang, từ nhỏ lớn lên ở Hoa Quốc, cha hắn là Đằng Dã Nguyên Nhất, trong hòa bình xã mặc dù không phải quan chức lớn gì, nhưng nghe nói bói cánh rất cao, cho dù một số Tiến Hóa Giả cũng không muốn tùy tiện đắc tội!
Không biết từ lúc nào, thân ảnh Lý Trạch đã xuất hiện ở đây, ở bên cạnh Vương Song âm thầm nói một câu, sau đó lập tức lui về phía sau hai bước, bày ra dáng vẻ không hề liên quan tới mình.
Ánh mắt Vương Song hơi chuyển động, Hòa bình xã, một trong tứ đại bá chủ, còn là tổ chức mạnh nhất, Vương Song không hiểu được tại sao thực lực của một nước Nhật ở thành phố Thiên Thủy thế mà là mạnh nhất, nhưng hắn cũng hiểu rõ ý tứ của Lý Trạch, khuyên bản thân cố nhịn cục tức này xuống, không nên đắc tội đối phương, chẳng qua đừng nói chỉ có một tên như vậy, cho dù là lão đại của lão đại bọn hắn tới đây, bản thân cũng không thèm quan tâm.
– Tên khốn này, giết hắn cho ta, băm hắn thành thịt vụn, từ trước tới giờ không ai dám đắc tội ta! Ta muốn hắn chết!
Sắc mặt Đằng Dã Thứ Lang nhăn nhó nhìn Vương Song, khàn giọng quát, hắn từ nhỏ tới lớn, đều là muốn gì được nấy, cho dù là sau khi mạt thế, cũng bởi vì nguyên nhân từ cha hắn, ở thành phố Thiên Thủy như cá gặp nước, Tiến Hóa Giả cũng quen biết một số, cũng sẽ không đi trêu chọc, nhưng một tên khốn kiếp không biết từ đâu xuất hiện, thế mà dám đả thương hắn, hắn sao có thể bỏ qua.
– Lên!
Hai tên vệ sĩ nhìn thiếu gia nhà mình tức giận như vậy, cũng liếc mắt nhìn nhau. hai người đồng thời công kích, giống như liệp báo, thân thủ vô cùng nhanh nhẹn, xem ra cũng là tinh anh trải qua trăm trận.
Quyền phong gào thét, một quyền đánh về phía đầu, một quyền đánh về bụng dưới, muốn khiến Vương Song không có không gian né tránh, Vương Song dám khẳng định nếu là người bình thường, cho dù là binh sĩ đặc chủng, chỉ sợ cũng không thể chống lại.
– Lão công, cẩn thận!
Chương 584: Người nước Nhật! (2)
Bạch Manh Manh ở sau lưng Vương Song chợt kinh hô một tiếng, Đồng Vũ cũng thấy cảnh này, khuôn mặt bỗng nhiên tràn đầy lo lắng, mặc dù cực kỳ phẫn hận Vương Song cướp đi lần đầu tiên của chính mình, nhưng nàng cũng hiểu rõ một nữ nhân, còn là một nữ nhân xinh đẹp nếu muốn sống sót trong mạt thế này, nhất định phải có chỗ dựa vững chắc, nếu không, căn bản không thể sống sót được.
Mà thứ đáng giá duy nhất của nàng có thể lấy ra chính là thân thể của mình, bây giờ nàng cũng may mắn trở thành nữ nhân của Vương Song, ít nhất hắn đối xử với nàng rất tốt, mặc dù có thêm Bạch Manh Manh một người cực kỳ đáng ghét.
Chẳng qua Vương Song không hề kinh hãi, chỉ là thở dài một tiếng.
– Một người của Hoa quốc, thế mà đi làm chó cho một người Nhật!
Vương Song hơi cảm thán, tay phải chậm rãi vươn ra, bàn tay giống như đang chầm chậm bỗng nhanh chóng xuất thủ, nhanh như chớp bắt lấy nắm đấm của một người, khẽ xoay người, khiến cho nắm đấm của hai người kia đụng vào nhau, tay nhẹ nhàng điểm một chỉ, lần lượt điểm hai lần trên vai hai người, ngay cả sức lực một phần mười cũng không có dùng, sắc mặt hai người kia đã lập tức trắng bệch, trực tiếp đặt mông ngã xuống đất, thân thể không ngừng run rẩy.
Một bên, đồng tử Lý Trạch hơi hơi co rụt lại, đôi mắt chăm chú nhìn Vương Song, loại thủ đoạn này, mặc dù không phải thủ đoạn của Tiến Hóa Giả, nhưng không biết tại sao, luôn khiến hắn có một loại cảm giác kinh hồn khiếp vía.
“Hắn đều đã biết bối cảnh của tên Đằng Dã Thứ Lang này mà còn dám xuất thủ như thế, có thể là hắn không biết trời cao đất dày, hoặc có lẽ chính là hắn căn bản không quan tâm!”
Trong lòng Lý Trạch không ngừng tự hỏi, thân là ông chủ nhỏ của Đấu giá hội một phương, khôn khéo linh hoạt là tính cách nhất định phải có, phải chủ động giao hảo với cao thủ các phương, dù sao việc kinh doanh của bọn họ muốn tiếp tục nữa, nhất định phải có người ủng hộ, đặc biệt là Tiến hóa giả, càng đối tượng vô cùng quan trọng của bọn họ.
Nếu như Vương Song là một vị Tiến Hóa Giả, hôm nay coi như mạo hiểm đắc tội Đằng Dã Thứ Lang cũng phải giúp đối phương một chút, để nhận được thiện cảm của Vương Song.
Những người bên cạnh vây quanh đều là những người giàu trong cao tầng của khu bình thường, mặc dù kiêng kỵ Đằng Dã Thứ Lang, nhưng cũng không phải cực kỳ e ngại, đều là chỉ chỉ trỏ trỏ thấp giọng mỉm cười.
– Ha ha, muốn cướp nữ nhân của người ta, ngay cả tay cũng bị phế, đáng đời!
– Ha ha, một người Nhật nho nhỏ, còn muốn tác oai tác quái trên địa bàn của Hoa Quốc, thật sự là nằm mơ!
– Đừng có nói như vậy chứ, người ta có bối cảnh cực lớn, nói không chừng một khắc sau lập tức có thể mời tới hai Tiến Hóa Giả đại nhân trực tiếp báo thù cho hắn đó!
– Nói như vậy, ta sợ quá nha, ngộ nhỡ hắn ghi thù chúng ta thì phải làm sao, vẫn là đi thôi!
