[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 26 : Bị Phát Hiện (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Bị Phát Hiện
Nhâm Tiểu Túc ngồi xổm trong đất tuyết.
Lúc này gió tuyết lớn tới dọa người.
Có điều hắn chẳng chút để ý, vì sự chú ý của hắn đều tập trung vào hạt giống vừa gieo.Sau khi gieo hạt giống màu đỏ thẫm xong, Nhâm Tiểu Túc lại đổi thêm năm hạt giống khác.Trong ô vuông của máy bán hàng tự động có chừng 10 loại hạt giống.
Nhâm Tiểu Túc bỏ cảm tạ tệ vào xong, máy bán hàng tự động lại cho ra 4 hạt giống màu đỏ và 1 hạt giống màu vàng.Xem ra thứ đồ chơi này cũng giống như bài tú lơ khơ.
Càng là hạt giống bình thường càng dễ rút được.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc đổi bài tú lơ khơ, máy bán hàng tự động cho ra cùng lá bài 3 hoặc 4 mà thôi, hiếm lắm mới cho ra một hai lá bài 5 nút.
Về các lá bài cao hơn thì Nhâm Tiểu Túc chưa từng thấy.Tính công kích của hạt giống đỏ thẫm này rất mạnh.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, dù là siêu phàm giả đi vào phạm vi tấn công của hạt giống này cũng ít người có thể sống sót.
Cho nên Nhâm Tiểu Túc rất hài lòng với thứ đồ chơi mới này.Có điều hạt giống màu vàng này có công dụng gì?Sau khi chôn hạt giống xuống, tốc độ nảy mầm chậm hơn hạt sống đỏ rất nhiều, phải 10 phút sau mới có một mầm xanh nhỏ chui ra.Mầm xanh nhỏ chui ra khỏi đất liền dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà phát triển khỏe mạnh.
Thẳng tới lúc này, thứ thực vật này vẫn chưa lộ ra điều gì khác người.Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người.
Vì hắn thấy được thực vật kết xuất ra một thứ có kết cấu như cái túi.
Sau đó tinh thần Nhâm Tiểu Túc được liên kết với nó.*Có lẽ khúc này, main điều khiển cây bắn ra 2 củ khoai rồi nên khúc dưới mới có số liệu là 29 củ.Nội tâm Nhâm Tiểu Túc khẽ động.
Bên trong túi thực vật kia là một khoai tây lớn như nắm đấm, phóng ra như đạn pháo.Đây là….
khoai tây xạ thủ!Cái quỷ gì thế này.
Nhâm Tiểu Túc bó tay rồi.Lúc này hắn thông qua liên kết tinh thần đã hiểu tác dụng của loài thực vật này.
Đây là một cây thực vật giống như súng trường vậy, mỗi ngày có thể bắn ra 30 củ khoai tây…Nhâm Tiểu Túc cảm thấy việc này không có ý nghĩa, súng trường của người khác đều lợi hại hơn thứ này nhiều.
Tốc độ bắn không chỉ nhanh hơn mà lực sát thương còn lớn hơn.Ngoại trừ nó có thể tự động cảnh giới ra thì chẳng còn ưu điểm gì khác.Hơn nữa, dùng khoai tây bắn người chẳng phải lãng phí lắm à? Đây là lương thực đó!Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nhìn khoai tây xạ thủ:- Bắn ra đi.Cây khoai phốc phốc phun ra 29 củ khoai còn thừa lại trong túi.
Nhâm Tiểu Túc chậc chậc miệng:- Tốc độ sản xuất lượng thực rất cao, cũng xem như có ích.
Buổi tối ăn khoai tây vậy.Đoán chừng cung điện không ngờ, thứ thực vật vốn có công năng công kích lại bị Nhâm Tiểu Túc xem như cây lương thực…Vào lúc này, phía đối diện Nhâm Tiểu Túc vang lên tiếng cọt kẹt.
Nhâm Tiểu Túc nhất thời cảnh giác, có người đang tới!Lúc này, núi Phượng Nghi đã được bố trí quân chính quy của Lý thị.
Thế nhưng không ai rảnh đi vào núi cả.
Mọi người đều đi đại lộ, chỉ có binh chủng hiếm thấy như Thần Cơ Doanh mới chọn con đường này.Tới là người của Thần Cơ Doanh ư? Không đúng, căn bản hai bên đi không cùng hướng.Vậy chỉ có thể là… địch nhân!Nhâm Tiểu Túc lặng lẽ lùi về sau.
Chân hắn dẫm trên đất tuyết, hắn dùng mũi chân di chuyển nên không phát ra tiếng vang nào.Nhâm Tiểu Túc lùi về sau một cây đại thụ.
Hẳn địch nhân tới không quá nhiều, rất có thể đối phương chỉ là một chi binh nhỏ.
Có điều không biết là người của Khánh thị hay Dương thị?Ba mươi người nọ cẩn thận đi từng li từng tí trong đất tuyết.
Họ đi thành một hàng dài, mọi người luân phiên mở đường như cách đàn sói di chuyển vậy.Nhâm Tiểu Túc chờ họ tới phạm vi tấn công của nhánh dây leo.
Hắn cũng tiện thể quan sát tác dụng của chúng.Thế nhưng đối phương rất nhạy bén.
Nhâm Tiểu Túc vừa rời đi không bao lâu, tuyết chưa đủ lớn để xóa đi dấu chân của hắn, vì thể tổ đội tác chiến vừa thấy dấu chân Nhâm Tiểu Túc lập tức dừng lại.Tất cả đội ngũ chia thành hình cách quạt, họ khống chế thế cục toàn diện.- Vừa rồi có người ở đây, chú ý!- Nhìn vết tích để lại hẳn là rời đi khi nghe thấy tiếng bước chân của chúng ta.- Liệu kế hoạch có bị bại lộ?- Không chắc, tìm kiếm tung tích mục tiêu rồi tính tiếp.
Hẳn đối phương chỉ có một người.Nhâm Tiểu Túc có phần tiếc nuối, họ chỉ cần đi lên trước một chút là bước vào phạm vi tấn công của hạt giống màu đỏ thẫm rồi.
Phải biến bán kính công kích của dây leo xa hơn 10m đó.Bất quá hai mắt Nhâm Tiểu Túc bỗng sáng lên.
Tuy dây leo bất động nhưng khoai tây xạ thủ có thể chủ động công kích dưới sự điều khiển của hắn mà.Tâm niệm Nhâm Tiểu Túc vừa động liền muốn thử uy lực của cây khoai tây thế nào.
Kết quả hắn phát hiện khoai tây xạ thủ chẳng động đậy gì cả.Đây là hàng giả đúng không? Sau không bắn ra khoai tây?À, không đúng, khoai tây bị hắn cất vào ba lô rồi… Không trách được, người ta hết đạn rồi…Nhâm Tiểu Túc đứng từ xa quan sát, hắn xác nhận đối phương là quân đội Khánh thị.
Tuy hắn là La Lam có quen biết, thế nhưng gặp nhau trên chiến trường sẽ không lưu tình, chiến tranh là chiến tranh.Huống chi hiện tại Khánh Chẩn và La Lam đang bị giam lỏng, chắc những người này không phải thủ hạ La Lam.Đột nhiên, binh sĩ Khánh thị mở đèn chiếu sáng trên súng trường ra.
Chùm sáng chiếu trên tuyết, một đường theo dấu chân Nhâm Tiểu Túc tới cây đại thụ hắn đang đứng.Trong tuyết rơi, dấu chân không cách nào che dấu được, trừ phi Nhâm Tiểu Túc biết bay.Nói thật, Nhâm Tiểu Túc không ngờ binh sĩ Khánh thị lại cảnh giác nghiêm cẩn như thế.
Đội Chiến Bộ của Khánh thị nhìn nhau:- Xác nhận chỉ có một người.- Đừng để đối phương chạy, bằng không hắn trở về báo cáo sẽ bại lộ hành tung của chúng ta.Tổ trưởng lạnh lùng nói, chỉ cần xác định đối phương có một mình thì dễ rồi.- Trước không cần nổ súng, khả năng gần đây có binh sĩ đóng quân, lưu dân không thể phát hiện chỗ này, nếu có chỉ là chiến binh nano của Thần Cơ Doanh thôi.Binh sĩ Khánh thị cẩn thận thăm dò, phân tích thân phận và hành vi, mục đích của Nhâm Tiểu Túc rồi mới xác định bước hành động tiếp theo của họ.Họ vừa nhận được tin nên đã tới đây, trong tình báo biểu hiện Thần Cơ Doanh đi tới chỗ này thì biến mất.
Cho nên việc đối phương xuất hiện trong núi cũng nằm trong dự liệu.Trong lúc nói chuyện, có người mở khóa súng.
Họ không thể đánh rắn động cỏ, vì thế chiến đấu phải nhanh mới giữ được bí mật!- Tiến lên!Tổ trưởng nói:- Đội hình chiến đấu.Dưới tình huống bình thường, đội hình binh sĩ tác chiến được phân ra ba loại.
Một là đội hình tiến lên cơ bản, toàn bộ đoàn người xếp thành một hàng thẳng tắp tiến về phía trước.
Người đi đầu tiên sẽ cầm súng ngắm đường, đội viên phía sau cảnh giác hai bên trái phải.
Một loại là đội hình phòng vệ tiến lên, chủ yếu phân ra một người để canh giữ hậu phương.Mà đội hình chiến đấu thì đội viên sẽ di chuyển với đội hình như sau.
Ba nhân viên hàng đầu thăm dò, hai nhân viên hàng hai ngắm trái và phải so le để yểm hộ.*Đoạn này mình không biết rõ lắm nên nếu sai các bạn thông cảm nha..
Chương 252: Gặp Lại Người Quen Cũ
Binh sĩ Khánh thị dùng đội hình chiến thuật dần tiến về phía trước.
Có điều Nhâm Tiểu Túc vẫn không đi ra, hắn đang chờ…Nơi này cách chỗ trú quân của hắn chừng 500m.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không tính quay lại tìm cứu binh.
Chung quy nơi đó trừ Trần Vô Địch ra chẳng ai có thể trông cậy được nữa.Tuy đám nam sinh cũng sẽ giúp hắn, nhưng mấu chốt ở chỗ, chúng là phần tử trí thức.
Chúng còn chả cầm nổi cây súng trường nữa kìa.Người của tư quân thì chẳng ra gì, trông cậy vào họ làm chi?Bất quá điều Nhâm Tiểu Túc cần là binh sĩ Khánh thị đi về trước thêm chút nữa!Thời điểm họ bước vào phạm vi của dây leo.
Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa nóng lòng công kích mà lẳng lặng chờ đợi toàn bộ đội tác chiến đi vào.Trừ chỗ được Nhâm Tiểu Túc đào và gieo hạt thì đại bộ phận còn lại của dây leo đều nằm trong tuyết dày.Chẳng qua bỗng nhiên có người phát hiện điểm bất thường:- Đợi chút, hình như ta dẫm lên vật gì đó.Một người ngồi xổm xuống đào tuyết lên, lộ ra dây leo trên mặt đất:- Dây leo màu đỏ thẫm này thật kỳ quái, trước kia ta chưa từng thấy qua loài thực vật này.- Thời gian gần đây những loài thực vật lạ xuất hiện ngày càng nhiều, cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc.
Nó có thể công kích người chắc?Một binh sĩ liếc nhìn rồi tiếp tục cảnh giác bốn phía.Có điều tổ trưởng lại nhíu mày:- Có điều cổ quái, đừng tiến lên trước nữa, lùi về sau!Nhâm Tiểu Túc trốn sau thân cây cách đó chừng 10m âm thầm kinh ngạc.
Hắn không ngồi tổ đội này của Khánh thị lại cẩn thận như vậy.
Cẩn thận có hơi quá rồi, chỉ là một nhánh dây leo ở trong rừng thôi mà!Các người sợ cái quái gì!Nhâm Tiểu Túc hơi tiếc.
