1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
  4. Tập 65 : Tiên Đạo Đệ Nhất, Một Tháng Mới Nhập Phẩm! Hứa Thanh Tiêu, Một Canh Giờ Đã Nhập Phẩm? (6) (c641-c650)

[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân

Tập 65 : Tiên Đạo Đệ Nhất, Một Tháng Mới Nhập Phẩm! Hứa Thanh Tiêu, Một Canh Giờ Đã Nhập Phẩm? (6) (c641-c650)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 641: Tiên Đạo Đệ Nhất, Một Tháng Mới Nhập Phẩm! Hứa Thanh Tiêu, Một Canh Giờ Đã Nhập Phẩm? (6)

Sau khi để linh khí đi vào trong cơ thể, Hứa Thanh Tiêu cũng có hơi hồi hộp.

Vì căn cứ vào pháp môn đã ghi, chỗ khó nhất của dẫn khí nhập thể không phải ở việc không thể nào dẫn khí vào, mà ở chỗ sau khi linh khí tiến vào trong cơ thể, cần phải chạy tuần hoàn một vòng nhỏ trong người, mà giờ đang chuyển động một vòng tuần hoàn nhỏ, lúc nào cũng có thể tự tách nhau hết ra.

Cho nên Hứa Thanh Tiêu mới căng thẳng.

Lại ba khắc trôi qua.

Cuối cùng linh khí trong người cũng chạy xong một vòng tuần hoàn nhỏ.

Hoàn thành dẫn khí.

Sau một khắc, chính là bước then chốt nhất.

Nạp khí dưỡng sinh.

Để linh khí tự tách ra, sau đó lan ra khắp toàn thân.

Như thế thì cuối cùng cũng hoàn thành xong một lần tu luyện cơ bản.

Chỉ cần hoàn thành một lần, lần sau hấp thụ linh khí, thì sẽ tự động vận chuyển, hoàn thành nhập môn thập phẩm.

Rắc!

Khi linh khí tan ra, một tiếng rắc vang khẽ, sau một khắc, luồng linh khí này tách ra thành hàng trăm sợi, lan đến tận cùng cơ thể.

Vô cùng sảng khoái!

Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu ngay đó nhận ra được, chính cơ thể mình cũng mạnh hơn một xíu, tuy chỉ một xíu, nhưng rõ ràng lớn hơn thật.

Đỉnh hết sức, tu tiên còn trợ giúp cho võ đạo?

Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc.

Mà đúng lúc này.

Hứa Thanh Tiêu cũng thuận thế hoàn thành nhập phẩm.

Tính tròn tổng cộng… Vừa đúng một canh giờ.

Chỉ là dân ý và thánh ý trong người Hứa Thanh Tiêu, ngăn người khác thăm dò.

Lộ Tử Anh căn bản không thể nhìn thấu được.

Bên trong mắt hắn vẫn ngập tràn sự lo lắng.

Keng!

Sau một khắc.

Hứa Thanh Tiêu mở mắt.

Thấy Hứa Thanh Tiêu mở mắt, Lộ Tử Anh thở phào một hơi, y theo bản năng cho rằng Hứa Thanh Tiêu gặp trở ngại, nên mới ngừng tu hành lại.

Nhưng trong lúc y chuẩn bị lên tiếng an ủi thì giọng của Hứa Thanh Tiêu truyền đến.

“Lộ huynh.”

“Ta…. nhập phẩm rồi.”

“Không tu luyện thành công được cũng không sao hết, Hứa huynh đừng nản chí…”

Lộ Tử Anh vô thức nói, đang nghĩ phải an ủi Hứa Thanh Tiêu một chút.

Nhưng khi y nghe xong lời Hứa Thanh Tiêu nói, cả người đơ ra.

“Gì cơ?”

“Ngươi nhập phẩm rồi á?”

“Hứa huynh, ta kính ngươi là Đại Nho không sai, nhưng ngươi đừng coi ta là thằng ngu chứ.”

Phản ứng đầu tiên của Lộ Tử Anh là không tin, thậm chí cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đang lừa mình.

“Lộ huynh, ta thật sự nhập phẩm rồi.”

Hứa Thanh Tiêu cũng không biết phải giải thích kiểu gì, hắn đúng thật là nhập phẩm rồi mà.

Lúc này nhìn bộ dạng Hứa Thanh Tiêu cực kỳ nghiêm túc.

Lộ Tử Anh đi thẳng đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu, đưa tay ra nắm lấy bả vai Hứa Thanh Tiêu, ngay lập tức, một luồng linh khí chui vào bên trong người Hứa Thanh Tiêu.

Lộ Tử Anh không tin nổi trợn to hai mắt nhìn.

Y đang kiểm tra linh khí bên trong người Hứa Thanh Tiêu, quả nhiên khi linh khí của Lộ Tử Anh vừa vào trong, ngay lập tức phát hiện ra linh khí bên trong người Hứa Thanh Tiêu.

Không đến nỗi hùng hậu, nhưng đúng thật là có linh khí tồn tại.

Đây chính là đại diện cho Nhập phẩm.

Trong cơ thể có linh khí, coi như nhập phẩm.

Đây! Đây là! Đây là!

Thế thì quá vô lý rồi!

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào được.

Hứa Thanh Tiêu từ khi bắt đầu đến giờ là sau bao lâu? Tính dôi ra cũng được một canh giờ.

Một canh giờ đã nhập phẩm? Đừng có quá quắt như vậy được không? Đây là người à? Hắn thân là đệ nhất thiên tài Tiên Đạo, lúc trước nhập phẩm cũng mất tận ba ngày.

Không ai nhanh hơn hắn, từ trước đến giờ có, nhưng cũng chỉ được mấy người thôi, hơn nữa là thật hay giả cũng phải đặt một câu nghi vấn, dù sao thì người cũng chết rồi, chỉ còn sống trong điển tích thôi.

Nhưng mà có tính thêm những người sống ở trong điển tích, thì cũng không ai một canh giờ đã nhập phẩm đâu.

Quá đáng vừa vừa phải phải thôi chứ.

Chuyện này!

Tuyệt đối không thể nào được.

Lộ Tử Anh nuốt một ngụm nước bọt.

Mà giọng của Hứa Thanh Tiêu không nhịn được vang lên.

“Lộ huynh, ta đây cũng tính là đã nhập phẩm rồi nhỉ?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

“Đúng!”

Lộ Tử Anh không lừa Hứa Thanh Tiêu, nhập phẩm thì đúng là nhập phẩm, chẳng qua bây giờ y vẫn chưa thể tiếp thu được chuyện Hứa Thanh Tiêu nhập phẩm.

“Xem ra Tiên Đạo cũng chỉ thế này thôi, còn tưởng khó khăn lắm, sư đệ một canh giờ nhập phẩm rồi.”

“Nãy ai đó còn nói thế này, mình ba ngày là nhập phẩm, là Tiên Đạo đệ nhất, xem ra cái danh tư chất đệ nhất Tiên Đạo này chắc phải nhường cho sư đệ ta rồi.”

Giọng Trần Tinh Hà vang lên, hắn ta vừa nhìn thấy chuyện như này xảy ra, phải chạy ngay đến nói mát mẻ vài câu.

Nói sao thì tên Lộ Tử Anh này từ đầu đến cuối lúc nào cũng ra vẻ vô cùng nguy hiểm, động một cái là bảo mình là Tiên Đạo Đệ Nhất, bây giờ hay rồi, bị sư đệ mình vả mặt cho, cảm giác này đúng là sướng ghê.

“Không thể nào.”

Lộ Tử Anh không buồn quan tâm Trần Tinh Hà nói kháy mình nữa, y đang cau mày suy nghĩ.

Một canh giờ đã nhập phẩm, thế này không hợp lý chút nào, tính từ trước đến nay không thấy người nào như thế.

Thiên phú của Hứa Thanh Tiêu có cao đến đâu, cũng không thể một canh giờ nhập phẩm được.

Lộ Tử Anh nhăn mày, thế giới quan của y có vẻ sụp đổ rồi.

Cho đến hiện tại, y vẫn cho rằng bản thân là kẻ đứng đầu Tiên Đạo, không ngờ được rằng, Hứa Thanh Tiêu vậy mà đã thay đổi sự hiểu biết của chính y.

Một canh giờ nhập phẩm, mặc dù nói chỉ nhập phẩm, nhưng tốc độ này cũng quá nhanh.

Nhìn ánh mắt hoài nghi nhân sinh của Lộ Tử Anh, Hứa Thanh Tiêu không nhịn được hỏi.

“Lộ huynh, ta cho rằng chắc là nhờ Nho Đạo, ta đã là Đại Nho Nho Đạo, có lẽ đã có nền móng vững chắc, nên mới đột phá nhanh như thế, với cả Hứa mỗ cũng tu luyện Võ Đạo.”

Hứa Thanh Tiêu nói, hắn tự tìm một lời giải thích cho chính mình.

Chẳng qua lời giải thích này cũng có chỗ không đúng, vì lúc trước Triều Ca đã nói, giữa mỗi hệ thống tu luyện đều có sự áp chế lẫn nhau, ngươi tu luyện Tiên Đạo, cũng tu luyện Võ Đạo, sẽ áp chế lẫn nhau.

Theo lý thuyết thì mình tu luyện Tiên Đạo không nên nhanh như vậy chứ?

“Cũng có thể.”

Nghe lời giải thích của Hứa Thanh Tiêu, Lộ Tử Anh gật đầu nhẹ, có có thể.

Nhưng Trần Tinh Hà không vui.

“Sư đệ, sư đệ khiêm tốn vừa thôi, ở đâu có chuyện này nữa, một canh giờ đệ có thể nhập phẩm được, vậy chứng minh đệ hợp Tiên Đạo, tất nhiên hợp nhất vẫn là Nho Đạo.”

“Thế này nhé, nếu Lộ huynh thấy không phục, cũng có thể lấy phương pháp tu luyện cửu phẩm ra so.”

“Một canh giờ nhập phẩm, bước vào cửu phẩm tốn nhiều nhất là một ngày nhỉ, Lộ huynh, xin hỏi huynh bước vào cửu phẩm mất bao lâu?”

Trần Tinh Hà tiếp tục hỏi.


Chương 642: Dân Tâm Kiếm Hiện! Chấn Động! Lục Bộ Thượng Thư Đánh Nhau Rồi! (1)

Nghe lời này, Lộ Tử Anh không hề giận, trái lại còn cảm thấy đề nghị này của Trần Tinh Hà cũng không tệ.

Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu khoát tay áo nói: “Không cần như vậy, lấy tâm pháp vỡ lòng còn được, nếu lấy ra nữa e rằng sẽ xảy ra chuyện.”

Hứa Thanh Tiêu từ chối, tâm pháp của tông môn nhà người ta, mình học được vỡ lòng đã tốt lắm rồi.

Nếu còn tiếp tục như thế nữa, không khác gì miễn phí công pháp?

Tiên tông cực kỳ để ý đến mấy thứ như là tâm pháp, giống như truyền thừa của bản thân, sao cho không người khác được?

Nhưng Lộ Tử Anh lắc đầu nói: “Thật ra cũng không phải không được, tâm pháp cửu phẩm, không tính là quá khó, nhưng mà Hứa huynh, huynh cứ củng cố linh khí trước đã, đợi đến khi trong cơ thể huynh có mấy trăm đường linh khí, lúc đó ta mới đưa tâm pháp cửu phẩm cho Hứa huynh xem được.”

“Nhưng mà quá trình này cần khoảng chừng bảy ngày, vấn đề không nằm ở tư chất, mà ở linh khí tích tụ được, giống như việc tăng khí huyết ở Võ Đạo.”

Lộ Tử Anh nói, y vẫn có thể mang tâm pháp cửu phẩm ra được, nhưng vượt qua cửu phẩm thì không được.

Nhưng nói xong lời này, Hứa Thanh Tiêu cười khổ nói: “Không cần, không cần, Lộ huynh mang tâm pháp nhập phẩm ra đã quá đủ rồi.”

