[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 493 : Cổng Truyền Tống Trong Cự Ly Ngắn (c2461-c2465)
❮ sautiếp ❯Chương 2461: Cổng Truyền Tống Trong Cự Ly Ngắn
Nơi xa, nghe thấy Tần Trấn gọi tên mình, vẻ mặt Hạ Hầu gia cực kỳ không dễ nhìn, có điều rất nhanh y lại khôi phục như thường, cười ha hả đi tới, “Tần phủ chủ, Tần Hạo đâu rồi? Đã lâu không thấy, y tấn cấp chuẩn vô địch chưa?”
Lời này. . . cực kỳ đâm tâm.
Tần Hạo là lão nhị của Tần gia, lão nhị Chu gia là chuẩn vô địch có thể giết được vô địch.
Lão nhị Hạ gia cũng là chuẩn vô địch, đã từng giết chuẩn vô địch.
Ấy vậy mà lão nhị của Tần gia mới chỉ là Nhật Nguyệt bát trọng, thật sự là Nhật Nguyệt bát trọng chứ không hề giả dối, gần đây y còn đang bế quan đột phá Nhật Nguyệt cửu trọng.
Tần Trấn nghe xong lời này, hậm hực đáp: “Tần gia ta không có tâm địa gian giảo như các ngươi, Tần Hạo đang bế quan, rất mau thôi cũng sẽ là Nhật Nguyệt cửu trọng!”
“Vậy thì chúc mừng!”
Hạ Hầu gia cười ha hả: “Hạ gia chỉ có ta là tư chất quá kém, không giống đại chất tử của ta, đều đã đột phá vô địch rồi, lại còn là Vĩnh Hằng tứ đoạn có thể chiến ngũ đoạn.
Ta không so được với đại chất tử vô địch nhà ta!”
Lời này khiến Tần Trấn càng thêm không vui.
Ngươi mắng ai đấy?
Đại chất tử của ngươi… Cứ nói rõ là Hạ Long Võ được rồi, nhất định phải mang thêm danh đại chất tử làm gì?
Tần Trấn hơi hối hận vì đã gọi y qua, chẳng phải ta chỉ hô một tiếng Hạ Tiểu Nhị thôi hả?
Cha ngươi đặt mà!
Có phải do ta đặt đâu!
Ngươi nhìn cha ta xem, Tần Trấn, Tần Hạo, đặt tên thật là tốt, cha ngươi không đáng tin cậy thì có thể trách ai?
Tô Vũ ở bên cạnh cười rất vui vẻ.
Tần Trấn muốn động mồm mép thì sao có thể đấu qua được Hạ Hầu gia.
Nếu nói vị nào có thể đấu lại Hạ Hầu gia thì cũng chỉ mỗi mình Chu Thiên Đạo tiếp chiêu được.
Chu Thiên Đạo rất ít ăn thua thiệt, đấu võ mồm với Hạ Hầu gia hơn phân nửa có thể thắng.
Nhắc tới ông, ông liền đến.
Nơi xa, Chu Thiên Đạo khoan thai đi tới, gương mặt cực kỳ tiêu sái, “Các vị đều ở chỗ này à? Tìm một vòng không thấy người, ta còn tưởng rằng các vị đi đâu hưởng lạc rồi!”
Hạ Hầu gia thấy ông thì khẽ cười, không đấu với Tần Trấn nữa, đại địch của y chính là lão nhị Chu gia, Tần Trấn là cái đồ không đáng để mắt.
Lão nhị Chu gia rất khó dây dưa!
Chu Thiên Đạo mới không thèm để ý, ông đáp xuống đất, lắc lắc tay với Tô Vũ, “Tô Vũ, không, về sau phải gọi là Thánh Chủ! Sau thọ yến của phụ thân, ngươi sẽ lưu lại Nhân cảnh mấy ngày chứ? Muốn về Đại Minh phủ thăm một chút không? Dù sao ngươi cũng là Các lão của Đại Minh phủ, sở nghiên cứu Nguyên Thần của ngươi còn đang mở kia kìa!”
Nghe vậy, Tô Vũ liền đáp: “Cũng phải! Có rảnh ta sẽ đến xem một chuyến, mấy vị Văn lão đều khỏe phải không?”
“Vẫn được, chỉ là thiếu Thiên Nguyên khí thôi, ngươi tài trợ một ít được không? Lớn tuổi rồi cũng không dễ tu luyện.”
“Đó là việc nên làm mà!”
Tô Vũ lại hỏi thăm: “Hồ viện trưởng tới chưa?”
“Tới rồi, ngươi muốn tìm hắn à?”
Chu Thiên Đạo cười tươi: “Tên kia gần đây không nguyện ý ra ngoài, vẫn là do ta lôi kéo mãi mới chịu đi đó, dạo này hắn đang mê mẩn nghiên cứu xuyên qua không gian.
Không gian nhất đạo không dễ đi, cái tên này sau khi tấn cấp Nhật Nguyệt thì chẳng ngại gì nữa, hiện tại cũng mặc kệ việc tu luyện.”
Thiên phú của Hồ Hiển Thánh kỳ thật không tệ, thần văn đạo cũng mạnh, nhưng mà ông không chuyên tâm tu luyện, phần lớn thời gian của ông đều dành cho nghiên cứu, nhất là không gian nhất đạo, đạo này vốn cực kỳ khó theo!
Cho nên, từ khi tấn cấp Nhật Nguyệt, vị này có tiền, có tài nguyên, lại bắt đầu đâm đầu vào nghiên cứu giống như lúc trước, hao phí vô số tài nguyên.
Khi Tô Vũ vừa rời khỏi Đại Minh phủ, vị này thiếu chút đã bán luôn đa thần văn học viện.
Đại Minh phủ vẫn coi như cởi mở, cũng để mặc cho ông bán.
Đổi thành các đại phủ khác thì chắc chắn ông đã bị đánh chết.
Tô Vũ phì cười, nói giúp Hồ Hiển Thánh: “Không gian nhất đạo bác đại tinh thâm! Đạo này mà có thể đi đến cực hạn, ta cảm thấy tiền đồ của Hồ viện trưởng sẽ vô hạn, không thể không nói, đa thần văn nhất hệ ở phương diện này rất lợi hại!”
Hồ Hiển Thánh chuyên tâm theo không gian nhất đạo nhiều năm, lần trước e là cũng có chút thu hoạch.
Khi Không Không chứng đạo, Tô Vũ thấy ông vẫn một mực quan sát, có vẻ đã lĩnh ngộ, bây giờ hẳn là cũng có thu hoạch lớn.
Nếu đạt tới cấp độ của Không Không thì ông sẽ trở thành nhân vật lớn trên bảng Chứng Đạo.
Đáng tiếc, lão Hồ không thèm để ý đến chuyện tu luyện.
