[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 402 : Dung Nhập Thần Văn (c2006-c2010)
❮ sautiếp ❯Chương 2006: Dung Nhập Thần Văn
Ngoài thành.
Một đám người xem hoa cả mắt, đúc binh mà còn phải đấu trí đấu dũng cùng quy tắc, thật mệt mỏi.
“90 đạo kim văn!”
“Địa binh trung giai đỉnh phong, vậy nghĩa là Tô thành chủ xem như Đúc Binh sư Địa binh trung giai ư?”
“Khoa trương quá!”
“…”
Đám người thạo nghề không nói gì, chỉ thầm nghĩ “không khoa trương”.
Mà một phần nguyên nhân là do căn cơ binh khí quá tốt.
Cho tài liệu đúc Địa binh trung giai bình thường, Tô Vũ chưa chắc có thể đúc ra binh khí Địa binh trung đẳng, vậy nên hắn không tính là Đúc Binh sư Địa giai trung đẳng.
“91 đạo xuất hiện hắn sẽ gặp phiền toái lớn, có lẽ nên dừng lại ở đây!”
“Có lẽ vậy, ngay cả Phệ Thần tộc cũng đã ném ra, sắp đến cực hạn rồi!”
“…”
Một đám người thạo nghề âm thầm giao lưu, lười thảo luận với đám người ngoài nghề, chẳng có ý nghĩa gì, nhưng vẫn có một ít Đúc Binh sư gà mờ đang giải thích cùng những người đó.
Mới vừa nói xong không đến một hồi, ầm ầm ầm, nguyên khí bốn phía hội tụ.
Đạo kim văn thứ 91 sắp xuất hiện!
Địa binh cao đẳng!
Đây cũng là binh khí chân chính mà Nhật Nguyệt trung kỳ hậu kỳ có thể sử dụng.
Giờ phút này, huyết vân điên cuồng hội tụ, một huyết nhân còn mang theo huyết sắc khôi giáp mơ hồ hiện thân.
Triệu Lập biến sắc: “Để ta, ngươi đi lên giải quyết đi!”
Tô Vũ cắn răng nhìn thoáng qua Triệu Lập, lão Triệu bị thương không nhẹ, thân thể quá yếu, vừa thay thế ba phút mà đã chịu chấn động dữ dội.
Hắn muốn đúc thân!
Dường như Triệu Lập biết hắn muốn làm gì, ông quát: “Chờ một chút, chờ đợi cơ hội, chờ đợi bước vào đỉnh phong đã!”
Dứt lời, ông cầm búa gia nhập!
Ông vẫn còn chống đỡ được, nhưng nếu hiện tại Tô Vũ đúc thân, có lẽ liền đến cực hạn, vậy thì hôm nay quyển sách này chỉ có thể đi đến Địa binh cao đẳng, ông muốn ít nhất nó phải đạt đến đỉnh Địa binh.
Tô Vũ cắn răng nhanh chóng rút lui, lao lên không trung.
Lúc này hắn cắn nuốt một giọt tinh huyết, lực lượng Nhật Nguyệt thất trọng bùng nổ, huyết nhân tướng quân vừa xuất hiện đã bị Tô Vũ gầm lên một tiếng, chém một đao chia năm xẻ bảy!
“Hừ!”
Ngấm ngầm giở trò với ta ư? Ta cũng biết chơi chiêu, ngươi cho rằng ta chỉ là Lăng Vân thôi sao?
Lão tử có thể bùng nổ lực lượng Nhật Nguyệt cao trọng đấy!
Để xem ta có đánh chết ngươi không?
Thần văn chữ “Máu” không ngừng cắn nuốt, có cảm giác nó đã sắp thăng cấp, Tô Vũ âm thầm mong đợi, nó sẽ trở thành thần văn ngũ giai đầu tiên ư? Thú vị rồi đây.
Thần văn đầu tiên của mình, tuy rằng sau này hắn không dùng tới nó nhiều lắm, nhưng nó vẫn luôn cường đại như vậy.
Nếu tiếp tục như thế, Tô Vũ cảm thấy có khả năng tiểu đệ chữ “Máu” sẽ trở thành thần văn ngũ giai đầu tiên, hắn có rất nhiều thần văn, thần văn chữ “Máu” không có bất cứ ưu thế nào, vậy mà lại thăng cấp đầu tiên?
Trong lòng cảm thấy cổ quái, Tô Vũ nhanh chóng hạ xuống.
Giờ phút này, lực lượng Nhật Nguyệt thất trọng bùng nổ.
Hắn tiếp nhận, Triệu Lập lại không rút đi, quát: “Ta đúc cùng ngươi, lực lượng ngươi đã tăng mạnh, chưa khống chế được, dễ dàng thất bại!”
Tô Vũ gật đầu, hắn thật sự cần lão Triệu hỗ trợ.
Lúc trước hắn không cắn nuốt tinh huyết cũng là lo lắng lực lượng tăng quá nhanh sẽ không tốt cho quá trình đúc binh.
Có lão Triệu hỗ trợ, thực lực Tô Vũ cường đại hơn, rèn đúc cũng đơn giản hơn một ít.
91 đạo kim văn!
Địa binh cao đẳng!
Tô Vũ và lão Triệu đều thu hoạch không nhỏ, nhưng áp lực cũng rất lớn, các mãnh thú lại tập kích bọn họ lần nữa, Tô Vũ có thể nhanh chóng đánh nát, lão Triệu lại khó làm được, thân thể ông chấn động, máu chảy giàn giụa.
Triệu Lập cắn răng, mặc kệ.
Ông không phải chủ lực, ông chỉ giúp Tô Vũ, cố gắng dẫn đường cho hắn.
Có như vậy thì quyển sách này mới có thể càng thêm phù hợp với Tô Vũ.
Một giờ sau, đạo kim văn thứ 92 xuất hiện.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ nhanh chóng lao lên, lão Triệu nhìn chằm chằm, trong miệng không ngừng phun trào máu tươi, không đến một phút, Tô Vũ đã trở lại, huyết nhân lại bị hắn đánh bạo!
93 đạo, 94 đạo…
Kim văn càng ngày càng nhiều, trang sách càng ngày càng ít.
Chuẩn bị tới 300 trang, hiện tại số trang sách còn dư lại không đến 80, xem ra chỉ thêm khoảng 4 – 5 kim văn nữa là sẽ hết trang sách.
Tô Vũ âm thầm hít sâu một hơi, ít nhất phải kiên trì đến 99 đạo kim văn.
Sau đó hắn sẽ đúc thân, hoặc là dung nhập thần văn, khiến quyển sách này cường đại hơn.
Huyết kiếp lại xuất hiện làm Tô Vũ và lão Triệu đều cảm thấy quá sức.
Giờ phút này, điều duy nhất mà mấy người Triệu Thiên Binh có thể làm chính là không ngừng giúp Triệu Lập tu bổ cây búa, bởi vì cuốn sách cường đại hơn búa của ông, lực phản chấn mạnh mẽ khiến cây búa liên tiếp bị hư hại.
Đây chính là binh khí thành đạo của Triệu Lập, thần văn của lão Triệu đã dung nhập trong đó.
Tô Vũ chưa nói gì, cũng không bảo lão Triệu rời đi, lão sư hắn quyết tâm muốn giúp hắn đúc một thanh binh khí thành đạo cường hãn, dù hiện tại bảo ông rời đi, ông cũng sẽ không chịu.
Chờ lão sư thật sự không chịu đựng nổi, hắn sẽ lập tức đúc thân.
