[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 345 : Thu Phục Vạn Tộc Giáo (2) (c1721-c1725)
❮ sautiếp ❯Chương 1721: Thu Phục Vạn Tộc Giáo (2)
Ngân Dực cũng không phải kẻ chưa từng tới Chư Thiên chiến trường, nhịn không được nói: “Độ khó vẫn không nhỏ đi!”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Bình thường thôi, nhưng tình thế hiện tại lại càng dễ dàng hơn cho các ngươi.
Bởi vì ở Nhân cảnh, nghiệp vụ vừa xây dựng, cho nên sẽ được trích phần trăm khá nhiều.
Tỉ như trước đó ta bán ra tin tức về di tích Nam Nguyên, ta nghĩ mọi người đều đã biết, chỉ riêng lần này thì ta đã kiếm được 360 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt!”
“. . .”
Có người kinh ngạc, bao nhiêu cơ?
Một cái tin mà ngươi kiếm lời bao nhiêu?
360 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt?
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Nghĩ rộng lên, nền tảng là thứ rất trọng yếu.
Khởi điểm cao thì sẽ cao hơn hết thảy.
Vạn tộc có thể giàu bằng Liệp Thiên các ta sao? Chẳng phân biệt chủng tộc, không quan tâm mạnh yếu, chỉ xem năng lực.
Bất luận năng lực gì đều được.
Trong một năm mà Nhật Nguyệt cảnh tại Liệp Thiên các không kiếm được 100 điểm chính là vì không có năng lực. 1 điểm tương đương với 1000 công huân Nhân tộc, một năm kiếm 100 ngàn công huân, Nhật Nguyệt làm không được thì chính là phế vật!”
Lời này cũng không tính quá đáng.
Nhật Nguyệt cố gắng một chút thì thật sự có thể kiếm được.
Một năm đã nhiều như vậy, mười năm, trăm năm thì sao?
100 năm, 10 triệu công huân Nhân tộc?
Vài vị Nhật Nguyệt bất giác thở dốc, nhiều như vậy?
Tô Vũ lại đả kích: “Các vị giáo chủ Nhật Nguyệt đã phát triển không ít năm tại Nhân cảnh, nhưng đều chỉ là chuột chạy qua đường, đến bây giờ có ai tích cóp vượt qua trăm vạn công huân Nhân tộc chưa?”
Không có!
Nói nhảm!
Có nhiều công huân như thế thì họ đã gác kiếm đi dưỡng lão từ lâu rồi.
Nhật Nguyệt giáo chủ đến từ Lôi đình thần giáo cẩn thận hỏi: “Lời Huyền Cửu huynh nói đều là thật sao?”
Tô Vũ đạm mạc đáp: “Nếu giả thì các ngươi cứ trực tiếp làm thịt ta.
Nhân tộc dù sao chỉ là một giới, các ngươi ít tới Chư Thiên chiến trường nên thiếu kiến thức, vạn tộc rác rưởi vốn chẳng coi trọng các ngươi, các ngươi còn dương dương đắc ý, dù là nhiệm vụ sinh tử thì chúng cũng chỉ cho các ngươi một giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch!”
Đây là tình hình thực tế.
“Vạn tộc treo giải thưởng cho Vạn Tộc giáo các ngươi, đệ nhất tất sát bảng, đệ nhất Nhật Nguyệt Hạ Long Võ là bao nhiêu?”
Bảng danh sách này Tô Vũ đã từng xem qua.
Ngân Dực liền đáp: “300 vạn điểm cống hiến, 100 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch!”
Tô Vũ cười nói: “300 vạn điểm cống hiến? Tức là 3000 liệp thiên điểm, cộng thêm 100 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, đại khái tương đương có thể đổi 200 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Giết Hạ Long Võ, giết một vị chuẩn vô địch, giết một cường giả trên bảng chứng đạo mà vạn tộc chỉ cho ít như thế?”
Tô Vũ bật cười, “Thế này đi, các ngươi ai mà giết được Hạ Long Võ, Liệp Thiên các ta sẽ ra 10 lần giá đó!”
Hắn hừ nhẹ một tiếng, cười nhạo: “Chuẩn vô địch như thế không có ngàn giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch thì ai dám ra tay?”
Huyền Giáp cũng nhịn không được phì cười, “Vạn tộc quá keo kiệt rồi, giết Hạ Long Võ mà chỉ treo giải thưởng ngần ấy?”
Ngân Dực vội vàng nói: “Còn có một thanh Thiên Binh. . .”
Huyền Giáp cười nhạo: “Lừa các ngươi mà thôi! Thiên Binh? Thiên Binh trong mắt các ngươi và trong mắt chúng ta không giống nhau, vạn tộc cho các ngươi Thiên Binh kỳ thật đều là giả.
Thiên Binh thực sự phải có linh tính, phải có số kim văn vượt qua 108 đạo, vạn tộc cho các ngươi Thiên Binh nhiều nhất chỉ có 108 đạo nửa kim văn, không tính là Thiên Binh thật.”
Ngân Dực không nói gì nhưng trong lòng thì đang thầm suy nghĩ.
Tô Vũ bình tĩnh nói tiếp: “Khoảng cách này cũng là khoảng cách trong tầm mắt! Các ngươi vùi ở Nhân cảnh quá lâu, lâu đến nỗi tầm mắt quá thấp, bởi vì Nhân cảnh nghèo khó cho nên các ngươi mới cảm thấy thứ gì đó trân quý.
Làm Nhật Nguyệt, ngay cả việc bảo đảm tài nguyên căn bản để bản thân tu luyện đều không thể thỏa mãn thì quá thê thảm, ta thấy các ngươi đều có dáng vẻ dinh dưỡng không đầy đủ, xem ra ngay chính việc tu luyện còn không thể duy trì ngày ngày đi!”
Mấy vị Nhật Nguyệt yên lặng.
Đúng là như thế.
Nhất là Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, bọn hắn rất khó kiếm được.
Nhân sinh cực kỳ thê thảm, đã vậy lại còn thường xuyên bị Nhân tộc không ngừng càn quét.
Nhật Nguyệt liều mạng có đôi khi chỉ vì một giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, ngươi nói xem có thảm hay không?
Giờ khắc này, bọn chúng đã cảm thấy mở mang tầm mắt.
Chó chính là chó, vạn tộc sẽ không cho đồ tốt, cái gọi là đồ tốt không ít thì cũng chỉ là khi so với những tiểu tộc nghèo khó mà thôi.
Nhân tộc quá nghèo!
400 năm trước, những cường giả chứng đạo đã làm nội tình Nhân tộc hao rỗng.
Ba vị giáo chủ Lục Dực thần giáo, Huyết Hỏa ma giáo, Lôi Đình thần giáo đều là Nhật Nguyệt, giờ phút này họ liếc nhìn nhau, đều thấy rõ sự bi ai trong mắt đối phương.
