[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 346 : Hình Ảnh Năm Xưa (c1726-c1730)
❮ sautiếp ❯Chương 1726: Hình Ảnh Năm Xưa
“Bá đạo thì bá đạo, lại muốn như nào?”
Một lát sau, khí tức từng tôn Nhật Nguyệt hậu kỳ bốc lên, Hồ tổng quản xuất hiện, mang theo vài vị Nhật Nguyệt hậu kỳ đỉnh cấp cùng đi, đều là những cường giả ngày xưa tọa trấn các tiểu giới.
“Hồ Đức Hạo!”
“Vương Khải Bình!”
“Lam Bình Nguyệt!”
“. . .”
Mọi người nhận ra tất cả những vị vừa xuất hiện, có người rung động, có người ngưng trọng.
Đại Hạ phủ, đây là được ăn cả ngã về không, nhất định phải giữ vững di tích này sao?
Lần này nếu như bị đả diệt, mấy trăm năm gầy dựng của Hạ gia liền bị hủy sạch, đây cũng là nội tình của Hạ gia và cũng là nội tình của cường phủ đứng đầu Nhân cảnh.
Có rất nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ!
Chỉ riêng giờ phút này, Hạ Hầu gia, Triệu Duệ, Hồ Đức Hạo cộng thêm 3 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ trấn thủ tiểu giới thì đã có trọn vẹn 6 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ tới, lại thêm 6 vị Nhật Nguyệt thống lĩnh, thành ra bây giờ có tới 12 tôn Nhật Nguyệt, khí tức bao trùm hư không.
Mấy ngàn quân Long Võ vệ kết thành đại trận, cũng đang cố thủ bốn phía.
Sát khí chấn thiên!
Đội hình như vậy cũng làm cho cường giả các tộc ngưng trọng, Hạ gia. . . thật đúng là điên rồi.
Cường giả Đại Hạ phủ nhiều đến dọa người.
Bây giờ mới chỉ là 12 tôn Nhật Nguyệt, Đại Hạ phủ còn không ít cường giả chưa tới, tiểu giới có năm tòa do năm vị Nhật Nguyệt hậu kỳ tọa trấn, hiện chỉ có ba vị, còn hai vị chưa ra mặt.
Mặt khác, trấn thủ Chư Thiên phủ cũng là một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ.
Tướng chủ Trấn Ma quân cũng là Nhật Nguyệt hậu kỳ.
Đại Hạ Văn Minh học phủ cũng có một tôn Nhật Nguyệt hậu kỳ Bạch Long.
Nhật Nguyệt hậu kỳ chưa xuất hiện mà vạn tộc biết đến, vẫn còn tận 5 vị!
Mặt khác vẫn phải tính thêm Hạ Long Võ, ở Đại Hạ phủ, Nhật Nguyệt hậu kỳ hiện tại được biết đến có hơn 12 vị, có thể so với số lượng trưởng lão Liệp Thiên các nhập cảnh lần này.
Nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ như thế khiến Đại Hạ phủ vững vàng ở ba vị trí đầu.
Vững vàng chinh chiến chư thiên, quét ngang chư thiên.
Đây là kết quả do nhiều đời cường giả ngã xuống.
Chỉ riêng Đại Hạ Văn Minh học phủ đã vẫn lạc năm đời phủ trưởng, họ đều là Nhật Nguyệt hậu kỳ!
Giờ phút này, nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ ra mặt cũng làm cho bốn phương sợ hãi cùng rung động, điên thật sự, Đại Hạ phủ đều phát điên theo cái chết của Hạ Tân Y rồi.
Đây là không muốn sống qua ngày nữa sao?
Trong đám đông, mấy người đã rút lui về phía sau.
Vừa rồi Hạ Hầu gia liên tiếp giết Nhật Nguyệt cùng Sơn Hải, lại đều là Nhân tộc, rõ ràng, vị này đã cho thấy thái độ của mình, y không còn quan tâm gì nữa.
Hạ Hầu gia lạnh mặt, cũng không nhiều lời.
Quả nhiên, có đôi khi nhẫn nhịn quá lâu, mọi người cho là ngươi dễ bị khinh khi, đều có thể tới cắn một cái, Hạ gia lúc nào đến phiên những người này bức bách cơ chứ?
Vạn tộc còn chưa mở miệng, kẻ bức bách Hạ gia đầu tiên lại là Nhân tộc.
Mọi người đều âm thầm cảm khái.
Nào ai biết. . .
Kỳ thật Hạ Hầu gia chẳng tức giận chút nào.
Thực ra y còn đang rất vui vẻ.
Vốn dĩ y không quá đồng tình với vài chủ trương của Vạn Thiên Thánh, thế nhưng Vạn Thiên Thánh có ý nghĩ của riêng mình.
Mà bây giờ. . .
Y cảm thấy không quan trọng.
Có lẽ, Vạn Thiên Thánh mới là người đúng.
Dù cho sau lần này y và Vạn Thiên Thánh sẽ để lại tiếng xấu muôn đời thì cũng đáng.
Ngay giữa thời khắc đang căng thẳng ấy, bỗng nhiên, một tiếng sấm rền vang lên.
Ầm ầm!
Trên không trung, một vầng bán nguyệt cấp tốc lớn mạnh.
Sau một khắc, nương theo tiếng quát to, một đạo thân ảnh từ trong nhà Tô Vũ phù không phóng ra, khí tức của Hồng Đàm lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được đang mau chóng cường đại lên, trong chớp mắt, ầm ầm rung chuyển, nửa vầng trăng đã mạnh mẽ hơn nhiều.
Khí tức chấn động bốn phương!
Nhật Nguyệt nhị trọng!
Hồng Đàm say đắm trong đột phá, lại sau một lúc lâu, trong hư không mơ hồ hiện ra một tôn bạch ngọc bia, trên đó rõ ràng khắc hai chữ “Văn Mộ”.
“Văn Mộ bia!”
Có người kinh hô!
Các cường giả vừa mới yên tĩnh lại dồn dập tiến lên, một vài cường giả vạn tộc cũng khó mà kìm nén được.
Có người lớn tiếng quát: “Văn Mộ bia! Là Văn Mộ bia!”
Quả nhiên, thật sự là có liên hệ với đa thần văn hệ.
Hồng Đàm mới vừa tiến vào đó không bao lâu, thế mà đã đột phá?
Càng có cường giả đồng tử thần quang bắn mạnh nhìn về phía trong tiểu khu, thấy từng vị đa thần văn hệ đều đang ngồi xếp bằng, không tiến vào trong di tích, thế nhưng bọn hắn thấy được một ít gì đó.
Họ thấy được trong phòng Tô Vũ lăng không toát ra rất nhiều khí tức, Thiên Nguyên khí, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch cùng với một cỗ khí tức thần văn đặc thù đang dao động.
