[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 347 : Trời Sinh m Hiểm (c1731-c1735)
❮ sautiếp ❯Chương 1731: Trời Sinh m Hiểm
Bát trưởng lão nhanh chóng lấy ra một viên ngọc phù, dò xét một thoáng, nhưng rồi lại lắc đầu bảo: “Vô dụng, trước đó nếu tra được thứ này thì còn có thể nhìn trộm một thoáng, hiện tại bị phế đi rồi, không có tác dụng gì!”
Tô Vũ chần chờ nói: “Dùng thời gian quay lại có lẽ có thể phát hiện được điều gì đấy.”
“Quay ngược thời gian?”
Bát trưởng lão cười đáp: “Không đơn giản như vậy đâu, dính đến vô địch thì thời gian quay lại cơ hồ không có tác dụng, vô địch có khả năng làm nhiễu loạn thời không! Trừ phi đối phương không có chút chuẩn bị gì, lại lâm vào trong khốn cảnh, không có cách nào ứng đối, dĩ nhiên có thể thử nhìn một chút!”
Ông tỏ vẻ tiếc nuối!
Bỏ qua đi thôi!
Mà Tô Vũ lại không từ bỏ, hắn nói: “Ngân Dực, ngươi cảm thấy đại ca ngươi nhận biết đối phương như thế nào? Ngươi từng nói, đại ca ngươi và ngươi đã quen biết trăm năm, ấn theo lý thuyết thì gã tiếp xúc vô địch, ngươi cũng từng tiếp xúc qua rồi mới phải.”
Ngân Dực vội vàng phủ nhận: “Đại nhân, cái này thì ta thật sự không lừa ngươi, ta chưa tiếp xúc qua bất luận vô địch nào.
Đại ca… đại ca ta có khả năng không phải nhận biết đối phương sau khi quen ta, có lẽ là đã sớm quen biết! Trăm năm trước, đại ca ta vẫn là Lăng Vân cảnh, lúc ấy ta mới chỉ là Đằng Không, khi đó, đại ca ta từ Chư Thiên chiến trường trở về…”
“Hả?”
Tô Vũ sững sờ, “Ngươi nói cái gì?”
“Trước kia Kim Dực cũng là cường giả trong quân, sau này hình như hắn phạm vào sai lầm lớn, bị cách chức, cho nên mới rời khỏi Chư Thiên chiến trường.”
“Là nhánh quân nào?”
“Cái này thì ta không rõ, ta hỏi rồi nhưng mà đại ca không nói, tuy vậy từ cách cư xử cùng thói quen thì ta biết hắn xuất thân từ trong quân! Có thể là Đại Kim phủ hoặc là Đại Đường phủ, có lần đại ca ta gặp cường địch, từng động tới lôi quyền, đây là một môn chiến pháp huyền giai cao cấp của Đại Kim phủ cùng Đại Đường phủ.
Dĩ nhiên, có thể là đại ca ta tự mình học được… Thế nhưng, ta cảm thấy hắn vận dụng hết sức thuần thục, ta đoán hắn học không ít năm rồi.”
Tô Vũ cau mày, học được từ quân của Đại Đường phủ hoặc là Đại Kim phủ?
Kim Dực thế mà xuất thân từ trong quân?
Mà Trần Vĩnh cũng đang một mực sát lục một số tướng lĩnh trong quân.
Điều này đại biểu cái gì?
Điều này đại biểu, vị vô địch kia chính là vô địch trấn thủ tại Chư Thiên chiến trường, cho nên ở đó đã quen biết những người này, bọn họ bị gã thu phục, trở thành kẻ dưới trướng của gã.
Trăm năm trước… Kim Dực rời khỏi Chư Thiên chiến trường.
Năm mươi năm trước, Diệp Bá Thiên bị phục sát.
Tô Vũ lắc đầu, còn thiếu chút thông tin nữa, thế nhưng đối phương đã lộ ra chân tướng càng ngày càng nhiều.
Cũng tốt!
Kim Dực bị giết, có lẽ tên kia đã nhận ra mối nguy, cộng thêm việc Trần Vĩnh không ngừng đánh giết tướng lãnh, mà Kỷ Hồng cũng tra ra chút gì đó, tiếp tục như thế, không sớm thì muộn thân phận của đối phương sẽ phải bại lộ!
Làm cho đối phương cảm thấy nguy hiểm đang gia tăng.
Tô Vũ thở hắt ra, thân phận vị này kỳ thật đã càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ, xem ra, lại kích thích mấy lần, gã sẽ phải chó cùng rứt giậu!
“Có thể tra thân phận của Kim Dực một chút!”
Tô Vũ nhìn về phía Ngân Dực rồi nói: “Gã còn lưu lại, hoặc là nói gì nữa không, ví như gã từng nói qua tên thật là gì, không có khả năng Kim Dực chính là bản danh.”
“Cái này… sau khi chúng ta quen biết liền dùng danh Kim Dực, Ngân Dực để xưng hô, bản danh của đại ca ta hình như họ Vu!”
Tô Vũ gật đầu, cái này cũng có thể tra một chút thử xem.
Tra ra thân phận ban đầu của Kim Dực!
Họ Vu, trăm năm trước là Lăng Vân cảnh, xuất ngũ từ trong quân, có thể là phạm sai lầm gì đó rồi bị cách chức.
Lăng Vân không tính yếu, có thể có một ít ghi chép.
Tra ra thân phận của đối phương, lại tra một chút quỹ tích hoạt động của Kim Dực thì có lẽ sẽ đoán được tin tức gì đó.
