[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 403 : Tô Vũ Trọng Thương (c2011-c2015)
❮ sautiếp ❯Chương 2011: Tô Vũ Trọng Thương
Tô Vũ độ kiếp thất bại!
Thân thể bị hủy!
Tính mạng gặp nguy!
Tin tức truyền ra, chư thiên chấn động.
Tô Vũ… bị hủy thân thể, đúc binh thất bại!
Tiên giới.
Thiên Cổ Tiên Hoàng nhẹ nhàng thở ra, may mà thất bại!
Nhưng người còn chưa chết, vẫn phải giết.
Nhưng xem ra khó giết được hắn trong Tinh Vũ phủ đệ, có lẽ Tô Vũ không đi được, đáng tiếc.
“Yêu nghiệt… Rốt cuộc người này có gì không ổn mà khiến hội nghị huyết kiếp xuất hiện, chứng tỏ chắc chắn phải giết hắn?”
Thiên Cổ Tiên Hoàng cũng không rõ, lão nhíu mày, thôi, giết Tô Vũ là được, còn lại đều không cần để ý!
Cổ thành lại buông xuống.
Lần này, cổ thành bị phong tỏa, không ai có thể vào hay ra.
Mà điều này cũng nghiệm chứng một việc, Tô Vũ đã xảy ra chuyện.
Không xảy ra việc gì thì không cần thiết phải phong tỏa cổ thành.
Ngoài thành, cường giả càng ngày càng nhiều, không có dấu hiệu giảm bớt.
Bọn họ đều đang quan tâm một chuyện.
Tô Vũ có chết không?
Hắn đã trọng thương, còn có thể thừa nhận được tử khí của cổ thành không?
Phải biết rằng, Tô Vũ không phải chỉ là thành chủ của một thành, hắn còn là thành chủ của tam đại cổ thành Vân Tiêu, Vũ Hồng, Hồng Mông, giờ phút này, hai đại cổ thành Vân Tiêu, Vũ Hồng cũng có cường giả ngồi canh bên ngoài, muốn nhìn biến hóa của cổ thành.
Chắc chắn Tô Vũ vẫn chưa sao, điểm này rất nhiều người đều nhận ra.
Nhưng không ít người đã nhìn thấy thân thể Tô Vũ vỡ nát từ trên trời rơi xuống, hiển nhiên, Tô Vũ bị quy tắc trừng phạt đến trọng thương, thương thế tạo thành từ quy tắc rất khó hồi phục, huống chi Tô Vũ còn phải gánh tử khí của những ba cổ thành.
Tinh Hồng cổ thành, ngoài vạn dặm.
Hải vực.
Khu vực trung ương, một tòa phủ đệ cổ xưa vô cùng khổng lồ hiện ra trên không trung, bốn phía, có binh đoàn tinh nhuệ của các đại chủng tộc canh giữ, còn có vô địch các tộc trấn thủ, người không có lệnh bài thì không được vào.
Đây cũng là để duy trì ích lợi cường tộc.
Dù Nhân tộc cũng là một thành viên trong đó, nhưng không có lệnh bài thì cũng không được vào, Tinh Vũ phủ đệ chính là vật cấm của các đại cường tộc, đừng hòng có mưu đồ, phân phối danh ngạch cũng phải do cường tộc phân chia.
Giờ phút này, có giọng nói lớn truyền đến: “Đại Hạ vương, phủ đệ sắp mở ra, trong vòng mấy ngày tới, dù là kẻ có lệnh bài thì cũng không được tự ý đi vào.
Tránh tạo thành hỗn loạn, để một vài kẻ phạm pháp tìm được cơ hội!”
Giờ phút này, vòng phòng ngự đã mở ra, người có lệnh bài có thể vào.
Không ít cường giả có lệnh bài đã tới.
Mà lời người này nói chính là nhằm vào cổ thành.
Thế lực cổ thành, Tô Vũ có 50 danh ngạch, nhưng đến bây giờ còn chưa có ai tới, bởi vì mọi người đều đang đợi Tô Vũ.
Nhưng hiện tại lại có tin tức Tô Vũ đang trọng thương hấp hối!
Tô Vũ không tới được, vậy những người ở cổ thành khác cũng không có tư cách.
Mà Nhân tộc mạnh nhất tọa trấn tại đây là Đại Hạ vương.
Trận doanh phía Đông, Đại Hạ vương không phản ứng bọn họ, quay đầu nhìn về phía Tinh Hồng cổ thành, cách xa vạn dặm, ông không nhìn được gì, nhưng ông cũng đã nhận được tin tức Tô Vũ rèn binh bị thương.
Trọng thương!
Rất nhiều người nhìn thấy, thân thể nứt vỡ, xương cốt đứt gãy.
Thương thế như vậy mà muốn khôi phục khỏi hẳn thì chắc chắn sẽ rất khó khăn.
Huống chi Tô Vũ còn phải đồng thời gánh chịu tử khí, việc khôi phục lại càng khó, có lẽ thương thế còn chưa kịp có tiến trển thì người đã đi.
Hắn rèn binh… Một thanh binh khí Địa giai đỉnh cấp.
Nào ngờ lại đưa tới quy tắc huyết kiếp!
Đại Hạ vương nhìn một hồi, dường như lâm vào trầm tư.
Lúc này bên ngoài lại có thanh âm truyền đến: “Ba ngày nữa, nếu người có lệnh bài vẫn không đến đây, vậy coi như bọn hắn từ bỏ! Đến lúc đó kiểm kê số lượng, danh ngạch trống sẽ phân ngẫu nhiên cho thiên tài và cường giả khác…”
Đại Hạ vương nghiêng đầu nhìn thoáng qua phương Tây, đó là trận doanh Thần tộc.
Đại Hạ vương yên lặng nhìn, hồi lâu sau, ông mới bình tĩnh cất tiếng: “Bình Dục, một Vĩnh Hằng sơ kỳ như ngươi mà dám khiêu khích bổn vương, ngươi ngại mình sống quá lâu à?”
Đại Hạ vương nói tiếp: “Rõ ràng ta đang suy tư, vậy mà ngươi còn dám lên tiếng quấy nhiễu bổn vương, tự gánh lấy hậu quả đi!”
“…”
An tĩnh.
Trong trận doanh Thần tộc, sắc mặt kẻ được xưng là Bình Dục thần vương tức khắc biến ảo, gã nhìn thân ảnh Đại Hạ vương ở cách rất xa, nhất thời không dám lên tiếng nữa.
Gã không phải là đối thủ của Đại Hạ vương.
Chẳng những không địch nổi, nếu gã đơn độc gặp phải Đại Hạ vương thì chắc chắn sẽ bị giết, bởi vì thực lực Đại Hạ vương thật sự rất mạnh.
Bốn phía cũng an tĩnh lại.
Đại Hạ vương không hề quan tâm đến gã, kẻ yếu không có tư cách diễu võ giương oai tại đây, tuy rằng Nhân tộc không địch lại Thần tộc, nhưng không phải Thần tộc nào cũng có tư cách đối đầu với ông, ít nhất kẻ tên Bình Dục này không có tư cách.
