[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 348 : Hoài Nghi Đây Là Bẫy (c1736-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1736: Hoài Nghi Đây Là Bẫy
Cùng lúc đó.
Ở chỗ Tô Vũ, Ngân Dực bỗng nhiên nói: “Đại nhân, giáo chủ Cự Lực thần giáo liên hệ với ta, nói là muốn trò chuyện với Liệp Thiên các!”
“Cự Lực giáo chủ? Tên Nhật Nguyệt thất trọng?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ sờ sờ cằm, mỉm cười, “Nhật Nguyệt hậu kỳ đều sợ rồi? Đơn giản như vậy sao? Không phải là bẫy chứ? Vạn Tộc giáo vẫn có thể đấu một trận với chúng ta mà, tốt xấu gì cũng có bốn vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, Nguyên Thủy và Lam Thiên đều là cường giả đỉnh cấp, thế mà lại nhận sợ rồi?”
Cổ quái!
Tô Vũ hoài nghi đây là bẫy!
Mấy ngày nay, Tô Vũ một mực dẫn người càn quét Vạn Tộc giáo, hoặc là giết, hoặc là thu vào dưới trướng của mình, chiếm lấy tài vật, cơ hồ đều dựa theo công lao để phân phối cho mọi người.
Vẻn vẹn vài ngày, những kẻ dẫn đường như Ngân Dực đã kiếm được không ít.
Đương nhiên, đối với Tô Vũ mà nói thì đó toàn là thứ chướng mắt, không có vật gì tốt.
Bây giờ đã có thêm hai vị Nhật Nguyệt đầu nhập dưới trướng hắn, tổng cộng Nhật Nguyệt sơ kỳ đã lên tới 12 vị, trung kỳ thì có 2 vị.
Dạng thế lực này không hề yếu hơn Vạn Tộc giáo ở thời kỳ đỉnh cao, dĩ nhiên, cần tính cả Bát trưởng lão cùng Huyền Giáp mới được.
Giờ phút này, một vị giáo chủ Nhật Nguyệt hậu kỳ lại muốn nói chuyện với hắn, Tô Vũ thật sự ngoài ý muốn.
Nhật Nguyệt hậu kỳ, không dễ thu mua.
Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch đều là thứ bình thường, bọn chúng sẽ càng để ý đến vật gánh chịu hơn.
Bởi vì sau khi tới thất trọng thì phải cân nhắc đến thứ có thể giúp mình chứng đạo.
Dù Liệp Thiên các cực kỳ giàu có thì cũng không thể tùy ý xuất ra vật gánh chịu, có thì khẳng định là có, thế nhưng số lượng có hạn, Liệp Thiên các còn phải lo cho không ít trưởng lão kia kìa.
Tô Vũ nhìn về phía Huyền Giáp bên cạnh, đoạn hỏi: “Trưởng lão, lại là bẫy sao? Dựa theo tư liệu Vạn Tộc giáo thì chúng còn 4 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, nhất là Nguyên Thủy giáo chủ có thể là Nhật Nguyệt cửu trọng, cũng có thể là chuẩn vô địch!”
Huyền Giáp cẩn thận đáp: “Thử một chút liền biết, nếu là bẫy thì gọi Tam trưởng lão cùng Bát trưởng lão tới, có bẫy cũng không sợ!”
“Ta hiểu.”
Tô Vũ gật đầu, quay sang nói với Ngân Dực: “Được rồi, ngươi báo lại cho gã biết có thể gặp một lần.
Tốt nhất là chân thân đến đây để biểu đạt thành ý.
Liệp Thiên các sẽ không bạc đãi cường giả đỉnh cấp, ngay cả ta cũng không có tư cách thu nhận những Nhật Nguyệt hậu kỳ như gã.
Nếu gã nguyện ý gia nhập thì có thể gia nhập dưới trướng Huyền Giáp trưởng lão, làm đồng liêu với ta, chờ đến Chư Thiên chiến trường sẽ luận công ban thưởng.
Vị trí trưởng lão tuyệt đối chạy không thoát đâu!”
Hắn không có quyền thu nạp Nhật Nguyệt hậu kỳ, thế nhưng Huyền Giáp thì có thể.
Nhật Nguyệt bát trọng cũng đã đủ lực uy hiếp.
Ngân Dực vội đáp: “Vâng! Đại nhân, ta sẽ truyền lời cho gã, hi vọng Cự Lực thức thời một chút!”
Mặc dù bởi vì Kim Dực bị giết dẫn đến manh mối gián đoạn, thế nhưng mấy ngày nay Ngân Dực vẫn thu được chỗ tốt không nhỏ.
Hiện tại, gã cũng đang mong đợi mau sớm trở về Chư Thiên chiến trường.
Mà gần đây gã cũng đã thể nghiệm được lợi ích của thế lực lớn.
Chỉ có bốn chữ: thật sự sảng khoái!
Vây giết những kẻ đối đầu ngày xưa, hơn mười vị Nhật Nguyệt cùng tiến lên, một người một quyền đánh chết đối phương!
Không như mình cùng Kim Dực, giết người còn phải lén lút, phải thận trọng!
Mấy ngày nay vây quét Vạn Tộc giáo còn gặp được một vài tên cường giả vạn tộc, Huyền Cửu bá đạo vô cùng, trực tiếp bảo người ta xéo đi, không cút thì giết, cường giả vạn tộc thấy bọn hắn đều phải lui tránh.
Quá là có mặt mũi, cực kỳ thoải mái!
Đây chính là Liệp Thiên các, là thế lực lớn có vô địch tọa trấn, có tám vị vô địch trấn giữ.
Hiện tại mơ ước lớn nhất của Ngân Dực chính là trở thành người tọa trấn một phương giống Huyền Cửu, suất lĩnh hàng loạt cường giả, quét sạch tứ phương, hoành hành bá đạo, xảy ra chuyện thì cũng tùy thời có thể kêu người đến giúp đỡ.
Trưởng lão Nhật Nguyệt bát trọng, Chấp pháp trưởng lão chuẩn vô địch, mấy ngày nay gã có thể ngày ngày nhìn thấy.
Ban đầu gã còn hơi khẩn trương, hiện tại thì đã quen rồi.
Tại đây, gã cũng có thể trải nghiệm việc đời, mở mang tầm mắt.
Mọi người tiêu hao lớn thì đều thôn phệ Thiên Nguyên khí để khôi phục!
