[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 491 : Đại Chu Vương – Chu Thiên Tề (c2451-c2455)
❮ sautiếp ❯Chương 2451: Đại Chu Vương – Chu Thiên Tề
“Không phải loại lương thiện!”
Giờ phút này, cường giả các đại phủ khác cũng bùi ngùi mãi không thôi.
Từng vị ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhức đầu vô cùng.
Không cần cái khác, chỉ riêng danh sách cường giả đã khiến tất cả mọi người hết sức đau đầu.
Lúc này, bên cạnh Hạ Hổ Vưu cũng tụ tập một đám hậu duệ vô địch, có người truyền âm hỏi: “Ta thấy các đại phủ đều rất thất vọng, tại sao nhỉ, đăng ký danh sách thì có cái gì không tốt?”
Người vừa lên tiếng là Chu Thanh Nghiên, hậu duệ của lão Chu gia.
Hạ Hổ Vưu truyền âm đáp: “Các đại phủ có nhà ai mà không ẩn giấu thực lực? Trước kia các ngươi biết Đại Hạ phủ ta có nhiều Nhật Nguyệt như vậy sao? Lần trước chết trận hơn phân nửa, số lượng Nhật Nguyệt phải hơn 20 vị, tính cả mấy vị như Liễu Văn Ngạn thì đều vượt qua 30, nhưng ở bề ngoài các nhà thì có được mấy Nhật Nguyệt? Không nói những cái khác, chỉ riêng Đại Minh phủ của ngươi thôi, ta không tin Nhật Nguyệt ít hơn con số 30!”
Chu Thanh Nghiên kinh ngạc, truyền âm đáp: “Không thể nào, phủ ta đăng ký Nhật Nguyệt chỉ có 18 người!”
Hạ Hổ Vưu nhún vai, nói nhảm, Đại Minh phủ nhà ngươi mà không có trên 30 Nhật Nguyệt thì ta sẽ bò quỳ dưới đất!
Hạ Hổ Vưu cũng cảm khái, chỉ cần một chiêu này là đủ rồi, không cần làm quá phức tạp, chỉ một chiêu cũng đủ cho các đại phủ ăn đủ.
Rốt cuộc có bàn giao hay không đây?
Bàn giao, Tô Vũ sẽ thăm dò rõ được tình hình Nhân cảnh, không bàn giao. . .
Ha, lần sau tự dưng nhô ra một vị Nhật Nguyệt, Tô Vũ sẽ chém chết ngay trước mặt mọi người!
Ngươi nói cái gì?
Có thể nói cái gì?
Không đăng ký thì chính là người ngoài biên chế, không phải Nhân tộc, cho dù là Nhân tộc thì cũng là gian tế do vạn tộc bồi dưỡng!
Hắn còn muốn tuần tra Nhân cảnh kia kìa!
Mà bên kia, Tô Vũ đánh một gậy xong lại phát một củ cà rốt, “Chư vị không cần thấp thỏm vậy đâu, đăng ký một thoáng mà thôi, nếu là Nhật Nguyệt cửu trọng, tâm tình ta tốt có lẽ sẽ ban thưởng chút vật gánh chịu, giúp người đó chứng đạo! Thực lực ra sao thì tuyệt đối đừng giấu giếm! Nhật Nguyệt cửu trọng nhất định cứ phải khai gian thành Nhật Nguyệt nhất trọng, loại người này khiến chính mình mất đi cơ hội thì cũng đừng trách Tô Vũ này không có nhân tình!”
Một đám người khẽ động dung, Tô Vũ có vật gánh chịu sao?
Khẳng định là có!
Hắn cực kỳ có tiền!
Cái tên này thật sự có tiền tới mức tùy hứng, một bản Văn Minh Chí đem đi đổi mấy chục kiện vật gánh chịu cũng đủ.
Nghe thế, Đại Hạ vương lập tức làm người tiên phong: “Được, ngày mai Đại Hạ phủ sẽ lập danh sách hết thảy cường giả từ Sơn Hải trở lên trong và ngoài phủ giao cho Tô thánh chủ!”
“Đại Tần phủ cũng thế, chuyện này không có gì mà không thể bàn giao, Đại Tần phủ có bao nhiêu thực lực, vừa xem liền hiểu ngay!”
Bên kia, Tần Trấn cũng cất tiếng.
Đại Chu vương cũng chủ động nói: “Đại Chu phủ cũng sẽ bàn giao, thế nhưng một vài danh sách thám tử xếp vào vạn tộc tạm thời sẽ không để lộ, những người này tuy ở vạn tộc nhưng kỳ thật đều tính là Nhân tộc, dù không phải Nhân tộc thì cũng là do Nhân tộc bồi dưỡng.”
Lời này vừa nói ra, bốn phía, một vài cường giả vạn tộc tái mét mặt mày.
Có ý gì?
Cái gì gọi là danh sách thám tử?
Lời này mọi người nghe liền cảm thấy giống như là kế phản gián, nhưng mà sự tình ra sao cũng khó mà phản bác.
Rốt cuộc Nhân tộc có sắp xếp thám tử vào hay không?
Phải chăng lại giống như Liệp Thiên các?
Thật đúng là không dễ hoàn toàn phủ định việc này!
Tô Vũ đáp: “Được, danh sách cường giả xếp vào vạn tộc có thể bí mật chuyển giao cho ta, ta có cái để cân nhắc là đủ!”
“Ta biết rồi!”
Đại Chu vương gật gật đầu, Tô Vũ đã tin rằng vị này thật sự sắp xếp người vào vạn tộc.
Đại m vương nói cái gì thì hắn đều tin một phần còn chín phần không tin.
Tam đại cường phủ đều mở miệng, không còn cơ hội cho những người khác cự tuyệt.
Nhất thời, một đám người đều đang suy tư rốt cuộc là có nên giao ra toàn bộ danh sách cường giả hay không?
Tô Vũ không quan tâm những chuyện đó, hắn truyền âm cho mấy vị Đại Chu vương nói: “Ta muốn cả danh sách của tất cả những vô địch ẩn giấu!”
Đại Chu vương không lên tiếng.
Đại Hạ vương thì truyền âm lại: “Kỳ thật không có bao nhiêu vị đâu, đều là những người thụ thương trong mấy năm qua, tam thân phá toái, hiện tại có vị đang khôi phục, có vị đã an bài vào trong tiểu giới.”
“Ta vẫn cần!”
Đại Hạ vương không thể làm gì khác hơn là đồng ý: “Được!”
Đều cho ngươi hết!
Cái tên này, ngươi nói hắn không quản sự, vừa đến hắn đã muốn đòi đủ thứ, là một vị chủ nhân không hề dễ trêu chọc.
Nếu nói hắn quản sự, hắn còn chẳng thèm lấy tên thánh luôn!
Ngày mai, hắn muốn đúc Thánh Chủ lệnh, đăng ký danh sách cường giả các phủ, một khi thành công, mọi người đều biết tên này được công nhận là chủ nhân Thánh Địa!
