[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 27 : Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức (c261-c270)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức
Sau khi tới xác nhận tình huống, đám người của Tổ điều tra đặc biệt trở về phụng mệnh.
Có điều trên đường quay về họ nhận được tin tiền tuyến xảy ra chuyện.
Binh sĩ rút lui của Thần Cơ Doanh bị tay súng bắn tỉa bắn chết sạch tại núi Phượng Nghi.Trên đường trở về, họ còn thấy thi thể quan quân Thần Cơ Doanh được vận chuyển về hàng rào 109.
Bất quá chuyện này không có quan hệ gì với họ, họ chỉ phụ trách tới kiếm tư quân thì nhiệm vụ đã hoàn thành rồi.Doanh trướng của bộ chỉ huy ở phương bắc, có tướng lĩnh tạo trấn hẳn sẽ không có chuyện gì.Hiện giờ bộ chỉ huy đang ở nơi cách núi Than Đầu 30 km.
Cách đám Nhâm Tiểu Túc chỉ hơn 80 km mà thôi.Khi đám người của Tổ điều tra đặc biệt tới tìm Hồ Thuyết, đầu tiên họ nộp danh sách tư quân lên rồi báo cáo hiện trạng của tư quân.
Đồng thời cũng nói về việc 5 quan quân Thần Cơ Doanh bị bụi gai giết chết và nghi vấn trong đó….Hồ Thuyết ngồi trong lều vào xem danh sách.
Kết quả chưa lật được vài trang ông đã thấy được một cái tên quen thuộc.
Chỉ trong chớp mắt, Hồ Thuyết đã hiểu ra nhiều chuyện.Căn bản không cần suy luận, cái tên này chẳng khác nào một đáp án cả.Hồ Thuyết thở dài, nguyên lai đội tư quân và Thần Cơ Doanh đổi quan phục và và xe là của thằng này…Việc này chỉ có thể trách Thần Cơ Doanh xui xẻo.
Nếu họ đổi với đội tư quân khác thì chưa chắc xảy ra chuyện như thế.Lúc này, quan quân của Tổ điều tra đặc biệt thấy Hồ Thuyết cau mày liền hỏi:- Sao vậy ạ.
Danh sách này có vấn đề ư?Hồ Thuyết phục hồi tinh thần, ông cười nói:- Không có, ta đang nghĩ chuyện khác.- À…Quan quân của Tổ điều tra đặc biệt nhẹ thở ra.
Hắn còn tưởng có chi tiết gì mình không phát hiện ra chứ:- Vậy ngài xem, có cần điều tra đám tư quân này kỹ hơn không? Chung quy ta vẫn cảm thấy họ có vấn đề.Hồ Thuyết nghiêm mặt nói:- Chỉ là một đám tư quân bị cắt xén quân lương, lại còn không có thiết bị liên lạc với bên ngoài.
Họ không có quá nhiều vấn đề.
Phải biết tính cơ mật của Thần Cơ Doanh không phải quá tốt.
Chúng ta cần điều tra từ cao tầng.- Vâng.Quan quân của Tổ điều tra đặc biệt đáp:- Vậy nhóm chúng ta sẽ tập trung lực lượng nghiêm tra gián điệp trong nội bộ cao tầng.- Ừ.Hồ Thuyết gật đầu:- Tuy nhiên đừng động vào người của Lý thị.Điều này nói rõ, họ chỉ có thể điều tra những cao tầng không phải người Lý thị.Nghĩ tới đây Hồ Thuyết không khỏi phiền muộn.
Có quỷ mới biết tên Nhâm Tiểu Túc kia lại gây ra cái việc nhảm nhí gì.Vào lúc này, một quan quân của Tổ điều tra đặc biệt đi tới trước mặt Hồ Thuyết, nhỏ giọng báo cáo:- Thưa ngài, có dị thường.- Dị thường cái gì?Hồ Thuyết hơi sửng sốt.- Một quan quân bỗng nhiên có dị động, muốn đề bạt vượt cấp cho một binh sĩ tư quân.Quan quân này nói.Hồ Thuyết dừng một chút:- Người được cấy nhắc kia là ai?- Nhâm Tiểu Túc.Quan quan Tổ điều tra đặc biệt nói:- Có cần điều tra thêm về họ không?Hồ Thuyết phiền muộn vẫy tay:- Không cần, hiện tại chúng ta phải tập trung chuyện của Thần Cơ Doanh.
Loại chuyện nhỏ này không cần xen vào.
Đây là vấn đề nhận hối lộ của nội bộ tư quân.
Các người không cần phí tinh lực vào chuyện này.Quan quân này cúi đầu:- Vâng…Sau khi mọi người rời đi.
Hồ Thuyết thiếu chút nữa lật bàn.
Quá càn rỡ rồi.
Cái tên Nhâm Tiểu Túc này ỷ vào việc ông không động vào hắn nên mới dám làm mấy trò này!…Nhâm Tiểu Túc vẫn ở doanh trại tư quân như trước.
Không ít người đã chờ tới chết đó.
Vì có bụi gai bên ngoài nên họ chẳng dám động đậy.Chạng vạng tối, một cán bộ tư quân tới nơi trú quân.
Thời điểm gã xuất hiện lại hùng hùng hổ hổ nói:- Một đám tư quân lại núp trong rừng.
Chúng ta hành quân qua rừng núi treo leo mới tới được đây.
Lương tâm quan quân tư quân bị chó ăn rồi đúng không.
Ngay cả máy liên lạc cũng bán đổi lấy tiền!Ở nơi trú quân, đám tư quân xóc rèm vải đánh giá người mới tới:- Các ngươi là ai?- Ta là cán bộ Thang Vạn Dập.
Mọi người tập kết.Cán bộ Thang Vạn Dập nói.Đám tư quân mê man tới xếp thành hàng trước mặt Thang Vạn Dập.Thang Vạn Dập nói:- Ai là Nhâm Tiểu Túc?Nhâm Tiểu Túc rời khỏi đội ngũ:- Báo cáo trưởng quan, ta là Nhâm Tiểu Túc.- Ừ.
Thang Vạn Dập liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái:- Chúc mừng ngươi.
Vì doanh trưởng Lưu Thái Vũ của Thiết Nhị Doanh đã hôn mê bất tỉnh nên đặc biệt bổ nhiệm ngươi là doanh trưởng đại diện cho Thiết Nhị Doanh, dẫn dắt binh sĩ hoàn thành chỉ lệnh tác chiến.Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc kích động:- Thật hả trưởng quan?- Còn có thể giả? Qua ký nhận văn bản xác nhận đi này.Thang Vạn Dập kiêu căng nói.Nhâm Tiểu Túc vội chạy tới ký tên.
Ký xong, Nhâm Tiểu Túc vừa tính quay về quân danh đã bị Thang Vạn Dập kéo tay noi:- Ngươi không muốn ăn mừng với chúng ta?- Ăn mừng?Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:- Ăn mừng thế nào? Bằng không ta biểu diễn dạng thẳng chân cho trưởng quan xem nhé…Thang Vạn Dập choáng váng.
Gã xem Nhâm Tiểu Túc dạng chân làm cái quỷ gì?Kỳ thật đây là quy củ trong đám tư quân.
Quan quân được cất nhắc phải cho các bộ một tí chỗ tốt, xem như là chúc mừng.
Thang Vạn Dập biết Nhâm Tiểu Túc có người đề cử, một lần bỏ ra hơn 100.000 đồng, có thể thấy Nhâm Tiểu Túc này là một con dê béo!Bằng không sao Thang Vạn Dập nguyện ý đi thật xa tới đây? Hắn đi rất nhanh đó!Nếu một quan quân không hiểu chuyện, không hiếu kính thì sau này đừng nghĩ tới cơ hội được thăng tiến nữa.Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc biết chuyện này.
Có điều hắn không tính cho tên này một đồng nào hết.
Nói không chừng một ngày nào đó hắn cần phải chạy trốn nên đâu thể lãng phí tiền bạc vào loại chuyện này!Thang Vạn Dập lạnh lùng nói:- Ngươi nghĩ kỹ lại đi.Nhâm Tiểu Túc giả ngốc:- Ngài nói cái gì vậy?Lúc này, nếu không phải người xung quanh quá nhiều, Nhâm Tiểu Túc đã dùng thân phận thượng úy của Tổ điều tra đặc biệt bắt Thang Vạn Dập tội gián điệp.
Có điều hắn cảm thấy mình không thể khiến Hồ Thuyết có thêm phiền toái nữa.
Vạn nhất Hồ Thuyết tức giận thì thế nào….Sắc mặt Thang Vạn Dập xanh mét dẫn người đi.
Đây là lần đầu Thang Vạn Dập đụng phải người đần này.
Gã nói với người bên cạnh:- Quay về cho Nhâm Tiểu Túc vào danh sách đen.
Đời này hắn đừng mong được đề bạt nữa, chiến tranh vừa chấm dứt thì giáng cấp hắn ngay!Nhâm Tiểu Túc nhìn Trần Vô Địch nhỏ giọng nói:- Vô Địch, họ nói thầm gì vậy?Trần Vô Địch nhỏ giọng đáp:- Sư phụ, sau chiến tranh họ sẽ giáng cấp ngươi.Nhâm Tiểu Túc lấy làm vui vẻ.
Cái gọi la béo không bằng ngựa gầy hắn là đây.
Lý thị tự tin phát động chiến tranh, kết quả thuộc hạ của mình không một ai lợi hại, đâu thể làm đối thủ của Khánh Chẩn.Lại thêm một Dương thị bố binh biên cảnh nhìn chằm chằm.
Lý Thần Đàn và Hồ Thuyết âm thầm gây rối.
Sau chiến tranh, kết cục của Lý thị thế nào rất khó nói.Hơn nữa, căn bản Nhâm Tiểu Túc không tính ở lại Lý thị, vậy thì làm gì còn chuyện sau chiến tranh!.
Chương 262: Dẫn Dắt Đội Ngũ Rời Khỏi Khốn Cảnh
Sau khi đám người Thang Vạn Dập rời đi, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám tư quân:- May mắn ta đã được thăng cấp làm doanh trưởng của Thiết Nhị Doanh.
Nói nhiều không để làm gì.
Có lẽ ít người trong các vị biết về khả năng lãnh đạo của ta.
Ở nơi hoang dã này, ta thành thạo nhất là kỹ năng sinh tồn.
Các vị đi theo ta nhất định không sợ chết đói, cũng không sợ chết vì đám bụi gai!Mọi người hai mặt nhìn nhau.
Nhâm Tiểu Túc vừa đảm nhiệm chức vụ đã tự tin như thế.
Tất cả đều biết lúc trước Nhâm Tiểu Túc chỉ là tư quân bình thường.
Bây giờ đột nhiên thăng cấp khiến mọi người đều khó tiếp thu.Đương nhiên, mọi người cũng không ai dám phản bác.
Lúc trước, chuyện Nhâm Tiểu Túc cầm dây kéo năm người trong tuyết vẫn chưa phai nhòa trong ký ức của họ.
Trong lòng mọi người đều có một ấn tượng về Nhâm Tiểu Túc, đây là một người hung ác.Bất quá hung ác thì hung ác, họ không tin những gì Nhâm Tiểu Túc nói.Mọi người đã đói bụng mấy hôm, bên ngoài lại có bụi gai uy hiếp.
Có người cảm thấy bây giờ Nhâm Tiểu Túc lên làm doanh trưởng chả khác nào tự rước lấy khổ.Có binh sĩ tăng cường nhịn không được lạnh lùng hỏi:- Ngươi đã nói vậy thì mọi người đói bụng mấy hôm rồi.
Bây giờ ngươi dẫn cả đội tìm đồ ăn ở đâu đây? Ngươi có thể dẫn chúng ta còn sống rời khỏi đây và tìm đồ ăn thì chúng ta sẽ tin ngươi.Binh sĩ tăng cường này là thân tín của Lưu Thái Vũ.
Đột nhiên thay đổi lãnh đạo khiến họ có chút không kịp thích ứng.Có điều ai làm lãnh đạo cũng được, chỉ cần đủ sức làm là được.Người khác phụ họa:- Đúng vậy a.
Hiện tại chúng ta không dám đi về phía trước.