Hứa Thanh Tiêu từ chối, hắn có muốn tu luyện Tiên Đạo đâu, sao phải ôm đống nhức não này nhỉ.

“Không!”

“Hứa huynh, huynh nhất định phải thử một lần, nhập phẩm không thử ra được cái gì hết, nhưng cửu phẩm chắc chắn tra ra được kết quả gì đó, huynh phải thử.”

“Nếu không thì, sau này Lộ mỗ không dám xưng mình là Đệ nhất Tiên Đạo nữa.”

Lộ Tử Anh rất lo lắng bảo, y nôn nóng vô cùng.

Mình vốn là đệ nhất của Tiên Đạo, không chỉ là người có thực lực đứng đầu trong thế hệ trẻ tuổi này, quan trọng nhất là tốc độ tu luyện cũng xếp hạng nhất.

Nhưng giờ Hứa Thanh Tiêu một canh giờ đã nhập phẩm, y không chịu nổi hiện thực này.

Nhập phẩm khéo không thử ra được kết quả gì, nhưng cửu phẩm nhất định có thể tra ra được.

Chỉ cần đợi bảy ngày thôi.

“Thế… được thôi.”

Hứa Thanh Tiêu ngẫm nghĩ, nếu đối phương cứ khăng khăng như thế, thì hắn cũng không dám ý kiến gì, vừa hay mình cũng muốn xem thử rốt cuộc là do gì, là do Nho Đạo, hay do mình hợp tu tiên thật.

Có điều Hứa Thanh Tiêu không dùng dân ý hoá thành linh khí ngay, định từ từ củng cố lại tu vi rồi tính tiếp.

Cũng không thể vội vã nhất thời được.

Nhưng Trần Tinh Hà lại đế vào.

“Lộ huynh, ngươi còn chưa nói ngươi vào cửu phẩm mất bao lâu?”

Trần Tinh Hà gặng hỏi.

“Mười lăm ngày, ta tụ khí mất bảy ngày, mười lăm ngày đột phá.”

Lộ Tử Anh đáp.

Y không nói khoác.

“Được, sư đệ, tranh thủ tám ngày đột phá đi.”

Trần Tinh Hà nói với Hứa Thanh Tiêu thế.

“Không, không được, trong vòng tám ngày cho dù như thế nào cũng không thể đột phá, thập phẩm là dẫn khí, khác hoàn toàn với cửu phẩm, tiên đạo cửu phẩm là Luyện khí cảnh, phải luyện hoá linh khí, ngưng tụ linh mạch.”

“Với cả không chỉ ngưng tụ được một sợi linh mạch, thiên tài thật sự, là phải ngưng tụ ra được hơn ba sợi linh mạch.”

Lộ Tử Anh nói, nhưng lời này y nói hơi quá lên.

Vì nói như vậy cũng chỉ ngưng tụ ra được một sợi linh mạch, ở đâu lòi ra ngưng tụ ra ba sợi linh mạch, dù sao chính y cũng có tụ ra được đâu, hơn nữa thứ này theo lý thuyết chỉ có một thôi.

Chủ yếu là Lộ Tử Anh sợ Hứa Thanh Tiêu quay đi quay lại mười ngày đã ngưng mạch thành công, vậy chẳng phải mình sẽ mất hết mặt mũi sao.

Cho nên phải phóng đại nói quá lên chút cho yên tâm.

Hứa Thanh Tiêu gật đầu, như đang suy nghĩ, điều này cũng giống như Võ Đạo bên mình hả.

Nhưng, vào đúng lúc này, Lý Thủ Minh xuất hiện.

“Thưa lão sư, Trương chưởng quỹ đến, bảo có chuyện quan trọng muốn tìm thầy ạ.”

Thấy Lý Thủ Minh xuất hiện, Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Lộ Tử Anh nói:

“Lộ huynh, Hứa mỗ còn có chuyện quan trọng cần làm, phải đi trước, sư huynh, huynh tiếp Lộ huynh hộ đệ nha.”

“Nếu Lộ huynh không chê, thì nghỉ chân ở học đường được không?”

Hứa Thanh Tiêu nói như vạy, mời đối phương ở lại trước đã.

“Ừ, được!”

Lộ Tử Anh tính từ chối, nhưng nghĩ còn phải xem xem tốc độ tu luyện của Hứa Thanh Tiêu, cho nên đồng ý.

Về phần Trần Tinh Hà cũng khẽ gật đầu, ý Hứa Thanh Tiêu có việc bận thì cứ đi đi, mình sẽ chăm sóc Lộ Tử Anh.

Ngay đó.

Hứa Thanh Tiêu xin cáo từ rời đi.

Đi ra ngoại viện học đường.

Đi theo Lý Thủ Minh ra đến ngoại viện, đã thấy Trương Như Hội đã đứng cách đó không xa chờ mình.

“Bái kiến Hứa nho.”

Có người ở cạnh, biểu hiện của Trương Như Hội vẫn vô cùng tôn trọng.

“Trương huynh, mời!”

Hứa Thanh Tiêu không nhiều lời, mời đối phương đi vào.

“Được!”

Trương Nhu Hội không nghĩ thêm, đi theo Hứa Thanh Tiêu đi vào phòng bên trong.

“Hiền đệ, chuyện đệ bảo ngu huynh làm, ngu huynh đã làm xong, đã mua lại toàn bộ các tiệm sách trong kinh đô, đồng thời cũng mua lại một vài tiệm sách ở các phủ lớn rồi.”

“Bao gồm cả những thứ để in ấn, tất cả đều đã giải quyết xong.”

“Bước tiếp theo như thế nào?”

Trương Như Hội hỏi.

Trước đó vài ngày, Hứa Thanh Tiêu đã bảo ông ta làm những chuyện này, mặc dù ông ta không biết Hứa Thanh Tiêu đang tính làm gì, nhưng hiểu rất rõ, Hứa Thanh Tiêu thông minh hơn người, hắn sẽ không làm điều thừa.

“Được!”

“Huynh trưởng, việc này đúng là huynh giúp ta một ân huệ lớn rồi.”

Hứa Thanh Tiêu nghe câu trả lời này, tỏ ra hết sức hài lòng.

“Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nhưng mà hiền đệ này, ngu huynh vô vùng to mò, đệ thu mua tiện sách để làm gì? Mấy tiệm sách đó ngày thường cũng không mua may bán đắt gì hết, bảo chỉ đủ nuôi sống gia đình thì được.”

“Nghĩ muốn kiếm ra được bạc, e rằng rất khó.”

Trương Như Hội không cảm thấy đây là hỗ trợ gì hết, chỉ vô cùng tò mò không biết tại sao Hứa Thanh Tiêu muốn thu mua tiệm sách thôi.

Rất khó hiểu.

Nghe nói như thế, Hứa Thanh Tiêu không nhân nước đục thả câu, mà chậm rãi nói.

“Huynh trưởng không biết thôi, ngu đệ đang định mở toà soạn báo.”

Hứa Thanh Tiêu nói ra kế hoạch của mình.

Đúng thế, chính là toà soạn báo!

Đây chính là kiếm Dân tâm của Hứa Thanh Tiêu.

Cũng là chuyện Hứa Thanh Tiêu bận tâm nhất hiện giờ, có một không hai.

Một thanh kiếm này, nếu có thể rèn xong, sẽ trở thành thanh thần kiếm diệt trừ kẻ địch của Hứa mỗ hắn.

Nhưng nói xong lời đấy, Trương Như Hội ngơ luôn.

“Toà soạn báo?”

“Toà báo gì cơ?”

“Hiền đệ à, thứ cho ngu huynh dốt nát, huynh đúng thật không hiểu toà soạn báo là có ý gì?”

Trương Như Hội đúng thật không hiểu mô tê gì, ông ta chưa nghe thấy toà soạn báo bao giờ, cái thứ này có ích gì chớ?

Hứa Thanh Tiêu lấy một tờ giấy trắng ra, nghiêm túc giải thích cho Trương Nhu Hội nghe.

Dù sao thì toà soạn báo này nhất định phải để Trương Như Hội xử lý, bản thân mình không thể nào quản lý được một toà soạn báo, chỉ có thể nói giai đoạn đầu tiên mình còn giúp đỡ nhiều được, nhưng về sau này thì không được.

Chính mình còn có rất nhiều chuyện phải làm, phải dựa vào Trương Như Hội rồi.


Chương 643: Dân Tâm Kiếm Hiện! Chấn Động! Lục Bộ Thượng Thư Đánh Nhau Rồi! (2)

“Huynh trưởng xem đi.”

“Thứ gọi là toà soạn báo, chính là nơi phát mấy loại báo chí.”

“Thứ gọi là báo chí, báo chí huynh có thể tưởng tượng là một tờ giấy to hơn tờ giấy này hai lần, sao đó phân chia ra nhiều mảng khác nhau, thí dụ như góc trái trên cùng là chuyện quốc gia.”

“Chỗ này sẽ có tình hình tai họa ở đâu đó, ở đâu có chuyện tốt xuất hiện.”

“Góc dưới cùng bên trái sẽ là chuyện tên tham quan nào đó bị tịch thu tài sản, viên quan nào làm việc vì dân.”

“Góc trên cùng bên phải là tin tức các địa phương, ví dụ như bây giờ chúng ta đang ở kinh độ, như thế thì hôm qua ở kinh đô có tin tức thú vị nào, ở dưới góc bên phải có thể viết một vài quảng cáo tuyển người, nhà ai cần thuê người, hàng hoá nhà ai rất tốt.”

“Mọi thứ đều có thể xuất hiện ở trong tờ giấy đó, ngay sau đó sẽ in ra thành mấy ngàn bản, mấy chục ngàn bản, mang ra bán.”

Hứa Thanh Tiêu giải thích sơ qua cái gì gọi là báo chí.

Nghe những vài lời này, Trương Như Hội giật nảy hết cả mình ngay lên.

Ông ta nhìn tờ giấy trong tay Hứa Thanh Tiêu, thân là kẻ mua to bán lớn, đầu óc ông ta nhảy số cực nhanh, trong nháy mắt đã biết thứ này dùng để làm gì rồi.

Để điều động ý dân đấy.

Nói ví dụ một viên quan, ngươi viết một chuyện ông ta làm, nhưng ngươi cảm thấy chuyện ông ta làm không tốt, cho nên người tiện tay đế thêm một hai câu, tỏ rõ thái độ bàn về lý tính – trung lập – khách quan, còn nói đôi lời quan điểm của chính mình nữa.

Người dân không rõ chân tướng, trong nháy mắt bị ngươi dắt mũi.

Dù sau thì phần lớn người dân còn chưa biết rõ mười mươi sự việc ra sao, chỉ đành thông qua những cách khác nhau để biết được tin tức.

Giống như tại sao Hứa Thanh Tiêu lại được Đại Nguỵ hoan nghênh như vậy? Đơn giản cũng vì tất cả mọi người nói Hứa Thanh Tiêu giỏi.

Người được tiếp xúc thật với Hứa Thanh Tiêu liệu có mấy người?

Người dân đều mù quáng tin theo số đông.

Và Trương Như Hội không chỉ nhìn thấy nguyên một điểm, mà nhìn thấy hai điểm.

Lợi nhuận!

Con dân Đại Nguỵ, không, thậm chí nói cách giải trí của dân chúng thiên hạ này có mấy cái?

Ăn cơm, uống rượu, đi câu lan xem kịch, nghe hát.

Đơn giản chỉ có bốn chuyện này.

Nhưng trong bốn chuyện này có hai chuyện là làm gì? Ăn cơm uống rượu không phải để chém gió với nhau à?

Nói ví dụ như, nơi nay chỗ kia xảy ra chuyện gì, khéo đến cả người nói cũng chẳng biết, đều là tin đồn nhảm thôi, nhưng không chịu nổi phải chém gió thôi.

Vô tình bước vào một quán rượu, là có thể nhìn thấy một đám người đang chém gió ầm ầm, ngươi nói một câu ta đế thêm một lời, chuyện vốn dĩ rất bình thường, thoáng cái đã biến thành chuyện khác rồi.