Tinh Hồng cổ thành.
Phủ thành chủ.
Mấy người Hồ Hiển Thánh sốt ruột hoảng hốt, cực kỳ hoang mang lo lắng.
Tô Vũ đã bị trọng thương rồi!
Không chỉ Tô Vũ mà Triệu Lập cũng vậy.
Thời khắc cuối cùng, hai người mạnh mẽ rèn đúc, đây chính là một thanh binh khí vô cùng cường hãn, có 144 đạo hư ảnh, phôi Thiên binh đỉnh phong, nhưng hai kẻ điên này kiên quyết muốn đúc ra phôi Thần binh!
Kết quả thì hay rồi, thực lực hai người đều không đủ, cứng đầu muốn làm, giờ thì nằm bẹp hết cả.
Triệu Thiên Binh nhanh chóng tra xét tình huống hai người, đau đầu nói: “Triệu Lập bạo một ít khiếu huyệt, biển ý chí hơi rung chuyển, tu dưỡng vài tháng là có thể khôi phục.
Nhưng Tô Vũ thì tương đối nghiêm trọng! Không phải chỉ có khiếu huyệt bạo mà là cả thân thể đều bạo, tình huống này thì phải trùng tu thân thể…”
Phiền toái!
Mấy người Hồ Hiển Thánh cũng nhíu mày, đúng lúc đó, ngoài phủ thành chủ, thanh âm Ngưu Bách Đạo truyền đến: “Rốt cuộc là sao? Tinh Hồng tiền bối để ta vào xem đi, ta không phải người xấu!”
Tô Vũ đang hôn mê, hiện tại người có thể mở cửa phủ thành chủ chỉ có một, Tinh Hồng.
Tinh Hồng mà không mở thì Ngưu Bách Đạo cũng không dám xông vào, không thì sẽ chết người đấy.
Giờ phút này, Tinh Hồng không quan tâm đến ông, ánh mắt nhìn Tô Vũ đang hôn mê, cơ thể máu thịt be bét, xương cốt gãy từng khúc, đối với người bình thường mà nói, tình huống như vậy nên trùng tu thân thể thì hơn.
May mà biển ý chí vẫn ổn, vẫn hoàn chỉnh, tuy trông có vẻ thê thảm nhưng lại không bị thương.
Tinh Hồng nhìn một hồi, mở miệng nói: “Chờ chính hắn tỉnh đi, chắc nhanh thôi.”
Bên ngoài, mấy người Hồ Hiển Thánh nghe vậy thì đều nhẹ nhàng thở ra, Tô Vũ không tỉnh, bọn họ cũng bó tay.
Đợi chừng nửa tiếng đồng hồ, mấy người Triệu Thiên Binh dùng nguyên khí giúp Tô Vũ uẩn dưỡng cốt cách.
Dần dần, thân thể rách nát của Tô Vũ đã có cử động.
“Đau…”
Đau quá!
Đau nhức vô cùng!
Cái đầu không nguyên vẹn của Tô Vũ kêu răng rắc, truyền ra tiếng rên rỉ hết sức thê thảm.
“Tỉnh rồi!”
Triệu Thiên Binh nhẹ nhàng thở ra, “Tô Vũ!”
Chương 2012: Một Đám Ngu Ngốc!
Tô Vũ mở mắt… Trên thực tế, hắn chỉ thấy một màu đen.
Hắn biết tình huống chính mình.
Thân thể tổn thương cực kỳ nghiêm trọng!
Một khắc cuối cùng đúc phôi Thần binh, lực phản chấn quá mạnh, mạnh đến đáng sợ, Triệu Lập chịu đựng một lúc thôi mà suýt nữa đã xong đời.
Mà Tô Vũ lúc đó vẫn điên cuồng gõ đánh, để đúc ra hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 145, hắn quyết không màng tất cả.
Giờ phút này, Tô Vũ không nhìn được gì, thống khổ rên rỉ nói: “Lão sư thế nào?”
“Tốt hơn ngươi một chút, vài tháng nữa là khỏi…”
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, hồi lâu sau, trước mắt dần xuất hiện một ít ánh sáng, hắn nhìn cánh tay của mình, giờ phút này, xương tay đã gãy, chỉ còn chút ít thịt dính trên đó.
Tô Vũ cảm ứng một chút, tạm được.
Chỉnh thể xương cốt vẫn còn, nhưng huyết nhục rách nát, tinh huyết mất đi không ít.
Khiếu huyệt cũng bị phá hủy một nhóm, lực phản chấn cuối cùng có lẽ đã đạt tới cấp bậc chuẩn vô địch, tương đương Tô Vũ đã đánh một quyền với chuẩn vô địch, kết quả là gặp kết cục này.
“Ta không sao…”
Nghe Tô Vũ nói vậy, mấy người nhìn thân thể tàn tạ của hắn, bất đắc dĩ lắc đầu, cái này mà gọi là không sao ư?
Tô Vũ không để ý đến.
Hắn gắng gượng dùng sức vận chuyển công pháp.
Công pháp Tiên tộc!
Huyết nhục trọng sinh!
Biết nhiều công pháp thì mới có thể tùy hứng!
Một lát sau, mọi người trơ mắt nhìn Tô Vũ dần dần khôi phục thân thể, máu thịt sinh sôi, xương cốt mọc ra, có điều Thiên Nguyên khí trong đại điện bị tiêu hao rất nhiều, trong nháy mắt đã cạn kiệt.
Mười mấy phút sau, Tô Vũ đã khôi phục về bộ dạng vốn có.
Nhưng sắc mặt hắn trắng bệch, khí tức giảm sút rất nhiều, tử khí lại tràn ra, bởi vì Dương khiếu của hắn đang mở, giờ phút này không đủ nguyên khí, Tô Vũ chỉ có thể nghịch chuyển nguyên khí đồng thời hấp thu tử khí, để Tinh Nguyệt cung cấp tử khí cho chính mình hấp thu.
Tô Vũ khôi phục thân thể xong, thở dốc nói: “Hơi phiền toái, thương thế này… nếu không có thứ tốt uẩn dưỡng, e là nửa năm mới khôi phục được.”
“…”
Má nhà ngươi!
Mấy người Hồ Hiển Thánh yên lặng mắng, thương thế nặng như vậy, ngươi lại phán là không cần làm gì, không cần bồi bổ, ngươi chỉ cần nửa năm là có thể tự động khôi phục?
Ngươi còn là người sao?
Tô Vũ cười nói: “Các vị tiền bối yên tâm, không sao đâu, cùng lắm thì tu dưỡng nửa năm thôi.”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Triệu Lập ngồi khoanh chân, sắc mặt lão Triệu trắng bệch, thân thể hơi rách nát một chút, cơ bản thì vẫn ổn, tu dưỡng một thời gian là được.
Tô Vũ không nói gì thêm, hắn đi nhặt quyển sách dưới mặt đất lên.
