[Dịch] Tinh Môn
Tập 51 : Mẹ? ? (c251-c255)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Mẹ? ?
Có một số người theo cạnh gã, họ cũng không phải là nhân viên phổ thông.
Đêm hôm khuya khoắt không trở về nhà, tự nhiên không phải nhân viên bình thường, trừ bảo vệ giữ cửa đã sớm chạy ra ngoài, giờ phút này, người đi theo gã đều là người bảo vệ lúc bình thường của gã.
Đêm nay Siêu Năng Giả đều đi họp, những người này chỉ là bảo vệ bình thường.
Chẳng qua những người này có súng.
Kiều thị có công ty bảo an của chúng.
Giờ khắc này, mấy người bảo vệ, bao gồm Kiều Bằng đều lấy ra súng, trong nháy mắt nhắm ngay Lý Hạo, muốn loạn súng bắn chết gia hỏa này.
Về phần Lý Hạo chết rồi, di tích làm sao… Lúc này, Kiều Bằng nào còn nghĩ được việc này.
Chiến đấu trên không vẫn còn tiếp tục.
Mà lúc này, Lý Hạ bỗng đáp xuống đất, dậm chân, mặt đất hơi chấn động, mấy khối tảng đá bắn ra.
Vụt một tiếng, mấy người bảo vệ cầm súng đã trực tiếp bị hòn đá xuyên thủng đầu.
Lý Hạo ra tay cũng không nương tay.
Lúc này Lý Hạo lo lắng phía lão sư hơn, có lẽ bắt được Kiều Bằng thì có thể khiến đối phương kiêng kị nhiều hơn.
Dậm chân trong nháy mắt, âm thanh ‘đoàng đoàng đoàng’ của tiếng súng truyền ra.
Những bảo vệ chưa chết và Kiều Bằng đều nổ súng.
Vừa nổ súng, Kiều Bằng vừa chạy trốn.
Súng ống chưa hẳn có thể đánh chết Lý Hạo, dù sao Lý Hạo cũng là Trảm Thập, tuy hình như chẳng ra sao cả…
Ý nghĩ như vậy vừa hiện lên gã đã thấy hoa mắt, ngón tay Lý Hạo như lưỡi dao, xẹt qua cổ mấy bảo vệ, trong nháy mắt lại xuất hiện trước mặt Kiều Bằng, một tay chế trụ cổ họng của gã, tay còn lại chém xuống ‘bịch’ một tiếng.
Tiếng ‘răng rắc’ vang lên!
Cánh tay cầm súng bị chặt đứt, thủ đao cũng là đao.
Cùng lúc đó, một tiếng vang thật lớn truyền ra, mái nhà sụp đổ, hai nhân ảnh hiện ra.
Vậy mà bọn Kiều Phi Long đánh sụp!
Bằng tốc độ nhanh nhất, đánh xuyên qua nguyên một tòa nhà, đây chính là sức mạnh của Tam Dương.
Mà Lý Hạo thì đá ra một cước, đá gãy chân Kiều Bằng, đá đối phương nửa quỳ trên mặt đất.
Hắn dùng một tay nắm lên tóc Kiều Bằng, tay còn lại vẫn bóp lấy cổ họng của gã như cũ, bóp đến Kiều Bằng sắc mặt đỏ bừng, giờ phút này có vẻ không cách nào thở dốc.
“Ha ha…”
Kiều Phi Long thở dốc một tiếng, cũng cười một tiếng, nhìn về phía Viên Thạc: “Đồ đệ ngươi dạy giống như hơi ngu xuẩn… Giờ phút này, ta sẽ giơ tay chịu trói?”
Uy hiếp?
Không thể nào!
Đến mức này, giơ tay chịu trói thì cũng chết.
Vậy mà Lý Hạo lại bắt con trai gã để uy hiếp gã!
Lý Hạo tự nhiên biết dùng Kiều Bằng uy hiếp Kiều Phi Long là rất vô dụng, thế nhưng khi hắn nhìn thấy bóng dáng màu đen, dưới ánh ánh lửa chiếu rọi, đi về hướng hắn, hắn đột nhiên cảm giác được chưa hẳn vô dụng.
Bóng dáng tới gần hắn.
Nói rõ đối phương muốn cứu người!
Thậm chí vì cứu người mà từ bỏ cơ hội đối phó lão sư.
Có thể thấy được, người bình thường như Kiều Bằng cũng không phải không có chút địa vị nào trong bóng đen bên kia.
Lý Hạo không có e ngại với bóng đen.
Lần trước huyết ảnh lớn như vậy cũng bị hắn bóp chết, huống chi bóng đen.
Nhưng hai cái này có phải một loại không, Lý Hạo không cách nào xác định.
Bây giờ Kiều Phi Long cấp Tam Dương đang cách hắn không xa, Lý Hạo vẫn còn chút e ngại.
Hắn sợ cường giả như vậy nhưng lại không sợ bóng đen – thứ không biết này, ai bảo hắn từng nếm qua rất nhiều huyết ảnh.
Cùng lúc đó, Viên Thạc cũng không dừng lại.
Không có bởi vì học sinh ở đây bắt Kiều Bằng mà ông cố kỵ hay lưu thủ gì, hoàn toàn hung mãnh như trước đây, thế như chẻ tre.
Ngũ Cầm Thuật vận dụng đến cực hạn, từng quyền đánh ra, thế mà chế trụ Kiều Phi Long, đánh hỏa năng của đối phương cũng không thể tràn lan quá xa.
Về phần chút dư lực… Vậy không có biện pháp, giờ phút này Viên Thạc không có cách nào đi quản.
Có thể một bên vẫn còn hơi cố kỵ con trai, một bên cố kỵ học sinh, hai bên ăn ý hướng nơi xa chiến đấu, đánh nát vô số gạch, một đường chiến đấu về phía đường phố.
Cùng lúc đó, Lý Hạo thấy được bóng đen đánh về hắn.
Những người khác không nhìn thấy, hắn lại có thể.
Khi đối phương nhào tới trong nháy mắt, Lý Hạo đã sớm cầm tiểu kiếm.
Đây là át chủ bài bảo mệnh của hắn.
Nhưng lúc này, ai còn quan tâm bại lộ hay không bại lộ?
Có lẽ chỉ có tiểu kiếm mới có thể đối phó loại vật này, hắn hoài nghi mình xuất thủ sẽ đánh không trúng thứ kia.
