[Dịch] Tinh Môn
Tập 52 : Giết Người Diệt Khẩu (c256-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 256: Giết Người Diệt Khẩu
Mộc Sâm có vô số suy nghĩ trong lòng.
Một lát sau, sắp đến Tuần Kiểm Ti, ông bỗng nói: “Tam Dương kia… Lần sau có thể xuất hiện lại không?”
“Sẽ không.”
Chết!
Mộc Sâm kinh hãi trong lòng, chết thật.
Mặc dù có suy đoán nhưng khi nghe được đối phương thật sự đã chết rồi, ông lại cực kỳ chấn động.
Tam Dương thứ hai!
Viên Thạc, đáng sợ, thật là đáng sợ.
Lý Hạo nói bổ sung: “Cứ nói với bên ngoài là đối phương đã chạy trốn!”
“Ta hiểu rồi!”
Mộc Sâm gật đầu, mặc dù truyền ra ngoài thì thanh danh Viên Thạc càng lớn, thậm chí có thể được thành người vinh dự thứ nhất tại Ngân Nguyệt Hành Tỉnh, nhưng thanh danh càng lớn càng nguy hiểm, bây giờ nói đối phương chạy trốn… Điều kiện tiên quyết là ba tổ chức lớn sẽ không lộ ra chuyện bọn chúng có một Tam Dương bỏ mạng.
Tam Dương vô danh?
Nếu không việc này khẳng định không gạt được.
Không biết cường giả Tam Dương chết rồi, vậy sẽ không ai biết.
Đang khi nói chuyện, xe ngừng lại.
Bây giờ, toàn bộ Tuần Kiểm Ti an tĩnh dọa người.
Một luồng khí tức bay lên, Hách Liên Xuyên cũng không rời đi mà một mực tọa trấn tại đây.
Toàn bộ lực lượng siêu năng của Ngân Thành, đêm nay đều tập trung ở bên này, gần trăm người.
Bọn Lưu Long không có mặt, Mộc Sâm đi, hắn cũng đi… thì ai biết sẽ phát sinh việc đại sự gì.
Cho nên dù trong lòng lo lắng vạn phần, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.
Chủ yếu cũng là vì Viên Thạc bên kia không truyền đến tín hiệu cầu viện, có lẽ Viên Thạc có thể ứng đối.
Chờ cảm ứng được Mộc Sâm và Lý Hạo lái xe trở về, Hách Liên Xuyên hơi nhẹ nhàng thở ra, hai người bộ pháp đều rất kiên định, hiển nhiên vấn đề không lớn.
Tam Dương đâu?
Còn là Tam Dương hệ Hỏa !
Lúc này, Hách Liên Xuyên đang phán đoán, Tam Dương của ai tới đây?
Mỗi nhà đều có vài Tam Dương, dù không bại lộ thực lực nhưng ít nhiều cũng biết một vài, Tam Dương hệ Hỏa… Hình như Hồng Nguyệt có, nhưng bây giờ Hồng Nguyệt chủ yếu tập trung lực lượng ở Trung Bộ, phái một Tam Dương tới đây giết Viên Thạc?
Điên rồi hả?
Nói thế nào Viên Thạc cũng đã từng giết Tam Dương, mà bản thân hắn còn ở đây, thật ra có rất nhiều chuyện nói không thông.
Hắn đang suy nghĩ thì hai người vào cửa.
Trong đại sảnh, những người khác cấp tốc nhìn về hướng bọn họ.
Bây giờ Mộc Sâm cầm theo một thanh đại đao trong tay, rất đằng đằng sát khí, mang theo chút nặng nề và phẫn nộ: “Hách bộ, có người tập kích Viên giáo sư, phát sinh đại chiến trên đường phố.
Lúc này đối phương thoát khỏi hiện trường, Viên giáo sư đuổi theo…”
Hách Liên Xuyên trầm giọng nói: “Hắn không sao chứ?”
“Không rõ ràng.”
Mộc Sâm đi thẳng tới phía trước, giống như muốn báo cáo với Hách Liên Xuyên.
Mà Hách Liên Xuyên lại khẽ nhíu mày, nhìn ông một cái.
Mặc dù Mộc Sâm là võ sư, bình thường rất khó xem thấu ông, nhưng bây giờ, khi Mộc Sâm tới gần hắn, hắn cảm nhận được nội kình của gia hỏa này ở vào một trạng thái bừng bừng phấn chấn.
Làm phản?
Mộc Sâm làm phản rồi, muốn tập kích ta?
Sao có thể!
Không nói có thể hay không, coi như thế thì gần như vậy, một Phá Bách như ông làm sao cũng không thể giết chết hắn.
Hách Liên Xuyên bất động thanh sắc, trong lòng thầm mắng một tiếng, rốt cuộc tình huống ở Ngân Thành là thế nào?
Phân bộ của Tuần Dạ Nhân không nghe lời, ngay cả ti trưởng của Tuần Kiểm Ti cũng cổ quái vô cùng.
Đang suy nghĩ, ánh mắt hắn khẽ động.
Dư quang liếc nhìn một người, một người đàn ông trung niên nhìn trung thực, bây lại là có vẻ hơi lo lắng, chính là người lái xe của Kiều thị kia.
“Mộc Sâm muốn giết hắn?”
“Vì sao?”
Ý nghĩ như vậy lóe lên một cái rồi biến mất, hắn thậm chí muốn ra tay ngăn cản…
Ngay tại lúc này, trước mặt hắn hiện ra thêm một người, Lý Hạo mở miệng: “Hách bộ, lão sư ta nói…”
Lão sư nói cái gì, Hách Liên Xuyên không nghe thấy, trên thực tế Lý Hạo căn bản không nói.
Mà tại giờ khắc này, sát ý trong mắt Mộc Sâm lóe lên, cầm trường đao trong tay, chém một đao về phía lái xe kia!
