[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 492 : Mù Quáng Tin Tưởng (c2456-c2460)
❮ sautiếp ❯Chương 2456: Mù Quáng Tin Tưởng
Bấy giờ thực lực Tô Vũ mạnh mẽ, lại học được phương pháp xuyên qua không gian nên tốc độ cũng cực kỳ nhanh.
Không đến 10 phút sau, hắn đã trở về Tô phủ.
Mà thần văn hóa thân thành sứ giả kia vẫn còn ở trong đại điện.
Tô Vũ vung tay lên, một đạo quang mang bắn vào trong cơ thể khôi lỗi.
Trên mặt khôi lỗi lộ ra nụ cười nhàn nhạt, không nói cái gì mà chỉ đi ra khỏi Tô phủ, vừa ra khỏi cửa, trong tay y đã đánh ra một đạo thủ ấn, đó là dấu hiệu thông tri với người bên ngoài rằng y không có việc gì, Tô Vũ đã đáp ứng.
Còn chuyện ai là người trung gian nhận tín hiệu thì sứ giả Tiên tộc cũng không biết, xem ra là để phòng ngừa bị Tô Vũ phát hiện.
Trong đại điện, Tô Vũ lắc đầu, cười khẽ, Tiên tộc thật là nhàm chán.
Muốn chia tiền mà chỉ qua loa thế thôi ư?
Dù gì cũng phải có một vị vô địch lén lút tới đây mới phải.
Giết vô địch dù động tĩnh có nhỏ thì cũng không thể không lộ ra chút gì, dầu gì cũng phải cử phân thân vô địch tới, giết đi thì đối phương cũng có thể cảm ứng được.
Nhất định cứ phải cử Nhật Nguyệt tới!
Đây là sợ vô địch tới thật thì sẽ bị mình giết sao?
“Đánh thủ ấn để báo bình an. . .
Ngây thơ!”
Tô Vũ bĩu môi, thủ đoạn này đối phó người bình thường còn được, đối phó ta thì chưa đủ đâu.
Giết người sẽ có động tĩnh, có dị tượng, ta không giết tại Nhân cảnh là xong, làm sao ngươi quan sát ra được dị tượng?
Ngây thơ!
Ngoài cửa, sứ giả Tiên tộc mau chóng rời đi, trên thực tế, y chỉ là dạo qua một vòng rồi lại lặng lẽ trở về chỗ Tô Vũ.
Mà Tô Vũ còn tìm ra được một món bảo vật từ trong nhẫn chứa đồ của đối phương.
Một thứ đồ chơi cùng loại với cổng truyền tống!
Xem ra đây là thứ mà Tiên tộc chuẩn bị để chia của, Tiên tộc lo lắng dù cho Tô Vũ đáp ứng cũng sẽ không để người đem đồ đi, thế là lấy thứ này ra dùng, chờ Tô Vũ giao dịch một nửa lợi nhuận thì đối phương có thể trực tiếp truyền tống ra ngoài!
“Thứ này đúng là bảo vật, đáng tiếc…”
Đáng tiếc, nó chỉ là cổng truyền tống tạm thời, mở ra tầm bảy tám lần thì sẽ bị phá hủy.
Còn chuyện nó sẽ truyền tống đến đâu thì Tô Vũ cũng không biết.
Rất có thể vẫn là ở trong Nhân cảnh!
Khả năng truyền tống ra khỏi Nhân cảnh không lớn, nói như vậy, ở Nhân cảnh này Tiên tộc vẫn còn có sắp xếp.
Tên sứ giả kia phụ trách tới nhận bảo vật, truyền tống cho gia hỏa trung gian, sau đó lại nghĩ biện pháp vận chuyển về Tiên giới, kể từ đó, Tô Vũ cũng không có cách nào bắt được chúng.
Quá trình thì không sai, an bài cũng rất ổn.
Chỉ là họ nghĩ nhiều quá rồi, còn dám mong chờ Tô Vũ sẽ thật sự đáp ứng.
Vị sứ giả Nhật Nguyệt tứ trọng này cũng không biết nhiều thông tin, người nào là trung gian đều không nói cho y biết.
Tiên tộc hẳn cũng lo lắng bị Tô Vũ một mẻ hốt gọn, sợ Tô Vũ mặc kệ hết thảy mà giết người rồi dùng tinh huyết rút ra trí nhớ của y.
Mà trên thực tế, Tô Vũ căn bản chẳng cần dùng tinh huyết để rút kí ức, Văn Minh Chí có thể xem quá khứ tương lai, đây mới là bảo vật tốt nhất.
Không quản cái tên này nữa, rất nhanh, đợt người tiếp theo vào cửa.
Cũng là đến để trao đổi Cửu Diệp Thiên Liên.
Không chờ những kẻ này cất lời, Tô Vũ dò xét một thoáng đã hừ lạnh một tiếng, “Cút! Chủng tộc phụ thuộc Thần tộc, không bán!”
Bên dưới, vài vị cường giả Nhật Nguyệt kinh hồn táng đảm nhưng cũng không dám cãi lại.
Trong lòng họ rất bất đắc dĩ, họ biết mình là chủng tộc phụ thuộc Thần tộc, chẳng qua là không nghĩ tới Tô Vũ hỏi cũng không hỏi là dùng riêng hay đổi cho Thần tộc đã trực tiếp đuổi người!
Rất nhanh, đám người này rời đi.
Mà bên ngoài, hết thảy những người muốn mua đều nghe được thanh âm lạnh như băng của Tô Vũ: “Các tộc phụ thuộc Tiên, Ma, Thần, Long, Minh đừng đến nữa, ta không giết các ngươi thế nhưng cũng đừng làm lãng phí thời gian! Còn nữa, một số tiểu tộc nếu bị mấy đại tộc này thu mua, dù hôm nay lấy được thì cũng nên suy tính xem mai sau ta có trả thù các ngươi hay không?”
Lời này vừa nói ra, một chút cường giả tiểu tộc đều run sợ.
Điều này cũng đúng!
Nếu như bị trả thù thì biết làm sao bây giờ?
Hiện tại, không còn một ai cân nhắc vấn đề thật giả nữa.
Làm sao có thể là giả được!
Nếu như chỉ là đồ giả, chẳng lẽ Tô Vũ còn không bán sạch sành sanh?
