1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
  4. Tập 67 : Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (4) (c661-c670)

[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân

Tập 67 : Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (4) (c661-c670)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 661: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (4)

Mà người mới bắt đầu đọc sách, đại đa số đều đọc sách Thánh Nhân, đợi đến khi trưởng thành gần đủ độ tuổi rồi, tự mình mới được phép chọn một ít sách của Đại Nho để đọc.

Nhưng bây giờ trong lời nói bóng nói gió này của Nghiêm Lỗi có ý gì?

Mình có thể phát biểu cảm ngộ với ngôn luận của mình cho muôn dân thiên hạ nhìn thấy, để một vài đứa trẻ vẫn còn dốt nát vô tri nghe được, nhân lúc bọn chũng hẵng còn non trẻ, gieo một mầm cây vào lòng bọn chúng.

Như vậy trong tương lai đứa bé đấy rất có thể trở thành môn sinh hoặc môn đồ của mình rồi.

Trong nháy mắt, chúng Đại Nho không thể nào không kích động cho được.

Viết một quyển sách vừa dài lại vừa phức tạp, không ai đọc là chuyện hợp tình hợp lý!

Nhưng viết một tờ cảm ngộ, ít chữ nội dung chọn lọc, dân chúng nếu không đọc hiểu, mua về cho con mình đọc cũng không đến nỗi nào nhỉ?

Cùng lắm thì mời một người đọc sách đến giải thích, như vậy thì đối với bọn họ cũng có ích rất lớn.

Được!

Cái cách này rất được, hoàn toàn có thể.

Nhóm Đại Nho dần dần hiểu rõ được ý nghĩa của văn báo này, bọn họ rất kích động, trong khoảng khắc đã tự xì xào bàn bạc, đều tỏ ra rất là vừa lòng.

Nhìn thấy cảnh này, Nghiêm Lỗi cũng rất thoả mãn vuốt râu.

Chỉ là trong nháy mắt, Vương Tân Chí không nhịn được nói.

“Nói qua nói lại, còn không phải chép đồ của người khác?”

“Cái văn thánh báo Đại Ngụy này của ông, đến cả đặt tên cũng y thế, chẳng qua thêm một chữ thánh vào, hèn kém nó cũng vừa vừa phải phải thôi chứ?”

Vương Tân Chí hơi nổi giận.

Ông biết đây là một thứ đồ tốt, nhưng vấn đề là, Nghiêm Lỗi nói một loạt xong, rõ ràng là sao chép đồ của người khác, cứ nhất quyết phải coi mình thành Thánh Nhân mới được vậy.

Tuyệt nhất là, ngươi tự đắp nặn chính mình thì thôi đi, nói bóng nói gió ám chỉ vẫn đang mỉa mai Hứa Thanh Tiêu kia kìa.

Gì mà bàng môn tà đạo, gì mà vô học vô thuật?

Người ta viết quốc sự, đã được lục bộ cho phép, hơn nữa còn là chuyện bệ hạ cho phép được công khai, chui vào miệng ông cái biến thành bàng môn tà đạo.

Thế quốc sự ông viết, có đường hoàng ngay thẳng, có công chính vô tư không? Khéo vẹo sương cột sống, còn không vẹo đến mức đấy đâu nhé?

Giờ khắc này, Vương Tân Chí không hiểu sao lại thấy hơi buồn nôn.

Nhưng nói xong, Nghiêm Lỗi không khỏi cười mỉa hỏi vặn lại.

“Hèn kém như thế nào chứ?”

“Hứa Thanh Tiêu hắn dám đạo chiêu văn bố cáo của chúng ta trước, chúng ta còn chưa tìm hắn gây chuyện thì thôi.”

“Tiếp theo, chúng ta chính là thánh nhân chính thống, cũng đang ở trong vương triều Đại Nguỵ, phía trước thêm hai chữ Đại Ngụy là để đại biểu cho lòng kính trọng bệ hạ, văn thánh đại biểu cho Chu Thánh, báo đại biểu cho tên của thứ này.”

“Không ổn ở chỗ nào? Trái lại phải là Hứa Thanh Tiêu kia, văn báo Đại Nguỵ? Hắn có tư cách gì để dùng chữ văn làm miêu tả?”

“Chỉ là một tên Đại Nho mà thôi, Vương nho, lão phu biết được, ngươi chính là thượng thư Lễ bộ, hơn nữa cũng rất tiếp xúc rất gần với Hứa Thanh Tiêu.”

“Ngươi thiên vị Hứa Thanh Tiêu, lão phu không tức giận, nhưng lão phu vẫn muốn nhắc ngươi một chút, dù sao ngươi cũng là người của Văn cung Đại Ngụy chúng ta, không phải thuộc hạ của Hứa Thanh Tiêu.”

Nghiêm Lỗi nói một câu nói gần nói xa quái gở, có ý ngươi Vương Tân Chí chính là Đại Nho của Văn cung Đại Nguỵ, không phải thuộc hạ của Hứa Thanh Tiêu.

“Nghiêm Lỗi! Lời của ngươi có ý gì hả?”

Này tức khắc, Vương Tân Chí không chịu nổi nữa, đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Nguyêm Lỗi rống to.

Mà Trần Chính Nho ngồi ở một bên nhíu mày, ông cũng cảm thấy vô cùng chán ghét, thậm chí có một số ít Đại Nho đúng là cũng cảm thấy thật có chút sai sót.

Ngươi chép bài còn dò xét người ta.

Thà lùi lại một bước rồi nói, ngươi không chép, nhưng ít nhất ngươi cũng đừng lấy tên văn thánh báo Đại Ngụy chứ?

Thế này không phải khịa Hứa Thanh Tiêu ư?

Nói thủ đoạn này bỉ ổi, đúng thật là vậy.

“Yên lặng!”

Bồng nho lại lên tiếng, ông ta một lần nữa ngăn lại.

“Để Nghiêm Lỗi nói tiếp.”

Bồng nho ý để Nghiêm Lỗi nói tiếp, nói rõ ra là thiên vị.

“Vương đại nhân trước tiên đừng vội tức giận.”

“Thật ra lão phu cũng đâu nói nhất định phải làm cái văn thánh báo Đại Ngụy này đâu.”

“Lão phu đã viết xong tấu chương, định ngày mai sẽ nhờ người dâng lên thánh thượng.”

“Thật ra lão phu cũng không đồng ý để thứ này tồn tại, bách tính thảo luận chính sự, riêng chuyện này thôi đã bất lợi cho quốc gia rồi.”

“Nếu như bệ hạ không muốn cấm cái đấy, thì Văn cung Đại Ngụy cũng không thể ngồi im chờ chết được.”

“Vẫn là câu nói đấy, ngày hôm nay Hứa Thanh Tiêu khen là thượng thư sáu bộ các ông, ngày mai không khéo lại gièm pha lục bộ thượng thư.”

“Mà Hứa Thanh Tiêu này vẫn luôn coi Văn cung Đại Ngụy chúng ta như kẻ thù, đoán chừng ngày nào đó lại đợi văn báo này có đủ trình độ nhất định, vũ nhục chúng Đại Nho chúng ta.”

“Vả lại cho dù bệ hạ không cấm thứ này, lão phu sẽ thỉnh tấu, trả lại tên văn báo Đại Ngụy cho Văn cung Đại Ngụy chúng ta, từ đấy, thì không còn gì mà không bắt chước với cả bắt chước nữa.”

“Dù sao Hứa Thanh Tiêu đạo chiêu văn bố cáo của Văn cung ta, bây giờ hắn trả trở về, cũng là bình thường.”

Ngữ điệu của Nghiêm Lỗi rất bình tĩnh.

Nhưng lời này, triệt để khiến Trần Chính Nho phát bực.

“Nghiêm Lỗi!”

“Ông đúng là vô liêm sỉ.”

“Không cần nói đến cái khác, Hứa Thanh Tiêu chỉ đến Văn cung Đại Ngụy có một lần, hơn nữa còn để tự chứng minh bản thân trong sạch, sao có thể biết được ở đây có thứ tên là chiêu văn bố cáo được?”

“Cho dù có biết, tính chất cùng tính chất của văn báo Đại Ngụy khác nhau, bây giờ ông luôn miệng nói Hứa Thanh Tiêu đạo nhái chiêu văn bố cáo của Văn cung.”

“Chẳng qua chỉ một bên đơn phương thôi, vốn chả có gì là quan trọng hết, da mặt Nghiêm nho ông cực dày, chúng ta đều đã biết.”

“Không ngờ rằng, vậy mà ông còn thỉnh cầu bệ hạ cấm thứ này, rõ ràng là thứ để lợi quốc, nhưng ông lại vì ghen ghét tài năng của Hứa Thanh Tiêu, tố cáo buộc tội.”

“Lại một tay chuẩn bị văn thánh báo Đại Ngụy của ông nữa, càng không biết xấu hổ bảo Hứa Thanh Tiêu trả tên văn báo Đại Ngụy cho Văn cung.”

“Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ, quá là vô liêm sỉ.”

Trần Chính Nho lúc này đúng là quá buồn nôn tởm lợm rồi.

Cái lão Nghiêm Lỗi này đúng là quá buồn nôn, thật sự khiến người ta phải mắc ói lên được.

Thủ đoạn cực kỳ bỉ ổi.

Rõ ràng bên trong này đã chuẩn bị văn thánh báo Đại Nguỵ, còn cố ý khịa kháy Hứa Thanh Tiêu, thêm một chữ “Thánh”, vậy chứng minh đồ của mình mới là đồ chính thống vậy.


Chương 662: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (5)

Còn chuẩn bị đi thượng cáo với bệ hạ, bảo bệ hạ cấm thứ này, thế thì thôi đi, tuyệt hơn là, không cho phép Hứa Thanh Tiêu dùng bốn chữ “văn báo Đại Nguỵ”, nhất định phải trả lại cho Văn cung Đại Nguỵ.

Ngươi cũng thật biết cách khiến người ta ghét cay ghét đắng đấy chứ?

Nếu như văn báo chỉ bán được mười tờ thì sao?

Ngươi sẽ nói những lời này nữa không?

Nói tóm lại là nhìn trúng sức ảnh hưởng của văn báo Đại Ngụy mà thôi.

“Trần nho, ta thấy ông cũng thành thuộc hạ của Hứa Thanh Tiêu rồi đấy? Ông thân là Đại Nho của Văn cung, không giúp Văn cung thì thôi, còn nói giúp Hứa Thanh Tiêu như thế.”

“Rốt cuộc Hứa Thanh trả cho Trần nho bao nhiều tiền? Nếu như không nhiều lắm, Văn cung Đại Ngụy cũng có thể cho ông mà, nếu không đủ, thì Nghiêm mỗ đi vay cho ông.”

Nghiêm Lỗi tiếp tục nói gàn nói gở.

Dù sao Trần Chính Nho cũng là thượng thư của Lại bộ, đoạn thời gian này Lại bộ đúng thật sống rất dễ chịu hơn rất nhiều, chuyệ này mọi người đều biết.

Cho nên Nghiêm Lỗi mới cầm chuyện này ra công kích Trần Chính Nho.

“Não tàn.”

Nghe lời Nghiêm Lỗi nói, Trần Chính Nho lạnh như băng phun lại hai chữ.

“Ông!”

“Làm nhục người có văn hoá!”

Nghiêm Lỗi nghe câu này xong, trong nháy mắt sắc mặt hơi đỏ ửng lên, chỉ tay vào Trần Chính Nho, người sau cũng gào lớn lên.

“Ngươi thử chỉ ta lần nữa xem? Ta chính là thừa tướng đương triều, cũng là Đại Nho của Văn cung, ngươi là cái thá gì? Bây giờ nho vị đã phế sạch, còn dám hung hăng càn quấy?”