Trong ngày thường, lúc tu luyện, Nhật Nguyệt cơ hồ đều dùng Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, đây chính là Liệp Thiên các, nào giống gã, ba đến năm năm chỉ dùng một lần Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch mà cũng suýt đau lòng gần chết.
Ngân Dực không ít lần oán thầm, nếu gã giống bọn gia hỏa này thì ít nhất cũng đã là Nhật Nguyệt tam trọng, thuận lợi có lẽ đã lên tới Nhật Nguyệt trung kỳ.
Lãng phí!
Xa xỉ!
Gia nhập Liệp Thiên các, Ngân Dực mới cảm nhận được rõ ràng mình nghèo túng cỡ nào.
Đây không phải ý nghĩ của riêng gã, vài vị cường giả gia nhập gần đây đều ôm tâm tư này, bây giờ Vạn Tộc giáo đã có 5 vị Nhật Nguyệt gia nhập vào dưới trướng của Tô Vũ.
Mà mấy lần nhiệm vụ ban bố, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự khác biệt với khi xưa.
Huyền Cửu bá đạo thì bá đạo, thế nhưng phân phối chiến lợi phẩm hết sức công bằng, người nào ra sức nhiều thì chính là của người đó, hắn cũng chẳng bao giờ cắt xén, dĩ nhiên có lẽ là Huyền Cửu chướng mắt những thứ này.
Tô Vũ chuẩn bị gặp mặt Cự Lực.
Cùng lúc đó ở Nhân cảnh, các vị cường giả Nhật Nguyệt đã thu vào tin tức, mau chóng tìm kiếm Nguyên Thủy giáo chủ!
Thăm dò đối phương!
Đương nhiên, giết đối phương là việc quá khó, ở bề ngoài Nguyên Thủy giáo chủ đã có chiến lực Nhật Nguyệt cửu trọng, nếu không phải chuẩn vô địch hay vô địch mà muốn giết ông ta thì cơ hồ không có cách nào làm được.
Còn hoài nghi vốn có dành cho Vạn Thiên Thánh. . .
Ban đầu đã không coi là lớn, hiện tại thì càng hạ thấp xuống vô hạn.
Dù Vạn Thiên Thánh che giấu thực lực thì chắc cũng chỉ tầm Nhật Nguyệt thất trọng mà thôi.
Không thì bát trọng?
Không được nữa, cho ngươi lên cửu trọng lại như thế nào.
Cửu trọng tuy mạnh, nhưng cũng phải nhìn xem so với ai.
Thế nhưng vị năm đó ở cùng Diệp Bá Thiên mới thật sự đáng sợ, thiên phú hay thực lực đều mạnh mẽ vô cùng, bởi vì kẻ có thể giết tam thế thân của vô địch thật sự quá ít.
Người trác tuyệt như thế, Nhân tộc đại khái không có mấy vị.
Nếu như đó là sư phụ của Diệp Bá Thiên, Tam Đại Nam Vô Cương thì mọi chuyện liền có khả năng, cũng chỉ có những người thân thiết như ông mới khiến Diệp Bá Thiên tín nhiệm.
Không sợ kẻ địch mạnh mẽ, chỉ sợ kẻ địch núp trong bóng tối.
Đối với Đại Hạ phủ mà nói, sợ nhất chính là tên vô địch núp trong bóng tối kia.
Mà đối với tên vô địch phản bội, gã sợ nhất chính là người ở bên Diệp Bá Thiên kỳ thật chưa chết, còn sống và còn biết một ít gì đó.
Bấy giờ, cả hai bên đều muốn đào đối phương ra!
Giờ phút này, hình như người bên cạnh Diệp Bá Thiên đã lộ ra chân tướng trước, tất cả những thứ này đều là do Lam Thiên, gia hỏa ấy đưa ra ý nghĩ nghe mà rợn cả người, Nguyên Thủy chính là Nam Vô Cương!
Trước kia, tất cả mọi người đều cảm thấy Nam Vô Cương chết rồi, không ai có suy nghĩ về phương hướng này.
Nguyên Thủy trở thành giáo chủ đã nhiều năm, hầu như chẳng liên quan gì tới Diệp Bá Thiên, thế nhưng hiện tại, đứng trước giả thiết thân phận của Nguyên Thủy, lại đảo ngược suy luận một chút thì rất nhiều thứ liền minh xác!
Tra xét thân phận bèn đơn giản hơn một chút.
Chương 1737: Nằm Mơ Giữa Ban Ngày
Ngay khi có người đang âm thầm thẩm tra thân phận Nguyên Thủy giáo chủ.
Nam Nguyên lần lượt dẫn tới sự chú ý cùng rung động của tất cả mọi người.
Ngày mùng 1 tháng 11, Hồng Đàm tấn cấp Nhật Nguyệt nhị trọng.
Ngày mùng 3 tháng 11, Hạ Vân Kỳ tấn cấp Nhật Nguyệt.
Ngày mùng 4 tháng 11, Triệu Minh Nguyệt tấn cấp Nhật Nguyệt.
Ngày mùng 5 tháng 11, Hồ Bình tấn cấp Nhật Nguyệt!
Tin tức rung động bốn phương, chấn động vạn giới.
Trong vòng 5 ngày, liên tục có 3 người tấn cấp Nhật Nguyệt mà đều là đa thần văn nhất hệ.
Trong đó, thậm chí Hồng Đàm còn có dấu hiệu tấn cấp Nhật Nguyệt tam trọng, điều này càng làm cho tất cả mọi người kích động, đỏ mắt, phấn chấn.
Văn Mộ bia!
Thiên địa chí bảo!
Còn về các tiểu nhân vật như Bạch Phong, khi anh tấn cấp Lăng Vân thì hoàn toàn không ai để ý.
Nói đùa cái gì chứ?
Nhật Nguyệt đang liên tiếp xuất hiện, người nào quan tâm một Lăng Vân nho nhỏ như ngươi?
Dù khi Bạch Phong tấn cấp Lăng Vân gây ra động tĩnh không nhỏ thì cũng chẳng ai bận tâm, Lăng Vân dẫu mạnh hơn thì cũng chỉ là Lăng Vân.
Dù là tầm cỡ Ma Đa Na thì liệu có dám nói mình có thể chiến Nhật Nguyệt?
Lúc này, kích động nhất không chỉ là những cường giả vạn tộc mà còn có hàng loạt cường giả Nhân tộc.