Hiện tại hắn lại giới hạn đối tượng, không cho đại tộc mua và uy hiếp tiểu tộc, trực tiếp đuổi người, hỏi cũng không hỏi là dùng bao nhiêu bảo vật tới đổi.
Từ đó suy ra, sao Cửu Diệp Thiên Liên có thể là giả được?
Nếu là giả, cần phải làm đến mức như vậy không?
Nơi xa.
Ngũ Hành tộc cũng nghe thấy mấy lời này, trưởng lão bên cạnh Phù Thổ Linh hết sức hưng phấn, truyền âm bảo: “Hắn không nói Ngũ Hành tộc mà chỉ bảo mấy đại tộc như Thần Ma, như vậy, dù chúng ta sắp xếp người đến mua thì hắn cũng sẽ không để ý nhỉ?”
Phù Thổ Linh thấy tim quá mệt mỏi.
Vị này còn cố tự đưa thân tới để người ta lừa!
“Cứ theo ý trưởng lão đi!”
Phù Thổ Linh lười nói nhiều, dù sao gã cũng sẽ báo tin về sắp xếp của Ngũ Hành tộc cho Tô Vũ, để hắn đừng bán cho Ngũ Hành tộc quá nhiều, bán nhiều mà ngươi không trả, sau này ngươi muốn hợp tác với Ngũ Hành tộc thì thanh danh cũng không còn quá tốt.
Mà trong đại điện Tô phủ lục tục có người ngo ngoe tới.
Tô Vũ bán hàng giả thì cũng là buôn bán có chọn lọc.
Có người hắn bán, có người hắn không bán.
Kẻ nào mua được thì vụng trộm vui vẻ, không mua được thì uể oải vạn phần.
Kết quả sau khi ra ngoài, cả đám đều hết sức chán chường giống như không mua được gì, làm người bên ngoài cũng nghi hoặc không rõ rốt cuộc là đã mua hay vẫn chưa thể mua được?
Hiện tại họ cũng nhìn không ra.
Mà vị sứ giả Tiên tộc do thần văn của Tô Vũ hóa thân cũng dựa theo ước định truyền tống một ít bảo vật cho những gia hỏa trung gian.
Nếu còn không truyền tống bảo vật qua, bên này có người đang theo dõi, biết Tô Vũ đã đồng ý giao dịch nhưng không có bảo vật truyền tới thì sẽ chủ động đi liên hệ, vậy thì mọi sự sẽ bại lộ.
Tô Vũ cười cười, an bài của Tiên tộc nghiêm túc mà nói thì cũng coi như nghiêm cẩn.
Chỉ là không có chút phóng khoáng nào!
Còn làm ra vẻ thần bí như vậy, ba nhóm người không biết lẫn nhau, xem ra ở Nhân cảnh, Tiên tộc đã cài vào không ít thám tử.
Trước kia ở trong Vạn Tộc giáo, rất nhiều đại tộc đều có sắp xếp, duy chỉ Tiên tộc là không có, hiện tại xem ra không phải là không có, chẳng qua là cực kỳ điệu thấp, không lấy việc quấy rối làm mục đích, đơn thuần chỉ là để thu thập một chút tình báo mà thôi.
Do vậy, xác suất bị phát hiện nhỏ đi rất nhiều.
Tô Vũ cũng không nghĩ nhiều, hắn lấy ra một khối vật gánh chịu, bố trí đơn giản một phen rồi thật sự mở ra cổng truyền tống kia để chuyển đồ qua.
Hắn cũng muốn xem thử Tiên tộc có bao nhiêu bố trí tại Nhân cảnh.
Còn có bao nhiêu cường giả?
Trong vật gánh chịu hắn không lưu lại ấn ký của mình mà là một sợi ấn ký của ma ma Cục lông nhỏ, nếu đối phương có thể phát hiện ra thì tối thiểu phải là cường giả Vĩnh Hằng cửu đoạn đang tọa trấn, nếu không phát hiện, vậy tức là không có.
Không có thì sẽ không cách nào trừ khử ấn ký, Tô Vũ sẽ nhanh chóng định vị được chỗ của họ.
“Sẽ có cường giả sao?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, tự mình cũng bật cười.
Nếu đối phương thật sự có thể an bài một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn tại Nhân cảnh, vậy thì đến Tô Vũ cũng thấy kinh ngạc.
Chương 2457: Hậu Chiêu Của Tiên Tộc
Ngay khi Tô Vũ truyền tống vật gánh chịu đi.
Nhân cảnh.
Trong một khe hở hư không, không gian thoáng dao động một chút, một khối vật gánh chịu nổi lên.
Lúc này bên cạnh vật gánh chịu có một nhân vật cường hãn xuất hiện rồi nhanh chóng thiêu đốt vật gánh chịu.
Hỏa diễm bùng cháy hư không, vật gánh chịu kiên cố, nếu là giả thì trong nháy mắt sẽ bị đốt cháy!
Mà nếu trên vật gánh chịu lưu lại ấn ký truy tung, trừ phi đối phương có năng lực lạc ấn cường hãn vô biên, bằng không, bất kỳ ấn ký gì cũng sẽ bị đốt cháy.
Nhân vật cường hãn này thiêu đốt một hồi rồi mới thu hồi vật gánh chịu.
Nơi đây là một khu kiến trúc cổ to lớn.
Trong toàn bộ di tích cổ không chỉ có một người sống, cường giả kia vừa mới thu hồi vật gánh chịu thì có một người khác đi tới, “Vật gánh chịu à? Cũng coi như đáng để ra tay một lần! Bất quá vẫn phải cẩn thận một chút, sau khi thu nạp hai ba lần thì chủ động phá hủy cổng truyền tống đi.”
Vị cường giả vừa đi tới này có khí tức rất cường hãn, cái đầu cao lớn, mái tóc lại là màu đỏ tím.
Mà người trước đó đang ngồi xếp bằng lại là màu tóc trắng bạc.
Nghe thấy cường giả tóc đỏ nói chuyện, cường giả tóc bạc liền đáp: “Yên tâm, ta sẽ sớm phá hủy cái này, chẳng qua là không nghĩ tới Tô Vũ lại thật sự nguyện ý bỏ ra chỗ tốt.
Cái tên này lá gan cũng không nhỏ, thật sự đúng là đang gạt người!”