Không ai động đến binh khí thành đạo của hắn.
Tô Vũ nhìn thoáng qua thành phẩm mà mình và lão Triệu liều mạng rèn đúc, nó giống như một quyển sách cổ, bìa màu xám, hai chữ Văn Minh khắc sâu, cổ xưa nhưng không hiện thần vận.
Trông quyển sách này có vẻ rất bình thường.
Tô Vũ cảm ứng một chút, 108 đạo kim văn thật!
Đây là Địa binh đỉnh cấp, hoặc có thể xưng là nửa Thiên binh.
Cộng thêm kim văn hư ảo thì có tổng cộng 144 đạo.
Tô Vũ nhíu mày!
Hắn nhớ một khắc cuối cùng đã hiện ra 145 đạo hư văn, nhưng bỗng nhiên nó lại biến mất, vậy nghĩa là sao?
Nếu không phải vì rèn ra 145 đạo hư văn thì hắn và lão Triệu đã không bị thương nặng như vậy.
Rõ ràng cả hai đã liều mạng chịu đau để rèn ra đạo hư văn ấy, chẳng lẽ thất bại ư?
Có lẽ Triệu Thiên Binh biết hắn đang nghĩ gì, ông an ủi: “144 đạo hư văn đã rất ghê gớm! Có thể nói, nếu ngươi có đủ thực lực, sớm hay muộn quyển sách này cũng sẽ thăng cấp đến Thiên binh đỉnh cấp! Ta nói ngươi nghe, binh khí của một vài Bán Hoàng chưa chắc đã có đến 144 đạo kim văn, chỉ dùng binh khí có khoảng 140 đạo mà thôi.”
Như thế đã vô cùng đáng sợ rồi!
Ông biết tâm tư của Tô Vũ và Triệu Lập, họ muốn rèn ra 145 đạo hư văn, nhưng phôi Thần binh nào có dễ rèn như vậy.
Hồ Kỳ cũng an ủi: “Tô Vũ, thế này đã lợi hại đến không thể tưởng tượng nổi! Đừng quá mức thương tâm, lần đúc binh này đã thành công, vô cùng thành công!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, cười nói: “Các vị tiền bối chê cười, ta chỉ hơi khó hiểu, ta nhớ rõ mình đã rèn ra 145 đạo hư văn, nhưng sao nó lại biến mất?”
Hắn nhíu mày, nếu chưa rèn ra thì thôi, nhưng… Ta nhớ rõ mình đã liều mạng để rèn ra rồi mà!
Đúng lúc này, bỗng nhiên có người khinh thường mắng: “Một đám ngu ngốc!”
“…”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía hậu điện.
Không phải giọng nói của Tinh Hồng!
Ngay sau đó, trong thông đạo, Tinh Nguyệt cười lạnh nói: “Vậy mà các ngươi tự xưng là Đúc Binh sư, hiện tại Đúc Binh sư ngu xuẩn vô dụng như thế sao? Sách của hắn rõ ràng là chưa rèn xong, 145 đạo hư văn đang nội liễm không hiện mà thôi, khi rèn kết thúc, tự nhiên sẽ hiện ra, một đám ngu ngốc mà còn ở đó phán bừa…”
Tô Vũ sửng sốt!
Triệu Thiên Binh cũng kinh ngạc, ông lúng túng nói: “Khụ khụ, cái kia… đúng rồi, hình như… Cái kia… Vừa rồi quá mức chấn động, sách của ngươi còn chưa hoàn thành mấy trình tự thì phải.
Trận pháp và thần phù đều đã chuẩn bị xong nhưng chưa khảm, hiện tại còn chưa tính là hoàn thiện…”
Thật sự đã quên mất.
Vừa rồi quá kích thích.
Đâu ai nhớ cái này.
Giờ phút này, Hồ Hiển Thánh ngập ngừng lên tiếng: “Cái kia… Chúng ta có nên để Ngưu phủ trưởng vào đây không? Hắn đợi bên ngoài lâu lắm rồi, chúng ta đã nói xong rồi thì có thể cho hắn vào, có lẽ là hắn tới giao hàng.”
Một đám người nhìn nhau, đều có vẻ xấu hổ.
Vừa rồi mọi người quá mức khẩn trương vì lo cho Tô Vũ và Triệu Lập.
Khẩn trương đến mức đã thật sự quên béng Ngưu Bách Đạo, cũng quên sách của Tô Vũ còn chưa hoàn toàn thành công, còn thiếu vài thứ.
Tô Vũ cũng cạn lời, hắn ho khan một tiếng, điều khiển mở cửa phủ thành chủ.
Ngưu Bách Đạo nhanh chóng lao vào.
Khi thấy Tô Vũ bình yên vô sự, ông nhẹ nhàng thở ra, có điều ngẫm lại thì hơi cổ quái, ông nói: “Ngươi khôi phục nhanh thật, vừa rồi ta đã thấy ngươi chỉ còn lại có mỗi khung xương.”
Tô Vũ cười đáp: “Ta có chút thành tựu nghiên cứu công pháp vạn tộc! Đây chỉ là huyết nhục trọng sinh thuật của Tiên tộc mà thôi!”
“Không tệ lắm, nhưng thân thể ngươi bị hao tổn nặng, chỉ sợ không thể khôi phục trong khoảng thời gian ngắn.”
Ông nhìn một hồi, ông là vô địch, vẫn có thể nhìn ra Tô Vũ bị thương không nhẹ.
Tô Vũ tươi cười: “Không sao, vấn đề không lớn.
Thân thể Chiến Vô Song cũng bị ta đánh bạo, nhưng rõ ràng mấy tháng sau hắn đã sinh long hoạt hổ bình thường.”
“Hắn?”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Không giống nhau, có lẽ hắn đã được Bán Hoàng Thần tộc đúc lại thân thể, chưa chắc đã là chuyện tốt, ngươi hiểu ý ta chứ?”
Tô Vũ gật đầu, hắn hiểu.
Không có cái bánh nào từ trên trời rơi xuống miễn phí!
Chờ ngày nào đó, Bán Hoàng Thần tộc thiếu tam thế thân như Bán Hoàng Ma tộc, Chiến Vô Song sẽ gặp xúi quẩy!
Không trùng tu bằng chính sức mình, mà là người khác giúp ngưng tụ huyết nhục, trọng tố một lần nữa, phương pháp cấp tốc như vậy có tác hại cực lớn.
Kỳ thật Tô Vũ cũng có thể nhờ lão Quy, thế nhưng không cần thiết.
Nếu lão Quy không có ý tốt, trong quá trình trọng tố thân thể làm điều gì đó mờ ám thì sẽ tạo thành họa lớn cho Tô Vũ sau này.
Tô Vũ không nhiều lời, hắn cười ha hả nói: “Cũng tốt, không ít người đã nhìn thấy đúng không? Cảm thấy ta trọng thương nên phải bế quan dưỡng thương một thời gian dài, không tồi! Lão bất tử Thiên Cổ kia bỗng nhiên ra ngoài một chuyến, hại ta có một đống phiền toái không nhỏ rồi đây.”
