[Dịch] Tinh Môn
Tập 30 : Đại Chiến Bùng Nổ (c146-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 146: Đại Chiến Bùng Nổ
Cơ hội tới!
Không có bất cứ âm thanh gì, Viên Thạc cầm đại đao trong tay, khí huyết bộc phát trong nháy mắt, một đầu Khí Huyết Trường Long trực tiếp chiếu rọi hư không.
Không giữ lại bất cứ điều gì, toàn lực ứng phó, ở trước mặt cường giả như vậy mà còn giữ sức thì mới là tự tìm đường chết.
Thần ý bộc phát như hỏa lô, một kích đánh nát tất cả Băng Tinh Tráo!
Mà bây giờ, số Băng Tinh Tráo ấy trong nháy mắt hóa thành một cái lồng giam, được thần ý điều khiển hướng ra bao phủ cường giả phía ngoài.
Đây chính là kinh nghiệm chiến đấu của Viên Thạc!
Tại thời khắc này, Viên Thạc đánh nát Băng Tinh Tráo, ngược lại có tác dụng ngăn trở đối phương phản kích.
Dù không thể áp chế toàn bộ năng lượng thần bí của đối phương, nhưng cường giả đang giao thủ, bị áp chế trong nháy mắt cũng đủ để cải biến chiến cuộc, phân ra sinh tử.
Khí Huyết Trường Long màu đỏ như máu trực tiếp làm nước mưa bốn phía bốc hơi trong tích tắc.
Nhất Đao Trảm!
Đùng!
Nổ vang rung trời, đao quang chiếu rọi thiên địa!
Tức khắc, cường giả đỉnh cấp kia cũng bại lộ thân ảnh trước mặt hai người.
Đó là một người đàn ông trung niên không mang mặt nạ che giấu khuôn mặt, ánh mắt kiệt ngạo, để tóc dài, nhìn còn trẻ hơn Lưu Long một chút.
Đối phương không hổ là cường giả đỉnh cấp.
Dù đang bị sự tham lam che mắt thì vẫn phản ứng lại rất nhanh.
Cùng lúc khi Viên Thạc chém đại đao tới, gã không thúc thủ chịu trói mà là gầm nhẹ một tiếng, hai tay kình thiên.
Trên hai tay trực tiếp ngưng tụ ra một khối thuẫn trong suốt.
Thuẫn này bộc phát ra ánh sáng như mặt trời ngay lập tức.
Tồn tại siêu việt cấp Nhật Diệu!
Nhật Diệu là đỉnh điểm mà người bình thường biết đến, mà gã thì đã vượt qua cấp độ này, tại bất cứ tổ chức nào thì gã cũng là tồn tại khiến người người kính ngưỡng.
Hai tay hóa ra một cái thuẫn, sau một khắc, đối phương lần nữa gầm thét một tiếng, dậm chân một cái, mặt đất rạn nứt, chấn động tứ phương!
“Muốn chết!”
Đùng!
Tiếng nổ lớn vang vọng đất trời, đó là âm thanh Viên Thạc dùng một đao chém rách thuẫn của gã.
Máu tươi tràn ra nơi khóe miệng, nhưng gã vẫn kiệt ngạo như cũ, một cước đạp mạnh nứt cả mặt sàn, thân thể lún sâu vào trong lòng đất.
Kể từ đó, sự cản trở của Băng Tinh Tráo đối với gã sẽ giảm xuống đến mức nhỏ nhất.
Không chỉ như vậy, khi tấm chắn vỡ ra, một thanh trường kiếm màu vàng chợt xuất hiện trong tay đối phương.
Đó là trường kiếm sắc bén không gì sánh được được tạo thành từ năng lượng thần bí, sắc bén vô biên.
“Chết đi!”
Gã quát lên một tiếng lớn, bổ một kiếm về phía Viên Thạc, phòng thủ tốt nhất chính là phản công.
Gã tuyệt đối không thể để cho tên võ phu Viên Thạc này phá phòng ngự của gã rồi giết tới cạnh gã được.
Đấu Thiên!
Gã cảm nhận được Viên Thạc đã tấn cấp Đấu Thiên!
“Agrh!”
Cùng lúc, Viên Thạc cũng hống to một tiếng như mãnh hổ hạ sơn, hổ khiếu sơn lâm.
Sóng âm oanh kích, nước mưa bốn phía bị chấn động tản ra trong nháy mắt, hóa thành thủy tiễn phóng về phía bốn phương tám hướng.
Sau lưng, dù Lý Hạo không phải đối tượng bọn họ nhằm vào, nhưng giờ đây vẫn bị chấn tới thất khiếu chảy máu.
Còn may mà cái bóng màu đỏ kia lại lần nữa ngăn trước mặt Lý Hạo, trở thành ô dù bảo vệ hắn.
Hiển nhiên là do tên cường giả đỉnh cấp kia hoàn toàn không cho rằng gã sẽ thất bại.
Nếu đã không thua, vậy thì hiện giờ Lý Hạo chưa thể chết.
Hắn mà chết thì kế hoạch tám mạch hội tụ của tổ chức sẽ không thể hoàn thành.
Viên Thạc gầm thét, âm thanh chấn động bốn phía, ép cho năng lượng thần bí của đối phương cũng rung lên.
Tóc Viên Thạc biến thành màu đen trong chớp mắt, diện mạo khôi phục về thời kỳ tuổi trẻ khí thịnh.
Rất nhanh, trường đao chém ra vô số ảo ảnh.
“Võ Đạo có thể thông thần!”
Quát to một tiếng, khí huyết hóa thành trường long, hư không hóa thành hỏa lô, trực tiếp bốc cháy, hư không bốn phía tựa như bị nhen lửa.
Tên cường giả tóc dài kia lập tức cảm nhận được ngọn lửa cực nóng đang bắt đầu thiêu đốt.
Không, không phải lửa, mà là khí huyết!
Đây chính là võ sư đỉnh cấp!
Thần ý và khí huyết dung hợp, giống hệt Thiên Địa Hồng Lô.
“Giết!”
Viên Thạc đạp đất nhảy lên, chém ra vô số đao, trường đao phá toái, tay ông cầm chuôi đao, không còn dùng đao mà huy quyền đánh, một quyền trấn sơn hà!
Ầm!
Liên tục cường công, giờ phút này Viên Thạc mạnh tới không thể tưởng tượng nổi.
Đánh đến mức tồn tại đỉnh cấp siêu việt Nhật Diệu căn bản không có cơ hội đánh trả.
Gã bị Viên Thạc đánh liên tiếp mấy chục quyền, bức gã liên tục lùi về phía sau.
Tiếng ‘vụt’ vang lên, bóng người bay ngược ra!
Máu vẩy lên không!
Cường giả tóc dài bị đánh bay, trước ngực xuất hiện một quyền ấn rõ ràng.
Viên Thạc đắc thế không tha người!
Ông đạp không phóng tới, một cước đá xuống, mạnh mẽ tới nỗi hư không cũng bị đá nổ!
Nước mưa nơi đây đều ngừng rơi, bầu trời hóa thành màu trắng, ánh sáng chiếu rọi một vùng không gian rộng lớn.
