[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 404 : Ta Là Bán Hoàng (c2016-c2020)
❮ sautiếp ❯Chương 2016: Ta Là Bán Hoàng
“Ngươi suy nghĩ gì vậy?”
Tô Vũ ho khan một tiếng, đoạn đáp: “Ta nghĩ chắc đại nhân hiểu lầm rồi! Ta không phải Thời Gian sư, thậm chí ta còn không biết Thời Gian sư là gì, tên khốn Thiên Cổ kia đang yên lành tự dưng lại muốn giết ta, chỉ bởi vì lúc ta đúc binh đã xuất hiện huyết kiếp… Ta cũng rất buồn bực.”
“Thiên Cổ…”
Lão Quy cười nhạt, “Lão muốn giết ngươi là bình thường! Một vài cường tộc cổ xưa có lẽ còn giữ lại một ít ghi chép.
Có lẽ hội nghị huyết kiếp buông xuống cũng có ghi chép lại, nhưng lúc ấy thứ tới giết ngươi hẳn là nghị viên chi kiếp, việc này không bình thường! Huyết kiếp ban đầu vẫn bình thường, lần cuối cùng thì không, kỳ thật ngươi rất khó sống sót, có thể còn sống mới khiến người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
Ban nãy gặp ngươi làm ta cũng phải tự hỏi, có phải ta nhìn lầm rồi hay không, thứ ngươi gặp phải không phải là huyết kiếp của nghị viên hội nghị.”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Đại nhân, ta không hiểu, hội nghị vạn tộc là cái gì?”
Lão Quy giải thích: “Thế này nhé, thời kỳ thượng cổ, Nhân tộc nhất thống chư thiên! Nhưng thực lực vạn tộc cũng không yếu, vạn tộc triều bái Nhân tộc, đồng thời cũng ngấm ngầm tranh thủ quyền lợi, chính vì thế sau này mới có hội nghị vạn tộc, sự tồn tại của bọn họ là để chế ước Nhân Hoàng! Thời đại thượng cổ có rất nhiều quy tắc! Nhân Hoàng chế định một ít quy tắc, một ít quy tắc còn lại do hội nghị chế định.
Từ quá khứ đến tương lai.
Nói trắng ra, hội nghị vạn tộc là một tổ chức, một cơ cấu được xây dựng nhằm hạn chế Nhân Hoàng, ở thời đại kia, Nhân Hoàng đảm nhiệm chức nghị sự trường hội nghị.”
Ông lại nói: “Nhân Hoàng chế định quy tắc, đôi khi sẽ chế định quy tắc cùng hội nghị, xảy ra xung đột cũng là bình thường.
Loại kiếp nạn khiển trách như thế này phần lớn đều do nghị viên quy định, mà Nhân Hoàng chủ yếu chỉ đặt ra quy tắc khen thưởng, kể cả quy tắc chiến trường Chư Thiên và khen thưởng khi đột phá…”
Tô Vũ nhíu mày, “Quy tắc! Đại nhân, ngài luôn nói đến quy tắc, rốt cuộc quy tắc là cái gì?”
Lão Quy cười đáp: “Quy tắc chính là lực lượng! Lực lượng vô cùng cường đại! Khi ngươi đi đến một bước kia, ngươi sẽ hiểu! Nói là làm! Nếu ngươi là Nhân Hoàng, ngươi nói, kẻ giết người sẽ bị thẩm phán! Chỉ cần ngươi nắm giữ thời gian trường hà, ảnh hưởng quá khứ tương lai, vậy lời ngươi nói chính là quy tắc! Từ nay về sau, ngươi phá quy tắc, ngươi sẽ bị thẩm phán! Mà quy tắc cũng sẽ cho ngươi một con đường sống, chẳng hạn như khi ngươi gặp huyết kiếp, nếu ngươi không chịu nổi thì sẽ chết, trụ qua được thì ngươi liền sống.
Trừng phạt ngươi một lần, khiến ngươi hiểu rằng không thể tái phạm.”
Tô Vũ bừng tỉnh: “Vậy cái gọi là quy tắc, kỳ thật do vài cường giả đỉnh cấp đi qua quá khứ tương lai, liên thông thời gian trường hà, khi có người kích phát điều kiện nào đó thì sẽ cho khen thưởng hoặc trừng phạt?”
“Đúng vậy!”
“Vậy quy tắc có chỉ số thông minh không?”
“…”
Lão Quy bật cười, “Quy tắc chỉ là vật chết, thứ này nếu ngươi không kích phát, nó sẽ không tồn tại.”
Tô Vũ lại hỏi: “Vậy đồ khen thưởng từ đâu ra?”
“Do người chế định quy tắc lưu lại.”
“Lưu giữ ở chỗ nào?”
“…”
Lão Quy nhìn hắn, ý vị thâm trường nói: “Ngươi rất to gan!”
Tô Vũ nhe răng cười: “Đại nhân có hiểu lầm gì không? Ta chỉ hỏi một chút thôi mà, tò mò ấy mà.”
Lão Quy hết chỗ nói với hắn.
Ông thở dài, đoạn bảo: “Hẳn là ở trong Tinh Vũ phủ đệ, ta từng nói ngươi không được đến tầng 9, ta đoán rằng có lẽ phần thưởng được cất giữ ở đó, chính vì vậy tầng 9 sẽ rất nguy hiểm.
Mà nơi này chắc chắn sẽ có một cái thời gian trường hà.
Ta vốn không định nói cho ngươi, sợ ngươi không nhịn được sẽ muốn đi, hiện tại lại càng sợ ngươi đến đó, ngươi nên ngoan ngoãn thì hơn, đừng đến tầng 9! Bởi vì thời gian trường hà quá đặc thù, có khả năng ngươi sẽ gặp được một vài đại nhân vật thời đại thượng cổ ở tầng 9… Rất có thể bọn họ đã chết, nhưng vẫn có khả năng còn chưa chết, có lẽ thời gian trường hà đã ghi chép lại hình ảnh của bọn họ, chỉ còn lại một hình chiếu… Dù thế, nếu ngươi gặp phải, ngươi chắc chắn sẽ chết!”
Tô Vũ bừng tỉnh!
Hắn hiểu rồi!
Thật đáng sợ!
Nếu thật sự có ghi chép hình chiếu của một vị cường giả thượng cổ, lão Quy đều gọi cường giả thời đại kia là đại nhân vật, vậy thì Tô Vũ tuyệt đối không dám trêu chọc, kẻ đó quá mạnh, dù chỉ là hình chiếu thì có lẽ vẫn giết chết được lão Quy.
Thời đại đáng sợ!
Mà thời đại đáng sợ kia đã tiêu vong, điều này càng đáng sợ hơn!
Hội nghị, nghị viên…
Hóa ra thời đại thượng cổ tạo thành như thế.
