[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 25 : Lại Gặp Chiến Binh Nano (c241-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Lại Gặp Chiến Binh Nano
Nhâm Tiểu Túc chỉ thuận miệng nói thế chứ cũng không tính làm chuyện gì cả.
Nhưng mà, nếu mỗi ngày không ai nhìn chằm chằm họ, vậy cũng chẳng ai biết họ có bảo vệ tốt cao điểm không.Đến lúc đó, Lưu Thái Vũ ở hậu phương.
Họ ở tiền tuyến, hoàn toàn có thể tìm nơi nào đó để trốn hoặc đổi chỗ trú quân.Có người ghé vào chỗ ngăn cách giữa thùng xe và đầu xe hỏi:- Tổ trưởng, tổ phó, vạn nhất chúng ta thật sự phải làm pháo hôi thì sao.- Đúng thế, Lưu Chiêu Giang đã mang đi một nửa số đạn của chúng ta.
Đến lúc đó phải thủ chiến cao điểm, đánh một lúc là hết đạn rồi.
Chẳng lẽ lại dùng răng cắn địch à?Lúc này, mọi người vẫn rất hận Lưu Chiêu Giang.
Mọi người đều hiểu vì sao hắn đào binh, chính họ cũng muốn chạy trốn kia mà.Thế nhưng rời đi lại mang theo ngần ấy thịt khô và đạn thì chẳng khác nào bắt mọi người chịu chết.Hiện tại tổ đội của họ chẳng khác nào tay không tấc sắt cả.Nhâm Tiểu Túc nhìn Lý Thanh Chính một cái:- Nếu ngươi biết có người chạy trốn, ngươi vẫn lưu lại chứ?- Vẫn lưu lại.
Chung quy trong đội còn người có người nhà phải bảo vệ.Lý Thanh Chính nói.Lý Thanh Chính cũng có chút khổ sở.
Hắn coi mọi người là huynh đệ, kết quả huynh đệ này lại cầm đồ ăn và vũ khí chạy mất.
May mà họ còn nhiều đồ ăn, không tới mức bị chết đói.Lý Thanh Chính thở dài:- Nếu có người cho các ngươi 1.000.000 đồng.
Các ngươi có bán ta không?- Ngươi nghĩ nhiều thế làm chi.Nhâm Tiểu Túc an ủi:- Ngươi không đáng giá nhiều tiền như thế, ta sẽ không vì chút tiền đó mà bán đứng lương tâm mình.Lý Thanh Chính:- ???Binh sĩ ngồi sau thùng xe cười rộ lên.
Bất quá vẫn có người lo lắng:- Vui thì có vui đó.
Thế nhưng chúng ta thật sự sẽ thành pháo hôi ư?Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:- Không sao đâu, ta còn cách.Mọi người nghe Nhâm Tiểu Túc nói vậy, trong lòng cũng an tâm không ít, phảng phất chỉ cần Nhâm Tiểu Túc nói có cách, họ thật sự không cần làm bia đỡ đạn vậy.Giữa trưa họ đã tới căn cứ, xe phải dừng lại để thêm nhiên liệu, nếu không sẽ không chạy xa hơn được.Nhưng căn cứ này không phát thức ăn cho binh sĩ.
Một ít tư binh đói bụng, họ luôn cho rằng ra chiến trường sẽ có đồ ăn, dù sao thì “hoàng đế” cũng không để “binh lính” đói được.Thế nhưng không ngờ, quân chính quy của Lý thị lại không thèm để ý đám tư quân!Kỳ thật tư quân không biết, quân lương của họ vẫn được phát bình thường.
Chỉ là tới chỗ Lưu Thái Vũ đã bị ăn xén mà thôi.Tới giờ cơm, đám Nhâm Tiểu Túc trốn trên xe vận binh trộm ăn lương khô.
Đây là đồ ăn họ mang tới từ trạm gác.Tuy Lưu Chiêu Giang lấy đi không ít thịt khô nhưng lúc trước Nhâm Tiểu Túc và Lý Thanh Chính đã mua thêm gạo và mì làm thành màn thầu.Đám binh sĩ đi theo Nhâm Tiểu Túc nhìn những người khác chịu đói, bỗng nhiên họ có cảm giác chọn đúng người cầm đầu rồi….Đợi thêm nhiên liệu xong, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:- Tổ phó, ngươi dạy ta lái xe đi.Lý Thanh Chính sửng sốt:- Được.Bấy giờ, Lưu Thái Vũ cũng đang ăn cơm, thức ăn của hắn cực kỳ tốt.
Dù là tới căn cứ cũng có người nịnh bợ.
Sau khi ăn xong họ cũng không đi vội.Về cách xưng hô tổ phó này, Lý Thanh Chính chẳng thấy có gì bất ổn cả.Lý Thanh Chính chỉ Nhâm Tiểu Túc lái xe trên một mảnh đất trốn:- Đây là hộp số xe.
Ngươi chỉ cần canh thời gian rồi giẫm đạp hợp lý là được, không khó để xác định xe chạy với tốc độ bao nhiêu đâu.Tầm một tiếng sau, Nhâm Tiểu Túc đã xiêu vẹo lên đường, chỉ cần không đổi số, hắn vẫn có thể chạy xe rất tốt.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc có chút khó ở.Lúc trước hắn không học được cách lái xe đạp.
Khi đó hắn một mực đổ tội cho cung điện.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, cái giá để có được khả năng phục chế hẳn là hắn không thể học được một kỹ năng nào đó.Chung quy muốn có được cái gì cũng phải trả giá, Nhâm Tiểu Túc hiểu.Vì thế không học được cách lái xe đạp không phải do hắn đần mà vì cung điện không cho hắn học.Nhưng hiện tại xem ra… hắn học không được không phải cung điện có vấn đề mà là Nhâm Tiểu Túc hắn có vấn đề!Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc khó lòng tiếp nhận…Buổi chiều, Lưu Thái Vũ vụng trộm uống chút rượu trong trạm gác rồi lên đường.Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, người quản lý tư quân còn uống rượu thì quân đội Lý thị chiến đấu kiểu gì?Lần nữa xuất phát, Nhâm Tiểu Túc kiên trì để hắn lái xe.
Người xưa có câu, rèn sắt khi còn nóng, hắn muốn nhân lúc này rèn luyện nhuần nhuyễn kỹ năng lái xe vận tải.Buổi trên, người trong thùng xe cười nói vui vẻ.
Tới chiều, cả bọn nơm nớp lo sợ chẳng dám nói lời nào.
Tất cả đều nắm chặt tay vịn ở thùng xe.Nhâm Tiểu Túc lái xe rất nhanh, chớp nhoáng đã dẫn đầu trong đoàn xe.
Hắn ngồi ở đầu xe cầm tay lái.
Đây là lần đầu tiên hắn lái xe, cảm giác rất bay bổng.Sắc mặt Lý Thanh Chính ảm đạm:- Tổ trưởng, hiện tại mùa đông nên đường đi khá trơn.
Ngươi lái nhanh như thế, tới lúc phanh xe lỡ lật xe thì sao…Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát:- Vậy ta không phanh xe là được rồi?Lý Thanh Chính:- ???Lý Thanh Chính mất năm phút đồng hồ để kiếm lời nói chuyện:- Tổ trưởng, hay để ta lái xe đi.
Ta sợ ngươi sẽ mệt.Toàn bộ người trên xe đều nhiệt liệt khuyên nhủ.
Rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc mới ngồi về ghế phụ xế.
Tuy nhiên Nhâm Tiểu Túc vẫn rất vui.
Vì kỹ năng lái xe được coi là một kỹ năng bảo mạng trên đất chết này.Nhâm Tiểu Túc thầm nói với cung điện:“Kỹ năng lái xe của ta cấp mấy? Ta lái xe tốt như thế, chắc chắn là cao cấp hoặc trung cấp?”Cung điện đáp:“Kiểm tra đo lường cho ra kết quả, ký chủ không có kỹ năng lái xe.Nhâm Tiểu Túc không vui:“Ngươi nói bậy bạ gì đó.
Ta có thể lái xe, sao lại bảo không có? Phán định của ngươi có dựa vào căn cứ không học không vậy… Ngươi phán ta sơ cấp cũng được mà!Vào lúc này, bỗng nhiên Lý Thanh Chính lên tiếng:- Tổ trưởng, phía trước có chuyện.Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía trước, chỉ thấy nơi đó có quân sĩ chính quy của Lý thị cản đường, binh sĩ còn không ít.- Ở trên xe đừng xuống.Nhâm Tiểu Túc nói:- Để Lưu Thái Vũ thương lượng với họ.
Chúng ta chỉ là binh sĩ bình thường thôi.Lưu Thái Vũ chạy tới từ phía sau, đối mặt với quân nhân có bộ dáng cao cao tại thượng.
Đối phương nói:- Xe tải của các ngươi bị trưng dụng, kêu người xuống hết đi.Điều này khiến Lưu Thái Vũ bối rối:- Chúng ta phụng mệnh tới tuyến đầu Phượng Nghi.
Xe vận tải cho các người thì chúng ta đi thế nào?- Ta quan tâm ngươi đi thế nào làm chi?Sĩ quan nọ cười lạnh.Trong lúc nói chuyện, mạch máu trên người chuyển thành màu bạc, phảng phất như có gì đó ở bên trong phát ra ánh sáng:- Xuống xe hết cho ta..
Chương 242: Nhâm Tiểu Túc Có Ba Thân Phận!
Trong lúc mọi người nhìn đường gân màu bạc trên người đối phương.
Doanh trưởng Lưu Thái Vũ ngẩn người, hắn cúi đầu chẳng dám phản bác.
Vì hắn biết trước mặt mình là chiến binh tinh nhuệ nhất nội bộ Lý thị, là chiến binh nano được cả đế chế tạo ra!Chiến trường chủ yêu của Lý thị chia thành hai phần.
Một phần là tuyến đầu ở núi Phượng Nghi, giáp công với Khánh thị.
Một phần khác là tuyến đầu ở Bình Sơn, giáp công với Dương thị.
Hai chiến trường cách nhau cả trăm km.
Lúc trước Lưu Thái Vũ nhận được tin chiến binh nano đều tới Bình Sơn.
Vì hiện tại Dương thị mới là địch nhân chính của Lý thị.
Khánh thị chỉ là nhân lúc cháy nhà hôi của thôi.Cho nên Lưu Thái Vũ không ngờ đối phương sẽ xuất hiện tại đây.Chẳng lẽ họ muốn đánh Khánh thị bất ngờ nên che giấu tin tức với cả người trong nhà?Trong lòng Lưu Thái Vũ lạnh băng.
Tuyến đầu Phượng Nghi hắn sắp tới nhất định sẽ xảy ra chiến đấu!Có điều sao chiến binh nano lại không có xe.
Phải biết từ trước tới nay, trang bị được trao cho chiến binh nano đều là thứ tốt nhất.
Thậm chí họ còn chẳng cần ngồi xe vận binh mà được ngồi trên xe việt dã.Lưu Thái Vũ nhỏ giọng nói:- Trưởng quan, xe của các ngài đâu?Trong lúc nói chuyện, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua quân chương trên tay đối phương.
Trên đó có ba chữ Thần Cơ Doanh, biểu tượng nhền nhện màu trắng.Đây là Thần Cơ Doanh trong truyền thuyết của Lý thị.Quan quân của Thần Cơ Doanh kia liếc xéo Lưu Thái Vũ:- Xe của chúng ta dừng ở phía trước.
Toàn bộ binh sĩ của các ngươi đổi xe với chúng ta.
Hơn nữa cởi hết quân trang ra đây- Trời lạnh như thế, kêu chúng ta cởi đồ sẽ chết cóng đó.Lưu Thái Vũ nóng nảy nói.Kết quả quan quân kia đạp một cước rồi khom người đánh một quyền vào bụng Lưu Thái Vũ.
Lưu Thái Vũ chẳng khác nào con tôm luộc cong người nằm dưới đất, đâu tới mức không kêu ra tiếng!Quan quân Thần Cơ Doanh bình tĩnh nói:- Nói nhảm nhiều thế.Xe của đám Nhâm Tiểu Túc cách đám người này gần nhất.
