- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 118 : Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (2) (c1171-c1180)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 118 : Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (2) (c1171-c1180)
❮ sautiếp ❯Chương 1171: Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (2)
Ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu, sắc mặt vô cùng lạnh nhạt nói.
“Hứa Thánh.”
“Ngươi không cần phải đề phòng ta.”
“Nhưng mà ngươi không tin lão phu cũng là chuyện bình thường.”
“Vậy cứ xem như đây là ngươi cảm thấy hứng thú với Đại Thánh Nhân đi.”
Tuân Tử rất bình tĩnh, cũng không buồn để ý việc Hứa Thanh Tiêu đề phòng ông ta.
“Văn cung của Vương Triều Dương thật ra lão phu cũng rất tò mò, Thiên Địa văn cung thật sự không phải cái đấy.”
Tuân Tử nói, ông ta không biết Thiên Địa văn cung do Vương Triều Dương mang đến rốt cuộc có địa vị gì, nhưng ông ta biết, Thiên Địa văn cung thật không phải toà văn cung kia.
“Tại sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi thẳng, dựa vào cái gì mà Tuân Tử lại một mực chắc chắn rằng Thiên Địa văn cung thật sự không phải toà văn cung kia.
“Thiên Địa văn cung thật phải là nơi phong ấn bảy vị đồ đệ của Đại Thánh Nhân.”
Tuân Tử đáp.
Lời này khiến Hứa Thanh Tiêu giật mình thảng thốt.
Thậm chí đến cả cái này Tuân Tử cũng biết?
Tóm lại thì ông ta là ai? Tại sao lại biết nhiều chuyện như vậy?
“Bảy đồ đệ?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Tuân Tử, ông ta cũng đáp lại ngay lập tức không có vòng vo.
“Đại Thánh Nhân.”
“Chính là vị Nho Thánh đầu tiên xuất hiện ở trời đất này.”
“Vị Thánh Nhân này sinh ra ở thời đại hắc ám, là thời đại hắc ám nhất của nhân tộc, nói đúng hơn thì, là thời đại hắc ám nhất của thiên địa.”
“Tà thần sống lại, tàn sát trăm dân muôn họ, mưu tính phục sinh lại ba tôn Hung Thần cổ xưa, nhưng cuối cùng lại bị Đại Thánh Nhân trấn áp tru sát, bảy đồ đệ của ngài ấy cũng đồng quy vu tận cùng ba tên tà thần.”
“Nhưng Đại Thánh Nhân cũng biết, trận náo động này chưa kết thúc hoàn toàn, vì vậy ngài ấy bằng thủ đoạn nghịch thiên của mình, phong ấn bảy đồ đệ của mình vào trong Thiên Địa văn cung, để bảo tồn chân linh của bọn họ.”
“Đợi một người.”
Tuân Tử kể lại bí mật động trời.
“Đợi ai?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Thánh Nhân thật sự.”
Tuân Tử chậm rãi nói, sau đó ánh mắt của ông ta rơi vào người Hứa Thanh Tiêu.
“Thánh Nhân thật sự?”
Câu đáp án này khiến Hứa Thanh Tiêu không biết làm gì.
Hắn không rõ ý này là ý gì.
“Đại Thánh Nhân trước khi chết đã nhìn thấy một góc của tương lai, trong tương lai ba đại hung thần sẽ sống lại hoàn toàn.”
“Đến lúc đó vạn vật trong thiên địa này sẽ bị tận diệt, mặt đất nổ tung, bầu trời vĩnh viễn chìm trong hắc ám, hải dương sẽ bao trùm lên hết thảy.”
“Không có bất cứ sinh linh nào có thể sống sót, mà vào thời đại bọn chúng sống lại, sẽ có một người xuất thế cứu vớt sinh linh khắp thiên hạ.”
Giọng của Tuân Tử vô cùng điềm tĩnh.
Hứa Thanh Tiêu nghe xong thì chẳng biết nên nói gì.
Bởi vì cái kịch bản này đúng là cổ lỗ sĩ rồi, không có tý mới mẻ nào hết.
“Nói cách khác, Đại Thánh Nhân đã đoán được trong tương lai sẽ xuất hiện một vị Thánh Nhân mới, cho nên phong ấn bảy đồ đệ lại, hy vọng có thể đi cùng vị thánh nhân đó phong ấn ba tên hung thần đó lại một lần nữa?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng hỏi như vậy.
Lời này lại khiến Tuân Tử lắc đầu nói.
“Không phải phong ấn, mà giết sạch.”
Tuân Tử đáp.
“Vậy đổi cách khác, người đạt được Thiên Địa văn cung chính là chúa cứu thế trong tương lai?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Đúng.”
Tuân Tử gật đầu, ngữ khí chắc chắn nói.
“Đến cả Đại Thánh Nhân còn không giết được hung thần, Thánh Nhân hậu thế này có thể giết được hả?”
“Hơn nữa, cứ nói trước mắt đi, chẳng biết hung thần đang ở chỗ nào, tất cả đều là lời đồn đại từ thời thượng cổ, độ đáng tin quá thấp.”
Hứa Thanh Tiêu đưa ra hai nỗi nghi hoặc.
Đầu tiên, Đại Thánh Nhân chính là vị Thánh Nhân đầu tiên của thiên địa, Nho đạo nhất phẩm, Võ đạo nhất phẩm, loại người này trên đời đã vô địch thiên hạ rồi, nội Thánh ngoại Vương, đã đạt đến trình độ này còn chưa giết được Hung Thần đâu đấy.
Mình dựa vào cái gì mà giết được Hung Thần cơ chứ?
Thì bởi mình có tu luyện thêm Tiên đạo á? Vô lý vừa thôi.
Song cũng có một điểm ở ngay chính đây, mấy thứ này giống như tiểu thuyết thần thoại, không có chút đáng tin nào hết, nhưng cũng chẳng có tý dấu vết manh mối nào cả.
Bằng bây giờ mà nói.
Năm đại châu có động tĩnh gì không?
Mỗi ngày đều nói có yêu ma náo động có yêu ma rục rịch, nhưng mà yêu ma thì ở đâu nào?
Huống hồ còn cái gì mà Tà Thần với chả Hung Thần.
Căn bản chẳng có động tĩnh nào hết.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu mới cảm thấy quái lạ.
“Đây là tương lai do tận mắt Đại Thánh Nhân nhìn thấy, lão phu cũng không rõ lắm.”
“Về chuyện Hung Thần.”
“Đúng thật là quá mức xa xăm, xa xăm đến nỗi không thể dùng tháng năm để hình dung so sánh, có Hung Thần thật hay không đúng thật vẫn là một ẩn số.”
“Nhưng Hứa Thanh, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy rằng có rất nhiều chuyện vô cùng quái lạ sao?”
Tuân Tử dùng giọng đều đều nói.
“Quái lạ?”
Hứa Thanh Tiêu khẽ nhíu mày, nhìn Tuân Tử.
Mà Tuân Tử cũng chậm rãi lên tiếng.
“Một năm trước, tại sao Ngô Ngôn lại xuất hiện ở huyện Bình An?”
“Tại sao hắn lại vượt ngục thành công?”
“Tại sao Ngô Ngôn đánh ngươi một chưởng, ngươi còn có thể sống được đến mười hai canh giờ nữa?”
“Tại sao ngươi biết được chỗ dị thuật được cất giấu?”
“Tại sao Ngô Ngôn lại làm giao dịch với ngươi?”
“Tại sao qua một đêm ngươi đã nhập phẩm?”
“Những chuyện đó ngươi đã từng nghĩ đến chưa?”
Tuân Tử nói từng chuyện xưa đã qua ra.
Nói đến đây, Hứa Thanh Tiêu ngơ ngác đến chết sững cả người.
Tại sao Ngô Ngôn lại xuất hiện ở huyện Bình An?
Vì hắn ta muốn đến làm giao dịch cùng Bạch Y Môn.
Đây là chuyện Hứa Thanh Tiêu điều tra ra được.
Nhưng trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu bác bỏ luận điểm này.
Vì, tại sao Ngô Ngôn lại phải đến huyện Bình An làm giao dịch?
Bạch Y Môn trải dài khắp thiên hạ, trong phủ Nam Dự cũng có người của Bạch Y Môn, sau khi vượt ngục, sao sau không cùng Bạch Y Môn giao dịch luôn?
Với cả, Ngô Ngôn chạy thoát ra kiểu gì? Canh phòng nghiêm ngặt, nếu không có Bạch Y Môn giúp đỡ thì hắn ta dựa vào gì mà chạy thoát được?
Đúng thế.
Vấn đề này, chính mình chưa từng nghĩ đến.
Chương 1172: Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (3)
Còn nữa, tại sao Triệu đại phu lại biết chỗ giấu dị thuật?
Là muốn chiếm được di bảo của Võ đế ư?
Chuyện này hiển nhiên là không thể nào, Bạch Y Môn muốn tìm một người đồng thời tu luyện dị thuật âm dương có khó quá không?
Trình Lập Đông cũng học được dị thuật rồi đó chứ?
Đối với người bình thường mà nói rất khó được tiếp xúc với dị thuật, nhưng đối với Bạch Y Môn mà nói, muốn có dị thuật cũng không khó lắm.
Hơn nữa đấy còn là tổ chức tạo phản, không lẽ lại không đào tạo ra được một người tu luyện sức mạnh âm dương?
Tại sao hết lần này đến lần khác lại chọn mình?
Tại sao Ngô Ngôn lại muốn giao dịch với mình?
Những chuyện đó đều tồn tại điểm bất hợp lý, Ngô Ngôn dựa vào gì mà đảm bảo mình sẽ làm việc cho hắn ta?
Quan trọng nhất là, mình đã đồng ý với Ngô Ngôn rồi, nhưng mình còn chưa đi tìm Bạch Y Môn, ngược lại, sau này Bạch Y Môn còn tự tới tìm mình.
Điều này chứng minh, Bạch Y Môn đối với chuyện này cũng hời hợt không quan tâm lắm.
Không.
Không phải.
Có người đứng đằng sau điều khiển hết thảy, bất luận là mình, hay là Bạch Y Môn đều trở thành quân cờ của hắn.
Còn có một chuyện quan trọng nất.
Vì sao.
Mình có thể nhập phẩm chỉ qua một đêm.
Chuyện này, Hứa Thanh Tiêu chưa bao giờ nghĩ tới, bây giờ nghe Tuân Tử nói, Hứa Thanh Tiêu mới ngẫm lại chỗ này.
Chuyện mình một đêm đã nhập phẩm.
Ban đầu còn cho rằng mình có thiên phú dị phẩm, sinh ra đã có duyên làm người đọc sách.
Nhưng vấn đề là, mình vừa mới là người đọc sách, chưa làm thơ viết văn bao giờ, dựa vào gì mình đã nhập phẩm được rồi?
Nhờ vào Thiên địa văn cung sao?
Này cũng không thể, rõ ràng sau khi mình bước vào Nhất phẩm mới đánh thức được Thiên địa văn cung.
Mà không phải đánh thức được Thiên địa văn cũng rồi mới bước vào Nhất phẩm.
Hứa Thanh Tiêu đơ ra.
Hắn thật sự không biết nên nói gì.