Trần Chính Nho đi lên đằng trước một bước, lớn tiếng trách mắng.

Lời này nói xong, có không ít Đại Nho nhao nhao đứng lên lôi kéo Trần Chính Nho, dù sao cũng là người một nhà, không cần phải gây gỗ như thế.

Lúc này, Nghiêm Lỗi tức đến choáng váng, ông ta bị xỉ nhục như vậy, sao lại không tức được?

Nhưng lúc này giọng Bồng nho vang lên.

“Quan uy của Trần đại nhân đúng là lớn ngập trời.”

“Hai chữ thừa tướng, cũng khiến lão phu phải kính bái ngươi rồi?”

Thanh âm của Bồng nho trầm thấp nói.

Nói xong, tràng diện lại lần nữa yên tĩnh.

Mà sắc mặt của Trần Chính Nho cũng vô cùng khó coi, chẳng qua ông không giận tiếp được nữa thôi.

“Bồng nho nói quá rồi.”

“Có điều, chuyện này học sinh không tham dự, cũng không muốn tham dự.”

Đối mặt với Thiên Địa Đại Nho, Trần Chính Nho vẫn không dám làm càn quá mức, Thiên Địa Đại Nho rốt cuộc vẫn là Thiên Địa Đại Nho.

Nhưng ông tôn trọng thì tôn trọng, thông tham dự thì không tham dự.

“Đã không tham gia, thế lui ra ngoài ngay đi, tất cả người không muốn tham gia chuyện này đều lui hết ra.”

Bồng nho mở miệng hạ lệnh trục xuất khách.

Người đã không muốn tham dự vậy thì tự mình rời đi đi, đương nhiên nếu như văn thánh báo Đại Ngụy phát hoả hoàn toàn ở dân gian, thì ngươi cũng đừng hòng tham dự vào.

Ý này rất rõ ràng.

“Việc như vậy làm tổn hại mặt mũi Văn cung, cho dù Trần mỗ có bỉ ổi thật, cũng không làm nổi chuyện như vậy.”

“Trần mỗ cáo lui.”

Trần Chính Nho trực tiếp bỏ đi, cũng mặc kệ những Đại Nho khác thuyết phục.

Bởi vì, đúng là quá ghê tởm.

“Học sinh cũng không tham dự.”

“Xin Bồng nho thứ tội.”

Vương Tân Chí cũng đuổi theo, ông cũng cảm thấy tởm lợm, không muốn tham gia vào.

“Học sinh cáo lui.”

Trần Tâm đại nho đứng dây, cũng rời đi theo.

“Nếu như thế, học sinh cũng đi.”

Chu Dân cũng đứng dậy rời đi.

Sau đó liên tiếp có bảy, tám vị Đại Nho khác cũng đứng dậy rời đi, bọn họ không phải Chu Thánh nhất mạch, đồng thời cũng giống như nhóm người Trần Chính Nho, cảm thấy đúng là quá ghê tởm.

Nghiêm Lỗi rõ ràng muốn kiếm chác một bát canh, muốn dân ý khắp thiên hạ! Điểm này các ông đồng ý.

Nhưng ngươi kiếm một bát canh thì kiếm một bát canh, nói rõ ra cũng không sao hết.

Nhưng cứ phải giẫm lên Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa còn nói xấu người khác đạo nhái chiêu văn bố cáo của Văn cung, thậm chí còn chuẩn bị trước, lại còn muốn đi cáo trạng, rồi còn muốn Hứa Thanh Tiêu trả văn báo Đại Ngụy cho Văn cung Đại Nguỵ.

Này cũng thấy tởm lợm hết lên không?

Bỉ ổi! Bỉ ổi! Bỉ ổi quá mức!

Khi từng vị Đại Nho đứng dậy rời đi, sắc mặt của Nghiêm Lỗi hết sức khó coi.

Nhưng kết quả sau cùng cũng được, một trăm lẻ mấy vị Đại Nho, chỉ có ba mươi người rời đi, còn lại đều giống nhau không rời đi, có người có lẽ chần chừ, nhưng phần lớn người còn lại đều cảm thấy rất hứng thú.

Thật ra nói huỵch ra là bọn họ nhìn trúng giá trị của thứ này.

Có thể tăng danh tiếng của bọn họ lên, càng có thêm danh tiếng, nói không chừng mượn hơi thứ này, có thể thăng cấp lên thành Thiên Địa Đại Nho.

Chuyện này cũng không phải không được.

Bởi vì muốn thăng lên thành Thiên Địa Đại Nho, không chỉ cần mỗi học thức, quan trọng hơn là, phải có được một biển lớn dân ý tán thành.

Sự tán thành này, cũng không phải người trong thiên hạ biết mặt ngươi, mà ngươi mang đến đóng góp giúp đỡ cực lớn cho người trong thiên hạ.

Khiến cho người thiên hạ thật sự biết đến những chuyện ngươi làm, giúp người trong thiên hạ, ví dụ như ngươi viết một quyển sách, đúng thật là giúp rất nhiều người hưởng được lợi ích không nhỏ.

Thậm chí cả người dân bình thường.

Nhưng vấn đề là, thứ Đại Nho làm ra, sao có thể để dân chúng bình thường có thể hiểu nổi?

Nhưng mà thứ văn thánh báo này thì không giống thế, viết năm trăm một ngàn chữ, không quá nhiều, dùng hết khả năng để chắt lọc một lượt, độ truyền bá rất lớn, đến lúc đó tầm ảnh hưởng mang đến tuyệt đối sẽ nhiều hơn một quyển sách cực cực nhiều.

Nhìn nhiều Đại Nho đồng ý ở lại như vậy, Nghiêm Lỗi vẫn rất hài lòng.

Về phần đám người Trần Chính Nho, trong lòng ông ta hừ lạnh.

Sau khi đợi mấy người Trần Chính Nho đi hết xong.

Nghiêm Lỗi bắt đầu nói ra mục địch thật sự của bản thân,

“Chư vị, Nghiêm mỗi đã nghĩ rất kỹ, việc này nhát định phải nhờ chư vị viết lên danh sách, đưa cho bệ hạ.”

“Chèn ép văn báo Đại Nguỵ, công kích văn báo Đại Ngụy gây bất lợi cho vương triều Đại Nguỵ.”

“Khẩn cầu bệ hạ cấm thứ này! Nếu như bệ hạ cấm! Thì chúng ta lấy văn thánh báo Đại Ngụy ra, cứ như thế, là có thể đưa tư tưởng Nho gia chân chính truyền khắp trên dưới Đại Nguỵ.”

“Ngược lại nếu bệ hạ không cần thì cũng không sao, nhất định phải công kích Hứa Thanh Tiêu đạo nhái chiêu văn bố cáo của Văn cung ta, phải cầu bệ hạ, ép Hứa Thanh Tiêu trả lại bốn chữ văn báo Đại Ngụy cho Văn cung Đại Nguỵ.”

“Tất nhiên, cũng ta không thể dùng tên này, vẫn dùng cái tên văn thánh báo Đại Ngụy lúc trước.”

“Nếu như có thể thực hiện, sau này mỗi tờ văn thánh báo, Văn cung nho đàm dưới này chính là chỗ để các vị viết lời cảm ngộ của mình.”

“Một tờ văn thánh báo Đại Ngụy hai người có thể viết lên được, ta đã liên hệ xong xuôi với rất nhiều thương nhân in ấn, bao gồm một số chưởng quỹ tiệm sách, bọn họ vô cùng đồng ý bán thứ này.”

“Hơn nữa chúng ta có ưu thế lớn nhất, ưu thế này chính là thư viện khắp thiên hạ, cùng với văn nhân thiên hạ! Bọn họ nhất định sẽ mua những thứ này, dân cũng sẽ mua thôi.”


Chương 663: Xưa Nay Chưa Ai Bỉ Ổi Như Nghiêm Lỗi, Trần Chính Nho Giận Tím Mặt! (6)

“Đến lúc đó văn báo Đại Nguỵ, cho dù muốn tranh như thế nào, cũng không tranh nổi chúng ta.”

“Thậm chí, văn thánh báo Đại Ngụy không quan tâm đến tổn thất, Hứa Thanh Tiêu bán một tờ hai mươi đồng, chúng ta bán với giá gốc, mười lăm đồng, khấu trừ hai đồng lợi nhuận bên chưởng quỹ tiệm sách, có lỗ cũng không lỗ đến nỗi nào.”

“Chư vị thấy như thế nào?”

Nghiêm Lỗi hỏi ướm một câu.

Dụ dỗ cả đám người, thậm chí đến bán như nào cũng đã tính hết rồi.

Trong chúng nho này, ai không biết lòng Nghiêm Lỗi nghĩ gì?

Đơn giản vì chèn ép Hứa Thanh Tiêu mà thôi.

Nhưng chèp hay ép nào có liên quan gì đến bọn họ.

Bây giờ bọn họ quan tâm nhất chỉ có “Văn cung nho đàm” này thôi.

“Lão phu đồng ý”

“Lão phu cũng đồng ý”

“Nếu đã thế, cứ làm theo ý của Nghiêm nho đi.”

“Được.”

Cuối cùng có vài Đại Nho lên tiếng bày tỏ thái độ, mà các Đại Nho khác không nói, nhưng im lặng cũng là một loại trả lời.

Một khắc đồng hồ sau.

Nghiêm Lỗi rất hài lòng, vì không có ai phản đối hết.

Mà lúc này, giọng của Bồng nhoi cũng chậm rãi vang lên.

“Đã như thế, cứ để Nghiêm Lỗi chủ trì việc này đi!”

“Nghiêm Lỗi, từ nay về sau ngươi chính là chủ bút của văn thánh báo Đại Nguỵ, phụ trách hết thảy hạng mục công việc, nếu như không làm tốt chuyện này, đừng trách lão phu không khách sáo.”

Bồng nho lời bên ngoài có lãnh ý, nhưng trên thực tế ai cũng biết, đây chính là sự chiếu cố ngoài định mức của Bồng nho.

Để Nghiêm Lỗi xử lý chuyện này, nói rõ rất coi trọng Nghiêm Lỗi.

Nhưng mọi người cũng không nói gì hết, dù sao cũng đều có phần, vậy thì không sao hết.

Cuối cùng, tất cả Đại Nho đều rời đi.

Bên trong điện chỉ còn hai người Bồng nho với Nghiêm Lỗi.

Đợi người cuối cùng khuất dạng, Nghiêm Lỗi thở phào một hơi thật dài, sau đó cúi đầu với Bồng nho.

“Đa tạ Bồng nho.”

Nghiêm Lỗi vô cùng hưng phấn nói.

Chuyện văn thánh báo Đại Ngụy này, từ chính mình chủ bút, điều này vinh hạnh vô cùng lớn lao.

Nhưng Bồng nho rất bình tĩnh.

“Trước tiên đừng vội mừng sớm quá, Hứa Thanh Tiêu kẻ này quỷ kế đa đoan, ngươi phải cẩn thận.”

“Trước mắt chúng ta có văn nhân khắp thiên hạ cùng thư viện chèo chống, cũng không lo chuyện văn thánh báo phát hành.”

“Tầm mắt của ngươi phải luôn dán chặt trên người bách tính, mà không phải trên người kẻ đọc sách.”

“Nhất định phải nhớ lấy, biết chứ?”

Bồng nho nhắc nhở Nghiêm Lỗi, đừng đưa mục tiêu đặt trên người đọc sách.

Mà phải đặt mục tiêu lên trên người bách tính, vì Hứa Thanh Tiêu không thể nào đoạt được lòng của người đọc sách.