Cùng lúc đó, trong miệng cũng truyền ra tiếng quát lôi đình: “Kiều thị cấu kết đạo tặc, tập sát Viên giáo sư, đáng chém! Ai dám loạn động, coi là đồng đảng!”
Rầm!
Một tiếng vang thật lớn, cho đến giờ phút này, cường giả Nguyệt Doanh mới phản ứng được, Mộc Sâm đánh lén gã.
Gã cấp tốc xuất thủ ngăn cản, bộc phát ra sức mạnh siêu năng cường đại, cũng là sức mạnh hệ Hỏa.
Lực lượng vừa bạo phát ra, ‘phập’ một tiếng, trường đao trực tiếp chém xuống!
Khoảng cách gần như vậy, bị một võ sư Phá Bách đỉnh phong đánh lén thì dù là Nguyệt Doanh cũng không thể ngăn trở.
Phụt!
Đầu người trực tiếp bị đánh nát, cùng bị đánh nát còn có hai tay đối phương giơ lên, toàn bộ trực tiếp bị chém nát.
Hách Liên Xuyên khẽ nhíu mày, nhìn lướt qua Lý Hạo, ánh mắt hơ lạnh.
Những người này, từng người đều coi thường hắn.
Thậm chí cố ý ngăn cản hắn!
Lý Hạo, Viên Thạc, Lưu Long, Mộc Sâm…
Toàn bộ Ngân Thành đã hòa hợp thành một chỉnh thể, nước tát không lọt, đánh yểm trợ cho nhau, ngay cả Tuần Dạ Nhân cũng không tín nhiệm.
Đúng vậy, những người này hiển nhiên giấu diếm bí mật, ngay cả Hách Liên Xuyên cũng không tín nhiệm!
Hách Liên Xuyên hơi nổi nóng trong lòng.
Nhưng sau một khắc, hắn lại hừ lạnh một tiếng, một con Hỏa Long trực tiếp bộc phát ra, trong nháy mắt, toàn bộ năm sáu Siêu Năng Giả trong đám người có vài dị động đã bị ngọn lửa đốt cháy thành tro!
Mộc Sâm xuất thủ, trong nháy mắt, không chỉ những Siêu Năng Giả của Kiều gia sợ vỡ mật, một vài Siêu Năng Giả có vài vấn đề cũng đều sợ vỡ mật, muốn chạy trốn!
Nhưng bọn chúng không suy nghĩ Hách Liên Xuyên có thực lực gì?
Hắn chẳng muốn bắt những tôm tép này hỏi cái gì, trực tiếp bộc phât Hỏa Long trong nháy mắt, giết chết toàn bộ những Siêu Năng Giả có dị động!
“Coi ta chết rồi hả?”
Giọng Hách Liên Xuyên băng hàn, nhìn như nói với những người sợ mất mật giữa sân nhưng trên thực tế lại nói với Mộc Sâm và Lý Hạo.
Các ngươi coi ta đã chết rồi?
Giết người ngay trước mặt ta, diệt khẩu ngay trước mặt ta, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?
Hắn rất bực bội!
Bạch Nguyệt Thành bên kia vừa đạt thành nhất trí với ba tổ chức lớn và những tổ chức khác mà bên này lại xảy ra lớn nhiễu loạn.
Đáng chết!
Uổng công hắn còn tưởng Ngân Thành gần nhất sẽ không có chuyện gì.
Chương 257: Qua Mặt Hách Liên Xuyên
Mà lúc này Lý Hạo nói khẽ: “Hách bộ, tất cả cũng không có vấn đề gì, chỉ là một xí nghiệp bản địa ở Ngân Thành cấu kết một vài cường giả tà năng, muốn tập sát lão sư ta… Hiện giờ đã kết thúc.”
Hách Liên Xuyên nghiêng đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt hơi lạnh.
Hồi lâu, hắn khôi phục bình tĩnh: “Ngày mai để Lưu Long cho ta một phần phân tích án tình kỹ càng!”
Nói rồi hắn không tiếp tục để ý Lý Hạo, mà là nhìn về phía Mộc Sâm, cau mày, nói: “Để cho người thanh lý thi thể, giết máu me nhầy nhụa, nơi này là Tuần Kiểm Ti, không phải chợ bán thức ăn!”
Nói xong, lần nữa nhìn về phía đám người câm như hến trong đại sảnh, lãnh đạm nói: “Mọi người không cần sợ, chỉ cần trong lòng không có quỷ, không làm ra việc nhiễu loạn trật tự xã hội, phạm pháp giết người, Tuần Dạ Nhân chính là người bảo vệ của mọi người chứ không phải đồ tể! Đêm nay đã làm phiền mọi người, mọi người chờ ở đây một lúc, chờ đạo tặc ở Ngân Thành bị đánh chết, mọi người lại ăn uống tiếp.
Phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành thành lập ngày đầu tiên đã đả kích tội phạm, đánh giết phần tử vi phạm, đáng giá ăn mừng! Hi vọng các vị lấy đó làm gương, không cần bởi vì bản thân siêu thoát thường nhân mà làm ra vài việc vi phạm, phạm tội!”
“Không dám!”
Đám người liên tục đáp lời, từng người đều có sắc mặt trắng bệch.
Lần này thật sự hù dọa mọi người.
Thực lực của Tam Dương cũng doạ người đến cực hạn.
Hách Liên Xuyên tiện tay dùng mấy đầu Hỏa Long đã trực tiếp thiêu chết bảy, tám Siêu Năng Giả.
Tuy nói chỉ là một vài võ sư Trảm Thập vài một vài Tinh Quang Sư, nhưng tại đây có mấy người Nguyệt Minh và Phá Bách?
Mạnh nhất, đại khái chính là người bị Mộc Sâm giết kia.
Bây giờ, đám người cũng còn sợ hãi trong lòng, bọn họ biết Mộc Sâm không yếu, lần trước Mộc Sâm từng một đao đánh giết một Siêu Năng Giả vượt xa Nguyệt Minh.