Tất cả mọi chuyện đều hiện lên lướt qua trong đầu hắn, có rất nhiều rất nhiều chuyện, đúng thật có vô vàn điểm phi lý.
Mà những phi lý này lại không phải bỗng nhiên xuất hiện.
Mọi thứ đều có vẻ không dính dáng gì nhiều đến mình hết, nhưng sau khi nghe xong lời Tuân Tử nói.
Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ, những chuyện nhìn qua hết sức phi lý đó gộp lại thành ẩn ý có kẻ đứng đằng sau màn.
Đang khống chế tất cả.
Ngay từ lúc bắt đầu sơ khai, đã có người khống chế chính mình, mỗi một bước mình đi đều nằm trong vòng đối phương đã tính sẵn.
Kẻ này.
Là ai.
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy sởn cả tóc gáy, đúng là sởn tóc gáy lên thật.
“Chuyện này, tiên sinh nghe được từ đâu?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Tuân Tử, hỏi như vậy, hắn không lập tức thừa nhận, mà chất vấn Tuân Tử, chuyện này từ đâu nghe ngóng được.
“Bắt đầu từ lúc ngươi viết được thiên cổ văn chương thì lão phu đã luôn để ý đến ngươi rồi.”
“Một phần là chuyện ai cũng biết, tiện tay điều tra cái là ra.”
“Còn phần lớn đều do lão phu phỏng đoán ra được, không dám nói chính xác hoàn toàn, nhưng chắc chắn được tám, chín phần mười.”
Tuân Tử trả lời.
Mà câu trả lời này, khiến Hứa Thanh Tiêu lần nữa rơi vào im lặng.
Phần lớn chuyện đúng là đều có thể điều tra ra rõ, đã đến cảnh giới Thiên địa đại nho há lại chẳng tra ra được một vài chuyện sao?
Về chuyện giao dịch với Ngô Ngôn này, ngẫm chắc là do đoán được.
Nhưng mà, cho dù là như thế nào, Hứa Thanh Tiêu vẫn không nhịn được hít một hơi thật sâu.
“Tại sao kẻ đó lại chọn ta?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Tuân Tử nói ra nghi hoặc trong lòng mình.
Nếu như có người ngay từ khởi đầu đã chọn mình.
Thì Hứa Thanh Tiêu rất muốn hỏi một câu.
Tại sao kẻ đó lại lựa chọn mình?
Mà không lựa chọn người khác?
Ý nghĩa của việc chọn mình nằm ở chỗ nào?
Một tên nha dịch, có gì tốt mà chọn?
Nếu muốn chọn thật, ở trên đời này có rất nhiều người còn ưu tú hơn hắn, ví dụ giống như Hoa Tinh Vân, cũng giống như cái tên Vương Triều Dương kia, tên đó cũng giỏi hơn mình mà?
Trừ khi còn một khả năng khác.
Hắn biết mình là người xuyên không đến.
Nhưng đấy căn bản là không thể nào, chuyện xuyên không này, đến bản thân còn cảm thấy phi lý, mà có biết thật đi chăng nữa thì có sao nào? Hắn dựa vào đâu cho rằng mình hợp với Nho đạo?
“Hắn cũng nhìn thấy được tương lai.”
“Giống như Đại Thánh Nhân vậy.”
Tuân Tử chậm rãi nói.
Chỉ bằng một câu, làm sáng tỏ tất cả.
Lời này làm Hứa Thanh Tiêu hiểu thông rồi, đối phương nhìn thấy được tương lai, thấy được mình, cho nên chọn mình.
“Là Thánh Nhân đời thứ tư đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu dò hỏi.
Nếu đã nói đến nước này rồi, có một số việc cũng không cần phải che giấu nữa.
Nhưng Tuân Tử không đáp, chỉ nhìn Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ngươi phải nghĩ cho thật kỹ, nếu như đến cả nghĩ ngươi cũng không nghĩ, rất nhiều chuyện cũng không cần phải nói tiếp nữa.”
“Nghĩ thử xem, ai là kẻ đứng ở đằng sau màn.”
Tuân Tử trả lời, ông ta cũng phủ nhận đó có phải là Thánh Nhân đời thứ tư không, càng không thừa nhận đó là Thánh Nhân đời thứ tư.
Theo lời của Tuân Tử.
Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt, hắn đang suy ngẫm.
Bắt đầu hồi ức lại ngày đầu tiên mình xuyên đến đây.
Cũng suy ngẫm lại toàn bộ những chi tiết nhỏ mà Tuân Tử nhắc đến thêm một lần nữa.
Tất cả mọi thứ.
Đều phải bắt đầu từ chỗ Ngô Ngôn dần lên.
Nếu như không phải Ngô Ngôn, thì mình sẽ bị đánh đến tổn thương, như vậy mình cũng không nghĩ đến chuyện đi tu luyện dị thuật, cũng không có chuyện đằng sau.
Ngô Ngôn vượt ngục ra ngoài.
Ai giúp hắn vượt ngục?
Ngục giam bên trong Nam Dự phủ có kém đến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể để Ngô Ngôn vượt ngục thoát ra được.
Đặc biệt còn là một tên phản tặc tu luyện dị thuật.
Đây là thành viên của tổ chức tạo phản đấy, chỉ cần nhìn lúc đó Trình Lập Đông muốn tóm cổ Ngô Ngôn đến mức nào là rõ, phủ Nam Dự rất để ý đến Ngô Ngôn.
Nhưng tại sao trong sự giám sát gắt gao đến thế, Ngô Ngôn vẫn chạy thoát được?
Cũng chỉ có hai loại giả thiết.
Bạch Y Môn ra tay.
Nhưng giả thiết này không lớn lắm, nếu như Bạch Y Môn ra tay, sớm cũng phải mang tình báo đi rồi.
Ngô Ngôn chết hay không không quan trọng.
Quan trọng là Bạch Y Môn muốn chiếm được di bảo của Võ đế.
Cho nên không có giả thiết này.
Chương 1173: Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (4)
Như vậy chỉ còn lại giả thiết thứ hai, phủ Nam Dự có cấp trên động tay động chân.
Nhưng giả thiết này cũng rất nhỏ.
Nếu đúng thật là vậy, sao phải vội vã phái người đi lùng bắt như thế? Hoàn toàn có thể kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa mà.
Có người cố ý bao che, thì Ngô Ngôn có thể chạy được.
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc suy nghĩ.
Đến cuối cùng, hắn nghĩ đến một loại giả thiết.
Có một người, hắn không phải người cầm quyền phủ Nam Dự, nhưng thân phận của hắn rất cao, có thể gây ảnh hưởng đến một vài người, hoặc nói cách khác, người này có thể mua chuộc được nha dịch trông coi nhà giam.
Mà người này, chắc chắn không dùng tiền để mua chuộc.
Trọng phạm như thế, dùng tiền không thể giải quyết được, nếu như dùng tiền có thể giải quyết, thì Bạch Y Môn đã sớm động thủ rồi.
Nhất định là một người có thân phận đặc biệt cao.
Thông qua cách mồi chài khác, khiến sai dịch trông coi động tâm.
Là người nào, nói cái gì mà có thể vượt qua được sức mạnh tiền bạc?
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu nghiêm túc nhớ lại.
Hắn đã đọc qua hồ sơ vượt ngục của Ngô Ngôn, ban đầu là do Lý Hâm đưa cho mình xem.
Nội dung không viết gì nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, tất cả nội dung đều hiện lên ở trong đầu.
Tình tiết phá án cũng có.
Hứa Thanh Tiêu nhớ lặp đi lặp lại cái chi tiết phá án này.
Ngô Ngôn sau khi bị giam vào trong ngục, có trọng binh canh gác, xương tỳ bà bị xuyên qua, vả lại trong cơ thể có ngân châm ghìm sức lực lại, khiến hắn không thể phát huy được sức mạnh của Võ đạo.
Ngô Ngôn vượt được ngục, là do ngân châm bị đẩy ra ngoài.
Nhưng sau khi đã bị ghim tất cả sức mạnh lại, sao có thể đẩy ngân châm ra ngoài được chứ?
Là có người nào đó đã rút ngân châm của hắn ra.
Nhưng dưới sự canh gác của trọng binh, ai có thể rút ngân châm của hắn ra?
Là người trong nội bộ.
Người canh gác hắn ta có thể làm được.
Thoáng chốc, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu hướng chiều sâu suy luận vào nhân vật, hắn bắt đầu giả lập mình là nha dịch.
Một người tuổi tầm trung niên.
Lăn lộn nửa đời làm nha dịch.
Thiếu tiền là điều không tránh khỏi, nhưng làm nha dịch mấy chục năm, biết rõ có có những loại bạc có thể tham, cũng có loại bạc không thể tham.
Nếu muốn gặp phạm nhân một lần, dùng chút tấm lòng là xong ngay.
Nhưng trọng phạm như vậy, bất luận là ai, có đưa thứ tốt gì cho mình, mình cũng không dám làm loạn, dù sao cũng có vô số ánh mắt đang nhìn đó, ai dám đi làm chuyện hiểm nguy này?
Huống hồ bảo mình đi rút ngân châm trên người phạm nhân.
Đây cũng không thể.
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi suy nghĩ, hắn thế mình vào nội tâm của một nha dịch độ tuổi trung niên, đứng ở góc độ của hắn để suy nghĩ vấn đề này.
Nha dịch tuổi tứ tuần, chẳng làm nên trò trống gì, ăn cơm nhà quan, nhưng tiền triều đình cho không nhiều, mỗi ngày về nhà, không khéo còn bị thê tử càm ràm vài câu.
Thê tử oán hắn không biết tranh thủ, tiền đồ của con cái thì mù mịt, đặc biệt là con trai sắp đến tuổi cắp sách đến trường rồi, học tư thục thì đắt, hơn nữa còn không biết có duyên với đọc sách không.
Không đi học tư thục thì tương lai sẽ giống y mình như đúc, trở thành một tên nha dịch, cha truyền con nối, cả đời này cũng chỉ như vậy thôi.
Cứ cho là được đi học tư thục, nhưng không được thầy giỏi chỉ dẫn, cũng chẳng có thiên phú cao giỏi nào hết, lãng phí tiền, không bằng xếp cho nó một mối hôn sự ổn ổn, ít nhất không đến nỗi cô độc cả đời.
Hầy, nếu như con ta được đi đọc sách thì tốt biết bao.
Hứa Thanh Tiêu nhập vai càng lúc càng sâu.
Càng lúc càng sâu.
Đột nhiên.
Hứa Thanh Tiêu mở mắt.
Hắn đã biết ai thả Ngô Ngôn ra rồi.
Nghiêm Lỗi.
Hứa Thanh Tiêu lại một lần nữa trầm mặc.
Đúng.
Nghiêm Lỗi.
Có thể khiến một nha dịch tuổi trung niên xốc nổi làm ra chuyện đại mạo hiểm đi nhổ ngân châm trên người Ngô Ngôn, chắc chắn dùng ngân lượng là không được.
Tiền nhiều cũng cần có mạng mà tiêu.
Có cho mười vạn lượng bạc trắng thật đi chăng nữa, ngươi tiêu thế nào, tiêu lúc nào, đều có người nhìn chằm chằm.
Một khi Ngô Ngôn vượt ngục, tất nhiên phủ Nam Dự sẽ điều tra rõ chuyện này rồi.