Tô Vũ nghĩ thầm, tiếp tục đem từng trang sách dung nhập.
Không ngừng đánh tan huyết vân!
Tới giờ phút này, huyết vân đều có lực lượng Nhật Nguyệt ngũ lục trọng, nó mạnh hơn dự đoán.
Địa binh còn chưa đúc ra mà đã có huyết kiếp cường đại như vậy.
98 đạo!
99 đạo!
Khi đạo kim văn thứ 99 xuất hiện, tất cả trang sách đã dung nhập hoàn tất.
Địa binh cao đẳng đỉnh phong!
Thiếu một chút nữa là đến Địa binh đỉnh cấp.
Đám người Triệu Thiên Binh cho rằng đã kết thúc, đều nhẹ nhàng thở ra, may mà cuối cùng đã kết thúc!
Cũng không sai biệt lắm!
99 đạo kim văn, nhưng thực tế lại không hề yếu hơn binh khí 108 đạo kim văn, thực ra còn mạnh hơn nhiều, có thể chấp nhận được.
Lúc này, Tô Vũ chần chờ một chút, cuối cùng cắn răng quyết định, hắn mau chóng dung nhập hai thần văn vào trang bìa!
Văn Minh!
Trong nháy mắt hai thần văn dung nhập, ầm một tiếng!
Cuốn sách kịch liệt điên cuồng phản kháng.
Tô Vũ muốn hoàn toàn nô dịch quyển sách này!
Tức thì, kim văn từ 99 đạo tăng lên 100 đạo, 101 đạo, 102 đạo…
Trong hư không, huyết vân lại hội tụ, lần này nó không lập tức giáng xuống, mà là gấp rút hội tụ, khí tức càng ngày càng mạnh, Nhật Nguyệt lục trọng, Nhật Nguyệt thất trọng…
Một lát sau, Nhật Nguyệt bát trọng hiện hình.
Sắc mặt Triệu Lập kịch biến!
“Từ bỏ, mau…”
Tăng lên quá nhanh, huyết vân hội tụ đã tới bát trọng, Tô Vũ từng bùng nổ lực lượng Nhật Nguyệt bát trọng, nhưng tình huống hiện tại không giống khi trước!
Tô Vũ đã là nỏ mạnh hết đà!
Tô Vũ nhìn từng đạo kim văn gia tăng mà hốt hoảng, hoàn toàn ngoài ý muốn, hai thần văn này quá phù hợp với quyển sách, vậy mà lập tức tăng kim văn lên tới 105 đạo!
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, huyết vân cường hãn vô biên, thậm chí có vẻ vẫn còn đang mạnh hơn.
Tô Vũ hít sâu một hơi, lão Quy, xem ra lại phải nhờ ngài giúp ta phong ấn thêm một lần, nếu không khai Dương khiếu, hắn sẽ không có khả năng chống lại!
Phong ấn Dương khiếu nháy mắt rách nát!
Trong thông đạo, Tinh Nguyệt đang xem náo nhiệt bất chợt tức giận mắng một tiếng!
Lại nữa!
Tên khốn kiếp nhà ngươi lại hút ta!
“Quân chủ đại nhân cho xin nhiều tử khí chút đi, nếu thành công, ta sẽ báo đáp ngươi…”
Cho ngươi cái píp!
Ta không cần ngươi báo đáp!
Tinh Nguyệt tức giận mắng thầm, nhưng vẫn mau chóng truyền đại lượng tử khí cho Tô Vũ, cho ngươi căng chết này, tên khốn kiếp!
“Sao có thể?!”
Giờ khắc này, vô số người kinh ngạc!
Trong nháy mắt binh khí đã gia tăng 6 đạo kim văn?
Không có khả năng!
Làm cách nào?
Thiên Đúc vương kinh ngạc rớt cằm, ông đã rèn binh mấy trăm năm, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh gia tăng 6 đạo kim văn trong vòng vẻn vẹn vài giây, còn không phải binh khí rác rưởi, mà là một thanh Địa binh đỉnh phong.
Thật sự là chuyện chỉ trong chớp mắt!
Chuyện gì đã xảy ra?
Chương 2007: Thiên Địa Bất Dung, Vạn Tộc Chung Sức Tru Diệt
Lúc bấy giờ, Tô Vũ cũng phát hiện điểm khác thường.
Hai chữ “Văn Minh” khắc sâu trên bìa sách giống như vốn nên nằm ở đây!
Đám hư ảnh cự thú trong sách đều bị hai thần văn trấn áp.
Văn Minh!
Tô Vũ vốn muốn chế tạo vạn tộc chí, nhưng hiện tại hắn lại hơi rung động, hai chữ Văn Minh rõ ràng trên mặt bìa, Tô Vũ cảm nhận được chính mình có liên hệ với quyển sách này.
Giống như, quyển sách trước mặt hắn đây chính là thần văn của hắn.
Hắn có chút hoảng hốt, dường như nhìn thấy gì đó, thấy được quá khứ, quá khứ của đám cự thú kia.
Giờ phút này, đặc tính hai chữ Văn Minh đang được phát huy.
Trong nháy mắt hai chữ “Văn Minh” được khắc xuống, trong không trung, huyết vân càng cường đại hơn!
Khí tức Tô Vũ tăng mạnh, khí tức huyết vân cũng tăng mạnh hơn!
Không bao lâu sau, huyết vân – lực lượng quy tắc, đã hóa thành hình người.
Không phải chỉ một người, mà là 5 – 6 người, rồi nhanh chóng tăng lên 7 – 8 người…
Rồi lại thành mười mấy bóng người xuất hiện.
“Phải giết!”
“…”
Các hư ảnh tỏa ra khí tức cường đại, trong thành, tất cả mọi người trợn tròn mắt!
Đám huyết ảnh kia tựa như người sống, nhưng mọi người đều biết là không phải, đó chỉ là quy tắc hóa thân.
Tới giờ khắc này, đây là lần đầu tiên đám huyết nhân ấy truyền ra thanh âm.
Hậu điện.
Tinh Hồng biến sắc!
“Không có khả năng!”
Sao lại như vậy?
Cùng lúc đó, một tòa đại điện khổng lồ bỗng nhiên buông xuống, đó là Liệp Thiên các, xưa nay Liệp Thiên các không dám lộ ra, giờ lại xuất hiện.
Trong đại điện Liệp Thiên các, một hư ảnh hiện thân, lẩm bẩm: “Không có khả năng!”
Một lát sau, một tòa cự thành cổ xưa buông xuống, Tô Vũ chưa từng triệu hoán, nhưng Hồng Mông cổ thành đã tự giáng đến đây.
Lão Quy đột ngột mở mắt!
Nhìn về phía quyển sách trong tay Tô Vũ, quyển sách “Văn Minh”, ánh mắt lão Quy khẽ biến, nhẹ giọng thốt lên: “Sao có thể?!”
Lão Quy lại nhìn đám huyết ảnh trong không trung, ánh mắt lập lòe nghiêm nghị.
Khiêu khích quy tắc đến mức độ này!
Tiểu tử Tô Vũ quá sức xằng bậy.
Phiền toái lớn rồi!
Không chỉ Liệp Thiên các và Hồng Mông cổ thành đến đây.
Lúc bấy giờ, hư không bị xé rách.
Từng đạo ý chí lực hết sức cường đại buông xuống nơi đây, nhìn về phía huyết ảnh kia, có người ngoài ý muốn, có người kinh ngạc.