Còn nữa, mình đã thu lấy máu của hắn, đợi chút nữa không ai thì có thể thử nhìn trộm xem trong trí nhớ có cái gì hay không.
Vị vô địch này hẳn đã lưu lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng Kim Dực, có khi Kim Dực đã gặp qua đối phương rồi cũng nên.
“Vậy những năm qua các ngươi đã làm bao nhiêu việc cho vị kia, giết qua người nào?”
Tô Vũ lại hỏi một câu, Ngân Dực suy nghĩ một lúc bèn đáp: “Trong ấn tượng của ta thì ta từng làm 9 lần nhiệm vụ cho vị kia, đều là giết người! Cơ hồ hoặc giết cường giả hoặc giết thiên tài đa thần văn nhất hệ! Bao gồm cả việc năm đó truy sát Trần Vĩnh, thế nhưng khi ấy chúng ta thất bại, sau này lại tiếp thêm một nhiệm vụ đuổi giết Trần Vĩnh, chiếm lấy bia đa thần văn chiến kỹ…”
Tô Vũ mặt không đổi sắc, cũng không tỏ ra tức giận, Ngân Dực nhất định là kẻ phải chết, không cần thiết sinh khí.
“Vậy bảy lần khác thì sao? Ngươi nói cơ hồ đều là giết đa thần văn nhất hệ, chẳng lẽ còn có kẻ không phải à?”
“Đúng vậy.”
Ngân Dực gật đầu, “Còn có một lần không phải giết cường giả cùng thiên tài đa thần văn hệ, mà là giết Vạn Thiên Thánh, nhưng Vạn Thiên Thánh là phủ trưởng, rất ít khi đi ra ngoài, chúng ta không tìm được cơ hội.
Ta ở Đại Hạ phủ chờ mấy tháng, thậm chí cố ý đánh giết một vài học viên cùng nghiên cứu viên của Đại Hạ Văn Minh học phủ mà cũng không thể dụ được ông ta, thế nên chúng ta liền từ bỏ.”
Vạn Thiên Thánh?
Lòng Tô Vũ khẽ động, vị kia đang thử thăm dò Vạn Thiên Thánh sao?
Năm đó khi Diệp Bá Thiên bị giết, bên cạnh ông chính là tam thế thân của Vạn Thiên Thánh.
Diệp Bá Thiên cùng Vạn Thiên Thánh là bạn tốt, người biết điều này cũng không ít.
Vậy liệu người đi theo Diệp Bá Thiên khi đó có phải Vạn Thiên Thánh hay không?
Đổi thành chính mình thì cũng phải thăm dò một thoáng.
Đương nhiên, từ 50 năm trước Vạn Thiên Thánh đã là Sơn Hải… Cái này không có cách nào nói, Diệp Bá Thiên đã sắp chứng đạo mà ông vẫn là Sơn Hải, khi đó còn không có ai phục sát Diệp Bá Thiên, theo lý thuyết Vạn Thiên Thánh sẽ không cần phải ẩn giấu.
Đang êm đẹp thì tự dưng đi che giấu thực lực của mình làm gì?
Thực lực mạnh, không phải sẽ thu nhận được càng nhiều chỗ tốt sao?
Vạn Thiên Thánh cũng không lưu lại danh tiếng gì tại Chư Thiên chiến trường…
Có rất ít người biết Vạn Thiên Thánh từng tiến vào cổ thành.
Trong khi đó, Thiên Môn từng nói với hắn, trong số cường giả Nhân tộc, Vạn phủ trưởng chính là người có tốc độ di chuyển nhanh nhất khi bước vào cổng chính ở Thiên Diệt thành, bất quá rất rõ ràng, việc này cực kỳ ít người biết đến.
Khi đó, Nhân cảnh vẫn đang hòa hợp êm thấm, Vạn Thiên Thánh muốn che giấu thực lực là để làm gì?
Chẳng lẽ trời sinh âm hiểm, một mực muốn che che lấp lấp sao?
Tô Vũ tuy rất nghi hoặc, thế nhưng hoài nghi thì hoài nghi, nếu hắn là tên vô địch phản bội, đại khái cũng không có cách nào chứng minh người kia là Vạn Thiên Thánh, dù sao người ta cũng không phải mới ẩn giấu trong năm mươi năm gần đây!
Khi đó, bạn tốt của ông là Diệp Bá Thiên đã có chiến lực vô địch.
Nào có ai chưa thấy kẻ đối đầu mà đã ẩn giấu thực lực.
Đương nhiên, thăm dò thì ắt không thể thiếu.
Những năm qua, chắc chắn phủ trưởng không chỉ một lần bị người ta thăm dò.
Chương 1733: Hạ Vân Kỳ Tấn Cấp Nhật Nguyệt
Kim Dực chết rồi, manh mối trở nên gián đoạn.
Đường dây bên phía Ngân Dực tạm thời buông xuống, Tô Vũ cũng không nóng nảy, dựa theo kế hoạch của bọn hắn, lần này vị vô địch kia sẽ sớm lộ diện tại Nam Nguyên.
Bây giờ Hồng Đàm đã tấn cấp, rất nhanh thôi nhóm Hạ Vân Kỳ đều sẽ tấn cấp.
Chờ đến khi Liễu Văn Ngạn trở về, có lẽ tên vô địch kia sẽ không còn có thể nhịn được nữa.
Lúc này đã tiến vào tháng 11.