Cho rằng cái gì phủ Nam Dự cũng không để ý đến hả?
Một khi không phải vấn đề liên quan đến tiền tài, vậy sẽ liên quan đến vấn đề đời sau.
Chính là vấn đề đời sau của mình được đi đọc sách.
Cái này còn hơn cả tiền tài, hơn nữa cũng không ai tra ra được.
Vừa lúc, ngay tại lúc đó, người ở trong phủ Nam Dự cũng chính là Nghiêm Lỗi.
Ông ta không phải đột nhiên đến phủ Nam Dự.
Mà đã đi vào trong phủ Nam Dự từ sớm rồi.
Là ông ta, thả Ngô Ngôn đi.
Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, hắn nhìn Tuân Tử, trong ánh mắt ngập tràn sự quái dị không nói thành lời.
Nghiêm Lỗi là ai? Đại nho của Văn cung Đại Nguỵ.
Nói như vậy, lại liên quan đến kẻ đứng đằng sau văn cung.
Mà kẻ đứng đằng sau văn cung chính là Lý Thánh.
Thánh Nhân đời thứ tư.
Ông ta vẫn luôn để ý đến mình sao?
Nghi hoặc hết cái này đến cái khác xuất hiện, trong thoáng chốc Hứa Thanh Tiêu không biết nên suy nghĩ như thế nào.
Chỉ đành nhìn Tuân Tử nói.
“Xin hỏi tiên sinh.”
“Người giật dây, có phải Lý Thánh hay không?”
Hứa Thanh Tiêu không muốn vòng vo nữa.
Hắn nhìn Tuân Tử hỏi thẳng.
Người giật dây rốt cuộc là ai.
Có phải Thánh Nhân đời thứ tư hay không?
Ngay từ khởi đầu đã để ý đến mình, người có thể đoán được tương lai chắc chắn là Thánh Nhân, đến cả Nghiêm Lỗi cũng thành quân cờ của ông ta, còn che giấu đến tận bây giờ, người này có khả năng rất lớn chính là Lý Thánh đang khống chế văn cung Đại Nguỵ.
Nhưng hắn vẫn muốn hỏi Tuân Tử một tiếng.
Nhưng Tuân Tử hít một hơi thật sâu, nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Tại sao ngươi đến tận bây giờ vẫn cho rằng Lý Thánh là người đứng đằng sau màn?”
“Lý Thánh.”
“Nếu như sống được đến bây giờ, đó là sống tròn được năm ngàn năm.”
“Ông ta có còn sống không, lão phu thật lòng cũng không dám chắc, nhưng thà nói một Thánh Nhân sống năm ngàn năm đứng ở sau màn điều khiển tất thảy.”
“Thì thà lão phu đi tin một Thánh Nhân sống năm trăm năm đang đứng ở đằng sau màn điều khiển tất cả còn hơn.”
Tuân Tử chậm rãi nói.
Kẻ đứng đằng sau là ai, ông ta cũng không rõ lắm, cũng không có đủ chứng cứ.
Nhưng lời ông ta nói giống như sét đánh giữa trời quang, đánh mạnh xuống đầu Hứa Thanh Tiêu.
Chu Thánh?
Chu Thánh chính là kẻ đứng đằng sau?
Vậy càng không thể.
“Không, như vậy càng không thể.”
Hứa Thanh Tiêu thề thốt phủ nhận, hắn không có chút chần chừ nào đã phủ nhận việc Chu Thánh là người đứng đằng sau, bởi vì này vượt qua thuyết âm mưu quá rồi.
Chương 1174: Kẻ Đứng Sau Màn Không Phải Thánh Nhân Đời Thứ Tư Mà Là… (5)
Nhưng Tuân Tử thở dài.
Nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Sao ngươi đã phủ nhận ngay lập tức rồi?”
“Ngươi dựa vào gì cho rằng, kẻ đứng đằng sau không phải Chu Thánh.”
Tuân Tử hỏi.
“Ta đã gặp Chu Thánh.”
“Ông ấy đã mất từ lâu rồi.”
“Không biết đằng sau xảy ra chuyện gì, vả lại lần ở vương triều Hạo Nhiên, chính Chu Thánh đã tự mình ra tay diệt sạch hết tất cả môn đồ của mình.”
“Chỉ bằng việc này thôi đã chứng minh không phải Chu Thánh.”
“Nếu như là Chu Thánh thật, sao ông ấy lại muốn làm như thế? Ông ấy muốn trường sinh, muốn tạo ra sát nghiệp, vậy tất nhiên có thể giết chết ta, thuận theo mong mỏi của người đọc sách bóp chết ta.”
“Đầu tiên là phá huỷ cội nguồn của Nho đạo, lại chém tám phần môn đồ của chính mình, tại sao Chu Thánh lại muốn làm như vậy? Mục đích mà ông ấy hướng đến là vì cái gì?”
“Học sinh đúng thật nghĩ không thông, cũng không nghĩ ra nổi.”
Giọng điệu của Hứa Thanh Tiêu chắc như đinh đóng cột.
Hắn vốn dĩ chưa từng hoài nghi Chu Thánh.
Bởi vì Chu Thánh không có bất kỳ lý do gì để làm ra những chuyện đó cả.
Nếu như Chu Thánh muốn trường sinh, cần phải tạo ra sát nghiệp, hiến tế cho Tà Thần, đổi lại kéo dài sinh mệnh, như vậy thì Chu Thánh hoàn toàn có thể xoá bỏ Hứa Thanh Tiêu đi là được.
Bởi vì mình chính là trở ngại lớn nhất cho con đường trường sinh của ông ấy.
Hơn nữa, cho dù như thế nào, thì tại sao Chu Thánh lại phải đồ sát môn đồ?
Giết sạch hơn tám phần mười môn đồ đó.
Tàm phần mười.
Gần như diệt sạch căn cơ của mình rồi.
Bị thần kinh chắc?
Theo lời của Hứa Thanh Tiêu, Tuân Tử lại lần nữa giật cần câu, ngay lập tức một con cá béo khác lại mắc câu.
Mà ánh mắt của Tuân Tử, cùng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa Thánh?”
“Ngươi biết tại sao chỗ này có ít người câu cá đến không?”
Tuân Tử không đáp lại câu hỏi của Hứa Thanh Tiêu, mà tự dưng hỏi một câu ngoài chủ đề nói chuyện.
“Tại sao?”
Hứa Thanh Tiêu cũng bình tâm lại, hắn nhìn về hướng Tuân Tử, tò mò hỏi.
“Bởi vì cá ở đây khó câu.”
“Ngươi biết tại sao lại khó câu không?”
Tuân Tử cho câu trả lời, đồng thời cũng hỏi vặn lại Hứa Thanh Tiêu.
“Tại sao?”
Hứa Thanh Tiêu lại hỏi.
“Bởi vì cá ở đây ăn nhiều mồi ngon, quen mồm rồi thì không mắc câu nữa.”
“Muốn câu được cá, thì phải dùng mồi câu ngon hơn.”
Tuân Tử lên tiếng.
Nói đến đây, ông ta nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Ngươi cho rằng, Chu Thánh đồ sát môn đồ để lúc đoán ai là kẻ đứng đằng sau màn, sẽ không ai ngờ đến sẽ là Chu Thánh sao?”
“Có lẽ chính ngươi cũng không ngờ được rằng, đồ sát môn đồ, chính là hy vọng ngươi có suy nghĩ này.”
“Dĩ nhiên Chu Thánh không ngu xuẩn đến như vậy, nếu như chỉ hy vọng ngươi tin ông ta thì sẽ không dùng thủ đoạn thấp kém này đâu.”
“Giết môn đồ, không phải vì ngươi, mà vì chuyện khác, nhưng mà nhân tiện khiến ngươi càng tin ông ta…”
“Thì càng tốt.”
“Với cả, chuyện Thánh Nhân đời thứ tư cũng do ông ta nói cho ngươi biết đúng không?”
“Hứa Thánh.”
“Có đôi khi, rất nhiều chuyện, ngươi có thể tự mình suy nghĩ thử xem.”
“Đừng mù quáng tin tưởng vào lời của bất cứ kẻ nào, cho dù là ta, hay là ông ta.”
“Hơn nữa ngươi cũng không cần để ý đến kẻ đứng đằng sa là ai, chỉ cần ngươi tin tưởng chính bản thân ngươi, trở thành Văn Thánh mới của Đại Nguỵ, như thế dù kẻ đứng đằng sau có là ai, đều không thể trở thành kẻ địch của ngươi được.”
Tuân Tử nói đến đây, cũng nói tất cả ý tứ của mình ra.
Kẻ đứng đằng sau là ai, thật ra cũng không quan trọng.
Quan trọng là mình phải mạnh lên, trở thành cường giả thật sự, vượt qua tất cả các Thánh Nhân, đấy mới là vương đạo.
Lời của Tuân Tử, Hứa Thanh Tiêu lý giải, cũng hiểu.
Tất cả chỉ là Hứa Thanh Tiêu không thể nào tiếp nhận được mà thôi.
Kẻ đứng đằng sau.
Là Chu Thánh?
Hắn thật sự không thể nào tiếp nhận được.
Nhưng bây giờ quay đầu lại suy nghĩ cho thật cẩn thận, đúng thật có ba điểm đáng ngờ.
Thứ nhất, lúc trước khi mình gặp Chu Thánh, Chu Thánh rõ ràng muốn để mình bước vào Thánh đạo của ông ấy.
Sau này giải thích là hy vọng mình mau chóng thành Thánh sớm một chút để cứu vớt sinh linh.
Bây giờ nghĩ lại đây đúng thật có chút vấn đề, chẳng qua đối phương là Thánh Nhân, có thể giải thích như vậy.
Thứ hai, tại sao Chu Thánh lại phải đồ sát môn đồ?
Người đọc sách trong thiên hạ, sau khi bị giết sẽ mang đến náo động đến như thế nào, chính mình có lẽ không hiểu rõ, nhưng Chu Thánh chắc chắn sẽ rõ.
Nhưng ngay trong tình huống đó, Chu Thánh vẫn muốn đồ sát, điểm này đúng thật có sự đáng nghi.
Mặc dù Chu Thánh đã giải thích rõ ràng, nguyên nhân là vì Lý Thánh, nhưng bây giờ nghe Tuân Tử một hồi, Hứa Thanh Tiêu đúng thật là cảm thấy có vấn đề.
Về phần điểm thứ ba, chính là Chu Thánh ra vẻ rất muốn nhờ mình tìm ra chân linh và chân ý của ông ấy.
Tất cả thông tin đều do Chu Thánh báo cho mình biết.
Nhưng rốt cuộc có quan hệ gì với Chu Thánh, Hứa Thanh Tiêu cũng không rõ lắm.
Rốt cuộc Chu Thánh có phải kẻ đứng đằng sau màn hay không.
Hứa Thanh Tiêu càng không rõ.
Là Chu Thánh hay là Lý Thánh, trong thoáng chốc, Hứa Thanh Tiêu không thể nào phán đoán ra được.
“Tiên sinh, bất luận là Lý Thánh, hay là Chu Thánh thì mục đích của bọn họ rốt cuộc là vì cái gì?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Giờ hắn vẫn có chút choáng váng.