Tiên tộc vốn nhắm đến Tô Vũ nhưng không quá mức, giết được thì giết, không được thì thôi.
Nhưng Thiên Cổ đã lên tiếng, sau này Tiên tộc nhất định sẽ tìm cách giết chết Tô Vũ.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ sẽ dùng phương pháp cực đoan, kể cả việc bắt cóc cha của Tô Vũ, bởi vì lúc này hắn đã không còn là trạng thái nuôi thả nữa, mà là chắc chắc phải giết.
Tô Vũ hiểu điều này, hắn nói: “Nếu phủ trưởng trở về Nhân cảnh, xin hãy chăm sóc phụ thân ta giúp ta.
Tiên tộc và Thần tộc muốn đối phó với ta thì thủ đoạn tốt nhất chính là dụ ta ra! Trừ phụ thân ta thì Liễu Thành cũng cần ngài để ý hộ…”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, “Yên tâm! Hạ Long Võ đang tọa trấn Đại Hạ phủ, Đại Tần vương cũng đã hạ lệnh không được rối loạn, ngươi yên tâm đi, tuy rằng Đại Tần vương rất ít tức giận, nhưng một khi nộ uy thì không ai dám làm trái ý hắn, nếu không sẽ bị trừng phạt rất nặng!”
“Vậy là tốt rồi!”
Chương 2013: Văn Minh Chí
Thấy Tô Vũ và Ngưu Bách Đạo vẫn luyên thuyên nói chuyện, Triệu Thiên Binh không thể không ngắt lời: “Ngưu phủ trưởng, đừng nói chuyện đó vội, ngài có mang trận pháp và thần phù đến đây không? Nếu có thì chúng ta hoàn thiện sách thôi…”
Ngưu Bách Đạo mỉm cười, “Có mang, trận pháp là do Đại Minh vương tự mình chế tác, hao tổn không ít của cải! Còn thần phù thì ta chuẩn bị 100 cái, đủ không?”
Tô Vũ lắc đầu, “Không đủ! Ít nhất phải 300 cái! Nhưng không vội, phủ trưởng tiếp tục chế tác giúp ta, sau này ta bỏ thêm vào là được, chuyện này không làm khó được ta!”
Khảm đại trận và thần phù khá đơn giản.
Lúc trước hắn cũng đã xong bước chuẩn bị.
Giờ phút này, mấy người đều gấp gáp không chờ nổi, muốn nhìn xem sau khi khảm vào, hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 145 có hiện ra không.
Ngưu Bách Đạo không nhiều lời, nhanh chóng lấy ra đại trận và thần phù.
Trận pháp Thiên giai.
Ngưu Bách Đạo giới thiệu: “Trận pháp này tên là nguyên thần tụ hợp trận! Tác dụng chủ yếu là hấp thu nguyên khí và ý chí lực tán loạn, tiến hành rút ra một cách chậm rãi, Bách Đạo Các cũng dùng trận pháp tương tự, có thể tinh lọc một ít nguyên khí cùng ý chí lực, cũng chính là thứ các ngươi hấp thu.
Bất quá tốc độ không nhanh, không thể so với nguyên khí bí cảnh và thức hải bí cảnh của Đại Hạ phủ, nhưng được cái là nhu cầu không cao, dùng ở đâu cũng được…”
Hai bí cảnh kia rất chuyên nghiệp trong phương diện này.
Còn trận pháp này thì hiệu suất thấp hơn.
Ngưu Bách Đạo cười nói: “Đương nhiên, đây là đại trận Thiên giai, không thể vô dụng được! Thứ nhất, rất bền! Không thể bị phá hủy dễ dàng.”
“Thứ hai, mục đích chủ yếu của trận pháp là uẩn dưỡng binh khí, rất tốt cho binh khí.”
“Thứ ba, nó có lực phòng ngự nhất định, Nhật Nguyệt bát cửu trọng tầm thường khó mà đánh vỡ.”
“Thứ tư…”
Ông giới thiệu một hồi, sau đó lấy ra một ít thần phù, đoạn nói: “Thần phù này thì không có tác dụng quá lớn, chỉ có tác dụng hấp thu, kéo đồ vật ngoại giới tiến vào, cường độ không yếu, không có biện pháp hút Bán Hoàng, nhưng Nhật Nguyệt thì không thành vấn đề!”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Hơn nữa, đây còn là một tổ hợp thần phù, nếu ngươi gặp cường địch, dù là Nhật Nguyệt bát cửu trọng thì chỉ cần ngươi có đủ nhiều thần phù, thực lực bản thân cũng mạnh, ngươi có thể trực tiếp hút đối phương vào sách của ngươi, không khó chút nào.”
Tô Vũ vui mừng: “Đa tạ phủ trưởng!”
Đều là thứ tốt!
Triệu Thiên Binh cũng hoan hỉ: “Đại Minh vương và Ngưu phủ trưởng đều là cường giả số một Nhân cảnh về chế tạo thần phù và thần trận, có hai vị này ra tay, sách của Tô Vũ ngươi sẽ càng hoàn thiện hơn!”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ gật đầu, cười nói: “Vậy khảm trận pháp và thần phù vào thôi!”
Khảm thần phù trước rồi khảm trận pháp sau.
Đây chỉ là việc nhỏ.
Tô Vũ nhanh chóng khảm từng miếng thần phù vào, 100 thần phù khảm vào 100 trang sách, còn lại Tô Vũ ủy thác Ngưu Bách Đạo tiếp tục chế tạo giúp, số lượng cuối cùng mà hắn cần có lẽ phải lên đến vạn cái thần phù.
Sau khi khảm xong thần phù, Tô Vũ lại bắt đầu khảm đại trận!
Khảm thần phù xong, đạo kim văn thứ 145 vẫn chưa xuất hiện.
Chờ Tô Vũ khảm thần trận vào vị trí trí đã định trước đó, bỗng nhiên, quyển sách tản ra quang huy nhàn nhạt, đạo kim văn thứ 145 nháy mắt hiện ra, nhưng cũng chỉ là nháy mắt!
Ngay sau đó, quyển sách trông có vẻ càng thêm cổ xưa, có điều khí tức lại tiêu tán, thoạt trông chỉ tựa như một cuốn sách bình thường.
Đạo kim văn thứ 145 lại biến mất.
Lần này Triệu Thiên Binh đã thấy được, không khỏi cười nói: “Thứ tốt! Lần đầu tiên ta thấy đấy! Xem ra không phải là không tồn tại, mà là thần vật từ uế! Đạo kim văn 145 tự biết ẩn giấu! Tồn tại là tốt rồi, dù sao hiện tại cũng chưa dùng đến.
Chờ cuốn sách này thật sự tiến vào Thiên binh đỉnh cấp, ngươi có thể để nó tiến vào cấp bậc Thần binh, khi ấy kim văn này tự nhiên sẽ xuất hiện!”