“Viên Thạc!”
Cường giả tóc dài phẫn nộ gầm lên, năng lượng thần bí mãnh liệt tỏa ra khắp mọi ngóc ngách.
Tất cả vật chất kim loại gần đó bắt đầu bạo động liên hồi, rất nhanh, số đồ vật kim loại kia chợt hóa thành vạn kiếm, trực tiếp lao về phía Viên Thạc!
Quá nhanh! Song phương mới chỉ giao chiến trong chưa đầy 10 giây thôi mà đã mãnh liệt ra chiêu rất nhiều lần!
Lúc này Viên Thạc tựa như gấu ngựa, chân đạp đất mặt, bước ra một cước, mặt đất chấn động, một tiếng ầm vang, mặt đất tức khắc đổ sụp, để lại cảnh tượng hoang tàn khắp nơi.
Ông đạp đất nhảy lên, dùng sức đánh ra một quyền!
Vô số kim loại hóa kiếm bay tới vỡ nát tan tành.
“Siêu năng thì thế nào?”
Viên Thạc trông như một tôn ma thần, lần nữa ra cước càn quét hư không, dùng một cước đá nát số kim loại đang tập sát mình.
Rầm!
Hai bên tiếp tục lao vào nhau, nhanh tới không thể tưởng tượng nổi.
Lý Hạo căn bản xem không hiểu, thậm chí còn không nhìn thấy gì.
Hắn chỉ biết là hình như lão sư đang chiếm tiên cơ.
Cường giả tóc dài đã thổ huyết bay ngược một lần, hẳn là phải chịu thua thiệt, về phần gã ăn bao nhiêu thiệt thòi thì hắn không rõ.
Giờ phút này.
Nơi xa, cuộc chiến của hai vị Nhật Diệu đã ngừng lại.
Hoàng Vân vô cùng đau đớn, cả người như bị nướng khét, nhưng giờ đây ông không còn lòng dạ quan tâm tới thương thế của bản thân, bởi vì động tĩnh nơi xa đã khiến ông rung động tới ngây người.
Viên Thạc!
Một người khác…
Hoàng Vân đột nhiên nhìn về phía người đối diện, mang theo vẻ rung động và phẫn nộ tột đỉnh: “Quả nhiên là các ngươi! Đó là Đoạn Thiên Thần Sư?”
Thần Sư!
Không phải cảnh giới, mà là xưng hô của Thiên Quyến Thần Sư, đại biểu ngay tại giây phút siêu năng xuất hiện thì đối phương đã là Siêu Năng Giả, trở thành siêu năng trời sinh trực tiếp, không cần hậu kỳ mới tiến nhập lĩnh vực siêu năng.
Dạng Siêu Năng Giả này bình thường đều là cường giả đỉnh cấp.
Nghe nói vị Đoạn Thiên Thần Sư ấy đã trở thành Siêu Năng Giả từ 20 năm trước, thuộc nhóm Siêu Năng Giả có tư lịch sâu nhất, cũng là nhóm người có thực lực mạnh nhất.
Siêu việt Nhật Diệu!
Cường giả lôi đình đối diện kia cũng biến sắc, lạnh lùng nói: “Không nghĩ tới Viên Thạc đã tấn cấp Đấu Thiên… Khó trách các ngươi dám nhúng tay, lá gan thật không nhỏ!”
Võ sư Đấu Thiên!
Điều này gần như không thể thấy tại Ngân Nguyệt hành tỉnh.
Có lẽ Viên Thạc chính là võ sư Đấu Thiên duy nhất tại Ngân Nguyệt hành tỉnh trong những năm gần đây.
Đương nhiên, mặc dù Đấu Thiên tuy đáng sợ, nhưng kẻ ông ta đang phải đối mặt lại là Đoạn Thiên Thần Sư!
Hoàng Vân cắn răng, không nói gì!
Viên Thạc tấn cấp Đấu Thiên là việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Nhưng ông không nghĩ tới lá gan Viên Thạc lại lớn như thế, đồng thời vận khí cũng xui xẻo như vậy.
Ấn giấu bấy lâu, lần đầu bùng nổ chiến lực lại gặp phải Đoạn Thiên Thần Sư.
Phiền toái!
Còn may Viên Thạc chiếm cứ tiên cơ, vừa rồi liên tiếp cường công, trực tiếp đánh cho Thần Sư thổ huyết.
Cả Hoàng Vân và cường giả lôi đình đều thấy rõ, thế nhưng… nếu không có khả năng một kích làm đối thủ trọng thương thì ưu thế hiện tại chỉ là hư ảo! Sẽ sớm bị lật bàn mất!
Chương 147: Chúng Ta Đánh Cược Đi!
“Má nó!”
Giờ khắc này, Lưu Long cũng rung động đến ngây người.
“Đấu Thiên!”
Ánh mắt ông điên cuồng, mang theo khát vọng, mang theo sự không thể tưởng tượng nổi.
Thế mà Viên Thạc đã tấn cấp Đấu Thiên!
Vừa nãy mấy người Liễu Diễm đến, tiểu đội săn quỷ hội tụ, liên thủ cùng ba người của Tuần Dạ Nhân thì mới miễn cưỡng ngăn cản bước chân của bốn tên quỷ diện Siêu Năng Giả.
Nhưng đám người vừa giao thủ một hồi thì bên kia đã bùng nổ đại chiến kinh thiên động địa!
Viên Thạc và một cường giả đỉnh cấp siêu việt Nhật Diệu đang đấu tới long trời lở đất.
Không ngờ chỉ là một Ngân Thành nho nhỏ, vậy mà đêm nay đã bùng nổ chiến đấu trên cấp Nhật Diệu.
Dưới sự rung động, Lưu Long đột nhiên nổi giận, gầm lên một tiếng: “Giết!”
Nhất định phải mau chóng giết mấy tên trước mắt, Viên Thạc… Chỉ sợ không cách nào ngăn cản cường giả đỉnh cao như thế.
Đấu Thiên cũng chỉ có thể so với Nhật Diệu mà thôi.
Không trung.
Viên Thạc lần nữa đạp đất phóng lên, điên cuồng không gì sánh được, không có chút dáng vẻ chậm chạp của người già.
Song quyền vung ra, từng quyền nối tiếp, trong mỗi quyền còn kèm theo một khối đá be bé tựa như chỉ hổ.
Ban đầu cường giả tóc dài kia không quá để ý đến chỉ hổ này…
Nhưng rất nhanh, khi gã bị chỉ hổ đánh trúng một quyền, năng lượng thần bí phòng ngự ở ngực trực tiếp bị chỉ hổ kia đâm thủng ngay tức khắc, Viên Thạc mượn cơ hội dùng một quyền đánh trọng thương nội phủ của gã nát ra, lúc này cường giả tóc dài mới kịch chấn.
Đây là cái gì?
Vật phẩm siêu phàm?
Vậy mà có thể phá vỡ phòng ngự của Siêu Năng Giả, thậm chí tạo thành vết thương thẳng vào nội phủ của gã?
Hơn nữa, luồng năng lượng thần bí đang trùng kích cực mạnh tràn vào trong cơ thể gã, lập tức công phá lớp phòng thủ của tên Siêu Năng Giả tóc này này.