Nhưng người nói mãi chỉ mấy người kia, còn người nghe thì lắm, mọi người gọi một bầu rượu, hoặc kèm theo một ít lạc, ngồi ở quán rượu nghe chuyện hết cả một ngày.

Nghe xong quay về chém gió với người khác.

Nói cho cùng thì mọi người cũng quá nhàn rỗi, ngày bình thường muốn biết được chuyện gì đó, chắc chắn phải ra quán rượu, hoặc nghe người khác nói.

Nhưng nếu thứ này xuất hiện, e rằng dân chúng sẽ kích động ầm ầm mất.

Mua một tờ báo chí, là biết được chuyện trong thiên hạ, sau đó tụ tập một đống, bắt đầu tán nhảm với nhau, ngươi nói cách hiểu của ngươi, ta nói cách hiểu của ta, giết thời gian.

Nói gọn lại, Trương Như Hội nhìn thấy một cơ hội buôn bán cực lớn, thậm chí là cơ hội buôn bán lớn vô cùng.

“Được!”

“Quá được!”

“Thứ này đúng là… đúng là bảo bối hút tiền đấy.”

Trương Như Hội kích động đứng bật dậy, hắn quá kích động.

Lại nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, Trương Như Hội tò mò chết đi được, đầu óc của Hứa Thanh Tiêu này rốt cuộc lớn lên như thế nào thế?

Sao lại nghĩ ra được cách tốt thế này?

Quá kinh khủng!

Quá khủng bố!

Trương Như Hội rất kích động, hắn càng nghĩ càng kích động, vừa có thể khống chế ý dân của muôn họ, vừa có thể kiếm được khối bạc, ông ta đã không thể nói thành lời rồi.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu ngay lập tức giữ chặt Trương Như Hội nói.

“Huynh trưởng trước tiên đừng kích động, có mấy chuyện phải hỏi huynh trưởng trước đã, bàn bạc xong mới tiến hành kế hoạch này được.”

“Kế lớn như thế, ngu đệ không dám nhiều lời, ít nhất có thể để huynh trưởng hàng năm kiếm được mấy chục triệu bạc trắng, cộng thêm tiền lãi trăm năm, nhưng có mấy chuyện nhất định phải bàn cho thật kỹ.”

Nhìn Trương Như Hội kích động như vậy, Hứa Thanh Tiêu rất hài lòng.

Ít nhất là Trương Như Hội biết được tác dụng của tờ báo, nếu như Trương Như Hội coi thường, Hứa Thanh Tiêu ngược lại sẽ khó chịu.

“Đúng đúng đúng, phải bàn kỹ hơn, bàn kỹ hơn, hiền đệ, đệ nói đi.”

Trương Như Hội kích động hỏi.

“Thứ nhất, chi phí của một trang giấy là bao nhiêu? Bao gồm chi phí in, nhân công, vận chuyển… thế nào? Chất lượng giấy không được quá kém, nhưng cũng không cần quá tốt.”

Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc hỏi.

Kiếm tiền được hay không không quan trọng, trước mắt Hứa Thanh Tiêu muốn đi được bước đầu tiên là mở được thị trường.

Dù giai đoạn đầu tiên có lỗ thì hắn vẫn phải làm tiếp.

Một khi toàn báo vào guồng, như thế thì toàn bộ dư luận của Đại Nguỵ sẽ nằm gọn trong tay mình.

Đến lúc đó thì đám phiên vương chó má gì đó, gì mà Hoạn đảng, hay là dị tộc gì đấy, thương nhân gì gì, tất cả đều bị mình bắt chẹt.

Đương nhiên nếu như bệ hạ phát hiện thứ này rất tốt, muốn chiếm thành của riêng thì làm sao giờ?

Làm sao giờ? Lật mặt thôi!

Thứ này không phải trò đùa đâu, đây là thanh kiếm dân ý Hứa Thanh Tiêu đúc cho chính mình đó.

Nếu như bệ hạ muốn cướp, Hứa Thanh Tiêu sẽ không đùa nữa, dù sao đây là át chủ bài mình tạo ra cho mình, bị ngươi lấy mất rồi, ta còn chơi cái gì nữa?

Đương nhiên theo lý thuyết thì Nữ đế phải hỏi, nhưng mình từ chối, Nữ đế cũng không nói thêm nữa.

Suy cho cùng mình còn là tân thánh của tương lai đó, không nể mặt Đại Nho, chẳng lẽ cũng không nể mặt tân thánh sao?

Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu hỏi dò.

Trương Như Hội ngẫm một lát, qua một hồi, đưa ra câu trả lời.

“Một tờ giấy bình thường, cộng thêm nhân công đại loại tầm khoảng hai mươi văn.”

Trương Như Hội cho câu trả lời.

“Nếu mình tự sản xuất giấy?”

Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.

“Tự sản xuất giấy? Chi phí chắc giảm được năm văn tiền, thấp nhất là mười lăm văn.”

Trương Như Hội trả lời tiếp.

Mười lăm?

Hứa Thanh Tiêu cau mày, giá vẫn hơi đắt.

Nói sao thì đây mới là chi phí cho một trang giấy thôi.

Nhưng mà hết cách rồi, giá giấy của Đại Nguỵ đúng là như thế.

“Có thể giảm xuống còn mười văn được không?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

Nhưng nói xong, sắc mặt Trương Như Hội ngay lập tức thay đổi.

Giảm xuống còn mười văn?

Đại ca à, thế chả phải lỗ vốn hả?

Một tờ đã lỗ năm văn, ngàn tờ là lỗ năm lượng bạc, mười ngàn tờ là năm mươi lượng bạc.


Chương 644: Dân Tâm Kiếm Hiện! Chấn Động! Lục Bộ Thượng Thư Đánh Nhau Rồi! (3)

Trương Như Hội nghĩ một lát, kinh đô Đại Nguỵ lắm nhân khẩu thế, nếu mở rộng ra được thật, một ngày tiêu thụ được mười ngàn bản cũng không phải chuyện khó gì.

Một ngày lỗ năm trăm lạng bạc ròng.

Chấp nhận thì chấp nhận được, nhưng vấn đề đến là, Trương Như Hội không ngu, biết thứ này không chỉ mở rộng mỗi ở kinh đô Đại Nguỵ, Hứa Thanh Tiêu còn bảo mình thu mua không ít tiệm sách ở các phủ lớn nữa.

Nếu bán được thật, cộng thêm chi phí vận chuyển đến các phủ lớn, nói ít nhất một ngày tốn mất năm ngàn lượng bạc.

Một tháng lỗ mười lăm ngàn lượng bạc, thế thì quá lắm rồi.

Nhưng Trương Như Hội vẫn bình tĩnh, ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.

“Hiền đệ, ý của ngươi là, trước tiên dùng giá thấp để thu hút dân chúng, để dân chúng hiểu rõ tờ báo này đã, đợi đến khi dân chúng yêu thích thứ này, lại tăng giá lên?”

Trương Như Hội hỏi dò.

“Có ý đấy, nhưng cũng không phải ý đấy.”

“Phải bán được giá là điều tất nhiên, nhưng phải để hai năm không được điều chỉnh giá, phải đợi đến khi Đại Nguỵ giàu mạnh mới nâng giá được.”

“Đồng thời còn phải chuẩn bị trước cho thật tốt, tăng số lượng của báo chí lên, không chỉ làm một trang, phải làm đến trang thứ hai, trang thứ ba, trang thứ năm, thậm chí là mười trang, với cả giá không được thay đổi.

“Ba trang, năm trang, bảy trang, cho đến mười trang, một quyển bán giá mười văn, thậm chí còn phải thấp hơn.”

Hứa Thanh Tiêu nói suy nghĩ của mình ra.

Nhưng nói cái suy nghĩ này ra, thì Trương Như Văn đã không thể nào kiềm chế được rồi.

“Một tờ lỗ mười văn, mười tờ lỗ năm mươi văn, nếu như dựa vào như thế tính ra, một ngày chào hàng bán được một triệu bản không phải chuyện khó khăn gì.”

“Đổi cách nói thì một ngày sẽ lỗ mất năm mươi ngàn lượng bạc, một tháng lỗ mất một triệu năm trăm hai mươi lăm ngàn lượng bạc!”

Trương Như Văn nuốt một ngụm nước bọt.

Hứa Thanh Tiêu giỏi làm ăn quá đi!

Một năm lỗ mất mười lăm triệu lượng bạc.

Với cả nếu Hứa Thanh Tiêu muốn mở rộng quy mô ra, thế thì một năm không chỉ mười lăm triệu thôi đâu.

Khéo là ba mươi triệu lượng, năm mươi triệu lượng, thậm chí một trăm triệu lượng, ai chịu nổi hả ông?

“Huynh trưởng, câu hỏi thứ hai, ngươi cảm thấy nếu thứ này xuất hiện, có thể trở thành điểm nóng của kinh đô Đại Nguỵ không?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

Đây là câu hỏi thứ hai của hắn.

“Được! Nói thật, nếu như có thứ này, mỗi ngày ta đều phải mua một bản, để giết thời gian.”

“Tầm khoảng gần nửa canh giờ có lẽ ta sẽ đọc xong, hơn nữa còn có thể biết thêm nhiều thông tin hữu ích.”

Trương Như Hội thành thật trả lời.

Nếu như thứ này ra mắt, tuyệt đối có thể trở thành điểm nóng của Đại Nguỵ, người người tranh nhau mua.

“Vậy thì được, nếu đến cả huynh trưởng cũng mua, vậy chứng minh thứ này bất kể là đối với ai mà nói đều có sức hấp dẫn, đương nhiên đối với trẻ con thì không có sức hấp dẫn gì rồi.”

“Đến lúc đó tất nhiên sẽ có rất nhiều kẻ đế ý thèm thuồng đến.”

“Nhất là các thương hội lớn, bọn họ cũng sẽ xây dựng toà báo ngay lập tức, nhưng nếu giá tiền của chúng ta để ở mức giá bình thường, trong tình huống đảm bảo không lỗ vốn, vậy nhất định bọn họ sẽ ép giá thấp xuống.”

“Một khi là thế, mặc dù chúng ta vẫn có người mua của chúng ta, nhưng phần lớn người dân, thật ra vẫn cân đo đong đếm tiền nong, thấy nhà nào rẻ thì mua nhà đó.”

“Kể từ đó, không phải chúng ta đã đánh mất sức cạnh tranh chính sao?”

Hứa Thanh Tiêu nói nguyên tắc này ra.

Trên thực tế thì hắn vẫn có một số cái băn khoăn trắc trở không nói ra được.

Tám thương hội lớn không quan trọng, hắn hoàn toàn có thể nhờ người ở bên Lễ Bộ đi đến đó giám sát, nói hẳn ra là muốn xét duyệt báo của bên họ, không thấy có chỗ nào hay, hoặc có chỗ không ra làm sao thì phải tiến hành sửa đổi.

Lôi ra một đống từ cấm, cho các ngươi sửa từ từ, mà toà báo của mình thì không liên quan, chỉ cần không quá cực đoan, đều có thể tung ra bên ngoài.

Đây là ưu thế cạnh tranh.

Người Hứa Thanh Tiêu phải lo nhất ở đây là ai?

Là Văn cung Đại Nguỵ.

Là Chu Thánh nhất mạch.

Một khi phát hành báo chí ra, khiến người dân Đại Nguỵ tranh cướp, Văn cung Đại Nguỵ ngồi im à? Bọn họ đương nhiên sẽ vắt hết óc ra để chèn ép mình.

Trận chiến mặc cả? Coi đám Đại Nho kia không có tiền hả?

Hơn nữa bọn họ cũng có sức cạnh tranh chính.

“Truyền đạo học nghề.”

Có chỗ thì một Đại Nho nào đó viết lên cảm nghĩ của mình ngày hôm nay, chỗ thì ngày mai lại có Đại Nho khác viết lên cảm nghĩ của mình.

Kẻ đọc sách khắp thiên hạ sẽ không phát rồ chứ?