Tỉ mỉ nghĩ lại, Tô Vũ cũng bật cười, thần văn đạo và thân thể đạo vẫn rất khác biệt, chủ yếu phải xem lĩnh ngộ.
Có lẽ không cần biết tu luyện thế nào, thần văn mạnh mẽ, không gian nhất đạo cường hóa tới đỉnh phong thì một bước lên mây cũng không chừng.
Tô Vũ vừa mới thu hoạch được một cổng truyền tống nhưng có vẻ đã bị phế bỏ, hắn đang muốn tìm Hồ Hiển Thánh để hỏi đây.
Nghe thấy Hồ Hiển Thánh đã tới, Tô Vũ cười nói: “Phủ chủ, ta muốn tìm ông ấy, có chút đồ ta muốn nhờ ông ấy xem qua.”
“Không biết đi đâu rồi nữa!”
Chu Thiên Đạo nhìn chung quanh một lần, hô: “Lão Hồ, ngươi ở đâu?”
Ngay cả ông cũng không cảm ứng được đối phương ở chỗ nào.
Gọi một hồi, không gian hơi hơi gợn sóng, Hồ Hiển Thánh cười ha hả đi ra từ trong không gian, nhìn về phía Tô Vũ, cười hỏi: “Tô thánh chủ, thần văn không gian lần trước lĩnh ngộ thế nào rồi?”
Tô Vũ đáp: “Cũng không tệ, viện trưởng, ta thấy thần văn đạo của ngài càng ngày càng thêm tinh thông!”
“Bình thường thôi, còn chưa bằng Không Không, không gian thú nhất tộc được trời ưu ái, đó mới là điều lợi hại!”
Dứt lời, ông lại nói: “Còn nữa, lực lượng xuyên qua không gian của Đại Chu vương bệ hạ cũng cực kỳ cường hãn, so với bọn họ thì ta vẫn kém xa!”
Hồ Hiển Thánh cảm khái vạn phần: “Từ Nhân cảnh, trong nháy mắt mang theo hơn mười vị vô địch xuyên đến Long giới, chỉ một điểm này, ta tốn mấy trăm năm cũng chưa đuổi kịp! Đại Chu vương bệ hạ được tôn vinh là thần văn đệ nhất nhân, trước kia ta không phục, hiện tại thì phục rồi! Đại Minh vương bệ hạ xem ra cũng không bằng được!”
Chu Thiên Đạo không khỏi vỗ đầu đối phương, “Lão gia hỏa nhà ông ăn cơm Chu gia mà phút chốc liền đầu hàng địch, thế mà nghe được à?”
Hồ Hiển Thánh cười xòa, “Ăn ngay nói thật thôi, Phủ chủ chớ suy nghĩ nhiều! Bất quá nói đi cũng phải nói lại, mặc dù đều là không gian nhất đạo nhưng mọi người lại có khác biệt! Không Không am hiểu cá nhân xuyên qua trong vô thanh vô tức.
Đại Chu vương am hiểu xác định vị trí truyền tống, năng lực kháng cự áp lực rất mạnh, mà ta ưa thích quá trình xuyên qua, làm vững chắc không gian xuyên việt. . .”
Tô Vũ xua tay, “Viện trưởng cũng đừng nói những thứ khó hiểu này với chúng ta.
Ta có một vật muốn ngài xem một chút đây.”
“Quyển sách của ngươi hả? Lại muốn cắt chém không gian à?”
“Tạm thời không vội!”
Tô Vũ không nói gì, hắn lấy ra cổng truyền tống.
Hồ Hiển Thánh xem xét, cầm vào tay quan sát tỉ mỉ, rất nhanh bèn nói: “Thủ pháp của Tiên tộc! Cổng truyền tống trong cự ly ngắn. . .”
“Cự ly ngắn sao?”
Tô Vũ nhíu mày, Hồ Hiển Thánh gật đầu, “Cự ly ngắn, không hơn 3000 dặm, khoảng cách truyền tống như thế ở trong mắt của ta đều là cự ly ngắn, khoảng cách dài thì phải như Đại Chu vương, truyền tống đến Long giới trong nháy mắt, cự ly hơn hai vạn dặm! Vạn dặm trở lên mới có thể xem như khoảng cách truyền tống dài.”
Chương 2462: Định Vị Truyền Tống
Hồ Hiển Thánh cầm lấy cổng truyền tống nghiên cứu một hồi, “Kỹ thuật thứ này vẫn rất được, thế nhưng cực hạn quá lớn! Thứ nhất, khoảng cách truyền tống ngắn! Thứ hai, truyền tống vật nhỏ thì ổn, vật lớn là không được! Thứ ba, chỉ truyền tống được đồ có cường độ cao, chất liệu kém một chút, trong nháy mắt sẽ vỡ nát! Thứ tư. . .”
Ông nói ra rất nhiều điều.
Mà Tô Vũ chỉ để ý một chuyện, cự ly ngắn, nhiều nhất không quá ba ngàn dặm!
Tô Vũ hỏi: “Có thể qua lại giới bích không?”
“Tuyệt đối không thể!”
Hồ Hiển Thánh lắc đầu, “Làm sao có thể! Giới bích vô cùng kiên cố, vô địch đều không đánh tan được, hi vọng dùng thứ này để xuyên thấu giới bích? Cứ nằm mơ đi!”
Tô Vũ đã hiểu rõ!
Thật sự có di tích, Tiên tộc gia hỏa đang trốn ở trong di tích ngay tại Nhân cảnh, mà còn là ở trong bán kính 3000 dặm.
3000 dặm quanh Đại Hạ phủ chỉ có vài đại phủ.
Đại Tống, Đại Thương, Đại Kim, Đại Minh. . .
Nói như vậy, di tích có khả năng nằm ngay tại mấy đại phủ này.
Tô Vũ hỏi: “Viện trưởng, ngài có khả năng định vị ra địa điểm truyền tống bên kia không?”
Hồ Hiển Thánh nghiên cứu một thoáng, lắc đầu đáp: “Đối phương đã phá hủy cổng truyền tống đối diện, rất khó định vị! Bất quá cũng không phải không có cách, có thể cưỡng ép mở ra tính chất phá hoại, để cho một gia hỏa có thân thể mạnh mẽ không sợ bị hủy xuyên qua lối đi, cưỡng ép đánh phá tường không gian rồi ra ngoài! Từ đó, tự nhiên có khả năng định vị ra sự tồn tại của đối phương!”
Tô Vũ nhíu mày: “Ta có thích hợp không?”
“Dĩ nhiên!”
Hồ Hiển Thánh nhìn hắn, “Đi đến mức độ thân thể vô địch vậy thì tuyệt đối không có vấn đề gì!”
Dứt lời, ông lại hỏi: “Ngươi lấy được thứ này từ đâu?”