Nhân tộc nhất thống chư thiên, vạn tộc không hoàn toàn thần phục, lập ra hội nghị, phân quyền chế ước Nhân Hoàng.
Tô Vũ không nhịn được lại hỏi: “Đại nhân, chẳng lẽ đám nghị viên đó cũng là Hoàng giả?”
“Không, là Bán Hoàng thôi!”
Lão Quy giải thích: “Ta đã nói rồi, Hoàng giả hay Bán Hoàng đều không phải cấp bậc cảnh giới, mà là xưng hô, là địa vị! Chỉ có một vị Hoàng giả, nhưng đồng thời sẽ có rất nhiều Bán Hoàng! Bán Hoàng không phải là thực lực, chỉ là tôn xưng của lãnh tụ một chủng tộc!”
Bán Hoàng không phải cấp bậc!
Lúc này, lão Quy cường điệu nói: “Nghị viên đều là Bán Hoàng! Mà thực lực của bọn họ có thể là Hợp Đạo cảnh, có thể là cảnh giới khác, có khả năng cùng cảnh giới với Nhân Hoàng, bất quá không cường đại bằng Nhân Hoàng! Nhân Hoàng nhất thống thiên hạ, đám cường giả đó không thể không tự hạ vị cách, tự xưng Bán Hoàng!”
Tô Vũ đã hiểu.
Đúng, ai nói Bán Hoàng không thể cùng một cấp bậc với Nhân Hoàng?
Đó không phải phân chia thực lực, mà là địa vị!
Tô Vũ hít sâu một hơi, gật đầu nói: “Đa tạ đại nhân chỉ điểm, ta đã hoàn toàn hiểu rồi! Cho nên đại nhân cũng sẽ không tự xưng Bán Hoàng, mà là Hợp Đạo, phải không?”
“Không, ta là Bán Hoàng!”
Lão Quy nghiêm túc nói: “Bởi vì trong chủng tộc ta, các Hồng Mông quy khác đều đã chết, chỉ mình ta còn sống, hiện tại, ta chính là Bán Hoàng Hồng Mông quy nhất tộc, ngươi nói sai rồi!”
“…”
Tô Vũ cạn lời!
Đã một đống tuổi rồi, lão nhân gia ngài giữ chút mặt mũi đi.
Lão Quy cười cười rồi nói: “Ngươi tới tìm ta là để phong bế Dương khiếu đúng không? Dương khiếu của ngươi nếu còn mở ra thêm vài lần nữa thì sẽ bão hòa, đây cũng là một vấn đề lớn.
Bây giờ ta sẽ giúp ngươi phong tỏa lần nữa, nhưng sau này mỗi một lần mở ra, tốc độ hấp thu của Dương khiếu đều sẽ gia tốc, tự ngươi cẩn thận đi!”
“Đa tạ đại nhân!”
Lão Quy không nói thêm, lão vung tay lên, ngay lập tức có một tiểu quy xuất hiện, nhanh chóng rơi vào trong cơ thể Tô Vũ, trong nháy mắt đã phong bế Dương khiếu.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng cũng không cần hấp thu tử khí nữa, nếu còn hút tiếp, hắn cảm thấy mình sẽ không chịu đựng nổi, thân thể hắn hiện giờ hơi yếu.
Chương 2017: Nổi Lên Ý Đồ Xấu
Lão Quy nhìn trước sau Tô Vũ một lượt rồi nói: “Thân thể ngươi mà muốn khôi phục hoàn toàn cũng không dễ.
Bởi vì thân thể ngươi rất mạnh, ta cảm thấy không kém Nhật Nguyệt thất trọng bao nhiêu…”
Tô Vũ cười gượng, “Ta hết bảo vật rồi, đại nhân có không? Có thể cho ta mượn một ít không?”
“Ta sống cô độc một mình, nào có bảo vật gì.”
Lão Quy cười bảo: “Huống chi… Ngươi không sợ khi ta giúp ngươi khôi phục thân thể sẽ động tay động chân sao? Thân thể ngươi quá trân quý! Chu thiên khiếu, Thực Thiết đúc, một khi hoàn thành Lăng Vân cửu biến, ta nghĩ có lẽ thân thể không thôi cũng đã có lực lượng Nhật Nguyệt cửu trọng, thậm chí mạnh hơn nữa.
Thân thể đáng sợ như thế, có lẽ sẽ bị vô số Vĩnh Hằng mơ ước, tam thế thân bị giết, có lẽ có thể dùng ngươi để làm vật chịu tải tạo ra tam thế thân cường đại hơn!”
Tô Vũ cười gượng, vội vàng nói: “Đại nhân đánh giá cao ta rồi, thân thể ta tầm thường mà, huống chi khi tới Lăng Vân, bởi vì không có chu thiên chi pháp, có khả năng ta sẽ cửu biến lung tung có lệ một chút, thân thể cũng chỉ đến thế mà thôi!”
“Ngươi sẽ làm vậy sao?”
Lão Quy mỉm cười, ý vị thâm trường nhìn hắn, tạm dừng vài giây, lúc này mới nói: “Tự khôi phục thân thể đi! Nếu ta nhớ không lầm thì tầng 3 Tinh Vũ phủ đệ có một cái hồ hoa sen… Cụ thể ở đâu thì ta đã quên, hoa sen trong hồ không đáng giá, hạt sen là độc dược, nhưng củ sen lại là bảo vật có thể giúp ngươi khôi phục thương thế, đừng ăn bậy, ăn hạt sen kia sẽ độc chết ngươi! Hơn nữa hoa sen này trông tương tự Cửu Diệp Thiên Liên, thường bị nhận lầm… Năm xưa cũng từng xảy ra trò cười vì nó.”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, vội vàng hỏi: “Ý đại nhân là thứ này rất giống Cửu Diệp Thiên Liên?”
“Ừ.”
“Hoa sen gọi là gì?”
“Tiếu Khẩu Liên.”
Lão Quy chậm rãi nói: “Còn ở đó không thì ta không biết.
Quá lâu rồi không đi, ai biết còn ở đó hay không, nhưng trong Tinh Vũ phủ đệ còn một ít bảo vật khôi phục thân thể khác…”
Tô Vũ gật đầu, trong lòng lẩm bẩm.
Tiếu Khẩu Liên!
Rất giống Cửu Diệp Thiên Liên, dù là cường giả thượng cổ thì cũng từng nhận sai.
Trong đầu Tô Vũ hiện ra một đám ý niệm, đây sẽ là đạo cụ lừa đảo tuyệt hảo!
Nếu lấy được, hắn bán đấu giá được không?
Bán cho vô địch!
Chậc chậc… Chưa chắc vô địch đã có thể phân biệt ra, dù sao thực lực như lão Quy mà còn nói là rất giống!
