[Dịch] Tinh Môn
Tập 53 : Đệ Tử Ký Danh (c261-c265)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Đệ Tử Ký Danh
Người được chia ít nhất lần này cũng được bảy mươi lăm khối năng lượng thần bí.
Cộng thêm trước đó, bọn Trần Kiên cũng được chia hai mươi khối năng lượng thần bí, cả hai lần, bọn họ kiếm lời số năng lượng thần bí trước kia không dám tưởng tượng.
Vương Minh nhún vai, gã đã quyết định báo cáo cho Lưu Long, vậy gã mặc kệ.
Di tích?
Liên quan gì tới ta!
Thật ra di tích không ít, mấu chốt là ngươi có thể khai phát ra không?
Thật ra di tích cổ ở dã ngoại rất nhiều, nhưng thường lúc khai thác lại tràn đầy bẫy rập và nguy hiểm, nếu không Tuần Dạ Nhân cũng không hợp tác với ba tổ chức lớn cùng khai phát chỗ di tích kia.
Những thứ này Vương Minh cũng biết.
Cho nên thật ra gã cũng hơi động lòng đối với di tích ở đây nhưng lại biết mình thực lực yếu bao nhiêu, không phải gã có thể mơ ước.
Hai người Lý Mộng và Hồ Hạo cũng đều lắc đầu, không nói gì.
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên, Viên Thạc từ dưới đất nhảy lên, khẽ nhíu mày, rất nhanh lông mày giãn ra.
Cũng không nói thêm gì, đánh một quyền ra, một tiếng ầm vang, địa phương còn chưa hoàn toàn sụp đổ ban đầu, trong nháy mắt toàn bộ sụp đổ xuống.
Lưu Long lộ vẻ nghi ngờ.
Viên Thạc lắc đầu, nói: “Không dễ làm, không nói đến việc này, bên này dọn dẹp chiến trường trước, mặt khác… sắp xếp hai người ở đây trông coi là được, không cho người bình thường tiến đến là ổn, không cần phải để ý đến những thứ khác.”
Trần Kiên nhìn về phía Lưu Long, chất phác nói: “Lão đại, ta ở lại trông coi.”
Lưu Long nhìn thoáng qua Trần Kiên, suy nghĩ một lát rồi nói: “Hồ Hạo, ngươi không bị thương, còn có thể bay, gặp nguy hiểm cũng có thể thoát đi trước, ngươi và Trần Kiên cùng ở đây canh giữ được không?”
Hồ Hạo hơi ngoài ý muốn.
Gã rất ít nói, im lặng ít nói.
Theo lý thuyết, nơi này có đại bí mật, gã là Nguyệt Minh, mạnh hơn Trần Kiên, bây giờ gã và Trần Kiên canh giữ ở đây, rất có thể xuất hiện chút biến cố, tỉ như gã động tâm tư, giết chết Trần Kiên, âm thầm cướp đoạt chút bảo vật…
Kết quả, Lưu Long để gã ở đây trông coi?
Điều này thực làm gã ngoài ý muốn!
“Bộ trưởng… Ta… Thích hợp không?”
Hồ Hạo thấp giọng hỏi một câu.
Không đợi Lưu Long nói chuyện, Viên Thạc đã thản nhiên nói: “Cái gì có thích hợp hay không, ba người các ngươi đều là đệ tử ký danh của ta, di tích này là trong nhà tiểu sư huynh các ngươi để lại, không có hắn, các ngươi cũng không thể mở ra! Thật sự có ích lợi gì, lấy sự rộng rãi của tiểu sư huynh ngươi, không thiếu được phân các ngươi một chén canh! Thật sự muốn độc chiếm… Vậy các ngươi tùy ý, một Tam Dương cũng không có biện pháp mở ra hoàn toàn để lấy đi chỗ tốt, các ngươi có thể lấy đi, đó cũng là bản sự!”
Lời này vừa nói ra, mấy người khẽ giật mình.
Cũng đúng.
Nếu có thể tuỳ tiện lấy đi, không phải đã sớm bị người cầm đi.
Hiển nhiên, hiện tại trong di tích chỉ sợ không có bảo bối gì, cho dù có cũng sớm đã bị người lấy đi, bây giờ muốn thu hoạch được thứ càng tốt hơn, vậy phải cần lần nữa khai phát mới được.
Hồ Hạo thoải mái, gật đầu: “Ta hiểu rồi, Viên… Lão sư yên tâm.”
Viên Thạc cũng không thèm để ý lúc gã hô tiếng lão sư thì hơi nói lắp, đệ tử ký danh thôi, tâm thành hay không, ông cũng không phải quá để ý.
Mà mấy người Lưu Long thì hơi ngoài ý muốn.
Tiểu sư huynh?
Đệ tử ký danh?
Đây là ai với ai?
“Lưu Long, chúng ta đi về trước đi, không quay về, Hách Liên Xuyên đại khái sẽ nổi điên.”
Viên Thạc nói một câu, cười cười, bỗng nhiên, máu tuôn khỏi khóe miệng.
Lưu Long biến sắc, những người khác cũng là liên tục biến sắc.