Các thiên tài đi ra từ tiểu giới đều dồn dập đổ về Nam Nguyên, thậm chí một vài đại nhân vật tự thân hộ đạo vì họ cũng muốn đàm phán với Hạ gia để những thiên tài này có thể tiến vào nhà Tô Vũ, cảm ngộ chút gì đó ở trong nhà hắn.
Đa thần văn hệ Đại Hạ phủ đều tấn cấp, vậy thì những người khác của đa thần văn hệ nhất định cũng có khả năng!
Đây chính là cơ hội thiên cổ khó tìm.
Cùng là đa thần văn hệ, nhiều ít gì cũng nên cho chút mặt mũi, đúng không?
Hạ gia luôn miệng nói đều là vì Nhân tộc, cho nên không thể quá ích kỷ mới phải.
Nam Nguyên nho nhỏ lúc này đã hấp dẫn tất cả mọi người chú ý, kể cả việc Liệp Thiên các không chút kiêng kỵ quét ngang Vạn Tộc giáo cũng không có mấy người quan tâm, đó chỉ là việc nhỏ mà thôi!
Ngày mùng 6 tháng 11.
Ngoại thành Nam Nguyên.
Lần này, Bát trưởng lão tự mình ra mặt mời chào, Cự Lực giáo chủ không lộ diện chân thân mà là dùng thanh âm khôi lỗi, những Nhật Nguyệt cao trọng này hiển nhiên không thể sơ ý, cũng không dám tin tưởng hoàn toàn Liệp Thiên các.
Bát trưởng lão đeo mặt nạ viền vàng, bình tĩnh nói: “Nếu ngươi gia nhập Liệp Thiên các, lần này biến động ở Nhân cảnh kết thúc, trở về Chư Thiên chiến trường chắc chắn sẽ được tấn cấp trưởng lão, có thể nhập vào bốn bộ, cũng có thể vào hai các hai lầu.”
Khôi lỗi của Cự Lực giáo chủ mặt không biểu tình, mở miệng nói: “Lần này cũng không phải chỉ một mình ta, ta và Địa Hỏa đều là Nhật Nguyệt thất trọng, mặt khác, giáo chủ ba giáo Nhất Sừng, Phi Thiên Hổ và Lôi Đình đều là Nhật Nguyệt trung kỳ! Lần này là do ta đại diện cho cả năm người đàm phán với Liệp Thiên các!”
Đây là làm lớn kế hoạch của chính mình!
Năm vị Nhật Nguyệt!
Trong đó có hai vị hậu kỳ, ba vị trung kỳ, đây không phải thực lực mà Ngân Dực bọn hắn có thể so, Ngân Dực bên này hiện tại cũng có 5 vị Nhật Nguyệt cảnh, nhưng mà đều là sơ kỳ, mạnh nhất cũng mới tới Nhật Nguyệt tam trọng mà thôi.
So với Cự Lực giáo chủ thì khoảng cách rất lớn.
Một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ ắt có niềm tin trấn áp cả năm người bên chỗ Ngân Dực..
Bát trưởng lão mỉm cười, ung dung nói: “Cự Lực giáo chủ, ngươi nói về điều kiện của ngươi trước đi.”
“Vật gánh chịu, ta và Địa hỏa mỗi người một kiện. . .
Dĩ nhiên, khi chúng ta tiến vào Nhật Nguyệt cửu trọng mới cần, nếu vào không được thì có thể không cần cho!”
Bát trưởng lão khẽ nhíu mày, trên mặt nạ nhìn không ra biểu cảm, thế nhưng Cự Lực biết ông đang do dự.
Bát trưởng lão trả lời rất nhanh: “Cái này rất khó! Ta nói thẳng, dù ở nội bộ Liệp Thiên các cũng có không ít trưởng lão Nhật Nguyệt cửu trọng đang chờ đợi vật gánh chịu, chờ đợi cơ hội bước vào chuẩn vô địch! Cái này cần lập công lớn, bao gồm cả ta cùng Tam trưởng lão chấp pháp bộ, lần này chúng ta tới Nhân cảnh, mục đích cũng là vì vật gánh chịu, ta và Tam trưởng lão đều thiếu một kiện vật gánh chịu mới có thể bước vào đỉnh phong.”
Một vị Nhật Nguyệt cửu trọng cần hai kiện vật gánh chịu mới được, một kiện gánh chịu quá khứ, một kiện gánh chịu tương lai.
Về phần hiện tại thân thì là do chính mình tu luyện ra nên không cần.
Ông và Tam trưởng lão mới chỉ có một kiện, còn cần một kiện gánh chịu nữa mới đủ, nhưng nếu không lập đại công thì không thể có được.
Bát trưởng lão thành khẩn nói: “Chỉ có lập được đại công mới có cơ hội mua sắm, là cơ hội chứ không phải trực tiếp đưa cho ngươi! Liệp Thiên các làm ăn già trẻ không gạt, giá tiền tuy đắt, thế nhưng không gạt người, nói một là một, hai là hai. . .”
Một bên, Tô Vũ nghiền ngẫm cười khẽ, chợt xen vào: “Bát trưởng lão, ta có thể nói một câu không?”
“Nói đi!”
“Ta cảm thấy. . .
Cự Lực giáo chủ nằm mơ giữa ban ngày quen rồi!”
Tô Vũ nói không khách khí: “Chí bảo gánh chịu? Ta nghe người ta nói, trong di tích vô địch thì thứ trọng yếu nhất chính là vật này.
Di tích vô địch cũng chỉ có hai kiện, bọn hắn thì hay rồi, hai tên Nhật Nguyệt thất trọng liền dám há miệng đòi hai kiện vật gánh chịu.
Hay là để ta cho các ngươi luôn một di tích nhé? Hoặc là bảo Liệp Thiên các dồn sức đánh hạ Văn Minh phủ đệ rồi dâng cho các ngươi?”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, “Thượng cấp của ta, Huyền Giáp trưởng lão là Nhật Nguyệt bát trọng, vì Liệp Thiên các mà lập công lao vô số, đến nay cũng chưa có được một kiện gánh chịu nào, các ngươi đúng là dám há miệng đòi hỏi.
Ta hỏi một câu, dựa vào cái gì? Mấy thứ như Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch hay Thiên Nguyên khí thì thôi đi, há miệng liền là vật gánh chịu, Liệp Thiên các ta mở thiện đường sao?”
Ngữ khí Cự Lực giáo chủ có chút bất thiện, “Huyền Cửu, đừng quên thực lực của ngươi, bất quá mới vừa vào Nhật Nguyệt, bạch diện của Liệp Thiên các đối đãi với cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ thế này sao?”