Tô Vũ vội hỏi: “Đại nhân, Tiếu Khẩu Liên có điểm nào khác Cửu Diệp Thiên Liên? Có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra không?”
Lão Quy ngoài ý muốn, ngươi để ý cái này làm gì?
Nhưng lão vẫn đáp: “Khi nội chứa thì thoạt nhìn không khác nhau lắm, gần như không thể phân biệt.
Khi tràn ra, Cửu Diệp Thiên Liên và Tiếu Khẩu Liên vẫn tương tự nhau, chỉ có một ít điểm khác biệt.
Bởi vì Cửu Diệp Thiên Liên sinh trưởng trong thời gian thông đạo, lực lượng thời gian nồng đậm, cho nên sẽ để lại hoa văn trên hoa sen, hoa văn thời gian giống như kim văn trên binh khí…”
“Tiếu Khẩu Liên cũng có hoa văn, nhưng hoa văn sinh trưởng tự nhiên, có vẻ so le không đồng đều…”
Ông giải thích vài câu, Tô Vũ vội vàng nhớ kỹ!
Hắn cảm thấy thông tin này rất hữu dụng.
Có lẽ có thể dùng để gạt người!
Đây là tài liệu rất tốt để lừa đảo, thời đại hiện nay, có mấy ai biết điều đó?
Đồ cổ cũng chưa chắc đã biết!
Nhà có người già như có bảo vật.
Lão Quy có lẽ còn xa xăm, cổ xưa hơn Cục lông lớn!
Không chừng còn già hơn cả Thiên Cổ!
Nghĩ vậy, Tô Vũ không hề do dự, lập tức hỏi: “Đại nhân, ngài và Thiên Cổ, ai lớn tuổi hơn?”
“…”
Câu hỏi thật nhàm chán.
Có điều lão Quy vẫn kiên nhẫn đáp: “Hồng Mông quy sống lâu hơn Tiên tộc một chút.”
Đã hiểu!
Ngài già hơn!
Quả nhiên, có lẽ đây chính là vị sống thọ nhất vạn giới hiện tại!
Lão Quy lên tiếng: “Còn chuyện gì nữa không?”
Tô Vũ vội gật đầu: “Một chuyện cuối cùng, đại nhân, nếu ta đi Tinh Vũ phủ đệ, mặc kệ ta có đi hay không, vạn tộc đều sẽ nhằm vào Tinh Hồng cổ thành! Ta sẽ an bài một kẻ giả mạo, hẳn là gã có thể ngụy trang thành ta.
Có điều ta đoán Tinh Hồng đại nhân sẽ bị ép ra tay… Đến lúc đó, không biết đại nhân…”
Lão Quy đạm mạc đáp: “Không sao! Bản tôn không thể ra khỏi thành, nhưng có lẽ ngươi từng thấy hình chiếu của ta ra tay.
Nếu vi phạm quy tắc, 36 trấn thủ đều có thể ra tay.
Gần đây Hà Đồ đi tìm viện binh, nơi đây cũng coi như an ổn, nếu hình chiếu cũng không làm gì được bọn họ thì bản tôn của ta sẽ đích thân ra mặt.”
Hà Đồ đi rồi!
Tô Vũ ngoài ý muốn, vội hỏi: “Hà Đồ chạy rồi à?”
“Đúng vậy, đi tìm viện binh.”
Lão Quy không quá để ý, cười nói: “Đâu phải lần đầu tiên hắn giở trò.
Nghe hắn nói thì gần đây trong Tử Linh thiên hà có một tôn Tử Linh quân chủ sống lại, thực lực cường đại, có lẽ hắn đã đi tìm vị kia rồi.”
Tô Vũ vò đầu, Hà Đồ này… sao nghe như đi tìm gia trưởng để mách lẻo vậy?
Không, phải nói là đi lừa dối người ta làm tay đấm của mình!
Lão Quy nhắc tới Hà Đồ thì nở nụ cười: “Hà Đồ vẫn chưa lấy lại hết ký ức, đã quên rất nhiều điều, hy vọng không phải là đối thủ cũ của hắn sống lại, nếu kẻ kia khôi phục ký ức có quan hệ với hắn thì hắn xui xẻo lắm đây.”
Có khả năng Hà Đồ đã quên mất địch nhân của chính mình, nhưng chưa chắc địch nhân đã quên hắn, nếu là thật thì chắc sẽ rất thú vị.
Tô Vũ không nói gì, nghe lão Quy nói có vẻ như ông đang rất muốn xem một vở diễn mua vui từ chỗ Hà Đồ.
Aiiz, Hà Đồ đáng thương.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, lão Quy lại cười nhạt nói: “Nếu ngươi chết rồi sống lại ở Tử Linh giới thì cũng phải cẩn thận, mong là đừng gặp phải đối thủ, bởi có khả năng ngươi đã quên mất đối phương, nhưng đối phương vẫn nhớ rõ về ngươi.”
“…”
Nguyền rủa ta à?!
Tô Vũ chửi thầm trong lòng, có điều không dám mắng ra miệng.
Thật bất đắc dĩ!
Hắn biết được không ít tin tức từ chỗ lão Quy, vậy là đủ rồi, có đôi khi người già rất hữu dụng, cái gì cũng biết, tuy rằng chưa chắc đã nói hết cho ngươi, nhưng biết một vài thứ cơ bản đã là rất tốt.
Giờ phút này, ngoài thành, Tinh Hồng cổ thành đã biến mất.
Lão Quy mặc kệ, ông nói: “Ngươi không còn việc gì thì tự chơi một mình đi, lão hủ muốn ngủ!”
“…”
Tô Vũ lại phát hiện thêm một đặc điểm chung của người già, ấy là đều thích ngủ!
Hắn cạn lời!
Khó trách một đám sống lâu, hóa ra là nhờ ngủ đông ngày đêm.
Tô Vũ vội lắc mình biến hoá thành Lưu Hồng, đoạn hỏi: “Đại nhân, ngài có thể nhìn ra thân phận ta không?”
“…”
Tượng đá lão Quy mở mắt, nhìn thoáng qua Tô Vũ, bình thản đáp: “Thần văn không tệ lắm, nhưng mỗi người đều có khí tức bất đồng, mệnh cách bất đồng, khí vận bất đồng… Ngụy trang chỉ giấu diếm được Vĩnh Hằng tầm thường, không có khả năng che mắt được Hợp Đạo! Cái gọi là Hợp Đạo, quá khứ hiện tại tương lai đã là một thể, ta liếc mắt một cái liền nhìn thấy quá khứ của ngươi và tương lai ngay sau đó… Ta cũng nhìn thấy trạng thái ngươi vừa mới biến ảo.”
Tô Vũ kinh ngạc: “Ý ngài là ngài có thể nhìn thấu quá khứ và tương lai của ta sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy có thể nhìn thấy ta khi còn nhỏ không?”