Mà Tô Vũ cũng không khách khí, truyền âm cho Hạ Hầu gia dặn dò: “Hầu gia, ngài hãy đem ý nghĩa, quyền lợi và hết thảy về Thánh Địa truyền bá ra bên ngoài, nói cho toàn bộ Nhân tộc biết, về sau mọi chuyện trong Nhân cảnh là do ta quyết định!”
Phải làm cho mọi người biết, về sau ta chính là lão đại của các ngươi.
Còn việc các ngươi có phục hay không thì chẳng quan trọng.
Không cần ngươi tâm phục khẩu phục, ngươi phục ở mặt ngoài là được, không nghe lời liền giết!
Hạ Hầu gia mỉm cười khẽ gật đầu, việc nhỏ thôi!
Chu Thiên Nguyên bắt đầu gia tốc cho đại trận, Đại Minh vương thì mau chóng chế tạo đại trận.
Mà bên phía Đại Hạ phủ cũng cấp tốc sắp xếp người đến Nam Nguyên để chuẩn bị.
Chiêu đãi vạn tộc, chiêu đãi các phủ.
Tin tức cũng nhanh chóng được truyền vang.
Không chỉ ở Nhân cảnh, mà ở chư thiên cũng nhận được tin tức.
Chuyện của Tô Vũ thật sự xong xuôi rồi!
Không có gì gợn sóng!
Chỉ nhẹ nhàng đơn giản mà thành, Nhân tộc không hề có sự phản đối.
Tiên giới.
Thiên Cổ cảm khái một tiếng: “Đại Chu vương!”
Thần giới.
Thần Hoàng thổn thức lẩm bẩm: “Đại Chu vương!”
Ma giới.
Ma Hoàng bình tĩnh nói: “Xem ra Đại Chu vương đồng ý rồi, cái gọi là Nhân cảnh bất hòa, tranh chấp nội bộ, kỳ thật vẫn luôn có người ở trong bóng tối khống chế, thậm chí là điều khiển! Giảm xuống lòng đề phòng của vạn tộc!”
“Đại Chu vương, Chu Thiên Tề, sánh ngang với trời (Tề: sánh ngang, Thiên: trời), đây là muốn cao bằng trời sao?”
Ma Hoàng khẽ cười, “Xem ra, phái chủ hòa ở Nhân cảnh vẫn luôn nằm trong túi ông ta! Nhân cảnh Vĩnh Hằng, kẻ nào chủ hòa, thậm chí chủ hàng, Đại Tần vương không biết nhưng ông ta chắc chắn biết hết!”
“Nhân tộc, đầu tiên phải giết Đại Chu vương, sau đó giết Đại Tần vương, bằng không rất khó bình định Nhân tộc!”
Bên cạnh, lão Ma vương nói khẽ: “Hoàng, tên oắt Tô Vũ kia trèo lên đỉnh, đã trở thành chủ của Nhân cảnh.”
“Chủ của Nhân cảnh?”
Ma Hoàng lắc đầu, “Không, hiện tại Tô Vũ chỉ là chiêu bài, hắn chưởng khống không được bất luận vị Vĩnh Hằng nào! Đại Chu vương và Đại Tần vương lập ra tấm bia Tô Vũ chẳng qua là phòng ngừa ngộ nhỡ, phòng ngừa sau khi họ chết, Nhân cảnh quần long vô thủ! Mà thứ Tô Vũ muốn kỳ thật cũng không phải thân phận địa vị ấy, hắn muốn nắm giữ thực lực có khả năng đánh giết hết thảy kẻ địch của hắn! Hắn muốn một cơ hội quang minh chính đại!”
“Cho nên hai bên mới ăn nhịp với nhau!”
“Các đại cường giả Nhân cảnh đều là quân cờ của bọn họ mà thôi, là vật trong bàn tay!”
“Mấy vị này tiến hành trao đổi, hoàn thành lần trao đổi này thì dù Tô Vũ chết, cũng không ảnh hưởng tới thế cục Nhân tộc, mà đồng dạng, lỡ Đại Chu vương và Đại Tần vương chết thì cũng không ảnh hưởng tới thế cục cổ thành!”
Cái gọi là liên minh, chủ yếu đều xây dựng ở trên cơ sở của ba người bọn họ.
Trừ phi giết cả ba người, bằng không giết ai thì đều không ảnh hưởng tới một bên khác.
Chương 2452: Khúc Xương Khó Gặm
Ma Hoàng không nói thêm về chuyện Tô Vũ nữa, khẽ hỏi: “Tử Linh giới vực có tin tức gì truyền về không?”
“Tạm thời mới liên hệ được với Viêm Ma.
Viêm Ma nói, lần trước Hà Đồ cùng Tinh Nguyệt và vài vị Tử Linh quân chủ liên hệ các phương.
Duy chỉ có hắn vì thụ thương nên cần dưỡng thương, không có đi và cũng không được mời! Sau đó, nghe nói Kỳ Sơn Hầu thực sự đã tới, thế nhưng kẻ đánh lui Kỳ Sơn Hầu lại là một vị Tử Linh quân chủ mới thức tỉnh.
Nghe nói hình như vị này đã dùng bảo vật gì đó, trong nháy mắt có thực lực cường đại, ngăn cản Kỳ Sơn Hầu ở Tử Linh thiên hà, về sau, đám Tô Vũ mới đánh giết Trí vương. . .”
“Thì ra là thế!”
Ma Hoàng gật đầu, “Ta đã nói mà, Lam Sơn Hầu đại khái sẽ không có cơ hội ngăn cản, thậm chí cũng sẽ không ngăn cản.
Lam Sơn Hầu ở Đông vương phủ, quyền thế không lớn nên cũng bị áp chế, một khi đối nghịch với Kỳ Sơn Hầu rất có thể sẽ bị áp chế lần nữa.
Nói như vậy, xem ra tên mới tới kia có thực lực tương đối mạnh mẽ!”
“Hẳn là thế.”
“Biết được thân phận khi còn sống không?”
“Tạm thời chưa thể điều tra ra, thế nhưng nghe nói vị này có quan hệ không tệ với Hà Đồ, ngay từ đầu cũng là do Hà Đồ mời chào.”
“Hà Đồ?”
Ma Hoàng rơi vào trầm tư, “Chẳng lẽ là cường giả từ triều tịch đầu tiên? Cường giả từ thuở ấy ấn theo lý thuyết cũng nên thức tỉnh! Mà nếu thật sự là cường giả từ triều tịch đầu tiên, mới thức tỉnh liền cường đại như vậy thì khi còn sống ắt cũng không yếu! Mạnh đến thế thì làm sao lại ở Trấn Linh vực?”
Lão Ma vương chưa hiểu, “Ý của Hoàng là?”
“Khả năng lớn vị này không phải cường giả triều tịch đầu tiên, hoặc là thân phận có phần đặc thù, xem ra là cường giả Nhân tộc.”
Nói xong, Ma Hoàng khẽ cười: “Được rồi, không quan tâm những chuyện này nữa! Thông tri Viêm Ma ngó chừng Tử Linh giới vực, có việc thì kịp thời liên hệ.”