“Ta nhặt được!”
Được rồi, Hồ Hiển Thánh không hỏi nữa.
Vô nghĩa!
Cái này mà ngươi cũng có thể nhặt được?
Ở bên, Chu Thiên Đạo nhíu mày hỏi: “Lấy được trong Nhân cảnh sao?”
“Ừm.”
Chu Thiên Đạo như có điều suy nghĩ, chốc lát sau bèn nói: “Tạm thời mặc kệ đi, trước hết đừng quản những thứ này.”
Tô Vũ gật gật đầu, cũng phải, sau này điều tra tiếp cũng được.
Bất quá hắn chợt nghĩ đến Đại Chu vương, không phải là trong di tích có tồn tại lão già nào đó từ trước khi khai phủ đấy chứ?
Một mực không hề rời đi ư?
Nếu là như vậy thì thật sự đáng sợ, rốt cuộc Nhân cảnh tồn tại bao nhiêu di tích tương tự?
Hồ Hiển Thánh lại cảm thấy hứng thú, “Ngay tại Nhân cảnh? Vậy đồ chơi này của ngươi giao cho ta xem một chút, có lẽ ta có thể giúp ngươi định vị ra vị trí của đối phương.”
“Nguy hiểm lắm!”
Tô Vũ nhắc nhở một câu, Hồ Hiển Thánh cười xòa, “Không có việc gì, ta chỉ định vị thôi, nếu mà có nguy hiểm thì để ngươi đến giải quyết là được! Gần đây ta nghiên cứu cũng gặp phải bình cảnh, nếu có chút thu hoạch thì cũng không tệ!”
Nói xong, ông khẽ thở dài: “Ta chỉ cảm thấy kì quái, vì sao không thể truyền tống phạm vi lớn và khoảng cách dài? Nếu có thể chế tạo ra cổng truyền tống đi từ đông bộ chiến khu đến tây bộ chiến khu trong giây lát, còn không phải tiếp nhận áp lực không gian mà chỉ cần gánh chịu một chút tiêu hao năng lượng thì tốt biết bao!”
Ông một mực nghiên cứu phương diện này, bất quá cổng truyền tống của ông cũng đã bị phá hủy.
Gần đây không có tiến triển gì hết.
Tô Vũ suy nghĩ một chút, cười nói: “Thật ra ta cảm thấy vấn đề về kỹ thuật của viện trưởng không lớn, chủ yếu vẫn là chất liệu bị hạn chế! Lần trước cổng truyền tống của ngài ta cũng xem rồi, cùng lắm chỉ là chất liệu Địa binh! Truyền tống chịu áp lực không gian lớn như vậy, chất liệu Địa binh làm sao có thể không vỡ nát? Nhất là khoảng cách dài, không đến cấp bậc Thiên binh thì làm sao có thể hoàn thành, tốt nhất là phải dùng cấp bậc như vật gánh chịu mới đủ!”
“. . .”
Hồ Hiển Thánh hít sâu, “Ta đã nghĩ tới vấn đề này, thế nhưng chi phí quá cao!”
“Tìm Phủ chủ đòi đi!”
“Cũng đúng nhỉ!”
Hồ Hiển Thánh gật đầu, đắc ý mà nhìn về phía Chu Thiên Đạo.
Chu Thiên Đạo đen mặt, Tô Vũ hỗn đản lại đi giật dây người khác rồi.
Tô Vũ vội thanh minh: “Phủ chủ đừng nhìn ta như vậy, ta không giật dây viện trưởng, kỳ thật đây vẫn là chuyện rất nghiêm túc! Ta cảm thấy viện trưởng nghiên cứu phương diện này rất tốt, lần trước từ Chư Thiên phủ trong nháy mắt đã đem Ngưu phủ trưởng trở về, đó vẫn là chuyện rất lợi hại! Đáng tiếc, cổng truyền tống chất lượng quá kém, trực tiếp nổ tung, nếu có cấp bậc vật gánh chịu, ta cảm thấy viện trưởng có thể làm ra thứ tốt hơn!”
“Vậy cũng phải có tiền để lãng phí, có nhiều thứ dùng tiền không mua được!”
Chu Thiên Đạo bó tay rồi, quá lãng phí, xa xỉ, hỗn đản này thật sự cho rằng khắp nơi đều là vật gánh chịu sao?
Hắn không biết Hồ Hiển Thánh nghiên cứu rất tốn kém à?
Bảo vật cấp bậc vật gánh chịu đều bị vô địch Nhân cảnh cầm đi trợ giúp mấy người tấn cấp vô địch, hoặc là giúp người ta khôi phục tam thân, ở đâu ra nhiều vật gánh chịu như vậy.
Tô Vũ cười tươi, “Viện trưởng, thế này đi, lần này chỉ cần ngài giúp ta tìm được vị trí của đối phương, ta sẽ tặng ngài một kiện vật gánh chịu!”
“Thật chứ?”
“Dĩ nhiên!”
Hồ Hiển Thánh mừng rỡ, trong nháy mắt đã tan biến, ông phải đi định vị đám người kia ngay lập tức.
Hợp tác với người giàu nứt đố đổ vách như Tô Vũ quả thật là hết sức vui sướng!
Chờ ông đi rồi, Tô Vũ mới thở dài, “Hồ viện trưởng là nhân vật tài hoa như vậy, đặt tại vạn tộc đều được coi là trân bảo mà cúng bái, ở Nhân tộc chúng ta. . . kinh phí để nghiên cứu cũng thiếu thốn.”
Chu Thiên Đạo rất bất đắc dĩ, “Nói nhảm, có tiền thì mới cung cấp được! Lão Hồ làm nghiên cứu, chúng ta không phải không ủng hộ, Đại Minh phủ cũng ủng hộ không ít, nhưng mà hắn tổn hao càng ngày càng nhiều, ngươi cảm thấy Đại Minh phủ có thể nuôi nổi hắn à? Động một chút là đòi bảo vật cấp độ vật gánh chịu, ngươi cho hắn nhé?”
Tô Vũ bật cười, cũng đúng, vật gánh chịu ở Nhân tộc cũng không có nhiều.
Nếu đủ nhiều thì những lão già ngã xuống tam thân trước kia đều nên lộ diện rồi, kết quả chẳng thấy một ai, rõ ràng tam thân của họ vẫn chưa khôi phục.
“Tiết kiệm là không thể được, vẫn cần phải khai nguyên!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Chỉ dựa vào tiết kiệm khẳng định là sẽ vô dụng, chủ yếu vẫn phải khai nguyên! Thiếu nhiều vật gánh chịu lắm, giết thêm chút vô địch và chuẩn vô địch, ắt là sẽ có.”
Nói nhảm!