– ……
Nghe thấy những lời chế giễu của những người khác, sắc mặt của Đằng Dã Thứ Lang trở nên tái nhợt, thậm chí sự đau đớn trên tay cũng quên đi, ánh mắt lộ ra một vòng oán độc, không nói gì thêm, ngay cả hai vệ sĩ của hắn còn không thể chống được qua hai chiêu của Vương Song, hắn lại có thể làm gì, chẳng qua trong lòng hắn lại ác độc nghĩ quay về nhất định phải xin phụ thân mời thêm hai vị Tiến Hóa Giả, băm chết cái tên khốn kiếp này thành thịt vụn!
– Ngươi đợi đó cho ta, đắc tội Đằng Dã Thứ Lang ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Đằng Dã Thứ Lang bỏ lại một câu ngoan độc, xoay người lập tức rời đi, ngay cả hai vệ sĩ nằm trên đất cũng chưa từng liếc nhìn lấy một lần.
Nữ nhân bên cạnh ném một cái mị nhãn với Vương Song rồi nhanh chóng đuổi theo.
– Huynh đệ, lợi hại!
Lý Trạch ở một bên giơ ngón tay cái ra, không biết là nói Vương Song có dũng khí đắc tội đối phương, hay là khen thân thủ hắn lợi hại.
– Lão công, chúng ta đã đắc tội cái tên này, khẳng định có phiền phức cực lớn!
Bạch Manh Manh ở một bên có chút lo lắng nói:
– Hay là, nghĩ cách hòa giải với đối phương đi, cùng lắm chúng ta bỏ ra chút tiền!
Nghe thấy giọng nói có chút lo lắng của Mạch Manh Manh, sắc mặt Vương Song không hề thay đổi, chỉ xoay người cười nhạt, nói:
– Sao thế, không tin tưởng ta sao, một gia hỏa như thế ta còn không để vào mắt, đi, tiếp tục chọn quần áo, lần này, ta cùng chọn với các ngươi! Không cần lo lắng đâu!
Giọng nói của Vương Song tựa như có lực lượng kì dị, nhất thời khiến cho hai người Bạch Manh Manh và Đồng Vũ đều trấn tĩnh lại, nhìn nụ cười bình tĩnh của Vương Song, hai nữ cười ngọt ngào, buông xuống tâm trạng lo lắng không thôi, tiếp tục cao hứng đi chọn lựa quần áo mình thích.
– Cái này không tệ, rất đẹp!
– Nhìn giống như một Thiên Nga trắng, đẹp lắm!
– Lộ ra thành thục mà dụ hoặc, mua!
Vương Song ở bên cạnh không ngừng thưởng thức quần áo hai người lựa chọn, trong miệng không ngừng tán thưởng, chẳng biết tại sao, hai nữ lại chọn thêm không ít trang phục gợi cảm, trong phòng thay đồ mắc cỡ đỏ mặt, khiến trong lòng Vương Song càng dâng lên một cỗ lửa nóng.
Chương 585: Sinh nhật
Tới thời điểm tính tiền, giám đốc của cửa hàng này đích thân ra mặt, cúi đầu khom lưng nhìn Vương Song, nói:
– Vị khách nhân này, các ngươi tổng cộng đã tiêu phí ở cửa hàng của chúng ta là ba nghìn năm trăm, ta làm chủ, chiết khấu cho ba vị 20% , chỉ còn hai nghìn tám! Hy vọng sau này mấy vị có thể thường xuyên chiếu cố cửa hàng của chúng ta!
Vương Song thanh toán xong hóa đơn, dẫn hai nữ ra ngoài, nhìn thấy bên cạnh có một cửa hàng bán túi xách hàng hiệu, lập tức lại muốn đi qua, chợt bị hai nữ giữ chặt:
– Lão công, hôm nay đã tiêu quá nhiều tiền, không thể tiếp tục mua nữa!
Bạch Manh Manh cắn môi nói, nàng đều cảm thấy hãi hùng khiếp vía, chỉ ngắn ngủi vài tiếng, hai người bọn họ đã tiêu hết hơn một vạn của Vương Song, cho dù bán các nàng đi cũng không thể bằng với số tiền đó! Nghĩ đến thân thể chính mình đã không còn trong trắng, trong lòng Bạch Manh Manh vô cùng đau khổ, càng không dám tiếp nhận Vương Song đối xử tốt với mình như vậy.
Đồng Vũ cũng có chút lo sợ nhìn Vương Song, việc chi tiêu ngày hôm nay cũng khiến nàng không ngừng nuốt nước miếng, cảm thấy quá mức điên cuồng.
– Không sao, lão công của các ngươi không có cái gì khác, ngoại trừ rất nhiều vàng thỏi! Không sợ các ngươi tiêu hết, chỉ sợ các ngươi không tiêu nổi!
Vương Song khẽ cười một tiếng, không hề quan tâm, vàng thỏi đối với hắn mà nói không khác gì sắt vụn, có thể mua đồ ở chỗ này, hắn cảm thấy đáng giá!
Nói xong, lại dắt hai nữ đi vào cửa hàng kia, nửa tiếng sau, trên người hai nữ có thêm hai chiếc túi xách LV đi ra, có chút ngây ngốc máy móc đi theo Vương Song rời đi, mà thứ lưu lại chính là mười cục vàng thỏi!
Mà hành động như vậy của Vương Song, cũng lọt vào mắt xanh của các phú hào trong khi bình thường, nhất thời đều nảy sinh lòng hiếu kỳ cực lớn đối với Vương Song, không chỉ là hành động vung tiền như rác của Vương Song, càng là do hắn dám đắc tội Đằng Dã Thứ Lang, phải biết rằng, thế lực sau lưng Đằng Dã Thứ Lang chính là đệ nhất thế lực trong thành phố Thiên Thủy, cho dù là tam đại thế lực còn lại bình thường cũng không nguyện ý xảy ra xung đột với Hòa bình xã, mà Vương Song lại không thèm quan tâm chút nào, bọn họ sao có thể không kinh ngạc được.
Những người giống như Lý Trạch, đều là trước tiên đi điều tra lai lịch của Vương Song.
Về đến nhà, hai nữ nhân không biết đã nổi điên cái gì, không ngừng câu dẫn Vương Song làm cho ngọn lửa của Vương Song lại dâng lên lần nữa, một phen chiến đấu trời đất mù mịt, Vương Song thoả mãn nằm trên giường, cơ thể uyển chuyển của hai nàng như ẩn như hiện trên giường, tất cả đều đổ mồ hôi đầm đìa, ngón tay đều như không còn một chút khí lực nào nâng lên.
