[Dịch] Tinh Môn
Tập 29 : Kinh Nghiệm Non Nớt (c141-c145)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Kinh Nghiệm Non Nớt
Ngay một khắc này, một âm thanh như lôi đình hùng vĩ chợt truyền đến: “Tuần Dạ Nhân nhúng tay, giải quyết bọn chúng! Để bọn chúng biết bây giờ không còn là thời đại của bọn chúng!”
Tuần Dạ Nhân thì thế nào?
Triệu tập đến Ngân Thành một vị Nhật Diệu và ba vị Nguyệt Minh đã là cực hạn.
Tổ chức siêu năng thì khác, bọn họ vô cùng tự do, muốn đến đâu thì đi tới đó, nhưng Tuần Dạ Nhân thì đều thân mang nhiệm vụ, mỗi người đều có khu vực chịu trách nhiệm phòng thủ.
Trong khi Ngân Thành lại không nằm trong phạm vi trọng địa của cao tầng, cũng không phải khu vực quản lý của Hoàng Vân, hôm nay tụ tập được nhiều Tuần Dạ Nhân như vậy đã là mức cực hạn mà Ngân Nguyệt hành tỉnh có thể phân phối.
Nếu lại điều thêm nhân thủ tới thì những khu vực phòng thủ khác có khi lại xảy ra vấn đề.
Tuần Dạ Nhân cũng không phải chưa từng ăn thua thiệt, cộng thêm tổn thất nặng nề tại di tích trước đó, khiến cho bây giờ bao nhiêu tổ chức siêu năng đều nhìn chằm chằm, thậm chí âm thầm tìm cơ hội phục sát người Tuần Dạ Nhân.
Bốn tên quỷ diện đang đuổi theo phía sau Lưu Long nghe lời ấy, nhao nhao dừng bước.
Mà cách đó không xa, Vương Minh cũng vừa vặn tụ hợp cùng Hồ Hạo.
Thấy thế, Vương Minh liền hưng phấn hô: “Giết! Hôm nay Tuần Dạ Nhân hãy lập uy ở đây! Chém giết bọn gia hỏa này!”
Người trẻ tuổi trong tổ chức Tuần Dạ Nhân đều là như vậy, không suy tính quá nhiều thứ.
Bọn họ chỉ biết là mấy năm gần đây, Tuần Dạ Nhân rất biệt khuất, phải nhận quản thúc khắp nơi!
Thậm chí cao tầng bên trên cũng có tiếng nói bất đồng.
Có vị thì thậm chí chủ trương thu một bộ phận tổ chức siêu năng gia nhập, cho bọn họ một ít đặc quyền, phân phối một chút lợi ích, điều này đã dẫn đến Tuần Dạ Nhân càng ngày càng không yên.
Trong lúc mơ hồ, Vương Minh thậm chí còn nghe nói phía tổng bộ Tuần Dạ Nhân đã có một cường giả siêu việt vượt cấp độ Nhật Diệu, người nọ đang mưu đồ tâm tư riêng, hy vọng thu hoạch được quyền chấp pháp độc lập.
Khi Siêu Năng Giả áp đảo xa người bình thường, thậm chí vũ khí nóng cũng không thể tổn thương bọn họ, thì ở một số thời điểm, dục vọng sẽ phóng đại vô hạn!
Bây giờ, trừ khu vực trung tâm, những hành tỉnh xa xôi khác như Ngân Nguyệt hành tỉnh đã sớm rung chuyển.
Nghe được lời Vương Minh nói, Lý Mộng cũng mở con mắt thứ ba trên mi tâm ra, dáng vẻ kích động: “Là Minh ca! Minh ca tới rồi.
Hồ Hạo, chúng ta xuất thủ giết chết bọn chúng đi!”
Nàng nhận ra Vương Minh – thiên tài trong thế hệ trẻ tuổi của Tuần Dạ Nhân ở Ngân Nguyệt hành tỉnh.
Gã vốn không phải Thiên Quyến Thần Sư, nhưng chỉ mới bước vào lĩnh vực siêu năng chưa được mấy năm mà bây giờ đã là cường giả cấp Nguyệt Minh.
Dựa theo cấp độ chia nhỏ của siêu năng, thì từ ba năm trước Tuần Dạ Nhân đã phân cấp rất kỹ càng.
Nguyệt Minh được chia thành Tàn Nguyệt, Bán Nguyệt, Mãn Nguyệt.
Vương Minh tấn cấp Siêu Năng Giả chưa đến năm năm, bây giờ đã là Bán Nguyệt đỉnh phong, tồn tại gần Mãn Nguyệt.
Về phần Hồ Hạo và Lý Mộng, Lý Mộng chỉ là Tàn Nguyệt, Hồ Hạo thì tiếp cận Bán Nguyệt, nhưng vẫn chưa chính thức đạt tới Bán Nguyệt.
Giờ phút này, thấy được Vương Minh khiến Lý Mộng hết sức hưng phấn.
Thế hệ trẻ bên trong Tuần Dạ Nhân đều hy vọng có thể kiến công lập nghiệp, nhưng thực tế lại không có nhiều cơ hội cho bọn họ làm vậy.
Bất quá hôm nay, ngay cả Hoàng Vân cũng đã ra tay, Lý Mộng cảm thấy cơ hội của mình đã tới rồi.
“Giết!”
Vương Minh mặc kệ mọi việc, gã đang rất kích động, trong nháy mắt đã ngưng tụ ra một thanh kiếm năng lượng ánh sáng trong tay.
Hồ Hạo hơi ngưng trọng, gã biết mấy tên quỷ diện kia rất khó đối phó!
Nhưng tình hình đã đến lúc này, gã cũng không tiện ngăn cản.
Thấy ý của Vương Minh và Lý Mộng đã quyết, gã đành nhận mệnh, nhanh chóng trốn vào không trung, biến mất trong màn đêm hắc ám.
Con mắt thứ ba của Lý Mộng hé mở, bấy giờ, trong con mắt này lộ ra một vệt hồng quang, cấp tốc phóng về phía mấy người nơi xa xa.
“Thật đần!”
Viên Thạc lắc đầu, Lưu Long cũng khẽ thở dài.
Kinh nghiệm chiến đấu của ba vị Siêu Năng Giả Tuần Dạ Nhân này… Không có gì để nói!