Hung hăng càn quấy!
Tô Vũ lạnh lùng đáp: “Nhật Nguyệt hậu kỳ thì đáng gờm lắm à? Cự Lực giáo chủ, nói câu khó nghe một chút, trong Các của ta có không ít trưởng lão, chẳng thiếu gì hai vị! Nghe lời thì ta cũng bỏ qua, không nghe lời. . . ngươi cứ thử xem, coi thử liệu Vạn Tộc giáo có thể trốn qua kiếp nạn này?”
“. . .”
“Huyền Cửu!”
Bát trưởng lão quát lớn một tiếng: “Hồ ngôn loạn ngữ! Tôn ti mạnh yếu, ngươi không hiểu à? Không có quy củ!”
Tô Vũ cúi người, chắp tay cười nói: “Bát trưởng lão dạy phải, Nhật Nguyệt hậu kỳ. . . như thể ếch ngồi đáy giếng, luôn cảm giác mình là đại năng một phương, trên thực tế, họ đúng là rất mạnh, về sau có lẽ còn là cấp trên của ta, ta chỉ đùa một chút thôi, chư vị thứ lỗi!”
Tô Vũ cười nghiền ngẫm, Cự Lực giáo chủ thì vô cùng phẫn nộ, càn rỡ!
Bát trưởng lão cũng không để ý, kẻ phản diện và chính diện, hiển nhiên là đều cần thiết.
Đây là thủ đoạn đàm phán thông thường!
Nếu không thể khoan dung với điều này thì Cự Lực cũng chỉ tới thế.
Một khi ngươi muốn chủ động đầu nhập vào dĩ nhiên phải tiếp nhận hết thảy.
Bát trưởng lão lại quát lớn một tiếng cắt ngang Tô Vũ, cười giả lả nói: “Cự Lực giáo chủ, như vậy đi, nếu lần này Liệp Thiên các có thể thu được Văn Minh phủ đệ, chiếm lấy Văn Mộ bia, nếu trong đó có vật gánh chịu, đồng thời ngươi cùng với Địa Hỏa giáo chủ lập công lớn thì có khả năng dựa theo công huân để phân phối cho các ngươi!”
Cự Lực giáo chủ trầm giọng hỏi: “Chuyện này là thật? Lập công thì tính thế nào?”
Bát trưởng lão cười đáp: “Cái này phải xem thu hoạch cuối cùng, các vị ra sức bao nhiêu, nếu thu hoạch ít thì dĩ nhiên thu về tay ít, nếu thu hoạch nhiều, tỉ như lần này chúng ta lấy được toàn bộ đồ vật trong di tích, thu hoạch chỉ sợ vượt qua giá trị của 5 kiện gánh chịu.
Khi đó, ngươi và Địa Hỏa giáo chủ ra sức bao nhiêu thì dựa theo cái này phân phối là được!”
Cự Lực rơi vào trầm tư, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Nếu Nhân tộc ra tay vây giết chúng ta, thậm chí là vô địch của chúng tự mình lâm trận thì Liệp Thiên các sẽ có vô địch xuất hiện hỗ trợ chứ? Chúng ta sát lục quá nhiều, những năm qua đã đắc tội với rất nhiều người rồi. . .”
Bát trưởng lão cười nhạt, “Có, điều kiện tiên quyết là. . .
Các ngươi trọng yếu! Nếu chỉ có cái tên tuổi mà không có bất kỳ cống hiến gì, thật có lỗi, bất luận tổ chức nào cũng sẽ không vì vài vị Nhật Nguyệt mà đắc tội vô địch!”
“Hiểu rõ!”
Cự Lực thở dài, “Vậy giờ chúng ta gia nhập thì phải làm gì? Chẳng lẽ giống như Ngân Dực bọn hắn, cả ngày đi vây giết một vài con cá lọt lưới của Vạn Tộc giáo à?”
Chương 1738: Huyền Cửu Hào Phóng
“Tất nhiên là không!”
Bát trưởng lão cười mỉm, “Trước mắt, chuyện ở Đại Hạ phủ sẽ do Huyền Cửu chấp chưởng.”
“Hắn ư?”
Cự Lực bất mãn: “Chúng ta là Nhật Nguyệt hậu kỳ, chẳng lẽ cũng phải chịu nghe hắn phân công?”
Bát trưởng lão chần chờ một chút mới nói: “Hiện tại là như thế, chờ trở về Chư Thiên thì không cần nghe theo nữa.
Bởi vì lúc này toàn bộ kế hoạch đều đang trong quá trình tiến hành, không thể bởi vì các ngươi mà cải biến được.”
Cự Lực vẫn cảm thấy không vừa lòng, mà Tô Vũ thì tỏ vẻ không vui nói: “Bát trưởng lão, việc này thì thôi đi! Ta sợ chưởng khống không được, ngược lại còn khiến cho ta thêm phiền.
Đám người kia không giống bạch diện, thành sự không có bại sự có thừa!”
“. . .”
Cự Lực muốn đánh chết người!
Chúng ta không ghét bỏ ngươi, thôi được rồi, cũng có chê, nhưng chúng ta mạnh như vậy mà ngươi còn dám ghét bỏ chúng ta?
Bát trưởng lão vờ khuyên nhủ: “Huyền Cửu, không thể vô lễ như vậy! Cự Lực giáo chủ mà gia nhập thì về sau đều là người trong nhà. . .”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Vậy hi vọng bọn họ có thể nghe lời, không nghe lời thì Bát trưởng lão tự mình mang theo đi, ta không hy vọng bởi vì họ mà đem chúng ta lâm vào tuyệt cảnh!”
“Sẽ không đâu!”
Bát trưởng lão ý vị thâm trường nói: “Cự Lực giáo chủ đều là người hiểu lý lẽ, sao có thể như thế? Chẳng qua là tạm thời mà thôi, các vị gia nhập Liệp Thiên các, hiện tại liền có thể trao tặng bạch diện, trước cứ tạm treo dưới danh nghĩa Huyền Giáp. . .”
Cự Lực chần chờ hỏi: “Huyền Giáp? Vì sao không phải Bát trưởng lão. . .”
Bát trưởng lão giải thích: “Nếu mang danh chấp pháp bộ thì sau này không dễ làm việc, chấp pháp bộ chỉ có thể vào không thể ra, trong bốn bộ thì còn có thể điều chỉnh.”