Vì thế họ cũng nghe được nội dung đối thoại của đám Lưu Thái Vũ.
Lúc nghe được đối phương muốn họ cởi quân trang ra, Nhâm Tiểu Túc cũng ý thức được, chỉ sợ đám chiến binh này muốn ngụy trang thành binh sĩ tư quân để đi tiếp!Kỹ thuật nano của Lý thị luôn bị chú ý.
Hiện giờ phải lên chiến trường chân chính, Khánh thị và Dương thị là uy hiếp lớn của những chiến binh nano này.Lý thị biết rõ trong quân của họ có gián điệp nên Thần Cơ Doanh muốn tấn công Khánh thị thành công phải che dấu hành tung của mình.Binh sĩ Thần Cơ Doanh đi tới xe tải, một người dẫn đầu nói với đám Nhâm Tiểu Túc:- Xuống xe, cởi quân trang.Nói tới đây, người nọ bỗng nhiên ngây người.
Vì hắn phát hiện đám Nhâm Tiểu Túc không mặc quân trang.Nhâm Tiểu Túc vui vẻ, này chẳng phải đúng dịp à.
Họ đâu có được phát quân trang…Người nọ buồn bực nói:- Quân trang của các người đâu?Nhâm Tiểu Túc ủy khuất giải thích:- Chúng ta không được phát quân trang, không riêng gì quân trang, ngay cả súng ống cũng chẳng có…Người nọ sửng sốt nữa này.
Họ chưa từng tiếp xúc với đám tư quân này, căn bản không biết những gì tư quân gặp phải.Người vừa đánh Lưu Thái Vũ tức tới cười.
Hắn nhìn Lưu Thái Vũ trên mặt đất:- Các người cắt xén quân lương quá đáng rồi! Lý thị nuôi các người là để các người làm sâu mọt đục khoát tập đoàn sao?Nói xong, hắn tức giận tới đạp lên đầu Lưu Thái Vũ, khiến Lưu Thái Vũ đau tới hôn mê bất tỉnh.Thật ra, vị chủ quản của Thần Cơ Doanh này cảm thấy kế hoạch của hắn rất chu đáo và chặt chẽ.
Họ giả trang thành tư quân tới chiến trước sẽ tránh được sự chú ý của gián điệp.
Sau đó họ có thể vào núi bao vây Khánh thị, đánh cho Khánh thị một trận trí mạng.Vì tố chất của chiến binh nano cực kỳ cường hãn.
Binh sĩ bình thường không cách nào đi kịp họ, họ có thể đi với tốc độ nhanh hơn.
Vì thế Thần Cơ Doanh đánh úp Lý thị một cách bất ngờ.Kế hoạch này đã được bộ chỉ huy đồng ý.
Mọi người cảm thấy, tất cả đều tập trung về phía Dương thị, cho nên việc đánh lén Khánh thị rất dễ thành công.Nếu Khánh thị có sơ hở, đương nhiên Dương thị sẽ lợi dụng lúc này cướp đoạt nhiều lợi ích hơn.Ba tập đoàn phát động chiến tranh, nguyên nhân cuối cùng chỉ vì lợi ích.
Trên chiến trường, ai sở hở đầu tiên sẽ chịu công kích mãnh liệt nhất.Cho nên kế hoạch này tuy không hoàn mỹ nhưng cũng xem như kì binh.
Kết quả Thần Cơ Doanh tuyệt đối không ngờ tới, bước đầu tiên của kế hoạch lại hỏng tới một nửa.Vừa nhìn quân trang trên người họ liền biết là người của Thần Cơ Doanh.
Dù tư quân có che dấu đi nữa cũng không thoát khỏi sự quan sát của họ.- Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?Một người trong Thần Cơ Doanh hỏi.Chủ quan Thần Cơ Doanh khẽ cắn môi:- Chúng ta đổi thường phục của họ, để họ mặc quân trang tiếp tục đi tới núi Phượng Nghi.
Để gián điệp trong quân đội tập trung lực chú ý lên người họ.Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên.
Như thế hắn vừa là tư quân, vừa là binh sĩ của đội điều tra đặc biệt, vừa là người của Thần Cơ Doanh, có tới tận 3 thân phận.Nhâm Tiểu Túc không sợ thân phận của mình quá nhiều.
Nói chung có nhiều thân phận càng dễ làm nhiều chuyện.Người đánh Lưu Thái Vũ bất tỉnh thấp giọng nói:- Tiếp tục đi tới núi Phượng Nghi.
Sau đó thủ ở đó mười ngày.
Nếu không làm xong, các người chờ ra tòa án quân sự đi.
Ta sẽ phái 5 chiến binh nano đi theo các người, tránh cho các người làm hỏng việc.Nói xong, chủ quản Thần Cơ Doanh đeo cho Lưu Thái Vũ một cái vòng tay điện tử.
Vừa đeo lên cổ chân, còng tay bỗng lóe ánh đèn đỏ.
Dường như để định vị vị trí của Lưu Thái Vũ.Nhưng e rằng còng tay này không chỉ có công năng định vị đơn giản như thế.
Bằng không sao đối phương chịu để Lưu Thái Vũ tiếp tục chấp hành mệnh lệnh quản lý của họ?Đã có máy giám sát, lại có thêm chiến binh nano đi cùng.
Đây cũng coi như mua hai cái bảo hiểm cho kế hoạch này.Thần Cơ Doanh quyết định tạm thời thay thế tư quân là vì, mọi người đều biết lực lượng tư quân là cái dạng gì, vì thế họ khinh thường cài gián điệp vào tư quân cả.Hơn nữa, dù tạm thời họ khiến kế hoạch tác chiến của binh sĩ tác chiến, thế nhưng đối với toàn cục cũng không xảy ra ảnh hưởng gì.Chủ quan của Thần Cơ Doanh lạnh lùng nói:- Hôm nay, các ngươi cắm trại tại đây.
Ngày mai hãy xuất phát.Nhâm Tiểu Túc cũng rất ngạc nhiên.
Số lượng chiến binh nano trước mắt chắc chắn không phải tất cả lực lượng của Thần Cơ Doanh.
Chung quy hắn không thấy Lâm Tề và đội trưởng Chu đâu cả.Cũng không biết hắn có cơ hội thu thập thêm một tí người máy nano không.Lúc này, Lý Thanh Chính hỏi:- Chúng ta thật sự phải đổi trang phục với Thần Cơ Doanh ư?Nhâm Tiểu Túc gật đầu:- Là chuyện tốt mà.Lý Thanh Chính nhìn ánh mắt hào hứng bừng bừng của Nhâm Tiểu Túc:- Tiểu Túc, có phải ngươi có kế hoạch gì không? Nói cho mọi người biết một chút.- Đổi quân phục xong…Nhâm Tiểu Túc nói:- Khi tới căn cứ chúng ta có thể ăn ngon một bữa!Cả bọn đều chấn kinh, không ngờ sau khi đổi Thần Cơ Doanh xong.
Chuyện đầu tiên Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới là tới căn cứ ăn uống?!Lý Thanh Chính phát hiện.
Dù cho Nhâm Tiểu Túc thân phận gì, hắn cũng có thể lợi dụng vô cùng thoải mái….
Chương 243: Ăn Uống Miễn Phí
– Tiểu Túc, chúng ta làm vậy không sao chứ?Lý Thanh Chính thấp giọng nói.
Hiện tại hắn rất sợ.Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu đi vào rừng.
Quần áo trên người họ đã đổi thành quân trang của Thần Cơ Doanh.
Mà binh sĩ của Thần Cơ Doanh đã rời đi, chỉ để lại năm binh sĩ giám sát tư quân tới tuyến đầu đúng hạn.Hiện giờ, tất cả tư quân đều mặc quân phục của Thần Cơ Doanh.
Ngược lại năm chiến binh nano ở lại thì mặc tranh phục của binh sĩ bảo hành công trình, xem lẫn vào đám người.Trang phục của binh sĩ sửa chữa đã được chuẩn bị từ trước, phù hợp với tình huống của họ.Tiền lương của binh sĩ bảo hành công trình khá cao.
Trong quân đội lại có vài người biết sửa xe.
Vì thế Lưu Thái Vũ liền nuốt riêng quân lương, y phục là phía trên phát miễn phí.
Nếu chỉ phát tiền thì chắc Lưu Thái Vũ cũng nuốt luôn rồi.Hiện giờ, oán niệm của tư quân với Lưu Thái Vũ rất lớn.
Chung quy họ ăn không no uống không đủ, oán khích tích lũy mấy tháng trời mà thành.Lúc trước ở trạm gác, chuyện nửa túi gạo là cát không phải đều do Lưu Thái Vũ sai người làm đó à.Nhâm Tiểu Túc dẫn theo đám Lý Thanh Chính đi tới căn cứ phía trước, vừa đi vừa nói:- Ngươi sợ cái gì?- Lỡ có binh sĩ của Thần Cơ Doanh phát hiện chúng ta rời khỏi đội ngũ?Lý Thanh Chính do dự.- Sợ cái gì.Nhâm Tiểu Túc chẳng chút sợ hãi:- Năm người phải xem gần một ngàn người.
Hiện tại họ không nhận ra thiếu người đâu.
Chúng ta lựa cơ hội tốt mới rời đi, tới khi họ thăm dò tình huống tư binh, lúc đó mới không tiện hành động đó.Lý Thanh Chính phát hiện lá gan Nhâm Tiểu Túc rất lớn.
Nhưng không thể không nói, Nhâm Tiểu Túc phân tích rất có đạo lý.Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:- Hơn nữa ngươi nghĩ đi.
Chúng ta chỉ đi ăn một bữa cơm thôi.
Người trong chỗ cắm trại không có quân lương, chúng ta tự đi tìm quân lương là chính đáng mà.
Chúng ta đang phân ưu cho trưởng quan đó!- Cũng đúng nha.Lý Thanh Chính phụ họa:- Lỡ người ở căn cứ nhìn ra thân phận của chúng ta thì sao?- Không sao đâu, lát nữa các ngươi đừng lên tiếng, cứ để ta nói.Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp.Đồng đội bên cạnh im lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Trong lòng tự nhủ, họ chưa từng thấy Nhâm Tiểu Túc sợ chuyện gì cả…Vị trí tư quân hạ trại chỉ cách căn cứ vài cây số.
Lúc trước họ rời khỏi căn cứ chưa được bao lâu đã gặp Thần Cơ Doanh.Không vì cự ly gần, Nhâm Tiểu Túc sẽ không dẫn mọi người đi.Đến căn cứ, binh sĩ canh gác lập tức can đám Nhâm Tiểu Túc lại.
Lý Thanh Chính vừa tính tiến tới thương lượng lại thấy Nhâm Tiểu Túc đạp một cước khiến người nọ văng ra:- Người của Thần Cơ Doanh ngươi cũng dám cả, lá gan ngươi lớn rồi hả?Buổi trưa, lúc họ tới căn cứ ăn cơm, kết quả vừa tiến vào bị châm chọc khiêu khích, bảo lưu dân không đáng được ăn cơm ở đây.Hiện tại Nhâm Tiểu Túc nắm bắt cơ hội, tất nhiên sẽ không mềm lòng.Binh sĩ trạm gác thấy quân chương bên cánh tay của Nhâm Tiểu Túc, ngay cả rắm họ cũng chẳng dám thả.
Nhâm Tiểu Túc nghênh ngang đi vào….Vừa vào nhà ăn, đám Nhâm Tiểu Túc ngửi được mùi thơm của đồ ăn!Quân đội Lý thị xuất phát ra tuyền đầu rất nhiều, không chỉ đi tới mà còn từ tuyến đầu đi về nữa.
Vì thế thức căn cứ luôn có 24/ 24.
Thậm chí còn có nước ấm cho doanh trại nữa.Một đám đầu bếp đang xào rau, đám Nhâm Tiểu Túc cầm mâm inox đi tới, tùy tiện lấy cơm, thịt.Người phụ trách nhà ăn thấy vậy thì đi tới.