Có người nhìn về phía Tô Vũ, ngay sau đó, một âm thanh kinh thiên động địa vang lên: “Cổ thành Tô Vũ, thiên địa bất dung! Hôm nay độ kiếp không chết, vạn tộc chung sức tru diệt!”
“Thiên Cổ!”
Có người kinh hãi, đây là Thiên Cổ Tiên Hoàng, đệ nhất cường giả Tiên tộc, tồn tại vô cùng cổ xưa.
Vậy mà lão lại hạ lệnh giết Tô Vũ!
Đây là lần đầu tiên!
Không phải Tiên tộc chưa từng giết người, nhưng dù là Diệp Bá Thiên hay Hạ Long Võ thì đám Bán Hoàng đều không nhúng tay, cũng chưa nói là phải giết.
Người dưới giết được thì giết, không giết được cũng chẳng sao.
Nhưng hôm nay Thiên Cổ không nói hai lời, trực tiếp ra mặt hạ lệnh tất sát!
Giờ khắc này, lão trực tiếp xé rách mặt, giọng nói đạm mạc lại vang lên: “Chúng sinh Tiên tộc, gặp Tô Vũ lập tức phải giết hắn! Giết Tô Vũ, vạn tộc chi hạnh!”
Tô Vũ cũng ngây người!
Chết tiệt!
Hắn không ngờ rằng ý chí lực Tiên Hoàng bỗng nhiên buông xuống, còn hạ lệnh giết hắn, vì sao?
Đây là lần đầu tiên Thiên Cổ làm vậy đúng không?
Giờ khắc này, từng đạo ý chí lực buông xuống, thanh âm Đại Tần vương vang lên, lạnh lùng hỏi: “Thiên Cổ, ngươi muốn làm gì?”
Thiên Cổ Tiên Hoàng không để ý tới ông, lạnh lùng nói: “Thần, Ma, Long, Minh… các tộc cổ lão tồn tại, có sinh linh tồn tại hay không? Giết Tô Vũ là việc nên làm, không cần thiết phải bàn bạc!”
Thiên Cổ Tiên Hoàng vốn là một gia hỏa điệu thấp, dù trong ngoài bất nhất, bất hòa với Nhân tộc thì trước mặt mọi người vẫn nói chuyện rất dễ nghe.
Nhưng lúc này lão lại chủ động hạ lệnh giết Tô Vũ!
Đúng lúc này, Thần giới, trong hư không, thanh âm Thần Hoàng vang lên: “Độ kiếp không chết, tất phải giết chết hắn! Chúng sinh Thần giới, phải giết Tô Vũ!”
“Minh giới tán thành!”
“Long giới tán thành!”
Ma giới không nói gì, nhưng hư ảnh Ma Hoàng đã hiện ra, ánh mắt khác thường, không hề hé răng.
Chuyện gì đây?
Kỳ thật Ma Hoàng không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.
Người người đều biết Tô Vũ đúc binh.
Binh khí hắn đúc ra rất mạnh, dẫn tới kiếp nạn.
Mà khi những quy tắc kia xuất hiện, thái độ Thiên Cổ bỗng nhiên đại biến, từ bàng quan lập tức biến thành tự mình tham dự, thậm chí liên hợp các giới hạ lệnh giết Tô Vũ, thật cổ quái!
Lúc này, thanh âm lão Quy vang lên: “Muốn giết Tô Vũ hay không, tùy vạn tộc! Nhưng phải theo quy tắc, trong thánh thành, nếu các ngươi dám can đảm giết chóc, vậy sẽ bị diệt trừ theo quy tắc!”
“Hồng Mông!”
Thiên Cổ lạnh lùng nói: “Ngươi biết hắn đang làm gì không?!”
“Ta biết.”
“Vậy phải giết Tô Vũ, đó là quy tắc!”
“Không… Ngươi không đại biểu được cho quy tắc!”
Lão Quy chậm rãi nói: “Không ai có thể thay thế quy tắc, quy tắc buộc hắn chết, hắn mới phải chết, các ngươi không đại biểu được cho quy tắc!”
Đúng lúc này, hư không xé rách, một cây Thiên Nguyên quả thụ che trời hiện ra, hư ảnh một cục lông khổng lồ xuất hiện, cục lông nhìn về phía Tô Vũ, đôi mắt lớn tràn ngập nghi hoặc.
Một lát sau, thanh âm Cục lông lớn chấn động thiên địa: “Thiên Cổ, ngươi ra đi, để ta ăn ngươi! Ngươi cứ thử xem!”
Ngay sau đó, ma ma của Cục lông nhỏ xuất hiện bên cạnh Cục lông lớn, nàng cũng nhìn về phía Tô Vũ, lộ vẻ khác thường, đoạn nói: “Tô Vũ mà chết, hai vợ chồng nhà ta sẽ ăn các ngươi!”
“…”
Trong nháy mắt, vô số Bán Hoàng hiện ra!
Chỉ là hình chiếu, bản tôn không đến.
Không, có lão Quy dùng chân thân chân chính tới đây.
Thiên Cổ cũng không nhiều lời, đạm mạc nói: “Có một số việc, ngươi biết, ta biết, Tô Vũ phải chết! Nếu các ngươi không đồng ý, vậy dùng bản lĩnh quyết định đi!”
Dứt lời, thanh âm lão ngưng bặt, hư ảnh biến mất!
Tô Vũ bỗng nhiên cất cao giọng chất vấn: “Thiên Cổ, ta ngủ với lão bà của ngươi hay ngủ với mẹ ngươi?”
“…”
Chư thiên yên tĩnh!
Trong tình huống bình thường, Tô Vũ sẽ cố hết sức tránh việc chọc đến Bán Hoàng, nhưng lần này cổ Tiên Hoàng bỗng nhiên hạ lệnh giết hắn một cách khó hiểu!
Tô Vũ thầm suy đoán, có lẽ là vì những huyết ảnh đột nhiên xuất hiện kia, hoặc là vì cuốn sách “Văn Minh” của mình, nhưng mà, liên quan rắm gì đến Thiên Cổ nhà ngươi?
Gia hỏa này bỗng nhiên liên hợp vạn tộc đòi giết hắn, Tô Vũ còn khách khí với lão được nữa ư?
Lúc bấy giờ, trong hư không, mười mấy đạo huyết ảnh càng ngày càng cường đại!
Bọn chúng vẫn chưa tấn công Tô Vũ, chỉ bao vây hắn, khí tức hết sức lợi hại, một đám đều tỏa ra khí tức Nhật Nguyệt hậu kỳ, thậm chí tăng từ bát trọng lên cửu trọng.
Tô Vũ cũng rất ngạc nhiên!
Má nó!
Kiếp nạn này cường đại hơi quá rồi đấy.
Hơn nữa tuyệt đối không phải bởi vì binh khí, mà là vì hắn đã dung nhập hai viên thần văn “Văn Minh”.
Đừng đùa, mười mấy huyết ảnh Nhật Nguyệt bát trọng này thừa sức giết được cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng, thậm chí có khi là chuẩn vô địch.
Ta chọc phải ai rồi?
Vì sao ta rèn binh khí thành đạo lại xuất hiện biến cố như vậy?
Vạn tộc không tha ư?
Trong lòng Tô Vũ nổi lên vài suy đoán mơ hồ!
Nhưng hắn không thể lùi bước.
Thiên Cổ đã hạ lệnh giết, Tô Vũ có hạ mình xuống cũng không đổi được kết cục khác, chắc chắn sẽ có rất nhiều cường giả tới giết hắn.
Tam tôn Bán Hoàng lên tiếng, tuy không biết lão Quy và Phệ Thần tộc nghĩ thế nào, có điều chính Tô Vũ phải tự mình giải quyết trước.