Nhất là Lý Mộng, cách xa như vậy, Tam Nhãn Thần Quang của nàng bộc phát, ngoại trừ việc tiêu hao năng lượng thần bí thì gần như không hề có tác dụng.
Mặc dù thế hệ trẻ tuổi phía Tuần Dạ Nhân đều rất nhiệt huyết, nhưng kinh nghiệm thực chiến đúng là quá ít.
Không giống những người như Hoàng Vân, tốt xấu gì cũng đã trở thành Siêu Năng Giả nhiều năm.
Dù trước đó kinh nghiệm non nớt cỡ nào thì trải qua nhiều năm lăn lộn, cuối cùng cũng góp nhặt được không ít bài học quý giá.
Đây cũng là nguyên nhân Siêu Năng Giả càng ngày càng coi nhẹ giới võ sư.
Ban đầu, kinh nghiệm chiến đấu của võ sư đều vô cùng phong phú, bản sự thực chiến mạnh mẽ.
Khi siêu năng mới xuất hiện mấy năm, Siêu Năng Giả cùng cấp rõ ràng mạnh hơn võ sư, thủ đoạn cũng chẳng kém, lẽ ra tỉ lệ sống sót phải càng thêm bảo đảm,… Nhưng đối mặt trước các trận chiến sinh tử, người chết ngược lại thường là Siêu Năng Giả.
Có điều dù sao cũng đã qua hai mươi năm, hiện tại, kinh nghiệm thực chiến của Siêu Năng Giả thế hệ trước đã không kém gì võ sư.
Lưu Long cảm khái một câu xong thì lập tức quay người phóng về phía sau!
Nếu thật sự bỏ mặc, khả năng cao là đám người Vương Minh sẽ bị bốn tên quỷ diện xử lý.
Vẫn có chênh lệch!
Thực lực bốn người còn lại không yếu, đều là top đầu trong tiểu đội mười người.
Dựa theo Lưu Long phán đoán thì trong bốn người này có một tên Nguyệt Minh cấp bậc Mãn Nguyệt.
Ba người còn lại cũng đều tiếp cận cảnh giới ấy.
Xác suất Vương Minh địch lại đối phương không lớn.
“Aiiz!”
Viên Thạc hô một tiếng, thấy Lưu Long chạy về cứu viện thì hơi bất đắc dĩ.
Để một ông lão nửa tàn như ta ở đây, ngươi không thấy ái ngại à?
Còn nữa, có phải ngươi đã quên nhiệm vụ lần này của ngươi là bảo vệ Lý Hạo không? Dây dưa với mấy tên Siêu Năng Giả này làm gì, coi chừng kẻ địch đã phái thêm cường giả khác đi tìm Lý Hạo cũng nên.
Lưu Long ngu xuẩn, thời khắc mấu chốt lại khinh suất rồi!
Thôi được, lão tử sẽ tự đi.
Ông kéo lấy thân thể nửa tàn, sắc mặt xám trắng, thở dốc hô: “Ta tới chỗ Lý Hạo trước… Những người này ở đây không đi, ngược lại muốn giết Tuần Dạ Nhân, ta lo phía Lý Hạo đã gặp nguy hiểm… Lưu Long… Các ngươi nhanh chóng chạy đến đi…”
Nói có hai ba câu mà ông phải thở dốc bảy tám lần.
Sau một khắc, ông lảo đảo chạy về hướng nhà kho ở ngoại ô.
Mà phía sau, chiến đấu bùng nổ trong nháy mắt.
Bảy vị Siêu Năng Giả, cộng thêm một võ sư cấp Phá Bách, tám cường giả cấp tốc lao vào đối chiến.
Rất nhanh, Lý Mộng vừa rồi vốn còn hưng phấn, nay đã kêu thảm một tiếng, con mắt thứ ba trực tiếp bị một tên Siêu Năng Giả hệ Lôi đánh cho máu bắn tung tóe.
Đó cũng là tên Siêu Năng Giả uy hiếp Mộc Sâm trước đó, đồng thời cũng là người dẫn đầu tiểu đội này, một Siêu Năng Giả hệ Lôi cấp bậc Mãn Nguyệt.
Người thật sự có thể đối phó với y cũng chỉ có Lưu Long.
Kể cả Vương Minh cũng kém y một bậc.
Lưu Long cầm rìu, bổ xuống một phát.
Có điều thanh rìu trên tay ông còn chưa kịp tiếp xúc với đối phương thì sắc mặt ông đột ngột tái đi, ngũ tạng lần nữa bị đốt cháy, thứ kia lại tới rồi!
Xem như ông đã có kinh nghiệm.
Vương Minh cầm quang kiếm trong tay, hưng phấn muốn xông tới chém người, bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, năng lượng thần bí tán loạn, quang kiếm trực tiếp bất ổn tan nát.
Vương Minh phun máu tươi khỏi miệng, sắc mặt mê mang, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Năng lực gì vậy?
Lưu Long nhịn không được chửi ầm lên: “Ngu xuẩn, đuổi theo lâu như vậy còn chưa nhìn ra được hả? Có quái vật cấp bậc tinh thần ẩn thân, đốt cháy lục phủ ngũ tạng, còn có tác dụng rung chuyển năng lượng thần bí, cẩn thận chút đi!”
Ông thấy bọn gia hỏa này theo lâu như vậy, trong khi khí huyết của ông vẫn luôn một mực sôi trào… Phàm là một võ sư có kinh nghiệm thì đều biết đứng trước nguy hiểm mới buộc phải làm thế.
Kết quả… Người mới vẫn là người mới!
Quá mức non nớt!
Chỉ vừa giao thủ chốc lát mà cả Lý Mộng và Vương Minh đều bị thương, điều này khiến Lưu Long khóc không ra nước mắt.
Sớm biết các ngươi phế như thế, không bằng ta đi theo Viên Thạc, cùng chạy!
Chương 142: Liều Mạng Đi!
“Rút lui!”
Vừa giao thủ đã rớt xuống thế hạ phong như vậy, Lưu Long cũng không dám chần chờ, vội quát: “Cùng ta phá vây!”
Giờ phút này, ngược lại ông mới là người mạnh nhất ở đây.
Vương Minh lúc này mới thanh tỉnh, vừa xấu hổ lại vừa bất đắc dĩ… Gã chỉ chấp hành qua một ít nhiệm vụ nhỏ, đối phó một vài kẻ yếu, đây là lần đầu tiên giao thủ với Siêu Năng Giả đích thật.