Nhưng hôm nay, mặc dù có hiềm nghi đánh lén, nhưng dùng một đao chém giết một cường giả Nguyệt Minh, mà cảm giác siêu năng của người này lại rất mạnh, thậm chí tồn tại đỉnh cấp trong Nguyệt Minh… Bởi vậy có thể thấy được, tên mập này chỉ sợ cũng đã đến cấp Phá Bách đỉnh phong.
Sau khi Mộc Sâm giết người lại khôi phục dáng tươi cười, liếc qua Lý Hạo, chờ Hách Liên Xuyên nói xong, cũng cười nói: “Mọi người không cần sợ hãi, hiện tại người còn sống đều là người tuân thủ luật pháp.
Chỉ cần mọi người đăng ký trong danh sách, Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân chẳng những sẽ không tìm phiền phức mà sẽ còn chủ động cung cấp cho mọi người chút trợ giúp trong khả năng…”
Nói xong, ông lại nói: “Chờ bọn Lưu bộ trưởng trở về, chúng ta uống thêm vài chén, ép một chút, sau đêm nay, Ngân Thành thái bình! Mặt khác, sau khi mọi người trở về, cũng hy vọng mọi người có thể chuyển đạt chút chính kiến cho Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân.
Có vài người hình như quên đăng ký, hay là nói bế quan quá lâu, không tiện quấy rầy… Chờ bế quan đi ra, tốt nhất vẫn là đến đăng ký!”
Lời này vừa nói ra, có người hơi biến sắc.
Trong thành còn có Siêu Năng Giả không đăng ký sao?
Tất nhiên là có!
Sau đêm nay, còn dám không ghi danh ư?
Đại khái không dám.
Trừ phi thật sự có vấn đề, nếu không, đêm nay Tuần Dạ Nhân đại triển thần uy, trực tiếp giết người lập uy, nếu thật sự bị tra được, vậy cũng không biết chết thế nào.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại sảnh an tĩnh dọa người.
Lúc này mấy người Lý Hạo đều không nhúc nhích, nhìn về phía cửa.
Lý Hạo đang nghĩ, bên phía đội trưởng xảy ra vấn đề sao?
Ba Nhật Diệu!
Quặng mỏ cách thành khu một đoạn, dù Viên Thạc đã chạy tới thì có lẽ đại chiến đã kết thúc.
Về phần thắng bại… Khó mà nói.
Nhưng hữu tâm tính vô tâm, đội trưởng là Đấu Thiên, hẳn có thể giải quyết?
Mà nơi đây cũng lưu lại chút di chứng, tỉ như Hách Liên Xuyên, hiện tại ấn tượng của hắn đối với mình chỉ sợ sẽ không quá tốt.
Thậm chí cũng sẽ không có ấn tượng tốt đối với toàn bộ Ngân Thành.
Khi hạ man thượng!
Nói nghiêm trọng thì Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm Ti tại Ngân Thành, căn bản không để Hách Liên Xuyên vào mắt.
Nếu Hách Liên Xuyên bụng dạ hẹp hòi, vì thế mà kết xuống cừu hận cũng bình thường.
Còn cả Mộc Sâm, lần này Lý Hạo trong lòng ngược lại có nhận biết sâu hơn đối với người này.
Là một nhân vật hung ác!
Không hỏi quá nhiều, mặc dù đoán được một ít thứ thì cũng không có hỏi, trực tiếp giết người diệt khẩu.
Sự quả quyết của võ sư thể hiện rõ ràng ở chỗ Mộc Sâm.
Mặt khác chính là tiểu kiếm…
Bây giờ Lý Hạo cũng nghĩ đến sự tình Tinh Không Kiếm trong lòng.
Tinh Không Kiếm thế mà hấp thu bóng đen, mà lại tựa như đang bổ sung kiếm năng… Không chỉ Tinh Không Kiếm, Trương gia thạch đao cũng thế.
Trước đó hắn và lão sư xuất thủ, hai thanh vũ khí giống như thấy được ăn ngon, liên tiếp thôn phệ bóng đen.
Rốt cuộc bóng đen có chỗ đặc thù gì?
Cả hai đều không thôn phệ huyết ảnh trước đó.
Phải chăng có quan hệ với di tích?
Có lẽ di tích Kiều gia nắm giữ có khả năng bổ sung năng lượng của tiểu kiếm.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo hơi phấn khích.
Hắn cần kiếm năng, lão sư cũng cần.
Trước đó lão sư vận dụng Huyết Đao Quyết, thương thế không nhẹ, mặc dù hấp thu chút kiếm năng nhưng lại tuyệt đối không đủ, thậm chí hấp thu toàn bộ cũng chưa hẳn đủ.
Kế tiếp, chưa biết bọn họ sẽ gặp bao nhiêu phiền phức, nhất định phải để thương thế lão sư cấp tốc khôi phục mới được.
Ngay lúc Lý Hạo suy nghĩ những vấn đề này.
Quặng mỏ Kiều thị.
Đạn pháo bắn sạch, một đỉnh núi trực tiếp bị đánh sụp đổ, lộ ra chút di tích cổ dưới đáy có thể mơ hồ nhìn thấy.
Mà giờ khắc này, Lưu Long dùng một búa trực tiếp đánh chết một Nhật Diệu vừa chạy đến.
Còn lại hai Nhật Diệu, một người bị Lưu Long dây dưa kéo lại, một người khác tiến thẳng đến một đỉnh núi nhỏ khác.
Hắn chặn đánh giết những gia hỏa bắn lén, không phải không muốn liên thủ cùng một người khác đối phó Lưu Long.
Mà là bọn chúng cùng động thủ, nơi xa không ngừng có bắn lén bắn tới.
Kể từ đó, rất dễ dàng lộ ra sơ hở.
Nhất định phải hết giết những gia hỏa đáng ghét này trước.
Tuy lực phòng ngự của Nhật Diệu mạnh, nhưng khi chiến đầu cùng Đấu Thiên, còn bị người nhìn chằm chằm bắn lén thì cũng dễ dàng bị xử lý.