Vạn nhất đụng phải mấy cái cây kỳ quái gì rồi sao?Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì dõng dạc nói:- Ta đã dám hứa hẹn với mọi người thì nhất định có thể mang mọi người ra ngoài.
Thế này đi, ta đi trước, các người theo sau, chỉ cần ta không sao thì các người cũng chẳng có việc gì đúng không?Mọi người nghe vậy thì tịt ngòi.
Nhâm Tiểu Túc là muốn lấy thân dò đường a.
Nội tâm không ít người nhất thời cảm động, không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại quyết đoán như thế!Nếu trên đường họ thật sự gặp phải thực vật đáng sợ.
Vật Nhâm Tiểu Túc sẽ gặp nạn đầu tiên.
Để Lưu Thái Vũ tỉnh dậy, e rằng hắn sẽ bắt người khác lấy mạng dò đường cho mình chứ không làm gương tốt như Nhâm Tiểu Túc!Dù mọi người không tin trên đất chết vẫn còn người tốt.
Nhưng chẳng phải người tốt đang sống sờ sờ trước mặt họ đó ư.Nhâm Tiểu Túc nói một cách chính nghĩa:- Các vị nhanh chóng thu thập đồ đạc và lều vải.
Một giờ sau chúng ta bắt đầu khởi hành.
Ta đi phía trước mở đường, các người đi phía sau! Ta sẽ dẫn các người đi tìm đồ ăn!Binh sĩ tư quân đều là lưu dân không có văn hóa.
Lịch sử đã sớm chứng minh, người có trình độ văn hóa càng thấp càng khó nghi ngờ người khác.
Khi ở trong quần thể nhất định rất dễ dàng mù quáng nghe theo…Bọn kia sẽ không ngờ được, thực vật kia là do Nhâm Tiểu Túc trồng…Những người khác đi phía trước, làm không tốt có thể sẽ xảy ra chuyện.
Cơ mà Nhâm Tiểu Túc thì không.Sau khi đội ngũ xuất phát, Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu đi về hướng bắc.
Hắn tránh được tất cả các bụi gai trên đường, có vài bụi gai chui ra từ trong tuyết giương nanh múa vuốt với Nhâm Tiểu Túc đều được hắn vừa vặn tránh thoát.Trong mắt đám tư quân hiện giờ, Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào một vị thần!Có người đi đằng sau kinh hô cẩn thận, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn những người khác dầy thương xót:- Vì dẫn các người tìm một đường sống.
Hi sinh cái mạng nhỏ này của ta có là gì?Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân thật vĩ đại, có thể dẫn theo đám tư quân này thoát khỏi khốn cảnh do chính hắn thiết kế!Phía sau Nhâm Tiểu Túc có vài người nước mắt tràn mi nói:- Cảm ơn doanh trưởng!- Cảm ơn doanh trưởng!Nhâm Tiểu Túc tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa đếm lại cảm tạ tệ.
Ừ, thu hoạch thêm vài một ít cảm tạ tệ.
Mấy chục người nói cảm ơn.
Kết quả người thành tâm chẳng được mấy người.Có binh sĩ tăng cường nhỏ giọng nói:- Xem ra đúng là có bản lãnh.
Dưới thế đạo này đi theo một người có bản lĩnh cũng không tệ a.Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng để ý đám người này phục hay không.
Việc này cũng chẳng có gì quan trọng, có thể đi tới vị trí hắn và Đường Chu đã bàn mới là việc tốt.Những người này khi nói cảm tạ cũng chẳng thành tâm.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc giúp họ trà trộn vào căn cứ ăn cơm, kết quả lại bị bọ bán đứng.
Trần Vô Địch có lòng tốt xem việc giúp người là niềm vui lại trở thành kẻ đần.Nhâm Tiểu Túc không chút đồng tình với đám người này, cũng không có ý định xem họ là hảo hữu chân chính.Lúc này, vừa đi qua một bụi gai, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với đám người:- Bụi gai đỏ này chỉ sinh trưởng ở một khu vực nhỏ, hiện tại không cần sợ chúng nữa.Mọi người nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm.
Có người nói:- Vậy chúng ta nghỉ ngơi một chút được không?Nói xong, rất nhiều người trực tiếp ngồi xuống đất tuyết.
Binh sĩ tư quân lười nhác như thế đó.Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:- Bây giờ vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Ta đã hứa sẽ dẫn các người đi tìm đồ ăn.
Trước tiên chúng ta phải vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt mới đi tiếp được! Hơn nữa, ta đã nghĩ được cách tìm đồ ăn rồi!Nghe có ăn, tất cả mọi người đều kích động.
Ngay cả binh sĩ tăng cường cũng một ngày rồi chưa ăn gì, họ đói tới nổ đom đóm mắt.Nhâm Tiểu Túc đi lên núi, chưa đi được hai bước đã thấy một góc cây.
Nhâm Tiểu Túc trực tiếp trèo lên, đưa tay vào đó.Mọi người khó hiểu nhìn Nhâm Tiểu Túc hành động.
Kết quả khi Nhâm Tiểu Túc co tay lại họ thấy một con chuột đang hoảng hốt trốn thoát.
Trong tay Nhâm Tiểu Túc là một đống hạt thông lớn cùng vài hạt khô mà họ chưa từng thấy trước đây!Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Mọi người tìm ở mấy hốc cây này nè.
Hẳn có thể khiến mọi người no bụng.
Nếu phát hiện nham động* thì nói ta.
Chỗ đó có bữa tối đấy!*Mình không rõ lắm cách gọi chi tiết hơn.
Nhưng đây là hang động nhỏ mà rắn lựa chọn để ngủ đông.- Trong nham động có gì?Một người hỏi.Nhâm Tiểu Túc nhảy từ trên cây xuống, vừa ăn hạt thông vừa nói:- Đến mùa đông, rắn tích đủ mỡ sẽ ngủ đông.
Lúc này chúng không có năng lực phản kháng con người.
Hơn nữa chúng là loài thích quần cư, tìm được một cái hang sẽ tìm được một ổ rắn.
Buổi tối chúng ta có thể ăn thịt rắn nướng!Khu tây nam ngày càng có nhiều xà trùng kiến độc.
Lúc trước khi đi tới hoang dã Nhâm Tiểu Túc rất cảnh giác.Bất quá trong giai đoạn ngủ đông, đại bộ phận rắn đều trở thành mỹ thực.
Hơn nữa rắn ngủ đông rất thích quần cư.
Một mặt để sưởi ấm lẫn nhau.
Mặt khác để giảm bớt sự xoái mòn của nước.Nếu không ngủ theo kiểu quần cư, chỉ sợ một phần ba loài rắn không thể qua được mùa đông.Cho nên khi đông tới, lưu dân có gan lớn một chút đều lên núi tìm ổ rắn, tìm được sẽ có thu hoạch lớn, giúp những ngày tuyết rơi tiếp theo của họ sẽ khá hơn một chút.Còn Nhâm Tiểu Túc lại là lưu dân có lá gan lớn nhất trong đám lưu dân kia..
Chương 263: Nhâm Tiểu Túc Xung Phong
Dưới sự dẫn dắt của Nhâm Tiểu Túc.
Một đoàn tư quân chẳng khác nào nạn châu chấu quét lấy lương thực trên núi.
Phàm là những thứ có thể ăn họ đều không tha.Tới lúc này, Nhâm Tiểu Túc đã kiếm được 3 ổ rắn, chỉ một ổ rắn ngủ đông cũng có hơn 200 con.
Hơn nữa con nào con nấy to mọng.
Nhâm Tiểu Túc thừa dịp chúng chưa tỉnh liền giết sạch.Sau khi mọi người thấy có đống rắn liền cảm thấy đi theo Nhâm Tiểu Túc nhất định sẽ được ăn.
Điều này gần như trở thành tín nhiệm trong lòng mỗi người…Lý Thanh Chính vui tươi hớn hở nói:- Cũng là Tiểu Túc ngươi có biện pháp, giúp chúng ta không bị đói.Ở nơi hoang dã này, có thể kiếm ăn là bản lĩnh cực kỳ lợi hại.Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nhìn binh sĩ tăng cường phía sau.
Hắn có chút sửng sốt:- Này, Lưu Thái Vũ đâu rồi?Vốn Lưu Thái Vũ được binh sĩ tăng cường thay phiên nhau khiêng.
Kết đi được một lúc không thấy đối phương đâu nữa.Lý Thanh Chính nhỏ giọng nói:- Vừa rồi ta thấy họ vụng trộm ném Lưu Thái Vũ ở ven đường rồi.
Xem chừng là thấy ngươi đáng tin hơn nên muốn tập trung làm người của ngươi.Nhâm Tiểu Túc có phần cảm khái, đường đường là một đời doanh trưởng cứ thế bị ném đi.
Hôm nay binh sĩ tăng cường có thể ném Lưu Thái Vũ thì hôm sau cũng có thể “ném” Nhâm Tiểu Túc.
Trung thành như thế này thì ai dám nhận?Chuyện này nhắc nhở Nhâm Tiểu Túc, Thiết Nhị Doanh chẳng có ai thiện lương.
Cho nên hắn không cần xem trọng chức doanh trưởng này.Đại đội trưởng của binh sĩ tăng cường đi tới, cười nói với Nhâm Tiểu Túc:- Doanh trưởng, bằng không đêm nay chúng ta cắm trại ở đây đi.
Ta thấy đồ ăn cũng đủ rồi.Nhâm Tiểu Túc cười cười:- Vất vả cho các ngươi rồi.
Bất quá vẫn phải đi tiếp, nơi này không an toàn.- Được, ta sẽ đốc thúc mọi người kiên trì lên đường.Liên Gia Cường mặt mày hớn hở nói.Sở dĩ Nhâm Tiểu Túc không hạ trại ở đây không phải gì nơi này không an toàn mà vì chưa tới chỗ chỉ định mà Đường Chu thông báo.Đội ngũ tiếp tục lên đường.
Tuy chưa được ăn gì nhưng tất cả mọi người đều có sức.Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc thấy sơn cốc phía trước có hơi nước.
Hắn gọi liên trưởng Gia Cường Liên tới:- Chắc phía trước có đội khác, chúng ta tới nhìn thử.
Gặp được họ nhớ chào hỏi một chút rồi lên đường.
Hỏi xem hướng chúng ta đi có đúng là tới núi Phượng Nghi không.- Được rồi.Liên trưởng vui vẻ đáp.Lúc này Nhâm Tiểu Túc nói nhỏ với đám Lý Thanh Chính và Trần Vô Địch:- Đợi lát nữa các người đi sau cùng.
Coi chừng những người tụt lại phía sau, có ai muốn chạy thì xử lý như đào binh, lập tức xử bắn.
Nếu có đánh nhau, các ngươi trốn qua một bên tránh bị lạc đạn.Lý Thanh Chính ngây ngẩn cả người.Nhâm Tiểu Túc nói thế có nghĩa là phía bên kia có gì đó.
Bây giờ hắn cố ý dẫn đám tư quân vào đó!Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc dự đoán một lúc nữa sẽ có chiến đấu nổ ra!Như vậy là sao, vì sao Nhâm Tiểu Túc biết những điều này?Lý Thanh Chính chợt nhớ gần đây Nhâm Tiểu Túc luôn chạy đi.
Chẳng lẽ thời gian đó có chuyện gì xảy ra?Tư quân đi thêm nửa giờ liền vào tới cửa sơn cốc.Liên trưởng Gia Cường Liên vừa đi vừa cười nói:- Cũng không biết tổ đội kia chui và khe suối làm gì, chắc chắn là tư quân giống chúng ta rồi.Kỳ thật tâm phúc của Khánh Duẫn có thể đi đại lộ, chỉ cần họ bỏ vũ khí và đàm phán với Lý thị là được, sẽ không ai giết họ.
Có điều Khánh Chẩn yêu cầu giữ bí mật để phòng ngừa gián điệp nắm bắt được tình huống.Chung quy Khánh thị đàm phán cùng lúc với hai nhà, bị nhà nào biết cũng không tốt.Cho nên binh sĩ đàm phán chỉ có thể di chuyển một các bí mật.
Phải tới địa điểm Khánh Chẩn chỉ định mới được liên lạc với cao tầng Lý thị.