Lập tức bị đánh cho trở tay không kịp!
Quá mất mặt!
Có điều bây giờ gã không nghĩ nhiều được, trước mắt cứ nghe theo Lưu Long chỉ huy, cố gắng phá vây chạy thoát.
Mà lúc này, Lưu Long cầm một thanh đoản kiếm trong tay, lớn tiếng quát: “Kiếm Lý gia đang ở trong tay ta! Nếu muốn thì đến đây!”
Dứt lời, ông đạp đất nhảy lên, nhảy khỏi vòng chiến, nhanh chóng lao về phương hướng kho hàng nơi xa.
Sở dĩ ông không quá lo lắng cho an toàn của Lý Hạo cũng là vì yếu tố này.
Kiếm Lý gia đang ở chỗ ông.
Bấy lâu những người kia không tìm cách đột nhập vào nhà của Lý Hạo, hẳn là do có vấn đề gì đó khiến bọn chúng cần “người” và “kiếm” đều phải ở cùng một chỗ.
Cho nên tạm thời chúng sẽ không làm gì Lý Hạo!
Đoản kiếm trong tay tràn ra một luồng năng lượng thần bí nhàn nhạt, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Lập tức, sắc mặt bốn tên quỷ diện thay đổi, lộ ra sự chấn kinh bên dưới lớp mặt nạ quỷ quái.
Kiếm đang ở chỗ Lưu Long?
“Đuổi theo!”
Bốn người nhanh chóng vứt bỏ bọn Vương Minh, giết đám Tuần Dạ Nhân chỉ là tiện tay, kiếm Lý gia và Lý Hạo mới là nhân vật mấu chốt!
Giờ phút này, nước mưa đã mơ hồ hơi biến xanh.
Sấm sét giao nhau!
Cấp trên đã nói, đêm mưa sinh sét, nước mưa biến xanh chính là thời điểm đối phó với Lý Hạo.
Quỷ diện không dám chậm trễ nữa, nhanh chóng truy sát theo Lưu Long.
Về phần ba người ở phía sau, bọn chúng thật sự không quá để ý.
So về kinh nghiệm chiến đấu thì hiển nhiên bọn họ mạnh hơn đám người Vương Minh nhiều.
Nếu buộc phải phân chia đẳng cấp thì tên quỷ diện Mãn Nguyệt tự đánh giá, bọn chúng chỉ yếu hơn Lưu Long một chút, còn ba người kia chỉ là tay mơ cấp một, hoàn toàn không đáng để ý.
Phía sau, Hồ Hạo thoáng hiện ra từ không trung, một phát tóm lấy hai người Lý Mộng, nhanh chóng đuổi theo Lưu Long.
Sắc mặt Vương Minh cực kỳ khó coi.
“Làm Tuần Dạ Nhân mất mặt!”
Xuất sư bất lợi!
Vừa giao thủ, gã và Lý Mộng đã thụ thương, thật sự quá mất mặt!
Lại nghĩ tới thứ vừa mới làm năng lượng thần bí của gã tán loạn, trong lòng không khỏi dâng lên sợ hãi, gã liền nhắc nhở: “Cẩn thận quái vật âm thầm tồn tại kia.
Không biết đó là thứ gì, không có cảm giác chút nào đã lập tức chui vào trong cơ thể ta, đốt cháy lục phủ ngũ tạng không nói, ngay cả năng lượng thần bí cũng bị chấn động không cách nào ngưng tụ!”
Quá nguy hiểm!
Vừa rồi nếu không phải có Lưu Long ở đó khiến mấy tên quỷ diện kiêng kỵ, thì một khi thấy gã thụ thương, dám chắc đã bị kẻ địch liên thủ xử lý.
Trải qua trận chiến chớp nhoáng mới rồi, Vương Minh và Lý Mộng đều không dám khinh thường những người khác nữa.
Lại nghĩ tới Lưu Long có thể kiên trì đến tận bây giờ dưới tình huống nguy hiểm như vậy, còn đủ sức đánh trả lại những người kia, tư vị trong lòng đám người Vương Minh đều khó mà một lời nói rõ.
Võ sư thật xuống dốc rồi ư?
Dạng võ sư Phá Bách như Lưu Long, vốn là sinh mệnh lực không bằng bọn hắn, lực phá hoại của nội kình cũng không bằng năng lượng thần bí.
Tuy nói là cùng cấp bậc, nhưng trên thực tế thì tốc độ, cường độ thân thể của Siêu Năng Giả đều mạnh hơn võ sư.
Kết quả Lưu Long lại có thể giết mấy tên Siêu Năng Giả! Còn bọn họ thì vừa xuất trận đã bị thương hết hai người.
Hồ Hạo lẩm bẩm: “Võ sư không giống với chúng ta, chúng ta còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm! Tất cả võ sư đều từ trong thực chiến giết ra, Lưu Long luyện võ nhiều năm, mạng người trên tay ông ta không ít! Lão võ sư như Viên Thạc, năm xưa khi còn sung sức thì ba ngày một trận so tài, mười ngày một trận đại chiến, mạng người trên tay nhiều hơn bất cứ ai!”
Vương Minh không còn gì để nói, chỉ nhìn chằm chằm mấy người phía trước, âm thầm nghiến răng nghiến lợi!
Bị xem thường!
Về phần quái vật trong bóng tối kia, gã nghĩ tới phương pháp Lưu Long ứng đối trước đó, không biết lát nữa năng lượng thần bí sôi trào có thể có tác dụng hay không, thôi kệ, tốt xấu gì cũng có chút kinh nghiệm.
Kinh nghiệm chiến đấu chính là thứ được chậm rãi mài giũa qua từng tình huống sinh tử trước mắt.
Ít nhất chỉ cần ba người bọn họ không chết trong trận chiến ngày hôm nay, thì về sau khi đối chiến cũng sẽ không luống cuống, không biết nên ứng đối ra sao khi gặp nguy hiểm như ban nãy nữa.
“Khụ khụ khụ…”
Viên Thạc phun máu, sắc mặt càng thêm xám trắng, ngẩng đầu nhìn lên trời, mưa quá lớn.
Đừng rơi nữa!