Ầm!
Một viên đạn pháo, tại nổ tung bên cạnh Nhật Diệu tập sát đến, cũng bị đối phương cấp tốc né đi.
Trần Kiên khiêng một súng phóng tên lửa, nhắm chuẩn đối phương, lần nữa bắn ra.
Cũng bị đối phương lần nữa tránh đi.
Có thể thấy được sự mạnh mẽ của Nhật Diệu.
Chương 258: Phá Bách Diệt Nhật Diệu
Liễu Diễm cầm song đao trong tay bây giờ cũng có ánh mắt cuồng nhiệt.
Nhật Diệu… rất cường đại, nàng hiển nhiên không có khả năng địch nổi, nhưng đối phương phải đối mặt không chỉ có mấy người bên nàng mà còn có ba Siêu Năng Giả trong xe.
Bên kia, một mình Lưu Long xuất quyền như phá sóng, trực tiếp đánh một người khác không cách nào đặt chân, hiển nhiên chiếm thượng phong tuyệt đối.
Chỉ cần bên này cuốn lấy một trận, là không có vấn đề.
“Giết!”
Quát khẽ một tiếng, Liễu Diễm chủ động nghênh kích ra.
Phá Bách sơ kỳ, kém ròng rã một cảnh giới đối với Nhật Diệu sơ kỳ…
Nhưng giờ khắc này, bọn hắn không sợ.
“Muốn chết!”
Siêu Năng Giả hệ Hỏa tập sát đến, tuổi tác nhìn cũng không lớn, mặt lộ vẻ phẫn nộ và nổi nóng, không tâm tư dây dưa với bọn họ, nhất định phải cấp tốc đánh giết bọn họ rồi lại trở lại liên thủ giết chết Lưu Long.
Nơi đây xảy ra chuyện, không biết có phải bây giờ phía thủ lĩnh cũng xảy ra chuyện rồi?
Không kịp suy nghĩ những thứ này, hỏa năng của đối phương cấp tốc bộc phát ra.
Trong tay ba người Liễu Diễm lại xuất hiện một tiểu thuẫn trong nháy mắt, thuẫn thủy tinh.
Băng Tinh Thuẫn!
Chỉ là thứ này cực kỳ yếu ớt.
Khi tiểu thuẫn tiếp xúc với hỏa năng, hỏa năng bị áp chế hơn phân nửa, nhưng lực trùng kích còn sót lại lại đánh thuẫn vỡ nát trong nháy mắt.
Đây chính là tác hại của Băng Tinh Tráo, nếu không cái này chính là thần khí để đối phó siêu năng.
Siêu Năng Giả hệ Hỏa cũng không thèm để ý, Băng Tinh Tráo dễ dàng vỡ, chỉ là áp chế trong nháy mắt thôi.
Mấy tên này sẽ chết theo.
Mà tại giờ khắc này, một tiếng nổ vang truyền ra, sau một khắc, một vệt kim quang từ phía sau chém ra.
Vương Minh cấp Mãn Nguyệt, Siêu Năng Giả hệ Kim!
Cùng lúc đó, mắt thứ ba của Lý Mộng đã sớm mở ra, bây giờ không phải liều một lần mà đã sớm chuẩn bị, mấy người chuẩn bị đầy đủ hơn nhiều.
Mắt thứ ba của Lý Mộng, trong nháy mắt tràn ra từng luồng năng lượng thần bí đặc biệt.
Chớp mắt một cái, Siêu Năng Giả hệ Hỏa cảm giác giống như gã đã tiến vào một cái lỗ đen… Chỉ là trong nháy mắt, gã đã nhanh chóng quát lên một tiếng lớn, hỏa năng bộc phát, phá tan lỗ đen, nhưng trong chớp nhoáng này cũng là chí mạng.
Trường kiếm màu vàng không biết khi nào biến mất.
Gã vô thức bộc phát hỏa năng công phá trường kiếm kia, lại cảm giác tê cả da đầu.
Trên không, Hồ Hạo không biết khi nào kéo Vương Minh bay lên bầu trời, rơi xuống ngay tại đỉnh đầu gã!
Liễu Diễm cạnh đó bạo hống một tiếng, song đao xuyên thẳng tới.
Mấy người Ngô Siêu, Trần Kiên không tới gần, mà là cách một khoảng, trực tiếp nổ súng bắn phá.
Vũ khí nóng, vũ khí lạnh, siêu năng, lúc này đã hoàn thành phong tỏa Siêu Năng Giả hệ Hỏa.
Vân Dao ở phía sau thi triển thủy năng, cũng không công kích đối phương, mà là bày ra một tầng lồng phòng ngự hệ Thủy bên ngoài cho những người khác, để phòng bị hỏa năng mạnh mẽ của đối phương trực tiếp đốt cháy chết.
Bốn Nguyệt Minh, một Phá Bách, hai tiếp cận Phá Bách, bảy Tuần Dạ Nhân đồng thời xuất thủ, trong nháy mắt đã chế tạo ra tất sát cục cho một Nhật Diệu.
“Muốn chết!”
Đối phương lần nữa gầm thét một tiếng, hỏa năng điên cuồng bộc phát, đốt cháy thiên địa.
Phòng ngự hệ Thủy vỡ tan trong nháy mắt.
Lý Mộng, nhắm mắt lại lần nữa, máu chảy xuống.
Song đao của Liễu Diễm vừa cắm vào thân thể đối phương đã trực tiếp bị đốt cháy.
Song đao hòa tan, trong nháy mắt, hỏa diễm dọc theo song đao làn về phía cánh tay nàng, muốn hoàn toàn đốt cháy cánh tay nàng, cả người đều đốt cháy thành tro bụi.
Lúc này, Siêu Năng Giả hệ Hỏa hơi nghiêng đầu, tránh đi trường kiếm màu vàng, trong mắt hơi có vẻ lạnh lùng.