Lão Ma vương hơi chần chờ, “Hiện tại Thánh Thành đã bị Tô Vũ chiếm lấy, Vân Tiêu cổ thành cũng thế! Hơn nữa bây giờ Viêm Ma bị áp chế lợi hại, liên hệ cũng hết sức bất tiện, ý của Viêm Ma là hi vọng Ma tộc có thể mở ra một đầu lối đi Tử Linh.”
Ma Hoàng phất tay, “Nào có đơn giản như vậy! Mà nếu mở ra thật thì hiện tại cũng không dễ khống chế, quy tắc vẫn còn đó, một khi xây dựng xong, Tử Linh khuếch tán ra sẽ vô pháp thu thập, có khi sẽ hại chết chính mình!”
Quy tắc vô tình!
Lối đi Tử Linh có khả năng mở không?
Trừ 36 lối đi chính quy kỳ thật vụng trộm mở ra cũng được, tử khí đủ nhiều là ổn, cường giả vạn tộc có người nào mà không thu thập chút tử khí?
Nhưng mở ra rồi thì sao?
Một khi mở ra, ngươi có thể chắc chắn trăm phần trăm là đóng lại được không?
Giả như không đóng được, Tử Linh mất khống chế thì xong đời, quy tắc nhất định sẽ tìm tới ngươi!
Quy tắc không tìm ngươi thì 36 vị trấn thủ cũng tìm ngươi, bởi vì ngươi dám phá hư quy củ!
Lão Ma vương nghe vậy thì không nói gì nữa, Ma Hoàng cười bảo: “Được rồi, tạm thời không nên vọng động, nhìn xem Đông vương phủ có động tĩnh gì không, nhìn xem Tiên tộc an bài như thế nào? Tiên tộc đã bố cục nhiều năm ở Tử Linh giới vực, Kỳ Sơn Hầu chỉ là một trong số đó, Thiên Cổ vẫn có thể liên hệ với mấy người, thậm chí còn có vài phần giao tình với Đông Thiên vương.
Bây giờ Tô Vũ xây dựng lối đi Tử Linh, ít nhiều gì đều thuộc lĩnh vực của Đông vương, chỉ cần tính toán kỹ địa điểm, Tô Vũ dám vào Tử Linh giới vực thì cũng là tự tìm đường chết!”
Yên lặng đợi Tiên tộc an bài!
Lão Ma vương gật đầu, “Bất quá Tô Vũ tiến bộ cũng rất nhanh. . .”
“Ngày nào hắn chưa Hợp Đạo, ngày đó không đáng để lo!”
Ma Hoàng bình tĩnh nói: “Hắn là thiên tài, nhung dù thiên tài đi mấy thì cũng cần thời gian, cần phá cảnh! Dẫu thực lực hắn mạnh hơn thì khi đem ra so cùng Hợp Đạo vẫn khiếm khuyết quá nhiều!”
Lão Ma vương lại mở miệng: “Hoàng, chuyện ở Nhân tộc tạm thời cứ mặc kệ à?”
“Quản chứ!”
Ma Hoàng cười đáp: “Dĩ nhiên phải xen vào, bất quá không phải bây giờ! Không vội, rất nhanh sẽ có cơ hội!”
“Cơ hội?”
Ma Hoàng đáp: “Đầu tiên chờ thêm chút, chờ Giám Thiên Hầu! Người này đã tiêu dao mười vạn năm, y sắp gặp phiền toái rồi! Trong mười vạn năm qua, Tô Vũ giống Văn vương nhất, thậm chí hắn còn thật sự nắm giữ một chút Văn vương truyền thừa, vận khí cũng rất nghịch thiên! Dựa theo ghi chép thì có lẽ Giám Thiên Hầu liên quan tới khí vận, Tô Vũ càng mạnh, vận khí càng tốt thì càng thắt tâm y! Y sẽ không chờ đợi quá lâu, y nhất định sẽ tìm cơ hội xuống tay với Tô Vũ! Chỉ cần y xuống tay với Tô Vũ thì chúng ta có thể thừa cơ ra tay với Nhân tộc!”
Lão Ma vương tò mò hỏi: “Hoàng, y thật kiêng kị Tô Vũ đến vậy sao? Nếu nói về thực lực, Giám Thiên Hầu chỉ sợ đã sắp bước ra một bước kia.”
“Ngươi không hiểu đâu!”
Ma Hoàng giải thích: “Vô số năm tháng trôi qua, Giám Thiên Hầu chẳng còn sợ bất luận người nào, y chỉ sợ duy nhất một người, Văn vương! Văn vương bảo y bảo vệ tốt Giám Thiên các, kết quả y lại biển thủ, trộm lấy Liệp Thiên bảng! Ngươi phải hiểu rằng vô số năm qua, y cũng tao ngộ mối nguy rồi, thế nhưng đều tránh được, đó chính là vận khí nghịch thiên! Nhưng hiện tại y gặp một người thừa kế của Văn vương, thậm chí cũng có vận khí nghịch thiên. . .
Một khi Văn vương lưu lại hậu thủ gì, y không chết thì còn kẻ nào chết?”
Chỉ cần có cơ hội, Giám Thiên Hầu tất nhiên sẽ xuống tay với Tô Vũ.
Y sẽ không gửi hi vọng vào việc Tô Vũ không tìm tới y để gây sự.
Không có bất kỳ một vị cường giả nào sẽ đem tương lai và tính mệnh của bản thân giao cho một người trẻ tuổi, kỳ vọng hắn nhân từ không so đo những chuyện khác.
Giám Thiên Hầu không dám cược!
Lão Ma vương khẽ gật đầu, cũng đã hiểu rõ ý của Ma Hoàng.
Hiện tại bọn họ không vội.
Tô Vũ là khúc xương khó gặm, giao cho Giám Thiên Hầu khó đối phó tương tự đi xử lý là được, điều họ cần làm là chờ Tô Vũ xảy ra chuyện bèn ra tay với Nhân tộc.
Chương 2453: Tưởng Nhớ Tinh Vũ Nhân Hoàng
Các tộc đều đang thương lượng, đang nghị luận.
Nghị luận chuyện Tô Vũ trở thành chủ của Nhân tộc, dù cho chẳng qua chỉ là trên danh nghĩa thì cũng rất đáng được chú ý.
Cùng một thời gian ấy.
Thiên Uyên tộc.
Thiên Uyên Bán Hoàng ngồi trong đại điện, đại điện hắc ám vô cùng, toàn bộ Thiên Uyên giới đều là một màu u tối, nơi này bóng đen bao phủ đã lâu.
Ông ta vừa đuổi lâu chủ Nam lâu đi.
Giám Thiên Hầu muốn đổi lấy chữ “Đồ”, nằm mơ đi.
Thiên Uyên Bán Hoàng vuốt ve mảnh vỡ trong tay, phía trên mảnh vỡ chỉ có một chữ: “Đồ”.
Mà nhìn kỹ lại, trên mảnh vỡ giống như có vô số thân ảnh hiển hiện, vô số hình dạng lấp lóe, có cường giả các tộc, cũng có cả thiên tài các tộc.