“Di tích. . .
Chẳng qua mới chỉ là bên ngoài di tích mà thôi!”
“Lại có hiệu quả mạnh mẽ như thế sao?”
Lúc này, đám cường giả xung quanh đều cực kỳ rung động, di tích còn chưa mở ra đâu!
Thiên Nguyên khí và Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch nồng đậm đều đang nói cho bọn hắn rằng di tích này tuyệt đối không thể coi thường, cực kỳ rung động lòng người.
Từng tôn cường giả hưng phấn điên cuồng.
Có cường giả cấp tốc bí mật truyền âm: “Đừng nóng vội, di tích còn chưa mở ra, ta không phát hiện ra vị trí di tích, chờ đi, chờ đa thần văn hệ tiếp tục dẫn dắt, di tích sẽ sớm mở ra thôi.”
“Không nên vọng động, hiện tại chỉ là trò đùa trẻ con, đây không phải then chốt, then chốt nhất nằm ở đằng sau khi di tích mở ra!”
“Cứ để Đại Hạ phủ trông coi, chờ cường giả tộc ta chạy đến đã!”
“. . .”
Các cường giả nghị luận, cố gắng kiềm nén bản thân, cố gắng không tỏ ra quá xúc động, hiện tại coi như đả diệt Hạ gia thì cũng không có tác dụng quá lớn, có lẽ di tích còn chưa tới lúc xuất thế.
Mà lúc này, có người hô lên: “Tam Nhãn Ma tộc, mở ma nhãn ra nhìn thử đi!”
“Thiên Nhãn Thần tộc, mở Thiên Nhãn nhìn xem!”
“Người của Ma đồng tộc tới chưa? Nhìn thử coi di tích có ở đó hay không!”
“. . .”
Đám cường giả không nhìn thấy đều sắp vội muốn chết, dồn dập đòi những cường giả kia mở thiên nhãn.
Rất nhanh, một vị cường giả Ma tộc từ trong hư không đi ra, cười ha hả nói: “Hạ gia không cho xem, chúng ta cũng chỉ muốn nhìn di tích này rốt cuộc là như thế nào! Đa tạ đa thần văn nhất hệ, vì chúng ta mà tìm được điểm đột phá!”
Dứt lời, một đạo ma quang bắn về phía bên kia.
Oanh!
Hạ Hầu gia tung một quyền đánh nổ ma quang, trong nháy mắt, mấy đạo khí tức Nhật Nguyệt cửu trọng bốc lên.
“Hạ Tiểu Nhị, chớ quá mức, chúng ta cũng đâu xông vào, chẳng qua chỉ nhìn một chút, không lẽ làm vậy mà các ngươi cũng muốn ngăn cản?”
“Không nên ép chúng ta chém giết đến cùng với Hạ gia ngươi.”
“Hạ gia có thể uy hiếp những người khác, vậy thì bọn ta cũng có thể.”
“. . .”
Từng tôn cường giả quát ầm lên, muốn uy hiếp Hạ gia.
Vẻ mặt Hạ Hầu gia tái xanh!
Vào lúc này, mấy vị cường giả dồn dập mở ra Thiên Nhãn, nhìn về phía bên kia.
Oanh!
Trong hư không, bỗng nhiên chiếu rọi ra một đạo hình ảnh.
Đó là một cái thành nhỏ, thành nhỏ cực kỳ cổ kính.
Bên ngoài cổng thành lạc ấn hai chữ rất to —— Văn Minh!
Như là thời gian xuyên qua, tuế nguyệt lưu chuyển, thậm chí mơ hồ trong đó còn có thể thấy thân ảnh nhân vật thượng cổ, bọn họ đang đi lại, chuyện trò vui vẻ, rất nhanh, những thân ảnh này mờ dần rồi tan biến.
Phảng phất như đã trải qua ngàn vạn năm, không bao lâu sau, thành nhỏ bỗng chốc trở nên tiêu điều.
Một đám người xoay quanh cùng một chỗ, không thấy rõ diện mạo, không nhìn thấy cái gì, chỉ thấy đám người này rất nhanh tan biến, mà nơi đó chỉ lưu lại một khối bạch ngọc bia!
Văn Mộ!
Lúc này, ngay cả Hạ Hầu gia đều há to miệng!
Má nó.
Tình huống gì đây?
Đây rốt cuộc thật hay giả?
Sao ta cứ có cảm giác là thật nhỉ?
Y mà còn nghĩ như vậy, có thể thấy lúc này, bốn phía, vô số người rung động, toàn trường im ắng!
Chương 1727: Đây Là Di Tích Giả
Thật!
Thật sự là di tích, bọn họ thấy được Văn Mộ bia, thấy được có thật nhiều vật gánh chịu lưu lại, nương theo những bóng người kia tan biến, có vật gánh chịu rơi xuống đất, bọn họ thấy được Thiên Nguyên quả thụ sắp khô héo, họ đã thấy được!
Đây là di tích thật!
Một tòa di tích có lẽ không chỉ do một vị vô địch lưu lại!
Bây giờ, rốt cuộc không còn ai hoài nghi thật giả nữa, có người lẩm bẩm: “Đây là do Thiên Nhãn chạm đến thời không trường hà, thời không trường hà cùng không gian va chạm, kích phát thời gian lạc ấn ở nơi này, đây là hình ảnh từ vô số năm trước!”
“Đúng, vô số năm trước nơi này từng có một tòa thành nhỏ. . .
Ngay tại Nam Nguyên, về sau nó ẩn vào hư không, tự thành di tích!”
“Văn Minh phủ đệ!”
“Một vị Văn Minh sư cực kỳ cường hãn hoặc là một đám Văn Minh sư vô cùng cường đại lưu lại ấn ký!”
“. . .”
Các cường giả tự mình suy diễn ra đủ thứ, ấn ký kia hẳn đã chạm đến thời không trường hà, kích phát cảnh tượng từ vô số năm trước, lưu lại một tia hình ảnh chứ không phải là hình ảnh hiện tại.
Thế nhưng, cái này cũng đã chứng minh, di tích thật sự tồn tại.
Có người lên tiếng: “Đây là thật, trừ phi có người động tay ở thời không trường hà, bằng không thứ chúng ta thấy sẽ là thật, Nam Nguyên từng phát sinh một màn này!”
“Động tay chân trong thời không trường hà? Ngươi đang nói đùa sao? Hay là muốn giúp Hạ gia chứng minh với mọi người di tích là giả?”
Có người cười nhạo!
Mà sắc mặt Hạ Hầu gia biến đổi, y quát: “Đây là giả! Đều là giả! Là do phụ thân ta năm đó tọa trấn nơi này, trong lúc nhàm chán đã cố ý lưu lại dấu vết, không phải thật sự. . .”