Dù là Lý Thánh hay là Chu Thánh, Hứa Thanh Tiêu vẫn thật sự muốn biết mục đích của hai người này là gì.
Rốt cuộc có cái gì mà khiến đến cả Thánh Nhân cũng phải động tâm đến thế?
“Trường sinh.”
Tuân Tử lạnh nhạt trả lời.
Lý do của Chu Thánh cũng giống như Lý Thánh.
“Trường sinh như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Trường sinh hắn biết, nhưng phương pháp làm thế nào mới được trường sinh thì Hứa Thanh Tiêu mù tịt.
Nghe lời này.
Tuân Tử chậm rãi đáp.
“Liên quan đến ba đại Hung Thần.”
“Ba đại Hung Thần đều nắm giữ ba cách để trường sinh khác nhau, có liên quan đến số mệnh của sinh linh.”
“Cụ thể là như nào, lão phu cũng không rõ, nhưng có một nơi chắc chắn ghi lại cách để trường sinh.”
Tuân Tử nói, ông ta cũng không biết cách để trường sinh là cách như thế nào, nhưng mà cũng biết được một vài chuyện khiến Hứa Thanh Tiêu cũng có chút thông hiểu.
Không đến mức mù tịt như lúc trước.
Biết có người vì trường sinh, nhưng không biết làm sao để trường sinh.
“Chỗ nào?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Trung châu tiên tàng.”
Tuân Tử đáp lại bình đạm.
Trung chân tiên tàng?
Một khắc này.
Hứa Thanh Tiêu trầm hẳn xuống.
Loanh quanh luẩn quẩn vẫn kéo đến Trung châu tiên tàng.
Cảm giác có rất nhiều chuyện, dường như đều có thể móc nối vào với nhau vậy.
Hứa Thanh Tiêu yên lặng ngồi ở bên bờ hồ.
Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đánh thẳng vào tầm nhận thức của mình.
Đặc biệt là chuyện của Chu Thánh.
Hắn không biết lời Tuân Tử nói là thật hay giả.
Cũng không biết lời Chu Thánh nói là thật hay giả nốt.
Mỗi một người nói đều rất có đạo lý.
Nhưng mỗi một người đều có thể đang nói dối.
Chân tướng thật sự, rốt cuộc là gì.
Mà lúc này.
Đông châu, có một tin tức cũng truyền đến Đại Nguỵ.
Phật môn đang trên đường.
Tiến vào Đại Nguỵ.
Chương 1175: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (1)
Đông châu.
Thành Hắc Uyên.
Đây cũng là một trong những chủ thành của ngũ đại Đế tộc.
Giờ phút này.
Tiếng người huyên náo, phật quang màu vàng kim nhạt màu từ trên trời thành Hắc Uyên dần dần lan rộng.
Giống như tạo thành gợn sóng nước vậy, nhìn qua vô cùng kỳ diệu.
Một loạt tiếng tụng kinh từ từ vang lên.
Phật quang phủ khắp…
Tuệ Giác thần tăng đứng ở bên trong trung tâm thành, lão mặc áo cà sa, sắc mặt bình tĩnh, chắp tay trước ngực, tỏ ra thiêng liêng hào hùng.
Đằng sau có tám trăm tăng biện kinh đứng vững, trên mặt mỗi một người đều lộ vẻ thương xót, dường như đang vô cùng thương xót cho chúng sinh, cùng với mang lại tình yêu dành cho thế gian này.
Về phần trong thành Hắc Uyên, có rất nhiều dân chúng đang quỳ trên mặt đất, thành kính cúi lạy, còn nhóm tu sĩ trong thành Hắc Uyên thì sắc mặt cả đám đều đen xì lại.
Bọn họ luận pháp thất bại rồi, không phải thất bại của riêng mình bọn họ, mà là kết cục thảm bại của cả Đông châu này, bị lời biện pháp của Phật môn chặn cho câm nín không đáp lại được, cũng chẳng nêu ra được lời biện giải nào hợp tình hợp lý.
Một vị Nhất phẩm suýt chút nữa là phát điên.
Đáng sợ hơn nữa là Phật môn còn chưa sử dụng bất cứ sức mạnh nào để cãi chày cãi cối đâu.
Toàn bộ biện giải đều nói bằng đạo lý, nói cách khác, Phật môn còn chưa dùng đến năm phần sức mạnh.
“A di đà Phật.”
“Hôm nay luận pháp với Đông châu đến đây là chấm dứt, mong thành chủ vì Phật môn ta xây dựng chùa miếu, mười ngày sau, Phật môn sẽ từ đằng đông đến đây, phát dương Phật học.”
Giọng của Tuệ Giác vang lên, nhìn về phía đối phương, tỏ ra rất là hiền hoà.
Nhưng lời đấy vọng vào trong tai tu sĩ ở thành Hắc Uyên, chối tai đến không thể nào chịu nổi.
Bọn họ biện pháp thua còn chưa tính, hôm nay còn phải xây dựng chùa miếu cho đối phương, nói là nhục vô cũng cũng không phải nói quá.
Nhưng hết cách rồi.
Phật môn đến luận pháp, Đế tộc ở Đông châu đã đồng ý rồi, Phật môn dùng vô thượng pháp làm duyên, nếu luận pháp thắng, muốn được truyền độ Phật pháp ở Đông châu.
Nếu như Phật môn biện pháp thua, vậy thì Phật môn sẽ không bước vào Đông châu nửa bước, đồng thời cũng sẽ trả ra một cái giá cực đắt.
Công bằng ra mà nói, cái giá mà Đông châu phải trả chính là để Phật môn nhập vào.
Giữa hai bên, nhìn ngoài tưởng Phật môn thiệt hơn, nhưng trên thực tế dùng luận pháp nói chuyện, thì Phật môn lại có lợi hơn hẳn.
Tất nhiên, Đế tộc Đông châu cũng không cần phải luận pháp, nhưng Phật môn phát động luận pháp là thuận theo ý trời đến, mang theo tín ngưỡng của Phật môn chúng sinh đến đây để biện kinh.
Nếu như ngươi không chấp nhận luận pháp, thế thì ngại quá, tổn thất càng thảm càng nặng hơn.
Dù sao cũng bị hại, Đông châu chọn liều mạng, nếu không Phật môn đã ngồi trên đầu mình thế này rồi, Đế tộc Đông châu còn không ra mặt thì chẳng những thua ở số mệnh, đến cả mặt cũng mất hết.
Mặc dù kết quả chẳng thay đổi được gì, nhưng ít nhất sau khi đối phương đến, mình không cảm thấy mất mặt, cũng không thua ở cốt khí.
“Tuệ Giác thần tăng cứ yên tâm, chúng ta đương nhiên sẽ không lật lọng, nhưng mà tất cả vẫn phải đợi Tuệ giác thần tăng hoàn thành luận pháp xong thì chùa miếu mới khởi công xây dựng được.”
Sắc mặt của thành chủ thành Hắc Uyên vô cùng bình tĩnh nói, người Đông châu bọn họ thua thì thua thật.
Nhưng mà, thắng Đông châu cũng chẳng đáng để làm gì, nhất định phải biện pháp với toàn bộ thiên hạ rồi thắng tất cả, thế mới gọi là thắng.
Đến lúc đó bọn họ mới chịu xây dựng chùa miếu.
Nói như thế, Tuệ Giác thần tăng lại vô cùng điềm tĩnh, lão ta biết ý của đối phương là gì rồi.
Chỉ chắp tay trước ngực, niệm một câu a di đà Phật rồi dẫn chúng tăng rời đi.
“Luậnpháp Đông châu đã thắng, đi đến Đại Ngụy thôi.”
Lão nói, nói xong câu này, bước chân trần trên mặt đất, ngay đó chớp mắt đã xuất hiện từng đoá hoa sen vàng, hương hoa khắp nơi, dị tượng liên miên.
Phật quang rọi sáng, vàng son lộng lẫy, từng tiếng Phật âm vang vọng, trên bầu trời Đông châu, ánh sáng vàng kim khẽ gợn lên rồi đung đưa.
Từng vòng tròn ánh sáng cứ cái nọ nối tiếp cái kia được tạo ra, chúng sinh tín niệm chui vào Đông châu.
Đây là bước đệm đầu tiên dành cho Phật môn sắp từ phía Đông tiến vào.
Nếu như Phật môn thắng liên tục như thế, thế thì chúng sinh tín niệm sẽ phủ khắp thế gian, Phật môn cũng ngay trong lúc đó trở thành hệ thống mạnh nhất trong lục đại hệ thống.
Nhận được sự chiếu cố của trời xanh.
Đây là trận chiến giữa các hệ thống, cũng có thể hiểu giống như trận chiến khí vận giữa các vương triều với nhau.
Sau một canh giờ.
Trên một toà núi lớn.
Tuệ Giác thần tăng đạp bước vượt núi đèo sông cả, lão ta có vẻ hơi trầm xuống.
Theo lẽ thường, biện pháp ở Đông châu đại thắng, đáng lẽ ra phải vui sướng, nhưng trầm xuống như vậy, trái lại khiến tám trăm tăng biện kinh ở đằng sau tò mò.
“Thần tăng.”
“Sao ngài lại lo lắng thế, không biết có chuyện gì ạ?”
Có tăng biện kinh nhìn Tuệ Giác, hỏi thăm.
“Vì Trung châu.”
Tuệ Giác thần tăng đáp, ba chữ rất đơn giản, đã nói rõ hết thảy.
“Trung châu đúng thật là nơi địa linh nhân kiệt, có rất nhiều người trí tuệ, nhưng ngày nay Nho đạo đã xuống dốc, sao chúng ta phải sợ Trung châu nữa?”
Tăng biện kinh tiếp tục hỏi.
Nhưng Tuệ Giác lắc đầu.
“Cũng không phải sợ.”
“Mà là thiên mệnh.”
“Năm trăm năm trước, Tiểu Lôi Âm tự đi biện pháp khắp Tứ châu, thất bại ở Trung châu, cho nên Tiểu Lôi Âm lập tức rơi từ trên thần đài Phật môn xuống, sau đó bị Thiên Trúc vượt qua, đánh mất thiên mệnh.”
“Nay chúng ta khơi dậy biện pháp lớn mạnh để tranh đoạt thiên vận, nếu như thành công thì tất cả đều viên mãn, là nghịch thiên cải mệnh, đánh cược vào vận mệnh của Phật môn.”
“Nhưng nếu như thất bại, Phật môn chúng ta sẽ lọt vào đả kích cực lớn không gì sánh bằng, lần này ở Đông châu chúng ta đã đánh bại Võ đạo nhất mạch, tiến vào Trung Châu, mục tiêu là Tiên đạo và Nho đạo.”
“Nhỡ thất bại, tam đại khí vận gồm Phật, Võ, Tiên đều trở thành áo cưới cho người khác.”
“Đây mới là chuyện bần tăng lo lắng.”
Tuệ Giác thần tăng nói ra suy nghĩ của bản thân.
Chương 1176: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh Ở Ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (2)
Nhưng người kia hơi im lặng một thoáng, suy nghĩ một hồi, không nhịn được nói.
“Lời của thần tăng, đệ tử cũng hiểu được, nhưng mà thần tăng hình như đang lo hơi quá rồi.”