Mà Viên Thạc cũng không buông tha cơ hội, lần nữa dũng mãnh lao lên tấn công.
Nếu võ sư đã chiếm thế thượng phong, vậy vào lúc này sẽ muốn một mực cường công, thẳng đến khi kẻ địch bị mình đánh chết, hoặc triệt để đánh mất sức chiến đấu mới thôi.
Lý Hạo cũng học theo ông.
Viên Thạc từng nói qua, chỉ có làm địch nhân không còn đứng lên được, triệt để ngã xuống, vô lực phản kháng, khi đó mới là thắng lợi của ngươi!
Lý Hạo đứng nấp trong một góc mà quan chiến, sợ tới ngây người.
Hắn đờ đẫn quan sát nơi xa, hai cường giả đỉnh cấp đánh cho mặt đất xung quanh vỡ nát, rung chuyển cả đất trời.
Đây mà còn là con người sao?
Đây là Đấu Thiên?
Đúng vậy, đây mới là Đấu Thiên!
Hắn từng nghĩ, Đấu Thiên tuy mạnh nhưng vẫn là nhục thể phàm thai, lực phá hoại có hạn, chưa hẳn đã có lực tàn phá vượt qua lựu đạn có uy lực lớn…
Sự thật chứng minh, tầm mắt của hắn quá thấp!
Viên Thạc đạp một cước phóng lên cao, cú đạp ấy khiến mặt đất trực tiếp vỡ ra.
Khí huyết đốt cháy như hỏa lô thật sự, bốc hơi nước mưa toàn trời, biến nơi đây thành vùng đất khô rang không có lấy một giọt mưa.
Đây là thứ lựu đạn có thể so sánh à?
Một chiêu một thức, chỉ sợ ngay cả hoả pháo cũng không sánh nổi lực phá hoại mạnh mẽ của ông.
Khó trách lực khắc chế của quân đội đối với Siêu Năng Giả càng ngày càng yếu.
Tồn tại cấp Nguyệt Minh trước đó cũng rất mạnh, nhưng vẫn khiến Lý Hạo cảm thấy chỉ cần có đội quân mười mấy hai mươi người, có cường giả trong tay, bố trí thỏa đáng, giết một Nguyệt Minh hoặc Phá Bách thì không phải vấn đề lớn.
Nhưng khi tận mắt chứng kiến cường giả Đấu Thiên chân chính xuất thủ, Lý Hạo lúc này mới biết, coi như thật sự có một ngàn người cầm súng ống trong tay… Trừ khi đối phương choáng váng, liều mạng với ngươi, nếu không ngươi căn bản không làm gì được bọn họ.
Hoàn toàn tương phản, người này chỉ cần cẩn thận một chút, tìm được cơ hội ra tay đột kích thì đội quân ngàn người cũng phải tan tác!
“Đáng sợ!”
Lý Hạo thầm lẩm bẩm, rất nhanh, hắn lại nhìn về phía huyết ảnh trước mặt.
Vậy mà huyết ảnh lại giúp hắn ngăn trở những dư chấn kia… Thật tốt!
Xem ra nó cũng rất lợi hại!
Bởi vì nó có thể đỡ được dư chấn khi hai vị cường giả đỉnh cấp giao thủ.
Sờ lên tiểu kiếm trong tay mình, Lý Hạo cười khổ, tiểu kiếm vẫn chưa giải trừ phong ấn.
Trước đó tuy tiểu kiếm có thể làm bị thương đạo huyết ảnh kia, thậm chí đánh cho nó hiện hình, nhưng đối diện với đạo huyết ảnh khổng lồ này… Xác suất thành công có lớn không?
Lực sát thương của tiểu kiếm vốn có hạn, chỉ sợ là không thể.
Lý Hạo lại nhìn ra trận chiến nơi xa.
Viên Thạc thật sự rất mạnh, nãy giờ vẫn luôn một mực cường công, chiếm thế thượng phong, nhưng Lý Hạo tự hiểu, hẳn là lão sư vẫn kém hơn kẻ địch một chút.
Bằng không vừa nãy khi ông đánh lén, đánh thương đối phương trước, nếu đối phương có thực lực tương đương ông thì ông đã sớm trấn áp gã xong rồi.
Cường giả chân chính giao thủ, trừ khi thực lực ngang nhau, bằng không dưới tình huống bình thường đều sẽ kết thúc trận đấu rất nhanh.
Đúng vào lúc này, Lý Hạo nhìn thấy huyết ảnh cử động, có vẻ nó muốn di chuyển.
Hình như huyết ảnh có ý chuẩn bị tham gia trận chiến chứ không ở đây bảo hộ hắn nữa.
Chết tiệt! Nếu tên cường giả tóc dài kia có thêm huyết ảnh trợ giúp thì chỉ sợ lão sư khó mà giữ mệnh.
Hiển nhiên bây giờ gia hoả kia đã thanh tỉnh, biết lúc này nhất định phải nhanh chóng giải quyết Viên Thạc trước mới được.
“Shtttt…”
Huyết ảnh mà tham chiến thì đúng là phiền phức lớn.
Lý Hạo sợ chết, cũng sợ đau, càng sợ tự đâm chết bản thân!
Nhưng lúc này hắn không chần chờ chút nào, siết chặt ngọc kiếm trong tay, đâm vào lồng ngực mé trái ‘phập’ một tiếng!
Máu đầu tim!
Lão sư nói có lẽ phương pháp này sẽ trợ giúp tiểu kiếm giải trừ phong ấn, về phần rốt cuộc được hay không thì… Thử một lần chẳng phải sẽ biết sao?
Đau đớn kịch liệt truyền đến đại não!
Lý Hạo cảm thấy có khi hắn đã đâm quá sâu, bản thân khả năng đã đâm nát trái tim rồi cũng nên.
Đau quá!
Đau khủng khiếp!
Hắn sẽ chết ư?
Không biết!
Mặc kệ nó!
Bất kể thế nào, hắn nhất định phải xử lý đạo huyết ảnh này, tuyệt đối không thể để huyết ảnh tham chiến.
Sau khi tiểu kiếm giải phong có thể làm gì được huyết ảnh không?
Ai mà biết!
Cược đi!
Đêm nay chúng ta đều dùng tính mạng mà đánh cược!
Viên Thạc đánh cược ông có thể đối phó tên tóc dài kia.
Lưu Long đánh cược ông có thể đối phó với mấy tên quỷ diện Siêu Năng Giả.
Mà lúc này, Lý Hạo cũng đang tự mình đánh cược.
Cược thanh kiếm tổ truyền đã liếm qua máu đầu tim trong tay hắn có thể giải trừ phong ấn, đủ sức đối phó huyết ảnh!
“Giết!”
Rút tiểu kiếm ra, Lý Hạo dồn sức đâm một kiếm về phía huyết ảnh trước mắt, dưới tình huống bình thường, hắn không cách nào chạm đến huyết ảnh.
Cho nên nó căn bản không quản hắn làm gì sau lưng.