“Thật sự rất muốn đi xem thử hắn là người ra sao, đáng tiếc…”
Cường giả tóc đỏ thở dài, “Không sớm thì muộn chúng ta cũng sẽ có cơ hội! Ngươi và ta tọa trấn ở đây hơn 400 năm, chờ thêm chút nữa, bây giờ chỉ cần vạn giới hỗn loạn, rất nhanh thôi sẽ có cơ hội cho ta và ngươi xuất hiện!”
“Hy vọng vậy! Ta thấy hơi nôn nóng rồi.”
Cường giả tóc bạc lẩm bẩm: “Chúng ta tiến vào di tích này đã gần năm trăm năm, một mực không trở lại Tiên giới, tuy có liên hệ nhưng đúng là hầu như hoàn toàn không biết gì về bên ngoài, chỉ nghe thấy một ít chuyện nhưng đều không biết cụ thể.”
Đúng vậy, đã mấy trăm năm.
Mấy trăm năm trước, lối đi Nhân cảnh mở ra, chư thiên xâm lấn Nhân cảnh.
Đại chiến kéo dài rất nhiều năm, cuối cùng cường giả Nhân tộc cũng đuổi đi được những người kia.
Mà lúc ấy, Nhân cảnh cũng có một số di tích bị các tộc xâm chiếm, cuối cùng đều bị đuổi đi.
Lúc ấy Nhân Tiên liên minh, Tiên tộc cũng tranh thủ chiếm đoạt không ít di tích của Nhân tộc, nơi đây chính là một trong số đó, cực kỳ kín đáo, các di tích khác về sau hoặc là bị Nhân cảnh tự mình tiếp quản hoặc là đã bị các tộc phá hủy.
Nơi này lại ẩn giấu vài vị cường giả Tiên tộc, họ một mực ngủ đông ở trong Nhân cảnh, chưa bao giờ đi ra ngoài.
Họ đang chờ đợi thời cơ, chờ đợi an bài.
Di tích này cũng cực kỳ kín đáo, không phải Hợp Đạo thì chỉ sợ cả đời cũng khó mà phát hiện.
Cường giả tóc đỏ nói: “Còn may Thiên Nguyên khí ở đây vẫn khá nồng đậm, kỳ thật cũng không hề tệ, tốt xấu gì còn có khả năng tự do hành động, dù sao cũng hơn là phải ngủ say trong Tiên trì, những người khác có thể chịu được, ta và ngươi cũng vậy.”
“Ta không phải là không thể chịu đựng, có điều ta cảm thấy quá tịch mịch.
Ngươi không thấy vậy à? Ngủ say thực ra cũng tốt, thời gian như thoi đưa, mà nếu như thanh tỉnh kỳ thật sẽ càng khó chịu hơn. . .
Di tích nho nhỏ này ta đã nhìn không dưới ngàn vạn lần, xem phát ngán rồi!”
Cường giả tóc đỏ khẽ gật đầu, đúng là rất tịch mịch, cũng hết sức nhàm chán.
Y mở miệng an ủi: “Lần này Hoàng cho người liên hệ với chúng ta, Ngọc vương còn tự mình an bài người tới tiếp xúc, thậm chí bảo chúng ta thu nạp vật gánh chịu.
Xem ra cũng sắp đến thời điểm chúng ta hành động rồi, bằng không sẽ không dễ dàng dùng tới chúng ta!”
Dứt lời, y lại cười nói: “Ta đoán Tiên giới và Nhân tộc có lẽ sắp bùng nổ chiến tranh!”
Nếu không phải sắp bùng nổ chiến tranh thì cũng sẽ không phái người tới thông tri vào lúc này.
Nếu muốn hành động, khẳng định đại chiến cũng sắp sửa ập đến.
Cường giả tóc bạc vui vẻ nói: “Không sai, đến lúc đó, Tiên Nhân đại chiến, nếu ngươi và ta có thể giết ra từ phía sau lưng ngăn chặn đường lui của cường giả Nhân tộc, dưới tình huống hai mặt thụ địch, chắc chắn Nhân tộc sẽ bị diệt vong!”
Nói đến đây, cường giả tóc bạc lại nhìn quanh di tích một vòng, đoạn hỏi: “Hỏa vương, ngươi cảm thấy có bao nhiêu người tiềm phục trong di tích giống chúng ta? Ngoại trừ tộc ta, tộc khác cũng có không?”
Cường giả tóc đỏ cũng chính là Hỏa vương, nghe y hỏi vậy bèn đáp: “Ta không biết, khẳng định là không ít! Các tộc rời khỏi Nhân cảnh sao có thể không lưu lại chút chuẩn bị nào! Không nói những cái khác, chỉ riêng Tiên tộc ta, ta phán đoán dạng di tích thế này không ít hơn ba cái.
Các tộc Thần Ma có lẽ cũng tương tự.”
“Thật sự hy vọng đại chiến đến nhanh một chút, chúng ta cùng nhau giết ra ngoài, giết cho Nhân cảnh trở tay không kịp.
Cũng không biết đến lúc nào mới có thể khai chiến?”
“Nhanh thôi!”
Hỏa vương nói: “Mấy vật gánh chịu này Ngọc vương bảo để chúng ta dùng, y sẽ không lấy đi, ngươi đón thêm một hai cái rồi phá hủy cổng truyền tống đi.”
Di tích nơi đây không chỉ có hai vị này mà còn nhiều người khác.
Đương nhiên, hai người bọn họ là Vĩnh Hằng, những người khác thì không phải, có một vài Nhật Nguyệt hoặc Sơn Hải năm đó lưu lại, những năm qua cũng vẫn luôn miệt mài tu luyện, chờ đợi thời cơ.
Tiên tộc và Nhân tộc giao chiến nhiều năm, chín lần triều tịch chi biến trôi qua tự nhiên phải biết Nhân tộc rất khó dây dưa, sao có thể không lưu sẵn lại hậu chiêu.
Năm đó liên minh cũng chỉ là kế tạm thời, khi đó Thiên Cổ vẫn chưa tỉnh, diệt Nhân tộc đối Tiên tộc cũng chẳng có chỗ tốt gì.
Về sau các tộc lui bước, trong lúc này họ đã sớm chiếm cứ một vài di tích trong kẽ hở không gian, các tộc chỉ chủ động nhường ra những di tích mà mọi người đều biết, phá hủy một số di tích dễ bị phát, nhưng mà họ vẫn lén lút chiếm giữ các di tích cực kỳ kín đáo, cơ hồ không người nào hay biết.