Tiểu kiếm tràn ra hào quang nhàn nhạt, được Lý Hạo nắm ở trong tay, đâm một kiếm ra!
‘Phập’ một tiếng!
Giống như đâm vào trong thứ gì, trong hư không truyền đến tiếng kêu đau.
“Ừm?”
Bóng đen mà lại truyền ra âm thanh, cái này khác với huyết ảnh.
Giờ khắc này, bóng đen cũng rất khiếp sợ.
Đây là cái gì?
“Lý gia kiếm?”
Giờ khắc này, bóng đen giống như nghĩ tới điều gì, hơi chấn động, không phải nói đã đưa Tuần Dạ Nhân ư?
Sao còn sẽ ở trong tay Lý Hạo?
Lý gia kiếm… Có thể làm bị thương mình?
Vậy giống như có thể giải thích được, vũ khí bát đại gia tuyệt đối không tầm thường.
Kiều Phi Long đã từng phỏng đoán, vũ khí bát đại gia chỉ sợ đều là tồn tại cấp Nguyên Thần Binh.
Mà giờ khắc này, sau khi bóng đen bị đâm trúng, hư không hơi chấn động, sau một khắc, một bóng dáng hình người hiện ra.
Mà Kiều Bằng bị Lý Hạo đá gãy chân thì nghẹn đỏ mặt, gã bị Lý Hạo kéo như chó chết, cấp tốc lùi lại.
Bấy giờ gã cũng nhìn thấy bóng đen hiển hiện.
Sau một khắc, trong cổ họng khó khăn toát ra một câu: “Mẹ…”
Lý Hạo chấn động trong lòng!
Mẹ?
Sao có thể!
Vợ của Kiều Phi Long chết rất nhiều năm.
Sao lại là cái bóng đen này?
Mà bóng đen, thật ra nhìn không ra tướng mạo, bây giờ hình như cũng hơi chấn động, lời nói truyền ra: “Ngươi… Nhìn thấy ta?”
Một câu, tiết lộ rất nhiều tin tức.
Trước kia Kiều Bằng không nhìn thấy nàng, thậm chí không biết nàng tồn tại.
Mà nàng rất có thể cũng không cách nào hiện thân ra, bằng không, nếu là mẫu thân của Kiều Bằng, vậy không cần thiết vẫn giấu kín không hiện thân.
Trừ khi nàng không phải người không phải quỷ, ngay cả nàng đều không thể khống chế bản thân hiện thân, như thế mới không cần phải nói cho Kiều Bằng, miễn cho Kiều Bằng càng khó tiếp nhận.
Lúc này Lý Hạo cũng chấn động, chẳng qua rất nhanh hóa thành vui mừng.
Mẹ Kiều Bằng?
Vậy càng tốt hơn!
Mặc dù mẫu thân của Kiều Bằng, chết rồi, thật ra Lý Hạo cũng khá hiểu rõ.
Căn cứ tư liệu biểu hiện, mẫu thân của Kiều Bằng là bí thư của Kiều Phi Long, cũng là người Kiều Phi Long cực kỳ tín nhiệm, về sau thượng, trở thành chủ mẫu Kiều gia.
Kiều mẫu khi còn sống là trợ thủ đắc lực của Kiều Phi Long, toàn bộ Kiều thị phát triển lớn mạnh có quan hệ rất lớn với nàng.
Có điều sau này nàng lại dần thối lui ra khỏi công ty, bởi vì nàng sinh một bé trai nên chủ yếu phụ trách nuôi Kiều Bằng.
Bởi vậy có thể thấy được, Kiều mẫu hẳn là cực kỳ yêu thích, thương yêu Kiều Bằng.
Không nghĩ tới, đối phương thế mà còn sống.
Chỉ là loại trạng thái này, lại là tình huống gì?
Giờ khắc này, Kiều Phi Long đang bị đè lên đánh nơi xa, bỗng quay đầu nhìn về nhìn bên này, khi gã thấy được bóng đen kia, ánh mắt cũng chấn động!
Chương 252: Giết Tam Dương, Diệt Nhật Diệu (I)
Xuất hiện!
Bóng đen thế mà xuất hiện…
Hoặc là nói, gã không thể nhìn thấy bóng đen, chỉ có thể nghe được giọng nói.
Trong ý nghĩ của gã, nó là người yêu của gã, thế mà nó lại xuất hiện!
Điều này sao có thể?
Những năm này, gã suy nghĩ rất nhiều biện pháp cũng không có biện pháp làm được, chỉ có thể nghe được giọng của đối phương.
Bởi vì quanh năm tháng dài ở cùng một chỗ, gã có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, lại không có thực thể.
Vì sao giờ phút này sẽ hiện ra?
Kiều Phi Long không hiểu, nhưng sau một khắc, gã đã nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Lý Hạo, nhìn về phía thanh tiểu kiếm trong tay hắn.
Lúc này gã cũng ý thức được, đây có thể là Lý gia kiếm.
Mà thanh kiếm này… Có lẽ có thể giúp vợ gã khôi phục nhục thân.
Năm đó, trong một lần trùng kích di tích năng lượng, dẫn đến vợ gã biến thành dáng vẻ quỷ bây giờ, hiện tại… Hình như có cơ hội.
Lý gia kiếm, di tích… Hai cái này hẳn là có liên hệ.
“Giết hắn! Đoạt kiếm!”
Kiều Phi Long khẽ quát một tiếng: “Nhi tử không còn, có thể sinh lại! Nếu ngươi còn sống, chúng ta sẽ có rất nhiều hài tử!”
Gã sợ vợ mềm lòng.
Đùng!
Viên Thạc đánh ra một quyền, đánh gã bay ngược, đâm vào trên đường phố, giờ khắc này, đụng nát không biết bao nhiêu kiến trúc.
Kiều Phi Long thổ huyết, vẫn quát khẽ như cũ: “Giết hắn! Đã nghe chưa?”
Lý Hạo chỉ việc dùng Kiều Bằng uy hiếp gã, ban đầu gã cũng không muốn nhi tử chết, nhưng giờ phút này… thái độ gã thay đổi.
Kiều Bằng có thể chết, nhưng Lý Hạo cũng phải chết, còn phải đoạt được cả thanh kiếm kia.
Bóng đen hơi chấn động một cái, sau một khắc, đánh về phía Lý Hạo.
Lý Hạo giậm chân một cái, một thế yếu ớt bạo phát ra, mặt đất chấn động.
