- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 117 : Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (1) (c1161-c1170)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 117 : Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (1) (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (1)
Hắn đã xem xét lại một cách tỉ mỉ, còn Thần Võ đại pháo thì lại nổ tung lần nữa.
Như lần trước vậy, chẳng qua tốt hơn so với lần trước một chút, vẫn giữ được một hồi.
Trước đó đến cả khắc ấn cũng không thành công.
Lần này thì ít nhất cũng đã khắc ấn thành công.
Đây lại là một vấn đề khó.
Hứa Thanh Tiêu kiểm tra tỉ mỉ lại.
Qua một hồi lâu, lúc này Hứa Thanh Tiêu mới phát hiện ra vấn đề.
Đúng là dân ý đã tách rời trận pháp ra, nhưng vấn đề là một khi trận pháp được kích hoạt thì nó sẽ xuyên thấu qua dân ý, cả hai sẽ va chạm với nhau, sau đó tự hủy diệt bản thân.
Trong lúc nhất thời, nan đề mới lại xuất hiện.
Hứa Thanh Tiêu lặng lẽ suy tư ở trong viện.
Cứ như vậy.
Bốn ngày liên tiếp trôi qua.
Mấy ngày nay, cả kinh đô Đại Ngụy đã yên lặng hơn không ít.
Tuy không có chuyện gì lớn nhưng lại có không ít chuyện nhỏ.
Vương Triều Dương vào kinh đô Đại Ngụy ở, hắn mở học đường Thánh Nhân, đúng là đã thu hút được không ít môn đồ.
Không phải là họ thật sự để mắt đến hậu đại của thánh nhân mà chủ yếu là trong Thiên Địa Văn cung có ba ngàn đại nho, tất nhiên là không thể trông cậy vào việc Vương Triều Dương sẽ đích thân dạy.
Người ta là á thánh đó.
Đối với bọn họ mà nói, bình thường nếu như có đại nho chỉ dạy vài điều đã là chuyện vui lớn rồi.
Trong ba bốn ngày này, không biết có bao nhiêu người đã tụ hội về kinh đô Đại Ngụy, tất cả đều hướng về Thiên Địa Văn cung.
Từ sau khi Chu thánh nhất mạch bị diệt, những Chu thánh nhất mạch còn sống cũng không dám lộ ra điều gì, ai nấy đều thành thành thật thật mà đọc sách, làm chuyện của mình.
Bọn họ không tham dự vào chuyện công kích Hứa Thanh Tiêu, tất nhiên những chuyện gì khác xảy ra bọn họ cũng không tham dự vào.
Những người đọc sách đầy thị phi kia hầu như là đã chết hết rồi.
Nhưng đa số thương nhân quyền quý cùng vài người còn chưa nhập phẩm nhưng cũng đã đọc sách nhiều năm, họ đều đi đến Thiên Địa Văn cung.
Cho nên trong mấy ngày gần đây, kinh đô Đại Ngụy đúng là đã kín người hết chỗ.
Như vậy cũng tốt, Thiên Địa Văn cung chính là thánh khí, nhìn từ bên ngoài thì nó chiếm diện tích khoảng trăm mẫu, nhưng trên thực tế thì khi vào mới nhận ra Thiên Địa Văn cung cực kì lớn.
Nhưng có lớn như thế nào cũng không thể nào chịu nổi sự nhiệt tình của những người đọc sách.
Không phải chỉ có người đọc sách của Đại Ngụy thôi mà còn có không ít người đọc sách trong thiên hạ cũng đã lên đường, muốn đến xem một chút, học một chút.
Về phần học đường Thủ Nhân của Hứa Thanh Tiêu, mỗi ngày cũng có một số lượng lớn những người đọc sách đến muốn bái sư nhập học.
Chẳng qua học đường Thủ Nhân cũng có quy định thu môn đồ, không quá hà khắc, chủ yếu là khảo nghiệm về nhân phẩm, tài hoa không thành vấn đề, có tâm học tập và nhân phẩm tốt mới có thể bái nhập làm môn đồ.
Toàn bộ quá trình phải mất thời gian dẫn đến mặc dù có nhiều người tới, nhưng người thật sự vào học được cũng không nhiều.
Không so được với Thiên Địa Văn cung.
Thiên Địa Văn cung có thánh khí, khi chọn lựa người tài, chỉ cần là người có tư chất không tệ thì sẽ thu nhận tất cả.
Cho nên chỉ mấy ngày ngắn ngủi thôi mà Thiên Địa Văn cung đã thu nhận môn đồ khắp nơi đến ba vạn người, cuối cùng triều đình phải ra lệnh ngăn cản sự khuếch trương vô hạn này của Thiên Địa Văn cung.
Thứ nhất, triều đình vẫn tôn sùng Hứa Thanh Tiêu, chỉ là Hứa Thanh Tiêu còn có chính sự phải xử lí, tạm thời chưa rảnh để xử lý chuyện này.
Thứ hai, cùng lúc tuyển nhiều môn đồ như vậy có hiệu quả hay không cũng là một vấn đề cho nên tạm thời nên chèn ép một chút, nếu như thật sự bồi dưỡng được nhiều nhân tài và người đọc sách ưu tú thì lại từ từ nới lỏng quyền hạn.
Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là lo lắng Chu thánh nhất mạch khôi phục lại.
Tuyển một nhóm người đọc sách lớn rồi lại bắt đầu làm ra thủ đoạn gì đó.
Đây mới là chỗ làm cho vương triều Đại Ngụy thấy ghét.
Không sợ Thiên Địa Văn cung gây ra phiền phức mà chỉ sợ mấy chuyện làm Hứa Thanh Tiêu buồn nôn, cũng làm cho Đại Ngụy buồn nôn này.
Có diệt thì lại thế nào? Kết quả còn không phải là đang giết người một nhà à? Không phải là có bệnh à?
Chẳng qua điều làm cho người ta tò mò chính là mấy ngày nay Hứa Thanh Tiêu đang làm gì.
Ba bốn ngày liên tiếp, dường như Hứa Thanh Tiêu đã bốc hơi khỏi nhân gian, cứ ở mãi trong vương phủ, chẳng truyền tin tức gì ra.
Lục đại tiên môn vẫn đang sốt ruột chờ đợi Hứa Thanh Tiêu, thỉnh thoảng bọn họ cũng muốn đến một chuyến nhưng cuối cùng lại không muốn quấy nhiễu Hứa Thanh Tiêu.
Mà vào hôm nay.
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu luyện chế lần thứ mười.
Ba ngày nay Hứa Thanh Tiêu cứ luyện chế lập đi lập lại bốn lần, không ngoài dự đoán, tất cả đều thất bại cả.
Chẳng qua thất bại liên tiếp cũng không đả kích gì đến tự tin của Hứa Thanh Tiêu mà ngược lại còn làm cho Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ nguyên nhân hơn.
Vì sao đã dùng dân ý ngăn cách trận pháp rồi nhưng nó vẫn sẽ vỡ.
Là bởi vì dân ý khó có thể chịu được sức mạnh của pháp trận, nói trắng ra là phải có nhiều dân ý mới có thể tránh được chuyện thẩm thấu linh khí, nếu như dân ý không nhiều thì nó khó có thể chịu đựng được sự thẩm thấu của linh khí.
Nhưng trận ngọc lớn như vậy, ngươi không thể nào rót quá nhiều dân ý vào đó.
Cũng có liên quan đến chất liệu nữa nhưng vấn đề không phải là quá lớn.
Cho nên trải qua bốn ngày suy tư, lại thất bại liên tục bốn lần, Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ ra được cách giải quyết.
Dùng sức mạnh tiên đạo bọc bên ngoài sức mạnh dân ý, như vậy có thể sẽ có tác dụng ngăn cản.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu lần luyện khí thứ mười.
Lần này, Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ ra bút Xuân Thu khắc ấn trận pháp, trong quá trình rót dân ý vào hắn lại ngưng tụ sức mạnh tiên đạo rót vào dân ý, sau đó lại ngưng tụ sức mạnh võ đạo để rót vào dân ý, cuối cùng là rót sức mạnh nho đạo vào.
Dùng ba loại sức mạnh khác nhau bảo vệ dân ý, lỡ như linh khí có thẩm thấu thì sẽ còn hai tầng dân ý ở đó.
Đến bước này rồi.
Nếu như vẫn thất bại vậy thì sẽ chẳng có cách nào nữa cả.
Hứa Thanh Tiêu đã làm hết sức rồi.
Chương 1162: Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (2)
Rất nhanh sau đó.
Ba trận pháp đã được khắc xong.
Hứa Thanh Tiêu rót vào trong đó một tia linh lực, vẻ mặt có hơi căng thẳng.
Nếu như thành công, thật ra cũng có chỗ tốt.
Đó chính là mặc kệ là tu sĩ tiên đạo, võ giả võ đạo hay là người đọc sách nho đạo, ai cũng có thể kích hoạt Thần Võ đại pháo được.
Ầm.
Thần Võ đại pháo bị kích hoạt, trong phút chốc, thân đại pháo lại rung lên khiến cho Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm căng thẳng.
Mà trên bầu trời vương phủ, mây đen cũng giăng đầy.
Răng rắc.
Một tia sét lớn rót vào bên trong Thần Võ đại pháo, mà từ bên ngoài nhìn vào chuyện xảy ra trong vương phủ, trong chốc lát, không ít người đã bàn luận về chuyện này.
“Có chuyện gì vậy? Sao đang yên đang lành lại có sét vậy?”
“Chẳng lẽ lại bị thiên khiển rồi?”
“Sao ngày đang nắng lại có sét thế này?”
Không ít người cảm thấy tò mò, kinh đô đang sáng sủa vô cùng đột nhiên lại có một tia chớp rơi xuống, đây đúng thật là làm cho người ta cảm thấy nghi hoặc.
“Các người đang nói bậy gì đó, sao Hứa thánh có thể bị thiên khiển được, đây là lôi kiếp, Hứa thánh đang độ kiếp, một khi thành công sẽ có thể trở thành tiên đó.”
Có người đứng ra phản bác, cho rằng đây không phải là thiên khiển mà là đang độ kiếp, một khi thành công thì sẽ thành tiên thôi.
“Ồ đúng đúng đúng, thật sự đúng là như vậy, ta đã đọc qua vài cuốn thư tịch, trên đó đều nói như vậy.
Tu sĩ tiên đạo cần phải qua chín chín tám mốt lôi kiếp, một khi độ kiếp thành công sẽ có thể vũ hóa phi thăng.”
“Ồ, vậy chính là nói, Hứa đại nhân sắp thành tiên rồi?”
“Hứa thánh sắp thành tiên hả?”