Cái này… Thụ thương rồi?
“Không sao!”
Viên Thạc khoát tay, tiện tay phất qua, huyết dịch toàn bộ biến mất.
Ông nhìn thoáng qua bốn phía, nói khẽ: “Vết thương nhỏ thôi! Không cần nói nhiều ra ngoài.”
Bây giờ ông là Định Hải Thần Châm ở Ngân Thành, một khi ngoại giới biết ông bị thương rất nặng, có lẽ sẽ ra chút chỗ sơ suất.
Tuy mấy người rất lo lắng nhưng giờ phút này đều không nói gì.
Vân Dao cũng cấp tốc thu thập những thi thể này, thi cốt của Nhật Diệu đều có tác dụng bảo tồn năng lượng thần bí.
Đám người nhanh chóng quét sạch sơ qua chiến trường.
Đương nhiên, đánh thành dạng này, quét sạch toàn bộ rất khó, chỉ có thể xóa đi thứ có khả năng tiết lộ thân phận và thực lực của ba Nhật Diệu.
Làm xong những việc này, mang toàn bộ đồ vật đặt vào trong rương, trừ Trần Kiên và Hồ Hạo lưu lại trông coi, toàn bộ những người khác lên xe, chuẩn bị trở về thành khu.
Trong xe.
Rất an tĩnh.
Vương Minh không bị thương lái xe, dù sao những người khác cũng có thương thế trên người.
Dù là Lưu Long thì cũng bị thương nhẹ, trên thân không ít chỗ đều bị thiêu đốt lợi hại, mạch máu trên hai tay cũng bạo liệt rất nhiều.
Im lặng một hồi, Lưu Long mở miệng: “Viên lão, trong thành coi như thuận lợi không?”
“Vẫn ổn.”
Viên Thạc khẽ gật đầu: “Chẳng qua cũng nói cho chúng ta biết một điều, không nên coi thường bất luận kẻ nào, dù là Siêu Năng Giả vô năng cũng vậy, dù sao siêu năng hùng hậu ở đó.
Mặc dù người vô năng chiếm đa số trong số Siêu Năng Giả, chỉ khi nào có thể phát huy ra thực lực, thật ra đang dần dần đánh mất ưu thế trước võ sư.”
Lời này vừa nói ra, đám Vương Minh hơi xấu hổ.
Nhất là Vương Minh!
Người vô năng chiếm đa số Siêu Năng Giả… Truyền đi, đại khái sẽ trở thành công địch.
Thật cuồng!
Đương nhiên, lão sư tiện nghi này có tư cách cuồng vọng.
Ông đã chém giết hai Tam Dương, phải biết, toàn bộ Ngân Nguyệt Hành Tỉnh, trước mắt Tuần Dạ Nhân chỉ có hai Tam Dương, một người là Hầu bộ trưởng, một người là Hách Liên Xuyên.
Điều này tương đương với một mình Viên Thạc xử lý hai tổng chỉ huy phía Tuần Dạ Nhân.
Đương nhiên, thực lực Hầu bộ trưởng rất mạnh, không phải hai tên gia hỏa kia có thể so.
Viên Thạc hình như cảm giác được suy nghĩ của Vương Minh, bình tĩnh nói: “Vương Minh, mấy người các ngươi mặc dù chỉ là đệ tử ký danh ta tùy tiện nhận lấy, nhưng nếu đã nhận thì ta sẽ khuyên bảo vài câu, có nghe hay không là chuyện của các ngươi, còn việc nói là chuyện ta phải làm.”
“Mời lão sư nói!”
Vương Minh cung kính trả lời một câu, Lý Mộng cũng mở mắt ra, hơi hiếu kỳ.
Viên Thạc trầm giọng nói: “Nhớ kỹ mấy việc là được, không chỉ các ngươi, cả những người khác cũng vậy!”
“Thứ nhất, siêu năng tiêu hao tiềm lực quá mức lợi hại.
Ta không biết những cường giả siêu việt Tam Dương kia có biện pháp giải quyết không… Nhưng dưới Tam Dương, chỉ sợ cũng không tiếp xúc đến phương diện này, rất dễ dàng xảy ra vấn đề.
Lúc các ngươi tu luyện siêu năng, cố hết sức không từ bỏ Võ Đạo.”
“Mặc dù tu luyện hai hướng sẽ chậm trễ tiến độ tu luyện… Nhưng mà các ngươi phải hiểu, chỉ thấy lợi trước mắt thì không có chỗ tốt! Làm gì chắc đó mới là mấu chốt, chẳng sợ hiện tại đi chậm, về sau đi lâu dài là được!”
Sắc mặt mấy người ngưng trọng, gật đầu, xem như nhớ kỹ.
Chương 262: Cường Hóa Khóa Siêu Năng
“Thứ hai, nội kình sinh ra, bình thường sẽ bị siêu năng thôn phệ hết, hóa thành một phần năng lượng thần bí… tiểu nha đầu Vân Dao, ngươi là loại tình huống này?”
Vân Dao gật đầu: “Vâng, sau khi tấn cấp siêu năng, nội kình đã chuyển đổi thành năng lượng thần bí.”