Tô Vũ mắng thầm một tiếng, sau đó lạnh nhạt nói: “Tiên tộc đúng không? Sớm muộn gì ta cũng sẽ đến thăm nhà các ngươi, Thiên Cổ, hy vọng khi đó đám nhóc Tiên tộc nhà ngươi vẫn sống tốt, đừng chết nhiều quá! Ta cũng có thể mở ra một Tử Linh thông đạo ở Tiên giới, ta nghĩ chắc ngươi sẽ hưởng thụ lắm!”
“Tùy ngươi!”
Thiên Cổ không tức giận, thanh âm hoàn toàn tiêu tán.
Các cường giả khác cũng tiêu tán.
Lão Quy nhìn thoáng qua Tô Vũ, bỗng nhiên truyền âm nói: “Tốt nhất… hãy phá sách này đi, nó là điềm xấu!”
Điềm xấu!
Lại một kẻ nói nó là điềm xấu!
Tô Vũ bật cười, đây là binh khí thành đạo của ta, ta cảm nhận được điều đó, điềm xấu thì sao?
Phá hủy ư?
Tô Vũ không thể phá hủy thứ này, nếu không hắn chắc chắn sẽ gặp phiền toái, hậu quả không dám tưởng tượng, có lẽ từ đó hắn sẽ trở nên tầm thường, đây không phải kết quả hắn muốn!
Hắn không muốn đắc tội đám Bán Hoàng kia, chẳng có chút lợi ích nào.
Nhưng… Hắn không ngờ chỉ là một lần đúc binh mà lại khiến đám Bán Hoàng này chủ động gây sự, điều này nằm ngoài ý liệu của hắn.
Nhưng đã tới nước này rồi thì hắn chẳng còn sợ cái gì.
Tô Vũ nhếch miệng cười: “Chư vị, đừng nhìn, một cửa này chưa chắc ta đã không có trở ngại, dễ dàng vượt qua.
Muốn giết ta sao, chi bằng chư vị tới giúp ta phá vỡ một cửa này trước đi đã.”
Chương 2008: Hội Nghị Huyết Kiếp
Bốn phía, khí tức đám huyết ảnh càng ngày càng mạnh.
Đã có xu thế áp sát hắn.
Lúc bấy giờ, khí tức Tô Vũ cũng đạt tới đỉnh phong, một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt bát trọng trôi xuống họng, khí tức Tô Vũ lập tức tăng lên, đạt tới Nhật Nguyệt bát trọng!
Nhưng hắn chỉ có một mình.
Bên ngoài có tới mười mấy đạo hư ảnh.
Tô Vũ không dừng lại, thân thể chấn động, hắn muốn thăng cấp, đúc nốt lần cuối cùng, hắn muốn nhìn xem mình có thể tranh thủ cường hóa cuốn sách này hay không.
Tô Vũ lớn tiếng nói: “Tinh Hồng đại nhân, ta không muốn bị người ngoài quan sát!”
Ong!
Một tiếng vang lớn vang lên, cổ thành biến mất.
Vô số vô địch nhanh chóng tra xét khắp nơi, giờ phút này, Tô Vũ mặc kệ tất cả, chú tâm giải quyết phiền toái trước mắt.
“Phải giết!”
Vô số huyết ảnh nhanh chóng tấn công Tô Vũ.
Không đơn thuần chỉ là tay đấm chân đá!
Đám huyết ảnh ấy còn biết vận dụng binh khí, chẳng những thế, chúng còn dùng cả ý chí lực.
“Giết!”
Một huyết ảnh quát lên một tiếng, biển ý chí trong đầu Tô Vũ chấn động, sóng lớn ngập trời, Tô Vũ cảm thấy hoa mắt, rồi lại thêm một tôn huyết ảnh có chiến lực cường đại vô cùng lao đến tấn công hắn, tuy chỉ là Nhật Nguyệt bát trọng, bằng với thực lực Tô Vũ hiện tại, nhưng hắn lại bị huyết ảnh mới tới đánh bay!
Tô Vũ lập tức hộc máu, trong lòng thất kinh, cái quỷ gì?
Đúng lúc này, Tinh Hồng sốt ruột nói: “Nhanh giải quyết bọn họ, bọn họ đang sống lại! Đây là hóa thân nghị viên của hội nghị vạn tộc, mau giết bọn họ, nếu không ngươi sẽ chết!”
“…”
Thứ gì cơ?
Hội nghị vạn tộc?
Tô Vũ không hiểu, nhưng cũng không cần tìm hiểu, phải giết đã!
Khai Thiên đao!
Một đao chém xuống, đao khí tung hoành, chư thiên vạn giới, trong phạm vi vạn dặm đều thấy được một đao kia, một tòa cổ thành du đãng trên hư không, rồi nhanh chóng độn không rời đi, chỉ để lại tàn ảnh đao khí.
Đại lượng cường giả nhanh chóng đuổi tới, nhưng cổ thành đã chạy thoát.
“Đuổi theo!”
Một đám sinh linh rối loạn nhìn nhau.
Tô Vũ chỉ đúc binh mà thôi, vậy mà nhiều vị Bán Hoàng ra mặt, lại còn hạ lệnh giết hắn, rốt cuộc là sao thế này?
Tổng bộ Liệp Thiên các.
Bộ trưởng Thiên bộ khống chế đại điện để truy tìm, bộ trưởng Địa bộ kinh ngạc hỏi: “Rốt cuộc là sao?”
Bộ trưởng Thiên bộ bình tĩnh đáp: “Tô Vũ động đến quy tắc thượng cổ, dẫn tới hội nghị huyết kiếp, đây là tiêu chí của tội ác tày trời, chư thiên vạn tộc phải giết kẻ đó! Đây là lời đồn từ thời đại thượng cổ… Thiên Cổ biết được cho nên lão mới muốn giết Tô Vũ, bất kể lí do vì sao! Vì cuốn sách kia hay là vì chính bản thân Tô Vũ cũng vậy… Cần phải giết Tô Vũ, đây là thái độ của Thiên Cổ! Tô Vũ… có lẽ hắn có quan hệ với Thời Gian sư!”
“Thời Gian sư?”
Liệp Thiên các được xưng là không gì không biết, vậy mà một đám vô địch đều thấy khó hiểu khi nghe mấy chữ này.
Bộ trưởng Thiên bộ bình thản nói: “Ta chỉ biết ba chữ này, ngoài ra cũng không biết, có lẽ các chủ Đông các biết một chút, có lẽ đám người Thiên Cổ cũng cái biết cái không, nhưng lần rèn sách này của Tô Vũ có vấn đề rất lớn!”
“Hắn có thể sống sót không?”
“Khi hắn rời đi, bốn phía có mười mấy đạo huyết ảnh bao vây, đều là thực lực Nhật Nguyệt bát cửu trọng…”
“Hắn rất may mắn, là kẻ có đại khí vận, chưa chắc sẽ chết! Cho nên Thiên Cổ mới nói độ kiếp không chết thì phải giết hắn! Trải qua kiếp nạn như vậy mà còn không chết, Tô Vũ chắc chắn sẽ thành họa lớn của vạn tộc!”
“…”
Một đám người nhìn nhau, hồi lâu sau, có người lên tiếng: “Chuyện tốt mà, Tô Vũ không thể chết được, chư vị đừng quên tôn chỉ của Liệp Thiên các! Tô Vũ mà chết, chư thiên sẽ không còn gì hay để xem, hắn không chết mới phù hợp ích lợi của chúng ta!”