– Lão công, có lúc ta đã nghĩ ngươi là một Biến dị thú thành tinh ấy!
Bạch Manh Manh yếu ớt nói, không phải người xưa nói chỉ có mệt chết trâu không có hư ruộng cày, nhưng các nàng cảm giác như thân thể của mình thậm chí không phải của các nàng.
Ánh mắt Đồng Vũ ở một bên có chút mơ màng, nhìn Vương Song, cũng thấy kỳ lạ cơ thể của Vương Song sao lại có thể cường hãn đến vậy, quả thực giống như một con mãnh thú.
Vương Song cười không nói gì, bây giờ chưa đến lúc bại lộ thân phận mình là Tiến Hoá Giả, đợi đến khi hắn cảm thấy có thể, hai nữ nhân này tự nhiên biết.
– Lão công, ở chỗ của ta còn có không ít tiểu tỷ muội, bề ngoài cũng không tệ, một số đều ở nhà xưởng làm công, ngươi có muốn thử hay không?
Bạch Manh Manh thấy Vương Song không nói gì, tròng mắt vừa chuyển, thấp giọng cười nói.
– Hừ, ngươi đúng là dâm đãng!
Đồng Vũ một bên khinh thường nói.
– Cũng không biết vừa rồi là ai to gan như vậy, còn có mặt mũi nói ta!
Bạch Manh Manh không chút yếu thế, hai người giống như oan gia, luôn đối chọi gay gắt.
Vương Song cũng không để ý, hai nàng đã quen cãi nhau như vậy, dù sao cũng sẽ không xảy ra vấn đề.
Ngày hôm sau, Bạch Manh Manh dậy rất sớm, kéo Đồng Vũ đi mua đồ ăn, chuẩn bị sinh nhật cho buổi tối, nàng muốn nói cho bạn bè của nàng tổ chức sinh nhật ở nhà, Đồng Vũ vốn không muốn đi, một mực dựa vào bên người Vương Song, không muốn rời giường, kết quả là bị Bạch Manh Manh mạnh mẽ kéo đi.
Hai nữ nhân mua một đống đồ ăn, các loại rau dưa, hỏa, thịt, thậm chí cả bia và coca ở trong siêu thị, dù sao Vương Song cũng cho các nàng mười cục vàng thỏi, đủ để các nàng tiêu xài xa xỉ.
Đến trưa, hai nữ nhân lục tục mang mấy bao đồ ăn về nhà, đi năm sáu lần mới xong.
– Sau, sau này, có đánh… chết… . ta cũng không đi… mua đồ với ngươi!
Đồng Vũ thở hổn hển nói, đi cùng Bạch Manh Manh này đến trưa, nàng gần như mệt đến mức nằm sấp xuống.
Bạch Manh Manh cũng không khá hơn là bao, sắc mặt đỏ bừng, không ngừng thở dốc, nàng cũng không để ý, nhìn qua một chút đồ mình mua, ừ, cũng gần như đủ rồi.
– Ngươi đúng là nhóc ngốc, sinh nhật cũng không mua bánh ngọt!
Vương Song ngồi trên sô pha, có chút bất đắc dĩ nhìn bọn họ một cái, hắn vốn cũng muốn đi theo nhưng Bạch Manh Manh sống chết không cho, để hắn ở nhà nghỉ ngơi, để các nàng hầu hạ Vương Song.
Chương 586: Sinh nhật (2)
Nghe được Vương Song nói, Bạch Manh Manh “A” một tiếng, mới phát hiện vậy mà lại quên thứ quan trọng nhất, không khỏi lè lưỡi với Vương Song, lôi kéo Đồng Vũ đang mệt chết đi mua bánh ngọt.
– Không đi, đánh chết cũng không đi, muốn đi thì tự ngươi đi!
Đồng Vũ kiên định nói.
– Lão công, ngươi bảo Đồng Vũ đi giúp ta đi!
Bạch Manh Manh không nói gì thêm, chạy đến trên người Vương Song, không ngừng làm nũng, Đồng Vũ thấy thế mặt xanh mét, mỗi lần Bạch Manh Manh như vậy, Vương Song sẽ không từ chối, nếu đợi khi Vương Song lên tiếng, như vậy nàng không đi cũng phải đi.
– Được rồi, ta đi là được chứ gì!
Đồng Vũ nghiến răng nghiến lợi nói:
– Ngươi đúng là tiểu hồ ly, lại dùng thủ đoạn này!
Bạch Manh Manh cười hì hì, hồn nhiên không thèm để ý, kéo Đồng Vũ đi ra ngoài, lại mua thêm một bánh kem nhỏ mười lăm phân, tốn khoảng ba trăm.
Buổi chiều, bạn bè của Bạch Manh manh đều đã tới, đa phần đều là nữ, còn có mấy nam tử ăn mặc đẹp.
– Các ngươi đến đây, mau vào đi, vừa lúc giúp ta nấu cơm!
Bạch Manh Manh nhìn mọi người, sắc mặt vui vẻ, có chút hưng phấn nói.
– Ặc, Manh Manh, đây là bạn trai ngươi?
Tất cả mọi người đi vào, nhìn trang trí trong phòng, trong mắt hiện lên khiếp sợ, mấy nam tử vốn có chút kiêu ngạo cũng không thể tưởng tượng được khi nhìn thấy căn phòng cao lớn này, bộ tây phục trên người nhìn qua có chút quê mùa.
– Đúng vậy, hì hì, đây là lão công của ta, Vương Song!
Bạch Manh Manh tự hào lên tiếng.
Nói xong, giới thiệu cho Vương Song:
– Lão công, đây là hảo bằng hữu của ta, hì hì, bảy nữ sinh, ba người có bạn trai, bốn người còn lại còn độc thân! Ba nam nhân này chính là bạn trai của bọn họ.
– Chào mọi người, người tới là khách, không cần câu nệ, cứ xem như là nhà của mình!
Vương Song thản nhiên cười nói.
Mặc dù nói như vậy, nhưng bọn họ mơ hồ trên người Vương Song ẩn chứa cái gì đó siêu nhiên, tuy cười với bọn họ nhưng cũng có một loại lạnh lùng xa cách, lại không dám câu nệ, bó tay bó chân.