Quá nghèo!
Nhân tộc vốn đã nghèo, bọn chúng còn nghèo hơn các cường giả đại phủ, so với tán tu thì dĩ nhiên vẫn xem như giàu có, nhưng so với người ở các thế lực lớn thì quả thực quá thê thảm.
Một giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch cũng dám khiến Nhật Nguyệt đi bán mạng!
Vạn tộc đáng hận!
Mấy vị Nhật Nguyệt giáo chủ còn chưa lên tiếng, thì bên dưới đã có giáo chủ Sơn Hải vội vàng hỏi: “Huyền Cửu đại nhân, Sơn Hải cũng có thể thành bạch diện sao? Vậy nếu chúng ta trở thành bạch diện, chỗ tốt thu được sẽ giảm đi nhiều so với Nhật Nguyệt à?”
“Không!”
Tô Vũ nói: “Liệp Thiên các có nhiều bộ, không sợ chết thì đi tới Thiên bộ hoặc là Địa bộ, Thiên bộ chịu trách nhiệm truy tung cường giả, truy tung thiên tài, tiếp xúc cùng thiên tài và cường giả các nơi, thu về được nhiều chỗ tốt lắm.
Nếu sợ chết thì giống như ta, tiến vào Huyền bộ, tìm một địa phương mở phân bộ, Sơn Hải cũng có thể tọa trấn một phương.
Chư Thiên chiến trường rất lớn, không sợ không có chỗ mở tiệm! Tiền cũng cầm không ít.”
“Đại nhân chê cười!”
Gã Sơn Hải kia cười rạng rỡ, ai dám nói Huyền Cửu ngươi sợ chết, nói đùa gì đó?
Tô Vũ nói thẳng: “Mọi người tu luyện tới tu luyện đi, làm chó cho chỗ này, làm chó cho chỗ kia, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng qua là muốn bản thân mạnh lên, vì trường sinh bất tử!”
Tô Vũ lãnh đạm nói: “Đừng nói với ta các ngươi là vì tình nghĩa, vì lợi ích chủng tộc gì đó. . .
Các ngươi bẩm sinh cũng không phải xuất thân từ Vạn Tộc giáo! Người nào cho nhiều thì theo kẻ đó, bán mạng cho kẻ đó, đây mới là chính đạo! Liền nói Lục Dực thần giáo đi, Ngân Dực giáo chủ trở thành giáo chủ là vì làm cháu trai cho Lục Dực Thần tộc sao? Làm cháu trai thì người ta đều chướng mắt, đó là vì làm chó! Nhưng mà ở Liệp Thiên các thì là vì chính mình! Làm tốt tự nhiên sẽ kiếm được rất nhiều.”
Ngân Dực không tức giận, nhưng có chút rầu rĩ nói: “Nhưng mà chúng ta bây giờ. . .”
Tô Vũ không nhịn được ngắt lời: “Gia nhập Liệp Thiên các, hiện tại ta có thể tạm thời trao tặng thân phận hắc diện cho các ngươi.
Sẽ được trích phần trăm trước như ta, về sau phải xem lập công thế nào, tiến vào Chư Thiên chiến trường lại nhận công.
Dĩ nhiên nếu chết người thì tự nhiên sẽ mất hết.
Đến đâu cũng thế cả! Ta biết tình hình của mọi người bây giờ cũng có chỗ khó, thiên tài vạn tộc tiến vào Nhân cảnh đại khái đều muốn khi dễ tổ tông các ngươi, gần đây không ít người chết phải không?”
Mọi người yên lặng, có giáo chủ cắn răng nói: “Đúng vậy, chết không ít người.
Trước đó vẫn coi như tự do, lần này thiên tài Long tộc nhập cảnh, Hộ Đạo giả của hắn vô cùng cường đại, tìm được Thần Long giáo chúng ta thì coi như chó mà sử dụng, đồ thì chẳng cho bao nhiêu mà mạng thì mất vô số, một vị Phó giáo chủ giáo ta bởi vì nói lời chống đối mà đã bị đối phương một chưởng vỗ chết!”
“Đáng hận!”
“Đáng giết!”
Các vị giáo chủ khác cũng dồn dập giận dữ mắng mỏ, quả thực là vô cùng chua xót.
Trước kia thì vẫn được, nhưng lúc này đây, thiên tài vạn tộc nhập cảnh, Hộ Đạo giả nhập cảnh, nuôi Vạn Tộc giáo nhiều năm như vậy dĩ nhiên là họ muốn sai sử!
Các nhiệm vụ thám thính tình báo, thăm dò kẻ địch, thăm dò đối thủ đều là do Vạn Tộc giáo bị buộc đi làm.
Nhật Nguyệt của Lôi đình thần giáo cũng thở dài, “Người của Lôi Đình thần tộc đã đến, vị Hộ Đạo giả đó bảo chúng ta đi dò xét thực lực Ma Đa Na, vài vị Phó giáo chủ Sơn Hải cảnh đều là có đi mà không có về, hiện tại còn muốn ta đích thân đi dò xét.
Bọn hắn căn bản không coi chúng ta là người.”
Nơi này sắp sửa biến thành đại hội tố khổ rồi!
Chương 1722: Lời Nói Đâm Người
Tô Vũ mỉm cười, đoạn nói: “Vậy là được rồi, chư thiên vạn tộc ôm khái niệm chủng tộc rất mạnh, duy chỉ có Liệp Thiên các mới không quan tâm vấn đề này.
Ta cũng không sợ mọi người biết ta đến từ Hỏa Đồng tộc, tộc ta không mạnh, nếu đối mặt với Thần Ma, chủng tộc ta chỉ là cái rắm.
Nhưng hiện tại ta là Huyền Cửu, bọn hắn thì tính là cái gì chứ? Thần Ma Nhật Nguyệt ở trước mặt ta cũng không tính là gì! Vận mệnh bản thân phải để chính mình nắm giữ.
Liệp Thiên các cũng không phải cơ quan từ thiện, thế nhưng ở đây thì tương lai của ngươi sẽ càng lớn.
Trưởng lão của Liệp Thiên các ta đến từ chư thiên vạn giới, có vị có khi còn là Nhân tộc.
Việc này thì ta cũng bó tay!”
Một đám người nghe vậy thì đều dâng lên lòng kích động.
Ngân Dực vội hỏi: “Vậy chúng ta gia nhập thì cần làm cái gì?”
“Trước hết cần giết người!”
“Hả?”
Tô Vũ thản nhiên nói: “Trước hết cần giết người, không hiểu sao? Trước tiên dọn dẹp một đám tạp ngư đi đã, bao gồm cả Vạn Tộc giáo.
Các ngươi không đến tìm ta, ta cũng chuẩn bị đi tìm các ngươi đây.