Viên Thạc gật đầu: “Cho nên, sau khi các ngươi trở thành Siêu Năng Giả, dù tu luyện Võ Đạo thì cũng rất khó sinh ra nội kình… Không quan hệ, căn cứ ta nghiên cứu, lúc các ngươi tu luyện Võ Đạo, nội kình sinh ra sẽ không bị thôn phệ trước… Các ngươi ẩn nội kình trong ngũ tạng! Lúc đầu siêu năng sẽ không ăn mòn ngũ tạng, ngũ tạng đều có khóa siêu năng, trước mắt các ngươi cũng chưa mở tất cả khóa siêu năng.”
Vân Dao hơi cau mày: “Viên lão, nội kình sẽ làm lớn mạnh khóa siêu năng, tăng cao độ khó tấn cấp…”
“Ta biết!”
Viên Thạc thản nhiên nói: “Tin, vậy thì nghe! Không tin, thì không nghe! Lựa chọn ở chỗ các ngươi, nội kình uẩn tại ngũ tạng, hoàn toàn chính xác sẽ để cho khóa siêu năng tăng cường, tăng lớn độ khó tấn cấp của các ngươi.
Nhưng các ngươi phải hiểu rằng thứ lấy được quá dễ dàng thường sẽ không quá trân quý.”
Cả bọn như có điều suy nghĩ.
Bọn Vương Minh lại hơi không quá tự tại, Vương Minh nhịn không được nói: “Lão sư, vậy… Ta hiện tại là cấp Mãn Nguyệt, một khi tu luyện ra nội kình dùng cho cường hóa khóa siêu năng, vậy cơ hội ta đánh vỡ khóa siêu năng tấn cấp Nhật Diệu sẽ giảm xuống rất lớn…”
Khóa siêu năng không phải một lần sẽ mở ra toàn bộ, mỗi lần tấn cấp sẽ mở ra tí khóa siêu năng, để cơ thể ẩn chứa càng nhiều năng lượng thần bí.
Nhưng bây giờ, Viên Thạc để bọn họ cường hóa khóa siêu năng.
Đây là vì sao?
Viên Thạc bình tĩnh như trước: “Cho nên phải xem chính các ngươi, ta nói có lẽ sẽ chậm trễ tiến độ của các ngươi! Đây là chuyện không có cách nào khác, còn nữa, siêu năng chưa chắc là càng mạnh càng tốt.
Đương nhiên, có lẽ cường giả siêu năng đến cảnh giới nhất định có thể đền bù những vấn đề này.
Trước mắt ta không có đáp án của vấn đề, ta chỉ đưa ra đề nghị của ta, các ngươi có nghe hay không thì tùy.”
Liễu Diễm đang đung đưa hai tay cháy khô, bỗng nhiên cười nói: “Viên lão, dù sao ta không phải Siêu Năng Giả, không quan trọng.
Ta chỉ muốn hỏi một điều, có biện pháp để hai tay ta khôi phục không? Viên lão kiến thức rộng rãi, ngài cảm thấy còn có được không?”
Viên Thạc liếc qua hai tay của nàng, tùy ý nói: “Gần như đã cháy hoàn toàn, dưới tình huống bình thường thì không cứu nổi… Có điều quay về ta thay ngươi suy nghĩ một ít biện pháp, vấn đề không lớn.”
Ánh mắt Liễu Diễm vui mừng, bỗng nhiên nghĩ đến Lý Hạo, chẳng lẽ nói nguồn năng lượng của Lý Hạo thật sự là nội kình đặc biệt?
Viên Thạc dạy?
Lúc này, ngược lại nàng đã nghĩ rất nhiều, chẳng qua không hỏi.
Lý Mộng cũng hơi không nhẫn nại được: “Lão… Lão sư, con mắt này.của ta… Ta, thường xuyên bị thương, phòng ngự rất yếu, ngài có cách gì không?”
Con mắt thứ ba của nàng phòng ngự quá yếu, hơi không cẩn thận sẽ dễ dàng bị người phản kích.
Đương nhiên, chỗ đặc biệt của con mắt thứ ba cũng rất hữu dụng.
Tỉ như lần này, chế tạo ra ảo giác, nhìn thấu quỹ đạo hành động của đối phương, xem thấu chút mê vụ… Năng lực tam nhãn rất mạnh nhưng phòng ngự quá kém, tam nhãn thường xuyên đổ nước mắt máu.
Phía Tuần Dạ Nhân cũng có biện pháp giải quyết, cường hóa năng lượng thần bí.
Dựa theo cường giả Tuần Dạ Nhân thuyết pháp, năng lượng thần bí cường đại, phòng ngự của con mắt thứ ba tự nhiên cũng sẽ mạnh, việc này không cần cố ý đền bù cái gì.
“Con mắt này của ngươi không tầm thường!”
Lúc này, Viên Thạc bỗng nói: “Siêu năng lực của ngươi xem như cực kỳ đặc biệt! Có hai khả năng, thứ nhất, cổ tịch ghi chép, thời kỳ cổ văn minh tồn tại chút huyết mạch đặc thù, có thể là huyết mạch đặc thù của ngươi thức tỉnh!”