Lại bị trấn áp xuống trong nháy mắt.
Bóng đen rất mạnh, có lẽ kém xa Kiều Phi Long, nhưng bóng đen cho Lý Hạo cảm giác chỉ sợ nó cũng có thực lực Nhật Diệu.
Thực lực như vậy, hắn không cách nào địch nổi, Phá Bách còn có thể chiến một trận, nhưng Nhật Diệu là thật sự không có biện pháp.
Giờ phút này, cũng không có cách đánh lén.
Tại lúc bóng đen trấn áp thế yếu ớt, Lý Hạo đột nhiên giơ Kiều Bằng lên, dùng Kiều Bằng xem như vũ khí, bổ về phía bóng đen!
Kiều Phi Long không quan tâm, còn ngươi?
Nơi xa, sắc mặt Viên Thạc băng hàn, điên cuồng ra quyền!
Như là cự hùng, từng quyền đánh ra, đánh mặt đất cũng vỡ ra.
Ông muốn đánh chết tươi Kiều Phi Long, mới có thời gian đi cứu Lý Hạo.
Phá Bách, Lý Hạo có thể chống đỡ.
Nhật Diệu, tuyệt đối không được.
Khi bóng đen hiện ra hình dạng, ông có thể cảm ứng được sự tồn tại của đối phương, cảm nhận được nguồn sức mạnh đặc thù kia.
Đối phương là tồn tại cấp Nhật Diệu, đây không phải Lý Hạo có thể địch nổi.
Lần này có chỗ sơ suất.
Nếu không, ông có lòng tin áp chế Kiều Phi Long, sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì cho Lý Hạo.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn, Lý Hạo trùng điệp ném Kiều Bằng ra, đập trúng bóng đen, bóng đen cấp tốc tránh đi, bó tay bó chân.
Thậm chí nó không dám quá bạo lực, dẫn đến Lý Hạo và Kiều Bằng bị giết cùng một chỗ.
Mà Lý Hạo còn nắm kéo chân Kiều Bằng, trở về lại.
Hắn thấy lão sư càng thêm điên cuồng, tiếng vang không ngừng, thậm chí truyền đến tiếng hét phẫn nộ hiếm thấy, hắn biết lão sư cũng gấp.
Bóng đen xuất hiện là thứ hai người đều không dự liệu được.
Tiểu kiếm trong tay, cũng không có ra sức như vậy, đánh ra bóng đen nguyên hình nhưng lại không có cách nào trực tiếp đâm chết đối phương như giết huyết ảnh.
Thứ này đến cùng là cái gì?
Lý Hạo không biết, nhưng hắn biết hắn không phải đối thủ, sắp xong đời.
Giờ khắc này, Lý Hạo lần nữa dậm chân, thế yếu ớt lần nữa bạo phát ra, mặt đất chấn động.
Miễn cưỡng chấn bóng đen muốn nhào lên ra ngoài.
Trong lòng mặc dù gấp, Lý Hạo lại hoảng mà không loạn.
Không có gì có thể loạn.
Đối phương cố kỵ sự sống chết của Kiều Bằng, đây chính là kết quả tốt nhất.
Đương nhiên, tình huống như vậy tiếp tục không được bao lâu.
Rất nhanh, hắn sẽ bị bóng đen giết chết, cũng may đối phương còn có chút kiêng kị tiểu kiếm, Lý Hạo vung vẩy tiểu kiếm cũng có thể làm cho đối phương tránh đi.
Cách đó không xa.
Viên Thạc nhìn thấy Lý Hạo gian nan ngăn cản, trong lòng khẩn trương.
Ngoài miệng nói không quan tâm sinh tử của hắn, nhưng nói cách khác nói, đồ đệ này của ông chính là hạt giống Đấu Thiên kế tiếp, sao có thể chết tại nơi này?
Vừa nghĩ đến đây, nguyên bản Viên Thạc không chuẩn bị vận dụng Huyết Đao Quyết, giờ khắc này cũng nhịn không được nữa.
Kiếm năng có lẽ không đủ.
Lần này có thể sẽ nguyên khí đại thương, thậm chí trọng thương… Thế nhưng lúc này ông chỉ có thể lựa chọn làm như thế.
Ông cũng là quả quyết không gì sánh được, trong nháy mắt, một luồng huyết khí hiện lên trên mặt.
Trong nháy mắt, huyết khí hội tụ, thần ý bộc phát đến cực hạn.
Thạch đao trong tay giống như cũng dài hơn một đoạn.
Ông dùng một quyền đánh bay Kiều Phi Long, sau một khắc, Viên Thạc nổi giận gầm lên một tiếng, tinh khí thần tụ hợp, Khí Huyết Trường Long dung hợp một thể với thần ý.
Lần này không biết có thể khôi phục hay không…
Trong lòng của ông nghĩ đến, lại không thể không làm thế, giống như Lý Hạo thấy được bóng đen, biết rõ nguy hiểm nhưng vẫn lựa chọn ở lại như cũ, bắt Kiều Bằng làm uy hiếp, giữa sư đồ vốn là nên như vậy.
Không cần so đo quá nhiều.
“Huyết Đao Trảm!”
Một tiếng gầm thét, bây giờ thạch đao trong tay thế mà hóa thành kích thước như đao kiếm bình thường, chỉ là hiện ra màu đỏ như máu.
Trong nháy mắt, Kiều Phi Long đã cảm nhận được uy hiếp chí mạng!
Gã vốn muốn chờ chút, chờ vợ gã giải quyết Lý Hạo, không cần thời gian quá dài, vợ gã chỉ cố kỵ sống chết của con trai mới kéo tới hiện tại.
Lại cho nàng một chút thời gian, sau khi giết Lý Hạo, có lẽ nàng có thể lần nữa ẩn vào âm thầm, khi đó, dù Viên Thạc có chuẩn bị thì cũng có thể để Viên Thạc kiêng kị, đó chính là thời điểm gã phản công.
Nhưng giờ khắc này, gã lại cảm nhận được nguy hiểm.
Trong nháy mắt, hỏa năng ngập trời bạo phát ra!
Gã cũng liều mạng, làm Tam Dương, bị Viên Thạc áp chế, thậm chí có nguy hiểm chí mạng cũng khiến gã cảm thấy phẫn nộ.
Hỏa diễm bay lên, trong nháy mắt đã chiếu sáng toàn bộ Ngân Thành.
Khí tức cường đại, giờ này triệt để lộ ra ngoài.