Hắn cẩn thận nói:- Thật xin lỗi, chỗ này của chúng ta không phục vụ cho quân hàm của các người.Nhâm Tiểu Túc sững sờ, hắn không biết rõ quân quy thế nào.
Cho nên cũng không biết binh sĩ vào căn cứ sẽ ăn uống dựa vào quân hàm.
Nhất thời, đám Lý Thanh Chính không khỏi đổ mồ hôi trộm.Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc lạnh giọng nói:- Thần Cơ Doanh ta ăn cơm còn phải theo quân hàm? Có phải ngươi xem thường chúng ta không?Đám binh sĩ của Nhâm Tiểu Túc sùng bái nhìn hắn.
Mọi người không biết, vì sao Nhâm Tiểu Túc có thể khẳng khái hùng hồn nói chuyện như thế.Người phụ trách nhà ăn khép nép nói:- Không dám không dám, có điều chúng ta có thể xem giấy chứng nhận của ngài không?Nói tới đây, bên cạnh đã có vài binh sĩ tới bao vây/ Nhâm Tiểu Túc cười lạnh móc giấy chứng nhận binh sĩ của đội điều tra đặc biệt.
Hắn tới nói bên tai người phụ trách nhà ăn:- Ngươi từng thấy qua thứ này chưa? Chỉ cần thăm dò số hiệu là xong, dám tiết lộ ra ngoài thì cẩn thận cái mạng của ngươi.Người phụ trách nhìn thoáng qua giấy chứng nhận thì ngẩn người.
Sao binh sĩ Thần Cơ Doanh này lại có giấy chứng nhận của đội điều tra đặc biệt.
Điều này thật quỷ dị, người phụ trách nhanh chóng cho thủ hạ thăm dò số hiệu, kết quả máy móc hiển thị ra thông tin có thật.Người phụ trách nhà ăn bối rối.
Hắn báo việc này cho người phụ trách căn cứ.
Kết quả vị này bối rối, mọi người nghĩ, có lẽ đây là tình huống đặc thù, chuyện khác thì không nói làm gì.
Chỉ là bữa cơm mà thôi, để người ta ăn là xong việc.Nhâm Tiểu Túc vừa ăn vừa cảm khái.
Hắn có hai thân phận, cả hai đều rất dễ dùng a…Thức ăn vô cùng phong phú, chỉ là thức ăn mặn mà tới hơn 10 món.
Sau khi ăn xong, trước khi đi họ lấy mỗi người hơn mười cái màn thầu.
Một màn này khiến nhân viên nhà ăn ngây người.
Đây là chiến binh đặc biệt của Thần Cơ Doanh? Chẳng phải đãi ngộ của Thần Cơ Doanh cao lắm hả?Người phụ trách nhà ăn tự an ủi bản thân: Không phải chỉ là 30 người thôi à.
Họ cũng không cầm đi bao nhiêu đồ ăn.Nhâm Tiểu Túc dẫn đội của mình tới nơi trú quân.Đám Lý Thanh Chính không ngừng ợ, vừa ợ Lý Thanh Chính vừa nói:- Hẳn phía trước còn 4 5 căn cứ nữa.
Dù sao chúng ta cũng không sợ đói nữa.- Tổ trưởng uy vũ, chỉ với đống màn thầu này cũng đủ để chúng ta ăn mấy ngày.Từng người trong đội ngũ thay nhau tâng bốc Nhâm Tiểu Túc.
Điều này khiến lòng hư vinh của Nhâm Tiểu Túc bành trướng thật lớn.Trở lại nơi trú quân, họ vừa vặn gặp được những người khác.
Đám người kia thấy miệng đám Nhâm Tiểu Túc bóng loáng, còn cầm theo màn thầu thì một tổ trưởng tổ đội khác hâm mộ phát khóc:- Có thể cho chúng ta vài cái màn thầu không? Chúng ta nhịn đói cả ngày rồi.Đột nhiên cung điện tuyên bố nhiệm vụ:“Giúp đỡ chiến hữu giải quyết nỗi khổ đói bụng.Nhâm Tiểu Túc có phần sửng sốt, hắn nhìn tổ trưởng trước mặt, vẻ mặt ôn hòa nói:- Ta nói ngươi biết cái này, đảm bảo có thể ăn no bụng….
Chương 244: Thu Hoạch Lớn
Tổ trưởng nọ có chút sửng sốt:- Ở đâu?Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:- Tới căn cứ, chỗ đó cách chúng ta 4km.
Với quân trang này, các người có thể ăn no bụng, còn có thể mang theo một ít thức ăn nữa.Tổ trưởng nọ nhìn đám Nhâm Tiểu Túc.
Trước mắt chẳng phải là tiền lệ à.
Đám Nhâm Tiểu Túc có thể ăn, những người mặc quân trang Thần Cơ Doanh khác cũng có thể ăn.Tổ trưởng thành khẩn nói:- Cám ơn người anh em!“Điểm cảm tạ tới từ Vương Đinh Quốc, +1!”“Nhiệm vụ hoàn thành: Thưởng đồ phổ học tập kỹ năng cấp cơ sở.”Thông báo nhận được điểm cảm tạ và hoàn thành nhiệm vụ chẳng khác nào một cái bóng đèn cháy lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc.Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:- Những người khác không nói cảm ơn sao?Vị tổ trưởng nọ sững sờ, sau đó nhanh chóng kêu đám binh lính trong tổ đội của mình nói cảm ơn.
Đám binh sĩ này thật sự rất đói.
Nhâm Tiểu Túc giúp họ giải quyết được vấn đề này, vì thế đại đá số binh sĩ đều cảm ơn một cách thật lòng, thật tới không thể thật hơn.Chỉ thoáng một cái, Nhâm Tiểu Túc liền nhận được 18 cảm tạ tệ!Phải biết từ lúc bắt đầu tới nay, Nhâm Tiểu Túc đã kiếm được hơn 400 cảm tạ tệ.
Nếu hắn có thể khiến mọi người trong doanh địa cảm ơn hắn, nói không chừng hắn có thể nhận được vũ khí mới rồi!Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám Lý Thanh Chính:- Các người về lều vải ngủ trước đi, ta có chút việc phải làm.Lý Thanh Chính nghi ngờ:- Tổ trưởng, ngươi muốn làm gì?Nhâm Tiểu Túc nói một cách chính nghĩa:- Chúng ta ăn no nhưng còn rất nhiều anh em trong Thiết Nhị Doanh chưa được ăn.
Chúng ta không thể ích kỷ như thế.
Phải báo tin cho họ!Lý Thanh Chính nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong thì có phần xấu hổ.
Đột nhiên hắn cảm thấy cảnh giới bản thân chưa đủ, trong lòng thật quá hẹp hòi rồi!Lúc này, Lý Thanh Chính chủ động nói:- Vậy nhóm chúng ta chia người ra hành động, thông báo cho những người khác.Nhâm Tiểu Túc biến sắc:- Không được, các người mệt nhọc cả ngày rồi.
Phải mau chóng đi nghỉ ngơi! Mau đi đi, ta không muốn các người mệt chết!Người trong tổ đội cảm động tới phát khóc.
Trước kia mọi người cũng không phát hiện Nhâm Tiểu Túc đáng yêu như thế.
Lý Thanh Chính thầm hiểu, vì sao hắn chỉ là tổ phó còn Nhâm Tiểu Túc là tổ trưởng.
Nhìn tổ trưởng người ta giác ngộ tư tưởng cao thế nào kìa.Nhâm Tiểu Túc dẫn đám Lý Thanh Chính đi ngủ xong thì bắt đầu đi tới thông báo cho người của từng lều vải.
Lều vải được cung cấp đều là lều vải lớn, một lều có thể chưa được cả một tổ đội.Nhâm Tiểu Túc không sợ làm phiền người khác mà thông báo.
Lúc đầu mọi người đều nghi ngờ.
Nhưng khi Nhâm Tiểu Túc móc màn thầu còn ấm ra, cả đám đều tin!Các tổ đội tác chiến được Nhâm Tiểu Túc thông báo cho đều cảm thấy hắn là người tốt… Chỉ là việc bắt họ nói cảm ơn có chút kỳ cục mà thôi…Nhâm Tiểu Túc đếm đếm cảm tạ tệ của mình.
Mắt thấy mới qua một tiếng mà số cảm tạ tệ của hắn đã là 900.
So với thu hoạch trong quá khứ thì nhiều hơn nhiều!Quả nhiên, khi người ta đói bụng, mong muốn đối với thức ăn luôn chân thành hơn hết…Nhâm Tiểu Túc xốc lều vải tiếp theo lên:- Các người đói không, ta biết chỗ này…Bấy giờ, năm chiến binh nano lẳng lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh cười:- Ha ha, không có gì đâu, quấy rầy rồi.Khinh thường a!Lều vải trong doanh trại giống nhau y đúc, ai mà biết được bên trong lều vải là người nào chứ?Lúc này, chiến binh nano vọt ra khỏi lều:- Đứng lại! Vừa rồi ngươi tính nói gì!Có điều vừa nói xong, họ liền phát hiện rất nhiều lều trại bị sốc rèm che lên, bên trong chẳng có bóng người.Năm chiến binh nano nhanh chóng xem xét một vòng.
Ngay sau đó, họ không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Quân doanh trống hết một nửa mà họ chẳng phát giác gì!Đúng vào lúc này, đám tư quân vừa ăn no trở về.
Đám người kia kề vai sát cánh mà đi, có người trong miệng còn ngậm cây tăm.Không chỉ thế, trong túi vốn trống rỗng của họ nay đựng không ít đồ.Chiến binh nano đi tới trước mặt đám người.
Thời điểm đám tư quân phát hiện chiến binh nano đang đi tới thì bị dọa tới ngây người.
Một binh sĩ nano lạnh giọng hỏi:- Các người đi đâu?Một người nơm nớp lo sợ trả lời:- Chúng ta tới căn cứ ăn cơm.Câu trả lời này khiến chiến binh nano trả lời:- Chỉ ăn cơm đơn giản như thế?Liên tiếp nhiều người cơm nước no đủ quay về.
Kết quả tất cả đều bị phạt.Các chiến binh nano có chút băn khoăn, một tên trong số đó cười lạnh nói:- Tự ý rời khỏi doanh trại, các ngươi có biết đó là tội gì không?Nói xong, hắn đánh rớt màn thầu trong tay vài người, dùng chân đạp nát mấy cái màn thầu kia:- Ngươi, ngươi, ngươi!Chiến binh nano chọn ba người:- Cầm màn thầu này lên ăn cho ta!Tư quân bị điểm trúng cũng chẳng đám nói gì, lập tức cầm màn thầu dưới đất nhét vào miệng.Chiến binh nano nhìn họ:- Là ai bảo các người tới căn cứ ăn cơm?Vừa nói xong, chiến binh nano chấn kinh.
Ánh mắt mọi người dường như đều dừng trên người Nhâm Tiểu Túc….Không chỉ thế, có người còn chủ động đứng ra chỉ vào Nhâm Tiểu Túc.Cho nên, tất cả quân doanh đi ăn cơm đều là Nhâm Tiểu Túc kêu…Như thế cũng tốt, xử phạt một mình Nhâm Tiểu Túc là được, sẽ không khiến đám người kia làm phản.Kỳ thật những chiến binh nano này cũng rất bất đắc dĩ.
Nếu chỉ một hai người thì không sao.
Họ có thể trách phạt hết.
Có điều hiện tại người bị phạt quá nhiều, vạn nhất khiến đám tư quân làm phản thì sao?Cho nên, xử phạt một người để giết gà dọa khỉ là cách tốt nhất.Thế nhưng có một số việc binh sĩ của Thần Cơ Doanh không ngờ tới.
Hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc buồn bực nói:- Vì sao ngươi báo cho những người khác tới cứ địa ăn cơm?Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc:- Thịt kho tàu và đùi gà ở căn cứ ăn rất ngon a.Quan quân Thần Cơ Doanh:- …Trong lúc nói chuyện, sắc mặt quan quân Thần Cơ Doanh thay đổi.