Tới lúc đó cao tầng Lý thị sẽ đích thân tới nơi tiến hành đàm phán trong bí mật.Căn bản thì Khánh Chẩn cũng chẳng có ý đàm phán với Lý thị.
Vừa mới bắt đầu hắn đã muốn bẫy đám tâm phúc của Khánh Duẫn rồi.Đội ngũ đi lên núi, sau một khắc liên trưởng Gia Cường Liên bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.
Vì hắn thấy được quân trang màu đen của Khánh thị.
Trong nháy mắt hắn liền rõ, đối phương nào có phải tư quân, đó là binh sĩ Khánh thị lén lẫn vào!Phản ứng đầu tiên khi binh sĩ Khánh thị thấy quan quân Thần Cơ Doanh là chào hỏi:- Chúng ta là đại biểu của Khánh thị, tới đây đàm phán!Phía sau doanh địa, mấy trăm người của Khánh thị cũng chậm chạp đi tới.
Nhâm Tiểu Túc thấy trên người họ đeo súng, bộ dáng bất kỳ lúc nào cũng có thể động thủ.Bất quá đám Khánh thị cũng rất bất ngờ.
Trước mặt là hơn cả ngàn binh sĩ Thần Cơ Doanh.
Sao họ lại đụng phải quân chủ lực của Thần Cơ Doanh cơ chứ…Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:- Ngươi có chứng cứ gì mà nói mình tới đàm phán? Chúng ta không nhận được thông báo.- Tư lệnh Khánh Chẩn bên ta đã liên lạc với cao tầng của các người, không tin ngươi có thể hỏi thử.Binh sĩ Khánh thị nói.Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng lên tiếng:- Bỏ súng xuống để biểu thị thành ý của các người.
Yên tâm, Thần Cơ Doanh chúng ta sẽ không giết binh sĩ tay không tấc sắt.Binh sĩ Khánh thị hai mặt nhìn nhau, quan quân Khánh thị cắn răng suy nghĩ thật lâu.
Nói thật hắn không ngờ sẽ đụng phải Thần Cơ Doanh.
Hắn hiểu rõ, họ chỉ có 400 người mà muốn đối mặt hơn cả người Thần Cơ Doanh thì chẳng có phần thắng nào.Nếu tới đàm phán, chỉ khi đàm phán thuận lợi tiến hành họ mới có thể sống sót trở về.
Lúc này đánh thắng chỉ miễn cưỡng chạy trốn, họ có thể rời khỏi địa bàn Lý thị sao?Tuy vậy, một binh sĩ chính quy sao có thể bỏ súng chỉ với một hai câu của người khác!?Bầu không khí càng thêm ngưng trọng.Lúc này, bắp chân Gia Cường Liên run lẩy bẩy.
Không riêng gì hắn, tất cả tư binh đều chẳng khác là bao.Họ không ngờ doanh trưởng nhà mình lớn gan như thế, dám giả mạo Thần Cơ Doanh chiêu hàng! Tuy là họ đang mặc quân trang Thần Cơ Doanh!Giằng co một lúc, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:- Bằng không các người lùi một bước.
Vậy đi, ta giao đại đội trưởng đội tăng cường cho ngươi làm con tin, biểu thị chút thành ý của chúng ta.Liên trưởng Gia Cường Liên:- ???Sao hắn lại biến thành thành ý rồi?! Ai nguyện ý làm chứ hắn không làm đâu!Ngược lại, Gia Cường Liên chưa kịp phản ứng đã bị Nhâm Tiểu Túc đẩy một cái, lảo đảo ngã vào doanh địa của Khánh thị, bị một đám người chĩa súng vào đầu khiến hắn sợ tới choáng váng!Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nói:- Nếu các người thấy chưa đủ.
Ta thật hoài nghi các người không có thành ý, cũng không muốn đàm phán!Lúc này, quan quân Khánh thị hô:- Nghe lời ta, bỏ vũ khí xuống!Kết quả trong chớp mắt khi Khánh thị bỏ súng xuống.
Nhâm Tiểu Túc liền móc súng lục bắn chết quan quân Khánh thị, tiếng súng âm vang vang vọng trong hẻm núi làm tất cả đều bối rối!Sao lại chơi xấu rồi!Nhâm Tiểu Túc rống to:- Họ không có súng! Giết binh sĩ Khánh thị sẽ lập công, mau theo ta!Vẻ mặt mọi người phía sau mờ mịt, không ít người xông tới, cũng có người muốn chạy.
Có điều đám Lý Thanh Chính đã chờ sẵn phía sau, Lý Thanh Chính giơ súng cười gằn:- Ta xem ai dám chạy?!Kết quả một đám người không trâu bắt chó đi cày đều phải cầm súng vọt lên.
Trận chiến này họ đánh một cách u mê, đần độn.
Căn bản không ít người còn chưa kịp phản ứng.Chỉ là Nhâm Tiểu Túc hung hãn không sợ chết liều mạng xông về phía trước khiến họ cũng chạy lên theo bản năng, nổ súng bắn phá!Binh sĩ Khánh thị ở phía sau lập tức rút súng lục được giấu trong người ta.
Kỳ thật họ nguyện ý bỏ súng là vì họ còn dấu súng, bản thân không phải chân chính bị tước vũ khí!Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc xông lên đầu tiên, cổ tay run lên khiến binh sĩ tăng cười liền chắn trước mặt hắn.Động tác trên cổ tay bí mật tới cực điểm, tình cảnh cứ như binh sĩ tăng cường thật sự muốn đỡ đạn thay Nhâm Tiểu Túc.Nhâm Tiểu Túc đau khổ la to:- Đừng!!!!Lúc này Gia Cường Liên đã nằm trong vũng máu đỏ, miệng đầu chất lỏng mà hồng hoa, chỉ có hắn thấy được hành động mà ám của Nhâm Tiểu Túc.Hắn mơ hồ nói:- Là ngươi….Tiếng súng dày đặc che lấp âm thanh bé nhỏ của Gia Cường Liên..
Chương 264: Anh Hùng
– Cái gì? Có một chi tư quân toàn diệt đội Chiến Bộ đặc chủng của Khánh thị?!Một tướng lãnh trong bộ chỉ huy kinh hô:- Ngươi không đùa chứ, đã xác nhận chưa?Tham mưu nói với tướng lãnh:- Chắc chắn 100%, chuyện chỉ vừa xảy ra hôm qua.
Họ phái một binh sĩ tên Trần Vô Địch về báo tin.
Người của chúng ta cũng nhanh chóng tới hiện trường xác nhận.
Đúng là doanh trại của đội đặc chủng Khánh thị.
Chỉ là không biết vì sao binh sĩ Khánh thị lại đi tới nội địa của chúng ta.
Cũng chắc biết họ vào được bằng cách nào.- Lại bị quân địch nhẹ nhàng trà trộn vào.
Sao ngươi không đợi họ giết tới bộ chỉ huy rồi hãy phát hiện?Tướng lãnh giận dữ hét lớn.Tham mưu ngập ngừng nói:- Chúng ta nghi ngờ họ tới đánh lén nên cố ý đi đường núi, họ cũng không mang theo nhiều người, chỉ có đồ đạc nhẹ nhàng để tiện di chuyển thôi- Họ bị đoàn diệt thế nào?Tướng lãnh đã bớt giận, bình tĩnh hỏi.- Dựa theo tư quân nói thì họ là Thiết Nhị Doanh.
Lần này có thể đoàn diệt đối phương là vì doanh trưởng của họ trí dũng song toàn, lợi dụng quân trang Thần Cơ Doanh hù dọa đối phương, bức đối phương buông bỏ vũ khí rồi phát động tấn công.Tham mưu nói.- Sao nghe quái quái thế?Tướng lãnh nghi ngờ nói.
Hắn cảm thấy có gì đó kỳ quặc, chỉ là không biết kỳ quặc ở chỗ nào thôi.- Ta cũng thấy rất quỷ dị.
Thế nhưng đối phương biết mình đánh không lại Thần Cơ Doanh nên buông bỏ vũ khí cũng có thể giải thích được.Tham mưu nói tiếp:- Bây giờ chúng ta xử lý việc này thế nào?- Tư quân chết bao nhiêu người?Tướng lãnh hỏi.- Tầm 400 người, giống với số quân địch tử vong.Tham mưu đáp.Tướng lãnh cảm khái:- Một chi tư quân có thể đoàn diệt đội đặc chủng của Khánh thị.
Hơn nữa con số thương vong còn không vượt quá dự tính.
Đây chắc chắn là đại thắng, bây giờ chúng ta cần những người như thế!Tham mưu lập tức hiểu rõ ý tức của lãnh tướng.
Lúc trước tất cả mọi người đều xem trọng Thần Cơ Doanh.
Hi vọng Thần Cơ Doanh có thể đại thắng trận đầu, dùng việc này để chấn chỉnh lòng quân.Có điều hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều.Thần Cơ Doanh thất bại khiến các tướng lãnh cao tầng cực kỳ thất vọng.
Hai ngày nay đã mở hội nghị tác chiến, trong bộ chỉ huy cũng phảng phất không khí lo lắng.
Tham mưu tác chiến ngay cả ho khan cũng không dám, sợ bị đạn lạc tới thân mình.Bây giờ, một chi tư quân lại có thể đoàn diệt đội đặc chủng.
Đây chính là tin tức cực tốt.Đến bây giờ, kỳ thật họ không để ý người nào được mất nữa, chỉ muốn cân nhắc tới sức ảnh hưởng toàn cục mà thôi!Tướng lãnh nói:- Lập tức báo cho đoàn chủ tịch chuyện này.
Xin khen thưởng chi tư quân đó.
Ta muốn đổi tên Thiết Nhị Doanh thành Anh Hùng Doanh, trao quân hàm thiếu tá chính quy cho doanh trưởng của họ.
Hơn nữa, còn phải cấp cho họ trang bị tốt nhất.Tham mưu có chút sửng sốt.
Đây là muốn noi gương cho toàn quân a!Phải biết, tư quân có quân chức nhưng không được trao quân hàm.
Vì thế tư quân chẳng khác nào người làm công cả, có thể mua bán quan chức.
Lý thị cũng chưa từng xem tư quân như người một nhà.Bây giờ trao quân hàm chính thức thì không giống như trước.
Về sau, nói không chừng Nhâm Tiểu Túc sẽ được điều tới quân chính quy Lý thị đảm nhiệm chức vụ quan trọng nữa!Về phần báo cáo với đoàn chủ tịch chỉ là quá trình mà thôi.
Lúc này đoàn chủ tịch sẽ không chấp nhất những chuyện này, chỉ cần có thể khiến tình hình chiến sự trở nên thuận lợi họ sẽ không ngăn cản.Bất quá bấy giờ, bỗng nhiên tướng lãnh nói:- Cấp cho chi tư quân đó trang thiết bị tốt rồi điều tới trận địa khó khăn nhất.
Ta vừa nhận được tin, Khánh thị đã đổi chủ soái, người chủ sự là Khánh Chẩn.- Nghĩa là sao?Tham mưu có chút sửng sốt.- Khánh Chẩn là người cực kỳ kiêu ngạo.
Đội đặc chủng đoàn diệt sẽ khiến hắn mất mặt.
Hắn kiêu ngạo như thế sao có thể chịu được thất bại này?Tướng lãnh gõ gõ ngón tay lên bàn, cười lạnh:- Phái chi tư quân này tới trận địa khó nhằn của Khánh Chẩn đi, để tiêu hao hết binh lực của hắn!Tham mưu hiểu rõ, tướng lãnh muốn dùng chi tư quân này dụ dỗ Khánh Chẩn đi tới trận địa khó khăn.Chiến trường như một bàn cờ lớn.
Kỳ thủ không thể có tình cảm, Anh Hùng Doanh thì sao.
Bất quá chỉ là quân cờ mà thôi.Hi sinh Anh Hùng Doanh sẽ khiến quân tâm rung động.Trong lúc tham mưu rời đi, bỗng nhiên hắn nghĩ tới một câu: Quản binh không nhân từ.
Đúng là cổ nhân không lừa người mà.Cán bộ tư Thang Vạn Dập vừa trở lại bộ chỉ huy.
Hắn ôm một bụng tức giận vì đụng phải cục đá Nhâm Tiểu Túc.