Trên không Ngân Thành, hỏa diễm và huyết đao chiếu rọi hư không.
Hai lực lượng mạnh mẽ lan ra trong nháy mắt, tràn về hướng bốn phương tám hướng.
Đùng!
Một tiếng vang thật lớn, bây giờ chấn động nửa Ngân Thành.
Huyết đao trực tiếp trảm phá ánh lửa, biển lửa trực tiếp dập tắt.
Trong nháy mắt, huyết đao xẹt qua trời cao.
Một cái đầu lâu trực tiếp bị chém sụp đổ.
Lúc này, nơi xa.
Tuần Kiểm Ti.
Hách Liên Xuyên cấp tốc ngẩng đầu, cho đến bây giờ, hắn mới cảm nhận được rõ ràng tất cả.
Hai bên về khoảng cách vạn mét, cách tầm mười cây số, trước đó hắn mơ hồ nghe được chút động tĩnh, cảm nhận được chút khí tức, nhưng bởi vì ở đây có Siêu Năng Giả quá nhiều, hắn chỉ có thể để Mộc Sâm đi xem xét trước.
Nhưng giờ khắc này, hắn lại biến sắc.
Đây không phải cuộc chiến giữa Siêu Năng Giả bình thường!
Chương 253: Giết Tam Dương, Diệt Nhật Diệu (II)
“Mẹ nó!”
Ở đâu ra Tam Dương?
Còn nữa, đó là Viên Thạc?
Viên Thạc lại đánh nhau với Tam Dương khác?
Hắn nhìn Siêu Năng Giả đầy đại sảnh, sau một khắc, gầm thét một tiếng: “Tất cả yên lặng cho ta!”
Đám người cũng nghe được giọng hắn, ngay trong ồn ào, một khí tức ngập trời bộc phát, sắc mặt Hách Liên Xuyên băng hàn: “Tất cả yên lặng cho ta, giờ này ai dám rối loạn, đánh chết tại chỗ!”
Trong mắt của hắn mang theo chút bất an, thứ quỷ gì?
Hồng Nguyệt?
Hay là những tổ chức khác?
Đáng chết, tên khốn Viên Thạc này lại làm cái gì vậy, vừa tấn cấp Đấu Thiên chưa lâu đã đại chiến với Tam Dương.
Hắn có lòng muốn đi xem chút, nhưng nhìn lại Siêu Năng Giả đầy đại sảnh… Trong lúc nhất thời hơi khó khăn.
Hắn vừa đi, những người này có thể bạo động không?
Còn nữa… Lưu Long đáng chết, có phải bọn họ đi cùng nhau, cố ý để cho hắn ở đây, chính là vì trấn áp Siêu Năng Giả nơi đây cho bọn họ, để bọn hắn không cách nào tham dự vào đại chiến.
Tất nhiên là thế!
Lưu Long, hỗn đản này, lại dám để ta giữ cửa cho ngươi.
Hách Liên Xuyên mắng to trong lòng, lại hơi lo lắng.
Viên Thạc, ngươi ngớ ngẩn này, một lần chém Tam Dương là vận may, ngươi còn làm lần thứ hai… Ngươi thật sự cho rằng ngươi là phía trên Đấu Thiên à?
Cao ốc của Kiều thị.
Ngoài cao ốc, trên phố dài, một vòng đao quang chiếu rọi hư không, chiếu sáng bốn phương tám hướng.
Một cái đầu lâu bay lên, trong nháy mắt sụp đổ.
Thiên địa vì đó yên tĩnh.
Máu trên khóe miệng Viên Thạc nhỏ xuống từng giọt, mang theo lạnh nhạt cùng vô tình.
Ông không dừng lại chút nào, vung vẩy thạch đao màu máu, trong nháy mắt chém về hướng bóng đen!
“Ông chủ…”
Bây giờ bóng đen cũng ngây ngẩn cả người, hơi không dám tin.
Hô lên xưng hô “ông chủ” theo thói quen.
Đã bao nhiêu năm, trong mắt bóng đen, Kiều Phi Long là thiên tài, là nhân kiệt, là không thể chiến thắng, gã có thể từ Ngân Thành từng bước một leo lên, tích luỹ từng chút, tính kế Diêm La, yên lặng phát triển đến Tam Dương, thậm chí chuẩn bị mở tổ chức siêu năng của chính gã, tranh phong cùng ba tổ chức lớn và cả Tuần Dạ Nhân…
Nhưng mà hôm nay lại mất hết tất cả.
Kiều Phi Long chết!
Một cường giả Tam Dương, trước đó mặc dù bị Viên Thạc áp chế, nhưng cũng không tới mức tan tác, vậy mà trong nháy mắt, Viên Thạc đã trực tiếp công phá tất cả phòng ngự của gã, dưới tình huống Kiều Phi Long triển khai toàn bộ chiến lực, ông đã chém một đao xuống đầu của gã!
“Không… Không thể nào…”
Bóng đen không thể tin được!
Mà bây giờ, Kiều Bằng bị Lý Hạo xem như vũ khí vẫn còn sống, nhưng ánh mắt lộ ra một vòng tuyệt vọng.
Kiều Phi Long nói từ bỏ gã, thật ra gã không có oán hận.
Không cần thiết.
Vừa rồi, có lẽ chỉ có nói như vậy mới có thể có hi vọng để gã sống sót, để tất cả mọi người sống sót.
Ngược lại là bóng đen… Mẹ của gã quá mức chần chờ, quá mức quan tâm gã nên đã bị Lý Hạo cuốn lấy.
Bỏ qua thời cơ tốt nhất!
Trách ai?
Mẫu thân muốn cứu gã, lộ ra không quả quyết, làm mất cơ hội tốt.
Trận này chiến bại, phụ thân chiến tử, phải nói đều là trách nhiệm của mẫu thân.
Nhưng nàng là vì cứu gã…
Ánh mắt Kiều Bằng lộ ra từng tia bất đắc dĩ, có chút bi thương, lại có chút không đành lòng.
Đương nhiên, còn có chút tiếc nuối.
Thời khắc cuối cùng, gã cũng không thể tấn cấp siêu năng, chờ không được cơ hội phụ thân nói.
“Cùng chết…”
Giờ khắc này, Kiều Bằng bỗng vùng lên trong tay Lý Hạo, điên cuồng giãy dụa, yết hầu bị Lý Hạo vô ý thức bóp nát, máu bắn tung tóe ra nhưng Kiều Bằng lại mặc kệ.