Thiên Uyên Bán Hoàng vuốt ve thứ này, nửa ngày sau, mảnh vỡ giống như hiển hiện ra một đạo thân ảnh, nhưng rất nhanh thân ảnh này lại tán loạn.
Thiên Uyên Bán Hoàng hơi hơi nhíu mày, không tiếp tục quản hư ảnh kia, ông lại mau chóng triệu hồi ra một cái bóng mờ, hư ảnh dần dần ngưng luyện, mơ hồ có nét giống Hạ Long Võ.
Ông cau mày, chần chờ một chút, trên ngón tay xuất hiện một giọt huyết dịch cực kỳ hắc ám, huyết dịch dần dần phủ tới hư ảnh.
Phốc!
Một ánh đao chém thẳng về phía ông ta.
Huyết dịch của Thiên Uyên Bán Hoàng trong nháy mắt bị đánh thành khói bụi.
“Ý chí mạnh mẽ như thế sao?”
Thiên Uyên Bán Hoàng thì thào một tiếng, lòng ông ta có điểm tiếc nuối, khẽ thở dài: “Đáng tiếc, không thể hiện ra hình bóng Tô Vũ.”
Ông suy nghĩ một chút, không để ý tới thứ này nữa mà mở miệng nói: “Người đâu!”
Rất nhanh, có người tiến vào, toàn thân tối tăm đều bao phủ trong áo bào đen, giọng nói u lãnh vang lên: “Hoàng.”
“Lối đi Tử Linh mở ra chưa?”
“Vẫn chưa.”
Thiên Uyên Bán Hoàng trầm ngâm một hồi, mở miệng phan phó: “Thu hút một nhóm quân chủ đến đây, lâu chủ Nam lâu đến là do Giám Thiên Hầu cử tới, y mong muốn đổi lấy mảnh vỡ Liệp Thiên bảng trong tay ta.
Ta lo lắng người này không đổi được sẽ ôm tâm tư khác.”
“Hoàng, dù cho Giám Thiên Hầu tự mình đến, một khi bước vào Thiên Uyên giới cũng sẽ bị Hoàng giết chết!”
Thiên Uyên Bán Hoàng khẽ gật đầu, nơi đây có sức áp chế giới vực, Giám Thiên Hầu còn chưa có bản lĩnh phá vỡ Thiên Uyên giới, ông chỉ là có chút lo lắng mơ hồ khó tả trong lòng.
Suy nghĩ một chút ông ta nói: “Vẫn nên chuẩn bị sớm đi, xem như phòng ngừa vạn nhất!”
“Vâng!”
Người tới rất nhanh đã rời đi.
Chờ hắc ảnh đi rồi, Thiên Uyên Bán Hoàng mới thầm lẩm bẩm: “Giám Thiên Hầu thì ta cũng không sợ. . .
Sợ là sợ Nhân tộc. . . có thể Nhân tộc đã thông suốt rồi!”
Nghĩ đến đây, ông ta chần chờ một chút vẫn lấy ra một vật, đó là một hắc cầu.
Ông nhìn thoáng qua mảnh vỡ trong tay, rồi ném hắc cầu vào mảnh vỡ, rất nhanh làn khói đen đã toát ra.
Một lát sau, một bóng mờ hiển hiện, đó là một bóng người với sắc mặt hư ảo, thoạt nhìn biểu cảm hơi đờ đẫn.
Thiên Uyên Bán Hoàng nhìn hư ảnh này, cất tiếng: “Ngươi vẫn còn, nói như vậy là chủ nhân của ngươi còn chưa chết? Quả nhiên, Phần Hải không phải vị kia, ta đã nói mà, Phần Hải ngu ngốc như thế làm sao có thể là vị kia!”
Hư ảnh hơi hơi chấn động một cái, ánh mắt dần thanh tỉnh hơn, rất lâu sau mới khó nhọc cất tiếng: “Có việc. . .
Mau nói. . .
Không có thời gian lãng phí. . .”
“Ngươi chuyển cáo cho chủ nhân của ngươi, ta cần biết được động tĩnh gần đây ở Nhân tộc, nhất là cử động của Đại Tần vương, Đại Chu vương, Đại Hạ vương, Đại Minh vương!”
“Chủ nhân. . .
Không cần thiết phải để ý tới ngươi!”
Thiên Uyên Bán Hoàng nghiêm mặt, “Chủ nhân của ngươi có thể đã quên, nhưng ngươi vẫn còn nằm trong khống chế của ta! Ta có thể tìm tới ngươi, không sớm thì muộn sẽ có thể tìm được hắn.”
Hư ảnh mỉm cười, “Ta chẳng qua chỉ là con chó do chủ nhân nuôi.
Bất cứ lúc nào cũng sẽ tự bạo, ngươi tìm tới ta thì có ích lợi gì?”
Thiên Uyên Bán Hoàng yên lặng một hồi, cuối cùng mở miệng nói: “Bảo hắn giúp ta tra một chút đi, ta tự có hồi báo, ta có thể ra tay giết một vị Hợp Đạo vì hắn, trao đổi này rất đáng giá! Ngày xưa lúc hắn muốn giết Diệp Bá Thiên, không phải ta cũng đã giúp đỡ sao?”
Hư ảnh yên lặng một hồi, rất nhanh bèn nói: “Ta sẽ chuyển lời tới chủ nhân!”
“Vậy là tốt nhất!”
Rất nhanh, hư ảnh đã tiêu tán.
Thiên Uyên Bán Hoàng nhẹ nhàng gõ gõ bàn, vì sao ta lại mơ hồ cảm thấy bất an nhỉ?
Thiên hạ này, ta không ra ngoài giới vực thì người nào có thể giết nổi ta?
Không một ai có thể!
Hồng Mông hay Thiên Cổ đều vậy, tới Thiên Uyên Giới Vực cũng sẽ bị áp chế, mình hoàn toàn có khả năng nghiền ép bọn họ!
“Là Giám Thiên Hầu sao?”
Thiên Uyên Bán Hoàng nghĩ đến chữ “Đồ” đã bại lộ, đối phương có lẽ thật sự đã động tâm tư, đáng tiếc, thứ này ông ta tuyệt đối sẽ không thể cho đi, thậm chí ông cũng muốn nắm giữ Liệp Thiên bảng, vật kia rất hữu dụng!
Đáng tiếc, Giám Thiên Hầu quá mạnh!
Mà lúc này Tô Vũ đang ngồi đợi đại trận thành hình.
Nếu mà không làm tốt thì sẽ không kịp thời gian mất.
Đại Chu vương nói ngày mai họ sẽ đi, chuyến lần này có khi Cấm Thiên vương cũng sẽ bị xử lý, nếu vị này chết rồi thì ai sẽ chế tạo đại trận cho mình?
Về phần có khả năng Cấm Thiên vương hoặc là Diệt Tằm vương giở trò, Tô Vũ hoàn toàn không thấy lo lắng, Đại Minh vương mới là người chủ trì đại trận, mấu chốt là nếu có ai giở trò bị phát hiện thì sẽ phải tự bạo.
Phản đồ chân chính sẽ không ngu ngốc như thế.