Lại mưa tiếp thì tóc lão tử sẽ biến thành đen, rốt cuộc màu xám trắng trên mặt là do giả vờ hay là màu nhuộm rơi xuống… Viên Thạc chẳng còn hơi sức đâu mà phân rõ.
Trận mưa đêm nay thật lớn!
“Đến cùng là có hay không? Nếu như không có, trở về xử lý tên Siêu Năng Giả hệ Lôi thì cũng coi như đáng giá ta ẩn giấu bấy lâu…”
Ông đang phán đoán rốt cuộc kẻ địch có còn cử ai mạnh hơn đến đây không?
Từ tình huống trước mắt, đối phương chiếm thế thượng phong còn chưa quá rõ ràng.
Nếu chỉ có bằng đấy nhân lực, chưa chắc bọn họ đã nhẹ nhàng bắt được Lý Hạo, chớ nói chi là còn phải cử hành nghi thức, giải trừ phong ấn kiếm Lý gia.
“Thái độ của tên Siêu Năng Giả hệ Lôi kia rất ung dung, không chút hoang mang, nãy giờ vẫn triền đấu với Hoàng Vân… Cho nên chỉ sợ là còn có nhân thủ chưa ra tay!”
Lấy nhiều năm kinh nghiệm và cảm giác của võ sư Đấu Thiên, ông phán đoán nhất định phe địch vẫn còn cường giả núp trong bóng tối.
Có điều là Nhật Diệu hay siêu việt cả cấp bậc Nhật Diệu thì khó mà nói.
Mục tiêu lần này của đối phương là Lý Hạo, hạch tâm không có khả năng tính sai, cho nên nếu có, đối phương nhất định cũng đang chờ đợi thời cơ, trực tiếp bắt hắn.
Về phần Tuần Dạ Nhân thì đây vốn không phải là mục tiêu hiện tại của bọn chúng.
Một lát sau, Viên Thạc đã thấy nhà kho nơi xa.
Sau một khắc, sắc mặt ông khẽ biến.
Mẹ nó, thật là coi trọng Lý Hạo, có lẽ bí mật của bát đại gia Ngân Thành còn vượt qua dự đoán của ông… Người lần này tới sẽ là cấp độ gì đây?
Nhật Diệu đỉnh phong?
Hay là… Càng mạnh?
Không đến mức đó chứ?
Viên Thạc cũng hơi có chút chột dạ, sau khi ông tấn cấp Đấu Thiên, cảm thấy Nhật Diệu cũng chỉ tới thế, không quá để trong mắt.
Luyện võ hơn sáu mươi năm, kinh nghiệm chiến đấu phong phú của ông không phải là thứ mà những tên Siêu Năng Giả kia có thể so, bọn chúng tấn cấp siêu năng nhiều nhất mới bao lâu?
Cho nên ông mới đánh giá, người có thể đánh bại ông trong toàn Ngân Nguyệt hành tỉnh cũng chỉ có vài ba vị.
Mà mấy vị ấy đều là tồn tại siêu việt cấp độ này.
Trong đó, lão đại Tuần Dạ Nhân ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, trăm phần trăm đã chạm tới Nhật Diệu đỉnh phong, về phần Tuần Dạ Nhân có còn ai khác cũng chạm tới ngưỡng đó hay không thì ông không biết.
Loại tồn tại mạnh như vậy sẽ đến Ngân Thành chỉ để giết Lý Hạo?
Nếu là thật… Vậy lần này thật sự hơi phiền phức!
Viên Thạc cảm thụ chút nội kình dư thừa trong cơ thể và năng lượng thạch đao sắc bén không gì sánh được, lại nghĩ tới đứa học trò còn đang đợi mình ở kho hàng bỏ hoang bên kia, hung ác cắn răng, dù đối phương thật sự tới thì đã sao?
Lão tử lần đầu tiên ra tay toàn lực, cược ngươi chưa chuẩn bị tinh thần để gặp kẻ liều mạng như ta tại đây.
Chương 143: Huyết Ảnh Khổng Lồ
Ngoài nhà kho.
Bấy giờ, tinh thần Lý Hạo hơi mất tập trung.
Bởi vì vừa nãy khi hắn đưa tay hứng một giọt mưa nước, nước mưa tức khắc dung nhập cơ thể… Huyết dịch yếu ớt sôi trào.
Lý Hạo liền biết phiền phức của mình sắp tới rồi.
Nước mưa này không thích hợp!
Trước đó không để ý, bây giờ nghĩ lại mới nhớ ra, cái đêm mà Tiểu Viễn chết, mưa bên ngoài hình như cũng hơi ngả màu xanh.
Đương nhiên, trong đêm tối sẽ không có mấy người để ý tới điều này.
Vả lại tùy hoàn cảnh khác biệt mà có đôi khi nước mưa sẽ lẫn tạp chất nào đó dẫn tới đổi màu.
Hơn nữa nước mưa màu xanh hình như cũng không có vấn đề gì.
Có điều Lý Hạo lại thấy không ổn, chỉ cần hắn chạm vào là số nước mưa kia liền dung nhập vào thể nội, trong lúc mơ hồ, hắn có cảm giác huyết dịch của mình đang dần sôi trào.
Bởi vì huyết mạch ư?
Lý Hạo thầm nghĩ.
Đây chính là nguyên nhân mà đối phương một mực chờ đợi thời cơ chín muồi?
Để cho huyết mạch của hắn tự sôi trào tới một mức không thể khống chế, sau đó tự thiêu chết bản thân? Đồng thời thu thập tất cả lực lượng huyết mạch, giải phóng Tinh Không Kiếm mà lão tổ tông truyền thừa?
Trong lòng Lý Hạo nghĩ vậy rồi lại hơi nghi hoặc.
Vì sao nước mưa màu xanh sẽ có tác dụng như vậy?
Còn nữa, nước mưa như này chỉ có ở phạm vi Ngân Thành thôi sao?
Bằng không, tại sao đối phương lại ngăn không cho hắn rời khỏi phạm vi nội thành?
“Là bọn chúng bố trí thủ đoạn đặc thù khiến cho nước mưa màu xanh xuất hiện, hay là bản thân Ngân Thành có sự khác biệt, tự thân thiên nhiên có sẵn nước mưa như này?”
Lý Hạo lo lắng nhìn quanh khắp bốn phía.
Trong hắc ám, hắn thấy được một thứ!
Tức thì, trái tim nhỏ bé của Lý Hạo nhảy lên thình thịch!