Bạch Manh Manh liếc mắt một cái với Vương Song, nói với mấy nữ sinh:
– Tiểu Như, A Mỹ, các ngươi đến đây giúp đỡ đi, những người khác cứ tự nhiên, trên bàn có hoa quả, đồ ăn vặt, muốn ăn cứ lấy!
Hai nữ sinh cùng Bạch Manh Manh, Đồng Vũ bận rộn trong phòng bếp, những người khác nhìn hoa quả trên bàn, đồ ăn vặt đều nuốt nước miếng, thật không ngờ được Bạch Manh Manh lại có thể tìm được một người bạn trai có tiền như vậy!
– A, Manh Manh, vòng cổ của ngươi thật đẹp! Còn có vòng tay, chậc chậc, mấy ngày không gặp, sao ngươi đã trở thành một phu nhân hào phóng rồi!
Nữ sinh được gọi là Tiểu Như nhìn thấy vòng cổ cùng với vòng tay của Bạch Manh Manh, đôi mắt sáng lên, sợ hãi nói.
A Mỹ ở một bên cũng thấy cách ăn mặc của Bạch Manh Manh, vẻ mặt hâm mộ không thể che giấu, trước đây Bạch Manh Manh chỉ là một tiêu thư sàn đêm, còn không bằng bọn họ, bây giờ lại có thể trở thành một phu nhân hào phóng, bọn họ đều thấy vô cùng khiếp sợ.
– Hì hì, đây đều là lão công mua cho ta, đẹp không, còn có Đồng Vũ đại tỷ nữa, khuyên tai của nàng cũng là do lão công mua cho đó!
Bạch Manh Manh vui vẻ cười nói, nàng chính là vô tâm vô phế như vậy, có thể nhìn thấy tiểu tỷ muội hâm mộ nhìn mình, tâm hư vinh trong lòng của nàng tức khắc cảm thấy thỏa mãn rất lớn.
Hai người quay đầu nhìn lại, lập tức phát hiện bên tai của Đồng Vũ là hoa tai màu vàng, nhất thời đều vô cùng hâm mộ.
– Cái này rất đắt đúng không!
Tiểu Như tò mò hỏi, tuy không mua bao giờ, đời này chắc cũng không mua nổi, nhưng bọn họ cũng không ngại nhiều chuyện một chút.
– Không đắt, tổng cộng có hơn mười ngàn!
Biểu tình của Bạch Manh Manh giống như một con tiểu hồ ly ăn vụng, đôi mắt đều híp lại.
Hai người kia hít một ngụm khí lạnh, mười ngàn, để mua những thứ này, các nàng không khỏi kinh ngạc trước sự hào phóng của Vương Song, bọn họ cố gắng cả đời e rằng cũng không thể có được những thứ này, kết quả người ta vung mười ngàn mua một chút châu báu, khiến cho bọn họ cảm thán rằng mình không thể hiểu được thế giới của kẻ có tiền.
– Chậc chậc, Manh Manh, ngươi thật sự là may mắn, tìm được một thổ hào, ba người Dương Trúc, Lý Mai còn không ngừng khoe với bọn ta bạn trai của mình có lợi hại bao nhiêu, nếu không phải làm thuê cho người khác, chắc ngay cả thịt cũng không có mà ăn!
Tiểu Như liếc mắt nhìn bên ngoài, có chút căm giận nói.
– Đúng đấy, sinh nhật ngươi mà bọn họ còn không tặng quà, thật sự là keo kiệt! Tuy rằng ta không có tiền, nhưng chúng ta cũng góp ít tiền mua cho ngươi một cái ví cầm tay!
Tiểu Mỹ một bên cũng có chút bất bình nói.
– Cảm ơn ý tốt của các ngươi, nhưng ngày hôm qua lão công ta đã mang bọn ta ra ngoài mua không ít đồ, thật ra cũng không cần các ngươi mua.
Bạch Manh Manh mỉm cười ngọt ngào nói.
– Manh Manh, lão công ngươi biết nghề nghiệp của ngươi không?
Đột nhiên, Tiểu Như nhìn Đồng Vũ đang rửa rau cách đó vài mét, thấp giọng nói bên người Manh Manh, âm thanh rất nhẹ, tựa như sợ người khác biết.
Bạch Manh Manh cười, khẽ cười nói:
– Biết mà!
Tiểu Như gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Chương 587: Sinh nhật (3)
Bên ngoài phòng bếp, năm nữ sinh ngồi vây quanh cái bàn, thấp giọng nói chuyện nhỏ với nhau, thỉnh thoảng cầm một chút hoa quả trên bàn ăn, ba nam sinh thoạt nhìn chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, cũng không dám có một chút kiêu ngạo, vốn ba người bọn họ không để mắt đến Manh Manh, bọn họ một người là quản lý siêu thị, một người là chủ quản nhà xưởng, còn người còn lại làm ở văn phòng, bởi vì không chịu được bạn gái mình ồn ào bắt đi theo, mới đồng ý vội tới sinh nhật Manh Manh, bọn họ nghĩ sinh nhật Bạch Manh Manh giỏi lắm sẽ trích chút máu, cho mỗi người bọn họ một bát rau xanh trước mặt, dù có vậy, e rằng Bạch Manh Manh cũng không làm nổi, không ngờ đối phương lại ôm được một cái đùi to, khiến bọn họ không dám lộ ra một chút kiêu ngạo.
Bạn gái của ba người họ thấy biểu hiện của bạn trai mình đều cảm giác vô cùng mất mặt, bảo bọn họ đến đây là muốn giữ thể diện cho mình, bây giờ thì hay rồi, thành rùa rụt cổ hết.
Trong lòng không khỏi có chút thất vọng, nhưng nhìn Vương Song một thân thường phục màu trắng thân ảnh vô cùng cách biệt, trong lòng bọn họ đều hiện lên ghen tị
– Dựa vào cái gì mà Bạch Manh Manh ngốc nghếch này lại có thể tìm được một cái bạn trai như vậy, ta sao có thể kém hơn nàng, nàng vẫn chỉ là một tiểu thư sàn đêm!
Đột nhiên trong đó có một nữ sinh đi đứng lên, đi đến chỗ Vương Song, nàng mặc một chiếc váy ngắn màu xám, mang một đôi tất lưới, nhìn qua chân có chút dài, dáng người tuy không tính là đẹp cũng coi như khá, trên người mặt chiếc áo hai dây màu trắng, gần như chỉ che đi hai quả núi của mình, lộ ra hình xăm trên bụng, trên mặt có trang điểm nhẹ, về dung mạo Vương Song có thể chấm cho nàng bảy mươi lăm điểm.