Nhưng bọn họ có thể nhận được sự ủng hộ của người đọc sách khắp thiên hạ ngay.

Không cần phải củng cố văn nhân làm gì, chỉ cần giành được dân ý của bách tính là được.

Nói xong lời này.

Nghiêm Lỗi gật đầu, vô cùng nghiêm túc nói.

“Học sinh hiểu được.”

Nói xong, Bồng nho phất tay bảo ông ta đi đi.

Nhưng lúc Nghiêm Lỗi sắp đi ra khỏi.

Giọng Bồng Nho lại vang lên lần nữa.

“Chuyện văn thánh báo, bệ hạ chắc chắn sẽ thiên vị Hứa Thanh Tiêu, việc này phải tỏ chút ẩn ý, nhưng không phải ở trong văn báo, mà nói lén truyền ra.”

“Chắc ngươi đã biết phải làm sao rồi.”

Ông ta nói xong câu này, Nghiêm Lỗi hơi ngây ra một lúc, nhưng rất mau đã gật đâu, đi thẳng.

Đợi đến khi ông ta đi khỏi.

Bồng nho tự lẩm bẩm.

“Văn thánh báo đúng là lợi kiếm! Hứa Thanh Tiêu, đúng là tặng một món lễ lớn cho chúng ta.”

“Phải cầm chắc được thanh kiếm này, biết chưa hử?”

Ông ta nói vậy, nhưng trong điện vẫn không có bất cứ thanh âm nào đáp lại, không biết tự nói cho bản thân hay là nói cho ai khác nghe.

Mà chính lúc này.

Trong Hộ bộ.

Sau khi Vương Tân Chí nói hết mọi chuyện với bốn vị Thượng thư xong, trong nháy mắt, Thượng thư bốn bộ trực tiếp nháo nhào.

Đầu tiên bọn họ cảm thấy rung động, tờ văn báo Đại Ngụy của Hứa Thanh Tiêu kia vậy mà lại có thể bán được triệu bản trong vòng một ngày, đây đúng thật là một chuyện kinh khủng.

Bọn họ biết xuất phẩm của Thủ Nhân tất nhiên là thuộc hàng tinh phẩm nhưng không ngờ tới trong vòng một ngày mà có thể bán được nhiều như vậy.

Điều này thật sự làm cho lòng người chấn động mà.

Nhưng rất nhanh sau đó, Thượng thư của bốn bộ đã nổi giận.

Sao Văn cung lại có thể vô sỉ như vậy? Rõ ràng bọn họ sao chép Đại Ngụy văn báo của Thủ Nhân mà bây giờ lại còn bảo rằng Thủ Nhân đã sao chép theo chiêu văn cáo thị của bọn họ? Đúng thật là không cần mặt mũi nữa mà.

“Đây mà còn gọi là Đại nho sao? Đây đúng thật là dùng thủ đoạn hạ lưu, còn không biết xấu hổ hơn Binh bộ bọn ta nữa.”

“Thật là làm cho người ta chán ghét mà, bất luận như thế nào thì lão phu cũng phải tham tấu bọn họ.”

“Nếu như bọn họ thật sự dám tham tấu Thủ Nhân thì ngày mai khi lên triều, lão phu nhất định sẽ làm hết sức mình.”

Bốn người Cố Ngôn, Chu Nghiêm, Trương Tĩnh, Lý Ngạn Long lần lượt mở miệng.

Thân là Thượng thư, bọn họ chính là những trụ cột vững vàng trong triều, cũng thường gặp được sóng to gió lớn, nhưng hôm nay lại vẫn bị đám Đại nho của Văn cung kia làm cho buồn nôn.

Chỉ là, giọng của Trần Chính Nho đột ngột vang lên.

“Các vị cứ an tâm chớ vội.”

Ông ta mở miệng làm cho mấy vị Thượng thư tỉnh táo lại.

Giờ khắc này, vẻ mặt của Trần Chính Nho có hơi bình tĩnh, không còn phẫn nộ như lúc ở Văn cung mà ngược lại lại lộ ra vẻ bình tĩnh lạ thường.

Đám người thấy vẻ mặt này cũng hiểu rõ hẳn là Trần Chính Nho đã biết gì đó cho nên bọn họ cũng không lo lắng, chỉ chờ Trần Chính Nho mở miệng.

Đám người trầm mặc.

Còn Trần Chính Nho thì chầm chậm mở miệng nói:

“Chuyện này đã không còn đơn giản như trong tưởng tượng của chúng ta nữa.”

“Bồng nho đã hạ quyết tâm phải giành được tân Thánh báo Đại Ngụy.”

“Chư vị có đoán được nguyên nhân vì sao mà ông ta lại bảo Nghiêm Lỗi làm chủ biên hay không?”

Trần Chính Nho nói, ông ta phân tích một cách nghiêm túc, không hề lộ vẻ vội vàng xao động.

Lời này nói ra làm cho năm vị Thượng thư kia thoáng suy nghĩ một phen, rất nhanh sau đó bọn họ liền đoán được một phần nguyên nhân rồi.

“Bây giờ Nghiêm Lỗi đã bị phế nho vị cho nên ông ta không được coi là người của Văn cung Đại Ngụy, cho nên bất kể ông ta có làm thế nào, cho dù ảnh hưởng có dữ dội đến mức nào thì cũng sẽ không thật sự gây nên ảnh hưởng với Văn cung Đại Ngụy.”

“Để cho Nghiêm Lỗi ra mặt chỉ là để thăm dò thôi, thăm dò giới hạn cuối cùng của văn nhân trong thiên hạ.”

Sau khi trầm tư một phen, trong nháy mắt, Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn đã thấy được suy nghĩ của Bồng nho.


Chương 664: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (1)

Lời này nói ra, mấy vị Thượng thư còn lại cũng không nói thêm gì, bởi vì bọn họ đoán chừng nguyên nhân cũng là như vậy.

“Đúng vậy!”

“Ngay từ đầu ta cũng rất tò mò, bọn họ cứ nhằm vào Hứa Thanh Tiêu như vậy thật sự là có hơi bỉ ổi, bản thân đường đường là Thiên địa Đại nho, cũng đại diện cho Văn cung Đại Ngụy.”

“Bất kể nói như thế nào thì cũng không nên làm vậy, cho dù có hận Thủ Nhân thế nào đi chăng nữa thì Văn cung Đại Ngụy cũng sẽ không bỉ ổi như thế.”

“Nhưng khi đó đúng là lão phu có hơi tức giận đến mức choáng váng, trong lúc nhất thời không nghĩ đến điểm này, sau khi lão phu dần dần tĩnh táo lại thì lúc này mới phát hiện, chuyện này… Tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài mà nó thể hiện.”

Trần Chính Nho nói với giọng rất bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt của ông lại hiện lên đầy vẻ nghiêm túc.

Bởi vì ông ta đã nhận ra một vài điểm bất thường.

Mấy vị Thượng thư cũng rơi vào trầm mặc, đồng thời họ cũng có hơi tò mò nhìn Trần Chính Nho.

“Trần đại nhân, ý của ngài là Nghiêm Lỗi chỉ là một quân cờ do Bồng nho dùng để khảo nghiệm ranh giới cuối cùng của những người đọc sách trong thiên hạ?”

Chu Nghiêm nhíu mày, ông ta nhìn về phía Trần Chính Nho hỏi vậy.

“Ừ.”

Trần Chính Nho khẽ gật đầu, sau đó vẻ mặt ông trở nên cực kì nghiêm túc nói:

“Tuy Chu thánh nhất mạch làm việc có hơi bạo dạn nhưng bọn họ lại càng hiểu được câu một giọt nước cũng không lọt.”

“Bọn họ đã nhìn trúng văn báo Đại Ngụy, thật ra bọn họ cũng có thể mô phỏng lại một phần giống như văn báo, dù sao thì Chu thánh nhất mạch cũng được rất người đọc sách trong thiên hạ ủng hộ.”

“Bao gồm cả các thư viện lớn của Đại Ngụy, đó cũng là nguồn hậu thuẫn lớn của Văn cung.”

“Dưới tình huống như vậy thì hoàn toàn có thể không cần gây thêm phiền toái lại còn có thể cạnh tranh được với Hứa Thanh Tiêu.”

“Nhưng bọn họ cứ nhất định phải ép sát từng bước như vậy thì cực kì không lý trí, nếu như chỉ vì chèn ép Hứa Thanh Tiêu thôi thì không cần phải làm thế.”

“Nếu cứ như vậy thì bất luận là Chu thánh nhất mạch thắng hay thua thì họ đều đã thua ở trong lòng bách tính, Chu thánh nhất mạch không cần thiết phải làm như vậy.”

“Như Nghiêm Lỗi xuất hiện, vậy thì khác rồi, ông ta đã bị phế sạch nho vị, nếu như làm chủ việc này vậy ông ta có thể tự do nhằm vào Hứa Thanh Tiêu, muốn bỉ ổi thế nào thì bỉ ổi như thế ấy.”

“Bởi vì ông ta không phải Đại nho, cho dù có bỉ ổi như thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần gây nên ảnh hưởng với Hứa Thanh Tiêu, vậy đối với Chu thánh nhất mạch mà nói thì họ thắng rồi.”

“Nếu như thật sự gây nên sự phẫn nộ của dân chúng vậy thì cũng không cần phải lo lắng, ai cũng biết Nghiêm Lỗi có thù với Hứa Thanh Tiêu, đến lúc đó chỉ cần hi sinh một người là Nghiêm Lỗi thì Chu thánh nhất mạch vẫn sẽ có thể an ổn ở Điếu Ngư đài như cũ.”

“Hi sinh một Nghiêm Lỗi đã không còn nho vị lại có thể hạn chế được Hứa Thanh Tiêu, đồng thời còn có thể thăm dò được giới hạn chịu đựng của văn nhân trong thiên hạ và bách tính, đối với Chu thánh nhất mạch mà nói thì chẳng có chút thua thiệt nào.”

Trần Chính Nho dần dần phân tích ra được mọi chuyện, ngay từ đầu ông ta đã cảm thấy bọn người Bồng nho sẽ vì muốn chèm ép Hứa Thanh Tiêu mà không từ thủ đoạn, chắc chắn sẽ dùng những thủ đoạn bỉ ổi.

Lúc đầu ông ta còn chưa kịp phản ứng nhưng bây giờ ông ta đã dần dần cảm nhận được chút gì đó, cảm thấy chuyện này không đơn giản như bề ngoài.

“Thăm dò giới hạn cuối cùng của bách tính? Vì sao lại muốn thăm dò giới hạn cuối cùng của bách tính?”

Cố Ngôn nhíu mày, ông ta nhìn về phía Trần Chính Nho, không nhịn được hỏi.

Câu này của ông ta vừa dứt thì Trần Chính Nho và Vương Tân Chí đã nhìn qua, bọn họ không trả lời câu hỏi này bởi vì chuyện này có liên hệ quá lớn, cho dù bọn họ thân là Thượng thư thì cũng không dám tiết lộ chút nào.

Khi Cố Ngôn thấy biểu cảm của hai người người thì cảm thêm hiếu kì, sau khi nghĩ lại một phen, trong mắt ông ta lập tức lộ ra vẻ chấn động.

“Ông đang nói tới, chuyện kia?”

Cố Ngôn cũng đã đoán được là chuyện gì nhưng ông ta không dám nói thẳng, chỉ dám nói như vậy.

“Không dám xác định, nhưng vẫn có chút khả năng.”

“Việc này có can hệ quá lớn, chúng ta không nên nhắc đến thì hơn.”

