- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 66 : Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (5) (c651-c660)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 66 : Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (5) (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (5)
“Chắc chắn không mắng, ai dám mắng ngươi?”
“Chỉ cần kiếm được tiền, chúng ta nhất định ủng hộ!”
“Thủ Nhân, ngươi cũng biết tính lão phu rồi đấy, chỉ cần ngươi kiếm được bạc cho Đại Nguỵ, đừng nhắc đến chuyện khác, nếu ở trên triều đình có ai dám trêu ngươi, lão phu sẽ đấm hắn ngay.”
Ba người Chu Nghiêm, Trương Tĩnh, Cố Ngôn cùng nhau nói, thái độ rất mạnh mẽ.
Thằng nào dám nói linh tinh? Hứa Thanh Tiêu kiếm tiền cho Đại Ngụy, ai dám gây sự với Hứa Thanh Tiêu? Muốn chết phải không?
Trương Tĩnh còn cảm thấy đại đao ở Hình bộ đói lắm rồi.
Chu Nghiêm cũng như thế, nếu thực sự có người gây sự với Hứa Thanh Tiêu, ông mang binh đến đánh chết ngay và luôn, một đám tôm tép rác rưởi, dám đắc tột Hứa điệt nhi yêu dấu của ông hả?
Giết giết giết hết! Giết hết cả đàn tôm tép thối nát nhà các ngươi.
Đây là suy nghĩ của thượng thư lục bộ.
Nhận được một câu trả lời chắc chắn, Hứa Thanh Tiêu vừa lòng thoả ý.
Bây giờ nghĩ lại, nếu Chu Thánh nhất mạch dám đến gây sự với mình thật, không nói ai khác, khéo lục bộ thượng thư sẽ khó chịu đầu tiên.
Có điều, chuyện đấy để sau rồi bàn tiếp, trước tiên cứ giải quyết ổn thoả chuyện trước mắt đã.
Công trình guồng nước!
Ép Hứa Thanh Tiêu căn bản không có tâm tư đi làm những chuyện khác.
Rất mau, Hứa Thanh Tiêu quay về.
Vừa về xong ngay lập tức bắt đầu viết đầu đề trang đầu tiên.
[Vì sao thượng thư lục bộ đánh nhau, nguyên nhân vì ngân lượng trong quốc khố.]
Tiêu đề này chắc chắn sẽ hợp khẩu vị người dân trong kinh đô đây.
Về phần báo này phát ra ngoài, lục bộ thượng thư có đến tìm mình gây sự không thì Hứa Thanh Tiêu kệ xác.
Dù sao bọn họ cũng nói giúp mình rồi cơ mà.
Tất nhiên Hứa Thanh Tiêu cũng không phải gièm pha lục bộ thượng thư thật, chắc chắn phải sửa khác đi.
Công bộ thượng thư yêu cầu phát triển mạnh guồng nước, lợi quốc lợi dân, khởi công sớm hơn ngày nào, thì dân chúng được ăn uống no đủ ngày nấy.
Binh bộ thượng thư yêu cầu chỉnh đốn quân đội, tránh việc các nước dị tộc bên ngoài coi thường, nâng cao quốc uy Đại Nguỵ.
Hình bộ thượng thư yêu cầu tăng cường phạt ác trừ gian, đánh dẹp yêu ma, mượn đấy thay đổi cán cân càn khôn cho thiên hạ.
Lại bộ thượng thư thế nào, Hứa Thanh Tiêu sửa lại thành, thượng thư Lại bộ một mực khuyên ngăn.
Lễ bộ thượng thư cũng để như thế, cũng can ngăn lại.
Về phần Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn, vẫn lo Đại Nguỵ có tai họa bất cứ lúc nào, để dành bạc làm vốn, không hi vọng lại xảy ra chuyện phủ Bình Khâu nữa.
Này nếu công khai ra ngoài, đoán chắc dân chúng sẽ cảm động rớt nước mắt, lục bộ thượng thư còn nói cái gì nữa, đã giúp bọn họ lấy được một đống thiện cảm rồi đấy.
Tiêu đề trang đầu đã viết xong.
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu bước vào guồng làm việc.
Cứ như thê, chớp mắt cái năm ngày đã trôi qua.
Chuyện guồng nước Hứa Thanh Tiêu tụ mình giám sát từng giờ từng phút, cuối cùng cũng yên ổn và nhân rộng triệt để.
Bây giờ Tấn thương, Huy thương với Cống thương bắt đầu vận chuyển vật liệu, có vài phủ quận tương đối gần đã bắt đầu khởi công.
Mà năm thương hội khác cũng đua nhau quyên tặng rất nhiều vật liệu guồng nước, đương nhiên cũng sẽ cho một cái giá, không thể để người ta cho không tiền được, vả lại cũng có thể dùng vật liệu để đổ vào kinh phí của nhà nước.
Kể từ đó, chỉ trong vòng năm ngày này, đã có hai mươi lăm quận bắt đầu khởi công, trước cuối tháng có thể đảm bảo xây xong guồng nước ở năm mươi quận.
Cái này là bước đầu tiên, mà mục tiên của Hứa Thanh Tiêu, muốn trong vòng ba tháng, nơi nào ở Đại Nguỵ thiếu nước thì nơi đấy có guồng nước xuất hiện.
Tất nhiên một phần là trọng điểm phát triển, một phần khác là làm tê liệt kẻ địch, tạm thời sẽ không vung tay quá trán ném tiền để phát triển, nhưng mà chỗ nên phát triển vẫn phải phát triển.
Loạn Phiên Vương có bùng nổ hay không, chuyện này để lúc khác tính, không thể vì kiêng dè Phiên Vương quá mức mà ảnh hưởng phát triển của Đại Nguỵ.
Hiện giờ vương triều Đại Nguỵ có tiền thật đấy, nhưng chúng dân trăm họ của Đại Nguỵ nghèo rách, nhất định phải để bách tính Đại Nguỵ ăn no uống đủ rồi mới tính tiếp.
Còn lại dẹp hết sang một bên.
Con dân ăn không no, thì Phiên Vương càng có cơ hội làm loạn, con dân ăn no rồi, hết thảy đều thừa.
Chuyện guồng nước chưa có bất kỳ trở ngại nào, tạm thời sẽ không phải gặp bất cứ chuyện phiền phức gì, Hứa Thanh Tiêu cũng xem là được buông lỏng hơn một tý.
Chuyện còn lại, là văn báo Đại Nguỵ.
Đây là chuyện sau khi giải quyết việc guồng nước xong, Hứa Thanh Tiêu quan tâm nhất.
Trong vòng năm ngày, Trương Như Hội không chợp mắt chút nào, chạy đông chạy tây.
Mời một đám ngươi chuyên đi thu thập chuyện lý thú ở kinh đô, mà bên lục bộ mỗi ngày cũng đúng giờ đúng chỗ đưa đến một vài tin tức liên quan, cũng có thể công khai.
Cả Hứa Thanh Tiêu cũng không rảnh tay, hắn dồn tất cả người ở học đường Thủ Nhân vào một chỗ, trước tiên là đào tạo xét duyệt bản thảo, thí dụ như nói chuyện gì không nên xuất hiện, và thêm thắt một chút, tuy nhiên vẫn phải đứng trên lập trường quan điểm rõ ràng.
Không được giấu giếm gì hết.
Cuối cùng, ngay ngày thứ năm, bản văn báo Đại Nguỵ đầu tiên ra lò.
Hai mặt đằng trước đằng sau viết rất nhiều thứ phong phú, mỗi một chuyện đều được sàng lọc kỹ càng.
Hơn nữa toàn bộ quá trình đều qua ải hết rồi.
Mỗi ngày trước giờ Tuất đưa tất cả thông tin tình báo có được giao cho toà soạn văn báo, trước giờ Tý, toà soạn văn báo phải đưa mẫu báo đến học đường Thủ Nhân.
Từ học đường Thủ Nhân quyết định sau cùng, sau khi rà soát quyết định xong xuôi, trước giờ sửu, giao về cho toà soạn văn báo, toà soạn văn báo giao ngay cho xưởng in.
Trước giờ Mão phải in đâu vào đấy, đưa đến tất cả các hiệu sách để bán chào hàng.
Trước mắt Hứa Thanh Tiêu định là tuần báo, chính là tất cả tin tức chuyện cả một tuần, bởi vì bây giờ vẫn chưa thể thạo tay quen mắt ngay được.
Nhỡ đâu xảy ra sai lầm, không xấu hổ à?
Cho nên tạm định là báo tuần, một tuần một bản, chỉ cần đủ quan trọng, tin tức nhiều, cũng đủ để dân chúng trong kinh hóng hớt cả tuần.
Sau đó lại bắt đầu một tuần hai bản, cuối cùng mới là nhật báo.
Không được nóng vội quá, nếu không một khi đã mắc sai lầm thì xấu hổ chết.
Tòa soạn văn báo Đại Nguỵ đã xây xong.
Hơn một trăm người được Trương Như Hội mời đến, Hứa Thanh Tiêu xếp mười người bên mình vào đó.
Chức trách cũng phân hết rồi, ban thư ký phụ trách thông tin đưa lên, biên tập viên phụ trách khâu xét duyệt thông tin đầu tiên, chủ biên phụ trách khâu xét duyệt thứ hai, cùng với nhận xét đánh giá trên phương diện này.
Phó tổng biên tập có hai người, Hứa Thanh Tiêu xếp Lý Thủ Nhân vào đấy, mà Trương Như Hội cũng bố trí một lão học giả có uy vọng kha khá vào, nghiêm túc cẩn thận hơn vẫn tốt, đỡ tránh đè chết người.
Còn tổng biên, tạm thời là mình.
Tất cả mọi chuyện trên cơ bản đã giải quyết xong xuôi.
Bây giờ chỉ chờ văn báo Đại Nguỵ ra lò.
Học đường Thủ Nhân, Hứa Thanh Tiêu nhìn lướt qua bản văn báo Đại Nguỵ thứ nhất.
Nói không hồi hộp lo lắng, thì không đúng.
Nhưng nói rất hồi hộp lo lắng, cũng không hồi hộp lo đến mức ấy.
Cũng tại lúc này, Trương Như Hội đến.
Chương 652: Chương 652: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (6)
“Hiền đệ, làm xong việc rồi, ngu huynh đã cho người tung tin ra rồi.”
“Bây giờ dân trong kinh thành đều đang bàn tán chuyện thượng thư sáu bộ đánh nhau.”
“Đệ không biết dân chúng trong kinh thành hứng thú đến mức nào đâu, khắp nơi đều đang nói đến chuyện này, nghe nói này còn truyền đến tai bệ hạ nữa đó.”
Trương Như Hội đi thẳng đến nhấp một ngụm trà, mệt gần chết.
Ông ta chưa từng mệt như thế này, tất cả mọi chuyện đều một tay ông ta làm, Hứa Thanh Tiêu giống chỉ huy hơn.
“Tốt!”
“Có bàn tán là tốt, bàn tán càng lắm, bản đầu tiên bán càng được nhiều.”
Hứa Thanh Tiêu hài lòng gật đầu.
Chuyện thượng thư lục bộ đánh nhau, bị hắn táy máy chút, chớp mắt đã biến thành chuyện lớn nhất ở kinh thành Đại Nguỵ.
Ngẫm lại thì, thượng thư lục bộ là người như nào?
Ai không có địa vị cực cao?
Bọn họ đánh nhau cũng không phải chuyện nhỏ, dân chúng sao lại không để ý đến?
Cộng thêm Hứa Thanh Tiêu cho người tung ra một ít lời đồn thật thật giả giả, đến nỗi mấy ngày nay dân chúng rảnh việc là hóng chuyện, tụ tập lại với nhau bàn tán.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì, thì không ai biết.
Dù sao chuyện này Trần Chính Nho đã dặn Lại bộ cẩn thận cái mồm, quan viên Lại bộ mặc dù muốn nói, nhưng nào dám vì dính đến thể diện của sáu vị thượng thư.
Ai dám lắm mồm?
“Huynh trưởng, trước mắt mọi chuyện đều làm xong hết rồi, chỉ chờ ngày mai bán văn báo thôi, chuẩn bị bao nhiêu bản?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Đã chuẩn bị mười ngàn bản.”
Trương Như Hội đáp.