Dĩ nhiên là vì giết người! Liệp Thiên các cần thế cục sáng tỏ một chút, tất cả mọi người bày ở ngoài sáng, cho nên trước tiên phải xử lý đám tạp ngư, những kẻ đục nước béo cò, đều giết hết.
Liệp Thiên các thích giúp mọi người giải quyết hậu hoạn!”
Mọi người biến sắc.
Tô Vũ bình tĩnh nói tiếp: “Ở Nhân cảnh lần này tự nhiên phải đại khai sát giới, ta không dối gạt các ngươi, nhóm các ngươi có thể sống sót đi theo chúng ta rút lui khỏi Nhân cảnh sẽ không đến một nửa! Đương nhiên, các ngươi quyết định không gia nhập Liệp Thiên các cũng chẳng sao, sống sót vượt qua một nửa thì coi như Huyền Cửu này không có năng lực!”
“. . .”
Có người thầm mắng, ngươi ăn nói cũng quá trực tiếp rồi!
Trực tiếp liền buông một câu, sống sót không cao hơn một nửa, mẹ nó, dọa người à?
Ngân Dực suy nghĩ một chút lại hỏi: “Vậy giờ chúng ta gia nhập thì còn ưu đãi gì không?”
Tô Vũ gật đầu, “Có, Nhật Nguyệt thì trước hết sẽ được nhận 10 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch làm phí an gia, Sơn Hải thì cho 1 giọt, hoặc là bảo vật cùng giá trị, mặt khác thì không có, muốn vào hay không thì tùy.
Trước là để an tâm, sau này ban thưởng sẽ tùy theo các ngươi nhận nhiệm vụ nhiều hay ít!”
“10 giọt?”
Mấy vị Nhật Nguyệt âm thầm líu lưỡi, Tô Vũ khẳng định: “Đúng, trước là để an tâm, tránh cho các ngươi cảm thấy Liệp Thiên các chỉ ăn không hứa hẹn, cái gì cũng chẳng cho mà còn muốn các ngươi liều mạng! Đây là ưu đãi khi các ngươi gia nhập, mặt khác sẽ không có, đây cũng là thứ mà các vị bạch diện khác chưa từng được hưởng thụ!”
Một bên, Bạch Nhất xen vào: “Huyền Cửu, việc này không phù hợp quy củ!”
Tô Vũ trấn an: “Không sao, ta sẽ xin, ở đây chỉ có 3 vị Nhật Nguyệt, 30 giọt mà thôi, nếu 17 vị Sơn Hải gia nhập toàn bộ cũng chưa đến 50 giọt! Tuy đó là giá trị kinh người, thế nhưng Liệp Thiên các hành tẩu vạn giới làm huy hoàng đại khí, phía trên không phê chuẩn thì Huyền Cửu này sẽ tự bỏ ra!”
Nghe vậy, Ngân Dực vội vàng tươi cười đáp: “Sao có thể để Huyền Cửu huynh tự mình bỏ ra, nếu thật sự không được duyệt, vậy thì quên đi. . .”
Tô Vũ ngắt ngang: “Gì thế? Có chỗ tốt lại không muốn, đó là đồ ngớ ngẩn! Lời xã giao thì đừng nói nữa, nếu các ngươi gia nhập, hiện tại bạch diện ở Nhân cảnh đều thuộc quyền điều khiển của ta.
Các ngươi chỉ cần nghe lời là được, cái khác thì cứ nói sau! Ta cho chỗ tốt, không phải cho để các ngươi chơi, không phải thu mua lòng người, ta là muốn các ngươi làm việc, giết người! Cho chỗ tốt thì lo mà bán mệnh, chỉ đơn giản như vậy!”
Thật trực tiếp!
Cũng thật sự sảng khoái!
Giữa sân, có giáo chủ hỏi: “Đại nhân, nếu ta gia nhập thì huynh đệ trong giáo phái phải làm sao?”
Tô Vũ nói: “Nên làm cái gì thì làm cái đó, tin được thì tự mình phát triển thành hắc diện, thải diện, hôi diện.
Liệp Thiên các không quan tâm nhiều thêm chút người, ngược lại đều phân phối theo lao động.
Sau đó, tùy ngươi an bài tại Nhân cảnh, hoặc là mang về Chư Thiên chiến trường.”
“Nếu có cường giả vạn tộc tìm đến thì. . .”
“Giết!”
Tô Vũ dứt khoát nói: “Đơn giản, người nào tìm đến thì giết kẻ đó! Liệp Thiên các không sợ đắc tội với người, chúng ta giết thiên tài vạn tộc không ít, vạn tộc lại có thể làm thế nào? Chúng ta là thế lực lớn một phương, có tám vị vô địch tọa trấn! Chúng ta không phải thế lực vô địch tán loạn như Nhân cảnh, lại còn điểm phủ mà trị.
Tám vị vô địch Liệp Thiên các hành tung thần bí, cùng nhau hành động vây giết một vị vô địch là chuyện vô cùng đơn giản, ai dám chọc chúng ta thì cao tầng sẽ ám sát vô địch của chúng!”
Nghe cũng có chút xúc động nho nhỏ!
Còn có thể có vô địch làm chỗ dựa?
Nhân cảnh, bọn chúng không dám đầu hàng, Đại Hạ phủ sẽ giết sạch Vạn Tộc giáo.
Mà vạn tộc thật sự coi bọn chúng là chó, bởi vì chủng tộc ngăn cách.
Nghĩ tới nghĩ lui, duy chỉ có Liệp Thiên các mới là lựa chọn hàng đầu.
Giáo chủ không rõ đời thứ bao nhiêu của Huyết hỏa Ma giáo cũng mở miệng nói: “Huyết hỏa Ma giáo ta vốn dựa vào Huyết Hỏa ma tộc, bộ tộc này có nhiều cường giả giết người như ngóe, ta lo lắng. . .”
Tô Vũ cắt ngang: “Ta nói không có việc gì thì tức là không sao! Ngươi dẫn cường giả Huyết Hỏa ma tộc tới, ta sẽ thay ngươi giết, ta giết không được thì gọi người tới giết, trước hết giết Huyết Hỏa ma tộc để tế cờ, bộ tộc này chết nhiều lắm, chết thêm mấy tên cũng chẳng ai thèm để ý.
Tên Chiến Tháp gì đó là thiên tài nhập cảnh lần này, ta sẽ thay ngươi giết, ta còn không sợ, ngươi sợ cái gì?”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều nhe răng.
Huyền Cửu thật sự điên cuồng.
Từ khi bắt đầu đến bây giờ, hắn chỉ có một chữ: giết!
Vạn tộc đều có thể giết!
Liệp Thiên các vốn giữ thái độ bàng quan, không quan tâm, nhưng lúc bấy giờ Bạch Nhất cũng thầm phun tào, Liệp Thiên các đâu phải lão đại chư thiên a?
Sao lại hứa hẹn với đối phương như thế?