Cách lần Liễu Văn Ngạn cùng Tô Vũ hợp tác làm một trận ‘liều ăn nhiều’ ở Thiên Diệt thành còn chưa tới nửa năm, mới ba bốn tháng trôi qua, cũng không biết tình hình Liễu Văn Ngạn bây giờ như thế nào, có bước vào Nhật Nguyệt hay chưa, chỉ cần ông chịu phá toái thần văn thì chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh.
Mấy ngày sau đó, Nhân cảnh rối bời.
Ở nội thành Nam Nguyên, sau khi Hồng Đàm tấn cấp không lâu, Hạ Vân Kỳ cũng nối gót tấn cấp!
Nhật Nguyệt!
Vị này là thiên tài hơn 50 năm trước, trải qua muôn vàn trắc trở, cuối cùng bây giờ cũng bước vào Nhật Nguyệt cảnh, trở thành Nhật Nguyệt thứ hai của đa thần văn hệ.
Hồng Đàm là người đầu tiên, cũng là vị Nhật Nguyệt đa thần văn hệ duy nhất trong nhận thức của mọi người.
Hạ Vân Kỳ cuối cùng đã đột phá.
Mà sau khi y đột phá cũng làm cho tất cả mọi người chấn động, đây là cơ duyên xảo hợp hay là Văn Mộ bia kia thật sự đáng sợ như vậy?
Rõ ràng nó mới chỉ tràn ra một ít khí tức, nhưng như vậy đã đủ giúp Hồng Đàm và Hạ Vân Kỳ tấn cấp?
Nhật Nguyệt nào có dễ dàng đột phá như thế?
Nhưng mà bọn họ tận mắt nhìn thấy, Hạ Vân Kỳ kẹt ở cửa Sơn Hải mấy chục năm, lần này lại có thể nhẹ nhàng bước vào Nhật Nguyệt cảnh.
Ngoại trừ việc Hạ Vân Kỳ đột phá, gần đây cũng là thời điểm sôi nổi nhất của Liệp Thiên các.
Huyền Cửu điên rồi!
Hắn cầm đầu bạch diện cùng hắc diện giết người khắp nơi, không chỉ vậy, hắn còn mang theo đám giáo chủ hoặc là Phó giáo chủ Vạn tộc giáo đã quy thuận gia nhập đi sát lục bốn phương.
Một bộ tư thái thiên hạ duy ngã độc tôn!
Mà mục tiêu chủ yếu lại chính là Vạn Tộc giáo.
Vạn Tộc giáo có không ít Nhật Nguyệt cảnh, trong đó bốn vị là Nhật Nguyệt cao trọng, Địa Hỏa giáo chủ, Cự Lực giáo chủ, Thủy Ma giáo chủ, Nguyên Thủy giáo chủ!
Ngoại trừ bốn vị Nhật Nguyệt này thì Lục Dực thần giáo còn có hai vị, cùng với hai vị đã quy phục Tô Vũ thì còn có năm sáu vị Nhật Nguyệt khác.
Tổng cộng vượt qua 10 người, nếu tính cả những kẻ lẻ tẻ bị giết nữa thì đã vượt qua 20 cường giả Nhật Nguyệt.
Nhưng mà sau khi Tô Vũ không ngừng tổ chức đợt càn quét, trong vòng ba ngày, hắn lại chém chết một tên giáo chủ Nhật Nguyệt, bức bách hai vị giáo chủ Nhật Nguyệt khác đầu hàng, đến tận đây, toàn bộ Vạn Tộc giáo chỉ còn lại 4 vị Nhật Nguyệt cao trọng cùng hai ba vị Nhật Nguyệt chưa lộ diện là còn giữ vững độc lập.
Đại điện dưới mặt đất.
Vạn Tộc giáo lại một lần nữa hội tụ.
Ngày xưa, bọn họ có hơn mười vị giáo chủ Nhật Nguyệt và trên trăm vị Sơn Hải, nhưng nhân khẩu bây giờ lại thưa thớt tới đáng sợ.
Ngày hôm ấy, 7 vị Nhật Nguyệt đều đến.
4 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, 3 vị Nhật Nguyệt trung kỳ.
Đây cũng là lực lượng cường đại cuối cùng của Vạn Tộc giáo ở Nhân cảnh.
Mấy trăm năm tích lũy, vậy mà không đến một năm đã bị càn quét hết sạch.
Yên lặng.
Rất lâu sau, có Nhật Nguyệt giáo chủ chán nản nói: “Ta từng nghĩ nếu Vạn Tộc giáo hợp lại, tuy rằng không có vô địch tọa trấn, nhưng cũng có thể chiến đấu với cả một đại phủ, xây dựng nên một phủ của riêng mình, tự thành lập thế lực một phương.
Đến bây giờ ta mới biết… là ta đã suy nghĩ nhiều!”
Nghĩ nhiều lắm!
Năm ngoái, Vạn Tộc giáo còn những hơn 20 vị Nhật Nguyệt, mà năm nay chỉ còn lại 7 người ở đây.
Thương gân động cốt!
Một vị Nhật Nguyệt giáo chủ khác cả giận nói: “Các đại phủ vốn không hiểu quá rõ về chúng ta, ghê tởm nhất vẫn là đám Ngân Dực, bọn chúng hiểu rõ ta nhất, là bọn chúng mang theo lũ hỗn đản Liệp Thiên các đánh giết Huyền Minh giáo chủ!”
Không ngờ thành lũy lại bị công phá từ nội bộ.
Cùng là Vạn Tộc giáo đồ, dù không phải một giáo thì nhiều ít gì mọi người cũng hiểu biết về nhau, nơi ở của ngươi có lẽ sẽ có người rõ ràng, thậm chí Phó giáo chủ đều làm phản rồi thì điều này lại càng đáng sợ!