“Không thể.”
Lão Quy giải thích: “Chỉ là một ít hồi tưởng và dự phán đơn giản, quá khứ có khả năng là chuẩn xác, tương lai thì chưa chắc.
Hợp Đạo nhìn thấy ngươi thế nào thì còn tùy thực lực, thực lực cường đại, có lẽ liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy năm trước, nhỏ yếu thì có lẽ chỉ xem được mấy ngày… Cho nên, ngụy trang bình thường khó mà giấu diếm được Hợp Đạo!”
Tô Vũ chấn động, thật lợi hại.
Nhưng chỉ xem mấy ngày thì để làm gì.
Cùng lắm thì mấy ngày nay ta vờ làm người đứng đắn.
Đương nhiên, Hợp Đạo sẽ không tùy tiện xuất hiện, cẩn thận một chút là được, không cần tự hù dọa chính mình.
Nghĩ vậy, Tô Vũ lại hỏi: “Đại nhân, quanh đây có ai theo dõi không? Nếu không, vậy ta đi đây.”
“Không có.”
Thanh âm lão Quy càng ngày càng nhỏ, rồi hoàn toàn biến mất, ông buồn ngủ.
Gần đây, bởi vì chuyện của Tô Vũ mà ông chẳng được ngủ yên thân chút nào.
Chương 2018: Chọn Ngươi Vậy!
Tô Vũ mau chóng rời khỏi cổ thành.
Hồng Mông cổ thành lại lâm vào trạng thái yên tĩnh.
Tô Vũ chuẩn bị tìm thân phận thích hợp để ngụy trang tiến vào Tinh Vũ phủ đệ.
Thân phận Lưu Hồng cũng được… Nhưng gia hỏa này đắc tội Phù Thổ Linh, hình như gần đây Phù Thổ Linh vẫn đang tìm gã, còn nguyên nhân thì Phù Thổ Linh chưa nói, có lẽ là vì xấu hổ.
Bị một kẻ yếu lừa, không nên nói ra thì hơn, tránh bị kẻ khác chê cười.
Tô Vũ hóa thành một Nhân tộc bình thường, phía Nhân tộc, những người sẽ vào Tinh Vũ phủ đệ đã lục tục đến Tinh Thần Hải từ sớm, lần này Nhân tộc có tổng cộng 430 danh ngạch.
Có khả năng những người không có danh ngạch sẽ đi theo thông đạo đặc thù.
Thông đạo đặc thù rất nguy hiểm.
Tô Vũ đã từng tìm hiểu về phương diện này, có 360 danh ngạch tiến vào thông đạo đặc thù, mỗi lần đều có hơn vạn người cùng nhau tiến nhập, cuối cùng chỉ có 360 vị thành công vào trong, số còn lại không chết thì cũng trọng thương, tỉ lệ tử vong cực cao!
Đó cũng là vùng giao tranh của tiểu tộc!
Tiểu tộc không lấy được danh ngạch thì đều trông cậy vào cách đó, cường tộc không phong bế, cũng không cướp lấy danh ngạch thông đạo đặc thù là để cho bọn họ một chút cơ hội, nếu không chừa chút cơ hội nào, vậy chẳng khác gì biến mình thành kẻ thù chặt đứt tiền đồ người khác.
“Ta nên đi thông đạo đặc thù hay là thông đạo danh ngạch?”
Tô Vũ lâm vào trầm tư, giờ phút này, hắn đã chạy tới Tinh Thần Hải.
Thông đạo đặc thù tràn ngập yếu tố không xác định.
Hơn nữa cạnh tranh cũng rất kịch liệt!
Không cẩn thận thì sẽ bại lộ thân phận.
Không thì cứ đi thông đạo bình thường, thực ra thông đạo đặc thù cũng có chỗ tốt, Tô Vũ từng nghe nói nếu tiến vào bằng thông đạo đặc thù, nhiều lúc sẽ xuất hiện ở ngay vị trí bảo địa, giống như đi cửa chính cổ thành, sẽ gặp được may mắn hơn.
“Thôi, đi thông đạo chính quy vậy!”
“Đi thông đạo đặc thù thì tốt nhất nên mang theo cổ thành lệnh, bởi vì cổ thành lệnh có liên quan với Tinh Vũ phủ đệ, có thể giúp mình thuận lợi tiến vào trong…”
Tô Vũ vẫn hơi phân vân.
Nếu muốn vào Tinh Vũ phủ đệ, hắn cần phải tìm hiểu kỹ càng một chút, đáng tiếc tư liệu về Tinh Vũ phủ đệ khó phân biệt thật giả, có người cố ý chế tác tư liệu giả để lẫn lộn tầm nhìn!
Kể cả Liệp Thiên các cũng chưa chắc đã bán đồ thật.
Còn về phần thanh danh, nếu ngươi tin Liệp Thiên các rồi đi đến hiểm địa gặp nguy hiểm, ngươi chết rồi thì ai biết được.
Ngươi không tin, không đi thì sẽ không chết, đương nhiên cũng không thể xác định tin tức là thật hay giả.
Cho nên tuy Tô Vũ góp nhặt tin tức về Tinh Vũ phủ đệ của các tộc, bất quá không dám tin hoàn toàn.
Ngay cả gia hỏa Lưu Hồng này còn từng muốn bán bản đồ tầng 9 Tinh Vũ phủ đệ cho mình… Ngươi dám tin không?
Chỉ lừa được mấy thằng ngốc thôi!
“Đi tìm Ngô Lam cái đã!”
Tô Vũ du đãng trên mặt biển một thời gian, cuối cùng quyết định đi tìm Ngô Lam.
Hình như nàng ta cũng muốn đi!
Một nghiên cứu viên Đằng Không sơ kỳ, vậy mà lại muốn đi đến Tinh Vũ phủ đệ, Tô Vũ tự hỏi, rốt cuộc là ai cho nàng dũng khí này?
Vậy mà Ngô gia không khuyên không ngăn cản, Tô Vũ phục rồi, chả khác gì tìm chết, lần này Nhân tộc tiến vào, tình cảnh sẽ không quá tốt.
Còn nữa, hình như mấy lão sư cũng sẽ đi.
Rất nguy hiểm!
Tô Vũ muốn khuyên bọn họ ở nhà, đáng tiếc hắn biết một mạch nhà mình tính cách đều như nhau, không khuyên được, đám người Liễu Văn Ngạn đều cảm thấy thực lực quá yếu, cũng không muốn nhận trợ cấp từ Tô Vũ mãi, cho nên Tinh Vũ phủ đệ chính là cơ hội để bọn họ đoạt bảo.
Không biết hiện tại mọi người đang ở đâu, đã đến Tinh Vũ phủ đệ hay chưa.
Trong lòng nghĩ vậy, Tô Vũ thử dùng truyền âm phù.