Tô Vũ mỉm cười không nói chuyện này nữa, rất nhanh hắn bảo: “Cũng đến lúc rồi, mời khách khứa nhập tiệc thôi!”
“Cha ngươi đâu?” Tần Trấn hỏi một câu.
Thần văn chữ “Biến” của Tô Vũ xuất hiện, trong nháy mắt đã hóa thành Tô Long, cười nói: “Không phải là đã ở đây rồi sao?”
Người khác giả mạo thì thôi đi, chính mình giả mạo cha mình là tốt nhất!
Bằng không thì trong lòng sẽ có chút ngăn cách.
Tần Trấn khẽ nhíu mày, “Hôm nay không có việc lớn gì mà.”
Hẳn là không đến mức xảy ra chuyện!
Ngươi tạo cha giả làm gì?
Y hỏi như vậy, Tô Vũ cũng không giải thích gì, chẳng qua là buồn cười nói: “Để phòng ngừa vạn nhất thôi, cha ta quá yếu, dễ dàng bị liên lụy.”
“Cũng đúng.”
Một bên, Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo hơi hơi nhíu mày.
Tô Vũ lo lắng xảy ra chuyện gì sao?
Chính hắn muốn xuất thủ, hay là hắn cảm thấy có người muốn ra tay với hắn?
Mà Tô Vũ suy nghĩ một chút vẫn truyền âm nhắc nhở: “Các vị, cẩn thận sẽ không có gì đáng ngại, gặp phiền toái thì tức khắc mang người chạy đi!”
Ở Nhân cảnh, Tô Vũ cảm thấy phiền toái sẽ không quá lớn.
Dù lộ ra tin tức Đại Tần vương đã rời đi thì các tộc cũng chưa chắc sẽ đến Nhân tộc.
Chỉ sợ ngộ nhỡ mà thôi!
Rất nhanh, khách khứa lần lượt tiến vào, trên quảng trường cực lớn khắp nơi đều là bàn ghế, nơi này là quảng trường lộ thiên nhưng cũng không sợ mưa dầm, đều là đỉnh cấp cường giả, một quyền đánh ra thì bao nhiêu nước mưa cũng sẽ biến mất.
Hai bên quảng trường có một bên sắp xếp cho vạn tộc ngồi vào, một bên là người của ba mươi sáu phủ.
Khách nhân rất nhiều!
Về phần bạn bè của lão cha thì Tô Vũ không mời, mời cũng không cho đến, quá yếu sẽ dễ dàng xảy ra chuyện.
Cho nên nguyện vọng của Tô Long rốt cuộc đành tan vỡ.
Tô Vũ cũng đáp ứng để sau này y bí mật mời bằng hữu ăn một bữa, còn lúc này Tô Long đã được an bài vào Đại Tần phủ, xét ra thì vẫn tương đối an toàn.
Đại Chu vương không tới, không biết là đã rời đi hay là đang kéo dài thời gian.
Table of Contents
Chương 2463: Tử Đấu Hay Vẫn Lưu Đường Lui?
Người làm ebook: zalo: 0769417982
Khi ở bên chỗ Tô Vũ khách khứa và bạn bè đã ngồi đây.
Đại Hạ phủ.
Phủ thành.
Vài vị vô địch cũng khôi phục không ít, Đại Chu vương yên lặng chờ đợi, chờ tất cả mọi người hồi phục hoàn toàn.
Không bao lâu sau, Đại Minh vương nhanh chóng mở mắt, vui vẻ đứng lên bảo: “Lên đường đi, tới Nam Nguyên nhìn lễ đăng quang của Tô Vũ một chút”
“Không vội!”
Đại Chu vương mỉm cười, rất nhanh bèn phất tay bày ra một đạo cấm chế, nụ cười tủm tỉm thường trực của y tan biến, nghiêm mặt nói: “Lão Chu, chút nữa ngươi dẫn đội tới Nam Nguyên chúc mừng Tô Long và Tô Vũ đi”
“Ta ư?”
Đại Minh vương nhíu mày, ngươi thì sao?
Đại Chu vương không nói gì, vung tay lên, trước mặt hiển hiện vài thân ảnh.
Chính là Đại Chu vương, Hạ Long Võ, Cấm Thiên vương, Diệt Tằm vương, suy nghĩ một chút y lại phất tay một lần nữa, xuất hiện thêm Đại Hán Vương.
Tổng cộng năm vị!
Đại Chu vương mở miệng nói: “Ngươi và lão Hạ mang theo bọn họ tới dự tiệc đi!”
Thấy Đại Minh vương nhíu mày, Đại Chu vương liền giải thích: “Ta và lão Tân có việc phải làm, ngươi và lão Hạ hãy tới Nam Nguyên tọa trấn!”
“Ta không được đi à?”
Đại Minh vương không vui: “Dù ta không đi thì lão Hạ vẫn nên đi chứ, thực lực của hắn không tồi mà.
“Không cần!”
Đại Chu vương lầm bẩm: “Các ngươi nên ở lại, Nhân cảnh… chưa chắc đã an toàn!”
Giờ phút này, một đám vô địch hội tụ tại đây, Đại Hạ vương không có mặt, ông đang chờ ở bên ngoài.
Dù Đại Minh vương không biết sắp xảy ra chuyện gì, nhưng ông vẫn lo lắng hỏi thăm: “Vậy chỉ có ngươi và lão Tần dẫn đội thì có sao không?”
“Vấn đề không lớn!”
“Không lớn?” Đại Minh vương trầm giọng: “Một khi xảy ra chuyện…
“Vậy thì để Tô Vũ ở lại Nhân cảnh!”
Ánh mắt Đại Chu vương trở nên dị dạng: “Vừa vặn, bây giờ hắn còn đang ở đây, nếu chúng ta xảy ra chuyện thì ngươi phải ép hắn lưu lại.
Ta tin ngươi sẽ có biện pháp! Một ngày chúng ta chưa trở lại thì tốt nhất ngày ấy hắn phải tọa trấn Nhân tộc này.
Đại Minh vương hít sâu một hơi, nửa ngày sau mới mở miệng hồi: “Được rồi! Lão Hạ biết việc này chưa?”
“Không biết, chỉ có ta và lão Tần thương lượng với nhau thôi, không biết là tốt nhất!”
Dứt lời, Đại Chu vương nhìn về phía mấy vị vô địch vẫn không lên tiếng còn lại, mỉm cười hồi:
“Các vị có nghỉ kị gì không?”
Đại Hán vương hỏi thẳng: “Là giết người hay đoạt bảo?”
Không có việc gì hơn hai chuyện này!
“Diệt giới!”
Ánh mắt Đại Hán vương khẽ động, gật đầu đáp:
“Hiểu rồi!”
Diệt giới!
Ông không hỏi nhiều, chỉ cần biết mục đích là được.
Diệt giới!