Nữ nhân này vừa rồi nghe bọn họ gọi hình như là Dương Trúc, là bạn gái của một trong số nam sinh ở đây, hắn nhìn nữ nhân này cầm một quả chuối tiêu ngồi trước mặt Vương Song, đối với Vương Song cười ngọt ngào.
– Vương đại ca, ngươi ở quen biết Manh Manh ở hộp đêm sao?
Dương Trúc bóc quả chuối tiêu, đưa đến miệng Vương Song, thân mình không ngừng tới gần Vương Song.
Nghe Dương Trúc nói, Vương Song hơi động lông mày, có chút tò mò nhìn nàng một cái.
Dương Trúc thấy vậy, nhất thời lộ ra tươi cười càng thêm đắc ý, nhìn thoáng qua phòng bếp, ở bên tai Vương Song nhẹ giọng mở miệng:
– Manh Manh nàng là tiểu thư hộp đem, thường xuyên ngủ cùng với nam nhân.
– Vậy sao, Manh Manh vậy mà không có nói cho ta biết!
Vương Song làm bộ dáng vô cùng kinh ngạc, hung hăng cắn chuối tiêu bên miệng, hiển nhiên vô cùng tức giận.
– Có thể nàng thấy Vương Song đại ca là người có tiền, thật vất vả có thể ôm được đùi to, nàng đương nhiên là không nói cho người biết!
Trong lòng Dương Trúc trở nên hưng phấn, tay không tự giác hướng tới bụng Vương Song, hồn nhiên không thèm để ý đến ánh mắt của bạn trai mình đang trở nên phẫn nộ, nàng và đối phương cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, hắn thích dung mạo của nàng, mà bản thân cũng coi trọng thân phận của đối phương, nhưng hiện tại so với Vương Song thì cái gì hắn cũng không có!
Chỉ cần quyến rũ Vương Song, bản thân sẽ có thể sống trong hào môn.
Vương Song nhíu chặt lông mày, nhìn bốn nữ nhân khác, tuy bọn họ đều thấp giọng nói chuyện, nhưng ánh mắt cũng thỉnh thoảng nhìn qua hướng này, rõ ràng thấy được hành động của Dương Trúc, cũng không ai lên tiếng, thậm chí trong mắt các nàng đều lộ ra vẻ có chút chộn rộn, trong Mạt Thế, chuyện mấy nữ nhân cùng hầu hạ một chồng có rất nhiều, có nam nhân còn có hơn mười mấy nữ nhân.
Vương Song trực tiếp vươn tay đến, một tay xâm nhập vào bên trong ngực đối phương, tuỳ ý xoa nắn nơi mẫn cảm của đối phương, lập tức, sắc mặt của Dương Trúc hiện lên ửng đỏ, nhưng không có chút né tránh, đưa lưng về phía mọi người, đôi tay liền hướng tới đai lưng của Vương Song.
– Ngại quá! Ta đi trước!
Bạn trai Dương Trúc không nhìn được nữa, lạnh lùng lên tiếng, sau đó trực tiếp rời đi, hai người bên cạnh nhìn thấy hắn đi, nói với bạn gái của mình một tiếng rồi cũng rời đi, bọn họ không dám chọc giận Vương Song, nhưng cũng không muốn bản thân bị làm nhục.
Hai nữ nhân nhìn thoáng qua Vương Song, sau đó lại nhìn qua bạn trai của mình, đột nhiên mở miệng cười nói:
– Các ngươi nếu đi thì đi đi, bọn ta còn muốn chúc sinh nhật Manh Manh!
Hai nam nhân nghe vậy, không nói gì thêm, xoay người rời đi.
Trong phòng bếp, âm thanh leng keng vang lên, cũng không có chú ý tới động tĩnh của phòng khách.
– Vương đại ca, chúng ta lên giường chơi đi!
Dương Trúc nũng nịu nói với Vương Song, đôi mắt vô cùng mê mang.
Khoé miệng Vương Song cười nhạt, xem ra Bạch Manh Manh ngốc nhà mình lại ngu ngốc một cách đáng yêu, người nào cũng làm bạn được, ai không nên làm bạn cũng không biết, nhưng thịt đã dâng đến tận cửa, sao hắn có thể buông tha, bản thân Vương Song cũng không biết tại sao lại thế này, gần như trong đầu hắn luôn có bảy tám suy nghĩ hỗn tạp trong đầu, luôn có gì đó thôi thúc làm hắn huỷ diệt tất cả, may mắn có Bạch Manh Manh cùng Đồng Vũ, hắn mới dựa vào dục vọng của cơ thể miễn cưỡng áp chế xuống, nhưng lại không chịu được trêu chọc, hiện tại bị Dương Trúc trêu chọc tức khắc một ngọn lửa lại được hình thành.
Chương 588: Băng hoả giao phong
Vương Song nhìn thoáng qua phòng bếp, ánh mắt trở nên tối lại, một tay Vương Song mạnh mẽ ôm lấy Dương Trúc trực tiếp đi tới phòng nghỉ của khách, nơi này cách xa nhà bếp, cũng không sợ bị nghe thấy, mãnh liệt ném Dương Trúc lên giường, Vương Song gầm nhẹ một tiếng thân thể áp xuống.
Nghe âm thanh mơ hồ truyền đến từ trong phòng, mấy nữ nhân bên trong phòng khách sắc mặt đều đỏ bừng, không bao lâu sau, hai nữ nhân khác vẻ mặt ý cười đi vào, lập tức phát hiện thân thể Vương Song giống như từ ngọc thạch điêu khắc, sắc mặt hơi đỏ lên, trong mắt hiện lên ý xuân, quần áo trên người nhanh chóng cởi ra gia nhập vào đó.
Không bao lâu sau, bên trong gian phòng nghỉ cho khách liên tục vang lên từng đợt âm thanh kỳ dị, hai nữ sinh còn lại nghe thấy âm thanh phóng đãng bên trong, trong mắt hiện lên phức tạp, muốn đi nhắc nhở Bạch Manh Manh, nhưng trong lòng lại có chút sợ hãi.
Bọn họ không dám ngăn cản, cũng không nguyện ý trở thành một trong số những người kia, chỉ có thể liếc mắt nhìn nhau, không ngừng ăn hoa quả trên bàn, đồ ăn vặt, những đồ như thế này các nàng đã lâu rồi không được ăn, một khi bỏ qua, chỉ sợ về sau cũng không có cơ hội ăn lại.