“Trước đó ngài đã minh tả kinh văn rồi, mấy cường giả tiên môn kia đều chủ động lấy lòng, chắc là có thể thật đó.”
Từng âm thanh vang lên, họ ồn ào cho rằng Hứa Thanh Tiêu đang sắp độ kiếp thành tiên rồi.
Các thế lực tiên môn cũng đang chú ý đến Hứa Thanh Tiêu, sau khi thấy lôi kiếp xuất hiện, đám người cũng đắn đo khó chắc chắn, bởi vì trong tiên môn thật sự có chuyện độ kiếp thành tiên, nhưng hiển nhiên là không thể có chuyện này được.
Nếu như thật sự là độ tiên kiếp thì nhất định không chỉ có chút ít như vậy.
Trong hoàng cung.
Nữ đế lập tức cho người đi điều tra xem chuyện gì đã xảy ra, đang êm đang đẹp lại xuất hiện mây sét, đây không phải là dấu hiệu tốt lành gì.
Trong Thiên địa văn cung.
Vương Triều Dương cũng đã nhìn thấy trận lôi kiếp này, hắn thoáng nhìn về phía phủ Bình Loạn vương, trong lòng không ngừng cười lạnh.
Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng lôi kiếp xuất hiện thì chắc chắn không phải chuyện gì tốt.
Hắn hi vọng lôi kiếp này nên đánh mạnh một chút mới tốt, có thể đánh chết Hứa Thanh Tiêu luôn là tốt nhất.
Cuối cùng, sấm sét cũng đánh xuống.
Rót vào bên trong Thần Võ đại pháo.
Thần Võ đại pháo vốn có màu vàng kim nhạt ngay lập tức biến thành màu đen nhánh.
Tụ Lôi trận và Tụ Nguyên trận được kích hoạt theo thứ tự.
Hứa Thanh Tiêu nhìn chằm chằm vào Thần Võ đại pháo.
Hắn rất sợ, sợ lần này sẽ lại thất bại.
Nhưng kết quả cuối cùng lại làm cho Hứa Thanh Tiêu khá hài lòng.
Tròn một khắc đồng hồ sau, Thần Võ đại pháo vẫn không xảy ra bất kì vấn đề gì.
“Hay lắm.”
Hứa Thanh Tiêu siết chặt nắm đấm, hắn vô cùng kích động sau đó mang Thần Võ đại pháo đi, biến mất ngay tại chỗ.
Bây giờ mặc dù thực lực của Hứa Thanh Tiêu chỉ có tam phẩm nhưng bởi vì có sự gia trì của Đạo Đức kinh mà sức mạnh tiên đạo cũng tăng lên gấp trăm lần, cho nên Hứa Thanh Tiêu có thể phát huy ra được một phần sức mạnh nhị phẩm.
Thời gian gần nửa canh giờ.
Ngoài hai ngàn dặm.
Hứa Thanh Tiêu cố ý chọn một vùng sa mạc, nơi này hoang tàn vắng vẻ, thật sự là một sa mạc lớn, có không ít núi đứng sừng sững nơi đó, cho dù là chim hay thú thì cũng khó mà ở được.
Mang theo vật liệu và Thần Võ đại pháo.
Hứa Thanh Tiêu lắp xong đại pháo sau đó lại rót một tia sức mạnh tiên đạo gia trì vào bên trong Thần Võ đại pháo.
Giờ khắc này, Thần Võ đại pháo tràn ngập sức mạnh sấm sét.
Ầm.
Một tiếng sấm khủng khiếp vang lên.
Trong phút chốc, sức mạnh sấm sét được phóng ra ngoài hóa thành một quả bóng sét, quả bóng sét đường kính chừng nửa mét.
Đùng đùng đùng.
Sức mạnh sấm sét khủng kiếp trực tiếp nổ tung, một đám mây hình nấm hiện lên trên bầu trời.
Luồng sức mạnh này trực tiếp làm đất bằng trỗi dậy, mặt đất vỡ vụn, từng khối đá lớn bay lên sau đó nổ mạnh rồi hóa thành tro bụi.
Bắt đầu từ ngoài trăm thước, luồn sức mạnh này trực tiếp phá hủy ra ngoài trăm dặm.
Mặt đất trong trăm dặm bị chấn động, loạn xạ một mảnh, khói lửa nổi lên bốn phía, luồng sóng xung kích làm cho quần áo Hứa Thanh Tiêu bị thổi bay phất phới.
Nếu Hứa Thanh Tiêu không phải là võ giả tam phẩm thì chỉ sợ cũng sẽ bị trọng thương.
Trên trăm ngọn núi nhỏ bị san bằng trong nháy mắt, khói lửa bắn ra bốn phía, cát bụi cuốn lên trăm trượng.
Trong lúc nhất thời, trời đất như tối lại.
Đây chính là uy lực của Thần Võ đại pháo.
Một pháo có thể phá hủy mấy chục dặm sơn mạch.
Chẳng qua đây là một con đường, không phải là trong khuôn viên trăm dặm mà là một đường thẳng.
Cùng đẳng cấp với uy lực của một vị võ giả tam phẩm.
Rất nhanh sau đó.
Trên đám khói lửa đang che lấp bầu trời kia đã hình thành một đám mây cát bụi thật dày, trong có vẻ cực kì kinh khủng.
Một cái khe rãnh xuất hiện đâm thẳng xuống mặt đất, trông vô cùng kinh khủng.
Mà ở mấy chục dặm cuối cùng kia xuất hiện một cái hố sâu to lớn bán kính ba bốn trăm mét, độ sâu tròn trăm mét.
Đây chính là uy lực của Thần Võ đại pháo.
Ngay sau đó, Hứa Thanh Tiêu tắc lưỡi.
“Một kích của tam phẩm.”
“Yếu hơn sư phụ không ít nhưng với hắn mà nói thì cũng không kém gì lắm.”
“Về mặt uy lực còn chưa đủ.”
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía tất cả, mặc dù ngoài miệng hắn nói vậy nhưng trong lòng hắn lại vô cùng vui sướng.
Uy lực của khẩu đại pháo này kinh khủng vô cùng, cùng đẳng cấp với một kích toàn lực của một vị cường giả tam phẩm.
Thậm chí còn mạnh hơn hắn một chút, không thể so được với Ngô Minh là vì Ngô Minh vốn là võ giả nhất phẩm, sự vận dụng sức mạnh võ đạo của ông ấy đã ở mức cao nhất rồi
Tất nhiên là không thể sánh bằng Ngô Minh được.
Chương 1163: Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (3)
Đương nhiên sự không hài lòng của Hứa Thanh Tiêu cũng là thật.
Dù sao thì uy lực vẫn còn chưa đủ.
Không phải là Thần Võ đại pháo không ổn mà là chất liệu có vấn đề, còn có những vấn đề khác nữa.
Nhưng đó cũng không xem là gì.
Bây giờ vấn đề trận pháp đã giải quyết được thì sẽ có thể làm được rất nhiều chuyện.
Trong lúc nhất thời.
Hứa Thanh Tiêu trở về chỗ cũ.
Hắn xem xét Thần Võ đại pháo, nhìn xem có còn vấn đề gì hay không.
Xem xét cẩn thận lại một phen, Hứa Thanh Tiêu đúng là phát hiện vấn đề thật.
Bên trên Thần Võ đại pháo có chút vết rạn nhỏ, nhất là ở trong trận ngọc, nó có một vết nứt.
Đây không phải là chuyện nhỏ.
“Vật liệu vẫn chưa ổn, mặc dù uy lực bộc phát rất mạnh nhưng nếu như dùng thượng phẩm linh kim để chế Thần Võ đại pháo thì không thể nào sử dụng lâu dài được, nhìn thế này thì nhiều nhất là có thể sử dụng khoảng bốn năm lần thì pháo sẽ hỏng.”
Dù sao thì cũng đã từng xem qua thư tịch của Như Ý khí tông, Hứa Thanh Tiêu cũng biết cái Thần Võ đại pháo này đang xảy ra vấn đề gì.
Tính đi tính lại thì nhiều nhất cũng chỉ có thể bắn bốn năm lần xong là mất hết giá trị rồi.
Đây là chuyện chẳng còn cách nào khác.
Chất liệu quyết định tất cả.
Ngay sau đó, Hứa Thanh Tiêu không nói nhiều nữa.
Hắn lại bắt đầu luyện chế thêm một lần nữa.
Lần này, Hứa Thanh Tiêu vận dụng cực phẩm linh kim, pha thêm một phần thượng phẩm linh kim.
Hắn muốn luyện chế Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
Thần Võ đại pháo lần trước chỉ có thể xem là tam phẩm.
Sức mạnh tam phẩm rất mạnh.
Nhưng chắc chắn không thể thống nhất Trung châu được.
Trừ phi có một số lượng lớn lên đến mấy ngàn khẩu Thần Võ đại pháo, đồng thời còn không hư hao, nếu không thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên so với luyện chế Thần Võ đại pháo tam phẩm vậy còn chẳng bằng một bước đúng chỗ, làm năm cái Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
Mục đích của nó rất đơn giản, vào thời điểm quan trọng trong chiến tranh, có thể giành được thắng lợi là đủ rồi.
Cho nên suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu rất đơn giản.
Muốn làm thì làm mạnh một chút.
Một trăm khẩu Thần Võ đại pháo tam phẩm không thể giải quyết được bất kì nguy cơ gì, chỉ có thể nói là tăng cường quốc lực.
Dù sao thì bây giờ nguy cơ dập dìu, thánh nhân đời thứ tư đang ở sau màn, Vương Triều Dương thần bí lại thêm chuyện các phiên vương luôn rục rịch muốn động, ba năm sau thiên hạ đại loạn, trận chiến với Phật môn, chiến tranh Trung châu.
Có chuyện nào mà không phải là chuyện lớn?
Chỉ dựa vào bản thân hắn giải quyết?
Đó là điều không thể nào, đâu thể nào chuyện gì cũng đều do mình tự thân đi làm được chứ?
Duy chỉ có khi nắm được sức mạnh tuyệt đối thì mới có thể càn quét được tất cả.
Luyện chế Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
So với lần trước, Hứa Thanh Tiêu lại càng chú tâm hơn.
Trong quá trình luyện chế, Hứa Thanh Tiêu chẳng dám phớt lờ bất kì một chi tiết nhỏ nào.
Trước đó Hứa Thanh Tiêu chỉ mất một canh giờ để luyện chế.
Còn lần này Hứa Thanh Tiêu dùng hai canh giờ.
Đợi sau khi luyện ra được Thần Võ đại pháo nhị phẩm, Hứa Thanh Tiêu mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Hắn nghỉ ngơi gần nửa canh giờ, sau khi tinh thần đã khôi phục lại, hắn lại bắt đầu khắc trận.