Lần này, Huyền Cửu đánh giết một tôn Nhật Nguyệt, thuyết phục hai vị Nhật Nguyệt gia nhập Liệp Thiên các, đều là bọn chúng dẫn đường cho hắn công phá các cứ điểm khác.
Trong bốn vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, Lam Thiên và Nguyên Thủy giáo chủ đều không nói gì.
Vị tráng hán Cự Lực thần giáo cắn răng, “Không thể tiếp tục như vậy được nữa, hiện tại chúng ta tiến thoái lưỡng nan, Liệp Thiên các muốn thu phục chúng ta, Nhân tộc muốn giết chúng ta, vạn tộc muốn điều khiển chúng ta, ngày đó đã nói phải đồng tâm hiệp lực chống cự vạn tộc cùng Nhân tộc, bây giờ. . . đều thành trò cười rồi!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía hư ảnh của Nguyên Thủy giáo chủ cùng hư ảnh của Lam Thiên, “Hai vị, Vạn Tộc giáo dốc sức nhiều năm mới có được thế cục bây giờ, thật sự cứ để xuống dốc sao? Trở thành kẻ phụ thuộc Liệp Thiên các?”
Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía bọn hắn!
Có người không quá cam tâm, có người còn muốn lấy lại tự do, không muốn trở thành bạch diện hắc diện gì đó.
Hiện tại, chỉ có mấy vị Nhật Nguyệt hậu kỳ này mới có thể đứng ra, mới có thể thay đổi cục diện lúc bấy giờ.
Lam Thiên cười ha hả: “Đơn giản, đều đầu nhập dưới trướng của ta đi, sẽ được ta bảo hộ, chuyện nhỏ thôi ấy mà!”
Mọi người không muốn để ý đến y!
Địa Hỏa giáo chủ lạnh lùng nói: “Trước tiên ngươi giết người một thành đi rồi lại nói.
Lam Thiên, Thủy Ma giáo là Ma giáo, không phải Thánh giáo, các ngươi thật sự coi mình thành thánh nhân à?”
Lam Thiên bật cười, “Ngớ ngẩn, giết người có thể giải quyết vấn đề sao? Ngoại trừ khiến bản thân bị người người chán ghét thì không có chỗ tốt gì, cần gì phải thế! Tôn chỉ của chúng ta là cái gì? Là cứu vớt Nhân tộc, trở thành cứu thế chủ vì Nhân tộc, chế tạo vạn giới hòa bình. . .”
Lại nữa rồi!
Mọi người đau đầu, lý niệm của Lam Thiên mới thật sự phiền.
Tất cả mọi người đều vì kiếm miếng cơm ăn, không có lý tưởng lớn như vậy, nhưng Lam Thiên chính là thằng điên, suốt ngày hô hào chế tạo hòa bình thế giới.
Thủy Ma giáo đều sắp trở thành nơi truyền bá đạo lý, cũng không biết vì sao Thủy Ma tộc có thể khoan nhượng y như thế nữa?
“Nguyên Thủy giáo chủ, ý của ngươi thì thế nào?”
Nguyên Thủy giáo chủ bình tĩnh trước sau như một, thản nhiên nói: “Ta không có ý kiến gì.
Hạ Long Võ sắp chứng đạo, ta muốn xem ta có thể thừa cơ hưởng ké chút tiện nghi hay không, chuyện khác. . .
Ta không muốn quản.”
Lam Thiên ngoài ý muốn hỏi: “Ngươi bắt được tam thế thân rồi?”
“Ngươi đoán xem!”
“Không đoán, nhàm chán!”
Lam Thiên cười nói: “Nguyên Thủy, ngươi thật đúng là bình tĩnh, gần đây Huyền Cửu sát lục bốn phương, nhất là toàn nhằm vào chúng ta, ngươi còn có thể bình tĩnh tự nhiên, ta rất bội phục, chẳng lẽ ngươi chính là người của Liệp Thiên các?”
“Ngươi là người của Vạn Thiên Thánh sao?”
Nguyên Thủy giáo chủ bình tĩnh đáp trả: “Lam Thiên, bên ngoài đều đồn ngươi với Vạn Thiên Thánh có quan hệ vô cùng tốt, ngươi có phải là người của Đại Hạ phủ không?”
Lam Thiên cười ha hả đáp: “Đúng vậy, khẳng định là thế! Cho nên. . .
Ta không sợ, ta có đường lui, Vạn Tộc giáo bị diệt thì ta cũng có thể khôi phục thân phận, quay về Đại Hạ phủ sống sót, các ngươi thì không được ha ha!”
Vài vị giáo chủ tức đến nỗi đau gan.
Đối với Lam Thiên, bọn họ quả thật không có cách nào nói nổi.
Ngươi nói y là gián điệp. . .
Kỳ thật không quá giống, bởi vì cái tên này rất điên cuồng, tuy y ít khi giết người, thế nhưng lý niệm của y rất điên cuồng, đã cổ động rất nhiều người nỗ lực để chế tạo hòa bình vạn giới.
Cố gắng thế nào?
Mở ra Nhân cảnh, thiết lập trụ sở vạn tộc, thành lập địa phương giao dịch vạn giới, thậm chí chủ động mở lối đi, tháo gỡ hàng rào. . .
Hiện tại, không ít người đã chịu ảnh hưởng của y rồi.
Nói thật, không ít vị giáo chủ đều cảm thấy cái tên này còn tà môn hơn cả Vạn Tộc giáo.
Ngươi sát lục đi, kỳ thật Nhân tộc cũng không sợ.