Hắn quyết định đêm nay sẽ chọn Nhâm Tiểu Túc để lập uy!Chỉ là lúc này Nhâm Tiểu Túc khẽ nói với một quan quân Thần Cơ Doanh:- Nói chuyện riêng một chút nào.Quan quân Thần Cơ Doanh khó hiểu đi tới đối diện Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc không chút do dự đưa ra giấy chứng nhận sĩ quan của tổ điều tra đặc biệt:- Ta hoài nghi trong quân doanh có gián điệp của Khánh thị.
Yêu cầu các ngươi phối hợp lùng bắt.
Có điều bây giờ ta còn chưa có manh mối.
Việc này ta biết ngươi biết, đừng để người thứ ba biết….Quan quân Thần Cơ Doanh:- …Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, dù sao mưu đồ của Hồ Thuyết và Lý Thần Đàn quá nhiều.
Chính hắn cứ úp nồi đối phương là được, có sẵn nồi, ngu sao không úp.Sự việc xảy ra một đêm này khiến quan quân Thần Cơ Doanh khó lòng theo kịp.
Hắn cảm thấy bản thân cần có thời gian tiếp thu…Sĩ quan của tổ điều tra đặc biệt vì tra gián điệp của Khánh thị mà bảo mọi người tới căn cứ ăn cơm?Mấy chuyện này có liên quan quái gì tới nhau đâu!Tổ điều tra đặc biệt là một trong những phòng mà ngay cả Thần Cơ Doanh cũng phải kiêng kị.
Chung quy Thần Cơ Doanh không có can đảm nói trong đội của mình không có bất kỳ gián điệp nào.Mà tội gián điệp là tội nặng nhất trong thời gian chiến tranh diễn ra..
Chương 245: Bỏ Xe Đi Bộ Lên Núi
Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc ôn hòa hỏi:- Ngươi có quân hàm gì? Tên gì?Chiến binh nano nọ nói:- Trung úy, Đổng Minh Suất.Nhâm Tiểu Túc vỗ vỗ vai chiến binh nano:- Ừ, ta là thượng úy.
Biểu hiện của ngươi rất tốt, mau về ngủ đi.Chiến binh nano yên lặng gật đầu.
Hắn thầm nhớ kỹ số hiệu trên giấy chứng nhận của Nhâm Tiểu Túc.
Tên này tính về lều sẽ kiểm chứng lại, để coi đến cùng thằng này có phải người của tổ điều tra đặc biệt không.Lúc này, chủ quan của căn cứ nhìn phòng ăn hỗn độn mà yên lặng không nói nên lời.
Người phụ trách nhà ăn thấy thế thầm thăm dò:- Trưởng quan, Thần Cơ Doanh này có điểm là lạ, cơm ăn hơi nhiều….Không chỉ ăn hơi nhiều, mà là trước khi đi còn cầm theo đồ ăn, điều này không khỏi khiến người ta nhức trứng.Lúc đám Nhâm Tiểu Túc tới ăn cơm, mọi người cảm thấy chỉ 30 người thì có thể ăn được bao nhiêu? Kết quả họ ăn rất là “bao nhiêu” đó.Về sau lại có điểm kỳ quái, những người này ăn bữa khuya xong lại chỉ thêm chiến hữu tới là sao?Đột nhiên, một binh sĩ chạy từ ngoài vào, chủ quan căn cứ hỏi:- Chứng thực thế nào?Binh lĩnh kia chần chờ nói:- Ta đã báo cho Thần Cơ Doanh và tổ điều tra đặc biệt rồi.
Kết quả hai bên đều trả lời… chúng ta không có thẩm quyền để hỏi.Kỳ thật câu trả lời này là một dạng âm thầm chấp nhận.
Nếu những người tới ăn cơm là giả, e rằng phía trên đã sớm nổi giận lôi đùng mà đi điều tra rõ ràng.Chủ quan căn cứ không biết, trong nháy mắt khi Thần Cơ Doanh nhận tin, họ liền biết đó chỉ là đám tư quân mà thôi.
Có điều vì không để kế hoạch bại lộ, họ chỉ có thể xoa mũi chịu trận.Còn phía Hồ Thuyết… đã là thói quen rồi.Kỳ thật chủ quan Thần Cơ Doanh cũng chẳng quan tâm đám tư quân đó ăn bao nhiêu thức ăn.
Dù sao thứ đám người đó ăn cũng chẳng phải quân lương của họ.
Thứ họ để ý là vì sao tổ điều tra đặc biệt lại tra gián điệp trong đội của họ.Đối với việc này, Hồ Thuyết cũng đã quen…Nhâm Tiểu Túc trở về lều trại.
Mọi người kinh dị vì Nhâm Tiểu Túc không bị trách phạt, thế nhưng họ không dám hỏi.Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc có lòng tốt nói họ biết cách để ăn no.
Kết quả họ lại trở mặt bán đứng Nhâm Tiểu Túc, việc này khiến trong lòng họ có phần áy náy.Trần Vô Địch ngồi trong lều vải hỏi Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ, ngươi quan tâm họ làm gì? Rõ ràng ngươi đã giúp họ ăn no, cuối cùng lại chẳng ai đứng ra nói chuyện vì ngươi.Một khắc này, Trần Vô Địch tính sẽ giết ra một đường máu cho Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại dùng giấy chứng nhận thượng úy tự giải vây cho mình.Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:- Quan tâm chứ, đây cũng là chuyện nằm trong dự liệu của ta.- Ta không cảm thấy sư phụ tức giận:Trần Vô Địch nhỏ giọng nói:- Vậy mà ta rất tức a.
Bây giờ vẫn tức lắm.
Về sau nhớ lại hẳn vẫn tức giận.
Còn có những chuyện trước kia, đám ác nhân nọ.Nhâm Tiểu Túc cười cười:- Không sao đâu, họ không làm gì được chúng ta.- Ừ.Trần Vô Địch gật đầu:- Sư phụ ngủ đi, ta canh ca đầu.- Được.Nhâm Tiểu Túc nói xong liền nằm ngáy o o… Có Trần Vô Địch canh gác, hắn không sợ bị người đánh lén.
Trong lều vải này, người hắn có thể tin tưởng chỉ có mỗi Trần Vô Địch cùng tám nam sinh, ngay cả Lý Thanh Chính hắn cũng không tin.Sự tin tưởng với Trần Vô Địch là tích lũy từng điểm mà có, với đám nam sinh kia cũng thế.
Khi ở hàng rào 109, họ chưa từng bán đứng hắn.Đương nhiên, tin tưởng nhất vẫn là Trần Vô ĐịchĐám Lý Thanh Chính nhìn Nhâm Tiểu Túc, nhất thời họ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc thật rộng lượng.
Đêm nay nhiều chuyện xảy ra như thế mà vừa nằm xuống hắn đã ngủ.
Mà Trần Vô Địch thì ngồi xếp bằng bên người Nhâm Tiểu Túc, cấm bất kỳ kẻ nào tới gần, ai cũng không được.Hừng đông, quan quân Trần Vô Địch hành động như tối qua chưa xảy ra chuyện gì, họ tiếp tục dẫn theo đám tư quân lên đường.Núi Phượng Nghi, núi Than Đầu, núi Song Long là tuyến đầu có diện tích khá dài.
Nếu chiến trận thật sự xảy ra ở đó, những ngọn núi ấy sẽ là đường chính là Khánh thị tiến tới xâm lấn Lý thị.
Vì thế Lý thị mới cần một lượng lớn tư quân bổ sung vào chỗ trống đó, cũng như làm pháo hôi.Nghe nói phương bắc núi Song Long từng có một tòa thành thị trước tai biến, đó là chỗ tam giang giao nhau, ở thượng du từng có một tòa đập lớn.Có điều từ sau tai biến không ai quản lý nên cửa đập chưa từng được mở.
Cuối cùng đập lớn vỡ đê, sông ngòi thay đổi tuyến đi, cứng rắn biến một thành thị phồn hoa thành một vùng nước mênh mông.Đến ngày hè, khắp nơi vì hơi nước bốc lên nhiều mà mây mù lượn quanh, mưa dầm dề liên tiếp.Bây giờ là mùa đông, hơn nữa mùa đông ngày càng lạnh, có vài nhánh sông nhỏ cũng bị đông cứng.Lần nữa xuất phát, mọi người đụng phải một vấn đề khó giải.Thần Cơ Doanh thật sự đã lái xe vận tải của họ đi.
Đám tư quân cứ nghĩ là lấy xe đổi xe, có điều họ quên một chuyện, đa số tư quân không được huấn luyện lái xe, người lái xe được chỉ là số ít…Cho nê một chiếc xe vận tải chở được 30 người.
Mọi người có thể lái xe lên đường, trên xe có thừa người lái xe thì thay phiên nhau lái được.Nhưng hiện tại là xe việt dã… Số người biết lái xe không đủ a…Quan quân Thần Cơ Doanh đứng trước một đống xe việt dã có chút ngơ ngác.
Vì sao kế hoạch của họ luôn có vấn đề nhỉ.Bất quá quan quân Thần Cơ Doanh cũng là người quyết đoán.
Hắn dứt khoát nói:- Bỏ xe đi bộ, vào trong núi không cần đi đường lớn.
Có thể giúp chúng ta che đậy hành tung!Nhâm Tiểu Túc hiểu được quyết định này.
Đi trong núi khiến mọi chuyện bí mật hơn.
Nếu gián điệp phát hiện Thần Cơ Doanh cố ý không đi đại lộ mà đi trong núi để giấu kín hành tung, e rằng sẽ càng bị thu hút về bên này hơn.Nhưng vấn đề ở chỗ, Nhâm Tiểu Túc vừa học lái xe, kết quả bây giờ không cần nữa?Hơn nữa, với tố chất thân thể đám tư quân này, để họ đi đường níu đoán chừng có gần một nửa không thể tới nơi đúng hạn.Bấy giờ, đột nhiên Trần Vô Địch hỏi:- Nếu chúng ta đi vào núi, gián điệp không phát hiện hành tung chúng ta thì sao?Nhâm Tiểu Túc thiếu chút nữa vỗ tay:- Hỏi thật hay.Phải biết, gián điệp cũng không rảnh mà vào núi làm chi.
Họ nhất định trà trộn vào đám binh sĩ đi đường lớn.
Cho nên còn một khả năng là gián điệp căn bản không biết trong núi sẽ có người…Vì quá bí mật…Quan quân Thần Cơ Doanh bị chặn họng nửa ngày:- Ta nói đi là đi!Dù Nhâm Tiểu Túc là người của tổ điều tra đặc biệt cũng không thể ảnh hưởng kế hoạch tác chiến của họ.
Ngươi có thể tra gián điệp nhưng đánh trận thế nào là nằm trong tay Thần Cơ Doanh họ!Tuy Thần Cơ Doanh không muốn đắc tội tổ điều tra đặc biệt, có điều nếu kế hoạch có vấn đề, người chịu trách nhiệm sẽ là tổ điều tra đặc biệt hay Thần Cơ DoanhĐương nhiên, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng không quá để ý trách nhiệm có thuộc về tổ điều tra đặc biệt hay không….
Chương 246: Tại Nơi Trú Quân Của Khánh Thị
Tuyến đầu núi Đại Bình và núi Tiên Lâm có đầy đồn trú của Khánh thị.
Trong sơn cốc có một gò đất, có thể thấy được nơi đó có đầy lều vải màu đen.
Mà nơi này là đường trọng yếu, điểm then chốt trong việc di chuyển bên trong cả sơn mạch.Đường núi cũng không phải đường đất, Khánh thị đã tu sửa nó thành đường xi măng.
Chỉ nhìn nền đường là nhìn ra được Khánh thị đã sớm chiếm giữ nơi này.Đây là đường hướng tới phía nam mà Lý thị phải đi qua, muốn đánh Lý thị phải đi qua nơi này.Mâu thuẫn của ba tập đoàn không phải ngày một ngày hai, Khánh thị chuẩn bị cực kỳ phong phú, bao gồm cứ địa cùng công sự phòng ngự trong núi cũng đã được là xong.Bấy giờ, hai chiếc xe việt dã lái tới từ hướng đông bắc.