Khôi lỗi Cự Lực gật gật đầu, chần chờ một chút lại nói: “Bát trưởng lão, ta còn có một nghi hoặc nhỏ.”
“Mời nói!”
“Liệp Thiên các có tình báo linh thông nhất, ta muốn mua một tin tình báo.”
“Này là chuyện nhỏ!”
Cự Lực suy nghĩ chốc lát mới nói: “Không, ảnh hưởng của chuyện này là rất lớn, ta cần tình báo chính xác tuyệt đối.”
Bát trưởng lão ngoài ý muốn, nghiêm túc trả lời: “Ngươi cứ nói đi, ta không chuyên phụ trách việc này, thế nhưng nói với ta đều như nhau, nếu rất trọng yếu thì ta sẽ tự mình liên lạc với bộ trưởng Hoàng Bộ, ông ấy chuyên phụ trách việc này.”
Cự Lực trầm ngâm một chút rồi mới truyền âm hỏi: “Ta muốn hỏi một chuyện, rốt cuộc Tam Đại của Đại Hạ Văn Minh học phủ đã chết chưa?”
“Hử?”
Loại tin tức này, Bát trưởng lão tự nhiên rất rõ ràng, tuy ông cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn truyền âm đáp: “Dĩ nhiên là chết rồi, điểm này đã từng có ghi chép. . .”
“Không, ta muốn Bát trưởng lão giúp ta tra một chút, mặt khác, ta còn muốn tra thân phận cụ thể của Nguyên Thủy giáo chủ!”
“Ý của ngươi là. . .”
“Cái này cũng không tính bí mật gì, hôm qua cao tầng Vạn tộc giáo gặp nhau, Lam Thiên giáo chủ đã đưa ra một ý kiến, Nguyên Thủy giáo chủ có lẽ chính là Nam Vô Cương! Ta nghĩ tin tức này sẽ sớm truyền đi thôi.
Bây giờ, vạn giới đại khái cũng chỉ có Liệp Thiên các mới có hi vọng điều tra ra! Nếu Nguyên Thủy đúng là Nam Vô Cương. . . vậy thì cũng xem như để cho bọn ta triệt để hết hy vọng.
Vạn Tộc giáo từ đầu tới đuôi đều là chuyện tiếu lâm!”
Cự Lực có chút thổn thức.
Trong lòng gã thở dài một tiếng.
Nếu Nguyên Thủy thật sự chính là Nam Vô Cương, vậy những năm qua Vạn Tộc giáo thật sự sẽ trở thành trò cười, đại lão mà cả giáo dựa vào hóa ra lại là người Đại Hạ phủ.
Thế thì còn gì để mà phấn đấu?
Giãy dụa đều chẳng muốn giãy dụa nữa!
Bát trưởng lão lúc này lại đang rúng động, Nam Vô Cương?
Ông ta chưa chết?
Không chỉ không chết mà còn trở thành lãnh tụ Vạn Tộc giáo, Nguyên Thủy giáo chủ?
Cái này. . .
Lúc bấy giờ, Bát trưởng lão cũng không bình tĩnh được nữa, Nhân tộc làm sao mà lại có nhiều chuyện như vậy, đồ vật loạn thất bát tao gì cũng có, người người đều âm hiểm như thế sao?
Nam Vô Cương giả chết?
Ông thật sự bó tay rồi, ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Được, ta lập tức giúp ngươi trưng cầu ý kiến từ Hoàng Bộ, tình báo này chúng ta cũng chưa hiểu rõ, tình huống cụ thể cứ chờ ta điều tra rồi sẽ báo lại với ngươi.!”
Hai người bọn họ câu thông, Tô Vũ đứng bên cạnh cảm thấy khá hiếu kỳ.
Trò chuyện về cái gì thế?
Còn bí ẩn như vậy.
Hai ngươi mắt đi mày lại, có từng cân nhắc qua ta chưa?
Hiện tại ta mới là người chịu trách nhiệm mà.
Được rồi, ta quá yếu, đại khái hai ngươi này đều cảm thấy không cần phải để ý tới ta.
Hắn lại giật dây Huyền Giáp: “Trưởng lão, hai người bọn họ nói chuyện phiếm mà không gọi ngài kìa!”
Huyền Giáp mặc kệ hắn.
“Trưởng lão, ngài đoán xem hai người bọn họ đang trò chuyện về cái gì?”
Huyền Giáp vẫn khinh thường để ý tới hắn, chỉ có Ngân Dực giống như phát giác Huyền Cửu có chút hiếu kỳ, liền tốt bụng truyền âm nói: “Đại nhân, trước đó có một vị tiểu giáo chủ nói với ta một chuyện, bởi vì không xác định tin tức thật hay giả nên ta không nói, có thể Cự Lực đang nói về cái này.”
“Chuyện gì?”
Rất nhanh, Ngân Dực đã kể lại đầu đuôi sự tình một lần, thực ra đây cũng không phải bí mật gì.
Chẳng qua là gã cảm thấy tin tức không xác định này tốt nhất vẫn không nên nói với Huyền Cửu, tối thiểu phải chờ tin tức chính xác đã rồi hẵng báo.
Hôm qua, trước mặt nhiều giáo chủ như vậy, Lam Thiên đã nói rõ ra từng câu từng lời với tất cả thì sao có thể giấu giếm được người nào?
Tô Vũ sững sờ!
Đệch!
Tình huống gì đây?
Sau một khắc, hắn bất giác thấy hốt hoảng, đây là. . . cố ý chuyển dời ánh mắt?
Nói như vậy, có khả năng Lam Thiên thật sự chính là người phe mình?
Đương nhiên, Nguyên Thủy giáo chủ thì rất khó nói, có lẽ là Lam Thiên hãm hại ông ta, cũng có lẽ không phải, cái này không dễ phán đoán.
Thế nhưng Lam Thiên bỗng nhiên đẩy Nguyên Thủy giáo chủ ra, nói không chừng là do y thật sự thông đồng với Vạn Thiên Thánh.
Hiện tại, có thể tên vô địch phản bội vẫn đang tìm cách thăm dò Vạn Thiên Thánh, dù sao ông cũng thuộc diện tình nghi.
Bởi vì tư chất của Vạn Thiên Thánh quá cao!
Kỳ thật không quan tâm Nguyên Thủy có phải Nam Vô Cương thật hay không, có điều chỉ khi nào gã vô địch chuyển ánh mắt đến người Nguyên Thủy giáo chủ, thì khi đó tình nghi về Vạn Thiên Thánh mới nhỏ đến cực hạn.