Giả!
Đều là giả, tin tưởng ta đi, đều là giả mà!
Có người cười lạnh: “Đại Hạ vương phách lực vô biên, thủ đoạn cao cường quá nhỉ! Còn đặc biệt vì chúng ta tạo ra một tòa di tích giả, lưu lại Văn Mộ bia, lưu lại vật gánh chịu, Đại Hạ vương quyết đoán quá, thiên cổ rất khó tìm!”
Nực cười!
Giả ư?
Hạ Tiểu Nhị ngươi có phải coi tất cả mọi người là đồ đần?
Đều đã đến mức độ này, ngươi còn phủ nhận, còn vờ vịt?
Hạ gia muốn nuốt vào di tích Nam Nguyên, cũng không nhìn thử xem rốt cuộc có thực lực cùng năng lực đó không.
Hạ Hầu gia cả giận quát: “Dù là thật thì di tích cũng thuộc về Hạ gia ta, các ngươi cả gan tới đoạt thử xem!”
“Ta nói đây là giả! Không phải thật sự! Đây chỉ là do phụ thân ta năm xưa lưu lại, vì để cho hậu duệ Hạ gia kế thừa, đúng rồi, là do phụ thân ta cố ý lưu lại khảo nghiệm, cho hậu duệ Hạ gia truyền thừa, Hổ Vưu. . .
Người đâu, mau kêu Hổ Vưu tới Nam Nguyên, đây là sản nghiệp tổ gia gia lưu lại cho nó, không phải di tích gì hết!”
“. . .”
Bốn phía, các vị cường giả nhìn y, cười lạnh không thôi.
Hạ Tiểu Nhị thật sự ham tiền muốn điên rồi!
Lý do này mà cũng có thể bịa ra, có phải quá buồn cười rồi không?
Đây là coi chư thiên vạn tộc như kẻ không não sao?
Đại Hạ vương lưu lại nhiều đồ như vậy, không trực tiếp cho hậu duệ mà là thông qua một cái di tích để cho hậu duệ tới tìm. . .
Cút mẹ ngươi đi!
Có người muốn chửi tục!
Hạ Tiểu Nhị vứt hết trí khôn của chúng ta trên mặt đất để chà đạp rồi phải không?
Họ đều tận mắt nhìn thấy, kích phát thời gian ấn ký, cái này cũng có thể là giả ư?
Ngươi đúng là nói dối không biết sượng!
Lúc này, không một ai chịu tin đây là giả.
Bao gồm cả mấy vị chuẩn vô địch của Liệp Thiên các.
Trong hư không, Tam trưởng lão mang theo một đám trưởng lão đều đang quan sát.
Tam trưởng lão khẽ gật đầu nói: “Là thật, thứ Huyền Cửu thấy đều không sai! Vừa rồi thời gian ấn ký ở nơi này bị kích phát, đây là hình ảnh từ vô số năm trước, là năm đó cường giả trong thành hủy diệt rồi lưu lại. . .
Di tích quả thực ở gần đây!”
Có trưởng lão trầm giọng nói: “Tam trưởng lão, có thể nào bị người ta động tay vào thời không trường hà không?”
Tam trưởng lão lắc đầu, “Muốn động tay động chân tại thời không trường hà. . .
Vậy thì thực lực của người này phải mạnh tới kinh người! Ngươi nói là Đại Hạ vương sao? Đại Hạ vương chế tạo di tích này, để vào nhiều bảo vật như thế, thậm chí bao gồm cả Văn Mộ bia, chẳng lẽ chính là vì hấp dẫn chúng ta, chuyển dời một chút lực chú ý, thuận tiện cho Hạ Long Võ chứng đạo?”
“Không phải không có khả năng này!”
Có trưởng lão thấp giọng nói: “Ta cảm thấy khả năng này vẫn có, dĩ nhiên không quá lớn, thế nhưng. . .
Cũng không phải không có khả năng đó!”
“Ngươi nói không sai. . .
Thế nhưng, đáng giá sao? Vì giúp Hạ Long Võ giảm bớt vài vị vô địch phá hư chuyện chứng đạo mà chế tạo di tích ngay tại Đại Hạ phủ, sau đó để mặc Đại Hạ phủ bị đánh phá, chỉ vì Hạ Long Võ chứng đạo thành công? Đại Hạ vương cần cháu chứ không cần con à? Hạ Tiểu Nhị còn đang ở đây đấy! Nội tình Hạ gia đều đang ở chỗ này, chớ nói đùa! Dù Đại Hạ vương có đáp ứng thì Hạ Long Võ cũng sẽ không đáp ứng!”
Đừng nói giỡn!
Vì Hạ Long Võ chứng đạo mà tống táng toàn bộ Hạ gia, tống táng hết thảy chiến lực cao cấp của Đại Hạ phủ, Đại Hạ vương có thể làm được thì Hạ Long Võ cũng sẽ không đồng ý làm như thế.
Không ít trưởng lão gật đầu.
Chương 1728: Lão Đại, Ngài Đáng Tin Cậy Một Chút Đi!
Lại có trưởng lão nói: “Tam trưởng lão, hiện tại di tích đã xác định là thật, vả lại còn sắp mở ra, ta thấy lần này cạnh tranh rất lớn! Mà âm thầm còn có một số cường giả ngủ đông, chúng ta cũng không biết đến cùng sẽ tới bao nhiêu người. . .”
“Cái này cứ để Huyền Cửu đi làm, hắn sẽ làm ổn thỏa thôi!”
“Huyền Cửu?” Có trưởng lão chần chờ hỏi: “Hắn có thể làm sao?”
Tam trưởng lão cười khẽ, “Có thể, Huyền Cửu rất dũng cảm, có thể gây sự, sát phạt quả đoán, ngoại trừ lá gan quá lớn ra kỳ thật phương diện khác vẫn khá ổn!”
Tam trưởng lão cười nói tiếp: “Yên tâm đi! Dù Huyền Cửu thất bại, chúng ta chỉ tổn thất Huyền Cửu, Huyền Giáp cùng với một vài bạch diện, đối với chúng ta mà nói, tổn thất ấy chẳng đáng là gì!”
Liệp Thiên các, phân thành hai nhóm.
Huyền Cửu bên kia chỉ là nhóm nhỏ yếu, lực lượng tinh nhuệ chân chính đều ở chỗ này.
12 vị trưởng lão nhập cảnh đã chết 1 vị, 1 vị phản bội, bây giờ còn lại 10 vị, ngoại trừ Huyền Giáp thì 9 vị khác đều đang ở đây.
Cộng thêm Tam trưởng lão nữa thì trọn vẹn có 10 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, trong đó Tam trưởng lão lại còn là chuẩn vô địch!