Y nhịn không được đưa tin nói với Bát trưởng lão một câu: “Trưởng lão, có phải sát tính của Huyền Cửu quá nặng rồi không?”
Rất nhanh, Bát trưởng lão đã hồi đáp: “Không sao cả! Huyền Cửu nói không sai, Liệp Thiên các không sợ bất luận một ai, ảnh hưởng tới chúng ta thì đều giết, chẳng lẽ vạn tộc sẽ vì mấy thiên tài hay Nhật Nguyệt mà đối địch với Liệp Thiên các?”
Tám tôn vô địch, trong đó có lẽ còn có vô địch thượng cổ, các ngươi cứ chọc vào thử xem!
Liệp Thiên các chỉ vì nhiệm vụ.
Bạch Nhất không biết nói gì thêm.
Mà bên này lại có giáo chủ mở miệng: “Đại nhân, chúng ta nguyện ý gia nhập Liệp Thiên các! Đại nhân, có cần tuyên thệ hay gì không?”
“Phí lời!”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Kiếm được tiền có địa vị, vậy liền tiếp tục ở lại! Không tiếp tục ở được nữa, thì tự mình phá toái mặt nạ rồi rời đi, từ đó, Liệp Thiên các sẽ coi như không có ngươi! Kể cả ta, nếu có một ngày ta cảm thấy Liệp Thiên các không cho được thứ ta muốn, ta liền phá toái mặt nạ Huyền Cửu này, từ nay về sau, ta sẽ không còn là Huyền Cửu, mà chỉ là bản thân ta!”
Đại khí!
Những giáo chủ ở đây ai ai cũng tán thưởng không thôi.
Việc này cũng quá sảng khoái.
Không muốn ở lại thì cứ thế mà đi thôi.
Tô Vũ lại nói: “Nhớ kỹ cơ hội này, trong ngày thường, muốn gia nhập Liệp Thiên các sẽ không đơn giản như vậy.
Hiện tại bởi vì chúng ta mới vào Nhân cảnh, cần lực lượng, cần sự trợ giúp của các ngươi, cho nên các ngươi mới có thể gia nhập.
Nếu là bình thường, nói câu khó nghe, chỉ dựa vào đám người Sơn Hải Nhật Nguyệt như các ngươi, thực lực quá yếu, hạng chót cùng giai, muốn tiến vào Liệp Thiên các ư? Ha ha…”
Mọi người có chút xấu hổ.
Lời này quá đâm người.
Nhưng mà đó cũng là lời thật, giáo chúng Vạn Tộc giáo vốn không coi là quá mạnh, nếu quá mạnh thì bọn họ đã là đại nhân vật ở các phủ, hà tất gia nhập vào Vạn Tộc giáo làm gì.
Chương 1723: Khuyết Thiếu Tình Thương
Tô Vũ lại nói: “Chư vị, nếu nguyện ý gia nhập thì hiện tại có thể tới đây ghi danh.
Huyền Giáp trưởng lão, còn phiền ngài xin cấp thêm một ít mặt nạ đen, hi vọng tổng bộ có thể trực tiếp phân những người này về dưới trướng của ta, chờ trở về Chư Thiên chiến trường thì sẽ phân phối lại sau.”
Huyền Giáp gật đầu, “Chờ một lát, ta đi tới chỗ Chấp pháp trưởng lão yêu cầu một ít mặt nạ, vốn ngươi chỉ có thể thống lĩnh 10 vị hắc diện, lần này tình huống đặc biệt nên sử dụng phương thức đặc biệt, tạm thời bọn họ đều thuộc về ngươi!”
“Tốt! Đa tạ trưởng lão!”
Huyền Giáp không nói gì, trong nháy mắt đã tan biến, Bát trưởng lão còn ở bên ngoài, y có thể tìm Bát trưởng lão xin.
“Đại nhân, Thần Phong giáo ta nguyện gia nhập toàn phái!”
“Long Tằm thần giáo nguyện gia nhập. . .”
“Chờ một chút!”
Tô Vũ nhìn về phía một vị giáo chủ, ngoài ý muốn hỏi: “Long Tằm giáo?”
Vị Sơn Hải kia thấp thỏm đáp: “Đúng vậy.”
“Long Tằm vương đã chết, ngươi còn dám xưng là giáo chủ, lá gan rất lớn!”
Tô Vũ trêu chọc một câu, “Những người khác còn tốt, ngươi đã sớm không đường có thể đi, vậy mà còn do do dự dự, không đủ quả quyết, lần này không chết thì ta cũng không cần ngươi, chút nữa để xem phân ngươi tới dưới trướng vị bạch diện hoặc là trưởng lão nào khác đi.”
Xấu hổ!
Long Tằm giáo chủ hết sức xấu hổ, vội vàng nói: “Đại nhân yên tâm, tiểu nhân nhất định tận lực. . .”
“Không phải tiểu nhân, phải tự xưng thuộc hạ!”
Tô Vũ quát: “Chúng ta là thế lực lớn số một chư thiên, tổ chức chứ không phải pháo hôi, không phải tạp ngư! Gặp ta thì xưng hô Huyền Cửu đại nhân, hoặc bạch diện đại nhân, tự xưng thuộc hạ, mà không là tiểu nhân, hiểu không?”
“Hiểu rõ!”
Tô Vũ hừ một tiếng, “Không nên đem tác phong thế lực nhỏ như Vạn Tộc giáo vào Liệp Thiên các, kẻ Liệp Thiên các tiếp xúc đều là cường giả, là thiên tài các giới.
Ngươi ra vẻ khúm núm thì người khác liền nhìn ra sự chột dạ cùng thấp thỏm của ngươi! Mất mặt!”
Mọi người không dám nhiều lời, thế nhưng, trong lòng đều không tự chủ được bay lên một loại cảm giác vi diệu.
Chúng ta đã trở thành người của thế lực lớn!
Không còn là con chuột Vạn Tộc giáo, mà là thành viên Liệp Thiên các huy hoàng đại khí!
Uy hiếp bốn phương, chư thiên kiêng kỵ!
Huyền Giáp mang về một đám mặt nạ đen cùng với một ít Liệp Thiên đồ.
Sau khi tên Long Tằm giáo chủ đeo mặt nạ lên, trong nháy mắt khí chất của gã liền biến đổi.
Mang theo mặt nạ, che lấp hết thảy, phảng phất như đã cắt đứt với quá khứ.
Mặt nạ thần bí, Liệp Thiên các thần bí. . .
Hiện tại, khí thế của vị giáo chủ này đã thăng hoa hơn rất nhiều!
Ta là hắc diện Liệp Thiên các!