Rất khó truyền tin trong Tinh Thần Hải, phần lớn là bị quấy nhiễu.
Chưa chắc đã thành công truyền đi, Tô Vũ cũng không vội, nếu không được thì hắn liền giả mạo tiểu tộc để đi theo thông đạo đặc thù.
Hắn vẫn chưa thể hạ quyết tâm, không biết nên giả mạo Nhân tộc, giả mạo Ngô Lam hoặc ai đó khác hay không, bởi vì Nhân tộc phải chịu quá nhiều sự chú ý.
Lúc này truyền tin thử xem sao.
Mới vừa truyền đi một hồi, vậy mà Tô Vũ đã nhanh chóng nhận được tin hồi đáp!
Giờ phút này, cách đó không xa, Liễu Văn Ngạn kinh ngạc không thôi.
“Ngươi lại chạy ra à? Không phải ngươi trọng thương hấp hối sao? Ta đang muốn đến Tinh Hồng cổ thành coi thử, sao ngươi lại ra ngoài rồi?”
Liễu Văn Ngạn cạn lời!
Lần sau lão tử sẽ không bao giờ nghĩ đến việc đi xem ngươi chết hay chưa nữa!
Giống như lần ở Thiên Diệt cổ thành, có tin đồn Tô Vũ bị vây nhốt sắp chết, ông sốt ruột chạy tới, kết quả còn chưa tới nơi thì Tô Vũ đã ra ngoài tìm ông!
Lần này cũng thế!
Tô Vũ cũng ngạc nhiên, Liễu lão sư đang ở gần đây sao?
Tin truyền thành công rồi.
“Lão sư, ngài ở đâu? Có mình ngài thôi hả?”
“Đúng vậy!”
Liễu Văn Ngạn mau chóng đưa tin: “Tách ra rồi, ta đi cùng người khác sẽ bị chú ý nhiều hơn, không ít người nhìn chằm chằm vào ta, ta bảo mọi người đi trước, ta đang định đến xem ngươi thế nào, có vấn đề gì hay không.”
Ngài tín nhiệm ta quá đấy!
Nói thầm vài câu, Tô Vũ nhanh chóng hỏi: “Lão sư, những người khác ở đâu? Chúng ta đừng gặp mặt, không để làm gì cả, mấy hôm nữa gặp ở Tinh Vũ phủ đệ sau cũng được!”
Liễu Văn Ngạn hiểu ý hắn, tiểu tử này lại muốn ngụy trang!
Ông không nói nhiều, nhanh chóng tiết lộ vị trí vài người cũng như tin tức hộ đạo giả cho Tô Vũ, rồi dặn dò: “Đừng nói quá nhiều với ta, ngoài ra dù ngươi giả dạng thành ai thì vào đó cũng đừng đi cùng nhau! Tránh gặp phải phiền toái!”
“Ta hiểu!”
Tô Vũ không nói nhiều, hiện tại hắn là tội phạm bị truy nã số một của chư thiên vạn giới, cẩn thận vẫn tốt hơn.
Hai ba tiếng đồng hồ sau.
Tô Vũ nhìn thấy Ngô Lam ở gần Tinh Hồng cổ thành, hắn thổn thức, lá gan lớn thật!
Ngô Lam, Ngô Gia, Ngô Kỳ đều đang ở đây, mấu chốt là hộ đạo giả của bọn họ chỉ có một vị Nhật Nguyệt, đây là vội đi đầu thai đúng không?!
Cứ như vậy lắc lư trong chư thiên vạn giới, không sợ chết sao?
À mà thôi, cẩn thận ngẫm lại thì… Không đến mức đó.
Bởi vì trừ Ngô Kỳ có chút danh tiếng ra, hai người còn lại chẳng ai biết.
Có Nhật Nguyệt hộ đạo đã là để mắt các nàng.
Tô Vũ vuốt cằm, âm thầm tính toán, trong lòng vẫn không tránh khỏi lăn tăn.
Ta… sẽ giả mạo thành Ngô Lam sao?
Aiiiz!
Mấu chốt là Ngô Lam dễ giả mạo, gặp người quen cũng không sợ, lỗ mũi hướng lên trời, hừ một tiếng, hoàn toàn không có gì khó cả!
Sẽ không có ai hoài nghi.
Ngô Lam đáp lời thì mới là kì quái.
Chỉ bằng vào điểm này thì quả thực nàng ta đúng là đối tượng tuyệt hảo để ngụy trang.
Không cần biết là gặp ai, không muốn phản ứng thì chỉ cần hừ một tiếng là xong.
Tô Vũ thầm thanh minh.
Thật ra ta cũng không muốn đâu.
Mấu chốt là ai biết trùng hợp thế này, ngươi ở ngay đây, còn dễ ngụy trang, chẳng ai nhận ra được.
“Chọn ngươi vậy!”
Tô Vũ nói thầm trong lòng, chính là ngươi!
Ta muốn cứu ngươi đấy!
Một kẻ chẳng mấy khi đánh nhau như ngươi chính là gánh nặng, còn không biết xấu hổ đòi tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, không sợ liên lụy đến tỷ tỷ ngươi sao, thật vô nhân tính, để ta tới cứu vớt người Ngô gia các ngươi đi.
Nhân tiện, thân phận này cũng có chỗ tốt, có thể đi cùng đám người Bạch Phong, còn có thể âm thầm trợ giúp.
Chương 2019: Ngô Lam Thông Minh
Một lát sau, Ngô Lam tò mò nhìn khắp nơi, rồi nói với Ngô Kỳ: “Tỷ, ta muốn đi xử lý chút việc…”
“Hả?”
Ngô Kỳ ngạc nhiên, ngươi muốn làm gì?
“Lập tức quay lại liền!”
Ngô Lam không giải thích, gia hỏa Tô Vũ vừa truyền âm hẹn gặp mình, sao gia hỏa này lại ở đây?
À, Tinh Hồng cổ thành ở ngay trước mặt, hắn ở phụ cận cũng là bình thường.
Ngô Kỳ vội nhắc nhở: “Đừng chạy lung tung, không phải ngươi nói muốn tới Tinh Hồng cổ thành sao?”
“Đúng vậy, đợi lát nữa rồi đi, ta sẽ trở về ngay thôi!”
“Ngươi…”
Lời còn chưa dứt thì Ngô Lam đã chạy, Ngô Kỳ thầm mắng một tiếng, tiểu muội này chẳng nghe lời chút nào!
Nàng nhanh chóng đuổi kịp, tự trách mình không nên chiều muội muội quá.
Lẽ ra lần này không nên cho nha đầu ấy tới đây.
Phía trước, Ngô Lam chạy rất nhanh, nàng không ngốc, bình thường sẽ không chạy loạn, nhưng không phải Tô Vũ ở gần đây sao?