Đến bước này còn muốn sống không?
Không muốn!
Chỉ có gã chết, mẫu thân mới có thể điên cuồng hoàn toàn, hoàn toàn từ bỏ tất cả huyễn tưởng rồi chém giết Lý Hạo… Tối thiểu muốn kéo theo Lý Hạo chôn cùng.
Viên Thạc, không thể địch!
Giờ khắc này, hoa hoa công tử ca này đã triển lộ ra tính cách ngoan tuyệt.
Lúc có hy vọng sống sót, gã không muốn chết.
Lúc hi vọng bị cắt đứt, gã hi vọng có người có thể chôn cùng.
“Bằng nhi!”
Một tiếng quát chói tai phẫn nộ đến điên cuồng vang lên, bóng đen còn đang cảm thấy tuyệt vọng vì Kiều Phi Long chết, sau một khắc đã thấy yết hầu Kiều Bằng bị bóp nát, máu bắn tung tóe ra.
Trong chớp nhoáng này, bóng đen tỉnh lại.
Nàng biết đều do nàng do dự, không quả quyết, đưa đến chiến đấu thất bại.
Kiều Phi Long không trách nàng, chỉ là mang theo tiếc nuối chết đi.
Nhi tử cũng không trách nàng, quyết tuyệt lựa chọn hy sinh bản thân, còn nàng… Nàng muốn giết Lý Hạo!
Viên Thạc đến rồi!
Bóng đen bộc phát ra một sát khí kinh người trên thân, nàng cũng muốn để Viên Thạc chết một học sinh, không, đây là quan môn đệ tử.
Quan môn đệ tử của võ sư thậm chí còn thân hơn so với con cái.
Dù Viên Thạc khởi tử hồi sinh, tiến nhập Đấu Thiên, còn có thể sống thêm hồi lâu, nhưng đệ tử ông chết rồi, ông cũng sẽ đau lòng.
“Chết đi!”
Bóng đen bắn ra như lưỡi dao, nàng ngoài ý muốn trở thành dáng vẻ bây giờ.
Năm đó, khi khai phát di tích, nàng bị một lực lượng đặc biệt đánh tan, nhưng mà lại không chết.
Bởi vì trong sự kết hợp với nguồn năng lượng đặc thù trong di tích, có loại năng lượng trị liệu, giúp nàng bảo vệ linh hồn hay nói là tinh thần thể.
Viên Thạc không cách nào phát hiện nàng, chính là bởi vì nguồn năng lượng này.
Rất đặc thù, cũng rất khó bị phát hiện.
Giống như ngay từ đầu Viên Thạc cũng không thể phát hiện kiếm năng, thẳng đến khi Lý Hạo đã rút ra, ông mới cảm giác được một chút năng lượng bát đại gia, giống như đều mang chút tính chất đặc thù, bí mật.
Lúc này, bóng đen rốt cuộc không còn nghĩ nhiều.
Xem như Thiên Nhân trượng phu chết rồi, yêu thương phải phép, bởi vì trở thành thể tinh thần nên nàng không dám lộ diện trước mặt nhi tử, sợ gã thương tâm, nên vẫn luôn giấu kín bản thân, có thể thấy được bóng đen yêu thương Kiều Bằng, nhưng bây giờ nhi tử nàng cũng không sống nổi.
Nàng không biết vì sao tất cả tới nhanh như vậy… Nhưng nàng chỉ một suy nghĩ trong đầu, giết Lý Hạo!
Nàng như lợi kiếm, bay thẳng đến đầu Lý Hạo.
Mặc dù nàng bị Lý Hạo chém ra hình thể, nhưng trên bản chất vẫn là một luồng tinh thần lực đặc thù.
Trong chớp nhoáng này, tốc độ nàng nhanh vô biên, nàng chặn đánh nát đầu Lý Hạo.
Mà giờ đây, sắc mặt Lý Hạo thay đổi.
Hắn không biết đối phương có giống huyết ảnh không, có thể tổn thương đến bản thân hắn không, nhưng… Có thể là tình huống dưới, hắn sẽ không chọn đặt cược.
Trong chớp nhoáng này, Lý Hạo khẽ quát một tiếng, giẫm chân một cái!
Đưa tay ngăn Kiều Bằng tại trước mặt, mặt đất rung động, một luồng thế đặc thù bộc phát ra.
Không chỉ vậy, trong chớp nhoáng này, còn có một luồng khí huyết nội kình tuôn ra, dung hợp với luồng thế đặc thù.
Huyết Đao Quyết!
Những ngày qua Viên Thạc thường xuyên dạy Lý Hạo, nhưng Huyết Đao Quyết chỉ để cho Lý Hạo nhớ kỹ, cũng không để hắn học.
Đây là pháp môn đồng quy vu tận.
Mà không có thế tồn tại, thật ra Lý Hạo cũng không dùng được.
Chẳng qua Viên Thạc cũng không nghĩ đến, học sinh của ông đã cảm ngộ hình thức ban đầu của thế nhanh đến vậy.
Giờ đây, ở thời khắc sinh tử tồn vong, Lý Hạo đâu quản mặt khác.
Chương 254: Giết Tam Dương, Diệt Nhật Diệu (III)
Huyết Đao Quyết bộc phát ra trong nháy mắt!
Huyết khí, nội kình, hình thức ban đầu của thế cấp tốc dung hợp vào nhau, quả quyết như vậy, không kém Viên Thạc chút nào.
Sống chết trước mắt, hắn ngược lại tỉnh táo đáng sợ.
Kiều Bằng bị hắn đập ra ngoài.
Bóng đen trong nháy mắt dừng lại một khắc, dù đến bây giờ, bóng đen vẫn không đành lòng phá hư thi thể Kiều Bằng… Không thể không nói, đây là tình thương của mẹ vĩ đại, nhưng tại sống chết trước mắt, hiển nhiên cũng không phù hợp.
Tốc độ của bóng đen chậm đi, dừng lại trong nháy mắt.
Sau một khắc, một luồng huyết khí đặc thù bay lên bốn phía quanh Lý Hạo.
Huyết Đao Quyết!
Cũng không dùng để giết người, mà là dùng để ngăn cản đối phương nhanh chóng, bởi vì lão sư sắp đến, rất nhanh, rất nhanh!
Vù!
Tiếng xé gió đã vang vọng tứ phương, Viên Thạc như là phi kiếm, đạp phá mặt đất, chạy bắn đến, nâng đao chém!