“Ngươi là Nhân tộc ư?”
“Ngươi mới là Nhân tộc!”
“Vậy vì sao ngươi nói giúp Tô Vũ?”
“Vô nghĩa, hắn không chết mới phù hợp ích lợi Liệp Thiên các, huống chi hắn còn là trưởng lão Liệp Thiên các, ta nói vài câu thì ta là Nhân tộc chắc?”
“…”
“Câm miệng!”
Bộ trưởng Thiên bộ quát lạnh: “Xem tình huống rồi hành động! Đừng tranh cãi ồn ào nữa!”
Một đám cường giả ngoan ngoãn im miệng.
Giờ phút này, cường giả các giới đều đang xôn xao nghị luận.
Lại làm sao vậy?
Tô Vũ chỉ đúc binh, mọi người vui vẻ đi xem náo nhiệt, dù thật sự đúc ra Thiên binh thì cũng có vấn đề gì đâu.
Vạn tộc đâu thiếu Thiên binh.
Đúc ra Thần binh mới đáng chấn động.
Hiện tại thì hay rồi, đúc Địa binh mà thôi, thế mà Thiên Cổ Tiên Hoàng lại ra mặt đòi đánh giết người.
Đông Liệt cốc.
Đại Tần vương nhíu mày, hồi lâu sau, ông trầm giọng nói: “Truy tìm tung tích Tinh Hồng cổ thành, xác định Tô Vũ còn sống hay đã chết! Ngoài ra, Đại Chu vương đi tra xét! Ta muốn biết lai lịch 10 đạo huyết ảnh kia, đây là quy tắc thượng cổ gì? Còn nữa, tra cho ta, cuốn sách của Tô Vũ rốt cuộc có tác dụng gì, vì sao lại khiến quy tắc biến hóa?”
Thanh âm Đại Chu vương vang lên: “Có thể là huyết kiếp của hội nghị vạn tộc thượng cổ, còn cuốn sách của Tô Vũ… Ta sẽ cố gắng tra rõ!”
“Hội nghị huyết kiếp…”
Đại Tần vương lẩm bẩm: “Nghĩa là gì?”
“Nghĩa là phải chết, nếu không sẽ làm hại vạn giới!”
“Nực cười!”
Đại Tần vương lạnh nhạt nói: “Chỉ là trò cười mà thôi, không cần để ý tới!”
Một người và một quyển sách có thể làm hại vạn giới sao?
Ông không tin!
Không phải thứ gì của thượng cổ cũng đáng tin, chỉ là thời đại thượng cổ có nhiều cường giả hơn mà thôi!
Trong lúc vạn tộc đang nghị luận.
Tô Vũ không ngừng ho ra máu.
Oanh!
Trên bầu trời cổ thành, Tô Vũ điên cuồng đại chiến với đám huyết ảnh, nhưng tốc độ của hắn không đủ nhanh, cũng may đám huyết ảnh này có khuyết điểm, chúng không có linh trí, chỉ biết nói hai câu, “phải giết”, hoặc là “giết”!
Ngoài ra thì không có gì.
Nhưng thực lực bọn chúng đang tăng lên, lực lượng quy tắc không ngừng vọt tới, tiếp tục cường hóa cho bọn chúng, cho nên phương án tiêu hao hết sức mạnh của bọn chúng là hy vọng xa vời.
Tinh Hồng nói, không đánh tan bọn chúng thì bọn chúng sẽ không biến mất.
Trừ khi Tô Vũ bị giết hoặc là sách bị hủy thì cuộc chiến mới ngừng!
Nhưng Tô Vũ đã trả cái giá lớn như vậy để đúc sách, thậm chí còn có quan hệ với việc thành đạo của hắn, sao Tô Vũ có thể dễ dàng từ bỏ?
Chiến đấu không ngừng.
Mười mấy đạo hư ảnh lao lên tấn công Tô Vũ.
Lực phòng ngự của Tô Vũ mạnh tới cực hạn.
Nhưng tốc độ vẫn quá chậm!
Cắn nuốt tinh huyết không thể làm tốc độ của hắn đạt tới Nhật Nguyệt bát trọng, chỉ có sức mạnh đạt tới mà thôi.
Cũng may Tô Vũ có nhiều tinh huyết, hắn cắn nuốt một ít tinh huyết loại tốc độ cũng làm thực lực của hắn cường đại hơn, tốc độ tăng lên.
Ầm ầm ầm!
Từng đạo tàn ảnh đại chiến trên hư không, thân thể Tô Vũ bắt đầu tiến hóa!
72 đúc chính thức hoàn thành.
Bốn phía, vô số nguyên khí hội tụ, đại lượng nguyên khí hóa thành chất lỏng tựa như giọt mưa rơi xuống cổ thành.
Toàn thân Tô Vũ tỏa kim quang xán lạn!
Trong hư không vang lên tiếng nhạc, giống như đang chúc mừng hắn.
Ngày trước, khi chu thiên khiếu huyệt của Tô Vũ thăng cấp đã có cổ hoàng chúc phúc.
Hôm nay hắn hoàn thành 72 đúc, dị tượng hiện ra bao trùm phạm vi trăm dặm!
Cổ thành đang di động, nhưng cổ thành cũng rất lớn, giờ phút này, cư dân cổ thành đều thấy được cảnh tượng chấn động ấy.
Trong không trung, huyết sắc, kim sắc, bạch sắc bao phủ toàn bộ cổ thành.
Quy tắc!
Huyết sắc quy tắc muốn giết Tô Vũ, nhưng lúc này dị tượng xuất hiện, mơ hồ có dấu hiệu áp chế huyết sắc.
Thân thể Tô Vũ nhanh chóng cường hóa!
Trở nên cường đại!
Trong hư không, từng đám mây bay tới.
Dần dần hình thành một hàng văn tự cổ đại.
“Đằng Không mãn đúc, Nhân Hoàng đưa chúc!”
Chương 2009: Bòn Rút Quy Tắc
Một hàng văn tự cổ đại thật lớn giăng ngang bầu trời cổ thành:
“Đằng Không mãn đúc, Nhân Hoàng đưa chúc!”
Vẫn chưa hết, lại có thêm đám mây buông xuống, nó hóa thành một tôn Thực Thiết Thú vô cùng to lớn, Tô Vũ nhìn ra đó là Thực Thiết Thú!
Thực Thiết Thú khổng lồ này do quy tắc biến thành.
Giờ phút này, đôi mắt khổng lồ của nó nhìn Tô Vũ, không có cảm tình, máy móc phát ra tiếng nói: “Giáng xuống!”
Dứt lời, đại lượng Thiên Nguyên khí, thiên địa huyền quang tuôn rơi.
Nguyên khí Tô Vũ tiêu hao lúc trước lập tức khôi phục, mà đám mây Nhân Hoàng đưa tới cũng hóa thành vô số bảo vật khôi phục bay về phía Tô Vũ.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến, nhanh chóng dung nhập đại lượng bảo vật vào trong sách.
Đáng tiếc hắn còn chưa biết chu thiên chi pháp, không thể thăng cấp Lăng Vân.
Dùng cũng lãng phí.
Khôi phục nguyên khí và ý chí lực là đủ rồi!
Còn lại thần văn nhất thể, thần văn của hắn đã dung nhập vào sách, sách chính là Tô Vũ, giờ phút này, trên cuốn sách, đạo kim văn thứ 106 nháy mắt xuất hiện, rồi đạo thứ 107, 108 dần dần hiện ra!