Trần Chính Nho lắc đầu, ông ta không muốn đàm luận chuyện này, chuyện này không cần thiết phải nhắc đến, bởi vì khả năng xảy ra chuyện này đúng là gần như bằng không.

“Ừ.”

Cố Ngôn khẽ gật đầu, mà mấy vị Thượng thư khác cũng dần dần hiểu ra đó là chuyện gì, chỉ là bọn họ cũng như Cố Ngôn vậy, đầu tiên là lộ ra vẻ chấn động, ngay sau đó họ trở nên trầm mặc.

“Trần đại nhân, ngài là thừa tướng, ngài nói xem chuyện này nên giải quyết như thế nào đi.”

Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh mở miệng, ông ta muốn nhờ Trần Chính Nho cho ý kiến.

Nghe đến đây, Trần Chính Nho đứng lên nói:

“Như vậy, lão phu sẽ đi tìm Thủ Nhân một chuyến, xem hắn nghĩ thế nào.”

“Ngày mai vào triều, bất luận là như thế nào thì chúng ta cũng nhất định phải đứng bên phía Thủ Nhân.”

“Về chuyện cuối cùng Chu thánh nhất mạch có tính toán gì, trước hết cứ mặc kệ đi, yên lặng theo dõi diễn biến.”

Trần Chính Nho nói vậy.

“Được, vậy thì bọn ta chờ Trần đại nhân trở về.”

“Chắc là Thủ Nhân sẽ có cách thôi.”

“Đúng vậy, Thủ Nhân chắc chắn sẽ có biện pháp.”

Các vị Thượng thư khẽ gật đầu.

Còn Trần Chính Nho ông cũng lập tức đứng dậy trực tiếp bỏ đi tìm Hứa Thanh Tiêu.

Chỉ là trên đường đi, vẻ mặt của Trần Chính Nho như có tâm sự nặng nề, bởi vì ông luôn cảm thấy vẫn còn vấn đề.

Có rất nhiều thứ chưa được thông suốt.

Vì sao Chu thánh nhất mạch lại muốn làm vậy?

Tuyệt đối không thể nào chỉ đơn giản là để làm khó Hứa Thanh Tiêu được.

Bởi vì làm như vậy thì cái được không bù nổi cái mất.

Nhưng mà phái một Nghiêm Lỗi ra, nhìn thì giống như một quân cờ lúc nào cũng có thể mất đi tác dụng.

Vấn đề là Nghiêm Lỗi cũng đâu có ngốc, nếu như bị coi là quân cờ thì ông ta sẽ không ngu như vậy.

Trong hồ lô của Chu thánh nhất mạch rốt cuộc là đang bán thuốc gì đây?

Trong lòng Trần Chính Nho tràn ngập sự tò mò.

Nhưng giờ chưa cần tính toán, trước mắt cứ đi tìm Hứa Thanh Tiêu trước đã.

Hai khắc đồng hồ sau

Học đường Thủ Nhân nơi kinh đô.

Trương Như Hội đang trưng vẻ mặt hưng phấn báo lại với Hứa Thanh Tiêu về lượng tiêu thụ của văn báo.

“Một triệu ba mươi ngàn cuốn đó, hiền đệ à, bây giờ ngu huynh mới thật sự tin tưởng, đệ chính là thần.”

“Đệ biết không? Đại Ngụy văn báo chúng ta không phải còn quảng cáo cho một vài cửa hàng hay sao?”

“Bây giờ những cửa hàng này đều kín chỗ cả rồi, họ đều thông qua văn báo mà đến, bây giờ có không ít thương gia tìm đến chúng ta, đồng ý ra giá một ngàn lượng bạc để mua một vị trí, dùng đến tuyên truyền cho cửa hàng bọn họ.”

“Ta đã nghĩ rồi, chỗ này ít nhất có thể viết tin về mười cửa hàng, có nghĩa là chỉ riêng mục này thôi đã có thể thu được một vạn lượng bạc đó.”


Chương 665: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (2)

Trương Như Hội cực kì kích động, về tác dụng của văn báo Đại Ngụy này, lúc trước ông ta vẫn còn cảm thấy mơ hồ, cho tới giờ mới hoàn toàn hiểu rõ tầm quan trọng của văn báo Đại Ngụy này.

Năng lực tuyên truyền vô cùng kinh khủng.

Ví dụ như mười cửa hàng chỉ buôn bán tầm trung, hương vị cũng được, nhưng chỉ cần Văn báo nhắc tới thì mọi người đều đổ xô đi đến mười cửa hàng kia.

Điều này quả thật là rất kinh khủng.

Mà đối với phần báo cáo của Trương Như Hội, Hứa Thanh Tiêu lại lộ ra vẻ cực kì bình tĩnh.

Nói thật thì Hứa Thanh Tiêu cũng hoàn toàn không ngờ tới Đại Ngụy văn báo lại có thể bán được nhiều bản như vậy.

Vốn hắn tưởng cùng lắm thì chắc là khoảng ba bốn mươi vạn bản thôi.

Nhưng hắn đã đánh giá thấp chuyện bách tính ở kinh đô Đại Ngụy ngày thường nhàm chán thế nào rồi.

Thấy Trương Như Hội kích động như vậy, Hứa Thanh Tiêu ngược lại rất tỉnh táo, phàm là khi có chuyện thì luôn nghĩ đến chỗ xấu trước đây, chính là cách đối nhân xử thế của Hứa Thanh Tiêu.

Nếu như cái gì cũng muốn chiếm được cái tốt thì rất dễ xảy ra chuyện.

Đại Ngụy văn bảo sở dĩ hôm nay có thể bán đi được nhiều bản như vậy cũng có một nguyên nhân quan trọng.

Đó chúng là sự mới mẻ.

Bất luận là có thứ gì mới xuất hiện thì hoặc là sẽ bị người ta vứt bỏ, hoặc là sẽ được người ta theo đuổi.

Mặc kệ là trường hợp nào thì kết quả nó chắc chắn sẽ bị thế nhân dần dần quên lãng.

Đương nhiên loại như câu lan thì lại không tính.

Đại Ngụy văn báo đã rót vào một luồng hơi thở khác thường vào kinh đô Đại Ngụy đang yên tĩnh như nước.

Kỳ thứ nhất, kỳ thứ hai, kỳ thứ ba có thể sẽ càng ngày càng tốt hơn nhưng về sau thì sẽ dần dần hạ xuống.

Do vài nguyên nhân chủ yếu.

Vấn đề xác suất số người biết chữ, không phải tất cả bá tánh đều biết chữ, tiếp theo nữa là một bản văn báo có thể cho rất nhiều người xem.

Lúc vừa mới ra thì người nào cũng mua một bản nhưng đợi sau khi tính mới mẻ này đi qua.

Sẽ rất khó có chuyện mỗi người đều mua một bản, có đôi khi có thể là một người mua, mấy chục người xem.

Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu không tin Văn cung Đại Ngụy sẽ thờ ơ.

Thậm chí không chỉ là Văn cung Đại Ngụy mà đoán chừng có không ít các thương nhân cũng chuẩn bị làm theo.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu không quan tâm đến những thương nhân tiểu hộ này bởi vì nếu như thật sự muốn cạnh tranh thì Hứa Thanh Tiêu quả thật là có rất nhiều thứ có thể mang ra cạnh tranh.

Địch nhân duy nhất trước mắt Hứa Thanh Tiêu chính là Văn cung Đại Ngụy.

Chiến trường văn báo chỉ đơn giản là ai chiếm được khách trước mà thôi, mà khách trong thiên hạ này chia thành ba nhóm đơn giản.

Bách tính phổ thông.

Người đọc sách.

Quyền quý.

Có được bách tính thì chẳng khác nào nắm giữ được dân ý, là thanh kiếm dân ý, thanh kiếm sắc bén nhất trong thiên hạ, đây là quần thể mà trước mắt Hứa Thanh Tiêu xem trọng nhất.

Mà có được người đọc sách thì có thể nắm giữ được quyền nói chuyện trong Nho đạo, nhưng muốn cướp được những khách hàng là người đọc sách thì cần phải bỏ công sức, hơn nữa còn không phải chỉ là chút công sức.

Bởi vì hắn cần phải cướp người từ trong tay thánh nhân, đây không thể nghi ngờ là hình thức cướp người từ trong địa ngục nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không quá e ngại.

Về phần quần thể quyền quý kia, ngược lại chỉ là thứ yếu bởi vì dù sao thì tin tức của những quyền quý này cũng rất linh thông, Đại Ngụy văn báo đơn giản chỉ là phương tiện để họ biết được thông tin càng nhanh hơn mà thôi, có tác dụng, nhưng không phải là quá lớn.

Cho dù là bị cướp đi chăng nữa thì Hứa Thanh Tiêu cũng không quan tâm lắm.

“Trương huynh, trước mắt Đại Ngụy văn báo đã đi được bước đầu tiên, mỗi một bước tiếp theo đó đối với chúng ta mà nói đều là một sự khảo nghiệm.”

“Nếu như vượt qua được, nói lên như diều gặp gió thì có hơi quá nhưng ít ra thì dựa vào Đại Ngụy văn báo này có thể làm cho Trương huynh bay lên, bát đại thương cũng không đáng kể.”

“Tiếp theo đó không chỉ là phải chuẩn bị văn báo kinh đô thôi mà văn báo các nơi cũng phải bắt đầu chuẩn bị luôn, cần phải chiếm được hết thị trường các phủ, trước ba kỳ thì hai mươi văn tiền, sau thì xuống mười lăm là được, sau đó lại từng bước dựa theo lời đệ nói mà làm.”

Hứa Thanh Tiêu dặn dò Trương Như Hội vài chuyện.

“Yên tâm đi hiền đệ, điều đệ nói ngu huynh nhất định sẽ nhớ kỹ, tuyệt đối sẽ không làm loạn.”

Trương Như Hội dùng tâm can ra thề gật đầu nói.

Chỉ là vào lúc này, Lý Thủ Minh đi tới.

“Lão sư, Trần nho tới.”

Sau khi Lý Thủ Minh nói xong thì Trương Như Hội lập tức mở miệng nói:

“Hiền đệ, vậy huynh trưởng xin cáo lui trước đây, có chuyện gì thì đệ cứ bảo người gọi ngu huynh đến là được.”

Trương Như Hội nói vậy.

“Được, huynh trưởng đi thong thả.”

Hứa Thanh Tiêu tự mình tiễn Trương Như Hội đến cửa phòng, Trương Như Hội ôm quyền xong liền nhanh chóng rời đi, toàn soạn Đại Ngụy văn báo còn có rất nhiều chuyện cần phải xử lý.

Hắn cũng muốn rời khỏi đây thật.

Không bao lâu sau.

Trần Chính Nho tới.

“Học sinh Hứa Thanh Tiêu ra mắt Trần Chính Nho.”

Thấy Trần Chính Nho đi vào bên trong, Hứa Thanh Tiêu không khỏi cúi đầu.

“Giữa ngươi và ta không cần phải khách khí.”

Trần Chính Nho cũng thẳng thắn khoác tay áo, bảo Hứa Thanh Tiêu không cần khách khí như thế.

“Trần đại nhân, hôm nay ông đến đây là có chuyện gì vậy?”

Hứa Thanh Tiêu pha trà cho Trần Chính Nho đồng thời lại hỏi Trần Chính Nho có chuyện gì.

“Là chuyện của Đại Ngụy văn báo.”

Trần Chính Nho nói, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại lộ ra vẻ cực kì bình tĩnh, không có chút kinh ngạc nào.

Hôm nay Đại Ngụy văn báo đã nổi tiếng trên khắp cả kinh đô, Trần Chính Nho tới tìm hắn không vì chuyện này thì còn vì chuyện gì nữa?

“Vấn đề gì vậy?”