Chỉ hai từ đó đã đủ để khái quát ý tứ, tiến vào để giết người, không phải Nhân tộc thì đều giết!
Không cần quản địch nhân là người nào, không cần quản đối phương mạnh cỡ nào, gặp được liền giết Mà bảo vật chỉ là vấn đề thứ hai, lấy giết người làm chủ.
Cách đó không xa, Hạ Long Võ trầm giọng hỏi:
“Tữ đấu hay là vẫn lưu đường lui?”
“Tử đấu!
Tử đấu, ý trên mặt chữ, không chết không thôi.
Lưu lại đường lui thì chỉ cần đánh gục là đủ, vô địch trốn chạy thì có thể bỏ qua, chỉ cần diệt sát những tên không thể chạy trốn là được.
Mà tử đấu… đó chính là chiến đến cùng, không buông tha bất kì một ai, chém tận giết tuyệt!
Hạ Long Võ cấp tốc tính toán, Đại Chu vương và Đại Tần vương cùng nhau dẫn đội!
Thực ra Đại Tân vương và Đại Chu vương đã rất nhiều năm không tham chiến, càng đừng đề cập đến chuyện dẫn đội tham chiến, lần trước cũng là do bên chỗ Tô Vũ xảy ra chuyện nên Đại Tân vương mới xuất hiện, mới có thể xuất chiến một lần.
Hai vị này cùng nhau hành động, còn bí mật như thế, đến giờ phút này mới nói thì rõ ràng mục tiêu sẽ không nhỏ.
Y ngẫm nghĩ, rất nhanh, lòng y đã có suy đoán.
Không phải Long giới thì sẽ là Thiên Uyên giới vực.
Hoặc là… Minh tộc.
Xác suất chọn một trong ba tộc này rất lớn!
Về phần là ai thì không trọng yếu, dù sao nơi nào cũng cực kỳ khó dây dưa!
Bởi vì những nơi đó đều có Hợp Đạo!
Đại Chu vương siết chặt nắm tay, dặn dò: “Lão Chu, ngươi đi đi, mấy thân giả ta tạo ra chỉ có khí tức, không có thực lực, một khi chiến đấu thì sẽ bại lộ ngay! Ẩn giấu được bao lâu thì hay bấy lâu, mặt khác, Tô Vũ đã biết việc này, đến Nam Nguyên thì mọi sự đều nghe theo Tô Vũ an bài!”
“Hắn biết ư?”
“Đúng vậy!”
Đại Minh vương hơi dỗi: “Thật là giỏi, ngay cả ta cũng không biết, thế mà các ngươi lại nói cho hắn.
“Hắn rất biết gây sự, không nói cho hắn nghe lõ như hắn nhìn ra rồi quấy rối thì biết làm sao?”
Có lý!
Đại Minh vương bật cười, ông mang theo mấy vị Vĩnh Hằng giả ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Đợi khi lão Hạ biết chắc chắn sẽ tức điên lên!”
“Kệ hắn!”
Đại Chu vương không thèm để ý, chờ Đại Minh vương dẫn người rời đi thì mới nhìn về phía mọi người còn lại trong phòng, y hỏi: “Biết vì sao ta mang các ngươi đi mà những người còn lại thì không mang không?”
Diệt Tằm vương tự tin: “Do chúng ta mạnh nhất?”
“Vô nghĩa!” Đại Chu vương cười mắng một tiếng:
“Cấm Thiên, nhiệm vụ của ngươi chỉ có một, hãy bố trí đại trận giam cầm tại cửa thông đạo, bất kỳ người nào cũng không được xuất nhập!”
Cấm Thiên vương gật đầu.
“Diệt Tằm, nhiệm vụ của ngươi là cắt đứt toàn bộ lối đi thời gian của giới vực, không cho phép bất luận người nào xuyên qua lối đi thời gian để ra vào bản giới!”
Diệt Tằm vương cũng gật đầu.
“Lão Lưu, nhiệm vụ của ngươi là cố gắng phong tỏa toàn bộ quy tắc giới vực, tránh lộ ra ngoài, kéo dài thời gian dị tượng, đừng để cho dị tượng kịp thời hiện ra!”
Đại Hán vương hít sâu: “Việc này… Độ khó rất lớn, ta sẽ bị quy tắc giết chết đó!”
Đại Chu vương lạnh lùng nói: “Làm không được thì ta sẽ thay người!”
Đại Hán vương cười khổ: “Rồi rồi, để ta thử một chút!”
“Không phải thử một chút, mà là nhất định phải thành công, ngươi làm được không?”
Đại Hán vương kiên định gật đầu: “Ta làm được.
Bên chỗ Cấm Thiên phong tỏa lối đi xong nhớ đến giúp ta! Không có hắn hỗ trợ, chỉ sợ ta khó mà phong tỏa toàn bộ giới vực, không cho dị tượng hiện ra!”
“Được!”
Đại Chu vương hài lòng, cuối cùng y nhìn về phía Hạ Long Võ, đoạn nói: “Nhiệm vụ của ngươi đơn giản lắm, giết người! Ngươi cần phải mài đao đi thôi, hi vọng sau lần này, thực lực của ngươi có thể tiến thêm một bước, sớm bước vào Vĩnh Hằng cao đoạn!”
Hạ Long Võ gật gật đầu.
Đại Chu vương không nói gì thêm, trong nháy mắt y khẽ phất tay, mang theo mấy người tan biến ngay tại chỗ.
Ngoài cửa.
Ánh mắt Đại Hạ vương lóe lên một cái, khẽ nhíu mày, nhìn mấy vị vô địch bên cạnh Đại Minh vương, trong ánh nhìn lóe ra dị dạng.
Khí tức không có vấn để!
Thế nhưng… Ông là đỉnh cấp cường giả, xem qua liên cảm thấy có điểm không thích hợp.
Đại Minh vương đắc ý truyền âm: “Nhìn cái gì, đi Nam Nguyên thôi! Chúng ta cần giúp đỡ đánh vểm trợ, tên kia dẫn người đi rồi”
Đại Hạ vương nghe vậy liền hiểu rõ, thầm mắng một tiếng, truyền âm chửi bới: “Đệt, không ngờ ngay cả ta mà cũng muốn giấu.”
“Sợ ngươi làm hỏng chuyện ấy mà”
“Ngươi đã sớm biết rồi à?”
“Đương nhiên!” Đại Minh vương cười đáp: “Bọn họ giấu ai thì cũng sẽ không giấu ta!”
Đại Hạ vương càng thêm khó chịu!
Đậu má, các ngươi đều biết, chỉ mỗi ta không hay biết gì, ghét bỏ ta đúng không?
Chờ đó!
Đại Minh vương nhìn Đại Hạ vương, ông cười híp mắt, tức lắm đúng không?
Ta còn lâu mới nói ta cũng chẳng biết gì hết.