“Thứ hai là hình thức ban đầu của một loại thần thông!”
Viên Thạc trầm giọng nói: “Nếu là loại thứ nhất, biện pháp tốt nhất là cường hóa huyết mạch, cũng chính là chiết xuất, là tự mạnh lên.
Ta đề nghị dùng Võ Đạo tăng trưởng sức mạnh huyết mạch mà không phải siêu năng!”
“Nếu là loại thứ hai, thần thông… Nhưng thật ra là một vài võ sư mạnh ở thời kỳ cổ văn minh đạt đến tình trạng nhất định, thân thể tự nhiên sản sinh ra một loại năng lực đặc thù.
Nếu người là hình thức ban đầu của thần thông… Vẫn là câu nói kia, đề nghị ngươi luyện võ!”
“…”
Lý Mộng hơi im lặng, nhìn thoáng qua Viên Thạc, hai loại phương pháp đều là luyện võ… Việc này… Việc này đáng tin không?
Đương nhiên nàng cũng không dám hỏi nhiều.
Viên Thạc cười: “Tin hay không tin thì tùy.
Dù sao đệ tử ký danh có thể học bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, học không đến bản lãnh gì cũng không sao.”
Lời này để Vương Minh và Lý Mộng hơi xấu hổ.
Nói thẳng quá!
Giờ phút này, xe cộ đã vào thành.
Trong thành đang giới nghiêm, người Tuần Kiểm Ti đang ở trong giới nghiêm, phụng mệnh tuần tra toàn thành.
Xe của đám người Lưu Long xe dừng lại, chờ lúc thấy là mấy người Lưu Long, tuần kiểm phía ngoài nổi lòng tôn kính, nhanh chóng cho đi.
“Mộc ti trưởng hiệu suất cũng không tệ.”
Lưu Long cảm khái một tiếng, nhanh vậy đã hoàn thành toàn thành giới nghiêm, từng cửa ải đều có người trông coi.
Lực khống chế và lực chấp hành của Mộc Sâm là đứng đầu.
Nói đến đây, ông đột nhiên hỏi: “Viên lão, Mộc Sâm có hi vọng tiến vào Đấu Thiên không?”
Lời này vừa ra, mấy người nhao nhao nhìn về phía Viên Thạc.
Ngay cả lái xe Vương Minh cũng suýt chút học được Lý Hạo, suýt chút đụng phải tường.
Viên Thạc trừng mắt liếc gã một cái, Vương Minh vội tươi cười, tiếp tục mở xe, hơi không quan tâm nhưng lại chấn động trong lòng, chẳng lẽ Viên Thạc thật sự có bản lĩnh chế tạo ra Đấu Thiên số lượng lớn?
Không thể nào!
“Mộc Sâm…”
Viên Thạc suy tư một chút, lắc đầu nói: “Không rõ, khó nói được.
Mộc Sâm khôn khéo hơn ngươi, mà cũng điệu thấp hơn ngươi.
Hắn hẳn là Phá Bách đỉnh phong, về phần có phải viên mãn không, có nắm giữ thế không, việc này ta cũng không tiện phán đoán.
Trừ phi hắn toàn lực ra tay với ta, hoặc là chủ động triển lộ thế, nếu không ngươi cũng rõ ràng, không có cảm ngộ thế làm sao có thể tấn cấp.
Ngươi thật sự cho rằng Đấu Thiên là tùy tiện nhập?”
Nắm giữ thế, lại chữa trị xong ám thương, lại từ Đấu Thiên như ông kích thích một phen, dùng thế dẫn đạo, vậy đối phương có khả năng có thể bước vào Đấu Thiên.
Nếu không nắm giữ thế, vậy khỏi nói thêm nữa.
Chương 263: Không Phải Tam Dương? ?
Nếu Viên Thạc thật sự có bản lãnh này, tùy tiện để người ta nắm giữ thế, vậy ông đã sớm đẩy Lý Hạo tới Đấu Thiên, làm gì một mực bỏ mặc không quan tâm.
Lưu Long cũng không nói thêm gì nữa.
Xe rất nhanh đã tới cửa ra vào của Tuần Kiểm Ti.
Một đám người xuống xe.
Vừa xuống xe, bên trong đã có người đi ra.
Sắc mặt Hách Liên Xuyên khó coi, nhìn thoáng qua mấy người, lại nhìn Viên Thạc.
Hắn cảm nhận một phen, lông mày hơi nhíu, rất nhanh lại lộ ra dáng tươi cười: “Đa tạ Viên giáo sư xuất thủ tương trợ, giúp Tuần Dạ Nhân chúng ta diệt trừ cường giả tà năng!”
“Lần này thành lập phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành, có vài gia hỏa không hy vọng nhìn thấy chúng ta thuận lợi thành lập, cố ý quấy rối, tập sát vãng lai tân khách.
Lưu Long bộ trưởng bố trí thỏa đáng, chém giết những Siêu Năng Giả tà đạo không có hảo ý này, có công, ta chắc chắn báo cáo với Hầu bộ trưởng, luận công ban thưởng!”