Nhật Diệu nào có bị giết dễ dàng như vậy.
Trong mấy người trước mắt, uy hiếp lớn nhất chính là Vương Minh.
Nhưng thực chiến chỉ có thế, chỉ biết đâm người, đâm người… Cảm giác không biết ứng biến.
Siêu Năng Giả hệ Hỏa vừa nghĩ tới đây, giữa không trung, Vương Minh lại bỗng nhiên vui mừng.
Đối phương vừa lệch đầu chút, tránh khỏi trường kiếm màu vàng của gã, Vương Minh lộ ra vẻ mừng như điên.
Lúc này, trường kiếm màu vàng thế mà không có trực tiếp đâm xuống.
Mà trong nháy mắt, liên tục nổ tung như lông vũ.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, siêu năng hệ Kim bạo liệt ra, vô số lông vũ màu vàng, liên tục nổ bắn ra.
Vậy mà Siêu Năng Giả hệ Hỏa còn tưởng rằng kiếm của đối phương chỉ có thể đâm ra, không ngờ tới sẽ nổ tung, trong nháy mắt gã đã bị vô số lông vũ đánh trúng.
Trên đầu lập tức xuất hiện vô số lỗ máu.
Vương Minh cuồng hỉ: “Quả nhiên là tân thủ… Thế mà không biết có siêu năng kỹ!”
Tân thủ chỉ biết dùng siêu năng bùng nổ.
Nhưng siêu năng phát triển 20 năm, sao có thể sẽ chỉ đánh thôi.
Trong Tuần Dạ Nhân, Siêu Năng Giả có thể học tập siêu năng kỹ, tỉ như Thiên Nữ Tát Hoa… Gã tự lấy tên.
Đó căn bản không phải siêu năng kỹ dùng kiếm trực tiếp ám sát, mà là trong nháy mắt nổ tung như vung hoa.
Thời điểm đối phương tránh đi, gã đã biết lần này mình sẽ trúng!
Lưu bộ trưởng nói không sai, đối phương chính là tân thủ, thậm chí chưa thấy qua siêu năng kỹ.
Nếu là lão thủ của ba tổ chức lớn, vậy tuyệt đối sẽ không dễ dàng trúng chiêu.
Một chiêu này cũng cực kỳ dùng hiểm.
Một khi đối phương có chuẩn bị, căn bản sẽ không tránh đi như vậy.
Gã một chiêu đắc thủ, trực tiếp đánh đầu của đối phương thành tổ ong vò vẽ.
Sau một giây, Hồ Hạo bay trên trời cũng bộc phát siêu năng, đá ra một cước, một tiếng ầm vang, đá nát đầu của đối phương.
Sắc mặt Vân Dao trắng bệch, khẽ quát một tiếng, siêu năng hệ Thủy bộc phát, Thủy Long bao trùm hai tay Liễu Diễm, dập tắt hỏa diễm trên tay nàng, tuy nhiên vẫn lưu lại vết thương hơi cháy khô.
Liễu Diễm khẽ nhíu mày, không nói chuyện, mặc dù thống khổ nhưng vẫn ra tay vô cùng ác độc như cũ.
Nàng duỗi ra hai tay cháy khô, cắm vào lồng ngực đối phương, trực tiếp xé mở lồng ngực của đối phương.
Trong nháy mắt, chiến đấu đã kết thúc.
Nơi xa, sắc mặt Nhật Diệu cuối cùng kịch biến, bỗng xoay người bỏ chạy.
Nhật Diệu thứ nhất bị Lưu Long tập kích chém giết, Nhật Diệu thứ hai lại chết tại trong tay một đám Phá Bách, Nguyệt Minh.
Bây giờ gã biết đại thế đã mất, nào còn dám lưu lại tiếp tục chém giết.
“Giết!”
Ngay một khắc này, một tiếng vang thao thiên cự lãng triệt sơn lâm, bầu trời hình như cũng bắt đầu có hạt mưa rơi xuống.
Giống như thật sự có bọt nước nổ văng ra!
Đúng vậy, nổ tung.
Vô số giọt nước, hạt mưa, nhao nhao nổ ra, hai tay Lưu Long bày ra màu đỏ như máu, đó là Cửu Đoán Kình toàn lực bộc phát.
Hai tay cầm rìu ngắn, đánh một búa cuồng bạo xuống!
Chương 259: Đấu Thiên Thứ Hai
Phập!
Dưới một tiếng vang thật lớn, Nhật Diệu chạy trốn trực tiếp bị một búa này chém thành hai nửa, thân thể trực tiếp nổ ra.
Hai tay đầy mạch máu của Lưu Long liên tục sụp đổ, huyết dịch bắn tung tóe.
Nơi xa, mấy người Vương Minh liên tục lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Đấu Thiên!”
Lại một Đấu Thiên!
Giờ phút này, mấy Siêu Năng Giả Vương Minh đều hãi nhiên không gì sánh được.
Đấu Thiên thứ hai tại Ngân Thành!
Trước đó Lưu Long giết một Nhật Diệu, thật ra mọi người có vài suy đoán.
Chỉ là chiến đấu quá khẩn trương, cộng thêm Lưu Long biểu hiện không cuồng bạo như giờ, cho nên chỉ là suy đoán, mà lại không có cách nào nghĩ sâu.
Nhưng giờ khắc này, sau khi giết đối thủ, bọn họ nghe được động tĩnh, vô thức nhìn sang, kết quả là thấy được một cảnh cuồng bạo này.
Một búa đánh chết một Nhật Diệu, sống nhăn.
Đây chính là Lưu Long!
“Khụ khụ khụ…”
Khóe miệng Lưu Long cũng đang rướm máu, lại lộ ra dáng tươi cười, quay đầu nhìn về phía đám người Vương Minh xa xa.
“Xong rồi!”
Đêm nay, một mình ông giết hai Nhật Diệu, mặc dù chiếm tiện nghi của người thứ nhất, nhưng người thứ hai, ông đã dựa vào thực lực chân chính, cường thế đánh chết!