Bạch Manh Manh mặc dù đang ở trong phòng bếp, nhưng dường như đã nhận ra thanh âm nhỏ dần trong phòng khác, cũng thấy có chút kỳ lạ, việc trong tay giao cho hai nữ nhân kia, bản thân tò mò đi ra lại thấy không có ai, chỉ có hai nữ sinh trước bàn đang yên lặng ăn.
Bạch Manh Manh có chút kinh ngạc, người đâu? Không đợi nàng hỏi, hai nàng nhìn đến nàng, trực tiếp chỉ tay về phía phòng ngủ, lúc này Bạch Manh Manh mới nghe thấy bên trong phòng ngủ truyền đến từng âm thanh kìm nén của nữ nhân rên rỉ, dường như không chỉ có một người, tiếng thở dốc quen thuộc của Vương Song cũng truyền tới.
Bạch Manh Manh vội vàng đi qua, lặng lẽ mở cửa, lập tức phát hiện cảnh tượng bên trong, nhưng trên mặt nàng cũng không có biểu hiện tức giận, chỉ mang theo một chút tò mò nhìn thấy một màn này, miệng nhỏ giọng nói thầm:
– Ngay cả tỷ muội của mình mà cũng không buông tha.
Có điều là mấy nữ nhân đều cảm giác được bản thân giống như ở trong đại dương mênh mông, không cẩn thận sẽ bị lật thuyền, thật sự là thể chất của Vương Song quá cường hãn, vượt xa cả người thường.
Bạch Manh Manh ở cửa cười hì hì nhìn bọn họ, cho các ngươi tham ăn, bây giờ biết thảm rồi chứ, lại xoay người trở lại phòng bếp, tiếp tục chuẩn bị cơm chiều, để lại hai nữ nhân có chút dại ra liếc mắt nhìn nhau, có chút không hiểu.
Mấy người Đồng Vũ, Tiểu Như, A Mỹ làm xong đồ ăn cũng mất hai tiếng đồng hồ, lúc này bọn họ mới phát hiện khoé miệng Vương Song mang theo ý cười thản nhiên đi từ phòng ngủ ra, mà ba người Dương Trúc nằm trên giường, nhìn bộ dáng có vẻ vô cùng mệt mỏi.
Đồng Vũ nhướng mày, bất mãn nhìn thoáng qua Vương Song, nhưng cũng không có nói gì thêm, còn Bạch Manh Manh thì cười hì hì nhìn một màn này, cười xấu xa với ba nữ nhân trong phòng ngủ:
– Dương tỷ tỷ, các ngươi vậy mà ăn vụng sau lưng Manh Manh, bây giờ biết khổ rồi chứ!
Ba nữ nhân không thèm để ý, có chút vô lực mặc quần áo xong nhìn Manh Manh, Dương Trúc tiến lên ngăn lại Vương Song, đối với Bạch Manh Manh cười nói:
– Bạch Manh Manh, ngươi thật sự rất có thủ đoạn ha, vậy mà lừa gạt Vương đại ca, chỉ là một tiểu thư hộp đêm cũng xứng trở thành bạn gái của Vương đại ca!
– Bây giờ, bọn ta mới là bạn gái của Vương đại ca! Ngươi nói có phải không, Vương đại ca!
Dương Trúc dùng bộ ngực sữa của mình cọ vào cánh tay Vương Song, Bạch Manh Manh nghe vậy thì mặt dại ra, vẻ mặt không thể tin nhìn Dương Trúc, hai người khác cũng đi đến bên người Vương Song, vẻ mặt đắc ý nhìn Bạch Manh Manh, nam nhân vĩ đại như vậy phải là thuộc về bọn họ, làm sao có thể để cho loại ngu ngốc như Bạch Manh Manh có được!
– Ngươi, ngươi nói cái gì!
Sắc mặt Bạch Manh Manh trở nên vô cùng khó coi, không phải vì bọn họ tiết lộ chỗ làm việc của mình, mà lạ bọn họ lại đối xử với mình như vậy.
– Nói cái gì ngươi không hiểu được sao! Ngươi chính là một cái tiểu thư hộp đêm, dơ bẩn đến cực điểm, căn bản không xứng trở thành nữ nhân của Vương đại ca!
Dương Trúc cười lạnh nói, có chút ghen tỵ nhìn khuôn mặt thanh thuần của Bạch Manh Manh:
– Đáng tiếc cho khuôn mặt đẹp như vậy, không biết bị bao nhiêu nam nhân hôn qua!
– Bốp
Đồng Vũ đi qua trực tiếp tát một cái qua, bàn tay hằn lên gương mặt của Dương Trúc màu đỏ tươi, một cái tát này khiến mọi người lập tức sợ ngây người, Vương Song cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
– Ta có thể mắng Manh Manh, lão công cũng có thể mắng, nhưng ngươi, không có tư cách này!
Đồng Vũ nhìn đối phương, lạnh lùng mở miệng, tựa như khôi phục kiêu ngạo trước đây, khí thế cường đại kia làm cho Manh Manh ngẩn ngơ, trên mặt vốn sắp khóc cũng lộ vẻ kinh ngạc.
– Đồng Vũ đại tỷ, ngươi thật lợi hại!
Manh Manh ngơ ngác nói, tức khắc khiến sắc mặt Đồng Vũ tối sầm.
– A, ngươi dám đánh ta, ngươi cũng dám đánh ta! !
Dương Trúc biến sắc, không thể tin nhìn Đồng Vũ, lập tức quay qua Vương Song khóc lóc kể lể:
– Vương đại ca, nữ nhân này dám đánh nữ nhân của ngươi, ngươi nên làm chủ cho ta!
Chương 589: Băng hoả giao phong (2)
Mấy người Đồng Vũ, Bạch Manh Manh nhìn Vương Song, muốn xem tiếp theo hắn sẽ làm thế nào, Vương Song thản nhiên cười, ngón tay nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt của nàng:
– Ta chắc chắn sẽ làm chủ cho ngươi!
– Bốp!
Âm thanh của cái tát này còn to hơn cả cái của Đồng Vũ trước đó, một bên mặt khác của Dương Trúc lại hiện ra một vết hằn bàn tay lớn hơn, vài giọt máu chảy ra, nếu không phải Vương Song không dùng lực, chỉ sợ một tát này có thể khiến Dương Trúc hộc máu!
– Ngươi, ngươi… … . .
Dương Trúc ngây người, hai má của nàng bằng mắt thường có thể thấy đang dần sưng phù lên, nhìn qua giống như một chiếc Hambuger, không thể tin nhìn Vương Song, từ “Ngươi” trên miệng nửa ngày cũng không nói được thêm cái gì.