“Thêm một chút nữa! Thấy vẫn chưa đủ, mười lăm ngàn bản đi.”
Không biết sao Hứa Thanh Tiêu lại thấy mười ngàn bản không đủ, mười lăm ngàn bản thì vừa tầm.
“Được! Không vấn đề gì hết.”
Trương Như Hội gật đầu.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn nói tiếp.
“Bây giờ huynh trưởng bàn chuyện chia lợi nhận đi, tòa soạn văn báo Đại Nguỵ này, ngu đệ lấy ba phần, huynh trưởng lấy ba phần, còn bốn phần thì đưa vào quốc khố Đại Nguỵ, huynh thấy thế nào?”
Tất cả mọi chuyện đều giải quyết xong, bây giờ là lúc chia lời lãi.
Này nói xong, Trương Như Hội gật đầu đồng ý ngay.
“Được!”
Ông ta đồng ý luôn, này rất công bằng, mình và Hứa Thanh Tiêu mỗi người một nửa, phần nhiều hơn là của vương triều Đại Nguỵ.
Nói cho cùng thì kèo làm ăn này cần phải nhờ vương triều Đại Nguỵ ủng hộ, nếu được triều đình ủng hộ, sau này bán cho tất cả người dân ở Đại Nguỵ, đến lúc đó hốt được bao nhiêu bạc? Trong lòng Trương Như Hội không tính được à?
Đừng nói bốn phần, năm phần cũng được.
“Vậy được, đã như vậy, ở đây có một bản khế ước, huynh ký vào đây là xong.”
Hứa Thanh Tiêu lấy khế ước ra, hắn đã ký tên đồng ý rồi, việc này vẫn phải giấy trắng mực đen rõ ràng, nhỡ không có chẳng phải là gài bẫy người ta?
Trương Như Hội không nói nhảm nữa, dứt khoát ký tên đồng ý.
Sau đó vẫn có chút lo lắng, dò hỏi.
“Hiền đệ, liệu có bán hết được mười ngàn bản kia không?”
“Không biết nữa.”
“Đợi đi, ngày mai là có kết quả rồi.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không biết rõ.
Trước mắt, đành phải trông vào ngày mai.
Trời dần vào khuya.
Kinh đô Đại Nguỵ trở nên yên lặng đến khác thường.
Nhưng có một vài người vẫn chạy tới chạy lui.
Vài chiếc xe ngựa lao vùn vụt trên đường lớn, đi đến từng tiệm sách một.
Mãi đến giờ Sửu mới hoàn toàn yên tĩnh lại.
Rất nhanh thôi.
Giờ Mão đến rồi!
Giờ Sửu năm khắc.
Kinh thành Đại Ngụy.
Trời còn chưa sáng hẳn.
Có rất nhiều người dân đã rời giường từ sớm.
Mở mắt ra, đối với người dân ở kinh thành, phần lớn thời gian đều rất rảnh rỗi.
Kinh thành Đại Ngụy không chỉ là trung tâm chính trị của Đại Ngụy, quan trọng hơn còn là khu du lịch, mỗi nhà đều làm chút buôn bán nhỏ, hoặc đến trà lâu quán rượu làm việc.
Chung quy chỉ nguyên trà lâu quán rượu ở kinh thành đã lên đến mấy chục nghìn tiệm, khi đắt hàng thì người ngồi kín chỗ, khi ế ẩm thì không được vài mống.
Nói ý khác đi, người dân trong kinh thành Đại Ngụy vẫn được tính thoát nghèo rồi, chí ít thì 90% dân số thoát nghèo, ít ra mỗi ngày không phải âu sầu vì miếng cơm manh áo.
Với cả tỉ lệ biết chữ cũng khá cao, ở được kinh thành Đại Ngụy thì trên cơ bản đều có chút tài năng, cho dù là cái gì thì mù chữ ở kinh thành Đại Ngụy không kiếm chác được cái gì.
Từ trẻ con đến người đàn bà có chồng, chừng 60% dân số đều biết chữ.
Đây là kinh đô của Đại Ngụy, thể diện này vẫn phải có.
Một người mỗi ngày đều ăn no không có việc làm, sẽ làm việc gì?
Chắc chắn chính là câu lan nghe hát.
Câu lan nghe hát tối đa cũng được ba phút, sau khi ba phút kết thúc thì sao?
Sau khi kết thúc thì mọi người cũng chỉ xúm lại một chỗ rỗi hơi nói chuyện linh tinh, ngươi nói chuyện của nhà ai đó, ta nói tình hình nhà ai đấy, rồi lại thảo luận chút thiên văn địa lý, quay vòng lại bàn chút chuyện chính trị ở Đại Ngụy.
Gì cơ, cải cách lần này của vương triều Đột Tà sẽ gây ảnh hưởng thế nào với Đại Ngụy?
Cái gì, tám thương hội lớn ở Đại Ngụy bước tiếp theo sẽ tự cứu nhau như thế nào?
Hả, Hứa Thanh Tiêu dựa vào cái gì để thành Thánh?
Trò chuyện mỗi ngày chủ yếu như vầy, thậm chí lời qua tiếng lại càng nói quá lên, người này so người kia nói càng hợp lý hơn, tất cả người tới ta đi, nói quên cả trời đất.
Mà đúng lúc này.
Tôn Nam nhà ở giữa phố mở mắt, mơ màng rời khỏi giường, duỗi lưng, rửa mặt qua loa một hồi xong.
Tôn Nam đi ra ngoài.
Gã là một người kinh thành điển hình, mỗi một buổi sáng, một bát nước đậu xanh cùng mấy thanh kẹo lạc, sau đó lủi ra ngõ, đi đến quán rượu hóng chuyện.
Bình thường nếu có chuyện mình biết, thì đế thêm mấy câu, nếu không biết, thì vừa lúc chém bừa câu, dù sao chẳng ai quan tâm thật hay giả, tất cả chỉ nói huyên thuyên vô nghĩa giết thời gian mà thôi.
Tranh luận nửa thật nửa giả, nhu vậy hiệu quả mới tốt nhất.
Đi trên đường, trời mới vừa sáng, Tôn Nam tiện chân tìm một cửa tiệm, gọi một bát nước đậu xanh, đồng thời cũng đang ngẫm nghĩ, hôn nay nên chém gió cái gì.
Nhưng mà, chưa để Tôn Nam ngồi ấm chỗ, bỗng lúc đấy, từng bóng người chạy lướt qua mặt gã, vọt thẳng ra đường chạy về phía Bắc.
“Lão Trương!”
“Lão Lý!”
“Các ngươi làm gì đó?”
Tôn Nam rất tò mò, không chỉ có gã tò mò, thậm chí người dân ở xung quanh cũng tò mò.
Nhưng lão Trương và lão Lý đến cả nhìn cũng không nhìn Tôn Nam cái, trái lại càng chạy nhanh hơn.
“Mới tinh mơ mờ đấy, ăn no rửng mỡ rồi à?”
Tôn Nam không để ý nữa, đợi nước đậu xanh mang ra.
Chẳng qua chưa đến một lúc, một bóng người thở hồng hộc xuất hiện trước mặt gã nói:
“Tôn Nam, sao ngươi vẫn ngồi ở đây được? Mau đi hóng chuyện đi!”
Đối phương xuất hiện là bạn của Tôn Nam, nói không ra hơi.
Nhưng lời này khiến tất cả mọi người ở trong tiệm mở to mắt ra nhìn, thi nhau vểnh tai lên.
Hóng chuyện? Hóng chuyện ở đâu?
Tôn Nam cũng bị khơi hứng lên.
“Chuyện gì thế?”
Tôn Nam kéo đối phương ngồi xuống từ từ nói.
“Không ngồi, không ngồi, không ngồi.”
“Khéo ta phải chạy mau đi mua một cái báo báo gì gì đấy mới được, hai ngày trước thượng thư của Lục bộ đánh nhau phải không?”
Chương 653: Bán Hết! Bán Hết Sạch! Bán Cháy Sạch Hàng! (1)
“Bọn mình cứ đoán đông đoán tây suốt đúng không? Có người viết cặn kẽ hết nội dung ra, thành một cái văn báo gì ấy.”
“Giờ ở mấy tiệm sách lớn bán sạch hàng rồi, ta cố ý chạy từ đường một phố đến đường hai phố, để mua một bản đọc xem, ta còn nghĩ ngươi đã mua rồi, không ngờ ngươi vẫn ở đây ăn sáng.”
Đôi ba câu đã đại khái được vấn đề, sau đó đứng dậy muốn đi ngay.
Nhưng nói xong, Tôn Nam ngu người luôn.
“Chuyện Lục bộ Thượng thư đánh nhau, có người dám viết hả?”
Tôn Nam ngu hết cả người rồi.
Phải biết dân chúng bình thường chém gió, cũng không dám chém loạn, suy ra cũng là đại thần trong triều, ngươi có thể nói dăm ba câu, nhưng không được nói ở bên ngoài, nhỡ bị người ta phát hiện.
Dây vào Lục bộ Thượng thư nhà người ta, ngươi không thấy xui xẻo à?
Nói sao thì nói đây là kinh thành, khéo đôi lúc còn được gặp tận mặt thượng thư của lục bộ đấy.
Không ngờ, có người dám viết chuyện này ra? Còn mang ra bán nữa.
Chê sống dai quá hả?
“Trời mới biết, mua một tờ đã rồi tính tiếp, cũng không đắt chỉ hai mươi văn tiền, ta qua đấy trước, ngươi cứ ăn tiếp đi.”
Tình hình này cũng không biết phải nói cái gì, hắn cũng định đi mua một tờ văn báo Đại Ngụy, kết quả phát hiện đã bán hết rồi.
Nên mới chạy một mạch từ đường một phố đến đường hai phố, mua một tờ để đọc.
Mặc dù đợi người ta mua đọc xong thì mình mượn xem cũng được.
Nhưng vấn đề ở chỗ, ai mà chẳng muốn trở thành cái rốn vũ trụ ở quán rượu? Một người ngồi ở một chỗ nào đó xoi mói cả nhân gian? Bàn chuyện hôm nay.
Hai mươi văn tiền, cũng chẳng mua được một bộ quần áo tươm tất, nhưng lại mua được thể diện cho mình, mua được mặt mũi mình tha thiết ước mong.
Nghĩ đến đây, hắn đi luôn, vội vội vàng vàng.
“Đợi ta với.”
Đến giờ này, Tôn Năm ném luôn ba đồng tiền ở trên bàn, đuổi theo đi cùng luôn.
Mà những người đang ngồi ở quán thấy kiểu này, cũng để tiền ở trên bàn, chạy đi luôn, đến cả cơm cũng không ăn.
Chưa từng thay đổi.
Kinh đô Đại Ngụy đúng là quá nhàm chán, đối với tầng cấp như bọn họ, nói thật đúng là quá tẻ nhạt.
Có tý tiền thì nhàm, nhưng không đủ xem câu lan nghe hát mỗi ngày.
Chỉ uống được rượu, nghe được dăm ba chuyện bát quái tầm phào, lối sống kỳ thật trôi qua cũng không thú vị mấy.
Bây giờ cuối cùng cũng có chút gợn sóng, đám người này sao chịu ngồi yên nổi.
Trong nháy mắt, cả đám thi nhau đứng dậy, chạy thẳng đến tiệm sách.
Trên một con đường.
Có ba tiệm sách.
Một đội xếp thành hàng dài, xuất hiện ở trước cửa tiệm.
Tiểu nhị trong tiệm sách giật nảy cả mình.
Không biết còn tưởng mình bán sách mới của Thánh Nhân ấy chứ.
Từng tờ văn báo Đại Ngụy bán ra, bận đến tối mày tối mặt.
“Chưởng quỹ, mau mau ra giúp với.”
Tiểu nhị bận đến choáng hết cả đầu, không nhịn nổi nữa gào một tiếng chưởng quỹ mau ra cứu.
Nhưng chưởng quỹ của tiệm sách không để ý đến tiểu nhị, ánh mắt chú tâm hết lên tờ văn báo này, ông ta đã bị nội dung của nó hớp hết cả hồn.
Nhất là nội dung tiêu đề trang đầu.
[Lục bộ Thượng thư đánh nhau, hoá ra là vì tiền trong quốc khố.]