Tô Vũ đã hiểu rõ ràng, trong lòng hắn thầm nhủ, hai gia hỏa kia còn bày đặt đàm luận qua mắt ta.
Hắn nhìn về phía Ngân Dực, hài lòng nói: “Ngân Dực, làm không tệ, lần sau có việc thì phải nhanh chóng hồi báo cho ta! Tin tức thật giả sẽ do ta tự phán đoán!”
Dứt lời, hắn tiện tay ném một giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch qua, Ngân Dực cảm thấy cực kỳ bối rối!
Cái này. . .
Mẹ nó, cũng quá hào phóng rồi!
Đây coi như là tin tức phí?
Bên kia, Bát trưởng lão đang trò chuyện với Cự Lực cũng sửng sốt một lúc, nhịn không được thầm mắng, có phải Huyền Cửu cảm giác mình sắp chết rồi nên mới vung tiền như rác?
Lần trước tuy rằng hắn đã kiếm không ít, nhưng cũng không đại biểu Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch có khả năng tùy tiện ban thưởng như thế.
Mà Cự Lực cũng hơi ngẩn ra.
Tình huống gì đây?
Chương 1739: Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa
Tô Vũ bật cười, nói: “Thú vị, Nguyên Thủy giáo chủ, Nam Vô Cương. . .
Rất thú vị! Ta là người ưa thích phán đoán thật giả, nếu xác định được thân phận của Nguyên Thủy giáo chủ, ha ha, ta nghĩ, tin tức này bán ra mấy trăm giọt tinh huyết Nhật Nguyệt đều không thành vấn đề.”
Cự Lực nghe vậy liền biết rốt cuộc Ngân Dực đã nói cái gì!
Mẹ nó.
Đây là tin tức mà chúng ta đều biết, ngươi chuyển đạt một thoáng thế mà nhận được ngay 1 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch?
Tô Vũ cười nhạt, “Bát trưởng lão, nếu tổng bộ Liệp Thiên các vô phương xác định thì ta muốn dẫn người đi dò xét tình huống tin tức này.
Nếu là tin thật, xem ra Nguyên Thủy giáo chủ ẩn giấu sâu như thế ắt là có tính toán.
Nhân cảnh càng ngày càng thú vị!”
Bát trưởng lão thấy lòng thật mệt mỏi, được rồi, mọi người đều đã biết nên ông cũng lười nói hắn, ông chỉ bảo: “Ta sẽ trưng cầu ý kiến từ Hoàng Bộ, nếu đúng là tin tức vô phương xác định thì ngươi có thể nghĩ biện pháp đi xác định thật giả.
Thân phận của Nguyên Thủy chính là tình báo cực kỳ quan trọng!”
Tô Vũ cười đáp: “Tốt, Bát trưởng lão, cái tên này là một nhân vật nguy hiểm, có lẽ còn muốn tính kế vô địch, chiến lực lại vô cùng cường đại, nếu như thăm dò thì cho ta mượn dùng đám người Cự Lực giáo chủ trước, cộng thêm 5 vị bên này và Huyền Giáp trưởng lão thì cả thảy có 12 vị Nhật Nguyệt sơ kỳ, 5 vị trung kỳ, 3 vị hậu kỳ. . .
Tính cả ta vào sẽ là 21 vị Nhật Nguyệt, gặp đối phương thì không cần phải sợ nữa!”
Hắn tính toán một hồi. . .
Trong lòng Bát trưởng lão cũng thầm lẩm bẩm.
21 vị Nhật Nguyệt cảnh!
Thế lực này khá lớn mạnh.
Đương nhiên, Huyền Cửu chỉ là người chấp hành, không phải thật sự có thể chưởng khống bọn họ, nhưng cũng tính là có khả năng tiếp nhận.
Bằng không, Huyền Cửu mới là Nhật Nguyệt sơ kỳ mà chấp chưởng quyền lực lớn như vậy thì ngay cả ông đều phải kiêng kị.
“Bên phía Nam Nguyên thì sao?”
Tô Vũ đáp: “Không vội, trước tiên chúng ta sẽ dọn sạch bên ngoài, lại hợp lực đối phó đám người ở Nam Nguyên.
Nam Nguyên không sớm thì muộn cũng sẽ loạn, thế nhưng di tích còn chưa lộ diện thì xác suất hỗn loạn không lớn, chờ di tích xuất hiện thì mới là thời điểm đại loạn!”
“Trước hết cứ để cho Nhân cảnh tự loạn một chút, ta nghe nói Nhân tộc có tranh chấp nội bộ, không ít cường giả Nhân tộc đang bức bách Hạ gia mở cửa nhà Tô Vũ, chi bằng chúng ta cứ xem tình huống đã, chờ đợi thế cục biến hóa!”
Bát trưởng lão gật đầu, nhìn về phía Cự Lực, đoạn bảo: “Cự Lực giáo chủ nắm rõ tình hình Vạn Tộc giáo, cũng hiểu rõ về Nguyên Thủy hơn chúng ta.
Vậy lần này nếu ngươi không có ý kiến gì thì trước tiên hiệp trợ Huyền Cửu nhé? Bất kể Nguyên Thủy có phải là Nam Vô Cương hay không thì đây đều là một biến số lớn, bao gồm cả Lam Thiên cũng vậy, ta hi vọng các ngươi có thể giải quyết hết mấy tên phiền phức này.”
Cự Lực nhìn thoáng qua Tô Vũ, trầm mặc một hồi mới gật đầu đồng ý: “Được thôi, chỉ hiệp trợ thì không có vấn đề gì!”
Thể diện cuối cùng!
Ta là Nhật Nguyệt thất trọng, sẽ không chịu ngươi chỉ huy mà chỉ là hiệp trợ, hiện tại là chuẩn vô địch cầu ta hiệp trợ ngươi nên ta mới đáp ứng.
“Vậy làm phiền Cự Lực giáo chủ nói rõ ràng với mấy vị giáo chủ khác, tại Nhân cảnh ở giai đoạn này tạm thời sẽ do Huyền Cửu an bài nhiệm vụ cho chư vị.”
“Được.”
Cự Lực không nói gì thêm, gã đã đáp ứng thì cũng đại biểu những người khác đáp ứng, kỳ thật mấy người bọn họ vẫn luôn ở cùng một chỗ, đây chỉ là khôi lỗi thân của gã mà thôi.
Bát trưởng lão mỉm cười.
Không tệ, thật sự không tệ.