– Manh Manh, ngươi đúng là một đứa nhỏ ngốc, muốn kết bạn với ai thì phải mở to mắt ra mà nhìn người chứ, ai cũng có thể làm bạn được sao!
Vương Song không nhìn Dương Trúc, lại nói với Bạch Manh Manh, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.
– Hiện giờ, lão công của ngươi giúp ngươi nhìn bộ mặt thật của những người này, sau này, cũng không thể lặp lại sai lầm như vậy nữa!
Trên mặt Đồng Vũ lộ ra ý cười, cười khanh khách nhìn Vương Song, trên mặt Bạch Manh Manh hiện lên vẻ kinh hỉ, trực tiếp nhảy dựng lên, nhảy lên người Vương Song, được Vương Song ôm lại.
– Lão công, ngươi thật tốt!
Mắt Bạch Manh Manh híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, nhìn bộ dáng ba người Dương Trúc, cười hì hì mở miệng:
– Vẫn là lão công lợi hại, không chịu thiệt chút nào, còn được miễn phí nếm thử hương vị của ba nữ nhân này.
– Vương Song, ngươi dám đối xử với bọn ta như vậy sao!
Dương Trúc hổn hển quát, không ngờ ba người mình vậy mà bị người cho ngủ không công, còn không có chiếm được gì, hai người còn lại cũng phẫn hận nhìn Vương Song, không thể tin được bản thân mình lại bị Vương Song đùa giỡn!
– Đáng đời!
Đồng Vũ ở một bên cười lạnh nói.
Vương Song không nói gì, mắt nhìn về phía bọn họ, ánh mắt có chút kỳ lạ, ba người Dương Trúc dường như phát hiện chuyện gì đáng sợ, đôi mắt trợn to, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Vương Song tựa như đang nhìn một ác ma, cơ thể run lẩy bẩy.
– Cút!
Vương Song thản nhiên mở miệng.
– Vâng, vâng, bọn ta cút!
Ba người Dương Trúc sắc mặt sợ hãi chạy ra bên ngoài, thậm chí cũng không quay đầu lại nhìn một cái.
Mấy người Bạch Manh Manh tò mò nhìn Vương Song, không biết vì sao các nàng lại biến thành như vậy, nhưng Bạch Manh Manh vẫn vui vẻ nhìn Vương Song, “Bẹp” một tiếng, hôn lên mặt Vương Song một cái.
– Được rồi, nhóm chúng ta tiếp tục đi, hôm nay chính là ngày sinh nhật của ngươi, cũng không thể để cho những người này phá hỏng niềm vui!
Vương Song quẹt vào mũi của Bạch Manh Manh, cười nói.
Bốn nữ nhân còn lại đều có vẻ mặt hâm mộ nhìn Bạch Manh Manh, sau đó tất cả mọi người thoải mái chè chén, tiếp theo, thậm chí mỗi người đều bắt đầu biểu diễn một tiết mục, dưới sự hưng phấn Bạch Manh Manh nhảy một điệu cho mọi người xem.
Thời điểm các nàng hăng hái như vậy, thì bên trong đặc khu, bên trong một biệt thự, mặt mũi Hoàng Cường tràn vô cùng thống khổ lăn lộn trên mặt đất, từng giọt mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên đầu, sắc mặt trắng bệch, nằm ở trên cáng, được vài người khiêng vào.
Một người trẻ tuổi nhìn qua hơn hai mươi tuổi ngồi ở phía sau bàn đọc sách, hắn mặc bộ quần áo thường phục màu lam, cả người nằm nghiêng trên ghế, một nữ nhân đứng bên cạnh hắn, hai tay không ngừng xoa nắn vai của nam tử, đôi mắt hoa đào nhu hoà nhìn nam tử, nam tử híp mắt, vẻ mặt hưởng thụ, xem như không thấy Hoàng Cường đang kêu rên trước mặt, nhưng dưới đài mọi người không dám nói gì, tất cả đều có vẻ mặt kính sợ nhìn nam tử.
Nam tử đứng dậy, nhìn Hoàng Cường đang lăn lộn trên mặt đất, không còn bá đạo mãnh liệt như lúc trước, dường như giống một con cá ướp muối bị mất nước, không ngừng lật tới lật lui.
– Lão Tôn, xem thử hắn bị gì vậy!
Nam tử thản nhiên mở miệng nói, không biết là đang nói với ai.
Theo lời nam tử nói, một thân ảnh lặng yên không tiếng động xuất hiện bên cạnh Hoàng Cường, nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, đôi mắt vô cùng thâm thuý, tất cả mọi người hoảng sợ nhìn nam tử đột nhiên xuất hiện này, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu bọn họ.
– Tiến Hoá Giả!
Nam nhân được gọi là lão Tôn hai tay trực tiếp đặt lên người Hoàng Cầm, một sức mạnh vô cùng âm hàn xuyên qua cơ thể trực tiếp chạy vào bên trong cơ thể đối phương.
Nhưng ngay sau đó, hai tay của hắn giống như bị điện giật thu hồi lại, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Hoàng Cường, trên hai tay mơ hồ có thể nhìn thấy luồng nhiệt khí, tựa như không tin, nam tử hít sâu một hơi, trên hai tay xuất hiện từng luồng sáng màu lam, hàn ý lạnh như băng xuất hiện trong đại sảnh khiến cho mọi người trong chớp mắt rơi vào trời đông giá rét.
Tình huống như vậy làm cho nam tử trẻ tuổi cầm đầu có chút nhíu mày, kinh ngạc nhìn một màn này, hắn lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của lão Tôn.
– Uống!
Nam tử khẽ quát một tiếng, hai tay lại bao trùm lên trên cơ thể của Hoàng Cường, tức khắc, hàn ý lạnh như băng truyền ra từ trên người đối phương, mà cùng lúc đó, ánh sáng màu vàng giống như một mặt trời nhỏ phát ra từ bên trong cơ thể Hoàng Cường, trong nháy mắt, đại sảnh giống như tiến vào ngày hè nóng bức.
Chương 590: Viếng thăm
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn nóng lạnh khủng bố đang giao nhau, sương mù màu trắng xuất hiện trên người Hoàng Cường, cơ thể hắn tựa như biến thành một cái chiến trường, một bên lạnh muốn chết, một bên lại nóng muốn chết.
– Vỡ!