Mắt thấy quân địch dâng tới tận miệng lại không thể làm gì cả.Bất quá Nhâm Tiểu Túc không biết, chi bộ đội này được Khánh Duẫn phái tới tấn công Thần Cơ Doanh tinh nhuệ, tiếng tăm lẫy lừng khắp cả Khánh thị.
Đây chỉ là tổ đội trinh sát mà thôi.
Đằng sau, cách một khoảng ngắn còn nhiều tổ đội khác đang di chuyển.Một đơn vị được phái tới để chiến đấu với Thần Cơ Doanh thì sao dễ dàng rơi vào bẫy như thế?Nếu Nhâm Tiểu Túc không “tham nhũng” thì bây giờ hắn có thể thử uy lực của khoai tây xạ thủ một chút rồi…Đột nhiên, tổ trưởng nói:- Người anh em, ngươi là binh sĩ Lý thị à?Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh này thì ngây ngẩn cả người:- Đường Chu?!Đối phương cũng ngây ngẩn:- Nhâm Tiểu Túc?!Không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng đã gặp ngay người quen?Lúc trước, Đường Chu ngồi xe việt dã quay về hàng rào 111 với Khánh Chẩn và La Lam.
Vừa tới nơi Khánh Chẩn và La Lam đã bị bắt giam, Đường Chu cùng những binh sĩ khác trực tiếp được điều tới cứ địa Bình Sơn.Đường Chu được phân làm thủ hạ của Khánh Duẫn, Khánh Duẫn biết rõ Đường Chu là người của La Lam nên trực tiếp giáng cấp hắn từ thượng úy xuống thành tổ trưởng một tiểu đội trinh sát của một đội tinh nhuệ.Trong đây có rất nhiều người từng là lính của Khánh Chẩn, Khánh Duẫn nói một cách hoa mỹ là phái họ đi chặn đánh Thần Cơ Doanh nhưng vấn đề ở chỗ, dù họ có thể chặn đánh Thần Cơ Doanh thì sao? Họ rút lui kiểu gì?Phải biết ba núi Phượng Nghi, Song Long, Thần Đầu đều là vị trí đóng quân của đội Chiến Bộ Lý thị.
Một khi họ đánh nhau với Thần Cơ Doanh ở đây, tất cả binh sĩ của Lý thị sẽ điên cuồng phản công.Họ sẽ trở thành công thần cho Khánh thị nhưng tuyệt đối không thể còn sống quay về!Cho nên, việc đầu tiên Khánh Chẩn làm sau khi đoạt quyền Khánh Duẫn là phái binh sĩ dòng chính của Khánh Duẫn tới địa bàn Lý thị.
Kỳ thị mệnh lệnh này của họ đều có chung một mục đích: Bài trừ quân đối lập.Không thể nói làm vậy là tàn khốc, bởi vì vốn dĩ chiến tranh đã rất tàn khốc rồi.
Nếu không thể toàn quyền quản lý quân đội thì có đánh cũng khó lòng mà thắng.Lúc này, Đường Chu còn chưa biết Khánh Chẩn đã hoàn toàn đoạt quyền.
Khi họ rời đi, Khánh Duẫn không hề phát cho họ điện thoại vệ tinh cùng máy liên lạc, cho nên khi Khánh Chẩn hỏi có thể triệu hồi đội của Đường Chu về không, sĩ quan phụ tá mới nói: Không còn kịp nữa.Lúc còn ở hàng rào 109, quan hệ giữa Nhâm Tiểu Túc và Đường Chu khá tốt.
Hơn nữa, Đường Chu còn giúp mọi người nhiều việc.
Cho nên, nếu là Đường Chu thì cục diện trước mắt hòa hoãn rất nhiều.Nếu nói khi nãy Nhâm Tiểu Túc còn cảm thấy khó hiểu, vì sao chỉ có vài nhánh dây mây đã khiến đám người này chú ý.
Hiện tại nghĩ tới đây là binh của La Lam và Khánh Chẩn, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy dễ hiểu hơn nhiều.Trong ấn tượng của Nhâm Tiểu Túc, thủ hạ của Khánh Chẩn và La Lam đều là tinh binh cường tướng, chẳng có một ai hèn nhát cả.Nhâm Tiểu Túc hô:- Ngươi qua đây một mình, chúng ta tâm sự mỏng nào!Nhâm Tiểu Túc không dám đi qua.
Chung quy bên đó không chỉ có một mình Đường Chu, vạn nhất những người khác nổ súng bắn bậy thì làm sao?Đường Chu nghe nói thế thì tính vượt qua đám dây mây đi tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc.
Cách đó không xa, có người thấp giọng hô:- Lớp trưởng, không thể đi! Vạn nhất đối phương lừa ngươi thì sao?Đường Chu lắc đầu:- Yên tâm, đều là lão bằng hữu.- Lão bằng hữu cũng sẽ thay đổi mà.Có người nóng vội nhắc nhở:- Đừng tin hắn.Đường Chu cười cười:- Yên tâm, ta tin hắn.
Chẳng phải ta từng nói với các người, khi hàng rào 113 có biến, có người từng cứu ta và ông chủ La đó sao.
Người đó chính là hắn, hắn và ông chủ La là bạn tốt… À, ta cũng không biết có tính là bạn tốt không.Tất cả mọi người đều không khỏi ngơ ngẩn, số lượng tin tức vừa nhận được hơi lớn à nha.
Nguyên lai đối phương từng cứu Đường Chu? Nhưng vấn đề ở chỗ, vì sao đối phương lại xuất hiện ở đây.
Hơn nữa đêm tới nơi rừng thiêng tuyết lớn thế nào làm gì? Xây người tuyết chắc?Đường Chu cẩn thận tránh đám dây mây đi tới cây đại thụ là Nhâm Tiểu Túc đang núp.
Nhâm Tiểu Túc cảm khác, cảm giác được người khác tín nhiệm rất tốt.Đường Chu lại dám đi qua một mình!- Đã lâu không gặp, sao ngươi lại ở đây?Đường Chu đi tới phía sau cây cổ thấy, thấy Nhâm Tiểu Túc đứng đó hắn vui vẻ nói:- Ngươi đang mặc quân trang của Thần Cơ Doanh?Nhâm Tiểu Túc nhìn Đường Chu một cái:- Ngồi xuống rồi nói.Đường Chu và Nhâm Tiểu Túc ngồi xếp bằng trên tuyết.
Đường Chu bỏ súng qua một bên:- Ngươi đầu quân cho Lý thị?- Đầu cái rắm.Nhâm Tiểu Túc nói:- Ta đang trên đường chạy nạn từ hàng rào 109.
Kết quả bị bắt lại, ép buộc nhập ngũ.- Ha ha ha….Đường Chu cười:- Bất quá ngươi không thảm như ta.
Ta bị đày tới đây chịu chết.- Chịu chết?Nhâm Tiểu Túc buồn bực:- Là sao?- Hiện giờ quân đội do một người tên Khánh Duẫn cầm đầu.
Trưởng quan Khánh Chẩn và ông chủ La bị giam lỏng trong biệt thự ở hàng rào 111 nên chẳng thể làm gì.
Ta vừa được phái tới làm thủ hạ của Khánh Duẫn thì bị giáng chức.
Hơn nữa hắn còn điều rất nhiều binh sĩ của trưởng quan Khánh Chẩn vào đội này.
Cho chúng ta tới chặn đánh Thần Cơ Doanh các người.Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc có phần cổ quái:- Vậy chắc các người đi sai đường rồi.
Đây không phải Thần Cơ Doanh mà là đám tư quân thôi….
Chương 253: Thân Phận Thứ Tư
Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn giải thích cho Đường Chu:- Vốn ta nhập ngũ vào tư binh.
Kết quả đi tới giữa đường bị Thần Cơ Doanh ngăn lại bắt đổi quân phục, xe của chúng ta họ cũng lái đi.
Làm hại bây giờ chúng ta phải đi bộ trong núi, tuyết lớn như thế cũng chẳng tha…Nhâm Tiểu Túc kể đầu đuôi cho Đường Chu nghe.
Nghe xong, Đường Chu có chút sững sờ:- Hóa ra là thế, xem ra tình báo của chúng ta là sai.
Bây giờ đuổi theo họ chắc cũng chẳng kịp nữa.
Ở giữa có khá nhiều khu vực quân sự, chúng ta không thể vượt qua dễ dàng.- Đi qua làm gì?Nhâm Tiểu Túc khó hiểu nói:- Chẳng lẽ các ngươi không biết.
Dù các ngươi có thể tìm được Thần Cơ Doanh, chưa nói có đánh thắng không, mà thắng đi nữa các ngươi có thể sống sót trở về à?Đường Chu nghiêm mặt nói:- Thiên chức của ta là phục tùng mệnh lệnh.
Quân nhân tiền tuyến không thể có suy nghĩ đó.
Có lẽ chúng ta không thể trở về, thế nhưng chỉ cần thắng lợi là được…Nhâm Tiểu Túc thở dài:- Ta không cách nào hiểu được lòng trung thành của ngươi.
Có điều Khánh thị đối xử với ngươi cũng đâu tốt.- Không, nếu ta thất bại ở đây.
Đến lúc đó họ sẽ bảo thủ hạ của ông chủ La làm hỏng kế hoạch.
Ông chủ La sẽ mất mặt.Đường Chu nói tiếp:- Hiện giờ họ bị giam ở hàng rào 111, ta không thể khiến họ mất mặt.- Đi đi.Nhâm Tiểu Túc tiếc hận nói:- Cảm tình của ngươi và La mập mạp thật sự chân thành tha thiết.
Bất quá bây giờ ngươi đánh không lại Thần Cơ Doanh đâu.
Bằng không rút về trước, ngươi nói với chủ quan Khánh thị hãy phái binh tới núi Lai Phượng thì đúng hơn, cũng tránh làm ta bị thương nữa…Đường Chu sửng sốt nửa ngày:- Bây giờ chúng ta không có cách nào liên hệ với người của bộ chỉ huy.
Lúc tới mọi người đã ôm quyết tâm phải chết, nhiệm vụ không hoàn thành chúng ta cũng chẳng còn mặt mũi quay về.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, nếu quân đội Khánh thị có nhiều người như Đường Chu thì chắc đánh trận nào cũng thắng.Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Chi đội này của ngươi có bao nhiêu người?- Hơn 300 người.Đường Chu nói:- Đa phần không lên núi vì sợ bị phát hiện.Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:- Các người đi chẳng khác nào ngửi rắm của Thần Cơ Doanh cả.
Họ có hơn 1000 người đó!- Không thể nào!Đường Chu có chút sửng sốt:- Chẳng phải bảo binh chủ lực của Thần Cơ Doanh đều tới đầu tuyến Bình Sơn đối phó với Dương thị rồi à? Tin tức chúng ta nhận được họ chỉ còn hơn 100 người thôi.- Đây cũng là một chiêu trong kế hoạch của họ.
Lúc trước ta chủ quan nên cũng xem thường vấn đề này.Nhâm Tiểu Túc giải thích tiếp:- Tin tức các người nhận được không chính xác.
Ta tận mắt nhìn thấy, xác định chắc chắn.- Vậy thì xong rồi.Đường Chu thở dài:- Nhiệm vụ không hoàn thành.Khi nói chuyện với Đường Chu, trong lòng Nhâm Tiểu Túc không khỏi cảm khái.
Hắn là người của tổ điều tra đặc biệt, mỗi ngày hô hào bắt giáng điệp, kết quả thoáng cái bản thân lại khiến kế hoạch của Thần Cơ Doanh bại lộ rồi…Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, nhìn từ góc độ của Lý thị mà nói.
Hành vi này của hắn có khác nào gián điệp đâu.Không ngờ tuổi hắn còn trẻ đã phải gánh nhiều thân phận không phù hợp như thế…Thần Cơ Doanh, binh sĩ tư quân, tổ điều tra đặc biệt, gián điệp của Khánh thị…Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:- Tổ đội này của ngươi tin được không?- Yên tâm.Đường Chu nhỏ giọng nói:- Đây đều là người của chúng ta.
Không riêng gì tổ đội này.
Tất cả đội tinh nhuệ trừ chủ quan và vài người sĩ quan phụ tá cũng là người của chúng ta.