Thực lực như vậy xét ra mạnh hơn cả Hạ gia!
Mấy vị trưởng lão gật đầu, có người cười nói: “Cứ để Huyền Cửu đi giày vò bọn chúng! Hấp dẫn một chút sự chú ý cũng tốt, để tất cả mọi người cảm thấy Liệp Thiên các lấy Huyền Cửu vi tôn, như vậy thì sẽ không ai để mắt tới chúng ta!”
Rất tốt!
Để Huyền Cửu mang theo một đám bạch diện giày vò đi thôi, tính ra thực lực của bọn họ cũng không yếu, Bát trưởng lão cùng Huyền Giáp đều có mặt.
Còn có không ít bạch diện Nhật Nguyệt cảnh, đó cũng coi là thế lực mạnh.
“Tam trưởng lão, vậy mục tiêu của chúng ta là?”
“Văn Mộ bia! Còn có vật gánh chịu.
Dĩ nhiên, không lấy được thì thôi, Văn Mộ bia làm chủ!”
Trọng yếu nhất chính là Văn Mộ bia!
Nếu không có cái này, nói thật, có lẽ Liệp Thiên các sẽ không xuất động lực lượng mạnh như thế, thậm chí từ phe trung lập biến thành phe tham dự.
Liệp Thiên các rất ít tham dự vào tranh đoạt, thế nhưng lần này, Liệp Thiên các đã sẵn sàng nhúng tay vào rồi!
Dù có tổn thất nặng nề thì cũng phải tham dự vào!
“Đáng lẽ Huyền Cửu nên che giấu tin tức này, mọi người chậm chạp không thấy di tích xuất hiện có lẽ sẽ bỏ qua!”
“Sẽ không đâu, bởi vì Tô Vũ nên tất cả mọi người chắc chắn Nam Nguyên có di tích, ngươi cho rằng Liệp Thiên các nói không có thì mọi người liền tin sao? Nói tới nói lui, vẫn là Tô Vũ không may mắn, hắn không thể kế thừa toàn bộ di tích, bằng không, nào tới lượt những người khác!”
“Điều này cũng đúng, bất quá bây giờ tên kia đang ở cổ thành, cũng coi như sung sướng, đáng tiếc hắn không còn sống được bao lâu, vậy nên việc có di tích hay không có di tích cũng không khác biệt gì.”
Có người cảm khái một hồi, Tô Vũ vẫn hết sức bá đạo.
Tại Tinh Hồng cổ thành bá đạo vô song.
Mấy ngày gần đây, nghe nói còn cách không đánh một quyền về phía cường giả cửu giới muốn ngoi đầu lên, không cho phép bọn chúng tạo lục, nói rằng đây là địa bàn của Tô Vũ hắn, không cho phép cửu giới ra mặt tái tạo lục địa, bằng không sẽ mời thượng cổ tượng đá ra đánh nổ cửu giới!
Hung hăng!
Tội nghiệp cửu giới, lối đi mở ở đâu không mở, lại mở ngay sát vách nhà Tô Vũ, hiện tại lối đi bị di dời, làm hại cường giả cửu giới chỉ có thể co đầu rút cổ, biệt khuất muốn chết.
Nói về sự bá đạo của Tô Vũ thì tất cả mọi người đều bật cười.
Được rồi, đừng đi trêu chọc vị này làm gì.
Rát khó dây dưa!
Về phần Huyền Cửu. . .
Không có biện pháp! Tuy rằng mọi người đều xem trọng hắn, đáng tiếc đối phương lại chuyển đổi tại Tinh Hồng cổ thành, thật không dễ dàng.
Tam trưởng lão cũng đành chịu, cắt đứt lối đi tử khí của ngươi rồi cũng phải tới giết Tử linh đã chuyển đổi ngươi nữa thì mới được.
Thế nhưng Tử Linh ở trong địa bàn của Tô Vũ.
Lúc này, trừ phi Huyền Giáp giúp ngươi ra mặt, đi giết Tử Linh kia, bằng không thì ai dám đi chịu chết chứ.
Tô Vũ là kẻ không nói lý!
Trước kia còn có thể dùng tiền mua mệnh, hiện tại xem ra hắn đã kiếm đủ nhiều rồi, cường giả cửu giới nguyện ý xuất tiền chung sống hoà bình, vậy mà vẫn vô dụng, bị Tô Vũ đánh một quyền thật là thê lương!
Nam Nguyên bạo động, chuyện này Tô Vũ không quản, tuy rằng hắn vẫn tùy thời để ý nghe tin tức từ bên đó truyền về.
Hắn đang đợi Kim Dực giáo chủ tới.
Di tích còn chưa mở ra, gấp làm cái gì.
Đương nhiên, khi Tô Vũ trong lúc vô tình thấy được tin tức đến từ Chư Thiên chiến trường, cùng với việc trước đó bỗng nhiên có tử khí bạo động trong thân thể mình, thì hắn liền nghĩ ngay tới điều gì, nhịn không được thầm mắng một tiếng.
Đậu xanh!
Tượng đá lão đại, ngài đáng tin cậy một chút đi!
Có phải ngài chơi nghiện rồi hay không?
Ngài nói xem.
Ngài không có chuyện gì làm à, rõ ràng tọa trấn cổ thành vô số năm cũng không có vấn đề gì, chẳng bao giờ chịu nhúc nhích, gần đây lại cứ luôn động đậy làm cái gì?
Tô Vũ âm thầm chửi bậy, nếu ta là người bình thường thì sớm đã bị ngài giày vò chết!
Khó trách, ngày hôm trước ta bị tử khí bạo động suốt một giờ, làm hại ta phí phạm cả tiếng đồng hồ đi nghịch chuyển.
Cùng một thời gian ấy.
Ở Tinh Hồng cổ thành, hậu điện phủ thành chủ, Tinh Hồng tượng đá mở mắt nhìn ra phương xa, biển ở phương xa thật là đẹp.
Thế giới lớn như vậy, ta rất muốn đi xem!
Đi thôi, đi xem thử Tinh Thần hải bây giờ còn đẹp như năm đó nữa hay không.
Tô Vũ hết cách với tượng đá, thôi được rồi, ra ngoài thì cứ ra ngoài đi, thế nhưng đừng đi chơi thường xuyên quá là được.
Tượng đá này gần đây có vẻ đã nghiện rồi.
Hy vọng qua mấy ngày nữa sẽ bình thường trở lại.
Mà lúc này Tô Vũ cũng đã hoàn thành thân thể 60 đúc.
Thực lực của hắn càng thêm cường hãn!
“Ngân Dực, đại ca ngươi còn chưa tới à?”
Tô Vũ thông qua mặt nạ truyền âm, Ngân Dực liền nhanh chóng truyền tin đến: “Đại nhân, sắp rồi!”