Tô Vũ mỉm cười, chậm rãi cất tiếng: “Dưới trướng của ta vốn đã có mười vị hắc diện, cho nên ngươi sẽ là Huyền Cửu Hắc Thập Nhất, đây là danh hiệu của ngươi! Những người khác, gia nhập sẽ xếp theo thứ tự, ta cho các ngươi một ngày xử lý hết thảy mọi chuyện! Sau một ngày, ta sẽ thông qua mặt nạ của các ngươi để truyền tin, nói cho các ngươi biết địa điểm tập hợp, đến lúc đó, các ngươi phải tới nhậm chức, không cần mượn cớ, không được tìm lý do, không tới thì loại bỏ!”
Giờ khắc này, Hắc Thập Nhất ngẩng đầu ưỡn ngực, lớn tiếng hô: “Vâng! Thuộc hạ hiểu rõ!”
“. . .”
Huyền Giáp và Bạch Nhất xem mà đau răng.
Thế này cũng được?
Đám gia hỏa Vạn Tộc giáo thiếu tình yêu thương cỡ nào vậy?
Không, là khuyết thiếu cảm giác an toàn cỡ nào chứ?
Long Tằm giáo chủ chỉ vừa mới gia nhập, cảm giác sự kiêu ngạo đã sắp bùng nổ lên tận trời rồi!
Thấy vậy, mấy vị giáo chủ khác đều rục rịch, còn phó giáo chủ của mấy đại giáo thì do dự nói: “Đại nhân, chúng ta chỉ là phó giáo chủ. . .”
Tô Vũ phất tay, qua loa đáp: “Các ngươi trực tiếp gia nhập là được, không cần thế lực gì! Nếu giáo chủ của các ngươi không đáp ứng, thậm chí còn muốn gây chuyện thì các ngươi cứ trực tiếp bán rẻ chúng, tìm tới hang ổ, ta sẽ phái người tiêu diệt toàn bộ! Tự nhiên không còn bất kỳ nỗi lo gì về sau!”
Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt, bốn năm vị phó giáo chủ đồng loạt đeo mặt nạ đen lên.
Tất cả mọi người đều vì tiền, vì mạnh lên, vì sinh tồn.
Bán mạng cho những giáo chủ kia, cho vạn tộc thì khác gì bán mạng cho Liệp Thiên các?
Huống chi, gia nhập Liệp Thiên các còn có chỗ tốt, hà tất phải cố sống cố chết với Vạn Tộc giáo làm chi?
Nhân cảnh bây giờ cực kỳ không yên ổn, còn không bằng đi theo thế lực lớn, hy vọng mọi thứ khá hơn một chút.
Đi theo Liệp Thiên các, thương vong hơn phân nửa, đi theo vạn tộc. . . có lẽ sẽ chết hết!
Những người này không phải đồ ngốc, nên lựa chọn thế nào dĩ nhiên họ đều biết.
Tô Vũ mỉm cười, rất tốt, nói như vậy, trong nháy mắt ta đã trở thành Vạn Tộc giáo đầu!
Trước kia, ta còn muốn mở tiểu giáo phái, lừa gạt ít tiền, hiện tại. . .
Ha ha, mệnh của các ngươi đều nằm trong tay ta!
Ba vị Nhật Nguyệt cảnh chần chờ một chút, có điều rất nhanh, giáo chủ Huyết Hỏa ma giáo và Lôi Đình thần giáo đều đeo mặt nạ lên.
Ngân Dực thì lén truyền âm nói: “Đại nhân, ta cũng muốn gia nhập, nhưng mà tình hình bên chỗ ta có hơi phiền toái! Đại ca của ta là Kim Dực giáo chủ, sau lưng hắn không chỉ là Lục Dực thần giáo mà còn có liên hệ với một vị vô địch Nhân tộc.
Thân phận của vị vô địch này có chút đặc thù, cụ thể là ai thì ta cũng không biết, thế nhưng, ta đã làm không ít việc cho vị vô địch kia nhiều năm, ta lo gã sẽ phái người giết ta.”
Tô Vũ chấn động!
Lục Dực thần giáo!
Đúng, giáo phái này một mực nhằm vào đa thần văn nhất hệ, giết cha mẹ Ngô Gia, truy sát Trần Vĩnh, trước đó Tô Vũ đã từng phán đoán có khả năng giáo phái này có liên quan tới tên vô địch phản bội.
Hiện tại, Ngân Dực đã xác nhận điểm này.
Trước đó còn gọi là Huyền Cửu huynh, bây giờ đối phương đã trực tiếp gọi đại nhân, rõ ràng Ngân Dực chỉ muốn thoát khỏi sự khống chế của vị vô địch kia.
Gã không biết đối phương là ai, thế nhưng, có lẽ Kim Dực sẽ biết.
Tô Vũ cố kiềm nén sự kích động, bình tĩnh truyền âm đáp lời: “Tin tức này rất trọng yếu, nếu có thể xác định vô địch sau lưng ngươi thì ít nhất ngươi có thể cầm tới trăm giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, không. . . không chỉ thế! Lần này làm nhiệm vụ ở Nhân cảnh được tổng bộ cho chỗ tốt rất lớn, tình báo trích phần trăm cao tới 30%, nếu có thể xác định thân phận của vị vô địch kia thì ngươi có thể thu về trên ngàn giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch!”
Ngân Dực chấn động!
Thật hay giả?
Tô Vũ lại bổ sung thêm: “Ta lập tức dẫn ngươi đi gặp Chấp pháp trưởng lão, ngài ấy là chuẩn vô địch, tin tức của ngươi rất trọng yếu.
Ngân Dực, chỉ cần ngươi có thể lôi ra thân phận của vị vô địch kia, ngươi sẽ trở thành kẻ lập công cực lớn, bởi vì vị đứng sau ngươi có lẽ chính là tên vô địch mà Nhân tộc một mực tìm kiếm! Nếu chúng ta bán tin tức này cho Nhân tộc, muốn thu lợi thế nào thì tùy tiện chúng ta thu thế ấy.”
Ngân Dực trong nháy mắt kích động, lại có chút khẩn trương, đi gặp chuẩn vô địch sao?
Rất nhanh, gã truyền âm đáp: “Nhưng hiện tại ta cũng không biết thân phận vị kia, có lẽ đại ca ta biết. . .
Thế nhưng ta sợ ta không thuyết phục được đại ca. . .”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Không thuyết phục được, vậy liền ép hỏi! Ngân Dực, nếu ngươi niệm tình cũ, vậy thì đường dây này cũng chỉ có thể từ bỏ!”
Ngân Dực trầm mặc một hồi, nói nhảm, nếu nhớ tình cũ thì gã đã không nói cho Tô Vũ.
Chần chờ một hồi, gã truyền âm qua: “Ta sẽ tận lực thuyết phục đại ca ta!”
Tận lực!
Không thuyết phục được vậy thì bắt đi, đây là thái độ của Ngân Dực.
Tô Vũ cười lạnh, hắn có thể đoán được.
Không nghĩ tới lại có kinh hỉ ngoài ý muốn thế này.