Hắn nói vài câu xã giao, giọng rất lớn, lại nói: “Nếu bọn Lưu bộ trưởng trở về, vậy điển lễ thành lập hôm nay cũng chính thức bắt đầu! Lại nói, dùng mấy đầu Siêu Năng Giả chúc mừng khai trương, cũng xem như tốt! Đêm nay mọi người ăn ngon uống ngon, nhất định phải tận hứng!”
Nói rồi, hắn quay người trở về.
Cũng không để ý tới mấy người Lưu Long, chỉ là bên tai Viên Thạc truyền đến tiếng gầm gừ của Hách Liên Xuyên: “Viên Thạc! Ta nể mặt ngươi cho nên không muốn cãi với ngươi trước mặt mọi người.
Nhưng ngươi tùy tiện xuất thủ, chém giết Siêu Năng Giả lúc này, ngươi cũng đã biết chúng ta đã chuẩn bị thật lâu ở chỗ di tích kia, một khi bị ngươi phá hủy hợp tác…”
Bờ môi Viên Thạc khẽ nhúc nhích: “Nhìn chút can đảm của ngươi đi, bị dọa thành dạng gì rồi? Ngươi muốn hợp tác, những tên kia không muốn? Lại nói, ta không làm gì, giết mấy nhân viên ngoài biên chế thôi.
Phía ba tổ chức lớn, ngươi tùy tiện qua loa chút, cam đoan bọn hắn cũng không thả cái rắm nào!”
“Chuyện gì xảy ra với Tam Dương kia?”
“Tam Dương nào?”
Viên Thạc cổ quái nói: “Ở đâu ra Tam Dương, có phải ngươi hồ đồ rồi không? Chỉ có một Nguyệt Minh…”
“Ngươi con mẹ nó đánh rắm!”
Hách Liên Xuyên cuồng nộ, có phải ngươi xem ta là ngớ ngẩn không?
Đây không phải là Tam Dương?
Đương nhiên, lúc ấy khoảng cách rất xa, có thể là thế nhưng khí thế có thể khiến hắn cảm ứng được, truyền xa hơn vạn mét, không phải Tam Dương chẳng lẽ là quỷ?
“Thật sự không có Tam Dương!”
Bờ môi Viên Thạc lần nữa rung động: “Phải tin ta, không tin ngươi hỏi những tổ chức khác xem có Tam Dương tới không? Người ta cũng không ngốc, biết rõ ta từng giết Tam Dương mà còn dám phái một người đến tập kích ta? Đó chỉ là một Nguyệt Minh gan to bằng trời, tự nghĩ có thể giết ta, dương danh lập vạn… Đầu óc nước vào! Bị ta trực tiếp xử lý.”
“Vô nghĩa!”
Có chết thì Hách Liên Xuyên cũng không tin là Nguyệt Minh.
Nhưng Viên Thạc nói lời son sắt, hắn suy nghĩ, bỗng truyền âm hỏi: “Tam Dương chưa biết? Hay là đối phương đã chạy?”
Nếu đã chạy, vậy không cần phải nói, các tổ chức lớn cũng sẽ không thừa nhận là bọn chúng phái người giết Viên Thạc.
Nếu là Tam Dương chưa biết vậy thì bị giết cũng không ai biết, hiển nhiên những người khác cũng không rõ ràng.
Có thể xác định đối phương là cấp Tam Dương, toàn bộ Ngân Thành đại khái chỉ có Hách Liên Xuyên.
Đương nhiên nếu hiện trường chiến đấu bị người quan sát một phen, một vài cường giả cũng sẽ suy đoán ra tình huống.
Chẳng qua bây giờ hiện trường bị phá hư, Tuần Kiểm Ti còn đang phong tỏa, sau đêm nay, quỷ cũng nhìn không ra nơi đó đến cùng đã bạo phát chiến đấu kịch liệt bao nhiêu.
“Ta không biết ngươi nói gì.”
Viên Thạc mặc kệ hắn, trực tiếp đi về phía Lý Hạo.
Hách Liên Xuyên có lòng muốn mắng chửi người, nhưng vẫn lo lắng trùng điệp, không dám mắng ra.
Lão gia hỏa khinh người quá đáng.
Thật muốn đánh chết ông!
Tuyệt đối là cường giả Tam Dương, mà lại thật sự có khả năng bị xử lý, hay là cường giả Tam Dương chưa biết…
Càng nghĩ, vấn đề bên trong càng lớn.
Hắn có giận khó phát, bỗng nhiên đi về phía Lưu Long, nói nhỏ, mang theo chút phẫn nộ: “Đây chính là tế điện chiến hữu mà ngươi nói?”
Lưu Long gật đầu, nói khẽ: “Giết người tế cờ, tế điện cũng là vì chính nghĩa, vì quang minh! Hách bộ yên tâm, lần này giết người là chính chúng ta chủ động xuất lực, sẽ không xin tổng bộ ban thưởng.”
Còn xin ban thưởng… Mẹ nó, ta muốn dùng một bàn tay đập chết ngươi.