Lúc bấy giờ, Tô Vũ khẽ quát một tiếng, một quyền đánh bay một tôn huyết ảnh có vẻ bị áp chế.
Dị tượng không ngừng!
Huyết ảnh, chữ của cổ Nhân Hoàng, còn có chúc phúc của Thực Thiết Thú tộc…
Tô Vũ ngây ngốc!
Chuyện gì đây?
Hơn nữa, hai loại dị tượng còn đang va chạm, tan rã lẫn nhau.
Lực lượng quy tắc không ngừng xuất hiện.
Đúng lúc này, thanh âm Tinh Hồng vang lên: “Tiểu tử nhà ngươi quá tà môn! Nhanh, thừa dịp quy tắc cổ Nhân Hoàng chống lại kiếp nạn quy tắc, hãy đánh chết bọn chúng, đúc binh khí thành đạo của ngươi! Dung nhập lực lượng quy tắc rồi hãy đúc!”
Tô Vũ kinh hãi, vậy cũng được ư?
Nhiều kẻ có ý tưởng điên cuồng thật!
Giờ phút này, đám huyết ảnh tuy đã bị áp chế nhưng chiến lực vẫn rất cường đại, nhưng hàng văn tự cổ đại của cổ Nhân Hoàng đã lao đến trấn áp huyết ảnh, chưa hết, hư ảnh Thực Thiết Thú cũng tát một cái về phía đám huyết ảnh kia!
Oanh!
Không cần Tô Vũ ra tay, hai quy tắc thượng cổ này đã xảy ra xung đột, quy tắc va chạm tan rã lẫn nhau.
Tô Vũ lập tức bùng nổ khí huyết, đánh ra một quyền!
Một tôn huyết ảnh bị đả thương, tràn ra tơ máu, Tô Vũ lập tức dung nhập vào trong sách, cuốn sách lại bạo động!
Tô Vũ cắn răng, rống lên một tiếng, cây búa nện xuống!
Giờ khắc này, ngoài 108 đạo kim văn thì trên quyển sách đã mơ hồ xuất hiện thêm một đạo kim văn hư ảo!
Đây là hình thức ban đầu của Thiên binh!
Tô Vũ hít một hơi, lực lượng quy tắc mạnh thật!
Chỉ một chút thôi mà đã rèn ra một đạo hư ảnh!
Bên dưới, sắc mặt Triệu Lập biến ảo không ngừng, vội quát: “Thất thần làm gì, nhanh lên, nhân cơ hội quy tắc còn ở đây thì hãy đánh chết bọn họ rồi dung nhập vào sách, đúc hình thức ban đầu Thần binh!”
Cơ duyên!
Nguy cơ cũng là kỳ ngộ.
Khí vận của gia hỏa Tô Vũ này cường đại đến kinh người.
Mấy vị Đúc Binh sư đều trợn tròn mắt!
Rõ ràng Tô Vũ đang trong tình cảnh vô cùng nguy hiểm, cảm giác muốn thất bại tới nơi, thế rồi hắn bỗng nhiên hoàn thành đúc thể, thiên địa dị tượng xuất hiện, mà đó còn là quy tắc thượng cổ, quy tắc này lại sinh ra xung đột với quy tắc kiếp nạn.
Một cái muốn giết Tô Vũ, một cái muốn bảo vệ hắn.
Quy tắc xuất hiện trước có rất nhiều hư ảnh.
Quy tắc xuất hiện sau chỉ có hai thứ, một cái là lời chúc của Nhân Hoàng, một cái là Thực Thiết cự thú.
Thực Thiết Thú hết sức hung mãnh!
Móng vuốt đánh ra, không gian vỡ nát!
Hàng văn tự cổ đại kia cũng rất cường hãn, đánh cho tám tôn huyết ảnh rung động, đè áp toàn bộ.
Nếu chỉ có hàng văn tự cổ đại ấy thì chưa chắc đã hoàn toàn áp chế được đối phương, nhưng có thêm Thực Thiết cự thú, trong tình huống như vậy, mười mấy đạo huyết ảnh đã có dấu hiệu rơi vào thế hạ phong.
Lực lượng quy tắc vẫn không ngừng tiếp thêm!
Giờ phút này đầu óc Tô Vũ tràn đầy mơ hồ, hắn đúc thân chuẩn thời cơ rồi ư?!
Hai loại quy tắc đang tự xung đột với nhau!
Tô Vũ không hề chần chờ, nhanh chóng tấn công huyết ảnh, lúc này thân thể Tô Vũ còn đang xoay cuồng cường hóa, vô cùng cường đại!
72 đúc!
Ở thời điểm hoàn thành 36 đúc, Tô Vũ có được năng lực đặc thù, ngoài thân thể có thêm một tầng lồng khí phòng ngự, nó tự nhiên sản sinh, tương tự kỹ năng thiên phú, vẫn luôn tồn tại.
Lúc bấy giờ, trong lúc thân thể đang lột xác, Tô Vũ có cảm giác cốt cách, huyết nhục, kinh mạch đều đang lột xác! Càng ngày càng mạnh!
Đồng thời, dường như Tô Vũ cảm giác được tầng phòng ngự bên ngoài cơ thể cũng đang cường hóa, càng lúc càng mạnh hơn!
Hình như hoàn thành 72 đúc là có thêm một lần cường hóa vòng phòng ngự.
Tô Vũ không còn thời gian để cảm thụ chuyện đó.
Hai bên quy tắc đều đang tiêu tán, hắn đâu thể mặc kệ bọn chúng, mau đến đây cường hóa sách của ta!
“Phụt”!
Tay Tô Vũ tóm lấy một khối huyết vụ của huyết ảnh, dung nhập vào sách, tiếp tục gõ.
Lại có thêm một hư ảnh đạo kim văn!
Tô Vũ chế tạo xong, lại tiếp tục lao về phía huyết ảnh, bên dưới, Triệu Lập bỗng nhiên bay lên, quát: “Ngươi bắt đi, ta giúp ngươi duy trì đúc!”
“Đa tạ lão sư!”
Triệu Lập không đáp lại, cây búa điên cuồng gõ xuống, giúp Tô Vũ rèn sách.
Lực phản chấn cường đại khiến ông hộc máu.
Tô Vũ nhìn lướt qua, hắn cắn răng lao về phía đám huyết ảnh kia, vô cùng điên cuồng, tay đấm chân đá, thậm chí còn cắn, rắc một tiếng, Tô Vũ đã cắn đứt cánh tay huyết ảnh!
Cánh tay bị Tô Vũ ném tới cuốn sách, Triệu Lập vẫn ho ra máu không ngừng, thế nhưng động tác của ông không hề chậm lại, tiếp tục giúp hắn rèn đúc, giờ phút này, hư ảnh kim văn đã nhiều thêm không ít.
111 đạo hư ảnh, 112 đạo…
Triệu Lập cắn chặt răng tới mức bật máu, ông sắp không chống đỡ được thêm nữa.
Đúng lúc này, Tô Vũ bỗng nhiên xé rách một góc chữ trong 8 chữ thuộc về hàng văn tự cổ đại, ném cho Triệu Lập: “Lão sư, ăn đi!”
“…”
Triệu Lập ngây ngẩn, Tô Vũ sốt ruột thúc giục: “Đây là lực lượng quy tắc khen thưởng ta, ăn được, có thể khôi phục, thật đấy!”
Hắn cho rằng Triệu Lập không tin.
Nhưng Triệu Lập lại mắng to: “Tên khốn này, đừng đánh chiến hữu!”