Người ngoài không biết tần suất truyền âm của nàng.
Vả lại nếu là người xấu thì kẻ kia có cần giả mạo Tô Vũ để dụ nàng không?
Còn chẳng bằng giả mạo Tô Vũ để dụ dỗ Ngô Gia!
Nàng và Tô Vũ không quá thân thiết, đúng, không thân đâu, người ngoài không biết bọn họ là bạn, tuy rằng nàng thuộc viện nghiên cứu Nguyên Thần, nhưng chỉ làm nghiên cứu, không giao lưu gì!
Trong lòng Ngô Lam miên man suy nghĩ, sau đó nhanh chóng biến mất.
Tô Vũ chờ ở nơi xa, không bảo nàng đến Tinh Hồng cổ thành, lúc này đến cổ thành cũng không tốt, dễ bị người theo dõi, không cần thiết.
Còn vị hộ đạo giả Nhật Nguyệt kia, Nhật Nguyệt có thể tính là cường giả sao?
Không đến cao trọng thì không tính!
Kẻ đó mới chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng, Tô Vũ còn không biết là ai, không biết từ đâu ra, hiển nhiên không để đối phương vào mắt.
Ảo cảnh hiện ra.
Hư không xuất hiện hình chiếu!
Ngô Lam mới vừa chạy được một đoạn, trước mắt đã xuất hiện bộ dáng Tô Vũ, phía sau, mấy người Ngô Kỳ còn đang đi theo, khoảng cách không xa.
Có cường giả Nhật Nguyệt nhất trọng đang âm thầm theo sát, Ngô Kỳ biết đây là hộ đạo giả mà Đại Hạ phủ an bài cho các nàng nên nàng không quá để ý.
Giờ phút này, hộ đạo giả kia không cảm nhận được bất cứ vấn đề gì.
Kẻ đó chỉ bực mình vì phải chạy theo mấy nha đầu đi khắp nơi, chạy cái gì mà chạy, sao không đến thẳng Tinh Vũ phủ đệ đi?
“Tô Vũ?”
Ngô Lam nhìn thấy Tô Vũ, không nhận ra đó chỉ là hình chiếu, nàng vui mừng nói: “Nghe tin ngươi trọng thương sắp chết, ta liền biết ngươi không thể chết được! Ngươi chính là thiên tài hơn ta 33 điểm khi thi khảo hạch cao đẳng…”
Tô Vũ cạn lời, hắn nhắc nhở: “Ta nhớ rõ mình được 897 điểm, ngươi được 835 điểm, ta hơn ngươi 62 điểm lận!”
Nàng thông minh hơn rồi!
Còn biết giả vờ để thử thật giả!
Ngô Lam không thèm để ý: “Nói bừa thôi mà, quả nhiên lòng dạ ngươi hẹp hòi, cao hơn ta bao nhiêu điểm mà vẫn nhớ rõ.”
“…”
Tô Vũ cạn lời, nói vớ vẩn!
Khảo hạch cao đẳng đấy, nó quan trọng cỡ nào, còn chưa đến hai năm, ta có thể quên sao?
Đó chính là thời điểm mộng tưởng của ta cất cánh, rất quan trọng!
Lúc đó ta thi được hạng nhất, chẳng lẽ ta không được phép nhớ rằng mình cao hơn hạng hai bao nhiêu điểm sao?
Còn hạng ba… Xin lỗi, ta quên rồi, ta chỉ nhớ mỗi hạng hai, cũng chỉ muốn nhớ rõ ta lợi hại hơn hạng hai bao nhiêu, còn hạng ba thì có quan hệ gì đến ta.
Cũng như hạng hai chỉ nhớ hạng nhất cao hơn bao nhiêu điểm, hiếm khi quan tâm đến hạng ba, bởi vì hơn hạng ba cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Ngô Lam xác định thân phận Tô Vũ xong, nàng mới hỏi: “Sao ngươi đến đây?”
“Gặp ngươi!”
“Nghiên cứu công pháp xong chưa?”
“Chưa.”
“Vậy ngươi gặp ta làm gì?”
“…”
Đúng là không thể giao lưu với nữ nhân này!
Thôi, vào thẳng chủ đề cho nhanh, Tô Vũ hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”
“Gặp ngươi!”
“…”
Tô Vũ bất lực, rất muốn trả lại câu nói ban nãy cho nàng, kết quả Ngô Lam lại nói tiếp: “Đến thông báo nghiên cứu của ta có thành quả rồi, nhưng hiện giờ ta cần đại lượng Thiên Hà cát để làm nghiên cứu, cho nên đừng hỏi ta có đi Tinh Vũ phủ đệ hay không, chắc chắn ta phải đi! Đừng bảo là nhờ người mang ra, ai biết kẻ được nhờ có chết bên trong hay không, cho nên ta muốn đích thân đi vào thu hoạch.”
Xem ra không phải nàng tùy tiện muốn đi, mà là đã có suy tính rõ ràng.
Tô Vũ ngoài ý muốn: “Nghiên cứu?”
“Đúng vậy!”
“Đại Hạ phủ cho ngươi danh ngạch à?”
“Không, ta đi cùng Đại Minh phủ, Đại Minh phủ có danh ngạch, người đi lại không nhiều, ta lấy của Đại Hạ phủ làm gì, lần này Đại Minh phủ lấy được 20 danh ngạch, cho ta một cái thì làm sao?”
Đại Minh phủ toàn cá ướp muối, lười ra ngoài, ta tự nguyện đi, bọn họ đều rất vui vẻ, chẳng ai thèm tranh với ta.
Hắn nhíu mày nói: “Ngươi muốn tới Tinh Vũ phủ đệ làm nghiên cứu? Vậy…”
Phiền toái thật!
“Không thì để ta lấy Thiên Hà cát ra cho ngươi.”
“Không cần!”
Ngô Lam cự tuyệt: “Kỳ thật ta muốn xem nơi sản sinh ra Thiên Hà cát, bao gồm cả quá trình hình thành của nó! Thiên Hà cát có tác dụng tinh luyện, nhưng Khổng lão sư chưa từng đến Tinh Vũ phủ đệ, nàng cũng không biết vì sao lại có hiệu quả như vậy, ta cảm thấy nhất định phải có nguyên nhân và nguồn gốc! Những người khác đều là loại thất học qua loa đại khái, cho nên ta phải tự mình đi xem!”
Tô Vũ đau đầu!
Ngươi muốn đi xem nguyên nhân?
Xem nơi sản sinh?
Một nhà nghiên cứu muốn đi tìm ra nguyên nhân Thiên Hà cát có hiệu quả tinh luyện ý chí lực, đây dĩ nhiên là lý do cực kỳ chính đáng.
Nếu ta đây không cho ngươi đi, có phải ngươi sẽ đánh chết ta hay không?