Bóng đen rống to một tiếng, tránh khỏi Kiều Bằng, trong nháy mắt va chạm tới.
Một tiếng ‘ầm’ vang lên!
Bình chướng huyết sắc vỡ tan trong nháy mắt.
Lý Hạo quá yếu, thế cũng không hoàn toàn hình thành, cho nên khi bộc phát Huyết Đao Quyết cũng không vượt cấp giết địch được như Viên Thạc.
Có điều bình chướng Huyết Đao Quyết vỡ ra, Lý Hạo lại thuận thế phun một ngụm máu tươi ra, vừa vặn phun tại trên tiểu kiếm của hắn.
Tiểu kiếm như hơi sôi trào, Lý Hạo cảm nhận được hình như tiểu kiếm lớn hơn chút.
Hắn cũng mặc kệ quá nhiều, đâm một kiếm ra!
“C-K- Í- T.. T… T!”
Hơi bén nhọn như âm thanh thủy tinh ma sát, bóng đen bị một kiếm này đâm trúng, một luồng khói đen toát ra.
Mà luồng khói đen này, trong nháy mắt đã bị tiểu kiếm thôn phệ.
Giống như gặp món ăn ngon, hoặc là năng lượng giống nhau, đâm vào bóng đen, thế mà tiểu kiếm chủ động thôn phệ nguồn năng lượng đặc thù này.
Đúng vào lúc này, Viên Thạc ở phía sau cuối cùng cũng chạy tới.
Không nói nhảm gì cả, chém ra một đao!
Tiếng ‘phập’ vang lên, khác với âm thanh bên nhọn Lý Hạo đâm ra, một đao này chém ra, trực tiếp chém bóng đen thành hai nửa.
Cùng lúc đó, thạch đao trong tay Viên Thạc bỗng cũng như ngửi thấy mùi gì.
Thạch đao huyết sắc bộc phát ra một luồng lực thôn phệ trong nháy mắt.
Nuốt chửng một nửa bóng đen.
Viên Thạc cũng hơi chấn động, không lo được nghĩ nhiều, vung đao muốn chém về phía một nửa bóng đen lần nữa.
“Di tích…”
Vào thời khắc này, âm thanh bén nhọn của bóng đen truyền ra, mang theo tuyệt vọng cùng không cam tâm.
Nàng muốn nói ra bí mật của di tích, khiến người khác đi tìm sư đồ Viên Thạc phiền phức, thay nàng báo thù diệt môn.
“Grao!”
Hổ Khiếu Sơn Lâm!
Bây giờ, động tác của Lý Hạo và Viên Thạc giống y như nhau, đồng thời phát ra âm thanh hổ gầm.
Tiếng rống chấn động tứ phương!
Che lấp tất cả!
Lộ ra bí mật lúc sắp chết, đây là việc rất nhiều người đều sẽ làm.
Viên Thạc cũng đã từng nói, vì phòng ngừa địch nhân lúc sắp chết họa thủy đông dẫn, biện pháp tốt nhất chính là trực tiếp giết đối phương, làm cho đối phương không có cơ hội mở miệng.
Biện pháp kém hơn chính là chế tạo động tĩnh lớn hơn, che lấp động tĩnh của đối phương.
Đương nhiên, nếu không sợ hãi, vậy thì cứ tùy đối phương, thích nói thế nào thì nói thế ấy, người nào tới giết người đó…
Cách thứ ba, bây giờ hai sư đồ hiển nhiên làm không được, cho nên lúc này, hai tiếng hổ gầm trong nháy mắt đè xuống tiếng rống của bóng đen.
Lý Hạo kết hợp thế và lực, trong nháy mắt dung nhập trong tiểu kiếm, tiểu kiếm giống như tăng vọt thêm chút.
Lý Hạo đâm một kiếm tới một nửa bóng đen lần nữa.
Viên Thạc càng không chần chờ, trực tiếp chém một đao ra!
Đao kiếm chém ra trong nháy mắt, bóng đen giống như bị lôi kéo, chớp mắt một cái đã bị một đao một kiếm cắt vỡ ra.
Bây giờ, đao và kiếm đều như biến thành Thao Thiết, trực tiếp thôn phệ.
“Ông chủ… Bằng nhi…”
Trong lúc mơ hồ, một tiếng mang theo chút đau khổ truyền ra.
Đó là âm thanh sau cùng của bóng đen.
Kiều Phi Long và Kiều Bằng chết rồi, thật ra bóng đen không quan tâm bản thân có chết hay không.
Vốn là không phải người không phải quỷ, chết thì chết, chỉ hận bản thân không thể chết trước, càng hận bản thân thời khắc mấu chốt không quả quyết, hại chết trượng phu và nhi tử.
Ầm!
Một vòng khói đen hoàn toàn nổ tung, đại bộ phận bị đao kiếm thôn phệ, còn lại một phần nhỏ dần tán loạn.
Ngay tại lúc hai sư đồ giải quyết ba người Kiều gia, cạnh đường đi bỗng truyền đến tiếng chó sủa.
Sau một khắc, Lý Hạo và Viên Thạc đều thấy được một cảnh.
Trong bóng tối, Hắc Báo xòe ra móng vuốt, trực tiếp chia năm xẻ bảy một cái đầu người mơ hồ lộ ra trong lòng đất!
Viên Thạc khẽ nhíu mày.
Không phải bởi vì Hắc Báo giết người, mà bởi vì chiến đấu như vậy, dưới dư chấn mạnh mẽ tấn công, thế mà thật sự có Siêu Năng Giả không sợ chết, âm thầm lặn đến phụ cận, còn là một Siêu Năng Giả hệ Thổ.
Người không biết không sợ!
Nhưng bị vuốt của Hắc Báo vồ chết, không phải Tinh Quang Sư chính là người mới mới vừa vào Nguyệt Minh.
Ông và Lý Hạo đều đang bận rộn giết người Kiều gia, thật sự không để ý đối phương… Đương nhiên, giết hết người, đối phương cũng đừng hòng chạy, chỉ cần hai sư đồ giải quyết cường địch, gia hỏa này căn bản không tránh thoát.
“Ấu ấu ấu!”
Nơi xa, Hắc Báo như có ý khoe khoang, kêu lên một tiếng.
Sau một phút, mũi chó giật giật, tiếp tục kín đáo đi về phía bóng tối.