“Lưu Long, nói thật cho ta biết, rốt cuộc ngươi đã giết mấy người?”
“Ba người! Tính cả Viên lão, có thể là bốn người.”
Hách Liên Xuyên khẽ nhíu mày: “Các ngươi giết ba người… Thực lực gì?”
“Hai Tinh Quang Sư, một Nguyệt Minh Sư.”
“Ừm?”
Hách Liên Xuyên rơi vào trầm tư, thật sao?
Chiến đấu ngoài thành, khoảng cách thực sự quá xa, hắn ở đây thật sự không cảm ứng được, ngược lại là mơ hồ nghe được chút tiếng nổ mạnh, có thể do vũ khí nóng đưa đến.
Nhìn lại mấy người Vương Minh, Vương Minh không bị thương, Liễu Diễm đút hai tay trong túi, hắn cũng không tiện quan sát cẩn thận, hình như bị thương nhẹ.
Về phần Lý Mộng… Lý Mộng thụ thương là chuyện thường ngày, đối phó Tinh Quang Sư cũng có thể thụ thương, hắn cũng lười nói.
Đã vậy, bọn người Lưu Long giết một Nguyệt Minh Sư, hai Tinh Quang Sư cũng không phải việc là không thể nào.
Về phần Nhật Diệu… Những người này liên thủ có lẽ có thể xử lý một Nhật Diệu.
Nhưng tuyệt đối sẽ không nhẹ nhõm như vậy!
Nghĩ tới những thứ này, hắn khẽ gật đầu: “Dừng ở đây! Gần nhất không nên chủ động gây phiền toái cho ta, việc này ta sẽ lắng lại, chỉ là giết một vài Siêu Năng Giả tà ma ngoại đạo, giết thì giết… Chỉ cần ba tổ chức lớn không truy cứu, cũng không cần quản quá nhiều.”
“Hách bộ, ý của ngài là nếu ba tổ chức lớn truy cứu, chúng ta sẽ nhận thua?”
Lưu Long bỗng dừng bước, nhìn hắn một cái, trong mắt mang theo chút ánh lửa, mơ hồ có chút phẫn nộ và bất mãn.
Hách Liên Xuyên khẽ nhíu mày, lắc đầu, nói: “Không phải như ngươi nghĩ, nhưng tình huống thực tế là hiện tại thật sự không thể vạch mặt với ba tổ chức lớn! Khu vực Trung Bộ, tổng bộ không cách nào cho chúng ta trợ giúp, còn không ngừng yêu cầu chúng ta cung cấp trợ giúp, Hầu bộ cưỡng ép nâng lấy áp lực, một mực chưa từng đi.
Thực lực của ba tổ chức lớn tại Ngân Nguyệt mạnh hơn chúng ta… Chúng ta đã trở mặt với Hồng Nguyệt, nếu lại liên lụy đến Diêm La hoặc Phi Thiên, Lưu Long, ngươi cũng biết hậu quả đó, có đôi khi nhất định phải nhịn!”
“Nhịn?”
Lưu Long nhíu mày, một lát sau ông khôi phục tỉnh táo, khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi! Nếu ba tổ chức lớn thật sự muốn truy cứu, Hách bộ giao cho chúng ta là được, nói vì báo thù cho Lý Hạo, giết người vòng ngoài của Hồng Nguyệt, đắc tội một lần, không sợ có lần thứ hai!”
Hách Liên Xuyên thở dài một tiếng, không có lại nói thêm.
Đi vài bước, hắn nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên nói: “Ngươi có muốn đi thăm dò di tích cuối tháng không? Nếu ngươi muốn đi, ta có thể cho chừa cho ngươi một danh ngạch, có khả năng để cho ngươi tiến vào Đấu Thiên, hoặc tấn cấp Siêu Năng Giả, cơ hội khó được.
Đương nhiên nguy hiểm rất lớn!”
Trước đó, Lưu Long không có trong phạm vi này.
Nhưng Hách Liên Xuyên lo lắng, giờ đây gia hỏa này giết lung tung một trận, nếu không tấn cấp, hắn chỉ sợ ông gánh không được.
Vậy không bằng dẫn đi, nhìn xem có cơ hội tấn cấp không, sau khi tấn cấp, ngược lại an toàn hơn nhiều.
Lưu Long khẽ động trong lòng: “Ta sẽ suy nghĩ.”
Nói rồi, ông hơi chần chờ, mở miệng nói: “Hách bộ, ngài cảm thấy nếu chúng ta bây giờ tại Ngân Nguyệt khai chiến với ba tổ chức lớn thì có bao nhiêu phần thắng?”
“Không có phần thắng!”
Chương 264: Nguyên Thần Binh
Hách Liên Xuyên thẳng thắn: “Trừ khi chúng ta không quan tâm, từ bỏ tất cả, toàn lực cố thủ Bạch Nguyệt Thành.
Một khi có cường giả đánh tới thì trực tiếp vận dụng vũ khí có tính sát thương quy mô lớn, dùng cái này uy hiếp đối phương! Nhưng chỉ có thể cố thủ không ra, khi đó, chúng ta nhất định phải từ bỏ các thành nhỏ khác… Ngươi cảm thấy bản thân sẽ vui lòng?”