“Chu Thánh ra tay xong, Nho đạo đã không gượng dậy nổi, cũng chính vì vậy, trong chùa mới vực dậy lớn mạnh trở lại.”
“Bây giờ Nho đạo còn ai dám đứng ra đấu với chúng ta nữa đâu?”
“Nếu phải nói thật, Hứa thí chủ có lẽ cũng có ít năng lực, nhưng chúng ta cũng không thua kém gì hắn.”
Người đấy nói xong, nhìn Tuệ Giác thần tăng.
Trong lời đầy vẻ tự tin, nhưng cũng không phải là ngông cuồng.
Nhưng Tuệ Giác thần tăng lắc đầu nói.
“Không.”
“Lão nạp cũng không cho rằng Hứa Thanh Tiêu là kẻ địch lớn nhất của Phật môn ta.”
“Kẻ địch thật sự, là Vương Triều Dương, chính là Á Thánh đột nhiên xuất hiện này.”
“Lai lịch của hắn thực thần bí, rất có thể chính là đời sau của Đại Thánh Nhân.”
“Nếu như đúng là như thế, vậy bản thân hắn sẽ có vô vàn tri thức, đây mới là kẻ địch lớn nhất của Phật môn ta.”
“Hứa Thanh Tiêu, hắn cũng là một tuấn kiệt, Nho đạo đại tài, tuổi còn trẻ đã trở thành Bán Thánh.”
“Nhưng hai người này khác nhau hoàn toàn.”
Tuệ Giác thần tăng lên tiếng, lão ta cũng không phải móc mỉa gì Hứa Thanh Tiêu hết, cũng không phải không coi Hứa Thanh Tiêu vào mắt, mà đang tường thuật một sự thật.
Chỉ là lời đó lại khiến đám người đằng sau càng tò mò, đồng loạt nhìn về phía Tuệ Giác thần tăng, không hiểu tại sao Tuệ Giác thần tăng lại nói như thế?
“Câu này có ý gì ạ?”
“Đồ đệ còn tưởng ngài đang e dè Hứa thí chủ, hoá ra không phải ạ?”
“Vương Triều Dương?”
Tám trăm tăng biện kinh đều vô cùng tò mò, vì bọn họ vẫn cho rằng, Hứa Thanh Tiêu rất có thể là kẻ địch của bọn họ.
Lại không ngờ, Tuệ Giác thần tăng không coi Hứa Thanh Tiêu là kẻ địch.
Điều này đúng là hơi quái lạ.
Nhưng Tuệ Giác thần tăng cũng bình tĩnh, ngồi luôn xuống đất, nhìn chúng tăng nói.
“Các ngươi hãy ngẫm lại xem.”
“Mặc dù Hứa Thanh Tiêu là Bán Thánh cao quý của Nho đạo, nhưng con đường hắn vượt qua, đại đa số đều liên quan đến dân ý.”
“Tâm học hắn minh ý, tri hành hợp nhất.”
“Lập ngôn vì dân, viết sách cũng vì dân, biết ý trời cũng là chuyện do người làm.”
“Sau khi trở thành Bán Thánh, lại vì quân tử khắp thiên hạ minh ý, lập ngôn, trước thư, tất cả đều vì gặp được nguy cơ giống nhau.”
“Toàn bộ tâm tư của hắn, thật ra vẫn đang trong cuộc tranh đấu giữa triều đình và văn cung, hắn không có thời gian đi suy nghĩ một vài đạo lý lớn lao cao thâm.”
“Cũng không phải là hắn không có tư chất, mà là không có thời gian.”
“Chúng ta chuẩn bị cho lần biện kinh này đã năm trăm năm rồi, đi chân trần khắp vạn dặm đường, thấy được điểm cuối cùng của chân trời, nhìn thấy góc sâu thẳm nhất của biển rộng, mỗi một đạo lý đều do chính chúng ta tự thân cảm ngộ.”
“Nếu như cho Hứa Thanh Tiêu năm mươi năm, thậm chí là ba mươi năm, có lẽ hắn cũng sẽ hiểu được vô vàn đạo lý.”
“Nhưng nói về hiện tại thì Hứa Thanh Tiêu còn quá trẻ.”
“Chuyện hắn biết được quá ít, có đạo lý hắn vẫn chưa rõ, thiên địa đạo lý hắn còn chưa biết đến, hơn nữa trong vòng năm trăm năm này chuyện mà chúng ta biết được nhiều đến mức nào? Chuyện mà hắn biết được đến bao nhiêu?”
“Không phải là lão nạp khinh cuồng, chính là hỏi thế giới dưới chân này của hắn là vuông hay tròn, Hứa Thanh Tiêu hắn cũng không đáp lại nổi.”
“Cho nên, hắn không phải đối thủ của chúng ta.”
Tuệ Giác thần tăng nói, không phải lão ta không để Hứa Thanh Tiêu vào mắt, mà cho rằng tuổi tác của Hứa Thanh Tiêu vẫn còn quá non nớt, vẫn dậm chân ở chỗ này.
Có rất nhiều chuyện, đều phải tự thân mình đi kiểm chứng, mới có thể biết được đáp án.
Mỗi một người, nếu như không tự mình trải qua một vài chuyện, thì mãi mãi không bao giờ biết được chuyện đó khó khăn đến mức nào, hay hàm ý trong câu chuyện này là ra sao?
Hứa Thanh Tiêu trước hai mươi tuổi, là một nha dịch, chỉ dùng một năm ít ỏi đã thành Bán Thánh.
Có thể nói Hứa Thanh Tiêu có thiên phú Nho đạo.
Nhưng tuyệt đối không thể nói Hứa Thanh Tiêu hiểu rất nhiều đạo lý được.
Phật môn biện pháp, trình bày đạo lý của trời đất, đạo lý của tự nhiên, đạo lý của chúng sinh muôn loài.
Thuận theo lẽ đó, Tuệ Giác thần tăng không cho rằng Hứa Thanh Tiêu là kẻ địch của lão ta.
Mà lo Vương Triều Dương.
Lời này nói xong, chúng tăng đã thông suốt, cùng nhau chắp tay trước ngực, tụng niệm A di đà Phật.
Nhưng ngay tại lúc này, Tuệ Giác thần tăng lại nói tiếp.
“Nếu như chúng ta thất bại, điều đáng lo nhất, thật ra cũng không phải là số mệnh sẽ gia trì Nho đạo nữa.”
“Nho đạo đã không thể chuyển mình vùng dậy được, sớm muộn gì cũng suy tàn.”
“Chuyện lão nạp lo nhất, chính là khí vận sẽ gia trì vào trong quốc vận của Đại Nguỵ, nếu như đúng thật là vậy, e rằng Đại Nguỵ sẽ sinh ra Trung châu long đỉnh.”
“Đến lúc đó, Đại Nguỵ sẽ được mua thuận gió hoà thật sự, được trời xanh chiếu cố, trong vòng hai mươi năm sẽ thống nhất Trung châu, sau này vương triều Đại Ngụy sẽ trở thành bá chủ vô thượng của Trung châu.”
“Đến lúc đó, bất luận là Tiên đạo cũng được, Phật môn cũng thế, đều sẽ rơi vào quyền khống chế của vương triều Đại Ngụy, lúc đấy, nói gì cũng là quá muộn rồi.”
Tuệ Giác thần tăng hơi bùi ngùi nói.
Lão ta không sợ khí vận của Phật môn sẽ gia trì trên Nho đạo, vì Nho đạo đã tàn hoàn toàn rồi.
Điều lão ta lo nhất, là khí vận của Phật môn sẽ bị Đại Ngụy cướp mất.
Bây giờ quốc vận của Đại Ngụy, sau khi Hứa Thanh Tiêu thành Thánh, cũng đã đúc thành Long đỉnh, cộng thêm Vương Triều Dương đã lập bốn mươi đại hoành nguyện, quốc vận càng thêm hương thịnh.
Nếu như Phật môn thua nữa, thì khí vận này tất cả sẽ bị Long đỉnh của Đại Ngụy nuốt chửng, thế thì rất là kinh khủng.
Đó mới là chuyện lão ta lo.
Còn có rất nhiều chuyện, cho dù Nho đạo có biện pháp thắng, tổn thất cũng không lớn đến nỗi Phật môn không thể nào chịu nổi.
Năm trăm năm trước, Tiểu Lôi Âm tự thua, tổn thất nặng là do Nho đạo cho ra một Thánh Nhân, cướp mất khí vận vốn có còn không nói, thậm chí còn dính sự chèn ép của Thánh Nhân.
Dùng cách nói của Phật môn, đã thua biện pháp cũng là thua căn cơ, hoãn năm trăm năm mới bớt đau chút.
Giờ thì không giống thế, chỉ cần không bại dưới tay vương triều Đại Ngụy, thế thì cũng không tạo ra vấn đề lớn gì.
Chương 1177: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh Ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (3)
“Đi thôi, trong vòng mười ngày phải đến được Đại Ngụy.”
Rất nhanh, Tuệ Giác thần tăng đứng dậy, tiếp tục đi thẳng về hướng Đại Ngụy.
Chúng tăng cũng tiếp nối đứng dậy, phía dưới chân họ xuất hiện từng đoá hoa sen nâng lên, nơi từng đi qua đều để lại từng lớp phật quang trùng điệp.
Hơn nữa bọn họ còn thi triển thần thông của Phật môn, nhìn như đang bước đi từng bước một, nhưng trên thực tế mỗi một bước bằng vài trăm mét.
Bằng không nếu bước từng bước một, đi mười năm cũng chưa đến kinh đô Đại Ngụy.
Phật môn khởi hành đến Đại Ngụy.
Chuyện này cũng cấp tốc truyền vào trong kinh đô Đại Ngụy.
Nhưng người sốt ruột nhất không phải Nho đạo, mà là người trong Tiên đạo.
Phật môn đến Đại Ngụy, ngay lập tức chắc chắn sẽ tìm Tiên môn để biện pháp.
Sau khi thắng Tiên môn rồi, mới tiếp tục đi tìm Nho đạo tiến hành biện pháp.
Nói như vậy, mới xem như nước chảy mây trôi.
Hiện giờ Tiên môn từ trên xuống dưới, trừ Thất Tinh đạo tông ra, lục đại tiên môn còn lại đều hết sức lo lắng, đều đang đợi vô thượng cổ kinh của Hứa Thanh Tiêu.
Đáng tiếc là, bọn họ không dám chủ động quấy rầy Hứa Thanh Tiêu, chỉ có thể chờ đợi trong lo lắng.
Lúc này.
Ven bờ hồ.
Hứa Thanh Tiêu vẫn đang suy nghĩ một vài chuyện.
Hắn đúng thật không thể nào tiếp nhận được người đứng đằng sau màn lại là Chu Thánh.
Nói chính xác ra thì, không phải không thể tiếp nhận được Chu Thánh là người đứng đằng sau màn, mà tại mình không tìm ra được điểm mấu chốt ở đâu.
Dựa vào lời Tuân Tử nói.
Từ mới bắt đầu Chu Thánh đã để ý đến mình rồi.
Ông ấy cũng nói nhìn thấy được tương lai, nhìn thấy mình thành Thánh.
Cho nên Chu Thánh vẫn luôn để ý đến mình.
Nếu đúng là thế thật, vậy tất cả chuyện mình làm đều nằm trong kế hoạch của ông ấy.