Lần này, Hứa Thanh Tiêu sẽ khắc trận pháp nhị phẩm.
Khắc ấn trận pháp, chỉ cần đạt đến cảnh giới là có thể khắc được, mà chuyện khắc thành công hay thất bại đều phải xem nguyên thần có mạnh mẽ hay không cùng với động tác đã thuần thục hay chưa vân vân.
Hứa Thanh Tiêu trở thành bán thánh nho đạo, nguyên thần cực kì mạnh mẽ, hơn nữa hắn cũng đã đọc hết thư tịch của quy nguyên trận tông, lại còn thôi diễn mấy trăm lượt trong đầu.
Điểm tốt của nho đạo chính là giảm bớt phần lớn thời gian cho Hứa Thanh Tiêu.
Chẳng qua lần khắc ấn trận pháp này Hứa Thanh Tiêu đã ngưng tụ từ trong ra ngoài đến mười tầng dân ý, giảm bớt linh khí của các hệ thống khác, tăng dân ý lên.
Sức mạnh tiên đạo, sức mạnh nho đạo, sức mạnh võ đạo chỉ dùng để bảo vệ dân ý mà thôi.
Sở dĩ là như vậy bởi vì Hứa Thanh Tiêu không chỉ muốn khắc ấn ba cái trận pháp mà thôi.
Hắn muốn khắc thêm nhiều trận pháp nữa.
Tụ Lôi trận, Tụ Nguyên trận, Tụ Linh trận.
Cộng thêm Tật Tốc trận làm cho tốc độ bắn lôi cầu ra được nhanh hơn, năng lược phát ra cũng lớn hơn.
Còn có Cố Nguyên trận làm sức mạnh sấm sét càng thêm vững chắc.
Vả lại Hứa Thanh Tiêu còn có một suy nghĩ to gan nữa.
Sấm sét là cái gì?
Là vật chí cương chí dương trong trời đất, khi sấm sét gặp phải tà ma thì sức mạnh phát ra sẽ càng thêm đáng sợ.
Đây chính là sự áp chế của thiên tính, tương đương với kích hoạt thú tính vậy.
Hứa Thanh Tiêu cố ý khắc ấn Phong Tà trận, hắn đưa sức mạnh dị thuật phong ấn trong Tà trận, khi ngưng Tụ Lôi cầu, luồng sức mạnh dị thuật này sẽ tự động tiết ra, nói không chừng uy lực phát ra sẽ càng đáng sợ hơn.
Nếu như không có tác dụng vậy thì cũng không có ảnh hưởng gì đến uy lực của bản thân Thần Võ đại pháo.
Mà nếu như có tác dụng, nói không chừng sẽ đem lại cho hắn một bất ngờ lớn.
Đồng thời, Hứa Thanh Tiêu còn gia trì thêm ba cái pháp trận.
“Cường Linh trận, Cường Lôi trận, Cường Tốc trận.”
Tất cả có tám trận pháp.
Hứa Thanh Tiêu suy nghĩ một hồi, hoặc là không làm, nếu đã làm thì phải làm cho trót, khắc thêm hai cái trận pháp nữa.
“Uẩn Khí trận, Dưỡng Khí trận.”
Dù sao chúng không bài xích là được.
Không đủ cực phẩm linh kim cho nên cần phải làm tốt một chút, không cần phải đi săn lùng tìm kiếm.
Nhưng muốn khắc mười trận pháp cần phải tốn một khoảng thời gian rất dài.
Hứa Thanh Tiêu tốn đến năm ngày.
Mới khắc thành công mười cái pháp trận.
Đây là một công việc tỉ mỉ, Hứa Thanh Tiêu không muốn phạm chút sai lầm nào, nếu không chắc chắn sẽ thất bại.
Vậy thì sẽ phiền toái lắm.
Hoàn thành việc khắc ấn mười pháp trận.
Hứa Thanh Tiêu thở ra một hơi thật dài.
Tinh thần hắn đang cực kì uể oải, hao tổn quá nghiêm trọng.
Khắc ấn trận pháp nhị phẩm đúng là khó thật, có thể nói là một sự khảo nghiệm đối với nguyên thần.
Chẳng qua như vậy cũng tốt.
Thần Võ đại pháo này ngoại trừ Hứa Thanh Tiêu ra thì chẳng ai có thể luyện ra được nữa.
Coi như có biết nguyên lí luyện chế cũng không làm được.
Nhất định phải nắm được sức mạnh nho đạo, sức mạnh tiên đạo, sức mạnh võ đạo, còn có dân ý, đồng thời người này còn cần có nguyên thần mạnh mẽ, còn phải hiểu về trận pháp.
Vả lại ít nhất phải là tiên đạo nhị phẩm.
Nếu không cho dù có luyện chế ra được thất phẩm, lục phẩm hay ngũ phẩm thì cũng có tác dụng gì đâu?
Chương 1164: Bệ Hạ, Không Xong Rồi, Trời Giáng Thiên Tai, Sơn Hà Sụp Đổ (4)
Cho nên nói thêm một ý nghĩa khác thì đây là chuyện tốt, không thể bị sao chép được.
Đã luyện ra được Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
Hứa Thanh Tiêu xoa xoa những giọt mồ hôi trên trán.
Hắn thở ra một hơi thật dài.
Thần Võ đại pháo nhị phẩm đã xuất hiện trước mắt, trong ánh nắng chiều, nó vẫn phát ra màu vàng kim lấp lánh như cũ.
Hứa Thanh Tiêu lại đưa một tia linh khí vào.
Ngay sau đó, trong trăm dặm mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội.
Răng rắc.
Một tia chớp đánh xuống, rót vào bên trong Thần Võ đại pháo.
Hứa Thanh Tiêu lùi lại khoảng trăm bước tránh cho bị sét đánh trúng.
Chỉ là sau khi sấm sét đánh xuống rồi cũng chưa dừng lại.
Ầm ầm.
Chín tia sét liên tiếp đãn xuống, bổ vào trên thân Thần Võ đại pháo.
Hứa Thanh Tiêu hơi tắc lưỡi.
Thần Võ đại pháo trước đó chỉ cần một tia chớp là có thể bổ sung đầy năng lượng rồi.
Bây giờ Thần Võ đại pháo nhị phẩm thế mà lại cần đến chín tia sấm sét?
Nhưng mà đây cũng là chuyện tốt, cần càng nhiều sức mạnh sấm sét thì uy lực cũng sẽ càng lớn.
Chờ sau khi bổ sung năng lượng xong.
Màn đêm cũng đã buông xuống.
Đất trời một màu u tối.
Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi, tiếp theo chính là thời điểm chứng kiến kỳ tích.
Rất nhanh sau đó.
Một tia linh khí được rót vào trong Thần Võ đại pháo.
Trong phút chốc.
Ong ong ong.
Thần Võ đại pháo rung động, khí tức đáng sợ tràn ra, Hạo Nhiên văn chung xuất hiện ngay lập tức, nó lơ lửng trên đầu Hứa Thanh Tiêu, bảo vệ Hứa Thanh Tiêu.
Ước chừng sau khoảng mười hơi thở.
Ầm.
Một tiếng vang rung trời xuất hiện.
Một luồng sức mạnh sấm sét được bắt ra từ Thần Võ đại pháo.
Sấm sét màu trắng.
Nhưng sau khi lướt qua họng pháo nó đã biến thành màu vàng kim.
Cuối cùng một quả cầu sét có đường kính mười mét được bắn ra.
Mang theo uy lực không gì sánh kịp bắn ra ngoài.
Giống như một mặt trời.
Chiếu rọi đến ngàn dặm.
Trái tim của tất cả sinh linh trong vòng ngàn dặm không hiểu sao lại đập nhanh hơn, chẳng biết vì sao, toàn thân bọn chúng đều rung rẩy.
Ầm ầm ầm ầm.
Đất bằng nứt ra từng tất, ánh sáng chiếu soi ngàn dặm, đây là một luồng sức mạnh kinh thiên động địa.
Động đất xảy ra.
Đến Hứa Thanh Tiêu cũng ngây người.
Sức mạnh khủng khiếp thiêu đốt hết tất cả, hòa tan tất cả, phá hủy tất cả.
Từ cách đó ngàn mét, tất cả tất cả đều bị phá hủy toàn bộ, những ngọn núi bị san bằng, dưới sự tấn công của sấm sét, chúng hoàn toàn biết mất.
Không đến ba hơi thở, ở nơi cách sa mạc hai ngàn dặm xuất hiện một cái cái rãnh kinh khủng dài mấy trăm dặm.
Uy lực còn mạnh hơn tam phẩm mấy chục lần.
Đám mây hình nấm khủng khiếp dần bay lên không trung.
Trong phút chốc, luồng sức mạnh đáng sợ này đã bị rất nhiều người cảm ứng được.
Trong một khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu trợ mắt há mồm đứng nhìn tất cả mọi thứ.
Mà cùng lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Sau khi giọng nói của đại thần vừa dứt, nữ đế không nhịn được mà lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Thiên tai?”
Quý Linh có hơi ngạc nhiên, bây giờ quốc vận Đại Ngụy đang hưng thịnh như rồng, sao lại có thiên tai được?
Nàng đưa mắt nhìn về phía đối phương, trong mắt tràn ngập vẻ tò mò.
“Thiên tai từ đâu đến?”
Quý Linh hỏi.
“Bệ hạ, vào một khắc đồng hồ trước, Giám Thiên ti phát hiện ra ở nơi hoang vu vùng Tây Bắc xuất hiện quả cầu sấm sét không rõ lai lịch, chấn vỡ vạn dặm núi non, sau đó lại xuất hiện quả cầu sấm sét không rõ lai lịch thứ hai, phá hủy ba trăm dặm núi non.”
“Phạm vi cực lớn, cùng phẩm cấp với một kích toàn lực của võ giả nhị phẩm.”
Người kia lên tiếng nói vậy.
“Vùng hoang vu phía Tây Bắc?”
Nghe nói vậy, đầu tiên Quý Linh nhẹ nhàng thở ra.
Nếu như nó xảy ra ở trong các phủ quận lớn thì đừng nói là ba trăm dặm, cho dù có ba mươi dặm thì cũng sẽ gây ra tử thương vô số.
Nếu như là vùng hoang vắng thì vấn đề này không lớn lắm.
“Bẩm bệ hạ, chúng thần cũng không biết tình hình cụ thể là như thế nào, nhưng Giám Thiên ti đã đi kiểm tra cái này, bảo lại là cụ thể không rõ lắm, mong bệ hạ hạ lệnh tra rõ.”
Đối phương lên tiếng, có trời mới biết đó có phải là thiên tai hay không, chức trách của Giám Thiên ti là phụ trách xem xét trong nước có thiên tai gì, hoặc là có chuyện lớn gì, núi non sụp đổ hàng trăm dặm, nhất định sẽ được Giám Thiên ti quan sát hết.