“Là toàn diện không bằng, hay là chỉ do cường giả không nhiều bằng đối phương?”
Lưu Long lại hỏi một câu, Hách Liên Xuyên lần nữa thở dài: “Đều không bằng! Chỉ một tổ chức trong ba tổ chức lớn thì chúng ta không sợ! Hai tổ chức thì chúng ta sẽ rơi vào hạ phong.
Ba tổ chức cùng đứng lên… Chúng ta sẽ bị treo lên đánh!”
Được rồi, Lưu Long đại khái đã hiểu thế cục.
Ông không có nói thêm gì, chỉ là bình tĩnh đi tới phía trước, trực tiếp ngồi xuống trên chỗ ngồi, cầm đũa bắt đầu ăn.
Vừa ăn, vừa lên tiếng nói: “Đồ ăn nguội rồi, tất cả mọi người ăn đi.”
Toàn bộ đại sảnh an tĩnh trong nháy mắt, tiếp đó vang lên âm thanh bát đũa.
Đêm nay, Lưu Long còn dính nhiễm máu tươi trên thân cũng cho bọn họ đầy đủ lực uy hiếp, bây giờ toàn bộ siêu năng của Ngân Thành đều rất điệu thấp.
Một bàn khác.
Viên Thạc cũng bắt đầu ăn, ăn điên cuồng, ông rất đói.
Lý Hạo đang rót rượu cho ông, nói khẽ: “Lão sư, Hồ Hạo và Trần Kiên…”
“Ở lại bên kia.”
Viên Thạc hàm hồ nói một câu, cũng khẽ nói: “Tạm thời đừng đi qua, chờ một hai ngày rồi tính.
Lần này khả năng có thu hoạch ngoài ý muốn, đừng tiết kiệm kiếm năng, chữa trị xong thương thế của ngươi trước.”
“Ừm, vậy lão sư ngài…”
“Ta không vội.”
Viên Thạc trực tiếp gặm xong một cái móng heo lớn, tốc độ cực nhanh, răng lợi cực kỳ tốt, xương cốt đều bị ông nhai nát.
Ăn một hồi, Viên Thạc lại thấp giọng nói: “Lần này Hách Liên Xuyên và Mộc Sâm có thể có vài phát giác, về phần những người khác, hẳn là không cảm giác được cái gì, vấn đề không lớn.”
Lý Hạo gật đầu, cũng không nhiều lời.
Muốn hoàn toàn không có động tĩnh gì là không có khả năng.
Chẳng qua, hắn suy nghĩ chút rồi vẫn nói: “Lão sư, có hy vọng kéo Hách bộ trưởng và Mộc ti trưởng vào trận doanh của chúng ta không?”
Viên Thạc sững sờ: “Trận doanh gì?”
Ông hơi ngoài ý muốn, nhìn Lý Hạo, khá lắm, ngươi cũng bắt đầu dự kiến thiết lập trận doanh…
Trận doanh ở đâu ra?
Lý Hạo hơi ngượng ngùng: “Không phải, ý của ta là giống như đội trưởng, tỉ như làm vài việc tư sẽ không báo lên.”
Viên Thạc im lặng!
Ông liếc qua Lý Hạo, cả buổi sau mới nói: “Đừng nghĩ đến việc này được hay không, việc cấp bách của tiểu tử ngươi là tiến vào Đấu Thiên! Chỉ cần ngươi có thể vào Đấu Thiên, cộng thêm ta, cùng Lưu Long ngớ ngẩn kia, ba võ sư Đấu Thiên… Đặt ở đây cũng có thể được việc!”
“Nhiều người sức mạnh lớn…”
“Đó là nói nhiều người có chất lượng!”
Viên Thạc trực tiếp cắt ngang: “Một người bình thường, coi như cầm súng, gặp Tam Dương cũng bị hủy diệt trong nháy mắt.
Đừng nói Tam Dương, Nhật Diệu cũng giống vậy, hủy diệt đối phương tức khắc.
Cho nên nếu muốn lực lượng lớn, vậy phải cần cường giả!”
Ông lau khóe miệng đầy mỡ, bỗng nhiên cười nói: “Ví hiện tại, trên trận có bao nhiêu người? Đều là siêu năng, nhưng trừ mấy người Hách Liên Xuyên, những người khác trong mắt ta đều là mặt hàng chỉ cần dùng một bàn tay đánh chết! Đòi người nhiều làm gì?”
Đang nói, bên người có người lạnh lùng nói: “Viên giáo sư, ngươi lại muốn đánh chết ai?”
Viên Thạc nghiêng đầu liếc nhìn hắn, cười nói: “Hách bộ trưởng, lão già ta chỉ đùa chút thôi, ngươi cũng tưởng thật? Ngồi xuống cùng ăn đi, lần này may mắn có Hách bộ trưởng ở đây, nếu không không biết sẽ gây ra bao nhiêu hỗn loạn… Đương nhiên, ta là người bị hại nên sẽ không cảm ơn, để Lưu Long cảm ơn ngươi.