Khánh Chẩn và La Lam ngồi trong xe nhìn cảnh sắc bên ngoài.
Khánh Chẩn cười nói:- Nên bảo vệ tốt nơi này.
Nếu nơi này là trận địa, chẳng phải con đường này trở thành đồ ăn dâng lên miệng người khác rồi.
Đối phương hoàn toàn có thể tiến quân thần tốc không chút trở ngại.- Yên tâm, không sao đâu.Bí thư Chu ngồi ở ghế lái phụ lạnh lùng nói:- Khánh Chẩn, để ngươi là cố vấn coi như cho ngươi lấy công chuộc tội.
Hi vọng ngươi suy nghĩ thật kỹ về quyết định của đoàn chủ tịch, đừng tùy ý làm bậy nữa.Khánh Chẩn bình tĩnh cười nói:- Lấy công chuộc tội? Khánh Chẩn ta có tội gì?Binh sĩ lái xe chẳng khác nào người điếc, hắn chỉ dám lái xe mà chẳng dám làm gì khác.
Bí thư Chu thì cau mày, chẳng biết đang nghĩ gì.Xe việt dã đã chạy chừng vài chục km vào núi.
Cuối cùng đến một nơi đóng quân khổng lồ.
Lúc đi qua đồn biên phòng, bí thư Chu đưa giấy chứng nhận của mình ra, đối phương thấy giấy chứng nhận mới thả cho họ đi.Khánh Chẩn nhìn bố trí xung quanh doanh trại:- Có chút lỏng lẻo.- Đến rồi, xuống xe đi.Bí thư Chu nhìn Khánh Chẩn một cái:- Cách tác chiến nơi này thế nào hẳn ngươi cũng nhìn ra được, người đang tiếp quản cũng xem như là em trai ngươi, tên Khánh Duẫn.- À.Khánh Chẩn gật đầu:- Là con sên kia, khi còn bé chuyên gia khóc nhè.Lúc trước người phát hiện vật thí nghiệm mất tích chính là Khánh Duẫn.Xuống xe xong, Khánh Chẩn đi tới doanh trướng của bộ chỉ huy:- Đã để ta làm cố vấn quân sự, nếu Khánh Duẫn không nghe ta thì sao? Các người có nghĩ tới vấn đề này không.
Nếu hắn khư khư cố chấp, chẳng lẽ ta vẫn phải chịu trách nhiệm với quyết định của hắn ư?Bí thư Chu nhíu mày càng sâu:- Khánh Chẩn, ngươi lại muốn chơi đùa kiểu gì thế.
Hắn là binh chủ trướng, nếu không may có vấn đề gì hắn sẽ là người gánh trách nhiệm chủ yếu, nhưng ngươi, thân là cố vấn quân sự.
Nếu cuộc chiến thất bại, ngươi dám nói ngươi không có trách nhiệm gì ư? Đều là vì sự nghiệp của Khánh thị, ta hy vọng ngươi có thể để tâm một chút, đừng cố tình lười biếng.Kỳ thật chuyện các thành viên của đoàn chủ tịch lo nhất là để Khánh Duẫn đơn độc đối mặt với sự công kích của hai tập đoàn khác.
Chung quy, kinh nghiệm tác chiến của Khánh Duẫn vẫn không bằng Khánh Chẩn.
Hơn nữa, bàn về chiến tranh trí tuệ, xác thực trong toàn Khánh thị không ai so được với Khánh Chẩn.Rất nhiều người từng cho rằng tập đoàn lớn, nhiều người như vậy, cho ra cường tướng cũng là chuyện dĩ nhiên.
Nhìn chung trong lịch sử, danh tướng giành được thiên hạ có mấy vị.
Căn bản có nhiều người là thiên phú dị bẩm hơn xa những người khác mới có được thành tựu như vậy.Thế nhưng, điều họ lo lắng hơn là, trước trận Khánh Chẩn bị áp chế nhuệ khí nên có chút hung ác.
Vạn nhất Khánh Chẩn ra tới tiền tuyến lại xuất công không xuất lực thì cũng ảnh hưởng đại cục.Không phải đoàn chủ tịch ngu xuẩn, chèn ép nhân tài.
Mà là họ đã quen thói nhân tài cũng phải cúi mặt trước cỗ máy quyền lực khổng lồ.
Từng có ảnh tử ngạo khí phi phàm muốn thâu tóm tập đoàn.
Cuối cùng thì sao, chẳng phải cũng cúi đầu trở thành công cụ cho tập đoàn đó ư?Điều mà đoàn chủ tịch Khánh thị không nghĩ tới đó là, Khánh Chẩn còn kiên cường hơn thế nhiều.Khánh Chẩn cười cười đi vào trong lều vải.
Lúc quan quân trong bộ chỉ huy đang đi tới đi lui ở đó, trong tay hoặc cầm tin tình báo mới nhất hoặc đang chấp hành mệnh lệnh của Khánh Duẫn.Bấy giờ, mọi người thấy Khánh Chẩn đi vào.
Cả đám người đều khựng lại một chút.
Phảng phất như Khánh Chẩn vừa vào thì không khí trong bộ chỉ huy nháy mắt đóng băng vậy.Khánh Chẩn chào hỏi mọi người:- Không cần khẩn trương, không cần khẩn trương.
Các ngươi đang làm gì thì cứ làm tiếp đi, ta và La Lam chỉ tới xem mọi người thôi.Lúc này, Khánh Duẫn ngồi ở chỗ chỉ huy vừa thấy Khánh Chẩn thì sắc mặt âm trầm, Khánh Duẫn nhìn bí thư Chu:- Dẫn hắn tới đây làm gì?Bí thư Chu bình tĩnh nói:- Chú hai ngươi để hắn tới hiệp trợ ngươi.- Hiệp trợ ta?Khánh Duẫn cười lạnh:- Ta không cần một tù nhân hiệp trợ.La Lam nở nụ cười:- Khánh Duẫn, ngươi còn nhớ hồi bé ngươi theo mông chúng ta nghịch bùn không? Lúc La đại gia ta tham gia chiến tranh, còn chẳng biết ngươi đang nghịch bùn ở chỗ nào.Bí thư Chu cả giận nói:- Đủ rồi, Tây Nam sắp có đại biến.
Các người còn tâm tình ở đây cãi nhau như mấy đứa nhỏ.
Khánh Duẫn, hai người họ đảm nhiệm chức vụ cố vấn quân sự cho ngươi.
Ngươi thông báo cho họ biết một chút về tình huống hiện tại, tổ chức hội nghị quân sự đi.Khánh Duẫn nhìn họ một cái, nói với sĩ quan phụ tá bên cạnh:- Thông báo với các quân, mở hội nghị quân sự!Cuối cùng Khánh Duẫn cũng chẳng dám vi phạm mệnh lệnh của đoàn chủ tịch.Nếu đoàn chủ tịch đã để Khánh Chẩn làm cố vấn quân sự, hắn cũng phải phối hợp và cho họ chút mặt mũi.
Có điều, nếu phạm sai lầm, người chịu trách nhiệm không chỉ có một mình Khánh Duẫn hắn.Trong lúc họp, Khánh Chẩn một mực nhắm mắtngồi nghe.
Cũng chẳng biết hắn có nghe mấy tổ trưởng của đội tác chiến báo cáo không.
Còn La Lam, dứt khoát nằm sấp trên mặt bàn mà ngủ.Một quan quân nói:- Hiện giờ ta đóng giữ ở núi đầu tuyến núi Đại Bình, núi Tiên Lâm.
Có lẽ Lý thị và Dương thị sẽ không xâm phạm làm gì.
Lần chiến tranh này chủ yếu là do hai nhà họ mâu thuẫn…Bỗng nhiên Khánh Chẩn trợn mắt ngắt lời:- Ngu xuẩn.Trong bộ chỉ huy nhất thời yên tĩnh, Khánh Chẩn nói tiếp:- Triết lý trên chiến trường là người bên mình ra, còn lại toàn bộ đều là địch nhân.
Bằng cái gì ngươi cho rằng Lý thị và Dương thị có cừu oán thì họ sẽ không chủ động tấn công chúng ta?Âm thanh Khánh Duẫn lạnh lùng vang lên:- Lý thị khai chiến cũng vì Dương thị tranh đoạt…Khánh Chẩn vui vẻ:- Vật nếu không phải Dương thị đoạt được mà là ta cướp rồi đưa cho Dương thị thì sao? Nhớ kỹ những lời ta nói, nếu Khánh thị đã đóng quân ở đây thì nhất định trở thành mục tiêu của Lý thị.
Chúng ta phòng ngự sơ xài, e rằng sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên cho cả hai nhà.
Họ thậm chí có thể buông xuống cừu hận hai bên vì lợi ích của Khánh thị đủ để khiến họ hợp tác với nhau.Khánh Duẫn gắt gao nhìn chằm chằm Khánh Chẩn.
Hắn trở thành cái bóng của Khánh Chẩn hơn hai mươi năm.
Từ khi vào nhà trẻ, mọi người luôn nói có một người gọi là Khánh Chẩn ưu tú hơn hắn.
Lên tiểu học, trung học, đại học vẫn thế.
Cuối cùng vào quân doanh, tất cả mọi người vẫn nói, trong phương diện chiến tranh, Khánh Chẩn ưu tú hơn tất cả mọi người ở Khánh thị.Dù hắn chán ghét Khánh Chẩn thế nào, lúc này vẫn phải ngồi cùng bàn nghe Khánh Chẩn nói bàn luận chiến cuộc.
Vì hắn muốn cho đoàn chủ tịch thấy, hắn nghe lời hơn Khánh Chẩn..
Chương 247: Khánh Chẩn Đoạt Quyền
Khánh Duẫn nhìn về phía Khánh Chẩn:- Ta hy vọng người hiểu rõ một chút.
Ta mới là chủ quan nơi này, ngươi có thể nói ý kiến nhưng trong bộ chỉ huy này, không chỉ có mình ngươi là thông minh.Khánh Chẩn sửng sốt nhìn Khánh Duẫn:- Ta không nói chỉ có một mình ta thông minh, La Lam cũng vậy a.Lúc này, La Lam bị âm thanh kêu tên mình đánh thức.
Hắn ngái ngủ hỏi:- Gì? Ngươi nói gì?Khánh Chẩn cười nói:- Ta nói, trong bộ chỉ huy, trừ ta và ngươi, còn lại đều là kẻ ngu.Trong thoáng chốc, La Lam ngồi thẳng người:- Khánh Chẩn nói đúng!Sắc mặt Khánh Duẫn thoáng cái trở nên vô cùng khó coi:- Tự khoe khoang thông minh, chẳng phải ngươi chỉ là một tù nhân?Khánh Duẫn vừa dứt lời, Khánh Chẩn đã cười nói với hắn:- Nếu ngươi tiếp tục làm chủ quan ở đây thì Khánh thị coi như xong đời rồi.
Từ giờ trở đi để ta tiếp quản quyền quản lý nơi đây.
Bí thư Chu, ngươi quay về báo cho đám lão đầu tử, muốn nói chuyện gì thì đợi đánh giặc xong hãy nói.Vừa dứt lời, sĩ quan phụ tá bên cạnh Khánh Duẫn bỗng nhiên móc súng lục bên hông ra nhắm vào đầu hắn, ngón tay bóp cò súng.Tiếng súng vang lên trong lều cực kỳ chói tai.
Quan quân xung quanh muốn kinh hô nhưng tiếng hô vừa ra tới đầu lưỡi thì bị nuốt trở lại.Tâm phúc Khánh Duẫn lập tức rút súng phản kích, thế nhưng họ lại phát hiện trong doanh trướng có bốn năm người đồng loạt rút súng chỉ về phía họ.Nhất thời, người trong lều vải câm như hến.