Dân chúng Đại Nguỵ liệu không vì đời con cháu không mua một tờ báo của Văn Cung không?

Cứ như thế, chính mình rất khó để cạnh tranh thành công.

Nhất là khi giá bán của mình đắt như thế.

Dân chúng mới bắt đầu có lẽ sẽ chạy theo một loạt, vì biết đây là do mình làm ra, nhưng đợi khi hết mới mẻ, mọi người sẽ tính toán thật kỹ.

Như thế cũng tốt, giống như học thêm một khoá phụ đạo, ngươi thấy tạp chí ngươi rất muốn mua, nhưng ngươi nhìn thấy sách học thêm, ngươi sẽ không do dự lôi tiền ra mua ngay và luôn.

Là vì sao? Không phải vì con cháu đời sau ư?

Cái vấn đề này, mới là vấn đề Hứa Thanh Tiêu không muốn đối mặt thật nhất.

Có muốn giải quyết cái vấn đề này, cũng gần như là vô vọng rồi.

Trừ khi tất cả Chu Thánh Nhất Mạch đều là kẻ ngu, bằng không, tuyệt đối sẽ trả thù khắc chết thành quả của chính mình.

Giải quyết là không thể nào giải quyết được, nhưng không phải Hứa Thanh Tiêu không có cách.

Hắn có năm kế, có thể chiếm được khoảng 70% thị trường.

Kế thứ nhất, là cạnh tranh giá cả, giai đoạn đầu tiên không sợ lỗ vốn, thậm chí lỗ càng nhiều càng tốt.

Nhưng phải xem Trương Như Hội có gánh được không đã, nếu như Trương Như Hội không gánh nổi, thế mình đành phải kiếm người khác thôi.

“Huynh hiểu.”

“Đã như thế, lỗ thì cứ lỗ một chút, hiền đệ, ngu huynh còn có một ít vốn liếng, thậm chí có lỗ hết sạch vốn, ngu huynh cũng có thể nghĩ cách lấy lại được một ít.”

Trương Nhu Hội sau khi hiểu rõ nguyên tắc này rồi, nghiến chặt răng nói.

Ông ta nhìn ra được giá trị của thứ này, cho nên cũng nghiêm túc.

Cùng lắm là thua lỗ mất cả chì lẫn chài thôi.

Với cả, huynh đệ của mình là Hứa Thanh Tiêu, thị lang Hộ bộ Đại Nguỵ, tân Thánh tương lai, nói một câu khó nghe, mình lỗ đến nỗi gán cả nhà đi thật thì sao?

Hứa Thanh Tiêu sẽ mặc kệ mình ư?

Nhận được câu trả lời của Trương Nhu Hội, Hứa Thanh Tiêu rất hài lòng.

“Được!”

“Nếu đã như thế, vậy làm phiền huynh trưởng lại đi làm ba việc này.”

“Việc thứ nhất, tìm một nhóm người rỗi việc, bảo bọn họ mỗi ngày đều đi hóng hớt một vài tin tức, nhớ hết một vài thị phi ở trong kinh thành.”


Chương 645: Dân Tâm Kiếm Hiện! Chấn Động! Lục Bộ Thượng Thư Đánh Nhau Rồi! (4)

“Thứ hai, tìm một vài cửa hàng vẫn kinh doanh, nhưng không được khấm khá lắm, mời bọn họ tham gia miễn phí vào lần quảng cáo đầu tiên, ghi thông tin cửa hàng của bọn họ vào báo, một kỳ một tháng, không được quá nhiều, đừng vượt quá ba mươi nhà, mỗi ngày một nhà, cần phải tìm cửa tiệm đáng tin, nếu không đáng tin thì đừng cho vào.”

“Thứ ba, mời một nhóm thư sinh già đến viết bản thảo, viết như thế nào sẽ lấy bản mẫu ở chỗ đệ, sau khi làm xong rồi, lại phái người đưa đến học đường của ngu đệ, ở đây sẽ tiến hành kiểm tra và sửa chữa lại bản thảo, sau khi xác định không còn lỗi sai sẽ gửi trả về, trước giờ tý phải làm xong hết mọi chuyện, sau giờ tý sẽ bắt đầu in.”

“Chắc chắn phải đến trước giờ mão, đưa tất cả báo đến hiệu sách.”

“Tháng thứ nhất, phát miễn phí, nhưng số lượng hạn chế trong tầm mười ngàn bản, hơn nữa phải phát cho người biết chữ, không phát cho người không biết chữ, dư lại thì bán theo giá hai mươi văn một bản.”

Hứa Thanh Tiêu dặn dò Trương Như Hội ba việc.

Tháng thứ nhất miễn phí mười ngàn bản, còn lại bán theo giá hai mươi văn một bản, đây là giai đoạn đầu tiên, chờ đến khi đối thủ cạnh tranh xuất hiện, ngay lập tức hạ giá.

Nếu ngay từ đầu ngươi không bán giá cao hơn, thì bách tính không cảm giác được mua với giá hời.

“Được!”

Trương Nhu Hội một lời đồng ý, ông ta hiểu được ý của Hứa Thanh Tiêu, cho nên cũng không nói gì nữa.

Hơn nữa ba chuyện này tính ra cũng không khó, hoàn toàn không có vấn đề gì hết.

“Cần phải tốn bao nhiêu thời gian?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi tiếp.

“Trong vòng ba ngày xong hết.”

Trương Như Hội đáp lại.

“Được, càng nhanh càng tốt.”

“Trong vòng ba ngày bố trí đâu vào đó, sau bảy ngày, đệ muốn tuần báo đầu tiên được phát trong kinh đô Đại Nguỵ.”

Hứa Thanh Tiêu nghiêm mặt nói.

Đã bàn bạc đến đây rồi, thế thì không thể chờ đợi được nữa.

Hắn muốn đánh nhanh thắng nhanh.

Nắm trọn được sức mạnh dư luận của Đại Nguỵ.

Đến lúc đó Chu Thánh nhất mạch muốn tìm mình gây phiền phức, ngày đó báo chí sẽ nói vị Đại Nho này Đại Nho nọ ra sao như thế nào.

Phiên Vương muốn tạo phản hử? Không sao, dùng ngay ngòi bút làm vũ khí, mắng tổ tông mười tám đời của hắn ta, sau đó đánh một trận, không cần biết hắn ta thắng hay thua, cứ chửi một trận đã.

Con buôn muốn gây sự? Thế đăng báo niêm phong, sung tiền vào quốc khố ngay, còn sợ bách tính không ủng hộ?

Sức mạnh của dư luận lớn thế nào? Tin chắc người bình thường cũng biết đáng sợ ra sao?

Cũng chưa cần nhắc đến báo, có đôi khi viết một cuốn tiểu thuyết thôi cũng đủ hại chết người rồi.

Phan Kim Liên Võ Đại Lang, người ta có tài có đức đường hoàng ra dáng rõ rành rành, nhất là Võ Đại Lang, người ta không chỉ cao, thậm chí còn là huyện lệnh, là người đọc sách có văn hoá.

Cũng chỉ vì gặp phải một tên tiểu nhân, viết chuyện xưa của phu thê bọn họ thành một cuốn sách, kết quả lưu truyền ngàn năm.

Đến mức Võ Đại Lang bị chê cười, Phan Kim Liên hoá thành gì ai cũng biết.

(Võ Đại Lang và Phan Kim Liên có thật trong sách sử, khác hoàn toàn những gì trong tiểu thuyết viết.)

Đây chính là sức mạnh của dư luận.

Thanh kiếm Dân ý chính là thứ này.

Sắc bén vô cùng.

Nhưng muốn đúc được một thanh kiếm tốt, độ khó cũng rất lớn.

Vấn đề lớn nhất không nằm đâu khác, chính là Chu Thánh nhất mạch.

Cho nên Hứa Thanh Tiêu mới cảm thấy mình cần phải đi một chuyến đến Văn Cung Đại Nguỵ, tìm một vài Đại Nho không thuộc Chu Thánh nhất mạch, mời bọn họ hỗ trợ viết một vài thơ ca hoặc một ít khuyên răn.

Nếu như thế, thì có thể hơi giảm được sức cạnh tranh chính của Chu Thánh nhất mạch.

“Hiền đệ, thế ngu huynh đi xử lý chuyện đó trước.”

Trương Như Hội nói như thế.

“Được!”

“Huynh trưởng cũng đừng vội, ổn mà chắc là tốt nhất.”

Hứa Thanh Tiêu gật đầu, nhưng vẫn có chút không yên lòng, bảo Trương Như Hội đừng quá vội vàng, chậm mà chắc vẫn tốt hơn.

“Hiền đệ cứ yên tâm.”

Trương Như Hội gật đầu đồng ý.

Sau đó, Trương Như Hội rời khỏi đây.

Chờ Trương Như Hội đi khỏi.

Hứa Thanh Tiêu cũng không có thời gian nhàn rỗi.

Tuần văn báo Đại Nguỵ đầu tiên, chắc chắn phải do mình cầm đằng cán.

Đầu tiên là về mặt thiết kế, khoảng hai tờ giấy tuyên, cần phải phân chia các khu vực một cách tốt nhất.

“Chuyện lớn của đất nước”, “Tin đồn thú vị trong dân gian”, “Tin tức địa phương”, “Quảng cáo của kinh đô.”

Hiện tại tạm quyết bốn mục.

Trên thực tế thì Hứa Thanh Tiêu có thể thêm vào rất nhiều thứ, ví dụ như nhắc đến phương diện giải trí, hoa khôi nhà ai ra sao thế nào, con gái nhà ai đẹp đến nỗi nào.

Còn có mục thơ, mục tiểu thuyết, mục tranh vẽ, vân vân và mây mây.

Nhưng những thứ này đều là sát chiêu của Hứa Thanh Tiêu, bây giờ lôi hết ra, thế khác nào dâng cho người khác sao chép không?

Thứ tốt phải mang ra từng chút một, không cần phải vội vàng.

Hơn nữa còn có một chuyện, trong lòng Hứa Thanh Tiêu hiểu rất rõ.

Phải nhắm vào khách hàng.

Dân chúng Đại Nguỵ, người dân ở kinh dô còn dễ ăn nói hơn, nhưng những người dân ở các thành trấn khác thì sao, được đi đọc sách đầy đủ có mấy người? Người biết chữ thì được mấy ai?

Người mù chữ ở Đại Nguỵ ít nhất phải khoảng 70%, cái này còn vì Đại Nguỵ có Thánh Nhân xuất hiện, cho nên người đọc sách mới nhiều đó.

Bắng không khéo nói mù chữ chiếm 90% cũng được.

Nói cho cùng thì sách quý đến mức nào? Người người đều đến tư thục đọc sách không? Đến tư thục đọc sách chẳng lẽ không tốn tiền?

Người đọc sách sao lại được gọi là tú tài nghèo? Vì đúng là nghèo đến không có mùng tơi để mà rớt, theo bình thường thì một gia đình lớn mới nuôi nổi một người đọc sách, chỉ hy vọng người đọc sách có thể thi đỗ công danh, báo ơn dòng họ.

Nhưng trên thực tế thì 99% người đọc sách, đều không thi được công danh, sau này đi làm cho người khác, chẳng qua công việc cũng có thể diện hơn một tý, dễ dàng hơn một tẹo, kiếm tiền tốt hơn làm nông.

Cho nên mục tiêu hàng đầu của Hứa Thanh Tiêu là con dân muôn họ!

Hơn nữa còn là dân đen mù chữ, ngươi bảo những người dân này quan tâm chuyện quốc gia đại sự? Thế là tốn công vô ích rồi.

Tư duy của phần lớn dân chúng vẫn còn hạn chế ở khoảng hoàng đế dùng cày vàng đi cày ruộng hay là cuốc bạc đi xới đất thôi.

Nên là ngươi viết chuyện quốc gia đại sự, thì người ta có liếc cũng không buồn liếc một cái nữa là, không phải rất hợp lý sao.