Vài vị Đúc Binh sư đều lộ vẻ cảm khái, có chút khát vọng, có chút hâm mộ.
Phôi Thần binh!
Phôi Thần binh chân chính!
Tuy hiện tại chỉ là Địa binh, nhưng không hề yếu hơn Thiên binh sơ giai, nếu thăng cấp tới Thần binh… vậy thật khó lường!
Triệu Thiên Binh lại nói: “Binh khí tốt! Nhưng muốn thăng cấp tiếp thì không dễ! Dựa theo tính toán của ngươi là rèn một vạn trang… Tô Vũ, dã tâm của ngươi quá lớn, một trang đã phải hao tổn vô số của cải, huống chi là vạn trang! Ngươi góp nhặt nhiều bảo vật trong chư thiên vạn tộc như vậy mà mới chỉ rèn được 300 trang đã cạn tài nguyên, vạn trang… Ta thật không dám tưởng tượng!”
Đưa binh khí này cho ông, ông cũng không dùng được.
Ít nhất là ông không thăng cấp nó lên được!
Hồ Hiển Thánh líu lưỡi: “Tô Vũ, dựa theo tính toán của ngươi thì ta còn phải cắt thêm vô số không gian, nhiều như vậy… sẽ cắt sụp chiến trường Chư Thiên mất.
Vả lại ta sợ chết!”
Mới cắt 300 khối mà ông đã suýt bị vô địch đánh chết, nếu cắt một vạn khối, có lẽ Bán Hoàng sẽ đích thân tới xử lý ông.
Tô Vũ trấn an: “Ta biết, ta sẽ cố gắng học được thần văn không gian, về sau tự mình cắt.”
Cái này cần phải học!
Tô Vũ cũng buồn bực, đã lâu rồi mà hắn còn chưa học được thần văn không gian, thiên phú không gian cũng không tốt, nếu không hắn đã tự mình cắt không gian rồi.
Nhưng cũng may mà nơi đây có một cái máy cắt không gian, Tô Vũ có thể dùng thử.
Nếu về sau Hồ Hiển Thánh không tới đây, Tô Vũ có thể tự cắt thử một chút.
Tới lúc này, cuốn sách xem như đã hoàn thiện, đương nhiên mới chỉ là phôi, không phải bản hoàn chỉnh.
Triệu Thiên Binh nói: “Phôi rèn hoàn mỹ vô cùng.
Tô Vũ, ngươi đặt tên đi!”
“Tên…”
Tô Vũ thì thầm, hắn sờ tới sờ lui quyển sách, yêu thích không muốn buông tay, hồi lâu sau, hắn cười nói: “Gọi là văn minh chí đi!”
Hắn vốn định đặt tên là vạn tộc chí.
Nhưng hiện tại nhìn hai chữ “Văn Minh” trên mặt bìa, hắn bỗng đổi ý.
Nghe vậy, mấy người đều lộ vẻ cổ quái.
Tô Vũ hiểu ý bọn họ, hắn giải thích: “Văn minh sư đều lưu lại một bản văn minh chí cho mình, khi chết rồi sẽ để lại một thần văn – loại không thể hình thành bí cảnh, coi như làm thứ lưu lại niệm tưởng, truyền thừa một chút kiến thức của chính mình.
Những gì ta biết mấy năm nay, bài học từ nhỏ đến giờ, có lẽ tất cả những gì ta biết đều sẽ đặt vào trong đó…”
Thứ hắn biết nhiều nhất chính là công pháp!
Tất cả đều có thể phong ấn vào cuốn sách này, cũng coi như văn minh chí của chính mình.
Sau này khi hắn đã chết, có lẽ sở học cả đời của hắn cũng có thể được truyền lưu tiếp.
Vô số năm sau, có lẽ Tô Vũ đã bị người đời quên lãng, nhưng có khả năng văn minh chí của hắn vẫn còn truyền lưu.
Giờ khắc này, Tô Vũ nghĩ tới kim sách trong đầu.
Văn minh chí là truyền thừa của ta.
Vậy cuốn sách kia… Có phải của một vị khác, truyền thừa của một tu giả giống như ta hay không?
Thời Gian sư!
Tô Vũ thì thầm ba chữ ấy trong lòng, có lẽ vậy, có lẽ sách họa trong đầu hắn là do một vị Thời Gian sư lưu lại, hành tẩu khắp nơi, ghi chép văn minh vạn tộc, tổng kết lại sự hưng suy của vạn giới.
Có lẽ mỗi thời đại đều có người như vậy tồn tại.
Nhưng có lẽ không ai biết, hoặc là kẻ yếu không biết.
“Văn minh chí…”
Đây là đồ do người chết lưu lại!
Trong lòng Tô Vũ bất giác có chút hoảng hốt, hắn nghĩ tới văn mộ bia, văn minh mộ bia.
Giờ phút này, chính hắn đã rèn văn minh chí.
Ghi chép văn minh!
Đang nghĩ ngợi, Ngưu Bách Đạo bỗng lên tiếng: “Tô Vũ, Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra rồi, ngươi có đi không? Ta thấy có lẽ ngươi không đi được, vả lại đến đó cũng chưa chắc đã là chuyện tốt!”
Tô Vũ cười đáp: “Không đi thì thôi, ta đâu thiếu gì! Phủ trưởng, ngài không cần lo lắng cho ta.”
Dứt lời, hắn liền khom người nói: “Lần này Tô Vũ đúc binh đã khiến chư vị tiền bối vất vả rồi!”
Chương 2014: Tập Thành Thói Quen
“Đừng nói vậy!”
Hồ Kỳ mỉm cười, “Chúng ta phải cảm ơn ngươi mới đúng, ngươi giúp chúng ta khỏi hẳn thương thế, đồng thời còn cho bọn ta chứng kiến quá trình đúc chuẩn Thần binh, rất có ích cho bọn ta sau này! Hiện tại ta còn chưa thử, chưa hấp thu hết thu hoạch lần này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ mấy năm nữa, ta cũng có thể mơ tới việc thăng cấp Thiên binh sư một chút!”
Triệu Thiên Binh cũng hùa vào: “Ta đã có chút cảm ngộ, có lẽ… lần gặp tiếp theo, ta đã là Thiên binh sư!”
Mấy người Tô Vũ đều lộ vẻ ngoài ý muốn, Triệu Thiên Binh hào hứng nói: “Đương nhiên khó mà nói trước được, còn nữa, tiền đề là ta có tiền để mua sắm tài liệu đúc Thiên binh, có lẽ sẽ thất bại vài lần, nhưng… Ta cảm thấy mình có hy vọng thành công!”
“Chúc mừng sư bá!”
Tô Vũ thật tâm chúc mừng, sau đó nhìn về phía Triệu Lập còn đang chữa thương, hắn hơi áy náy: “Sư bá, cổ thành là nơi hỗn loạn, vô cùng nguy hiểm, ngài mang lão sư ta về Nhân cảnh đi! Tuy rằng lão sư đã bị thương, nhưng khi khôi phục có lẽ thực lực sẽ có tiến bộ không nhỏ.