Giờ khắc này, mọi người mới nhớ tới những chuyện về Khánh Chẩn!Đây là người điên nhất trong Khánh thị!Khánh Duẫn cẩn thận từng li từng tí, mỗi bước đi đều mong được đoàn chủ tịch yêu thích.Có điều hắn không ngờ, Khánh Chẩn lại lật đổ ván bài của hắn.Con hổ yên tĩnh của Khánh thị bây giờ đã về rừng.Bí thư Chu sợ tới choáng váng đầu óc:- Khánh Chẩn! Ngươi dám mưu sát chủ quan, ngươi dám cài người vào bên cạnh Khánh Duẫn!Khánh Chẩn nhếch miệng cười:- Bí thư Chu, khả năng cao bên người ngươi cũng có người của ta đấy.Bí thư Chu bị dọa tới chạy vọt lên xe.
Ngay cả tài xế hắn cũng chẳng dám dẫn theo mà tự mình mở khóa xe việt dã chạy đi.- Như vậy thì thanh tịnh hơn nhiều.La Lam duỗi lưng cười ha ha:- Cuộc chiến này chúng ta đánh thế nào đây?- Trước chỉnh đốn lại nội bộ đã.Khánh Chẩn nói xong thì nhìn thoáng qua Sa Bàn:- Thu gọn phòng tuyến, không cần phân tán binh lực tới núi Đại Bình.
Tổ đội chịu trách nhiệm cho việc trinh sát tiếp tục làm nhiệm vụ phòng ngừa Lý thị và Dương thị đánh lén.
Trong núi, vũ khí hạng nặng khó phát huy tác dụng lớn nhất.
Đường đi của họ không tốt bằng chúng ta, thế nhưng phải cẩn thận chiến binh nano của hai nhà đó.Khánh Chẩn tiếp tục phân pho:- Tuy ta chưa từng đụng độ chiến binh nano, cũng chẳng biết họ có bộ dáng thế nào.
Có điều chiến tranh ba nhà mà chúng ta lại không có công nghệ đó, Khánh thị rất dễ trở thành quả hồng mềm mặc người nắn bóp.
Nếu chúng ta lộ ra sơ hở trước, cuộc chiến này sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều.
Vì thế, bây giờ chúng ta không xâm phạm lãnh thổ hai nhà kia, cũng đừng phạm sai lầm.Bàn cờ này quá lớn, chỉ có kỳ thủ ít phạm sai lầm nhất mới có đủ năng lực để đi những bước cờ cuối cùng.Nói xong, Khánh Chẩn nhìn về phía La Lam:- Ngày mai ngươi qua bên Dương thị bàn điều kiện với họ, trước tiên chúng ta có thể hợp lực đánh Lý thị trước.La Lam đồng ý, lại nghe Khánh Chẩn nói với tên còn lại:- Ngươi tới Lý thị bàn điều kiện, bảo chúng ta có thể giúp họ tiêu diệt trận địa phòng ngự ở Bình Sơn của Dương thị.
Nếu ngươi thành công, quay về ta sẽ xem như ngươi đã lập đại công.Người này là tâm phúc của Khánh Duẫn, có điều Khánh Chẩn lại không giết hắn mà trao trách nhiệm này cho hắn.Sau khi mọi người rời đi, La Lam hiếu kỳ hỏi nhỏ:- Sao không cho ta đi Lý thị?- Lý thị sắp loạn rồi.Khánh Chẩn nhẹ giọng nói:- Hơn nữa nơi này có một tên điên, đi sẽ chết.Bấy giờ, La Lam mới hiểu, thì ra từ đầu Khánh Chẩn đã cảm thấy không thể liên hợp được với Lý thị, để tâm phúc của Khánh Duẫn đi chẳng khác nào bảo hắn đi chết.Khánh Chẩn nói:- Với lai, e rằng lúc này hắn đã sợ thấu xương rồi.
Những tổ đội tác chiến hắn dẫn đi đều là người của hắn, hẳn cũng là dòng chính Lý thị, để họ tới địa bàn Lý thị tự sanh tự diệt thôi.Hai mắt La Lam sáng lên:- Hay nha!Bỗng nhiên Khánh Chẩn thở dài:- Vừa rồi ta nói sai.La Lam sửng sốt:- Nói sai gì? Sai chỗ nào?Khánh Chẩn nhìn La Lam:- Kỳ thật người thông minh ở đây chỉ có mình ta thôi.
Ngươi không tính…La Lam:- ???Bấy giờ, Khánh Chẩn nhìn những sĩ quan khác:- Đi thu gọn phòng tuyến đi.
Sáng sớm ngày mai ta muốn nhìn thấy bản đồ mới.Bỗng nhiên có người do dự:- Một chi quân tinh nhuệ đã được phái tới địa bàn Lý thị.
Kế hoạch của Khánh Duẫn là dựa vào tin tức gián điệp để chặn đánh Thần Cơ Doanh, Thần Cơ Doanh luôn hành động một mình, không liên thủ với những tổ đội khác.
Vì thế Khánh Duẫn cảm thấy đó là cơ hội tốt để bóp chết Thần Cơ Doanh từ trong trứng nước.Khánh Chẩn có chút sửng sốt:Phái đi lúc nào, tới đâu?- Xuất phát được một tuần rồi.
Đích đến là đầu tuyến núi Phượng Nghi và Song Long.Quan quân kia nói.Khánh Chẩn hỏi:- Báo tin cho họ về, bây giờ không phải lúc để đi nước cờ dư thừa đó.Quan quân kia chần chờ hồi lâu:- Sợ là đã không còn kịp.…Đám Nhâm Tiểu Túc đi bộ trong núi.
Lúc này, vì nhiệt độ thấp mà tuyết đọng không tan, mọi người di chuyển cũng rất khó khăn, kết quả vừa đi được một ngày thì trời lại đổ tuyết.Lý Thanh Chính hít hít mũi:- Biết rõ có ngày hôm nay, lúc trước ta nên trốn đi cho rồi.
Nguyên lai tử thành tư quân sẽ qua được ngày tốt.
Ai ngờ bây giờ còn cực hơn… Thật hoài niệm thời gian ở còn ở trạm gác.
Cuộc sống khi ấy có khác nào làm tiên đâu!Một binh sĩ hiếu kỳ hỏi:- Khi đó các người ở rất thoải mái hả? Sao chúng ta thảm muốn chết dị vậy?Lý Thanh Chính nghe người khác hỏi thì lập tức ngậm miệng.
Hắn không thể nói cho người khác biết, trạm gác bọn họ có thịt do đàn sói đem tới.Tuyết rơi ngày càng lớn, Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn trời:- Ở nơi hoang dã, tuyết rơi lớn thế này thì ít nhất cũng kéo dài một tuần lễ.
Không thể đi tiếp được, nếu đi tiếp e rằng sẽ lạc đường.Quan quân Thần Cơ Doanh phía trước quay đầu nói:- Sợ cái gì, chúng ta có định vị GPS, không lạc đâu mà sợ! Hiện tại nghe theo ta, tiếp tục đi!Doanh trưởng Lưu Thái Vũ của Thiết Nhị Doanh bị đạp một cước ngất đi xong lại bị sốt cao.
Mọi người trong Thiết Nhị Doang cũng chẳng thể nói gì, chỉ có thể nghe lời quan quân Thần Cơ Doanh đi về phía trước.Thân phận Nhâm Tiểu Túc khá đặc thù, người của Thần Cơ Doanh từng nói chuyện với hắn.
Nếu làm lỡ quân cơ mọi người không chịu nổi.
Bấy giờ, dù là người của tổ điều tra đặc biệt cũng không thể làm trái quân lệnh.Một khắc này, Nhâm Tiểu Túc rất muốn nói hắn đang thanh tra việc buôn lậu, hiện tại chức vị Thần Cơ Doanh tiếp quản cũng có vấn đề lớn…Có điều bây giờ vẫn chưa phải lúc..
Chương 248: Thủ Đoạn Điều Tra Gián Điệp
Tuyết rơi càng lúc càng lớn.
Nhâm Tiểu Túc nhìn lên trời cảm khái.- Nghe nói khi tai biến vừa chấm dứt trời còn lạnh hơn thế này nhiều.Lý Thanh Chính đi trong tuyết, thở hổn hển nói:- Có một ông lão nói, mùa đông năm đó mọi người phải trữ lương thực từ sớm.
Lương thực không đủ thì lấy rễ cây bù vào, chẳng ai ra ngoài nổi cả.Tuyết rơi dần dày hơn mu bàn chân rồi tới mắt cá, cuối cùng cao tới đầu gối.Trận tuyết này rơi quá nhanh, quan quân Thần Cơ Doanh không khỏi do dự có nên đi tiếp không.Hắn nhìn GPS của mình, thấy GPS vẫn hoạt động bình thường thì an tâm hơn không ít.Chỉ là đi đường có chút chật vật.
Lúc này tuyết đã phủ kín đường, có người không cẩn thận dẫm vào cục đá bị thương, may mà tuyết xốp nên cũng không đến mức ngã chết người.Nhâm Tiểu Túc đón gió đi tới trước đội ngũ, hắn nói với quan quân Thần Cơ Doanh:- Không thể đi nữa, tuyết quá sâu, mọi người không đi được.Thế nhưng quan quân Thần Cơ Doanh mặc kệ điều này.
Bên trong thân thể họ có người máy nano cung cấp năng lượng.
Vì thế họ cũng không quá mệt, mà đi còn rất thong thả.
Sức lực đều có người máy nano hỗ trợ, huống chi trên người họ còn đeo theo thiết bị bổ sung năng lượng.Trang bị bổ sung năng lượng vô tuyến là trang bị chính quy, nhất định phải có khi ra chiến trường của Thần Cơ Doanh.Lúc trước, quan quân Thần Cơ Doanh nói hắn muốn đi xuyên qua bão tuyết, khư khư cố chấp.
Thời điểm này hắn mà đổi ý chẳng phải mất mặt lắm à?Một quan quân Thần Cơ Doanh lạnh giọng nói:- Nếu không đến nơi đúng hạn, người chịu trách nhiệm là ta hay ngươi?Hiện tại Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng muốn day dưa nhiều thế, hắn nói:- Thay phiên nhau mở đường đi.
Ngươi từng thấy sói đi trong tuyết bao giờ chưa? Không ngừng có thành viên thay phiên nhau mở đường, như thế người phía sau đi sẽ dễ hơn nhiều.
Từng tổ đội tác chiến thay nhau đi đầu.
Việc di chuyển sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn!Quan quân Thần Cơ Doanh nghe vậy thì xoay người nhìn thoáng binh sĩ sau lưng, họ phát hiện mọi người đi tới rất mệt mỏi.Các quan quân nhìn nhau, một người nói:- Như ngươi nói, mỗi tổ đội mở đường 15 phút, không ai được trốn việc!Mệnh lệnh này vừa hạ xuống, người trong đội ngũ như ong vỡ tổ tiến về phía trước, tạo ra một đường dài đầy chật vật.Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng thở ra, ít nhất cũng giảm bớt một tí gánh nặng, để đội ngũ có trật tự hơn.Đột nhiên, trong đầu Nhâm Tiểu Túc vang lên âm báo của cung điện:“Nhiệm vụ: Trợ giúp đồng đội bị tụt lại phía sau đuổi kịp đội ngũ.”Nhiệm vụ này vừa ra đã khiến Nhâm Tiểu Túc sững sờ.
Bây giờ có ai tụt lại phía sau đâu.
Hơn nữa lần trước đám người này còn bán đứng hắn nữa mà, mắc gì hắn phải giúp họ.Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt thấy phía sau đội ngũ có người chạy theo một đường khác.
Nhất thời Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có gì đó không đúng… Đây là đào binh chịu không nổi nên muốn chạy trốn!Lúc trước, Lưu Thái Vũ có một đội quân dùng để đốc chiến, phòng ngừa có người đào binh.Có điều hiện tại Lưu Thái Vũ lâm vào hôm nê, đội tăng cường này chẳng ai quản.
Hơn nữa binh sĩ tăng cường còn phải thay phiên khiêng Lưu Thái Vũ.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy làm không tốt, đám người kia chắc ném Lưu Thái Vũ trên đường rồi chạy trốn mất.Nhâm Tiểu Túc nhìn người đang chạy kia.
Giờ khắc này trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ: Đào binh có tính là tụt lại phía sau không?Cũng tính mà!Không ít người cũng thấy tên đào binh kia.