Đại Chu vương cùng Đại Hạ vương còn đang ở bên cạnh quan sát kia kìa.
Sắc trời dần dần tối sầm xuống.
Hừng đông ngày mai Tô Vũ sẽ tới Nam Nguyên, các vị Đại Chu vương cũng phải rời đi, dùng thần văn để chế tạo phân thân giả tới yểm trợ cho Tô Vũ, cũng không biết thần văn này có đáng tin cậy hay không?
Còn nữa, ý của Đại Chu vương là y chỉ đem Hạ Long Võ, Cấm Thiên vương, Diệt Tằm vương rời đi, lần này mang Cấm Thiên vương theo, chẳng biết đối phương liệu có hoài nghi gì không?
Còn nữa, làm sao y có thể mang đi nhiều người đến Chư Thiên chiến trường như vậy?
Cần trấn thủ yểm trợ cho họ không?
Truyền tống đến Thiên Uyên giới cực kỳ xa xôi, thậm chí còn sát gần Thần giới, một khi tiến đánh thất bại thì tin tức bại lộ rất nhanh, như vậy kết cục sẽ rất tệ, dễ dàng bị vây chặt tại Thiên Uyên giới.
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, nơi xa bỗng nhiên có một người đi tới, đó là một vị Nhật Nguyệt cảnh.
Thấy giữa sân nhiều cường giả như vậy, vị Nhật Nguyệt này liền thấy thấp thỏm, cung kính khom người với chư vị vô địch, Cấm Thiên vương đang đúc trận, nhìn thoáng qua liền không vui mở miệng: “Lão Thất, có việc gì thế?”
“Đại nhân, Nhị công tử và Cửu công tử nổi lên xung đột vì một số việc vặt trong lúc tu luyện, hai người động thủ đánh đến tối mày tối mặt, lão nô không ngăn cản nổi, đại nhân. . .”
“Làm càn!”
Cấm Thiên vương khẽ nhíu mày, “Ta biết rồi, ngươi trở về trấn áp chúng đi! Cứ bảo ta nói, còn dám quấy rối thì toàn bộ đều bị phạt!”
“Vâng!”
Cường giả Nhật Nguyệt nọ cấp tốc thối lui.
Đại Chu vương chẳng biết lúc nào đã đi đến bên cạnh Tô Vũ, khẽ cười nói: “Không biết hả? Từ mấy năm trước Cấm Thiên đã thu nô bộc, Nhị công tử và Cửu công tử là học trò của Cấm Thiên.
Hai người đó đều hết sức có thiên phú, thế nhưng không ai phục ai, thường xuyên ẩu đả, chúng ta đều biết một chút.”
Tô Vũ cười gật gật đầu, mở miệng nói: “Thực lực người kia cũng không tệ, Nhật Nguyệt thất trọng.”
“Đúng thế, năm đó cũng là thiên tài từng lên Liệp Thiên bảng, đáng tiếc sau này bị thương, Cấm Thiên cứu được hắn, hắn bèn tự nguyện làm nô, những năm qua chuyên quản lý việc vặt cho Cấm Thiên.”
Tô Vũ lại gật đầu, bên kia, Cấm Thiên vương không để tâm tới chuyện này, tiếp tục giúp đỡ đúc trận.
Tô Vũ ngáp một cái, cười nói: “Bệ hạ nhắc đến lại khiến ta nghĩ tới một chuyện, tử vệ hoặc là nô bộc của chư vị bệ hạ từ Sơn Hải trở lên cũng phải đăng ký!”
Đại Chu vương nhìn hắn, “Cái này mà cũng cần sao?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ cười một tiếng, liếc qua lão Thất mới rời đi, truyền âm: “Vị này gần đất xa trời, ta thấy tử khí quanh thân khá nhiều, lớn tuổi mà trước kia còn thụ thương, đáng tiếc!”
“Tử khí?”
Đại Chu vương như có điều suy nghĩ, Tô Vũ vẫn bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, ta là tổ tông của tử khí đó!
Ai có thể che giấu được ta?
Lưỡng giới sinh tử, Tử Linh quen thuộc với tử khí, đại khái đều khó mà cảm ứng được, duy chỉ có Tô Vũ sinh tử mỗi thứ một nửa nên cực kỳ mẫn cảm với mấy thứ này.
Đại Chu vương khẽ gật đầu, “Đúng là già rồi!”
Tô Vũ mỉm cười, ngài biết thì tốt, vị này bỗng nhiên tìm đến Cấm Thiên vương, có lẽ là có vấn đề, Tô Vũ lười quản nhiều, Đại Chu vương đang ở đây, ít ra thì vẫn rất yên tâm.
Còn chuyện mà họ nói với nhau dường như cũng không có vấn đề gì, mấu chốt là chút sự tình bé như móng tay mà đáng giá để đi một chuyến sao?
Nhị công tử, Cửu công tử. . .
Hai người học sinh mà thôi, chút chuyện ẩu đả đánh nhau như vậy thì một Nhật Nguyệt thất trọng chẳng lẽ còn không thể tiện tay trấn áp được à, dĩ nhiên có lẽ vị lão nô này không dám.
Tô Vũ cũng lười truy cứu, không liên quan gì tới ta hết.
Đại Chu vương cũng không đề cập tới việc này nữa, y hỏi: “Nghĩ ra ngày mai lấy tên gì cho Thánh Địa chưa?”
Tô Vũ cười đáp: “Nghĩ ra rồi, Vũ Hoàng phủ! Tưởng nhớ Tinh Vũ Nhân Hoàng!”
“. . .”
Chương 2454: Vũ Hoàng Thánh Chủ
Tô Vũ cười đáp: “Vũ Hoàng phủ! Chính là vì muốn tưởng nhớ Tinh Vũ Nhân Hoàng!”
“. . .”
Ngươi nghiêm túc hả?
Giờ phút này, Đại Chu vương ngây ngẩn cả người, bên kia, mấy vị Đại Hạ vương cũng đều nhìn qua, ai nấy đều trợn tròn mắt.
Ngươi nghiêm túc thật à?
Tô Vũ hờ hững giải thích: “Nhân tộc Thánh Địa mà, dĩ nhiên là phải tưởng nhớ thượng cổ Nhân Hoàng! Ta đoán Tinh Vũ phủ đệ bên kia có khả năng là đạo hiệu, hoặc là tên gọi, cũng không sao cả, vì để tránh xung đột với Tinh Vũ phủ đệ thì cứ gọi Vũ Hoàng phủ đi!”
“. . .”
Ngươi còn muốn mặt mũi nữa không?
Một đám người rung động.
Ngươi đúng là không biết xấu hổ!
Rốt cuộc có phải ngươi muốn tưởng nhớ Nhân Hoàng hay không, chính ngươi không tự biết rõ à?
Đệt!
Dù là Đại Chu vương cũng thấy khó mà nhịn nổi, ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở: “Hơi phô trương quá rồi!”
Dứt lời, y lại bổ sung: “Quá phô trương sẽ giảm thọ!”