Nói thật, nhìn thấy hàng chữ này, phản ứng đầu tiên của chưởng quỹ tiệm sách là kinh ngạc, ngay sau đó là kinh hãi, sợ tiệm sách bị tịch thu, nhưng nghĩ đã bán đi được thì cũng không phải lo.
Về phần dòng chữ tìm đánh này, cũng có liên quan gì đến ông đâu, bản thân cũng chỉ là bên bán hộ, muốn tra thì tra đầu nguồn kìa.
Sau đó là tò mò, tò mò không thể miêu tả được.
Lục bộ Thượng thư lại vì tiền quốc khố ra tay đánh nhau? Là muốn tham ô? Hay muốn cái gì khác?
Người viết bản thảo nội dung rốt cuộc là ai? Sao gan lại to vậy? Không sợ lục bộ thượng thư đến gô cổ hắn hả?
Nhưng khi ông đọc nghiềm ngẫm xong, chưởng quỹ không tự chủ được thở phào một hơi.
Nội dung bản thảo cũng không giống như mình đoán, thượng thư của sáu bộ tham ô quốc khố, trái lại là vì nước vì dân, mưu phúc vì bách tính, chỉ là góc độ của người nhìn không giống nhau mà thôi.
“Đúng là văn thần quân tử .”
“Một lòng đền ơn nước nhà, đúng là hết lòng vì nước vì dân.”
Chưởng quỹ không khỏi xuýt xoa một tiếng, nhưng mà không hiểu sao ông lại thấy, hình như có chỗ nào đấy là lạ.
Luôn thấy hơi thất vọng.
Nhưng ngay sau, ánh mắt chưởng quỹ tiệm sách lại lướt đến một đầu đề của bài viết bên trên.
[Hôm qua giờ sửu ba khắc, thoáng phát hiện một nhà ở đường bốn phố nào đấy, xuất hiện một bóng người lén lút trèo tường từ trong ra.]
Nhìn thấy tiêu đề này, chưởng quỹ tiệm sách say sưa ngon lành đọc tiếp.
Nhưng chính lúc ông mới đọc xong mấy bài viết, tiếng tiểu nhị cũng vang sát bên tai.
“Chưởng quỹ!”
“Chưởng quỹ! Bán hết rồi! Văn báo bán hết sạch rồi!”
Tiểu nhị mồ hôi mướt đầu, chạy vào trước mặt chưởng quỹ nói thế.
“Bán hết sạch cái gì cơ?”
Chưởng quỹ tiệm sách cũng ngẩn ra, ông vẫn chưa hiểu đây có ý gì?
“Văn báo á, văn báo Đại Ngụy bán sạch rồi, bây giờ đang đợi thêm hàng.”
Tiểu nhị cạn lời rồi, nhưng mà bó tay thôi, ai bảo mình đây là thằng làm công đâu.
“Tám trăm tờ văn báo đã bán hết rồi á? Mới giờ mão ba khắc thôi mà.”
Chưởng quỹ nuốt nước bọt, tám trăm tờ văn báo, dựa vào giá bán hiện giờ, nói cách khác lãi được mười sáu ngàn đồng, tức là mỗi tờ mình lãi ròng tận hai đồng.
Nói khác nữa, mới canh ba mình buôn bán lãi tận mười sáu ngàn đồng?
Vãi cả, công việc của tiệm sách ngày thường là cho thuê và mua bán sách, mua bán không được nhiều, thường đều cho thuê năm đồng một ngày, mỗi ngày thu được gần hai trăm đồng đã nhiều lắm rồi.
Bây giờ mới ba khắc đồng hồ, mười sáu ngàn đồng? Tương đương doanh thu tám ngày lúc trước cộng dồn vào đấy.
“Ta đi nhập hàng ngay, ngươi bảo khách cứ bình tĩnh!”
Chưởng quỹ đứng phắt dậy, ông muốn đọc báo tiếp, nhưng vấn đề ở đây kiếm tiền càng quan trọng hơn.
Trong nháy mắt, chưỡng quỹ chạy thẳng đến toà soạn văn báo nhập hàng.
Mà nhìn thấy chưởng quỹ đi mất, người dân trong thành đứng xếp hàng bên ngoài cuống hết lên.
“Sao chạy mất rồi?”
“Từ chưởng quỹ, ông chạy đâu đấy?”
“Có bán báo nữa hay không? Không bán ta đi chỗ khác mua!”
Tiếng ồn ào vang lên, người đều đang xếp hàng, tận mắt thấy chưởng quỹ chạy mất, tức thì đủ loại chửi rủa truyền đến hàng loạt.
“Mọi người đừng gấp nữa, đừng gấp nữa, chưởng quỹ đi nhập hàng, sắp xong rồi, xong ngay thôi.”
“Mua được văn báo thì cùng chia sẻ với mọi người, cùng nhau đọc.”
Nhìn thấy đám người nổi giận, tiểu nhị vội nói, bảo mọi người có thể đọc báo cùng nhau, sao phải nóng lòng nhất thời thế?
Nhưng lời này đang nói còn chưa dứt, mấy người đã mua được văn báo, cầm ngay văn báo chạy biến.
“Lý huynh, huynh chạy cái gì?”
“Trương huynh, cho ta mượn đọc với, rốt cuộc các thượng thư vì sao đánh nhau?”
“Ấy ấy ấy, Tôn huynh, huynh chạy đi ăn cướp à? Đọc cùng nhau cũng không cho? Huynh kẹt xỉn vừa thôi!”
Hễ là người mua được văn báo, muốn chuồn đi ngay, tìm một chỗ từ từ đọc một mình.
Không phải không cho hưởng ké, mà đồ mình mua được, mọi người cùng đọc chung, thế không phải lỗ nặng sao? Hơn nữa, ai mà chẳng muốn đọc cho mau, xong rồi chạy ù đến trà lâu quán rượu ba hoa chích choè?
Hể, tặng cho người khác đọc không? Dâng cơ hội ra vẻ ngầu lòi cho người khác? Mơ hay thế.
Hai mươi đồng cũng chả bõ bèm gì.
Nhưng cơ hội được lên mặt, hai mươi đồng mua được sao?
Đáp án là không thể.
Chương 654: Bán Hết! Bán Hết Sạch! Bán Cháy Sạch Hàng! (2)
Cho nên hễ người nào mua được văn báo, thì đa phần đều nhanh chóng lôi ra đọc, sau đó lao đi khoác lác.
Cũng có người đồng ý chia sẻ với mọi người.
“Văn báo của ta đây, mọi người cùng nhau đọc nhé.”
Có người mỉm cười, sắc mặt ôn hòa, trong chớp mắt mấy trăm người đã ào ào xông đến.
“Cho ta đọc chút nào!”
“Ta đọc trước!”
“Mọi người đừng tranh, để ta đọc trước.”
“Nể mặt ta cái nào.”
“Méo nể mặt người thì sao hả?”
“Sao người như ngươi ăn nói thô tục thế?”
“Con mẹ ngươi.”
“Được lắm, các hạ là quái vật miệng thối chuyển sinh hả?”
Đám người chửi bới, mấy trăm người tranh cướp một tờ văn báo, cho dù chất lượng giấy của văn báo Đại Ngụy không tệ, nhưng cũng không chịu nổi nhiều người giằng co như vậy.
Sao thượng thư của lục bộ lại đánh nhau?
Sao lợn nái đêm qua kêu liên hồi thế?
Quần áo nhà quả phụ sao thường xuyên bị mất vậy?
Ta hỏi ngươi, ai chịu nổi mấy loại tin tức này? Ngày thường tẻ nhạt là thế, vất vả lắm mới có điều mới mẻ xuất hiện, sao lại không gây nên tranh cướp chứ?
Trong khoảng chốc, cả kinh đô Đại Ngụy náo nhiệt hẳn lên.
Bên ngoài tiệm sách người vây kín chỗ, thậm chí có mười cửa tiệm đã xuất hiện hành vi tranh cướp.
Xếp hàng? Xếp hàng con mẹ ngươi, ném hai mươi đồng qua đấy, giành luôn một tờ đi, người khác thấy thế, cũng nhao nhao vứt tiền giành báo.
“Đừng cướp nữa, không được cướp.”
“Lão phu đi nhập hàng, lão phu đi nhập hàng.”
“Ấy ấy ấy, đấy là giấy vệ sinh của lão phu, không phải văn báo.”
“Ối trời ơi, người trẻ tuổi, đến cả lão phu ngươi cũng không tha à.”
Giờ Mão mới vừa đi qua, toàn bộ kinh thành khí thế ngất trời, chỉ chốc lát đã khiến vô số người để ý đến.
Trong phủ An Quốc công.
Thế tử vội vội vàng vàng vọt vào, cầm một tờ văn báo, gào to.
“Phụ thân, phụ thân, Thủ Nhân huynh đệ lại làm ra thứ đồ mới này, bên ngoài giành đồ đến điên hết rồi.”
An quốc thế tử cầm một tờ văn báo Đại Ngụy hơi nhăn, vô cùng kích động nói.
Buổi sáng hắn ta mới ngủ dậy, đang tính đi thăm bạn tốt, nhưng đến gần tiệm sách phát hiện người vây kín chỗ, cho nên cũng lách người vào coi.
Phát hiện một thứ được gọi là văn báo Đại Ngụy, hơn nữa trên đấy viết chuyện liên quan đến việc lục bộ thượng thư mấy ngày trước ra tay đánh nhau.
Ngay lập tức hắn ta cũng tò mò.
Dù gì hắn ta cũng được nghe nói về chuyện này, nhưng rốt cuộc vì sao lại đánh nhau thì hắn ta cũng không biết, hỏi An quốc công, nhưng An quốc công chỉ nói một câu không có chuyện lớn gì.
Hắn ta cũng không tiện hỏi dò quá nhiều, suy cho cùng là chuyện của triều đình, biết ít đi vẫn tốt hơn.
Thật không ngờ có người vậy mà lại dám viết thẳng ra? To gan hơn cả to gan nữa, dám viết chuyện riêng tư của thượng thư lục bộ ra, thế không phải muốn chết ư? Không sợ các thượng thư trả thù hử?
Mặc dù dân chúng vẫn đang bàn tán chuyện của các vị thượng thư.
Nhưng vấn đề là, dân chúng cũng chỉ nói mò vài câu, lục bộ thượng thư cũng không cần đi tính toán chi li với người dân làm gì cả.
Nhưng nếu có người tung hẳn ra ngoài thì không được, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Cho nên, An Quốc thế tử tính trước khi bị niêm phong lại, thì mua một tờ đọc trước đã rồi nói.
Nhưng phát hiện người mua thật sự quá nhiều, hết một khắc đồng hồ, phát hiện hết sạch rồi.
Được, sang tiệm khác xem sao, kết quả phát hiện tiệm kia còn bán hết sạch trước rồi, sang tiệm nữa, cũng bán sạch.
Cuối cùng rơi vào đường cùng, An Quốc thế tử tiêu mười lượng bạc mua từ tay một người một tờ văn báo không biết chuyền qua tay bao nhiêu người rồi.
Xem xong nội dung, phản ứng đầu tiên của An Quốc thế tử là chấn kinh, hắn ta thân là con của quốc công, cũng không thể là thằng ngu được.
Trong nháy mắt hắn ta đã ý thức được tờ văn báo này khủng bố đến mức nào.
Đời sống thường ngày của người dân Đại Ngụy cực kỳ đơn điệu tẻ nhạt, sau khi Hứa Thanh Tiêu đến, người dân ở kinh vô cùng vui vẻ, không chỉ bởi Hứa Thanh Tiêu vì nước vì dân, quan trọng hơn là Hứa Thanh Tiêu đánh vỡ đời sống sinh hoạt lâu năm không thay đổi của người dân trong kinh thành.
Sao hắn ta lại không biết sinh hoạt của dân chúng tẻ nhạt vô vị đến nỗi nào, người có tiền thì đến mấy nơi như Đào Hoa am vui chơi giải trí, sao lại không vui, thậm chí nói bất cứ người có tiền ở chỗ nào thì đều sống rất thoải mái dễ chịu.
Mà người có nhưng lại không nhiều tiền thì lắm, mỗi ngày họ đều bôn ba để trở thành người có nhiều tiền, nhìn như rất vinh quang, nhưng trên thực tế phải trả giá rất đắt.