Cho nên đã tới báo cáo ngay lập tức.
“Truyền lệnh của trẫm, bảo Lư quốc công lĩnh ba vạn quân tinh nhuệ phong tỏa điều tra, trong hai canh giờ phải cho trẫm biết đó là chuyện gì.”
Quý Linh lên tiếng hạ thánh chỉ xuống.
Mà vào giờ này phút này.
Bên ngoài Tây Bắc.
Hứa Thanh Tiêu vẫn đứng ở nơi tràn ngập khói lửa như cũ.
Bản thân nơi này đã là một nơi vô cùng hoang vu, sau khi bị Thần Võ đại pháo bắn thêm một cái thì lại càng trở nên hoang vu hơn.
Uy lực của nhị phẩm quá khủng khiếp, hơn tam phẩm gấp mười lần, điều đáng sợ nhất là sức tấn công còn rất mạnh.
Hai trăm bảy mươi lăm dặm cuối mới là phạm vi nổ lớn, xuất hiện một cái hố sâu có đường kính ngàn mét làm cho người ta tắc lưỡi.
Nói từ chỗ uy lực thì có hơi kém so với lúc trước sư phụ thi triển sức mạnh nhị phẩm nhưng nếu như từ sức phá hoại tổng thể mà nói thì không kém gì sư phụ mình.
Trong đầu Hứa Thanh Tiêu thầm mô phỏng một phen.
Nếu như khẩu Thần Võ đại pháo này được sinh ra vào lúc dị tộc gây chuyện.
Vậy nào cần nhiều âm mưu quỷ kế như vậy chứ?
Cũng đâu cần phải tính toán nhiều như vậy?
Trần quốc, Đột Lương, Đường quốc tất cả chỉ cần một pháo là có thể san bằng nửa tòa thành.
Chẳng qua nếu làm vậy thì lực sát thương quá mạnh, dân chúng vô tội cũng sẽ bị liên lụy.
Cho nên cần phải tiến hành cải tạo.
Mục đích cải tạo rất đơn giản.
Đánh cho chuẩn.
Hai quân giao chiến, đánh một cách chuẩn xác, một pháo có thể giết sạch toàn bộ tướng sĩ đối phương, thêm một pháo nữa là đánh vào mấy trăm mét phía sau cửa thành.
Sau đó lại cho tướng sĩ Đại Ngụy chạy vào quét ngang.
Đây là phương thức tác chiến thông thường.
Nếu như chỉ dùng cách chém đầu thì quá đơn giản rồi.
Mười chiếc Thần Võ đại pháo nhị phẩm nhắm ngay vào quốc đô và những quận phủ quan trọng của đối phương, thay nhau oanh tạc.
Chắc chỉ tầm hai lượt.
Tất cả đều sẽ hóa thành mây khói.
Hơn nữa dưới tình huống không có nhất phẩm phụ giúp.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu cân nhắc suy tư.
Một lát sau, hắn đã có được số liệu chuẩn xác nhất.
Chương 1165: Bí Ẩn Về Vương Bác Thông, Có Liên Quan Đến Đại Thánh Nhân? Man Tộc Xâm Lấn (1)
San bằng Bắc Man, cần năm chiếc Thần Võ đại pháo nhị phẩm thì trong vòng một tháng là có thể kết thúc chiến tranh một cách hiệu quả, hơn nữa lại còn là cái kiểu có thể thu được thắng lợi toàn diện.
Nếu như là san bằng vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên thì cần phải có hai mươi chiếc nhị phẩm, một trăm chiếc tam phẩm cùng với hai chiếc nhất phẩm.
Đồng thời còn cần một số lượng tướng sĩ lớn.
Dù sao thì diện tích của vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên quá lớn, hơn nữa đây cũng không phải là chiến tranh đồ sát, trái với thiên lý.
Từ góc độ chiến tranh đi lên mà nói thì tiêu diệt quân địch là được rồi, sau đó là thống nhất Trung châu.
Đồng thời còn phải cân nhắc đến nhất phẩm của đối phương cùng với chuyện như hai đại vương triều sẽ lập tức liên hợp lại với nhau.
Một trăm chiếc Thần Võ đại pháo tam phẩm.
Hai mươi chiếc Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
Hai chiếc Thần Võ đại pháo nhất phẩm.
Có thể giành được thắng lợi, dưới tình huống mà không có các nhân tố khác quấy nhiễu thì chính diện tác chiến.
Cần phải tốn thời gian khoảng hai năm.
Muốn nhanh chóng kết thúc chiến tranh thì cũng đơn giản thôi, hai mươi chiếc Thần Võ đại pháo nhất phẩm, ba trăm chiếc Thần Võ đại pháo nhị phẩm và một ngàn chiếc Thần Võ đại pháo tam phẩm.
Vậy là đủ cả rồi, vây quét toàn diện vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên, trực tiếp tuyên chiến, không cho họ có bất kì cơ hội nào.
Hơn nữa mặc kệ các thế lực khác suy nghĩ thế nào, ai mà dám ngăn trở thì bắn người đó.
Nhưng đây dường như là chuyện không thể nào.
Hứa Thanh Tiêu bước đến trước mặt Thần Võ đại pháo, sau khi cẩn thận kiểm tra một phen thì phát hiện vẫn có vết nứt.
Suy cho cùng thì vẫn là vấn đề về chất liệu.
Phóng ra nguồn năng lượng kinh khủng như thế khiến bản thân Thần Võ đại pháo xuất hiện vết nứt cũng là chuyện bình thường.
Muốn giải quyết hết vấn đề này cần phải có chất liệu tốt hơn.
Loại vật liệu này không thể lại là cực phẩm Linh kim nữa.
Khi ở Như Ý khí tông Hứa Thanh Tiêu đã từng nhìn thấy vật liệu tốt hơn so với cực phẩm Linh kim, chỉ có một loại.
Thái Cổ thần thiết.
Loại vật liệu này hơn cả cực phẩm Linh kim, chẳng qua loại vật liệu này khó tìm hơn, cần phải trải qua sự tích lũy trăm vạn năm, thậm chí là ngàn vạn năm, tỉ vạn năm mới có thể sinh ra được.
Hơn nữa hoàn cảnh sinh ra nhất định phải là nơi có linh khí cực kỳ dư dả.
Từ đó, Thái Cổ thần thiết thế gian có một không hai sẽ được sinh ra.
Có lẽ Như Ý khí tông có, xem ra nhiều nhất chắc là nửa cân.
Quốc đô Đại Ngụy thì không có rồi.
Thứ như thế này đừng nên yêu cần quá xa vời.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu, trước mắt chỉ có thể dựa vào linh kim để luyện chế Thần Võ đại pháo.
Điều may mắn chính là vấn đề trận pháp bài xích đã được giải quyết, có nhiều thứ có thể dựa vào trận pháp để giải quyết.
Linh kim hạ phẩm có thể chế ra được Thần Võ đại pháo ngũ phẩm.
Linh kim trung phẩm có thể luyện chế ra được Thần Võ đại pháo tứ phẩm.
Thượng phẩm linh kim có thể luyện chế ra Thần Võ đại pháo tam phẩm.
Cực phẩm linh kim có thể luyện chế ra Thần Võ đại pháo nhị phẩm.
Đây là kết quả mà trước mắt hắn tính ra được, muốn luyện chế ra Thần Võ đại pháo nhất phẩm cần đến mấy trăm cân cực phẩm linh kim kết hợp với trận pháp nhất phẩm mới có thể luyện chế ra được.
Mấy trăm cân cực phẩm linh kim, đây đã là cực hạn của Đại Ngụy.
Ngay sau đó Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ sẽ hợp tác với tiên môn nhưng rất nhanh sau đó hắn đã bác bỏ.
Hắn không thể nào hợp tác với tiên môn được.
Thứ như vậy nhất định phải giữ trong tay mình, sao có thể tìm người hợp tác được?
Mặc dù phương pháp luyện chế không thể phục chế được nhưng ai có thể đảm bảo bọn họ không có cách khác?
Thần Võ đại pháo là sát khí chiến tranh mang tính đột phá.
Thứ như vậy thật sự làm giảm thời gian công kích, những chuyện sau đó Hứa Thanh Tiêu mặc kệ nhưng ít ra theo tình hình này mà nói thì loại sát khí chiến tranh này chỉ cho phép Đại Ngụy có được mà thôi.
“Cực phẩm linh kim.”
“Bất kể thế nào cũng phải tìm được nhiều cực phẩm linh kim hơn nữa.”
Hứa Thanh Tiêu chắc chắn như vậy.
Khẩu Thần Võ đại pháo nhị phẩm này nhiều nhất có thể công kích được mười lần, cho dù mỗi lần đều được tiến hành sửa chữa thì nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì đến mười lăm lần mà thôi.
Hơn nữa lại còn là cực hạn.
Chẳng qua suy nghĩ thì đẹp đó nhưng sự thực lại rất tàn khốc.
Vật liệu là vấn đề lớn nhất.
Những cái khác đều dễ bàn cả.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu mang Thần Võ đại pháo rời khỏi nơi này.
Khoảng nửa canh giờ sau.
Mấy trăm bóng dáng xuất hiện ở nơi này.
Người dẫn đầu là Lư quốc công.
Nhìn về phía mặt đất mấp mô, cảm nhận được sức nóng của mặt đất, trong phút chốc, sắc mặt Lư quốc công thay đổi.
“Sức mạnh nhị phẩm.”
Lư quốc công chỉ liếc mắt một cái là biết ngay đây là sức mạnh gì.
Sức mạnh nhị phẩm.
Các tướng sĩ đi sau Lư quốc công ai nấy đều thầm tắc lưỡi, bọn họ biết nhị phẩm rất mạnh nhưng không ngờ lại mạnh đến như vậy.
Tạo nên một cái rãnh lớn rộng hai ba trăm mét giống như là bị một con trâu thần thái cổ húc văng vậy, trông thấy mà giật mình.
Rãnh lớn đáng sợ vẫn tản ra sức nóng như cũ quét ngang tròn hai ba trăm dặm khiến cho người ta tắc lưỡi không thôi.
“Không đúng.”
Nhưng chỉ trong nháy mắt, vẻ mặt Lư quốc công lại biến sắc.
“Không có bất kỳ khí tức của võ giả nào, là khí tức của sấm sét.”
“Là tiên đạo nhị phẩm sao?”
Lư quốc công nhíu mày, ông ta không nhận ra có hơi thở của bất kỳ võ giả nào mà theo lý thuyết thì để để lại cảnh tượng khủng khiếp như vậy thì tất nhiên sẽ để lại chút dấu vết.