Chương 646: Dân Tâm Kiếm Hiện! Chấn Động! Lục Bộ Thượng Thư Đánh Nhau Rồi! (5)

Tất nhiên chuyện này phải dần dần từng chút một, trước tiên phải chiếm được lòng dân biết chữ đã, rồi chiếm lòng dân mù chữ sau.

Thậm chí đến cả thị trường bên chị em phụ nữ, Hứa Thanh Tiêu cũng phải chiếm được trước.

Chiếm trước thị trường nữ giới kiểu gì? Không phải rất dễ dàng sao, phải tìm mấy tiểu thuyết hấp dẫn thú vị đồng thời cũng phải đa tình sướt mướt, viết mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm còn chưa đủ sao? Thế thì tìm một vài người con gái có tài hoa viết thơ đi.

Phái nữ ủng hộ ai nhất? Còn không phải là phái nữ sao?

Không có chuyện gì thì thêm mấy cái màu mè như chòm sao gì đó vào, mấy cái chòm sao giải trí này chắc chắn không được lấy mấy chòm sao thật ra, mà phải na ná như cầm tinh mười hai con giáp.

Nghĩ tới đây Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao có chút buồn cười.

Sau đó một vài phái nữ của Đại Nguỵ gặp nhau, câu đầu tiên chính là.

“Tỷ thuộc chòm sao Kim Ngưu à? Người con gái Kim Ngưu, cần cù và thật thà, lấy việc giúp người khác là niềm vui, làm bạn với người như tỷ sẽ rất yên tâm, tỷ muội, sau này chúng ta sẽ là bạn với nhau.”

“Ta thuộc chòm gì á? Ta thuộc cung Bạch Dương, đó, tính cách của ta dịu hiền ngoan ngoãn, hơn nữa còn rất hợp với Kim Ngưu, dê bò chung đàn, chúng ta nhất định là tỷ muội tốt.”

Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu phì cười.

Thậm chí!

Hứa Thanh Tiêu không chỉ nhằm vào người dân và văn nhân.

Thị trường kẻ tu tiên Hứa Thanh Tiêu cũng muốn chiếm được.

Chiếm như thế nào?

Viết chuyện phàm nhân tu tiên tung ra bên ngoài, Hứa Thanh Tiêu không tin đống người tu tiên này sẽ không đọc?

Khéo vừa đọc vừa nhảy tưng tưng ấy.

Suốt đêm không thể say giấc.

Nghĩ đến kế hoạch này, Hứa Thanh Tiêu không khỏi lộ ý cười đắc trí.

Bây giờ hắn sẽ chờ Văn cung mắc câu, chỉ cần Văn Cung vừa mới mắc câu, đương nhiên cũng sẽ tham gia trận chiến giá cả này với mình.

Đến lúc đó mình sẽ khiến bọn họ tiền mất tật mang.

Úi chà.

Sảng khoái quá đi.

Tất nhiên, nếu như Chu Thánh nhất mạch không tranh giành với mình, thế thì không sao, tránh được một kiếp.

Một khi đã tranh cướp, Hứa Thanh Tiêu không lột được một tầng da của bọn họ, Hứa Thanh Tiêu sẽ đổi họ.

Nghĩ tới đây.

Tâm tư của Hứa Thanh Tiêu càng sống động, bắt đầu thiết kế tuần văn báo Đại Nguỵ đầu tiên.

Nội dung của quốc gia đại sự rất đơn giản, viết xong nhờ Lục bộ chỉnh sửa lại cho mình một lượt.

Chuyện của Lục bộ một ngày không biết có bao nhiêu, chuyện có thể mang ra công khai, viết lên báo được, nói ví dụ như ngày hôm nay bệ hạ hạ lệnh gì, trừ khi là bệ hạ nói không được phép truyền ra, nói cách khác ngày mai có thể đăng lên báo rồi.

Như thế bệ hạ đỡ phải hạ thánh chỉ.

Chuyện lý thú trong dân gian nhờ Trương Như Hội tìm một vài tên vô công rồi nghề đi hóng hớt sưu tầm một ít, thông tin bọn này nghe ngóng được, chuyện được lên báo tất nhiên phải đổi tên nhân vật rồi, dù sao cũng không thể viết thẳng tên ai vào ai được.

Tin tức địa phương thì một vài biến động bên trong kinh đô Đại Nguỵ.

Cuối cùng quảng cáo thì đơn giản, hơn nữa lý do Hứa Thanh Tiêu dám kéo giá xuống thật vậy, là muốn kiếm bạc ở mục này.

Không nói đến tiền lời, đảm bảo không lỗ thậm chí còn kiếm được món hời khủng, càng về sau thì văn báo Đại Nguỵ càng đáng sợ.

Đợi đến khi đối thủ cạnh tranh bị hất chân rồi, đến lúc đó muốn tăng giá dễ như lật bàn tay.

Tất nhiên còn phải điều chỉnh dựa vào khả năng kinh tế của dân chúng Đại Nguỵ.

Cũng không thể nói tăng là tăng lên ngay được.

Khung sườn bản thảo đã làm xong, trước mắt chính là chuyện này.

Làm sao tạo ra được một chủ đề bom tấn đây?

Bản đầu tiên bán ra, nhất định phải có một thứ nào đó cực kỳ hấp dẫn mới được.

Nhất định phải khiến từ trên xuống dưới Đại Nguỵ đều cảm thấy hứng thú.

Hiện giờ người có danh tiếng nổi như cồn nhất ở Đại Nguỵ là mình.

Cho nên phải bắt đầu từ mình rồi.

Nhưng bắt đầu từ đâu?

“Đêm khuya, Nữ đế gõ cửa nhà Hứa Thanh Tiêu?”

Không được không được, viết cái này xong khéo ngày mai Nữ đế ban chết cho mình luôn quá.

Chuyện này không đùa được đâu.

“Thượng thư Lục bộ đánh nhau với nhóm quan võ, nguyên nhân lại vì…”

Không được không được, không được viết chuyện hư cấu, hơn nữa làm vậy sẽ khích văn võ cãi nhau một trận tiếp, không được làm thế.

Vậy viết cái gì giờ?

Không thể viết quan viên được.

Mình cũng chẳng có chuyện xưa gì hết.

Còn không được tung tin đồn nhảm nữa.

Phiền ghê ta.

Bản tin đầu tiên chắc chắn không được bịa bậy bịa bạ, nhất định phải có tính chân thực.

Hứa Thanh Tiêu đau đầu.

Cảm giác mình có viết cái gì cũng không quá tốt.

Chán thế nhờ.

Nếu không được nữa hay là viết một bài thơ tuyệt thế?

Thế cũng chả có ý nghĩa gì.

Vì dân chúng cũng không hiểu cái này.

Nhức đầu thế nhở.

Hứa Thanh Tiêu nhấp một ngụm trà.

Đang lúc trầm tư.

Cũng chính là lúc này.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Là Lý Thủ Minh.

“Không hay rồi! Không hay rồi!”

“Lão sư, lão sư, thượng thư lục bộ đánh nhau rồi.”

“Trần đại nhân nói người mau chóng chạy đến Lại bộ một chuyến.”

“Hình bộ thượng thư và Công bộ thượng thư hội đồng Cố thượng thư.”

Giọng Lý Thủ Minh vang lên.

Hứa Thanh Minh lập tức đứng dậy.

“Đánh nhau?”

“Đang yên đang lành sao lại đánh nhau?”

Hứa Thanh Tiêu cảm thấy không thể nào tin nổi.

Đường đường là thượng thư của Lục bộ, người nào cũng có địa vị cực cao mà?

Sao giờ lại đánh nhau rồi?

“Lão sư, học sinh nào biết đâu, là Lại bộ sai người chạy đến đây, nhắn lão sư mau qua bên đó.”

Lý Thủ Minh lộ vẻ mặt ảo não.

Sao hắn biết được chuyện gì đang xảy ra chứ.

“Được!”

“Giờ ta qua đó ngay.”

Hứa Thanh Tiêu mau khởi hành, trái lại không vội vàng đến đó khuyên ngăn.

Mà vội vàng qua dò la xem xảy ra chuyện gì.

Không phải đã có tin hot đầu tiên rồi sao?

[ Lục bộ thượng thư ra tay đánh nhau, nguyên nhân là vì…]

Ghê, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy, cầm cái tờ đề giật tít trang đầu thế này, kinh đô Đại Nguỵ không muốn sôi trào cũng không được.

Đường đường là Lục bộ thượng thư lại đi đánh nhau.

Sao không kích thích người ta liên tưởng được?

Nếu đây mà không thành quả bom tấn, thì kế hoạch văn báo Đại Nguỵ cũng có thể vứt ra chuồng gà ngay lập tức.

Chư vị đại nhân.

Cứ đánh tiếp đê, đừng ngừng tay.

Chờ ta đến rồi hãy nói.

Hứa Thanh Tiêu vô cùng lo lắng.

Mà nhóm học sinh ở học đường Thủ Nhân đơ ra hết.

“Sư huynh, nhìn lão sư có vẻ rất vui á!”

“Đúng thế, sao Lục bộ thượng thư đánh nhau, trông lão sư lại vui như vậy?”

Đám người ngơ ngác.

Mà Lý Thủ Minh lắc đầu nói:”Các đệ nhìn nhầm rồi, đó không phải vui, mà là hưng phấn.”

Lý Thủ Minh nghiêm túc nói.

Mặc dù gã cũng không biết tại sao Hứa Thanh Tiêu lại hưng phấn!

Có cái gì đáng để hưng phấn sao?


Chương 647: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (1)

Lại bộ Đại Nguỵ.

Hứa Thanh Tiêu lo sốt vó chạy đến Lại bộ.

Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu cực kỳ mong ngóng các Thượng thư Lục bộ tuyệt đối đừng có ngừng tay.

Ít nhất phải để mình nhìn thấy, nói cách khác, biết phải viết tiêu đề trang đầu như thế nào.

Cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu tới Lại bộ.

Đối với người đã đến Thất phẩm như Hứa Thanh Tiêu, tiếng chửi bậy bên trong Lại bộ, Hứa Thanh Tiêu vẫn có thể nghe được.

Gòi xong! Đến chậm mất rồi!

Hứa Thanh Tiêu hơi buồn bực, trong nháy mắt hắn đã phát hiện mình đến chậm, bời vì không có tiếng đánh nhau, chỉ còn tiếng cãi vã.

“Đợi Thủ Nhân đến, chúng ta nhờ Thủ Nhân phân xử!”

“Được, vậy thì đợi Thủ Nhân đến.”

“Ai sợ ai, ta cũng không tin Thủ Nhân sẽ giúp mấy lão già vô học như các ông.”

Giọng mấy vị thượng thư đại nhân vang lên, không ai nhường ai.

Mà Hứa Thanh Tiêu thì không khỏi cười khổ, vẫn là bỏ lỡ mất rồi.

Đi vào trong Lại bộ.

Quan viên từ trên xuống dưới đều chào hỏi Hứa Thanh Tiêu, đồng thời cũng bảo Hứa Thanh Tiêu mau chóng đi vào trong cứu viện.

Hứa Thanh Tiêu đi vào rất nhanh, không bao lâu đã đi vào giữa nội viện.

Đi thẳng vào cửa.

Ở bên trong phòng, các thượng thư của Lục bộ ngồi thành hai hàng, Lại bộ thượng thư Trần Chính Nho sắc mặt hơi đỏ lên, có thể thấy ông ấy vẫn còn rất tức giận.

Binh bộ thượng thư Chu Nghiêm với Lễ bộ thượng thư Trương Tĩnh, còn có Công bộ thượng thư Lý Ngạn Long, ba người quần áo cỏ vẻ hơi mất nghiêm chỉnh, đoán chắc lúc nãy đánh nhau cũng không nhẹ nhàng gì.

Về phần Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn, Hình bộ thượng thư Vương Tân Chí thì hai người cũng không tệ lắm, không thay đổi gì hết, duy nhất là khi nhìn thấy mình xong, khẽ gật đầu một cái.

“Hạ quan Hứa Thanh Tiêu, bái kiếm chư vị đại nhân.”