Hơn nữa, chủ quan cũng chẳng được Khánh Duẫn chào đón nên mới bị phái tới nơi này.Chúng ta ý là sao, hẳn nói họ là người của Khánh Chẩn và La Lam.Nhâm Tiểu Túc nói:- Nếu đã thế, các người hãy trốn lên núi đi.
Ta cảm thấy các người có thể đánh thắng binh sĩ của Lý thị, ta sẽ dẫn các người đi đánh một trận.Hai mắt Đường Chu sáng lên:- Được không?Lúc này, Nhâm Tiểu Túc nghĩ thầm, nếu để Khánh thị đoạt được tin tức Thần Cơ Doanh, như vậy hẳn sẽ khiến Thần Cơ Doanh không thể tham chiến mà phải quay về?Nếu nhân số Thần Cơ Doanh trọng thương và giảm mạnh.
Chẳng phải hắn có cơ hội thu thập người máy nano à.Nhâm Tiểu Túc nhìn Đường Chu:- Nếu chuẩn bị cho ngươi điện thoại vệ tinh, ngươi có thể liên hệ bộ chỉ huy, truyền tin tức về không?Đường chu có chút do dự:- Có thể, nhưng chúng ta không có điện thoại.Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Không sao, ta có.Chính xác mà nói, không phải Nhâm Tiểu Túc có mà là năm quan quân của Thần Cơ Doanh có…Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, chỉ sợ bản thân đang đi trên con đường thông đồng với địch, càng đi càng xa.….Ban đêm, doanh địa đám tư quân rất náo nhiệt.
Đám Lý Thanh Chính phí rất nhiều công sức mới nhóm được lửa.
Tuy vừa mới bắt đầu khói mù mịt, thế nhưng so với việc được sưởi ấm thì chẳng sao cả.Nếu không ai nhóm lửa, mọi người cứ thế vượt qua thôi.
Có điều đám Lý Thanh Chính đã nhóm được lửa thì những người khác cũng hâm mộ mà làm theo, dần dần, nơi trú quân như được thắp sáng.Đống lửa này không chỉ có tác dụng sưởi ấm, còn có thể nướng mà thầu nóng cháy nữa.
Dưới khí trời này mà ăn đồ lạnh thì chẳng khác nào lạnh từ ngoài vào trong.Lúc Nhâm Tiểu Túc quay lại thì đám Lý Thanh Chính đang ngồi bên đống lửa nói chuyện phiếm.Phản ứng đầu tiên khi Lý Thanh Chính thấy được Nhâm Tiểu Túc là hỏi:- Tiểu Túc, heo rừng đâu? Ngươi không bắt được hả?- Heo rừng?Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới nhớ đây là lý do thoái thác mà hắn nói với Trần Vô Địch:- Ừ, không bắt được, chạy nhanh quá.- Này, thế ăn màn thầu đi.Lý Thanh Chính đưa một cái màn thầu được nướng vàng ươm cho Nhâm Tiểu Túc:- Vừa rồi người Thần Cơ Doanh nói, chúng ta hạ trại ở đây, đợi khi nào tuyết ngừng thì tiếp tục đi về phương bắc tới núi Phượng Nghi.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc không yên lòng lên tiếng.
Hiện tại hắn đang nghĩ cách lấy được điện thoại vệ tinh từ tay quan quân Thần Cơ Doanh.Bất quá muốn lấy cũng không dễ, đối phương xem điện thoại vệ tinh như bảo bối vậy, căn bản là vật bất ly thân.Xem ra, chỉ có thể giết chết đám quan quân kia trước.
Vừa vặn hắn cũng nhớ thương đám người máy nano kia lâu rồi.Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, người máy nano trong người quan quân Thần Cơ Doanh nhiều hơn so với đám người Lâm Tê!Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc gọi đám nam sinh tới:- Hiện tại tri thức các ngươi học được là gì.
Có học qua máy móc chưa.
Nếu ta nói, nếu nhé, để các người thiết kế một tấm thiết giáp tự bảo vệ bản thân thì các người làm được không?Nhâm Tiểu Túc không thích như Thần Cơ Doanh, dùng người máy nano làm trợ lực cho thân thể.
Thân thể Nhâm Tiểu Túc đã đủ cường hãn, chỉ thiếu hệ thống phòng ngự mà thôi.Cho nên lúc trước hắn chỉ điều khiển người máy nano bao trùm thân thể, kết cấu không có gì tinh xảo.
Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, có phải hắn nên trông chờ một chút vào lực lượng tri thức chăng.Không phải lão sư Trương Cảnh Lâm từng nói, tri thức có thể thay đổi vận mệnh à.Nam sinh tên Vương Vũ Trì suy nghĩ một lúc rồi nói:- Này có chút khó, dính tới việc truyền lực, đinh ốc truyền lực, liên truyền lực, oa cán truyền lực, dịch áp truyền lực, áp khí truyền lực…Nhâm Tiểu Túc ngắt lời:- Đừng có nói mấy thứ ta nghe không hiểu.
Ta chỉ hỏi các người có làm được không thôi.Vương Vũ Trì bình tĩnh đáp:- Được..
Chương 254: Liệp Sát Chiến Binh Nano
Nhâm Tiểu Túc biết dám Vương Vĩ Trì đều là học sinh khá giỏi.
Hơn nữa vì thi đại học mà họ sớm học rất nhiều kiến thức vượt cấp.Bất quá Nhâm Tiểu Túc vẫn nghĩ, đám học sinh cấp 3 này thật sự làm được sao?Kết quả hiện tại Nhâm Tiểu Túc phát hiện bản thân đã quá xem thường học sinh của Khương Vô.
Khương Vô dùng tính mạng và tôn nghiêm để bảo vệ đám học sinh này, mà họ cũng chưa từng làm Khương Vô mất mặt.Vương Vũ Trì nghĩ nghĩ:- Ngươi muốn chúng ta thiết kế thiết giáp quá tinh diệu thì không được.
Chúng ta chỉ có thể tận lực là giảm sức nặng, thiết kế máy móc càng thêm….- Không cần giải thích, như vậy là đủ rồi!Nhâm Tiểu Túc vung tay:- Trước thiết kế sơ qua đi.
Đợi khi các người có cơ hội nhận được sự đào tạo sâu hơn thì cải tiến lạ.- Nhưng mà lớp trưởng, chúng ta có chút không hiểu, ngươi muốn thiết kế thứ này làm gì?Vương Vũ Trì hỏi:- Đầu tiên, chúng ta không có nguyên liệu.
Tiếp đó cũng chẳng có nguồn năng lượng…Nhâm Tiểu Túc tiếp tục vung tay:- Không cần quan tâm, sẽ có sớm thôi!Nhâm Tiểu Túc biết rõ, vấn đề Vương Vũ Trì đưa ra có thể giải quyết từ người máy nano.
Thế nhưng bây giờ không thể nói cho Vương Vũ Trì biết.Đám Vương Vũ Trì ngơ ngác nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Được rồi, không cần giải thích…Nội tâm họ còn mơ hồ suy đoán.
E rằng vị lớp trưởng này lại kiếm được thứ gì đó tốt? Chẳng lẽ lại có người sắp bị lừa?Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nhìn Thần Cơ Doanh cách đó không xa, cứ như đang nhìn bộ áo thiết giáp mới của mình vậy.Nhâm Tiểu Túc đã có kế hoạch.
Nếu để Đường Chu truyền tin, vậy đường lui về của Thần Cơ Doanh không có mấy cái.
Nhâm Tiểu Túc có thể thăm dò tình huống khi ấy trước khi động thủ.
Hắn quyết tâm gom điều nguyên liệu để tạo thành thiết giáp!Cũng chẳng biết sức chiến đấu của đám Đường Chu thế nào, chắc cũng không quá tệ đâu.Tuyết vẫn không ngừng rơi, không chỉ có chỗ của Nhâm Tiểu Túc là bị vây trong tuyết mà cả ba phương chiến trường cũng lâm vào tình trạng như thế.Tuyết rơi phong kín đường, xe không cách nào di chuyển.
Thậm chí có nhiều chỗ tuyết cao qua hông binh sĩ.
Dưới tình huống này, căn bản không có cách nào đánh trận cả.Trận tuyết này mới thực sự là sức sát thương cỡ lớn.Nguyên bản chiến trường giằng như sức nóng từ súng máy, nay bị trận tuyết này dập gần hết.Đám Nhâm Tiểu Túc đều trốn trong lều trại, chẳng ai nguyện ý ra ngoài.
Ngay cả quan quân Thần Cơ Doanh cũng thế.Chỉ có Nhâm Tiểu Túc là ra ngoài vào mỗi tối.
Sáng sớm quay về ngáy o o… Lúc hắn ngủ Trần Vô Địch thủ ở một bên, không cho bất kỳ ai tới gần.Hai ngày nay, rất nhiều người đã ăn hết màn thầu.
Mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc đều ra ngoài đem khoai tây về.
Có khi 28, có khi 29 củ.
Dù sao được ăn mỗi ngày là tốt rồi, cũng chẳng ai thắc mắc Nhâm Tiểu Túc đào từ đâu…Không thể không nói, tổ đội tác chiến của họ từ trước tới nay chưa bao giờ thiếu ăn.Đợi Nhâm Tiểu Túc tỉnh ngủ, Lý Thanh Chính hiếu kỳ nói:- Tiểu Túc, hai ngày nay ngươi đi đâu vậy? Trời vừa tối đã ra ngoài rồi?Nhâm Tiểu Túc mệt mỏi nói:- Đào khoai tây cho các người.
Chúng ta miệng ăn núi lở mà.Vừa nói xong, cả đám cảm động hô hào:- Tổ trưởng, ngươi thật tốt! Cảm ơn tổ trưởng.Nhâm Tiểu Túc nhìn cảm tạ tệ của mình không ngừng tăng lên, cự ly giải tỏa vũ khí ngày một gần.Kỳ thật hắn cũng không đào khoai tây không.
Mà mỗi tối hắn đều đi gặp Đường Chu, thương lượng chuyện kế tiếp.Chỗ Đường Chu có bản đồ hoàn chỉnh của chiến tường.
Việc này giúp Nhâm Tiểu Túc bớt đi nhiều việc.
Bất quá sau khi xem bản đồ xong, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy mình phải đi một chuyến cho chắc.
Cho nên hai ngày nay hắn thăm dò điểm mai phục Thần Cơ Doanh sắp tới.Việc này khiến Đường Chu không khỏi cảm động:- Tiểu Túc, ngươi là bạn tốt của Khánh thị chúng ta!Nhâm Tiểu Túc nhìn Đường Chu:- Ngày mai chuẩn bị động thủ đoạt điện thoại vệ tinh.
Ngươi nói xem, Khánh Chẩn và La Lam còn có thể trở mình không? Ngược lại ta khá thích La Lam đấy.- Có thể.Đường Chu kiên định nói:- Trưởng quan Khánh Chẩn và ông chủ La nhất định sẽ vùng dậy.
Chúng ta đang đợi ngày đó.- La mập mạp nghe ngươi nói thế nhất định rất cảm động.Nhâm Tiểu Túc nói:- Tối mai chúng ta gặp mặt tại đây.
Ta sẽ đưa điện thoại vệ tinh cho ngươi.Địa điểm họ chọn để gặp mặt là nơi xa hơn chỗ trông dây leo một chút.Nhâm Tiểu Túc sợ sẽ bị người khác phát hiện.- Không phải ngươi nói có 5 chiến binh nano à?Đường Chu hỏi:- Có cần chúng ta hỗ trợ không?Nhâm Tiểu Túc rời đi:- Không cần, có Trần Vô Địch theo ta rồi.Lần này, Nhâm Tiểu Túc không tính để Trần Vô Địch xuất thủ.
Hắn chỉ nói thế cho Đường Chu an tâm thôi.
Chung quy năm chiến binh nano không dễ đối phối.
Hiện tại quan hệ của hắn và Khánh thị không tồi, có điều Nhâm Tiểu Túc không muốn thực lực của mình bị đối phương nắm bắt.Sáng sớm ngày thứ hai, trong lòng Nhâm Tiểu Túc gắt gao siết chặt, hắn cầm một con thỏ đi tới nơi trú quân.