Nhưng lại mắc kẹt ở chỗ điều này có phi lý hay không.
Vấn đề quy luật khách quan nhất là, Chu Thánh dựa vào sức lực gì, có thể khiến tất cả đều nằm trong sự điều khiển của ông ấy.
Nhỡ đâu một chưởng của Ngô Ngôn đập chết mình thì sao?
Triệu đại phu cũng không cần phải chọn mình làm quân cờ.
Nghiêm Lỗi thả Ngô Ngôn là nhằm đến chính mình, sau này ông ta gặp Trình Lập Đông, biết mình tu luyện dị thuật, chả phải nên biết rõ mình cũng là một quân cờ thôi sao?
Có quá nhiều quá nhiều chuyện khó lòng giải thích rõ.
Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại, hắn muốn tìm ra một lý do.
Một lý do thích hợp.
“Nếu như Chu Thánh đúng là kẻ đứng đằng sau, chắc chắn ông ta đang ở bên cạnh mình.”
“Lúc trước Ngô Ngôn xuất hiện đánh ta bị thương, ta đến cả nhập phẩm còn chưa vào, đối phương đã là một Võ giả bát phẩm, còn tu luyện cả dị thuật, một chưởng cũng đủ đoạt mạng ta rồi.”
“Ngay tại lúc đó, Chu Thánh chọn xuất hiện cứu được ta.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn mở mắt nhìn Tuân Tử, nói như vậy.
Đúng.
Một chưởng của Ngô Ngôn đập xuống, chính mình chết mất ngáp ngay, nhưng mình vẫn sống, hơn nữa sống dai đến độ qua mười hai canh giờ vẫn sống tiếp được.
Dựa vào ý này, ngay trước khi mình xuyên qua đây, đã có người ra tay cứu mình.
Còn phần Triệu đại phu, ông ta chọn mình làm quân cờ, chắc chắn cũng không phải muốn có được di bảo của Võ đế.
Mà có người nhờ.
Tất cả điểm mấu chốt đều quay về ban đầu.
“Có lẽ đúng, cũng có lẽ sai.”
“Những đó lão phu cũng không rõ, cần chính ngươi tự mình ngẫm.”
Tuân Tử nói, điểm này chính ông ta cũng không biết, có lẽ đây cũng là vấn đề mà ông ta một mực suy nghĩ.
Nghe nói thế, Hứa Thanh Tiêu hít vào một hơi thật dài.
Càng đi sâu vào suy nghĩ.
Phát hiện tất cả càng phức tạp.
Hứa Thanh Tiêu im lặng cả nửa canh giờ.
Cuối cùng, hắn bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện.
Quân cờ thứ hai của Bạch Y Môn.
Không phải là Triệu đại phu.
Trần bộ đầu nói quân cờ thứ hai, không phải Triệu đại phu.
Triệu đại phi chỉ thuận theo ý mình, tự tạo ra một cái đáp án mà chính mình muốn có được.
Hoặc nói, Triệu đại là quân cờ thứ hai, nhưng còn có quân cờ thứ ba, thậm chí bao phủ phía trên sự tồn tại của Bạch Y Môn.
Là Chu Thánh.
Nhưng, cái này cũng không đúng.
“Nếu như đúng là như thế, tại sao Chu Thánh không giết ta luôn?”
“Ông ta giữ ta lại để làm gì? Mục đích của việc này là gì? Ông ta muốn trường sinh, để ta đi làm vài chuyện, đợi ta làm xong rồi mới giết ta ư?”
“Chuyện này càng vô lý, thiên ý không cho phép, kẻ thông minh thật sự, sẽ giảm độ uy hiếp xuống mức thấp nhất.”
“Ông ta có thể lợi dụng ta, nhưng cũng chỉ giống như hiện tại, ta biết được chuyện này, đối với ông ta sẽ tạo ra sự uy hiếp, chắc ông ta đã dự đoán được trước rồi.”
Hứa Thanh Tiêu còn nói ra một cái còn phi lý hơn nữa.
Giả thiết.
Chu Thánh đúng là kẻ đứng đằng sau, ông ta nhìn thấy tương lai mình thành Thánh.
Vậy phản ứng đầu tiên của Chu Thánh sẽ là gì?
Nên giết chết mình mới đúng.
Chứ không phải để yên cho mình trưởng thành.
Giữ lại mạng sống cho mình để làm cái gì? Đợi mình thành Thánh xong rồi giết mình?
Thế có khác gì tự tìm đường chết không?
Mọi người đều là Thánh Nhân, Chu Thánh vẫn thật sự không cần phải giết mình.
Đợi mình thành Á Thánh rồi ra tay?
Đấy cũng làm bại lộ thân phận, quan trọng hơn là, Á Thánh không đánh lại được Thánh Nhân, lời này là thật, nhưng nhỡ đâu thì sao? Ngươi đã là Thánh Nhân hết thời, ta đây là Á Thánh hiện thời đấy.
Giờ còn là người mang quốc vận, là Võ giả tam phẩm, tu sĩ Tiên đạo tam phẩm.
Nhỡ ngươi không đánh lại ta thì sao?
Sư phụ mình còn là Võ giả nhất phẩm kia kìa.
Những thứ này đều rơi vào chỗ Chu Thánh không dự phòng được, nhưng chẳng lẽ đến cả Thánh Nhân cũng sẽ không cân nhắc đến chỗ xấu nhất sao?
Đổi cách nói khác, không giết được mình, cho dù có một phần ngàn khả năng, thì mình vẫn sẽ thành Thánh như cũ, như này đổi lại là bất cứ kẻ nào, nhất là đối với Thánh Nhân trốn đằng sau màn nhiều năm như vậy mà nói.
Ông ta không dám đánh cược.
Giống như một người giàu đến phú khả địch quốc, có gia sản lên đến hàng tỷ tỷ lượng bạc, đột nhiên có người đến nói với hắn, sẽ cho ngươi mười triệu lượng bạc, nhưng ngươi sẽ có một phần một vạn chết đắc kỳ tử.
Ngươi có nhận không?
Chương 1178: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh Ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (4)
Đối với người bình thường mà nói, chắc chắn sẽ chọn nhận lấy, dù sao xác suất một phần một vạn đúng là quá thấp, đánh cược một phen nâng giá trị bản thân lên gấp bội.
Nhưng đối với phú thương mà nói, đó không phải xác suất một phần một vạn, mà là một phần hai, hắn không dám đánh cược, yên ổn sống một đời an bình vô lo vô nghĩ.
Nếu đánh cược thua, là đánh mất cả một đời.
Đối với Thánh Nhân thì cũng là đạo lý này.
Giết mình, có lẽ kế hoạch sẽ kéo chậm lại, cũng sẽ có ảnh hưởng, nhưng ít ra so với giữ mình còn sống thì tốt hơn nhiều, nhỉ?
Một điểm này, Hứa Thanh Tiêu nghĩ không thông.
Trừ khi có một chuyện chỉ mình mới làm được, cho nên Chu Thánh mới để mình sống.
Nhưng cái này hoàn toàn là đã sai còn thêm sai.
Phi lý.
Thoáng chốc, Hứa Thanh Tiêu càng nghĩ càng rối.
Vấn đề này có lẽ mình phải quay về huyện Bình An một chuyến, có lẽ tất cả gút mắc mới tháo bỏ được.
Trước mắt, bản thân mình không cần phải suy nghĩ quá nhiều chuyện như vậy.
Đột phá cảnh giới.
Duy chỉ có sức mạnh mới là vĩnh hằng của tất cả, cũng là gốc rễ của tất cả.
Chỉ cần mình trở thành nhất phẩm Thánh Nhân thật sự, hoặc Võ giả nhất phẩm, như vậy những âm mưu quỷ kế đó, tất cả đều như mây bay.
Nghĩ tới đây.
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu không nhịn được quay về phía Tuân Tử hỏi.
“Xin hỏi tiên sinh.”
“Thiên Địa văn cung ấy là thứ gì vậy?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
Hắc thủ đứng đằng sau có phải Chu Thánh hay không, Hứa Thanh Tiêu tạm thời để sang một bên.
Phải quay về huyện Bình An một chuyến mới có thể biết được tất cả mọi chuyện.
Hiện tại, cứ hỏi rõ một vài chuyện khác trước rồi nói tiếp.
“Đấy không phải Thiên Địa văn cung.”
“Thiên Địa văn cung đã không còn tồn tại nữa rồi.”
“Vương Triều Dương đúng thật có vấn đề, hắn có người đứng đằng sau lưng, có lẽ cũng chính là hắc thủ đứng đằng sau màn vẫn đang để ý đến ngươi kia.”
“Nhưng mà ngươi cũng phải cẩn thận một chút, hắn chỉ là mồi câu thôi, kết cục định sẵn là thê thảm rồi.”
Tuân Tử cho đáp án.
Rất nhiều chuyện, ông ta cũng không phải toàn trí toàn năng, nhưng duy nhất có thể biết được, văn cung ở chỗ Vương Triều Dương kia chắc chắn không phải Thiên Địa văn cung.
Mà hắn ta, cũng chỉ là một mồi câu mà thôi.
“Mồi câu.”
Hứa Thanh Tiêu trong nháy mắt hiểu được đây là có ý gì, có người muốn viện vào Vương Triều Dương dụ mình đi ra.
Cũng giống y như việc Tuân Tử cố ý viết một vài sự tích của Đại Thánh Nhân, lừa mình đi ra đây.
Tất nhiên Tuân Tử cũng không lừa dối gì, chuyện ông ta viết là thật, do mình không giữ được bình tĩnh thôi.
“Vậy trước tiên cứ để yên cho tên Vương Triều Dương đó đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Nhưng Tuân Tử lắc đầu, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói.
“Không. “
“Phải quản chứ.”
“Hơn nữa phải ngăn chặn hắn.”
“Thủ Nhân, có một việc, lẽ nào ngươi không tò mò hả?”
“Một Á Thánh hai mươi tuổi, lão phu cũng chẳng thấy hiếm lạ gì, nhưng ba ngàn đại nho, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy tò mò tý nào sao?”
Tuân Tử chậm rãi lên tiếng nói.
Nói vậy, Hứa Thanh Tiêu đúng là có chút tò mò thật.
Đúng thế.
Á Thánh hai mươi tuổi, này có thể hiểu được, trong thiên địa này, sinh linh lên đến hàng tỷ, chắc chắn sẽ có một, hai người có thiên phú cực cao.
Nhưng ba ngàn đại nho thì có chút bất thường rồi đấy.
Vào thời Chu Thánh nhất mạch cường thịnh, có lẽ ba ngàn đại nho cũng cần phải tích lũy mấy trăm năm mới đủ.
Vương Triều Dương lấy đâu ra được ba ngàn đại nho thế?
Chẳng lẽ lại là Đại Thánh Nhân để lại cho hắn?
Hắn luôn miệng nói Đại Thánh Nhân là tổ phụ của hắn, cũng là tổ tiên của hắn, ở trong Đại Ngụy, thì tổ tiên gọi là tổ phụ cũng được.
Cứ cho rằng Đại Thánh Nhân là tổ phụ của hắn đi, để lại cho hắn nhiều sách do chính tay Thánh Nhân viết, đời đời kiếp kiếp đào tạo ra được một Á Thánh, điều này vẫn có thể chấp nhận được.