Tô Vũ đã mang theo Ngân Dực đi gặp Bát trưởng lão, rồi được Liệp Thiên các duy trì bắt lấy Kim Dực.
Chỉ cần đem tên vô địch sau lưng Kim Dực ra so sánh nghiệm chứng với vô địch do Kỷ Hồng tra được, thì có lẽ sẽ đánh giá ra rốt cuộc là ai âm thầm bày ra tất cả những thứ này.
Kim Dực, cường giả Nhật Nguyệt tam trọng.
Mạnh hơn Ngân Dực rất nhiều!
Trước đó cũng là Kim Dực mang theo Nhật Nguyệt của Bát đại gia loạn chuyển khắp nơi, trong khi Ngân Dực truy sát Trần Vĩnh thì Bát đại gia Nhật Nguyệt lại bị vị Kim Dực này đùa nghịch xoay quanh.
Rõ ràng, nếu không phải là do Nhật Nguyệt của Bát đại gia quá phế thì chính là do Kim Dực quá mạnh, thủ đoạn cũng nhiều.
Đối với vị này, Tô Vũ không định tự mình ra tay.
Hắn có thuộc hạ mà không xài sao?
Bây giờ, dưới trướng hắn có không ít cường giả, mới rồi hắn đã thu phục được ba vị Nhật Nguyệt, mà trước đó bạch diện không ngừng hội tụ, hiện tại cũng đã có đủ 7 vị Nhật Nguyệt.
Đây là chưa tính Bạch Nhất, hai vị chấp pháp Hắc Nhất, cũng không tính Huyền Giáp hay Bát trưởng lão bọn hắn.
Thực lực bên chỗ Tô Vũ thật sự không hề yếu.
Nhật Nguyệt sơ kỳ có 10 vị, trung kỳ 2 vị, hậu kỳ còn có Huyền Giáp cộng thêm vị Bát trưởng lão tùy thời đều có thể xuất hiện.
Đây là còn chưa tính chính hắn!
Sơn Hải đỉnh phong không ít, dạng thế lực này ở bất kỳ đâu cũng đều được xem là mạnh mẽ.
Mà Vạn Tộc giáo bên đây, Tô Vũ còn thông qua đám giáo chủ mới thu phục để lôi kéo thêm Nhật Nguyệt khác, không được thì trước hết diệt trừ đối phương đã rồi lại nói.
Đối với việc này, Tô Vũ hết sức vui vẻ!
Dưới tay có nhiều cường giả nên cảm giác vô cùng thoải mái, đáng tiếc, đại bộ phận đều là Nhật Nguyệt sơ kỳ, nếu như nhiều trung hậu kỳ một chút thì sẽ càng thêm thoải mái.
Trong thời gian ngắn, Liệp Thiên các sẽ không nhúng tay vào sự tình phía bên mình.
Đang nghĩ ngợi, Ngân Dực đưa tin tới: “Đại nhân, đại ca ta đến rồi!”
Chương 1729: Thuyết Phục Kim Dực
Ngân Dực đưa tin tới: “Đại nhân, đại ca ta đến rồi!”
Lòng Tô Vũ hơi động, cấp tốc vẫy tay với mấy người Bạch Nhất, bọn họ nhanh chóng tập hợp, Tô Vũ truyền âm dặn dò: “Đợi chút nữa có thể thuyết phục Kim Dực là tốt nhất, không thuyết phục được thì mọi người đồng loạt ra tay bắt lấy gã, cố gắng đừng giết, miễn cho dẫn tới phiền toái!”
“Vâng!”
Mọi người dồn dập trả lời, nhóm Bạch Nhất cũng hơi kích động, bắt được Kim Dực thì sẽ thu hoạch được rất nhiều thứ.
Mà Tô Vũ lại cảm thấy hy vọng không lớn.
Khó!
Kim Dực chưa chắc đã biết, mà biết thì cũng chưa chắc sẽ nói.
Nếu Nhật Nguyệt tam trọng mà cũng biết được danh tính kẻ phản bội, vậy thì vị vô địch kia không có khả năng giấu diếm được Vĩnh Hằng đến tận bây giờ.
Có thể Kim Dực chỉ biết mình đang phục vụ cho vô địch, thế nhưng đến cùng là ai… thì còn phải chờ thương thảo.
Trần Vĩnh một mực đánh giết những cường giả từng hạ thủ với đa thần văn hệ, nhiều người như vậy chắc chắn có kẻ dưới trướng tên vô địch kia.
Sư bá am hiểu việc rút ra tinh huyết, rút ra trí nhớ, nhưng lại chậm chạp không liên hệ cùng mọi người, rõ ràng sư bá cũng không phát hiện ra cái gì.
Bên ngoài Nam Nguyên, phụ cận Tinh Lạc sơn.
Kim Dực hạ xuống.
Gã cảnh giác quan sát bốn phía, thấy Ngân Dực thì mới nhẹ nhàng thở ra, rất nhanh gã truyền âm trách cứ: “Bên đây không an toàn, ngươi chạy tới đây làm gì?”
“Đại ca!”
Ngân Dực lộ ra nụ cười, “Không có chuyện gì, hiện tại cường giả đều tụ tập ở Nam Nguyên thành, có gọi bọn họ ra cũng chẳng chịu ra, không sao đâu!”
“Nhưng cũng không thể chủ quan!”
Kim Dực vẫn rất cảnh giác, Vạn Tộc giáo bị bài xích còn hơn cả Liệp Thiên các, gã một mực cẩn thận từng li từng tí quen rồi.
Hạ xuống đất, Kim Dực dò xét một vòng, thấy không có nguy hiểm gì mới trầm giọng hỏi: “Ngươi tìm ta gấp thế là có chuyện gì?”
“Đại ca, vẫn là chuyện lúc trước, gần đây ngươi Lục Dực thần tộc đến, một mực thúc giục chúng ta giúp bọn hắn làm việc, trước đó ta có nói với ngươi chuyện liên hệ với Liệp Thiên các, ta nghĩ rồi, ta muốn mang Lục Dực thần giáo đầu nhập bọn họ.”
Kim Dực nhíu mày, “Liệp Thiên các? Liệp Thiên các cũng là kẻ ăn tươi nuốt sống, đều không phải thứ gì tốt lành.
Hợp tác là được rồi, gia nhập thì miễn đi.”
“Đại ca, không giống nhau đâu, tối thiểu Liệp Thiên các không có phân biệt chủng tộc, đều chỉ chú trọng năng lực! Ta là Nhật Nguyệt nhất trọng, đại ca lại là Nhật Nguyệt tam trọng, còn không phải loại yếu như ta, đại ca rất có thiên phú, một khi tiến vào Nhật Nguyệt trung kỳ có lẽ sẽ có cơ hội tiến vào hậu kỳ, trở thành trưởng lão quyền cao chức trọng…”
Kim Dực nhíu mày, “Ngươi tìm ta là muốn khuyên ta gia nhập Liệp Thiên các?”