Mọi người thấy được thân ảnh Nhâm Tiểu Túc từ phía xa xa.Có người đứng ở trước doanh trại ngạc nhiên nói:- Nhâm Tiểu Túc bắt được thỏ lớn như thế ở đâu nhỉ?Khẩu phần lương thực của quan quân Thần Cơ Doanh không đủ.
Hơn nữa họ cũng mấy hôm rồi chưa được ăn thịt.
Vài quan quân thấy con thỏ trong tay Nhâm Tiểu Túc thì không khỏi hai mắt nhìn chằm chằm vào.Vào lúc này, con thỏ trong tay Nhâm Tiểu Túc giãy dụa.
Nhâm Tiểu Túc tựa như không cầm nổi, con thỏ tuột xuống chạy đi!Nhất thời, quan quân Thần Cơ Doanh nóng nảy:- Sao ngươi không ôm chặt vào!Nhâm Tiểu Túc lo lắng nói:- Mau đuổi theo! Bằng không thì không có thịt ăn đâu!Năm quan quân Thần Cơ Doanh nghe vậy thì không nghĩ nhiều, nhanh chóng khởi động người máy nano đuổi theo.
Tốc độ năm người bạo phát, hiện giờ còn nhanh hơn con thỏ một chút!Nhâm Tiểu Túc đứng phía sau híp mắt nhìn theo.
Quả nhiên người máy nano trong người quân chính quy nhiều hơn lưu dân, tốc độ Lâm Tê không nhanh như thế.Một đám người chạy đuổi theo con thỏ từ trong doanh địa.
Thế nhưng bấy giờ bỗng phát sinh dị biến, chỉ thấy dây leo dưới chân năm quan quân khép lại, trực tiếp nhốt họ vào trong.Nháy mắt, gai trên dây leo đâm vào da thịt họ.
Kinh khủng hơn, huyết dịch đám quan quân kia không ngừng bị hút vào trong thân cây!Quan quân Thần Cơ Doanh ra sức xé rách tấm lưới đỏ.
Năm người té xuống đất thở hổn hển.
Có điều họ còn chưa kịp tỉnh hồn thì dưới mặt đất lại có dây leo tấn công tiếp!Dây leo đỏ thẫm phảng phất như không bao giờ hết!Người đi đằng sau không khỏi lùi lại, một màn này thật quá sức kinh khủng!.
Chương 255: Hợp Tác
Bụi gai đỏ thẫm trông dữ tợn kinh khủng, chiến binh nano dựa vào lực lượng người máy trong người họ mà xé nát thực vật tấn công mình.
Có điều mỗi khi xé rách đoạn dây này lại có đoạn dây khác cuốn qua.
Dây leo đỏ lợi hại đâm vào da thịt, hút máu họ, ý đồ hút hết máu của đám quan quân Thần Cơ Doanh này.Thế nhưng điều khiến người khác sợ hãi là đám dây leo phảng phất như có vô tận.Tư quân đuổi theo phía sau chẳng ai dám tiến lên cứu trợ.
Trong nháy mắt thấy đám dây leo đỏ kia, họ lập tức lùi về sau, thậm chí không ít người còn bất cẩn té ngửa ra sau.Chỉ có Nhâm Tiểu Túc là rõ nhất, năng lực của bụi gai không mạnh như mọi người tưởng tượng.
Tuy chúng dùng phương thức hút máu để khiến quan quân Thần Cơ Doanh suy yếu nhưng dây leo cũng chẳng bất tận.Lúc này, có một bụi gai đã bị kéo đứt.Chỉ là lúc trước, để đảm bảo đạt được mục đích, Nhâm Tiểu Túc một hơi trồng tới 4 hạt giống…Quan quân cảm giác lực lượng trên người nhanh chóng xói mòng.
Họ quát ầm lên với tư quân:- Cứu ta với!Thế nhưng đám tư quân ô hợp này làm gì dám tiến tới? Họ chạy còn không kịp nữa là!Nhâm Tiểu Túc thấy vật thì thở nhẹ ra.
Hắn sợ nhất là đám tư quân tiến lên cứu người.Chung quy 4 bụi gai có lợi hại hơn nữa cũng không thể chịu được sự công phá của cả ngàn người.Chỉ có thể trách đám quan quân Thần Cơ Doanh này chưa bao giờ giúp tư quân.
Vì thế bây giờ họ gặp rủi ro, trong lòng đám quan quan chỉ muốn đứng ngoài nhìn.
Thậm chí có vài người trừ sợ hãi còn có chút vui sướng trên nỗi đau của người khác.Nhâm Tiểu Túc đứng giữa đám người lạnh lùng.
Lần này hắn đại khái hiểu hơn về uy lực của bui gai rồi.
Nhâm Tiểu Túc tin tưởng, nếu một bụi gai đơn độc chiến đấu với một binh sĩ nano thì bụi gai nhất định sẽ thắng.Tuy bụi gai không di động nhưng vẫn có thể coi như cạm bẫy để lắp đặt.
Có thể dùng một mai cảm tạ tệ để sa hố một chiến binh nano thì lời quá rồi.Điều duy nhất Nhâm Tiểu Túc không xác định được là không biết trong Lý thị còn có chiến binh nano nào lợi hại hơn không.Có, nhất định có.Dựa theo cấp bậc và đẳng cấp mà nói.
Quân hàm năm người không cao, cho nên bên trong Lý thị nhất định còn chiến binh nano lợi hại hơn.Lúc này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc đứng giữa đám người, thấp giọng hô:- Chạy mau, quay về doanh địa trốn thôi!Âm thanh của hắn không lớn, thế nhưng câu nói này như có ma lực khiến tất cả mọi người liều mạng chạy đi, phảng phất như ở trong nơi trú quân thì an toàn hơn nhiều.Nhâm Tiểu Túc không ở lại, đến tối hắn có thể quay lại thu gom người máy nano.
Thời điểm này, căn bản hắn không cần nóng lòng nhất thời, vạn nhất bại lộ thì không tốt.Mà điện thoại vệ tinh và GPS cũng bị Thần Cơ Doanh mang theo bên người.
Lúc hắn thu gom người máy nano có thể lấy hai thứ đó đưa cho Đường Chu luôn.Trở lại lều trại, Lý Thanh Chính vẫn chưa tỉnh hồn:- Tiểu Túc, đó là gì vậy? Nhìn ghê quá!Nhâm Tiểu Túc không kịp thở:- Đúng vậy, làm ta sợ muốn chết!- Ngươi nói đám quan quân kia còn sống không?Lý Thanh Chính hỏi.- Đoán chừng là khó, lúc chạy trốn ta có quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Khí lực của họ còn rất ít, không có khả năng tránh khỏi đám dây leo kia.Một người trong tổ đội nói.Thời điểm này, kỳ thật thứ chân chính mọi người quan tâm không phải việc Thần Cơ Doanh có thể sống sót hay không.
Hoặc nói, đại đa số người trong doanh địa hi vọng quan quân Thần Cơ Doanh sẽ bị đám dây leo kia giết chết.Quan hệ hai bên cản bản không được tốt.
Hơn nữa, nếu đám quan quân đó còn sống, họ nhất định chất vấn sao tư quân không cứu họ.Mọi người như đà điểu vùi đầu trốn trong doanh địa.
Tới tối, có binh sĩ tăng cường tới lều vải từng đội để làm khớp khẩu cung.Binh sĩ tăng cường tới lều vải của Nhâm Tiểu Túc, uy hiếp:- Quan quân Thần Cơ Doanh truy đuổi thỏ, vì tốc độ quá nhanh nên chúng ta không đuổi kịp, khi tới nơi đã không kịp nữa rồi.Đám người này sợ khi về sẽ bị Lý thị trách phạt.
Vì vậy họ chọn cách cả ngàn người cùng thông cung*.
Không chỉ thế, binh sĩ tăng cường còn uy hiếp:- Nếu ai dám nói việc này ra ngoài thì tất cả đừng mong có kết cục tốt.
Cho nên thông minh lựa chọn cách câm miệng đi!*Ý nói khai khẩu cung cho giống nhau.Nhâm Tiểu Túc thiếu chút nữa nói cám ơn với đám binh sĩ tăng cường này luôn….Phải biết, người biết thân phận tổ điều tra đặc biệt của Nhâm Tiểu Túc chỉ có đám quan quân Thần Cơ Doanh đã chết kia thôi.
Đám binh sĩ tăng cường này không biết nên mới dám uy hiếp Nhâm Tiểu Túc như thế.Ban đêm, Nhâm Tiểu Túc vụng trộm quay lại chỗ đám quan quân Thần Cơ Doanh bỏ mạnh.
Lần này, số lượng người máy nano hắn thu thập được xa dự kiến.
Chỉ có năm chiến binh nano đã đủ để thiết giáp che kín hay cánh tay của Nhâm Tiểu Túc.Quả nhiên, đám pháo hôi Lâm Tê không thể sánh được với quan quân Thần Cơ Doanh chính quy.Nhâm Tiểu Túc cầm điện thoại vệ tinh đi về phương bắc.
Đường Chu đã chờ sẵn ở đó.
Vừa thấy Đường Chu, điều đầu Nhâm Tiểu Túc làm là nói rõ:- Sau khi liên hệ với bộ chỉ huy, các người nhớ nói rõ chuyện của Thần Cơ Doanh, đừng nhắc gì tới ta.
Vạn nhất Khánh thị cũng có gián điệp của Lý thị thì hại chết ta rồi!- Vâng.Đường Chu mừng rõ gật đầu:- Ta sẽ không tiết lộ thông tin của ngươi đâu.
Đạo lý bảo vệ gián điệp này ta hiểu mà.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, lời này có điểm gì là lạ, sao hắn lại trở thành gián điệp của Khánh thị rồi…Nhâm Tiểu Túc nhắc nhở:- Nhớ báo rõ cho bộ chỉ huy các người, đừng giết hết người của Thần Cơ Doanh, bằng không hợp tác của chúng ta tới đây liền chấm dứt!Một mình Nhâm Tiểu Túc không cách nào địch lại Thần Cơ Doanh.
Dù sao đôi phương cũng có cả ngàn người, hắn muốn cướp thật nhiều người máy nano phải nhờ lực lượng Lý thị phá tan sự liên kết của Thần Cơ Doanh!Đây mới là mục đích Nhâm Tiểu Túc hợp tác với Đường Chu.
Về sau còn hợp tác hay không phải xem Khánh thị phối hợp thế nào.Lúc này, Đường Chu do dự nói:- Ngươi cũng biết ta là bị đày tới đây mà.
Khánh Duẫn chưa chắc nghe ta.
Hắn chỉ mong giết sạch Thần Cơ Doanh càng tốt.- Vậy để ta sa hố hắn một chút?Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Chúng ta cứ bảo hắn Thần Cơ Doanh chỉ có tầm trăm người?Đường Chu lắc đầu:- Nếu nói thế binh sĩ Khánh thị sẽ chết thảm.
Binh sĩ vô tội, việc này mà để trưởng quan Khánh Chẩn và ông chủ La biết, họ chắc chắn không tha cho ta.Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì trầm tư một hồi:- Vậy ngươi báo ta biết nơi Thần Cơ Doanh chết cũng được.Đường Chu sửng sốt:- Vì sao?Nhâm Tiểu Túc im lặng:- Dù sao cũng là chiến hữu, ta muốn tới chia buồn cùng họ.Đường Chu:- ???Trước thì đào hố chiến hữu, sao lại chia buồn.
Cái quái gì đây?Đường Chu không tin những lời này của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn không ngốc!.
Chương 256: Phục Kích Thần Cơ Doanh
Hai bên đã ước định, sau cuộc gặp mặt hôm nay sẽ tách ra.Vì sự kiện bụi gai giết người, không ít tư quân chẳng dám rời khỏi lều vải.Dù họ đói cũng không dám đi tìm đồ ăn.Lúc này, tuyết rơi dày bao phủ khắp mặt đất.