Nhưng ở trong kinh đô đại bộ phận người đều là người dân bình thường, dân chúng ở đây được ăn no mặc ấm, cũng không có ước mơ lớn để theo đuổi, chỉ muốn sống cuộc sống an lành.
Nhưng thứ như văn báo Đại Ngụy này xuất hiện, lại có thể thay đổi cuộc sống cố hữu không thay đổi của bọn họ.
Phản ứng đầu tiên của hắn ta là lợi nhuận, người dân trong kinh đô có bao nhiêu người? Một tờ văn báo này bán hai mươi đồng, nhưng cũng chỉ có một trang giấy, thành ra có thể kiếm được bao nhiêu tiền?
Tạm tính lời thì ít nhất cũng khoảng ba phần mười chứ? Ngẫm lại xem, nếu như người dân ở Đại Ngụy mỗi người một tờ, mỗi năm trôi qua thu được bao nhiêu tiền?
Này chỉ mới nguyên kinh đô Đại Ngụy, nếu như ra các địa phương khác thì? Được đó, Thủ Nhân huynh đệ đúng là cây rụng tiền.
Phủ An Quốc công.
Ngày hôm nay, An Quốc công không vào triều, mà ở nhà nghỉ ngơi một chút,
Đang muốn ngủ thêm chút nữa, dưỡng đủ tinh thần.
Thì đột nhiên nghe thằng con giời đánh nhà mình hò ầm lên, đầu An Quốc công lập tức đau.
Ông vốn cho rằng thằng con nhà mình cũng khá đấy, dù sao cũng chả biết khá ở đâu, nhưng cũng không dốt.
Nhưng sau này Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, ông dần phát hiện thằng con của mình là đồ ăn hại.
Không phải mình ông, tất cả các quốc công khác bao gồm một vài liệt hầu đã có tuổi cũng nghĩ như thế.
Người ấy à, không sợ kém cỏi, chỉ sợ so sánh, so với Hứa Thanh Tiêu, thì đứa con nhà mình này từ đầu đến cuối chỉ thấy hai chữ vô dụng.
Cũng may cháu trai nhà mình mỗi tuần đều đến học đường Thủ Nhân học sách, mặc dù dạo gần đây, Hứa Thanh Tiêu vẫn đang bận bịu, nhưng cứ hơn năm nửa năm nữa, Hứa Thanh Tiêu sẽ yên ổn dần xuống.
Đến lúc đó khéo cháu trai nhà mình thành Đại Nho thật đấy, nghĩ đến đây, An Quốc công không khỏi cảm thấy thư thái.
Chỉ là con trai mình xuất hiện trước mặt mình, thì thoải mái bay đi hết sạch.
“Làm cái gì vậy? Nhức hết cả tai!”
“Dáng vẻ này của con, sau này kế thừa tước vị của vi phụ thế nào được?”
“Không có chút phong thái thế tử.”
An Quốc công vừa đi ra đã chửi um một trận, nhưng thế tử không hề khó chịu nào, mà giơ văn báo Đại Ngụy ra nói.
“Phụ thân, người đọc cái này xem.”
Hắn ta nói như thế.
Còn An Quốc công không khỏi nhíu mày, cầm tờ báo, bắt đầu nghiêm túc đọc.
Tốc độ đọc của ông rất nhanh, đồng thời cũng không đọc hết, chỉ đọc một vài phần chuyện lớn của quốc gia và chuyện ở kinh đô.
Đọc xong, An Quốc công đặt ngay văn báo Đại Ngụy sang một bên, sắc mặt có chút khó coi.
“Ai làm ra thứ này?”
Chương 655: Bán Hết! Bán Hết Sạch! Bán Cháy Sạch Hàng! (3)
“Thứ này tuy không công kích bất cứ đại thần nào, nhưng lại tham dự vào việc triều đình, mặc dù không nhiều, nhưng cũng không ít, hơn nữa mỗi một chuyện đều nói rất đúng.”
“Thứ này tuyệt đối không được xuất hiện, để bách tính thảo luận chính sự là điều không tốt.”
An Quốc công hơi nhíu mày, phản ứng đầu tiên của ông là cảm thấy thứ tên văn báo Đại Ngụy này có vấn đề.
Nhất là tiêu đề, đập vào mắt là chuyện lục bộ thượng thư vì tiền quốc khố mà đánh nhau, vô thức giật cả mình.
Nhưng mà cũng may nội dung bên trong cũng không có vấn đề gì, trái lại còn khen ngợi thượng thư của lục bộ, nhưng thế cũng không có nghĩa được phép làm vậy.
Quốc gia đại sự, sao có thể lấy ra để dân chúng thảo luận được? Hơn nữa còn công bố trắng trợn thế này, tuyệt đối không thể được.
“Phụ thân, đây là do Thủ Nhân huynh đệ làm ra, hài nhi đã điều tra ra rõ, hình như tiêu đề này do chính tay Thủ Nhân huynh viết.”
Thế tử An quốc nói thế.
“Gì? Là Thủ Nhân điệt nhi làm ra sao?”
An Quốc công nghe xong câu này, ngẩn hết cả người, sau đấy lại cẩn thận đọc lại lần nữa.
Qua một hồi, An quốc công không nhịn được gật đầu.
“Được!”
“Giỏi!”
“Thủ Nhân chất nhi đúng là thông minh, lăn lộn một hồi lại làm ra được thứ này, có thứ này, có thể tụ được dân ý, khiến bách tính biết được tình cảnh Đại Ngụy, cũng cho bách tính biết được đức độ của mỗi một vị quan viên trong triều đình Đại Ngụy.”
“Giỏi, giỏi lắm, Thủ Nhân không hổ là tân Thánh của Đại Ngụy, lão phu đang tự hỏi không biết ai có thể nghĩ ra được ý hay này, hoá ra là Thủ Nhân điệt nhi, thế thì không sao hết, không sao hết rồi.”
An Quốc công cười toe toét, không phải giả vờ, bởi vì trước mặt con trai của mình, ông không cần phải ngụy trang.
Nhưng thế tử thì ngơ ngác.
Cha à, ban nãy hình như phụ thân đâu có nói như vậy.
“Phụ thân, thứ này rốt cuộc chúng ta có ngăn hay không?”
Thế tử hỏi dò.
Nhưng nói ra câu này, An Quốc công không khỏi trừng mắt nhìn qua, không kìm được mắng vốn.
“Thủ Nhân là bên quan võ chúng ta, mặc kệ hắn làm gì, chúng ta đều phải dốc toàn lực ra để ủng hộ, đổi lại cho dù bất cứ kẻ nào làm ra cái này, lão phu đều phải bẩm lên ngăn lại.”
“Nhưng nếu là Thủ Nhân làm, thế thì không sao hết.”
An Quốc công nghiêm túc nói.
“Hài nhi đã hiểu.”
Thế tử như có điều suy nghĩ, hiểu một chút nhưng không phải rất hiểu.
“Đúng rồi, sao tờ văn báo lại dúm dó thế này?”
An Quốc công tò mò hỏi, tờ văn báo này đúng là nhăn hết cả lên, thoáng nhìn thì thấy chất lượng kém quá.
“Phụ thân không biết thôi, bây giờ toàn kinh thành Đại Ngụy giành nhau như rồ dại, bây giờ ở trên thị trường không tài nào mua nổi, có người bán ép giá, hài nhi bỏ ra mười lượng bạc mới mua được.”
Hắn ta nói thế, báo cho An quốc công biết văn báo Đại Ngụy đã bán được đến phát rồ hết rồi.
“Mười lượng bạc?”
An quốc công hơi tặc lưỡi, nhưng mà nghĩ cũng hiểu đại khái, nói sao đồ mới vừa ra, đều sẽ gặp phải tranh cướp, quan trọng là phải xem sau này kìa.
“An nhi, con đi ra ngoài nghe ngóng tình hình xem sao đi, tra thử văn báo Đại Ngụy này bán ra được bao nhiêu.”
Bỗng An Quốc công nói thế.
Nhưng nói đến đây, lại nói thêm:”Với cả chạy đi gọi hết các quốc công liệt hầu đến đây, bảo vi phụ có chuyện quan trọng.”
“Dạ!”
Chờ hắn ta đi rồi, An Quốc công lại cầm văn báo Đại Ngụy lên đọc cẩn thận thêm lần nữa.
Cuối cùng không kìm được thở dài.
“Thủ nhân điệt nhi đúng thật không hiểu chuyện, không thèm nhắc lão phu trước.
Hừ! Sau này nhất định phải bảo ban lại hắn một câu, đừng có tiếp xúc thân thiết với bọn quan văn như thế.”
Ông tự lẩm nhẩm một tiếng.
Mà toàn thể kinh đô Đại Ngụy, náo nhiệt nhất không chỉ có tiệm sách.
Toàn soạn văn báo Đại Ngụy cũng sôi trào lên.
Cũng không biết ai phát hiện ra tất cả văn báo Đại Ngụy đều được phát ra từ toà soạn văn báo Đại Ngụy.
Chỉ thoáng chốc, không ít người chạy thẳng đến tòa soạn mua văn báo.
Chưởng quỹ của bốn, năm trăm tiệm sách ngồi xe chạy đến, ngồi kiệu, gần hơn thì chạy sang luôn, tất cả đều qua đây nhập hàng.
Văn báo Đại Ngụy cháy sạch hàng!
Bán hết sạch sành sanh!
Từ đầu đã chuẩn bị sẵn mười lăm ngàn tờ, nhóm đầu tiên lấy chìn ngàn tờ, không ngờ mới qua hai khắc đồng hồ, kết quả tất cả đều chạy đến nhập hàng.
Cho nên sáu ngàn tờ còn lại đều mang hết ra.
Không ai ngờ, lại có một đám người nữa, đua nhau chạy đến nhập thêm hàng.
Hàng bán hết rồi.
Cho dù tòa soạn văn báo Đại Ngụy có giải thích đến thế nào đi nữa, nói ra sao đi nữa, thì người ta cũng không nghe, nhất quyết phải mua.
“Cửa hàng của ta sắp bị đập nát rồi, hôm nay nếu các người không đưa văn báo cho ta, lão phu chết ở đây cho các ngươi xem.”
“Các ngươi thương xót đi mà, in thêm một ít, mau đi đi!”
“Mấy trăm người đang đợi ta đó, mau làm đi chứ.”
“Các người thế này là hại người đấy à? Chỉ chút xíu vậy thôi à? Đủ cho ai xem? Để dị tộc sát vách nhìn thấy, sẽ nói chúng ta kém cỏi.”
Các chưởng quỹ tiệm sách lớn đều đua nhau nói, ầm ĩ cực lớn, chỉ muốn nhập hàng.
Mà bên trong tòa soạn văn báo Đại Ngụy.
Trương Như Hội trợn tròn mắt,
“Mười lăm ngàn tờ văn báo, nửa canh giờ bán hết sạch?”
Phía trên văn quán, Trương Như Hội ngẩn ngơ.
Ông ta không ngờ rằng, mười lăm ngàn tờ văn báo Đại Ngụy cứ thế bán hết sạch rồi?
Thề có trời chứng giám, không phải ông ta không tin Hứa Thanh Tiêu, mà cảm thấy nếu tung thứ này ra ngoài thị trường, mười lăm ngàn tờ không thể bán hết sạch trong vòng nửa canh giờ?
Lúc trước ông ta cảm thấy cả ngày mới bán hết đã tốt lắm rồi.
Nhưng bây giờ, kết quả vượt tầm ý định.
“Mau in!”
“Mau đi bảo người ta in thêm, tiếp tục in, in được bao nhiêu thì in!”
Cuối cùng Trương Như Hội trực tiếp ra lệnh, cho tất cả xưởng in lập tức in khẩn cấp.
Sau một khắc đồng hồ.
Bảy trăm tám mươi lăm xưởng in trong kinh thành bắt đầu điên cùng in thêm.
Tất cả công nhân đều bị ép tăng ca, nếu như không tăng tiền lương vượt mức lên, khéo bọn họ không thể nào làm việc tiếp được.
Cứ như thế.
Một giờ sau.
Trong văn quán.
Từng chiếc xe ngựa kéo thêm văn báo Đại Ngụy mới in xong ra, bởi vì thời gian quá gấp, đến mức chất lượng giấy so với lúc trước kem hơn một chút.