“Đúng vậy!”
Ngân Dực thành khẩn nói: “Đại ca, bán mạng cho ai mà không phải bán mạng? Người nào cho nhiều thì chúng ta liền theo kẻ đó, đây không phải lẽ thường sao? Chư thiên vạn tộc sao có thể tha cho chúng ta, chỉ có Liệp Thiên các! Nhân tộc cũng thế, vạn tộc cũng được, ai sẽ tiếp nhận chúng ta? Dù có đón nhận thì chúng ta cũng chỉ là chó!”
Kim Dực vẫn nhíu mày.
Ngân Dực lại nói: “Đại ca, chẳng lẽ còn hi vọng vào vị sau lưng kia, vị kia đến chính mình cũng khó đảm bảo, không sớm thì muộn sẽ bại lộ…”
“Im miệng!”
Ánh mắt Kim Dực lạnh lẽo, quát lớn: “Đừng có hồ ngôn loạn ngữ!”
Ngân Dực trầm giọng nói: “Ta không hồ ngôn loạn ngữ, chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Có thể lừa gạt được nhất thời, nhưng sao có thể lừa gạt được cả đời? Đại ca, ngươi nói thật với ta đi, rốt cuộc vị kia có phải là vô địch mà Nhân tộc muốn truy tra không, là cùng một người sao?”
“Cái gì mà cùng một người?”
Kim Dực phủ nhận: “Không phải!”
Ngân Dực lại lắc đầu nói: “Đại ca chớ coi ta là đồ ngớ ngẩn! Vị phản bội kia hố Diệp Bá Thiên, một mực nhằm vào đa thần văn hệ, mà vị sau lưng chúng ta cũng giống thế.
Lục Dực thần giáo chúng ta đã vì vị này mà giết rất nhiều người! Đều là đa thần văn nhất hệ! Đa thần văn nhất hệ bây giờ nhân khẩu thưa thớt, hai huynh đệ ta cũng lập công không ít, Trần Vĩnh biết việc này cho nên mới bảo Phong Kỳ tiến vào giáo ta…”
Kim Dực lạnh lùng nhìn Ngân Dực, “Nói đủ chưa?”
Ngân Dực thành khẩn nói tiếp: “Ta và đại ca không phải thân huynh đệ, nhưng mà còn hơn hẳn thân huynh đệ! Trăm năm trước, huynh đệ ta đã giúp đỡ lẫn nhau cùng đi đến Nhật Nguyệt, đi tới ngày hôm nay.
Bây giờ đứng trước loạn cục, cường giả các tộc đã nhập cảnh, ta muốn sống, cũng muốn đại ca sống…”
Kim Dực lạnh lùng cắt ngang: “Đi theo ta tự nhiên có thể sống sót! Lục Dực Thần tộc bên này cứ qua loa chút là được, cứ để người phía dưới đi làm, ngươi và ta chỉ cần giết Trần Vĩnh, hoặc là Hồng Đàm, muốn tiến thêm một bước cũng không phải việc khó!”
“Đại ca, thật sự có thể sao?”
Ngân Dực nhìn gã, khẽ thở dài, “Chúng ta đã truy sát Trần Vĩnh rất lâu! Kết quả như thế nào? Lần này đại ca đuổi theo giết Trần Vĩnh sao? Tô Vũ… Tô Vũ là chủ nhân cổ thành, kể cả vô địch cũng đều sợ hắn, có thể giết hắn không? Hồng Đàm bây giờ được Đại Hạ phủ bảo vệ rất tốt, không tìm chúng ta trả thù đã coi là chuyện tốt… Đại ca, bây giờ không còn là trước kia nữa rồi!”
Lắc đầu, Ngân Dực thở dài, “Nhân cảnh kỳ thật không có gì tốt, ngươi và ta đến Nhật Nguyệt, hi vọng người ngoài nâng đỡ đi càng xa thì khó như lên trời, mỗi một lần đều là đang bán mạng! Đại ca, ý của ta là, nếu bán tin tức này đi, có lẽ chúng ta có khả năng cầm về đủ chỗ tốt cho chúng ta tu luyện tới Nhật Nguyệt cao trọng.”
“Hèn mạt!”
Kim Dực giận dữ quát: “Ngươi nói cái gì?”
Ngân Dực bình tĩnh lặp lại: “Ta nói là bán tình báo này cho Liệp Thiên các, Liệp Thiên các ra giá cực nhanh đối với tình báo, có lẽ có khả năng bán được giá tốt!”
“Đồ hỗn trướng, ngươi muốn tìm chết?”
Kim Dực kinh sợ, “Ngân Dực, ngươi nói cho ta biết, có phải ngươi đã đề cập việc này với ai rồi không?”
Lục Dực thần giáo truy sát Trần Vĩnh, ở bề ngoài dĩ nhiên không phải là làm việc cho vị vô địch nào, mà là do Trần Vĩnh trả thù họ nên họ mới tiên hạ thủ vi cường.
Nhưng nếu lộ ra mục đích truy sát Trần Vĩnh không chỉ như vậy thì sẽ hết sức phiền toái.
Nhân cảnh vẫn đang một mực truy xét vị vô địch phản bội.
Ngân Dực lắc đầu, “Không, thế nhưng ta hi vọng đại ca có thể suy tính một chút, chúng ta trả giá đã đủ nhiều, mà cho tới bây giờ, ngay cả việc ta đang bán mạng cho ai mà ta cũng không biết.”
Kim Dực cau mày, lạnh lùng nói: “Chỗ tốt không ít là được! Những năm qua, nếu không phải vị đại nhân kia duy trì, ngươi và ta có thể đi đến Nhật Nguyệt sao?”
Ngân Dực bình tĩnh nói: “Đại ca, tỉnh lại đi, thật sự là duy trì rất lớn sao? 50 năm trước, ngươi và ta đã là Sơn Hải đỉnh phong, 50 năm trôi qua rồi, ta mới chỉ từ Sơn Hải đỉnh phong đến Nhật Nguyệt nhất trọng, đại ca cũng chỉ đến tam trọng… Nhưng chúng ta xuất sinh nhập tử bao nhiêu lần? Đúng là lấy được chỗ tốt, nhưng mà kém chút đã mất mạng bảy tám lần, làm việc nguy hiểm cho vị kia biết bao nhiêu lần rồi.”
Cảm xúc của Kim Dực quay cuồng, nửa ngày sau mới cất tiếng hỏi: “Ngân Dực, ngươi muốn làm gì?”