Căn bản họ không biết còn bụi gai nào bị vùi trong tuyết không, vạn nhất đi sai một bước chẳng phải chết không có chỗ chôn à.Bất quá điều này cũng nằm trong kỳ vọng của Nhâm Tiểu Túc, giúp hắn dễ dàng hành động một mình hơn.Vào ban đêm, khi Nhâm Tiểu Túc gặp Đường Chu, hai bên vừa thấy mặt nhau đã nghe Đường Chu mừng rõ như điên nói:- Ông chủ La và trưởng quan Khánh Chẩn đã thành công đoạt quyền.
Hiện tại quân đội nắm toàn quyền kiểm soát của họ rồi!Nhâm Tiểu Túc buồn bực:- Chẳng phải ngươi bảo họ bị giam lỏng trong hàng rào 111 à?- Là vầy.Đường Chu giải thích:- Đám trưởng quan bị phái tới tiền tuyến làm cố vấn quân sự.
Sau đó họ giết Khánh Duẫn, bây giờ trưởng quan Khánh Chẩn đã trở thành chủ quan quân sự hiện tại rồi.Nhâm Tiểu Túc chấn kinh:- Vậy cũng được? Không ai quản họ à?- Nếu bây giờ lại thay người, e rằng mặt trận của Khánh thị khó lòng cầm giữ.Đường Chu phân tích:- Nếu bị Dương thị và Lý thị thừa dịp phá hư thì sao.
Như thế cả Khánh thị đều nguy hiểm- Đi đi.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, hẳn Khánh Chẩn cũng nhìn đúng thời cơ mới dám tùy ý làm bậy.
Bất quá Khánh Chẩn… đúng là rất hung ác a.Đường Chu nói:- Trưởng quan Khánh Chẩn đã đồng ý hợp tác với ngươi.
Họ bảo đội chiến đấu đã đi tới nơi phục kích chờ Thần Cơ Doanh.
Hơn nữa, trưởng quan Khánh Chẩn biểu thị sẽ không giết hết Thần Cơ Doanh, mong rằng chúng ta sẽ hợp tác thuận lợi…Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Khánh Chẩn vẫn đáng tin cậy, ít theo lời Đường Chu nói thì mạnh hơn Khánh Duẫn gì đó nhiều.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nói:- Ta giúp các ngươi như vậy, chẳng lẽ Khánh thị không có lợi ích gì cho ta à?Đường Chu có chút sửng sốt:- Việc này chúng ta chưa nói qua.
Bất quá ta có thể nói với trưởng quan Khánh Chẩn, từ trước tới nay hắn không phải người hẹp hòi.- Cũng được.Mặt mày Nhâm Tiểu Túc hớn hở.Bất quá, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:- Vì sao không cho chúng ta tiêu diệt hết Thần Cơ Doanh.
Chung quy ngươi và họ cũng chẳng có tình cảm gì.
Ngươi là bị ép nhập ngũ mà.Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn giải thích:- Ta muốn giúp Dương thị thu thập vài người máy nano làm tiêu bản.Dường như Đường Chu đã hiểu, hắn ái mộ cười rộ lên:- Nguyên lai là thế, lúc rời khỏi hàng rào 109 ta đã thấy ngươi và Dương Tiểu Cận có quan hệ không tầm thường.
Lúc ấy nàng ta còn cõng ngươi.
Ta còn thắc mắc sao ngươi không tới Dương thị, tuy lúc trước bị trưng binh nhưng ngươi vẫn rời đi được mà.
Theo tin tức chúng ta nhận được, quản chế của Lý thị cũng không quá nghiêm.Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng giải thích nhiều.
Hắn tùy tiện cho Đường Chu muốn đoán gì thì đoán…Đường Chu nào biết, Nhâm Tiểu Túc chưa tới hàng rào 88 là vì hắn không biết nó ở đâu.…Ngày thứ hai, Thần Cơ Doanh dự tính phát động đánh lén Khánh thị trong thời gian chớp nhoáng.
Dưới trời tuyết thế này, Thần Cơ Doanh vẫn ngựa không ngừng vó chạy về phía trước.Theo Thần Cơ Doanh, bản thân họ là tới đánh lén.Người ngoài không biết năng lực cơ động Thần Cơ Doanh mạnh mẽ thế nào, cũng không thế người máy nano luôn được duy trì.
Thân thể tố chất cũng rất cường hãn.Cho nên không ai đoán được họ có thể tiếp tục chạy trong tuyết.
Đây là thời cơ tốt nhất của họ.Một thiếu tá dẫn đội của Thần Cơ Doanh nhìn thoáng qua GPS nói:- Còn nửa ngày nữa là tới Quân Nhu Doanh của Khánh thị.
Tất cả mọi người phải cực kỳ cẩn thận.
Chúng ta phá hủy kho quân khu của Khánh thị xong sẽ lập tức rút lui.
Chờ bổ sung năng lượng xong sẽ phát động đánh lén đội Chiến Bộ khác của Khánh thị!Vừa dứt lời, một tiếng nổ vang lên ở phía xa xa.
Thiếu tá Thần Cơ Doanh sợ phát run, lập tức rống to;- Lùi lại! Né tránh hỏa lực!Không thể không nói, kinh nghiệm tác chiến của thiếu tá Thần Cơ Doanh cực kỳ phong phú.
Chỉ trong khoảnh khắc đã kịp phản ứng với sự mai phụ của Khánh thị.
Tiếng nổ kia là hỏa lực của Khánh thị!Hơn nữa, đầu tiên hắn hô lùi lại chứ chẳng phải đứng lại.
Vì tính cơ động Thần Cơ Doanh cực cao.
Nếu lập tức lùi lại họ có thể chạy khỏi phạm vi bao trùm của hảo lực.
Ngược lại chỉ có thể chờ chết.Khánh thị có chuẩn bị mà tới, chỉ đứng lại sao có thể tránh một kiếp?Có điều vẫn chậm.Chỉ nghe hỏa lực từ xa như tiếng pháo không ngừng vang lên nơi hoang dã!Tuyết xung quanh Thần Cơ Doanh không ngừng bị rạn nứt, từng mảnh đạn pháo bao trùm họ.
Khánh Chẩn căn bản không có ý định tới gần đám người này.Tốc độ ở trong rừng của Thần Cơ Doanh nhanh như bay.
Thậm chí không ít người có tốc độ nhanh tới mức né được đạn pháo, tránh được bán kính sát thương lớn nhất của lựu đạn!Có điều số lượng lựu đạn nhiều vô kể.
Chỉ vẻn vẹn một vòng hỏa lực này, binh sĩ Thần Cơ Doanh đã chết hơn phân nửa!Dù có người máy nano cũng không đại biểu cho việc họ chống lại được đạn pháo!Thuốc nổ đen như than có trọng lượng 3.5 kg cùng súng lựu đạn có đường kính 120 mm oanh kích, chỉ trong chớp mắt tất cả sinh mệnh trong đường kính 8 mét đều tan tành!Đồng thời, bán kính rơi của lựu đạn là 25 mét trong phạm vi của Thần Cơ Doanh.
Lực đạo và mảnh đạn vỡ đánh ra xung quanh tạo thành sát thương cực kỳ hữu hiệu!Thần chưa từng ban tặng vũ khí cho con người.
Thế nhưng nhân loại tự sáng tự ra lợi kiếm thần khí.May mắn vị thiếu tá của Thần Cơ Doanh kia chưa chết.
Trong lòng hắn chỉ còn tuyệt vọng, chiến binh đã qua huấn luyện nghiêm chỉnh cũng không chống lại được sự chuẩn bị của Khánh thị.Chỉ là thiếu tá Thần Cơ Doanh nghĩ mãi không rõ.
Tại sao Khánh thị lại mai phục ở đây?Rõ ràng bọn họ đã rất cẩn thận.
Ngay từ đầu giả bộ đi tới trận địa của Dương thị, sau đó vụng trộm thay đổi tuyến đường.
Thậm chí còn đổi y phục và xe với tư quân.Sau khi thay đổi thân phận, họ cũng không tiếp xúc gì với chiến đội khác.
Vậy mà cuối cùng vẫn có chuyện ngoài ý muốn.Rốt cuộc họ bại lộ ở đâu?!Mắt thấy người còn sống dần ít hơn.
Thiếu tá Thần Cơ Doanh biết mình đã xong, lần tổn thất này dù là thân phận dòng chính Lý thị cũng không giúp hắn thoát tội.Lúc này, Khánh Chẩn đứng trước trận địa bình tĩnh nhìn về hướng Thần Cơ Doanh.
Hắn khoát tay:- Được rồi, dừng lại a.Binh sĩ bên cạnh không hỏi nhiều.
Lúc này rõ ràng là thời điểm thừa thắng xông lên.Hơn nữa, lúc trước Khánh Chẩn đã kêu họ đổi súng lựu đạn có đường kính từ 152 mm thành 120 mm.
Nhìn thế nào cũng có ý tứ muốn thủ hạ lưu tình.
Thế nhưng binh sĩ cũng không dám nghi ngờ Khánh Chẩn.Chỉ là tất cả mọi người đều không rõ, đến cùng làm sao Khánh Chẩn biết Thần Cơ Doanh tới đây.
Chẳng lẽ cơ sở ngầm của Khánh Chẩn đã thẩm thấu vào Lý thị?Ngay cả hành tung bí ẩn của Thần Cơ Doanh cũng bị lộ.
Điều này quá mức đáng sợ rồi!Đột nhiên, Khánh Chẩn cười nói:- Xem chừng đã nhiều năm Lý thị không đánh giặc.
Nắm một chuôi gươm lợi hại trong tay lại chẳng biết cách sử dụng.
Đúng là đánh bài tốt thành bài nát mà..
Chương 257: Tra Ra Gián Điệp Trong Vòng Ba Ngày
Binh sĩ Lý thị đều phấn khởi vì họ vừa đánh bại Thần Cơ Doanh trong truyền thuyết của Khánh thị.
Mà trong lần phục kích này, Khánh Chẩn cũng phát hiện ra chiến binh nano không yếu như họ nghĩ.
Nếu không nhờ có tin báo từ trước, e rằng Khánh thị chịu tổn thất lớn vì đám người này.Khánh Chẩn cũng không xem thường binh sĩ Thần Cơ Doanh.
Ngược lại còn dị thường xem trọng.Quan quân tâm phúc đứng bên cạnh Khánh Chẩn hiếu kỳ hỏi:- Ý của ngài là, chiến binh nano không nên dùng như thế?Khánh Chẩn nói:- Nếu đám binh sĩ nano này là người của ta, ta sẽ tách họ ra mà dùng, để họ từng người lần lượt đi qua.
Chỉ cần nhân viên tình báo của Lý thị toàn lực phối hợp, hành động đánh lén liền dễ như trở bàn tay.Quan quân tâm phúc gật đầu nói:- Thì ra là thế.
Vẫn là trưởng quan anh minh…Khánh Chẩn bình tĩnh nhìn người này:- Ta nói với ngươi không phải để ngươi vuốt mông ngựa mà để ngươi an bài thêm nhiều người bảo vệ ta…- Hả?Quan quân tâm phúc sửng sốt một chút, cũng không biết vì sao Khánh Chẩn nói thế.Khánh Chẩn thở dài:- Khả năng cao những chiến binh nano của Dương thị sẽ tới đây rất nhanh.
So với Lý thị, họ thông minh hơn nhiều, lập tức tăng cường lực lượng phòng vệ.Lúc này, Khánh Chẩn nhìn nơi bị hỏa lực cày nát cách đó không xa.
Bỗng nhiên hắn nói:- Sao ở đâu cũng có mặt hắn hết.Binh sĩ bên cạnh khó hiểu nhìn Khánh Chẩn, trưởng quan đang nói tới ai thế?…Bầu không khí trong bộ chỉ huy áp lực tới cực hạn.
Một tướng lãnh trung niên ngồi ở đầu bàn dài trong phòng chỉ huy.