Nhưng khi tiểu kiếm được Lý Hạo rút khỏi tim, tiểu kiếm bất chợt tràn ra hào quang nhàn nhạt, một kiếm đâm ra, trực tiếp đâm sâu vào “thân thể” huyết ảnh!
“Aaargh!”
Trong lúc mơ hồ, Lý Hạo dường như nghe được tiếng thét thảm thiết của nó.
Huyết ảnh là vật sống sao?
Hắn không biết!
Hắn chỉ biết nhất định phải giết chết nó, bằng không, kẻ chết chính là hai sư đồ nhà hắn.
Cho nên sau một khắc, Lý Hạo lại rút kiếm ra, lần nữa đâm mạnh đến!
Tức khắc, huyết ảnh liền cử động, có lẽ việc Lý Hạo đâm nó đã khiến huyết ảnh phát cuồng, thậm chí không cần đến cường giả tóc dài khống chế thì huyết ảnh đã tự chủ trương, lập tức hóa thành sương mù, nhanh chóng tràn vào lồng ngực Lý Hạo.
Năng lượng như hỏa diễm, trong nháy mắt nổ tung trong cơ thể hắn.
Vô cùng mạnh mẽ!
Phong thủy luân chuyển, rất nhanh lại tới lượt Lý Hạo điên cuồng rống to một tiếng, đau đớn quá độ!
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật khai mở, tinh quang năng hiện lên.
Hắn biết huyết ảnh muốn đốt cháy hắn giống như lúc trước từng đốt cháy Tiểu Viễn, nó muốn thiêu chết hắn!
Thế nhưng… Hắn có Tinh Không Kiếm!
Ngay khi lực lượng hỏa diễm trong cơ thể hắn bộc phát, trong nháy mắt đó, Lý Hạo dường như đã thấy được một thế giới khác.
Trong tích tắc, Lý Hạo liền biết lúc trước Tiểu Viễn đã nhìn thấy gì.
Cũng biết vì sao Tiểu Viễn bảo hắn chạy trốn, vì sao cậu ta lại biết người đối phương muốn giết kế tiếp là hắn.
Lúc này, trong mắt Lý Hạo hiện ra diện mạo khác biệt của thế giới.
Ánh mắt xuyên thấu tất cả vật chất!
Có một cái lò Bát Quái lơ lửng huyền phù trên bầu trời Ngân Thành, cực kỳ to lớn!
Bát Quái ấy bao phủ khắp toàn bộ Ngân Thành.
Tám góc của Bát Quái đối ứng với tám phương vị, mỗi một phương vị đều có đầu tuyến liên kết tới nơi nào đó, mà một đầu tuyến trong đó trực tiếp liên kết tới thân thể Lý Hạo, bảy đầu tuyến khác… Đều không ở Ngân Thành! Đều theo cùng một phương hướng!
Giống như có người cưỡng ép lôi kéo bảy đầu tuyến đó đi.
Bây giờ Lý Hạo đã hiểu.
Ngày đó Tiểu Viễn nhìn thấy hẳn là cảnh tượng này, tám đầu tuyến, trong đó một đầu đối ứng với bản thân cậu ta, mà một đầu khác lại đối ứng với chính hắn.
Tiểu Viễn không quá thông minh, nhưng khi thấy cảnh tượng này thì có lẽ cậu ấy liền hiểu, người đối phương muốn giết tiếp theo chính là Lý Hạo – kẻ đã bị kết nối với Bát Quái tuyến.
“Thì ra… cảnh ngươi thấy chính là như vậy?”
Bây giờ hắn không có thời gian suy nghĩ thêm nữa bất cứ thứ gì khác nữa, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật điên cuồng vận chuyển, một lượng lớn năng lượng tinh quang được hắn thu nạp.
Sức mạnh tinh quang và sức mạnh huyết ảnh đồng thời bộc phát trong cơ thể!
Lục phủ ngũ tạng chấn động, có cái vỡ ra, có điều rất nhanh, số kinh mạch bị năng lượng huyết ảnh phá nát đã được sức mạnh tinh quang lập tức tu bổ, hơn nữa nó còn đang cố gắng xông lên bao trùm, hòng dập tắt lực công kích của huyết ảnh.
Chương 148: Ngươi Điên Rồi!
Nơi xa.
Sắc mặt cường giả tóc dài kia lại thay đổi.
Gã một mực bị Viên Thạc cường công áp chế.
Ban đầu gã có ý triệu hồi huyết ảnh, phụ gã đánh giết Viên Thạc.
Chỉ cần Viên Thạc bị huyết ảnh kiềm chế một thoáng thôi là gã có thể thở một hơi, khôi phục chiến lực thật sự để xử lý tên khốn Viên Thạc này.
Thế nhưng… Triệu hoán mất hiệu lực!
Huyết ảnh cũng không tới tụ hội.
Đáng chết!
Đã xảy ra chuyện gì?
Gã không rảnh đi xem, cũng không có thời gian, bởi vì Viên Thạc làm gì cho gã cơ hội đó, ông vẫn đang liên tiếp cường công cực kỳ bá đạo.
Võ sư Đấu Thiên như ông lại có nội kình mạnh mẽ vượt xa Đấu Thiên, lực phá hoại tràn đầy cực hạn, đó căn bản không phải thứ mà Đấu Thiên bình thường có thể sở hữu được.
Lực phá hoại dạng này, xét từ đẳng cấp thì đã vượt qua nội kình rất nhiều.
Đúng lúc này, Viên Thạc chợt bạo hống một tiếng, trên thân bỗng hiện ra từng thanh xiềng xích.
Ông muốn phá vỡ khóa siêu năng, tấn cấp siêu năng, đánh giết tên cường địch trước mặt.
Rắc!
Một thanh khóa siêu năng trực tiếp nổ văng ra, thực lực Viên Thạc cũng càng thêm cường đại hơn.
Sau một khắc, ông tung ra một quyền, nhật nguyệt biến sắc!
Khí huyết tựa một con Cự Long quấn quanh cường giả tóc dài.
Kim quang sáng chói bộc phát ra trên thân tên Siêu Năng Giả, sát ý tràn ngập, đánh cho Khí Huyết Trường Long không ngừng vỡ vụn.
Hai người đều sát công đến đỏ cả mắt!
Bất chợt, một mắt khóa vỡ ra, Viên Thạc lại càng cường đại thêm.
Nhưng chỉ chốc lát, sắc mặt ông đột ngột biến hóa, bỗng ông cắn răng một cái, rống lớn lên.
Ông quát lớn một tiếng, đánh toàn bộ luồng năng lượng thần bí vừa sản sinh ở thể nội ra ngoài, trực tiếp bùng phát!
Luồng năng lượng thần bí mạnh mẽ ấy trực tiếp nổ tung bên ngoài cơ thể, vụ nổ khiến gã trung niên tóc dài không khỏi thổ huyết lần nữa!
“Ngươi điên rồi!”
Cường giả tóc dài rung động, vừa rồi nguyên năng thần bí đã sản sinh trong thể nội của Viên Thạc, đại biểu ông có hi vọng nhanh chóng tấn cấp siêu năng.