Hứa Thanh Tiêu vẫn bình tĩnh như cũ.

Còn Trần Chính Nho, ông cũng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, thẳng thắn mở miệng nói:

“Hôm nay Bồng nho triệu tập mấy trăm vị đại nho tập trung ở Triều Thánh điện của Văn cung.”

“Bảo Nghiêm Lỗi căn cứ vào Đại Ngụy văn báo của ngươi tạo ra một phần Đại Ngụy văn thánh báo, đồng thời còn tung lời đồn nói Đại Ngụy văn báo của ngươi đạo văn của Văn cung.”

“Bọn họ tính vào buổi lên triều ngày mai sẽ làm hai chuyện.”

“Một là thỉnh cầu một lệnh phong cấm đối với Đại Ngụy văn báo, Nghiêm Lỗi cho rằng Đại Ngụy văn báo của ngươi đã vọng nghị chuyện triều chính của triều đình, rất bất lợi với đất nước.”

“Thứ hai, nếu như bệ hạ không cho phép thì phải cầu xin để cho ngươi không thể dùng bốn chữ Đại Ngụy văn báo được nữa.”

Trần Chính Nho lấy dăm ba câu nói miêu tả lại hết mọi chuyện.

Còn Hứa Thanh Tiêu thì sau khi nghe xong lời này, trong phút chốc, hắn không khỏi nhíu mày lại.

Hắn cũng không giận dữ mà ngược lại lại có một loại cảm giác tò mò, bên trong ánh mắt đều tràn ngập vẻ hiếu kì.


Chương 666: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (3)

Hứa Thanh Tiêu biết Văn cung Đại Ngụy chắc chắn sẽ không bỏ qua cục thịt béo này, hắn làm một tờ Đại Ngụy văn báo thì Văn cung Đại Ngụy nhất định sẽ làm ra một cái gì đó tương tự.

Bởi vì Văn cung trước tiên sẽ có được nhóm người sử dụng trung thành nhất, người đọc sách trong thiên hạ.

Đồng thời hắn phải tốn bạc mua lại tiệm sách, thông qua tiệm sách để bán Đại Ngụy văn báo.

Còn Văn cung Đại Ngụy thì không cần, các thư viện trong thiên hạ đều nghe lời Văn cung Đại Ngụy, chỉ là khâu này thôi cũng đã giúp cho Văn cung Đại Ngụy có thể tiết kiệm được một khoản chi tiêu.

Dùng để chiến tranh giá cả với hắn.

Ai mà ngờ tới Văn cung Đại Ngụy vậy mà lại làm như vậy?

Điều này hình như có chút không hợp lý?

Cho dù Văn cung Đại Ngụy có thù hận với hắn đi chăng nữa thì cũng không thể nào dùng đến thủ đoạn hạ lưu như vậy, làm vậy chỉ càng khiến cho bách tính càng chán ghét Văn cung Đại Ngụy hơn.

Điều này rất không hợp lý.

Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.

Trần Chính Nho lại tiếp tục mở miệng nói:

“Ngươi có cho rằng Văn cung Đại Ngụy làm như vậy là có hơi không hợp với lẽ thường hay không?”

Trần Chính Nho hỏi.

“Vâng, đúng thật là khác với lẽ thường, dù cho Nghiêm Lỗi đã bị ta phế bỏ nho vị nhưng dù sao thì sau lưng Nghiêm Lỗi cũng là Bồng nho, là đại diện của Chu thánh nhất mạch.”

“Hành động như vậy, sẽ chỉ làm cho bách tính trong thiên hạ cảm thấy chán ghét, nhưng mà lại có thể khống chế và điều phối được cảm xúc của những người đọc sách.”

“Nhưng bọn họ vốn đã có thể làm vậy, sao lại muốn làm cho phức tạp lên?”

Hứa Thanh Tiêu đáp.

Rõ ràng cứ làm hẳn một bản văn báo là có thể rồi, hoàn toàn không cần phải lượn lờ làm mình chán ghét, làm như vậy chắc chắn là có mục đích khác.

Vì sao lại phải phức tạp như vậy?

Nếu như là hận? Vậy đúng thật là hận vô cùng, nhưng người đến bậc này rồi thì đều có thể quản lý tốt được cảm xúc của mình, làm bất cứ chuyện gì cũng đều phải có mục đích.

Lấy một ví dụ, giả như họ giết mình thì Bồng nho sẽ có thể trở thành thánh nhân, vậy thì Bồng nho chắc sẽ nghĩ mọi cách để giết mình.

Bởi vì lợi ích quá lớn mà.

Nhưng nếu như giết mình rồi cũng không thể trở thành thánh nhân được thì cho dù Bồng nho có hận mình thì cũng sẽ không dùng đến loại thủ đoạn này, bởi vì một khi mình chết rồi, kết cục của ông ta cũng không thể tốt hơn được.

Đây chính là vấn đề về lợi ích.

Đại nho cũng tốt.

Hoàng đế cũng được.

Lục bộ Thượng thư, võ tướng nhất mạch hay là phiên vương các nơi, nói tới nói lui thật ra thì họ đều làm việc chỉ vì lợi ích.

Hoài Ninh thân vương không hận hắn sao? Ông ta hận chứ!

Ông ta không muốn hắn chết đi sao? Đương nhiên ông ta muốn rồi!

Nhưng vấn đề là ông ta không thể thẳng tay giết chết hắn, nếu không thì người xui xẻo ngược lại sẽ là ông ta, đồng thời với ông ta mà nói thì chuyện đó chỉ có hại chứ không hề có lợi.

Trừ phi ông ta đã đoán trước được nếu như hắn không chết thì ông ta sẽ không tạo phản được.

Nếu không mà nói thì bất kể là như thế nào, ông ta cũng sẽ không ra tay giết hắn.

“Lão phu cũng đã suy nghĩ hồi lâu nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể nào tìm ra đáp án.”

“Điều duy nhất có thể biết trước mắt chính là Nghiêm Lỗi bây giờ đã thành một quân cờ, bất luận là dùng bất kì thủ đoạn nào thì hắn cũng sẽ chèn ép Đại Ngụy văn báo của ngươi.”

“Về phần cuối cùng Văn cung có mục đích gì thì tạm thời ta còn không rõ lắm.”

“Chẳng qua là Thủ Nhân à, ngươi cần phải chú ý thêm nhiều đó.”

Trần Chính Nho cũng không biết nên nói thêm gì, chỉ có thể dặn dò Hứa Thanh Tiêu chú ý nhiều hơn.

“Ừ.”

Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ những lời mà Trần Chính Nho nói, mặc kệ là cuối cùng Văn cung có mục đích gì thì ít nhất trước mắt, điều hắn có thể biết được chính là Nghiêm Lỗi sẽ dùng mọi biện pháp, cho dù là thủ đoạn hạ lưu nhất để chèn ép Đại Ngụy văn báo, nói một câu khó nghe hơn thì cho dù người ta có xem ông ta như một đống phân thì ông ta cũng phải bôi xấu ngươi.

Sau khi hiểu rõ được điểm ấy, Hứa Thanh Tiêu đúng thật là có hơi đề phòng.

“Đúng rồi, Trần đại nhân, có vài chuyện nhất định ông phải nói vào buổi triều ngày mai.”

Hứa Thanh Tiêu bỗng nhiên mở miệng.

Nếu như Văn cung Đại Ngụy đã muốn làm khó hắn thì hắn cũng phải chuẩn bị một chút.

Bất kể là như thế nào thì đều cần phải đào một cái hố to để người của Văn cung nhảy vào, nếu không thì trong tình huống cứ liên tục bị chèn ép như thế, coi như là có thể vả mặt bọn họ được thì quá trình này cũng không dễ chịu chút nào.

Nếu như biết đối phương đã ôm loại thái độ này thì Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không khách khí nữa.

“Ngươi nói đi, Thủ Nhân.”

Trần Chính Nho khẽ gật đầu bảo Hứa Thanh Tiêu nói.

“Trần đại nhân, ba chuyện này ngày mai vào triều nhất định phải nói, đồng thời còn phải ép Đại nho của Văn cung Đại Ngụy đồng ý, nếu không thì kiên quyết không đồng ý tất cả các yêu cầu của Văn cung.”

“Đầu tiên là hạn chế nội dung của báo Văn cung, Trần đại nhân, mặc dù ta không biết nội dung của báo Văn cung là cái gì nhưng nói tới nói lui thì chắc cũng sẽ tương tự với Đại Ngụy văn báo bây giờ thôi.”

“Sau này Đại Ngụy văn báo sẽ có nội dung mới, mà nếu như không hạn chế báo Văn cung thì chỉ sợ Nghiêm Lỗi sẽ lại không ngừng sao chép nội dung của ta, đến lúc đó chính ta sẽ bị bọn chúng làm cho tức chết.”

“Cho nên bây giờ nói cho rõ ràng đi, có bệ hạ làm chứng cùng với sự chứng kiến của văn võ cả triều, cứ như vậy, sau này thứ mà Thủ Nhân đưa ra thì Văn cung cũng sẽ không dám trắng trợn đạo văn.”

Hứa Thanh Tiêu nói ra chuyện đầu tiên cần làm.

Nghiêm Lỗi rõ ràng đang muốn làm cho hắn ứa gan, dựa theo Văn báo của hắn để tạo ra một Văn báo mới, điểm này thì chẳng có cách nào ngăn cản, chẳng qua Hứa Thanh Tiêu nhận thấy với trí thông minh của Nghiêm Lỗi thì không thể nào nghĩ ra nhiều thứ hơn được.

Nội dung trong đó chắc chỉ đơn giản là viết vài chuyện quốc gia đại sự cùng với một vài tâm đắc của Đại nho mà thôi, về phần những mục khác ví dụ như Hứa Thanh Tiêu tính viết mục về thi từ, mục về phái nữ cùng với mục về tiểu thuyết các loại vân vân.

Cái nào cái nấy cũng là đại chiêu dùng để thu hút người đọc.

Mới đầu chắc chắn Nghiêm Lỗi sẽ không để ý nhưng sau đó khi phát hiện không thể cạnh tranh được, lấy phẩm tính của loại người này thì chắc chắn là sẽ lựa chọn đạo văn.

Cho dù ông ta có không lựa chọn đạo văn thì Văn cung cũng sẽ có người bảo ông ta đạo văn, dù sao thì ông ta chính là một quân cờ.


Chương 667: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (4)

Thanh danh có xấu thì xấu thôi, cùng lắm thì lại đổi sang người khác, dù sao thì chỉ cần tai họa không ập đến Văn cung là được.

Nếu là như thế thì thật sự làm cho người ta khó chịu quá đi, cho dù kết quả cuối cùng là mình thắng đi chăng nữa nhưng sẽ bị người ta chét.

Không phải Văn cung Đại Ngụy nói hắn đạo văn của bọn họ sao? Được rồi vậy sau này nội dung của văn báo các ngươi không thể giống với ta, nếu không thì sẽ cấm các ngươi!

Vừa nghe xong câu này, Trần Chính Nho liền gật đầu nói:

“Điều này không tệ đâu, phòng ngừa rất chu đáo.”

Trần Chính Nho đồng ý, ngày mai vào triều ông sẽ nói chuyện này.

“Thứ hai, xin nhờ Trần đại nhân ngày mai nhất định phải nói cho rõ ràng, không thể hạ thấp giá bán, tài lực của Văn cung Đại Ngụy cụ thể là bao nhiêu thì học sinh không rõ lắm, nhưng dùng từ phú khả địch quốc thì chắc là không khoa trương đâu.”