Vừa trở vừa liền liệt Nhâm Tiểu Túc vào danh sách đen, chuẩn bị trong lúc mấu chốt sau này sẽ cho Nhâm Tiểu Túc một kích trí mạng.Ha ha, đắc tội cán bộ tư có khác nào không muốn lăn lội trong quân đâu?Đúng là làm chuyện hoang đường viễn vông.Thế nhưng vào lúc này, tham mưu tư xốc rèm đi vào.
Dưới nách hắn kẹp một phần tài liệu:- Người của cán bộ tư đâu?Thang Vạn Dập đi tới cười làm lành:- Có mặt!Mọi người đều nói, tham mưu không làm trưởng, đánh rắm cũng không vang.
Bây giờ là thời kỳ chiến tranh, những tham mưu đó đều là người bên cạnh các tướng lãnh.
Vạn nhất đắc tội mà vị tham mưu này lại được tướng lãnh yêu thích thì chẳng phải xong đời rồi.Tham mưu kia khúm núm trước mặt tướng lãnh nhưng đối với cán bộ tư thì chẳng hề khách khí:- Đi, cầm quân hàm và thi hành văn bản này.
Thiết Nhị Doanh đổi tên thành Anh Hùng Doanh, trao quân hàm thiếu tác cho Nhâm Tiểu Túc.
Phân phối thêm tiếp tế cho họ rồi chỉ định thời gian và vị trí tác chiến cho Anh Hùng Doanh.Thang Vạn Dập bối rối:- Gì? Trao quân hàm cho Nhâm Tiểu Túc?Thang Vạn Dập là người biết chuyện.
Hắn quá rõ trao quân hàm có ý nghĩa gì?Tham mưu liếc xéo Thang Vạn Dập:- Làm sao? Ngươi có ý kiến gì?- Không dám không dám, ta đi ngay.Thang Vạn Dập thầm đau khổ.
Hắn vừa từ bên kia về, bây giờ lại phải quay lại!Trước khi đi, tham mưu nói thêm:- Xem ra ngươi và Nhâm Tiểu Túc từng có khúc mắc.
Ta có thể nhắc nhở ngươi, bây giờ quân hàm hắn cao hơn ngươi.
Còn là anh hùng chiến đấu của toàn quân.
Lỡ mà có đắc tội hắn thì tốt nhất nên sớm giảng hòa.
Nặng nhẹ thế nào ngươi tự hiểu.Thang Vạn Dập thật muốn hét lên.
May mà hắn chưa kết thù với Nhâm Tiểu Túc!Ban đêm, Thang Vạn Dập lần nữa tới nơi trú quân củ tư quân.
Lần này thái độ của hắn tốt hơn nhiều.
Không chỉ mang theo quân hàm và văn bản mà còn có năm xe tiếp tế lương thực cùng năm xe quân giới!Không chỉ thế, xe cũng để lại cho đám Nhâm Tiểu Túc để họ nhanh chóng tới tiền tuyến.Thang Vạn Dập nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Trưởng quan, lúc trước giọng điệu ta có hơi dọa người.
Ngài đại nhân đại lượng, nếu còn tức giận thì ngài cứ nói ta biết làm sao để ngài nguôi giận?Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:- Thế ngươi xoạc chân ta xem đi.Thang Vạn Dập:- ???.
Chương 265: Bí Mật
Bên trong hàng rào 108, mọi người vội vã đi lại trên đường.
Nơi này không còn cảnh tượng phồn hoa như trước.
Ngược lại trông vô cùng sơ xác tiêu điều.Bên đường đã có vài tiệm mì đóng cửa, tiệm trang sức có đầy người đứng đợi mua vàng, khiến giá vàng trong hàng rào ngày một dâng cao.Trên đường thường xuyên có xe quân dụng chạy qua, phảng phất như còn sợ bầu không khí chiến tranh chưa đủ nồng đậm.Trong hàng rào đã bắt đầu thực thi lệnh giới nghiêm vào ban đêm.
Sau 10 giờ tối, bất kỳ người nào còn ở ngoài đường đều bị nhốt vào trật tự tư, tìm người dàn xếp một chút cũng chẳng được.Ngày thường, người trong hàng rào đều thích kiếm tình nhân, gặp được người quen sẽ chào hỏi là điều hoàn thành bình thường.Nhưng bây giờ không giống như trước, người bị bắt vào trật tự tư chỉ được thả ra khi chiến tranh chấm dứt.Thứ quan hệ này bỗng trở nên mất linh.Thừa dịp chưa tới giờ giới nghiêm, một cô gái thon gầy đội mũ lưỡi trai đi tới trước cửa một tiệm vàng.
Tóc của cô gái không dài lắm, chỉ chừng tới bờ vai, có thể thấy được cần cổ thon dài xinh đẹp thấp thoáng sau màn tóc.
Quần áo thể thao vừa người.
Khi nàng giơ tay có thể nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh được che dấu phía dưới lớp áo.Nàng vén rèm cửa lên, gõ nhẹ liên tục sáu cái rồi dừng lại hai giây mới gõ nặng nề một cái.Cửa được mở ra một nửa, cô gái nhanh chóng chui vào cửa hàng.Ông chủ trong cửa hàng có mái tóc thưa thớt cười nói:- Ngài tới từ phương Bắc?- Ừ.Cô gái đáp:- Báo cáo tình hình gần đây.- Không có chuyện gì đặc thù, Thần Cơ Doanh đánh lén Khánh thị gặp chuyện ngoài ý muốn trên đường quay về, bị tay súng bắn tỉa…Ông chủ còn chưa nói xong đã bị cô gái ngắt lời:- Được rồi, việc này ta đã biết.Ông chủ kinh ngạc, tuy nhiên ông ta cũng chẳng hỏi nhiều:- Còn lại là, hôm qua có một chi tư quân đoàn diệt một đội đặc chủng của Khánh thị ở núi Thanh Đầu.
Việc này rất oanh động.
Chung quy mọi người đều biết sức chiến đấu của tư quân, ai mà ngờ họ có thể đánh thắng đội đặc chủng của Khánh thị? Ngoài ra cũng không còn gì nữa.
Khi nào lấy được bản đồ bố trí của Lý thị ta sẽ nhanh chóng đưa lên.Một nửa gương mặt của cô gái giấu dưới cái bóng của mũ lưỡi trai.
Bỗng nhiên nàng nói:- Bản đồ bố trí không cần nói ta biết.
Ta không tham dự trận chiến này.
Hiện tại ta cần ngươi giúp ta tìm một thiếu niên tên Nhâm Tiểu Túc.- Được, ta đã nhớ kỹ.Ông chủ thấp giọng nói:- Ngài có đầu mối gì không?Cô gái nghĩ một lát:- Ở đâu có chuyện lạ ở đó có hắn.- Chuyện lạ?Ông chủ nói:- Gần nhất hình như không có chuyện gì lạ cả.- Không đúng.Dường như cô gái nhớ ra chuyện gì đó:- Đưa danh sách binh sĩ của tư quân kia cho ta.Ông chủ ngân ngẩn cả người, cô gái này hoài nghi thiếu niên Nhâm Tiểu Túc kia là người trong tư quân? Đơn giản là vì việc tư quân đánh thắng đội đặc chủng có phần kỳ quái?Thiếu niên kia là ai mà được cô gái này coi trọng như thế?Lúc này, bên trong sở nghiên cứu 613 của Lý thị.
Một nam tử trung niên mặc áo khoác trắng rời khỏi phòng thí nghiệm:- Lấy thêm hàng mẫu vào.Thư ký xinh đẹp nghe vậy lập tức gọi điện báo kêu người mang hàng mẫu tới.
Mà người quản lý hàng mẫu kiểm tra lại thời gian hàng mẫu đưa tới rồi cầm một trăm bình người máy nano gửi qua.Trong đó có một lọ dán nhãn: Tỷ lệ cân bằng 0%, người máy nano xuất hiện dị thường.Bên kia thu người máy nano vào phòng nghiên cứu.
Vài nhân viên tiến hành thao tác trên thi thể chiến binh nano, chuẩn bị tiến hành thu hồi đám người máy nano này.
Về sau họ còn có thể khởi động và sử dụng tiếpCánh tay cơ khí khổng lồ không ngừng thao tác trên người thi thể.
Nhân viên nghiên cứu cả người đối mặt với đám thi thể này nên đã chết lặng.Có lẽ người ngoài không biết nhưng mỗi ngày nhân viên nghiên cứu đều phải làm việc với vô số thi thể.
Họ cũng chẳng còn quan tâm thi thể này từ đâu mà ra, sau khi thu hồi người máy nano sẽ đi về nơi nào.Thứ họ quan tâm là, số lượng thi thể đêm nay mang tới có nhiều không, có khiến họ phải tăng ca không.Đương nhiên, công tác của họ có tính cơ mật cao, tan việc cũng chỉ có thể quay về ở lì trong phòng ký túc xá, sẽ có binh sĩ trông coi họ.Nhưng việc ở lì trong ký túc xá vẫn tốt hơn đối mặt với đống thi thể lặng băng.
Tối thiểu khi trở về họ có thể uống bia, xem phim, sinh hoạt thường ngày cũng không quá nhàm chán.Vào lúc này, cánh tay cơ khí kêu lên một tiếng đâm thẳng vào thi thể nằm trên giường inox.
Đầu cánh tay cơ khí có một cây châm đâm vào da thi thể.Nhân viên thao tác đè nút điều khiển xuống.
Có điều sau một lúc hắn liền ngây ngẩn cả người:- Sao không có gì hết?Bên cạnh có đồng sự bình tĩnh hỏi:- Chắc có vấn đề thôi.
Thử lại lần nữa đi.- Được.Nói xong, nhân viên làm lại, có điều vẫn không có phản ứng như cũ:- Ngươi có thể thao tác bằng tay không? Kêu trưởng nhóm ủy quyền làm thử xem.Một người trung niên đi tới, hắn bấm một chuỗi mật mã vào màn hình điện tử rồi nói:- Bắt đầu dùng thử chương trình thao tác bằng tay.Cánh tay cơ khí vẫn không có động tĩnh gì, nam nhân trung niên cau mày:- Vẫn không được, chỉ có thể thử chương trình kết nối từ xa xem sao.
Có điều cần được đoàn chủ tịch chấp thuận.Thế nhưng, bỗng nhiên nhân viên thao tác ngây ngẩn cả người:- Tổ trưởng, cái này cũng không được.
Thi thể này… không có người máy nano!…Xe vận binh chạy ầm ầm về phương bắc bằng đường núi.
Lý Thanh Chính ngồi ở ghế tài xế hăng hái quát:- Vẫn là Tiểu Túc lợi hại.
Nháy mắt biến thành thiếu tá quân chính quy của Lý thị, tiền đồ vô lượng a.
Ngươi biết không, địa vị quân chính quy Lý thị và tư quân thật sự là một trời một vực đó!Nhâm Tiểu Túc ngồi bên cạnh đen mặt nói:- Chớ nói nhảm, để ta lái xe đi….- Vậy không được, phía sau là binh sĩ, bên cạnh là vách núi.Lý Thanh Chính quyết đoàn cự tuyệt doanh trưởng của mình.
Hắn thật sự sợ trên đường gặp chuyện không may.
Nếu là đường bằng để Nhâm Tiểu Túc lái cũng được, có điều là đường núi thì hắn thật sự không dám để Nhâm Tiểu Túc lái.
Dù Nhâm Tiểu Túc đã là doanh trưởng cũng không được.Mạng chó quan trọng hơn!Lúc này, tư quân đã là súng bắn chim đổi thành đạn pháo.
Nhân số mọi người chỉ còn 511 người nhưng ai ai cũng có súng trường.
Hơn nữa đạn dược còn vô cùng phong phú, thậm chí ngay cả súng máy hạng nặng cũng có bốn cây.Tuy trang bị vẫn kém hơn quân chính quy Lý thị, không có hỏa tiễn nhưng vẫn tốt hơn binh sĩ tư quân bình thường nhiều lắm.Lý Thanh Chính cầm tay lái, hớn hở cười nói:- Mãi tới hôm nay ta mới có cảm giác được làm lính! Bây giờ nghĩ lại cứ như nằm mơ vậy, thật không ngờ chúng ta có thể tiêu diệt toàn đội đặc chủng của Khánh thị!.