Nhưng ở giây tiếp theo, Viên Thạc lại trực tiếp nổ nát nguyên năng thần bí, đây là nơi phát ra năng lượng, phá nát cái này đại biểu Viên Thạc từ bỏ cơ hội tấn cấp thêm một bước.
Đây không phải điên rồi thì là cái gì?
Sắc mặt Viên Thạc trắng bệch, mang theo một tia cười lạnh, nhìn về phía đối phương, rất nhanh hóa thành lãnh ý: “Yến tước an tri hồng hộc chi chí tai!” (1)
(1) Yến tước an tri hồng hộc chi chí tai (Sử Ký – Trần Thiệp Thế Gia)
Dịch nghĩa: Chim sẻ, chim én làm sao biết được chí hướng của chim hồng chim hộc (thiên nga).
Câu này ý muốn nói những kẻ tầm thường làm sao biết được chí hướng của người mang hùng tâm tráng chí.
Không ngờ cỗ năng lượng thần bí lại ăn mòn nội kình của ông.
Phải biết, nội kình chính là căn cơ của võ sư.
Một khi nội kình bị ăn mòn, nội kình này không phải từ bên ngoài đến mà đến từ trong thân thể, huyết dịch, ngũ tạng luyện hóa ra.
Điều này đại biểu nếu nội kình bị ăn mòn thì thân thể cũng sẽ bị trọng thương.
Mặc dù năng lượng thần bí có thể bù đắp lại… Nhưng năng lượng thần bí chỉ là vật đến từ bên ngoài.
Vừa rồi, trong chớp nhoáng ấy, Viên Thạc phát hiện việc tấn cấp siêu năng có thể sẽ xảy ra vấn đề, biến nhiều năm khổ tu của ông hóa thành cát bụi.
Đương nhiên, ông cũng là kẻ quả quyết đến cực hạn! Lập tức đưa ra quyết định từ bỏ!
Còn may mà nguồng nguyên năng thần bí đó cũng không chịu thua kém, ít nhất đã đả thương nặng đối phương lần nữa.
“Không có năng lượng thần bí, ta vẫn có thể giết ngươi!”
Viên Thạc rống to, trong nháy mắt đã hóa thành một con cự hùng, không phải thật sự biến thành gấu, mà nhìn từ khí diễm lại thật sự giống như một con gấu ngựa.
Ông nắm chặt thạch đao trong tay… Viên Thạc cũng phát hiện năng lực phá phòng của thạch đao cực kỳ cường hãn.
Việc ông có thể một mực áp chế gia hỏa này, hiển nhiên không thể bỏ qua công lao của thanh đao được.
Mặc dù ông không khai phát toàn bộ thanh đao, thậm chí còn chưa thể giải phong, nhưng chỉ sức mạnh trong thạch đao cũng đủ cho ông xem như át chủ bài lớn nhất để phá tan phòng ngự từ năng lượng thần bí của tên cường giả đỉnh cấp đối diện.
Ầm!
Viên Thạc như gấu ngựa đạp chân lên đất lần nữa, một cước giẫm nứt mặt đất, đằng không phóng lên cao, điên cuồng ra chiêu oanh sát tên cường giả tóc dài.
Từ đầu tới cuối đều là do ông cường công!
Từng luồng sức mạnh từ thạch đao hiện lên!
Ầm!
Cường giả tóc dài lần nữa bị đánh bay, gã đã bị áp chế hoàn toàn.
Từ lúc mới bắt đầu đến giờ, Viên Thạc đều không cho gã điều chỉnh thời gian, điều chỉnh chiến lực, cũng không cho gã cơ hội phản kích.
Lão võ sư Đấu Thiên này quá am hiểu bắt lấy khe hở, ép gã phải lãnh hết tất cả công kích chí mạng.
Mặc dù gã mạnh hơn Viên Thạc, sinh mệnh lực, năng lượng thần bí, lực phòng ngự cũng đều mạnh hơn, nhưng khi gã không cách nào công kích được đối thủ thì hết thảy ưu điểm y đều hóa thành bọt biển.
“Viên Thạc…”
Gã nổi giận gầm lên: “Viên Thạc, chúng ta có thể…”
Bốp!
Viên Thạc đá chân tới, không khí phát nổ, trên chân cũng có đao năng, lực tàn phá cực mạnh.
Đá ra một cước đó, ngay cả một ngọn núi nhỏ không cao lắm sau lưng cường giả tóc dài cũng bị ông đá nát vụn trong nháy mắt.
“Giết!”
Viên Thạc lần nữa gầm lên một tiếng, một con rồng lơ lửng trên đầu, Huyết Long, Khí Huyết Chi Long.
Con rồng này sôi trào trong tích tắc.
Chưa đủ!
Lấy thực lực của ông, dù có thêm đao năng, cộng với việc đánh lén nên một mực chiếm thế thượng phong, nhưng đến giờ vẫn không thể đánh chết tên Siêu Năng Giả, điều này đại biểu điều gì?
Đại biểu Viên Thạc còn chưa gây đủ thương thế chí mạng cho kẻ địch!
Viên Thạc không phục!
Trong đầu ông hiện ra vô số cổ tịch, sau một khắc, một môn cổ tịch dừng lại trong đầu!
Huyết Đao Quyết!
Đây là một môn cổ tịch yêu cầu dung hợp khí huyết và tinh thần lực, hóa thành huyết đao, một kích trí mạng.
Chính là loại đấu pháp liều mạng!
Cổ tịch có ghi chép, võ sư thời kỳ cổ văn minh, có người sẽ dùng cái này xem như liều một kích trước khi chết!
Sức sát thương cực lớn!
Đương nhiên, tác dụng phụ cũng lớn không kém!
Huyết Đao Quyết, dung khí huyết, thần ý nhất thể, có thể phát huy ra lực sát thương vượt khỏi cảnh giới, bất quá cái giá phải trả chính là thân thể nhanh chóng suy yếu, thậm chí là tàn lụi tử vong!
Cổ tịch cũng ghi chép thời kỳ cổ văn minh có một vài lão võ sư, vì đối kháng cường địch mà đã chuyên tu luyện môn công pháp này, đến thời khắc mấu chốt thì liều mạng chém giết.
Thường sẽ có hiệu quả rất đáng gờm, nhưng về sau môn công pháp đó đã bị cấm dùng, bởi vì hậu quả để lại quá mức tăm tối, đại bộ phận võ sư sử dụng đều đã ngã xuống.
Nhưng lúc này Viên Thạc làm gì còn quan tâm tới chuyện đó?
Huống chi không phải tiểu đồ đệ nhà ông còn có thanh ngọc kiếm có tác dụng chữa trị kia à?
Ai nói ông sẽ chết?
Cũng không phải cứ dùng là chắc chắn phải chết!
Điển tịch còn ghi lại, về sau loại công pháp hung hiểm này cũng có biện pháp giải quyết, chỉ là biện pháp giải quyết thì Viên Thạc không tìm thấy, hơi đáng tiếc.
Chương 149: Kết Tử Thù
Ầm!
Thiên địa như hồng lô, thần ý bộc phát.
Chấn!