Hết cách rồi, giục gấp quá.
Mười ngàn tờ văn báo Đại Ngụy vừa ra, nhóm chưởng quỹ tiệm sách đều giành hết trơn, chỉ chớp mắt mười ngàn tờ văn báo Đại Ngụy hết sạch.
Mà người dân ở kinh muốn mua báo, thì cả một đám chạy theo chưởng quỹ, vừa đi vừa bỏ tiền ra mua.
Bên trong tòa soạn văn báo Đại Ngụy.
Cũng loạn xạ cả lên, tất cả mọi người đều lo sốt vó lên làm việc.
Chạy tới chạy lui đến phòng làm việc của Trương Như Hội.
“Chưởng quỹ, bán hết rồi, bán hết rồi!”
“Chưởng quỹ ơi, lại bán hết rồi, in thêm nữa đi ạ.”
“Chưởng quỹ, mấy trăm chưởng quỹ ở bên tiệm sách phía tây thành chạy đến rồi, không in thêm bọn họ lại làm loạn lên mất.”
“Chưởng quỹ, người phía bắc thành cũng đến, chúng ta còn hàng không?”
Từng giọng nói vang lên, Trương Như Hội đúng là có hơi nhức đầu.
“In tiếp! In tiếp đi!”
“Bảo người đi in tiếp mau!”
Giờ này khắc này, Trương Như Hội như hết lời để nói, chỉ còn cách giục xưởng in mau in thêm.
Chương 656: Bán Hết! Bán Hết Sạch! Bán Cháy Sạch Hàng! (4)
Hôm nay là ngày văn báo Đại Ngụy phát hành đầu tiên, tuyệt đối không thể xảy ra chút sai lầm nào.
Cho dù in thêm thì hoang phí quá, nhưng so với rước một đống kêu ca phàn nàn vẫn tốt hơn.
Cứ như thế, cả tòa soạn văn báo Đại suốt ngày hôm nay, từ đầu đến cuối đều là nhập hàng và xuất hàng.
Thậm chí đến mức, có một vài chưởng quỹ tiệm sách cố ý chạy đến xưởng in, dù sao ở tòa soạn văn báo đều chật kín người, phải đợi thêm một chốc văn báo mới ra.
Mà toàn thể kinh đô Đại Ngụy, cũng chỉ vì một tờ văn báo nhìn như chẳng có gì đáng để xem mà hoàn toàn sục sôi.
Các tiệm trà, quán rượu lớn, người ở bên trong đều đang thảo luận nội dung của văn báo.
Có người ba hoa chích chòe, phân tích chuyện của Thượng thư lục bộ, phân tích vấn đề của Đại Ngụy.
Có người cầm văn báo, thảo luận một vài tin đồn thú vị trong đó.
Cũng có người vốn không biết chữ, dứt khoát cầm văn báo tìm một người đọc sách, mọi người cùng nhau đọc, sau khi đọc xong, đều tự phân công, ngươi chém đằng ngươi, ta chém đằng ta, không hề liên quan đến nhau.
Ngày hôm nay, cả Đại Ngụy đều náo nhiệt, hoàn toàn náo nhiệt hết lên.
Mà mãi đến tận giờ Thìn.
Cuối cùng, tòa soạn văn báo Đại Ngụy mới yên.
Mà Trương Như Hội đang nghe cấp dưới báo cáo các thứ.
Gần nửa ngày.
Văn báo Đại Ngụy, bán được tổng cộng chín mươi năm ngàn tờ.
Thu vào một vạn chín ngàn lượng bạc, lãi được bốn ngàn bảy trăm năm mươi lượng bạc.
Đây còn vì không chuẩn bị được hàng tốt, nếu không, chắc chắn không chỉ bấy nhiêu, gấp ba, năm lần là đương nhiên.
Tóm lại có rất nhiều người không đợi nổi nữa, bấm bụng đi đến quán rượu nghe người ta nói, nghe xong rồi về chắc chắn sẽ không mua nữa.
Nếu như gấp ba, năm lần, lợi nhuận của mỗi ngày hơn hai ngàn lượng bạc, đây mới là tính riêng kinh thành thôi, nếu như toàn bộ Đại Ngụy thì thế nào?
Mỗi ngày mười ngàn lượng bạc không phải nói chơi đâu.
Thu nhập một tháng được ba triệu lượng, một năm thu được ba mươi sáu triệu lượng, thế này còn chưa tính các khoản thu khác vào đâu.
Còn có sức ảnh hưởng của văn bán nữa.
Kinh khủng! Quá là kinh khủng!
Đúng là khủng bố thiệt!
Trương Như Hội đơ toàn tập.
Mà trước mắt, khi văn báo Đại Ngụy khuếch tán ra không ngừng, tất cả Đại Ngụy đều biết tại sao Lục bộ Thượng thư lại đánh nhau, dân chúng đều khen thượng thư là những vị quan tốt.
Đồng thời mỗi một nội dung ở bên trong văn báo, đều được mọi người bàn tán say sưa, ngược lại trước kia, chuyện mọi người tán dóc thật ra nói mãi vẫn là vấn đề này thôi, hơn nữa phần lớn mọi người đều nghe người khác nói, vì ngươi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng giờ thì khác rồi, đọc văn báo rồi đều có quyền phát biểu, cho nên nếu ngươi nói xong rồi, thì đến lượt ta nói, ta nói xong, thì đến lượt hắn ta nói.
Các tửu lâu lớn làm ăn ở Đại Ngụy hôm nay cũng hốt được khối bạc.
Một vài tiệm nhỏ cũng kín hết người.
Thậm chí trong lục bộ, mọi người cũng bắt đầu thảo luận những chuyện đó, có người mua được văn báo, cùng các quan viên trên dưới đọc xem.
Ngay từ đầu mọi người không dám thảo luận, có phần nghiêm cẩn, dù sao chuyện mà văn báo này đàm luận, phần lớn đều là quốc gia đại sự.
Ai dám nói bậy? Nhất là quan viên trong lục bộ, càng phải ăn nói cực kỳ cẩn thận.
Nhưng rất mau thôi đã có người truyền tin đến.
Đây là thứ Hứa Thanh Tiêu làm ra đấy.
Chỉ nháy mắt, trên dưới lục bộ đều sôi trào hết lên.
“Là Hứa đại nhân làm ra à?”
“Chả trách, ta đang hỏi ai dám làm càn như thế, hóa ra là Hứa đại nhân, thế không có việc gì, không có việc gì hết.”
“Chư vị, văn báo này là do Hứa đại nhân làm, chúng ta có thể yên tâm hàn huyên, yên tâm nói.”
“Hoá ra là Hứa đại nhân hả, yên tâm rồi.”
Toàn bộ người trong lục bộ đều rất khó chịu, biết chuyện rồi, cũng không dám bàn tán, giờ biết văn báo Đại Ngụy này do Hứa Thanh Tiêu dày công làm ra, chớp mắt cái, tất cả đều bàn tán xôn xao.
Thoáng chốc, công tác ở lục bộ vốn rất buồn khổ, giờ mọi người đã có được chủ đề cộng đồng, tức thì bên trong tỏ ra rất là náo nhiệt.
Đúng lúc này.
Thượng triều kết thúc.
Thượng triều hôm nay có rất nhiều việc, chủ yếu là mục phát triển Đại Ngụy, cho nên mới lâu đến thế.
Bên ngoài hoàng cung Đại Ngụy.
Thượng thư của lục bộ chậm rãi bước ra, đều cùng nhau vặn eo thư giãn, định đi về bên bộ của mình.
Thật không ngờ, mấy cấp dưới bên bộ của mình đã chạy vội đến, đưa văn báo Đại Ngụy cho lục bộ thượng thư xem.
Mà các quan võ khác cũng đồng loạt nhận được văn báo Đại Ngụy, cấp dưới của bọn họ không ít, phát sinh chuyện thế này, đương nhiên phải bẩm báo lên ngay.
Sáu vị thượng thư nhận ngay văn báo, thứ nhất là nhíu mày, sau đó tức giận.
Nhưng xem xong nội dung, sáu vị thượng thư thoáng dịu đi một chút, nhưng trong ánh mắt vẫn còn nguyên sự khác thường.
“Đây là thứ gì? Ai làm ra?”
“Triều đình đại sự, sao có thể viết ra được?”
Hình bộ thượng thư ngay lập tức nói, đọc xong văn báo, nội dung đúng là rất hấp dẫn, nhưng vấn đề ở chỗ thứ này không nên công khai ra ngoài.
Dù có khen ngợi bọn họ, cũng không thể như này được, có trời mới biết ngươi hôm nay khen, ngày mai có nói xấu không?
“Bẩm đại nhân, thứ này tên là văn báo Đại Ngụy, là Hứa Thủ Nhân Hứa đại nhân làm ra ạ.”
Cấp dưới báo cho Trương Tĩnh biết ai làm ra thứ này.
Vừa nói xong.
Nháy mắt, cả đám ngỡ ngàng.
Hứa Thanh Tiêu làm ra á?
“Ha ha ha ha!”
“Hoá ra là Hứa Thủ Nhân làm ra, được, được, được, thế thì không sao hết.”
“Kế lớn Thủ Nhân nói hoá ra là cái này, giỏi, giỏi lắm.”
“Ừ, dùng cách này, báo cho bách tính thiên hạ chúng ta có đức độ, Thủ Nhân không hổ là Thủ Nhân.”
“Khá, khá lắm.”
Biết được Hứa Thanh Tiêu là người làm ra, nhóm thượng thư cùng nhau ngỡ ngàng, sau đó là cười vang, trong lời nói đều ngập tràn sự tán thưởng.
Bọn họ hoàn toàn không đề phòng Hứa Thanh Tiêu, ngược lại trong nháy mắt, bọn họ đã rõ Hứa Thanh Tiêu muốn làm cái gì.
Sáu vị thượng thư hai mắt nhìn nhau một cái.
Ngay sau đó, cùng nhau khẽ gật đầu, kết bạn mà đi, xem ra là muốn trao đổi việc này.
Cả nhóm Đại Nho bên trong văn cung Đại Ngụy, vừa nhìn thấy tờ văn báo này xong, trong vòng nháy mắt cũng biết giá trị của văn báo .
Không phải vấn đề có thu được tiền hay không, mà thứ văn báo này là một thanh lợi kiếm, là một thanh kiếm sắc có thể muốn giết ai thì giết.
Bọn họ thân là Đại Nho, càng biết được giá trị của nó, cho nên ngay lập tức chạy đến Văn cung.
Mà Đại Nho Trần Tâm không khỏi nhíu mày, nhìn mấy Đại Nho rời đi, không nhịn được thở dài.
Ông biết, Đại Ngụy lại sắp nổi bão lớn rồi.
Lúc này.
Bên trong hoàng cung Đại Ngụy.
Trên điện Dưỡng Tâm.
Nữ Đế lẳng lặng nhìn văn báo Đại Ngụy ở trên tay, mà người đứng trước mặt nàng, chính là Lý Quảng Hiếu.
“Bệ hạ, thứ văn báo Đại Ngụy này sẽ là một thanh kiếm sắc, một thanh lợi kiếm có thể chém đầu người trong thiên hạ!”
Giờ này, tiếng của Lý Quảng Hiếu vang lên.
Trông ông có vẻ rất là kích động.
Chương 657: Bán Hết! Bán Hết Sạch! Bán Cháy Sạch Hàng! (5)
Ngày hôm nay, ông dậy sớm, đi ra chợ mua đồ ăn, nhưng nhìn thấy rất nhiều người đọc sách đều đang đứng tập trung rất đông ở trong tiệm sách, ngay từ đầu cũng không thèm để ý, nhưng đi ngang qua tiệm sách thứ hai, phát hiện cũng giống thế.
Cho nên lòng hiếu kỳ của ông nảy lên, sau khi biết được văn báo Đại Ngụy, tốn mất hai mươi lượng bạc mới mua lại được một tờ.
Văn báo mới cầm chắc tay, chỉ vỏn vẹn nháy mắt, Lý Quảng Hiếu đã biết được thứ văn báo Đại Ngụy này khủng bố đến mức nào.