Huyền Cửu nắm bắt thời gian và thời cơ rất tốt, hiện tại thế mà thu được cả Vạn Tộc giáo Nhân tộc vào tay, nói thật, cũng chỉ ở thời điểm này mới làm được.
Tất cả mọi người đều đang chăm chú vào Nam Nguyên, không có thời gian cũng không có tinh lực cũng như thực lực đi nhúng tay vào chuyện bên này.
Trong thời bình, Liệp Thiên các muốn thu phục bọn chúng sẽ không đơn giản như vậy!
Mà bây giờ thiên thời địa lợi nhân hòa đều nằm trong tay bọn họ.
Thời khắc mấu chốt, hai vị đứng đầu Vạn Tộc giáo đều bị tình nghi là gián điệp, bằng không, hai vị ấy mà đứng ra thì cũng không tới phiên Liệp Thiên các, Lam Thiên bùng nổ quá đúng thời điểm rồi!
Khó trách đám người này lại lựa chọn đầu nhập vào Liệp Thiên các.
Tính ra thì hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, ba vị Nhật Nguyệt trung kỳ, năm vị Nhật Nguyệt sơ kỳ, trọn vẹn 10 vị Nhật Nguyệt cảnh đã gia nhập, vừa vặn triệt tiêu tổn thất mà Liệp Thiên các phải gánh trước đó.
Liệp Thiên các tiến vào Nhân cảnh đã chết một vị trưởng lão, một vị phản bội, cộng thêm hai vị chấp pháp Thải Nhất và vài vị bạch diện Nhật Nguyệt bị giết, bây giờ thì lực lượng đã khôi phục không sai biệt lắm.
Thoạt trông cứ như Huyền Cửu không làm gì, nhưng thực tế hắn lại thu hết thế lực mạnh mẽ như Vạn Tộc giáo về dưới trướng.
Bát trưởng lão rất hài lòng.
Vạn Tộc giáo vốn giăng đầy mạng lưới tình báo ở Nhân cảnh, Sơn Hải Lăng Vân đều có số lượng cũng không ít, lần này toàn bộ đều bị Liệp Thiên các tiếp quản, vả lại bọn họ còn không tổn thất cái gì.
Quá có lời!
Liệp Thiên các xem như đã triệt để đứng vững bước chân ở Nhân cảnh, các thế lực lớn khác đừng hòng so được với Liệp Thiên các hiện tại.
Bát trưởng lão càng nghĩ càng thấy hài lòng.
Rất nhanh, ông truyền âm dặn dò Huyền Cửu: “Huyền Cửu, về sau hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ này chính là đồng liêu của ngươi, vẫn nên cho chút thể diện.
Mặt khác, không thể tin họ hoàn toàn, bảo Huyền Giáp nhìn kỹ vào.”
“Vâng! Bát trưởng lão yên tâm, Huyền Cửu biết nên làm như thế nào.”
“Vậy thì tốt, mặt khác. . .
Nếu không thể xác địch thân phận của Nguyên Thủy thì không cần cưỡng cầu, dù đối phương có thật sự là Nam Vô Cương thì kẻ muốn nhằm vào cũng không phải chúng ta.
Dĩ nhiên cũng phải cẩn thận một chút, nếu đó là Nam Vô Cương, mục tiêu lần này sẽ là tên vô địch kia, trong lúc truy xét ngươi nhớ phải cẩn thận tên vô địch Nhân tộc đó!”
Tô Vũ đáp: “Ta biết, ta sẽ thuận tiện điều tra thân phận gã luôn! Nếu tin tức là thật, mà gã lại đang ở Nhân cảnh. . .
Ta hoài nghi gã sẽ tự mình đến thăm dò Nguyên Thủy.
Bát trưởng lão, ngài và Tam trưởng lão ngàn vạn lần phải tùy thời để ý, biết đâu ta sẽ cầu viện!”
“Được!”
Bát trưởng lão đáp ứng thoải mái, lần này Liệp Thiên các muốn thu được toàn bộ di tích, những người này cũng là nhân vật mà họ phải đối mặt, hiện tại nắm giữ tình báo chuẩn xác nhất thì tiếp theo gặp phải phiền toái sẽ càng dễ chịu.
Phải biết, bên chỗ Tam trưởng lão còn mang theo 10 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, nếu đều tổn thất thì ông và Tam trưởng lão sẽ không chịu nổi, trong nháy mắt Nhật Nguyệt của Liệp Thiên các liền hao tổn gần nửa.
Chương 1740: “Nghề Chính” Của Đại Hạ Vương
Đàm phán xong xuôi, Cự Lực cũng không lưỡng lự lâu, rất nhanh, chân thân của một đám người đã trực tiếp tới gặp mặt Tô Vũ.
Bọn họ đều đeo mặt nạ trắng chứ không giống như đám Ngân Dực, đều là hắc diện.
Về chuyện đãi ngộ khác biệt này, đám Ngân Dực cũng không để tâm, trong số 5 người vừa tới, kẻ yếu nhất cũng là Nhật Nguyệt trung kỳ, xét ra thì cường đại hơn bọn họ rất nhiều.
5 vị bạch diện tạm thời đều mang danh nghĩa Huyền Giáp.
Tô Vũ truyền âm trêu chọc: “Huyền Giáp trưởng lão, bây giờ ngài chính là trưởng lão có thế lực lớn nhất bốn bộ, dưới trướng của ngài mà tính cả ta thì trọn vẹn hơn 20 vị Nhật Nguyệt, còn có hai Nhật Nguyệt hậu kỳ nữa.
Tính luôn cả ngài vào thì sẽ là ba vị!”
“Ngươi là Nhật Nguyệt sao?”
Huyền Giáp không khách khí hỏi: “Tự dát vàng lên mặt à?”
Ngươi có phải Nhật Nguyệt hay không, trong lòng ngươi không rõ?
Ngươi còn dám xưng bản thân là Nhật Nguyệt luôn rồi?
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, hiện tại quả thực thế lực của lão là mạnh nhất!
Vạn Tộc giáo ngoại trừ Lam Thiên cùng Nguyên Thủy giáo chủ thì xem như đã triệt để bị hốt gọn!
Đương nhiên, tiểu giáo phái thì không tính.
Trong mắt Tô Vũ, tiểu giáo phái không có Nhật Nguyệt trấn giữ chẳng đáng là gì, đều là sâu kiến pháo hôi mà thôi.