Khó trách Ngô gia không ngăn cản!
Nếu nàng không đi, người ngoài chưa chắc đã có thể tìm ra đầu mối, lần này có lẽ mục đích chủ yếu của Ngô gia, thậm chí là Đại Minh phủ đều là vì nàng, bởi vì nếu có thể tìm ra nguyên nhân, tiến hành phỏng chế Thiên Hà cát, lợi ích thu về sẽ cực lớn.
Tiền đề là Đại Minh phủ biết nàng đang nghiên cứu hạng mục đó.
Tô Vũ càng đau đầu hơn.
“Vậy ngươi không đi được không?”
“Không đi?”
Ngô Lam kỳ quái nhìn hắn: “Sao lại không đi? Ta muốn đến nơi sản sinh nghiên cứu, chắc chắn phải tự mình đến, chẳng lẽ để ngươi đi thay? Ngươi đâu hiểu phương diện này!”
Tô Vũ hết chỗ nói rồi.
Nói thật, hắn cảm thấy nếu Ngô Lam không đi thì sẽ hối hận, nếu đi thì có khi sẽ chết, bất quá có đôi khi việc sống hay chết chẳng còn quan trọng đối với một nhà nghiên cứu nữa.
Vấn đề là giờ phiền toái rồi!
Tô Vũ vừa muốn nói gì đó, Ngô Lam đã giành nói trước: “Ngươi định khuyên ta đừng đi, sau đó giả mạo ta đấy à? Nếu vậy thì ngươi biến thái quá!”
“…”
Sắc mặt Tô Vũ trở nên cổ quái, ngươi… bị hack à?
Sao chỉ số thông minh bỗng tăng lên thế?
Thực ra Ngô Lam không ngốc, nàng có chỉ số thông minh cực cao, chỉ có điều EQ quá thấp mà thôi, nàng mà ngốc thật thì đã chẳng thi được đến 835 điểm.
Nhưng hiện giờ nàng đã nói huỵch toẹt ra rồi, Tô Vũ đành phải chối ngay: “Sao có thể? Ta là loại người ấy sao? Ta là bá chủ một phương, ngươi nghĩ gì đấy! Ta chỉ trùng hợp gặp ngươi, muốn nói chuyện vài câu mà thôi!”
Ngô Lam nghe vậy liền đáp: “Vậy thì tốt! Đúng rồi, ngươi có thể giả mạo Bạch Tuấn Sinh! Hắn cũng đi, như vậy còn có thể đi cùng sư phụ ngươi, thực lực hắn yếu ớt, chẳng có tài gì, đi cũng vô dụng! Ta cũng có thể đi theo, bởi vì đều là người Đại Minh phủ, ngươi có thể âm thầm hộ tống ta, tỷ của ta không đáng tin cậy, nàng muốn hộ tống ta, nhưng ta cảm thấy nàng quá yếu, ngươi đưa ta đến nơi sản sinh Thiên Hà cát là được…”
“…”
Má nó!
Sao lại thành ngươi lên hết kế hoạch hết vậy?
Tô Vũ muốn hộc máu!
“Không được, ta…”
“Cái này gọi là bóng đen dưới đèn, hiểu không? Ngươi từng giả mạo người Đại Minh phủ rồi, lần này chắc chắn không ai tin ngươi giả mạo người Đại Minh phủ nữa! Đừng giả mạo Thôi Lãng là được, mọi người đều biết ngươi từng giả mạo hắn, tuy rằng hiện tại không ai tin, nhưng mọi người vẫn sẽ chú ý đến hắn ta!”
“…”
Tô Vũ cổ quái hỏi: “Gần đây ngươi ăn cái gì đặc biệt à?”
“Không, ăn cơm bình thường mà.”
“Thật không?”
Tô Vũ kinh ngạc, không ăn gì mà sao chỉ số thông minh tăng lên đột biến thế?
Lần trước hắn giả mạo Bạch Tuấn Sinh, đúng là không có nhiều người biết, người biết đều là người Đại Minh phủ, đương nhiên mấy người Hạ Hổ Vưu thì có biết.
Vậy mà Ngô Lam lại bảo mình giả mạo Bạch Tuấn Sinh!
Chương 2020: Nữ Nhân Không Đáng Tin Cậy!
Tô Vũ trầm tư, Ngô Lam nhìn quanh một hồi, bỗng nhiên lên tiếng: “Ngươi thật biến thái, chắc chắn ngươi muốn đánh ngất ta rồi giả mạo ta! Cảm thấy thân phận ta dễ giả mạo, bằng không vì sao tỷ của ta chạy theo sau nhưng đến giờ vẫn chưa đuổi kịp? Tên biến thái! Không ngờ ngươi lại là loại người như vậy.”
“…”
Má nhà ngươi!
Tô Vũ xua tay, vội giải thích: “Đừng nói hươu nói vượn, làm gì có chuyện đó.
Hiện tại thân phận ta rất đặc thù, không tiện gặp các ngươi, cho nên ta đã làm ra một Ngô Lam giả để lừa dối tỷ ngươi rồi.
Mà ngươi vẫn cảm thấy không thể không đi à?”
“Đương nhiên, trừ phi ngươi có thể phá giải bí mật Thiên Hà cát cho ta.”
“Ngươi có nắm chắc là tìm ra được nguyên nhân không?”
“Không biết, nhưng ta muốn đi thử xem!”
Ngô Lam lộ vẻ hưng phấn: “Hơn nữa Tinh Vũ phủ đệ tồn tại từ thời đại thượng cổ, có rất nhiều thứ đáng giá nghiên cứu! Nhân tộc khuyết thiếu những tư liệu như này, ta muốn đi thu thập một ít tư liệu ở đó.”
“Ngươi quá yếu…”
“Sáng nghe đạo, chiều chết cũng không tiếc!”
“…”
Tô Vũ nhíu mày, nghiêm túc thật à?
Hắn nhìn Ngô Lam, sau một lúc lâu mới nói: “Ngươi cảm thấy đây là đạo của ngươi ư?”
“Đương nhiên!”
Ngô Lam nghiêm túc nói: “Từ nhỏ ta đã đi theo đạo nghiên cứu, khi ta còn chưa vào học phủ cao đẳng, mới ở học phủ trung đẳng, ta đã làm trợ lý cho nghiên cứu viên rồi, ta lợi hại hơn ngươi, từ nhỏ ta đã làm nghiên cứu! Trừ chiến lực không bằng ngươi, điểm nào ta cũng hơn ngươi! Tô Vũ, chẳng lẽ ngươi không thừa nhận sao?”
Tô Vũ trả lời có lệ: “Ừ ừ, nhưng ta có thể một quyền đánh khóc ngươi!”
“Thô lỗ!”
Ngô Lam mắng một tiếng, chỉ biết đánh người.