Hứa Thanh Tiêu cúi đầu về phía đám người, tỏ vẻ vô cùng nhún nhường.

Nhưng Lý Ngạn Long ngay lập tức cất tiếng.

“Thủ Nhân, đừng có giả ngây giả ngô với lão phu nhiều thế nữa, giờ ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi để tay lên ngực tự hỏi đi.”

“Công bộ có cần phát triển không? Có cần trả tiền lương nữa không?”

Lý Ngạn Long nói toẹt luôn, cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng chuyện của mình ra.

Lời này vừa dứt, Cố Ngôn liền tiếp lời ngay.

“Cái gì mà phát triển hay không phát triển? Giờ ông đang nói cái quái quỷ gì đấy? Lúc trước chẳng lẽ không phát tiền cho Công bộ của ông hả?”

“Lão ngu học như ông, hận không thể nuốt chửng toàn bộ bạc của Hộ bộ đúng không? Lúc đấy ông mới vui hả?”

Cố Ngôn tức giận trả treo lại.

“Tên dốt nát Cố Ngôn kia, ông đừng vội nhắc đến chuyện lúc trước, Công bộ của ông ta có cần ngân lượng không tạm chưa bàn đến, mấy ngày nay, yêu ma chạy ra, Hình bộ vì mấy chuyện này bận đến sứt đầu mẻ trán.”

“Bây giờ có bạc rồi, những chuyện này nếu không xử lý kịp thời, sau này biết làm sao giờ?”

Trương Tĩnh lên tiếng nói như thế.

“Cút mẹ ông đi, chuyện yêu ma, Hình bộ các ông giải quyết được à? Phát bạc cho các ông? Không bằng ta phát bạc cho mấy tiên tông kia, bảo bọn họ đi xử lý.”

Cố Ngôn mắng tiếp.

“Được rồi, được rồi, các vị thượng thư, đừng có cãi nhau nữa!”

“Trước tiên phải để cho ta biết được chuyện gì xảy ra đã.”

“Trần đại nhân, ngài nói trước đi.”

Hứa Thanh Tiêu không hiểu đây đang ồn ào cái chuyện gì, đành phải nhờ Trần Chính Nho giải thích một hồi.

“Là như vầy, ngày hôm qua Lục bộ thượng thư chúng ta ở đây bàn nhau phân chia ngân lượng…”

Trần Chính Nho nói, sau đó kể hết mọi chuyện từ đầu đến đuôi ra, Trần Chính Nho nói tương đối đúng trọng tâm, không thiên vị bất cứ người nào.

Nhưng mà chỉ sau khi nói xong, Trần Chính Nho cũng không nhịn được tức giận đế thêm.

“Thân là thượng thư của Đại Nguỵ, nhưng lại xoay qua đánh nhau, đúng là làm nhục quốc thể Đại Nguỵ, nếu truyền ra ngoài, người trong thiên hạ chẳng phải sẽ chê cười chúng ta sao?”

Nguyên nhân Trần Chính Nho tức giận cũng là đây, ngày bình thường nói qua lại một hai câu là xong, động tay động chân còn thể thống gì nữa không?

Các ngươi không biết xấu hổ thì thôi đi, ta vẫn muốn giữ mặt mũi.

“Sợ cái gì chứ? Cả Lại bộ này ai dám nói ra ư?”

“Đúng thế, không đánh thì thôi, đánh thì phải đánh một trận, còn có ai dám trắng trợn nói ra ngoài? Đúng không? Thủ nhân?”

Hình bộ thượng thư và Công bộ thượng thư không phục nói, mặc dù bọn họ cũng biết, ngày hôm nay qua đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều tin ngầm, nói Lục bộ thượng thư đánh nhau.

Thế thì có sao? Cụ thể thế nào, dân chúng cũng không biết, đơn giản tập trung lại một chỗ đoán mò thôi.

Nói chung là không thể bị tuồn ra bên ngoài được chứ? Ai dám bô bô chuyện của Lục bộ thượng thư ra? Không sợ rơi đầu à?

“Vâng vâng!”

Hứa Thanh Tiêu gật đầu.

Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu cũng không kém, mau chóng thâu tóm được rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Đại khái có thể dùng một thành ngữ để hình dùng.

“Chia của không đều.”

Lúc trước không phải bào được rất nhiều bạc à? Quốc khố của Đại Nguỵ chưa bao giờ đầy tràn như thế, mười tỷ lượng bạc, xếp chồng như núi, tiền nhiều như thế, Lục bộ sao không nhìn chằm chằm được.

Mặc dù Hứa Thanh Tiêu đã phát cho mỗi người trong Lục bộ một khoản tiền lớn, nhưng vấn đề ở chỗ này giống như một hạt cát trong sa mạc.

Ai không hy vọng bộ nhà mình sống được tốt hơn? Mỗi người đều đứng ở góc độ của mình để nhìn vấn đề.

Thượng thư Lại bộ Trần Chính Nho có ý rất đơn giản, nói tóm lại có ý, nếu giờ có tiền rồi, lương thưởng của quan viên phải tăng cao chút, nhất là quan viên tầng dưới chót, cho dù như thế nào cũng phải thưởng thêm một chút tiền.

Cho nên hai phần quốc khố phải để cho quan viên Đại Nguỵ.

Lời này cũng không có vấn đề gì, ngẫm lại thì Đại Nguỵ có bao nhiên viên quan? Quan viên ở trong kinh thành có một đống lớn rồi, , cộng toàn bộ Đại Nguỵ vào, vô cùng khủng khiếp, nhất là một số ít các quan viên đứng ở tầng dưới chóp.

Mọi người còn cần mấy lượng bạc, ngày lễ ngày tết thay một bộ quần áo mới đã là tốt quá rồi.

Chuyện như vầy, khó đảm bảo một số quan viên sẽ cúi thấp đầu xuống vì cuộc sống mưu sinh, đến lúc đó kẻ nào không may? Còn không phải con dân chắc.

Về phần tham quan ô lại, thứ này không cấm được, nhưng chuyện duy nhất Lại bộ có thể làm được, giữ vững một phòng tuyến cuối cùng của quan viên.

Hình bộ thượng thư Trương Tĩnh nói cũng rất có đạo lý, vấn đề yêu ma cần phải tăng cường phòng thủ kiên cố, vì Nữ đế đã hạ ý chỉ, bảo Hình bộ bắt tay vào quản lý chuyện này, xem như chịu một phần gánh vác.

Nếu đã chịu một phần gánh vác, thì nhất định phải có bạc, không có thì nuôi người sao được? Không nuôi người, sao giải quyết được loạn yêu ma?

Đại yêu đại ma chưa đến, nhưng có thể một số ít tiểu yêu tiểu ma, còn có vài đảng tạo phản, cộng dồn vào cũng rất nhiều.

Cho nên lời Trương Tĩnh nói cũng không sai.


Chương 648: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (2)

Công bộ thượng thư Lý Ngạn Long nói càng không có sai, công trình guồng nước sắp khởi công rồi, hiện nguyên vật liệu ở các nơi đã chuẩn bị xong, đợi đến lúc đó có cần sức lao động không? Có muốn thuê người làm không?

Có phải tiêu một đống tiền lớn không?

Ý của Binh bộ thượng thư càng đơn giản, chuyện hội thơ Thái Bình, lại thêm quà đáp lễ cho các dị quốc, cộng với cả con của các Phiên Vương, bây giờ các quốc gia dị tốc đều có chút khó chịu.

Đoán rằng sắp muốn gây chút chuyện đến, cho nên nhất định phải để một khoản tiền, nhỡ đâu đánh trận thật, nói thế nào?

Mặc dù khả năng không lớn, nhưng nhỡ đâu thì sao? Ngươi dám đánh cược không?

Mà Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn ý càng dễ hiểu, vương triều Đại Nguỵ khổ sở lắm mới có tý tiền, mấy người các ông hết muốn cái này rồi muốn cái nọ, phát triển cũng muốn hả? Xây dựng cũng muốn à?

Cho rằng tiền này gió thổi đến hử? Một hơi tiêu hết sạch, quay đầu lại sống những ngày nghèo đến không một cắc dính túi?

Không thể không nói, mặc dù Cố thượng thư có chút keo kiệt, nhưng nói thật lời này cũng rất đúng, nghèo thành giàu dễ, nhưng từ giàu thành nghèo thì khó.

Điều này thật sự có đạo lý.

Thượng thư của năm bộ nói không có chút vấn đề nào hết, trong nháy mắt, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Lễ bộ thượng thư Vương Tân Chí.

“Vương thượng thư, ngài tính lừa tiền như thế nào?”

“Á, không, nói nhầm, ngài muốn dùng tiền làm gì?”

Hứa Thanh Tiêu suýt nữa không cẩn thận nói nhầm.

Nháy mắt, Vương Tân Chí sững sờ.

Tên ma lanh này, cái gì gọi là lừa tiền cơ chứ? Ta đường đường là Lễ bộ thượng thư còn phải lừa tiền nữa ư?

“Lão phu đến tham gia thương nghị của sáu bộ, từ khi nào lão phu đến đây xin tiền? Thủ Nhân, có phải ngươi xem thường người khác quá rồi không?”

Vương Chí Tân có chút tức giận nói.

“Thế cho ngài ngài có lấy không?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

“Lấy!”

Vương Chí Tân trả lời thẳng thắn, ngu sao không lấy, ông có ngu đâu.

Lời này nói xong, cả đám người không khỏi ngỡ ngàng, lão Vương Tân Chí này đúng là già mà mất liêm sỉ.

“Thủ Nhân, không phải lão phu keo kiệt, mà tự ngươi ngẫm lại xem, Binh bộ há miệng ra là đòi tù tì mấy triệu bạc, Lại bộ càng thẳng thắn hơn, mười mấy triệu bạc, Hình bộ và Công bộ cũng xúm lại chung vui nữa.”

“Phát như nào? Tiêu như này, một năm chưa đến nửa năm đã tiêu hết sạch, đến lúc đó Đại Nguỵ phải làm sao giờ?”

“Đừng có thấy đang có tiền, nhưng trên thực tế thì Đại Nguỵ vẫn nghèo rách ra, mấy lão vô học này nữa, như một đám sói ấy, hau háu nhìn vào chút bạc của chúng ta.”

“Ngươi tuyệt đối không thể bị mấy lão ta dụ dỗ được.”

Cố Ngôn lôi kéo Hứa Thanh Tiêu nói.

Lời này thốt ra, mọi người nhất thời tức điên.

“Lão ngu học kia, ý của lão là có ý gì? Gì mà bảo chúng ta là sói? Hau háu thèm muốn chút tiền này của lão?”

“Đây là tiền quốc khố của Đại Nguỵ, liên quan gì đến lão?”

“Đúng, đúng thế, đây là tiền của Đại Nguỵ, không phải tiền của lão.”

“Nói rất đúng, có phải tiền ông đâu.”

Các thượng thư bất mãn nói.

“Được rồi, được rồi!”

“Chư vị thượng thư.”

“Có thể lắng nghe lời này của Hứa mỗ không?”

Hứa Thanh Tiêu khuyên đám người này đừng cãi nhau nữa, mấy người đứng đầu quốc gia vì tiền mà cãi nhau là chuyện không đáng có nhất.

Lời hắn vang lên, mọi người đều im lặng.

“Thủ Nhân à, ngươi nói đi, lão phu nghe ngươi, tiền này bất luận ra sao đều do ngươi kiếm được, không liên quan gì đến bọn ta, ngươi nói cái gì thì chính là cái đó, cũng không tranh nhau!”

Trần Chính Nho ngay lập tức để Hứa Thanh Tiêu làm chủ.

“Đúng, Thủ Nhân, tiền này là do ngươi kiếm được, ngươi nói cái gì thì chúng ta cũng sẽ ủng hộ.”

“Ta cũng ủng hộ.”

“Ta đồng ý.”