Đại Hạ phủ không ít lần chém giết cùng bọn họ, người ta nhắc tới Vạn Tộc giáo thì chính là chẳng thèm để tâm, có chết cũng không e sợ.
Nhưng Thủy Ma giáo lại tuyên dương lý niệm hòa bình ở khắp nơi, thật sự có không ít người mắc lừa.
Thứ này có tính truyền bá vừa lớn vừa nhanh, có đại phủ đối với sự tồn tại của Thủy Ma giáo thậm chí còn mở một con mắt nhắm một con mắt, điều này mới là đáng gờm.
Nếu y bảo y là người Đại Hạ phủ. . .
Ngược lại không đáng tin.
Chương 1734: Nguyên Thủy Giáo Chủ Là Nam Vô Cương?
Địa Hỏa giáo chủ cũng lười để ý đến Lam Thiên, gã quay sang nói: “Nguyên Thủy, chúng ta biết tâm ngươi không đặt ở chỗ này, không muốn vì những việc này mà làm trễ nải việc lớn như chứng đạo.
Nhưng cùng là Vạn Tộc giáo đồ, dù ngươi có thành chúa tể một phương thì dưới tay cũng cần người chứ? Hôm nay giúp chúng ta một tay, hôm sau, ngươi độc lập bước ra ngoài, có lẽ chúng ta cũng sẽ đi theo. . .”
Nguyên Thủy giáo chủ cắt ngang: “Không cần!”
“Nguyên Thủy. . .
Ngươi thật sự muốn ngồi xem chúng ta bị giết sao?”
“Đầu nhập Liệp Thiên các đi là được!”
Nguyên Thủy giáo chủ lạnh lùng nói: “Bọn hắn cần cường giả cho nên sẽ rất coi trọng kẻ có thực lực.
Không phải Ngân Dực đã quy phục sao? Cự Lực, Địa Hỏa, các ngươi đều là Nhật Nguyệt thất trọng, có lẽ còn có thể làm trưởng lão nữa đấy.”
Hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ có chút phẫn nộ, đến mức độ này ai mà nguyện ý ăn nhờ ở đậu?
Nhật Nguyệt hậu kỳ, có ai mà không muốn chứng đạo?
Nhưng gia nhập Liệp Thiên các, không chỉ bị người sai sử mà vô địch của đối phương cũng sẽ nắm giữ hết thảy tin tức của ngươi, thật sự có hi vọng chứng đạo sao?
Ngân Dực thì khác biệt, bọn hắn còn yếu, còn có thời gian, còn có thể tiến bộ, đến Nhật Nguyệt hậu kỳ suy nghĩ thêm cũng không muộn, đó là còn chưa hẳn bọn hắn có thể chạm tới cấp độ đó.
Nhưng bọn họ đây thì sao?
Huống chi, làm đại nhân vật đã lâu, vạn tộc đối với bọn hắn cũng tương đối khách khí, hiện tại lại bảo bọn họ đi đầu nhập Liệp Thiên các, trở thành tay sai cho chúng, thật sự thích hợp à?
Đại nhân vật có cân nhắc của đại nhân vật, tiểu nhân vật có suy nghĩ của tiểu nhân vật.
Mấy người này tự nhiên là không nguyện ý!
Nguyên Thủy giáo chủ bình tĩnh cất tiếng: “Không được thì cứ như Lam Thiên nói, đi theo y là được, y cũng là Nhật Nguyệt bát trọng, ba người các ngươi hợp lại, cộng thêm những người khác dưới trướng thì vẫn có thể đánh cược một lần, Liệp Thiên các cũng sẽ kiêng kị.”
Có cường giả Nhật Nguyệt vội nói: “Nguyên Thủy, chúng ta chỉ tin ngươi, Lam Thiên thì… Chúng ta không tin y!”
Lam Thiên thở dài, đáp: “Ta nói rồi, cái này không thích hợp! Nguyên Thủy cũng chưa hẳn là kẻ tốt lành gì, dục cầm cố túng, ta cũng biết mà! Có khi Nguyên Thủy mới là gián điệp của Đại Hạ phủ, cẩn thận bị hắn bán, mà lại còn là chính các ngươi tự dâng lên.
Ta từng điều tra thân phận của Nguyên Thủy, vô cùng thần bí, thế nhưng mơ hồ lại có một vài chuyện liên quan tới Đại Hạ phủ, ta từng hoài nghi, hắn chính là Tam Đại của Đại Hạ Văn Minh học phủ – Nam Vô Cương!”
Lam Thiên cười tủm tỉm: “Cái chết của Nam Vô Cương vô cùng đáng ngờ.
Ta ở Đại Hạ Văn Minh học phủ nhiều năm, cái chết của Tam Đại vốn có điểm không bình thường.
Cái chết của Nhất Đại hay Nhị Đại đều có dấu vết lần theo, có chứng cớ xác thực, cái chết của Tam Đại lại cực kỳ bí ẩn.
Chỉ có người thấy ông ta cùng một vị chuẩn vô địch Thần tộc đồng quy vu tận! Cuối cùng, lưu lại Chủ Thần văn, chữ “Chiến”! Lưu lại Chiến Ma tràng được Đại Hạ Văn Minh học phủ truyền thừa nhiều năm!”
“Nam Vô Cương thật sự đã chết rồi ư?”
Lam Thiên cười ha hả: “Chưa hẳn! Nguyên Thủy xuất hiện từ khi nào? Nam Vô Cương chết trận đã gần trăm năm, mà Nguyên Thủy. . . hình như cũng xuất hiện ở thời kỳ đó.