Bấy giờ, Viên Thạc thế như chẻ tre, trong chớp mắt đã hóa thành tồn tại như một tôn ma thần, Khí Huyết Trường Long trên đỉnh đầu nhanh chóng dung nhập vào cơ thể, Viên Thạc lập tức dung luyện ra một thanh huyết đao!
Trường đao huyết sắc ấy lập tức chui vào trong thạch đao.
Thạch đao nho nhỏ trong tay lần này đã biến lớn, Viên Thạc cầm nó chém ra một đao, một đao này chém cho bầu trời đều biến thành huyết sắc!
“Siêu năng thì tính là cái rắm gì!”
Viên Thạc cuồng ngạo rống lên.
Sắc mặt tên cường giả tóc dài ở đối diện đại biến, kinh hoảng gầm lên một tiếng, bộc phát ra toàn bộ năng lượng thần bí.
Giờ đây, nguồn năng lượng này thật sự giống hệt thái dương chiếu sáng đại địa, không nói toàn bộ Ngân Thành, ít nhất toàn bộ vùng ngoại thành đều biến thành một mảnh quang minh.
Đêm đen hóa ban ngày!
“Viên Thạc, là ngươi bức ta…”
“Bức con mẹ ngươi!”
Viên Thạc không đợi gã nói dứt lời thì đã chém tiếp một đao!
Một tiếng ‘ầm’ vang lên, cường giả tóc dài vừa mới tụ tập năng lượng thần bí, trực tiếp bị một đao này chém vỡ nát, không chỉ như vậy, một đao của ông cũng không dừng lại, mà lại lần thứ hai điệp kình đánh về phía người trung niên tóc dài lần nữa!
Đối phương mặt xám như tro, trong mắt hiện rõ biểu cảm không thể tin được!
Sao có thể?
Gã đã ngưng tụ năng lượng thần bí toàn thân, thế mà còn bị một đao chém nát…
“Trương gia đao!”
Giờ khắc này, gã nghĩ tới thứ đó.
Mang theo không dám tin, Viên Thạc… Làm sao có thể có thể sử dụng Trương gia đao, điều đó không có khả năng!
Trương gia đao là vật phẩm siêu năng, cho dù Viên Thạc đạt được thì cũng không thể sử dụng nó.
Không chỉ Trương gia đao, binh khí của các nhà khác cũng thế, đều là huyết mạch nhà mình mới có thể sử dụng.
Dù người trong tổ chức đoạt được thì thật ra số binh khí ấy cũng đều là cái thùng rỗng, chỉ có thể vận dụng sơ sài.
Trừ khi tất cả tám mạch cùng hội tụ, dùng huyết mạch của Lý Hạo kích phát Tinh Không Kiếm, đánh vỡ hoàn toàn phong ấn của bát gia thì mới có hi vọng thực sự vận dụng được số binh khí này.
Nhưng… Viên Thạc không có huyết mạch bát gia, chớ nói chi là huyết mạch Trương gia, sao ông ta có thể dùng năng lực của Trương gia đao được?
Đáng tiếc, hiện giờ không ai có thể giải đáp cho gã tất cả những nghi vấn đó, mà về sau cũng không thể, bởi vì…
Trước mặt gã, một ánh đao nhanh vượt xa tưởng tượng đã bổ xuống trong nháy mắt, chém thân thể gã thành hai nửa.
Viên Thạc hạ xuống từ giữa không trung, phun ra một ngụm máu tươi.
Lần này là thật!
Toàn thân vô lực!
Ông không nói chuyện, lần nữa vung đao, cắt thân thể đã bị chém thành hai nửa của kẻ địch thành trăm ngàn mảnh.
Nếu làm vậy mà còn không chết nữa thì ông thật sự bái phục.
Ông cũng không quay đầu lại, đạp không rời đi như chim bay, không quản Lý Hạo, cũng không còn sức quản.
Bước một bước ra ngàn mét, tốc độ nhanh tới đáng sợ.
Viên Thạc đã đánh cược cái giá quá lớn, cho nên thừa dịp hiệu quả của « Huyết Đao Quyết » còn chưa mất hết đi, ông phải nhanh chóng tiến về phía chiến trường của hai tên Nhật Diệu.
Nếu đã quyết định ra tay, vậy thì phải giết hết!
Bay được nửa đường, ông tiện tay chém một đao, vạch phá thương khung!
Phốc phốc!
Bốn cái đầu gần như đồng thời rơi xuống.
Đám người Lưu Long nhìn ông như tựa như đang nhìn thấy một tôn ma thần giáng thế, không tự giác được sinh lòng kính phục, cảm xúc không dám tin, sợ hãi, kinh hỉ, vui vẻ, ngưỡng mộ… đều có.
Viên Thạc!
Vị võ sư lợi hại nhất của giới võ đạo Ngân Thành!
Bất quá Viên Thạc lúc này không rảnh để ý bọn họ nghĩ thế nào, trông thấy tên Siêu Năng Giả hệ Lôi muốn chạy trốn, Viên Thạc liền quát lớn: “Hoàng Vân, ngăn hắn lại, nếu không, ta sẽ làm thịt ngươi luôn!”
Ầm!
Gió lốc bạo tạc!
Hoàng Vân cũng hãi hùng khiếp vía, nhất thời đứng ngây ra.
Thắng rồi sao?
Viên Thạc dùng đao chém chết Đoạn Thiên Thần Sư rồi ư?
Má nó, Ngân Thành… Không, Ngân Nguyệt hành tỉnh sắp biến thiên rồi, một vị Siêu Năng Giả đỉnh cấp siêu việt Nhật Diệu chết tại đây, mà người giết gã lại là một võ sư!
“Chặn gã!”
Một tiếng gầm thét, cuồng phong xen lẫn mưa to và sấm sét điên cuồng va vào nhau.
Viên Thạc muốn tới giết người!
Ông nhất định phải ngăn tên Siêu Năng Giả hệ Lôi kia lại!
Mà lần này, cường giả lôi đình đã lộ ra chân dung.
Hóa ra là một thanh niên tuổi tác không lớn lắm, sắc mặt gã tái nhợt, thấp giọng quát: “Hoàng Vân, ngươi dám cản ta! Hồng Nguyệt sẽ không bỏ qua cho Tuần Dạ Nhân! Tuần Dạ Nhân yếu kém hơn nhiều so với ba tổ chức lớn, ngươi muốn Hồng Nguyệt toàn diện khai chiến với các ngươi đúng không?”
Hoàng Vân bật cười, “Tiểu tử, dù ba tổ chức siêu năng lớn đúng là rất mạnh, thế nhưng nếu các ngươi dám đến, vậy cũng đừng mong sống sót trở về! Thật sự cho rằng quân đội của bọn ta ăn chay chắc?”
Bình thường thì đúng là thực lực kém hơn, đây là sự thật mà Hoàng Vân không thể chối bỏ.
Bất quá đến thời điểm then chốt, ba tổ chức lớn mà dám cường công, cùng lắm thì cùng chết một chỗ thôi!
Hai bên chế ước lẫn nhau, ai sợ ai?
“Khốn khiếp… Thả ta đi… Hoàng Vân, thả ta đi, Hồng Nguyệt sẽ cung cấp cho các ngươi ba nghìn… Không, mười nghìn khối năng lượng thần bí!”