Lúc này đây, trong các di tích đó đều đang ẩn giấu rất nhiều người.
Các đại cường tộc có lẽ đều góp mặt.
Những năm qua họ một mực không vận dụng, chính là vì chuẩn bị cho đại chiến, giết ra từ nội bộ Nhân cảnh, bọc đánh đường lui của Nhân tộc, nhất cử tiêu diệt toàn bộ cường giả Nhân tộc!
Chương 2458: Lừa Gạt Là Chuyện Ngươi Tình Ta Nguyện
Tất cả những thứ này, Tô Vũ đều không biết.
Truyền tống đồ qua, ma ma Cục lông nhỏ truyền âm cho hắn: “Cảm giác đột nhiên biến mất, không còn cảm ứng được ấn ký.
Chẳng lẽ truyền ra ngoại giới rồi?”
Ma ma Cục lông nhỏ không còn cảm ứng được!
Tô Vũ cũng hơi ngoài ý muốn, hắn cầm cổng truyền tống trong tay, thứ đồ chơi này thật sự có thể truyền tống ra ngoại giới sao?
Trâu bò như vậy?
Cảm giác không giống lắm!
Hiện tại hắn cũng biết một ít về truyền tống không gian, Hồ Hiển Thánh là cường giả trong phương diện này, Tô Vũ còn từng thấy cổng truyền tống của Hồ Hiển Thánh, khoảng cách truyền tống rất ngắn, dĩ nhiên, lần trước ông bạo phát đã đem người từ Chư Thiên phủ đến tận Đại Hạ phủ.
Nhưng muốn truyền tống đến ngoại giới. . .
Yêu cầu này cực kỳ cao.
Cổng truyền tống trong tay hắn cảm giác không có năng lượng lớn như thế.
Tô Vũ lẩm bẩm: “Truyền đưa ra ngoại giới? Ta cảm thấy độ khó quá lớn, tám chín phần mười vẫn còn ở trong Nhân cảnh.
Trong Nhân cảnh mà ngay cả đại nhân đều không cảm ứng được sao?”
“Không cảm ứng được.”
Ma ma Cục lông nhỏ rất mạnh, nàng chính là quy tắc hóa thân, ấn ký do nàng lưu lại thì dẫu Vĩnh Hằng cửu đoạn cũng phải quan sát tỉ mỉ mới có thể phát hiện, dưới cửu đoạn thì gần như không có khả năng phát hiện.
Hiện tại không cảm ứng được, là bị phá hủy hay là bị lực lượng gì đó ngăn trở?
Địa phương nào có khả năng ngăn cản quy tắc?
Tô Vũ rơi vào trầm tư… là di tích sao?
Di tích có thể ngăn cản quy tắc, đây là điều không thể nghi ngờ, bởi vì ngươi chứng đạo ở trong di tích thì động tính sẽ rất nhỏ, quy tắc đều không phát hiện được ngươi, điều kiện tiên quyết là chỉ có thể chứng đạo một lần, lần thứ hai chứng đạo ở di tích thì mọi thứ đều bị phá hủy.
Đương nhiên, trong mỗi một di tích cũng có quy tắc tồn tại, có thể là quy tắc của chủ nhân di tích.
Nếu ngươi phù hợp với quy tắc ấy, chứng đạo thành công thì thực lực sẽ không yếu, bởi vì quy tắc của chủ nhân ở trong đó sẽ rất nhiều.
Mà những di tích ấy sẽ ngăn cản các quy tắc dò xét và tìm kiếm từ bên ngoài.
Bây giờ muốn ngăn cản quy tắc, trừ phi là loại di tích chưa có người chứng đạo.
Di tích mới thì may ra!
Nếu không phải di tích mới thì những di tích cũ cũng không có cách nào giúp cho người ta ẩn giấu, trừ phi có người lấy được di tích chưa ai chứng đạo rồi dùng như cứ điểm.
Chuyện này làm sao có thể?
Trong lòng Tô Vũ chợt khẽ động.
Nhân cảnh rốt cuộc có bao nhiêu di tích?
Chuyện này hắn thật sự không biết, đại khái cũng không có người nào biết rõ, nếu biết thì sớm đã bị Nhân tộc lợi dụng, cũng không đến mức muốn chứng đạo vô địch lại phải đi tới Chư Thiên chiến trường.
“Không phải là truyền đến di tích rồi chứ?”
Tô Vũ thầm nghĩ, trong di tích muốn xây dựng lối đi truyền tống thì đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.
Nhưng nếu không phải di tích thì không có lý nào ma ma Cục lông nhỏ lại không cảm ứng được.
Thật sự truyền đến ngoại giới rồi sao?
“Được rồi, trước tiên không nghĩ nữa, phí phạm mất một vật gánh chịu, sau này gặp Hồ Hiển Thánh thì nhờ ông ấy xem thử thứ này.”
Tô Vũ hơi tiếc nuối, vốn muốn một mẻ hốt gọn thám tử Tiên tộc nên hắn mới truyền tống vật gánh chịu qua, kết quả thì ngược lại, ma ma Cục lông nhỏ không cảm ứng được!
Mọe nó, quá lãng phí!
Bất quá cũng tốt, Tiên tộc lấy được vật gánh chịu rồi thì hẳn sẽ yên tâm nhỉ?
“Di tích. . .”
“Hay là ngoại giới?”
Việc này Tô Vũ khó mà xác định, nếu là di tích, vậy đại biểu là một di tích mới chưa ai chứng đạo, có lẽ hắn còn có thể có vài thu hoạch ngoài ý muốn.
Cứ tìm người xem thử liền biết!
Hắn có một ít lĩnh ngộ đối với không gian nhất đạo, thế nhưng không tính là cực kỳ am hiểu, cũng không hiểu rõ về cổng truyền tống, có lẽ Hồ Hiển Thánh sẽ rất thích vật này!
Tô Vũ tiếp tục giao dịch với mọi người, có thể lừa gạt được ai thì hay kẻ đó.
Lừa gạt về tay xong mà bọn họ muốn đòi lại cũng không đơn giản gì, tiền hàng hai bên thoả thuận xong, hắn sẽ không trả hàng.
Trắng trợn cướp đoạt là hành vi không tốt.
Lừa gạt thì đó là ngươi tình ta nguyện.