Ngoài xa hơn mười dặm, hắn thấy được hai luồng năng lượng lóa mắt như mặt trời ban trưa.
Giờ phút này, tại nơi càng xa hơn, hắn thấy được một luồng năng lượng càng mạnh, càng loá mắt, càng chói sáng!
“Như mặt trời thiêu đốt!”
Sắc mặt Lý Hạo trắng bệch.
Còn mạnh hơn cả hai vị cường giả cấp Nhật Diệu kia, mà chùm sáng ấy lại đang lấy tốc độ vượt khỏi tưởng tượng nhanh chóng lao về phía kho hàng bên này.
Vì hắn mà tới!
Vì giết hắn mà tổ chức siêu năng đã xuất động cấp bậc trên cả Nhật Diệu… Hoặc là Nhật Diệu đỉnh phong tới giết hắn?
Hắn không cách nào phán đoán thực lực đối phương, hắn chỉ biết người này mạnh hơn nhiều so với hai cường giả Nhật Diệu trước đó.
Người còn chưa đến, Lý Hạo đã run lên, bởi vì hắn lần nữa cảm nhận được điểm dị thường.
Trong hắc ám, một cái bóng màu đỏ cực lớn, rất rất lớn đang bay tốc hành về phía hắn!
Huyết ảnh!
Đây là lần đầu tiên Lý Hạo nhìn thấy huyết ảnh lớn đến thế, phải lớn gấp 10 lần huyết ảnh hắn biết trước đó, tối thiểu phải cao cỡ 20m, Lý Hạo há hốc miệng.
Giỡn mặt sao?
Không đến mức đó đi!
Khi Tiểu Viễn chết, hắn có mặt tại hiện trường.
Hắn nhớ rất rõ huyết ảnh giết Tiểu Viễn không chênh lệch bao nhiêu so với huyết ảnh bám theo hắn ban nãy.
Lý Hạo từng cho rằng huyết ảnh nào cũng đều có kích cỡ na ná nhau như vậy.
Nhưng huyết ảnh hiện giờ… Mẹ nó, quá lớn!
Cách rất xa mà hắn vẫn có thể nhìn thấy.
Cao 20 mét, đó là độ cao của sáu bảy tầng lầu.
Mấu chốt là không ai nhìn ra, duy chỉ có mình Lý Hạo.
Lúc này, trái tim của hắn như muốn ngừng đập, lão sư… Ngài được chứ?
Đây là lần đầu tiên hắn sinh ra nghi ngờ với lão nhân gia nhà mình.
Hắn cảm thấy, có lẽ lão sư thật sự không ổn!
Dưới chân hắn, Hắc Báo cũng đang run lẩy bẩy.
Ban nãy liếm máu Lý Hạo xong, Hắc Báo còn dương dương tự đắc, cho rằng mình đã mạnh lên không ít, nhưng giờ nó lại cụp đuôi, bị dọa đến mức không dám cử động.
Đại huyết ảnh!
Cực lớn, cực cực lớn!
Trước đó Lý Hạo hút sảng khoái, nó cũng liếm rất thoải mái.
Nhưng bây giờ thì… Ông trời ơi, trong đầu Hắc Báo chỉ có duy nhất một suy nghĩ, vật này liếm đến ngày tháng năm nào mới hết đây?
“Tỷ!”
Lý Hạo thầm nghĩ, Lưu Long có bố trí nhiều đến đâu cũng vô dụng.
Kẻ sắp đến không phải là người mà bọn Lưu Long có thể đối phó.
Liễu Diễm nhìn về phía Lý Hạo, sắc mặt Lý Hạo trắng bệch, cố nhếch môi lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Rút lui thôi! Nguy hiểm gần như đã được giải quyết xong, cường giả đều bị cuốn lấy, các ngươi đi giúp lão đại đi.
Canh giữ ở đây cũng không để làm gì.”
Liễu Diễm nhíu mày nhìn hắn.
Lý Hạo lại nói: “Thật mà, thay vì lãng phí nhân lực ở đây còn không bằng đi giúp lão đại.
Ta không đi, ta chờ ở đây!”
“Lý Hạo!”
Liễu Diễm sẵng giọng, “Có chuyện gì thì nói thẳng đi!”
Lý Hạo mỉm cười, có điều nụ cười hơi khó coi, hắn khó nhọc nói: “Ta thấy thái dương rơi xuống! Tỷ, chúng ta chỉ là ánh sáng đom đóm.
Ngươi nói xem, nếu thái dương rơi xuống thì chúng ta còn có thể đối phó không?”
Liễu Diễm đổi sắc mặt.
Nàng nhìn về một phương hướng, nơi mà sấm sét và gió lốc đang va chạm ầm ầm, “Ngươi nói bên kia?”
“Không, còn mãnh liệt hơn so với bên kia!”
Liễu Diễm thoáng ngừng thở.
Nàng hơi thất thần, hồn bay phách lạc.
Còn mạnh hơn cả Nhật Diệu?
Lý Hạo đến cùng đã trêu chọc dạng cường giả gì?
Siêu việt Nhật Diệu?
Liễu Diễm không cách nào tưởng tượng nổi.
Nàng là võ sư Trảm Thập, so ngang với Siêu Năng Giả thì cũng chỉ là một nhân vật cấp độ yếu nhất – Tinh Quang Sư, phía trên còn có Nguyệt Minh rồi mới tới Nhật Diệu, chưa kể trong từng cảnh giới còn phân chia ra rất nhiều cấp độ nhỏ.
Bốn người các nàng liên thủ lại giết một tên Nguyệt Minh đã bị phản phệ mà còn thấy khó khăn, suýt nữa đã mất mạng, huống chi là tồn tại siêu việt Nhật Diệu.
“Đi thôi!”
Lý Hạo thúc giục: “Nhanh lên, mục tiêu của bọn chúng là ta, không phải các ngươi! Phải tin tưởng chính nghĩa vĩnh tồn.
Tỷ, thay ta tạ ơn lão đại!”
“Lý Hạo!”
Liễu Diễm còn muốn trấn an hắn, nhưng nhất thời lại không nói nên lời, bởi vì bây giờ nói cái gì cũng đều là vô nghĩa.
Mà sắc mặt Vân Dao cũng rất khó coi, vội hỏi: “Ngươi chạy trốn được không?”
Có thể chạy trốn sao?