Khi những người khác rục rịch tính chạy trốn thì họ chợt thấy Nhâm Tiểu Túc chạy ra ngoài.
Hơn nữa tốc độ đi trên tuyết chẳng khác nào đi trên đất bằng!Chưa tới nửa phút, Nhâm Tiểu Túc đã bắt tên đào binh kia lại.
Súng ống trên người đối phương cũng phải giao nộp ra.Nhâm Tiểu Túc vừa kéo đào binh vào đội ngũ vừa nói một cách thành khẩn:- Trên núi không an toàn, ngươi chạy lung tung như thế nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?Đào binh tuyệt vọng:- Ta không trốn, ngươi buông ta ra đi.
Ta tự đi!Đào binh bị Nhâm Tiểu Túc kéo thành một đường tuyết sâu.
Kỳ thật, Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn làm vậy, dù hôm qua đối phương bán đứng hắn nhùng việc này không đáng để Nhâm Tiểu Túc chặn đường lui của người ta.Hơn nữa đào binh chỉ vì đối phương muốn sống, việc này chẳng có gì là sai cả!Cho nên Nhâm Tiểu Túc bắt đào binh lại cũng chỉ tước vũ khí chứ chẳng đánh người.Thế nhưng, Nhâm Tiểu Túc muốn hoàn thành nhiệm vụ là sai à? Hắn cũng không sai!Nhâm Tiểu Túc cũng không nói dối.
Nếu người này đi vào núi rồi lạc trong rừng thì kết quả chỉ có thể là chết.Ít nhất trước kia bản thân hắn cũng chưa dám lên núi vào trời tuyết thế này đâu.Nhâm Tiểu Túc “chào hỏi” những người khác:- Đi tiếp cho ta, không được đào binh giữa đường biết chưa!Nói xong, Nhâm Tiểu Túc đi tới trước mặt nhóm binh sĩ tăng cường:- Tuy hiện tại Nhị doanh trưởng hôn mê nhưng các người vẫn phải làm tròn chức trách của mình, biết không?Binh sĩ tăng cường đang khiêng Lưu Thái Vũ có chút ngơ ngác.
Sao tên lưu dân này quản rộng thế?Nhâm Tiểu Túc đi về phía đám quan quân của Thần Cơ Doanh:- Nếu bây giờ các người đào tẩu sẽ khiến những đội khác phát hiện kế hoạch của các người.
Vậy chẳng phải mọi chuyện bây giờ các người làm đều vô dụng rồi à.Quan quân Thần Cơ Doanh suy nghĩ nửa ngày cảm thấy đạo lý này không sai.
Họ quay đầu nói với đám binh sĩ tăng cường:- Đi, các người giám sát bọn họ.
Ai dám đào binh xử bắn ngay tại chỗ!Lý Thanh Chính nhìn bóng lưng Nhâm Tiểu Túc cảm khái:- Tuy ta không biết tổ trưởng đang tính làm gì.
Có điều năng lực lừa người của hắn thật trâu bò…Vào lúc này, trông đội bỗng có người kiệt lực ngã xuống, người đi ngang qua bên cạnh chẳng ai nhìn hắn lấy một cái.
Ngay cả các chiến hữu chung tổ đội cũng chẳng khác là bao.Nhâm Tiểu Túc thầm thở dài trong lòng.
Vốn hắn tưởng bắt đào binh lại thì nhiệm vụ đã hoàn thành rồi.
Kết quả không ngờ nhiệm vụ này khó hơn trước một chút.Không đợi Nhâm Tiểu Túc cảm khái xong, lại thêm một người nữa té xỉu.Những người này không giả bộ.
Chung quy quan quân Thần Cơ Doanh vừa họ lệnh xuống, bây giờ cố ý kéo dài khoảng cách thật sự không phải lựa chọn tốt.Nhâm Tiểu Túc đi tới người té xỉu, khiêng hắn trên vai rồi nói với Trần Vô Địch:- Đây coi như giúp người làm niềm vui, ngươi cõng người kia trên lưng, tiếp tục đi về phía trước.Nhâm Tiểu Túc một mực chờ đợi cung điện thông báo nhiệm vụ hoàn thành.
Kết quả cung điện chậm chạp không lên tiếng.Thế mà Trần Vô Địch rất cao hứng, cảm giác được làm chuyện tốt cùng sư phụ rất đã ghiền.Chưa đầy một lát sau, Trần Vô Địch đã khiêng hai người.
Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể giải thích với người khác, khí lực bẩm sinh của Trần Vô Địch khá lớn…Tuy có thể cõng hai người khá hiếm nhưng không ít lưu dân làm trong mỏ than ngoài hàng rào vẫn có thể làm được, vì thế không có gì hiếm lạ.Có điều cõng nhiều hơn nữa thì khác à nha…Quan quân Thần Cơ Doanh thấy một màn như thế thì không khỏi kinh ngạc:- Đây là cách điều tra gián điệp của tổ điều tra đặc biệt ư.
Đúng là khó nhằn mà, không trách những phòng khác nghe tới tên họ đều sợ mất mật!.
Chương 249: Trừng Phạt
Tới giữa trưa, mọi người tìm một sườn núi cản gió để nghỉ ngơi một lúc.
Màn thầu họ mang theo bên người bị lạnh tới cứng ngắc.
Có điều không còn cách nào khác, điều kiện sinh hoạt ở nơi hoang dã chỉ có vậy.Dựa theo lời tư quân mà nói, có màn thầu ăn là tốt lắm rồi.Lúc ăn lương khô, có người bỗng phàn nàn:- Cũng tại cái thời tiết mắc toi này.
Nếu phải đi tiếp thì còn gì là nhân tính nữa!- Thế ngươi có cách gì?Một tên lính cắn màn thầu đông cứng nói:- Nếu đêm qua không lấy thêm màn thầu.
Hôm nay chắc chúng ta chết đói trên đường rồi.
Với khí trời này, không có gì vào bụng sao còn sức mà đi.- Hắc hắc, khoan nói tới chuyện này.
Có điều thấy kết cục hiện giờ của Lưu Thái Vũ ta cảm thấy rất hả giận.Có người nói:- Quân lương chúng ta bị cắt xén chắc chắn vào túi cái tên Lưu Thái Vũ kia hết.- Ta cảm thấy như vậy chưa đủ.
Sao lúc trước quan quân Thần Cơ Doanh không đá chết hắn cho rồi.Một binh lính khác căm giận nói.- Nơi này cách núi Than Đầu ít nhất vài chục km.
Xa hơn về phía bắc là núi Phượng Nghi và núi Song Long.
Tuyết rơi lớn như thế thì đi biết bao giờ mới tới.Có người tuyệt vọng nói:- Hơn nữa còn có đám kia giám sát chúng ta, muốn chạy cũng không biết chạy đi đâu.- Bớt nghĩ đi.Một người nói:- Chạy? Ngươi lên núi một mình trong thời tiết này, cũng có can đảm tìm chết lắm đó.
Đi theo đoàn còn có đường sống, trở thành đào binh thì chết là cái chắc.- Ta chỉ các người cách này.Có người cười nhẹ:- Đợi lát nữa khi lên đường, đi một lúc các người giả bộ té xỉu.
Chỉ cần các ngươi xỉu, tên đần Trần Vô Địch sẽ tới cõng các người.
Có thể nghỉ được lúc nào thì nghỉ lúc đó a!Kết quả vừa nói xong hắn đã cảm thấy sau lưng mát lạnh.
Vốn nhiệt độ đã không cao, kết quả hắn lạnh tới run luôn!Có điều khi quay lại, hắn chẳng thấy cái gì cả!Kỳ quái, này là sao?Ở một phía khác, Nhâm Tiểu Túc đang cắt thịt khô cho Trần Vô Địch và đám nam sinh thì chợt thấy biểu tình Trần Vô Địch trở nên uể oải:- Làm sao thế?Trần Vô Địch nhỏ giọng nói:- Sư phụ, bản lĩnh thuận phong nhĩ của ta khôi phục rồi.Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:- Vô Địch, Tề thiên đại thánh đâu có bản lĩnh thuận phong nhĩ…Trần Vô Địch giải thích:- Ta vừa đổi phiên bản khác.- Ừ…Nhâm Tiểu Túc gật đầu, ngươi thích đổi thì đổi.
Nói thật, tới bây giờ Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng biết Trần Vô Địch là phiên bản nào rồi.Hắn tự đổi phiên bản cũng cực khổ quá a…- Sư phụ.Tâm tình Trần Vô Địch uể oải:- Ta không muốn giúp họ.- Sao thế?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:- Ngươi nghe được gì?- Họ nói, lát nữa sẽ giả bộ té xỉu rồi xem Trần Vô Địch ta là kẻ đần cõng họ đi.Trần Vô Địch nói.Vừa nghe xong, hai mắt Nhâm Tiểu Túc hơi híp lại:- Ai nói?Trần Vô Địch đáp:- Nói ra sư phụ giết người ta thì sao?Nhâm Tiểu Túc cười lạnh.- Giết thì giết, suy nghĩ nhiều làm gì.- Sư phụ…Trần Vô Địch nói:- Ta chỉ không hiểu, trên đời này sao có nhiều người ác thế.- Ác nhân tự có ác nhân trị.Nhâm Tiểu Túc che dấu tâm tư nhìn đám tư quân xung quanh.
Mấy ngày nay, đây là lần đầu hắn nghĩ tới chuyện giết người.Đầu giờ chiều mọi người lần nữa xuất phát, Nhâm Tiểu Túc không hề lên tiếng.
Đột nhiên có 5 người ngã, Nhâm Tiểu Túc đi tới bên cạnh, hắn như lơ đãng dẫm nát tay một người, người kia đau tới phát run nhưng vẫn giả bộ hôn mê không hề động đậy.Nhâm Tiểu Túc cười nói với Lý Thanh Chính:- Lấy cho ta mấy sợi dây thừng, để trong balo hành quân lúc trước đó.- Được.Lý Thanh Chính cũng chẳng biết Nhâm Tiểu Túc lấy dây thừng làm gì.
Có điều vẫn quyết đoán nghe theo.Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc dùng dây trói bắp chân năm người đó lại, cứng rắn kéo họ đi trong đống tuyếtNăm người đó thấy tình huống không đúng thì nhanh chóng đứng lên nói mình rình rồi.
Kết quả vừa đứng lên lại bị Nhâm Tiểu Túc đá một cước lên lồng ngực khiến đối phương ho ra một búng máu!Nhâm Tiểu Túc đứng trong tuyết.
Mọi người quay đầu nhìn bóng lưng hắn.
Bông tuyết bay lượn xung quanh hắn, sát ý dạt dào.Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:- Ta cho phép ngươi đứng lên chưa?Nói xong, trên mặt đất có người đứng dậy quát:- Tiếp tục cũng bị ngươi kéo chết trong tuyết, chúng ta liều mạng với ngươi!Có điều khi họ lần nữa đứng dậy lại bị Nhâm Tiểu Túc đạp ngược về.
Những người này cảm thấy chân Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào sắt thép đánh lên ngực họ.
Mà người đứng ngoài cũng không rõ tốc độ của Nhâm Tiểu Túc thế nào, nơi này tuyết lớn nên họ có chút hoa mắt.Nhâm Tiểu Túc quay đầu, nhếch miệng cười với những người khác:- Các ngươi đã là người trưởng thành.
Con đường của mình thì tự mình đi, nghe rõ chưa?Trần Vô Địch đứng trong tuyết ngơ ngác nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ…Thiếu niên đón gió tuyết đối diện hắn cười nói:- Sư phụ giúp ngươi hả giận.*Mình xin lỗi vì đã cắt ngang.
Nhưng mà có bạn nữ nào xem tới đây thì cảm thấy Trần Vô Địch với Nhâm Tiểu Túc mới là một cặp hemz? Tiểu bạch thỏ mỹ cường thụ x phúc hắc cường công?Lại thấy Nhâm Tiểu Túc kéo dây thân cột chân năm người kia bước đi.