Để ngài ấy ở đây sẽ khó mà chuyên tâm chữa thương được.”
“Ta hiểu.
Tô Vũ, ngươi phải cẩn thận một chút!”
Triệu Thiên Binh dặn dò, Ngưu Bách Đạo cũng nói: “Có lẽ ngươi sẽ bị nhằm vào, tuy trấn thủ cổ thành rất mạnh, bất quá mọi người đều biết ngươi đã bị thương.
Tô Vũ, cẩn thận có người cố ý ép ngươi ra tay hoặc ép trấn thủ ra tay, bởi vì chúng biết mỗi lần ra tay, ngươi đều phải thừa nhận càng nhiều tử khí hơn!”
Tô Vũ gật đầu, hít sâu một hơi rồi nói: “Phủ trưởng yên tâm, ta hiểu! Nhưng ta phải để mọi người thấy rằng ta còn chưa chết, ta còn sức chiến một trận, ta vẫn có thể giúp trấn thủ đại nhân ra khỏi thành nghênh chiến! Giờ phút này nếu ta lộ vẻ yếu ớt thì chắc chắn sẽ có người sinh ý đồ với ta! Ta phải giết gà dọa khỉ trước mới được!”
“Tự ngươi hiểu rõ là được.”
Ngưu Bách Đạo biết thương thế của hắn còn chưa khỏi, ông không khuyên nhiều, tự trong lòng Tô Vũ sẽ có cân nhắc.
Ông nhìn về phía mấy người còn lại, đoạn nói: “Ta sẽ hộ tống các ngươi về chiến khu phía Đông, tránh nửa đường gặp phiền toái, hiện tại không ít kẻ nhìn chằm chằm Tô Vũ, ở trong cổ thành sẽ tạo thêm phiền phức cho hắn.”
Tô Vũ lại khom người cảm tạ, mấy người không nói gì, Triệu Thiên Binh nâng Triệu Lập còn đang chữa thương đi theo Ngưu Bách Đạo bay ra ngoài.
Tô Vũ bị thương không nhẹ, không cần ở đây quấy rầy hắn.
Bọn họ cũng không giúp được gì.
Đợi bọn họ đi rồi, Tô Vũ lặng lẽ thở dài.
Lần này xem như hắn đã đúc binh thành công!
Thân thể cũng hoàn thành 72 đúc.
Có điều hắn bị thương không nhẹ, phải nhanh chóng khôi phục mới được.
Trong lúc Tô Vũ đang nghĩ vậy, Tinh Nguyệt bỗng nhiên cả giận quát: “Ngươi mau tìm lão ô quy phong bế Dương khiếu cho mình đi, Tô Vũ, ngươi thực đáng ghét!”
Quá phiền!
Lại hút ta!
Tô Vũ bật cười, “Quân chủ đại nhân nóng vội như vậy làm gì, mới hấp thu một hồi mà đại nhân đã thiếu kiên nhẫn rồi.”
Tô Vũ nhìn về phía Lưu Hồng không biết đã tỉnh lại từ khi nào, thấy gã đứng phía sau Tinh Hồng, Tô Vũ mỉm cười nói: “Lưu lão sư mạnh thật, tỉnh rồi cơ à, thật lợi hại!”
Lưu Hồng trốn phía sau Tinh Hồng, buồn bực xua tay, “Đừng nhìn ta, ta vừa tỉnh, không nhìn thấy cũng chẳng nghe được gì!”
Tô Vũ phì cười, “Không sao, nhìn thấy cũng vừa vặn! Hiện tại rất hoàn mỹ! Ai cũng biết ta đã trọng thương, thế nên sắp tới Lưu lão sư biểu hiện ra dáng vẻ yếu nhược, thậm chí không thể ra khỏi thành nghênh chiến cũng là chuyện bình thường! Không thể ép buộc một Tô Vũ trọng thương còn ngây ngốc ra khỏi thành tìm chết, đúng không? Suy yếu như vậy vừa vặn phù hợp với tình huống của ta!”
“Ngươi thế này rồi còn muốn đi sao?”
Lưu Hồng kinh ngạc: “Ngươi bị thương không nhẹ, phong bế Dương khiếu thì thực lực ngươi sẽ giảm sút.
Vả lại lần này có khả năng vô địch sẽ tiến vào, ngươi không sợ bị giết ư?”
Tô Vũ cười đáp: “Sợ cái gì? Huống chi… đành chịu thôi, ta nghèo rồi! Trừ một ít tinh huyết ra thì ta chẳng còn gì! Tăng cường Văn Binh rất tốn tiền, tu luyện cũng tốn tiền, cái gì cũng cần tiền, không vào đó một chuyến thì sắp tới ta phải tu luyện thế nào?”
“Ngươi…”
Lưu Hồng cạn lời, gia hỏa này tiêu tiền vượt quá sức tưởng tượng của người thường.
Thật đáng sợ!
Nhiều tài nguyên như vậy lại dám mạnh tay dùng hết để rèn một quyển sách, quyển sách đó có tác dụng gì, uy lực thế nào còn chưa biết được.
Có điều ngẫm lại thì nếu Tô Vũ cầm đi bán hoặc đổi với người ta cũng có thể đổi được mấy thanh Thiên binh!
So với Tô Vũ, gã thật sự chỉ là tên ăn mày.
Lưu Hồng cười gượng, “Tô Vũ, thương lượng một chút được không? Trước khi ngươi trở về, có thể thả ta đi không?”
“Trước khi ta trở về?”
“Đúng vậy!”
Lưu Hồng ngập ngừng: “Không phải có thể ở trong Tinh Vũ phủ đệ một tháng sao? Ngày thứ 29, ngươi bảo Tinh Hồng đại nhân thả ta đi, được không?”
“Ngươi nỡ bỏ đi như vậy à?”
Tô Vũ thở dài, nói: “Ngươi tự nguyện tới cổ thành, không phải ta ép ngươi tới, hiện tại ngươi lại muốn bỏ đi sao?”
“…”
Lưu Hồng câm nín.
Tô Vũ không để ý đến gã, hắn nhìn Tinh Hồng, hít sâu một hơi rồi nói: “Đại nhân, hiện tại có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào ta, ta không tiện trốn ra khỏi thành, ta muốn kết nối cổ thành với Hồng Mông thành, sau đó nhờ Hồng Mông đại nhân hỗ trợ phong tỏa Dương khiếu.
Xong việc chắc ta sẽ không về đây, mà là tránh ở bên đó luôn, tìm cơ hội ra khỏi thành.”