“…”
Tô Vũ ngây người, suýt nữa phát khóc.
Chiến hữu cái gì?!
Đây là quy tắc, là quy tắc khen thưởng ta, vốn dĩ thuộc về ta, cho ta ăn, thế thì làm sao?
Hiện tại chúng chỉ giúp ta cản địch mà thôi, không phải ngài bị thương sao?
Tuy Triệu Lập mắng vậy nhưng vẫn ăn luôn góc chữ kia, bỗng nhiên, đỉnh đầu ông bốc khói, huyết khí sôi trào, ngay sau đó, ông hét lớn: “Ngươi tiếp tục đánh đi, lát nữa lại xé một khối cho ta!”
“…”
Phía dưới, mấy người Triệu Thiên Binh đều cạn lời.
Thứ không biết xấu hổ!
Bọn họ cũng hơi ghen tị, lực lượng quy tắc quá nồng đậm, bình thường sẽ không có nhiều như vậy, nhưng hiện giờ vừa vặn có hai lực lượng quy tắc bất đồng va chạm, không ngừng bổ sung!
Như vậy lại thành Tô Vũ được lợi!
“Đây mới là đại khí vận!”
Triệu Thiên Binh cảm khái, thật sự là khí vận quá hưng thịnh!
Khó trách ngay cả Bán Hoàng Tiên tộc cũng cảm thấy Tô Vũ sẽ không thất bại, nếu lão cảm thấy Tô Vũ độ kiếp mà chết thì đã không tuyên bố vạn tộc phải giết Tô Vũ rồi!
Triệu Lập nếm được ngon ngọt liền quá đỗi vui mừng.
Thương thế của ông đang nhanh chóng khôi phục!
Thứ tốt!
Vừa giúp Tô Vũ đúc binh, ông vừa quát: “Ngu ngốc, hai bên đều đánh! Bảo trì cân bằng, không thể để bên nào áp đảo! Nếu không, quy tắc sẽ tiêu tán!”
Hai kẻ này bắt đầu kế hoạch bòn rút quy tắc!
Bọn họ đều là người thông minh, nhanh chóng phát hiện đầu mối, nếu một phương bị suy yếu, vậy lực lượng quy tắc sẽ không bổ sung, nhưng nếu hai bên cân bằng, quy tắc sẽ tiếp tục bổ sung lực lượng cho cả hai phe!
Đây là cơ hội bòn rút rất tốt!
Huyết ảnh có thể dùng để đúc sách, văn tự có thể dùng để khôi phục thương thế, cường hóa thân thể!
Cơ hội như vậy quá hiếm có.
Hoặc là nói, muôn đời khó gặp!
Cùng một người gặp phải hai loại quy tắc cùng một lúc, một loại là chúc phúc, một loại là kiếp nạn, chuyện này gần như không tồn tại.
Nhưng giờ đây nó đang xảy ra.
Chương 2010: Tiếng Kêu Thê Lương
Có lẽ đám cường giả chế định quy tắc ở thời đại thượng cổ chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày quy tắc lại bị lợi dụng, bị bòn rút giá trị.
Thế nhưng giờ phút này, chuyện đó lại đang diễn ra.
Tô Vũ đang cố gắng duy trì cân bằng quy tắc.
Vô số năm qua, hắn là người đầu tiên làm vậy!
Không ai khác có thể làm được!
Đây không phải rèn Thần binh, Thần binh sẽ không đưa đến trừng phạt như thế, hung binh cũng sẽ không, Tô Vũ dẫn ra đám huyết ảnh cường đại này là bởi vì hắn dung nhập hai chữ “Văn Minh” vào cuốn sách!
Đây cũng là cơ hội duy nhất.
Trừ khi xuất hiện một kẻ khác biến thái như Tô Vũ, cũng trùng hợp hoàn thành đúc thân tại thời điểm gặp kiếp nạn!
Dù là Tô Vũ thì cũng không thể làm lại lần nữa.
Bởi vì hắn cũng chỉ có một chữ “Văn Minh” này thôi.
Tô Vũ nhanh chóng gia nhập chiến đấu, không ngừng xé rách hai bên.
Huyết ảnh dùng để đúc binh, mảnh văn tự dùng để khôi phục, cường hóa thân thể, cường hóa biển ý chí…
Trong biển ý chí, Cục lông nhỏ cắn nuốt huyết ảnh lúc trước giờ đang phát điên, mặc kệ chính mình sắp căng nổ, nó gấp rút tranh đoạt văn tự với Tô Vũ, rống to: “Hương Hương, ta cũng muốn, ta cũng muốn! Cho ta một chút nha! Thơm quá, thơm quá!”
Chết thì chết thôi!
Ai bảo đám văn tự này thật sự thơm quá làm gì.
Không chỉ văn tự, Tô Vũ còn kéo rách lỗ tai Thực Thiết Thú, ăn ngon thật!
Ngon quá là ngon!
Khôi phục thân thể, cường hóa khí huyết!
Lúc trước Tô Vũ đã lột xác 144 khiếu huyệt, giờ phút này hắn hấp thu năng lượng, các khiếu huyệt còn lại cũng hấp thu lực lượng quy tắc cổ, mơ hồ có xu thế hoàn thành biến đổi Lăng Vân!
Một đám khiếu huyệt được thắp lên!
Trong cơ thể, tử khí bắt đầu dật tán, bị lực lượng quy tắc đánh tan ăn mòn!
Tinh Nguyệt không nhịn được, tức giận mắng: “Bổn tọa không làm nữa!”
Cút mẹ nhà ngươi đi!
Đi chết đi!
Ta truyền tử khí, vậy mà tên khốn này dùng lực lượng quy tắc tan rã, khiến tử khí nàng truyền đi đều bị lãng phí, tên khốn kiếp!
Có điều hiện tại Tô Vũ đâu còn hơi sức lo cho kẻ khác được nữa!
Hắn muốn điên rồi, huyết ảnh và văn tự đều đang tiêu tán, hắn phát điên, hét lớn: “Đừng đi, đừng đi mà!”
Cơ duyên của ta!
Huyết ảnh đúc binh, văn tự bổ sung dinh dưỡng, hắn còn đang khai khiếu nữa!
Không sai, Tô Vũ đang khai Thần khiếu!
Lực lượng quy tắc cổ có thể bổ sung nguyên khí và ý chí lực, quả là chí bảo, đừng đi mà, tuyệt đối đừng tiêu tán!
Tô Vũ nhanh chóng mở ra một đám Thần khiếu.
Trong biển ý chí, thần văn chấn động.
Hấp thu lực lượng quy tắc cổ, từng thần văn lập lòe quang mang!
Ý chí lực tăng mạnh nhưng lại không thể hợp khiếu, khiến Tô Vũ chưa thể thăng cấp.
Trong tình huống này, một đám Thần khiếu đều bị khuếch trương, biển ý chí cũng mở rộng, Tô Vũ lại dùng búa nện chính mình, áp súc ý chí lực!
Bên kia, Triệu Lập cũng điên cuồng ăn, điên cuồng đập!
Ông quát: “Phế vật, cướp đi, nhanh lên, không thì chúng sẽ tiêu tán, càng ngày càng yếu rồi.”
Từng hư ảnh đạo kim văn hiện lên, 125 đạo, 126 đạo…
Ý chí lực của ông đang trở nên cường đại, cảnh giới xuất hiện đột phá, Sơn Hải ngũ trọng, Sơn Hải lục trọng, ông cũng áp chế lại, ý chí lực tăng lên quá nhanh!