Hắn trở thành giáo chủ Nguyên Thủy thần giáo thế nào? Ta nghe nói, giáo chủ Nguyên Thủy thần giáo đời trước, trước khi lâm chung bỗng đột ngột đẩy hắn ra làm truyền nhân, không ít người không phục liền bị hắn giết sạch.
Khi ấy ta liền thấy kì quái, cái tên này từ đâu xuất hiện mà lại có thực lực mạnh như vậy, chẳng lẽ là lăng không giáng thế sao?”
Nguyên Thủy giáo chủ không lên tiếng.
Mà giờ phút này, trong đại điện tĩnh lặng vô cùng.
Cự Lực giáo chủ không khỏi nhíu mày, trầm giọng phản bác: “Nam Vô Cương chết trận, điểm này vạn tộc đều biết, Lam Thiên, ngươi bớt nói hươu nói vượn!”
“Ta nói hươu nói vượn?”
Lam Thiên cười sâu xa: “Thế thì tùy các ngươi, ta vẫn hoài nghi cái tên Nguyên Thủy này, hắn ẩn núp trong Vạn Tộc giáo nhiều năm, chưa chắc đã là vì đám tôm tép chúng ta, thậm chí ta còn nghe qua một tin đồn. . .
Những năm qua Nguyên Thủy thụ thương không nhẹ là bởi vì chuyện của Diệp Bá Thiên, hắn ngủ đông cũng là bởi vì Diệp Bá Thiên, các ngươi nói xem có thú vị không?”
“Có ý gì?”
“Diệp Bá Thiên chứng đạo, người làm lão sư như Tam Đại, các ngươi sẽ không cho là ông ta chỉ đứng xem đấy chứ? Hình như, ta chỉ nói là hình như thôi nhé.
Thật ra khi Diệp Bá Thiên chứng đạo là có người hộ đạo, ta cũng là nghe được từ một vài cường giả cùng với bên chỗ Thủy Ma tộc mới biết được rằng, cường giả hộ đạo cho Diệp Bá Thiên chính là vô địch, không thì thấp nhấp cũng phải là chuẩn vô địch, ngẫm lại mà xem, kẻ nọ rất có thể là Tam Đại, đúng không?”
Lam Thiên nhìn về phía Nguyên Thủy giáo chủ, cười tủm tỉm nói: “Nguyên Thủy hiện tại lười quản chúng ta, có lẽ là vì lần này hắn có kế hoạch lớn gì đó!”
Nguyên Thủy giáo chủ bình tĩnh đáp: “Lam Thiên, ngươi ăn nói điên rồ!”
“Ta điên rồ?”
Lam Thiên bật cười, “Ngươi nói thế thì cứ cho là thế đi.
Dĩ nhiên, vì Nhân tộc, ta thích! Nguyên Thủy, ta vạch trần ngươi cũng không phải là vì nhằm vào ngươi.
Ta chỉ là muốn nói, lưu lại thứ có ích phòng thân, đừng có hơi một tí lại lấy hạt dẻ trong lò lửa, không duyên không cớ đi chịu chết.
Lần này Đại Hạ phủ nổi lên sóng gió ngợp trời, ta cảm thấy có lẽ tên vô địch phản bội Nhân tộc sắp sửa hiện thân.
Gần đây Nguyên Thủy ngươi cứ ra vẻ thần thần bí bí, chẳng lẽ. . . ngươi đang định chuẩn bị ám sát đối phương?”
Lam Thiên u lãnh nói: “Đừng có mơ tưởng, cẩn thận khiến bản thân ăn thiệt thòi! Vết thương của ngươi lành rồi sao?”
“Lam Thiên, nói hươu nói vượn không phải hành vi tốt đâu!”
Nguyên Thủy giáo chủ tỏ ra mất hứng rõ rệt, “Cái chết của Nam Vô Cương thì vạn tộc đều biết! Lam Thiên ngươi muốn làm người lãnh đạo, nhưng ta thì không muốn tham dự, nếu ngươi còn nói hươu nói vượn, cố ý phá hỏng thời cơ để ta chứng đạo, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Hai vị cường giả đối chọi gay gắt với nhau.
Mà tin tức này cũng làm cho các vị giáo chủ khác chấn động dữ dội.
Nguyên Thủy giáo chủ. . .
Tam Đại. . .
Nam Vô Cương?
Không thể nào!
Thật sự có thể sao?
Nếu Nam Vô Cương không chết, Tam Đại lại chính là Nguyên Thủy giáo chủ, vậy thì. . .
Bọn hắn không rét mà run!
Mà ý tứ trong lời Lam Thiên cũng khiến cho người ta đổ mồ hôi lạnh.
Đây là muốn liên quan đến cấp độ vô địch luôn rồi?
Lam Thiên đúng là kẻ điên, lời gì cũng dám nói!
Tin tức này mà truyền ra ngoài thì ảnh hưởng sau đó sẽ cực kỳ ghê gớm, nghe mà rợn cả người!
Lúc bấy giờ, Địa Hỏa giáo chủ cùng Cự Lực giáo chủ đều thấy kinh hồn táng đảm, nhất thời không dám đề cập tới chuyện để Nguyên Thủy giáo chủ thống lĩnh bọn họ nữa, nếu đây thật sự là Tam Đại, gặp mặt nhau rồi thì chẳng phải là sẽ bán bọn hắn ư?
Lam Thiên cười tủm tỉm nói: “Dĩ nhiên, ta tùy tiện nói mà thôi, mọi người tin hay không thì tùy ý!”