Lập tức có được 3 vị Nhật Nguyệt và 17 vị Sơn Hải, hơn nữa còn có thu hoạch ngoài ý muốn, không tệ!
Mà trả giá chỉ là mấy phần mặt nạ, cộng thêm không đến 50 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, coi như thuê một đám tay chân đi.
Huống chi, số tiền này không phải mình bỏ ra, Liệp Thiên các khẳng định sẽ chủ chi.
Tối thiểu một phần ba cường giả Vạn Tộc giáo ở Nhân cảnh đã nằm trong tay Tô Vũ.
Ít nhất là thế.
Chương 1724: Nguyện Tái Chiến Chư Thiên
Ngay khi Tô Vũ đang thu phục Vạn Tộc giáo.
Nam Nguyên nội thành.
Một thành nhỏ như Nam Nguyên mà giờ phút này lại tụ tập nhiều cường giả như mây, hàng loạt thiên tài tràn vào.
Mà hiện tại, nhà của Tô Vũ đã bị Long Võ vệ triệt để phong tỏa, dẫn đến vô số cường giả không vừa lòng.
Lúc bấy giờ, nhóm Hồng Đàm tiến vào đó càng dẫn tới một đám người không vừa lòng.
Ở khu nhà Tô Vũ, bên ngoài cư xá.
Có cường giả tức giận nói: “Hạ gia muốn độc bá di tích Nam Nguyên sao? Nam Nguyên thuộc địa phận Đại Hạ phủ không sai, nhưng di tích thuộc về toàn Nhân tộc, không phải của riêng ai hết!”
Trên vùng trời cư xá, Triệu Duệ cầm thương ngồi xếp bằng, không nói lời nào.
Ai dám xông vào?
Xông vào liền giết!
“Các ngươi dám can đảm bước tới, giết không tha!”
Có tướng lĩnh Long Võ vệ cao giọng quát lớn, đây là địa bàn Hạ gia, từ lúc nào đến phiên người ngoài thuyết tam đạo tứ?
Trước đó Hạ gia không hề để tâm, đó là bởi vì nơi này chưa xuất hiện di tích.
Bây giờ Liệp Thiên các đã xác định vị trí của di tích, cũng xác định thật giả, thân là quân đội Đại Hạ phủ, Long Võ vệ tự nhiên không nguyện ý đem di tích chắp tay dâng cho người ngoài.
“Nam Nguyên thuộc lãnh địa nhà họ Hạ, bất kỳ người nào cũng phải xem quy củ Hạ gia!”
Từng vị tướng lĩnh Long Võ vệ xuất hiện, nhân số Long Võ vệ không nhiều, phân thành Minh vệ cùng Ám vệ.
Ở Minh vệ, Vạn Thạch làm lính, Đằng Không là Thập trưởng, Đằng Không cao trọng là Bách phu trưởng, Lăng Vân là Thiên phu trưởng, Sơn Hải là Vạn phu trưởng. . .
Được rồi, Minh vệ cũng không đến vạn người.
Trước lúc này, Minh vệ chỉ có vài vị Thiên phu trưởng, Phó tướng Triệu Duệ tuyên bố với bên ngoài bản thân là Sơn Hải đỉnh phong.
Nhưng bây giờ Ám vệ đã chuyển sáng.
Sáu vị Đại thống lĩnh đều là Nhật Nguyệt cảnh, cộng thêm Triệu Duệ nữa thì Long Võ vệ có trọn vẹn bảy vị Nhật Nguyệt, toàn bộ đều đang tọa trấn nơi này.
Nam Nguyên đã trở thành yếu địa.
Bảy vị Nhật Nguyệt lăng không, uy áp chấn nhiếp bốn phương, có thống lĩnh quát lớn: “Long Võ vệ hiệp trợ cư dân Nam Nguyên rút lui, hôm nay dù có phải đả diệt thành trì thì cũng không để cho kẻ ngoại lai khiêu khích oai nghiêm Đại Hạ phủ ta!”
“Vâng!”
Từng đội từng đội Long Võ vệ cấp tốc hành động, kỳ thật cư dân ở thành Nam Nguyên đã rút đi rất nhiều, nhưng mà vẫn còn không ít người không nguyện ý rời đi.
Giờ phút này, Long Võ vệ đó đang cưỡng chế dân chúng di tản.
Có lão nhân nước mắt rải đầy vạt áo, ly hương. . . ly hương!
Già rồi, chỉ nguyện lá rụng về cội.
Đây là loạn thế!
Chư thiên loạn thế!
Khắp nơi đều là hỗn loạn, nhưng loạn tới mấy thì vẫn là quê hương mình tốt, rời khỏi Nam Nguyên, dù cho bên ngoài có an toàn thì cũng không phải nhà của mình.
Người Nam Nguyên nhiều đời sinh tồn ở đây, tại nơi này chống lại yêu tộc, chinh chiến chư thiên, chỉ là vì thủ vệ thành thị nho nhỏ vắng vẻ đó.
Bây giờ, bọn họ không thể không rời đi thành thị mà họ đã sinh ra và lớn lên.
Quê hương!
Có điều Đại Hạ phủ đã hạ quyết tâm, dù phải san bằng Nam Nguyên thì cũng không để người khác chiếm lấy di tích, quyết tâm đã định, bọn họ nhất định phải rời đi, bằng không Nhật Nguyệt đại chiến diễn ra thì bọn họ chắc chắn sẽ chịu liên lụy mà chết.
“Nam Nguyên. . .
Nam Nguyên!”
Một đám lão nhân, một đám lão binh lệ rơi đầy mặt, quơ binh khí của mình, quơ binh khí năm đó chinh chiến chư thiên, cao giọng hô!
“Nam Nguyên!”
Từng tiếng hô vang tận mây xanh.
Ly hương, rời đi thành thị thân thương để hướng về nơi không rõ, tha hương cho dù tốt thì cuối cùng cũng không phải nơi mà lòng ta hướng về.
Nước mắt dính ướt vạt áo.
Khiến cho vô số vị cường giả Long Võ vệ cũng đỏ mắt, biệt khuất vô cùng.
Hôm nay, hàng loạt cường giả tụ tập tại Đại Hạ, chiếm quê hương của chúng ta, vì cầu sinh mà dân chúng Nam Nguyên không thể không từ bỏ quê quán, rời khỏi nơi này.
Trong thành, rất đông cường giả vạn tộc tề tụ.
Có cường giả cười lạnh, châm biếm: “Một bầy kiến hôi!”
Quả là một bầy kiến hôi, Thiên Quân Vạn Thạch thì là tu giả cái nỗi gì?
Bi tráng?
Nếu không phải Hạ gia còn có lực uy hiếp thì dân chúng cả thành sớm đã bị bọn họ đồ sát hầu như không còn.