Mà Tô Vũ cũng không truyền tống vật gánh chịu đi qua nữa, hồi lâu sau hắn suy nghĩ một chút lại để cho ma ma Cục lông nhỏ hạ lạc ấn, truyền một thanh Thiên binh qua.
Đây là binh khí do Thiên Đúc vương và Triệu Thiên Binh hợp lại chế tạo, mới ra lò không lâu.
Thiên binh không có uy hiếp lớn, sau này hắn sẽ hỏi Thiên Đúc vương, có lẽ ông ấy đã lưu lại ám thủ gì đó cũng không nhất định.
Lần này vẫn giống như lần trước, truyền tống xong lại như đá chìm đáy biển!
Ma ma Cục lông nhỏ vẫn không cảm ứng được rốt cuộc đồ đã đi đâu!
Tô Vũ không khỏi hơi bất ngờ, Hợp Đạo mà cũng không có cách nào phát hiện ra ấn ký của mình?
Muốn chứng minh ở đâu thì cũng rất đơn giản, hắn chỉ cần mang ma ma Cục lông nhỏ tới Chư Thiên chiến trường dạo một vòng, nếu cũng không cảm ứng được vậy tám chín phần mười là ở trong di tích Nhân cảnh.
“Chẳng lẽ Nhân tộc còn có di tích mới bị Tiên tộc phát hiện rồi chiếm cứ?”
Tô Vũ còn chưa nghĩ tới mấy trăm năm trước, hắn chỉ nghĩ là có di tích mới xuất hiện rồi bị thám tử Tiên tộc tìm ra.
Mấy trăm năm trước… Tô Vũ cảm thấy khi đó mấy vị Đại Tần vương đã đuổi người đi hết rồi.
Dù sao đã qua nhiều năm như vậy!
Mặc kệ thế nào, nếu Nhân cảnh xuất hiện di tích mới thì đó cũng là chuyện tốt, trong di tích không nói những cái khác, chắc chắn có vật gánh chịu, còn có thể khiến người ta an tâm chứng đạo, quả thật là một nơi tốt.
Không phải Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu gia còn chưa chứng đạo sao?
Nếu thật sự có di tích mới, hai vị này đi chứng đạo thành ra lại là lựa chọn tốt, mặc dù chỉ một người có thể chứng đạo thì cũng đủ lắm rồi.
Tô Vũ tiếp tục giao dịch, bán đại khái 17 – 18 cánh Cửu Diệp Thiên Liên, sau đó hắn không bán nữa!
Bán nhiều sẽ dễ dàng bị lộ tẩy!
17 – 18 cánh, cũng đủ cho Tô Vũ đổi lấy 20 vật gánh chịu.
Hắn đã gửi cho thám tử Tiên giới một khối, sau đó lại truyền tống một thanh Thiên binh của chính mình, Tô Vũ tính toán một thoáng, xem như hắn vẫn kiếm rất nhiều.
Vạn tộc quả nhiên đều có tiền!
Dù là tiểu tộc, gom đi góp lại cũng có thể gom đủ một món vật gánh chịu.
Về phần cổng truyền tống của Tiên tộc, Tô Vũ vốn đang định thử truyền tống thêm đồ vật gì đó qua, kết quả, không biết có phải bên kia phát hiện ra cái gì không mà khi Tô Vũ định truyền đồ đi thì phát hiện không thể thực hiện được.
Hành vi này khiến Tô Vũ rất ngạc nhiên, đây là tự phá hủy cổng truyền tống sao?
Cổ quái!
Sợ bị ta phát hiện hay cảm thấy một vật gánh chịu và một thanh Thiên binh như vậy là đủ rồi?
Tô Vũ nghĩ mãi mà không ra, cuối cùng hắn quyết định chờ ngày mai gặp Hồ Hiển Thánh sẽ nhờ ông xem thử, có lẽ còn có chút thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng.
Chương 2459: Không Khí Náo Nhiệt
Mà giờ khắc này, sắc trời cũng sáng lên.
Tô Vũ nhanh chóng đi tới học phủ, nhờ có Tiểu Chu vương gia tốc và các vị Đại Minh vương miệt mài chăm chỉ, đến lúc này, Vạn Môn tháp đã sắp chế tạo thành công.
Tiểu Chu vương lộ ra bộ dáng yếu ớt, vài vị vô địch đều trưng vẻ mặt tái nhợt, hư nhuyễn.
Đại Chu vương nhìn Tô Vũ, cười nói: “Sắp thành công rồi, còn thiếu mấy cái cửa nữa!”
Thành công, ông sẽ dẫn người đi ngay.
Tô Vũ hiểu rõ, gật đầu rồi truyền âm nói: “Bệ hạ, Nhân cảnh còn di tích mới chưa phát hiện ra không?”
“Ngươi nói là Nam Nguyên hả?”
“Không phải, ý ta hỏi là Nhân cảnh còn có di tích khác không?”
“Cái này khó mà nói, có lẽ có đấy, ngươi muốn tìm di tích à?”
“Không phải cái này, ta cảm thấy khả năng cao Tiên tộc nắm giữ một cái di tích mới.”
Đại Chu vương như có điều suy nghĩ, hồi lâu sau ông mới nói: “Cũng có khả năng không phải, có thể là nắm giữ từ lâu rồi, trước kia ta đã điều tra nhưng không tra được, cũng không dễ tra! Năm đó Nhân Tiên liên minh, Nhân tộc ỷ vào Tiên tộc, thậm chí chủ động nhường ra một chút di tích, sau này Tiên tộc rút đi. . .
Chúng có giữ lại hay không thì không rõ, chúng ta điều tra nhưng một mực không thể tra được, việc này chỉ có thể tạm gác lại.
Nếu ngươi có phát hiện gì thì có thể kịp thời nói cho ta biết.”
Nắm giữ từ xưa ư?
Tô Vũ suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu, “Ta biết rồi, có tin tức, ta sẽ báo cho ngài!”
Hai người vừa nói xong, Đại Minh vương quát khẽ một tiếng, sau một khắc, một tòa tháp cao do vạn môn tạo thành cấp tốc hiện ra, sau đó cấp tốc thu nhỏ!
Đại Minh vương gầm lên, Vạn Môn tháp chính thức thành hình!
Trong hư không, lôi kiếp hiện ra!
Đây là quy tắc trừng phạt!
Vạn Môn tháp không được ban thưởng, chẳng biết có phải là bởi vì thứ này không phải đại trận thiện lương hay không.