Còn Lý Hạo nữa, ngươi cũng là cấp dưới của Hách bộ trưởng, cảm kích chút đi!”
Lý Hạo vội vàng đứng lên: “Đa tạ Hách bộ hỗ trợ!”
Hách Liên Xuyên thầm mắng một tiếng, lão tử không ăn thứ này.
Đều chẳng phải đồ tốt!
Trước đó còn cảm thấy Lý Hạo nghe lời, nhu thuận, hiện tại… Ha ha!
Giống như Viên Thạc, đều không phải thứ gì hay ho.
Hắn đến cũng không phải gây chuyện, chuyện phát sinh lại nói quá nhiều cũng không có ý nghĩa, hắn trầm giọng nói: “Gần đây thật sự phải khiêm tốn chút! Đắc tội với quá nhiều người, các ngươi còn muốn đi di tích không?”
“Có đi hay không không quan trọng.”
Viên Thạc cười một tiếng, vốn là không quan trọng.
Hách Liên Xuyên lập tức phá phòng bị, hơi bất đắc dĩ và ấm ức, không thể làm gì khác hơn, nói: “Ngươi không đi không quan trọng, nhưng còn Lý Hạo?”
“Hắn thế nào?”
Viên Thạc cười: “Hắn có đi hay không cũng không quan trọng, chẳng lẽ không đi sẽ chết?”
Hách Liên Xuyên hít sâu một hơi, thật lâu sau mới tuôn ra một tin tức: “Biết vì sao chúng ta nhất định phải kiên trì đi chỗ di tích đó không? Di tích nhiều như vậy, cũng không phải chỗ này có đồ tốt, nhưng Tuần Dạ Nhân ba phen mấy bận cũng nhất định phải đi, thậm chí không tiếc liên thủ các tổ chức lớn, dù tổn thất nặng nề cũng muốn đi… Viên giáo sư, ngươi biết tại sao không?”
Viên Thạc bình thản nói: “Biết, đừng quên rốt cuộc ai đã phát hiện chỗ di tích kia?”
Ông hơi trào phúng: “Không nói những thứ khác, trong chỗ di tích kia chắc chắn có Nguyên Thần Binh! Mà lại không chỉ một kiện! Đây là thứ nhất.
Thứ hai, chỗ di tích kia có thể là di tích loại hình phòng ngự, thậm chí có một kiện Nguyên Thần Binh loại hình phòng ngự đặc biệt… Đủ để bao phủ một tòa thành lớn!”
Lời này vừa nói ra, Hách Liên Xuyên thầm giật mình, vội nhìn về phía Viên Thạc.
Sao có thể!
Đây là tin tức bọn họ đã trả một cái giá thật lớn, chết rất nhiều người mới thăm dò được, mà ba năm trước đây, sau khi Viên Thạc bị thương cũng không quay lại bên kia.
Viên Thạc cười nhạo một tiếng, mang theo chút buông thả: “Hách bộ trưởng, chớ thừa nước đục thả câu ta, có ý nghĩa không? Viên Thạc ta thấy qua nhiều thứ, cũng không biết thăm dò bao nhiêu di tích.
Nguyên Thần Binh loại hình phòng ngự kia là quan trọng nhất đối với các ngươi, một khi lấy được, có thể bao phủ một thành.
Khi đó, các ngươi sẽ có lực lượng cố thủ Bạch Nguyệt Thành, có thể công có thể phòng, sau đó chiếm cứ tiên cơ trong biến cố… Đúng không?”
Sắc mặt Hách Liên Xuyên thay đổi liên tục, bây giờ thật sự hơi như đưa đám.
Nửa ngày, hắn khẽ gật đầu, hơi bất đắc dĩ: “Ngươi nói đúng, đây là bảo vật chủ yếu lần này chúng ta muốn lấy được.”
Viên Thạc cười nói: “Cho nên… Có liên quan gì với việc Lý Hạo có đi hay không?”
Hách Liên Xuyên nhịn không được nói: “Chỗ di tích kia có thể có vài liên hệ với bát đại gia… Mặc dù chỉ là có khả năng, nhưng khi là thật, vậy trong cướp đoạt Nguyên Thần Binh, có lẽ chúng ta có thể giao cho Lý Hạo đến khống chế! Khi đó, hắn chính là đối tượng Tuần Dạ Nhân nhất định phải bảo vệ, đây mới là an toàn nhất với hắn.”
“Ha ha!”
Viên Thạc cũng chẳng muốn nhiều lời, tùy ý nói: “Tùy các ngươi, được rồi nói sau, dù sao còn sớm.
Ăn cơm trước, Hách bộ trưởng, đừng chết đói.”
“Không phải, Viên giáo sư, ngươi nghe ta nói…”
Viên Thạc khoát tay, bắt đầu tiếp tục ăn, mập mờ suy đoán, nói: “Biết biết, cam đoan không giết người, không đánh nhau, một mực điệu thấp, chờ di tích mở ra, được chưa?”
“…”
Như dỗ đứa bé.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Thần Hoàng [Dịch] Thần Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Than-Hoang-Audio-full.jpg)