Giờ phút này, thậm chí có người châm dầu vào lửa: “Có khi dân chúng Nam Nguyên đã từng có người lọt vào di tích, tốt nhất là nên kiểm tra một chút, xem xem có ai lén cầm đồ trong di tích đi hay không. . .”
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, một vị tướng lĩnh Long Võ vệ Sơn Hải đỉnh phong cảnh tung quyền đánh nổ tên Sơn Hải mới cất lời kia, tức sùi bọt mép, “Các ngươi muốn khai chiến sao? Vậy liền chiến đi!”
“Chiến!”
Từng tiếng gầm thét phảng phất như về tới lúc trước, có lão binh gầm lên dữ tợn: “Chiến! Tướng quân, mặc dù chúng ta yếu ớt, nhưng vẫn nguyện tái chiến chư thiên!”
Đại Hạ phủ có ngàn vạn lão binh đã từng chinh chiến chư thiên nhiều năm.
Sát khí ngút trời!
Nam Nguyên nho nhỏ mà có tới mấy vạn lão binh, mặc dù không mạnh nhưng cũng có thể hợp sức mà chiến một trận.
Họ tình nguyện chết trận tại Nam Nguyên, cũng không nguyện ý cứ thế mà đi, làm cô hồn ly hương.
Trên không trung.
Triệu Duệ đỏ mắt, trong đám lão binh này còn có lính mà y từng dẫn dắt, có Trấn Ma quân, có Long Võ vệ đã xuất ngũ, cũng có phủ quân, thành vệ quân xuất ngũ. . .
Đại Hạ phủ chinh chiến mấy trăm năm, từ sau khi Hạ Long Võ trở thành Phủ chủ đã đạt đến đỉnh phong.
Chiến bốn phương, giết bốn phương!
Chư thiên bởi vì ta mà chẳng thể nở nụ cười!
Mà nhóm lão binh này phần lớn đều là người tại thời đại của Hạ Long Võ, theo Hạ Long Võ chinh chiến khắp nơi, giống như cha Tô Vũ vậy, tại Chư Thiên chiến trường giết ra từ trong núi thây biển máu.
Bọn hắn không mạnh!
Bọn hắn rất yếu!
Có kẻ là Thiên Quân, có kẻ Vạn Thạch, có kẻ mới chỉ là Đằng Không.
Nhưng mà bọn họ từng gặp qua núi thây biển máu, bọn họ từng bước qua Đông Liệt cốc, đi qua Dục Hải bình nguyên, từng đánh cổ thành, giết Thần Ma, chinh chiến mấy chục năm, không hề tiếc mạng sống!
Lúc này, lòng Triệu Duệ sục sôi, Đại Hạ phủ ta khai phủ 351 năm chưa từng biệt khuất như thế!
Chương 1725: Hạ Hầu Gia Điên Rồi!
“Chư vị!”
Triệu Duệ quát lớn: “Hôm nay hãy tạm nhẫn nhịn rời đi! Hầu gia đã chuẩn bị xong hết thảy vì mọi người.
Qua một đoạn thời gian nữa thôi, chúng ta sẽ trở lại đây.
Là của chúng ta, ai cũng không thể cướp đi! Không phải của chúng ta thì đã nằm ở Đại Hạ phủ, cũng sẽ là của chúng ta!”
“Giết sạch đám sài lang ngấp nghé phủ ta, chư vị nhất định sẽ có thể sớm về lại cố hương!”
“Triệu Duệ này ở đây lập lời thề, Nam Nguyên thủy chung vẫn là Nam Nguyên, là Nam Nguyên thuộc về Đại Hạ phủ! Bất luận một ai, bất luận sinh linh nào dám ngấp nghé Nam Nguyên, giết không tha!”
“Tướng chủ uy vũ!”
Bốn phương cùng hét lớn.
Tướng chủ Long Võ vệ, Triệu Duệ!
Sát khí lay trời, Nhân tộc phủ khác chắn tại cửa ra vào dồn dập biến sắc, Triệu Duệ cầm thương nhìn xuống chúng sinh, quát: “Lui!”
Nhật Nguyệt tái mặt, Sơn Hải sợ hãi.
Đây chính là đỉnh cấp cường giả đi theo Hạ Long Võ chinh chiến chư thiên, đã từng giết qua Thần Ma, đồ sát hơn vạn tộc.
Đây chỉ là một thành viên trong hàng tướng lĩnh dưới trướng Hạ Long Võ mà thôi.
Quân đội Hạ gia còn có rất nhiều vị tướng lĩnh chưa xuất hiện, có vị đã đi tọa trấn tiểu giới, có vị đang ở Chư Thiên phủ, có vị thì đi vùng biển chấn nhiếp nơi kia.
Triệu Duệ cũng không phải là tướng lĩnh Nhật Nguyệt duy nhất.
“Long Võ vệ, Hạ gia quân!”
Lúc này ở nội thành, mấy người thầm cảm khái thổn thức.
Có cường giả vạn tộc nói khẽ: “Long Võ vệ là nhánh quân tinh nhuệ đáng sợ, năm đó, tao ngộ ngàn Thần vệ tộc ta, hai bên quyết chiến ba ngày, Long Võ vệ mười không còn một, nhưng vẫn hủy diệt ngàn Thần vệ danh chấn chư thiên!”
Long Võ vệ mạnh sao?
Không tính quá mạnh, Ám vệ cũng chỉ có 6 vị Nhật Nguyệt thống lĩnh, so với cường giả ở Chư Thiên chiến trường thì có thể nói là ít đến thảm thương.
Huống chi, những Nhật Nguyệt này cũng không phải ngay từ đầu đã là Nhật Nguyệt.
Năm đó, khi yếu nhất chỉ có một hai vị Nhật Nguyệt, nhưng nhánh đại quân như thế vậy mà lại có thể quét ngang chư thiên, nhiều lần nhảy vọt Đông Liệt cốc, giết ra khu vực Nhân cảnh.
Đại Tần thương, Đại Hạ đao!
Đao thương xuất hiện, chư thiên biến sắc.
Hôm nay, Đại Hạ đao một lần nữa nâng lên!
Bảy vị Nhật Nguyệt đối mặt với hơn mười vị Nhật Nguyệt cảnh bốn phía mà không sợ hãi chút nào, tuyệt không biến sắc, ai dám động thủ, cứ giết là được!
Huyết Đồ vương, chuẩn vô địch giết ra danh hiệu vô địch, Hạ Long Võ, thiên cổ đệ nhất nhân!
Cường giả Nhân tộc thực ra không hiểu rõ lắm về Hạ Long Võ.
Nhưng cường giả ngoại tộc lại là người người kiêng kị y.
Bị giết mà sợ!
Tại Nhân cảnh, Hạ Long Võ chỉ là một trong ba mươi sáu Phủ chủ, không khác các vị Phủ chủ khác nhiều lắm, bàn về tư lịch thì y còn không bằng những người khác.