Hoàng Vân động lòng ra mặt, có điều tiếp đó lại không rên một tiếng, điên cuồng oanh kích!
Đừng làm loạn!
Viên Thạc đã tới sát phía sau!
Ngoan nhân hai mươi năm trước, nay đã bước vào Đấu Thiên… Không, có lẽ là đã siêu việt Đấu Thiên.
Ông ngẫm lại cũng cảm thấy đáng sợ.
Không phải ta không muốn, mà là ta không dám thả ngươi đi!
Nếu không, lão đầu tử kia thực sự có can đảm giết chết ta.
Mấy năm nay Tuần Dạ Nhân hợp tác với Viên Thạc, chịu không ít thiệt thòi.
Đó còn là tình huống Viên Thạc mới chỉ ở cấp Phá Bách, bây giờ ông đã là Đấu Thiên, thậm chí vượt ngưỡng Đấu Thiên… Hoàng Vân lại càng không dám trêu chọc vị đại lão này!
Rất nhanh, Viên Thạc đã đuổi tới!
Ông chém một đao vào không trung, đao quang màu đỏ ngòm chiếu rọi hư không, dưới một đao đó, Lôi Ảnh vỡ nát!
Cường giả lôi đình kia kinh hoảng gào thét: “Viên Thạc! Mau thả ta ra.
Ngươi mà dám giết ta thì ngươi nhất định phải chết, phụ thân ta chính là…”
“Ánh Hồng Nguyệt?”
Viên Thạc cười lạnh: “Tiểu tử, ngươi còn non lắm! Ta biết phụ thân ngươi, lãnh tụ của Hồng Nguyệt đúng không? ! Hai mươi năm trước hắn cũng là võ sư Phá Bách, từng bị ta dùng một quyền đánh cho quỳ xuống đất cầu xin tha thứ! Mấy năm nay chẳng qua lão tử tránh hắn, nếu không đã sớm ra khỏi Ngân Nguyệt hành tỉnh! Hai chúng ta vốn có thù sâu! Ngươi giống cẩu tạp chủng kia như khuôn đúc, không nghĩ tới con của hắn lại đích thân đến đây!”
Hoàng Vân biến sắc!
Con của Ánh Hồng Nguyệt?
Mà Viên Thạc lại lần nữa vung đao, dùng một đao chém gã vỡ đầu, khóe môi nhếch lên, “Ngu ngốc! Cha ngươi một lòng muốn giết ta, cũng nhìn ta chằm chằm mấy thập niên, không phải ta còn chưa chết hả? Giết ngươi thì hắn có thể làm gì? Diệt Tuần Dạ Nhân trước rồi nói!”
“…”
Hoàng Vân câm nín.
Lời nói này… Đúng là các ngươi đã kết thù nhiều năm, nhưng cũng chỉ là ghét bỏ bình thường, đâu tới mức gặp mặt là chém.
Nhưng bây giờ ngươi lại giết con hắn, đây không phải là muốn kết tử thù sao?
Viên Thạc cũng không quay đầu lại, đạp không đi như chim bay lần nữa, giọng nói xa xa truyền đến: “Tất cả chiến lợi phẩm đều là của ta! Ta đi xem Lý Hạo trước, đưa tất cả mọi thứ đến cổ viện Viên gia, trừ khi… Hoàng Vân ngươi cũng muốn ăn một đao của ta!”
Sắc mặt Hoàng Vân tái nhợt.
Không nói gì.
Quá đáng sợ!
Võ phu đến mức này, thật là đáng sợ!
Ông nhịn không được, vội hỏi: “Viên lão… Rốt cuộc ngươi đã đạt tới cảnh giới gì?”
Đấu Thiên?
Đấu Thiên có thể giết Đoạn Thiên Thần Sư sao?
Vừa rồi giết con của Ánh Hồng Nguyệt cũng chỉ nhẹ nhàng như cắt cổ gà, thực lực này cũng quá khiếp đảm rồi đi!
“Đấu Thiên đỉnh phong mà thôi!”
Lời nói của Viên Thạc văng vẳng từ xa vang lên, lại làm rung động tất cả mọi người có mặt ở đây.
Đấu Thiên đỉnh phong!
Chương 150: Chữa Thương
Viên Thạc nhanh chóng chạy về nhà kho bên kia, nhà kho đã vỡ vụn.
Ông nhìn thoáng qua Lý Hạo còn chưa khô máu, một phát nắm lấy hắn, hai sư đồ cấp tốc lao vào trong bóng tối.
Sắc mặt ông đỏ bừng, sau một khắc, ông phun ra một ngụm máu tươi, có điều chúng đều bị ông làm cho bốc hơi trong nháy mắt.
“Lão tử cũng gánh không được… Sao lúc này ngươi lại xảy ra vấn đề…”
Ông cảm nhận được ngọc kiếm của Lý Hạo đang truyền lại năng lượng, chữa trị cho lục phủ ngũ tạng vỡ nát của hắn.
Thấy thế, ông bèn từ bỏ ý định đoạt lấy ngọc kiếm.
Nghĩ lại cũng thấy sợ, mới nãy trang bức quá tay!
Đấu Thiên đỉnh phong gì chứ… Ông thật sự chưa đạt tới.
Dĩ nhiên cũng không kém bao nhiêu.
Mấu chốt là thương thế quá nặng, chậm thêm bước nữa chưa chắc ông đã có thể bảo trì hình tượng cao nhân, thổ huyết là chuyện tất nhiên.
“Khụ khụ khụ…”
Tiếng ho khan không ngừng, lần này là ho thật.
Bây giờ sắc mặt Viên Thạc không còn là xám trắng, mà là trắng bệch toàn bộ.
Ông nắm lấy Lý Hạo, nhanh chóng trốn chạy.
Chạy trước thì tốt hơn!
Nếu không lại có người tới, hoặc là tên Hoàng Vân nhị hóa kia bỗng nhiên động tâm tư muốn thử dò xét ông, hoặc là giết ông thì ông cũng sẽ không có biện pháp chống cự.
“Chạy trước, tránh đi… Đợi ổn rồi thì trở ra sau!”
Viên Thạc thầm nghĩ thế, lại nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi, nhớ đến lúc mở ra khóa siêu năng, ánh mắt ông hơi khác thường.
Mộng siêu năng của ông đã tan tành.
Cái gì mà khóa siêu năng!
Đây không phải là đường tắt mở ra siêu năng, đó là hệ thống phòng ngự bảo vệ ông.
Đáng chết, rốt cuộc siêu năng là cái gì?
Từ bỏ nội kình tự thân cố gắng tích lũy bấy lâu, thu hoạch được siêu năng… Đây là uống rượu độc giải khát!
Nhìn thì cường đại nhưng lại như tòa lầu lơ lửng giữa không trung.
Xem ra việc siêu năng quật khởi có vấn đề!
“Khụ khụ khụ…”
Viên Thạc phun ra một ngụm máu lần nữa, vừa định làm bốc hơi thì chợt phát hiện máu tươi đã biến mất.