Nguyên Thủy giáo chủ hừ lạnh: “Ngươi tùy ý nói chuyện nhưng sẽ tạo thành phiền toái rất lớn cho ta.
Lam Thiên, ngươi quản cái miệng của ngươi cho chặt vào.
Nếu để ta gặp được ngươi, ngươi chắc chắn sẽ không có kết cục tốt!”
Lam Thiên cười đáp: “Ha ha, đừng nói như vậy, ta chưa hẳn đã sợ ngươi! Nếu ngươi là Nam Vô Cương, không cần ta động thủ, tự nhiên sẽ có người tới giết ngươi.
Nguyên Thủy, mau tự cầu nguyện ngươi không phải là người đó đi!”
Nguyên Thủy giáo chủ cười lạnh một tiếng, “Thủ đoạn vừa ăn cướp vừa la làng cũng không tệ, đáng tiếc, ngươi rửa sạch tình nghi cho mình đi rồi lại nói!”
Lúc này, những giáo chủ kia đều thấy sợ hãi.
Rốt cuộc ai là thật ai là giả?
Nguyên Thủy giáo chủ, bọn hắn không dám tin!
Lam Thiên, đó giờ mọi người đều không tin.
Vạn Tộc giáo lớn như vậy, mạnh nhất lại chính là hai vị này.
Tất cả mọi người càng nghĩ lại càng sợ, nhất thời cả phòng đều nhìn về phía Cự Lực cùng Địa Hỏa, gương mặt đầy vẻ lo âu và bất đắc dĩ.
Vạn Tộc giáo ta sắp biến thành cái rây rồi!
Hai vị giáo chủ tối cường này có vẻ cũng không quá đáng tin, hai vị đại lão Nhật Nguyệt hậu kỳ mau cứu lấy chúng ta đi!
Chương 1735: Không Thể Tin Ai
Lam Thiên cười ha hả: “Mọi người không tin ta cũng chẳng sao, đừng tùy tiện tin tưởng Nguyên Thủy là được.
Cái tên này. . . phiền toái lớn lắm.
Đầu nhập vào thế lực khác còn có đường sống, nếu là hắn thì có thể sẽ điên cuồng tới chết, ta cũng không muốn chôn cùng hắn đâu!”
Cự Lực và Địa Hỏa không nói gì, nhưng trong lòng thì đang thầm lạnh run.
Nếu, họ chỉ nói là nếu!
Nếu Nguyên Thủy thật sự là Nam Vô Cương, ông ta ngủ đông nhiều năm như vậy là vì cái gì?
Không cần nói, khẳng định là muốn báo thù cho Diệp Bá Thiên.
Diệp Bá Thiên chứng đạo thất bại, khi đó đã có tin đồn là do tên vô địch phản bội Nhân tộc làm, có lẽ 50 năm trước Nam Vô Cương đã từng tham dự!
Ông ta đã sớm biết có người phản bội, cho nên mới một mực ngủ đông chờ đợi cơ hội.
Lần này, Đại Hạ phủ có biến động, có lẽ mục đích của Nam Vô Cương chính là vì dẫn xuất tên vô địch phản bội kia ra, chém giết gã, thậm chí đồng quy vu tận. . .
Diệp Bá Thiên mạnh như vậy, Nam Vô Cương sẽ yếu sao?
Dù ông ta thụ thương thì có lẽ cũng sẽ mạnh mẽ đáng sợ!
Nếu thật sự như vậy thì mọi chuyện sẽ hết sức kinh rợn.
Nguyên Thủy giáo chủ thở dài một tiếng, bình tĩnh nói: “Không nên suy nghĩ nhiều, chẳng qua Lam Thiên đang cố ý vu oan cho ta mà thôi.”
“Vậy ngươi nói cho mọi người biết thân phận chân thật của ngươi là gì đi.” Lam Thiên cười nhạ,: “Nhân cảnh không có khả năng vô duyên vô cớ xuất hiện một vị Nhật Nguyệt cửu trọng, thậm chí là chuẩn vô địch.
Quá khứ của ngươi, hết thảy về ngươi, hãy nói một chút thử xem.”
“Ngẫm lại thì Lam Thiên ta có lai lịch trong sạch biết bao!”
Lam Thiên cười ha hả nói tiếp: “Mọi người hoài nghi ta có liên hệ với Đại Hạ phủ, cái này cũng là lẽ thường, ta chẳng ngại mọi người hoài nghi, không sợ người ta bóng gió!”
“Ồ!”
Nguyên Thủy giáo chủ khẽ cười một tiếng, thân ảnh tiêu tán.
Lam Thiên cười phá lên: “Nhìn đi, hắn chột dạ! Chạy rồi! Ta cảnh cáo các ngươi, cẩn thận một chút, tốt nhất đừng tìm hắn đến, hết sức phiền toái!”
Dứt lời, y cũng biến mất luôn.
Bọn họ vừa đi, những người khác ngây ra như phỗng.
Làm sao bây giờ?
Có người cắn răng nói: “Dựa vào người không bằng dựa vào mình.
Lam Thiên giáo chủ khiến cho ta cực kỳ sợ hãi.
Nếu thực như lời y nói, còn không bằng trực tiếp đầu nhập Liệp Thiên các.”
Thật đáng sợ!
Nguyên Thủy giáo chủ rất có thể là Nam Vô Cương, thế mà ngươi còn không sợ ư?
Nhiều năm qua, may là người ta coi bọn họ thành công cụ che lấp thân phận, bằng không sớm đã xử lý họ rồi.
Quá nguy hiểm!