Lưu Long không thể trở thành Siêu Năng Giả, lại vẫn như cũ giết Nhật Diệu!
Đấu Thiên!
Trong chớp nhoáng này, cảm xúc tất cả mọi người bành trướng!
Mà mấy người Vương Minh cũng hơi thất thần trong lúc nhất thời, Ngân Thành… Nơi này, quá mẹ nó tà môn, liên tiếp xuất hiện hai Đấu Thiên, đều là siêu cấp ngoan nhân.
Ban đầu còn tưởng rằng Lưu Long sẽ cùng mọi người liên thủ, giết một Nhật Diệu…
Khá lắm, trực tiếp đánh!
Cũng may là đều đã chết.
“Ba Nhật Diệu chết rồi…”
Vương Minh thì thào một tiếng, lúc nào mà Nhật Diệu không đáng giá như vậy, vừa chết chính là ba người.
Hơn nữa còn có một người chính là chết trên tay gã, thật bất khả tư nghị.
Sau đó, Lưu Long bỗng truyền ra lời nói, để gã càng hãi nhiên.
“Viên lão tới thật nhanh… Tam Dương kia đã chết rồi ư?”
Tam Dương!
Tròng mắt mấy người Vương Minh sắp trừng to, Viên Thạc không đến, bọn họ còn tưởng Viên Thạc không thể kịp thời đuổi tới, kết quả… Lại đi giết Tam Dương?
Mà sở dĩ Lưu Long không giấu diếm là bởi vì nếu cùng chung sinh tử một chỗ, ông cũng không muốn giấu diếm.
Viên Thạc vừa xuống đất, hơi nhíu mày.
Có điều cũng không nói cái gì, khẽ gật đầu: “Giết.”
Lời bình tĩnh như vậy, lần nữa nhấc lên kinh đào hải lãng.
Lý Mộng lẩm bẩm: “Đấu Thiên giết Tam Dương, Đấu Thiên giết Nhật Diệu… Võ sư… Thật sự xuống dốc?”
Giờ khắc này, bỗng nhiên hơi không tự tin với siêu năng.
Vì sao ở đây, Đấu Thiên giết Tam Dương, Nhật Diệu giống như rất nhẹ nhàng vậy.
Quặng mỏ.
Viên Thạc đuổi tới, nhìn thoáng qua thi thể Nhật Diệu chết đi, khẽ gật đầu.
Biểu hiện của Lưu Long cũng không tệ lắm.
Mới vào Đấu Thiên, chém hai Nhật Diệu vẫn tương đối không tệ.
Không thể cùng so với ông, quan trọng cũng không so được, ông lớn hơn Lưu Long ba bốn mươi tuổi, so kinh nghiệm, so lịch duyệt, Lưu Long cũng không bằng ông, mà lại không phải một thế hệ, so ra không có ý nghĩa quá lớn.
Giờ phút này, những người khác cũng lần lượt đuổi tới.
Trong mấy người, muốn nói thụ thương thì hẳn là Liễu Diễm thụ thương nặng nhất.
Yếu hơn chính là Lý Mộng, thương thế của hai cô gái còn nặng hơn đàn ông, Viên Thạc liếc qua mấy người Vương Minh.
“Mất mặt nam nhi!”
“…”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mấy người Vương Minh hơi đỏ lên.
Điều này… Cớ gì nói ra lời ấy?
Chúng ta cũng không muốn, không phải đây là chiến đấu nên không có cách nào để ý?
Đương nhiên, Viên Thạc cũng chỉ nói chút.
Bây giờ ông không có tâm tư quản bọn họ nhiều, ông dậm chân hướng về phía trước, đi đến một cái hố phía trước, nơi đó hơi lún.
Viên Thạc quay đầu nhìn về phía Lưu Long: “Các ngươi chờ ở đây, không cho phép bất luận kẻ nào bước vào!”
Lưu Long gật đầu.
Ông biết Viên Thạc muốn đi nhìn cái gì.
Rất nhanh, Viên Thạc đã biến mất tại chỗ.
Mà đám người ở lại thì hai mặt nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Ba Nhật Diệu, một Tam Dương!
Rốt cuộc Kiều thị ẩn giấu bí mật gì?
Không, bí mật lớn!
Dù là Lý Mộng thì giờ cũng phản ứng lại.
Tất cả mọi thứ hôm nay đều không phải ngoài ý muốn, Lưu Long và những người Viên Thạc đã sớm biết tình huống, đã sớm biết gặp được đối thủ thế nào.
Tam Dương và Nhật Diệu đều chưa từng xuất hiện, bây giờ, bọn họ cũng vô thức nghĩ đến một vật… Di tích!
“Lưu bộ trưởng…”
Vương Minh nhìn thoáng qua Lưu Long, giọng Lưu Long bình tĩnh: “Muốn hỏi cái gì?”
“Cái kia… Cái này… Là di tích?”
Vương Minh vẫn hỏi ra.
Những người bọn họ có tính cách tương đối ngay thẳng, nếu là kẻ già đời như Mộc Sâm thì tuyệt đối sẽ không hỏi như vậy.
Hỏi như vậy rất có thể sẽ bị diệt khẩu.
Bất luận một chỗ di tích nào, nếu có thể tiến vào, đạt được lợi ích, thì thường đều sẽ bộc phát huyết án.
Lưu Long lắc đầu: “Không biết.”
Không biết?
Đáp án này nằm ngoài dự liệu.
Lưu Long giải thích lần nữa: “Hoàn toàn chính xác không biết, mà trước đó cũng thảo luận tốt, những thứ này không quan hệ với chúng ta! Vương Minh, dựa theo việc trước đó chúng ta nói, lần này giết người, năng lượng thần bí và bảo vật của ba Nhật Diệu thuộc về chúng ta.”