Ông nhìn lại… Hóa ra có một con chó đi theo cạnh ông, vừa thấy ông phun ra thì nó đã nhanh nhảu nuốt sạch.
Viên Thạc biết con chó này, nó vẫn luôn đi theo Lý Hạo.
Ông khẽ nhíu mày, “Ngươi sắp thành tinh? Nuốt máu của ta, nuốt máu Lý Hạo… Chó thấy máu người, một khi khát máu thì chính là họa lớn!”
Ông có lòng muốn giết nó.
Đúng vậy, bởi vì con chó ấy lại nuốt máu!
Vừa định động thủ, bỗng nhiên, Hắc Báo buồn nôn phun ra máu của ông, dáng vẻ hơi ghét bỏ.
Nó nhìn về phía Viên Thạc, trong mắt chó lộ ra sắc thái khinh thường, máu này… Thật buồn nôn!
Viên Thạc sững sờ, lại nhìn Hắc Báo, bỗng chốc ông bật cười: “Thì ra là vì năng lượng.
Mũi chó nhà ngươi đúng là thính thật!”
Trong máu Lý Hạo ẩn chứa một nguồn năng lượng đặc biệt.
Con chó này không phải là vì khát máu, mà là nó muốn thôn phệ nguồn năng lượng kia.
“Thôi!”
Đây là chó của Lý Hạo, ông cũng lười quản, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Mặc kệ mọi chuyện, trước cứ lo chạy thoát bảo toàn mạng sống cái đã.
Viên Thạc rời đi trước, lại không biết hậu trường phía sau đã tạo thành oanh động cực lớn.
Tin tức thông qua đủ loại biện pháp, cấp tốc truyền tới các nơi trong nháy mắt.
Huyết chiến Ngân Thành!
Đoạn Thiên Thần Sư tử trận, con trai của thủ lĩnh Hồng Nguyệt – Ánh Hồng Nguyệt đã bị giết, 10 tên Siêu Năng Giả Nguyệt Minh và một đám võ sư đều chết trận.
Mà tất cả những điều này đều là do kẻ đầu têu Viên Thạc gây ra!
Lão ma đầu hoành hành Ngân Nguyệt hành tỉnh hai mươi năm trước, nay lại tấn cấp Đấu Thiên đỉnh phong, trong nghịch cảnh chém giết Đoạn Thiên Thần Sư.
Bấy giờ, tin tức đó thậm chí bắt đầu từ Ngân Nguyệt hành tỉnh lan truyền sang các khu vực khác.
Hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên Ngân Nguyệt hành tỉnh mất đi một cường giả siêu việt Nhật Diệu.
Trong nháy mắt, tứ phương oanh động!
“Phụt!”
Lại một ngụm máu tươi bị phun ra.
Lý Hạo mơ màng trợn mắt, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thẳng đến giờ phút này vẫn còn đang vận chuyển, bạo động trong cơ thể dần bình ổn một ít.
Nhưng số năng lượng màu đỏ vẫn đang không ngừng dũng mãnh tràn vào, thậm chí Lý Hạo cảm giác kinh mạch toàn thân đều bị lực lượng ấy ngăn chặn, có cảm giác cứng lại, không có cảm giác đau đớn, chỉ có chết lặng!
Phảng phất thân thể này không phải là của hắn!
“Tỉnh rồi?”
Giọng lão sư truyền đến bên tai.
Lý Hạo mở mắt, ánh mắt đầy mỏi mệt, thấy được lão sư bên cạnh đang chơi với một con chó con màu đen, không phải ai khác mà chính là Hắc Báo.
“Lão sư!”
Lý Hạo ho khan một tiếng, lại ho ra một ngụm máu tươi, xen lẫn trong đó còn mang theo vài tia máu đen.
Viên Thạc hiện tại cũng rất mỏi mệt, chẳng qua ông vẫn canh giữ cho tiểu đồ đệ nhà mình suốt một ngày, bây giờ thấy Lý Hạo cuối cùng cũng thanh tỉnh, khôi phục ý chí, ông cũng lười nói câu nào, trực tiếp đoạt tiểu kiếm như mấy tên cường đạo.
“Để ta hút!”
Lý Hạo câm nín, hành động của lão sư… Không phù hợp với thân phận bậc thầy khảo cổ của ông chút nào!
“Lão sư, ta…”
“Ta biết, ta đã xem qua rồi.
Năng lượng trong cơ thể ngươi quá nhiều, nhưng giờ đã duy trì một trạng thái cân bằng, tạm thời không chết được.
Nếu ngươi không cho lão sư ngươi hút, đợi lát nữa ngươi sẽ có thể nhặt xác cho ta rồi!”
Viên Thạc nói như đùa giỡn, trên thực tế, tình huống thật sự rất nghiêm trọng.
Lúc trước, nếu không phải sợ đoạt tiểu kiếm đi thì Lý Hạo sẽ bị năng lượng đánh sâu vào rồi ép chết thì ông đã sớm đoạt rồi.
Cũng vì hắn là tiểu đồ đệ của ông, đổi thành một người khác thì sao Viên Thạc có kiên nhẫn chờ tới bây giờ?
Giờ đây trong cơ thể ông hệt như một cuộn chỉ rối!
Còn loạn hơn so với Lý Hạo.
Lý Hạo chỉ bị năng lượng đánh sâu vào, còn ông là tiêu sạch năng lượng, nội kình trống rỗng, cộng thêm thần ý đều đã chịu tổn thương không nhỏ, đã chạm tới mức độ tổn thương tinh thần.
Huyết Đao Quyết không hổ là cấm kỵ võ học, Viên Thạc cũng là lần đầu tiên đích thân cảm nhận được chỗ lợi và hại của loại công pháp này.
Công pháp này tuy mạnh, nhưng thật sự không phải là thứ mà người bình thường có thể dùng.
Người dùng cũng không chịu nổi cái giá quá đắt ấy.
Ông hấp thu chút tinh quang năng từ ngọc kiếm.
Trong nháy mắt, thương thế trong cơ thể được khép lại một ít, Viên Thạc nhịn không được rên rỉ một tiếng.
Thoải mái!
Cực kỳ thoải mái!
Cảm giác như nắng hạn gặp mưa rào, thật là sảng khoái.
Trước đó mà ông đem theo tiểu kiếm này, có khi còn có thể lại dùng Huyết Đao Quyết lần nữa.
Binh khí của bát đại gia tộc quả nhiên lợi hại vượt ngoài tưởng tượng.
Bao gồm cả viên thạch đao kia, nếu không nhờ có thạch đao nơi tay, lấy trình độ Đấu Thiên sơ kỳ hiện tại, chưa chắc ông có thể dễ dàng công phá phòng ngự của tên Siêu Năng Giả tóc dài.
Có thể chém giết Đoạn Thiên Thần Sư thì hiển nhiên không thể không kể đến công lao của hai thứ: thạch đao và Huyết Đao Quyết.
Trận chiến đêm qua thắng được cũng coi như may mắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Bất Hủ Thần Vương [Dịch] Bất Hủ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Hu-Than-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thương Hải [Dịch] Thương Hải](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thuong-Hai-SE-Audio-Truyen.jpg)