“Nếu như vì lượng tiêu thụ mà Văn cung Đại Ngụy cho tặng miễn phí vậy thì có hơi không ổn rồi, điểm này chắc là Trần đại nhân ngài cũng hiểu.”

Hứa Thanh Tiêu nói vậy.

Sau khi nghe lời này, Trần Chính Nho cũng không nhịn được khẽ gật đầu.

Tác dụng của văn báo tuyệt đối không phải chỉ để kiếm chút bạc cỏn con như vậy, điều đáng sợ thực sự chính là sức ảnh hưởng.

Cho dù không thể kiếm tiền thì tác dụng của thứ này cũng cực kì lớn.

Mỗi năm Văn cung Đại Ngụy tốn hao một khoảng tiền lớn để mở rộng tác phẩm của Đại nho và phái vài người đọc sách đi đến những vùng đất nghèo khổ để dạy dỗ trẻ con.

Là vì cái gì? Còn không phải là vì để củng cố vững chắc địa vị của người đọc sách và địa vị của Văn cung Đại Ngụy à!

Giá gốc của một bản văn báo là mười lăm văn tiền, mà một bản văn báo hoàn toàn có thể dành cho mười mấy người xem thậm chí là nhiều người xem hơn.

Một triệu người chẳng qua cũng chỉ tốn một triệu bản văn báo, chẳng qua chỉ là một vạn năm ngàn lượng bạc mà thôi.

Cứ tính theo mỗi ngày một bản đi thì một tháng là bốn mươi lăm vạn lượng bạc, một năm còn không phải chỉ tốn có năm trăm bốn mươi vạn lượng bạc hay sao?

Đương nhiên nếu như là miễn phí thì đoán chừng thêm gấp bội cũng không thành vấn đề, một năm một vạn một ngàn lượng bạc.

Đối với vương triều Đại Ngụy mà nói thì cái này có hơi nhiều.

Nhưng đối với Văn cung Đại Ngụy mà nói thì có lẽ cũng không coi là nhiều.

Dù sao thứ như văn báo này chủ yếu là nhìn vào giai đoạn trước, một khi đã dưỡng thành thói quen sử dụng của người đọc rồi thì ngươi có từ từ điều chỉnh giá bán người ta cũng chẳng nói gì.

Về phần giá cả thì Hứa Thanh Tiêu nhất định phải nhờ Trần Chính Nho hạn chế dùm rồi, bằng không mà nói thì chắc là rất phí sức.

Cũng không phải là không đánh nổi chiến tranh giá cả mà là không cần thiết, bạc của Trương Như Hội chẳng lẽ không phải là do ông ta cực khổ kiếm được hay sao?

Bạc của Văn cung Đại Ngụy đúng thật là không cần phải cực khổ mà kiếm được, có bao nhiêu người hiếu kính cơ chứ? Lúc thịnh thế, Đại Ngụy vương triều đã phát cho bao nhiêu?

Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu còn phải tiếp tục thu mua thư trai, đồng thời tiền hao phí cho nhân công cũng phải tính vào chứ?

Nhưng Văn cung Đại Ngụy thì sao? Các thư viện lớn và các thư trai lớn đều tình nguyện hợp tác với Văn cung Đại Ngụy, uy vọng này thì khỏi phải bàn cãi.

Về phần nhân lực? Nói một câu không dễ nghe thì đại nho của Văn cung Đại Ngụy chính là những người soạn bản thảo, mà mấy người đọc sách kia chính là chân chạy.

Cống hiến vì Văn cung Đại Ngụy, mấy người đọc sách kia còn không bán mạng hay sao?

Chỉ vài thứ này thôi thì sao mà so nổi?

Không so nổi!

Đây chính là sức mạnh của vốn liếng đó.

Có sẵn đường, có mối quan hệ, có tài chính, ngươi muốn thách thức vốn liếng với họ? Ngươi nên đi tắm rồi đi ngủ đi thì hơn.

Trừ phi Hứa Thanh Tiêu kéo luôn vương triều Đại Ngụy vào nhập cổ phần thì mới có thể làm giảm áp lực trên diện rộng, nhưng vấn đề là Hứa Thanh Tiêu có đồng ý không?

Nếu như thật sự cho vương triều Đại Ngụy nhập cổ phần thì người ta chỉ cần tiền thôi à?

Thật ra thì Hứa Thanh Tiêu biết rõ nguyên nhân mà bệ hạ không đến tìm mình, là bởi vì không muốn vì chuyện này mà đắc tội với mình.

Nếu như mình cần Đại Ngụy đến giúp đỡ thì đứng ở góc nhìn của một hoàng đế, đối với chuyện này, nàng sẽ vui lòng mà hỗ trợ, nhưng giúp đỡ thì cũng phải có chút ít chỗ tốt chứ.

Không có lợi ích thì ai mà giúp ngươi chứ?

Ngươi là thần tử của Đại Ngụy, không thẳng thừng yêu cầu ngươi giao đồ vật ra đã tính là rất tốt rồi.

Ngươi còn trông cậy vào vương triều giúp ngươi mà hơn nữa lại còn không cho vương triều chút lợi ích nào à?

Trừ phi ngươi là hoàng đế nếu không thì đừng mơ.

Cho nên chuyện cho vương triều nhập cổ phần Hứa Thanh Tiêu cũng đã từng nghĩ đến nhưng hắn đã nhanh chóng bác bỏ.

Không làm được.

Trước mắt cũng chỉ có thể thông qua cách này để hạn chế Văn cung Đại Ngụy.

“Được rồi! Chẳng qua muốn hoàn toàn chèn ép thì rất khó, Văn cung Đại Ngụy cũng không ngốc, nhưng lão phu có thể lập ra một mức độ, giá vốn khoảng ba phần mười, có thể bán giá thấp nhưng không thể vượt quá ba thành.”

Trần Chính Nho đáp.

Ông ta có thể đi nói nhưng muốn hoàn toàn hạn chế Văn cung Đại Ngụy là chuyện không thể nào.

Người ta đâu có dốt, có tiền có con đường lại có mối quan hệ, vì sao lại không lợi dụng mấy thứ đó?

Sao phải muốn bắt đầu bằng cách đồng đẳng với ngươi?

Ngươi nói người ta vô lại, nhưng người ta có vốn liếng để vô lại đó.

Ngươi đâu có đâu.

“Làm phiền Trần đại nhân rồi, chuyện thứ ba cũng rất đơn giản, đã bàn về quốc sự thì bất luận thế nào cũng phải qua sự thẩm tra của lục bộ.”

“Bằng không mà nói thì nếu như có người lòng có tư tâm, viết loạn viết càn sẽ ảnh hưởng đến quốc vận của Đại Ngụy, cho nên chuyên mục bàn về quốc sự này Hứa mỗ nguyện ý để cho lục bộ thẩm tra, nhưng Văn cung Đại Ngụy cũng phải như vậy.”

Điểm thứ ba của Hứa Thanh Tiêu cực kì quan trọng.

Quốc sự đúng thật là không thể nói càn, bởi vì việc này uy hiếp trực tiếp đến bệ hạ, cũng có uy hiếp đến văn võ bá quan.

Hôm nay ngươi tán dương lục bộ Thượng thư thì không có vấn đề gì!

Nhưng lỡ ngày mai ngươi đi sỉ nhục lục bộ Thượng thư, vậy nên làm gì?

Bây giờ hắn còn xem như là quan viên Đại Ngụy, nếu như muốn thật sự công kích người nào đó thì dù thế nào đi chăng nữa cũng phải bận tâm đến mặt mũi.

Nhưng Văn cung Đại Ngụy thì lại khác, bọn họ là Đại nho, bản thân họ đã tạo cho người ta cảm giác như người vạch tội.


Chương 668: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (5)

Nói một câu không dễ nghe thì đối với quan viên, bách tính cũng mang theo một loại tình cảm khác thường không hiểu được.

Nếu như hắn viết tốt về lục bộ Thượng thư trên văn báo.

Mà Văn cung Đại Ngụy lại viết lục bộ Thượng thư có rắp tâm xấu xa.

Vậy thì hoặc ít hoặc nhiều cũng sẽ có bách tính theo khuynh hướng nghe lời của Văn cung Đại Ngụy, kể từ đó, lỡ như đối phương lấy chuyện này ra để viết báo vậy thì hắn sẽ gặp phiền toái rồi.

Cho nên chuyên mục quốc gia đại sự này nhất định phải được sự xét duyệt từ lục bộ.

Sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở thành một trong các Thượng thư của lục bộ, thậm chí còn có thể trở thành thừa tướng.

Về phần lỡ như có một ngày hắn trở mặt với Đại Ngụy vương triều thì phải là sao đây?

Đại ca à, đã trở mặt với nhau rồi, ngươi còn trông cậy vào chuyện Đại Ngụy Văn báo của ngươi còn có thể phát hành ở vương triều Đại Ngụy được hay sao? Có thể tỉnh mộng không, đừng có nằm mơ nữa.

Hứa Thanh Tiêu đúc thanh kiếm dân ý kia vô cùng sắc bén, nhưng sự sắc bén này là bén đối với bên ngoài thôi, còn đối với hoàng đế thì nhất định phải che giấu sự sắc bén kia đi.

Tuyệt đối không thể để lộ chút sắc bén nào.

Một khi làm cho hoàng đế cảm thấy nguy hiểm, thì ngươi có thể chờ chết được rồi đó.

Cho dù hoàng đế không được sâu sắc thì cũng sẽ không cho phép vương triều xuất hiện người có thể uy hiếp mình.

Mặc kệ là người hay là vật.

Cho nên Hứa Thanh Tiêu lấy lui làm tiến, Văn cung Đại Ngụy muốn dùng đại chiêu cắt đứt đường lui này, muốn dùng thủ đoạn này để đánh mình?

Không có cửa đâu!

“Cái này được nè!”

“Thủ Nhân, ngươi có giác ngộ như vậy lão phu cũng vui mừng lắm.”

Nói thật thì lúc Đại Ngụy văn báo của ngươi vừa ra thì lão phu có chút bận tâm, chẳng qua ngươi có thể làm vậy thì lão phu cũng yên tâm, Hứa Thanh Tiêu ngươi vẫn là Hứa Thanh Tiêu của trước kia.”

Sau khi nghe xong điều kiện thứ ba, Trần Chính Nho không khỏi thở ra một hơi thật dài.

Thật ra thì ông cũng đã thảo luận chuyện này với Thượng thư năm bộ còn lại.

Vấn đề lớn nhất của văn báo của Hứa Thanh Tiêu chính là chuyên mục quốc sự, quốc sự không phải là chuyện mà người bình thường có thể bàn tán.

Cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể khống chế được, nếu như không có sự quản lý của triều đình, để cho ngươi muốn viết cái gì thì viết cái ấy, vậy còn không phải là rất lộn xộn hay sao?

Bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã chủ động đưa ra trước, đối với bệ hạ mà nói, đối với vương triều Đại Ngụy mà nói đây đều là một chuyện tốt.

“Trần đại nhân yên tâm, từ đầu đến cuối hạ quan đều chưa bao giờ thay đổi, chỉ cần có liên quan đến thiên hạ bách tính thì hạ quan tuyệt đối sẽ dốc hết sức lực.”

Hứa Thanh Tiêu nói vậy.

Sau khi Trần Chính Nho nghe xong thì khẽ gật đầu, Hứa Thanh Tiêu vì dân, đây là chuyện mà người trong thiên hạ đều rõ.

“Được rồi, chuyện nên nói lão phu cũng đã nói xong, Thủ Nhân, ngươi nhớ cho kỹ, bọn ta đều sẽ dốc hết sức lực để ủng hộ ngươi.”

Trần Chính Nho nói xong câu này thì liền rời khỏi phòng.