Chương 266: Trở Thành Bia Ngắm Trên Chiến Trường
Bây giờ Lý Thanh Chính rất vui.
Không riêng gì trang bị mới, lương thực cũng được tiếp tế đầy đủ.
Mấu chốt là vì Nhâm Tiểu Túc được trao quân hàm, khiến hắn lập tức trở thành đại đội trưởng, binh sĩ dưới tay Lý Thanh Chính cũng nhiều hơn.Lúc trước binh tăng cường có 180, sau trận chiến kia thì tất cả đều tử trận.Chủ yếu là khi đó Nhâm Tiểu Túc tận lực an bài binh sĩ tăng cường đi theo bên người hắn, để họ trở thành quân chủ lực.
Chiến tranh nào mà không có người chết? Đạn đạo không có mắt mà!Lúc này mọi người mới phát hiện, lúc trước Nhâm Tiểu Túc xông lên đầu tiên, vậy mà người bên cạnh hắn chết hết, hắn lại chẳng có gì…Sau khi cuộc chiến chấm dứt, Nhâm Tiểu Túc dẫn theo mọi người mặc niệm các chiến hữu đã chết, bộ dáng vô cùng bi ai nói:- Các anh em vĩ đại hi sinh một cách vinh quang.
Có ít người chiến đấu dũng mãnh vô cùng, cũng có người vì cứu ta mà chết…Binh tăng cường sẽ hi sinh vì Nhâm Tiểu Túc? Người khác có thể tin nhưng Lý Thanh Chính và đám Khương Vô thì không.Bất quá họ cũng chẳng thèm để ý, bây giờ không phải lúc bi thương cho họ.Hơn nữa họ và đám binh sĩ tăng cường kia chẳng có tí cảm tình nào.Lần này họ tới phía bắc là do bộ chỉ huy ra lệnh, yêu cầu họ đóng giữ trận địa 313.
Chỗ đó có rất nhiều quân chính quy của Lý thị.Trận địa 313 là vị trí chiến lược quân sự quan trạng.
Bình thường sẽ không để tư quân tham gia, nhưng hiện tại tình huống của Anh Hùng Doanh đặc thù, cũng không phân rõ là tư quân hay quân chính quy nữa.Chung quy tư quân nào có ai có doanh trưởng nhận được quân hàm chính thức.
Hơn nữa cũng không có tư quân nào đánh thắng được đội đặc thù của Khánh thị.Đừng nói là tư quân, ngay cả quân chính quy của Lý thị cũng chưa chắc thắng nổi.Trên đường đi ngang qua hai căn cứ, đãi ngộ mọi người nhận được lần này khác với lần trước.
Họ được chủ quan căn cứ tiếp đó từ xa, thức ăn ngon đều được chuẩn bị, hơn nữa còn có thịt và rau.Không riêng gì đồ ăn, lúc rời đi họ không cần lấy màn thầu.
Ngươi ta đưa một giỏ đồ ăn cho mỗi xe, trong đó còn có khô bò!Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc không kịp thích ứng, căn bản không có nơi để hắn phát huy trí thông minh vô cực của mình!Chủ quan căn cứ tiễn họ đi, cười nói:- Chúc các vị tới trận địa 313 giữ vững phong thái, đánh bại quân đội của Lý thị…Chỉ những lời này mà nói tận 20 phút, ý tứ nịnh bợ vô cùng rõ ràng.Kỳ thật thế chế Lý thị là vậy, một ngôi sao mới xuất hiện trên bầu trời cao, chỉ cần là người thông minh đều biết đây là cơ hội để bấu víu mối quan hệ.
Hiện tại không bấu víu, đợi sau này người ta leo cao hơn thì muộn rồi!Thế nhưng lần này rời đi, ngay cả Lý Thanh Chính cũng phát giác có chút gì đó không đúng:- Tiểu Túc à, ta phát hiện dường như tất cả mọi người đều biết chúng ta sẽ tới trận địa 313, việc này có chút không đúng nhỉ?Việc giữ bí mật là điều căn bản mà bất kỳ binh sĩ nào cũng phải biết.
Ngay cả tư quân cũng vậy, họ không thể tự tiện hỏi về kế hoạch tác chiến của đối phương!Thế nhưng lần này thật kỳ quái, phảng phất như tất cả mọi người đều biết Anh Hùng Doanh sẽ tới trận địa 313!Nhâm Tiểu Túc cười cười:- Ngươi cảm thấy thế nào?- Hẳn là xem chúng ta như mồi nhử Khánh thị?Lý Thanh Chính hồ nghi nói.
Hắn đoán là thế nhưng hắn không chắc chắn.
Chung quy hắn chỉ là lưu dân, đoán được đến vậy đã xem như nhạy cảm lắm rồi.Nhâm Tiểu Túc thở dài:- Lý thị đối đãi với công thần như vậy a.
Ta cảm thấy họ đang tự cho mình là thông minh.- Thế là sao?Lý Thanh Chính hiếu kỳ hỏi.Trần Vô Địch đứng kế bên nói:- Ý của sư phụ là, ngay cả ngươi cũng đoán được sao người khác không đoán được.Lý Thanh Chính:- ???Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đây chỉ là một bước đánh cờ của Lý thị thôi.
Ta (Lý thị) nghênh ngang dùng Anh Hùng Doanh nhục nhã các ngươi (Khánh thị) ở trận địa 313, vậy các nguơi có đến không?Không dám tới, coi như Lý thị áp chế được sĩ khí của Khánh thị.Tới sẽ là một hồi chiến đấu ác liệt.Kỳ thật Anh Hùng Doanh chỉ là một quân cờ nho nhỏ, chẳng khác nào một hạt cát trong mắt Lý thị cả.Trận địa 313 ở sườn núi Sơn Dương tại núi Song Long.
Bao gồm người tại núi Than Đầu, Phượng Nghi, Song Long thì quân đội Lý thị có tới vạn người.Phía tây là đầu tuyến Thắng Sơn đối đầu với Dương thị.
Càng là nơi đóng quân quan trọng, mỗi ngày binh sĩ tới tới lui lui cũng có hơn vạn người.Chỉ 500 người của họ thì tính là cái gì?Từ trước tới nay, chiến tranh không hề đơn giản.
Mỗi quyết định của tướng lãnh đều là một bước cờ hoàn hảo, một khi ra quân tất có động.Chỉ là vị tướng lãnh quyết định dùng cách này không ngờ tới, có một số việc Nhâm Tiểu Túc đã thương lượng tốt với Khánh thị rồi…Lúc này Lý Thanh Chính bắt đầu lo lắng rồi.
Cơ mà Nhâm Tiểu Túc thì không, hắn chẳng khác nào đi nghỉ phép cả.Lý Thanh Chính nhìn thoáng qua Nhâm Tiểu Túc:- Tiểu Túc, ngươi không lo à?Trần Vô Địch sửa lời:- Kêu doanh trưởng!Lý Thanh Chính tức giận:- Ngươi đúng là chó săn của sư phụ ngươi a!Hiện tại mọi người đều biết đầu óc Trần Vô Địch có vấn đề.
Hắn tự cho mình là Tề thiên đại thánh chuyển thế, còn Nhâm Tiểu Túc là Đường Tăng chuyển thế.Bất quá tất cả mọi người cũng chẳng có ý kiến gì với Thần Cơ Doanh cả.
Trong đội ngũ đều biết, chỉ cần ai gặp chuyện khó khăn mà thành tâm muốn nhờ, Trần Vô Địch nhất định sẽ giúp đỡ.Ở thế đạo này, người tốt như Trần Vô Địch cũng không nhiều.Mọi người cũng biết, hiện giờ chỉ có người đầu óc bất thường mới chịu làm người tốt.
Thật đúng là châm chọc.Nhâm Tiểu Túc đang nhắm mắt dưỡng thần thì mở mắt nhìn Lý Thanh Chính:- Ngươi cứ yên tâm đi.
Có ta ở đây thì không có việc gì đâu.Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc không thể nói với Lý Thanh Chính, ngươi yên tâm, bây giờ ta là gián điệp đứng đầu của Khánh thị, ta ở đâu họ sẽ không đánh ở đó.Vì thế hắn chỉ có thể giải thích hàm hồ mà thôi…Tuy Lý Thanh Chính rất phục Nhâm Tiểu Túc nhưng vẫn nhịn không được hỏi:- Vạn nhất họ tập trung binh lực tới tìm chúng ta báo thù thì sao?Nhâm Tiểu Túc không kiên nhẫn được nữa:- Ngươi để ta lái xe ta sẽ nói ngươi biết!Lý Thanh Chính nhất thời nắm chặt tay lái:- Vậy ta không hỏi nữa.Nhâm Tiểu Túc:- …Đột nhiên một đầu chim ưng lướt thấp qua.
Nhâm Tiểu Túc nhìn ra ngoài cửa sổ, e rằng con chim ưng kia giương cánh sẽ dài hơn 4 mét? Quá trâu bò rồi!Thời buổi này, dưới sự chiếm lĩnh của những loài động vật to lớn, con người rất khó lòng bay lên không.
Chủ yếu là cất cánh rất khó, dễ bị công kích bởi những con chim như chim ưng này.Lúc trước, chiến tranh của nhân loại đa dạng hơn bây giờ nhiều.
Chân chính là: Bay như chiên, lặn như cá.Còn hiện tại, chiến tranh chỉ diễn ra trên mặt đất, thiết giáp và hỏa lực trở thành điểm mấu chốt để chiến thắng.
Người máy nano là chuyển biến lớn nhất của chiến tranh hiện tại.Lúc này, đội thiết giáp của Dương thị đã lặng lẽ tiếp cận đầu tuyến Bình Sơn.Kế hoạch tác chiến của Dương thị là, một khi chiến tranh bạo phát, đội thiết giáp sẽ hợp tác với hai đội bộ binh trong vòng ba hôm.
Tấn công phòng tuyến của Lý thị vào sâu 40 mét, khiến phòng ngự đầu tuyến Thắng Sơn của Lý thị sẽ mất hết tác dụng.Đương nhiên, Lý thị cũng không ngồi chờ chết.Át chủ bài hai bên đánh nhau, ai cũng không kết quả sẽ thế nào..
Chương 267: Kỹ Năng Nhiều
Trong tưởng tượng của Lý Thanh Chính, lúc họ tới trận địa 313 nhất định sẽ có binh sĩ hoan nghênh.
Thậm chí còn chủ động bưng cơm rót nước.
Chung quy dọc theo đường đi họ đều được hưởng đãi ngộ như thế.Có điều khi Nhâm Tiểu Túc dẫn tư quân tới nơi.
Hắn phát hiện dường như quân trong doanh không nhiệt tình với họ chút nào, thái độ tương phản hoàn toàn so với những người trong căn cứ.Họ nhìn binh sĩ trên xe vận binh rất lạnh lùng.
Khi tư quân tới chỗ trú quân, chẳng ai đón tiếp họ cả.Lý Thanh Chính đứng tại cửa quân doanh vò đầu:- Đây là sao, sao chẳng ai đón chúng ta hết vậy?Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:- Ai cũng có thể hoan nghênh chúng ta, duy chỉ có người ở trận địa 313 thì không.
Giống như lời Trần Vô Địch nói, ngay cả ngươi cũng đoán được chúng ta ra chiến trường làm bia ngắm thì nhất chủ quan của trận địa 313 cũng nghĩ tới.Lý Thanh Chính hiểu rõ, người ở căn cứ hoan nghênh họ vì nghĩ tương lai họ rộng mở.
Còn người ở trận địa 313 không chào đón vì họ biết Anh Hùng Doanh tới đây thì trọng binh của Khánh Chẩn cũng tới theo.Nghĩ tới tương lai phải đánh trận kịch liệt, binh sĩ ở trận địa 313 có tâm tình tốt mới là lạ.Bất quá Nhâm Tiểu Túc không quan tâm những điều này.
Hắn trực tiếp tới trạm canh gác làm thủ tục nhập doanh rồi tùy tiện dẫn năm trăm tư quân đi vào.Lúc này, một quan quân cản Nhâm Tiểu Túc lại.
Hắn nhìn binh sĩ sau lưng Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy từng người đi đứng xiêu vạo, đứng như dựa cột.