Ta cứ nhận là biết rõ từ trước!
Có người tức hơn ta là được!
Đại Hạ vương cũng không nhiều lời, lạnh lùng bảo: “Đi, tới Nam Nguyên giúp Tô Vũ lên ngôi!”
Một đám người cấp tốc đằng không, bay về hướng Nam Nguyên.
Giờ phút này, tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung tại Nam Nguyên.
Hôm nay Nhân cảnh xảy ra động tĩnh lớn, Nam Nguyên hội tụ cường giả bốn phương, hội tụ sứ giả vạn tộc.
Hôm nay, Tô Vũ muốn lên ngôi Thánh Chủ Nhân cảnh, tin tức này vẫn đáng giá để bốn phương quan tâm.
Chương 2464: Tô Gia Có Thánh, Nắm Giữ Linh Hồn Thiên Địa, Giáng Lâm Nhân Gian, Lấy Tên Là Vũ!
Từ xa, Tô Vũ đã cảm ứng được khí tức thao thiên truyền tới từ Đại Hạ phủ thành.
Các vị vô địch sắp đến!
Không có gì bất ngờ xảy ra thì Đại Chu vương đã đi rồi.
Thiên Uyên tộc!
Tô Vũ khẽ hít một hơi, lá gan và sự quyết đoán của mấy vị Đại Chu vương đúng là không nhỏ.
Lúc này tiến đánh Thiên Uyên tộc có lẽ cũng là cơ hội tốt nhất.
Nếu trễ hơn, một khi vạn tộc đạt thành hiệp nghị hoặc là dứt khoát tìm được biện pháp đối phó với Tô Vũ thì khi đó Nhân tộc sẽ không có cơ hội xuất động quy mô lớn như thế nữa.
Họ sẽ bị người ta canh chừng gắt gao!
Cũng chỉ có bây giờ, Tô Vũ lên ngôi Thánh Chủ là việc lớn của Nhân cảnh, Đại Chu vương đứng ra chủ trì mới không làm cho người ta hoài nghi.
Bằng không, dù cho Đại Chu vương ở trên Chư Thiên chiến trường thì bởi vì sự tình lần trước cũng sẽ bị vô số người nhìn chằm chằm.
“Hi vọng bọn họ sẽ thắng ngay từ trận đầu! Hi vọng Đại Tần vương có thể dẫn người kiên cường chống đỡ”
Tô Vũ lặng yên suy nghĩ, hắn chán ghét một vài người, nhưng lại không hy vọng những người đó đều hy sinh.
Bao gồm cả Đại Chu vương.
Tô Vũ không thích Đại Chu vương, hắn luôn cảm thấy vị này quá xấu xa, suốt ngày chỉ biết bày trò âm mưu quỷ kế, rất phiền phức.
Nhưng có lẽ chỉ có y ở đây thì Nhân cảnh mới có thể yên bình, vững như bàn thạch.
Đại chiến vốn dĩ đã sớm bạo phát trong âm thầm.
Cũng chỉ có lão âm hàng này mới có thể chế tạo ra tranh chấp nội bộ trong Nhân cảnh, khiến cho Nhân cảnh một mực nội đấu không ngừng, khiến vạn tộc dần dần tiêu trừ lòng đề phòng ban đâu.
Thâm nghĩ mấy chuyện ấy, trên mặt Tô Vũ vẫn giữ vững nụ cười tươi rói tự tin.
Trấn định như núi!
Ta đang ở đây, Nhân tộc sẽ không có việc gì.
Nam Nguyên.
Phủ thành chủ.
Trong phủ thành chủ, trên quảng trường cực lớn, khách quý đã đến chật nhà, mỗi một người đều có thực lực rất cường hãn.
Có vạn tộc, cũng có nhân vật tỉnh nhuệ của các đại phủ.
Giờ phút này trong hư không, từng tôn cường giả vô địch mạnh mẽ đột nhiên hiện ra.
Đại Minh vương tới rồi!
Tô Vũ vừa định chào hỏi, Đại Hạ vương đã lạnh lùng nhìn hắn một cái, truyền âm bảo: “Đừng động!”
Tô Vũ im lặng, nghiêm túc như vậy làm gì?
Có phải ngài biết chuyện của Đại Chu vương nên trong lòng khó chịu, thành ra tức giận đúng không?
Chuyện đệ nhất mỹ nam tử của ngài ta cũng có tiết lộ ra ngoài đầu, ngài còn hung đữ với ta!
Tô Vũ oán thầm, thôi được rồi, nể tình vị này có khả năng bị Đại Chu vương lừa gạt tình cảm, hắn sẽ không thèm so đo, không động thì không động vậy.
Tô Vũ liếc qua mấy vị Đại Chu vương trên vùng trời, cảm giác khí tức không hề sai lạ, thoạt trông đều là chân thân, các vị vô địch thường sẽ không chủ động kích phát khí tức mạnh mẽ, cho nên giống như lúc này cũng là bình thường.
Hắn nhìn nhiều mấy lần, rất nhanh lại không nhìn nữa, bây giờ hắn còn phải suy nghĩ xem làm như thế nào để kéo dài thời gian kia kìa.
Đang nghĩ ngợi, Đại Hạ vương đã bước ra một bước, thay thế Đại Chu vương cất cao giọng nói:
“Nhân tộc Hạ Vô Thần đại diện cho vương các phủ tới chúc mừng chủ nhân Thánh Địa Tô Vũ!
Hôm nay, Hạ Vô Thần thay mặt ba mươi tám phủ cung nghênh Thánh Chủ lên ngôi!”
Nhân cảnh có ba mươi tám phủ.
Có điều Chư Thiên phủ và Song Thánh phủ không phải là phủ trường cư.
Theo sát phía sau, Đại Minh vương vung tay lên, trong hư không đột nhiên hiện ra một tòa vương tọa to lớn, vương tọa cao cao tại thượng, chín trăm chín mươi chín bậc thang đổ xuống, đại biểu cho Nhân tộc trường tồn bất diệt.
Sau một khắc, Đại Hạ vương hô lớn: “Thánh Chủ, mời ngài an tọa!”
Tô Vũ sửng sốt nhìn ông, nghiêm túc như vậy sao?
Ta còn tưởng rằng tùy tiện lừa gạt một thoáng là xong việc nữa cơ.
Hắn nhìn thoáng qua vương tọa trong hư không, hơi hơi nhíu mày, thứ này không giống đồ giả mà trông cực kỳ chân thật, sớm đã chế tạo rồi ư?
Thoạt nhìn cũng rất lộng lẫy!
Giờ phút này, mấy vị Đại Hạ vương đều đổ dồn ánh mắt về phía Tô Vũ, tất cả mọi người cũng nhìn chằm chằm hắn, vạn tộc đều thấy bất ngờ, Nhân tộc lại còn làm đến bước này ư?