Lý Thanh Chính đi tới:- Để ta kéo giúp ngươi.Tám nam sinh cũng đi tới:- Lớp trưởng, để chúng ta kéo giúp ngươi.Trong chớp mắt này, cả đội không ai dám mở miệng xin tha cho năm người kia.
Họ biết, chỉ sợ năm người kia làm trò chiếm tiện nghi của Trần Vô Địch mà bị Nhâm Tiểu Túc phát hiện.Có đôi khi, vài người dù lạc trong vạn ngàn người cũng như hạc giữa bầy gà khiến người khác phải chú ý tới.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc không biểu hiện điều gì nên mọi người chỉ nghĩ hắn là thiếu niên bình thường.Thế nhưng thời khắc này, tàn nhẫn của thiếu niên khiến tất cả mọi người đều sợ hãi.Bọn họ biết, chỉ sợ Nhâm Tiểu Túc đang muốn kéo năm người này từ sống thành chết!Quan quân Thần Cơ Doanh đi phía trước nhìn một màn này mà ngẩn người:- Đều nói người của tổ điều tra đặc biệt hung ác.
Lúc trước ta không tin, bây giờ ta tin rồi…Một quan quân khác lẩm bẩm:- Chờ đánh trận xong và tụ họp với những người khác.
Ta sẽ bảo chiến hữu chớ chọc người của tổ điều tra đặc biệt.
Thủ đoạn của họ cực kỳ tàn nhẫn…Kỳ thật trước kia Nhâm Tiểu Túc cũng không mở miệng nhận quan hệ thầy trò này.
Chung quy hắn chưa từng dạy Trần Vô Địch cái gì cả.
Quá trình bái sư cũng rất kỳ diệu.Nhưng từ tận đáy lòng, Nhâm Tiểu Túc thật sự rất thích Trần Vô Địch gọi mình là sư phụ.
Trần Vô Địch chẳng khác nào một mạch nước tinh khiết, thuần túy không có tí tạp chất nào.
Ai mà không thích ở chung với người như thế?Cho nên, trong lòng Nhâm Tiểu Túc đã thầm thừa nhận quan hệ thầy trò này rồi.Nhưng hôm nay, Nhâm Tiểu Túc ra mặt vì Trần Vô Địch là muốn giữ được một tia sáng cuối cùng trong tâm hồn Trần Vô Địch..
Chương 250: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Nhánh!
Xê chiều hôm đó, gió tuyết lớn tới mức vượt ngoài phạm vi thừa nhận của quan quân Thần Cơ Doanh.
Những người phụ trách mở đường vừa nhấc chân lên thì chỗ đó đã bị tuyết phủ gần phân nửa.Tuy mọi người thay phiên nhau mở đường nhưng dưới thời tiết nghiệt ngã này dù đi trên đất bằng cũng phải rất mất sức rồi.Bất quá, từ trưa tới chiều không còn ai té xỉu nữa.
Họ sợ bị Nhâm Tiểu Túc kéo đi trong tuyết từ sống thành chết.- Hạ trại đi.Quan quân Thần Cơ Doanh nói:- Đợi tuyết ngừng chúng ta lại đi tiếp.Bây giờ không phải lúc để ý mặt mũi nữa.
Không dừng lại chỉ sợ họ đều phải chết trong tuyết.Đến một bước này, nhiệm vụ của Thần Cơ Doanh cũng chẳng thể hoàn thành đúng hạn, thậm chí họ còn chưa thể tới núi Song Long.Quan quân cảm thấy họ có thể kiên trì nhưng thể chất tư quân lại quá yếu kém.Khi biết được hạ trại nghỉ ngơi, đám tư quân cảm giác như được trọng sinh.
Thân thể họ run rẩy ngồi bệt xuống đống tuyết.Nhâm Tiểu Túc rống to:- Đều đứng lên dựng lều cho ta.
Không có lều vải tránh gió đã muốn nghỉ ngơi.
Các người muốn chết trong tuyết?Kỳ thật không cần dựng lều vải vẫn có thể ngồi trong đống tuyết nghỉ ngơi.
Đào một cái hố rồi ngồi trong đó là được.
Nếu di chuyển trong tuyết mà không có lều thì đây là cách tốt nhất.Rất nhiều người cho rằng ngồi như thế sẽ rất lạnh, thế nhưng thực tế hố tuyết lại giúp giữ ấm thân thể.
Vì bên ngoài lạnh hơn trong hố tuyết.Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương Cảnh Lâm nói, một ít tộc người ở phương bắc xây nhà bằng băng, mùa đông có thể giữ ấm.Lúc này, đối mặt là uy hiếp tử vong nên mọi người vùng vẫy đứng dậy, dùng khí lực toàn thân cố gắng dựng lều vải.Có một tí tổ đội tác chiến rất thảm.
Vì đường đi nặng nề nên họ đã quăng lều vải đi từ lúc nào.Bây giờ được ở chung lều vải với người khác còn tốt.
Nếu người ta không cho họ ở chúng, vậy chỉ có thể đào một hố tuyết rồi xem thử thân thể của mình so với gió tuyết có mạnh hơn không.Nhâm Tiểu Túc nói rõ với đám Lý Thanh Chính:- Ta dượng lều cho, các người nhặt củi khô trên mặt đất về đi.
Nếu không có củi khô thì nhặt cành cây về.
Dù sao cũng phải châm lửa sưởi ấm cơ thể.
Mỗi người ăn một chén cháo nóng, bằng không chẳng ai chịu nổi đâu.- Được rồi.Mặt mũi Lý Thanh Chính bị đông lạnh tới đỏ bừng:- Giao cho ta, các huynh đệ đi theo ta ra ngoài nhặt củi.Trong quá trình bẻ cành cây, tuyết từ trên đó rơi đầy ra rất khó chịu.
Thế nhưng so với việc có thể sưởi ấm thì đây đều là chuyện nhỏ.Vào lúc này, cung điện thông báo:“Nhiệm vụ hoàn thành.
Ban thưởng đồ phổ học tập kỹ năng sơ cấp.”Cho tới giờ phút này, nhiệm vụ của Nhâm Tiểu Túc mới xem như hoàn thành.
Đại khái đây là nhiệm vụ đầu tiên khó làm nhất.Hiện tại hắn đã có hai đồ phổ.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không tính dùng, vì xung quanh chẳng ai đủ sức làm mục tiêu cho hắn dùng cả.
Nếu Nhâm Tiểu Túc gặp lại Hồ Thuyết hắn sẽ thử một chút.
Tuy đồ phổ cơ sở không thể học được kỹ năng siêu phàm nhưng chắc chắn trên người Hồ Thuyết có không ít kỹ năng mà Nhâm Tiểu Túc cần.
Nếu may mắn, hắn có thể lấy được thứ tốt.Bất quá cung điện vẫn tiếp tục thông báo:“Nhiệm vụ chi nhánh hoàn thành.
Mở khóa thương phẩm mới của máy bán hàng tự động, hạt giống!”Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng choang.
Rốt cuộc hắn cũng hoàn thành xong nhiệm vụ nhánh.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy thời gian dài đằng đẵng.
Nếu cẩn thận tính toán thì hôm nay là mùng hai tết nguyên tiêu.Nhâm Tiểu Túc nhìn vào trong cung điện, chỉ thấy máy bán hàng tự động vốn đứng yêu, ô vuông bên cạnh chỗ chưa bài tú lơ khơ xuất hiện vật phẩm mới.Hạt giống tán loạn trong đó.
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên là, nhìn sơ qua mất hạt giống đó không giống nhau.
Chẳng lẽ hình dáng của hạt giống bát đồng, thực vật lớn lên cũng bất đồng?Ô vuông mới kia giống một hộp kẹo trong tiệm tạp hóa.
Màu sắc bao bì khác nhau thì giá tiền cũng giống nhau, công dụng cũng khác.Nhâm Tiểu Túc bỏ một cảm tạ tệ vào.
Một hạt giống màu đỏ thẫm lớn chừng ngón cái xuất hiện dưới chỗ lấy đồ.
Nhâm Tiểu Túc cầm nó, cung điện cũng chẳng giải thích đây là thứ gì.- Phải gieo trồng mới biết được à?Nhâm Tiểu Túc buồn bực.
Mấu chốt là cung điện cũng chẳng cung cấp cho hắn biết hoàn cảnh sinh trưởng phù hợp với thứ này.Thứ có xuất xứ từ cung điện tất có chỗ thần kỳ, thế nhưng thần kỳ thế nào còn chờ Nhâm Tiểu Túc thí nghiệm thử.Tỷ như bài tú lơ khơ phát nổ lúc trước.
Cũng chính Nhâm Tiểu Túc tự phát hiện ra cách dùng.
Nếu hắn không phát hiện ra, chắc sẽ dùng mấy lá bài đó như mấy lá bài tú lơ khơ bình thường thôi.Thế nào đây? Vùi trong đất thử một chút? Vạn nhất hạt giống lập tức đơm hoa kết trái thì sao?Trong mùa đông này, nếu có trái cây ăn thì càng tốt.Đối với ban thưởng của nhiệm vụ nhánh, Nhâm Tiểu Túc vẫn rất mong chờ.
Thậm chí hắn còn mong chờ hơn hẳn những phần thưởng khác.Nhâm Tiểu Túc nói với Trần Vô Địch:- Ngươi ở đây trông coi lều vải.
Họ trở về thì nói ta đi săn heo rừng làm đồ ăn tối.
Nếu ta về muộn, ngươi cứ tùy cơ ứng biến.- Ừ.Trần Vô Địch gật đầu.Nhâm Tiểu Túc một mình đi vào trong tuyết.
Càng đi Nhâm Tiểu Túc càng cảm thấy hắn bảo Trần Vô Địch tùy cơ ứng biến có phần qua loa…Nhâm Tiểu Túc đi về phương bắc.
Hắn muốn tìm một nơi để thí nghiệm sự kỳ diệu của hạt giống.Một mực đi thẳng, mãi tới khi Nhâm Tiểu Túc tìm được một nơi cản gió mới đào một hố đất nhỏ rồi bỏ hạt giống màu đỏ thẫm vào trong đó.Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn chờ đợi.
Sau khi hắn chôn hạt giống xuống, nó nhanh chóng nảy mầm, từng nhánh cây nhọn dài ra, đâm chồi lan tràn trong tuyết, thẳng tới khi bao quanh 10 mét mới ngừng lại.Nếu xốc đống tuyết này lên, e rằng Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được những nhánh dây mây dài màu đỏ trên mặt đất, chậm rãi chờ con mồi.Giờ khắc này, thực vật giống như bài tú lơ khơ có liên kết với ý thức của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc phát hiện, tính công kích của thực vật rất mạnh.
Nếu Nhâm Tiểu Túc không có Nhâm Tiểu Túc khống chế, nó sẽ công kích hết thảy sinh vật nào tới gần!Tình huống này là sao, Nhâm Tiểu Túc còn tưởng thứ đồ chơi này có thể ra trái cây để ăn, ai dè lại là thực vật công kích.Không đúng, thay vì nói công kích, chi bằng nói là phòng ngự.Nếu sau này đám Nhâm Tiểu Túc vào rừng ở, trồng loại cây này xung quanh sẽ không cần sợ dã thú nữa.Nhâm Tiểu Túc nhìn hạt giống có màu sắc khác trong cung điện.
Cũng không biết năng lực của nó là gì, dù sao cũng phải có một loại ăn được chứ…Nhâm Tiểu Túc nghĩ vậy thì bỏ vào 5 cảm tạ tệ.
Một lần có năm hạt giống rơi xuống khay, sau đó hắn vùi nó vào trong tuyết với khoảng cách xa xa nhau.Trần Vô Địch ngồi trong lều vải đợi mãi.Lý Thanh Chính hỏi:- Vô Địch, sư phụ ngươi đi đâu?Trần Vô Địch nghĩ nghĩ:- Sư phụ đi bắt heo rừng về cho chúng ta ăn.Lý Thanh Chính hỏi tiếp:- Sao lâu vậy chưa về?Trần Vô Địch nghĩ:- Chắc heo rừng không chịu..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