Tinh Hồng trầm giọng nói: “Tô Vũ, suy xét cho kĩ, tình thế hiện tại rất nguy hiểm! Ít nhất ở trong thánh thành còn có chúng ta che chở, ra khỏi thành, đặc biệt là tới Tinh Vũ phủ đệ thì bọn ta gần như không có khả năng giúp được ngươi…”
Tô Vũ đáp: “Ta nghĩ kĩ rồi! Ta cần tài nguyên, rất nhiều tài nguyên! Ngoài ra ta còn muốn hoàn thiện binh khí thành đạo của mình, bên ngoài có vô số vô địch nhìn chằm chằm vào ta, ta không thể mặc kệ được!”
Hắn muốn hoàn thiện văn minh chí, nhưng chắc chắn không thể làm thế ở chiến trường Chư Thiên!
Ngược lại Tinh Vũ phủ đệ chính là một cơ hội.
Cơ hội tốt để giết người nhặt xác!
Văn minh chí mà không cất chứa thi thể sao có thể tính là văn minh chí?
Vừa vặn thời cơ hiện tại cũng coi như phù hợp.
Có ai đoán được rằng hắn lại dám ra ngoài ở thời điểm này?
“Vậy thương thế của ngươi…”
Tô Vũ ngắt lời: “Không sao! Thân thể bị thương mà thôi, nhân cơ hội tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, ta sẽ giết người cướp của, kiếm chút thứ tốt để chữa thương! Thân thể còn đang suy yếu cũng là chuyện tốt, ngụy trang trang thành người khác chưa chắc đã bị nhìn ra, bằng không thân thể quá mạnh, ta còn sợ bị người nhận ra đây, hiện tại dù có người tiếp xúc gần với ta thì cũng không cảm thụ được.”
Thân thể Tô Vũ cực kỳ cường đại.
Thân thể cường đại như thế rất khó ngụy trang, nhưng hiện tại hắn đã suy yếu thành dạng này, ai có thể nhận ra chứ?
Tinh Hồng thấy hắn nói như vậy thì không khuyên nữa, y nhìn Tô Vũ, khẽ dặn dò: “Ngươi đến Hồng Mông thánh thành thì nhớ kể rõ chuyện huyết kiếp với lão đại! Lúc trước lão đại đột nhiên buông xuống, có lẽ là biết chuyện gì đó.
Nguyên nhân Thiên Cổ muốn giết ngươi cũng có quan hệ với việc này.
Còn chuyện hội nghị vạn tộc thì đừng hỏi ta, ta không rõ, ngươi hỏi lão đại đi…”
Tô Vũ cảm tạ: “Đa tạ đại nhân chỉ điểm, ta đã biết!”
Tinh Hồng gật đầu.
Cổ thành lập tức biến mất.
Ngoài thành, một đám gia hỏa đang cố gắng nhìn trộm thầm mắng một tiếng, lại chạy rồi!
Cường giả cửu giới thì đã tập thành thói quen, mặc kệ sóng to vùi dập đống thuyền nát, bọn họ lười sửa lại, kệ nó, đến đâu thì đến!
Tô Vũ mà chưa chết, bọn họ sẽ không sửa.
Cũng không xây đảo!
Chờ Tô Vũ chết rồi mới tiến hành, gia hỏa này chết chắc rồi, lần này hắn chưa chết đã là rất may mắn, nhưng Tiên tộc, Thần tộc và các tộc khác đã hạ lệnh giết hắn, cổ thành cũng không che chở được.
Sớm hay muộn hắn cũng sẽ xong đời!
Đương nhiên Tô Vũ không quan tâm đến chuyện đó, hắn còn chẳng thèm liếc mắt nhìn cửu giới, dù có vô địch cũng mặc kệ.
Chương 2015: Bí Mật Về Thời Gian Sư
Tinh Hồng cổ thành di chuyển, có điều hành tung nhanh chóng bị người phát hiện, bởi vì cổ thành lại quay về Tinh Thần Hải, hội hợp cùng Hồng Mông cổ thành.
Một vài cường giả vạn tộc liền suy đoán, có thể Tô Vũ bị thương quá nặng, cần trị liệu, mà Tinh Hồng thì không có biện pháp giúp hắn khôi phục nên chỉ có thể nhờ Hồng Mông giải quyết.
Bởi vậy có thể thấy thương thế của Tô Vũ nặng đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Thứ mạnh nhất là thân thể cũng đã rách nát, một Tô Vũ như vậy không còn đáng sợ nữa.
Dù hắn vẫn còn thực lực văn minh đạo thì Tô Vũ chỉ so được với Sơn Hải bình thường.
Trong Hồng Mông cổ thành.
Tô Vũ phong bế cổ thành, vốn nơi đây đã không có ai, nhưng hắn vẫn phong bế vì không muốn cho bất kỳ người nào cơ hội tiến vào.
Hậu điện.
Lão Quy tự tại hơn đám trấn thủ như Tinh Hồng, Tinh Hồng hay Thiên Diệt đều là hoàn toàn bị phong tỏa, nhưng lão Quy có thể thả ra phân thân, hóa thành hình người để giao lưu cùng Tô Vũ.
Thấy Tô Vũ, lão Quy liếc mắt đánh giá hắn một phen.
Khuôn mặt mang theo một chút muộn phiền, “Có lẽ ta đã nhìn lầm.
Ta không ngờ rằng ngươi là Thời Gian sư truyền thừa, có đúng không?”
Tô Vũ lắc đầu, “Ta không biết, ta cũng không biết Thời Gian sư nghĩa là gì, không phải cố tình giấu giếm đại nhân.”
“Đúng vậy, hiển nhiên là ngươi không biết.”
Lão Quy thở dài, “Ta vốn tưởng rằng một mạch đó đã hoàn toàn đoạn tuyệt truyền thừa.
Chỉ sợ mọi người đều cảm thấy như vậy, sự thật chứng minh ta sai rồi.
Một mạch này vẫn còn truyền thừa!”
Tô Vũ nghi hoặc: “Đại nhân có thể giải thích được không?”
“Thời Gian sư…”
Lão Quy cảm khái một tiếng, dường như lâm vào trong hồi ức, hồi lâu sau, lão tự giễu nói: “Nếu ta nói mình cũng không rõ lắm, ngươi tin không?”
“Tin.”
Lão Quy bật cười, lão ngồi xuống, lấy nước trà ra từ hư vô trống rỗng, mời Tô Vũ uống một chén, chính lão cũng bưng chén trà lên, vừa uống vừa giải thích: “Chuyện xảy ra từ rất lâu trước đây.
Kỳ thật Thời Gian sư truyền thừa đã không còn nữa, hoặc có thể nói là ta chưa bao giờ gặp Thời Gian sư, trong vạn giới, kẻ từng gặp Thời Gian sư cũng không nhiều lắm, có thể nói là cực ít!”
“Một mạch này rất đặc thù, một thế hệ một người, rốt cuộc là một người hay là một mạch… Ta không biết.”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, “Ý ngài là…”
Lão Quy giải thích: “Bởi vì không có mấy ai từng gặp, nhưng người từng gặp đều cảm thấy các Thời Gian sư không giống nhau, cho nên không xác định có phải cùng một người hay không, hay là truyền thừa nhiều thế hệ.