Đấy là một thanh kiếm sắc, một thanh kiếm có thể chém đầu bất cứ kẻ nào trong thiên hạ, sở hữu báo này, mặc cho ngươi là hoàng thân quốc thích, măc cho người tài phú vô biên, mặc cho ngươi nổi tiếng cả thiên hạ.
Không bù được ngòi bút báo này cong lên.
Đây mới đúng là một cây bút có thể chống đỡ được mười vạn đại quân.
Cho nên ông vào cung tìm bệ hạ ngay lập tức, báo chuyện này cho bệ hạ.
“Kiếm chém đầu người trong thiên hạ ư?”
Nữ Đế để tờ văn báo Đại Ngụy này sang một bên, vẻ mặt nàng bình tĩnh nói.
“Bệ hạ, lão thần làm việc nói chuyện luôn luôn cẩn thận, xưa nay không dám nói chắc chắn hoàn toàn, nhưng ngày hôm nay, lão thần có thể nói rõ ràng cho bệ hạ biết.”
“Tờ văn báo này chính là thanh kiếm sắc bén nhất thiên hạ, một thanh kiếm chém được hoàng thân quốc thích, chém được quần hùng khắp thiên hạ.”
“Một thanh kiếm chống đỡ được trăm vạn sự.”
“Hứa Thủ Nhân, chính là thiên hạ đệ nhất tài.”
Lý Quảng Hiếu nói đến đây, giọng nói run lẩy bẩy, vì ông quá kích động, ông thấy rõ được tính quan trọng của tờ văn báo này.
“Vậy ngươi hy vọng trẫm làm thế nào?”
Nữ đế lên tiếng, không nhịn được phải hỏi như vậy.
Trên thực tế, khi nàng vừa thấy văn báo Đại Ngụy cho đến giờ, nàng cũng rõ tác dụng của thứ này.
Nhưng, Lý Quảng Hiếu muốn mình làm thế nào?
“Bệ hạ! Lão thần đề nghị, phải trao đổi cẩn thận với Hứa Thủ Nhân, thứ này nhất định phải do triều đình Đại Ngụy nắm giữ, dù triều đình Đại Ngụy không chiếm được bất cứ chút lợi nhuận nào cũng được, tiền đều đưa hết cho Hứa Thanh Tiêu, nhưng văn báo này, nhất định phải nằm trong tay bệ hạ.”
“Mặc dù, lão thần hiểu rõ, Hứa Thủ Nhân có lẽ sẽ không đồng ý, nhưng lão thần vì giang sơn Đại Ngụy! Lão thần tin Hứa Thủ Nhân trung tâm báo quốc, nhưng trên đời này không có gì hoàn toàn tuyệt đối hết.”
Lý Quảng Hiếu quỳ trên mặt đất nói.
Ông rất coi trọng Hứa Thanh Tiêu, cũng khen ngợi tài năng của Hứa Thanh Tiêu, nhưng cùng là thần tử của Đại Ngụy, hắn nhất định sẽ đứng về bên Đại Ngụy.
Bời vì giúp Đại Ngụy, chính là giúp cho sinh linh khắp thiên hạ.
“Không thể được!”
Chỉ sau một khắc, Nữ đế chậm rãi lắc đầu nói.
“Hứa ái khanh có khoảng cách với trẫm, ngày đó hắn hiến kế đúc kiếm quân vương, kiếm sát phạt, trẫm đã cảm thấy có rất nhiều chỗ không ổn.”
“Nhưng hôm nay nhìn thấy tờ văn báo này, trẫm đã rõ, Hứa Thủ Nhân hắn rèn không chỉ hai thanh kiếm, mà là ba thanh kiếm.”
“Chỉ là thanh cuối cùng là Hứa Thủ Nhân chuẩn bị cho chính mình, nếu như trẫm chiếm thành của mình, e rằng Hứa ái khanh thật sự sẽ sinh ra khoảng cách cực lớn đối với trẫm.”
“Thủ Nhân chính là Tân Thánh của Đại Ngụy, trẫm đã mắc nợ hắn không ít, không thể ép buộc hắn làm gì nữa.”
“Hơn nữa mọi động thái của trẫm, là vì thiên hạ bách tính!”
“Mọi chuyện Hứa Thủ Nhân làm, cũng là vì thiên hạ bách tính.”
“Tâm ý của trầm và hắn hợp nhất, cho nên ba thanh kiếm này có nằm trong tay ai đều giống nhau cả thôi.”
Nữ đế chậm rãi, cũng cực kỳ nghiêm túc nói.
Nàng không hy vọng phát sinh bất cứ khoảng cách nào với Hứa Thanh Tiêu.
Thanh kiếm này Hứa Thanh Tiêu rèn cho chính mình, đã cho thấy Hứa Thanh Tiêu có sự đề phòng, đối với chuyện trước kia, vẫn còn có chút dè chừng.
Kể từ đó mà nói, nếu mình còn muốn cướp thanh kiếm thứ ba của Hứa Thanh Tiêu.
Thế là công khai bức Hứa Thanh Tiêu.
Không cần thiết.
Tổn thất lớn, quan trọng nhất là, nàng không hề để ý đến quyền thế Hứa Thanh Tiêu nắm trong tay.
Vì, nàng, Nữ đế Đại Ngụy, một lòng vì sinh linh của cả Đại Ngụy.
Vậy, hắn, Tân Thánh Đại Ngụy, một lòng cũng vì sinh linh!
Ý đồ của cả hai giống nhau, cho nên không cần phải lo lắng làm gì nhiều.
“Bệ hạ!”
“Ài!”
“Lão thần đã hiểu.”
Lý Quảng Hiếu vốn còn muốn thuyết phục một hồi nữa, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Vì chính ông cũng biết, nếu Nữ đế chiếm thật, bất luận có dùng lý do gì, đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói, đều là chuyện cực kỳ xấu.
Bây giờ Nữ đế đã chọn như vậy, ông cũng không còn lời nào để nói.
“Thầy, thầy biết trẫm giờ lo nhất là gì không?”
Nữ đế nói như vậy.
“Mời bệ hạ nói.”
Lý Quảng Hiếu hơi tò mò.
“Văn cung Đại Ngụy! Chu Thánh nhất mạch.”
Nữ đế chầm chậm nói.
Lý Quảng Hiếu hơi trầm mặc, ông suy ngẫm một hồi, sau đó mở miệng nói.
“Ý của bệ hạ, lo Văn cung Đại Nguỵ bắt chước thứ này sao?”
Lý Quảng Hiếu nhíu mày hỏi.
“Ừ.”
Nữ đế nhẹ nhàng từ từ gật đầu, tầm quan trọng của thứ này, nàng liếc mắt một cái là biết, cho nên ngay lập tức nàng cũng biết Văn cung Đại Nguỵ sẽ không bỏ qua thứ này.
“Cũng đúng, Văn cung Đại Nguỵ có được văn nhân thiên hạ, nếu như văn cung Đại Nguỵ cũng làm ra thứ giống thế, chỉ sợ trong nháy mắt sẽ vượt qua văn báo Đại Nguỵ này của Hứa Thanh Tiêu.”
Lý Quảng Hiếu khẽ gật đầu.
Tác dụng của văn báo, cũng không đơn giản chỉ kiếm tiền, mà quảng bá rộng rãi, để người trong thiên hạ biết một chuyện nào đó, mà người được xem như sáng lập ra văn báo, thì âm thầm trong im lặng di dời biến hóa mà điều khiển người trong thiên hạ.
Giống như, nếu quan viên Đại Ngụy làm một chuyện có tốt có xấu, nếu như người soạn bản thảo, thoáng thiên vị phần tốt hơn, dân chúng đã cảm thấy rất tốt, nhưng nếu thiên vị phần xấu hơn, thế bách tính không hiểu sao sẽ thấy ghét viên quan này.
Chỉ đơn giản như thế, viết thêm nhiều lần nữa, viên quan này trên cơ bản sẽ không chịu nổi áp lực nữa, người dân dùng bút làm vũ khí, vậy viên quan ấy vẫn còn ngồi vững ở vị trí đó không?
Một chiêu này cho dù đối phó với quan viên Đại Nguỵ hay đối với nho thần Đại Nguỵ đều có tác dụng.
Văn cung Đại Nguỵ liệu có bỏ qua cơ hội này không?
“Thần cho rằng, chắc có lẽ Văn cung Đại Ngụy sẽ không như vậy, mặc dù là thế thật, cũng không bán cho dân chúng, dù sao đây cũng do Hứa Thanh Tiêu khai sáng ra.”
“Thần cho là, Văn cung Đại Nguỵ sẽ phát hình loại báo chí phù hợp với văn nhân, tốt nhất là điều khiển được người đọc sách trong thiên hạ.”
Lý Quảng Hiếu tiến hành phân tích, nói cho cùng vẫn là một vấn đề là Văn cung Đại Nguỵ nói thế nào cũng là chỗ Đại Nho tụ tập, coi như có ra tay làm theo, cũng không thể chép lại y sì đúc được?
Chương 658: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (1)
Chẳng qua làm một văn báo lưu truyền nội bộ thì không sao hết, vậy điều khiển văn nhân thiên hạ thì sao, điểm này trong lòng ông hiểu rõ.
Nhưng Nữ đế lắc đầu, nhìn về phía Lý Quảng Hiếu nói.
“Lão sư, bây giờ Văn cung không còn là Văn cung trước kia nữa, lão sư rời khỏi Đại Ngụy nhiều năm, có một số chuyện lão sư vẫn chưa hiểu rõ.”
Nữ đế chậm rãi đứng dậy, sau đó nói như vậy.
“Ý của bệ hạ, Văn cung Đại Ngụy sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để bắt chước văn báo Đại Ngụy?”
Lý Quảng Hiếu hỏi.
“Không chỉ bắt chước, trẫm càng cho rằng, Văn cung Đại Ngụy sẽ dốc toàn lực ra để chèn ép văn báo Đại Nguỵ, bọn họ càng hiểu rõ tính quan trọng của thứ này.”
“Bên trong Văn cung có một thứ được gọi là chiêu văn bố cáo, thứ này có tác dụng để điều tiết chống chế ý chí của văn nhân thiên hạ.”
“Mà tầm mắt của Hứa Thanh Tiêu là về muôn dân thiên hạ, có lẽ sẽ đưa gợi ý cho Văn cung Đại Nguỵ.”
“Kể từ đó, chỉ sợ Văn cung Đại Ngụy ngay lập tức làm một bản văn báo tương tự để đánh lại Hứa ái khanh.”
Nữ đế nói thế, vì trong ánh mắt của nàng, Văn cung Đại Ngụy đã biến chất hoàn toàn, mặc dù có một số bộ phận Đại Nho chưa đổi lòng.
Nhưng phần lớn nho sinh, tâm tư đã không còn Đại Ngụy nữa rồi.
Bọn họ có lòng muôn dạ thú gì, Nữ đế rất rõ, bằng không mà nói, sao nàng vừa lên ngôi đã chèn ép Nho Đạo nhất mạch như thế?
Chẳng lẽ lại không kính trọng Thánh Nhân?
Không, mà vì thứ Nho Đạo nhất mạch muốn đã bao trùm lên trên cả hoàng quyền, nhân lúc hoàng quyền đang suy thoái này, tiếc là bọn họ không làm được, cho nên bọn họ bắt đầu động tâm tư khác.
Cuộc chiến Bắc Phạt, liệu có bóng dáng của những nho thần này hay không?
Loạn Phiên Vương, có vết chân của các nho thần hay không?
Rối loạn trong Đại Nguỵ, những nho thần này có động tay động chân vào hay không?
Những chuyện này, trong lòng Nữ đế biết rõ, nhưng chính những nho thần này làm việc quá cẩn mật, bọn họ chính là nhóm người thông minh nhất thiên hạ.
Điểm này, chính miệng phụ thân nàng đã nói.
Thậm chí thất bại của Bắc Phạt, cũng liên quan rất nhiều đến nho thần, nhưng rốt cuộc có thật hay không, không có chứng cứ chứng minh thôi.
Cho nên người đời đều cảm thấy Đại Nho có đức có tài, cho rằng bọn họ là kẻ học nho, cho dù như thế nào, làm việc đều quang minh lỗi lạc.