Bất quá lôi kiếp không lớn, Tô Vũ còn định nhúng tay, Đại Minh vương đã dễ dàng đánh tan đám sấm sét kia.
Sau một khắc, Vạn Môn tháp bay tới hướng Tô Vũ.
Mà bên kia, sắc mặt mấy vị vô địch đúc trận đều hết sức ảm đạm, đại trận này đã tiêu hao rất nhiều năng lượng của bọn họ.
Đại Minh vương thở gấp, “Tên nhóc nhà ngươi yêu cầu quá cao, nếu là đại trận thông thường thì đã sớm rèn đúc thành công.
Lần này mà ngươi hà tiện là không được nhé!”
Tô Vũ vui vẻ đáp: “Đa tạ chư vị, chờ thọ yến của cha ta kết thúc, ta sẽ thanh toán bảo vật trước đó đã đáp ứng, hơn nữa còn là gấp bội! Hiện tại ta phải vội vàng đi tham gia thọ yến cái đã.”
Ở bên cạnh, Đại Chu vương im lặng.
Cái tên này định quỵt nợ đây mà!
Cũng không tính là quỵt nợ, đại khái hắn đang nghĩ chờ chết đi vị nào thì bớt đi người ấy, có thể tiết kiệm một chút.
Đúng là thật sự có thể bớt!
Đại Minh vương không biết chuyện, đương nhiên cũng không nghĩ nhiều, thọ yến diễn ra ngay hôm nay, cũng không cần chờ bao lâu nữa!
Mà Đại Chu vương thì lười vạch trần tư tâm của Tô Vũ, chỉ nói: “Các vị đã tiêu hao không ít, tìm một chỗ nghỉ ngơi khôi phục đi!”
Nam Nguyên.
Tô Vũ không đợi mấy vị Đại Chu vương nữa, bọn họ sẽ tự đến sau, còn chuyện sẽ có bao nhiêu chân nhân tới thì rất khó mà nói.
Đại Chu vương bảo y sẽ không mang đi quá nhiều người.
Nam Nguyên mới xây không khác nhiều lắm so với trước kia, thế nhưng hết thảy kiến trúc đều là mới.
Giờ phút này, phần lớn người gốc Nam Nguyên vẫn chưa chuyển về.
Bất quá ngoài thành cũng có người Nam Nguyên tụ tập, hôm nay là đại thọ 50 của Tô Long… Khiến người ta nghe thấy mà không khỏi chép miệng ‘Đúng là phụ bằng tử quý’ (Cha đạt được vinh hiển nhờ con).
Không khí vẫn tính là náo nhiệt!
Nam Nguyên cũng giăng đèn kết hoa khắp chốn!
Bất quá người bình thường không nhiều, mà lại có thêm không ít binh sĩ ở cửa thành nghênh đón khách khứa.
Khách khứa rất nhiều!
Cường giả vạn tộc đã tới, nếu không tham gia thọ yến thì thật sự rất khó ăn nói.
Mà cường giả 36 phủ cũng có mặt đông đủ, có kẻ dĩ nhiên không quá tình nguyện, có kẻ thì chẳng để tâm, nhưng chung quy đều dồn dập hội tụ về Nam Nguyên.
Hôm nay Tô Vũ sẽ lên ngôi, đảm nhiệm vị trí chủ nhân Thánh Địa của Nhân tộc.
Tô Vũ đã vào thành!
Ngoài thành.
Rất đông cường giả hội tụ, nhưng họ cũng không vội vã đi vào.
Vị trưởng lão bên cạnh Phù Thổ Linh cũng tới, giờ phút này ông mang theo một chút thấp thỏm, truyền âm hỏi: “Phù Thổ Linh, ngươi nói xem hôm nay Tô Vũ trèo lên đỉnh Thánh Địa, Tiên Ma Thần Long có đến ngăn cản không?”
“Không đâu!”
Đây là phán đoán của Phù Thổ Linh, gã giải thích: “Bây giờ xuống tay với Tô Vũ sẽ không có ý nghĩa gì quá lớn! Các tộc chưa bố trí ổn thỏa ở Tử Linh giới vực, hiện tại làm loạn, giết không được Tô Vũ, lại còn dễ dàng bại lộ át chủ bài của vạn tộc, không hề có lời!”
Đây là suy đoán của gã, gã cảm giác vấn đề sẽ không lớn.
Trên thực tế, người thông minh đều nghĩ như vậy.
Hiện tại, vạn tộc sẽ không ra tay với Tô Vũ.
Bao gồm cả đại tộc như Tiên Ma, lúc này họ cũng chỉ đi xem náo nhiệt, không hề nghĩ đến chuyện ra tay với Nhân tộc hay Tô Vũ.
Hiện tại mà ra tay quả thực là không có ý nghĩa gì hết, cũng giết không được Tô Vũ bởi vì hắn có đường lui.
Cho nên, Thần Ma Tiên Long kỳ thật đều cử sứ giả tới chúc mừng. . .
Nói là chúc mừng nhưng thực tế là đến xem náo nhiệt, xem xét tình huống.
Tất cả mọi người không nghĩ sẽ làm gì Tô Vũ trong hôm nay.
Nếu như Nhân tộc xảy ra tranh chấp nội bộ thì đó mới là điều thú vị.
Nơi xa.
Ma Đa Na suy nghĩ một chút, cũng dặn dò cường giả Ma tộc bên cạnh: “Hôm nay không nên gây chuyện, trêu chọc Tô Vũ bây giờ không có bất kỳ ý nghĩa nào!”
Bên cạnh gã, một tôn cường gia chuẩn vô địch khẽ gật đầu.
Quả thực hôm nay gây rối thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Cho nên trừ khi Nhân tộc tự tranh chấp nội bộ, bằng không thì sẽ không có vấn đề gì lớn, hoặc là Tô Vũ nhàn rỗi muốn tìm chút chuyện làm, nếu không thì lần thọ yến này chỉ là xem Tô Vũ thu thập ba mươi sáu phủ như thế nào.
Một bên khác.
Chiến Vô Song cũng dặn dò người bên cạnh giống như thế, vẻ mặt y hơi trắng bệch, y vẫn còn bị Tô Vũ bố trí cấm chế, lần này tới đây cũng là vì để giải trừ cấm chế, mấy ngày nay Tô Vũ không gặp y, xem ra còn phải tìm cơ hội gặp Tô Vũ một lần mới được.