Chờ sau khi Trần Chính Nho rời đi.

Hứa Thanh Tiêu cũng lập tức đứng dậy đi theo phía sau, chỉ tiễn Trần Chính Nho một đoạn rồi xoay người trở về, còn có không ít chuyện cần phải xử lý.

Tiếp theo đây chắc hẳn sẽ là một trận ác chiến, không thể phạm sai lầm được.

Chỉ là, bên trong học đường Thủ Nhân có một đám trẻ đang nhàm chán ngồi ở cách đó không xa, đây đều là bọn nhỏ của các phủ quốc công.

Hứa Thanh Tiêu bảo học sinh của mình đi dạy bọn nhỏ đọc sách, chẳng qua hiển nhiên đám trẻ này không hề thích thú gì đối với chuyện đọc sách.

Đứa nào đứa nấy cũng đều mang ánh mắt vô hồn, nhấp nhổm không yên.

Nhìn lướt qua, Hứa Thanh Tiêu thu hồi tầm mắt, tạm thời hắn vẫn chưa có thời gian đi quản lý đám bé gấu này.

Chẳng qua bọn nhóc này thì ngược lại, hắn có thể bảo chúng nó làm ít chuyện.

Vừa có thể giết thời gian vừa có thể giúp đỡ cho hắn, chẳng qua chuyện này còn phải chờ thêm, chờ mấy ngày nữa rồi nói sau.

“Sư huynh, huynh đang viết gì vậy?’

Sau khi đi đến nội đường, Hứa Thanh Tiêu phát hiện sư huynh của mình đang viết thứ gì đó, trên mặt hiện lên vẻ chăm chú.

“Ồ, không có gì.”

“Đúng rồi sư đệ, Lộ Tử Anh có việc đi trước rồi, nói là qua mấy ngày nữa sẽ trở về đây, y bảo đệ không nên quên chuyện tu phép thuật tiên đạo.”

“Chẳng qua sư đệ nghe sư huynh khuyên một câu đi, con đường tiên đạo không thích hợp với đệ đâu, đệ vẫn nên dồn chí hướng vào Nho đạo thì hơn.”

Trần Tinh Hà vụng trộm giấu một quyển sách nhỏ đi.

Sau đó nói lại với Hứa Thanh Tiêu rằng Lộ Tử Anh đã rời đi.

“Xin nghe theo sự dạy bảo của sư huynh.”

Hứa Thanh Tiêu cúi đầu về phía Trần Tinh Hà rồi sau đó đi vào phòng.

Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu đi rồi.

Trần Tinh Hà lại nhìn chung quanh, sau khi đã xác định là không còn ai nữa thì hắn ta lại lấy cuốn sách nhỏ ra rồi viết vài thứ vào.

Mà tên của cuốn sách nhỏ viết rõ là Trần Tinh Hà, Đại Ngụy văn thánh.

Đây là thứ mà trong lúc rãnh rỗi không có việc gì làm Trần Tinh Hà đã tùy tiện viết ra, trong đời sống hiện thực hắn ta không thể trở thành thánh nhân, chỉ có thể thỏa mãn về mặt tinh thần một chút.

Chẳng qua thứ đồ chơi này cũng chỉ để mình hắn ta xem mà thôi, chẳng dám đưa cho người khác.

Cứ như vậy.

Hôm sau.

Trong hoàng cung Đại Ngụy.

Thượng thư lục bộ bao gồm cả các võ quan đều đang dùng ánh mắt để trao đổi lẫn nhau.

Thông qua thư, bọn họ biết được hôm nay cần phải làm gì và cần phải nói những gì.

Quả nhiên, sau khi canh giờ tảo triều đầu tiên kết thúc, Văn cung Đại Ngụy liền có người đứng ra bắt đầu làm khó làm dễ.

Chỉ trích văn báo Đại Ngụy nghị luận chuyện triều chính, có ảnh hưởng cực lớn, còn chụp thêm một cái mũ nữa, chính là cái gì mà họa loạn giang sơn, cái gì mà dùng ngôn ngữ có thể ảnh hưởng đến quốc vận Đại Ngụy.

Có thể nói là dùng ngòi bút làm vũ khí.

Sau khi Văn cung Đại Ngụy phát biểu xong thì Thượng thư lục bộ cũng thay nhau mở miệng.

Ý tứ đại khái cũng đơn giản, văn báo Đại Ngụy chỉ có ý muốn tuyên truyền, làm cho bách tính biết được quốc gia đại sự, cũng biết được chính sách của triều đình, thuận lợi cho bách tính, cũng có lợi cho sự phát triển của quốc gia.

Về phần những lời mà Văn cung Đại Ngụy nói thì đúng là cũng hơi thiếu sót, đương nhiên ít nhiều gì cũng phải cần có phép tắc, chẳng qua là không nghiêm trọng như vậy thôi.


Chương 669: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (6)

Sau khi Thượng thư lục bộ thay nhau nói xong, võ quan nhất mạch cũng đứng ra.

Họ đồng loạt tỏ thái độ cho rằng Đại Ngụy văn báo cực kì không tệ, phủ nhận lời chỉ trích của Văn cung Đại Ngụy.

Cuối cùng Nữ đế cũng mở miệng cho phép Đại Ngụy văn báo được xuất bản, bác bỏ thỉnh cầu của Văn cung Đại Ngụy.

Mà Văn cung Đại Ngụy thì cũng không hề phẫn nộ, chỉ yên lặng lui trở về.

Điều ngoài dự đoán là Văn cung Đại Ngụy cũng không tiếp tục hoa hòe hoa sói gì nữa, chỉ yên lặng chờ đến sau khi kết thúc triều hội.

Bọn họ chưa hề nói thêm câu nào.

Chẳng qua đám người cũng hiểu rất rõ rằng ngày mai mới thật sự là ngày tranh đấu thật sự!

Mà ngay khuya ngày hôm nay.

Giờ sửu!

Sau khi tu luyện theo thường lệ, Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc phát hiện ra võ đạo của mình vẫn không tiến triển chút nào như cũ, nhưng hình như… Đã ngưng tụ ra một đường linh mạch.

Bước vào tiên đạo cửu phẩm.

Võ Xương năm thứ nhất.

Ngày mười tháng chín.

Giờ Mão.

Đã đến giờ tảo triều.

Trên đại điện.

Bách quan đi vào điện.

Vẫn thảo luận chuyện quốc gia đại sự như thường ngày.

Một canh giờ sau.

Đợi sau khi thảo luận chuyện quốc sự xong xuôi thì người của Văn cung Đại Ngụy lại tiếp tục là người đầu tiên đứng ra nói chuyện.

Bẩm báo bệ hạ, Văn cung Đại Ngụy đã đưa ra lời công bố muốn thành lập Đại Ngụy văn thánh báo, đối tượng đọc giả được nhắm đến là người đọc sách và bách tính.

Đồng thời bọn chúng lại tiếp tục vạch tội Đại Ngụy văn báo, cho rằng Đại Ngụy văn báo đã đạo văn lời cáo thị do Văn cung Đại Ngụy tuyên bố ra.

Thỉnh cầu bệ hạ tước đoạt danh xưng Đại Ngụy văn báo, trả lại cho Văn cung Đại Ngụy.

Câu này nói ra làm cho Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm lập tức bước ra khỏi hàng mắng to hai chữ vô sỉ.

Nhưng đại nho của Văn cung Đại Ngụy cũng không hề nổi nóng mà cứ như là ta có lý ta giải thích mà tranh luận.

Đến cuối cùng, Thượng thư bốn bộ đã đứng ra tranh luận.

Thậm chí là nhất mạch võ quan cũng đồng thời gia nhập chiến trường, giận dữ mắng to đối phương vô sỉ.

Nhưng vấn đề là họ có thể mắng hơn được Đại nho sao?

Trên triều đình.

Tín Dương hầu lớn tiếng chất vấn.

“Đến Văn cung Đại Ngụy của các ngươi Hứa Thanh Tiêu còn chưa đi được mấy lần, sao có thể đạo văn thứ kia của các ngươi?”

“Trước đó vài ngày chẳng phải là Hứa Thanh Tiêu đã đến đó rồi sao?”

“Hơn nữa cáo thị chiêu văn này cũng đâu cần phải đi mới biết được, người đọc sách trong thiên hạ ai cũng biết.”

“Hứa Thanh Tiêu thông minh thì thông minh thật đấy, điểm này lão phu công nhận, cũng chính vì sự thông minh của hắn cho nên mới có thể đạo ra Đại Ngụy văn báo.”

“Mong bệ hạ làm chủ! Thu hồi dang xưng Đại Ngụy văn báo, trả lại cho Văn cung bọn ta.”

Người mở miệng sau kia tên là Trương Ninh, là đại nho của Chu thánh nhất mạch, tuổi đã quá bảy mươi, tóc trắng phau, lạnh nhạt bình tĩnh.

“Cẩu tặc vô sỉ.”

“Quả nhiên là nỗi sỉ nhục của văn nhân.”

“Hứa Thủ Nhân cực cực khổ khổ mở ra Đại Ngụy văn báo, sao vào trong mồm các ngươi thì lại biến thành thứ đạo văn rồi? Đám đại nho các ngươi thật sự là không biết liên sỉ là gì sao?”

Đám người mắng to, nhưng người kia lại chẳng quan tâm, rất bình tĩnh.

“Bệ hạ, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu có tài đức gì mà dám dùng danh xưng Đại Ngụy? Lại còn xưng là văn báo?”

“Về công thì hắn đã sao chép đồ vật của Văn cung ta, về tư thì hắn không xứng với danh xưng như vậy, mong bệ hạ minh giám.”

Giọng Trương Ninh lại vang lên lần nữa.

Ông ta đứng đó tranh luận hết một canh giờ, bất kể là có ai nhục mạ ông ta thì ông ta cũng chẳng tức giận chút nào, hơn nữa còn không nóng không vội cầu xin nữ đế ra chỉ thị.

Mặc kệ là kết quả như thế nào thì ít nhất là văn võ cả triều đều bị lời nói của ông ta làm cho buồn nôn.

“Bệ hạ! Chúng thần cho rằng lời của Trương Ninh toàn là những lời vô căn cứ, mong bệ hạ minh giám.”

“Đúng vậy, mong bệ hạ minh giám!”

Đám người mở miệng.

Bọn họ cũng không muốn ầm ĩ, nhưng chuyện này thật sự là khinh người quá đáng.

Nhưng mà vào lúc này, giọng của nữ đế lại vang lên.

“Hứa Thủ Nhân chính là Hộ bộ Thị lang Đại Ngụy, tất nhiên có tư cách xưng hai chữ Đại Ngụy, hắn thân là Đại nho, cũng có tư cách xưng hai từ văn báo!”

“Về phần chuyện đạo văn thì cơ bản chính là những lời nói vô căn cứ, toàn là lời hoang đường.”

“Trẫm đồng ý để Văn cung Đại Ngụy sáng lập ra tân báo, nhưng cần phải nghĩ ra một cái tên khác.”

Nữ đế mở miệng.

Những lời này của nàng cũng coi như là đã tỏ thái độ.

Thân là nữ đế, nàng không thể lại nói ra thêm những lời quá khó nghe.

Nhưng có thể nói đến mức này đã coi như là rất tức giận rồi.

Chẳng qua nàng cũng đồng ý với Văn cung Đại Ngụy là có thể mở một tờ báo mới, chỉ là tên thì vẫn phải sửa lại.

Đại Ngụy văn thánh báo? Đơn giản là muốn làm Hứa Thanh Tiêu khó chịu mà thôi.

Nàng nhìn ra được, tất nhiên cũng muốn chèn ép một phen.