Lý Hạo cười khổ, sao có thể được?
Đối phương càng lúc càng gần!
Mà đúng lúc này, thân ảnh Viên Thạc dẫn đầu xuất hiện.
Chương 144: Diễn Kỹ Của Hai Sư Đồ
Bấy giờ, cả người Viên Thạc đầy bụi đất, giày dưới chân cũng rơi mất, mặt mũi tràn đầy màu xám đen, dáng vẻ chật vật kinh khủng.
Ông nhanh chóng lao tới, thấy được Lý Hạo thì nhẹ nhàng thở ra, hàm răng trắng bóc lộ ra trong nước mưa xanh đặc biệt loá mắt: “Tiểu Hạo, ngươi chưa chết là được rồi!”
Lý Hạo nhìn ông.
“Lão sư… Ngài…”
Có phải quá thảm rồi không?
Giả vờ hơi quá mức rồi đấy!
Dù sao cũng là cường giả cấp Đấu Thiên, thế mà chỉ chạy từ nội thành ra đây cũng chật vật tới độ này?
Nghĩ đến đây, Lý Hạo lại liếc mắt nhìn về nơi xa, chùm sáng khổng lồ cách vị trí của bọn họ chưa tới vạn mét, đã gần lắm rồi.
Chiếu theo tốc độ ấy thì rất nhanh thôi, đối phương sẽ đuổi tới.
Hắn hơi lo lắng, tiến lên một bước, nhanh tay đỡ lấy lão nhân gia giống như muốn ngã sấp xuống, nói khẽ: “Mạnh hơn hai người kia nhiều lắm, ta thấy ánh sáng chói chang tựa như ánh nắng mùa hè! Lão sư… Không được, chúng ta cam chịu số phận đi! Nếu không nhận mệnh thì ngài mang ta chạy cũng được, chạy được không?”
“Xem thường ai hả?”
Viên Thạc cả giận quát, có điều trong lòng lại hơi chột dạ.
Chưa từng thử qua!
Cụ thể có đánh được hay không thì… Ông cũng không biết.
Lý Hạo lại nói: “Còn nữa, vật trong bóng tối kia lớn ngoài sức tưởng tượng.”
“Còn một tên khác?”
Viên Thạc cũng phải hút khí, chết tiệt! Tận hai đạo huyết ảnh?
Một cái thì còn có thể liều một lần, nhưng hai cái… Chẳng lẽ vật kia cũng có phân chia mạnh yếu?
“Bao lớn?”
“Tối thiểu cao hai mươi mét!”
Đệt!
Viên Thạc chỉ tưởng tượng thôi cũng biết có bao nhiêu lợi hại.
Rất nhanh, ông đã cảm ứng được.
Dù sao ông cũng là tồn tại cấp Đấu Thiên, khoảng cách không quá xa, ông có thể cảm ứng được cỗ năng lượng biến động đặc biệt đó.
Cùng loại với tồn tại cấp tinh thần!
Lần này thật phiền toái!
Viên Thạc có xung động muốn quay đầu chạy đi, có điều đây là quan môn đệ tử của ông.
Bỏ hắn lại thì về sau lấy ai dưỡng già cho lão tử?
Bất quá, đại gia à, ngươi trêu chọc phiền phức cũng quá khiếp đảm rồi đi.
Lần này coi như lão đại của Tuần Dạ Nhân tại Ngân Nguyệt hành tỉnh tới thì cũng chưa chắc đã đối phó được.
Ngươi bảo một ông lão như ta đi chắn đường đối phương?
Đương nhiên, chưa thử qua, ai mà biết được!
Nếu mà phe mình thành công, chỉ e đối phương cũng phải thương gân động cốt.
Nhật Diệu và siêu việt Nhật Diệu, dù là ba tổ chức siêu năng lớn thì cũng không có nhiều cường giả ở cấp độ này.
Khi đó…
Nghĩ đến đây, Viên Thạc vội hỏi: “Ngươi có thể nhìn thấy à?”
“Ừm!”
Giờ khắc này còn giấu diếm cái gì nữa?
So với Viên Thạc, hắn nhìn thấy càng rõ hơn, chính vì vậy, hắn cũng càng thêm sợ hãi.
Nguyệt Minh thì hắn còn dám thử đánh lén, nhưng loại tồn tại ấy, xem như có gấp đôi gấp ba Diệu Thủ Hồi Xuân bên người thì cũng không đánh nổi.
Còn cả huyết ảnh kia, lớn đến thế, hắn đứng dưới chân đối phương, bắt móng chân người ta hả?
Viên Thạc hít vào một hơi, giống như làm ra quyết định, nhìn thoáng qua mấy người phía sau, bỗng quát: “Tất cả xéo đi, lão tử muốn đồng sinh cộng tử với Lý Hạo, dù sao ta vốn không còn sống được bao lâu, cùng lắm thì ta và học trò ta chết chung!”
Bảo mấy tên vướng tay vướng chân này mau cút sớm.
Lý Hạo thì khác, hắn đi rồi thì không chơi được.
“Viên lão…”
“Cút!”
Âm thanh Viên Thạc bất thiện, còn chưa chịu cút thì chẳng lẽ muốn ở đây chờ chết?
Về phần Lý Hạo, Viên Thạc nhìn lướt qua bốn phía, thấy được rương hàng ngăn ở cửa ra vào, hình như đã phát hiện Băng Tinh Tráo, ông nói nhỏ: “Lát nữa ngươi đợi ở đằng kia, ít nhất có thể phòng ngự chút siêu năng… Nếu không, chỉ sơ sẩy một cái là ngươi sẽ bị giết chết ngay tại chỗ! Đương nhiên ta cũng đi vào, chúng ta đi vào chung.
Nếu đối phương muốn thôn phệ huyết mạch của ngươi thì sẽ không dễ dàng động thủ giết chết ngươi.
Trong mắt hắn, ngươi còn không bằng con sâu cái kiến, muốn giết rất dễ.
Chỉ cần gã thu liễm năng lượng thần bí thì chúng ta sẽ có cơ hội!”
Hiểu rồi!
Lý Hạo gật đầu, diễn kịch đúng không? Ta rất rành.
Không cần lo lắng cho lão sư, ông ấy còn giỏi diễn hơn cả ta.
Lần này phải xem diễn kỹ của hai ta có xuất sắc hay không!