Ba ngàn đại nho.
Chỗ này rất kỳ lạ.
“Ý của tiên sinh là?”
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
“Chu Thánh vừa mới giết nhiều môn đồ như vậy.”
“Sau đó Vương Triều Dương liền mang ba ngàn đại nho đến.”
“Giữa hai chuyện này nếu bảo không liên quan gì đến nhau thì ngươi có tin không?”
Tuân Tử lại lần nữa chĩa mũi nhọn về phía Chu Thánh, chỉ là lần này, Hứa Thanh Tiêu tìm không ra bất kỳ lý do nào để giải thích.
Vì đúng là thế thật.
Chu Thánh giết nhiều môn đồ đến thế, kết quả ngay lập tức xuất hiện ba ngàn đại nho.
Nếu ở chỗ này mà không có tý mờ ám nào, đến cả bản thân Hứa Thanh Tiêu cũng không tin.
Lúc này đây, lý do đưa ra không hề gượng ép.
Hứa Thanh Tiêu cũng có hoài nghi của bản thân, nhưng Hứa Thanh Tiêu không hoài nghi Chu Thánh là kẻ đứng đằng sau, chỉ cho rằng có người mượn cơ hội lần này, động chạm tý chân tay.
Nếu như đổi thành cái góc độ này, vậy đúng thật có khả năng nhất định.
“Thủ Nhân, lão phu biết, có nguyên nhân khiến ngươi không thể nào tiếp nhận được rất nhiều chuyện, là do chính ngươi cũng không biết bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì.”
“Nhưng mà có một vài chuyện, ngươi không biết cũng là một chuyện tốt.”
“Thứ bọn họ bố trí suốt hàng trăm năm, rốt cuộc muốn làm cái gì, cũng không phải thứ mà chúng ta có thể biết được.”
“Nhưng tóm lại không thể thoát khỏi hai chữ trường sinh.”
“Nếu như không phải trường sinh thì đến cả lão phu cũng không nghĩ ra nổi, bọn họ vì sao phải trả một cái giá đắt như thế.”
“Nhưng mà có một số việc, Thủ Nhân ngươi cũng đừng quên.”
“Lúc trước văn cung Đại Ngụy thoát ly.”
“Là muốn tạo Thánh, hiện giờ Vương Triều Dương quay về, cũng vì tạo Thánh.”
“Người nào muốn tạo Thánh, lão phu cũng không rõ lắm, nhưng tạo Thánh chắc chắn là có lý do.”
“Vương Triều Dương đến Đại Ngụy, không phải vì muốn thiết lập lại một thế lực Nho đạo mới, mà muốn nhờ vào đó để thành Thánh.”
“Người này, ngươi nhất định phải đè bẹp hắn hoàn toàn.”
Tuân Tử nói vô cùng chân thành.
“Cho dù là thế nào đi chăng nữa, Đại Ngụy, ngươi nhất định phải nắm giữ chắc chắn, chỉ cần Đại Nguỵ ngày càng lớn mạnh, quốc lực ngày một lớn, như vậy tất cả âm mưu quỷ kế, trong mắt của ngươi chỉ là mây khói mà thôi.”
“Tất nhiên, nếu như ngươi có thể thành Thánh, hoặc trở thành Nhất phẩm, như vậy có thể giải quyết dễ dàng được rất nhiều chuyện.”
“Nhưng mà, khi ngươi bước chân vào Nho đạo nhị phẩm, nguy cơ thuộc về ngươi sẽ ra đến hết.”
“Ngươi phải suy nghĩ cho thật rõ, cũng phải suy nghĩ cho thật cẩn thận.”
“Kẻ đứng đằng sau, có phải Chu Thánh hay không, lão phu không có tự tin một trăm phần trăm.”
“Thánh Nhân đời thứ tư có còn sống hay không, lão phu cũng không thể chắc chắn hoàn toàn được.”
“Có rất nhiều chuyện, yêu cầu tự ngươi phán đoán, cũng cần chính bản thân ngươi cân nhắc, là đúng hay sai, đều do chính bản thân người đánh giá.”
Tuân Tử lên tiếng, đó là đề nghị duy nhất của ông ta.
Chương 1179: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh Ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (5)
Tóm lại là tình huống như thế nào, không được nghe người khác nói, phải do chính mình đi tìm hiểu rõ, thì mới thật sự hiểu.
Nếu không thì, Tuân Tử nói là Chu Thánh.
Chu Thánh nói là Thánh Nhân đời thứ tư.
Nếu như có một ngày, Thánh Nhân đời thứ tư đi ra, bảo là Tuân Tử.
Mỗi một người đều có lý do của riêng mình.
Nếu thật sự phải suy nghĩ, khéo cả một đời nghĩ cũng không thông.
Vẫn phải dựa vào bản thân mình bước đi từng bước một, nhưng mà Tuân Tử nói không sai.
Mình dựa vào Đại Ngụy, chỉ có Đại Ngụy lớn mạnh hoàn toàn, như vậy những khó khăn này cũng chẳng đáng gì.
Dĩ nhiên, bản thân mình mạnh lên, cũng là đạo lý bất biến vĩnh hằng.
Chỉ có hai sự lựa chọn.
Một là mình tấn thăng thành Nhất phẩm.
Hai là Đại Ngụy thống nhất Trung châu.
Không, là thống nhất thiên hạ.
Mà mấu chốt để thống nhất thiên hạ, chính là đại pháo Thần Võ.
“Đa tạ tiên sinh chỉ giáo.”
Hứa Thanh Tiêu hướng về phía Tuân Tử cúi đầu.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu vẫn còn một câu hỏi cuối cùng.
“Xin hỏi Tuân Tử, ngài rốt cuộc là ai?”
Hứa Thanh Tiêu nói câu hỏi trong lòng mình ra.
Tại sao Tuân Tử lại biết nhiều như vậy?
Ông ta là ai?
Nghe vậy Tuân Tử rất lạnh nhạt quăng dây câu vào trong hồ, chậm rãi lên tiếng.
“Sau này ngươi sẽ biết.”
“Nhưng mà ngươi yên tâm, lão phu không phải kẻ địch của ngươi.”
Tuân Tử nói thẳng, mà nói một câu khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Có chút bất đắc dĩ.
Cũng có chút cười khổ, Hứa Thanh Tiêu lại hướng về phía Tuân Tử cúi đầu, sau đó xoay người rời đi.
Nhưng mà ngay lúc này, giọng của Tuân Tử lại vang lên.
“Thủ Nhân.”
“Ở trong Đại Ngụy.”
“Còn có một người ngươi phải cẩn thận.”
Tuân Tử mở miệng, bảo Hứa Thanh Tiêu phải đề phòng một người.
“Là ai?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Hoa Tinh Vân.”
Tuân Tử nhàn nhạt nói.
Nói ra một cái tên vừa xa lại cũng vừa quen thuộc.
Hoa Tinh Vân.
Lại là Hoa Tinh Vân.
Hứa Thanh Tiêu đối với cái tên này, đúng thật vừa lạ cũng vừa quen.
Lạ là do, rất lâu rồi hắn không nhìn thấy Hoa Tinh Vân, nghe nói vẫn đang làm quan ở trong triều như trước, hơn nữa bây giờ đã lên ngũ phẩm rồi.
Về phần quen, mình cũng từng gặp hắn, hơn nữa cũng từng nói chuyện qua, từ đầu đến đuôi, cũng không phát hiện ra Hoa Tinh Vân có vấn đề gì.
Tất nhiên là Hứa Thanh Tiêu không nhịn được hỏi.
“Tại sao?”
“Hắn rất lạ.”
“Ba năm trước, lão phu đã từng gặp hắn, là một kỳ tài ngút trời, hơn nữa cuồng ngạo cực kỳ, còn ngông cuồng hơn cả ngươi.”
“Nhưng ba năm sau, hắn đã thay đổi, thay đổi triệt để, trở nên khác hẳn lúc trước, khí tức cũng khác nhau hoàn toàn, hắn đã không còn là hắn nữa, mà thành một người khác.”
“Về phần mục đích của hắn là gì, lão phu không rõ, nhưng nhất định phải đề phòng hắn.”
“Nếu so sánh thì hắn còn đáng sợ hơn cả Vương Triều Dương.”
“Người ngấm ngầm im lặng, mới là kẻ khủng bố nhất.”
Tuân Tử nói đến đây, sau đó không nói gì nữa.
Hứa Thanh Tiêu thoáng trầm mặc.
Tin tức biết được của ngày hôm nay quá nhiều.
Trong phút chốc, có chút khó tiêu hoá hết.
“Đa tạ tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi.
Cuối cùng.
Hắn rời khỏi nơi này.
Hứa Thanh Tiêu vừa rời đi.
Tuân Tử lại kéo cần câu, thêm một con cá béo nữa… lại mắc câu rồi.
Nửa canh giờ sau.
Hoàng cung Đại Nguỵ.
Trong điện Dưỡng Tâm.
Nhìn vào trong gương, Nữ Đế thoáng chỉnh lại dung mạo của mình, sau đó xác định không có vấn đề gì, lúc này mới chậm rãi đi ra từ sau mành vải.
Ngồi lên trên long ỷ.
“Tuyên, Hứa ái khanh vào trong.”
Sau khi ngồi xuống, Quý Linh mở miệng, tuyên Hứa Thanh Tiêu đi vào.
Rất mau.
Bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu đã xuất hiện ở trong điện.
“Thần, Hứa Thanh Tiêu, bái kiến bệ hạ.”
Đi vào trong điện, Hứa Thanh Tiêu hướng về phía Nữ Đế cúi đầu, nói như thế.
“Hứa ái khanh, khanh đến thật đúng lúc, ngày hôm nay trong Đại Ngụy xuất hiện một chuyện kỳ quái, trẫm vốn định sai người đi tìm khanh.”
Quý Linh lên tiếng, đúng lúc nàng cũng có chuyện cần tìm Hứa Thanh Tiêu, không ngờ Hứa Thanh Tiêu đã chủ động đến đây.
“Chuyện gì ạ?”
Hứa Thanh Tiêu hơi tò mò.
“Bên trong Đại Ngụy xảy ra chuyện quái lạ gì vậy?”
“Ở vùng Tây Bắc, xuất hiện một lôi cầu không xác định, phá huỷ trăm dặm lãnh thổ, Lư quốc công đã đến đó kiểm tra trước, phát hiện trong đống tàn tích còn sót lại thoang thoảng thiên lôi do Nhị phẩm của Tiên đạo dẫn ra, nhưng không phát hiện ra khí tức của bất cứ tu sĩ nào hết.”
“Rất có thể là một loại pháp khí nào đó, Hứa ái khanh, có phải Tiên môn lại luyện chế ra được pháp khí quái lạ nào không?”
Nữ Đế mở miệng nói cái chuyện kỳ lạ ra.
Nghe thấy câu này.
Hứa Thanh Tiêu không khỏi sững sờ.
Hắn vẫn không ngờ rằng chuyện mình làm lại bị Đại Nguỵ phát hiện ra nhanh đến như vậy.
Có điều nghĩ lại thì cũng đúng thôi.