Câu này nói xong thì Trương Ninh vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh như cũ, ông ta không nói gì, nhưng cũng không bác bỏ.

Nhưng vào lúc này, Trần Chính Nho lại lên tiếng.

Ông ta đứng dậy nói ra ba điều kiện của Hứa Thanh Tiêu, chẳng qua ông không nói đó là điều kiện của Hứa Thanh Tiêu mà chỉ nói đó là ý của bản thân.

Nhất là điều cuối cùng kia.

Sau khi ông nói xong, sắc mặt Trương Ninh lúc này mới có hơi thay đổi.

Mà những người còn lại thì cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đồng thời Trần Chính Nho còn cố ý nhấn mạnh một câu.

“Chuyện này thần đã bàn qua với Thủ Nhân, Hứa Thủ Nhân đã đồng ý toàn bộ, cũng không biết là Trương nho có đồng ý hay không, nếu như không đồng ý thì thần kiên quyết không đồng ý cho Văn cung Đại Ngụy sáng lập tân báo.”

Những lời này của Trần Chính Nho nói ra thật sự rất cương quyết.

Câu này vừa nói xong, ánh mắt của nữ đế liền rơi vào người Trương Ninh.

Những ánh mắt còn lại đa số cũng rơi vào trên người Trương Ninh.

Đại khái là qua hơn nửa khắc đồng hồ.

Giọng của Trương Ninh cũng vang lên.

“Nếu như Hứa Thanh Tiêu đã đồng ý thì Văn cung Đại Ngụy há có thể chối từ?”

Trương Ninh nói vậy, nhưng trong lòng ông ta thì lại không thể nào vui vẻ được.

“Được!”

“Chuyện này, cứ quyết định như vậy đi.”

“Bãi triều!”

Cuối cùng, sau khi hai tiếng bãi triều cất lên, chuyện này cũng chấm dứt.

Mà ngay vào ngày hôm đó.

Văn cung Đại Ngụy tuyên bố vào giờ Mão ngày mai sẽ phát hành kì Đại Ngụy văn thánh báo đầu tiên.

Đại Ngụy văn báo của Hứa Thanh Tiêu thì phát hành kì thứ hai vào ngày hôm sau.

Bọn họ cũng không sửa tên báo, vẫn dùng hai chữ văn thánh như cũ.

Dù sao thì Nữ đế cũng chỉ bảo bọn chúng nghĩ lại, đâu nói là nhất định phải đổi.

Đây cũng là thái độ của Văn cung Đại Ngụy.


Chương 670: Văn Thánh Báo Đại Ngụy, Đứa Trẻ Cuồng Vọng, Kinh Đô Xào Xáo (7)

Đối với kì báo đầu tiên, Văn cung Đại Ngụy tràn đầy chờ mong.

Mà trên dưới kinh đô ai nấy cũng đều biết đến chuyện này, trong dân gian tiếng mắng nổi dậy ngút trời, ai cũng nói là Văn cung Đại Ngụy vô sỉ đến cùng cực.

Nhưng đa phần những người đọc sách thì vẫn ủng hộ Văn cung Đại Ngụy.

Trong lúc nhất thời, kinh đô lại sôi trào một lần nữa, nhưng mà, lần này thì khác.

Là cuộc chiến giữa văn nhân với nhau!

Người đời đều rất chờ mong.

Cuối cùng là Văn cung mạnh.

Hay là Hứa Thanh Tiêu mạnh.

Cứ như vậy.

Mãi cho đến giờ Mão hôm sau.

Khi trời còn chưa sáng.

Bên ngoài các đại thư viện của kinh đô đã có một đội ngũ xếp hàng dài như con rồng.

Cuối cùng.

Giờ Mão chỉ mới thoáng qua.

Từng tờ Đại Ngụy tân thánh báo được bán ra.

Mà hàng chữ lớn nhất trên tân thánh báo lại dẫn đến sự bùng nổ của kinh đô.

“Đứa trẻ cuồng vọng.”

Buốn chữ này.

Không ai mà không biết là nó có ý nghĩa gì.

Đây xem như là Văn cung Đại Ngụy đang mắng thẳng mặt.

Thái độ cực kì cứng rắn, nhưng cách làm thì cũng cực kì bỉ ổi.

Bất kể là như thế nào.

Thì khi giờ Mão vừa qua đi.

Kinh đô Đại Ngụy đúng thật là hoàn toàn náo loạn.

Trời vừa sáng, ngay tức khắc toàn bộ kinh đô Đại Ngụy đã náo nhiệt lên.

Bên ngoài các đại thư viện cũng có một đội ngũ thật dài đứng xếp hàng.

Đa phần bọn họ là người đọc sách, nhưng cũng có không ít bách tính bình dân.

Từ khi Đại Ngụy văn báo xuất hiện đã phát vỡ lối sống hình thành lâu đời không thay đổi ở kinh đô này.

Mọi người đều rất mong chờ đến kì thứ hai của Đại Ngụy văn báo.

Nhưng mà còn phải đợi thêm một ngày nữa thì kì thứ hai của Đại Ngụy văn báo mới ra lò.

Chẳng qua Đại Ngụy văn thánh báo này lại làm cho các bách tính ở kinh đô càng thêm tò mò.

Dù sao thì trước đây có Đại Ngụy văn báo, mọi người đương nhiên đều rất mong chờ đến kì thứ hai.

Mấy thứ giống giống như vậy cũng sẽ không làm cho dân chúng thấy phản cảm.

Chỉ là sau khi có người nói về chuyện của Đại Ngụy văn thánh báo xong thì lúc này, dân chúng bắt đầu chửi ầm lên.

Bách tính trong kinh đô đều biết rằng Đại Ngụy văn báo kia chính là do một tay Hứa Thanh Tiêu đi đầu tạo thành, nhưng sao từ trong mồm Văn cung Đại Ngụy thế mà lại biến thành Hứa Thanh Tiêu đạo văn ăn cắp ý tưởng của Văn cung Đại Ngụy?

Cái này cũng thôi đi, nhưng mà điều làm cho bách tính buồn nôn nhất chính là Đại nho của Văn cung lại còn yêu cầu Hứa Thanh Tiêu trả cái tên Đại Ngụy văn báo về cho Văn cung Đại Ngụy.

Điều này đúng thật là làm cho người ta tức điên mà.

Đã nhìn gặp những kẻ mặt dày nhưng mà vẫn chưa từng thấy người nào vô liêm sỉ đến như vậy.

Trong lúc nhất thời, bách tính nổi giận chửi bới không thôi, nhưng khi những người đọc sách kia tuyên truyền về Đại Ngụy văn thánh báo thì có rất nhiều chuyện đã bắt đầu thay đổi.

Không ít người đọc sách chạy đi để tuyên truyền, nói cho những người trong thiên hạ biết sự khác biệt của Đại Ngụy văn thánh báo với Đại Ngụy văn báo chính là các đại nho Văn cung sẽ tự mình viết ra cảm ngộ của mình.

Câu này vừa dứt thì làm sao có thể không hấp dẫn những người đọc sách trong thiên hạ được? Còn có bách tính nữa?

Mặc dù ủng hộ thì sẽ ủng hộ Hứa Thanh Tiêu đấy nhưng vấn đề là nhà ai mà không có trẻ con chứ?

Cảm ngộ của Đại nho, thứ này không mua được bên ngoài đâu, vì vậy cho nên bọn họ đã vì đứa trẻ nhà mình mà cố nén sự chán ghét.

Cho nên giờ Mão chỉ thoáng qua.

Các đại thư viện đã lên khí thế ngất trời.

Cả người đọc sách lẫn bách tính, rất nhiều người cũng đã bắt đầu xếp hàng mua.

Kỳ đầu tiên cũng là hai mươi văn một phần, không hạ giá.

Đồng thời, Đại Ngụy văn thánh báo cũng làm rất nhiều bước chuẩn bị, ví dụ như nói về chuyện in ấn thôi thì ít nhất cũng chuẩn bị đầy đủ hơn Đại Ngụy văn báo rất nhiều.

Có vết xe đổ rồi, đương nhiên sẽ không phạm sai lầm nữa.

Chỉ là chờ đến khi mọi người mua được Đại Ngụy văn báo thì sắc mặt của mọi người không khỏi thay đổi.

Trang đầu Đại Ngụy văn báo của Hứa Thanh Tiêu đề nội dung là chuyện về lục bộ Thượng thư.

Nhưng mà trang đầu của Đại Ngụy văn thánh báo của Văn cung lại có nội dung là Đứa trẻ cuồng vọng.

Chỉ nhìn thấy tiêu đề thôi thì bách tính kinh đô và những người đọc sách ai nấy cũng đều ngây ngẩn cả người.

Ai mà không biết Văn cung Đại Ngụy có thù với Hứa Thanh Tiêu chứ?

Hơn nữa cái câu đứa trẻ cuồng vọng này rõ ràng chính là đang sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu mà.

Văn cung Đại Ngụy mang Hứa Thanh Tiêu hóa thành hình tượng của đứa trẻ, đây thật đúng là vừa mắng thẳng vào mặt Hứa Thanh Tiêu vừa trèo lên đầu lên cổ Hứa Thanh Tiêu.

Mọi người liền lập tức nhận ra được một chuyện, đó là lần này Văn cung Đại Ngụy rõ ràng là đang muốn đấu đến cùng với Hứa Thanh Tiêu.

Trận tranh đấu này nhất định sẽ phân ra thắng bại.

Chẳng qua nhìn qua nội dung của nó thì quốc gia đại sự còn dễ nói một chút, ánh mắt của mọi người đều trực tiếp rơi vào trên mục Văn cung nho đàm.

Đây mới là chuyên mục mà mọi người muốn xem.

Tâm đắc của một vị Đại nho.

Mà vị Đại nho này chính là Trương Ninh, người hôm qua vừa khởi bẩm đủ điều trên triều.

Đồng thời đề mục cũng ghi là Đứa trẻ cuồng vọng.

Cảm ngộ của Trương Ninh thì cũng đơn giản thôi, ban đầu chính là chủ đề vây quanh phẩm tính.

Kính trọng thánh nhân chính là điều cơ bản của những người đọc sách, nếu như trong mắt không có thánh thì uổng công là người đọc sách.

Nửa trang đầu nói ra đạo ý rất rõ ràng, nghiêm túc bàn luận về những cảm ngộ kia, làm cho người đọc thu hoạch được rất nhiều.

Nhưng nửa phần sau thì lại không giống rồi.

Nửa phần sau, Trương Ninh lấy ra một ví dụ, ông ta đã từng đi thăm viếng hảo hữu, mà vị hảo hữu này lại đang dạy học.

Có hai đứa trẻ, một đứa tôn kính trưởng bối, tôn kính thánh nhân nhưng tư chất bình thường, là một đứa trẻ nhà nghèo.

Một đứa thì lại không coi ai ra gì, cuồng vọng vô cùng, cực kì thông minh, trong nhà cũng giàu có, đeo vàng bạc đầy mình.

Lúc ấy bằng hữu của Trương Ninh hỏi ông ta rằng ông ta cảm thấy trong hai đứa trẻ này, đứa nào có tương lai trở thành đại tài hơn?

Trương Ninh thẳng thắn trả lời, là đứa trẻ nhà nghèo kia.

Mà hảo hữu của Trương Ninh thì hết sức tò mò, đứa trẻ nhà nghèo kia tư chất bình thường, người khác đọc sách thì chỉ cần một lần là hiểu được, giống như đứa trẻ nhà giàu kia, nhìn một lần là hiểu rồi.

Vì sao ông ta lại cảm thấy đứa trẻ nhà nghèo kia sau khi lớn lên sẽ trở thành đại tài?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 4 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 6 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box