Mãng phu, đại mãng phu!
“Dù sao ngươi cũng đừng hòng giả mạo ta, bằng không chờ ngươi ra ngoài, ta sẽ tuyên bố cho khắp thiên hạ biết ngươi là tên biến thái!”
“…”
Tô Vũ khóc không ra nước mắt!
Bình thường ngươi ngốc lắm mà!
Hôm nay ta còn chưa lên tiếng, sao ngươi đã đoán được ta muốn làm gì, sao lúc nên ngốc lại không ngốc đi?
Ngươi không biết ngươi như vậy rất đáng ghét sao?
Ngô Lam lại nói: “Tìm Bạch Tuấn Sinh đi, hắn dễ giả mạo hơn ta, trông như thằng ngốc ấy, cái gì cũng không biết, tới đây dạo chơi tí thôi còn phải để Bạch lão sư bảo hộ hắn.
Ngươi đánh ngất hắn, tùy tiện ném đâu đó cũng được, hắn không biết đâu, có khi còn nghĩ mình đã đến đúng chỗ rồi cũng nên!”
Tô Vũ hết chỗ nói rồi.
“Ta không định đi Tinh Vũ phủ đệ!”
“Thế tùy ngươi, ngươi không còn việc gì thì ta đi đây! Đừng có ý đồ với ta, ta còn phải làm nghiên cứu, ta cho ngươi biết, nghiên cứu của ta mà thành công thì ta chính là nghiên cứu viên đệ nhất thiên hạ!”
Tô Vũ cạn lời, lời ta muốn nói đều bị ngươi giành nói hết.
Mọe.
Lúc trước ngươi giả ngu với ta đúng không? Tại sao ở thời khắc mấu chốt lại không ngốc tiếp?
“Khi Bạch Tuấn Sinh xuất phát, cha hắn sẽ đi cùng hắn, cha hắn mới Lăng Vân, ngươi đánh ngất hắn thì ông ta cũng không biết đâu! Trực tiếp giả mạo trước mặt ông ta cũng được!”
Ngô Lam lại nói: “Còn phương án khác thì ngươi đừng nghĩ nữa, không thì ta sẽ rêu rao cho thiên hạ biết ngươi là tên biến thái!”
Ngươi phắn đi!
Tô Vũ vô cùng buồn bực.
Nữ nhân này quấy rầy kế hoạch của ta, quả nhiên nữ nhân không đáng tin cậy, hừ!
Bạch Tuấn Sinh à?
Tô Vũ tự hỏi, Ngô Lam lại nói: “Thế ta đi đây, còn nữa, Tô Vũ… Ngươi thật sự rất biến thái!”
Dứt lời, Ngô Lam liền nhanh chóng bỏ chạy.
Tô Vũ buồn bực!
Ngươi mới là đồ biến thái!
Ta còn chưa nói gì, toàn là ngươi nói, nha đầu Ngô Lam này trước đây hưởng ké quá nhiều truyền thừa chi hỏa của hắn hay sao mà chỉ số thông minh tăng lên rồi, ngươi kế thừa chỉ số thông minh của ta đấy à?
Nghe có vẻ hợp lý, quả nhiên vẫn phải dựa vào ta, bằng không, ngươi nghiên cứu cái rắm!
Thiên Hà cát… Tinh luyện ý chí lực… Tìm nguồn gốc…
Ngô Lam nói đây là đạo của nàng, Tô Vũ tin hay không tin cũng không quan trọng, vấn đề là người ta đi tầm đạo, nếu không cho nàng đi thì đó chính là cắt đứt tiền đồ của nàng.
Ngô Lam chắc chắn sẽ kết thù.
Xoa xoa đầu, hư ảnh Tô Vũ dần biến mất.
Mất công tính toán một hồi!
Quả nhiên, đừng nên khinh thường nữ nhân, tránh cho ngày nào đó bị té ngã.
Cùng lúc đó, Ngô Lam nhanh chóng chạy ra khỏi ảo cảnh.
Nháy mắt, nàng đã xuất hiện trước mặt Ngô Kỳ.
Ngô Kỳ cả giận quát: “Đã bảo ngươi đừng chạy loạn mà ngươi còn chạy, ngươi muốn làm gì? Sao lại không nghe lời như vậy, lần này đừng đi nữa, ta không muốn đi chịu chết!”
“Tô Vũ nên giả mạo thành tỷ tỷ mới phải!”
Ngô Lam mắng thầm trong lòng, gần đây tỷ tỷ thật lắm lời.
Còn lý do Tô Vũ tìm mình, Ngô Lam cảm thấy chắc chắn nàng đoán không sai, tên kia không biết xấu hổ như vậy, bỗng nhiên tìm nàng lúc này, có lẽ là muốn ngụy trang thành nàng, thật không biết xấu hổ!
Về phần Tô Vũ có tìm Bạch Tuấn Sinh hay không thì nàng mặc kệ, dù sao nàng cũng sẽ tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, nàng đi vì mục đích nghiên cứu, không đi không được, dù có đúng hay không thì cứ phải cắt đứt ý đồ của Tô Vũ trước đã.
Chỉ cần nàng có thể tìm ra biện pháp Thiên Hà cát lột xác, hoặc là phát hiện điều gì đó khác, Ngô Lam cảm thấy sớm muộn gì danh tiếng của mình cũng sẽ lớn hơn Tô Vũ.
Đương nhiên ý tưởng này có vẻ viển vông, bởi vì hiện tại Tô Vũ đã nổi tiếng khắp vạn giới, bất quá nàng chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.
Tô Vũ thở dài một tiếng.
Hắn cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.
Ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng hắn nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ, cuộc sống này khó khăn quá.
Một lát sau, hắn đã nhìn thấy Bạch Tuấn Sinh.
Dưới sự dẫn dắt của cha hắn, gia hỏa này đang chém giết yêu thú.
Bạch Tuấn Sinh chỉ là Đằng Không tam trọng mà cũng dám đi Tinh Vũ phủ đệ, không biết là ai cho hắn dũng khí, không, phải nói là Đại Minh phủ lười đến mức không tưởng.
Vậy mà lại cho Bạch Tuấn Sinh danh ngạch!
Lần này Đại Minh phủ được phân không ít, có tận 20 suất.
Kết quả bọn họ phung phí thế này đây!
“Bạch Tuấn Sinh…”
Lần trước đã giả mạo hắn một lần rồi, lần này tiếp tục ư?
Tô Vũ đau đầu!
Thôi, cũng được mà, ta đã có kinh nghiệm giả mạo Bạch Tuấn Sinh rồi, lần giả mạo trước chưa làm ngươi nổi danh, lần này ngươi sẽ nổi danh!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tiên Công Khai Vật [Dịch] Tiên Công Khai Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tien-Cong-Khai-Vat-Audio-Truyen.jpg)