Nếu may mắn, có lẽ lão sư có thể giải quyết đối thủ.
Chẳng qua lấy một đấu hai, nếu đại huyết ảnh cũng đối phó với lão sư… Vậy thì xong đời!
“Lão sư, ngài nói xem, ta đâm ngọc kiếm vào tim mình thì có thể giải trừ phong ấn được không?”
Lý Hạo nghĩ đến ngọc kiếm.
Ngọc kiếm mãi vẫn chưa giải trừ phong ấn.
Có điều trước đó chưa giải trừ phong ấn đã có thể đánh cho huyết ảnh hiện thân, vậy nếu hoàn toàn gỡ bỏ phong ấn thì sao?
Có thể một kiếm đâm chết huyết ảnh không?
Nếu có thể xử lý nó thì sẽ giúp lão sư chuyên tâm hơn với việc đối phó tên cường giả Siêu Năng kia.
Viên Thạc suy nghĩ, mở miệng đáp: “Có hy vọng, nhưng không chắc chắn trăm phần trăm…”
Nói đến đây, ánh mắt ông khẽ động, nhướng mày nhìn về phía Lý Hạo.
Giống như đang hỏi có phải thứ kia đến rồi không?
Ông không nhìn thấy huyết ảnh, nhưng ông có thể cảm giác được một hai.
Mà sắc mặt Lý Hạo trắng bệch, cứng đờ gật đầu.
Trước mắt hắn tầm trăm mét, một huyết ảnh to như tòa lầu cao đang chậm rãi lướt tới.
To lớn khủng khiếp!
Sắc mặt Viên Thạc cũng tái theo.
Mẹ nó… đúng là làm cho người ta không nói được lời nào.
Lần đầu tiên ta toàn lực ra tay cũng là lúc ta cầm chắc thất bại ngã xuống sao?
Đúng là bi ai!
“Cút!”
Viên Thạc nóng nảy quát lớn, trái tim đám người Liễu Diễm đều đập thình thịch, bọn họ cũng nhìn thấy sắc mặt Lý Hạo biến hóa.
Lúc phải đối đầu với tên Nguyệt Minh kia, Lý Hạo trông cũng không nghiêm trọng như bây giờ.
Liễu Diễm cắn răng một cái, dứt khoát kéo theo Ngô Siêu rời đi.
Mà Hắc Báo cũng muốn vụng trộm chạy trốn, có điều nhìn thấy Lý Hạo ở lại, nó chợt khựng bước, quyết định không đi nữa.
Ánh mắt Hắc Báo tràn ngập sợ hãi, nhưng trong sợ hãi lại có chút chờ mong.
Nói không chừng… Nói không chừng Lý Hạo có thể đâm chết huyết ảnh to lớn không gì sánh được kia, khi đó bổn cẩu có thể liếm được rất nhiều chỗ tốt thì sao?
Thôi, ở lại đây đi!
Đám người Liễu Diễm nhanh chóng rút lui.
Vả lại còn phải đi tìm Lưu Long, ngăn ông ấy chạy đến đây, bằng không cũng chỉ tổ cống thêm cho kẻ địch một mạng Phá Bách.
Chương 145: Cơ Hội Tới
Sau khi đám người Liễu Diễm rời đi, Lý Hạo và Viên Thạc nhanh chóng rút vào trong rương hàng.
Viên Thạc còn cầm theo một thanh đại đao trong tay, giống như ông không nhìn thấy bất kỳ vật gì, cũng không cảm ứng được điểm gì khác thường.
Giờ phút này, biểu cảm của Viên Thạc cực kỳ thổn thức, “Lý Hạo à, lão đầu tử không qua được rồi, có lẽ hôm nay là ngày tận mạng.
Ngươi thì khác, ngươi vẫn còn hi vọng… Nhật Diệu kia chưa chắc là đối thủ của Hoàng Vân.
Tuần Dạ Nhân rất cường đại, Lưu Long cũng còn sống, chỉ cần giải quyết mấy tên kia xong thì ngươi sẽ an toàn!”
“Về sau ngươi nhất định phải sống thật tốt… Đừng ở lại Ngân Thành nữa!”
Viên Thạc một bộ dáng gần đất xa trời, lưu luyến dặn dò đồ đệ của mình.
Mà Lý Hạo thì lộ vẻ bi thương, “Lão sư, ngài sẽ không sao đâu.
Ta biết Siêu Năng Giả có thể trị thương thế, dùng năng lượng thần bí trị liệu cho ngài, ta tin ngài nhất định sẽ sống sót mà!”
“Đứa bé này… Đúng là lạc quan quá!”
“Khụ khụ khụ…”
Viên Thạc ho khan lần nữa, máu tươi tràn ra nơi khóe miệng, thở dài một tiếng, “Cả đời này, việc ta tiếc nhất chính là không thể bước vào Đấu Thiên, tấn cấp siêu năng, quét ngang thiên hạ… Nếu không, chỉ một Nhật Diệu há lại là đối thủ của ta?”
Ông thở hổn hển, dáng vẻ như sắp xong tới nơi, nắm lấy cánh tay Lý Hạo, thở dốc kịch liệt, khó nhọc nói: “Ta truyền cho ngươi Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, ngươi phải nhớ cho kỹ! Đây là căn bản… Là ta tổng hợp biên soạn được từ vô số điển tịch cổ văn minh…”
Giờ khắc này, ngoài rương hàng, một bóng người yên lặng hạ xuống từ trên đầu huyết ảnh.
Âm thanh trong phòng truyền đến bên tai gã.
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật!
Cho dù là cường giả siêu việt Nhật Diệu cũng cố ý giảm thanh, dừng bước.
Vốn gã muốn đi vào trực tiếp bắt Lý Hạo, thiêu chết tên kia, nhưng hiện tại đối phương lại thu liễm năng lượng thần bí, đứng im không nhúc nhích.
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật của Viên Thạc!
Không biết bao nhiêu người đều đang dòm ngó, nhưng lão gia hỏa này từ trước tới nay đều không lộ ra.
Đêm nay Viên Thạc chắc chắn phải chết, học sinh của ông cũng thế, chỉ e Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thật sự hoàn toàn thất truyền.
“Có lẽ… Chỉ cần giết Lý Hạo thôi, Viên Thạc thì bắt sống?”
Ý nghĩ như vậy hiện lên trong đầu bóng người phía trên huyết ảnh.