Sắc mặt ông lạnh lùng âm trầm, bàn dài ngồi đầy người nhưng không một ai nói chuyện.- Thần Cơ Doanh tổn thất thảm trọng.Vị tướng lãnh trung niên nói tiếp:- Ta chỉ muốn biết, vì sao Khánh thị lại biết hành động của Thần Cơ Doanh?Lúc này, vẫn chẳng ai dám lên tiếng.Trên thực tế, rất nhiều người cũng nghi ngờ việc này.
Mỗi ngày Thần Cơ Doanh đều báo cáo tin tức với bộ chỉ huy.
Tỷ như tình huống chấp hành kế hoạch tác chiến của họ.
Tỷ như họ đi tới đâu.
Lúc trước mọi thứ đều thuận lợi, có điều hết lần này tới lần khác khi tiếp cận với Khánh thị lại có chuyện ngoài ý muốn.Dựa theo báo cáo cuối cùng của Thần Cơ Doanh, rõ ràng Khánh thị đã biết hướng đi của họ, vì thế mà sớm tiến hành mai phục.
Bằng không Thần Cơ Doanh đã không thương vong thảm trọng như thế.Những năm nay Lý thị giấu tài, hiện giờ bỗng nhiên chiến tranh nổ ra, mọi người rất mong chờ biểu hiện của Thần Cơ Doanh.
Kết quả trận chiến chưa bắt đầu thì người của Thần Cơ Doanh đã đánh tan!Vì sao? Rốt cuộc vấn đề ở đâu?Tướng lãnh trung niên nhìn Hồ Thuyết ngồi bên trái mình:- Việc này tất nhiên là do gián điệp để lộ bí mật.
Ngươi thân là cục trưởng tổ điều tra đặc biệt lại không kịp thời phát hiện gián điệp.
Việc này ngươi phải gánh trách nhiệm chính.
Bây giờ không phải thời điểm trách phạt ngươi nhưng tổ điều tra đặc biệt cần phải sắp xếp lại lần nữa.Hồ Thuyết không nói gì.
Ông bình tĩnh như mặt nước.
Nói thật, ông cũng không hiểu nổi…Tuy nói, trong Lý thị, Hồ Thuyết dụng tâm kín đáo, công tác của tổ điều tra đặc biệt vẫn được tiến hành bình thường.
Trong chiến tranh, tình báo là mấu chốt.
Đôi khi tin tức có thể phân thắng bại của chiến cuộc.Những ngày này, Hồ Thuyết thanh lý không ít gián điệp, cũng lưu lại một tí gián điệp là nền cho kế hoạch về sau.Giữ lại không có nghĩa là bỏ mặt.
Những gián điệp đó vẫn nằm trong phạm vi giám sát của tổ điều tra đặc biệt và để dành dùng cho mục đích khác.Thế nhưng những gián điệp này không đủ để biết được sự tồn tại của Thần Cơ Doanh cơ mật.Đột nhiên có người nói:- Thần Cơ Doanh đổi trang phục và xe của Thần Cơ Doanh, chậm chạp không tới vị trí chiến lược được chỉ định khiến ta hoài nghi họ có gì đó không đúng.Tướng lãnh trung nên nhíu mày:- Chuyện quan trọng như vậy sao hồi sáng không báo?- Lúc trước có quan quân Thần Cơ Doanh đồng hành cùng họ.
Mỗi ngày đều báo cáo hành tung, cơ mà hôm qua đã mất liên lạc.Quan quân kia nói.- Lập tức tìm đội tư quân kia.
Trong vòng 3 ngày phải xác định hành tung của họ.Tướng lãnh trung niên lên tiếng.- Vâng!Quan quân kia nói.Tướng lãnh trung niên:- Tan hợp, chiến lược bố trí phải nhanh chóng và đúng chỗ.
E rằng tin tức Thần Cơ Doanh bị tổn thất sẽ nhanh chóng truyền tới tay Dương thị.
Chúng ta phải chuẩn bị nghênh đón sự tấn công của Khánh thị và Dương thị.
Hồ tướng quân, ngươi ở lại đây.Những người khác đứng rời đi, duy chỉ có Hồ Thuyết là ngồi đó bất động.
Tướng lãnh trung niên nói:- Việc Thần Cơ Doanh bại lộ tin tức liên hệ trong đại.
Khả năng cao gián điệp có chức vị cao.
Ta cho ngươi ba ngày để điều tra gián điệp là ai!Hồ Thuyết giương mắt nói:- Được.Vừa rồi tướng lãnh trung niên không nói.
Ông ta hoài nghi gián điệp ở trong phòng họp này.
Hiện ông ta bảo Hồ Thuyết ở lại la có nguyên nhân.
Một, Hồ Thuyết là cục trưởng đội điều tra đặc biệt, làm việc cho Lý thị mấy chục năm rất ít có sai lầm, rất có công với Lý thị.
Hai là hiện tại, trận chiến này Hồ Thuyết không thể không tham gia.
Nếu bây giờ thay đổi cục trưởng tổ điều tra đặc biệt thì e rằng về sau lại càng loạn hơn.Chỉ là vị tướng lãnh này không ngờ tới, người làm loạn Thần Cơ Doanh lại có liên quan tới Hồ Thuyết……Hai hôm sau, Nhâm Tiểu Túc mở đầu mai phục trong đống tuyết.
Bên cạnh là mảnh đường đất Lý thị tạm thời tu sửa để dùng trong chiến tranh.Khánh Chẩn đã đánh lui Thần Cơ Doanh.
Hắn không chỉ truyền tin lại cho Đường Chu còn chuyển lời về hướng đi của đám người đó nữa.Từ đó, Nhâm Tiểu Túc đoán khả năng cao Thần Cơ Doanh sẽ đi qua qua con đường này.Nhâm Tiểu Túc không bảo Đường Chu hỗ trợ.
Một mặt nhân số đám Đường Chu quá nhiều, dễ dàng bại lộ.
Mặt khác thì Nhâm Tiểu Túc không biết đám Đường Chu biết thủ đoạn của hắn và mục đích chân chính về việc hắn muốn chưa lại binh sĩ Thần Cơ Doanh.Nhâm Tiểu Túc tính toán, hiện tại Thần Cơ Doanh cực kỳ chật vật.
Hẳn là át chủ bài hắn nắm giữ đã đủ để đối phó đám tàn binh bại tướng kia rồi?Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng người đi trong tuyết.
Hắn không khỏi chấn động trong lòng, tới rồi!Nhâm Tiểu Túc che dấu bản thân dưới lớp tuyết đọng dày đặc.
Hô hấp như muốn ngừng lại!Trên mặt chỉ chừa lại một lỗ nhỏ để quan sát bên ngoài.
Thế nhưng một khắc Nhâm Tiểu Túc nhìn thấy đối phương, hắn không khỏi chấn kinh.Chỉ thấy có hai binh sĩ Thần Cơ Doanh khập khiễng đi tới chỗ Nhâm Tiểu Túc mai phục.
Vừa thấy thế, cả người Nhâm Tiểu Túc liền khó chịu.
Hắn bảo Khánh Chẩn chừa lại một ít binh sĩ Thần Cơ Doanh cho hắn là được.
Kết quả Khánh Chẩn chừa lại cho hắn hai người?Nhâm Tiểu Túc có phần khó hiểu, sao Khánh Chẩn không chừa một người cho rồi.
Cố tình khiến hắn khó chịu?Hả hả hả?Nhâm Tiểu Túc nằm dưới đất hai ngày, chôn mình trong tuyết một ngày.
Hiện tại sự kiên nhẫn không còn như trước.Thế nhưng bây giờ Nhâm Tiểu Túc lại phát hiện công sức bản thân bỏ ra mấy hôm nay đi tong.Không đúng không đúng, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nhất định có chuyện ngoài ý muốn.
Bằng không Khánh Chẩn không chỉ chừa lại hai người thế này..
Chương 258: Tay Súng Bắn Tỉa Thần Bí
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ nhớ lại tin tức Đường Chu báo cho hắn.
Hôm trước Đường Chu nói, Khánh thị đã đánh lùi Thần Cơ Doanh, có điều không nói chính xác đánh lùi bao nhiêu người.Hiện nay mọi người hợp tác vui sướng như thế, Khánh Chẩn và Đường Chu không tới mức đùa nghịch hắn.
Hơn nữa, tuy Khánh Chẩn là người có ngạo khí cao nhưng làm việc trước giờ đều rất giữ chữ tín, nhất định trong hai hôm này đã có chuyện xảy ra.Nhâm Tiểu Túc quan sát hai chiến binh nano đang đi tới.
Hắn phát hiện thần tình đối phương hốt hoảng không hợp lẽ thường.Hiện tại vị trí của họ đã nằm trong vùng quản lý của Lý thị.
Các mỗi 10km đều có đội Chiến Bộ của Lý thị đóng giữ, cho nên Thần Cơ Doanh thoái lui đến đây không nên hốt hoảng mới đúng.Chẳng lẽ nửa đường họ gặp kẻ địch khác?… Không phải là Lý Thần Đàn chứ? Nhâm Tiểu Túc biết Lý Thần Đàn dẫn theo một chi đội tác chiến biến mấy.
Lý Thần Đàn lại có cừu oán với Lý thị, làm không tốt hắn có thể dẫn người đánh lén Thần Cơ Doanh từ phía sau.Đợi hai thương binh này đi vào địa phận của bụi gai, trong nháy mắt Nhâm Tiểu Túc khống chế bụi gai bao vây hai thương binh đó.Hai thương binh Thần Cơ Doanh kia đã là tàn binh bại tướng, căn bản vô lực giãy dụa.Nhâm Tiểu Túc xác nhận xung quanh không có ai liền nhảy ra.
Hai quan quân Thần Cơ Doanh hoảng hốt phát hiện có người chui ra từ trong đất tuyết.
Bụi gai là bị người này điều khiển mà tấn công họ!Nhâm Tiểu Túc không giết họ mà đi tới mặt hai người này, nhíu mày hỏi:- Những chiến binh Thần Cơ Doanh khác đâu?Quan quân Thần Cơ Doanh này nhịn đau, cắn răng nói:- Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai! Vì sao mặc quân trang Thần Cơ Doanh của chúng ta?!Nhâm Tiểu Túc thoáng nhìn quân trang trên người, tức giận nói:- Đây chẳng phải là các người đổi cho chúng ta đó ư?Lúc này, hai thương binh mới ngây ngẩn cả người.
Đây là sao?… Họ chợt nhớ tới chuyện này, nguyên lai thiếu niên trước mắt là tư quân!Thế nhưng, vì sao trong tư quân có thể có người biết điều khiển loài thực vật này ẩn náu chứ?Thiếu niên này nhất định là gián điệp!Nhất định là vậy!Bỗng nhiên hai thương binh Thần Cơ Doanh như ý thức được gì đó.
Một người giận dữ hét lên:- Là ngươi tiết lộ hành tung của chúng ta, cho nên chúng ta mới bị Khánh thị phục kích!- Khục khục, ngươi đang nói gì thế, ta nghe không hiểu?Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Ta hỏi lại, những binh sĩ Thần Cơ Doanh khác đâu? Có phải bị một chi tổ đội nào khác đánh lén không? Nếu không ai trả lời, chờ một lát ta lại hỏi một lần.- Họ ở sau lưng, cách chúng ta chừng hai mươi mấy km.
Ngươi muốn xác thực thì tự mình nhìn đi.Âm thanh của quan quân Thần Cơ Doanh hung dữ vô cùng.Nhâm Tiểu Túc ồ một tiếng, quyết đoán dùng bụi gai giết chết họ.
Hắn có phần hoài nghi, vì sao hai người này lại đơn độc hành động.
E rằng chỉ có tiến về phương bắc xa hơn một chút mới biết được.Nhâm Tiểu Túc thu gom người máy nano trên người hai người này.
Sau đó hắn lại kiểm tra tài vật trong túi đối phương, ném hết súng ống vào không gian.Khi ở trạm gác lúc trước, đồ ăn được được dùng không ít.
Hiện tại không gian thu nạp của Nhâm Tiểu Túc vẫn còn trống.Bất quá Nhâm Tiểu Túc không vội vã rời đi.