Dáng vẻ này có thể đánh trận được sao?Tuy đám Nhâm Tiểu Túc đã đoàn diệt đội đặc chủng của Khánh thị nhưng bản chất lưu dân đã ăn vào máu họ thì không thay đổi được.
Không riêng việc đi đứng xiêu vẹo, ngay cả quân trang cũng chẳng chỉnh tề.Nguyên bản trong lòng quan quân 313 còn nghĩ, tới thì tới thôi, dù sao cũng là một chi đội tinh nhuệ.Nhưng hiện tại xem ra, cái gọi là Anh Hùng Doanh chỉ là chó ngáp phải ruồi mà thôi!Sĩ quan cau mày nói với Nhâm Tiểu Túc:- Ngươi chính là Nhâm Tiểu Túc!- Ừ, là ta.Nhâm Tiểu Túc cười nói.- Ngươi dụng binh thế nào vậy?Âm thanh quan quân lạnh lùng vang lên:- Từng người trong đội đi đứng không chỉnh tề.
Bình thường các ngươi có chăm chỉ luyện tập không?- Ngươi là ai?Nhâm Tiểu Túc không vui nói:- Có phải ngươi xem thường người của Anh Hùng Daonh không?Đối phương nghẹn họng.
Có điều quan quân này chỉ dừng lại một chút rồi nói:- Ta là chủ quan Mã Khải của trận địa 313, quân hàm đại tá! Trận địa 313 này được tạo dựng ngay dưới sự chứng kiến của ta.
Phòng sự nơi này được ta nắm trong lòng bàn tay!Nhâm Tiểu Túc cầm chặt ta đối phương nói:- Khổ cực rồi, tập đoàn cần người làm việc khiến họ an tâm như ngươi!Mã Khải:- ???Mã Khải nói vậy khiến Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ trận địa 313 này thuộc quyền định đoạt của hắn.
Coi như Anh Hùng Doanh chó má gì đó cũng phải nghe lời Mã Khải.Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại bắt tay ăn ủi coi như xong?!Mã Khải đen mặt nói:- Đừng giả bộ hồ đồ.
Ta không biết các người có thể đoàn diệt đội đặc chủng Khánh thị thế nào.
Nhưng trong mắt ta các ngươi chỉ là một mớ c*t chó, bị phía trên phái tới liên lụy chúng ta.
Hi vọng các người tự biết thân biết phận, đừng không biết trời cao đất dày mà nghĩ mình thật sự là anh hùng.
Trương phó quan, ngươi dẫn họ tới nơi nào đó đi, không có gì thì đừng trườn mặt ra làm phiền chúng ta.Một đám tư quân chẳng ai dám nói nhảm câu nào.
Mọi người một đường phong quang, kết quả vừa tới nơi đã bị đánh tới hiện nguyên hình.Ngược lại Nhâm Tiểu Túc chẳng thèm nhiều lời.
Hắn ngoan ngoãn đi theo Trương phó quan tới hướng bắc, vừa đi vừa quan sát địa hình xung quanh.Trận địa 313 được gọi chung là trận địa phòng ngự.
Là điểm chống đỡ đầu tuyến núi Song Long.
Nơi xa nhất ở chiến trường phương bắc, cách quân đội Khánh thị gần nhất.Diện tích nơi này chiếm hơn một ngàn mẫu, kéo dài suốt lòng núi Song Long.
Hiện giờ chiến trong không phải việc tử thủ một phương là xong.
Hiện tại phải có người ở lì tử thủ cao điểm, từng giây từng phút chịu trận.Nhưng nếu hiện tại có người nghĩ hỏa lực ở trận địa phòng ngự này không có gì thì sau mười phần.Có đôi khi, dân trong hàng rào uống rượu nói chuyện phím thường treo trên miệng mấy chuyện về chiến tranh.
Nhưng chỉ có nhân tài đánh giặc mới thật sự biết, muốn đạn đạo bắn chuẩn thì phải dùng nhân mạng không ngừng thử nghiệm, tìm cơ hội chính xác nhất.Hơn nữa, trận phòng ngự quan trọng ở chỗ trên mặt đất có xe tải chiến thuật phòng không xung quanh.
Thứ đồ chơi này dùng để chặn những đạn đạo có tốc độ siêu âm rất tốt.
Tỷ như lựu đạn, đạn pháo cối, đạn hỏa tiễn chẳng hạn.
Những thứ đạn này không chỉ dễ bắn mà còn có hỏa lực cực mạnh.Nhân loại cũng không chỉ nghiên cứu thủ đoạn công kích.
Hôm nay hỏa lực ngang nhau, hệ thống phòng ngự của ai càng mạnh thì người đó chiếm giữ càng nhiều ưu thế hơn.Khánh thị là sao có thể dùng hỏa lực cày nát một vùng lớn thế này? Đạn bắn kia đều là tiền đạo!Chiến tranh là vì cướp đoạt lợi ích.
Nếu đánh tới cuối cùng, tuy thắng nhưng lại tiêu phí quá nhiều tài nguyên thì chưa chắc là thắng thật.Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa nhìn mấy chiếc xe tải quân giới cỡ trung kỳ quái kia.
Chúng đỡ phía sau từng tòa công sự, Nhâm Tiểu Túc không biết những thứ đó là dùng làm gì.Chung quy, lúc trước hắn chỉ phục chế kỹ năng của Dương Tiểu Cận chứ không phục chế được tri thức.
Hiện giờ đồ phổ nằm trong tay hắn cũng chỉ vô dụng mà thôi, Nhâm Tiểu Túc đang lo lắng có nên dùng với đại tá Mã Khải kia không, học một chút bản lĩnh vượt qua thử thách chiến tranh…Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc thầm nói trong đầu:“Sử dụng đồ phổ học tập kỹ năng.”Âm thanh cung điện vang lên:“Học tập ngẫu nhiên kỹ năng của mục tiêu.”“Ngẫu nhiên rút được kỹ năng chơi đoán số cấp thấp của đối phương, có học không?”Nhâm Tiểu Túc không khỏi choáng váng, chơi đoán số mà cũng là kỹ năng?Năm đầu sau sáu sau?!Nhâm Tiểu Túc có phần đau lòng.
Quân quy của Lý thị không nghiêm chút nào, quan quân còn luyện được kỹ năng chơi đoán số, bộ không ai quản hắn à?Hơn nữa kỹ năng chơi đoán số chưa tính, lại còn là cấp thấp.
Sau này đem ra xài cũng chẳng thể ép người khác uống rượu tới chết?!Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết tỷ lệ rút ra kỹ năng của đồ phổ tương đối thấp.
Lúc trước hắn rút kỹ năng của Lạc Hinh Vũ hẳn đã dùng hết vận khí rồi.
Vì thế lần này không thể học được kỹ năng hữu dụng nữa, Nhâm Tiểu Túc nghĩ vậy cũng không quá uể oải nữa.Lúc này Nhâm Tiểu Túc hỏi cung điện:“Kỹ năng chỉ huy của Mã Khải có đẳng cấp gì?”“Đã học kỹ năng mục tiêu.
Kỹ năng chỉ huy chiến tranh lục quân cao cấp.”Cung điện đáp.Nhâm Tiểu Túc có phần ngoài ý muốn, lại còn là kỹ năng cao cấp, khó trách Mã Khải được làm chủ quan của trận địa 313.Cuối cùng Nhâm Tiểu Túc cũng học kỹ năng chơi đoán số…Ngu mới không học, kỹ năng nhiều ắt có chỗ hữu dụng.Ngay cả nhảy dây hắn còn học thì ngại gì cái kỹ năng chơi đoán số cấp thấp? Nhiệt tình học tập là chuyện tốt!.
Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng
Trận địa 313 rất lớn.
Nếu chưa quen e rằng có thể bị lạc.Nhâm Tiểu Túc nói với Trương phó quan đang dẫn đường phía trước:- Này… có thể cho chúng ta một cái bản đồ về vị trí phòng ngự được không?Trương phó quan quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Trưởng quan đã chọn vị trí tác chiến cho các ngươi xong.
Các ngươi chỉ cần bảo vệ tốt khối trận địa đó là được.
Binh sĩ trên chiến trường đều phải nghe theo mệnh lệnh, không cần suy nghĩ nhiều làm gì.Nhâm Tiểu Túc bĩu môi, xem như chưa nói gì.
Kỳ thật việc này cũng không quan trọng, dù sao Đường Chu đã báo cho Khánh Chẩn biết hắn tới trận địa 313.
Hiện tại Khánh thị đánh ai cũng không đánh hắn.Sở dĩ Nhâm Tiểu Túc hỏi như vậy chỉ là tùy tiện xem thử hắn có thể tiện tay lấy bản đồ đưa cho Đường Chu không.Không được cũng chẳng sao.Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện Trần Vô Địch có phần trầm mặc:- Sao thế?Trần Vô Địch nói:- Sư phụ, ta nghe thấy trong quân doanh có rất nhiều người muốn chúng ta đi chịu chết.- Hả, à…Nhâm Tiểu Túc như bừng tỉnh:- Không cần lo, họ chết hết chúng ta vẫn không sao.Hiện giờ Trần Vô Địch có năng lực thuận phong nghĩ.
Nhâm Tiểu Túc từng thử qua, dù hắn đứng cách xa Trần Vô Địch 1km rồi nhỏ giọng nói chuyện thì Trần Vô Địch vẫn nghe được.Thế nhưng điều này mang tới tác dụng phụ cho Trần Vô Địch, vì hắn sẽ nghe được cái “ác” của thế giới này.Cổ nhân chú ý thận độc, tục ngữ bảo phải chú ý hàm dưỡng của mình, đừng lén lút.Có lẽ đại đa số đều không làm được.
Mọi người đã quen nói bậy về chuyện đời tư của người khác.
Tự xem mình là trong sạch thanh khiết.
Họ không nói thẳng nhưng sẽ lén lút nói sau lưng.Hiện tại Trần Vô Địch chính là nghe được những điều này.Nếu Nhâm Tiểu Túc có năng lực này, đương nhiên nó sẽ không trở thành gánh nặng cho hắn.
Chung quy bản thân Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng sạch sẽ gì.Chỉ là Trần Vô Địch thì khác.Nhâm Tiểu Túc hỏi Trần Vô Địch:- Có thể không nghe được không?- Không được.Trần Vô Địch lắc đầu:- Họ nói, người nơi này chọn cho chúng ta trận địa nguy hiểm nhất.
Chỉ cần binh sĩ Khánh Chẩn đánh tới, người chết đầu tin chính là chúng ta.- Họ còn nói gì nữa?Nhâm Tiểu Túc hỏi.- Họ còn nói, chúng ta có chết cũng đáng, tránh liên lụy họ.Trần Vô Địch sa sút:- Cơ mà chúng ta cũng đâu muốn tới đây.
Chúng ta đâu có đắc tội gì với họ.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc nói:- Là họ sai.- Sư phụ, người nói xem, vì sao chúng ta phải tới Tây thiên lấy kinh?Trần Vô Địch hỏi.Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc lại nói:- Để được sống tốt hơn?Trần Vô Địch có chút sửng sốt:- Sư phụ, ta đang nói nghiêm túc.
Chẳng lẽ không phải vì phổ độ chúng sinh?Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn khuyên giải:- Ngươi phải độ mình trước thì mới có năng lực độ người khác.
Đây chẳng phải thành ngữ gì, chỉ là suy bụng ta ra bụng người mà thôi.Trần Vô Địch ôm đầu ngắt lời:- Sư phụ, người ngừng một chút, để ta từ từ “nuốt trôi”……Vào đêm Nhâm Tiểu Túc tới trận địa 313, La Lam đã bí mật tới hàng rào 88 của Dương thị.
Hơn nữa, lần này La Lam điệu thấp, chỉ dẫn theo 2 lính cần vụ.Cao tầng Dương thị bí mật gặp gỡ La Lam.
Nhưng ngoại giới không ai biết điều này, càng không biết hắn nói gì với Dương thị.Rạng sáng, đội thiết giáp và hai đội bộ binh của Dương thị tiến quân thần tốc về hướng nam.