Nhưng ở đây lại chẳng có bất kỳ chút vết tích nào.
Điều này rất quái lạ, chỉ có khí tức sấm sét.
Cho nên Lư quốc công vô thức hoài nghi đây là do tiên đạo nhị phẩm làm.
Dẫn thiên lôi đến.
Chỉ là vấn đề mới lại xuất hiện rồi.
Đang yên đang lành đối phương lại dẫn thiên lôi đến làm gì?
Ăn no không có chuyện gì làm hay sao?
Rất nhiều điểm đáng nghi xuất hiện, nhưng Lư quốc công vẫn điều tra một cách nghiêm túc.
Chương 1166: Bí Ẩn Về Vương Bác Thông, Có Liên Quan Đến Đại Thánh Nhân? Man Tộc Xâm Lấn (2)
Đợi sau khi điều tra xong, Lư quốc công lại càng thêm chấn động.
Cách đây hai trăm bảy mươi lăm dặm xuất hiện một cái hố sâu, đây mới là uy lực thật sự.
Trước đó đều chỉ là lực xung kích mà thôi.
Đây mới là nơi bộc phát.
“May mà là ở đây, nếu như cái này xuất hiện ở bất cứ một tòa thành nào của Đại Ngụy thì chỉ sợ đều sẽ phải chết vô số người, nửa tòa thành cũng bị san bằng.”
Lư quốc công hãi hùng khiếp vía.
Ông ta thấy rất may vì đối phương chỉ dẫn thiên lôi ở vùng đất hoang vu này thôi.
Nếu không, nếu như dùng cái này ở một tòa thành phủ nào đó thì nửa tòa thành sẽ biến mất, đến lúc đó mới là phiền phức thật sự.
Chẳng qua nếu thật sự có người dám làm vậy thì nhất phẩm Đại Ngụy không phải chỉ ăn chay.
Họ sẽ lập tức bắt đối phương lại rồi giết luôn.
Nửa canh giờ sau.
Lư quốc công không suy nghĩ gì nhiều, ông ta mang theo đám người trực tiếp rời đi.
Điều tra đã xong rồi, chẳng tìm được bất kì manh mối khí tức gì, chỉ nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ này.
Mà cùng lúc đó.
Trong Bình Loạn vương phủ Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu giấu Thần Võ đại pháo vào bên trong Hạo Nhiên văn chung.
Thứ này không thể nào phơi ra tùy tiện được, lỡ như bị mấy tên nào đó có mắt không tròng rót một tia linh khí vào, đây chẳng phải là hủy thiên diệt địa à?
Đoán chừng toàn bộ kinh đô Đại Ngụy sẽ bị san bằng hết một phần ba.
Đó mới chính là thiên tai đại họa.
Sau khi trở lại vương phủ.
Hứa Thanh Tiêu đi thẳng vào trong thư phòng.
Hắn có chuyện cần phải làm.
Chuyện quan trọng chính là lên kế hoạch cho tương lai.
Chuyện Văn cung để giải quyết sau đi, trong giống như không có chuyện gì nhưng trên thực tế thì lại có rất nhiều chuyện.
Nói thật, sớm biết như vậy Hứa Thanh Tiêu thà rằng không giết đám người Văn cung kia.
Ít nhất thì đám người này chỉ làm mình thất ghét mà thôi.
Không giống bây giờ, Văn cung đã bị trừ tận gốc nhưng phiền phức lại đến nhiều hơn.
Nếu như Văn cung Đại Ngụy vẫn còn thì ít nhất chuyện Phật môn Đại Ngụy cũng có thể kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa, chuyện thiên hạ đại loạn cũng sẽ không xuất hiện.
Hắn cũng không cần phải vội vã chế tạo Thần Võ đại pháo như vậy.
Tất cả mọi chuyện đều cùng nhau bay đến, thật ra chỉ có một câu thôi.
Thời gian còn lại của hắn không nhiều lắm.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu làm rõ từng chuyện một, hắn muốn xử lý từng bước một.
Chuyện quan trọng bây giờ chính là chuyện dị thuật.
Hứa Thanh Tiêu không quên chuyện này, hắn nhất định phải nhanh chóng lấy được Bát Bảo Phật Liên, sau đó sẽ giải quyết được chuyện tai họa dị thuật.
Tránh cho hắn cứ lo lắng sợ hãi mãi.
Theo tình hình hiện tại mà nói thì đoán chừng chuyện muốn lấy được Bát Bảo Phật Liên sẽ rất khó.
Phật môn sẽ cho mình sao?
Không nói đến chuyện Phật môn ghét mình nhưng ít nhất thì Phật môn chắc sẽ không có hảo cảm với mình.
Muốn lấy được Bát Bảo Phật Liên chỉ có thể dùng trí để lấy.
Mà điểm quan trọng của dùng cái trí này chính là ngay vào lúc Phật môn giảng pháp.
Tính thời gian thì không mất bao lâu nữa Phật môn sẽ tiến vào Đại Ngụy, tiến hành lần giảng pháp cuối cùng.
Chỉ cần thắng Đại Ngụy thì trên cơ bản xem như giảng pháp đã hoàn toàn thắng lợi, mà khí vận của Phật môn cũng sẽ hoàn toàn hưng thịnh.
Đến lúc đó, Phật môn vào Trung châu ở, đoán chừng sẽ là chuyện không thể ngăn cản được.
Vì vậy Hứa Thanh Tiêu đã chậm rãi đặt bút trên tờ giấy trắng.
“Phật môn giảng pháp.”
Đây là chuyện cực kỳ quan trọng, bất luận hắn có biết giảng pháp hay không thì chuyện này hắn cũng nhất định phải nắm bắt thời gian để nghiên cứu.
Chuyện thứ hai chính là chuyện liên quan đến thánh nhân đời thứ tư.
Chu thánh có nói, bàn tay phía sau màn chính là thánh nhân đời thứ tư.
Ban đầu, Hứa Thanh Tiêu cũng không tin.
Dù sao thì thánh nhân đời thứ tư cũng cách đây khoảng năm ngàn năm, không phải nói không tin ông ta sống năm ngàn năm.
Mà là nếu như thánh nhân đời thứ tư vẫn luôn sống đến bây giờ thì vì sao ông ta lại không ra mặt?
Ông ta không ra mặt là đang có ý gì đây?
Coi như ông ta đã nhập ma thì thân là thánh nhân, có ai dám chất vấn ông ta? Là một vị thánh nhân đương thời, tất cả lời nói đều là chân lý, có ai dám chất vấn ông ta?
Nhất định phải trốn phía sau màn?
Điều này rất giống với chuyện Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước, cho dù thế nhân có nói ông ta tàn bạo thế nào thì chỉ cần ông ta không chết, vẫn luôn khống chế Tần quốc thì ai dám tạo phản chứ?
Giả chết trốn ở sau màn, bảo người ta chủ động đi tạo phản? Đây không phải là ăn no không có chuyện gì làm à?
Điểm này Hứa Thanh Tiêu có nghĩ mãi cũng không thông, chỉ sợ chuyện này có liên quan đến thiên địa, đây là điều duy nhất có thể giải thích.
Mà muốn điều tra về thánh nhân đời thứ tư thì cũng không có đầu mối.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Thật ra Vương Triều Dương xuất hiện chính là một cơ hội.
Một vị thánh nhân hai mươi tuổi hơn nữa lại còn là á thánh, cũng không phải là Hứa Thanh Tiêu đang ghen ghét hắn nhưng Hứa Thanh Tiêu hiểu rất rõ muốn thành thánh khó đến thế nào.
Đời sau của đại thánh nhân thì thế nào chứ?
Tên Vương Triều Dương kia chắc chắn có vấn đề, hơn nữa lại còn có liên quan rất lớn với thánh nhân đời thứ tư.
Đương nhiên đây chỉ là do hắn tự suy đoán thôi.
“Thiên địa văn cung.”
Hứa Thanh Tiêu chầm chậm viết bốn chữ này trên tờ giấy trắng.
Muốn biết được nơi ẩn náu của thánh nhân đời thứ tư, hắn nhất định phải đánh nhau cho thật tốt với tên Vương Triều Dương kia.
Chuyện thứ ba.
Chính là chuyện tiên tàng Trung châu.
Mặc dù không biết cuối cùng thì trong tiên tàng Trung châu đang cất giấy bảo vật gì nhưng chuyện này tuyệt đối không thể xem nhẹ được.
Muốn có được tiên tàng Trung châu thì nhất định phải ngưng tụ ra long đỉnh Trung châu.
Nếu không cho dù có địa đồ cũng không dùng được, hơn nữa hắn lại còn phải tự mình đi đến Tiểu Lôi Âm tự một chuyến.
Võ đế đã từng nói, trước khi ông chết đã từng đi đến Tiểu Lôi Âm tự.
Chương 1167: Bí Ẩn Về Vương Bác Thông, Có Liên Quan Đến Đại Thánh Nhân? Man Tộc Xâm Lấn (3)
Còn chuyện thứ tư.
Chính là chuyện Thần Võ đại pháo.
Chuyện này xem như đơn giản nhất, chỉ cần có đầy đủ nguyên vật liệu thì sẽ có thể luyện chế ra Thần Võ đại pháo.
Một chiếc Thần Võ đại pháo nhất phẩm là thứ trước mắt mà hắn định làm ra.
Lại làm thêm mười chiếc Thần Võ đại pháo nhị phẩm cùng với một trăm chiếc Thần Võ đại pháo tam phẩm.
Như vậy, vương triều Đại Ngụy sẽ có thể quét ngang Bắc Man.
Nếu như dọn sạch Bắc Man thì quốc vận Đại Ngụy sẽ được tăng lên một khoảng lớn cộng thêm nếu như thắng Phật môn kia, quốc vận cũng sẽ được gia trì lên một mức khủng khiếp.
Cho dù không ngưng tụ được long đỉnh Trung châu thì cũng không xê xích gì nhiều.
Bốn chuyện kia chính là những chuyện tiếp theo cần phải làm.
Phật môn giảng pháp đứng thứ nhất, điều tra thánh nhân đời thứ tư đứng thứ hai, quét ngang Bắc Man đứng thứ ba, Tiên tàng Trung châu đứng thứ tư.
Ngay vào lúc Hứa Thanh Tiêu xác định rõ suy nghĩ của mình.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên.
“Vương gia.”
“Chuyện ngài bảo thuộc hạ điều tra, thuộc hạ đã tra được rồi.”
Giọng Dương Hổ từ bên ngoài vang lên.
“Ngươi đã tra ra rồi?”
Hứa Thanh Tiêu đặt cây bút lông trong tay xuống đi ra từ trong thư phòng, nhìn về phía Dương Hổ.