Con chó này, vừa rồi thế mà lại quét sạch bên ngoài.
Điều này cũng không phải Lý Hạo dạy.
Lý Hạo nhìn thoáng qua lão sư, lão sư dạy?
Khóe miệng Viên Thạc còn đang đổ máu, bỗng cười lạnh một tiếng: “Ta cũng không có dạy, tên chó chết này sợ chết, chỉ sợ muốn trốn tránh nhưng khi phát hiện chúng ta giết đối thủ, lại sợ chúng ta gây chuyện với nó, cho nên mới kêu to vài tiếng, để chúng ta biết nó cũng đang làm việc!”
“…”
Lý Hạo sững sờ, tiếp theo lại bật cười.
Cười xong, hai sư đồ đồng thời ho ra máu.
Lần này hai người đều dùng Huyết Đao Quyết.
Lý Hạo còn ổn, thế không mạnh, cho nên bạo phát ra cũng yếu, nhưng phản phệ cũng yếu, nhưng Viên Thạc lại bị thương không nhẹ.
Lý Hạo vội đưa tiểu kiếm tới.
Viên Thạc không nói nhảm, trực tiếp vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, hấp thu chút kiếm năng, hòa hoãn chút thương thế, không đến mức sụp đổ trong nháy mắt, lúc này ông dừng hấp thu.
Ông không nói gì, cấp tốc về tới nơi chiến đấu trước đó, trực tiếp sắp thành mấy chục khối thi thể không đầu trên mặt đất.
Ngay sau đó, ông mang tất cả thi thể, toàn bộ hội tụ đến cùng một chỗ.
Lại cấp tốc cất bước, chạy tới xe nhỏ màu bạc bên cạnh, lấy ra một cái rương, rương trữ năng.
Ông trực tiếp mở ra cái rương, đặt toàn bộ những vật kia vào.
Viên Thạc xử lý tốt tất cả, mang theo cái rương, trầm giọng nói: “Ngươi xử lý tốt vết máu, ta đi ngoài thành quan sát!”
Dứt lời, ông đạp không nhảy lên, quát lên một tiếng lớn: “Hồng Nguyệt cẩu tặc, đừng mơ thoát đi!”
Nói rồi, ông phá không mà đi, giống như đang đuổi giết cường địch.
Lúc này Lý Hạo cũng hét lớn một tiếng: “Kiều thị cấu kết tổ chức Hồng Nguyệt tà năng! Phải giết! Người Tuần Kiểm Ti tới bắt tất cả nhân viên tương quan của Kiều thị!”
Quát to một tiếng, nơi xa rất nhanh có tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến.
Chương 255: Sớm Đã Chuẩn Bị
Không bao lâu, Mộc Sâm tới.
Mang theo một đám tuần kiểm của Tuần Kiểm Ti, đều võ trang đầy đủ, từng người đều có sắc mặt ngưng trọng.
Cách thật xa đã thấy được Mộc Sâm, Lý Hạo biết bọn họ sẽ rất nhanh đuổi tới, đại chiến bộc phát, Tuần Kiểm Ti sẽ không mặc kệ.
Hắn vội hô: “Có cường giả Tam Dương tập kích lão sư ta, lão sư đã truy sát ra ngoài! Mộc ti trưởng, phong tỏa hiện trường!”
Mộc Sâm không nói chuyện, vung tay lên, những tuần kiểm kia cấp tốc phong tỏa bốn phía.
Mộc Sâm nhanh chóng chạy tới, nhìn thoáng qua bốn phía, trong lòng hãi nhiên.
Lại là cuộc chiến Tam Dương!
Tam Dương của Hồng Nguyệt không đáng tiền thế sao?
Chết một người rồi thế mà còn dám tới.
Ông cũng nhìn thấy thi thể Kiều Bằng và cả thi thể một số bảo tiêu, bóng đen trực tiếp tiêu tán, nhưng không nhìn thấy thi thể Kiều Phi Long, chỉ thấy trên mặt đất có vài vết máu.
Kiều Phi Long đâu?
Ý nghĩ này lóe lên một cái rồi biến mất.
Bây giờ, Mộc Sâm không có đến hỏi, chỉ là hơi có vẻ vội vàng, nói: “Tam Dương chạy rồi? Hay là Viên giáo sư bị người đuổi giết?”
Vừa rồi khí tức Tam Dương lóe lên một cái rồi biến mất, biến mất rất nhanh.
Ông tới cũng nhanh nhưng chỉ thấy được biển lửa và một thanh huyết đao.
Ông hoàn toàn không biết gì về tình huống cụ thể cả.
Huyết đao, đại khái là của Viên Thạc.
Mà biển lửa thì hẳn là một cường giả Tam Dương hệ Hỏa.
Hiện tại ra sao?
Lý Hạo không sao, có phải đại biểu Viên Thạc chiếm thế thượng phong không?
Nếu là vậy… Viên Thạc thật là đáng sợ!
Một võ sư Đấu Thiên, chém giết Tam Dương thứ nhất là ngoài ý muốn và vận may nhưng địch nổi Tam Dương thứ hai, đó chính là thực lực mạnh.
Sẽ không bao giờ lại có người nói đây là vận may và trùng hợp, vận may không thể có lần thứ hai.
Lý Hạo cũng không nói nhảm, cấp tốc nói: “Kiều thị còn có một Nguyệt Doanh đi họp ở Tuần Kiểm Ti, còn cả mấy Tinh Quang Sư và võ sư ở đó, cấp tốc giải quyết bọn chúng!”
Dứt lời, Lý Hạo lại nói: “Mộc ti trưởng, bây giờ có thể Hách bộ còn chưa biết tình huống cụ thể… Nguyệt Doanh kia cũng chưa chắc biết Kiều thị cấu kết Hồng Nguyệt.
Chúng ta đi trước, đợi chút nữa Mộc ti trưởng đừng nói gì cả, gặp thì giết gia hoả kia ngay!”
“Ừm?”
Mộc Sâm hơi cau mày, nhìn thoáng qua Lý Hạo.
Ánh mắt Lý Hạo thanh tịnh: “Nếu một Nguyệt Doanh đột nhiên mất khống chế, coi như Hách bộ có thể giải quyết thì ta cũng lo những người khác bị thương.
Lão sư ta có ý là, người cấu kết ba tổ chức lớn… Giết không tha!”
Nguyệt Doanh đến trình độ này, có lẽ biết vài thứ.