Dự đoán chỉ hai ngày là tới đầu tuyến Thắng Sơn của Lý thị, họ chủ động mở màn chiến tranh.Dương thị xuất động ở đầu tuyến Bình Sơn, chính diện có đội thiết giáp, hai bên có đội binh sư tới gần phương bắc Thắng Sơn, ý đồ dùng hỏa lực kiềm chế, chỉ cần đánh xuyên qua thì phòng tuyến phía tây của Lý thị không còn nơi nào hiểm yếu nữa.Bên Khánh thị cũng như thế, sau đêm đó thì một đội cơ giới bỗng nhiên đi về phía nam.Đội cơ giới thật dài đi trong đường núi uốn lượn.
Ban đêm, đèn xe như từng bó đuốc, mấy chi công binh nhanh chóng sửa cầu trải đường, nhanh tới mức khiến người ta khó tin.Mà đội đặc chủng cũng sớm gia nhập điều tra tình hình chiến trường.
Nguyên bản quân đội Lý thị vẫn đang tiến hành tu chỉnh ngắn ngủi trong căn cứ, nhưng tối qua toàn bộ đã tới tiền tuyến.Mười ba trận địa phòng ngự ở núi Thanh Thắng được thắp sáng đèn.
Đèn pha to lớn chiếu sáng nơi trú quân, trong quân doanh là tiếng rống giận của quan quân.Từng chiếc xe tải chứa quân dụng thay phiên tiến vào, binh sĩ nhảy ra khỏi thùng xe, không ngừng tới mục tiêu được chỉ định của họ.Nhâm Tiểu Túc ngồi trên một ngọn núi nhìn về phía sau.
Họ ở trận địa xa nhất phương bắc của 313.
Theo như Trần Vô Địch nghe được thì là thế.
Vị Mã Khải kia điều họ tới đây là để tìm chết.Họ chỉ có 4 khẩu súng máy, ngay cả một cái hỏa tiễn cũng chẳng có, pháo cối thì không cần phải bàn.
Nếu thủ được cái trận địa này thì đúng là kỳ tích.Cho nên, khi binh sĩ của trận địa 313 thấy đám Nhâm Tiểu Túc thì chẳng khác nào như thấy người chết, không ai cảm thấy họ có thể sống cả.Lúc này Trần Vô Địch đang ở bên cạnh Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc nói:- Ngươi nghe được gì dị thường thì nói ta biết, dù sao ta cũng phải đề phòng Khánh Chẩn lật lọng.- Ừ.Trần Vô Địch dùng sức gật đầu.Nhâm Tiểu Túc ngồi ở chỗ khá cao, quay đầu lại có thể thấy thấp thoáng phía xa tầm 2km.
Trong doanh đại, binh sĩ không ngừng lui tới, có người cần gật phát quang màu đỏ liên tục chỉ dẫn cho xe tải.
Bộ chỉ huy phía sau người người ra vào tấp nập.Bất quá Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện có điều cổ quái.
Bên trong nơi trú quân có ba doanh trước to lớn nhưng an tĩnh.
Bất kỳ doanh trướng nào cũng có người ra vào nhưng ba doanh trướng này thì không.
Thậm chí còn chẳng có binh sĩ nào tới gần.Tình huống này là sao, đây là khu vực cơ mật của Lý thị?Lúc này, Lý Thanh Chính ôm súng trường đi tới:- Tiểu Túc, ta có chút sợ…- Đừng sợ, không có gì phải sợ cả.Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Cùng lắm thì khi Khánh thị đánh tới ta sẽ bỏ chạy.- Ngươi nói nhẹ quá nhỉ, đâu phải muốn chạy là được.Lý Thanh Chính sợ tới váng đầu.
Hắn ngồi bên cạnh Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:- Vừa rồi có một đội lính trinh sát đi qua trận địa của chúng ta.
Ta nghe họ nói, dường như binh sĩ Khánh thị đang hướng tới đây, muốn tìm chúng ta báo thù.Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, chẳng lẽ kế hoạch có biến?Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn nơi trú quân sau lưng mình.
Đột nhiên hắn thấp thoáng cảm thấy trong doanh trướng có rất nhiều người cũng vô ý nhìn về hướng bọn họ.Chiến tranh hết sức căng thẳng.
Trong doanh địa này, tất cả mọi người đều oán hận Anh Hùng Doanh.
Ngay cả binh sĩ vừa tới 313 nghe tới Anh Hùng Doanh cũng biến sắc.
Tất cả mọi người đều cảm thấy Khánh thị sẽ khai đao với họ.Trong chiến tranh chẳng ai có thể nắm chắc thắng thua cả.
Thế nhưng ai cũng cảm thấy Anh Hùng Doanh nhất định sẽ chết sạch..
Chương 269: Chủ Động Khiêu Chiến Anh Hùng Doanh
Nhâm Tiểu Túc điều Lý Thanh Chính và Trần Vô Địch đi thăm dò.
Binh sĩ Khánh thị gần tới đây sẽ dựng công sự phòng ngự đơn giản chứ không lập tức tấn công.Trước khi tấn công phải xây dựng một trận địa phòng ngự, chung quy binh sĩ bị thương của họ cũng cần nơi trị thương và nghỉ ngơi.Nhâm Tiểu Túc một mặc quan sát ba lều vải khả nghi kia.
Thậm chí còn bảo Lý Thanh Chính lấy kính viễn vọng ra cho hắn.
Thứ đồ chơi này có được trong đống trang bị vừa được đưa tới.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy dùng thứ này rất tốt.Chung quy thính lực và thị lực của siêu phàm giả cũng không được cải biến gì nhiều.
Sự thay đổi thị lực chủ yếu là nhìn ảnh động chứ không phải khoảng cách.Đoán chừng vị tướng lãnh trao quân hàm cho Nhâm Tiểu Túc không ngờ Nhâm Tiểu Túc không dùng kính viễn vọng để quan sát Khánh thị mà lại đi quan sát Lý thị…Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc thấy một đoàn người rời khỏi lều vải.
Những người này rất ít khi xuất hiện.
Họ mặc quân trang của binh sĩ bình thường, cũng ít nói chuyện với những người khác.Có điều Nhâm Tiểu Túc lại kinh ngạc phát hiện người quen trong đội ngũ này.Trong đội ngũ có Lâm Tê, chiến binh nano từng tới trạm gác của Nhâm Tiểu Túc tuần tra.… Chẳng lẽ trên ba cái lều này đều là người của Thần Cơ Doanh?!Lúc trước Nhâm Tiểu Túc còn có chút tiếc nuối.
Hiện tại thiết giáp của hắn chỉ còn thiếu phần chân nữa thôi.
Kết quả đi mòn gót giày tìm không ra, bây giờ họ lại tự dâng tới cửa.Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua xung quanh, hắn phát hiện không ai chú ý tới mình thì một mình đi lên núi.
Binh sĩ của trận địa 313 tránh họ như tránh ôn thần.
Như thế cũng dễ cho Nhâm Tiểu Túc ra ngoài làm việc.Nhâm Tiểu Túc vừa đi về phía tây chừng 1 km, bỗng nhiên có người đứng phía sau cây đại thụ thấp giọng nói:- Đánh Lạt Ma tới từ phương bắc.Nhâm Tiểu Túc đáp:- Đánh người câm tới từ phương nam.
Ra đi.Nhâm Tiểu Túc vừa dứt lời, Đường Chu đã chui khỏi gốc cây.Chỉ nghe Đường Chu hỏi:- Trận địa 313 thế nào rồi? Bây giờ ta chỉ có thể hành động một mình, gần đây có lính trinh sát tuần tra, nếu đi nhiều người sẽ bị phát hiện.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc nói:- Các người chuẩn bị đánh trận địa 313 à?Đường Chu thẳng thắn thành khẩn nói:- Kỳ thật nhìn chúng ta khí thế hung hãn vậy thôi chứ đang hấp dẫn lực chú ý của binh sĩ đầu tuyến Song Long và Phượng Nghi, không tính tổn thất quá nhiều binh sĩ tại đây.Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Xem ra Lý thị và Khánh thị sẽ giằng co một hồi ở chỗ này, đánh thì có đánh đấy nhưng không có quy mô lớn.Bất quá hấp dẫn sự chú ý của binh chủ lực Lý thị là sao? Hắn không hiểu a.Nhất định Khánh Chẩn còn có kế hoạch khác.Đường Chu nói tiếp:- Chúng ta ở Lăng Thần sẽ khởi xướng tiến công với trận địa 319 và 313.
Chỉ khi đánh hung tợn mới khiến binh chủ lực của Lý thị tới.
Đương nhiên, đối với trận địa 313 chúng ta chỉ đánh cho có thôi.
Chúng ta sẽ điều một tí dư nghiệt dòng chính của Khánh thị tới, họ không có trang bị gì tốt cả, chẳng uy hiếp được các ngươi đâu.Đường Chu nói thế là muốn Nhâm Tiểu Túc không băn khoăn nữa.
Chung quy mọi người vẫn muốn tiếp tục hợp tác.Vào lúc này, Đường Chu thấy Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:- Đánh 313 không cần lo cho ta.
Cứ đánh cho đã tay đi, ta sẽ vẽ cho ngươi một bản đồ đơn giản.
Các người thả một đường cho Anh Hùng Doanh chúng ta là được!Bản đồ bố phòng thật sự rất quan trọng, không có thứ này Khánh thị sẽ chẳng biết bố trí hỏa lực đối phí 313 thế nào.
Nói không chừng còn phải trả giá nhiều mạng người.Có điều Đường Chu không khỏi khó hiểu, sao đột nhiên Nhâm Tiểu Túc nổi điên thế này.
Còn chủ động khiêu chiến nữa chứ?…- Thành công không?Mã Khải ở trong bộ chỉ huy xoa mi tâm hỏi.Một tham mưu tác chiến nói:- Chúng ta từng cố gắng phá hủy con đường họ vừa xây nhưng chưa kịp tới gần đã bị phát hiện.
Gián điệp trong nội bộ Khánh thị đã bị thanh tẩy triệt để.
Bây giờ chúng ta chỉ có thể thủ vững trận địa, không còn biện pháp gì tốt hơn.
Lính trinh sát truyền tin về, Khánh thị đã tách ra hai đường!- Tách ra hai đường?Mã Khải hỏi:- Đi nơi nào?- Một bên là hướng tới 313, một bên hướng tới 319.Tham mưu tác chiến nói:- Nhưng chúng ta không cách nào xác định binh lực của họ được phân phối thế nào.Trận địa 313 và 319 đều là trận địa phòng ngự trọng điểm, có quan hệ hỗ trợ nhau.
Chỉ cần hai trận địa phòng ngự này vẫn còn, chiến tuyến tất sẽ ổn định.Cho nên Khánh thị muốn đột phá phòng tuyến Song Long căn bản phải vượt qua hai trận địa này.Tham mưu tác chiến nói:- Nhược điểm duy nhất của Khánh Chẩn là mang thù, lại cực kỳ xem trọng sĩ khí quân đội.
Phía trên cũng vì điểm này mà điều Anh Hùng Doanh chó má tới đây.
Cho nên ta cảm thấy, khả năng cao binh chủ lực sẽ tới hàng rào 313 chúng ta!- Không.Đại tá Mã Khả lắc đầu:- Điểm này ngươi sai rồi.
Ta đã nghiên cứu về cách bày binh của Khánh Chẩn.
Trên chiến trường, sách lược dụng binh của hắn biến hóa khôn lường, khiến người khác không rõ thực hư.
Thế nhưng hắn chưa bao giờ mạo hiểm, cũng chẳng liều lĩnh tham công.
Mấy năm trước, Khánh Chẩn vừa ra đời đã đánh một trận với Hỏa Chủng tại Phục Sơn.
Rõ ràng hắn có thể thừa thắng xông lên nhưng lại chợt lùi lại.
Một thiếu niên 20 có thể làm được chuyện này cần trí tuệ và quyết đoán rất lớn.
Sự thật cũng chứng minh, khi đó Hỏa Chủng có hậu chiêu, vậy mà đối mặt với sự lui binh của Khánh thị thì trở nên vô dụng.Thế nhân đều cảm thấy Khánh Chẩn là người hay thay đổi, quỷ kế đa đoan, dụng binh yêu thích kiếm tẩu thiên phong.