Tô Vũ không cho là đúng, cười đáp: “Vũ Hoàng hay mà, Hoàng của Tinh Vũ, Hoàng của Nhân tộc, sự tồn tại nhất thống chư thiên, không đáng để chúng ta ghi nhớ công ơn và tưởng niệm ngài ấy sao? Hay là chư vị cảm thấy chúng ta nên quên đi sự vinh quang thời thượng cổ?”
Một đám vô địch đều thấy bất lực trước lý lẽ của Tô Vũ.
Tiểu tử, ý nghĩ của ngươi cả thiên hạ này đều biết, đây quả thật là. . . phát huy da mặt dày tới cực hạn!
Mẹ nó, tưởng nhớ Tinh Vũ Nhân Hoàng cái rắm!
Ai mà tin chứ?
Tô Vũ ngáp dài, cười nói: “Cứ như vậy đi, nếu chư vị cảm thấy không dễ nghe thì liền gọi Vũ Hoàng Thiên, Thiên có lẽ tốt hơn phủ một chút, tùy ý đi, đây không phải chuyện gì to tát!”
Chúng ta để ý chữ phía sau sao?
Vấn đề là hai chữ Vũ Hoàng đằng trước kia kìa!
Đại Hạ vương trầm giọng nói: “Tại sao ngươi không gọi là Tô Hoàng phủ?”
Tô Vũ cười đáp: “Thế thì quá trực tiếp, ta không chịu nổi, vẫn nên gọi Vũ Hoàng phủ đi, không có quan hệ gì với ta, cũng chỉ là để tưởng nhớ thượng cổ Nhân Hoàng! Chư vị không ngại thì về sau có thể gọi ta là Vũ Hoàng Thánh Chủ. . .
Ngại quá thì tỉnh lược hai chữ đằng sau cũng được!”
“. . .”
Mấy vị vô địch không phản bác được, không có một ai lên tiếng.
Đối diện với một người không biết xấu hổ, ngươi có thể làm gì hắn bây giờ?
Vũ Hoàng!
Tiểu tử này thật sự không sợ giảm thọ à?
Dễ làm Hoàng như thế sao?
Dễ gọi là Hoàng như thế chắc?
Bây giờ mặc dù những vị Hợp Đạo được xưng là Hoàng, nhưng có ai thật dám tự nhận là Hoàng?
Triều tịch thứ chín, Bách Chiến vương mạnh như vậy cũng chỉ dám xưng vương, không dám xưng Hoàng!
Tô Vũ quá ngông cuồng rồi!
Đại Chu vương trầm mặc một hồi mới mở miệng: “Có chí khí, sợ là sợ ngày nào đó các vị thượng cổ thật sự trở về!”
Tô Vũ híp mắt cười, “Vậy cũng không có việc gì, so đo với hậu bối thì không phải người tốt, không phải người tốt thì cũng không phải là người, không phải người thì. . . đều có thể đánh chết!”
Không có vấn đề gì hết!
Đại Chu vương triệt để cạn lời, không nói thêm được gì nữa, thôi, ngươi vui là được!
Vũ Hoàng phủ.
Đây là cái tên mà Tô Vũ định ra.
Tên này cực kỳ phô trương, vô địch đều cảm thấy không ổn nhưng Tô Vũ lại chẳng để bụng.
Nhân Hoàng đã chết hay chưa?
Ai cũng không biết!
Cường giả thời kỳ thượng cổ rốt cuộc là như thế nào?
Đã mất tích, vượt qua mạng lưới hay là chết thật rồi, sau đó đều đang ở Tử Linh giới vực?
Tô Vũ mặc kệ, nếu Nhân Hoàng chưa chết, trở lại thì cũng sẽ bớt đi việc của mình, nếu vị này đã thật sự chết rồi, lấy cái tên Vũ Hoàng phủ cũng không có gì to tát.
Còn về chuyện có thể sinh ra nhân quả gì với Nhân Hoàng. . .
Hắn đã dính vào quá nhiều nên không lo.
Văn Mộ bia, thời gian sách, mình và Văn vương, Thời Gian sư đều có một đống nhân quả, không ngại thêm một vị Nhân Hoàng nữa.
Đúc trận vẫn còn tiếp tục, mắt thấy cũng sắp thành công rồi.
Tô Vũ lại đột nhiên biến mất.
Một lát sau.
Tô phủ.
Tô Vũ trở về, ngoài cửa, người của Ngũ Hành tộc đã tới.
Vị trưởng lão kia mang theo một chút thấp thỏm, một chút xúc động, cảm ứng được Tô Vũ trở về bèn khẽ đánh tiếng, chờ nghe được Tô Vũ đáp ứng thì mới tiến vào.
Trong đại sảnh.
Trưởng lão Ngũ Hành tộc thận trọng nói: “Tô thành chủ, vật gánh chịu của tộc ta đã để người đưa tới, ngài xem…”
“Hiện tại muốn đổi sao?”
“Đúng vậy.”
Trưởng lão Ngũ Hành tộc trả lời cẩn thận từng li từng tí, ông thật sự sợ Tô Vũ đổi ý.
Mà bên cạnh ông, Phù Thổ Linh tỏ vẻ bình tĩnh, cũng không nói gì.
Ngoại trừ Phù Thổ Linh thì còn có một vị trưởng lão Ngũ Hành tộc cũng là Nhật Nguyệt cảnh, có thể là vị này hộ tống vật gánh chịu tới, ra cửa mà mang theo vật phẩm quý giá thì làm thế cũng là chuyện bình thường.
Đương nhiên, khả năng lớn vẫn là bọn họ lo lắng xảy ra vấn đề, nên cho người tới kiểm tra.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, thản nhiên nói: “Vậy thì đổi đi!”
Dứt lời, một cánh Cửu Diệp Thiên Liên liền xuất hiện.
Quả nhiên, người tiếp nhận chính là vị Nhật Nguyệt xa lạ kia, đối phương tra xét một phen, không dám biểu hiện quá lộ liễu, rất nhanh, đã truyền âm cho trưởng lão: “Không phải do đúc binh thành, là tự nhiên!”
Nghe thế, vị trưởng lão trước đó liền thở phào một hơi.
Họ chỉ sợ đây là đồ do Tô Vũ dùng đúc binh thuật làm giả, còn may.
Vị Nhật Nguyệt cảnh mới tới lại quan sát tỉ mỉ một lượt, truyền âm nói: “Xem xét theo từng phương diện về bộ dáng, hoa văn, khí tức thì không khác gì đặc thù về Cửu Diệp Thiên Liên mà tộc ta ghi lại, thế nhưng ta không dám chắc chắn là thật, trừ phi ngay bây giờ sử dụng, quan sát hiệu quả!”
Nói nhảm!
Thứ này quý giá như thế đâu phải để cho Nhật Nguyệt dùng, mà là dành cho vô địch, hoặc là chuẩn vô địch cần chứng đạo.
Ăn thì khẳng định là không thể ăn được.
Không thể ăn, xem xét ở mọi phương diện đều không thấy bất cứ vấn đề gì.