Thời Gian sư… Ngươi có biết vì sao lại xưng hô như vậy không?”
“Không biết.”
Tô Vũ lắc đầu, lão Quy đáp: “Bởi vì bọn họ luôn hành tẩu trong thời gian trường hà, dường như đang quan sát văn minh! Không nhiều người biết đến sự tồn tại của bọn họ, không mấy người từng gặp bọn họ, chỉ có một ít lời đồn, kể cả ta thì cũng chỉ nghe chút lời đồn mà thôi.”
“Bọn họ xuất hiện trong miệng người khác, ngươi lại không biết, rốt cuộc bọn họ là chủng tộc gì, là người hay là thần, là tiên hay là ma?”
“Ta chỉ biết, Thời Gian sư… Có thể là sự tồn tại tà ác, cũng có thể không phải.”
Tô Vũ kinh ngạc, “Đại nhân nói vậy là sao?”
Lão Quy nhẹ giọng đáp: “Nghĩa trên mặt chữ, không biết bọn họ là kẻ thiện hay kẻ ác, không biết rốt cuộc bọn họ muốn làm cái gì, nhưng ở thời đại kia, rất nhiều cường giả kiêng kị bọn họ!”
“Kiêng kị?”
“Đúng vậy!”
Lão Quy hồi tưởng lại, hồi sau mới lên tiếng: “Kiêng kị! Chính là kiêng kị! Ở thời đại kia có một đám cường giả… Không phải ta, ở thời đại ấy ta không tính là cường giả, cường giả mà ta nói đến rất mạnh! Có điều bọn họ vẫn kiêng kị Thời Gian sư, cụ thể vì sao thì ta không rõ lắm.
Ta chỉ từng nghe qua vài câu trong phủ đệ của một vị đại nhân vật, nghe nói Thời Gian sư đã tới đó một lần, nói rằng thọ nguyên của ngài ấy đã sắp hết, đối phương sẽ đến ghi chép văn minh…”
Lão Quy cảm khái: “Không lâu sau, vị đại nhân vật thực lực vô cùng cường hãn này liền ngã xuống.
Biến mất trong thời gian trường hà, không còn xuất hiện nữa! Ở thời đại kia, Thời Gian sư là tồn tại khiến mọi người đều sợ hãi và kiêng kị.”
Tô Vũ đã hiểu.
Thời Gian sư!
Giết chết đối phương, chế tác thành tiêu bản ư?
Đại nhân vật… Lão Quy nói như vậy, vậy rốt cuộc đại nhân vật mạnh đến mức nào?
Người nhặt xác!
Khá trùng hợp với suy nghĩ của Tô Vũ!
Mấu chốt ở chỗ, dường như Thời Gian sư thời đại của lão cường đại đến mức đáng sợ, ngay cả đại nhân vật mà cũng bị đối phương nhặt xác!
Tô Vũ vội vàng hỏi: “Vậy sau này đại nhân còn nghe nói về Thời Gian sư nữa không?”
“Nghe vài lần.”
Lão Quy chậm rãi đáp: “Đều là tin đồn, kỳ thật chính là tin vỉa hè.
Thứ nhất, Thời Gian sư bị diệt sạch, thế hệ Thời Gian sư cuối cùng đã tận diệt, dường như liên quan đến hội nghị vạn tộc, nghe nói ở một nơi nào đó, các nghị viên của hội nghị vạn tộc đã vây giết vị Thời Gian sư ấy, từ đó về sau, mạch Thời Gian sư hoàn toàn bị cắt đứt!”
“Thứ hai…”
Lão nhìn thoáng qua Tô Vũ, gằn từng chữ một: “Có người nói, kỳ thật Thời Gian sư là Nhân Hoàng ngụy trang! Nhân Hoàng âm thầm giết chóc cường giả vạn tộc, sau khi ngài biến mất, Thời Gian sư liền đứt đoạn!”
“Thứ ba, còn có người nói Thời Gian sư có một thân phận khác, là chủ nhân của văn mộ bia, sau khi vị kia chết thì mạch thời gian này liền diệt sạch!”
“Cả ba lời đồn đều nói rằng Thời Gian sư đã không còn!”
Lão Quy chậm rãi kết luận: “Đây không phải tin đồn vô căn cứ, có lẽ là sự thật! Cho nên ở thời đại kia, người biết và không biết đều nhận định rằng, một mạch này đã hoàn toàn diệt sạch! Mà nay sự thật chứng minh… Có vẻ không phải như thế!”
Trong lòng Tô Vũ dao động.
Hồi lâu sau, hắn mở miệng: “Vì sao đại nhân lại cảm thấy ta là Thời Gian sư truyền thừa, chẳng lẽ một mạch này có biểu hiện đặc thù gì sao?”
“Sở dĩ ta nhận định như thế…”
Lão nhìn Tô Vũ, chậm rãi nói: “Là vì liên quan đến quyển sách mà ngươi rèn.”
Lão Quy không xác định lắm, “Sách là một loại binh khí đặc thù.
Vạn giới rất ít người dùng, khi một quyển sách xuất hiện, thậm chí còn dẫn tới huyết kiếp của nghị viên hội nghị vạn tộc thì ta không thể không liên hệ ngươi với Thời Gian sư được.
Bởi vì trong truyền thuyết, Thời Gian sư là văn minh sư, hình như bọn họ đều thích mang theo một quyển sách, ký ức sâu nhất của ta đó là có người từng nói, khi Thời Gian sư xuất hiện, thường đều đọc thư, rong chơi trong thời gian trường hà, từ quá khứ đến tương lai đều làm người nhặt xác!”
“…”
Tô Vũ không nói gì, trong đầu bất giác hiện ra một cảnh tượng.
Một người trẻ tuổi mặc bạch y như tuyết, cầm cuốn sách dựa trên thuyền nhỏ, lướt đi trong thời gian trường hà.
Hắn nho nhã nhưng cũng bá đạo chỉ vào một cường giả, cười nói: “Thọ nguyên của ngươi đã hết, ta tới ghi chép văn minh, xin hãy tiến vào quyển sách của ta!”
Cường giả kia không cam lòng, nhưng bị quyển sách bao trùm, bị giết trong nháy mắt, ngã xuống đương trường, thi thể bị thu đi.
Khi đó Thời Gian sư lại tiếp tục rong chơi trong thời gian trường hà, đi đón thi thể tiếp theo.
Cảnh tượng này làm Tô Vũ thoáng hoảng hốt.
Hắn cảm thấy đây là một tương lai do mình ảo tưởng ra, một tương lai tiêu sái, tự tại!
Ta là Thời Gian sư!
Rong chơi trong thời gian trường hà, quá khứ tương lai của ngươi đều trốn không thoát khỏi văn minh chí của ta!
Hắn mê man một hồi rồi chợt bừng tỉnh.
Đối diện, lão Quy uống trà, nhìn hắn rồi tủm tỉm cười hỏi: “Ngươi suy nghĩ gì vậy?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