“Đương nhiên ta sẽ không cần, ta giết người, lấy được ích lợi là Viên giáo sư giúp ta tấn cấp Đấu Thiên… Đã thanh toán xong ích lợi.”
“Cho nên, lần này ba Nhật Diệu chết, tất cả mọi thứ đều là mấy người các ngươi tự phân!”
“Ba Nhật Diệu, ít nhất có thể rút ra ra trên năm trăm khối năng lượng thần bí, thậm chí có thể đạt tới chín trăm phương… Có điều mấy tên này không tính quá mạnh, chắc tầm năm sáu trăm.”
Nhật Diệu bình thường có thể rút ra ra tầm hai – ba trăm khối năng lượng thần bí.
Đương nhiên cũng phải nhìn thực lực.
Nếu là Nhật Diệu đỉnh phong, hẳn sẽ càng nhiều, dù sao bọn họ chưa từng giết nên cũng không biết tình huống.
Lần này ba Nhật Diệu bị giết, rút ra năm sáu trăm phương không thành vấn đề.
Mà trong đội ngũ, Lưu Long không cần, Lý Hạo không cần, vậy trong tiểu đội, bảy người phân chia, mỗi người gần như có thể phân đến gần trăm khối năng lượng thần bí, cái này nhiều hơn mấy lần so với lần trước.
Dù là Vương Minh thì gã cũng không có lần nào cầm qua nhiều năng lượng thần bí như vậy.
Tuy nhiên, giờ phút này Vương Minh vẫn còn chút xoắn xuýt.
Lưu Long hơi nhíu mày: “Các ngươi phải biết, Tam Dương mạnh hơn Nhật Diệu nhiều lắm, là Viên giáo sư giết! Mà nếu ta không phải sớm tiến vào Đấu Thiên… Lần này căn bản không có khả năng nhẹ nhõm đánh giết bọn chúng! Huống chi còn có Lý Hạo cung cấp lượng lớn tình báo, mới có sự chuẩn bị sung túc hôm nay…”
Chương 260: Phân Chia Chiến Lợi Phẩm
Ông nghĩ Vương Minh để mắt tới di tích, cảm thấy dạng này phân phối không ổn.
Chẳng qua Vương Minh lại rất nhanh lắc đầu: “Ta không phải nói đến việc phân chia… Là… Cái kia… Lưu bộ trưởng, dựa theo quy củ Tuần Dạ Nhân, chiến lợi phẩm bình thường có thể tự phân chia.
Chỉ khi nào dính đến di tích là cần báo cáo Tuần Dạ Nhân…”
Lưu Long bình tĩnh nói: “Nguyên lai là nói cái này, nhưng ta nhớ kỹ, Tuần Dạ Nhân cũng có một quy củ, tận lực không chủ động đi tham dự tranh đoạt di tích! Nếu ngươi muốn rõ ràng, việc này không phải chiến lợi phẩm của chúng ta, là của người khác, cho nên Tuần Dạ Nhân cũng muốn học ba tổ chức lớn đi đoạt ư?”
“Không phải ý này…”
Vương Minh hơi xấu hổ, nhưng hắn làm Tuần Dạ Nhân, đã thấy, không báo cáo việc này… Vẫn còn chút chột dạ.
Cảm giác mình sẽ bị dạy hư!
Gã luôn cảm thấy những người như Lưu Long đang một mực phá hư và chà đạp vài quy củ.
Liễu Diễm bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Vương Minh, ngươi cứ trực tiếp nói xem, là nhập bọn chúng ta, hay là đại công vô tư báo cáo lên, sau đó vạch mặt với Viên giáo sư?”
Nhập bọn?
Lời này nghe đã không thích hợp, chúng ta là chính phái, là Tuần Dạ Nhân, là tổ chức siêu năng duy nhất phía chính quyền.
Khá lắm, vậy mà nói nhập bọn.
Những người ở Ngân Thành đều là thổ phỉ?
Vương Minh cười khổ, hơi bất đắc dĩ.
Mấy năm ở Tuần Dạ Nhân, gã được giáo dục không phải như vậy, được huấn luyện cũng không phải dạng này.
Dựa theo hệ thống huấn luyện của Tuần Dạ Nhân, lúc này hẳn là gã nên báo cáo cho thượng cấp đầu tiên… Đúng rồi, thượng cấp chính là Lưu Long.
Tuần Dạ Nhân không quá chủ trương vượt cấp báo cáo, trừ khi thượng cấp xuất hiện vấn đề như làm phản, nếu không không cổ vũ vượt cấp đâm thọc.
Vương Minh suy nghĩ rất nhiều, một lát sau, bất đắc dĩ nói: “Đạo đức nghề nghiệp của ta nói cho ta biết, không có khả năng không nhìn! Cho nên… Ta quyết định…”
Mọi người nhìn gã, ngay cả bọn Lý Mộng cũng nhìn gã.
“Ta quyết định, báo cáo cho tổ chức!”
Gã không nhìn ánh mắt phẫn nộ của bọn họ, lầu bầu nói: “Bây giờ thượng cấp của ta là Lưu bộ trưởng, dù sao ta sẽ báo cáo cho ngài, về phần ngài có báo cáo hay không thì không có quan hệ gì với ta!”
“…”
Đám người hai mặt nhìn nhau.
Khóe miệng Lưu Long khẽ nhăn một cái.
Khá lắm, chúng ta đều không có để cho ngươi cõng hắc oa, tiểu tử này ngược lại tốt, cũng không ngốc.
Dù sao gã báo lên, nhanh báo cáo cho Lưu Long, về phần vấn đề sau đó, vậy thì không quan hệ với gã.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, đó cũng do Lưu Long đè ép không báo, liên quan gì Vương Minh?
Đương nhiên, vào lúc này, Vương Minh lựa chọn không vượt cấp báo cáo cũng đã biểu lộ thái độ, chỉ là tiểu tử này cũng hơi ranh ma!
Nói xong việc này, Vương Minh bỗng nhiên cười, cười như tên trộm: “Vậy… Bộ trưởng, chúng ta… Chúng ta được phân bao nhiêu?”