Bất quá không quan hệ, một cái Nguyệt Doanh mà lại biết nhiều, giờ phút này tình huống không rõ nên hắn cũng không dám nói lung tung.
Gặp đối phương thì giết chết luôn!
Bây giờ, tâm trạng của Mộc Sâm rất phức tạp, trực tiếp giết… Giết người diệt khẩu?
Phải chăng sư đồ Viên Thạc giấu diếm bí mật gì?
Thế nhưng giờ phút này, ông biết nhưng không thể hỏi, không tiện hỏi, thậm chí không nên hỏi.
“Hiểu rồi!”
Mộc Sâm gật đầu, khẽ quát một tiếng: “Phong tỏa bốn phía, không được ai bước vào, nếu có người mạnh mẽ xông tới thì đánh chết ngay tại chỗ!”
Dứt lời, ông và Lý Hạo cấp tốc đi về phía xe của Tuần Kiểm Ti cách đó không xa.
Nhanh chóng lái xe trở về.
Vừa đi, Mộc Sâm vừa nói: “Nếu không hiện tại ta liên hệ cho Hách bộ, lấy thực lực của Hách bộ, có thể nhanh chóng trấn áp đối phương, sẽ không xuất hiện chỗ sơ suất…”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Ta nghe nói Bạch Nguyệt Thành còn có hợp tác với ba tổ chức lớn.
Giờ Hách bộ xuất thủ sẽ dễ dàng để ba tổ chức lớn gây chuyện! Việc lần này không có quan hệ gì với Hách bộ, là ân oán cá nhân của Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành chúng ta! Không liên quan đến tranh chấp khác chỉ cực hạn tại Ngân Thành.
Hiện tại Hách bộ xuất thủ sẽ dễ bị bọn chúng tìm tới lý do xuất thủ… Hỏng đại sự của Tuần Dạ Nhân!”
Lời này vừa ra, Mộc Sâm không phản bác được.
Ngay cả lý do ngươi cũng đã tìm tốt!
Lý Hạo lại nói: “Cho nên dứt khoát giết, sau khi giết đối phương thì nói là người Hồng Nguyệt.
Trước đó Hồng Nguyệt muốn giết ta, lão sư ta giết Đoạn Thiên, hôm nay lại giết mấy người Hồng Nguyệt thì tính sao?”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Võ sư đều có oán báo oán! Hồng Nguyệt không phục thì tiếp tục đến chiến!”
Mộc Sâm giống như lần thứ nhất biết Lý Hạo.
Ông lên xe, cấp tốc lái xe, không nói gì.
Một mực im một hồi, bỗng nhiên ông nói: “Bọn Lưu Long đi đối phó ai?”
“Người Hồng Nguyệt!”
“…”
Mộc Sâm thầm mắng một tiếng, dừng lại một lát, lại nói: “Đều là người Ngân Thành, ta không nói lời khách sáo, hiện tại trừ giết Nguyệt Doanh thì còn cần ta làm gì nữa?”
Ông biết trong đó tất có bí mật.
Lần này Viên Thạc giết người, động tĩnh quá lớn, giấu không được.
Cộng thêm động tĩnh ngoài thành lớn, sau đó các phương nhất định sẽ truy tra, giờ phút này ông nên làm gì?
Lý Hạo nhìn thoáng qua bóng lưng Mộc Sâm, một lát sau mới mở miệng nói: “Công khai sự thật Kiều thị cấu kết với Hồng Nguyệt! Kiều thị là cứ điểm của Hồng Nguyệt tại Ngân Thành, phụ tử Kiều thị đều là thành viên bên ngoài của Hồng Nguyệt.
Lần đại chiến này là do Kiều thị cấu kết với Hồng Nguyệt, âm thầm mai phục, chuẩn bị tập sát lão sư ta, kết quả bạo phát đại chiến…”
“Mặt khác, hiện trường bên kia, hy vọng Mộc ti trưởng cấp tốc để cho người thanh lý, đừng tiết lộ bất kỳ tình huống gì ra ngoài, dính đến đòn sát thủ của lão sư ta dễ dàng bại lộ, bị người nhằm vào.”
Mộc Sâm hít sâu một hơi, vỗ một máy truyền tin màu đen trên lỗ tai, rất nhanh đã mở miệng nói: “Cọ rửa sạch toàn bộ tất cả vết máu gần khai thác mỏ Kiều thị, đốt cháy toàn bộ thi thể ngay tại chỗ, để phòng năng lượng thần bí bị ô nhiễm! Mặt khác, cấp tốc khôi phục trật tự, để người đến tất cả tòa cao ốc trống rỗng của khai thác mỏ Kiều thị, đốt cháy hết! Hư hỏng gần đường đi, gọi người trải xi măng, trực tiếp phủ kín…”
Ông cấp tốc căn dặn.
Lấy quyền thế của ông, mệnh lệnh rất nhanh sẽ đạt được thi hành.
Tuần Kiểm Ti làm cơ cấu lực lượng, chắc hẳn không bao lâu, trừ tổn hại của cao ốc Kiều thị ra thì tất cả đều sẽ nhanh chóng trở lại như cũ.
Muốn lại tìm thấy thứ gì rất khó.
Lý Hạo im lặng một lúc: “Nếu ti trưởng có yêu cầu gì, cũng có thể nói, lão sư ta hẳn sẽ cân nhắc.”
Mộc Sâm trầm giọng nói: “Không cần! Ta chỉ muốn nói, lần tiếp theo… Ta hy vọng không có lần tiếp theo, nếu như thật sự có thì phải cho ta biết sớm! Ngươi có biết, dạng chiến đấu đột ngột này hoặc cuộc chiến cấp Tam Dương, hơi không cẩn thận sẽ sinh ra thương vong to lớn!”
Cũng may đêm nay phát sinh ở khu thương vụ, cộng thêm sớm cấm đi lại ban đêm, nếu không không biết có bao nhiêu người trên đường phố.
Bởi vậy có thể thấy được, bọn Lý Hạo đích xác đã sớm chuẩn bị.
Nếu không, đêm nay không nhất định phải cấm đi lại ban đêm mới được.
“Biết.”
Lý Hạo gật đầu, không nói gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Đế [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Van-Co-De-Nhat-De-1.jpg)
![[Dịch] Trọng Luyện Cửu Thiên cửu thiên [Dịch] Trọng Luyện Cửu Thiên cửu thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Aduio-Trong-Luyen-Cuu-Thien-cuu-thien.jpg)