Hắn mới trong tuyết nửa ngày mới tìm được hơn mười lá bài.Lúc trước hắn cho rằng sẽ có rất nhiều Thần Cơ Doanh qua nơi này, cho nên Nhâm Tiểu Túc lấy hết bài tú lơ khơ ra dùng.
Kết quả không ngờ chỉ lãng phí mà thôi, 10 hạt giống hắn dùng cảm tạ tệ đổi nay cũng không có chỗ dùng.Sau khi gom đủ lá bài, Nhâm Tiểu Túc mới đi về hướng bắc.
Hiện giờ vị trí của hắn đang ở núi Than Đầu, đi về hướng bắc là khu vực của núi Phượng Nghi.
Đối với Nhâm Tiểu Túc, đi trong tuyết không phải việc gì khó.
Có điều hắn phải cẩn thận một chút để tránh bại lộ hành tung.Lúc xuất phát là buổi sáng, đợi tới khi Nhâm Tiểu Túc tới núi Phượng Nghi đã là xế chiều.
Vừa vượt qua một đỉnh núi nhỏ, Nhâm Tiểu Túc đã ngây ngẩn cả người, chỉ thấy trước mắt nằm đầy quan quân Thần Cơ Doanh, huyết dịch nhuộm tuyết thành một mảnh đỏ hồng.Huyết dịch không phải bị chảy ra mà phun tung tóe khắp nơi!Bấy giờ, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hiểu ra chỗ nào kỳ quái.
Quan quân Thần Cơ Doanh lùi lại thì gặp tay súng bắn tỉa.
Tất cả Thần Cơ Doanh chỉ còn hai người vừa rồi sống sót, những người khác đều đã chết!Mà trước khi chết, hai quan quân thần cơ doanh kia còn muốn lừa Nhâm Tiểu Túc về chuyện trên đường có lính bắn tỉa mai phục.
Vì Nhâm Tiểu Túc mặc quân trang Thần Cơ Doanh, nếu hắn tới đây sẽ trở thành mục tiêu cho tay súng bắn tỉa.Tính khí của quan quân Thần Cơ Doanh cũng thật cứng rắn, trước khi chết không cầu xin tha thứ mà muốn bẫy Nhâm Tiểu Túc.Có điều tay súng bắn tỉa đã rời rồi.
Nhâm Tiểu Túc đứng trong tuyết suy nghĩ một lúc, thời gian này đã đủ để một tay súng bắn tỉa bắn chết hắn.
Thế nhưng đã lâu như vậy Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng thấy viên đạn nào.Hơn nữa, cách thời gian hành động của tay súng bắn tỉa đã lâu, đối phương không có lý do gì một mực thủ tại nơi này, bởi vì nhiệm vụ đánh lén Thần Cơ Doanh của họ đã hoàn thành.Thế nhưng, vì sao nơi này lại có tay súng bắn tỉa.
Là Khánh thị ư? Hẳn không phải, người của Khánh thị ở đây chỉ có Đường Chu, điểm này đã được Đường Chu xác nhận.Vậy còn có thể là ai?Dương thị!Nhâm Tiểu Túc tìm trong đống tuyết nửa ngày.
Bất quá thời điểm tìm được viên đạn Nhâm Tiểu Túc có chút thất vọng, không phải đạn màu xám của Tên Côn Đồ, phía trên viên đạn cũng không có hoa văn đặc trưng của tổ chức….Đương nhiên, điều này rất bình thường, đội Chiến Bộ tới tiền tuyến của Dương thị có rất nhiều, tay súng bắn tỉa cũng chẳng thiếu.
Dương Tiểu Cận lại là dòng chính của tập đoàn, vừa quay về sao có thể trở lại chiến trường nhanh như thế?Hẳn bây giờ Dương Tiểu Cận đang ở hàng rào 88 rồi.Nhâm Tiểu Túc đi một đường tìm kiếm tung tích của quan quân Thần Cơ Doanh, mỗi khi tìm được một người liền thu thập được một ít người máy nano.Lần này đúng là thu hoạch lớn, rất nhanh sẽ đủ tạo thành thiết giáp che kín người.Thế nhưng vào lúc này, không chờ Nhâm Tiểu Túc thu thập hết người máy từ thi thể Thần Cơ Doanh thì phía nam sơn đạo có âm thanh động cơ rền vang.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, lúc này người tới từ hướng bắc chỉ có thể là binh sĩ Lý thị.
Nhất định họ thấy hai thương binh bị siết chết trong bui gai rồi.Nhâm Tiểu Túc lập tức chạy vào núi tuyết, cơ hội thu thập người máy nano còn nhiều.
Nhưng một khi bại lộ sẽ có phiền toái lớn.Ưu điểm lớn nhất của Nhâm Tiểu Túc là trước sự hấp dẫn rất lớn, hắn vẫn có thể bảo trì lý trí của mình.
Tỷ như khi hắn không tham vàng ở Cảnh Sơn vật.Việc phục kích Thần Cơ Doanh lần này thuận lợi hơn Nhâm Tiểu Túc nghĩ nhiều.
Thậm chí hắn còn chưa hao tổn bao nhiêu công sức thì tay súng bắn tỉa đã giải quyết xong 99% địch nhân cho hắn.Thế nhưng sự xuất hiện của những tay súng bắn tỉa này khiến thế cục trở nên quỷ dị hơn nhiều..
Chương 259: Tổ Điều Tra Đặc Biệt Tra Án
Nhâm Tiểu Túc chạy lên núi được một lúc rồi.
Hắn chỉ vừa kịp thu thập người máy nano của 14 quan quân Thần Cơ Doanh.
Người máy nano trên người những người này nhiều hơn so với trên người Lâm Tê.
Cho nên hiện tại xem như Nhâm Tiểu Túc sắp hoàn thành thiết giáp rồi, chỉ còn một mảnh dành cho bắp chân, những phần còn lại đều đủ cả.Lúc chiến đấu chắc chắn không cần câu nệ hình thái thiết giáp, tận lực bảo vệ những chỗ yếu hại là được.
Như thế cũng tiện cho hắn tính toán số quan quân phải cướp.Lúc thoát khỏi chiến trường, Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, vừa rồi trên đường thu thập người mấy nano hắn thấy không ít quan quân Thần Cơ Doanh đã chết.Số lượng hắn nhìn thấy chỉ tầm vài chục người.
Nếu là tay súng bắn tỉa thông thường e rằng không có lực sát thương như thế.Nhìn tử trạng của đám quan quân Thần Cơ Doanh, Nhâm Tiểu Túc xác định những người này từng cố xác định vị trí của tay súng bắn tỉa.
Họ có ý định dùng tốc độ để tránh né việc đánh lén, đồng thời ý đồ tìm và giết tay súng bắn tỉa.
Có điều cuối cùng đã thất bại.Đại khái hai quan quân còn sống cùn thành thương binh nên người khác để họ rút lui trước.
Bấy giờ họ mới giữ lại được mạng, còn những người khác thì toàn bộ bỏ mình!Đây chính là binh sĩ Thần Cơ Doanh a.
Dù họ chọn chiến thuật sai lầm, bị Khánh thị làm mất nhuệ khí thì đây vẫn là Thần Cơ Doanh được Lý thị cực kỳ coi trọng.
Tại sao chỉ với một tay súng bắn tỉa mà giữa đường chết hơn trăm người?Chẳng lẽ kỹ năng súng ống của đối phương cũng là cấp hoàn mỹ giống Dương Tiểu Cận? Tên đời này ở đâu mà có nhiều Thần Thương như thế chứ.Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, rất có thể tay súng bắn tỉa đó là Dương Tiểu Cận.
Thế nhưng chứng cứ nói không phải…Hơn nữa, theo đạo lý Dương Tiểu Cận sẽ không xuất hiện ở đây.Nhâm Tiểu Túc đi tìm cây khoai tây xạ thủ đã trồng hôm trước rồi mới quay lại chỗ trú quân.- Tiểu Túc, về rồi à?Lý Thanh Chính vui tươi hớn hở cầm lấy khoai tây trong lòng Nhâm Tiểu Túc:- Lúc nấu cơm nhớ cẩn thận một chút.
Ta nghe nói lương thực ở những lều khác đã cạn, có ít người không chịu được đói sẽ đi tìm đồ ăn.- Sáng ăn gì thế?Nhâm Tiểu Túc vỗ vỗ tuyết trên người:- Đây là thời điểm mà thể lực và tinh lực hạ xuống mức thấp nhất, muốn tìm đồ ăn cũng cần thể lựa chèo chống.Trần Vô Địch đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc, giúp hắn phủi tuyết trên người đi rồi đưa cho sư phụ đồ ăn:- Sư phụ, ăn khoai tây.Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài:- Chúng ta đã ở đây được 4 ngày.
Trừ chúng ta, e rằng những người khác đã hết đồ ăn.
Nếu tiếp tục ở lại đây tất cả đều chết.- Đâu chỉ chúng ta.Lý Thanh Chính thở dài:- Nơi này của chúng ta có tới cả ngàn người.
Nhưng trên chiến trường e rằng có hơn hai vạn tư quân phải chịu đói.
Tất cả đều vì sự chủ quan làm hại.
Nếu mọi người ăn no thì chịu đựng trời tuyết lạnh cũng không quá khó khăn.
Bây giờ không như trước, làm không tốt, đợi tuyết rơi hết thì người chết đói có thể có cả ngàn người.Vào lúc này, nơi trú quân bỗng nhiên náo động.
Nhâm Tiểu Túc kéo mảnh vải lều nhìn ra ngoài.
Vì nhiều lều vải năm sát nhau nên tầm quan sát không rõ.- Các người ở lại trong lều, ta ra ngoài nhìn một chút.Nhâm Tiểu Túc nói xong liền rời đi.
Chỉ thấy trong doanh địa có rất nhiều người cũng ra khỏi lều vải để nhìn xem phía nam họ có chuyện gì.- Làm sao vậy? Có người hỏi.- Không biết nữa.
Ta nghe động tĩnh mới ra đây.
Chẳng lẽ bên đó có đánh nhau.Một người hờ hững nói:- Đã đói thành cái dạng gì rồi mà còn đánh nhau?Nhâm Tiểu Túc không để ý họ mà tiếp tục đi về phía nam.
Lúc đi tới cuối nơi trú quân họ mới thấy tư quân từ bên ngoài đã tới rồi!Một tổ đội tác chiến đặc thù hỏi những người ở nơi đó.Nhâm Tiểu Túc đi tới gần để nghe xem bọn họ nói cái gì:- Sao các ngươi đóng quân ở đâu? Sao không tới vị trí chiến lược đúng thời gian? Trưởng quan đâu, mau trả lời!Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Quân trang những người này mặc không giống của đội Chiến Bộ mà của tổ điều tra đặc biệt!Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng ý thức được.
Chỉ sợ việc này liên quan tới chuyện của Thần Cơ Doanh.
Thần Cơ Doanh gặp phải mai phục của Khánh thị, sau đó sẽ có một loạt phản ứng di chuyền.Mà binh sĩ Thần Cơ Doanh đổi quân trang và xe với tư quân, chắc chắn tư quân sẽ trở thành mục tiêu điều tra hàng đầu của tổ điều tra đặc biệt.Nhâm Tiểu Túc ẩn trong đám người suy nghĩ về việc này.
Hắn cũng không tính xuất hiện vào lúc này.Chỉ thấy Lưu Thái Vũ đi tới bên người liên trưởng Gia Cường Liên nói:- Trưởng quan của chúng ta bây giờ vẫn hôn mê.
Hắn bị quan quân Thần Cơ Doanh đá ngất.
Sau khi tỉnh dậy vẫn một mực sốt cao không giản, đóng quân nơi này cũng là do Thần Cơ Doanh quyết định.Đại đội trưởng một hơi đẩy hết trách nhiệm cho Thần Cơ Doanh, dù sao họ chết không đối chứng.Người của tổ điều tra đặc biệt cau mày:- Người của Thần Cơ Doanh đâu, để họ ra gặp ta.Nhâm Tiểu Túc nghe xong, cảm thấy ngữ khí của tổ điều tra đặc biệt thật có khí chất.