“Bán tin tức của hắn đổi lấy hàng loạt tài nguyên, cao chạy xa bay, không về Nhân cảnh nữa, khởi đầu lại tại chư thiên.
Nhân cảnh… không thích hợp với chúng ta! Chúng ta làm chuột trăm năm trong khe cống ngầm, từ trước tới giờ không dám gặp người, Nhật Nguyệt khác cao cao tại thượng, vạn người kính ngưỡng, ngươi và ta thì sao? Ngươi và ta chẳng là cái thá gì!”
Ngân Dực thành khẩn thuyết phục: “Đại ca, ngươi và ta bắt đầu lại đi, ta tin tưởng nhất định sẽ tốt hơn hiện tại nhiều!”
Kim Dực lạnh lùng nhìn Ngân Dực, rất lâu sau mới mở miệng nói: “Có lẽ… Ngươi nói đúng! Thế nhưng, đại ca cũng cần suy nghĩ một thoáng, có một số việc không phải trong thời gian ngắn có khả năng quyết định, ngươi cho ta thêm chút thời gian…”
Ngân Dực suy tư chốc lát, gật gật đầu, thở dài, “Ta biết đại ca có chỗ khó, được, ta cho đại ca thời gian, hi vọng đại ca sớm làm ra quyết định, ta không muốn tiếp tục như bây giờ nữa.”
Ngân Dực xoay người rời đi, ánh mắt biến ảo một thoáng, cùng lúc đó, Tô Vũ thu vào tin tức: “Vô phương thuyết phục, các đại nhân ra tay đi!”
Nay tới đây thôi các cậu ưiii, ngáp muốn sái quai hàm rồiii, để mai mình phấn đấu ngồi nhà gõ chữ tiếp nhó, chúc mn ngủ ngonn <3
Chương 1730: Đại Minh Vương Bị Tình Nghi?
Tô Vũ nấp ở đằng xa thu được tin tức: “Vô phương thuyết phục, các đại nhân ra tay đi!”
Mà vào lúc này, ánh mắt Kim Dực cũng biến ảo một thoáng.
Ngân Dực thay đổi rồi!
Tên này muốn phản bội!
Sau một khắc, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay, mắt Kim Dực lóe lên vẻ ngoan độc, chém xuống một kiếm!
Trường kiếm vừa chém xuống, Ngân Dực đột nhiên quay người, cấp tốc rút lui, thở dài bảo: “Ta biết ngay mà!”
“Hừ!”
Biết thì như thế nào?
Kim Dực hừ lạnh một tiếng, ngươi muốn phản bội, đây là do ngươi tự chọn!
Vào lúc này, trên không trung, Huyền Giáp vỗ xuống một chưởng!
Bạch Nhất, Hắc Nhất dồn dập ra tay, một vị Nhật Nguyệt bát trọng và hai vị Nhật Nguyệt lục trọng đều mạnh mẽ hơn Kim Dực nhiều lắm.
Họ đồng thời ra tay, sắc mặt Kim Dực kịch biến, ầm ầm một tiếng, cự chưởng đập cho thân thể chấn động, toàn thân run rẩy.
Bạch Nhất và Hắc Nhất mỗi người một quyền, ầm ầm một tiếng, thân thể Kim Dực bị đánh xuyên.
Sau một khắc, hai người dồn dập ra tay, chấn động biển ý chí của Kim Dực!
Con mắt Kim Dực đỏ lên, choáng váng cực độ, gã gầm thét: “Ngân Dực, ngươi dám!”
Ngân Dực chỉ ở bên cạnh nhìn xem, mà Tô Vũ cũng rất nhanh đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Ngân Dực chắp tay với Tô Vũ, nhìn về phía Kim Dực đã bị áp chế, thở dài nói: “Đại ca, ta không muốn đâu, là ngươi chấp mê bất ngộ! Đại ca, ngươi thấy đó, bây giờ hết thảy đều đã thay đổi! Ngươi còn muốn giết ta, trăm năm tình cảm so ra kém tên vô địch chưa từng lộ ra hình dáng, đã như vậy… cũng chớ trách đệ đệ vô tình!”
Kim Dực nổi giận!
Mà ngay lúc ấy, Tô Vũ khẽ nhíu mày đấm ra một quyền, ầm ầm đem thân thể đối phương đánh nổ!
Bạch Nhất và Hắc Nhất dồn dập nhìn về phía hắn, Tô Vũ lắc đầu, “Thân thể tồn tại quá nguy hiểm, khống chế và phong tỏa biển ý chí đi, miễn cho hắn tự bạo thân thể, phiền toái!”
Một bên, mí mắt Ngân Dực khẽ nhá lên một cái, thân thể đã triệt để phế đi!
Thật ác độc!
Huyền Cửu thật mạnh.
Nhật Nguyệt tam trọng, dù đã bị khống chế thì thân thể cũng cực kỳ cường hãn, kết quả lại bị hắn tung một quyền đánh nổ tan tành.
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Phong tỏa biển ý chí, cẩn thận hắn tự bạo biển ý chí, cũng phải cẩn thận vị vô địch kia có lưu lại ấn ký trong biển ý chí hay không, đám vô địch rất thích làm trò này!”
Sau một khắc, Huyền Giáp rơi xuống đất, cười nói: “Không có việc gì, ta đã phong tỏa bốn phía, bao gồm cả đưa tin bằng biển ý chí, không sao…”
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên một tiếng hét thảm truyền ra!
Sau một khắc, biển ý chí đã hóa thành viên cầu bỗng nhiên kịch liệt bốc cháy!
“Không…”
Thân ảnh hư ảo của Kim Dực nổi lên, kêu thảm: “Không… Đại nhân… Ta…”
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn, biển ý chí đổ sụp, một vầng trăng sáng rơi vỡ, Bát trưởng lão trong nháy mắt xuất hiện, liếc nhìn Huyền Giáp, đều là ánh mắt u ám.
Bát trưởng lão trầm giọng ra lệnh: “Rút lui trước, đáng chết, tên vô địch kia lưu lại giam cầm trong biển ý chí của gã… Rút lui cái đã, động tĩnh Nhật Nguyệt ngã xuống không nhỏ, cẩn thận bị người ta truy tung!”
Tô Vũ cau mày, Kim Dực bị giết rồi?
Gã đã bị phong tỏa biển ý chí, đánh nổ thân thể, thế mà vẫn bị giết!
Vừa rồi chính là vì hắn linh cảm thấy có nguy hiểm cho nên mới đánh nổ thân thể đối phương, đáng chết.
Một đám người cấp tốc rút lui, Tô Vũ thuận tay đem những mảnh vỡ thân thể cùng huyết dịch kia thu thập lại.
Một lát sau.