Cự Lực giáo chủ và Địa Hỏa giáo chủ không nói chuyện, nhìn thoáng qua ba vị giáo chủ khác rồi truyền âm: “Làm sao bây giờ?”
Hai đại cường giả không trông cậy được.
Không hố chết bọn hắn đã coi là chuyện tốt rồi.
Cự Lực thở dài một tiếng, truyền âm đáp: “Thật sự không được thì gia nhập Liệp Thiên các đi.
Dù sao cũng hơn chết vô cớ.
Nguyên Thủy. . . nếu Nguyên Thủy là Nam Vô Cương, vậy thì kế tiếp Nhân cảnh sẽ xảy ra chuyện lớn.
Các ngươi nói xem, liệu vị kia có cài cắm quân cờ ở chỗ chúng ta không?”
Nếu có thì lời của Lam Thiên khẳng định sẽ truyền ra ngoài.
Mấy người không lên tiếng.
Có cài cắm hay không thì không rõ, dù sao kể cả Cự Lực tự lên tiếng nói chuyện thì cũng chưa hẳn đã đáng tin cậy, ai biết được có khi hắn đã sớm theo vị kia rồi.
Nếu là như vậy, không sớm thì muộn, tin tức cũng sẽ truyền ra ngoài.
Thở dài một tiếng, mấy người không nói tiếp, xem ra liên minh không thành, cùng lắm thì họ liền đầu nhập vào Liệp Thiên các.
Ban nãy hai vị giáo chủ công kích lẫn nhau đã làm bọn hắn triệt để tuyệt vọng rồi.
Bằng không, có Nguyên Thủy giáo chủ mạnh mẽ dẫn đầu, ở Nhân cảnh, bọn họ không việc gì phải sợ Liệp Thiên các.
Nhưng mà rất có thể hai vị kia đều tồn tại vấn đề, ngươi nói làm sao bây giờ?
Đương nhiên, nếu Lam Thiên là gián điệp thì chẳng qua y đang muốn vu oan Nguyên Thủy.
Mà nếu Nguyên Thủy là Nam Vô Cương thì xác suất Lam Thiên là gián điệp lại gần như bằng không, bí mật kia quá khủng khiếp, có thể khiến Nguyên Thủy mất mạng, cho nên khả năng hai vị này đều là gián điệp không lớn.
Hội nghị tan rã.
Mới tan họp không bao lâu.
Ở nơi nào đó của Nhân cảnh, thân ảnh một tôn Vĩnh Hằng đột nhiên mở mắt, lẩm bẩm: “Nam Vô Cương? Nguyên Thủy?”
Nam Vô Cương!
Cường giả năm xưa xuất hiện bên cạnh Diệp Bá Thiên là Nam Vô Cương?
Nếu là vậy thì rất nhiều thứ liền có đáp án.
Nguyên Thủy, Nam Vô Cương. . .
Là thế phải không?
Đó là tam thế thân của Nam Vô Cương sao?
Ông ta vẫn một mực bảo hộ Diệp Bá Thiên!
Nhưng vì sao Nam Vô Cương phải giả chết?
Chẳng lẽ. . .
Cũng là vì để âm thầm chứng đạo?
Từng suy nghĩ hiển hiện, thân ảnh nọ khẽ lẩm bẩm: “Nam Vô Cương. . . bắt lấy tam thế thân, mấy chục năm qua đều đang dưỡng thương, tam thế thân phá toái, Đại Hạ phủ. . .
Thế cục!”
Đây là một thế cục!
Để dụ mình?
Có lẽ là vậy!
Mà lực lượng chính là Nam Vô Cương?
50 năm trước Nam Vô Cương đã cường đại như vậy, tam thế thân có thể giết Vĩnh Hằng, có lẽ ông ta đã khôi phục, cũng có thể chưa khôi phục, nhưng bất kể thế nào, nếu Nam Vô Cương thật sự sống sót thì Đại Hạ phủ sẽ có nguy hiểm cực lớn đang chờ đợi mình.
“Lam Thiên. . .”
Bóng người nọ khẽ cười, Lam Thiên, thú vị lắm.
Là cố ý cũng tốt, là vu oan cũng được, suy đoán của Lam Thiên cũng không phải không có lý do, hết thảy đều quá trùng hợp.
Đương nhiên, trăm năm trước, Diệp Bá Thiên còn chưa triển lộ ra thiên phú yêu nghiệt như sau này, nếu Nam Vô Cương quả thật là Nguyên Thủy, vậy thì ông ta che giấu tung tích không phải là vì Diệp Bá Thiên, mà là vì để bản thân chứng đạo.
Năm đó, thời điểm Diệp Bá Thiên chứng đạo có lẽ không chỉ mỗi mình hắn, rất có thể Nam Vô Cương cũng ôm tâm tư này, mượn cơ hội để sư đồ đồng thời chứng đạo, hoặc là chờ Diệp Bá Thiên thành công rồi hộ đạo cho ông ta?
“Thì ra là thế!”
Trời đất quay cuồng trong mắt bóng người nọ, về tới nhiều năm trước, rất nhanh, lần lượt từng bóng người hiển hiện, một tôn thân ảnh bị đánh nổ phảng phất như trùng hợp lên hình dáng của Nam Vô Cương.
“Mối nguy. . . chính là ông ta sao?”
Bóng người khẽ cảm khái, có lẽ, đích thân ta vẫn phải đi thử một chút.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Sông Băng Tận Thế Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư [Dịch] Sông Băng Tận Thế Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Song-Bang-Tan-The-Ta-Tru-Hang-Chuc-Ty-Vat-Tu-Audio-Truyen.jpg)