Thần Ma Tiên Long. . .
Từng đại tộc đều không định gây phiền toái cho Tô Vũ vào hôm nay, một mặt là do bản thân Tô Vũ rất mạnh, một mặt khác đây là ở nội bộ Nhân cảnh, mấy vị Đại Chu vương đều có mặt, ba mươi lăm vị trấn thủ và cả Đại Tần vương cũng đang ngó chừng.
Giờ phút này mà xuống tay với Tô Vũ, dù cho hắn không địch lại thì cũng có thể mở ra lối đi Tử Linh rời đi.
Dù muốn đối phó hắn thì cũng sẽ không chọn Nhân cảnh, không chọn thời điểm hiện tại.
Cho nên đại tộc hay tiểu tộc đều như nhau, thấy đám Ma Đa Na đều an ổn có mặt thì không ai cảm thấy hôm nay sẽ có phiền toái gì lớn.
Chương 2460: Đều Là Do Ngài Dạy Hư Ta!
Người ngoài đều cảm thấy không có phiền toái, Nhân tộc cũng là như thế.
Ngoài thành.
Hạ Hổ Vưu bây giờ cũng xem như nhân tài kiệt xuất trong thế hệ thanh niên, hiện tại cậu là Phủ chủ, địa vị cực kỳ cao.
Nơi đây lại là địa bàn của Đại Hạ phủ, Hạ Hổ Vưu liền tỏ vẻ cực kỳ tiêu sái.
Bên người cậu bao quanh một đám hậu duệ của vô địch, lúc bấy giờ, Hạ Hổ Vưu mỉm cười nói: “Đừng lo lắng, Nam Nguyên vừa trùng kiến xong, hoàn cảnh không tệ, chủ yếu là nơi này còn có di tích, chờ thọ yến của phụ thân Tô huynh kết thúc, ta mang mọi người vào di tích chơi đùa, Thiên Nguyên khí trong đó nồng đậm lắm.”
Nói đến di tích, không ít người biến hóa sắc mặt.
Lúc trước cũng bởi vì di tích mà đã chết một nhóm người!
Cũng bởi vì di tích Nam Nguyên nên mới dẫn đến hai đại Thánh Địa bị hủy.
Có bậc cha chú của một số người ở đây đã bị giết trong di tích.
Di tích Nam Nguyên!
Đến bây giờ, hầu hết mọi người vẫn luôn chắc chắn di tích ấy là thật.
Đương nhiên, có một số người cảm thấy nó là giả, nhưng không có chứng cứ gì, bởi vì di tích kia quá vững chắc, Tô Vũ đã dung nhập một khối vật gánh chịu vào, lại còn do Vạn Thiên Thánh tự tay chế tạo, người bình thường xác thực vô pháp phân rõ thật giả.
Thật thật giả giả, hiện tại rất nhiều người đều không thể phân rõ được nữa rồi.
Bên cạnh Hạ Hổ Vưu, Tần Phóng cũng có mặt, bất quá Tần Phóng không thèm để ý đến Hạ Hổ Vưu, mà là nhìn về phía Ngô Kỳ và Hoàng Đằng, trò chuyện: “Hai vị cảm thấy hôm nay sẽ có biến cố gì không?”
Hoàng Đằng vẫn mặc áo gai vải thô như trước, một đầu tóc ngắn nhìn cứ như là lão nông, nghe vậy liền đáp: “Có thể có biến cố gì chứ? Các đại phủ chúng ta sẽ không tự quấy rối, hôm nay vạn tộc cũng không dám làm loạn, ngươi cho rằng vị Tô thành chủ kia dễ trêu chọc lắm à?”
Hôm nay, mọi người đều nhất trí cảm thấy sẽ chẳng có chuyện gì.
Tần Phóng cũng gật đầu, cảm khái: “Nam Nguyên quả là nơi tốt! Hôm nay Tô gia cũng xem như phong quang vô hạn, dù là Tần gia chúng ta thì cũng không có phong quang cỡ này đâu.
Sinh nhật 50 tuổi, vạn tộc đều tới mừng!”
Quả thực hết sức phong quang, phong quang đến cực hạn.
Bên cạnh có người chợt cười lạnh một tiếng, mở miệng nói: “Thịnh cực tất suy! Tô Vũ quá mức ương ngạnh, cưỡng ép ba mươi sáu phủ chúc thọ cho phụ thân hắn.
Phụ thân hắn mới bao nhiêu tuổi, vậy mà cũng không sợ tổn thọ!”
Lời này vừa nói ra, Hạ Hổ Vưu nghiêng đầu nhìn về phía người kia, thản nhiên nói: “Thương Thiên Kiều, ngươi vẫn nên im miệng đi! Ở trước mặt chúng ta nói vài lời thì không sao, chúng ta chẳng thèm so đo, ai cũng biết ngươi trẻ tuổi, đầu óc không dùng được! Nhưng nếu ngươi dám nói vậy ở trong Nam Nguyên thành, chỉ e Thương gia không gánh nổi ngươi đâu!”
Thương Thiên Kiều lạnh lùng phản bác: “Ta nói không đúng sao? Phụ thân hắn mới bao nhiêu tuổi? Phủ chủ các đại phủ lại bao nhiêu tuổi? Có vị Nhật Nguyệt nào không trên trăm tuổi đâu, hiện tại, các đại phủ đều tới chúc thọ cho phụ thân hắn…”
“Thiên Kiều!”
Đan Hùng vội quát một tiếng, ngăn lời nàng định nói.
Hiện tại đã không còn giống ngày xưa!
Có mấy lời truyền đi, Thương gia coi chừng không thể giữ được mạng cho Thương Thiên Kiều.
Ngay cả Đại Thương vương, hiện tại ông ấy cũng dám xé mặt với Tô Vũ sao?
Thương Thiên Kiều không muốn để ý tới đám Hạ Hổ Vưu, bất quá Đan Hùng đã lên tiếng khiến nàng không dám nói thêm gì nữa.
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Đan Hùng, quản nàng chặt vào, nếu ở trong thành nàng lại nói ra cái gì, chúng ta chẳng để tâm đâu, dù sao đều là thế giao, nhưng lỡ truyền đến tai Tô huynh thì sẽ rất khó coi!”
Đan Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt vội ngăn trở Thương Thiên Kiều còn muốn nổi giận.
Có mấy lời bây giờ không thể tùy ý nói ra.