“Hồi vương gia, người tên Vương Bác Thông mà ngài bảo ta tìm, ta đã tìm được.”
“Đang ở ngay kinh đô Đại Ngụy.”
Dương Hổ đáp lời.
“Ở ngay Đại Ngụy?”
Lúc này lại đến phiên Hứa Thanh Tiêu ngạc nhiên.
Lúc trước hắn có bảo Dương Hổ đi điều tra chuyện Vương Bác Thông.
Nhưng lại không ngờ tới thế mà Vương Bác Thông lại ở ngay trong kinh đô Đại Ngụy.
Vương Bác Thông.
Là người đã viết về các môn đồ của đại thánh nhân.
Tư liệu, tin tức của đám người Triều Ca, Phá Tà, tất cả đều là do Vương Bác Thông viết.
Ban đầu Hứa Thanh Tiêu cũng không tò mò gì nhiều, nhưng tên tuổi của tất cả mọi người đều là do Vương Bác Thông viết.
Thế nên đã khiến cho Hứa Thanh Tiêu tò mò một phen.
Hắn muốn gặp mặt Vương Bác Thông một lần.
Xem cuối cùng thì người này là ai.
Nhưng điều mà hắn không ngờ đến chính là thế mà người này lại ở ngay kinh đô Đại Ngụy.
Đây đúng là điều làm cho người ta kinh ngạc.
“Hồi vương gia, người này chỉ là một phu tử bình thường, thuộc hạ đã cho người điều tra, bây giờ ông ta đang thả câu ở ngay bên hồ Thanh Thủy, có cần bảo ông ta đến gặp ngài hay không?”
Dương Hổ hỏi.
“Không cần, bản vương tự đi tìm ông ấy.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Người có thể viết ra được tin tức về môn đồ của đại thánh nhân một cách chính xác tất nhiên không phải là hạng tầm thường.
Hắn muốn đi gặp đối phương một lần.
Xem xem đối phương là ai.
Có lai lịch như thế nào.
Câu này vừa dứt, Dương Hổ cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Để vương gia tự mình qua đó ư?
Người này có lai lịch gì?
Hắn tràn ngập sự tò mò.
Chẳng qua Hứa Thanh Tiêu đã rời khỏi vương phủ đi về phía bờ hồ Thanh Thủy.
Dương Hổ cũng lập tức đi theo.
Mà cùng lúc này.
Trong Hoài Ninh vương phủ.
Một sấp bản đồ bố trí thật dày được đặt trên bàn.
Nhìn thoáng qua tấm bản đồ bố trí này, Hoài Ninh thân vương nói với giọng bình tĩnh.
“Trong này chính là bản đồ bố trí biên cảnh Đại Ngụy.”
“Nhưng bản vương có một yêu cầu cuối cùng, không được lạm sát người vô tội.
Nếu không thì, đừng trách bản vương trở mặt.”
Hoài Ninh thân vương giao bản đồ bố trí cho đối phương, nói với vẻ mặt lạnh lùng.
Câu này vừa dứt, người đàn ông đeo mặt nạ không nhịn được cười nói:
“Mong vương gia yên tâm, Man tộc nhất định sẽ không lạm sát kẻ vô tội, lần chiến đấu này chỉ vì tru diệt gian thần mà thôi.”
Người đàn ông đeo mặt nạ nói vậy.
Còn Hoài Ninh thân vương, ông ta cũng không nói nhiều, bảo người đàn ông đeo mặt nạ đem mấy thứ này đi.
Chờ sau khi người đàn ông đeo mặt nạ đem bản đồ bố trí đi.
Hoài Ninh thân vương không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng.
Mấy tấm bản đồ bố trí này là thật.
Nhưng đây là bản đồ bố trí biên cảnh hồi năm năm trước.
Thay đổi rất nhiều, chẳng qua cũng có tác dụng, có thể khiến cho Man tộc vào được, tránh xung đột biên cảnh, từ đó tiến thẳng đến kinh đô.
Còn nếu như tướng sĩ Man tộc dám lạm sát người vô tội, vậy thì xem như bọn chúng tự chui đầu vào lưới.
Tất nhiên Hoài Ninh thân vương không muốn đưa mấy thứ này cho đối phương.
Nhưng vì kế hoạch, ông ta vẫn phải lấy ra.
Đây là chuyện không thể làm khác hơn được, chẳng qua ông ta cũng có để lại đường sống, sao có thể đứng nhìn con dân Đại Ngụy bị tàn sát được?
Ông ta không ngu.
Nửa canh giờ sau, đến giờ hẹn.
Man tộc phương Bắc.
Hoàng cung Man tộc.
Trong vương cung vô cùng xa hoa, son vàng lộng lẫy, hai bên đại điện có bày vài món trân phẩm, đây đều là những bảo vật cướp đoạt được từ lần xâm lấn Đại Ngụy lúc trước.
Trưng bày nơi này là một sự vinh quang, cũng là một vinh dự.
Vào giờ khắc này, trong đại điện chỉ có ba bóng người.
Một người đang ngồi ngay ngắn ở vương vị, quanh người tản ra bá khí, đây là vương của Man tộc.
Ông ta mặc long bào màu đen, vô cùng có khí thế, đây cũng là một vị võ giả nhị phẩm.
Mà bên dưới đại điện có hai bóng người đang đứng đó.
Một người để chòm râu dê, khoảng sáu bảy mươi tuổi, đây là quốc sư Man tộc, quốc sư Thiên Mộc A.
Ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh, trông cực kỳ âm hiểm xảo trá.
Một người khác thì trên người mặc áo giáp, eo có buộc trường đao.
Khoảng hơn sáu mươi tuổi nhưng tinh thần lại sáng láng, không hề có chút vẻ già yếu nào cả.
Đây là đại tướng quân Man tộc, Địch Lương, cũng là một vị võ giả nhị phẩm, chiến tranh xâm lược năm đó là do ông ta dẫn đầu.
Cũng bởi vì vậy, ông ta được ban cho họ của vương.
Địch.
Ba người trầm mặc, Man vương ngồi trên vương vị đang dùng một chiếc cốc rượu bằng xương, xương cốt bóng loáng sáng long lanh như được làm bằng bạch ngọc vậy, đây chính là đầu lâu của đệ nhất mỹ nhân Đại Ngụy lúc trước.
Trải qua luyện chế, nó đã trở thành cốc rượu, nghe nói khi dùng cốc rượu này, hương rượu sẽ càng nồng hơn một chút.
Nhưng thứ như vậy cũng chỉ có đám người dã man như Man tộc mới sử dụng thôi, cực kỳ tàn ác, cũng cực kỳ đẫm máu.
Cuối cùng.
Ngay vào lúc này, một bóng dáng chậm rãi xuất hiện ở đây.
Thấy bóng dáng kia xuất hiện, Man vương lập tức đứng dậy, lộ ra vẻ cực kỳ kích động.
Là người đàn ông đeo mặt nạ.
Chương 1168: Bí Ẩn Về Vương Bác Thông, Có Liên Quan Đến Đại Thánh Nhân? Man Tộc Xâm Lấn (4)
Hắn đi vào vương cung, hành lễ với Man vương rồi nói:
“Bái kiến Man vương.”
Người đàn ông đeo mặt nạ lên tiếng, tay cầm mớ bản đồ bố trí dày cộm kia lên.
“Tiên sinh khách khí rồi.”
Man vương cực kỳ kích động nhưng vẻ ông ta lại cố khắc chế vẻ kích động của mình, tươi cười đáp lại như vậy.
Đồng thời, ánh mắt của ông ta cũng không được mà nhìn về phía mấy tấm bản đồ bố trí thật dày kia.
Trong mắt ông ta tràn ngập vẻ kích động.
Nhìn thấy ánh mắt hừng hực của Man vương, người đàn ông đeo mặt nạ cũng không vòng vo mà trực tiếp đặt bản đồ bố trí trước mặt Man vương.
“Man vương, đây là bản đồ bố trí biên cảnh Đại Ngụy, có bộ bản đồ này rồi, chúng ta sẽ có thể xâm lấn Đại Ngụy dễ như trở bàn tay.”
Người đàn ông đeo mặt nạ nói vậy.
Còn Man vương thì lại càng thêm kích động nói:
“Có tiên sinh giúp đỡ, chuyện xâm lấn Đại Ngụy đúng là dễ như trở bàn tay.”
“Quốc sư, đại tướng quân, trước tiên các ngươi hãy nghiên cứu kỹ bản đồ này một chút.”
“Ta sẽ nói vài chuyện với tiên sinh.”
Man vương lên tiếng nói vậy.
Câu này vừa dứt, hai người kia cũng nhanh chóng lấy bản đồ bố trí đi, kiểm tra xem là thật hay giả.
Cùng lúc đó, người đàn ông đeo mặt nạ lên tiếng:
“Man vương, bản đồ bố trí cũng đã đưa đến rồi, xin hỏi khi nào Man vương khởi binh?”
Người đàn ông đeo mặt nạ dò hỏi.
“Chờ sau khi kiểu tra bản đồ bố trí xong sẽ xác định phương án.”
“Không tệ lắm thì có thể xuất binh.”
“Quan trọng vẫn là xem xem kết quả giảng pháp của Phật môn thế nào.”
“Nếu như Phật môn giảng pháp thua chúng ta sẽ lập tức xuất binh, xem như là viện trợ cho Phật môn, còn nếu như Phật môn giảng pháp thắng, tộc ta cũng nên chuẩn bị hết sức một phen.”
Man vương lên tiếng đáp lại.
Câu này nói xong, người đàn ông đeo mặt nạ khẽ gật đầu, sau đó hắn lại tiếp tục nói thêm.
“Man vương, Hoài Ninh thân vương nói nếu như có thể thì đừng lạm sát người vô tội, dù sao lần xâm lấn Đại Ngụy này cũng không phải là vì cướp đoạt quốc thổ mà là vì nhất phẩm phá cảnh đan.”
Hắn nói như vậy.
Nhắc nhở Man vương đừng nên lạm sát người vô tội.
Chỉ là nghe xong câu này, Man vương lắc đầu nói với vẻ khó xử.
“Tiên sinh, đâu phải ngài không biết tướng sĩ Man tộc ta ai nấy cũng nhiệt liệt nóng nảy, không giết làm sao có thể phát huy được uy danh của Man tộc ta?”
“Hơn nữa con dân Đại Ngụy đều là đám tiện nhân cứng đầu, nếu như không giết thì sẽ phát kháng đến cùng, điểm này bản vương không đồng ý.”
Man vương lên tiếng, khi đối diện với người đàn ông đeo mặt nạ, ông ta không e ngại chút nào, cũng không thèm che che giấu giấu.