Cả đám người xuất hiện ở một nơi khác.
Bát trưởng lão thở dài: “Bị giết rồi! Đối phương sớm đã có chuẩn bị, thế nhưng…”
Nói xong, ánh mắt Bát trưởng lão lấp lóe: “Thế nhưng, dù cho giam cầm thì cũng cần phát động! Nhất là khi cách không giết một vị Nhật Nguyệt, hiển nhiên là tên vô địch kia cảm ứng được biến hóa, phát động giam cầm, đánh giết Kim Dực!”
Một bên, Ngân Dực có chút thất lạc, vắng vẻ, không biết là bi thương vì chuyện Kim Dực chết hay là vì mình không kiếm được chỗ tốt.
Có lẽ cả hai đều có.
Tô Vũ không quản chuyện này, hắn ướm hỏi: “Ý của trưởng lão là tên vô địch giết Kim Dực… phải chăng bản tôn đang ở ngay tại Nhân cảnh?”
Cách chư thiên mà muốn phát động giam cầm sao?
Bát trưởng lão suy nghĩ một chút, gật đầu, “Có khả năng này, bằng không, cách chư thiên có độ khó quá lớn!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến.
“Đại Minh vương?”
Không chỉ hắn, cả Bạch Nhất và Hắc Nhất đều giật mình, là Đại Minh vương sao?
Bây giờ, vô địch ở Nhân cảnh hình như chỉ có mỗi mình Đại Minh vương!
Bát trưởng lão lắc đầu, “Không nhất định! Các ngươi biết đó, vô địch có tam thế thân, quá khứ hiện tại tương lai! Cả ba đều cực kỳ trọng yếu, đều là bản tâm.
Có lẽ… Có vô địch lưu lại tam thế thân ở Nhân cảnh.
Nếu tam thế thân ở đây thì chẳng khác nào bản thân.
Hiển nhiên có thể cách không đánh giết Kim Dực, vậy thì quá nửa là tam thế thân của vị vô địch này hiện đang ở Nhân cảnh.”
Tô Vũ bất giác nhẹ nhàng thở ra.
Mẹ nó.
Làm ta sợ muốn chết, cứ tưởng rằng đó là Đại Minh vương.
Ở Nhân tộc, nếu có vị vô địch nào nguyện ý ra tay vì hắn, thì khẳng định đó là Đại Minh vương.
Trước đó ông còn bắt được Tô Vũ, Tô Vũ cũng đã gặp Đại Minh vương rồi.
Nếu Đại Minh vương là phản đồ… Tô Vũ thật sự khó mà tiếp thu.
Vừa rồi ngay khi Bát trưởng lão nói rất có thể vị vô địch này phát động công kích ngay tại Nhân cảnh, trong thoáng chốc Tô Vũ đã bị hù đến chấn kinh vì nghĩ rằng đó là do Đại Minh vương làm.
Hiện tại có khả năng là có người lưu lại tam thế thân, nghĩ vậy khiến hắn thấy an tâm hơn một chút.
Tô Vũ hỏi: “Bát trưởng lão, nếu tam thế thân một mình hành động thì đối phương còn chiến lực vô địch không?”
“Vẫn có thể!”
Bát trưởng lão giải thích: “Hiện tại thân là vô địch! Tương lai thân và quá khứ thân có mạnh có yếu, cái này không dễ phán đoán, hơn phân nửa quá khứ thân đều là chuẩn vô địch, tương lai thân thì có người vô địch, có người chưa chắc đã là chiến lực vô địch… Chỉ cần hiện tại thân của đối phương ở Chư Thiên chiến trường thì sẽ không ai rảnh rỗi đi sâu dò xét xem một vị vô địch có tam thân hợp nhất hay không, mà việc ấy cũng rất khó dò xét.”
Tô Vũ đã hiểu!
Suy nghĩ một chút, hắn lại hỏi: “Nếu tam thế thân của vị kia đang ở Nhân cảnh, vậy gã có thể lợi dụng tam thế thân nhảy vọt thời không trường hà, tam thân hợp nhất, bản thể trở về được không?”
Hắn đang nghĩ nếu tên vô địch phản bội này có tam thế thân ở đây, thì một khi tam thế thân tao ngộ mối nguy, liệu gã có thể gọi bản thể trở về được không?
Bát trưởng lão cười nói: “Có lẽ một vài vô địch sẽ có năng lực ấy, nhưng phải rất mạnh mẽ mới được! Đối phương phải mở ra được thời không trường hà đủ để nhảy vọt chư thiên, bằng không… rất khó!”
Tô Vũ hiểu rõ, vô địch mạnh mẽ thì vẫn có thể làm được điều này.
Hắn lại hỏi: “Nếu là cấp độ của Đại Tần vương, đem quá khứ thân cùng tương lai thân lưu lại đâu đấy, chẳng lẽ ông ấy có thể trong nháy mắt giáng lâm ở nơi đó sao?”
“Có lẽ vậy!”
Bát trưởng lão lắc đầu, “Thế nhưng sẽ rất nguy hiểm, muốn nhảy vọt cũng cần thời gian, một khi không kịp, tam thế thân dù sao không phải ở trạng thái hợp nhất, bị giết thì quá thua lỗ.
Các vị như Đại Tần vương, nếu không có tam thân hợp nhất, mà là ném loạn khắp nơi… lỡ bị người ta giết thì cũng có thể khiến hiện tại thân sụp đổ.
Thân là người gánh vác Nhân tộc, ông ta sẽ không dám, cũng không thể làm như thế!”
Bát trưởng lão là chuẩn vô địch, đại biểu ông đã bắt được một đạo tam thế thân, cho nên đối với mấy việc này ông hiểu rất rõ.
Tô Vũ gật đầu, có chút tiếc hận, “Đáng tiếc, có lẽ Kim Dực thật sự biết một chút gì đó nên mới bị giết mất!”
Thở dài một tiếng, Tô Vũ lại nhìn về phía Ngân Dực, dò hỏi: “Kim Dực bị giết, khả năng ngươi cũng rất nguy hiểm, biển ý chí của ngươi không bị khống chế chứ?”
“Không có, không có!”
Ngân Dực thầm giật mình, vội vàng khai ra: “Trong biển ý chí của ta có một viên thông tin phù, trước đây có thể liên hệ đến vị vô địch kia, thế nhưng sau này đã bị đại ca ta lấy đi, chỉ có thời khắc mấu chốt mới có thể sử dụng…”
Tô Vũ nhìn về phía Bát trưởng lão, vừa rồi nhẫn trữ vật của Kim Dực đã bị ông ta cầm đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Vô Thượng Thần Đế [Dịch] Vô Thượng Thần Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Vo-Thuong-Than-De-SE-Audio-Truyen.jpg)