Hắn dám thét to với Thần Cơ Doanh chẳng khác nào nói với cấp dưới.
Khó trách lúc trước hắn dùng thân phận tổ điều tra đặc biệt răn dạy người khác, tất cả mọi người đều cảm thấy chẳng có gì sai cả…Lại nghe Đại đội trưởng giải thích:- Sáng hôm trước quan quân đi săn.
Lúc truy đuổi con thỏ bị loài thực vật gì đó công kích.
Tổng cộng 5 trưởng quan Thần Cơ Doanh đều chết, không tin các người hỏi người khác đi.Người của tổ điều tra đặc biệt nghi ngờ nhìn xung quanh.
Binh sĩ tư quân thấy thế nhanh chóng gật đầu:- Chúng ta đuổi theo họ nhưng không kịp, lúc đuổi tới nơi thì họ đã chết.Vì lúc trước họ thấy chết không cứu nên cũng chột dạ, đã sớm thông cung rồi.Tổ trưởng tổ điều tra đặc biệt nhíu mày:- Dẫn ta tới gặp chủ quan tư quân, sau đó đi tới nơi Thần Cơ Doanh chết!Lúc này Nhâm Tiểu Túc chẳng có gì là luống cuống cả.
Tất cả tư binh đều nghĩ biện pháp nói dối cho hắn.
Hắn cần gì phải sợ…Liên trưởng Gia Cường Liên dẫn theo người của Tổ điều tra đặc biệt đi vào trong doanh địa.
Điều đầu tiên họ làm là kiểm tra bệnh trạng của Lưu Thái Vũ.
Xong xuôi, người phụ trách kiểm tra gật đầu xác nhận với tổ trưởng:- Đúng là sốt cao không giảm.
Hẳn đã xuất huyết do bị đạp, thân thể cũng có dấu hiệu bị viêm.Tổ trưởng của phòng điều tra đặc biệt nói với liên trưởng Gia Cường Liên:- Đưa danh sách tư quân ra đây.
Hiện tại tới chỗ Thần Cơ Doanh gặp chuyện..
Chương 260: Lại Thêm Thân Phận Mới
Đến nơi Thần Cơ Doanh gặp chuyện không may, người của Tổ điều tra đặc biệt lập tức nhíu mày.
Họ nhìn quan quân chết thảm trong bui gai:- Họ đuổi theo thỏ tới đây và bị loài thực vật này tập kích?Nguyên bản người của Tổ điều tra đặc biệt muốn kiểm tra vết thương xem có gì dị thường không.
Chung quy đây là lần đầu tiên thực vật tập kích nhân loại, họ vẫn chưa quá tin tưởng.Kết quả một khắc thấy bụi gai, họ đã tin rồi.
Thực vật này trông dữ tợn đáng sợ vô cùng.
Hơn nữa họ vừa tới gần một tí thì Nhâm Tiểu Túc đã khống chế cho bụi gai giương nanh múa vuốt, điệu bộ thập phần kinh khủng!Người của Tổ điều tra đặc biệt nói:- Các người tiếp tục đóng quân tại đây, không được tự tiện hành động.Nói xong người của Tổ điều tra đặc biệt liền rời đi.
Trên thực tế họ cũng chẳng có biện pháp gì tốt, không thể lần lượt thẩm tra cả ngàn ngươi.
Số lượng này quá lớn rồi.Hơn nữa đây là lần đầu họ tới đây, tra gián điệp là chuyện sau đó.
Hiện tại điều cần làm là báo lại tình huống nơi này với bên trên.Nhâm Tiểu Túc đưa mắt quan sát đám người rời đi.
Nhìn bộ dáng hiện tại chắc Lý thị cũng phát hiện trong quân đội có gián điệp rồi.
Nhưng có lẽ họ vẫn chưa tìm được hướng điều tra chủ yếu.Đợi người của Tổ điều tra đặc biệt đi khuất dạng.
Buổi tối Nhâm Tiểu Túc đúng hẹn tới gặp Đường Chu, đến nơi, Nhâm Tiểu Túc hỏi thẳng vào vấn đề;- Khánh thị có phái tay súng bắn tỉa tới không?Đường Chu có chút sửng sốt:- Không có a, hơn nữa trong đội của chúng ta cũng chẳng có.- Kỳ quái.Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:- Lúc ta đi tìm Thần Cơ Doanh, phát hiện họ bị tay súng bắn tỉa bắn chết.- Có khoa trương thế không? Người có năng lực bắn tỉa như thế không nhiều lắm.Đường Chu phân tích:- Dương Tiểu Cận của ngươi có năng lực đó.
Là nàng à?- Khục khục.Nhâm Tiểu Túc nói:- Đạn không phải của Tên Côn Đồ.
Hẳn không phải nàng, Dương thị còn có tay súng bắn tỉa nào lợi hại không?- Không có.Đường Chu lắc đầu.Bất quá lúc này hắn như nhớ tới gì đó:- Ồ, không đúng, hơn 10 năm trước có một người.
Chỉ sợ thương thuật của Dương Tiểu Cận nhà ngươi là học từ chỗ đó.
Bất quá bây giờ tuổi đối phương khá lớn rồi, theo quan hệ máu mủ thì Dương Tiểu Cận phải gọi người đó là cậu* chứ nhỉ? Thể năng của ông ấy không đủ để đi tới chiến trường.
Cho nên ta cảm thấy hẳn không phải người này.*Theo như mình nghiên cứu thì thúc thúc được dịch ra tiếng Việt là cậu ruột, em trai của bố.- Có thể một thế lực khác cũng gia nhập vào cuộc chiến này không?Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ.- Không thể nào.Đường Chu nghĩ ngợ:- Thế lực khác tham gia vào trận chiến này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Nếu là thế lực từ bên ngoài lại càng khó kiếm được chỗ tốt từ phía tây nam chúng ta.
Chỉ có công ty Hỏa Chủng thừa dịp chiến tranh không ngừng thu mua siêu phàm giả thôi.- Không ai quản họ à?Nhâm Tiểu Túc hỏi.- Có chứ.
Ba tập đoàn đã đạt thành nhận thức chung, vừa thấy người của Hảo Chủng là giết.
Bất quá hiện tại người của Hỏa Chủng làm việc rất bí mật, chỉ cho người phát truyền đơn ở bốn phía thôi.Đường Chu nói.- Có siêu phàm giả nào bị họ bắt được không?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ.- Vẫn có, rất nhiều siêu phàm giả vừa thức tỉnh.
Tâm trí chưa kiên định, họ muốn kiếm tiền.
Mà con đường theo lời quảng cáo của Hỏa Chủng đưa ra là nhanh nhất.Đường Chu nói tiếp:- Hỏa Chủng nhắm vào những người này, họ lại không có kinh nghiệm chiến đấu.- Đi thôi.Nhâm Tiểu Túc thở dài:- Đúng là kẻ đần.- Nhưng Hỏa Chủng sẽ không tới chiến trường bên này.
Chỉ sợ họ ẩn nấp trong hàng rào thôi.Đường Chu giải thích.Hiện tại Nhâm Tiểu Túc càng cảm thấy khả năng cao tay súng bắn tỉa kia chúng là Dương Tiểu Cận.
Duy chỉ có viên đạn là không giống, còn hầu hết tin tức đều hướng về nàng ấy.Tay súng bắn tỉa rất nhiều, thế nhưng một lần có thể giết hơn 10 Thần Cơ Doanh thì trên đời này rất ít.Có điều Dương Tiểu Cận một mình tới chiến trường làm gì? Chỉ vì tiêu diệt Thần Cơ Doanh?Lúc này, bỗng nhiên Đường Chu nói:- Trưởng quan Khánh Chẩn gọi điện tới nói ta biết.
Một chi binh dòng chính đi theo Khánh Duẫn được ngài ấy phái tới Lý thị để hiệp đàm chuyện hợp tác.
Nếu người cảm thấy hứng thú có thể chọn họ làm mục tiêu…Nhâm Tiểu Túc im lặng nửa ngày.
Hắn vừa giúp Khánh thị tiêu diệt Thần Cơ Doanh xong, nay lại giúp Khánh Chẩn bài trừ quân đối lập…Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Không phải Khánh Duẫn chết rồi à? Sao phải giết đám người này làm gì?Đường Chu giải thích:- Lúc trước tổ tác chiến của chúng ta bị giải tán, rất nhiều người bị phân tán khắp nơi.
Chúng ta thường xuyên bị binh sĩ dòng chính của Khánh Duẫn khi dễ.
Hơn nữa thủ đoạn khi dễ người của họ cực kỳ ti tiện.
Cho nên trưởng quan Khánh Chẩn không muốn đám người đó quay lại địa bàn Khánh thị.
Dù ngươi không ra tay thì trưởng quan Khánh Chẩn cũng sẽ ra tay.Nhâm Tiểu Túc buồn bực:- Vậy để hắn giải quyết là được rồi.- Đây không phải lợi dụng ngươi giết họ mà để ngươi lập công cho Lý thị a.
Địa vị của ngươi càng cao, chỗ tốt càng nhiều.Đường Chu cười nói.- Họ có bao nhiêu người?Nhâm Tiểu Túc hỏi.- Chừng 400 người.Đường Chu đáp.- Vậy ta đánh cái rắm gì.Nhâm Tiểu Túc cạn lời:- Ta lấy mạng đánh với họ hả? Binh sĩ tư quân chúng ta không có sức chiến đấu còn chưa tính.
Ta còn chẳng phải chủ quan nữa.Bỗng nhiên Đường Chu nhỏ giọng nói:- Trưởng quan Khánh Chẩn nói, chỉ cần ngươi nguyện ý hắn có thể giúp ngươi có được thân phận chủ quan tư quân.
Việc quản lý của tư quân trước này lơi lỏng vô cùng, chỉ cần có tiền là làm được.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, chiến trường này càng ngày càng loạn, cái quái gì cũng xảy ra được…Bất quá xem ra, Khánh Chẩn có gián điệp chức vị khá cao, còn có thể khống chế chức vụ quan quân nữa!Việc này cũng không đơn giản như Đường Chu nói.
Dù buông lỏng tới đâu thì chủ quan một quân cũng không phải chức vụ có tiền là mua được.
Nhất định Khánh thị có người nắm giữ chức vụ không thấp trong Lý thị, vì thế Khánh Chẩn mới dám nói vậy.Người này, ít nhất cũng có thể sửa hồ sơ của tư quân.Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:- Ngươi không sợ ta liên lụy tới gián điệp của các người à?- Trưởng quan nói, hiện tại ngươi có tác dụng hơn tên kia nhiều.Đường Chu nói tiếp:- Đương nhiên, nếu ngươi có chuyện, chúng ta sẽ an bài để hắn bí mật rời khỏi Lý thị, tránh chuyện ngoài ý muốn.- Quyết định vậy đi.Nhâm Tiểu Túc cố gắng tiếp nhận…Đường Chu nói:- Bất quá để hắn rút lui cũng là vấn đề lớn.
Hiện tại Tổ điều tra đặc biệt đang tra gián điệp, khả năng cao hắn không thể đi được.Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì sắc mặt cổ quái:- Việc này ta có thể giúp các người được.- Gì?Đường Chu sửng sốt.- Nói ra chắc ngươi không tin.Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh:- Thật ra ta không chỉ là binh sĩ tư quân, kỳ thật ta còn là thượng úy của Tổ điều tra đặc biệt…Đường Chu nghe thế thì muốn ngất.
Không phải ngươi giúp Dương thị thu thập người máy nano của Thần Cơ Doanh à.
Sao bây giờ còn là người của Tổ điều tra đặc biệt?! Chẳng lẽ Dương thị có thể thẩm thấu vào Tổ điều tra đặc biệt ư?!Nhâm Tiểu Túc giải thích:- Ta không thể nói ngươi biết quá nhiều.
Tình huống bây giờ có phần phức tạp…Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cũng thấy hắn có quá nhiều thân phận.
Hơn nữa lai lịch còn thập phần kỳ quái…..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