Giết là giết, không giết là không giết.
Ngeh nói như vậy, người đàn ông đeo mặt nạ cũng chẳng có chút không vui nào, hắn lên tiếng nói:
“Vậy thì tùy theo ý Man vương đi.”
“Dù sao thì con dân Đại Ngụy chẳng qua chỉ là một bầy kiến hôi, chết thì chết đi, chỉ cần có thể hoàn thành kế hoạch, chết sạch cũng không sao cả.”
Người đàn ông đeo mặt nạ nói vậy, hắn ta không quan tâm nhiều như vậy, chết một đám bách tính Đại Ngụy thì có liên quan gì đến hắn đâu?
Nghe hắn nói vậy, Man vương gài lòng khẽ gật đầu.
Rất nhanh sau đó.
Quốc sư và đại tướng quân đi đến, vẻ mặt bọn họ bình tĩnh nhưng khi nhìn thấy Man vương, trong phút chốc, hai người trao đổi ánh mắt một chút, ý bên trong chính là bộ bản đồ này không có vấn đề.
Thấy được tín hiệu này, Man vương lập tức vô cùng vui mừng nhìn về phía người kia nói:
“Tốt lắm.”
“Tiên sinh đúng là có thủ đoạn thông thiên, bộ bản đồ này không có vấn đề.”
“Chậm nhất một tháng sau, Man tộc sẽ tiến công Đại Ngụy.”
Man vương có hơi hưng phấn.
Năm đó Đại Ngụy bắc phạt đã đánh cho Man tộc tan tác, bây giờ là thời điểm phản kích của bọn họ.
“Ừ, nếu như bản đồ không có vấn đề, vậy thì tại hạ sẽ cáo lui trước.”
“Man vương đừng đưa tiễn.”
Người đàn ông đeo mặt nạ nói xong câu này liền biến mất tại chỗ, đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Sau khi đối phương rời đi xong.
Man vương thở ra một hơi dài, nhanh chóng thu nụ cười trên mặt lại nhìn về phía quốc sư và tướng quân, nói với vẻ mặt lạnh như băng:
“Lần này đã có bản đồ bố trí rồi, lần tiến công Đại Ngụy này chắc chắn bao nhiêu phần?
Man vương hỏi.
Nhìn về phía quốc sư.
“Hồi hoàng thượng, nếu như không có bản đồ bố trí thì khả năng thắng chắc chỉ có chừng sáu thành, bây giờ có bản đồ bố trí rồi, ít nhất sẽ nắm chắc được tám thành.”
“Chẳng qua, vương thương à, thật ra thần vẫn cho rằng bây giờ không thích hợp để tiến công Đại Ngụy.”
“Bây giờ quốc vận Đại Ngụy mạnh như rồng, nếu như chúng ta tùy tiện ra tay thì rất có thể sẽ bị Đại Ngụy kiềm chế.”
Quốc sư lên tiếng, thật ra ông ta cũng không hi vọng Man tộc phát động chiến tranh, ít nhất thì không nên lập tức phát động chiến tranh.
Chỉ là câu này vừa dứt, đại tướng quân đứng ở một bên lại không nhịn được cười lạnh.
“Cái này cũng sợ mà cái kia cũng sợ?”
“Dựa vào cái gì mà Man tộc phải sợ?”
“Đại Ngụy bắc phạt hại Man tộc ta tử thương vô số, nếu như không nhờ có vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên viện trợ thì chỉ sợ Man tộc ta cũng không còn rồi.”
“Bây giờ đã qua nhiều năm như vậy, thế hệ trẻ của Man tộc cũng đã tưởng thành, lại thêm lần này, chúng ta đâu phải chỉ chiến đấu một mình, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên cũng dốc hết sức viện trợ cho chúng ta.”
“Về mặt lương thảo, chúng ta vô cùng sung túc.”
“Bảy trăm vạn tướng sĩ dũng mãnh, có thể đủ để càng quét Đại Ngụy hàng chục lần.”
“Nếu như thật sự muốn nói sợ thì điều mà ta lo lắng nhất chính là nhất phẩm Đại Ngụy.”
Đại tướng quân Man tộc lên tiếng, trong lời nói của ông ta lộ ra vẻ tự tin vô cùng.
Đồng thời cũng nói ra nguyên nhân vì sao Man tộc dám mài kiếm.
Đúng là như vậy, năm đó Đại Ngụy chém giết Man tộc dẫn đến chuyện hai nước đều đại thương nguyên khí, nhưng sau lưng Man tộc có vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên viện trợ đấy.
Sự viện trợ của bọn họ khiến cho Man tộc có thể phát triển nhanh hơn.
Chương 1169: Bí Ẩn Về Vương Bác Thông, Có Liên Quan Đến Đại Thánh Nhân? Man Tộc Xâm Lấn (5)
Những năm gần đây, Man tộc vốn chẳng cần suy nghĩ về vấn đề nông nghiệp, cũng không cần lo nghĩ về vấn đề mậu dịch giao thương gì đó, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên đã giúp bọn họ giải quyết tất cả vấn đề.
Tập trung vào việc phát triển binh lực là được.
Cũng chính vì như vậy mà bây giờ Man tộc có vốn liếng chuẩn bị đánh nhau.
Nếu không thì mới mấy chục năm, dựa vào cái gì mà Man tộc có tư cách đánh trận chiến này?
Cho nên, điều mà đại tướng quân Man tộc lo lắng không phải là quốc lực Đại Ngụy mà là đang lo nhất phẩm Đại Ngụy.
Đây mới là thứ khiến ông ta lo lắng.
Câu này vừa dứt, quốc sư Man tộc trầm mặc.
Còn Man vương, ông ta nói:
“Nhất phẩm Đại Ngụy không thể nào ra tay được.”
“Đây là tin tức chính xác.”
“Chẳng qua lần này, mục tiêu của chúng ta không phải là vì chiếm đất của Đại Ngụy.”
“Mà là đồ sát.”
“Dùng máu của bách tính Đại Ngụy đến tế cho thần linh Man tộc chúng ta, đổi lại nhất phẩm Man tộc.”
“Trận chiến này, không chiến cũng phải chiến.”
Man vương lên tiếng, ông ta nói ra thái độ của mình.
Trong lúc nhất thời, quốc sư lại càng thêm trầm mặc.
Còn đại tướng quân Man tộc, ông ta lại lộ ra vẻ mặt khát máu:
“Vương thượng nói không sai, dùng máu của bách tính Đại Ngụy để tế cho thần linh Man tộc ta.”
Ông ta rất hiếu chiến.
Cực kỳ muốn xâm lược Đại Ngụy, giết cho chết hết.
“Được, trước tiên không nói đến những chuyện này.”
“Các ngươi cũng đã xem qua bản đồ bố trí rồi.”
“Bản vương hỏi các ngươi, bao lâu thì có thể giết đến bên ngoài kinh đô Đại Ngụy được?”
Man vương lên tiếng, ông ta hỏi như vậy.
Câu này vừa dứt, đại tướng quân Man tộc không nghĩ ngợi gì mà nói:
“Một tháng.”
“Chỉ cần một tháng là có thể giết đến kinh đô.”
“Chẳng qua cái này cần phải có công thành khí mới nhất, có sự trợ giúp của công thành khí này, trong thời gian một tháng là có thể giết đến ngoài kinh đô Đại Ngụy.”
Đại tướng quân Man tộc thốt ra lời thề son sắt như vậy.
“Không.”
Man vương lắc đầu, hắn trực tiếp bác bỏ.
Câu này vừa dứt, đại tướng quân Man tộc lại không nhịn được mà cau mày.
“Vương thượng, thời gian một tháng thật ra đã là rất nhanh rồi, còn nếu muốn nhanh hơn nữa thì gần như là không thể nào, chúng ta cứ đi theo thẳng vào đó, nếu như không có thay đổi gì thì thời gian một tháng đã là nhanh lắm rồi.”
Đại tướng quân Man tộc giải thích nói.
Thật ra thời gian một tháng có ít nhiều là do ông ta nói dối, dù sao thì cũng là tuyên chiến với Đại Ngụy, lấy quốc lực bây giờ của Đại Ngụy thì ít nhất cũng cần đến hai ba tháng.
Nhưng vì có thể thể hiện chính mình, ông ta lại nói khoác là một tháng.
Chỉ là Man vương lắc đầu nhìn về phía đối phương.
“Ý của bản vương không phải là chậm, mà là nhanh lên.”
“Lần xâm lấn này là để huyết tẩy dân chúng Đại Ngụy.”
“Thời gian một tháng này là quá nhanh, cần phải chậm một chút, ba bốn tháng, giết vào từ phía Bắc, bản vương muốn các ngươi đi đến nơi nào, nơi đó không được còn một ngọn cỏ.
Tất cả bách tính Đại Ngụy đều phải chết.”
“Nữ tử làm nô, nam tử huyết tế, nhất là con nít, đặc biệt là con nít, cần phải hiến tế cho thần.”
“Bản vương không cần ngươi nhanh như vậy, đến kinh đô Đại Ngụy trong vòng bốn tháng là được.”
Man vương lên tiếng nói vậy.
Nghe câu này xong ngược lại lại khiến cho hai người ngạc nhiên.
Chẳng qua đây không phải là một việc khó, hai người kia lập tức gật đầu nói đồng ý.
“Mong vương thượng yên tâm.”
“Được.”
“Bây giờ các ngươi có thể suy nghĩ thật kỹ, làm sao để chia cắt tài vật.”
“Nhớ cho kỹ, nhất định phải sắp xếp quân nhu, đi đến nơi nào đều phải quét hết toàn bộ vàng bạc bảo thạch nơi đó.”
“Bản vương còn muốn xây một toà hoàng cung mới.”
“Còn có nữ tử, nghe nói hoàng đế Đại Ngụy có ba ngàn phi tần, bản vương muốn có ba vạn.”
“Các người đã hiểu chưa?”
Man vương lên tiếng, còn chưa bắt đầu đánh mà ông ta đã nghĩ xem mình muốn gì, còn tính toán cho tương lai.
“Mong vương thượng yên tâm.”
“Mấy chuyện này tất nhiên thần sẽ sắ xếp hợp lý.”
“Chẳng qua nữ tử Đại Ngụy da mịn thịt mềm, thật ra chơi chẳng vui gì cả, chỉ tùy tiện chơi đùa đôi chút đã chết rồi, thần lại cảm thấy không bằng cứ để cho các tướng sĩ đun lên nấu ăn, vậy tốt hơn nhiều.”
Đối phương nói vậy, làm cho người ta ghê tởm một hồi.
“Ngươi thì biết cái gì.”
“Da mịn thịt mềm mới tốt, làm cho các nàng tuyệt vọng mới khiến cho người ta vui vẻ.”