Mọi người treo cái danh chẳng phải xong việc sao?
Đại Hạ vương nhìn Tô Vũ, một lần nữa mỡ miệng:
“Mời Thánh Chủ thượng tọa!”
Tô Vũ cười khẽ, hôm nay nom Đại Hạ vương nghiêm túc hết sức, được rồi, lên thì lên, ngồi cao một chút cũng tốt.
Hắn vừa cất bước, bỗng nhiên, trong tay Hạ Hầu gia đứng bên cạnh bỗng xuất hiện một kiện hoa bào màu vàng kim, nháy mắt đã bao trùm trên người Tô Vũ, che khuất trường bào màu trắng của hắn.
Trường bào ánh kim bắn ra sắc vàng nhàn nhạt khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Tô Vũ lại càng thêm kinh ngạc, chuẩn bị từ khi nào vậy?
Thử cảm ứng một thoáng, Tô Vũ thật sự bất ngờ, thứ này rất quý giá, là trường bào cấp bậc Thiên binh, bọn họ kiếm từ đâu ra thế?
Hắn mang theo lòng nghi hoặc, vừa định bay lên bảo tọa thì bên tai đã truyền đến giọng của Chu Thiên Đạo: “Đi bộ lên!”
Tô Vũ bó tay rồi, nghi thức lên ngôi có về hơi bị nghiêm túc à nha.
Hắn thật sự không nghĩ tới.
Vốn hắn chỉ định lừa gạt một thoáng, kéo dài thêm ít thời gian cho đám người Đại Tần vương mà thôi.
Cũng đúng nhỉ… leo 999 bậc thang kiểu gì cũng lầu hơn, chính xác là có khả năng kéo dài thời gian.
Tô Vũ không nói gì, giậm chân đi lên bậc thang thứ nhất.
Hắn vừa bước lên một bậc, trong hư không của Nam Nguyên, thậm chí là toàn bộ Đại Hạ phủ đều nghe được âm thanh vang dội hùng hậu của Đại Hạ vương.
“An Bình lịch năm 352,38 phủ Nhân tộc lập nên Thánh Địa Vũ Hoàng phủ!”
Thanh âm của ông sang sảng, truyền vang ra bốn phía, chấn động đất trời.
“Thánh Địa mổ ra, Thánh Hoàng xuất thế!”
Thanh âm Đại Hạ vương càng thêm rúng động!
Một câu Thánh Hoàng xuất thế khiến toàn bộ hư không đều rung động, dư âm vờn quanh, từng vòng từng vòng truyền lan ra ngoài, rung chuyển thiên địa.
Thanh âm truyền ra khỏi Nam Nguyên, truyền ra khỏi Đại Hạ phủ, tiến nhập Đại Minh phủ, Đại Thương phủ, Đại Kim phủ…
“Từ thượng cổ đến nay, Nhân tộc trải qua muôn vàn trắc trở, chín lần triều tịch chỉ biến, chiến chư thiên, đấu vạn tộc.
Triều tịch thứ mười, Nhân cảnh suy thoái, vạn tộc ngấp nghé, mối nguy diệt tộc gần ngay trước mắt!”
“Chúng ta vì sinh mà chiến, lập lại Thánh Địa, tôn lên chủ nhân chung của Nhân tộc, dẫn dắt Nhân tộc tái chiến chư thiên!”
Giọng của Đại Hạ vương cảng ngày cảng hùng vĩ khiến Tô Vũ nghe mà rất muốn phì cười, làm y hệt như thật vậy.
Ta muốn suất lĩnh Nhân tộc chinh chiến chư thiên thì các ngươi cũng phải chịu nghe ta mới được!
“Đại nạn ập đến, Thánh Nhân lộ diện! Đại Hạ phủ, Nam Nguyên thành, Tô gia có Thánh, nắm giữ linh hồn thiên địa, giáng lâm nhân gian, lấy tên là Vũ…
Khuôn mặt nhỏ của Tô Vũ cũng phải đỏ lên, da mặt ta rất mỏng nha.
Khen ngợi thái quá!
Ta trở thành thánh nhân luôn rồi à?
Trong lòng hắn suy nghĩ miên man, rất muốn bật cười, Đại Hạ vương quá nghiêm túc, vị này đang trì hoãn thời gian đúng không?
Làm rất tốt!
Lần đầu tiên hắn mới thấy rõ Đại Hạ vương cũng rất biết ăn nói, nói còn hay hơn ta nghĩ nhiều.
Lần trước khi cùng mình trở về, thế mà ông lại chẳng chịu nói câu nào.
Chương 2465: Hòa Tan Khí Vận, Đúc Thánh Chủ Lệnh Vì Tô Vũ
Toàn bộ trong hư không giờ đây đều là giọng nói của Đại Hạ vương.
Thanh âm không ngừng truyền vang!
Bên cạnh ông, Đại Minh vương cũng bày ra sắc mặt nghiêm nghị, không chỉ Đại Minh vương, mà Lưu Vô Thần, Tần Trấn, Chu Phá Thiên, Thiên Đúc vương… kể cả Đại Nguyên vương với về mặt phức tạp đều nghiêm túc lắng nghe.
Tựa hồ đây là chuyện hết sức trịnh trọng.
Đại Hạ vương hô to, thanh âm càng lúc càng lớn, thậm chí lớn đến mức dẫn động nứi non sông ngòi chấn động, toàn bộ Nhân cảnh dường như đều chấn động theo.
Tô Vũ vẫn chậm rãi đi từng bước một, theo tiết tấu của Đại Hạ vương, hắn bước từng bước lên bậc thang.
Trong lòng hắn thầm tính toán, dựa theo tốc độ này, ta đi hết 999 bậc thang chỉ sợ phải đến tận giữa trưa.
Rất tốt!
Vẫn là Đại Hạ vương biết kéo dài thời gian.
Không biết Đại Chu vương đã xuất phát hay chưa?
“Nay, Nhân tộc cùng tôn Tô Vũ lên làm Vũ Hoàng Thánh Chủ!”
“Ba mươi tám phủ dùng khí vận và tương lai của bản phủ làm chú, cùng cử hành đại hội, tái chiến chư thiên, khôi phục vinh quang thượng cổ, lòng người của các phủ đồng nhất, Nhân tộc nhất thống, chư thiên chứng kiến”
Giọng Đại Hạ vương càng ngày càng lớn, cảng ngày càng vang!
“Hôm nay, các phủ vì Vũ Hoàng Thánh Chủ đúc nên Thánh Chủ lệnh, phó thác khí vận tương lai của Nhân tộc ta, mong rằng Thánh Chủ sẽ trân quý!”
Lời cuối cùng, Đại Hạ vương nói hết sức chân thành.