Chúng thượng thư nghĩ biết bào tiền từ trên người Cố Ngôn sẽ rất khó, cho nên để Hứa Thanh Tiêu làm chủ, dù sao thì Hứa Thanh Tiêu ít nhiều cũng biết chăm sóc bọn họ.

Không ki bo kẹt xỉn như Cố Ngôn.

Cố Ngôn cũng theo đó lên tiếng.

“Thủ Nhân, nếu là ngươi làm chủ, thì ta đây cũng đồng ý, nhưng mà nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ.”

Năm vị thượng thư đều nói thế, Cố Ngôn cũng chỉ đành để Hứa Thanh Tiêu làm chủ.

Dù sao nói thế nào thì nói bọn họ cũng không nói sai, tiền này đúng là Hứa Thanh Tiêu kiếm được thật, cho nên Hứa Thanh Tiêu có tư cách nói chuyện.

Nhưng ông sợ Hứa Thanh Tiêu lên phải thuyền giặc.

Cố Ngôn đã mở miệng, Hứa Thanh Tiêu ngay đó lên tiếng.

“Được!”

“Được chư vị đại nhân gửi gắm, vậy chuyện này, Hứa mỗ có chủ ý như vầy.”

Mọi người đều tò mò, không biết Hứa Thanh Tiêu muốn nói cái gì.

“Một khi Hứa mỗ nói chủ ý ra, thì không thể đổi ý, không đến lúc đó thì sẽ có người thấy bị thua thiệt, bị người khác chiếm mất quyền lợi.”

“Tất nhiên, Hứa mỗ sẽ đưa ra lý do thỏa đáng.”

Hứa Thanh Tiêu nói suy nghĩ của mình ra.

Mình thì quyết định rồi, nhưng vấn đề là mọi người phải nghe mình, nếu không nghe mình nói, thế thì công cốc.

Nói rồi khác gì không nói?

Nghe xong lời ra, Lục bộ thượng thư đồng loạt chìm vào trầm tư.

Nhưng rất nhanh sau đó, Trần Chính Nho đã có câu trả lời.

“Được! Thủ nhân, ngươi nói gì thì lão phu nghe có đó.”

Theo lời Trần Chính Nho, mấy thượng thư còn lại cũng không dài dòng nữa.

“Thủ nhân, lão phu tin ngươi, ngươi cứ nói.”

Lục bộ thượng thư đồng ý giống nhau.

Nhận được câu trả lời, Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.

“Đã như thế, vậy Hứa mỗ to gan trước mặt chư vị đại nhân nói lên mấy câu.”

“Đầu tiên, tiền sinh lời, nên tiêu, đây là chuyện Hứa mỗ cho rằng luôn đúng.”

Hứa Thanh Tiêu nói, sắc mặt thượng thư của năm bộ lập tức lộ nét mừng, nhưng mặt Cố Ngôn cũng không lộ vẻ khó coi, mà tiếp tục nghe xem Hứa Thanh Tiêu muốn nói thêm cái gì.

“Nhưng tiêu tiền ra sao thì đấy cũng là một câu hỏi.”

Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nói.

“Hạ quan cho rằng, việc khẩn cấp chính là công trình guồng nước, dù sao guồng nước lợi quốc lợi dân, đối với Đại Nguỵ mà nói, càng hoàn thành sớm càng phát triển nhanh hơn một chút.”

“Vì thế Hứa mỗ tính dùng hai phần quốc khố chuẩn bị cấp cho Công bộ, bồi dưỡng thợ thủ công, phát toàn lực xây dựng guồng nước, trong đó một nửa tiền là khai khẩn ruộng hoang, mua hạt giống, cày cuốc phát cho lưu dân bách tính.”

“Muốn để sản lượng lương thực của Đại Nguỵ thật sự là tăng lên gấp hai, gấp ba, thậm chí nhiều hơn thì phải dùng đến đất hoang, đồng thời phải có sự giám sát xử lý của Hộ bộ, xin bệ hạ hạ chỉ, ruộng hoang người nào nông canh được, thì thuộc về chính người nông canh đó.”

“Quan phủ miễn phí cung cấp tất cả dụng cụ, đồng thời trong vòng năm năm không được thu thuế, có điều vì tránh chuyện thương nhân vơ vét của cải, ở đó chỉ được cầm quyền ruộng hoang trong vòng sáu mươi năm, nếu đời sau muốn tiếp tục trồng trọt, cần phải nộp một khoản tiền, coi như phí gia hạn.

“Mà ruộng hoang không được chuyển nhượng mua bán, đây là thiết luật, đánh thật mạnh vào thương nhân vơ vét tài sản.”

“Còn nữa, Lý thượng thư, hễ là tham gia chuyện xây dựng guồng nước, có thể ưu tiên chọn ruộng hoang, cùng đó một khoản phụ cấp nhất định, nếu như người dân có ruộng, hỗ trợ việc làm guồng nước, cũng có thể chọn một mảnh ruộng hoang.”

“Chư vị đại nhân cảm thấy thế nào?”


Chương 649: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (3)

Hứa Thanh Tiêu nói đề nghị này ra.

Lục bộ Thượng thư lúc này cùng nhau ngẫm nghĩ, người phản ứng đầu tiên chính là Trần Chính Nho.

Ông lộ vẻ kinh ngạc, nhìn Hứa Thanh Tiêu nói:

“Được! Đây là một cách hay!”

“Để người dân khai khẩn đất hoang, sản xuất lương thực, chúng ta chỉ cần lo chi phí cung cấp cày cuốc và hạt giống, là có thể giải quyết chuyện ấm no của nhân dân, phát ruộng tốt miễn phí, đối với dân chúng mà nói, cũng là chuyện tốt.”

“Nhất là quyền sử dụng trong vòng sáu mươi năm, có thể phòng ngừa cực lớn chuyện một vài thương nhân làm chuyện xằng bậy.”

“Hơn nữa, còn có thể thiết lập chế độ hộ khẩu, một nhà có bao nhiêu người thì bấy nhiêu ruộng, nếu như phát hiện có hiện tượng mua đi bán lại, nghiêm trị không tha.”

Tràn Chính Nho lập tức hiểu rõ ưu điểm cách Hứa Thanh Tiêu nói, như thế còn tiết kiệm được một khoản chi tiêu nữa, lại có thể đẻ ra được ruộng tốt, trong vòng năm năm không thu thuế, vì để dân chúng nô nức hăng hái tham gia.

Dù sao ruộng hoang đáng vứt đi cũng là đáng vứt đi, nếu mà dùng đến được, đối với Đại Nguỵ mà nói đã là một chuyện vô cùng tốt.

Hơn nữa, Hứa Thanh Tiêu để dân chúng tham gia vào việc xây dựng guồng nước, giảm bớt một khoản lớn chi phí lao động, cần mỗi một mảnh ruộng hoang thì dân chúng đã vui rồi, suy cho cùng ai lại ngại chuyện mình lắm ruộng hơn đâu?

Lúc trước không thèm lấy ruộng hoang, vì không có nguồn nước, chạy đến chạy đi một chuyến lấy nước khéo mất luôn một ngày một đêm, cứ như thế, không ai muốn hết.

Nhưng giờ có guồng nước rồi, trong lòng dân chẳng lẽ sẽ không thay đổi?

Vả lại đối với Đại Nguỵ mà nói, chỉ cần có lương thực, thì có thể sinh ra giao dịch, lương thực nhiều, dân đói cũng ít đi, nhân khẩu cũng tăng lên, cách này rất tốt, cực kỳ tốt!

“Giỏi lắm! Thủ nhân đúng là thông minh.

Cách này rất hay, lão phu đồng ý.”

“Được đấy.”

“Không thành vấn đề.”

Nhóm thượng thư còn lại đua nhau gật đầu, cả Cố Ngôn cũng khẽ gật đầu, phát tiền cho Công bộ thì ông đây xót hết cả ruột, nhưng nếu như xây dựng vương triều Đại Nguỵ, khai hoang ruộng, ông hoàn toàn đồng ý.

Bởi vì mặc kệ tiêu bao nhiêu tiền, đối với Đại Nguỵ thì đều là chuyện tốt.

“Cứ quyết định như vậy!”

“Rồi sau một phần, chuyển cho Lại bộ, nhưng không được tăng lương của quan viên lên, mà tăng thưởng lên, ngày lễ ngày tết, đặt mua một vài bộ quần áo, hoặc tặng một vài món đồ dùng vào thực tế, củi gạo muối dầu đều được.”

“Lời này của Cố đại nhân không sai, từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu thành nghèo khó, nếu như tăng lương quá nhiều, đối với quan viên thì cũng không phải chuyện tốt.”

“Vẫn phải do Hộ bộ giám sát như trước, đồng thời phát theo ngày lễ, không chỉ phát một lần một năm.”

Hứa Thanh Tiêu lại lấy một phần quốc khố đưa cho Lại bộ, nhưng không đưa hết cho Lại bộ, mà ngày lễ ngày tết phát một vài món đồ, để quan viên ở Đại Ngụy cảm giác được cuộc sống ngày một đi lên.

Phát lương quá lố, sang năm không phát được thì làm sao giờ?

Mọi người đã sống sướng quen rồi, còn ai nguyện ý sống khổ nữa không?

“Được.”

Trần Chính Nho đồng ý ngay, Hứa Thanh Tiêu nói không hề sai, mà ông cũng nghĩ như thế, có thể nói hai người không bàn mà trùng ý nhau.

Mấy vị thượng thư khác cũng khẽ gật đầu, Cố Ngôn cũng gật nhẹ, không phát một lèo thì không sao hết, ngày lễ ngày tết phát cho ít bạc, cũng không sao cả.

Hộ bộ giám sát, là được!

Ngay sau đó, Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nói.

“Hàng năm phát cố định cho Hình bộ hai mươi ngàn lượng, dùng để giữ gìn trị an của Đại Ngụy, mặc dù không nhiều, nhưng nhìn trước mắt, thì Đại Nguỵ chưa quá loạn, chẳng qua vẫn còn vài hạng người xấu thôi!”

Mặc dù cũng đi ra từ Hình bộ, nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu thêm được một thứ, chuyện quốc gia đại sự không có chỗ dành cho bất cứ tình riêng nào hết.

Cho dù quan hệ của mình và Hình bộ thượng thư rất tốt, nhưng đối với Đại Ngụy mà nói, Hình bộ mạnh lên cũng không có tác dụng đặc biệt gì hết.

Hàng năm phát cố định hai mươi ngàn lượng đã quá tốt rồi, nếu không phải bệ hạ lệnh Hình bộ đi xử lý chuyện yêu ma, khéo mười ngàn lượng là nhiều rồi.

Ngẫm lại lúc trước đi.

Nói thế, Trương Tĩnh không nhịn được thở dài, ông vô cùng ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, nhưng lời Hứa Thanh Tiêu nói, vẫn khiến ông không lên tiếng không được.

“Thủ nhân à, cũng không phải ta không biết phải trái, mà bây giờ Hình bộ chịu áp lực lớn quá, giải quyết chuyện yêu ma phải dùng rất rất nhiều nhân lực.”

Trương Tĩnh nói, ông ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, nhưng vẫn muốn nói áp lực của mình ra.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu gật đầu nói: “Trương thượng thư, Thủ Nhân đã hiểu!”

“Nhưng xin ngài hãy yên tâm, trong vòng mười năm, trong vòng mười năm thôi ta sã giải quyết hết tai họa yêu ma làm loạn.”

Hứa Thanh Tiêu nói rất nghiêm túc.

“Giải quyết như thế nào?”

Trương Tĩnh nhíu mày, mà mọi người cũng không khỏi tò mò, Hứa Thanh Tiêu giải quyết tai họa yêu ma làm loạn như thế nào?

Hơn nữa còn dám mở miệng nói chỉ trong vòng mười năm?

“Trong vòng mười năm, Hứa mỗ nhất định thành Thánh!”

Hứa Thanh Tiêu điềm tĩnh nói.

Lời này nói xong, Lục bộ thượng thư đều ngỡ ngàng.

Giỏi lắm, thì ra đợi chúng ta ở đây sẵn rồi? Còn tưởng ngươi sẽ nói được điều gì chứ.