“Được rồi.”
“Đừng dài dòng như vậy, đi chuẩn bị sách lược chiến đấu đi.”
Ông ta nói vậy, không muốn dài dòng tiếp nữa.
“Thần, cáo lui.”
Đại tướng quân rời đi.
Còn quốc sư Man tộc, ông ta cũng chậm rãi rời đi.
Chỉ là vẻ mặt của quốc sư Man tộc lại có hơi khó coi.
Ông ta cảm thấy bây giờ không thích hợp để xuất chinh.
Quá gấp gáp.
Chưa có bất kỳ sự chuẩn bị gì.
Cứ tùy tiện xuất quân như vậy sẽ dễ mang đến mầm tai vạ.
Đừng để đến lúc đó, rõ ràng là cuộc chiến xâm lấn nhưng lại bị người ta đánh ngược lại đến quốc đô, vậy thì phiền lắm.
Chẳng qua ông ta biết sở dĩ Man vương có tự tin như vậy là vì có vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên ủng hộ.
Hai đại vương triều đã tặng cho Man tộc sự tự tin.
Nhưng sự tự tin này.
Làm cho ông ta rất lo lắng.
Cực kỳ lo lắng.
Cùng lúc đó.
Kinh đô Đại Nguỵ.
Bên bờ hồ Thanh Thuỷ.
Hứa Thanh Tiêu đi cùng với Dương Hổ đến đây.
Mục đích tới chỗ này là để tìm Vương Bác Thông.
Nhưng khiến Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc là ở đây lại gặp được người quen.
Tuân Tử.
Đúng thế.
Cách đó không xa có một ông lão đang thả câu, đó chính là Tuân Tử…
Điểm khác biệt là Tuân Tử ăn mặc rất bình thường, chỉ khoác một manh áo tơi, bên cạnh đặt một giỏ chuyên để đựng cá.
Hơn nữa khí chất trên người Tuân Tử cũng vô cùng bình thường, không có chút khí chất nào của Thiên Địa đại nho hết.
Cảm giác đầu tiên khiến cho người ta cảm thấy đó chỉ là một ngư dân tầm thường.
Nói thật, nếu như chưa gặp Tuân Tử, Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ không cảm nhận được người này chính là một vị Thiên Địa đại nho.
Chương 1170: Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (1)
“Tuân Tử.”
Hứa Thanh Tiêu lại gần, khẽ hành lễ với Tuân Tử.
Hắn đã là Bán Thánh, Tuân Tử chỉ là một Thiên Địa đại nho, theo lý thuyết thì không cần phải làm như thế, nhưng xưa nay Hứa Thanh Tiêu không phải người quan trọng hóa phân chia phẩm cấp làm gì.
Tuân Tử là một người đọc sách chân chính, mặc dù ông ta chưa giúp mình bao giờ, nhưng Tuân Tử có tư tưởng của chính ông ta, có ý trí của một người quân tử.
Tất nhiên đối mặt với một vị tiền bối như vậy, Hứa Thanh Tiêu làm lễ cũng chẳng sao hết.
Người kia sau khi nghe thấy giọng nói.
Phản ứng đầu tiên cũng không phải đứng dậy, mà cẩn thận từng chút một nâng lưỡi câu lên, sau đó đột nhiên trong chớp mắt thẳng tay giật cần câu lên.
Một con cá béo cắn câu.
Thả con cá vào trong giỏ.
Lúc này Tuân Tử mới đứng dậy, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa Thánh, tại sao ngài lại đến đây?”
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, Tuân Tử hơi bất ngờ, đồng thời cũng lập tức đáp lễ lại.
Tính cách của Tuân Tử rất thanh tịnh, không thích bất cứ điều thị phi nào, không có việc gì sẽ đi câu cá, cuộc sống thường ngày trôi qua vô cùng sung túc.
Nhưng còn chưa đợi Hứa Thanh Tiêu nói, sắc mặt của Dương Hổ lập tức thay đổi.
“Đại nhân.”
“Ông ta chính là Vương Bác Thông.”
Dương Hổ nhấp một ngụm nước bọt, đứng sát bên cạnh Hứa Thanh Tiêu hạ thấp giọng xuống nói.
Lời này nói xong, tươi cười trên mặt Hứa Thanh Tiêu cũng hơi cứng ngắc lại một chút.
Tuân Tử chính là Vương Bác Thông?
Hắn lướt mắt nhìn Dương Hổ, Dương Hổ khẽ gật đầu, sắc mặt chắc chắn mười mươi.
Trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu có chút bất ngờ.
Cả một chặng đường hắn đều suy nghĩ xem Vương Bác Thông này là ai.
Tại sao ông ta lại biết nhiều chuyện liên quan đến Đại Thánh Nhân vậy?
Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu cũng từng nghĩ đến một vấn đề.
Đó chính là nếu đối phương biết chuyện môn đồ của Đại Thánh Nhân, mình lại đến tìm đối phương xem thế nào.
Xem liệu có chứng thực được một vài chuyện rồi hay chưa?
Ít nhất là việc mình nhận được truyền thừa của Đại Thánh Nhân.
Nếu như lai lịch của đối phương không bình thường, như vậy có giấu bằng giời cũng không giấu được.
Nhưng nếu như đối phương quả thật chỉ là một người bình thường, chẳng qua chỉ đọc mấy cuốn sách cổ mà thôi thì đơn giản hơn rồi.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu ngàn tính vạn tính.
Cũng tính không ra cái Vương Bác Thông kia lại là Tuân Tử.
Này thì…
Giọng nói của Dương Hổ vọng vào tai Tuân Tử.
Trong chớp mắt Tuân Tử cũng không có bất kỳ kinh ngạc nào, mà nhìn Hứa Thanh Tiêu, trong mắt mang theo ý cười.
“Xem ra lão phu đoán không sai.”
“Hứa Thánh à, thời tiết như thế nào, nếu như Hứa Thánh không bận việc gì thì không bằng câu cá cùng lão phu? Cùng nhau cảm nhận niềm vui thả câu, nhỉ?”
Tuân Tử đã không có bất cứ kinh ngạc nào, còn mời Hứa Thanh Tiêu đến câu cá.
“Được.”
Từ trong bất ngờ tỉnh dậy, Hứa Thanh Tiêu ngay lập tức trấn định lại tâm trạng, hắn không suy nghĩ gì thêm, đi thẳng đến bên cạnh Tuân Tử, không chê mặt đất bẩn thỉu dơ dáy trái lại còn ngồi bệt xuống.
“Đại nhân, để thuộc hạ đi mua hai cái ghế cho ngài nhé.”
Dương Hổ muốn đi mua hai cái ghế cho Hứa Thanh Tiêu.
“Không cần, ngươi cứ về trước đi.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, bảo Dương Hổ về trước.
“Vâng.”
Dương Hổ không kỳ kèo, nếu như tìm được Vương Bác Thông thì nhiệm vụ của hắn cũng đã hoàn thành.
Dương Hổ vừa rời đi.
Sắc mặt Hứa Thanh Tiêu rất bình tĩnh, cũng khua khua cần câu giống Tuân Tử, ném lưỡi câu quay trở lại trong hồ.
Hai người thật giống như chẳng có việc gì cần nói với nhau vậy.
Phải qua một lúc lâu.
Cuối cùng, lưỡi câu động, nhưng Tuân Tử cũng không vội giật cần câu lên, mà chậm rãi nói.
“Hứa Thánh, có chuyện gì muốn hỏi thì cứ hỏi luôn đi.”
Sắc mặt của ông ta vô cùng điềm tĩnh.
Nói thế, Hứa Thanh Tiêu thở phào một hơi, hắn nhìn thoáng qua Tuân Tử, sắc mặt bình tĩnh.
Trong thoáng chốc, hắn cũng chẳng biết nên hỏi cái gì.
Không thể nào tưởng tượng nổi, cái người Vương Bác Thông kia lại chính là Tuân Tử.
Này đúng thật khiến hắn chẳng biết nên nói gì hơn.
Nhưng mà, đợi một hồi, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vẫn không khỏi vang lên.
“Xin hỏi Tuân Tử, tại sao lại dùng tên giả.”
Hứa Thanh Tiêu hỏi ra nỗi nghi hoặc thứ nhất của bản thân ra.
Nhưng Tuân Tử lắc đầu, nhìn thoáng Hứa Thanh Tiêu một cái: “Đấy không phải dùng tên giả, tên thật của lão phu vốn là Vương Bác Thông.”
Đáp án Tuân Tử đưa ra khiến Hứa Thanh Tiêu sửng sốt.
Đúng thật, Tuân Tử là tôn xưng của người đời, cũng giống như việc về sau có người gọi bản thân mình là Nhân Thánh vậy, cũng không sao hết.
Nhưng này khiến cho Hứa Thanh Tiêu hơi ngượng nghịu.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu không nghĩ nhiều nữa, mà nhìn Tuân Tử nói.
“Tuân Tử, chuyện môn đồ của Thánh Nhân có thật hay không?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
Nhưng mà Tuân Tử không đáp lại ngay, mà kéo lưỡi câu, ngay đó con cá đã bị ông ta kéo lên, không có bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ là một cái kéo lên hết sức nhẹ nhàng.
Cá cắn câu.
Hứa Thanh Tiêu nhìn hết thảy, có chút trầm mặc.
Người kia cũng không có bất kỳ kiêng nể gì hết, nói thẳng.
“Là thật.”
“Cố ý đợi ngươi.”
“Chắc hẳn ngươi đã nhận được truyền thừa của Đại Thánh Nhân rồi nhỉ?”
“Nếu như lão phu đoán không lầm, là Thiên địa văn cung.”
“Nếu không thì ngươi đã không đến đây tìm lão phu rồi.”
Tuân Tử dùng một câu đã phá vỡ một trong những bí mật lớn nhất của Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ là.
Sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu không có bất kỳ sự thay đổi nào, mà lắc đầu nói.
“Hứa mỗ không rõ lời này của tiên sinh có ý gì.”
“Thiên địa văn cung chẳng phải đang ở trong Đại Nguỵ rồi đó sao?”
“Hơn nữa Hứa mỗ hôm nay đến tìm tiên sinh, chủ yếu là vì Vương Triều Dương.”
Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
Cho dù đối phương biết hay không biết thì đã sao, mình cũng sẽ không thừa nhận.
Thiên địa văn cung liên quan đến quá nhiều thứ, sao có thể nói toẹt ra được?
Nhưng chỉ bằng lời này, Tuân Tử cũng không có bất cứ biểu tình nào, trái lại còn có cảm giác đã dự kiến được sẵn rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Bất Hủ Đan Thần [Dịch] Bất Hủ Đan Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Hu-Dan-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)