Nhưng Nữ đế lại biết bọn họ cũng không phải nho thần của Đại Nguỵ, mà là nho thần của Chu Thánh, một nhóm người này trong lòng chỉ cung phụng mỗi một tên Thánh Nhân đã chết.
Chứ không chân chính thuần phục một vị hoàng đế nào.
Thiên hạ đây, không có riêng mình Đại Ngụy có hoàng đế thôi đâu.
“Vậy ý của bệ hạ là?”
Lý Quảng Hiếu hỏi.
“Yên lặng theo dõi diễn biến, nhưng đến lúc cần ra tay, trẫm sẽ không do dự trợ giúp Hứa Thanh Tiêu, Hứa ái khanh.”
Nữ đế nói suy nghĩ của mình ra.
Chuyện này nàng cũng không biết Văn cung Đại Ngụy sẽ làm thế nào, tất cả đều là một suy đoán mà thôi.
Nếu Văn cung Đại Ngụy lại có tranh chấp với Hứa Thanh Tiêu, nàng sẽ không chần chừ chọn giúp Hứa Thanh Tiêu.
Vì nàng nhìn thấu, cũng nhìn được rất rõ, Hứa Thanh Tiêu đứng chung một chiến tuyến với nàng.
“Thần! Đã rõ!”
Lý Quảng Hiếu gật đầu.
“Được rồi, chuyện cứ như vầy đã, cứ xem Văn cung Đại Ngụy tính làm thế nào trước.”
Nữ đế không nói tiếp, nói vừa đủ, có những chuyện không chỉ một hai câu là nói xong.
“Lão thần xin được cáo lui trước, bệ hạ có chuyện thì cứ gọi lão thần đến.”
Lý Quảng Hiếu gật đầu nhẹ, ông cũng không nhiều lời, đứng ngay dậy rời đi.
Nhìn Lý Quảng Hiếu đi khỏi.
Nữ Đế lặng thinh, không nói gì cả.
Chỉ là ánh mắt nàng vẫn luôn nhìn về phía Văn cung Đại Nguỵ.
Mà giờ khắc này.
Ở trong Văn cung Đại Nguỵ.
Quả thật, hầu như tất cả Đại Nho ở đây đều ngồi ngay ngắn ở trong Văn cung, cho dù là Trần Chính Nho hay là Vương Tân Chí cũng ở trong này, bọn họ ngay từ đầu là muốn đến trao đổi sự tình, nhưng vì Văn cung có việc, cho nên đành coi như công cốc.
Trong đại điện, Bồng nho thủ toạ, nhưng chúng nho giống nhau đều thấy tò mò, có một bộ phận Đại Nho có lẽ cũng biết chuyện gì xảy ra, cho nên im lặng không nói, có vài Đại Nho đúng thật là không biết chuyện gì xảy ra.
Sao lại vô duyên vô cớ gọi tất cả tập chung lại một chỗ thế.
Chúng nho tò mò, không rõ lắm.
Chính tại lúc này, Nghiêm Lỗi xuất hiện.
Trong tay ông ta cầm một tờ văn báo, sắc mặt nghiêm túc, đi thẳng đến chỗ Bồng nho.
Khi Nghiêm Lỗi mới xuất hiện, trong nháy mắt Trần Chính Nho, Vương Tân Chí, cùng với Trần Tâm còn có cả Chu Dân, sắc mặt mấy vị Đại Nho đều rất khó coi.
Nhưng mà chúng nho không nói gì hết, mà ngồi yên lặng.
Cuối cùng khi Nghiêm Lỗi đứng ra đằng sau lưng Bồng nho, thì giọng Bồng nho vang lên.
“Chư vị.”
“Lão phu gọi mọi người đến đây hôm nay, là đến vì một chuyện.”
“Chuyện này, có liên quan đến Văn cung Đại Nguỵ, liên quan đến nho sinh thiên hạ, cũng liên quan đến sự hưng suy thịnh vong của Chu Thánh nhất mạch.
Câu đầu tiên của Bồng nho đã khiến chúng nho rất rất tò mò, không rõ xảy ra chuyện gì rồi.
Nhưng có vài người đã đoán được đại khái.
“Bồng nho, lời này có ý gì?”
“Đúng thế, Bồng nho, sao lại nghiêm trọng đến như thế?”
“Bồng nho, chẳng lẽ trong thiên hạ lại có tuyệt thế đại yêu gì rồi?”
“Nếu có tuyệt thế đại yêu thật, Văn cung Đại Ngụy còn không chặn lại được ư?”
Một vài Đại Nho không rõ thị phi không nhịn được nói, lầm tưởng thiên hạ lại có con tuyệt thế đại yêu nào, nếu không thì, đang êm đẹp sao lại nói cái này làm gì?
Hơn nữa động chút là hưng vong?
Bồng nho không nói, mà nhìn lướt qua Nghiêm Lỗi.
Trong nháy mắt, Nghiêm Lỗi cầm văn báo, nói với chúng Đại Nho.
“Chư vị, thứ này tên là văn báo Đại Nguỵ, từ trên xuống dưới chia thành bốn phần.”
“Lần lượt là quốc sự Đại Nguỵ, tin đồn thú vị trong kinh thành, chính sự ở địa phương, cùng với quảng cáo của một vài cửa hàng.”
“Chư vị thấy thứ này quen mắt không?”
Nghiêm Lỗi chỉ vào tờ báo, nói như vậy.
Nhưng nói xong, chúng nho càng tò mò.
Nhìn quen mắt?
Quen mắt ở chỗ nào?
Các Đại Nho trầm mặc, trong lòng đều có tò mò, bởi vì đúng thật là không nghĩ ra được thứ nào.
Nhưng vào lúc này, mấy giọng nói khác bỗng vang lên.
“Chiêu văn bố cáo!”
“Đây không phải chiêu văn bố cáo của Văn cung Đại Ngụy chúng ta ư?”
Có mấy vị Đại Nho nói, giả vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Nhưng nói xong, có không ít Đại Nho đều nhíu mày, nhất là Trần Chính Nho và Vương Tân Chí, hai người nhíu chặt mày lại.
Chiên văn bố cáo?
Thứ này thì có quan hệ gì đến văn báo Đại Nguỵ?
Chương 659: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (2)
Chiêu văn bố cáo giống một loại thủ thuật để Văn cung Đại Ngụy thông báo đến toàn thể thiên hạ, ví dụ như nói gần đây xảy ra chuyện lớn gì, hoặc nói Văn cung Đại Ngụy có chuyện lớn gì muốn thông báo ra ngoài.
Như vậy sẽ viết một bản chiêu văn bố cáo, mượn nhờ thánh khí, trong nháy mắt sẽ xuất hiện ở trong thư viện khắp thiên hạ, để người đọc sách trong thiên hạ đều có thể nhìn thấy.
Nói trắng ra giống y như một loại thánh chỉ của Nho Đạo vậy.
Văn báo Đại Ngụy là cái gì? Là để mọi người rỗi việc thì giết thời gian, mở rộng tri thức, biết dạo này quốc gia xảy ra chuyện lớn gì, hoặc chuyện lớn nào ở đâu.
Cùng với tin đồn thú vị ở một vài nơi, thuần tuý chỉ là thứ để bách tính giết thời gian.
Hai cái này nói nhập thành một là nhập được à?
Gượng ép nói loạn hở?
Thế thánh chỉ kia là gì cơ?
Nhưng Trần Chính Nho và Vương Tân Chí không nói ngay, mà liếc nhìn nhau một cái, sau đó tiếp tục nghe Nghiêm Lỗi nói gì tiếp.
“Đúng, chính là chiêu văn bố cáo!”
“Thứ này tên là văn báo Đại Nguỵ, ghi chép một ít đại sự quốc gia và tin đồn thú vị ở địa phương, để bách tính đọc, tiêu khiển giết thời gian.”
“Nhưng thứ này lại bắt chước chiêu văn bố cáo của Văn cung Đại Ngụy ta, đồng thời chuyện lớn của quốc gia, sao lại xuất hiện công khai ở trên thứ này?”
“Làm vậy là muốn để con dân khắp thiên hạ cùng nhau tham chính hả?”
Ngữ khí của Nghiêm Lỗi bắt đầu nghiêm lại, ông ta tóm lấy văn báo Đại Nguỵ, nói đến hùng hồn đầy lý lẽ.
Nhưng nói đến đây, Vương Tân Chí không nhịn được mở miệng.
“Nghiêm nho, lời này của ông hình như hơi quá rồi?”
“Lão phu cũng đọc qua văn báo Đại Ngụy này, mặc dù ở trên viết chuyện lớn của quốc gia, nhưng mấy đại sự đó có thể công khai ra ngoài, cũng không phải chuyện không ai tiếp thu được.”
“Nội dung bên trong, lão phu cũng đọc rất tỉ mỉ, không có bất cứ lỗi lầm nào, trái lại còn có thể giúp đỡ triều đình, thông tri tuyên cáo, trái lại ta còn cảm thấy thứ này rất tốt.”
Vương Tân Chí nói, ông hiểu ngay Nghiêm Lỗi muốn nói cái gì, cho nên ngay lập tức nói ra quan điểm của chính mình.
Nói xong, Trần Chính Nho cũng theo sau mở miệng.
“Không chỉ thế, chiêu văn bố cáo của Văn cung Đại Ngụy ta có sự khác biệt về bản chất với văn báo Đại Nguỵ, văn báo Đại Ngụy là để dân chúng biết thêm tin tức, giết thời gian, để tiêu khiển mà thôi.”
“Chiêu văn bố cáo là thông báo cho toàn nho sinh thiên hạ, một là đồ để tiêu khiển, một là thông cáo, sao có thể nói hai là một? Nghiêm nho, lời này của ông gượng ép quá mức rồi.”
Hai người Vương Tân Chí với Trần Chính Nho nói thế.
Chỉ nháy mắt, sắc mặt Nghiêm Lỗi có chút khó coi.
Nhưng rất mau có Đại Nho khác lên tiếng.
“Không, Trần nho nói sai rồi.”
“Văn báo Đại Ngụy này, đúng thật là bắt chước chiêu văn bố cáo của Văn cung ta, hơn nữa Nghiêm nho lúc trước có nói rồi, là bắt chước theo.”
“Ừm, Văn cung Đại Ngụy chính là thánh địa của người đọc sách thiên hạ, có người tham khảo bắt chước cũng rất bình thường.”
Mấy vị Đại Nho khác nói nhẹ như bỡn đã quy chuyện này là bắt chước, bọn họ cũng biết, nói đạo văn thì đúng là vô sỉ, nhưng nói bắt chước thì đúng là rất hợp lý.
Trần Chính Nho vớ Vương Tân Chí nhíu mày.
Nhất là Vương Tân Chí, ông còn muốn nói gì nữa, lại bị Trần Chính Nho kéo xuống.
Ra hiệu cho ông đừng nói gì đã, cứ nghe xem rốt cuộc Nghiêm Lỗi muốn nói cái gì đã.
“Nghiêm nho, rốt cuộc ông muốn nói cái gì, cứ việc nói thẳng ra đi.”
“Đúng thế, rốt cuộc ông muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra.”
“Nghe cả nửa buổi, cũng chẳng biết ông muốn nói cái gì.”
Có vài Đại Nho rất tò mò, lão Nghiêm Lỗi này cứ nói đông nói tây, thế tóm lại muốn nói gì, bọn họ vẫn chưa thủng đâu.
Nói lời này xong, Nghiêm Lỗi không khỏi hướng ánh mắt về phía Bồng nho, mà Bồng nho khẽ gật đầu một cái, trong đó nháy mắt dường như đã cho phép.
Nghiêm Lỗi nói.
“Ý thì rất đơn giản, có người bắt chước chiêu văn bố cáo của Văn cung Đại Ngụy chúng ta, cũng chính là văn báo Đại Ngụy này.”
“Viết đại sự quốc gia ra, đây là không tôn trọng triều đình, đồng thời mấu chốt nhất chính là, phần văn báo này giống y như một thanh kiếm sắc vậy.”
“Ai không chế được văn báo, thì người đó có thể khống chế được lòng dân khắp thiên hạ, nắm giữ dân ý của thiên hạ, ngày hôm nay hắn ta nói thượng thư của lục bộ đức độ, dân chúng đua nhau khen hay.”