Bảo vật động nhân tâm! Bảo vật bình thường đương nhiên không cách nào đả động gã, thế nhưng… Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thì có thể!
Điều làm cho các Siêu Năng Giả để ý Viên Thạc nhất không phải tu vi võ sư của ông.
Võ đạo xuống dốc, một võ sư Phá Bách thì có gì mà khiến người khác phải bận tâm?
Chỉ có kiến thức về nền văn minh cổ đại trong đầu ông mới là thứ khiến mọi người thèm khát, có điều bởi vì tự vệ, cho nên không biết Viên Thạc đã tự hủy bao nhiêu điển tịch trân quý, trừ khi chính ông mở miệng, bằng không thì người khác đừng hòng tra ra.
Bóng người phiêu động, vô thanh vô tức, trong nháy mắt đã xuất hiện bên ngoài rương hàng.
Viên Thạc và Lý Hạo vẫn đang chìm đắm trong thương tâm, hoàn toàn không nhận ra điểm gì khác thường.
Viên Thạc còn đang lưu di ngôn lúc lâm chung, mà Lý Hạo thì đã thống khổ không kìm chế được, hắn cúi đầu, nước mắt theo dòng rơi xuống.
“Lão sư, ta sẽ chăm chỉ luyện Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thật tốt!”
Viên Thạc ho ra máu, “Ừm, vậy là tốt rồi.
Không chỉ như vậy… Ta còn có rất nhiều bảo vật, đều sẽ để lại cho ngươi.
Còn có một số cổ văn minh di chỉ mà những người khác không biết, ta cũng sẽ nói hết cho ngươi.
Phải nhớ, đừng tiết lộ cho bất kì ai biết! Đó là căn cơ giúp ngươi quật khởi, một khi thu hoạch được, ngươi muốn trở thành tồn tại siêu việt Nhật Diệu cũng không khó khăn gì… Cổ văn minh cường đại vượt xa ngươi tưởng tượng!”
“Lão sư, đừng nói nữa!”
Lý Hạo thống khổ kêu lên.
Đừng nói nữa, lại nói nữa thì đối phương nhịn không được lập tức tiến lên bắt ngài bây giờ.
“Không có… Không có sao đâu… Ta là Phá Bách đỉnh phong, còn có thể chống đỡ một lúc, chưa chết được…”
Hai sư đồ thì thầm với nhau, Viên Thạc bỗng thấp giọng: “Lại gần đây, ta sợ bị người nghe trộm…”
Lý Hạo ghé tai tới.
Ngoài rương hàng, bóng người kia nhìn thoáng qua Viên Thạc, chỉ có thể nhìn thấy miệng ông đang lẩm bẩm, ngoài ra không nghe được âm thanh nào khác.
Sức mạnh thần bí cũng không thể thẩm thấu vào, bởi vì đây là Băng Tinh Tráo.
Cân nhắc trong nháy mắt, huyết ảnh to lớn bỗng bị gã vung tay lên, nén lại thành kích cỡ người bình thường.
Sau một khắc, huyết ảnh trực tiếp xuyên qua Băng Tinh Tráo, tiến vào trong rương hàng.
Gã không nghe thấy thì để huyết ảnh nghe thay cũng được.
Nghe xong rồi giết!
Cũng miễn cho gã khỏi phải ép hỏi Viên Thạc, làm vậy chưa hẳn đã thu được bí mật.
Lúc này, Lý Hạo hai mắt đỏ hoe, gật gật đầu.
Viên Thạc lộ ra nụ cười hài lòng, đã hiểu, huyết ảnh đến rồi!
Chẳng qua tiểu tử ngươi… Có thể chống đỡ nổi không?
Thôi vậy, hai thầy trò chúng ta cùng cố gắng đi!
Siêu Năng Giả đều là đồ đần, bí mật của lão phu, nào có thể dễ dàng cho các ngươi nghe trộm như thế?
Giờ khắc này, hai sư đồ đều lộ ra vẻ đau thương!
“Lão sư… Cẩn trọng!”
“Tiểu Hạo, bảo vệ tốt bản thân…”
Hai sư đồ khóc lóc đau khổ!
Ngoài rương hàng, bóng người hơi mất kiên nhẫn, nói thì nói nhanh lên, mau nói bí mật xong rồi chết!
Vì không làm cho Viên Thạc chú ý, gã đã áp chế năng lượng thần bí đến mức thấp nhất, chỉ sợ bị Viên Thạc cảm ứng được.
Ý nghĩ ban đầu chuẩn bị dùng một kích sấm sét quét sạch tất cả kẻ địch, giờ khắc này đã bị dập tắt triệt để.
Nói nhanh lên một chút, gã đã sốt ruột đến mức không kiên nhẫn nổi nữa rồi!
Cường giả đỉnh cấp bên ngoài đã chờ tới mất kiên nhẫn.
Hai sư đồ sinh ly tử biệt, như thể chỉ một giây sau thì Viên Thạc sẽ chết vậy.
Ngay lúc gã điều khiển huyết ảnh, muốn cẩn thận lắng nghe xem rốt cuộc hai người nói gì, phải chăng có tung tích cổ di tích, bí thuật Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật gì đó…
Gã hơi nghiêng thân thể, nghiêng tai lắng nghe, dù gã nghe không được cái gì.
Mà ngay tại thời khắc này.
Trong rương hàng.
Viên Thạc cầm đại đao trong tay, ho khan liên hồi, “Tiểu Hạo… Lại… Lại đọc thuộc lòng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật lần nữa cho ta nghe, ta sợ ngươi quên…”
Lý Hạo cúi đầu, cũng không phản bác, nhỏ giọng đọc: “Nhân thể có 38.000 khiếu, mỗi khiếu một hô hấp, một khiếu một thổ nạp, Ngũ cầm thổ nạp thuật, hái tinh hoa ngũ cầm, phi thiên, độn địa, chạy, nhẹ nhàng, lực lượng…”
Hắn đang đọc thuộc lòng.
Ánh mắt người bên ngoài lóe sáng, vô cùng kích động.
Chỉ chốc lát nữa thôi, từ nay về sau, trên đời này chỉ có gã là người duy nhất biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật của Viên Thạc.
Ngay khi gã muốn nghe nhiều thứ hơn, đột nhiên, Viên Thạc chợt cử động.
Cơ hội tới!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