Hai người, một người đúc binh, một người nhổ lông dê.
Huyết ảnh càng ngày càng nhỏ.
Văn tự càng ngày càng bé.
Thực Thiết Thú càng ngày càng mi nhon.
Dần dần, tất cả như cạn lực lượng, càng ngày càng nhỏ đi, Tô Vũ ngửa mặt lên trời thét dài!
“Không!”
Đừng mà!
Đừng tiêu tán!
Tiếng hô thê lương vang vọng thiên địa.
Khiến cho một vài cường giả truy tung đều chấn động!
Chết rồi ư?
Tô Vũ đã chết rồi ư?
Tiếng kêu này quá thê lương.
Nghe cực kì chân thực, tình ý chân thành!
Dù ngụy trang thì cũng không thể có hiệu quả như vậy.
Hắn đã chết hay chỉ là trọng thương?
Nơi xa, trên bầu trời cổ thành, đám dị tượng bắt đầu tiêu tán.
Tô Vũ cực kỳ khổ sở.
Không, đừng mà.
Phôi Thần binh còn chưa thành công, ta còn chưa mở ra toàn bộ 290 Thần khiếu, thần văn còn chưa thăng cấp Nhật Nguyệt, 360 nguyên khiếu còn chưa hoàn toàn lột xác, ta còn chưa tiến vào kỳ biến đổi hoàn thành!
Đừng mà!
Đừng làm vậy!
Giờ khắc này, Tô Vũ thật sự bi thương, hắn điên cuồng, cơ duyên trời cho này có thể là lần đầu tiên trong muôn vàn năm qua, ta không muốn để mất như vậy.
“Không!”
Tiếng kêu sau càng thê lương hơn tiếng trước, Tô Vũ rít gào, rống giận, đám tiểu nhân và văn tự kia vậy mà lại đồng quy vu tận!
Quá tàn nhẫn!
Để lại một chút cho ta đi!
Lúc bấy giờ, ngay cả Tinh Hồng cũng không nhịn được hút khí, có chút đau răng, y rất muốn lao ra vả mặt Tô Vũ một cái.
Đệt mợ cả nhà ngươi!
Ngươi lợi dụng bòn rút cả quy tắc, ngươi không chết đã là may mắn, đã chiếm tiện nghi mà còn khóc lóc thê lương như thế, ngươi không biết xấu hổ hay sao?
Đúng vậy, Tô Vũ rưng rưng muốn khóc.
Lực lượng quy tắc quá tốt!
Đến mức Tô Vũ cảm thấy Thiên Nguyên khí, thiên địa huyền quang, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch chả là cái đếch gì nữa!
Đừng đi!
Cho ta thêm một chút nữa thôi, để ta hoàn thành lột xác nguyên khiếu, mở ra toàn bộ Thần khiếu đã!
Còn nữa, sách của ta còn chưa rèn đến 145 đạo hư ảnh!
Còn chưa phải hình thức ban đầu của Thần binh!
Triệu Lập cũng thảm thiết kêu lớn: “Đáng chết, sắp được rồi, đáng chết, đáng chết!”
Hư ảnh kim văn thứ 144 hiện ra!
Chưa tới đạo thứ 145!
“Tô Vũ, lập tức tới đây, cùng nhau đúc! Nhanh lên!”
Triệu Lập gầm nhẹ!
Tranh thủ khi thực lực ngươi còn đang ở đỉnh phong, nhanh đúc đi, nếu không có lực lượng quy tắc khôi phục, ông sẽ không chịu đựng nổi!
Tô Vũ rống to, tiến đến cầm búa nện xuống!
Ầm ầm ầm!
Tiếng vang lớn truyền khắp thiên địa!
Triệu Lập đánh xuống trước, va chạm rất mạnh, cả người ông đẫm máu, ho ra máu nói: “Tiếp… Tiếp tục, đừng ngừng…”
Thân thể Tô Vũ cũng bắt đầu nứt ra, máu chảy xuôi xuống, thế nhưng hắn vẫn điên cuồng đập!
Hư ảnh đạo kim văn thứ 145 chậm chạp không xuất hiện!
Đúng lúc này, Tô Vũ tung ra một vật gánh chịu, truyền âm nói: “Đại nhân, giúp ta phá nó, dung nhập vào sách!”
Má ơi!
Tinh Hồng cuồng mắng trong lòng!
Quá xa xỉ!
Quá lãng phí!
Ngươi đã dùng một vật gánh chịu rồi mà giờ còn dùng nữa, sao ngươi xa xỉ đến vậy? Dùng tận hai khối.
Tuy mắng vậy, nhưng y vẫn gầm nhẹ một tiếng, giúp hắn phá hủy vật gánh chịu, một chưởng đánh tan các mảnh vỡ vật gánh chịu dung nhập vào sách, cuốn sách tỏa ra kim quang sáng chói!
Đây là một quyển sách dung hợp hai vật gánh chịu!
Tô Vũ liều mạng đánh, lần nện cuối cùng, ầm một tiếng, thân thể vỡ ra, máu chảy ròng ròng, chỉ còn sót chút thịt bám trên xương cốt, lực phản chấn cường đại khiến thân thể suýt nữa đã vỡ nát hết thảy!
Mà giờ phút này, hư ảnh đạo kim văn thứ 145 lóe lên một chút rồi nháy mắt biến mất.
Tô Vũ kiệt sức, thân thể chỉ còn xương từ không trung rơi xuống.
Đúng lúc này, bởi vì Tinh Hồng phá hủy vật gánh chịu, không có thời gian dịch chuyển cổ thành, vô số cường giả đã đuổi đến đây.
Đập vào mắt là ảnh tượng toàn thân Tô Vũ be bét, từ trên cao rơi xuống!
Một đám người sợ đến ngây người.
Ánh mắt vô cùng phức tạp!
Ngưu Bách Đạo nhanh chóng bay về phía cổ thành, ta còn chưa giao đại trận và thần phù cho ngươi, mà ngươi… Đã chết ư?
“Tô Vũ… Đã chết rồi sao?”
Giờ khắc này, các cường giả nhìn nhau, này… Tô Vũ thật sự bị kiếp nạn giết chết?
“Hắn… hình như còn chưa chết, chỉ trọng thương, ta thấy còn chút khí tức, nếu hắn chết thật… Cổ thành sẽ chấn động đúng không?”
“Có lẽ!”
“Nhưng như vậy cũng tàn rồi, thân thể rách nát đến thế, phải mất bao lâu mới có thể khôi phục?”
“Ít nhất hắn chưa chắc có thể đến Tinh Vũ phủ đệ lần này!”
“Haizzz!”
“Quá tham lam, đang êm đẹp, chế tạo hung binh làm gì…”
“…”
Một đám cường giả, có người cảm khái, có người tiếc hận.
Thương thế như vậy, dù không chết thì cũng phải tốn sức khôi phục thân thể!
Trong không trung, quyển sách cũng rơi xuống, không hiện thần vận, dường như chỉ là cuốn sách bình thường, thất bại rồi sao?
Ngưu Bách Đạo tiến vào cổ thành trong nháy mắt, nhanh chóng biến mất trước mắt mọi người.
Tinh Hồng thấy có nhiều người nhìn như vậy, y liền vội vã dịch chuyển cổ thành.
Nhưng cảnh tượng này đã nhanh chóng bị lan truyền.
Tô Vũ độ kiếp thất bại!
Thân thể bị hủy!
Tính mạng gặp nguy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tiên Phụ [Dịch] Tiên Phụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tien-Phu-Audio-Truyen.jpg)