“Nhưng ngày mai hắn nói Thượng thư của lục bộ ăn hối lộ trái pháp luật, dân chúng sẽ cho rằng lục bộ Thượng thư đúng là ăn hối lộ trái pháp luật thật.”
“Nếu như có một ngày, ở trong văn báo hắn nói xấu Văn cung Đại Nguỵ, chúng ta coi như có cả biển miệng cũng không giải thích nổi.”
“Cho nên chúng ta tuyệt đối không được ngồi im chờ chết, nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất, chế ra một văn thánh báo Đại Nguỵ.”
Nghiêm Lỗi nói chủ ý của mình ra.
Lời như vậy nói xong, chúng nho đua nhau nhíu mày tò mò.
Mà Trần Chính Nho và Vương Tân Chí thì càng tràn đầy lửa giận.
Bời vì sự tình giống y như bọn họ đoán trước.
“Như vậy e rằng không được hay lắm đâu? Thứ này chính một tay Hứa Thanh Tiêu khởi đầu, nếu như Văn cung Đại Ngụy chúng ta cũng làm ra một thứ giống như vậy.”
“Thế chẳng khác nào trở thành chỗ để người thiên hạ cười chê?”
Trần Chính Nho nói, ông không đứng ở bên góc độ của Hứa Thanh Tiêu, trái lại đứng ở bên góc độ của Văn cung Đại Nguỵ.
Đường đường là Văn cung Đại Ngụy nếu như làm cái loại chuyện hèn kém này, chẳng phải mất mặt xấu hổ ư.
Quả nhiên, nói xong lời này, có không ít Đại Nho Văn cung Đại Ngụy cũng thi nhau nói.
“Văn báo Đại Ngụy là Hứa Thanh Tiêu làm ra á? Đúng là không nên làm vậy thật.”
“Lại là Hứa Thanh Tiêu?”
“Hóa ra là Hứa Thanh Tiêu à.”
“Hứa Thủ Nhân này đúng là thông minh tài chí, thế mà có thể nghĩ ra được thứ này!”
“Trần nho nói rất đúng, nếu như Văn cung Đại Ngụy bắt chước ngay thì đúng thật không thể tưởng nổi.”
Không ít Đại Nho nói, bọn họ cho rằng có chút không ổn, dù sao cho đến bây giờ chỉ có người đi sao chép bọn họ, nào bao giờ bọn họ đi chép của người khác đâu?
Cứ cho là Hứa Thanh Tiêu bắt chước chiêu văn bố cáo của Văn cung Đại Ngụy đi, thì sao nào?
Nếu như Văn cung Đại Ngụy bắt chước lại, sẽ mất hết cả mặt mũi, không ra thể thống gì.
Nghe thấy có không ít Đại Nho kháng nghị, Bồng nho cất tiếng.
“Yên lặng!”
Lời vừa vang lên, chúng Đại Nho đều im bặt, cũng không nói chuyện nữa, đợi Bồng nho hoặc Nghiêm Lỗi nói.
Thấy chúng Đại Nho yên rồi, Nghiêm Lỗi tiếp tục nói.
“Có lẽ mọi người ở đây không biết văn báo Đại Ngụy này đến cùng có biết bao đáng sợ, ta thông qua một vài mật báo biết được, chỉ một tờ văn báo Đại Ngụy này, ngày hôm nay đã bán được một triệu tờ.”
Chương 660: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (3)
“Với cả vì không chuẩn bị đủ, nên ảnh hưởng đến tiêu thụ, nếu không thì rất có thể chỉ trong vòng một ngày khéo bán được hai triệu tờ.”
“Các ngươi có biết hai triệu tờ là khái niệm thế nào không?”
“Một tờ văn báo mười người có thể xem chung, mà mấy chục người là có thể truyền ra gấp hơn mười lần.”
“Nói cách khác, một tờ văn báo, có thể để một trăm người đọc, nghe ngóng chuyện ở bên trong.”
“Nếu như bán được hai triệu tờ thật, vậy chính là được hai trăm triệu người dân, muôn họ trong kinh đô đều biết được nội dung ở trong đó, dù là người không biết chữ, nghe người ta thuật lại, cũng hiểu được một hai.”
“Thử hỏi một chút, nếu ở trong văn báo này Hứa Thanh Tiêu viết có một vị Đại Nho nào đó có phẩm hạnh không đoan chính, kết quả nó ra sau chư vị hãy nghĩ cho thật kỹ.”
Nghiêm Lỗi tung ngay đại chiêu ra, ông ta đã điều tra được thông tin mua bán, dùng số liệu này để khiến các Đại Nho ở đây chấn động.
Lúc này, đừng nói đến các Đại Nho khác, ngay cả Trần Chính Nho với Vương Chí Tân cũng giật mình rồi.
Bán được một triệu tờ.
Sức mạnh tuyên truyền này khó tránh khỏi quá khủng bố rồi?
“Nghiêm nho, ông có nói quá lên không thế?”
“Đúng thế, một triệu tờ? Đến cả sách chúng ta viết, cũng không bán nổi đến hơn một triệu bản đâu.”
“Ta không tin lắm, Nghiêm nho, ông có bị người ta lừa không đấy?”
Phản ứng của mọi người rất thẳng thắn, phản ứng đầu tiên chính là không tin.
Là không thể nào tin nổi.
Một ngày bán được một triệu tờ.
Bọn họ trở thành Đại Nho, viết sách sáng tác tác phẩm, cũng không bán đến một triệu bản, ngoại trừ có mấy Đại Nho cá biệt, thì phần lớn Đại Nho không bán được đến một triệu bản.
Không phải vấn đề có tiền hay không, Văn cung Đại Ngụy có bao giờ thiếu tiền không? Quốc khố triều đình có nhiều tiền như vậy, ngươi có thấy Văn cung Đại Ngụy sang giành không?
Phải biết rằng, tất cả học phí của thư viện khắp thiên hạ, phải nộp ba phần mười cho Văn cung Đại Nguỵ.
Các dân chúng dù mình ăn ít đi một tý, mặc ít ấm đi một tý, cũng phải cho con cháu mình đến trường, hơn nữa có vô số nhà giàu nguyện ý hiến kính ngân lượng cho Văn cung Đại Ngụy bọn ông.
Cho nên từ trước đến nay, Văn cung Đại Ngụy cũng không thiếu tiền.
Đây là tình hình bên trong của Văn cung Đai Nguỵ, là chuyện bên trong cực kỳ đáng sợ, cũng là nguyên nhân căn bản sao bọn họ duy trì lâu dài mà không suy.
Bời vì tất cả đều thấp hèn chỉ có đọc sách là thanh cao.
“Nghiêm mỗ mặc dù tự phế nho vi, nhưng vẫn còn xưng Đại Nho đây, sao có thể lừa dối các vị được.”
“Nếu như các vị không tin, đợi ra khỏi đây, có thể tự mình đi hỏi, văn báo hôm nay, còn chưa tính đến cung không đủ cầu, có một số nhà quyền quý tốn mười hai, thậm chí đến cả trăm lạng bạc ròng để mua.”
“Mọi người nghĩ lại thật kỹ đi, sách chúng ta viết bên trong ẩn chứa bao nhiêu đạo lý? Người bình thường đọc hiểu ư? Dân chúng xem hiểu sao? Dù là người đọc sách cũng có một vài người cũng đọc không hiểu được.”
“Cho nên không bán được một triệu bản là chuyện rất bình thường, nhưng đây là sự khác biệt của văn báo Hứa Văn Tiêu làm, chuyện viết ở đây đều được tinh giản hết sức có thể, không có bình luận, nhưng lại khiến dân chúng biết được đại khái có chuyện gì xảy ra.”
“Đọc rất đơn giản, không có bất kỳ lối hành văn nào đáng để nói, đối với bách tính cũng rất hay, có thể bán ra được nhiều như thế cũng hết sức bình thường!”
Nghiêm Lỗi cẩn thận giải thích một hồi, xem như đặt trước nền móng vững chãi đã, không thì sao trong nháy mắt đã lôi ra được nhiều ưu điểm thế.
Trong tức thời, chúng Đại Nho im bặt, lúc trước nếu không biết cái văn báo này có thể bán ra được nhiều thế, thì bọn họ không thèm để ý đến.
Chẳng qua là cảm thấy thứ này có chút thú vị đấy, nhưng sau khi biết bán được nhiều như vậy, trong lòng chúng Đại Nho không nóng lên được sao?
Vẫn là câu nói kia, có tiền hay không không quan trọng, bọn họ không thiếu tiền, bọn họ muốn là danh tiếng, muốn có danh tiếng vô cùng vô tận.
Đối với bọn họ mà nói, một tỷ lượng bạc, cũng không tốt bằng một bài thiên cổ danh thơ.
Thấy đám người này không nói, Nghiêm Lỗi tiếp tục nói.
“Chư vị, Bồng nho mời mọi người đến đây, là vì trao đổi chuyện này.”
“Văn cung Đại Ngụy có muốn viết một văn báo thuộc về chính mình hay không, Hứa Thanh Tiêu chẳng qua là bắt chước chiêu văn bố cáo của chúng ta thôi, vô sỉ hèn hạ, nhưng chúng ta không thể vô liêm sỉ như vậy được.”
“Các vị nhìn xem, đây là văn thánh báo Đại Ngụy mà Nghiêm Lỗi ta đã chuẩn bị sẵn.”
Nghiêm Lỗi sau khi nói đến đây, cầm văn thánh báo Đại Ngụy mình đã chuẩn bị xong ra.
Có thể làm xong được trong vòng mấy canh giờ ngắn ngủi, đủ để chứng minh một chuyện, ông ta đã quyết tâm phải làm chuyện này, thông báo cho mọi người, đơn giản chỉ là thông báo thôi.
Nghiêm Lỗi cầm văn báo của chính mình, đưa mỗi một Đại Nho một tờ.
Kích thước của văn báo, hai mặt trước sau đều chi chít chữ giống y nhau.
Nhưng mà cách thức trình bày thì khác nhau.
Hứa Thanh Tiêu chia trái phải trên dưới, Nghiêm Lỗi chia làm nửa trên và nửa dưới.
[Đại Ngụy quốc sự] – [Văn cung nho đàm].
Hai phần.
Nhóm Đại Nho mỗi người một bản, sau đó nhìn lướt qua.
“Các vị đây là văn thánh báo Đại Nguỵ, ta định tính là như vậy.”
“Quốc sự thứ nhất, nho đàm thứ hai.”
“Trong quốc sự chắc chắn không thể giống như Hứa Thanh Tiêu dùng thượng thư của lục bộ ra làm mồi nhử, để làm một vài chuyện tà môn ma đạo, mà đường đường chính chính viết quốc sự của Đại Nguỵ.”
“Tuyệt đối không thể đưa vào đấy bất cứ thành kiến nào hết, đúng là đúng, sai là sai, phải có phong thái của kẻ có học.”
“Còn Văn cung nho đàm, ý nghĩa của nó rất đơn giản, từ các vị Đại Nho thay nhau viết một vài cảm ngộ của chính mình, bất luận là kinh nghiệm hay cảm nhận về đạo.”
“Không cần biết là gì đều có thể viết ra, không chỉ để văn nhân thiên hạ đọc, còn phải để cho bách tính thiên hạ đọc, để bọn họ giáo dục con cái của mình, từ đấy hiểu được cội nguồn của Nho Đạo.”
“Cứ như thế, báo này có thể nói là lợi quốc lợi dân, tạo phúc cho trăm dân muôn họ.”
Nghiêm Lỗi nói một hồi, nói đến nỗi mình suýt nữa cũng tin.
Nhưng một đống lời nói như vậy, khiến tất cả các Đại Nho ở đây đều động lòng.
Bọn họ thân là Đại Nho, ở bên ngoài đúng thật là cao cao tạo thượng, nhưng mà ở bên ngoài, nếu nói thật ra, thì có mấy người dân biết bọn họ là ai?
Người đọc sách biết bọn họ, đó là vì đều là chung Nho Đạo.
Nhưng dân chúng không biết bọn họ.
Có đôi khi bọn họ nghĩ muốn trình bày một vài đạo ký cho người dân nghe, nhưng vấn đề là dân chúng không nghe.
Không đúng, không phải không nghe, mà nghe không hiểu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