Đây cũng là đặc thù của Tiếu Khẩu Liên, ngoại trừ hoa văn thời gian hơi loạn thì những đặc điểm khác đều không khác gì Cửu Diệp Thiên Liên, mà hoa văn thì đã bị Tô Vũ hơi sửa đổi chút ít.
Phù Thổ Linh cũng nhìn một hồi, gã không nhìn ra thật giả, vậy nên trong lòng càng thêm cảm thấy bất đắc dĩ.
Tô Vũ quả nhiên khó dây dưa!
Tạo ra đồ giả mà cũng giống hệt như thật, cái tên này làm giả mấy lần đều làm cho người khác không thể phân biệt.
Lần trước hắn làm giả, đến cả Chiến Vô Song đều không có cách nào xác định mình rốt cuộc đã bị lừa kiểu gì? Thi thể là thật, tại sao lại có thể còn bị lừa?
Làm giả đến mức mọi người đều biết mình bị lừa nhưng lại không biết là lừa ở đâu, đây cũng là chỗ cao minh của Tô Vũ.
Chỉ riêng cánh Cửu Diệp Thiên Liên này, rõ ràng Phù Thổ Linh biết nó là giả, nhưng mà gã cũng nhìn không ra giả ở điểm nào.
Hai vị cường giả Nhật Nguyệt cũng vậy.
Nhìn hồi lâu đều không nhìn ra có gì không ổn.
Tô Vũ không nhịn được nói: “Xong chưa, ta còn có việc, nào có nhiều thời gian lãng phí với các ngươi!”
Hắn thúc giục gấp rút làm hai vị Nhật Nguyệt cũng vội theo.
Họ thương lượng một hồi, trên đại thể đã xác định là không có vấn đề gì, rất nhanh, vị trưởng lão mới tới lấy ra một khối Ngũ Thải Thạch, thận trọng nói: “Tô đại nhân, đây là ngũ hành nguyên thạch có thể dùng làm vật gánh chịu, cũng là bảo vật trân quý nhất của Ngũ Hành tộc chúng ta.”
Tô Vũ tiếp nhận, quan sát một thoáng, cảm thụ được lực lượng ngũ hành ẩn chứa bên trong thì hài lòng nói: “Vậy cứ thế đi.”
“Đại nhân, ngài thật sự không thể bán thêm mấy cánh sao?”
Ngũ Hành tộc vẫn muốn tranh thủ thêm một thoáng.
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Suy nghĩ nhiều quá rồi, bản tọa sao có thể bán cho cùng một thế lực, lỡ các ngươi giao cho Vĩnh Hằng cao đoạn, có thể sẽ giúp người ta Hợp Đạo, đó không phải là ta tự tìm phiền toái cho mình sao? Cho nên, đừng mong chờ gì nữa!”
Hai vị trưởng lão đều cực kỳ tiếc nuối.
Nhưng trong lòng thì mong mỏi chúng ta sắp xếp thêm mấy người tới, hi vọng còn có khả năng mua được.
Phù Thổ Linh thấy thế, sợ hai vị trưởng lão lại nói thêm gì, vội chắp tay, “Tô thành chủ, vậy chúng ta cáo từ trước, ngày mai chúng ta sẽ tới Nam Nguyên dự hội, chúc thọ cho Tô lão gia tử!”
Trực tiếp gọi là lão gia tử luôn rồi.
Không biết Tô Long nghe thấy thì có muốn khóc hay không.
Lão gia tử 50 tuổi. . .
Đại khái chư thiên đều phải òa khóc.
Nhưng mà đây chính là hiện thực.
Ai bảo ngươi là cha của Tô Vũ, không muốn bị gọi vậy cũng không được.
Chương 2455: Sứ Giả Tiên Tộc
Rất nhanh, Ngũ Hành tộc đã đi ra ngoài.
Ngoài cửa, một đám cường giả các tộc đều đang ẩn mình, nhìn thấy bọn họ đi ra, có người cấp tốc truyền âm hỏi Phù Thổ Linh: “Phù Thổ Linh, các ngươi mua được rồi sao?”
Phù Thổ Linh bất đắc dĩ, truyền âm đáp: “Không, hắn không bán cho đại tộc, chúng ta cũng không mua được!”
Gã biết đây chính là tâm lý chung của mọi người.
Không quan tâm là người nào mua được, ai cũng sẽ chối rằng bản thân không mua được cả thôi.
Cho nên, dù bán ra 70 cánh thì trong thời gian ngắn cũng rất khó bại lộ.
Bảo vật này ai dám tuỳ tiện lộ ra là mình đang nắm giữ?
Mua được rồi lại lo lắng những người khác chặn giết, hoặc là bị đại tộc chặn giết, vì để thu thập đủ những cánh Cửu Diệp Thiên Liên đó, dưới tình huống bình thường, trừ phi cùng một thế lực mua được hơn 7 cánh, bằng không tất cả mọi người đều sẽ nói là mình không mua được gì.
Quả nhiên, những người kia nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng không ai dám khẳng định.
Rốt cuộc Ngũ Hành tộc có mua được hay không?
Mà trong lúc bọn hắn chần chờ, đại môn Tô phủ bị nhẹ nhàng gõ vang, có người thấy thế thì bất ngờ nói: “Tiên tộc cũng đến mua à?”
“Tiên tộc mà còn thiếu Cửu Diệp Thiên Liên sao?”
“Tô Vũ sẽ bán cho bọn chúng chứ?”
“. . .”
Từng tôn Nhật Nguyệt âm thầm trao đổi, không ai ngờ đến Tiên tộc cũng tới.
Mà Tô Vũ cũng không tránh khỏi ngạc nhiên.
Tiên tộc cũng cần mua ư?
Hai bên có hận thù rất sâu cơ mà.
Mà lần này vị Tiên tộc tới đây có thực lực không mạnh, chỉ là Nhật Nguyệt tứ trọng.
Nhìn thấy Tô Vũ, vị này hơi hơi khom người, trên mặt nở nụ cười, không dây dưa mà vào cửa bèn nói thẳng luôn: “Hoàng của chúng ta cử ta tới là có lời muốn nói với thành chủ.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, cười hỏi: “Thiên Cổ? Lão ta muốn nói cái gì?”
“Tô thành chủ muốn bán Cửu Diệp Thiên Liên giả. . .
Tiên tộc không muốn phá hỏng chuyện tốt của thành chủ thế nhưng hết thảy tiền lời thì Tiên tộc muốn phân một nửa!”
Tô Vũ bật cười, “Giả? Cái gì là giả cơ?”
Vị sứ giả kia cũng không thèm để ý, cười nói: “Đại nhân hẳn tự biết, vật này ở thượng cổ cũng có lưu truyền! Đại nhân cũng không phải người đâu tiên buôn bán Cửu Diệp Thiên Liên giả, Hoàng của chúng ta tới từ thượng cổ, nên vẫn biết được một chút.”
Sứ giả lại nói tiếp: “Đại nhân có thể cự tuyệt, cũng có thể giết ta, giết ta thì rất nhanh thôi chuyện đại nhân mua bán Cửu Diệp Thiên Liên giả đều sẽ bị chư thiên biết được.