Nam tử nhìn ánh sáng màu vàng trên cơ thể Hoàng cường, ánh mắt phát lạnh, khẽ quát một tiếng, lập tức ánh sáng màu lam trên tay trong giây lát phình to ra, trực tiếp nuốt ánh sáng màu vàng trong cơ thể Hoàng Cường.
Ánh sáng màu lam hoàn toàn ngăn cản được ánh sáng màu vàng, cơ thể Hoàng Cường dần dần khôi phục lại được bình thường, cả cơ thể bị ánh sáng màu lam bao bọc, tựa như trở thành một khối băng.
– Phù phù…
Sắc mặt của nam tử được gọi là lão Tôn trắng bệch một mảng, thu lại hai tay, miệng không ngừng thở hổn hển.
– Làm sao vậy, lão Tôn? Chuyện này là sao?
Người trẻ tuổi đi tới bên cạnh lão Tôn, nhíu mày hỏi, giọng điệu không có kiêu ngạo mà giống như quan tâm hỏi han như với bằng hữu.
Nữ tử phía sau hắn có dáng người cao gầy kia cũng tò mò đi theo, thân là nữ nhân mà người trẻ tuổi thích nhất, nàng vẫn biết được lai lịch của lão Tôn ở bên cạnh thiếu gia, có thể nói là một thủ hạ đắc lực nhất của thiếu gia mình, không chỉ là thủ hạ mà hơn thế là một loại quan hệ bằng hữu, đối với một Tiến Hoá Giả mà nói, muốn làm thủ hạ cho bọn họ, không thể nào không có một chút năng lực siêu phàm được.
Lão Tôn không lên tiếng, vươn tay ra, ánh sáng màu vàng vô cùng nhỏ ở trong tay của hắn, được ánh sáng màu lam bao trùm, cho dù cách một tầng ánh sáng màu lam thì người trẻ tuổi cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố của nó
– Đây là?
Người trẻ tuổi nhíu mày hỏi, liếc mắt nhìn qua Hoàng Cường đang đứng lên, trong mắt hiện lên một mạt ánh sáng lạnh.
– Có cao thủ đánh một hỏa diễm vào trong cơ thể hắn, để cho hắn cảm nhận được thống khổ khi ngọn lửa đốt người, nhưng cũng không làm cho chết người, xem ra người này đặc biệt chán ghét Hoàng Cường, nói cách khác chỉ với một ngón tay là có thể nghiền chết hắn, nhưng lại dùng dùng cách sống không bằng chết này để tra tấn hắn!
Lão Tôn thở dài, trong giọng nói có chút ngưng trọng:
– Thực lực của người này rất mạnh, đoán chừng còn lợi hại hơn ta, vừa nãy ta hoá giải năng lượng của hắn đã làm mình bị thương, nghĩ đến năng lượng này cũng chỉ là do đối phương tuỳ tay bày ra, không có bao nhiêu sức mạnh, nói cách khác, cho dù là ta cũng không có cách nào cởi bỏ!
– Nguỵ thiếu gia, ngươi nhất định phải làm chủ cho ta, ta bị thống khổ lớn như vậy, nhất định là có người ám toán ta! Hắn ám toán ta không sao, đây là đang đánh vào mặt ngươi! Đây là không nể mặt mũi của Thanh Long Bang!
Sắc mặt Hoàng Cường vẫn có chút tái nhợt, nhưng hắn cũng không để ý, lập tức quỳ trên mặt đất kêu rên với nam tử.
Thân phận của người trẻ tuổi này chính là con của bang chủ Thanh Long Bang Nguỵ Thông, Nguỵ Nhiên.
Tuy mới chỉ gần hai mươi tuổi, chỉ là người bình thường nhưng trước Mạt Thế đã bắt đầu quản lý toàn bộ sản nghiệp Thanh Long Bang, trước Mạt Thế, Thanh Long Bang đã nổi tiếng là bá chủ thế giới ngầm của thành phố Thiên Thuỷ, kinh doanh câu lạc bộ đêm, KTV, vũ trường các loại khắp nơi vượt qua hơn hai mươi chỗ, thủ hạ tay chân hơn trăm người, Nguỵ Thông tuy là bang chủ của Thanh Long Bang, nhưng hắn cũng không quản việc, giao tất cả công việc cho hài tử của mình.
Nguỵ Nhiên cũng không phụ kỳ vọng của cha, quản lý toàn bộ bang phái gọn gàng ngăn nắp, cho dù là sau Mạt Thế, hắn cũng là dựa vào thủ đoạn hơn người mà tập hợp được không ít thủ hạ, ở Mạt Thế xây dựng lại một phần sản nghiệp to như vậy, thậm chí trong thủ hạ của hắn cũng xuất hiện vài Tiến Hoá Giả, mà lão Tôn là người mạnh nhất trong số đó, Tiến Hoá Giả hàn băng hệ cấp bảy! Cho nên mọi người không có ai dám xem thường hắn, cho dù là Tiến Hoá Giả cũng phải bình đẳng đối đãi trước mặt hắn.
Âm thanh vừa nãy của lão Tôn rất nhỏ, chỉ có thiếu gia và nữ tử bên cạnh nghe được, những người khác hoàn toàn không nghe được gì.
Trong mắt Nguỵ Nhiên hiện lên sát ý, quay đầu cười nói với Hoàng Cường:
– Ừ, báo thù thì chắc chắn sẽ làm, ngươi có biết là ai đã ra tay không?
– Ặc.
Hoàng Cường trợn tròn mắt, hắn đâu có biết ai đã hạ thủ với mình đâu, hơn nữa, bản thân cũng không thể đắc tội với một cường giả như vậy, công việc của hắn chính là đưa dân đen ở khu dân nghèo đi vào dãy núi Đại Hưng săn thú, những người đó mình cũng biết rõ ràng, căn bản không có khả năng là cường giả gì đó.
Đột nhiên, hắn nhớ tới một gương mặt xa lạ, đôi mắt không khỏi sáng lên, vội vàng nói với Nguỵ Nhiên một chút cảnh tượng Vương Song mạnh mẽ đi ra từ bên trong núi Đại Hưng.
Nguỵ Nhiên yên lặng nghe hắn kể lại, cẩn thận suy nghĩ một phen, miệng thì thào tự nói:
– Lạc đường, bị người mang ra, còn xa lạ, ha ha, thú vị, ta thật sự muốn xem một chút.
– Công tử, không thể, thực lực của đối phương chỉ sợ mạnh hơn ta rất nhiều, một khi hắn ra tay với ngươi, ta cũng không có cách nào ngăn lại!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