Tô Vũ bỗng thấy chộn rộn, cõi lòng không yên, khẽ nhíu mày.
Đến thời khắc này thì hắn đã cảm thấy có điểm không đúng.
Mà cùng lúc đó, trong hư không nháy mắt hiển hiện một đại trận, Đại Minh vương cất cao giọng nói: “Chủ nhân chư phủ hãy lấy ra con ấn của đại phủ mình!”
Phía dưới, từng vị Phủ chủ bày ra vẻ mặt dị dạng, có người bất đắc dĩ, có kẻ thì thở dài, có người cực kỳ nghiêm túc.
Một lát sau, ba mươi sáu vị Phủ chủ đồng loạt lấy ra đại ấn màu vàng kim.
Từng đại ấn vàng kim trôi nổi ở trên không trung vô cùng sống động.
Trên từng đại ấn hiện ra hư ảnh của từng tôn vô địch.
Đó là ấn ký lưu lại khi đúc ấn khai phủ.
Ba mươi sáu đại ấn!
Một lát sau, bên phía Chư Thiên phủ, Ngô Tịch lấy ra một đại ấn màu đen, sát khí ngút trời, lớn tiếng hô: “Ta thay mặt trú quân Chư Thiên phủ dùng đại ấn chư thiên chinh chiến mổ ra sát đạo vì Thánh Địa!”
Đại ấn màu đen bay lên cao, bộc phát ra sát khí cực kỳ dọa người!
Trên đại ấn kia hiện ra vô số hư ảnh tựa như quân trận, phẳng phất như có vô số tướng sĩ hỏa lực tập trung nơi sa trường, gào thét với trời, tiếng hò hét chấn động chư thiên.
Trên quảng trường, không một ai có thể ngồi yên.
Nhóm Phù Thổ Linh dồn dập đứng lên, bây giờ trong toàn bộ hư không, kim quang và sát khí che khuất bầu trời, cả hai dung hợp với nhau, không hề gạt bỏ.
Phù Thổ Linh cau mày, ánh mắt Ma Đa Na trầm trọng, vẻ mặt Chiến Vô Song thì khác lạ.
Nhân tộc đang làm gì?
Trên bậc thang, Tô Vũ đi từng bước một, động tác rất chậm, hắn cũng vô cùng nghi hoặc, đúc Thánh Chủ lệnh thì có cần phải như vậy không?
Hắn còn muốn tự mình động thủ đúc binh nữa kìa, nhưng mà hình như không phải như thế này.
Không ai nói trước với ta!
Mà trong hư không, Đại Hạ vương thấy thế bèn hít sâu một hơi, đột nhiên nhìn về phía Tô Vũ, truyền âm nhắc: “Tích máu, ngưng đọng một giọt tỉnh huyết ra đi!”
Tô Vũ khựng lại, Đại Hạ vương thấy thế liền truyền âm thúc giục: “Nhanh lên!”
Ngài thật là hung dữt Đầu óc Tô Vũ lúc bấy giờ hoàn toàn mờ mịt, trước đó Đại Hạ vương tương đối hiên lành, giờ phút này ông lại hết sức hung tản.
Hắn đã mơ hồ nhận ra vấn đề không được bình thường!
Nhưng mà rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề nhỉ?
Tô Vũ không hiểu nên hơi chân chờ, có điều rất nhanh, hắn khẽ cắn răng, ngưng tụ ra một giọt tỉnh huyết.
Tinh huyết vừa ra, khí tức của hắn hơi trượt xuống, thế nhưng cũng không quá nghiêm trọng, một giọt máu căn bản không thể tổn thương được hắn.
Giọt máu kia bắn lên cao, trôi nổi ở trên không.
Đại Hạ vương thấy thế bèn lộ ra vẻ mặt vui mừng, ông quát lớn: “Đại Hạ phủ, chú khí vận Đại Hạ phủ, cầu Thánh Địa trường thịnh, cầu Nhân tộc trường thịnh, cầu Nhân tộc hưng thịnh!”
Giọt máu của Tô Vũ rơi vào giữa đám đại ấn, rơi vào trong quân phù màu đen.
Mà đúng lúc này, đại ấn thuộc về Đại Hạ phủ bỗng nhiên bắn ra một đạo ánh vàng rực rõ, quang mang kia chiếu rọi thiên địa, chiếu rọi toàn bộ trời đất thành màu vàng kim chói lóa!
Cùng thời điểm ấy, trong hư không chợt hiện ra dáng về Đại Hạ phủ, toàn bộ Đại Hạ phủ tựa hồ bị rút nhỏ đi ngàn vạn lân, hiển hiện bên trong đại ấn kia!
Sông núi, nước non, đại địa đều rung lên.
Tô Vũ cho là mình gặp ảo giác… nhưng mả không phải!
Nam Nguyên cũng đang chấn động!
Là chấn động thực sựt Giữa sân, tất cả lão nhân đều cung kính đứng nghiêm trang, một vài lão nhân sống từ khi khai phủ đến bây giờ lộ ra ánh mắt hết sức phức tạp, sắc mặt ai nấy đều trở nên dị dạng.
Cảnh tượng khai phủ!
Năm đó đại chiến không ngừng, bách phế đãi hưng, ba mươi sáu vị chủ nhân khai phủ đã xây dựng nên đại phủ để bảo hộ thương sinh, chinh chiến vạn giới, đẩy lùi cường địch.
Cuối cùng mới có ba mươi sáu phủ ngày hôm nay!
Bây giờ, địa đồ Đại Hạ phủ lại hiển hiện, trên núi non sông ngòi giống như có từng đạo khí tức màu vàng kim phong ra, sau đó lại đều hòa tan vào với máu của Tô Vũ.
Mà máu của Tô Vũ cũng dân dân biến ảo hình dạng.
Chốc lát sau, một tiểu ấn màu vàng kim xuất hiện.
Nó trôi nổi ở trên không trung, không ngừng hút vào khí tức vàng kim từ bốn phía.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến, đây là cái gì?
Hắn không biết đây là gì, thế nhưng hắn biết vật này rất trọng yếu!
Mà phía dưới, một đám cường giả vạn tộc ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rất lâu sau, một tôn cổ lão Nhật Nguyệt hoang mang lẩm bẩm: “Không phải Nhân tộc chỉ mượn tên thôi sao? Vì sao… Vì sao lại thật sự hòa tan khí vận của Nhân tộc, đúc Thánh Chủ lệnh vì hắn?”
Lời này vừa nói ra, một đám cường giả vạn tộc đồng loạt biến sắc!
Khí vận của Nhân tộc!
Tức thì, bốn phương tám hướng đều có truyền âm ơn sóng.
Các vị cường giả cấp tốc truyền âm, trong lòng ai nấy đều rất kinh ngạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