Nhưng ở ngoài Nhân cảnh, vạn tộc có ai mà không biết Hạ Long Võ là kẻ tàn nhẫn ra sao?
Từ khi tiến vào Trấn Ma quân, y liền một đường sát lục, sát lục vô số, tàn sát chư thiên.
Giờ phút này, Long Võ vệ bão nổi, vạn tộc đều có chút kiêng kị, những Nhân tộc phủ khác mặc dù sợ hãi, thế nhưng cũng không sợ bằng vạn tộc.
Trên không trung, ánh mắt Triệu Duệ cực kỳ rét lạnh.
Giờ phút này, phía trước nhất đều là cường giả Nhân tộc, vạn tộc ngược lại đều trốn hết ra đằng sau.
Y cắn răng, đừng ép ta!
Đao của Long Võ vệ chỉ giết vạn tộc cùng phản đồ, nhưng nếu các ngươi bức ta, đao của Long Võ vệ cũng có thể rơi vào trên đầu các ngươi!
Giằng co!
Vẫn có người không cam tâm di tích bị Hạ gia chiếm đoạt, cả giận nói: “Di tích này là của Hạ gia sao? Triệu Duệ, di tích là của cả Nhân tộc, đều là dựa vào cơ duyên! Hạ gia dù có chiếm được di tích thì cũng sẽ không cho Triệu Duệ ngươi!”
Ánh mắt Triệu Duệ băng hàn.
Vào lúc này, một nắm đấm từ trên trời giáng xuống, ầm ầm một tiếng, một vầng bán nguyệt rơi vỡ.
Sau một khắc, một người mập mạp đi ra.
Mang theo sát khí cùng nộ khí rõ rệt.
“Lải nhải mãi!”
Trên cánh tay Hạ Hầu gia cột miếng vải đen tế điện con của y, nhi tử Hạ Tân Y đáng thương của y.
Bình thường Hạ Hầu gia luôn mang khuôn mặt tươi cười, hôm nay lại lạnh lẽo thấu xương.
“Triệu Duệ, ngươi là phế vật sao? Còn lải nhải thì cứ giết hết!”
Hạ Hầu gia nhìn xuống tất cả mọi người bên dưới, lửa giận thao thiên nói: “Thật can đảm! Thật to gan! Các ngươi giết con ta còn dám khiêu khích Hạ gia, thật sự tưởng Hạ gia ta dễ dãi lắm à? Hôm nay ta ở đây, còn kẻ nào dám thả cái rắm thì cứ thả thử xem!”
Bốn phương đều yên ắng!
Hạ Hầu gia vừa đến, một quyền oanh sát một tôn Nhật Nguyệt Nhân tộc, y điên rồi!
Có người sợ hãi nói: “Hầu gia, ngươi. . .
Ngươi giết phủ quân thống lĩnh Đại Triệu phủ. . .
Ngươi. . .”
Oanh!
Hạ Hầu gia lại đấm ra một quyền, đem tôn Sơn Hải kia chia năm xẻ bảy, giọng y rét lạnh như băng: “Sao hả? Ta giết đấy! Có thể làm khó dễ được ta ư? Con ta chết rồi, các ngươi đều là tội nhân!”
Y điên rồi!
Nhân tộc cường giả dồn dập lui lại, ai ai cũng sợ hãi tột độ.
Điên rồi!
Hạ Hầu gia điên thật rồi, con của y lại không phải do Nhân tộc chúng ta giết, là do Liệp Thiên các giết, nhưng bây giờ Hạ Hầu gia chẳng để ý tới lý lẽ gì, hiện tại cứ làm trái ý y thì y đều muốn giết!
Hạ gia quả nhiên là thích giết chóc từ trong xương cốt, dù là Hạ Hầu gia nổi tiếng hòa ái thì cũng không ngoại lệ.
Hạ Hầu gia lạnh lùng nói: “Nói tiếp đi! Tiếp tục bức bách đi! Tiếp tục bao vây Long Võ vệ thử xem!”
An tĩnh!
An tĩnh tuyệt đối!
Một lát sau, có cường giả Nhân tộc cách không trầm giọng nói: “Hạ Hầu gia, chẳng qua mọi người chỉ đang hi vọng có thể cạnh tranh công bằng, mỗi người đều dựa vào cơ duyên.
Có phải Hạ gia đang quá bá đạo rồi không?”
Thần quang trong mắt Hạ Hầu gia bùng nổ, y nhìn về nơi xa, lạnh lùng chất vấn: “Ta chính là bá đạo như vậy đó.
Ngươi có thể làm gì? Ngươi muốn cắn ta à? Vân Dũng, hôm nay ta ở ngay đây, ngươi tới giết ta đi, giết không được thì ta sẽ đồ sát toàn bộ Vân gia, ngươi dám đến sao?”
“Không thể nói lý!”
Cường giả trong hư không than nhẹ một tiếng, không lên tiếng thêm nữa.
Hạ Tiểu Nhị điên thật rồi!
Huyền Cửu giết nhi tử của y, bức bách tới nỗi cái tên này không thèm giả vờ giả vịt nữa.
Xem ra Liệp Thiên các đã chạm vào nỗi cấm kỵ của Hạ gia.
Hạ Tiểu Nhị bị chúng ép tới bất chấp cả rồi.
Hắn không nói chuyện, thế nhưng, vẫn có cường giả khác lên tiếng: “Hạ gia thật sự có năng lực giữ vững di tích này à? Vô địch Nhân tộc đã cho phép vạn tộc nhập cảnh, chúng ta đã dùng danh ngạch Tinh Vũ phủ đệ ra đổi! Hạ gia bá đạo như vậy, thật sự cảm thấy vạn tộc không làm gì được Hạ gia?”
Đó là một tôn Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp đến từ Thần tộc, giờ phút này, y ngạo nghễ đứng trên hư không, nét mặt cao ngạo mà lạnh lùng.
Thần tộc đã đến đây!
Cùng lúc đó, người tới còn có Chiến Vô Song cùng mấy vị thiên tài Thần tộc khác, từng người đứng vây quanh vị Nhật Nguyệt cửu trọng nọ, có người cười lạnh, có người đạm mạc.
Hạ gia ngăn được mọi người sao?
Di tích cũng không phải là của Hạ gia.
Đại Hạ vương không về được, bây giờ toàn bộ vô địch Nhân tộc đều đã rời đi, vạn tộc thì được vô địch Nhân tộc cho phép tiến vào đây.
Hiện tại, Hạ gia dựa vào một vị Hạ Tiểu Nhị Nhật Nguyệt bát trọng mà muốn ngăn cản nhiều người như vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đại BOSS Tân Thủ Thôn [Dịch] Đại BOSS Tân Thủ Thôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Dai-BOSS-Tan-Thu-Thon-Audio-Truyen.jpg)