Lưu Long nhíu mày, việc này không thể chờ đợi?
Ông nhìn thoáng qua Vân Dao bên cạnh, Vân Dao là phụ trách chuyên môn rút ra năng lượng thần bí.
Bây giờ Vân Dao đang ngồi chồm hổm trên mặt đất kiểm tra thực hư, cảm nhận được ánh mắt, ngẩng đầu lên nói: “Ba người, hai hệ Hỏa, một hệ Thổ!”
Nói đến đây, Vân Dao lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Hệ Thổ này tương đối không may, đi ra đã bị đội trưởng giết, nếu không một khi gã chui xuống đất thì thật sự khó có thể đối phó.”
“Ta xem xem, hệ Thổ đại khái có thể rút ra tầm hai trăm hai mươi phương, tiêu hao rất nhỏ.
Hai hệ Hỏa, đại khái có thể rút ra ra bốn trăm phương hệ Hỏa, tổng cộng gần sáu trăm hai mươi phương, chênh lệch trên dưới sẽ không quá lớn.”
Nàng cũng có kinh nghiệm, phán đoán bình thường sẽ không sai.
Lưu Long cũng không đợi trở về lại phân phối, bây giờ tất cả mọi người rất phấn khích, cần khích lệ càng lớn.
“Vương Minh, lần này ngươi ghi công đầu, ngươi bộc phát siêu năng, nổ đầu của đối phương, ta thấy được.”
“Cho nên lần này, ngươi được phân một trăm hai mươi phương.”
Ánh mắt Vương Minh trong nháy mắt sáng như tuyết, một trăm hai mươi phương… Đây cũng không phải là tham ô, không giống Lý Hạo, đây là Tuần Dạ Nhân cấp trên dựa theo công lao phân phối, cho nên gã căn bản không thể cự tuyệt.
Một trăm hai mươi phương… Dựa theo tiền lương bây giờ của gã, một tháng một phương, cần mười năm mới có thể lấy được một trăm hai mươi phương.
Đương nhiên đây chỉ là hiện tại, gã còn trẻ, nhất định sẽ thăng lên.
Nhưng lập tức kiếm lời tiền lương mười năm, gã vẫn cực hưng phấn.
“Còn lại năm trăm phương, mắt thứ ba của Lý Mộng mê hoặc đối phương trong nháy mắt, cũng bỏ ra cái giá không nhỏ trong chiến đấu đánh giết đối phương, chế tạo chiến cơ, Lý Mộng được một trăm phương!”
Ánh mắt Lý Mộng sáng sắp bắn ra ngôi sao.
Nàng không có hào khí như Vương Minh, Vương Minh hưng phấn, nàng thì vui vẻ sắp té xỉu.
Ông trời ơi.. !
Một trăm phương!
“Liễu Diễm phụ trách chính diện dụ địch, là chủ công chính diện xuất kích, một trăm phương.”
Liễu Diễm khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng cũng không hưng phấn như trong tưởng tượng.
Giờ đây, hai tay của nàng như là cây bị cháy, nếu hai tay không cách nào khôi phục, lấy được một trăm khối năng lượng thần bí thì lại có thể thế nào?
Đương nhiên, chiến đấu phát sinh thương tích là bình thường.
Cùng lắm thì lui làm hàng hai, nàng nghĩ đến Kiều gia đã bị diệt, cừu nhân ít một nửa, còn thiếu hung thủ bên Diêm La kia… nàng không có suy nghĩ, đời này có lẽ cũng không thể vặn ngã Diêm La, làm gì tự tìm phiền não.
Cừu nhân chết một nửa, lần này dù không lấy được chỗ tốt, vậy cũng đáng giá.
“Hồ Hạo, Vân Dao, Trần Kiên, Ngô Siêu, mấy người các ngươi đều phụ trợ giết địch, mặc dù thực lực khác biệt, nhưng trình độ xuất lực tương đương trong mắt của ta.
Mỗi người quản lí chức vụ của mình, không có sai lầm, nhưng cũng không có chỗ đặc biệt.
Bốn người các ngươi chia đều ba trăm phương còn lại, một người bảy mươi lăm phương, có ý kiến gì không?”
Mấy người vội vàng lắc đầu.
Trần Kiên nhịn không được, nói: “Lão đại, chúng ta chỉ giết một người, ngươi giết hai người, ngươi…”
“Ta nói, ta đã sớm lấy được lợi ích của mình!”
Lưu Long lộ ra dáng tươi cười: “Ta tấn cấp Đấu Thiên, chẳng lẽ còn không bằng một hai trăm khối năng lượng thần bí?”
Lời này vừa nói ra, lúc này mấy người mới hoàn hồn, ngay cả Vương Minh cũng nhịn không được hâm mộ, nói: “Bộ trưởng, ngài vô thanh vô tức mà lại tấn cấp! Không phải nói võ sư tấn cấp khó hơn gấp 10 lần so với siêu năng? Sao ngài lập tức đã tấn cấp?”
Thật bất khả tư nghị!
“Viên lão lợi hại mà thôi!”
Lưu Long nở nụ cười, Liễu Diễm thì là hơi nhướng mày, nói: “Không phân cho Lý Hạo?”
“Hắn?”
Lưu Long cười nói: “Viên lão giết một Tam Dương, Lý Hạo lập công cũng đứng ở bên kia… chúng ta không tham dự thu hoạch bên kia, cho nên không phân cho hắn.
Đương nhiên…”
Ông nhìn thoáng qua chỗ sụp đổ phía trước, nói khẽ: “Mặc kệ ở đây có việc gì, hi vọng mọi người đừng đi tìm tòi nghiên cứu.
Thứ nên cầm tới, tất cả mọi người có thể cầm tới, thu hoạch lần này thậm chí vượt qua những lần trước đây của chúng ta!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tử Dương [Dịch] Tử Dương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tu-Duong.jpg)