Có vài tiểu giáo phái do Đằng Không mở, bọn gia hỏa này chưa hẳn đã có thể liên hệ được với vạn tộc, chẳng qua là treo cái tên mà thôi.
Xét toàn diện, hiện tại trừ bỏ Thủy Ma giáo và Nguyên Thủy thần giáo thì các giáo phái khác đều đã bị Tô Vũ tóm được!
Vạn Tộc giáo phát triển ở Nhân cảnh nhiều năm, chỉ chưa đầy 1 tháng đã bị Liệp Thiên các cắt chém làm hai.
Kế đó, một tin tức cũng bắt đầu lưu truyền nội bộ cao tầng: Nam Vô Cương của Đại Hạ Văn Minh học phủ chưa chết!
Tô Vũ cũng nhận được tin tình báo từ chỗ Liệp Thiên các nói rằng không thể xác định Nam Vô Cương sống chết ra sao.
Năm xưa, Nam Vô Cương và một vị chuẩn vô địch của Thần tộc đại chiến tại khu vực Tinh Thần hải, về sau, hai người đồng quy vu tận, bên phía Nhân tộc, Đại Hạ vương chạy tới rồi mang đi chữ “Chiến” mà Nam Vô Cương lưu lại. . .
Ngẫm lại mới thấy, lại là Đại Hạ vương!
Đúng vậy, Đại Hạ vương là nhân vật chuyên đi nhặt xác.
Nhặt xác cho Diệp Bá Thiên, nhặt xác cho Nam Vô Cương, Tô Vũ nghiêm trọng hoài nghi có khi thi thể Tứ Đại cũng là do ông ấy nhặt về, thậm chí có lẽ Nhất Đại và Nhị Đại cũng thế, bằng không thì ở đâu ra có bí cảnh lưu lại?
Đại Hạ vương là người nhặt xác chuyên nghiệp sao?
Mỗi lần đều tới chậm một bước.
Đương nhiên dựa theo tư liệu tình báo thì Nam Vô Cương và vị chuẩn vô địch đại chiến với ông đều đã chết.
Khi đó Đại Hạ vương cũng đang đại chiến với một tên vô địch tới từ Thần tộc, về sau, Tam Đại và đối thủ của ông chết trận, Đại Hạ vương và vị vô địch Thần tộc kia mới lần lượt đi nhặt xác.
Có thể nói hai vị vô địch này đều thành quan nhặt xác chuyên nghiệp!
Mà căn cứ theo lời vô địch Thần tộc và Đại Hạ vương giải thích, ngày đó đã có Nhật Nguyệt rơi vỡ.
Thế nhưng bởi vì là đồng quy vu tận cho nên thời điểm rơi vỡ cùng một chỗ, rốt cuộc là một người hay hai người thì hiện tại khó mà nói, trước kia mọi người không nghĩ nhiều, cho rằng đồng quy vu tận nên đương nhiên là cùng rơi vỡ trong nháy mắt rồi.
Cường giả không ở bên cạnh, ai sẽ cố ý đi xem rốt cuộc là vỡ một vòng trăng tròn hay là hai vòng?
Dù sao động tĩnh rất lớn là được.
Bọn họ không xác định, nhưng Tô Vũ lại nhịn không được.
Ta có thể hỏi mà.
“Phủ trưởng, Tam Đại thật sự chưa chết sao?”
“Không biết!”
“Làm sao có thể không biết được, Lam Thiên là người của ngài à?”
“Không rõ!”
“Ta sẽ dẫn người đi vây giết Lam Thiên!”
“Tùy tiện!”
“. . .”
Đây là đáp án của Vạn Thiên Thánh, ngươi muốn giết thì cứ giết, đừng hỏi ta, ta không biết gì hết.
Tô Vũ hết sức phiền muộn, đã tới lúc này, Vạn Thiên Thánh còn gạt ta làm gì.
Không thèm để ý ta có giết Lam Thiên hay không, là vì cảm thấy ta giết không được hay là vì cảm thấy có giết cũng chẳng sao, Lam Thiên chưa hẳn đã là người tốt?
“Vậy ngài có biết thân phận của Huyền Giáp trưởng lão không?”
“Không biết.”
“Vậy ngài biết cái gì?” Tô Vũ tức muốn xì khói.
“Ta chỉ biết rằng sư bá của ngươi đã đến Nam Nguyên.
Nhưng y chưa hẳn có thể thuận lợi tiến vào.”
Tô Vũ im lặng.
Trần Vĩnh sư bá về rồi?
Được rồi, đây xác thực không phải chuyện nhỏ.
Sư bá khẳng định biết rõ di tích là giả, Văn Mộ bia chính là do sư bá truyền cho mình, nhưng việc mình nhét thứ đồ chơi này vào thì sư bá vẫn chưa biết.
Đi Nam Nguyên thôi!
Thuận tiện nhìn thử xem người nào đang nhằm vào Hạ gia, hiện tại kẻ nhằm vào Hạ gia thì Tô Vũ cảm thấy đều không phải người tốt.
Hắn sẽ tìm một cơ hội và cái cớ, mang theo hơn hai mươi vị Nhật Nguyệt vây giết bọn chúng.
Biết làm sao được, ta chính là kẻ tùy hứng như thế đó!
Ngày mùng 7 tháng 11.
Nam Nguyên.
Cường giả càng ngày càng nhiều, dân chúng Nam Nguyên đã được phủ quân sắp xếp cho di tản toàn bộ, bên phía Long Võ vệ thì lính dưới Đằng Không cũng đã lui sạch.
Người ở lại phải có thực lực từ Đằng Không trở lên, mặt khác, còn có năm ngàn lực sĩ Đằng Không vây quanh toàn bộ Nam Nguyên.
Hạ gia có hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ trấn thủ tiểu giới cũng đã chạy tới.
Giờ phút này, toàn bộ Nam Nguyên hệt như thùng thuốc nổ, chỉ va chạm tí xíu thôi liền đùng đoàng.
Cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ cũng nhiều như mây!
Ánh mắt của chư thiên vạn tộc đều tập trung về Nam Nguyên, ngoại trừ không có vô địch giáng lâm thì lần này Nhật Nguyệt đã tụ tập trên trăm người!
Nhân tộc không chỉ Đại Hạ phủ, mà các thế lực lớn đều có cường giả chạy tới.
Loạn!
Khiến cho người người kinh sợ!
Một khi đại chiến bùng nổ, không biết bên này sẽ chết bao nhiêu Nhật Nguyệt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