Đám người Tần Phóng căn bản không thèm để ý tới nàng.
Không thuộc cùng một đẳng cấp!
Trong nhóm người này, cũng chỉ có Đan Hùng là thực lực không yếu, thế nhưng thân phận Đan Hùng không cao, kỳ thật cũng không tính thấp, chung quy vẫn còn cao hơn Hoàng Đằng chút ít, bất quá Hoàng Đằng tùy tính, Đan Hùng lại có chút trầm lặng, Tần Phóng cũng không thèm để ý đến đối phương.
Tần Phóng nói lảng sang chuyện khác: “Ngô Kỳ, nghe nói muội muội ngươi gần đây đang nghiên cứu gì đó cùng với Bạch Phong, mấy ngày nay cũng không thấy người đâu, có kết quả nghiên cứu gì có thể trợ giúp chúng ta không?”
“Không biết, ta không hỏi.”
Ngô Kỳ tùy ý trả lời, nàng nhìn về phía Ma Đa Na xa xa, ánh mắt giá lạnh, Hoàng Đằng ở bên thấy thế bèn lắc đầu nhắc nhở: “Đừng trêu chọc gã, lần này thấy tên cháu trai kia đến làm ta cũng có chút tim đập nhanh! Thực lực của gã chỉ sợ lại tiến bộ lớn, ta cảm thấy khả năng đã sắp bước vào Nhật Nguyệt! Ta nghĩ khi cái tên này thật sự tiến vào Nhật Nguyệt thì thực lực có thể sánh với chuẩn vô địch.”
Tần Phóng cũng thổn thức một tiếng: “Không sai, Ma Đa Na dẫn trước chúng ta nhiều lắm, ta cũng cảm nhận được gã đại khái sắp vào Nhật Nguyệt! Khả năng lại có cơ duyên rồi, một khi tiến vào Nhật Nguyệt. . .”
Bây giờ, người trên Thiên bảng cũng dần dần kéo ra khoảng cách.
Ma Đa Na mạnh nhất, Huyền Vô Cực đã bị giết, Chiến Vô Song xem như tàn phế, các cường giả trên Thiên bảng khác đã bị Tô Vũ giết mấy người, dẫn đến việc Thiên bảng trước và sau có khoảng cách thật lớn.
Bọn hắn nhàn rỗi vui vẻ đứng trò chuyện với nhau.
Hôm nay không có việc gì!
Tần Phóng thậm chí còn nói đùa: “Đáng tiếc, ta hy vọng hôm nay xảy ra chút chuyện mới tốt, nhiều người gây ra nhiều náo nhiệt, tốt nhất có thêm mấy tên vô địch vạn tộc tới đây, hôm nay cường giả vô số, giết mấy tên vô địch trợ hứng!”
“. . .”
Một đám người không nói gì mà nhìn hắn, ngươi nhàn nên phát rồ rồi à?
Gia hỏa nhàm chán!
Hoàng Đằng vỗ vai hắn, “Ngươi rảnh rỗi sinh nông nỗi đúng không, ít mở miệng quạ đen ra đi, hiện tại thái bình một ngày thì tính một ngày, nhất định cứ phải tìm phiền toái làm gì?”
Còn đòi vô địch tới để giết trợ hứng!
Cái tên này luôn là miệng quạ đen.
Vô địch vạn tộc lại không ngốc, đang êm đẹp tới đây tìm Tô Vũ làm gì?
Nghĩ cái gì thế!
Tần Phóng thực sự là miệng quạ đen.
Tần Trấn cha hắn cũng không kém bao nhiêu.
Hôm nay Nam Nguyên thiết đãi thọ yến ở phủ thành chủ mới xây, nơi này rộng rãi, to lớn, có đầy đủ không gian để tổ chức.
Giờ phút này, Tần Trấn đang ở ngay bên cạnh Tô Vũ, y cười ha hả nói: “Tô Vũ, hôm nay xem ra khá là nhàm chán, ta thật sự muốn giết vài người trợ hứng, giết tiểu tiên nữ là tốt nhất!”
Tô Vũ thầm mắng y là đồ biến thái!
Suốt ngày ngài chỉ biết lây nhiễm tư tưởng đó vào đầu ta, làm hại ta gặp tiên nữ Tiên tộc liền muốn giết, đều là do ngài ảnh hưởng.
Từ rất lâu trước đó, vừa gặp mặt y liền rủ rê mình mau đi giết tiên nữ. . .
Đúng là không phải con người!
Tiểu tiên nữ đẹp như thế mà ngài cũng hạ thủ được?
Bất quá, nhàm chán ư? Cũng chưa chắc…
Một khi lão Chu lộ ra, Nhân cảnh không có vô địch trấn thủ, thực lực mỏng manh, Nhân tộc lại trấn giữ Thiên Uyên giới, có lẽ vạn tộc sẽ đến vây công Nhân tộc, thậm chí muốn nhân cơ hội này đánh vỡ Nhân cảnh.
Dĩ nhiên, khả năng cũng sẽ xuống tay với Tô Vũ.
Tần Trấn nói hôm nay an tĩnh. . . chưa chắc đâu.
Hi vọng đến lúc đó ngài đừng khóc!
Tần Trấn lại nói: “Không biết tên Hạ Long Võ kia chạy đi đâu rồi, trước đó còn thấy bóng dáng, hiện tại chẳng thấy đâu nữa. . .”
Đại Chu vương nói lần này y mang người đi không nhiều, Hạ Long Võ lại là một trong số đó.
Họ không tính Tần Trấn vào, đại khái là do Tần Trấn quá yếu nên bị ghét bỏ.
Hiện tại, Hạ Long Võ biến mất, khả năng đã đi rồi.
Tô Vũ cười nói: “Ngài ấy là Phủ chủ Đại Hạ phủ, lần này vô địch nhiều như vậy, phủ thành còn có nhiều vị vô địch đến dự, đương nhiên là ngài ấy phải nhìn chằm chằm rồi.”
“Cũng đúng ha!”
Tần Trấn nói xong bèn vẫy tay gọi Hạ Hầu gia: “Hạ Tiểu Nhị, tới tâm sự tí nào, những chuyện nhỏ nhặt kia giao cho người khác làm, ngươi xen vào làm gì!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thiếu Niên Ca Hành [Dịch] Thiếu Niên Ca Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thieu-Nien-Ca-Hanh-dich.jpg)