Cảnh tượng khủng khiếp như vậy, Giám Thiên Ti cũng không phải ăn cơm không của triều đình, trong lãnh thổ của Đại Nguỵ xảy ra chuyện gì, đương nhiên là phải biết được.
Giám Thiên Ti của Đại Nguỵ có một loại pháp khí có thể đo lường kiểm tra ra được tình hình bên trong Đại Nguỵ, nếu như xuất hiện vũ lực vượt trên Tứ phẩm tất nhiên sẽ cảm ứng được ngay tức khắc.
Chủ yếu là lo có người làm xằng làm bậy.
Nhỡ đâu có một tên Nhị phẩm ăn no rửng mô, tàn sát hàng loạt dân trong thành thì làm sao giờ?
Không khéo bị tẩu hoả nhập ma?
Đại Nguỵ có Nhất phẩm, nhưng Nhất phẩm không thể lúc nào cũng canh giữ bảo vệ khắp cõi Đại Nguỵ này được.
Cho nên Giám Thiên Ti đảm nhiệm trách nhiệm này, luyện chế ra một loại pháp khí, có thể cai quản toàn lãnh thổ Đại Nguỵ, làm một phát bay mấy trăm toà núi như vầy, xảy ra chuyện như thế, biết được đầu tiên trái lại cũng hết sức bình thường.
Nghĩ tới đây.
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
“Bẩm bệ hạ, chuyện ở Tây Bắc là do thần làm.”
Trong khoảng thời gian ngắn, cũng khiến Nữ Đế kinh ngạc.
“Là việc ái khanh làm?”
“Hứa ái khanh, khanh đang tu luyện Võ đạo ư?”
Nữ Đế hơi tò mò.
“Bệ hạ, thần thật sự không phải đang tu Võ đạo.”
“Mà thần đang chế tạo ra một loại vũ khí.”
“Tên là đại pháo Thần Võ, có thể ngưng tụ ra được sức mạnh của lôi điện, uy năng phóng ra tương đương với một kích toàn lực của Nhị phẩm.”
Hứa Thanh Tiêu thản nhiên nói.
Nhưng lời này vừa nói xong, Nữ Đế chớp mắt đã bật dậy.
Chương 1180: Phật Môn Đột Kích, Tụng Kinh ở Ngoài Thành, Dị Tượng Phật Đà, Hứa Thanh Tiêu Tụng Kinh (6)
Nàng thân là Nữ Đế của Đại Nguỵ, sao lại không biết mấy câu đơn giản này của Hứa Thanh Tiêu, có ý như thế nào chứ?
“Có thần vật kỳ diệu đến mức này sao?”
“Hứa ái khanh, mau cho trẫm xem.”
Quý Linh có vẻ hơi chấn động, đồng thời cũng hết sức kích động.
Ngay đó.
Hứa Thanh Tiêu cũng không giấu diếm, gọi Hạo Nhiên văn chung ra.
Trong nháy mắt, đại pháo Thần Võ Nhị phẩm xuất hiện ở trong đại điện.
Trong nháy mắt Nữ Đế đã đến xem xét đại pháo này, nàng nhìn không hiểu, nhưng không biết tại sao lại thấy rất lợi hại.
“Hứa ái khanh, kích hoạt thứ này như thế nào?”
Nữ Đế hít một hơi thật sâu, hỏi dò.
“Chỉ cần đánh sức mạnh Võ đạo vào, hoặc là sức mạnh của Tiên đạo là kích hoạt được.”
“Nhưng mà, đại pháo Thần Võ này chỉ có thể phóng ra được sức mạnh của mười lần lôi điện mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu đưa ra câu trả lời.
“Mười lần?”
“Tại sao?”
Nữ Đế hơi nhăn mày lại.
“Bẩm bệ hạ, vấn đề về chất liệu.”
“Khẩu đại pháo Thần Võ này là pháp khí Nhị phẩm, tốn mất bảy cân rưỡi linh kim cực phẩm.”
“Muốn đúc được đại pháo Thần Võ Nhất phẩm thì phải tốn mất mấy trăm cân linh kim cực phẩm, còn phải dùng tử vân ngọc để làm trận ngọc.”
“Nhưng mà việc này đều nằm trong tầm tính toán của thần, có luyện ra được hay không, thần vẫn chưa chắc lắm.”
Hứa Thanh Tiêu đành phải đáp.
Nhưng nói xong.
Nữ Đế nhíu mày ngay.
“Tận mấy trăm cân linh kim cực phẩm?”
Nàng biết linh kim cực phẩm quý giá đến nhường nào.
Cho nên hiểu ngay ra được, điều kiện để luyện ra được đại pháo Thần Võ hà khắc đến mức nào rồi.
“Phải.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
“Cả Đại Nguỵ cũng khó gom lại đủ được một trăm cân linh kim cực phẩm, hơn nữa chỉ có ít hơn thôi.”
“Tiên môn cũng có, nhưng cũng chẳng nhiều hơn được bao nhiêu.”
“Linh kim cực phẩm, quá hiếm.”
Sắc mặt Nữ Đế vô cùng bực bội.
Thần vật như vậy, đúng là sát khí chiến tranh.
Nhưng yêu cầu linh kim cực phẩm làm chủ.
Bản thân linh kim cực phẩm đã hiếm rồi, mỗi một lạng đều có giá trị cực lớn, huống hồ đây động cái là cần trăm cân, thậm chí là mấy trăm cân.
Chuyện này…. Sao mà không khiến người ta phát bực lên chứ.
“Bệ hạ.”
“Hôm nay thần đến tìm người, thật ra cũng mong bệ hạ nghĩ hết tất cả mọi cách.”
“Bất luận là ngân lượng cũng được, giao dịch cũng tốt, nghĩ hết mọi cách để lấy được linh kim cực phẩm.”
“Cho dù có khó lấy đến thế nào đi nữa, thần vẫn muốn chế tạo ra được một khẩu đại pháo Thần Võ Nhất phẩm trước.”
“Nếu như vậy thì Đại Nguỵ sẽ thêm được một Nhất phẩm nữa.”
Hứa Thanh Tiêu nói rất nhiêm túc.
Lúc trước hắn cũng nghĩ như vậy.
Mà bây giờ, sau khi trao đổi với Tuân Tử xong, Hứa Thanh Tiêu càng muốn chế ra được một khẩu đại pháo Thần Võ Nhất phẩm.
“Được.”
“Ái khanh yên tâm, trẫm, nhất định sẽ dùng hết mọi cách, kiếm đủ linh kim cực phẩm cho khanh.”
Nữ Đế dùng ngữ khí chắc chắn nói.
Thứ thần vật lợi nước này, đương nhiên phải dùng mọi cách để chế ra cho bằng được.
Cho dù chỉ là một cái.
Cũng phải chế ra bằng được.
Này bằng với chuyện có nhiều thêm một Nhất phẩm, chỉ có điều Võ giả Nhất phẩm này chỉ ra tay được mười lần mà thôi.
Nhưng thế thì sao nào, vậy cũng đủ rồi.
Vào thời khắc mấu chốt.
Có thể thay đổi kết cục sống hay chết của trận chiến.
Sau đó, Nữ Đế đàm luận về chuyện Phật môn biện pháp với Hứa Thanh Tiêu.
Đối với việc này, Hứa Thanh Tiêu dùng cách suy nghĩ nhập gia tuỳ tục.
Hắn sẽ tham gia luận pháp, nhưng có điều sẽ không tham gia trực tiếp, ít nhất cũng phải xem Phật môn chuẩn bị câu hỏi khó gì.
Nếu đó là một câu hỏi hóc búa, hoặc là một tư tưởng quá phức tạp, Hứa Thanh Tiêu đành thôi vậy.
Về phần Phật môn muốn tiến vào Trung châu, chuyện này Hứa Thanh Tiêu cũng không thèm quan tâm đến.
Chỉ cần chuẩn bị đại pháo Thần Võ thật tốt là được.
Xong hoan nghênh tất cả mọi người đến Trung châu.
Tất nhiên, mặc kệ Phật môn thắng hay thua.
Hứa Thanh Tiêu đều bắt đối phương giao Bát Bảo Phật Liên ra đây.
Nhưng mà, tốt nhất là thắng Phật môn rồi bảo đối phương giao Bát Bảo Phật Liên.
Đợi nói chuyện một lát sau.
Hứa Thanh Tiêu muốn cáo từ.
Nữ Đế mời cùng nhau dùng bữa, nhưng mà lại bị Hứa Thanh Tiêu từ chối.
Hắn còn có việc, không thể ở lại dùng bữa được.
Hơn nữa còn ăn cơm cùng hoàng đế, nghe thôi đã thấy rén rồi.
Không bằng đến Đào Hoa am ăn cơm, ít nhất còn có người bóp chân bóp vai cho.
Đi ra khỏi đại điện.
Quý Linh có vẻ không vui lắm.
Dù sao mình chủ động mờ Hứa Thanh Tiêu ở lại ăn cơm, không ngờ lại bị từ chối.
Chuyện này đúng là khiến trong lòng nàng có chút hụt hẫng.
Nhưng nghĩ Hứa Thanh Tiêu một lòng đều là chuyện lớn vì nước vì dân, cuối cùng cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
Bên trong hoàng cung.
Hứa Thanh Tiêu đi về hướng bên ngoài hoàng cung.
Tâm trạng cũng vô cùng phức tạp.
Cho dù là Thánh Nhân đời thứ tư.
Hay là Chu Thánh.
Hoặc là một kẻ đứng đằng sau màn nào đó.
Ở đằng trước mặt mình mở ra hai con đường.
Một, bước vào Nhất phẩm.
Võ đạo cũng được, Nho đạo cũng hay, Tiên đạo cũng tốt.
Thứ hai, chế tạo ra được số lượng lớn đại pháo Thần Võ.
Không phải một hai chiếc, ít nhất cũng phải có được mười khẩu đại pháo Thần Võ Nhất phẩm.
Nếu thật sự là vậy.
Chu Thánh cộng với Thánh Nhân đời thứ tư cùng nhau xuất hiện à, xin lỗi nha.
Nhưng mà ngẫm lại bắt nạt Thánh Nhân thì có hơi không được tốt lắm.
Tất nhiên, Hứa Thanh Tiêu càng mong, cái tên đứng đằng sau đấy không phải Thánh Nhân.
Cho dù là Thánh Nhân đời thứ tư hay là Thánh Nhân đời thứ năm.
Hắn không mong bất kỳ ai hết.
“Con đường Nhất phẩm, trong khoảng thời gian ngắn này đừng hòng mơ tới.”
“Chỉ còn mỗi đại pháo Thần võ thôi.”
“Chỉ cần có đủ vật liệu, đúng là có thể chế tạo ra được đại pháo Thần Võ Nhất phẩm rồi.”
“Cùng lắm thì nhờ Quy Nguyên trận tông giúp ta khắc trận.”
“Linh kim cực phẩm ơi.”
“Linh kim cực phẩm à.”
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu ngập tràn vẻ bất đắc dĩ và cảm khái.
Hắn thực mong mình có được một lượng lớn linh kim cực phẩm, thôi không tham, có một tỷ tấn là được rồi.
Chỉ là…
Ngay khi Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi hoàng cung.
Đã có vài bóng người xuất hiện ở trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Là Vô Trần đạo nhân cùng với đám người Kiếm Vô Cực.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