Có lẽ không có nhiều người tin tưởng, thế nhưng họ nhất định sẽ chần chờ, đại nhân còn có thể bán ra bao nhiêu?”
Tô Vũ bật cười: “Nói như vậy, Tiên tộc muốn không bỏ tí sức nào mà được chia phân nửa, then chốt ở chỗ, nồi đen đều là do ta đến cõng?”
Nghĩ thật là đẹp!
Thiên Cổ. . . có lẽ Thiên Cổ thật sự biết chuyện gì đó.
Bất quá, một tên Nhật Nguyệt như ngươi mà muốn đòi đến chia chén canh, quá yếu!
Vị sứ giả kia tựa hồ biết tâm tư Tô Vũ, “Đại nhân có thể giết ta, hoặc là giam giữ ta, thế nhưng ta quang minh chính đại đến đây, lâu rồi mà không đi ra, tin tức sẽ truyền ra ngoài rất nhanh! Ta chết đi cũng có dị tượng! Tiên giới sẽ mau chóng lan tin ra ngoài, dùng cái chết của một vị Nhật Nguyệt tứ trọng như ta để đổi lấy kế hoạch của đại nhân thất bại, cũng rất đáng giá!”
Tô Vũ cười lớn, “Không nhìn ra ngươi cũng là kẻ lớn mật.
Mấu chốt là ta cho ngươi, ngươi cũng không mang đi nổi!”
“Chuyện này thì đại nhân yên tâm, chỉ cần đại nhân cho, ta tự nhiên có khả năng mang đi!”
Lòng tin còn không nhỏ!
Tiên tộc không chạy đi vạch trần mình, thế mà còn phái người tới chia chén canh, Thiên Cổ quả là kẻ thú vị!
Lão biết dù Tiên tộc nói ra thì cũng không có mấy người tin tưởng sao?
Người biết đến Tiếu Khẩu Liên không nhiều, thế nhưng không có nghĩa là không ai biết rõ.
Thời kỳ thượng cổ, một số người có thân phận không thấp hẳn là sẽ nghe tới.
Thiên Cổ biết cũng là chuyện thường tình.
Tô Vũ xác định Giám Thiên Hầu cũng biết, bất quá không sao cả, vị này đại khái sẽ không quản, mục tiêu của y không nằm ở đây mà là ở những mảnh vỡ.
Lúc này y sẽ không xé mặt với Tô Vũ, miễn cho bị Tô Vũ nhắm vào.
Cho nên Tô Vũ không quá lo lắng về Giám Thiên Hầu.
“Nếu giờ ta cự tuyệt, Tiên tộc liền quấy rối đúng không?”
“Không phải quấy rối, có điều sẽ tuyên cáo với mọi người vật kia là giả!”
Thực lực sứ giả không mạnh, thế nhưng Tiên tộc lớn như vậy chung quy vẫn có mấy vị tâm tư kín đáo, gan lớn và quyết đoán.
Biết rõ Tô Vũ có thể sẽ hạ sát thủ nhưng đối phương vẫn tới.
Thực lực không mạnh, dẫu chết cũng không sao cả.
Tiên tộc không sợ chết mất một vị Nhật Nguyệt trung kỳ.
Tô Vũ mỉm cười, hắn cũng lười nói gì thêm.
Thiên Cổ mơ gì thế? Ta tình nguyện để ngươi truyền tin ra chứ còn lâu mới cho ngươi húp chén canh.
Nháy mắt, Văn Minh Chí đã ép về phía đối phương!
Sứ giả vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, “Đại nhân giết ta, tổn thất cũng chỉ là chính đại nhân mà thôi.
Trừ phi đại nhân giết sạch tất cả sử giá của các tộc, bằng không, dù cho giết sạch Tiên tộc thì cũng sẽ có người nhanh chóng lan tin ra ngoài!”
Tô Vũ không thèm để ý tới y, Văn Minh Chí trong nháy mắt đã trấn áp đối phương.
Hắn đâu định giết người, giết Nhật Nguyệt sẽ có dị tượng, cần gì phải làm vậy.
Bất quá, thân thể đối phương lại vỡ nát trong phút chốc, biển ý chí được giữ lại cũng bị cuốn đi, lát sau thân thể lại khôi phục như thường, mà trong biển ý chí của Tô Vũ có một viên thần văn bay vào trong thân thể đối phương.
Chỉ chớp mắt, thân thể phá toái đã khôi phục như trước, con mắt mở ra hơi có vẻ ngốc trệ, rất nhanh lại nhiều thêm chút linh tính.
Khí tức cũng cấp tốc chuyển đổi.
Tô Vũ vội vàng trấn áp biển ý chí của đối phương, lẩm bẩm: “Có phải còn có vài thủ đoạn liên hệ gì nữa đúng không? Một khi xảy ra chuyện hoặc là bị trấn áp sẽ bị nhìn ra dị thường à?”
Đều là trò trẻ con thôi!
Dị tượng?
Khí tức Tô Vũ không hiện ra, ngược lại để cho người đối diện này triển lộ khí tức, mà hắn thì xuyên qua hư không, tan biến khỏi Tô phủ.
Người ngoài có thể cảm ứng được vị Nhật Nguyệt ấy tồn tại nhưng lại không phát hiện được Tô Vũ.
Tô Vũ xuyên qua hư không với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện tại vùng biên cảnh Đại Minh phủ.
Nơi đây có một lối đi.
Bất quá, ngoại trừ Phệ Thần tộc, những người khác sẽ không thể mở ra, ở nơi này Nhân cảnh cũng có người phòng thủ, bất quá thực lực không quá mạnh.
Tô Vũ dễ dàng mở ra lối đi, đám người trấn thủ kia vẫn còn đang đắm chìm trong huyễn cảnh thì hắn đã xuyên qua lối đi rời khỏi nơi này.
Trong nháy mắt hắn đã trở về Chư Thiên chiến trường!
Bên này cũng là không ai dám đến, nói đùa à, cửa vào Phệ Thần giới ở ngay đây, không muốn sống nữa chắc?
Chờ đi đến đây rồi, Văn Minh Chí của Tô Vũ lập tức thôn phệ đối phương trong giây lát!
Biển ý chí bị phá toái, hàng loạt trí nhớ tràn vào, Tô Vũ trực tiếp thăm dò vào ý chí lực để rút ra trí nhớ, còn về dị tượng. . . trên Chư Thiên chiến trường chết đi một vị Nhật Nguyệt là chuyện quá bình thường, ai mà lại để ý?
Còn chuyện Tiên tộc có lưu lại phương thức thông tri tử vong gì hay không thì Tô Vũ cũng chẳng thèm để ý.
Biết thì biết thôi, truyền tin thì cứ truyền đi thôi!
Dĩ nhiên nếu không có lưu lại thì càng tốt.
Rất nhanh, Tô Vũ thử dò xét trí nhớ, sau đó hắn cười cười, trong chớp mắt đã xé rách lối đi, trở về Nhân cảnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân [Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Dich-Ngao-Kiem-Lang-Van-Audio-Podcast-1.jpg)