Câu này, chúng ta cho điểm tối đa!

Sáu vị thượng thư thật sự không nghĩ ra Hứa Thanh Tiêu sẽ nói được lời như này.

Trong vòng mười năm thành Thánh?

Còn ai dám to mồm khoe khoang thế không?

Nhưng lời này từ miệng Hứa Thanh Tiêu, mọi người chỉ thấy khiếp sợ, nhưng không có dị nghị nào hết.

Cái danh xưng “tân thánh Đại Nguỵ” này, bây giờ đã truyền khắp toàn bộ thiên hạ, hiện tại không ai không biết Đại Nguỵ sinh ra một kẻ tên Hứa Thanh Tiêu?

Ai không biết chuyện Chu thánh cúi đầu trước Hứa Thanh Tiêu?

Cho nên nếu người khác nói những lời này, Lục bộ thượng thư chắc thưởng cho mấy bạt tai mất.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu nói lời này, mọi người đành câm nín.

“Được!”

Cuối cùng, Trương Tĩnh mở miệng đáp, trong vòng mười năm này áp lực lớn hơn nữa thì cứ lớn hơn nữa đi, dù sao cũng không thể diệt sạch đám yêu ma đấy, nhưng chỉ cần chờ sau khi Hứa Thanh Tiêu thành Thánh xong thì Đại Nguỵ không còn họa yêu ma vĩnh viễn.

Một Thánh nhân còn sống, hơn nữa còn trẻ tuổi đến vậy, đám yêu ma không có mắt kia dám lớn lối chăng?

Không sợ chết hử?

Chuyện Hình bộ giải quyết xong, tiếp theo là Binh bộ.

“Chu đại nhân, theo lời Binh bộ, cấp một phần để Binh bộ để dành, nhưng có một chuyện, phải làm trước khi khao thưởng tam quân trước đã chứ?”

“Điều sức của toàn Binh bộ đến hỗ trợ việc bên guồng nước, đầu tháng sau phải chắc chắn thu xếp ổn thoả triệt để, chuyện này không có vấn đề gì chứ?”


Chương 650: Lục Bộ Tranh Nhau, Văn Báo Đại Nguỵ Ra Lò, Bán Báo! (4)

Hứa Thanh Tiêu nhắc đến Bộ binh.

“Không thành vấn đề!”

“Nhưng mà… chỉ một phần thì…”

Chuyện đầu tiên, thượng thư Binh bộ Chu Nghiêm thẳng thắn đồng ý, nhưng phát cho một phần thì hơi ít, dẫu sao quân phí như hang không đáy, đừng nói là một tỷ lượng bạc, thậm chí là mười tỷ cũng không đủ để Binh bộ ăn.

“Chỉ chi một phần!”

“Bây giờ Đại Nguỵ không đánh được, cho dù là Bắc phạt hay là cái gì, nhưng nếu có tiểu quốc dị tộc dám giơ kiếm với Đại Nguỵ.”

“Một Đại Nguỵ đây, chẳng lẽ còn sợ tiểu quốc đó?”

Hứa Thanh Tiêu nói chắc như đinh đóng cột.

Binh bộ là cái hang không đáy, có phát bao nhiêu cũng không đủ, thậm chí một trăm tỷ lượng bạc cũng chả là cái thá gì.

Trước khi Bắc phạt, trong quốc khố Đại Nguỵ có bao nhiêu tiền? Xếp thành một núi đó.

Nhưng kết quả thì sao? Sau khi đánh xong, còn lại cái gì? Còn thừa lại một mớ rối loạn.

Nhưng trong đó có rất nhiều nhân tố, một số chuyện Hứa Thanh Tiêu không muốn nói ra, một khi nói ra, thì rất nguy hiểm.

Một phần, là quân phí dự trữ, hơn nữa còn phát có giờ quy định, Hộ bộ giám sát.

Nếu Đại Nguỵ phồn vinh hưng thịnh, thì ông muốn lươn lẹo kiểu gì thì lươn, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt cho qua, nhưng bây giờ Đại Nguỵ nghèo đến thế này, nếu lươn lẹo nữa, thì Hứa Thanh Tiêu không nhịn nổi đâu.

“Được thôi, nếu Thủ Nhân nói thế, vậy lão phu cũng đồng ý.”

Chu Nghiêm gật đầu, ông đồng ý.

Nhận lời đáp ứng của Chu Nghiêm, Hứa Thanh Tiêu ngay lập tức nhìn về phía Vương Tân Chí nói.

“Vương đại nhân, cả Lễ bộ cũng được phát, nhưng tiền phát cho Lễ bộ sẽ không quá nhiều, ít nhất ngay bây giờ, không cho được nhiều bạc hơn, mỗi năm phát năm mươi triệu lượng, như thế nào?”

Hứa Thanh Tiêu hỏi.

Lễ bộ đúng thật là không cần phát phát quá nhiều tiền, lúc quốc gia vào đường cùng, thì đừng có tiêu hoang, nghèo thì nghèo, sợ cái gì chớ?

Vẫn là câu nói kia, tôn nghiêm không đứng vững nhờ tiền, mà nhờ nắm đấm, một đống nắm đấm!

“Được!”

Vương Tân Chí đồng ý ngay, chuyến này ngay từ đầu ông đã biết đến đây để trao đổi một số chuyện, không ngờ cũng được cho không năm mươi triệu, ưng cái bụng quá đi chứ.

Ngày xưa cũng chỉ có hai mươi triệu lượng, bây giờ tăng hơn gấp hai, sao lại không vui?

Năm bộ đều đã giải quyết xong, Hứa Thanh Tiêu hướng ánh mắt về phía Cố Ngôn nói.

“Cố đại nhân, ý ngài ra sao?”

Chủ ý nói xong, thật ra cuối cùng vẫn hỏi Cố Ngôn một chút mới được.

Dù sao đây cũng là thượng thư của Hộ bộ, vẫn phải tôn trọng.

“Lão phu tán thành.”

Không ngờ rằng, Cố Ngôn gật đầu cái rụp, vì Hứa Thanh Tiêu phân chia rất đồng đều, hơn nữa lý do đưa ra ông cũng ưng.

Quả nhiên, Cố Ngôn vừa đồng ý, mấy vị thượng thư còn lại cũng đua nhau đồng ý.

“Vẫn là Thủ Nhân thông minh.”

“Thủ nhân đến đây, tất cả các phiền phức ở đây đều được giải quyết, giỏi lắm.”

“Sau này chúng ta họp, Thủ Nhân nhất định phải góp mặt đấy, nếu không, chúng ta toàn bàn chuyện đâu đâu, không được ý nào hết.”

“Được, sau này chắc chắn phải gọi Thủ Nhân qua.”

Các thượng thư đều rất hài lòng, mặc dù không nhận được số tiền bọn họ mong muốn, nhưng bọn họ cũng biết, bọn họ muốn lấy tiền, Cố Ngôn có chết cũng không đưa.

Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, xem như xoa dịu giảng hoà, tất cả mọi người đều được chia một phần, không ai thiệt thòi, mỗi người đều lùi lại một bước.

Lúc này, sáu vị thượng thư đều bảo muốn sau này Hứa Thanh Tiêu đến tham gia hội nghị nhiều hơn.

“Ta không tới được đâu, chư vị đại nhân, ta còn một mớ chuyện khác nữa.”

“Dù sao đâu cũng không phải chuyện đặc biệt quan trọng, vẫn là mấy vị đại nhân làm chủ.”

Hứa Thanh Tiêu nói thẳng, bảo mình mỗi ngày đến họp ư? Ăn no rửng mỡ à?

Hứa Thanh Tiêu không muốn nằm ườn ra, nhưng cũng không muốn mệt bở hơi tai, vừa làm vừa chơi là tốt nhất, ngươi nhìn mấy vị thượng thư này mà xem, cả mệt phờ râu ra không?

Dù có nói như thế nào, Hứa Thanh Tiêu cũng không đến.

Câu trả lời này khiến các thượng thư ở đây hơi phật lòng, tuổi còn trẻ, không cống hiến cho quốc gia, suốt ngày chỉ muốn làm biếng?

Nhưng nghĩ lại, bọn họ cũng biết dù sao Hứa Thanh Tiêu cũng là người đọc sách theo Nho Đạo, bây giờ lại thành Đại Nho, để tâm đến đọc sách không phải vấn đề to tát gì, cho nên cũng không nói thêm gì nữa.

“À, đúng rồi, Cố đại nhân, Hộ bộ phải tăng người lên một chút, với lại các vị thượng thư, sau này các vị phái mấy người đến báo cáo một vài chuyện cho ta.”

“Nói chuyện công khai thôi, chuyện riêng tư thì đừng nói.”

Hứa Thanh Tiêu không quên nhắc một câu, nhờ Lục bộ thượng thư tìm riêng mấy người đến học đường Thủ Nhân báo cáo công tác.

Nói như thế, Lục bộ thượng thư hơi tò mò, không biết Hứa Thanh Tiêu này muốn làm chuyện quái quỷ gì.

“Thủ Nhân nói vậy là?”

“Thủ Nhân ngươi lại muốn làm chuyện gì thế?”

“Đúng thế, Thủ Nhân, ngươi có chuyện gì có thể nói cho chúng ta biết trước được không? Đừng mỗi khi làm chuyện lớn, chúng ta chỉ có thể đứng ở bên cạnh nhìn thôi.”

Mấy vị thượng thư có chút bất mãn.

“Chuyện kiếm tiền! Tóm lại sẽ không tạo nghiệp bán mạng gì hết, ta chỉ hỏi một câu, có muốn kiếm được thêm chút tiền nữa không?”

Hứa Thanh Tiêu chỉ nói như thế.

“Muốn!”

Sáu vị thượng thư cùng nhau nói, mọi người tụ lại một chỗ vì cái gì? Không phải chia nhau tiền ư? Vì sao đánh nhau? Không phải vì chia tiền không đều hả?

Giờ Hứa Thanh Tiêu lại tìm ra đường kiếm tiền, sao bọn họ lại không đồng ý?

“Vậy thì được, không nói nhiều nữa, các vị đại nhân, chỉ cần giải quyết được chuyện này, Thủ Nhân có thể đảm bảo, về sau các vị đại nhân sẽ không tranh nhau vì tiền nữa.”

Hứa Thanh Tiêu ra vẻ thần bí khiến lục bộ thượng thư trong nháy mắt càng thêm tò mò.

Không cãi nhau vì tiền nữa?

Bây giờ quốc khố có một trăm tỷ, bọn họ đã ầm ĩ túi bụi.

Thế phải bao nhiêu tiền mới không cãi nhau? Một ngàn tỷ ấy hả?

Được quá, Hứa Thủ Nhân đúng là cây rụng tiền của Đại Nguỵ mà.

“Được, cho dù như nào, từ nay về sau, chỉ cần ngươi mở miệng, lão phu đều sẽ phối hợp.”

“Sau này nếu sinh lời kiếm bạc, nhớ gửi cho Binh bộ chúng ta một xíu.”

Chu Nghiêm phản ứng lại ngay lập tức, đứng dậy ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, không quan tâm Hứa Thanh Tiêu có nói thật hay không, cứ lấy lòng Hứa Thanh Tiêu trước rồi nói, nhỡ đâu kiếm ra tiền thật, khéo mình còn giành được nhiều hơn.

“Lão phu cũng ủng hộ, Thủ Nhân, cần giúp đỡ thì đến thẳng Hình bộ gọi người, nếu như ngươi không chê lão phu, lão phu sẽ tự mình ra sân.”

Hình bộ thượng thư Trương Tĩnh nói thế.

Này, còn mấy vị thượng thư còn lại cũng đua nhau nói, sợ Hứa Thanh Tiêu hiểu nhầm, sau này có bạc không cho bọn họ.

“Được, các vị đại nhân nếu nói như này rồi, vậy chuyện sau này làm xong nhất định phải ủng hộ, không được mắng ta.”

Hứa Thanh Tiêu đào sẵn một cái hố.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box