Nhưng Mã Khải cảm thấy Khánh Chẩn chỉ đang giả vờ mà thôi.Tham mưu sửng sốt một chút:- Ý của ngài là?- Ta cảm thấy, rất có thể họ sẽ giả bộ chủ công 313 nhưng thật chất binh chủ lực lại hướng về 319.Mã Khải phân tích:- Khánh Chẩn không phải người bị che mắt bởi thù hận.
Hơn nữa, chỉ tổn thất một chi binh đặc chủng mà thôi, căn bản không phải cừu hận gì thâm hậu.Tham mưu nói:- Quả nhiên đại tá Mã Khả nắm rõ cách dụng binh.
Ta đồng ý với quan điểm này của ngài.Mã Khả nói:- Thông báo với quân phía dưới mau chóng chuẩn bị.
Một khi phát hiện Khánh thị chỉ đánh nghi binh với trận địa 313 chúng ta.
Chúng ta phải làm tốt công tác hỗ trợ 319 bất kỳ lúc nào.Tham mưu tác chiến gật đầu:- Ngược thì sao?Bỗng nhiên Mã Khải Nói:- Để Anh Hùng Doanh chó má gì đó thủ trận địa.
Nếu Khánh thị đánh nghi binh, những chi đội khác không cần giúp.Tham mưu tác chiến gnhe tới đây liền hiểu, Mã Khả muốn vứt bỏ Anh Hùng Doanh!Ầm ầm!Ầm ầm!Ầm ầm!Liên tiếp vài tiếng nổ rền vang.
Mặt đất phảng phất như bắt đầu rung chuyển.
Tất cả mọi người trong bộ chỉ huy ngây ngẩn cả người.
Đây là tiếng súng!Ngay sau đó, âm thanh vang lên trong bầu trời đêm, chiến trường bạo phát trong nháy mắt!Thế này là sao, sao bỗng nhiên Khánh thị lại phát động công kích?!Điên rồi àBỗng nhiên có một tên lính chạy từ ngoài vào hô:- Binh chủ lực Khánh thị đã tiếp cận trận địa 313.
Họ đang tấn công xe chặn đạn đạo phòng không của chúng ta.
Dường như họ đã có bản đồ bố phòng nên tập trung hỏa lực đánh vừa điểm bố trí quan trọng!Sắc mặt Mã Khải trầm như nước, tới quá nhanh rồi!.
Chương 270: Khánh Chẩn Hại Ta
Lúc này Mã Khải chỉ nghĩ tới một vấn đề.
Vì sao Khánh thị có được bản đồ bố phòng của trận địa 313?Bản đồ bố phòng là gì? Là một cách bố trí phòng ngự của trận địa.Đôi khi địch nhân tiến công, chỉ vì một điểm đột phá mà bỏ công tận mấy ngày, có hỏa lực cũng chẳng biết đánh vào đâu, muốn đánh hết lại không được.Dưới tình huống bình thường, tướng lãnh tương đối lý trí sẽ dùng mấy tên pháo hôi dò xét thật hư, để biết nên dùng hỏa lực vào điểm nào mà lãng phí vài mạng người.Mà bây giờ Khánh thị như biết chân tướng ngay từ đầu.
Hơn nữa họ gần như biết bố trí tên lửa đạn đạo xung quanh trận địa.Tên lửa đạn đạo rất đắt tiền nên chỉ được bố trí ở những nơi quan trọng để tránh những nơi quan trọng đó bị thất thủ quá nhanh.Nhưng Khánh Chẩn vừa tới lại dùng một pháo cối không đáng tiền tiêu diệt hết những nơi lắp tên lửa đạn đạo của họ.Nếu Mã Khả biết bản đồ bố phòng của mình bị lộ, chắc chắn sẽ bố trí việc bảo vệ tên lửa tốt hơn.
Thế nhưng hắn không biết a!Họ đâu biết được, doanh trưởng của Anh Hùng Doanh chính là gián điệp đáng giá nhất của Khánh thị lúc này.
Bản đồ bố phòng cũng là Nhâm Tiểu Túc đưa ra ngoài…Chỉ một vòng pháo cối mà thiếu chút nữa diệt sạch tên lửa của trận địa 313!Không thể không nói, chiêu này của Nhâm Tiểu Túc quá ác rồi.Bản đồ bố phòng rất quan trọng.
Nguyên bản Khánh Chẩn có ý định tấn công trận địa 319 trước.
Kết quả bây giờ có bản đồ bố phòng 313 nên hắn lập tức thay đổi sách lược.Nếu Khánh Chẩn không có bản đồ bố phòng.
Số lượng pháo cối nãy giờ dùng chẳng khác nào lãng phí, có điều Khánh Chẩn có bản đồ thì có thể đả kích tinh thần Lý thị từ xa, khiến binh sĩ phòng không xung quanh sứt đầu mẻ trán.Những năm nay, tuy quân đội Lý thị phát triển khá tốt.
Nhân tài cũng không tệ nhưng cơ bản chưa từng trải qua chiến tranh có quy mô lớn.
Dù là người hiểu rõ về chiến tranh như Mã Khả cũng chỉ là người mới.Một người có tri thức lý luận đầy đủ, muốn có kiến thức thực tiễn cũng cần một ít thời gian, đồng thời tích lũy thêm kinh nghiệm.Đáng tiếc người họ phải đối mặt là Khánh Chẩn, Khánh Chẩn không tính để họ có thời gian phát triển.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Anh Dùng Doanh tiến tới trận địa.
Vị trí của họ ở trên đỉnh núi nhỏ.
Trên núi là lô cốt cùng công sự phòng ngự to lớn.
Mà trước mắt, dốc núi có độ nghiêng chừng 43 độ.Nhâm Tiểu Túc ghé vào công sự phòng ngự mà nhìn xuống.
Binh sĩ Anh Hùng Doanh từng người ôm súng không ngừng run rẩy.Lý Thanh Chính nghe tiếng pháo cối từ xa thì run run hỏi:- Doanh trưởng, Lý thị không đưa chúng ta pháo cối.
Chúng ta có thể không cầm cự được đâu!- Sợ cái gì?Nhâm Tiểu Túc nói:- Bây giờ cũng có đánh đâu.Lúc này, dưới núi xuất hiện bóng binh sĩ Khánh thị lờ mờ tiến tới.
Nhâm Tiểu Túc đánh giá nhân số đối phương.
E rằng có hơn ngàn người, hẳn là một binh đoàn bộ binh a.- Đánh không?Lý Thanh Chính hỏi.- Đánh chứ, đương nhiên đánh.
Chúng ta nắm giữ ưu thế địa hình, mắc mớ gì không đánh?Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:- Để họ tới gần chút nữa!- Gần chút nữa thì đủ cự ly để ném lựu đạn đó.Lý Thanh Chính nóng nảy.- Đừng sợ, hết thảy đều nằm trong sự kiểm soát của ta.Nhâm Tiểu Túc nói.Sau một khắc, đoàn bộ binh Khánh thị đã tới giữa sườn núi.Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc rống to:- Nổ súng!Trong lô cốt, bốn cây súng máy hạng nặng bắn ra tia lửa.
Từng viên đạn súng máy văng tung tóe trên sườn núi.
Đạn mà bắn trúng tay thì cánh tay chắc chắn gãy!Binh sĩ Khánh thị muốn xông lên nhưng không được.
Họ muốn nổ súng xạ kích nhưng đám Nhâm Tiểu Túc có ưu thế về công sự phòng ngự.Dưới tình huống bình thường, cách giải quyết vấn đề này thường là xông tới, chờ khoảng cách đủ có thể dùng laser xác định vị trí rồi oanh kích bằng pháo cối.Binh lính Lý thị ra sức xông lên, một binh sĩ cầm đèn laser soi.
Có điều hắn soi nửa ngày cũng không được hỏa lực yểm trợ từ viện binh phía sau…Đoàn trưởng thấy thế nhất thời mất hết can đảm:- Khánh Chẩn hại ta rồi!Kỳ thật hắn biết rõ, hắn là người thuộc dòng chính của Khánh Duẫn, gần đây còn không phối hợp với kế hoạch tác chiến của Khánh Chẩn.
Tất nhiên Khánh Chẩn muốn trừ hắn đi cho thoải mái.Hắn không ngờ Khánh Chẩn âm hiểm như thế, dùng thắng bại chiến trường mà sa hố hắn.
Trước mặt, nếu không đánh được trận địa này, lỡ ảnh hưởng thế cục toàn bộ thì sao?Có điều đoàn trưởng không biết, căn bản Khánh Chẩn không tính đánh trận địa này.
Vì Khánh Chẩn có giao dịch với Nhâm Tiểu Túc!- Đoàn trưởng, chúng ta là sao đây?Một binh lính vừa chống đỡ hỏa lực vừa rống to.- Dùng đạn hỏa tiễn!Đoàn trưởng gào thét.Oanh một tiếng, binh sĩ vác hỏa tiễn bị bắn ra xa.
Đạn hỏa tiễn chưa bắn ra khỏi nòng!- Đoàn trưởng, làm sao bây giờ?- Xông lên!Đoàn trưởng cắn răng nói:- Xông lên dùng lựu đạn tấn công, chỉ còn con đường này thôi.
Hẳn binh sĩ coi giữ doanh địa này không nhiều lắm.
Chúng ta vẫn còn hi vọng!Biện pháp ngốc nghếch để đột phá là ném lựu đạn.
Khi binh sĩ đi tới cự ly phù hợp sẽ dùng lựu đạn oanh tạc trận địa.
Thời điểm này, người trong trận địa cũng không gánh được.Cho nên lúc này, điểm quan trọng ở chỗ binh sĩ có thể ném lựu đạn xa bao nhiêu.
Ai ném lựu đạn chuẩn thì có thịt ăn, ngược lại thì tự hại mình rồi.Đương nhiên, về sau khi hỏa lực trở nên tiên tiến hơn, biện pháp này dần bị loại bỏ.
Trừ phi là tình huống cực đoan, bằng không binh sĩ sẽ không chọn cách này.Lựu đạn có khoảng cách oanh tạc xa, chưa vọt được tới sườn núi họ đã bị bắn thủng thành tấm lưới rồi…Đoàn trưởng có phần tuyệt vọng.
Khánh Chẩn vì hố hắn mà dùng cái loại biện pháp thối nát này…Trong đội, có vài người dũng cảm đã cầm lựu đạn trong tay, chỉ chờ được ra lệnh sẽ ném!Tất cả mọi người trên sườn núi đều phấn khởi.
Họ cũng không có kinh nghiệm gì về phòng thủ trên núi cả.
Vậy mà Lý thị còn không tới được khoảng cách ném lựu đạn thích hợp!Kết quả đợi nửa ngày, lựu đạn tuy được ném ra nhưng âm thanh rất nhỏ…Đoàn trưởng là người thông minh, nghe âm thanh lựu đạn nổ thì nổi giận:- Tên tiểu nhân Khánh Chẩn, hiếp người quá đáng! Lại cho chúng ta lựu đạn huấn luyện!Đạn huấn luyện tuy vẫn nổ nhưng uy lực rất nhỏ, chỉ phát lên tiếng vang chứ không gây ra sát thương hữu hiệu.Bên ngoài thì nhìn giống nhau y đúc…Đoàn trưởng gấp tới muốn khóc.
Hiện tại hắn mới biết Khánh Chẩn không từ thủ đoạn, một chút đường lui cho kẻ địch cũng chẳng để lại!Nhâm Tiểu Túc ở trên dốc núi không ngừng bắn súng, hắn đang ôn tập kỹ năng súng ống cao cấp của mình.
Súng trường trong tay hắn chẳng khác nào súng bắn tỉa, mỗi lần đều khiến địch nhân bị thương, tinh chuẩn vô cùng.Lúc này Nhâm Tiểu Túc nói với Lý Thanh Chính:- Ngươi nhìn đi.
Chúng ta là Anh Hùng Doanh, binh sĩ Khánh thị không cách nào uy hiếp được chúng ta.Lúc này Lý Thanh Chính đã tin, hắn cũng biết Nhâm Tiểu Túc nói không sai.Bấy giờ những binh lính Anh Hùng Doanh khác mới phát hiện, chiến trường cũng chẳng đáng sợ như họ nghĩ…..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










